Khác [đồng nhân Tokyo Revengers] chị chủ nhà trọ là một mafia

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
115,707
Điểm tương tác
0
Điểm
0
313041895-256-k793186.jpg

[Đồng Nhân Tokyo Revengers] Chị Chủ Nhà Trọ Là Một Mafia
Tác giả: nmylaso1
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Kẻ ác được sinh ra khi cuộc đời họ chỉ là một đống hỗn tạp

Makino hút điếu thuốc đứng nhìn đống xác chết dưới chân mình.

Đôi chân đá vào đầu của một tên đang hấp hối xin tha

Xung quanh là những tên đàn em đang cầm thùng xăng đổ xung quanh.

Mùi máu, xác chết tanh tưởi hòa vào không khí

Điếu thuốc trên môi chỉ còn lại một hơi tàn mỏng manh như sinh mệnh của con người.

Ngọn lửa bùng lên, mùi của những miếng thịt bị khét lam tỏa ra khắp nơi hòa vào mùi ẩm mốc và hôi thối của khu ổ chuột

" về thôi"- Makino lãnh lẽo quay lưng bước đi, ngọn lửa vẫn cháy phi tang hết chứng cứ

Hoàn cảnh là thứ hình thành nên một kẻ ác

Makino năm vừa tròn 5 tuổi nhìn đứa em trai chỉ vài tháng tuổi của mình một cách yêu thương

" Mẹ không cần chúng ta nữa thì chị chăm sóc em nhé"

Cái lạnh giá rét về đêm ở nhật bản, những cơn gió tưởng chừng như đóng băng một con người

Nơi hẻm tối, Makino ngồi ôm đứa em, dùng chiếc áo khoác mà em moi từ trong thùng rác ra để sưởi ấm bé trai, thằng bé ngủ rất ngon lành trong vòng tay của chị nó

Cơ thể gầy gò, ốm yếu vì thiếu dưỡng chất chóng lại cái giá rét đêm, dùng cơ thể để mang lại hơi ấm cho đứa bé

Makino nhìn đứa em trai rồi đôi mắt cứ thế nặng trĩu rồi ngất lịm đi

Tiếng khóc của đứa trẻ vang lên đánh thức cô dậy

" ngoan nào, ngoan nào chị ở đây.

Chị sẽ mãi ở đây với em"

Makino dỗ dành cùng với kiểm tra lại nhiệt độ của em mình.

Chắc chắn rằng9 thằng bé không sốt mới an tâm mà rời nơi hẻm tối

Makino tìm được một quán ăn đang thuê lao công dọn dẹp.

Lôi cơ thể đang đói l



đồngnhân​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Đồng nhân] Đông Phương Bất Bại chi nhu tình chướng...
  • [ĐỒNG NHÂN] HARUNO SAKURA xuyên không?!
  • Trở Về 1977 [Đồng nhân HP]
  • [Đồng nhân xạ điêu - nữ biến nam] Thản nhiên quá cả...
  • [Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của...
  • [ĐỒNG NHÂN VĂN] (VONG TIỆN) Ta muốn bảo hộ ngươi cả đời
  • [Đồng Nhân Tokyo Revengers] Chị Chủ Nhà Trọ Là Một Mafia
    #1


    Cuộc sống của những kẻ bị chối bỏ là như thế nào?

    Makino jusugi từ khi sinh ra là một sản phẩm không mong muốn của một người làm gái

    May thay người cha kia chịu trách nhiệm mà nhận đứa trong bụng.

    Ông ta cũng đem mẹ về nhà để tiện dưỡng thai

    Nhưng cuộc hôn nhân chỉ vì tình một đêm thì chỉ là vẻ bề ngoài.

    Mẹ cô dùng hết mọi khả năng của mình để giữ chân cha nhưng bất thành.

    Cha cô trong lòng đã có một hình bóng không thể nào quên được.

    Hôm đó, cô gái trong lòng cha cưới.

    Cha vì đau buồn mà uống quá chén mới bị mẹ lừa lên giường

    Bà ta không muốn trở về cuộc sống phải sống hèn hạ, chui rúc bị người đời phê phán, chán ghét như trước nữa

    Ngày Makino an toàn ra đời, cha cô đã cho bà ta một khoản tiền lớn và định một mình nuôi cô nhưng bà ta lại viện cớ chăm sóc để không trở về

    Cha đồng ý vì thật chất ông rất bận và chẳng biết cách để chăm sóc một đứa trẻ

    Tôi được đặt tên là Makino jusugi theo họ cha

    Cha là một người rất tốt, trong trí nhớ của Makino về tuổi thơ.

