Khác [ĐỒNG NHÂN MA ĐẠO TỔ SƯ] TRẦM TIÊN MỘNG

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
132421090-256-k378604.jpg

[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
Tác giả: Aizen_130493
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Những mối tình đầy tiếc nuối, mặc dù chưa chắc họ đã yêu nhau.

Nhưng tự do đẩy thuyền mà he he.....

Warning: OOC vô cùng vô tận, cẩn thận trước khi đọc~~~~



đồngnhân​
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
1. Kim Quang Dao


["Lam Hi Thần!

Ta cả đời này nói dối vô số lần, hại vô số người, như ngươi nói, giết cha, giết huynh, giết vợ, giết thầy, giết bạn, thiên hạ chuyện xấu nào ta chưa làm qua?

Chỉ là duy nhất ta chưa từng nghĩ sẽ hại ngươi."]

.

.

.

Lúc ta cùng đại ca đồng vu ngã vào cỗ quan tài, trong lòng ta dâng lên một cỗ xúc động muốn vươn tay kéo nhị ca theo cùng, sau đó nghĩ lại hay là thôi đi... ta không hiểu tại sao, nhưng mà, ta lại không nở làm huynh ấy bị tổn thương.

Từ đây về sau, sẽ không còn một Liễm Phương Tôn - Kim Quang Dao nữa.

Ta từng đọc qua một quyển sách cổ, sách viết: Trên thế gian có một loài hoa tên gọi Trầm Tiên Mộng, sắc hoa đỏ rực, hương hoa ngọt ngào trầm mị.

Trầm Tiên Mộng chỉ nở hoa lúc màn đêm buông phủ, dẫn dắt con người tiến vào mộng ảo, hoa càng thơm mộng càng đẹp, càng tỏa hương càng khiến người trầm luân vào mộng cảnh.

Ta mơ màng mở mắt nhìn, trước mặt ta là khung cảnh mờ ảo, một màu đỏ rực rỡ đập vào mắt ta, hương hoa triền miên xông vào tâm trí ta.

Sắc hoa đỏ rực, hương hoa ngọt ngào trầm luân...

đó là Trầm Tiên Mộng... chính là Trầm Tiên Mộng.

Linh hồn ta lơ lửng đứng giữa biển hoa đỏ rực, ta không hiểu tại sao mình lại ở đây, đáng lẽ ra ta đã bị cỗ oán khí của đại ca nuốt chửng không còn sót lại mảnh tàn hồn, tại sao, vì cớ gì ta vẫn còn tồn tại?

Một lần nữa mở mắt nhìn, ta thấy mình quay lại những năm tháng trước đây, lúc ta chỉ còn là đứa trẻ, mẫu thân dịu dàng vẫn còn bên cạnh, cùng có phụ thân thương yêu.

Ta thấy mình là đứa trẻ hạnh phúc sống trong vòng tay yêu thương, không bị khinh khi sỉ nhục, không còn ai gọi ta là "con trai kỹ nữ".

Năm ta lớn lên, ta gặp đại ca cùng người kết bái huynh đệ, đại ca vẫn nghiêm khắc như xưa nhưng hết lòng dung túng ta.

Ta cùng nhị ca ngày ngày chung bước, buổi sáng rong ruổi dạo chơi, buổi tối uống rượu đàn ca.

Cuộc sống của ta xinh đẹp tựa như tranh, không phiền lo, không sầu muộn.

Có phụ thân và mẫu thân yêu thương, có bạn bè bằng hữu tương giao, có đại ca dung túng, có nhị ca tri kỷ... cuộc sống của ta....

Ta giật mình tỉnh giấc, hóa ra chỉ là giấc mộng, không hiểu sao nước mắt bất giác rơi dài.

Hóa ra... hóa ra chỉ là giấc mộng.

