Cập nhật mới

Khác [Đồng nhân NHAC] Xuyên Không Vào Bình Ổn Thế Giới.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
109681150-256-k558204.jpg

[Đồng Nhân Nhac] Xuyên Không Vào Bình Ổn Thế Giới.
Tác giả: Niansiyan
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nàng, Mạc San San, vô tình xuyên không vào thế giới Nữ Hoàng Ai Cập.

Kiếp đầu tiên, nàng bám theo nữ chính Carol, không biết bao nhiêu lần vì cô ta làm vật hy sinh.

Chỉ mong có được cuộc sống bình an.

Nàng thích Izumin, nhưng Carol - không biết vô tình hay cố ý, luôn chen ngang giữa hắn và nàng.Cuối cùng, nàng đỡ cho cô ta ở dòng sông Assyria, chết.

Carol chỉ than khóc một trận, rồi quên bẵng cô gái tội nghiệp đã bôn ba vì cô ta.
......................

Nhưng giờ thì không, nàng được trùng sinh lại lần nữa.

Được nữ thần Bastet ban tặng quyền năng, làm lại cuộc đời.

Nàng, muốn làm khuynh đảo thế giới NHAC.

Ngược thê thảm Carol, thả thính ngập lụt Izumin.

LƯU Ý: Truyện này tg rất ghét Carol, vì tg vốn không ưa nữ chính bánh bèo.

Mà ẻm là một đại bánh bèo.

Nói chung truyện vui là chính, nội dung là mười.

Ahuyhuy!



xuyênkhông​
 
[Đồng Nhân Nhac] Xuyên Không Vào Bình Ổn Thế Giới.
CHƯƠNG 1: Sứ giả thần Mèo.


"Tôi đầu hàng, nọc độc của loài rắn này rất mạnh.

Chưa ai bị nó cắn mà còn sống cả..."

Vị y quan già run lẩy bẩy, hòm thuốc trong tay rơi bạch xuống đất.

Minue bàng hoàng, chẳng lẽ nhìn pharaoh của Ai Cập ra đi thế này ư?

Mọi người xung quanh thì ồn ào bàn chuyện kế vị, có lẽ nữ hoàng Asisu sẽ lên nắm quyền?

Carol nhìn một đoàn người vừa bất lực vừa vô tâm nhìn vị hoàng đế trẻ tuổi sắp ra đi mà cảm thấy họ sao thật tàn nhẫn.

Đó là mạng sống của một con người cơ mà?

Từ ngày cô bị rắn cắn, anh Ryan đã luôn bắt Carol mang thuốc giải nọc rắn bên mình.

Đến giờ cô vẫn còn giữ, có nên cứu anh ta hay không?

Carol nắm chặt viên thuốc trong tay, tiến đến bên Menfuisu: "Anh mau nuốt xuống đi!"

Nhưng trước khi viên thuốc kịp đến bên môi của Menfuisu.

Một cô gái từ trên trời rơi xuống, mái tóc xanh pha tím tuyệt đẹp đang lấp lánh.

Cô mặc quần ngắn và áo lụa vừa dài ngang hông để lộ vòng eo nhỏ nhắn, bên vai đeo túi vải thô.

Cô gái lạ mặt bước tới nắm lấy cổ tay Carol, nói như đúng rồi: "Cô đang cho Pharaoh uống cái gì vậy?"

Carol sững sờ, đau đớn trên tay truyền đến làm viên thuốc trắng rơi xuống góc tường.

Cô gái lạ mặt hất thân hình mảnh dẻ của Carol xuống sàn, vội bước đến Menfuisu.

Túi vải bên vai cô được cởi xuống, lộ ra hai gói thuốc bột, vài chai lọ và một nắm cỏ tươi.

Cô quát: "Mau lên, đem nước tới đây.

Nếu không bệ hạ của các người sẽ chết!"

Tất cả bá quan trong triều cùng tướng quân Minue đã đủ kinh ngạc, nhất thời không phản ứng kịp với lời cô nói.

Mà làm gì có ai lại nghe theo lời một cô gái vô danh như cô?

Nhưng điều khiến họ ngạc nhiên, chính là mái tóc lấp lánh như bầu trời đó...tuyệt đẹp!

Cô gái lạ mặt hừ một tiếng, vội vã giật một bình nước từ tay cung nữ.

Trút một gói thuốc bột vào miệng Menfuisu, đổ nước lên cho anh ta nuốt xuống.

"Ổn rồi!

Từ bây giờ anh ta sẽ không chết được đâu..."

Carol vùng dậy sau cú ngã, hốt hoảng lao đến bắt lấy tay của cô: "Cô vừa cho Menfuisu uống thuốc gì vậy, anh ta sẽ chết mất!".

Và lại bị cô gái nọ hất xuống đất lần nữa...

Minue nhìn vẻ mặt của Menfuisu đã hồng hào trở lại, bỗng nhiên trong lòng dâng lên một niềm tin kỳ lạ với cô gái từ trên trời rơi xuống.

Anh nhìn mái tóc tím dài tuyệt đẹp đang phất phơ trước mặt, nói: "Hỡi cô gái lạ mặt, cô là ai?

Chính cô đã cứu bệ hạ, liệu cô có phải là sứ giả của thần Mèo già chăng?"

Tà áo choàng sau lưng cô bay phấp phới, càng làm tăng thêm phần huyền ảo của cô gái nọ.

Cô nói, giọng nhẹ như không: "Tôi là...

Renenet.

Người học việc, và cũng là một sứ giả..."

Nhất tề trong điện đều quỳ xuống, Minue tiến đến vào chạm vào vạt áo choàng của Renenet – như một cách bày tỏ lòng biết ơn: "Bằng tất cả thành kính, thưa sứ giả.

Tạ ơn người đã cứu Pharaoh của chúng tôi..."

Carol mím chặt môi, cô có điên mới tin lời của Renenet, sứ giả cái gì?

Chẳng phải trên đời này không hề có thần linh hay sao?

Mái tóc đó, chắc chắn là nhuộm.

Tuy Carol chưa từng thấy ai nhuộm được màu kỳ lạ như vậy, nhưng nó không phải là màu tóc thật.

Còn việc Renenet rơi từ trên trời xuống, chẳng lẽ... cô ta cũng là người xuyên không như mình?

Carol vội nhào tới, bắt lấy tay của Renenet: "Cô là người từ thế kỷ 20 đúng không?

Cô đưa tôi trở về đi, tôi không muốn ở đây nữa.

Tôi là Carol của nhà Rido đây, anh trai Ryan của tôi sẽ làm bất cứ thứ gì cô muốn..."

Renenet nhíu mày, Carol cũng thật mặt dày quá đi.

Hai lần bị cô hất thẳng xuống sàn vẫn không chịu dừng lại.

Cô không vui nói: "Ồ, Carol Rido.

Mái tóc hoàng kim?

Xin cô làm ơn bỏ tay ra.

Tôi đau..."

Carol vẫn tiếp tục bám lấy tay cô, thậm chí chặt hơn.

Đôi mắt xanh lam ngấn nước: "Làm ơn đi Renenet, tôi không muốn ở lại đây chút nào nữa đâu.

Cô đưa tôi về đi mà...Á!!!".

Carol thân hình nhỏ nhắn của cô gái 16 tuổi lại bị hất xuống, ngã vật ra đau đớn.

Minue nhìn cảnh giằng co giữa sứ giả của Thần Mèo và cô gái sông Nile, anh được Menfuisu giao nhiệm vụ phải bảo vệ Carol, nhưng còn sứ giả Renenet??

Minue tiến tới đỡ Carol lên, cung kính nói: "Thưa sứ giả, đây là người con gái sông Nile của Ai Cập.

Nếu cô ấy có lỗi, xin hãy trừng phạt tôi..." và đừng làm đau Carol.

Renenet chợt mỉm cười: "Nhốt cô ấy vào đi!"

Cả cung điện sững người.

Nhốt... con gái của thần sông Nile?

Một quan đại thần kêu lên: "Cô ta là ai?

Chỉ có Pharaoh mới được quyền sai sử chúng tôi..."

Renenet tất nhiên nghe thấy.

Cánh tay nõn nà vung một cái, tà áo phía sau được hất lên.

Dưới ánh trăng, mái tóc thiên hà của cô lấp lánh như đá quý.

Nhưng khuôn mặt lại vô cùng đáng sợ.

Ánh mắt cô tỏa sát khí: "Là ai vừa nói?"

Cả điện im phăng phắc, quan đại thần khi nãy cũng vì thần thái của cô mà trong lòng sợ hãi.

"Quyền năng của một sứ giả, không phải ai cũng có thể nghi ngờ..."

Dứt lời, sấm chớp đùng đùng xuất hiện, nhưng lại không có lấy một giọt mưa.

Renenet đứng đó, oai nghiêm như một vị nữ thần.

Nhất tề đều đồng loạt quỳ xuống lần nữa, đầu sát xuống đất, run rẩy...

Renenet thở hắt ra một cái, bầu trời bình thường trở lại.

Cô đảo mắt sang Minue, ra hiệu cho hắn bắt lấy Carol ngay lập tức.

Minue bất đắc dĩ lôi Carol đi.

"Và... cửa sổ phòng cô ta đừng làm bằng đồng.