    Ông ấy luôn mỉm cười hiền hòa khi nhìn thấy tôi

    Ông ấy thường mua cho cô những món đồ chơi mới, chăm sóc, chiều chuộng như một công chúa nhỏ

    Trong 3 năm đầu tiên, cô được lớn lên và sống vui vẻ trong một gia đình giả tạo

    Mẹ cô tuy không quan tâm cô và thường bỏ đói con mình để chạy theo những món đồ hiệu từ tiền mà cha cô cung cấp

    Nhưng với góc nhìn của một đứa trẻ thì gia đình như thế đã hạnh phúc

    Makino dần lớn lên với gen trội của cha.

    Đôi mắt màu xanh dương to tròn, long lanh, làn da trắng cùng với nụ cười ngây thơ

    Vào năm cô 4 tuổi, cha và mẹ đã có một trận cãi vã rất lớn.

    Cha thậm trí đã bỏ nhà đi trong 3 tháng

    Năm đó, mẹ đã phát bệnh....

    Một bệnh tâm lí, bà ta luôn cảm thấy bất an, luôn thấy mình sẽ trở về làm một con điếm bị người đời khinh thường

    Bà ta đã chạy trốn hiện thực rất nhiều năm đến bây giờ lại vỡ đi cái ảo tưởng lại không chấp nhận được

    Cha rời đi 3 tháng, đồng nghĩa với việc bà ta không có tiền trong 3 tháng.

    Chẳng còn đồng nào trong người mình bà ta quay về con đường cũ...

    Làm gái điếm

    Nhưng trên thực tế thì mẹ đã già đi rất nhiều.

    Dù mọi tiền bạc cha cho đều được bà ta sử dụng cho làm đẹp thì sự thật bà đã già

    Và chẳng ai muốn bỏ tiền chỉ để chơi một người già.

    Trong thời gian đó mọi thứ dần tồi tệ đi với một đứa trẻ

    Còn gì tệ hơn một gia đình mình tự cho là hạnh phúc đang tan vỡ?

    Một cú đánh tâm lí vào Makino

    Và khi bị dồn ép đến bước đường cùng, bạo lực sẽ xuất hiện

    Mẹ cô, người đang bị bệnh, bị áp lực, tiền gần như cạn kiệt trước sự tiêu xài hoang phí thành thói quen kia

    Bà ta đánh đập cô, trong khoản thời gian đầu tiên chỉ là la mắng và những cái tát mạnh.

    Dần dần là những trận đòn roi, bỏ đói, giam nhốt, hành hạ từ thể xác đến tâm hồn của một đứa trẻ tội nghiệp

    Trong vòng 3 tháng ngắn ngủi, cô bé đáng yêu năm nào giờ đây vô hồn, người đầy rẫy những vết roi chồng chéo lên nhau trong thật ghê tởm

    Makino tưởng chường như cuộc đời mình sẽ gắn liền với những đòn roi thì cha trở về

    Nhưng trên tay cha lại bồng 1 đứa bé sơ sinh.

    Thằng nhóc ngủ rất ngon trong vòng tay cha

    Cha về lúc mẹ đi vắng, ông đi lại gần cô vuốt ve những vết sẹo vết thương của cô

    " con điếm đó dám làm vậy với con tao"

    Cha cô hiện rõ sự tức giận trên mặt của mình.

    Lần đầu tiên cô thấy cha cô giận dữ như vậy cũng là lần đầu nghe ông chửi

    Ông lập tức dẫn cô đi, Makino mệt mỏi bước theo.

    Cô thấy sự giải thoát trước mắt mình

    Trên chiếc xe hơi ông đưa cho cô giữ em trong lúc ông đang lái xe

    Đứa trẻ ngủ rất ngon trong vòng tay, người nhỏ nhắn ấm áp sưởi ấm tâm hồn đứa trẻ

    Cha bảo đây là con ông, là em cô

    Là chị nên có trách nhiệm phải bảo vệ em

    Rồi vài tháng sau đó cha cô chết trong 1 vụ tai nạn xe cộ

    Tài xế cùng cha đều chết.

    Một cái chết bất ngờ với đứa trẻ chỉ vừa 5 tuổi

    Tiền bảo hiểm, tài sản, nhà cửa được đưa đến người giám hộ trên giấy tờ- mẹ cô cùng với tài sản mà ông ấy để lại

    Sau đó mẹ cũng biến mất với số tiền ấy mà chẳng để lại gì.

    Một người không xứng đáng để gọi tiếng mẹ

    Cha chết như bóp nghẹn tim của Makino.