Hương hoa một lần nữa triền miên xông thẳng vào tâm trí ta, Trầm Tiên Mộng, hoa càng thơm mộng càng đẹp, càng tỏa hương càng khiến người trầm luân vào mộng cảnh.

Đúng rồi, nếu hiện thực tàn khốc, tại sao không vì mộng đẹp mà an ủi tâm hồn?

Mộng thì đã sao?

Không thực thì đã sao?

Ta nguyện ý trầm luân.
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
2. Tiết Dương


[CỐ CHẤP.

CHẤP NIỆM]

"Hiểu Tinh Trần!

Sao ta phải quan tâm đến thứ ngươi muốn bảo vệ?

Thứ ngươi muốn bảo vệ và thứ ta muốn bảo vệ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Mà thứ ta muốn bảo vệ từ trước đến giờ vẫn không hề thay đổi, đó là ngươi, ta chỉ muốn bảo vệ ngươi, chiếm lấy ngươi, một đời yên bình khoái lạc".

"Ta vì sao phải đối xử với ngươi như thế?

Ngươi không cần biết cũng chẳng cần tìm hiểu sâu xa, bởi đáp án đã có sẵn nhưng ngươi lại cố tình không hiểu mà thôi."

"Ngươi nhìn đi, trên đời này có ai đáng giá để ta bảo vệ trừ ngươi?

Ta quên mất, ngươi đã tặng đôi mắt quý giá của mình cho kẻ khác rồi, sao có thể nhìn thấy ta nghĩ gì."

"Ngươi nói xem, ái tình là thứ gì?

Vì sao lại khiến cho người ta sinh ra tâm tư nhỏ nhen ích kỷ thế này?"

"Ngươi biết không?

Ta yêu ngươi, ngươi có quyền không yêu ta, nhưng ta lại không muốn ngươi hạnh phúc bên kẻ khác."

"Tin ta đi, ta thà tự tay hủy diệt ngươi , chứ tuyệt đối không đủ can tâm nhìn ngươi sánh bước cùng kẻ khác."

"Thật điên rồ, nhưng đừng rời xa ta.

Bởi vì, thứ Tiết Dương ta muốn bảo vệ chỉ duy nhất mình Hiểu Tinh Trần ngươi mà thôi."
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
3. KIM QUANG DAO 2


"Giữa chân mày điểm chu sa, áo thêu mẫu đơn, càng cười càng cô quạnh..."

Hôm qua, trong giấc mơ ta lại gặp người.

Người nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, bàn tay lạnh nhưng trong lòng thấy ấm áp.

Bước đi trên đoạn đường dài, bàn tay lồng vào tay, khoảnh khắc đó bình yên nhất thế gian.

Hôm qua, trong giấc mơ người hỏi ta, nếu có kiếp sau... nếu có kiếp sau có muốn cùng người nắm tay đi hết đoạn đường này?

Ta thấy mình gật đầu, bàn tay lạnh nhưng trong lòng thật ấm.

Ta muốn cùng người, một đời một kiếp, rồi lại trải qua một đời một kiếp.

.

.

.

Ta giật mình tỉnh giấc, hóa ra vẫn chỉ là mơ.

Không hiểu sao, nước mắt lại ướt đẫm mi.
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
4. Lam Hi Thần x Kim Quang Dao.


"Khi đến cầu nại hà ngươi nhớ đi chậm lại nhé."

"Ừ...

"

"Nhớ đừng uống mạnh bà thang nữa, cứ ở bờ vong xuyên ngắm bỉ ngạn hoa đi"

"Ừ... nhưng ngục quỷ chắc sẽ lôi ta đi thôi"

"Yên tâm ta sẽ đốt thật nhiều vàng xuống hối lộ ngục quỷ"

"Diêm vương sẽ phạt tội ta."

"Không sao ta sẽ gánh hết cho người."

"...

Ta là ma ngươi là người làm sau chạy xuống đây mà gánh hết?"