Làm bằng sắt đi..."

Renenet bổ sung.

Minue ngoan ngoãn gật gật đầu.

Đem Carol đang giãy giụa đem vào một căn phòng sang trọng nhưng có gài khóa cẩn thận.

Carol không ngừng đập cửa, cầu xin Renenet đem cô về nhà.

Mấy ngày sau đó, Renenet đều túc trực ở bên cạnh Menfuisu.

Cô lấy lá trong túi của mình nấu thuốc, băm vụn, ...

đủ các kiểu.

Vì thế Menfuisu ngày một khá lên, nhưng chưa tỉnh lại.

Bỗng một ngày, Menefer cho mời Carol đến.

Minue tuân theo.

Cô gái hoàng kim Carol mấy ngày qua tuy bị nhốt, nhưng vẫn được ăn uống đầy đủ, không thiếu chút thịt nào.

Sứ giả của thần Mèo cho thị nữ tắm rửa, sửa soạn cho Carol.

Mái tóc vàng được khảm hoàng kim – màu mà người Ai Cập thích nhất.

Carol được dắt tới, cô nhẹ bước đến bên giường, nắm lấy tay của Menefer, nỉ non: "Renenet, chị là người của thế kỷ 20 đúng không?

Làm ơn đưa tôi về nhà đi...Xin chị!"

Renenet lau mồ hôi trên trán cho Menfuisu, nhíu mày hỏi: "Cô nói sai rồi, tôi là một người học việc...".

Carol liền cắt ngang: "Chị đừng nói dối tôi, không có thần linh nào trên đời cả.

Tôi không tin chị là sứ giả gì ráo!"

Renenet quay lại, nhẹ nhàng cười: "Vậy sao?

Thế Carol Rido – người con gái sông Nile.

Cô có lời giải thích gì về mái tóc của tôi?"

Carol mím môi, màu tóc của chị ta lạ thật!

Nhưng Carol không tin đó là tóc thật, trên thế giới không có ai tóc tím hết.

Không-một-ai.

"Tóc của chị chỉ là được nhuộm thôi.

Hair Salon nào chẳng làm được.

Tôi sẽ chứng minh cho chị thấy!"

Carol quả quyết.

Bước đến lấy một bình nước, nhúng một phần tóc của Menefer vào.

Quái lạ!

Không thấy màu nhuộm loang ra.

Lẽ nào là tóc thật?

Cùng lúc đó, Menfuisu tỉnh dậy.

Trước mắt anh là màu tóc lấp lánh mà một Pharaoh chưa từng thấy bao giờ.

Anh cố gắng mở thật to đôi mắt để nhìn rõ hơn, vẫn như vậy.

Menfuisu vươn tay chạm vào mái tóc bồng bềnh đó, thơm thật!

Renenet bị Menfuisu làm cho giật mình, đứng bật dậy.

Cô nhận ra là anh đã tỉnh lại.

Vì thế giúp anh nâng gối để nằm dễ chịu hơn.

Menfuisu hỏi, đầu đau nhói: "Ngươi là ai?"

"Tôi là một sứ giả của thần Mèo già.

Hãy gọi tôi là Renenet!"

Renenet hơi cúi đầu, tay nâng vạt áo choàng.

Menfuisu một tay ôm đầu: "Ra là sứ giả, màu tóc của cô lạ quá!

Là cô đã cứu ta phải không?"

Renenet liếc sang Carol đang im lặng nhìn sắc mặt của Menfuisu, mỉm cười: "Ồ, không phải.

Người cứu anh là cô gái Carol này.

Tôi chỉ phụ cô ấy chăm sóc thôi!"

Minue đứng bên cạnh mừng rỡ khi bệ hạ đã tỉnh lại, vô cùng bất ngờ trước câu nói đó.

Cả thị nữ và y quan cũng thế!

Cô gái này không ham danh lợi, cả công lao cũng nhường cho người khác.

Thật hiếm có!

Menfuisu vô cùng cảm động, ôm chầm lấy Carol: "Ôi Carol!

Ta đối xử tệ bạc với em như thế mà em vẫn không hề ghét ta..."

Carol, cô gái này thật có một tấm lòng nhân hậu biết bao.

"Ơ kìa!

Bệ hạ làm gì thế, không phải như anh nghĩ đâu..."

Carol đột nhiên hoảng sợ, rõ ràng đâu phải do mình cứu anh ta, là Renenet đã cứu anh ấy mà.

Cô ta có ý định gì?

Nhưng chưa kịp giải thích, Menfuisu đã đẩy Carol ra, vì đầu anh đau nhức dữ dội, là di tích của nọc độc rắn.

Carol hoảng sợ lay lay Menfuisu, không nghừng hỏi thăm.

Riêng Renenet thì bình thản, lôi mớ lá xanh trong túi vải ra, dập nát, hòa thành thứ nước xanh trong đưa tới bên miệng Menfuisu: "Uống hết đi, anh sẽ thấy đỡ hơn!"

Cùng lúc đó, cánh cửa bật mở.

Nữ hoàng Asisu bước vào.

Mái tóc đen dài như len, gương mặt tinh xảo có vài phần hao hao Menfuisu, lo lắng: "Hoàng thượng sao rồi?"

Sau đó nhào đến bên người hắn, đẩy luôn cốc nước của Renenet ra: "Ôi may quá, ngài vẫn còn sống..."

"Nhưng sắp chết rồi đấy..."

Renenet không vui nói, cô nhíu mày làm lại một cốc khác "Mau tránh ra, nếu không tôi cho hắn đi đời bây giờ!"

Asisu mới phát hiện ra sự hiện diện của cô gái với màu tóc kỳ lạ trong phòng, thất thanh: "Hỗn láo!

Ngươi là ai?

Ngươi cho bệ hạ uống thứ nước gì thế này..."

Renenet bị phần tóc che một bên mắt, lườm một phát về phía Asisu làm cô lạnh sống lưng.

Menfuisu đỡ lấy cốc nước từ Renenet, uống cạn, cảm thấy cơn đau trên đầu nhức hẳn, cả người cũng khoan khoái dễ chịu.

"Chị, cô ấy là người đã chăm sóc cho tôi..."

Minue kính cẩn bẩm báo: "Renenet là sứ giả của thần Mèo già thưa lệnh bà..."

Asisu sau khi biết Renenet là người chăm sóc cho Menfuisu, dần bình tĩnh lại.

Cứ thà cho nó chăm sóc em trai ta còn hơn con trộm mộ tóc vàng!

Renenet vuốt lại mái tóc bị sũng nước, kê lại gối cho Menfuisu, sau đó bước ra bên ngoài.

Trong phòng, Menfuisu nằm vắt tay lên trán, cứ nghĩ mãi về cô gái lạ tên Renenet.

Mái tóc bồng bềnh, mượt hơn bất cứ thứ lụa quý nào, lại còn tỏa ra hương thơm dễ chịu!

Lúc hắn bị bệnh, màu tóc ấy cứ thoắt ẩn thoắt hiện, không phải màu hoàng kim rực rỡ của Carol...

Asisu nằm bên cạnh, gối đầu lên ngực Menfuisu.

Ôi, nhờ lời cầu nguyện của ta mà bệ hạ không chết!

Cảm tạ thần linh.

Mấy ngày sau, Carol định bỏ trốn, nhưng bị Renenet phát hiện và ngăn chặn.

Cô gái sông Nile giãy dụa cật lực, còn giật sứ giả thần Mèo đứt mất một lọn tóc dày.

Renenet nổi trận lôi đình, cả Ai Cập nắng nóng gay gắt suốt cả tuần lễ...

Đến khi Menfuisu bắt Carol đến xin lỗi cô thì mưa rào mới trở lại trên đất Ai Cập.

Từ đó, người dân tôn vinh Renenet.

Họ gọi cô là báu vật của Ai Cập được thần linh phái xuống!

Tất nhiên, nếu trên đời quả thật có cô gái như thế: tóc tím, biết điều khiển thời tiết, chữa bách bệnh,... thì thế giới này còn có người chết nữa hay không?

Renenet không phải người của thời đại này, muốn biết chi tiết về cô.

Đón đọc ngoại truyện!

!usA
 
[Đồng Nhân Nhac] Xuyên Không Vào Bình Ổn Thế Giới.
CHƯƠNG 1.5: Sự thật về Renenet.


Renenet, tên thật là Mạc San San.

Cô vốn là một bác sĩ thực tập rất có triển vọng.

Một lần do mải mê đọc Nữ Hoàng Ai Cập – bộ truyện huyền thoại mà bị tai nạn giao thông.

Trùng sinh vào thế giới truyện tranh.

Kiếp đầu tiên, San San làm một nữ tì trung thành của Carol.

Theo sát cô ta trong suốt nội dung câu chuyện.

Cô sợ nếu mình thay đổi, thì thế giới này sẽ đại loạn.

Vì thế, không biết bao nhiêu lần San San đã làm bia đỡ đạn cho đóa bạch liên Carol.

Từ việc bị Izumin bắt cóc, Menfuisu hành hạ, Asisu ám hại,...Còn có lần đỡ một vết sư tử vồ cho cô ta.

Cuối cùng cô nhận lại được gì?