    Mẹ thì bỏ đi với tất cả tài sản mà cha để lại

    Bà ta cũng đã bán căn nhà cô đang ở nên bị chủ nhà đuổi đi

    Cô vẫn còn nhớ đến cái đám tang của cha cô không có tiền để tổ chức.

    Nhà nội cô miễn cưỡng tổ chức một cái đám tang nhỏ rồi bỏ lại 2 đứa trẻ chẳng còn trốn dung thân

    Ngày đó, đứa em trai khóc đến nỗi Makino dùng mọi cách cũng chẳng dỗ đựoc

    Dường như em ấy đã cảm nhận được nỗi đau khi chỉ là 1 đứa trẻ bé bỏng

    Makino Jusugi, Maso Jusugi giờ đây chỉ có nhau
     
    [Đồng Nhân Tokyo Revengers] Chị Chủ Nhà Trọ Là Một Mafia
    #2


    Kẻ ác chỉ ác khi ta chỉ nhìn bằng đôi mắt

    Makino giật mình tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng mang tên tuổi thơ kia

    Mỗi người đều có những nỗi ám ảnh ăn sâu vào trong tiềm thức mỗi người

    Động tác mạnh của Makino đánh thức Maso, cậu tỉnh giấc nhìn chị của mình mồ hôi ướt cả mái tóc màu xanh rêu

    - chị xin lỗi

    - không sao đâu, chị lại gặp ác mộng à

    Maso ngái ngủ dựa lưng vào người chị, cố gắng để mình tỉnh táo nhưng không thành

    - ngủ tiếp đi bé cưng còn sớm lắm

    Makino yêu chiều xoa đầu, cuối xuống hôn nhẹ vào trán cậu.

    Cô ôm lấy Maso ngả người xuống lại giường

    - dạ vâng

    Maso dụi đầu vào cổ cô, tay ôm lấy người Makino rồi dần dần chìm vào trong giấc ngủ

    Makino xoa lấy tóc em trai mình, đôi mắt đầy yêu thương, tay xoa đi những giọt nước mắt chảy ra khi tỉnh ngủ

    Maso cựa mình rồi tiếp tục chìm vào giấc ngủ trong vòng tay chị mình

    Đã 10 năm từ ngày cha mất, mọi thứ dần trở về quỹ đạo của nó

    Những năm đầu tiên, cô nhớ cô phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

    Làm những việc vặt chẳng được bao nhiêu đồng

    Bà Hiso là người chủ của nhà ăn mà cô làm việc đã cho cô một căn phòng nhỏ cũ kĩ nhưng đủ để 2 chị em nương tựa nhau mà sống

    Bà ấy cũng trả một mức lương khá cao cho công việc của cô.

    Góp phần làm giảm đi áp lực tiền bạc cho cô

    Công việc từ lao công quán ăn, phát báo,...

    Mọi thứ đều làm nếu người ta chịu nhận một con nhóc đem theo một đứa bé như cô

    Để nuôi một đứa bé mạnh khỏe lớn lên nó xảy ra rất nhiều vấn đề

    Nhưng mọi thứ đều ổn cho đến năm 2 tuổi Maso bị bệnh.

    Tiền chữa trị, nằm viện, thuốc thang, ăn uống đều đổ dồn vào cô bé 7 tuổi

    Đó là vào một buổi đêm khi mà bầu trời đã tối sầm lại.

    Maso vì đã ở bên chị mình 1 ngày nắng nóng, sau đó đêm lại về căn phòng ẩm mốc, cũ kĩ của quán ăn

    Sức khỏe của một đứa trẻ 2 tuổi không thể chịu đựng được mà phát sốt rất cao

    Nhưng lần ấy cũng để lại di chứng là cậu sẽ rất yếu, dễ bệnh không thể hoạt động mạnh được sau này

    Makino ngồi trên giường bệnh nhìn đứa em chỉ vừa 2 tuổi của mình.

    Cố gắng kiềm nén lại nước mắt và sự hoảng loạn của mình.

    Hôm đó Makino đã không ngủ thức cả một đêm để canh em mình

    - chị....

    Đôi mắt mệt mỏi, đau nhói của makino ráng gượng lên nhìn Maso đang yếu ớt mà đau lòng không thôi

    - chị đây bé yêu...

    Chị vẫn ở đây

    Cuộc sống khốn khổ, nghèo đến cùng cực cứ thế tiếp diễn

    Cho đến năm Makino 10 tuổi

    Một người đàn ông đã đến quán ăn để tìm cô.

    Ông ấy bảo ông là bạn của cha

    Vì một số lý do nên bây giờ mới đến để đem cả 2 về.