" Ngốc, ta đang đuổi theo ngươi này"

"N- ngươi ..???"

"Ngươi chết đi rồi ta không thiết sống nữa, nhưng Thiên mệnh nói mạng ta chưa đến lúc, vì thế nhớ đi chậm chậm... chờ ta."

"Nhị ca... hứa với ta hãy sống tốt..."

"Vì sao?A Dao ngươi không cần ta sao?

Chẳng phải đã cùng thề sống cùng sống chết chung huyệt sao?"

"...

Không phải, không phải.

Ngươi nửa đời đã hy sinh cho ta, ta chết đi chính là ngứơi được giải thoát.

Và quan trọng ta mong ngươi được vui vẻ hạnh phúc không phí công đuổi theo kẻ xấu xa ti tiện như ta"

"Ta can tâm."

" ..

Nhị ca... nhưng ta không nỡ.

Có duyên kiếp sau gặp lại."

"Đừng đi...

A Dao...."

"Kiếp sau đó ta sẽ yêu ngươi nhiều hơn."

....

...

..

Hình bóng thiếu niên tan vào hư không, giọt nước mắt không trọn vẹn tuôn rơi.

Nam nhân kia cũng khóc.

Chỉ là....

đã quá muộn...

"Ta không cần ngươi hứa hẹn kiếp sau, ta chỉ cầu cùng ngươi chung vui hết kiếp này."
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
5. KIM QUANG DAO


Ta vừa được nghe kể về một câu chuyện ái tình đầy cảm động giữa con người và yêu quái.

Một tình yêu vượt qua nổi sợ hãi, bỏ qua mọi lời nguyền ngôn của thế gian... một tình yêu mà con người kia phải hy sinh cả gia đình và đồng loại của mình để tiến đến với tên yêu quái độc ác là yêu vật trong mắt thế gian... một tình yêu như thế quả là cảm động.

Nhưng ta lại thấy thật không đáng và đau lòng thay tên yêu quái đó.

Các người tại sao chỉ nhìn thấy sự hy sinh của con người kia mà không hề nhìn thấy sự thống khổ trong đôi mắt tên yêu quái đó?

Con người với tuổi thọ ngắn ngủi, mười năm hai mươi năm một trăm năm... rồi cuối cùng họ cũng vĩnh viễn biến mất.

Mà yêu quái, sinh mệnh của yêu quái là vô tận, một trăm năm ngàn năm hay vạn năm... yêu quái vẫn đau khổ mà tồn tại.

Con người yêu yêu quái, là dùng sinh mệnh ngắn ngủi của mình bồi cạnh yêu quái trăm năm.

Yêu quái yêu con người là dùng sinh mệnh hàng ngàn vạn năm của mình tưởng niệm con người.

Yêu quái một khi đã động tình, kết cục chỉ hai chữ bi thương.

Thấy không?

Con người luôn luôn ích kỷ như thế, họ chỉ quan tâm hạnh phúc nhất thời của chính mình mà bỏ quên cảm xúc của kẻ mà họ kêu gào yêu tha thiết.

Ái tình, là thứ đáng sợ nhất thế gian!

"Bởi thế nên, nhị ca ta khát cầu cuộc sống vĩnh viễn có gì sai?

Tại sao đại ca không tha cho ta đến huynh cũng dồn ta vào chỗ chết?"

Nói ta biết đi, đến cuối cùng ta là gì của huynh, nhị ca!

"Đệ là tam đệ kết nghĩa của ta"

Đừng nói nữa, xin huynh đừng nói nữa.
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
6. Lam Hi Thần x Kim Quang Dao


Trầm Tiên Mộng.

Ta lại mơ thấy A Dao, cả cơ thể đệ ấy không có chỗ nào lành lặn, máu nhuộm đỏ cả y phục.

A Dao không còn mỉm cười dịu dàng gọi ta là nhị ca nữa, đệ ấy chỉ lẳng lặng nhìn ta, trong đôi mắt ấy như chất vấn ta vì sao lại không tin đệ ấy.