Menfuisu luôn mải miết đi tìm Carol, bỏ mặc San San bị sư tử cắn ở bắp chân thoi thóp trên giường bệnh.

May mà cô là bác sĩ, mạng lớn không chết.

Khi Carol trở về tuyệt nhiên không hề bồi thường thiệt hại hay thông cảm cho cô, mà chỉ khóc thút thít: "Cảm ơn chị, San San.

Nhờ chị mà em không sao cả!"

San San gặp Izumin khi anh ta bắt cóc Carol.

Trên thuyền, cô đỡ cho Carol một nhát roi vào lưng.

Vết thương sâu làm lưng cô đau đớn, Izumin chính là người đã bôi thuốc cho cô – người đầu tiên chăm sóc cô từ khi đến thế giới này.

Kể từ đó, cô thích hắn.

Vậy mà Carol, hết lần này đến lần khác, cố tình thu hút sự chú ý của Izumin.

Lúc ở chợ, San San cột lại mái tóc cho Izumin, hắn có chút rung động.

Carol cũng có cơ hội bỏ trốn, nhưng cô ta không làm.

Còn để lộ mái tóc vàng khiến Izumin lo lắng, bỏ qua mất giây phút hiếm hoi của hắn và Mạc San San.

Lúc ở Assyria, Carol yếu đuối khóc trong phòng của tên bạo chúa, một mực muốn cứu Menfuisu.

San San thay cô ta đổi ngược dòng sông Assyria, thế mà quân Ai Cập lại cho rằng đó là lệnh của hoàng phi.

Ca ngợi cô ta như thánh sống.

Cô bị đơn độc giữa dòng người nổi loạn, rớt xuống sông.

Vết thương từng đỡ cho Carol trong cung điện gặp nước thì nứt toác ra.

Cô chết.

Carol khi thắng lợi trở về, chỉ khóc nức nở: "Ôi, chị San San.

Em mang ơn chị, suốt đời này em sẽ không quên chị đâu..."

Và ba ngày sau lập tức không thấy nhắc đến tên cô nữa.

Mạc San San, chết không nhắm mắt.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------

Cô được nữ thần Mèo Bastet nhận về thần điện.

Do vốn tính yêu mèo, mỗi ngày cô đều chăm chỉ chăm sóc lũ mèo học việc ở chỗ Nữ thần.

Cho chúng ăn, vuốt ve, tắm rửa, lau dọn thần điện, ròng rã suốt 7 năm trời...

Dần dần, nữ thần cảm động trước sự cần mẫn của Mạc San San.

Cho phép cô trùng sinh lần nữa.

Thần mèo Bastet muốn ban cho cô một quyền năng, cô đã chọn quyền năng được điều khiển thời tiết.

Nữ thần đồng ý.

Mạc San San sống lại vào cái ngày trước khi cô xuyên không vào NHAC.

Cô ra tiệm tóc, lột hết số tiền tiết kiệm nhuộm màu galaxy với thuốc nhuộm hàng hiệu, bám dai như đỉa.

Để có được màu ánh sao đó, San San đã phải tẩy trắng cả mái tóc.

Hiệu quả cực tốt!

Cô còn thủ theo rất nhiều thuốc, kem chống nắng, son dưỡng, thuốc bôi da,... còn cả một nắm lá thuốc nữa.

Lá thuốc không có tác dụng gì, chỉ có việc tăng cường sức khỏe.

Chủ yếu để che mắt mọi người việc cô dùng thuốc Tây.

Mạc San San không phải xấu, sắc đẹp của cô cũng vào hàng nghiêng nước nghiêng thành.

Mái tóc pha nâu tự nhiên dài ngang lưng, làn da trắng trẻo như bạch ngọc, đôi mắt tinh anh cùng môi đào trơn bóng.

Ba vòng lại rất hoàn hảo, đặc biệt là vòng eo chỉ có 57cm.

Nhưng, đứng bên cạnh Carol, mọi thứ lại quá nhạt nhòa.

Hơn nữa, da của Carol vốn trắng tự nhiên.

Còn da của San San lại rám nắng theo thời gian sống ở Ai Cập.

Nhưng lần này, không dễ đâu, đời người chỉ ngu một lần thôi.
 
[Đồng Nhân Nhac] Xuyên Không Vào Bình Ổn Thế Giới.
CHƯƠNG 2: Cứu Mitamun. Trở về hiện đại!


Mấy ngày sau, Renenet ở trong cung điện ăn sung mặc sướng.

Menfuisu và Carol chơi trò ngươi đuổi ta bắt, ngươi cầu hôn ta từ chối, cô ngắm mãi cũng chán.

Carol bướng bỉnh luôn muốn tìm cách trở về, bỏ trốn mấy lần đều bị Renenet túm cổ lôi trở lại.

Asisu tuy không ưa gì cô, nhưng cô được mọi người tôn vinh, vì thế cũng không làm khó dễ gì mấy.

Nói thật ra, Renenet lúc còn là Mạc San San, hâm mộ Asisu hơn Carol.

Khi xuyên không rồi, cô càng thấy Asisu đẹp hơn cô gái chưa dậy thì Carol kia nhiều.

Chỉ tiếc là Asisu bị tình yêu làm cho mù quáng, nếu không đã có thể làm khuynh đảo thế giới.

Chuyện xảy ra vô cùng yên ổn, đến một hôm...

Xong buổi cầu nguyện, Renenet nằm dài trên căn phòng của riêng cô, cạp cạp táo.

Nunut ở một bên chải đầu giúp Renenet, không ngừng khen mái tóc của cô đẹp.

"Sứ giả, tóc cô đẹp quá.

Lúc trước em cứ tưởng tóc của Cô gái sông Nile đã là đẹp nhất rồi.

Không ngờ của cô còn đẹp hơn!"

Nunut là một thị nữ được phân đến chăm sóc cô, tính tình đáng yêu, thật thà.

Nhưng cái Renenet cần chính là sự cẩn thận và trầm ổn, Nunut không làm được điều đó.

"Chết rồi!"

Renenet chợt nhớ ra gì đó, vứt trái táo chạy ra ngoài.

Hôm nay là ngày công chúa Mitamun của Hittle bị giết.

Đó là em gái của Izumin, cô không muốn cô ấy chết.

Nunut hốt hoảng chạy theo: "Sứ giả Renenet, cô vẫn chưa..." chải đầu xong mà, cứ để mái tóc như thế mà đi à?

Renenet đi qua hành lang của cung điện Ai Cập, bất ngờ đụng phải Menfuisu.

Cô hừ một tiếng rồi né qua anh ta, bây giờ cô đang vội, không có thời gian chơi với trẻ nhỏ.

Menfuisu tức giận khi thấy cô không kính trọng mình, cầm cánh tay cô níu lại: "Renenet, cô đi đâu đó!"

"Đi đâu mặc xác tôi, can gì tới anh?"

Renenet giật tay ra, trong lòng nóng như lửa đốt.

Carol đã cứu được Sechi chưa?

Mitamun đi tới đâu rồi?

Menfuisu kéo mạnh cổ tay làm Renenet đau nhói.

Khốn thật!

Mấy ngày trước cô vừa cứu mạng hắn.

Menfuisu gằn từng tiếng: "Đừng tưởng cô là sứ giả của thần mà được quyền lớn lối.

Ở đây, quyền lực của Pharaoh là lớn nhất.

Không ai có quyền xấc xược như thế trước mặt ta cả..."

Renent lập tức bá lấy cổ hắn, nũng nịu dụi dụi vào ngực hắn.

Mái tóc cô tỏa ra hương thơm quấn lấy cơ thể của Menfuisu, mùi thơm hắn từng lưu luyến trong cơn mê sảng.

Ánh mắt Renenet trìu mến, đôi môi hé mở như mời gọi Menfuisu: "Bệ hạ...."

Menfuisu bị lời nói nhão nhoẹt của Renenet làm cho mềm nhũn, buông cô ra.

Renenet chỉ chờ có thế, nhếch môi khinh bỉ với hắn.

Quay người đi không hề ngoái lại.

Lúc đó Menfuisu mới biết, hắn bị cô lừa rồi.

Mẹ kiếp!

Ngoài Carol ra, Renenet là người luôn chống đối lại hắn.

Các cô gái có màu tóc khác người luôn như vậy sao?

"Renenet, nàng đứng lại cho ta..."

Menfuisu hất váy đuổi theo.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Cùng lúc đó, ở thần điện.

Carol đi cứu Sechi – người đã giúp đỡ cô ta khi mới xuyên không về Ai Cập thì nhìn thấy có bóng người bước vào thần điện của Asisu.

Đó là công chúa Mitamun, Carol cùng bà nữ quan liền bám theo.

Công chúa Mitamun của Hittle, mái tóc bạch kim xoăn mềm tuyệt đẹp, giờ xác xơ vấy máu.

Y phục lộng lẫy rách rướm theo mỗi bước chân của cô lại rơi lả tả.

Trên người không biết có bao nhiêu vết thương do bị ngược đãi, duy chỉ có ánh mắt rực cháy niềm thù hận.

Cô muốn giết Asisu!

Mitamun giơ cao chủy thủ trong tay, hướng thẳng đến Asisu đang nhắm mắt cầu nguyện.