    Một tên khả nghi, cả cơ thể đều bốc lên mùi xác chết

    Nực cười làm sao khi đám tang của ông cũng chỉ có một vài đồng nghiệp cùng họ hàng đến thăm

    Thời gian cũng đã rất lâu rồi, cũng chẳng ai nhận phiền phức về

    Cô đã từ chối người đàn ông đó.

    Không đời nào Makino đem em trai mình vào nguy hiểm

    Người đàn ông không bất ngờ vì bị từ chối.

    Dường như mọi thứ đã được tính toán và chuẩn bị từ trước

    - thằng nhóc đó năm nay đã 5 tuổi rồi nhỉ?

    Tên đàn ông bất ngờ nhắc đến Maso, cả cơ thể cô bắt đầu căng thẳng

    - thì?

    Người đàn ông nhìn thẳng vào Makino, chậm rãi nói

    - năm sau là lúc thằng nhóc đó đi học rồi nhỉ?

    Chú chắc là cháu không đủ tiền cho nó đi học

    Makino vẫn không biết người này muốn gì.

    Ông ta đem lại cho cô mùi vị sự nguy hiểm.

    Thậm trí chỉ cần ngồi đấy cũng khiến cô nổi hết da gà

    Nhưng ông ta nói đúng, cô không đủ tiền để trả học phí cho Maso.

    Cô đã thử kiếm việc làm khác nhưng đều bị từ chối

    Makino vẫn giữ im lặng không nói chuyện.

    Người đàn ông thấy thế liền tiếp tục nói

    - cháu không muốn Maso không được đi học như cháu đâu đúng chứ

    - ta có một thỏa thuận như thế này nếu cháu đồng ý thì chú sẽ cho cháu một nơi để ở, một công việc đủ để hai chị em sống

    Makino im lặng một lúc lâu.

    Người đàn ông vẫn rất kiên nhẫn chờ câu trả lời

    - thỏa thuận là gì?

    Makino ngước đầu lên dùng hết lá gan mình nhìn người trước mặt.

    Makino biết đây là một ván cờ đặt cược cả mạng sống

    Thắng ăn tất thua ngã về không

    - cháu làm việc cho chú.

    Đơn giản vậy thôi nhưng trước đó cháu sẽ phải được huấn luyện

    - cuộc huấn luyện nó có thể làm cháu chết.

    Nhưng yên tâm nếu cháu chết em trai cháu vẫn có một số tiền đủ để nó sống đến trưởng thành và căn nhà đó thuộc về cháu

    - được cháu đồng ý nhưng với một điều kiện là ông không được chạm vào Maso

    Makino căng thẳng nhìn người trước mặt.

    Cô không biết ông ta sẽ làm gì Maso

    Thằng bé là lý do duy nhất để cô tồn tại...

    - được, hợp tác vui vẻ.

    Ta tên Guji Ossume

    Guji vui vẻ đưa tay ra, Makino bắt tay với ông

    Ngày 13/7/1985 Makino bước chân vào con đường tội lỗi

    Ngay hôm đó, Guji đưa cả hai về một căn nhà.

    Nó không quá to nhưng đủ để hai chị em sống

    - chị....

    Đây là nhà chúng ta đúng không....

    Maso mở đôi mắt màu vàng rực rỡ nhìn tôi.

    Miệng lắp bắp nói từng chữ

    - đúng rồi, nhà của chị với em

    Makino ngồi xuống, bóp lấy cái má phúng phín của em trai mình cười nhẹ nói

    Maso lao vào người chị mình bật khóc.

    Cuối cùng cậu cũng có nhà để trở về

    Một căn nhà riêng nơi có gia đình cậu chứ không phải nơi để ngủ

    Thằng bé bỏ chị mình ra rồi chạy vào nhà khám phá xung quanh căn nhà

    Guji nãy giờ vẫn im lặng đứng bên cạnh bỗng nhiên nói

    - cuộc huấn luyện diễn ra vào ngày hôm sau

    Nói xong liền leo lên xe rồi bỏ đi.

    Makino nhìn chiếc xe chạy đi rồi nhanh chóng biến mất trong làn người hối hả

    - chị ơii, chị nhà có cả máy lạnh, tủ lạnh, có cả sân vườn này

    Maso hào hứng chạy ra nói với chị mình.

    Mọi thứ ở đây đều quá mới mẻ với cậu nhóc

    Makino nhìn cậu nhóc rồi bế cậu ngồi lên vai mình

    - được rồi đi thôiii.