A Dao, A Dao... ta tin đệ, ta vẫn luôn tin tưởng đệ....

Đừng, đừng nhìn ta với ánh mắt nghi ngờ đó.

A Dao, chỉ mình ta tin đệ thì có ích gì, dù rằng, tất cả sự thật là chính tay đệ giết chết đại ca.

Đại ca có lỗi nhưng đệ nào vô tội, A Dao... ta tin đệ thì có ích gì?

.

.

.

Ta có một giấc mơ, không hiểu sao ta lại mơ về những ký ức vụn vặt thời niên thiếu đó, những ký ức giữa ta và A Dao, ký ức đó tươi đẹp biết bao nhiêu?

A Dao vẫn còn là một A Dao trong sáng lương thiện, dù sống trong bùn lầy nhưng vẫn vững tâm chính nghĩa, A Dao khi đó mạnh mẽ cứu ta thoát khỏi biển lửa, thân thể gầy yếu đó cõng ta trên lưng chạy thoát khỏi kẻ địch, đôi tay gầy yếu ấy sẵn sàng dang rộng bảo vệ ta... trong bóng tối, nụ cười dịu dàng của A Dao khiến ta vững tâm, một loại cảm xúc xa lạ tràn dâng, trái tim điên cuồng đập loạn, ta không hiểu đó là loại tình tự gì, nhưng trong lòng lại không do dự quyết tâm.

"Dù sau này có ra sao, ta nhất định sẽ bảo vệ A Dao chu toàn."

.

.

.

Ta giật mình tỉnh giấc, nước mắt nhạt nhòa trên gương mặt.

A Dao A Dao.... ta hiểu rồi, ta rốt cuộc cũng hiểu được cái cảm xúc xa lạ khiến trái tim ta điên cuồng đập loạn đó là gì rồi.

A Dao đệ có nghe thấy không?

A Dao, ta thích đệ.

Nhưng xin lỗi A Dao, dù hứa sẽ bảo vệ đệ chu toàn, cuối cùng lại chỉ là một lời hứa suông.

Rốt cuộc thì ta vẫn thất hứa với đệ.

Tự bản thân ta biết rõ, ta là một kẻ ngu si nhu nhược, thích một người lại mãi trì độn không phát giác ra, đến khi mọi chuyện không thể vãn hồi thì ngu ngốc ôm lấy đau khổ.

A Dao, đệ sẽ cười ta sao?

Cười đáng lắm!

"A Dao, ta chỉ tiếc kiếp này đã không yêu đệ sớm hơn."

"..................."

"Qua cầu Nại Hà, ta nhất định sẽ không uống canh Mạnh Bà...

Để kiếp sau... vẫn nhớ...

Kiếp sau sẽ lại...

đi tìm...

Kiếp sau, ta sẽ yêu đệ, sẽ yêu ngay từ cái nhìn tiên, A Dao ta hứa!"
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
7. Oán Hận!


Oán Hận!

_______________

"Con trai của kỹ nữ đúng là chẳng ra làm sao."

Thanh âm ngạo mạn khinh khi ấy là một lần nữa vang lên, kéo ta từ mộng cảnh tươi đẹp quay trở lại với thực tại tàn khốc.

Đại ca, hắn quả là đại ca của ta mà, cười nhạo ta, khinh thường ta... những gì mà hắn làm hắn nói, đều tự nhiên đến mức dường như đó là điều hiển nhiên.

Hiển nhiên sao?

Ta biết mà, ta biết mà, ai cũng khinh thường ta, khinh thường xuất thân của ta.

Ta hận hắn, ta phải giết hắn, nhất định phải giết hắn, giết hắn bằng một cái chết đau đớn nhất, tức tưởi nhất...