Carol theo quán tính hét lên: "Chị Asisu, có người muốn giết chị kìa..."

Asisu nghiêng người né được nhát đâm chí mạng, cười khẩy sự ngu ngốc của Mitamun, tát cô một cái cháy má.

Mitamun ngã vào chỗ chứa thùng, trên người bê bết dầu.

Asisu lại cười: "Người ngươi giờ toàn dầu.

Phải làm sao đây nhỉ?"

Carol lập tức hét lên: "Chạy đi công chúa Mitamun.

Asisu định thiêu chị đấy!"

Mitamun cả người không còn sức lực, hoảng sợ: "Cứu ta...

ôi!"

Lửa bén dầu lan tới nhanh như chớp, cô hoảng sợ nhìn ngọn lửa đỏ lòm liếm vào vạt váy của mình.

Carol bị bà Nefutera giữ chặt, không ngừng la hét bảo Mitamun chạy đến chỗ có nước.

Đúng lúc đó, Renenet lao tới với tốc độ nhanh nhất có thể.

Quật một thùng nước lên chỗ váy bị bén lửa, ôm ngang Mitamun bước ra xa.

Công chúa Mitamun hoảng sợ, không ngừng bám lên người cô kêu cứu: "Cứu ta với!

Hu hu..."

Renenet nhìn xuống khuôn mặt có vài phần hao hao Izumin, ánh mắt hiện lên vẻ nhu hòa,giọng dịu dàng: "Ổn rồi Mitamun, chị sẽ bảo vệ em.

Anh trai Izumin vẫn luôn nhớ tới em!"

Mitamun sững người, đúng rồi!

Còn anh trai của cô, mẫu hậu, phụ hoàng.

Chắc họ lo lắng cho cô lắm!

Ôi giá như Mitamun không vì thù hận mà ám sát Asisu, có lẽ cô đã có thể trốn về nước an toàn rồi.

Mitamun dựa vào lòng Renenet khóc rống.

"Tại sao cô lại xen vào chuyện của ta?"

Asisu tức giận nhìn Renenet.

Đã hai lần cô ta xen vào chuyện của nữ hoàng.

"Vì người cô chạm đến có liên quan đến ta.

Asisu, cô là đại tế ti của Ai Cập, nữ hoàng của Ai Cập.

Vậy thì dỏng tai lên mà nghe cho rõ đây: cô không đủ tư cách.

Kẻ mà luôn bỏ qua lợi ích của đất nước, không xứng đáng làm nữ hoàng.

Đó là lý do Menfuisu ngày càng xa cách cô, Asisu..."

Renenet dõng dạc nói một tràng dài.

Asisu ngớ người trước những lời vạch tội của Renenet.

Nhân cơ hội đó, Renenet ôm Mitamun ra khỏi điện thờ.

Không quên đá Carol một phát vào lưng, coi như trả thù cho vết roi kiếp trước Mạc San San đỡ cho cô ta.

Cùng lúc đó, sao Sirius mọc lên – được coi là điềm lành của Ai Cập.

Asisu và mọi người đều vui mừng.

Carol nhân cơ hội đó bỏ trốn.

Menfuisu nhanh chóng phát hiện ra, nhấc chân đuổi theo.

Hai người chơi trò rượt bắt đến rớt xuống sông Nile.

Carol theo dòng nước trở về thế kỷ 20 của mình, bỏ mặc Menfuisu thẫn thờ lang thang bờ sông.

Renenet giấu Mitamun trong điện của mình, cẩn thận chăm sóc cô.

Mitamun nếu được tẩm bổ cho béo tròn, chắc chắn sẽ là một đại mỹ nhân (khụ... nghe giống pet nhờ??).

Mitamun vẫn còn bị sốc, không ngừng ôm gối khóc rấm rứt.

Renenet giúp cô tắm rửa, thay quần áo mới.

Cả kem dưỡng da cũng không ngại xức thật nhiều lên người Mitamun.

Mitamun cuộn tròn trong chăn ấm, cả người sạch sẽ thoải mái, hạnh phúc đến trào nước mắt!

Renenet định rời đi để cô ta nghỉ ngơi, thì bị Mitamun giật giật góc áo: "Chị là...

Renenet đúng không?

Đưa em về Hittle đi, phụ vương và mẫu hậu em sẽ rất biết ơn chị!"

Khuôn mặt xinh đẹp của Mitamun đẫm nước mắt, khóc đến độ lòng của Renenet mềm nhũn ra rồi.

Nàng đem chút súp nóng cho Mitamun, nhìn cô ấy ăn ngon lành.

Kiếp trước, Izumin vẫn luôn vì người em gái này mà căm hận Ai Cập.

Nay em gái anh vẫn còn sống, có lẽ Izumin sẽ không phải dằn vặt nữa...

Kiếp trước...

Izumin, có để nàng trong lòng hay không?

"Mitamun này, có phải em nói là sẽ đền ơn chị?"

"Đúng vậy..."

Mitamun húp súp liên tục, ngon quá!

Renenet thật tốt, như vị nữ thần của cô vậy...

"Vậy bảo anh trai Izumin của em gả cho chị đi!"

Renenet mặt nghiêm túc nói.

Mitamun "phụt" một tiếng, súp trong miệng đều phun ra hết: "Chị biết anh trai của em sao?"

Renenet lấy khăn tay đưa cho Mitamun: "Phải, còn hơn cả quen biết nữa.

Izumin từng quất chị một roi vào lưng đấy, đau buốt óc luôn.

Thế nào gái?

Không giữ lời hứa à?"

"Tất nhiên là phải giữ rồi, em sẽ đóng gói anh Izumin thật kỹ càng, ướp nước thơm đem qua cho chị..."

Mitamun vui vẻ cười to.

Tuy biết là cô nói đùa, nhưng cười được là tốt rồi...

Đang trò chuyện vui vẻ, đột nhiên có tiếng Menfuisu gào thét bên ngoài.

Có lẽ là Carol trở về thế kỷ 20 rồi, anh ta phát rồ kiếm cô trút giận chăng?

Renenet nhỏ giọng gọi Nunut, dặn dò phải chăm sóc Mitamun cho thật tốt.

Cô muốn trở về thế giới hiện đại một thời gian, mái tóc nhuộm này không phải vĩnh viễn, nàng cũng cần phục hồi sắc đẹp...

Sắp xếp xong xuôi, Renenet tiêu sái bước ra.

Menfuisu đứng sẵn ở cửa, kích động nắm lấy bả vai của nàng: "Renenet, nàng là sứ giả của thần linh đúng không?

Cứu Carol đi, bất cứ giá nào cũng được, ta thậm chí sẵn sàng cho nàng nửa Ai Cập..."

Nhìn Menfuisu suy sụp vì tình, Renenet thở dài.

Kiếp trước hình như hắn còn đòi lao xuống sông theo Carol luôn ấy nhỉ?

Renenet nhún vai: "Không cần lo lắng, cỡ ba tuần nữa là cô ấy trở về thôi..."

"BỐP!"

Menfuisu tức giận tát nàng một cái.

Renenet mất đà ngã xuống đất, nghe tiếng anh ta rít qua kẽ răng: "Nàng có biết Carol đang ở dưới dòng sông Nile lạnh lẽo không?

Carol không như nàng có thể nói chuyện với thần Bastet, cô ấy có thể mất mạng!"

Renenet ôm lấy bên má, chết tiệt!

"Mất mạng?

Thế không phải các người nói Carol là con gái của nữ thần sông Nile sao?

Sông Nile chẳng phải là nhà của cô ta sao?

Mất mạng cái rắm..."

Nàng tức giận lao đến đạp cho Menfuisu một cú vào giữa chân, hắn né được.

Renenet lại cắn cho hắn một phát vào bắp tay.

Hai người cứ thế quần qua quần lại trên sàn.

Menfuisu từ nhỏ tập võ, sức khỏe cường tráng.

Còn Renenet?

Đơn giản là cô muốn trút hết uất ức từ kiếp trước thôi.

Roi quất này!

Lang thang sa mạc với vợ của ngươi này!

Bị sư tử vồ này!

Bỏ mặc bà đây tới chết này!

Bà cắn bà cắn...

Minue cùng thủ vệ hoảng hốt.

Muốn lao vào cứu Menfuisu, nhưng ngại đụng chạm đến Renenet, cô nổi giận lại trút họa lên Ai Cập thì khốn.

Đến khi mái tóc dài của Renenet quấn vào vòng tay của Menfuisu, cả hai mới miễn cưỡng tách ra.

Renenet vừa tháo tóc vừa xuýt xoa, tức giận lườm Menfuisu một cái: "Vòng tay của anh làm bằng gì mà chặt thế?

À bằng vàng...

Ui da!

Mau tháo ra giúp tôi, à thôi...

để tôi tự tháo..."

Menfuisu nhìn cô gái nhỏ đang vật lộn trên tay của mình, trong lòng ngứa ngáy cười to.

Cô ấy không biết mình đang rất giống một con mèo nhỏ làm nũng a?

Renenet nhìn hắn cười, mặt ửng đỏ.

Thẹn quá hóa giận đẩy Menfuisu ra.

Nàng tiêu sái vuốt lại mái tóc: "Hừ, thương nhớ Carol lắm đúng không?