    Chúng ta vào xem rồi sửa sang lại nhà nào

    Guji trước khi đi cũng để lại một khoản tiền để cô sửa sang lại.

    Nhìn ông ấy vậy mà tâm lí phết

    - dạaaa em yêu chị nhất trên đời

    Maso vì ngồi trên vai Makino lên tựa cằm lên đỉnh đầu của cô.

    Ngắm nhìn cả khu phố trên cao

    Cậu hào hứng, mỉm cười nói vui vẻ, cả người đều tỏa ra sự hạnh phúc

    - chị cũng yêu em nhất

    ==============

    Góc tâm sự nhỏ hoii kiểu đọc để hiểu nhau hơn ấy :3

    tác giả hay viết rất chậm kiểu tình tiết đi rất chậm ấyyy

    Nên nếu mn thấy nó chậm quá thì nói mình để tăng tốc độ

    Makino hơn shinichirou 5 tuổi nên còn khá là lâu mới đến đoạn tình tiết chính

    Nma yên tâm là vẫn dính đến hắc long nháaa =)))) chỉ là không biết bao lâu mới đến toman

    Sì poi là chap sau gặp shinirou còn nào có chap sau thì chưa bíc

    À quên nữa mình viết truyện không hay nói thẳng ra là dở nên các bạn cứ tự nhiên góp ý ạaaaa

    Makino là mafia nên giết ai đó là bình đường :3 đừng phật online trong fic ạaa
     
    [Đồng Nhân Tokyo Revengers] Chị Chủ Nhà Trọ Là Một Mafia
    #3


    10 tuổi là lứa tuổi đang được cha mẹ yêu thương, chiều chuộng.

    Là những bữa cơm ấm êm bên gia đình

    Nhưng Makino không phải là đứa trẻ may mắn được những thứ như vậy

    Lê lết cơ thể mệt nhọc sau 1 bài huấn luyện dài cả 1 ngày.

    Buổi huấn luyện bao gồm cả thể chất và học hành

    Ngay từ sáng sớm thì cô đã được Guji dẫn đến một quán bar trong 1 hẻm tối.

    Nó không quá lớn và khá là tồi tàn để trở thành nơi giải trí

    Thế nhưng những thứ đen tối, bẩn thỉu đều sẽ có những lớp vỏ bên ngoài.

    Chỉ là chúng ta có cơ hội để chứng kiến thứ bên dưới nó không thôi

    Guji dẫn Makino đến một cánh cửa ẩn bên dưới một bức tranh to.

    Sau cánh cửa là một cầu thang dài không đấy với chút ánh sáng lấp lóe

    Cô nàng tự tỏ ra mình bình tĩnh nhưng cơ thể lại run lên.

    Dù sao cô nàng cũng chỉ mới 10 tuổi

    Trong 7 tiếng liên tục cô bị dồi nhét đống kiến thức cô chưa từng được học qua.

    Lượng công thức quá khủng khiếp khiến cho cô chẳng kịp để tiếp thu

    Là những thứ công thức, kiến thức mà cô chưa từng được tiếp xúc trước đây

    Sau 7 tiếng bị hành hạ về mặt tinh thần thì tiếp tục là những màn tra tấn thể xác

    Cô bị đánh gục rồi lại bị bắt đứng dậy, để rồi lại bị đánh đến mức máu mũi chảy ra, cơ thể bầm dập vì những cú đấm

    Cuộc huấn luyện kết thúc khi bầu trời tối đen như mực những căn nhà xung quanh đều đã tắt đèn chỉ còn lại những cây đèn đường trơ trội chiếu sáng con đường

    Makino bước đi trên con đường vắng vẻ, từng cơn gió lạnh thổi qua người lạnh lẽo thấm sâu vào cơ thể làm trái tim dần lạnh lẽo

    Cơ thể bước đi mệt nhọc vì những cơn đau cứ nhói lên sau mỗi bước đi

    May mắn thay quán bar lại chẳng xa nhà cô mấy.

    Chịu đựng bước đến ngôi nhà tối om

    Lạch cạch

    Tiếng cánh cửa mở ra, bên trong là tiếng chiếc tivi đang mở chạy một chương trình thiếu nhi

    Cô bước đi đến lại gần chiếc sofa thì thấy em trai bé bỏng của cô đang nằm cuộn mình trên ghế.

    Trên tay còn đang cầm chiếc gối ôm mà cô đã mua cho cậu hôm qua

    Cậu ngủ rất ngon, trái ngược với tóc màu xanh rêu của chị mình.

    Cậu mang mái tóc vàng.