Ha ha ha, ta từ nhát từ nhát phanh thây hắn ra, tay một nơi, chân một nẻo, thân một chốn, còn đầu, dù sao hắn cũng từng là đại ca của ta, thế nên ta sẽ giữ lại, đặt ở một nơi quan trọng nhất để ngày ngày nhìn ngắm.

Đại ca, đại ca không nên trách ta, tất cả là do ngươi, do ngươi ép buộc ta phải làm như thế.

Đại ca ta gọi ngươi là đại ca, ta thật lòng xem ngươi là đại ca, nhưng chính ngươi đã từng bước hủy hoại nó.

Đại ca ta là con trai kỹ nữ thì sao?

Xuất thân của mẫu thân ta là kỹ nữ thì có gì sai?

Tại sao cứ có việc gì sai trái đều đổ lên đầu người?

Còn kẻ bội tình bạc nghĩa, sống không bằng cầm thú được gọi là phụ thân kia, hắn có gì tốt đẹp?

Đại ca, ngươi biết mà đúng không?

Ta đã từng nói rất nhiều lần, ta là bị ép buộc là bị ép buộc...

Đại ca, là ngươi hại ta bị người trong thiên hạ truy đuổi, bọn họ mắng chửi ta là tên táng tận lương tâm, phản thầy, giết cha, diệt huynh, thiên hạ chuyện xấu gì cũng là ta, chẳng những thế, bởi vì ngươi, bởi vì ngươi mà nhị ca quay lưng không còn tin tưởng ta nữa.

Đại ca... ta làm gì có lỗi với ngươi hả?

Vì sao khi còn sống ngươi đã không tha cho ta, đến chết đi ngươi vẫn cứ đem lại cho ta những rắc rối?

Ngươi thừa biết mà, ngươi thừa biết trên đời này nhị ca là người thân duy nhất của ta mà, vì sao, chỉ vì ngươi mà huynh ấy lại không tin tưởng ta?

Thậm chí là muốn ta chết đi.

Đại ca, ngươi oán hận ta chứ gì?

Ngươi muốn ta đền mạng cho ngươi đúng không?

Được, dù sao thì ta sống còn ý nghĩa gì nữa đâu.

Ngươi muốn ta chết, ta sẽ chôn cùng ngươi!

Thời điểm mà ta buông tha tất cả để chết đi, đều khiến ta lưu luyến duy nhất chỉ có nhị ca, ta muốn mang huynh ấy theo cùng ta, nhưng cuối cùng thì ta vẫn buông tay, ta sao có thể tổn thương huynh ấy được chứ?

Ta sao có thể để một người tốt đẹp như huynh ấy cùng ngươi nằm chung một cổ quan tài cơ chứ?

Nhiếp Minh Quyết, ngươi mơ đi!

Nhị ca là của ta, của duy nhất một mình ta.

A, thật đau lòng, nhưng đến lúc phải chia tay rồi, nhị ca!

Ta dù có tổn thương ai, hủy hoại ai, thì cũng chưa từng nghĩ sẽ hại qua ngươi, nhị ca, huynh đừng quên A Dao, vĩnh viễn cũng đừng quên A Dao....
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
8. Tương Tư!


"Trường tương tư, trường tương tư, nếu hỏi tương tư bao giờ mới cạn?

Chỉ khi nào gặp lại người...

Trường tương tư, trường tương tư, tương tư này biết kể ai hay, kể ai hay?

Người bạc tình nào có hiểu..."
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
9. Lam Hi Thần x Kim Quang Dao


[Trầm Tiên Mộng]

_________________________

"Huynh trưởng, huynh có từng yêu ai chưa?"

Lam Vong Cơ bất ngờ cất tiếng hỏi, vẫn là gương mặt băng sơn vạn năm kia, nhưng ngữ điệu lại có gì đó một chút tình cảm quan tâm.

"Hôm nay không bồi cạnh Ngụy Vô Tiện sao?