Để tôi đi kiếm lại cho mấy người.

Trong lúc đó, đừng có dại mà động tới tẩm điện của tôi.

Nhất là Nữ Hoàng Asisu..."

Renenet chỉnh lại quần áo.

Lọ mọ đi kiếm cái túi vải lần trước cô xuyên không về, cao giọng cảnh báo: "Ba tuần nữa tôi trở lại.

Lúc đó nếu phát hiện ra tẩm điện của tôi bị đụng chạm, Ai Cập các người không vắt ra nổi một giọt mưa mà uống đâu..."

Menfuisu nhướn mắt nhìn theo cô định làm gì.

Renenet lấy đà phóng xuống sông Nile, mặc cho mọi người hét lên: "Công nương cẩn thận!"

Lần trở về này, thu hồi được một món khá lớn...
 
[Đồng Nhân Nhac] Xuyên Không Vào Bình Ổn Thế Giới.
Lề: Vài lời của tác giả.


Hế lu!

Hiện tại tớ đã hoàn thành chương 4, nhưng vì máy có một số lỗi kỹ thuật, toàn bộ dữ liệu đã mất hết (Cả truyện này và một vài truyện khác chưa lên sóng nữa).

Vì thế, tớ đang tích cực gõ lại từ đầu, nhưng điều này sẽ mất kha khá thời gian.

-_-

Hơn nữa, năm sau là năm cuối cấp - năm quyết định.

Tớ mà không thể vào trường bama mong đợi, dự là laptop để gõ truyện cho các bạn iêu đọc cũng không còn.

Hix hix /_\

._.

Hơn nữa, vì tớ là người Việt - Thuần Việt luôn í, nên đôi khi truyện sẽ có một vài từ ngữ hiện đại.

Tớ cũng chịu thôi vì đó là văn phong rồi TTvTT Tớ chuyên Văn nên thích viết truyện, mong các bạn iêu tiếp tục ủng hộ.

Ý, nói hơi nhiều với lạc đề rồi nhở? :V :V Tóm lại, bộ này và bộ Xuyên Không Nữ Phụ: Ta Cùng Nữ Chính Đoạt Nam Nhân sẽ tạm thời không có chương đăng.

Nhưng tớ sẽ trở lại sớm thôi, hy vọng được mn tiếp tục ủng hộ.

._.

Nếu các bạn thực sự mong sớm có chương mới đọc, cho tớ xin vài cái cmt góp ý.

Ví dụ nhân vật còn thiếu sót cái gì, cốt truyện chỗ nào bất hợp lí,...

Tớ xin cám ơn!
 
[Đồng Nhân Nhac] Xuyên Không Vào Bình Ổn Thế Giới.
CHƯƠNG 3: Carol bị giam lỏng, tại ai?


Ba tuần sau, Renenet trở về, sớm hơn Carol một ngày.

Nàng được quân Ai Cập vớt lên, sau đó được Menfuisu cùng Imhotep ra đón như một vị thần.

Renenet vẫn vậy, vẫn chiếc túi vải, vẫn áo phông cùng quần ngắn.

Sống sót được hai tuần chìm nghỉm dưới sông, cô ấy chắc chắn là sứ giả của thần Mèo già!

Không thể lầm lẫn được!

"Renenet?

Sao rồi?

Nàng có cứu được Carol trở về hay không?

Carol vẫn ổn chứ?"

Menfuisu vừa thấy nàng, đã lao tới ôm lấy bả vai nàng lắc lắc.

Gương mặt tuyệt mỹ như điêu khắc của hắn rất thảng thốt, hẳn là bi lụy vì tình, người cũng xanh xao không ít.

Cơ mà... có cần lo cho Carol như thế không?

Cô ta đang sống rất vui vẻ với gia đình của mình ở thế kỷ 20 đấy!

Gương mặt Renenet đen sì vắt ra mực, lạnh lùng gạt bàn tay của Menfuisu ra, hạ giọng kêu: "Vit, cắn nó cho chị."

Một con mèo Xiêm từ túi vải của cô lao ra, hung hăng cắn một cái vào chân của Menfuisu.

Lông của Vit màu xám nhạt, bốn chân lại đen tuyền rất độc đáo.

Hai mắt xanh lam của nó trợn lên dữ tợn.

Cắn xong, Vit thu người lại ngồi bên nàng, liếm lông rất đáng yêu!

"Cô ấy có thể nói chuyện với mèo?

Ôi... thật kỳ diệu!"

Imhotep mở to mắt, chòm râu sơn dương nằm ngay ngắn trên cằm.

Renenet nhìn sang ông ta, nàng nhớ lẽ ra vài tháng nữa ông ta mới về Ai Cập cơ mà!

Có lẽ thời gian bị nàng ảnh hưởng làm cho sai lệch một chút.

Menfuisu bị Vit cắn một phát, không xi nhê gì cả, thậm chí máu cũng không chảy ra.

"Carol ấy à?

Ngày mai cô ấy trở về, anh cho binh lính tuần ở sông vớt cô ta lên là được."

Renenet trở về tẩm điện của mình, Nunut đã giấu Mitamun đi nên chưa ai trong cung biết được sự tồn tại của cô ấy.

Mitamun sau ba tuần được ăn ngon mặc đẹp, béo lên không ít, vẫn không ngừng đòi trở về Hittle.

"Mitamun, chị trở về rồi này.

Có đem quà cho em nữaa...."

Renenet cười rạng rỡ, chìa ra một thanh chocolate và một hộp son dưỡng.

Mitamun bóc chocolate ra ăn, mắt sáng loáng: "Ngon quá!

Từ trước đến giờ em chưa từng ăn món nào ngon như vậy."

Renenet đem một thỏi chocolate cho Nunut, ánh mắt không ngừng quan sát Mitamun: "Mitamun, chị nghe nói em muốn về Hittle?"

Mitamun ngừng ăn, khẽ gật: "Đúng vậy, em mất tích đã mấy ngày, có lẽ phụ vương cùng mẫu hậu rất lo lắng, cả anh trai Izumin của em nữa..."

Renenet xếp mấy thứ lặt vặt trong túi lại, sẵn tiện bôi kem chống nắng lên tay, nắng nóng ở Ai Cập quả thật không thể xem thường: "Vài ngày nữa, có lẽ Izumin sẽ đến Ai Cập.

Chỉ là Mitamun, em phải đợi.

Không được nóng vội, Asisu mấy ngày trước đã đến đây, có lẽ cô ta không có ý định bỏ qua cho em..."

Tai mắt của Asisu ở khắp nơi, nếu nàng muốn đem Mitamun ra ngoài hoàng cung đã là không dễ, có khi chưa về đến Hittle đã âm thầm bị giết mất xác rồi.

Báo cho Menfuisu à?

Thôi đi, hắn ngoài Carol chẳng để ý một ai.

Asisu mà cài sát thủ vào thuyền của Mitamun, tên vô dụng đó tra ra được sao?

Renenet lại hỏi tiếp: "Em...còn thích Menfuisu không?"

Mitamun mở to mắt giật mình, rồi nhẹ nhàng lắc đầu: "Mấy ngày chị đi, em đã thông suốt rất nhiều...Menfuisu không phải một nam nhân tốt, em hà cớ gì phải chung thủy với anh ta?"

"Đúng, em nói đúng.

Em xem Carol vừa ốm vừa gầy, chỉ được cái có màu tóc lạ thôi.

Nam nhân luôn thích mới mẻ, Menfuisu từ đó đến giờ ai cũng chiều theo ý anh ta, đột nhiên xuất hiện một Carol hay chống đối tất nhiên sẽ khiến Menfuisu tò mò..."

"Chị nói đúng, con bé Carol ngực không có mông không có, làm sao so được với em..."

Ai da, người ta nói: phụ nữ có thể thân thiết với nhau ngay lập tức chỉ bằng việc cùng ghét một người.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngày hôm sau, Carol quả thực đã trở về.

Cô ta làm cho Menfuisu tức giận, bị bắt khổ sai như một nô lệ, nhưng vẫn được Menfuisu cài Unasu bên cạnh để bảo vệ.

Carol dùng kiến thức của mình lọc nước, biến nước bẩn thành nước sạch, được mọi người ca tụng là con gái của nữ thần sông Nile.

Còn Renenet, đi hành hiệp trượng nghĩa.

"Mày mau cút đi, thằng nô lệ này lì nhở?

Tao nói con nhỏ này hết thuốc chữa rồi..."

"Tôi xin ông, cứu bạn tôi.

Tôi thề sẽ bán mạng cho ông, ông bảo làm gì tôi cũng chịu..."

Một cậu bé gầy nhom, khoảng 10 tuổi, liên tục quỳ lạy.

Bên cạnh là cô bé nhỏ hơn, mắt tái xanh, bắp chân có vết cắn, là do rắn cắn.

"Tao nói mày cút cho tao làm ăn..."

Ông ta nổi giận, quất roi lên người cậu bé.

Renenet rất ấn tượng với cậu, bị quất vẫn liên tục quỳ lạy, không hề rơi một giọt nước mắt.

Cô lao đến, nắm lấy roi da, quăng ông ta sang một bên, bắt tay vào chữa trị cô gái nhỏ.

Vết cắn chưa lâu, may mà còn cứu được, loài rắn này không độc bằng rắn hổ mang.