    Cậu dường như phát sáng trong đêm, sưởi ấm trái tim đang dần nguội lạnh của chị mình

    Vì em trai mình cô có thể làm tất cả ngay cả việc bán mình cho quỷ dữ.

    Nguyện chìm trong vũng bùn nhơ nhuốc để mở đường cho Maso bước đi

    Makino tắt đi tivi, nhẹ nhàng ôm lấy Maso từ trên sofa để đem vào phòng ngủ

    Nhưng Maso vẫn bị đánh thức, cậu mơ màng dụi đầu vào vai chị mình nhỏ nhẹ lên tiếng

    - mừng chị về nhà

    - ừm chị về rồi.

    Sao em lại ngủ ở sofa?

    - em đợi chị....

    Ngủ quên...

    Maso nói chẳng dứt câu thì cậu ngủ quên trên người Makino.

    Cô bước đi nhẹ nhàng sợ đánh thức trân bảo quý giá nhất trong cuộc đời mình

    Cả hai vẫn ngủ chung với nhau, hai cơ thể riêng biệt , hai linh hồn khác nhau nhưng cả hai đều không thể sống xa nhau.

    Như thể người kia là một phần của người còn lại

    Makino ôm Maso ngã lên giường, chỉnh lại tấm chăn rồi hôn lấy mái tóc em trai mình

    Cả cuộc đời chị đã xác định là một mớ pha tạp.

    Nhưng em phải là một cơn đường sáng rực rỡ

    Sáng hôm sau Makino chỉ dám để lại lời nhắn, một số tiền và một bữa ăn sáng do chính tay cô nấu

    Maso chắc sẽ khóc khi thấy người chị mình đầy những vết bầm mất...

    Năm Makino 11, Maso 6 tuổi

    Sau một năm từ lúc Guji đưa cô vào vũng lầy.

    Cuộc sống của hai chị em đã tốt đến mức cô chưa từng mơ thấy

    Chẳng còn là những bữa ăn toàn rau hoặc những thức ăn thừa mà khách để lại.

    Chẳng còn là căn phòng ẩm mốc thường xuyên có những con gián hoặc chuột chạy qua

    Tất cả mọi thứ đều ổn định, thậm trí cô đã có đủ tiền mua một mặt bằng đất khá gần khu cô sống và mở một dãy nhà trọ

    Tiền mua đất đến từ tiền Guji cho mỗi tháng.

    Ông ấy rất hào phóng cho một số tiền lớn nhưng cả 2 chị em đều ít tiêu tiền.

    Bởi thế nên số tiền cứ thế dâng lên mỗi tháng

    - chị chị mau đi thôiiii, lẹ nào

    Maso hào hứng kéo tay chị mình đi.

    Lý do cậu vui đến như thế là hôm nay cậu mua đồ dùng học tập để chuẩn bị ngày nhập học

    Makino nhìn đứa em trai đang hối thúc mình phía trước.

    Cô nàng lê cái thân đau nhứt theo đứa em

    A đúng là tuổi trẻ

    Bước vào một tiệm văn phòng phẩm.

    Makino để cho Maso lấy những gì cậu thích để vào chiếc giỏ rồi đi phía sau cậu bé

    Maso dù gì cũng là đứa trẻ, cậu liền lấy những dụng cụ học tập gắn hình siêu nhân bỏ vào giỏ

    Những chiếc bút quá cao thì Makino sẽ lấy dùm

    Có đứa bé trai nào lại không thích siêu nhân chứ.

    Những người anh hùng mang trong mình ước mơ to lớn là hình tượng yêu thích của Maso

    - cậu được phép mua hết tất cả đống này hả?

    Giọng nói lạ lẫm phát ra làm Maso dừng hành động của mình.

    Makino nhìn sang cậu bé tóc đen bên cạnh

    - tớ không biết....

    Chị em mua này được chứ...?

    Maso bất ngờ phát hiện mình lấy rất nhiều hầu như chỉ cần liên quan đến siêu nhân cậu đều lấy.

    Cậu e dè nhìn chị mình

    - được chứ.

    Em thích thì lấy đi

    Makino ngồi xuống ngang với tầm mắt em mình, xoa mái tóc vàng của cậu bé

    Maso nhìn chị mình cười vui vẻ

    Cậu bé tóc đen kia lại tiếp tục nói

    - cậu sướng thật đấy.

    Mẹ tớ là người mua nên tớ chẳng chọn được món gì.

    Thậm trí mẹ tớ còn mua cho tớ một HỘP BÚT MÀU HỒNG

    - chị tớ rất chiều tớ đấy nhé

    Maso ngước mặt cười đắc thắng trước mặt cậu bạn kia.

    Cậu luôn tự hào về độ cưng chiều của chị mình dành cho cậu

    - sướng thật đấy.

    Haizzz tớ là Sano Shinichiro 6 tuổi rất vui được gặp cậu

    - tớ là Jusugi Maso 6 tuổi.

    Đây là chị tớ jusugi Makino 11 tuổi

    Đều là những đứa trẻ và thích hình tượng siêu nhân nên rất nhanh cả hai đều kết bạn rất nhanh

    Hai cậu bé dẫn nhau đi đến khu này đến khu kia.

    Số lượng đồ trong giỏ ngày một nhiều thêm

    - để chị cầm cho

    Nhìn thấy chiếc giỏ ngày một đầy khiến Maso khó khăn để cầm.

    Makino liền cầm lấy

    - chị Makino thương Maso thật đấy.

    Ước gì em cũng là em của chị nhỉ

    Shinichiro chán nản nói.

    Nhìn cậu bạn đang đắc thắng bên cạnh mình mà ghen tị

    Makino nhìn xung quanh sau đó liền thấy sai sai

    - shinichiro này mẹ em đâu rồi?

    Em bảo em đi với mẹ mà

    Shinichiro hoảng loạn nhìn xung quanh, xác định là người mẹ có tâm nào đó đã quên con mình giữa chợ liền bất lực nói

    - hình như mẹ quên em rồi....

    Chuyển cảnh đến người mẹ nào đó

    - mình quên gì ấy nhỉ?

    Hmmmmm hình như mình quên phải đi mua chiếc túi mới ra

    ======================

    Hình như mình quên mất bộ này....
     
    [Đồng Nhân Tokyo Revengers] Chị Chủ Nhà Trọ Là Một Mafia
    #4


    Makino nhìn Shinichiro đang sầu đời cùng với khuôn mặt chuẩn bị phát khóc đến nơi làm Makino bị bối rối

    - ngoan nào chúng ta lựa nhanh rồi sau đó chị dẫn em về nhà nhé được chứ

    Makino ôm lấy shinichiro lên.

    Mỗi lần Maso sắp khóc cô đều ôm lấy cậu bé dần nó trở thành thói quen

    Hành động bất ngờ của cô làm cậu đỏ mặt vì đó giờ ngoài mẹ cậu chưa có bất kì cô gái nào ôm cậu như vậy

    Makino không để ý đến biểu hiện của shinichiro.

    Cô nàng dẫn Maso đi mua những thứ cần thiết còn lại rồi thanh toán

    - của chị là 2 triệu yên cho tất cả ạ

    Nhân viên nét mặt tươi rói nói cũng phải thôi nay được fuba ghé thăm.

    Makino thanh toán nhanh rồi dẫn Maso đi, trên tay còn bồng shinichiro đang to mắt nhìn

    - 2 triệu yên...

    Em chưa thấy số tiền nào lớn như thế.

    Chị giàu thật đấy

    Shinichiro đôi mắt lấp lánh nhìn Makino.

    Cô có thể nhìn thấy biểu tượng yên đang hiện bên trong

    - chị bình thường thôi không giàu đâu

    Makino đáp lời Shinichiro bàn tay cô xoa nhẹ mái tóc mềm cậu bé.

    Ah đúng thật trẻ con thật đáng yêu

    - chị em cũng muốn được bế....

    Maso khó chịu nhìn về vòng tay đang bế shinichiro.

    Cậu ghét cách chị cậu cưng chiều người khác như thế.

    Vốn dĩ những điều đó chỉ được dùng lên cậu

    Chỉ riêng cậu!

    Vòng tay của chị cũng chỉ được ôm cậu mà thôi...

    Makino nghe thấy em trai khó chịu ngay lập tức thả shinichiro xuống rồi ôm lấy Maso lên.

    Cậu nhóc vui vẻ mỉm cười

    Cuối cùng chị vẫn yêu cậu hơn tất cả

    shinichiro bất lực nhìn Maso rồi ngoan ngoãn nắm lấy tay Makino

    cả 3 đi đến quán kem gần đó rồi mua cho hai đứa trẻ hai cây kem to

    - chị xin hay bao nuôi em đi hay nhận em làm em trai cũng được.

    Em cũng muốn được như M-

    Shinichiro ôm lấy chân makino không cần mặt mũi mà ăn vạ ngay tại quán kem của người ta

    - chị...

    Em đau bụng

    Maso ôm lấy bụng mình đau đớn nói, khuôn mặt nhăn nhó lại

    - có đau quá không ?