Renenet cho cô bé uống một viên thuốc, xịt thuốc tê, khử trùng vết thương, dùng vải sạch quấn lại.

"Chị... chị là sứ giả của thần Bastet tới cứu em đúng không?

Em không cảm thấy đau nữa, thật kỳ diệu!"

Cô bé cười ngây ngô, Renenet thấy cơ thể của nó gầy giơ xương, người đầy vết xước lớn nhỏ.

Đứa nhỏ thế này, tại sao phải chịu đựng cực khổ chứ?

Cậu bé bên cạnh nhìn cô chữa cho bạn mình, mắt đầy sự biết ơn.

Liên tục dập đầu: "Cám ơn chị, cám ơn chị..."

Renenet quay sang đỡ cậu ta lên: "Đừng có dập, mày trù ẻo bà đây tổn thọ à?

Mấy đứa tên gì?"

"Tôi là Aten, còn bạn tôi là Auset.

Chị là sứ giả của thần Bastet đúng không?"

Ôi trời!

Thần Bastet là một vị thần mèo, mà mèo lại là khắc tinh của rắn, hèn gì Renenet chữa được nọc rắn liền được vinh danh là sứ giả thần Mèo.

Làng nước ơi!

"Bạn cậu sẽ ổn thôi, tẩm bổ cho cô bé nhiều một chút.

Vậy nhé!"

Renenet dặn dò, sau đó nhấc chân lên định đi.

Lại bị Aten kéo lại: "Từ bây giờ tôi là người của chị, chị muốn tôi làm gì?"

"...."

Cứu người, còn được combo hai đứa nhóc ốm yếu, một đứa bệnh tật.

Renenet không nỡ để hai đứa nhóc làm nô lệ khổ sở bên ngoài, đành đưa về cung.

Bây giờ, Auset làm thị nữ cho nàng.

Aten thì rất đa năng, cái gì cũng làm được, hoàn cảnh khắc khổ khiến cậu trưởng thành sớm.

Renenet đưa Aten gửi cho tướng quân Minue làm đệ tử, nhờ hắn rèn luyện cho cậu.

Aten học rất nhanh, Minue vô cùng hài lòng.

Có lần, Renenet tò mò: "Auset, em bao nhiêu tuổi rồi?"

"Em 14, Aten 15 rồi..."

WTF?

14, chắc là do thiếu ăn nên Auset vẫn chưa dậy thì, nhìn như đứa nhỏ 10 tuổi.

"Không sao, ngực dần dần sẽ lớn.

Ngày mai, hai đứa ăn gấp đôi bình thường cho chị."

Cuộc sống của nàng cứ thế bình yên trôi qua được vài tuần.

Chữa bệnh miễn phí cho nô lệ, chữa bệnh lấy tiền đối với nhà giàu quan lại, tiền lấy được mua đồ ăn cứu tế cho những đứa trẻ lang thang như Aten và Auset.

Tiếng lành đồn xa, cuối cùng người ta gọi Renenet là "cô gái chữa được bách bệnh".

Lại bẵng đi mấy hôm, Menfuisu đón Carol trở về.

Hừ!

Tên lụy tình, lại mắc chứng cuồng vọng tâm thần phân liệt.

Hắn và Asisu lụy tình y như nhau...

-----------------------------------------------------------------------------------

Một ngày.

"Carol, cô làm cái gì trong phòng tôi vậy?"

Renenet vừa tắm xong, bước ra đã thấy Carol đang lục túi vải của cô.

Carol giơ một vỉ thuốc tây lên, nói với vẻ tự tin: "Tôi biết chị là người của tương lai mà.

Chị biết cách trở về đúng không?

Đưa tôi về đi..."

Renenet giật giật khóe môi, đưa tay túm cô Carol ấn vào trong tường: "Cô có biết lục đồ của người khác là bất lịch sự không?

Cha mẹ của cô dạy cô thế à?"

Carol dùng hai tay đẩy Renenet ra, hốc mắt đầy nước, liên tục la hét: "Cô buông tôi ra, đau quá!

Cứu tôi với!"

Con mẹ nó!

Cô làm ơn đừng có hở tí là khóc hở tí là khóc được không?

Tính làm bánh bèo vô dụng à?

Tôi còn chưa bóp cổ cô mà cô diễn sâu vậy luôn?

Vai bánh bèo diễn vui đến thế ư?

Rõ ràng Renenet là người bị hại, nhưng nhìn vào giống như Renenet đang ức hiếp Carol vậy.

Đột nhiên cửa phòng mở ra, Menfuisu cùng Imhotep vừa thiết triều xong, đi ngang qua tẩm điện của Renenet thì nghe thấy tiếng kêu cứu của Carol, liền tức tốc muốn xông vào.

Khung cảnh bên trong tan hoang đến đáng sợ.

Túi vải của Renenet bị lộn ngược, lá thuốc và chai lọ bên trong nát bét.

Rèm cửa bằng sa tanh mỏng thì bị cào cấu đến xác xơ.

Vit ngồi vắt vẻo trên giường, lông xù lên, móng vuốt tuôn ra sắc bén, không ngừng xù lông ngoao ngoao về phía cô gái tóc vàng đang đứng trước mặt.

Renenet với tư thế nửa đứng nửa ngồi, yếu ớt tựa vào bàn đá, đôi mắt đen láy ngấn nước, bộ dáng sợ sệt vô cùng đáng thương.

Carol đứng trước mặt cô, bàn tay cầm vỉ thuốc tây, bàn tay kia cầm một ít tóc tím.

Nhìn vào, ai là thủ phạm ai là nạn nhân liền biết rõ!

Renenet thấy có người tới liền chạy đến nấp sau lưng Menfuisu, hai vai run run: "Bệ hạ, cô ta lẻn vào phòng của tôi, lục lọi túi của tôi.

Còn đánh tôi nữa..."

Carol mở to mắt xanh lam, ngây thơ che miệng: "Tôi không có..."

Menfuisu thấy cô gái sứ giả thường ngày chống đối mình, bây giờ đang run rẩy sợ sệt nấp sau lưng mình thì máu anh hùng nổi lên: "Cô đang làm gì trong phòng của Renenet?

Ăn cắp?"

Carol càng hoảng sợ hơn, gương mặt tái xanh lắp bắp: "Tôi không ăn cắp thứ gì của cô ta hết...."

Imhotep điềm đạm đặt tay lên vai Menfuisu, ánh mắt hiền từ: "Thần tin cô ấy không phải người xấu, thần có thể thấy được sự nhân hậu ánh lên trong đôi mắt xanh biếc đó."

Renenet bất bình đáp lại: "Vậy ý của ông, đương kim tể tướng, trí tuệ của Ai Cập, là tôi bắt cóc cô ấy vào phòng, quậy tanh bành cái phòng lên, và sau đó ra vẻ như là người bị hại.

Hư cấu vừa vừa thôi, công lý ở đâu?"

Imhotep cứng họng, còn đang lục lời lẽ để đáp lại thì Renenet đã nhào vào lòng Menfuisu khóc rấm rứt.

Menfuisu mủi lòng vỗ vỗ vai cô.

Cô tuy là sứ giả của thần, cũng chỉ là một cô gái bình thường!

Carol chắc hẳn đã làm chuyện gì mới khiến cô gái Renenet từng kiên cường đánh nhau với hắn phải rơi nước mắt, thoáng chốc, hảo cảm của Menfuisu dành cho Carol bị vơi đi không ít...

Carol lần thứ hai bị giam lỏng trong cung điện, Menfuisu nói đó là hình phạt dành cho cô ta.

Renenet thầm nghĩ Carol được thoải mái đi chơi không chịu, cứ thích bị giam lỏng?

Cơ mà có lẽ Carol đã biết thân phận của cô, sẽ còn bám cô để đòi về nhà.

Hừ!

Cứ đà này, Renenet e là Carol sẽ còn bị giam lỏng dài dài.

�ܔ����K"
 
[Đồng Nhân Nhac] Xuyên Không Vào Bình Ổn Thế Giới.
CHƯƠNG 4: Izumin.


Thời gian giam lỏng Carol nhanh chóng kết thúc, cô lại sớm được Menfuisu thả ra.

Ngày ngày Carol ra sông hái hoa sen, mỉm cười vẫy tay với người dân, nhận quà bánh từ họ, ngồi yên nghe họ ca tụng, diễn trò "tình yêu anh ơi cút bắt trò chơi" với Menfuisu.

Cô ấy được họ gọi là con gái nữ thần sông Nile.

Còn Renenet, sáng dậy sớm đi trồng thảo dược đem từ hiện đại về, sau đó chưa kịp nhét gì vào bụng phải đi đến đền thờ cầu nguyện của Asisu.

Cầu nguyện xong thì kiếm đỡ cái gì đó gặm, lại đi quan sát việc tập võ của Aten.

Sau đó lại trở về dạy nữ công gia chánh cho cô bé Auset cùng Mitamun.

Xong lại phi ra đền thờ chờ có ai bị đau đầu chóng mặt hoa mắt ù tai suy giảm trí nhớ đến khám.

Cô được người dân gọi là sứ giả thần Mèo!

Đù!