    Cảm thấy trong người như nào rồi

    Makino lo lắng ôm lấy Maso, tay xoa bụng của cậu nhóc nhằm làm dịu cơn đau đi

    - hình như nó bớt đau rồi nhưng vẫn còn nhói lắm...

    Maso yếu ớt nhìn Makino, bàn tay ôm lấy cổ rồi tựa đầu vào vai cô

    Một góc mà Makino không nhìn thấy mà chỉ có Shin thấy.

    Maso mỉm cười đầy vẻ khiêu khích chẳng giống một người bị bệnh

    Miệng cậu nói vài từ mà shin đọc được qua khẩu hình miệng là

    - xin cái tuổi

    Shinichiro: " không được tức không được mắng vì sự nghiệp được fuba bao nuôi ráng nhịn "

    Makino nhìn Maso rồi lại đến Shinichiro cuối cùng cũng thở dài nói

    - em biết đường đến nhà thuốc không dẫn chị đi rồi về nhà nhóc nhé

    - em biết đường để em dẫn chị

    Shin mỉm cười ngoan ngoãn.

    Makino nắm tay cậu bé đề phòng shin đi lạc, trên tay là Maso cùng với đống đồ mà cậu bé chọn

    [ tua đến đoạn về nhà shin]

    - Võ đường nhà Sano....

    À đây rồi nhà em đây đúng chứ

    Makino nhìn xung quanh tìm nơi Shinichiro nói.

    Cậu chỉ nhớ được cảnh vật xung quanh mà tự mò về chứ không nhớ nhà mình khu nào

    - vâng ạ cảm ơn chị dẫn em về chị có muố-

    Shinichiro vừa định mở cửa thì cánh cửa bỗng mở ra đập vào mặt Shin làm cậu ngã ra đất

    - ôi trời ạ tôi quên mất thằng con trai tôi r- ơ Shin ?

    Mẹ Shinichiro nhìn đứa con trai mình một cách bất ngờ rồi ôm lấy cậu bé

    - mày còn biết đường về tao tưởng mày sẽ bỏ nhà ra đi chứ

    - sao mẹ nghĩ thế ?

    - vì tao muốn mày làm thế

    -...

    - mẹ giỡn thôi vào ăn cơm đi trưa rồi

    Người mẹ mỉm cười vỗ lưng cậu nhóc một cái mạnh.

    Cú đó đau đấy nhìn mặt thằng nhóc nhăng nhó như thế là biết

    - nãy có 2 người giúp con...

    Ủa vừa mới ở đây đâu rồi nhể ?

    Makino nhìn cảnh gia đình đang nhận lại người thân thì đã bỏ đi trước đó.

    Maso lúc này đang lim dim mắt nhắm mắt mở nên cô đang cõng cậu

    - sao nào không giả đau bụng nữa à ?

    Makino cười rồi nói làm Maso đỏ mặt úp mặt vào lưng cô rồi nhỏ nhẹ nói

    - chị biết từ lúc nào thế...

    - từ đầu, chị mày trải sự đời rồi đấy, tiểu lừa đảo này nay lớn rồi muốn lừa cả chị à

    Makino buồn cười nhưng lại không dám cười.

    Cậu nhóc nhỏ nhà cô sẽ xấu hổ đến giận cô mất

    Maso ngại ngùng núp vào lưng người chị mình.

    Hơi ấm từ đôi vai cùng với việc cậu vì háo hức nên ngủ trễ và sáng dậy sớm làm cậu thiếp đi với nụ cười trên môi

    Sự may mắn nhất trên cuộc đời của bạn là gì ?

    Thật khó để đưa ra câu trả lời cụ thể vì chúng ta vốn tham lam.

    Không có nhất chỉ có hơn mà thôi

    Nhưng đối với Maso, may mắn cả cuộc đời này chỉ có 1 và duy nhất 1

    Là có Makino xuất hiện

    Makino im lặng bước về nhà, dưới ánh nắng buổi trưa gay gắt, dòng người vẫn vội vàng và tấp nập như mọi ngày

    Bóng của cả hai dưới ánh trời gay gắt đổ lên nền gạch.

    Chúng chồng lên nhau khăng khít, đan xen như không thể tách rời

    Một ngày trôi qua một cách chậm rãi và bình thường như mọi ngày khác

    [....]

    Tôi viết bản thảo từ 22/6 rồi cơ mà không nhớ đăng...

    Đến giờ mới nhớ ra

    À quên nữa dành cho những ai không xem tag truyện thì bộ này là gb không phải bg nkaaaaa

    Ai kì thị or không thích thể loại này thì có thể quay xe :3

    Iu iu
     
    Back
    Top Dưới