Cùng là hậu duệ thần linh, mà kẻ phơi thây hưởng lộc, kẻ làm việc sấp mặt luôn.

Bất công!!!

Cô làm việc quần quật như trâu, thế mà cái hoàng cung này không trả lương cho cô.

Rảnh rỗi Renenet có thể ra trước thềm cung điện, chống tay lên cằm xem kịch Romeo và Juliet phiên bản Ai Cập, diễn viên chính gồm có Carol, Menfuisu và một số nhân vật quần chúng khác.

"Anh bỏ tay tôi ra, đau quá!"

"Ta là Pharaoh, ta là người có quyền lực nhất Ai Cập.

Carol!

Carol!

Em là ai mà lại bướng bỉnh như thế?

Tại sao lại từ chối ta?

Ta đã giữ lời hứa xem em như em gái, tại sao... tại sao hả Carol?"

Menfuisu gương mặt si tình đến đáng thương, đau khổ ôm chặt cô gái tóc vàng trong lòng.

Renenet nhàm chán chỉnh lại lời thoại: 'Ôi Juliet, tại sao nàng lại là Juliet?'

Carol giãy dụa kịch liệt: "Xin lỗi anh, nhưng em phải về với gia đình ở thế kỉ 20.

Em vốn dĩ không phải người của thế giới này..."

Renenet phẫn nộ hét lên: 'Ôi Romeo, tại sao chàng lại là Romeo?'

"Ta muốn tôn em làm hoàng phi, chỉ cần em muốn, hôn lễ sẽ được diễn ra ngay ngày mai."

"Ôi!

Để tôi suy nghĩ đã, đừng làm tôi sợ.

Con bé còn ham ăn ham ngủ như tôi mà bắt lấy chồng ư?"

Renenet lặng lẽ ngáp.

Renenet sống nhàm chán như thế được khoảng 2 tuần, khi cô đang suy nghĩ có nên bảo Menfuisu cùng Carol đổi kịch bản kịch tính một chút không, thì Carol bất ngờ đòi ra ngoài cung chơi.

Tất nhiên, Renenet cũng đi theo, có cô đi theo Carol nên Menfuisu yên tâm hơn nhiều.

Carol thì cau mày khó chịu, cô chỉ định đi chơi một mình rồi bỏ trốn, bây giờ lại có cả Unasu và Renenet đi theo nữa...

Cùng lúc đó.

"Ôi chao!

Cô ấy kìa: Sứ giả thần Mèo và con gái Nữ thần sông Nile.

Họ đi dạo phố ư?

Mái tóc đó đẹp quá!"

"Vợ chưa cưới của Menfuisu?

Hắn hủy hôn ước với em gái ta, bỏ đi hôn lê với Asisu chỉ vì Cô gái tóc vàng đó?..."

Mỹ thiếu niên tóc trắng, đôi mắt sáng lóe tinh anh được bao bọc cẩn thận trong áo choàng, đích thị là Izumin "Cô ta là ai mà khiến tên Menfuisu si mê thế?"

Đúng lúc đấy, Carol cùng Renenet bước đến.

Carol đang ngắm nghía một món đồ gốm, còn Renenet dáo dác tìm.

Tìm ai à?

Tất nhiên là tìm Izumin rồi.

"Anh ta đâu?"

Ngày này chín năm trước, cô đã gặp anh, với thân phận là nữ tì của Carol, nhìn anh say mê cô gái thuần khiết Carol.

Ha, Renenet cười nhạt...

Đời người chỉ ngu một lần thôi, Mạc San San à!

Izumin giả vờ làm rơi cuộn vải, cuộn vải lăn đến chân Carol.

Renenet lập tức nhặt lên, tiến lại phía anh.

Cúi xuống trả cuộn vải, khăn choàng bị kéo xuống, để lộ mái tóc tím đang lấp lánh dưới ánh mặt trời.

"Xin thứ lỗi thưa công nương..."

Izumin nhẹ nhàng cúi đầu.

Anh tranh thủ ngắm kỹ gương mặt của cô gái phía trước.

'Ái chà!

Cô ta đẹp thật...'

Chợt, Izumin chú ý vào mái tóc của cô.

Không phải màu vàng, đẹp quá!

Mái tóc của cô ta đang lấp lánh kìa...

"Anh là thương nhân từ đâu đến vậy?"

Renenet nhìn sâu vào ánh mắt của Izumin, mỉm cười.

Izumin hơi nheo mắt, chợt choàng tỉnh.

Anh cúi người cung kính đáp: "Tôi là lái buôn đến từ Palestin."

Renenet lại cười, nụ cười càng rạng rỡ hơn: "Thảo nào trông anh lạ quá, cả màu tóc cùng nước da đều rất đẹp!" (Thính đấy anh đẹp trai, đớp đi nào~ )

Lúc này, Unasu mới từ đâu xuất hiện "Công nương cẩn thận!

Hắn ta trông đáng nghi lắm, anh là ai?

Từ đâu tới?"

Hừ!

Cũng biết bảo vệ tôi cơ à?

Cứ tưởng trong đầu cậu chỉ có Carol thánh thiện chứ?

Ít nhất Menfuisu còn có chút lương tâm.

Izumin đưa cho Unasu tờ giây thông hành được làm giả, lúc này, Carol lù lù bước tới: "Anh đã đi qua Lybia đúng không?

Đi thì dùng ngựa hay lạc đà?

Có tốn nhiều tiền không?".

Renenet – tất nhiên không thể bị lu mờ.

Carol à, cô không phải là nắng, đừng có thích chói chang.

"Cuộn vải khi nãy có hoa văn rất đẹp, anh bán cho tôi đi."

Izumin mỉm cười, đưa cuộn vải cho cô, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Carol.

Lúc này, Unasu giục cả hai người về cung.

Renenet chợt thắt lòng, dù kiếp này hay kiếp trước đều vậy, trong ánh mắt của Izumin đều không có cô.

Chỉ có người con gái tóc vàng ấy – Carol Rido.

Anh chung tình với cô ta đến vậy sao Izumin?

Renenet bỗng cười khổ.

Mái tóc tím khuất sau đám người, Izumin mới thả lỏng cơ thể.

Anh từng nghe ở Ai Cập có sứ giả thần Mèo, biết chữa bách bệnh, chỉ không ngờ cô ta lại đẹp đến vậy.

Nhất là ánh mắt nhìn anh trước khi rời đi, đôi mắt nâu nhạt đượm buồn, ánh mắt đó khiến anh đau lòng...

Còn Cô gái hoàng kim, cô ta dậy thì chưa vậy?

Ngoài mái tóc có chút điểm nhấn, còn lại ốm yếu xanh xao như đứa trẻ.

Khẩu vị của tên Menfuisu quả thực tệ hại...

Cung điện...

"Carol, cả chiều hôm nay nàng ở đâu?"

"Tôi..."

"Chúng tôi đi dạo, mua sắm, ngắm cảnh.

Bây giờ tôi mệt rồi, về phòng trước..."

Renenet trả lời, cất bước quay về phòng.

"Khoan đã..."

Menfuisu chợt túm cổ tay cô lại "Ta có việc muốn hỏi nàng..."

Renenet mở to mắt: "Ừ hửm?"

Hiếm thấy!

Bình thường có việc toàn đi hỏi cô gái sông Nile của anh mà, giờ kiếm tới tôi rồi sao?

"Ta muốn hỏi về cách làm ra kiếm thép, nếu có nó, quân đội Ai Cập sẽ mạnh hơn rất nhiều..."

Menfuisu đáp, ánh mắt không khỏi lấp lánh tham vọng.

"..."

Renenet hơi suy nghĩ, ài, nếu cô không nói ra thì sau này Carol cũng nói thôi "Được rồi, đi theo tôi!"

Cùng lúc đó, một cung nữ nhanh nhẹn báo lại cho Nữ hoàng Asisu sự việc xảy ra sáng nay.Gương mặt tinh xảo xinh đẹp của Asisu trông như bừng sáng, nụ cười thiếu nữ nở rộ trên môi, trông nàng ta đẹp hơn bao giờ hết "Sao?

Con Carol gặp gỡ một thương nhân, hắn còn tặng vải cho nó nữa à?

Ha ha ha..."

"Đúng thật là có vấn đề, nào Ari, chúng ta sắp xếp cho Carol một cuộc hẹn hò nào.

Hoàng phi tương lai thông dâm với lái buôn, để xem lần này Menfuisu bênh vực ả thế nào.

Cả lão Imhotep cũng không thể bảo vệ được nó!..."

9
 
[Đồng Nhân Nhac] Xuyên Không Vào Bình Ổn Thế Giới.
CHƯƠNG 5(1): Ta muốn bị bắt cóc!


Lúc Renenet trở về, đã thấy Mitamun ngồi bên vệ cửa sổ.

Mái tóc gợn sóng xõa bên vai, đôi mắt đẹp đượm buồn.

Cũng đã gần hai tháng Mitamun phải nhốt mình suốt trong phòng thế này.

Cô ấy đang nghĩ gì?

Căm hận Asisu?

Nghĩ về Menfuisu?

Hay đang nhớ đến Hittle của mình?

Renenet cũng rất muốn đưa Mitamun trở về quê hương của nàng ta.

Nhưng tai mắt của Asisu ở khắp nơi, chỉ sợ Mitamun vừa bước ra khỏi tẩm điện của cô thì nàng đã 'biệt tích' rồi.

"Mitamun?"

Cô cất tiếng gọi.

"Chị Renenet?

Mừng chị trở về..."

Mitamun quay lại, mỉm cười đáp.

Nụ cười rõ ràng chẳng nâng lên nổi.

"Em đang suy nghĩ cái gì vậy?"

Renenet thả chiếc túi vải xuống đất, khẽ nói.

"Em...không có gì.

Chỉ là không biết mẫu hậu ở Hittle thế nào, có lẽ là lo lắng cho em lắm!"

Mitamun tắt ngúm nụ cười gượng ép, khuôn mặt tội lỗi dâng trào.

Qua gian nan, Mitamun có lẽ mới biết trân trọng những gì mình từng có.

Thiếu nữ dậy thì ngỗ nghịch ngày nào cũng bị Renenet uốn cho cong queo rồi.

Thật tốt thật tốt!

"Em có hận Asisu không?"

Renenet dè dặt hỏi.

Mitamun lập tức gật đầu.

Bắt nàng ta tha thứ cho người từng muốn châm lửa đốt mình, Renenet quả thật đòi hỏi hơi cao.

Sau đó, cô nhờ Nunut lấy một ít bánh và một cốc sữa nóng to đùng, đưa cho Mitamun: "Để chị kể cho em nghe một câu chuyện nhé!".

Mitamun một tay cầm bánh, một tay cầm sữa, lẳng lặng gật đầu.

Renenet bắt đầu kể về một người con gái, yêu một người con trai rất nhiều.

Yêu hơn mười năm, sau đó chàng trai đính hôn với cô gái đó theo ý nguyện của thần linh.

Cô gái rất mừng, cứ tưởng cuộc sống đã được mãn nguyện.

Nào ngờ sau này chàng trai đó hủy hôn với cô, si mê một thiếu nữ lạ mặt chỉ mới gặp vài ngày.

Mười năm bên nhau, không bằng vài ngày của thiếu nữ xa lạ.

Cô gái uất hận, tìm cách giết thiếu nữ đó.

Nhưng chàng trai đã xuất hiện cứu người mình yêu, còn cô gái thì bị anh ta hắt hủi.

Sau này, có một thương nhân giàu có muốn cưới cô gái.

Chàng trai lập tức đẩy cô gái đi để đổi lấy tiền...

Kể đến đây, Mitamun đã mắt ngấn lệ.

"Cô gái trong câu chuyện chị kể là Asisu..."

Renenet nói "Chị biết không thể bắt em tha thứ cho Asisu, nhưng chị cũng là người Ai Cập.

Mitamun, nếu sau này em trở mặt với Ai Cập, chị sẽ rất khó xử..."

Mitamun im lặng quay người đi, Renenet thở dài, xoay người rời khỏi phòng.

Tẩm điện chỉ còn lại Mitamun.

Renenet bước đi vòng vòng trong cung điện, lúc thì gặp tướng quân Minue đang huấn luyện cho Aten, liền biếu vài cái bánh mua ở chợ cho Minue.

Minue nhìn phần quà 'hối lộ' ít ỏi, cười khổ không biết nói sao.

Aten đột nhiên hỏi cô có thể cho hắn ra ngoài thành làm việc vài hôm được không.

Renenet trợn mắt: "Ta để nhóc thiếu thốn thứ gì à?"

"Không.......

Em đang cần ít tiền..."

Aten cúi mặt ngượng ngùng.

"Cần tiền để làm gì?

Nếu em muốn thứ gì cứ nói với chị, ngân khố tên Menfuisu rất dồi dào, hắn còn chưa trả lương cho chị việc cầu nguyện không công cả tháng này đâu..."

Renenet xoa đầu Aten.

"Không không... gần tới sinh nhật của Auset rồi, em muốn..."

Aten xoay xoay ngón tay, mặt ửng đỏ nói.

Đột nhiên nhớ tới khuôn mặt của cô bé Auset được Renenet cứu tháng trước: đen nhẻm, ngực chưa có, mông chưa có.

Sau khi được Renenet tẩm bổ thì trắng trẻo không ít, cũng đã ra dáng thiếu nữ rồi...

Renenet chợt ngửa mặt lên trời cười ha ha.

Khiến Minue đang uống nước cũng suýt phun ra, nhìn cô bằng ánh mắt kỳ thị lạ.

"Nhóc thật ra dáng soái ca, quả là tuổi nhỏ tài cao, chờ chị lớn được không?"

"Khụ...khụ...Sứ giả..."

Minue sặc nước, liên tục khua tay.

"Ha ha ha... chị nói đùa đấy, đi đi, thích đi đâu thì cứ đi.

Nhưng đừng trốn tập là được.

Sau này nhóc còn phải trở thành một người giỏi như tướng quân Minue kìa!

Còn phải bảo vệ chị nữa..."

Renenet nói nhỏ "Nếu có ai bắt nạt chị, nhóc phải đánh nó đấy nhé!"

Aten cảm kích gật đầu.

Cùng lúc đó, binh sĩ đến báo với Minue, rằng Menfuisu vừa bị thích khách ám sát.

Minue hối hả rời khỏi.

Renenet chợt sực nhớ ra điều gì đó.

Hôm nay là ngày Crol bị Izumin bắt cóc, thế mà cô lại quên mất.

Suýt nữa vở kịch hay đã mất phần của cô.

Vậy là trong khi cả hoàng cung nháo loạn vì Menfuisu, Renenet lại trở về tẩm điện... trang điểm.

Ây dà!

Đừng có trách cô máu lạnh, Menfuisu mạng lớn, bị cả đội quân bao vây mà vẫn sống được, một nhát đao nhằm nhò gì.

Với lại, đã có Carol ở bên cạnh, cô cũng không muốn giành chỗ người ta bắn tim cho nhau.

Xem nào, Renenet dốc ngược túi.

Ba món mỹ phẩm duy nhất cô đem về cổ đại chỉ có kem chống nắng, kem dưỡng và son dưỡng.

Thôi kệ, có gì thì mình dùng đó.

Với lại, bổn cô nương tự nhận thấy mình là Hot girl mặt mộc thế hệ mới, không cần đám son phấn giả tạo này.

Mitamun thấy cô bỗng dưng để tâm đến vẻ bề ngoài, rất ngạc nhiên.

Phải nói, ngày thường Renenet đều mặc áo vải mềm, quần thì là loại quần thể dục có dây chun cố định ở giữa., trên đầu thì quấn khăn kỹ càng như ninja.

Tuy có hơi quái dị, nhưng chống nắng rất tốt.

Còn cái thể loại váy cổ đại này, vừa mỏng vừa xuyên thấu, Renenet thật sự không thích lắm!

"Mitamun, chị đã từng hứa sẽ đưa em về Hittle, có đúng không?"

Renenet vừa tô son vừa cười.

Mitamun gật gật.

"Lát nữa, em cải trang thành cung nữ đi theo chị.

Đừng nói gì hết..."

Mitamun hoàn toàn tin tưởng cô, với lại, bị nhốt ở Ai Cập hơn hai tháng, Mitamun quả thực rất nhớ nhà.

Làm công chúa được kẻ hầu người hạ ở Hittle, về Ai Cập lại bị đối xử như sủng vật.

Hỏi ai chả nhớ nhà?

Chập tối, Renenet dẫn theo một cô cung nữ trùm chăn kín đáo bước ra ngoài, hướng nơi ở của Menfuisu thẳng tiến.

Vừa hay đến nơi, Carol đang băng bó cho Menfuisu.

Menfuisu bị cô ta làm đau, liền cãi cọ một hồi.

Cãi cọ xong lại ôm nhau thắm thiết như cũ.

Ây, tình yêu tuổi dậy thì nổi loạn ấy mà, sáng nắng chiều mưa, sáng nắng chiều mưa.

Carol muốn đi đến chỗ hẹn, lại bị Menfuisu nhất quyết giữ lấy.

Cô ta sợ muộn giờ, cứ nhìn dáo dác không ngừng.

Vừa hay có Asisu đến giải vây: "Bệ hạ, bệ hạ không sao chứ?"

"Em không sao, chị..."

Thừa cơ hội đó, Carol lập tức lẻn ra bên ngoài.

Renenet vừa định cùng Mitamun đuổi theo, lại xui xẻo bị Menfuisu nhìn thấy.

"Renenet, nàng tới chữa thương giúp ta..."

Cô cười, cười như khóc "Bệ hạ a bệ hạ~ Không phải người vừa được con gái Nữ-thần-sông-Nile băng bó cho sao?

Còn cần tới cô gái tội nghiệp ta đây làm gì?

Thật ngại quá!"

Menfuisu dường như bị mắc hội chứng SM, càng chống cự hắn, hắn lại càng muốn chinh phục: "Ta bảo nàng qua đây, thì cứ qua đây..."

-----------------------------------------------

(Hề lố các nàng, chúng ta xa nhau bao lâu rồi nhờ?

Hy vọng các nàng vẫn tiếp tục ủng hộ truyện ta mần.

Ta tuổi trẻ sung sức, vẫn còn kiên trì lắm hén :3)
 
Back
Top Bottom