Sao lại rảnh rỗi đến chỗ ta trò chuyện linh tinh vậy?"

Lam Hi Thần nở nụ cười dịu dàng, đôi mắt hiện lên tia hứng thú không nói nên lời.

"Hắn bận.

Huynh trưởng, huynh

có từng yêu ai chưa?"

"Chắc lại chạy về Liên Hoa Ổ trêu chọc Giang Tông chủ rồi nhỉ?

Thật ngưỡng mộ, cuộc sống của Ngụy Vô Tiện không lúc nào là nhàm chán."

"Ta thích hắn như vậy.

Huynh trưởng, huynh có từng yêu ai chưa?"

"Vong Cơ đệ không ghen tị sao?

Hắn và Giang Tông Chủ là thanh mai trúc mã nhỉ?

Tình cảm bền chặt như thế!"

"Hắn với Giang Trừng là tình thân, không ghen."

"Ồ, ta cũng thật ngưỡng mộ đệ."

"Ba lần.

Huynh trưởng luôn cố ý gạt đi vấn đề ta hỏi huynh."

"Vong Cơ, đệ hà tất gì lại tìm kiếm câu trả lời chứ?"

"Là Liễm Phương Tôn sao?"

Lam Hi Thần im lặng không đáp lời Lam Vong Cơ nữa, hắn ngây ngẩn nhìn về phía chân trời xa xôi.

Hắn yêu Kim Quang Dao sao?

Cũng có thể, nhưng tình yêu này không đủ lớn để giữ người kia lại, cũng không đủ mạnh mẽ để bất chấp tất cả mà bảo vệ hắn, cuối cùng thì....

"Huynh trưởng?"

Sau khoảng thời gian im lặng bao trùm, Lam Vong Cơ lại cất tiếng gọi, kéo Lam Hi Thần dứt ra khỏi những hồi ức miên man vô tận kia.

"Kể từ khi hắn chết ta chưa bao giờ mơ thấy hắn, có những đêm giật mình tỉnh dậy giữa đêm khuya, giữa không gian u tịch đó, không hiểu sao lòng ta lại nhớ hắn da diết.

Không biết đã bao nhiêu lần ta muốn đàn một khúc Vấn Linh gọi hắn quay trở về, ta không cầu mong hắn tha thứ cho ta, ta chỉ đơn giản là muốn nhìn thấy hắn, ta chỉ muốn được nhìn thấy hắn mà thôi.

Nhưng, đó cũng chỉ là dự định, vì cuối cùng ta không có làm.

Vong Cơ, đệ mười ba năm Vấn Linh, mười ba năm chờ đợi Ngụy Vô Tiện, đệ có lòng kiên nhẫn và sự quyết tâm không bỏ cuộc, đó là vì đệ yêu hắn nhiều như thế.

Còn ta thì không, ta phải quên A Dao thôi!

Nhưng nếu có kiếp sau, nếu như có kiếp sau, ta nhất định sẽ bất chấp tất cả để ở bên cạnh đệ ấy.

Vì thế, Vong Cơ!

Đệ hà tất gì lại tìm kiếm một câu trả lời vô nghĩa như thế chứ?"

.

.

.

.

.

"Lam Hi Thần thật đáng thương!"

Ngụy Vô Tiện vừa gặm táo, vừa nghe Lam Vong Cơ kể chuyện, cuối cùng đưa ra câu kết luận.

"Ừ!"

Lam Vong Cơ gật đầu tán thành, hắn cũng nghĩ huynh trưởng thật đáng thương, vì sao đã biết rõ mình yêu người kia như thế, lại tự bắt ép bản thân quên hắn đi, như thế không phải đang tự làm khổ bản thân sao?

"Ta nói nhé, nếu ta là hắn, ta nhất định sẽ làm tất cả mọi thứ để được ở bên cạnh người ta yêu, thần cản diệt thần, phật cản diệt phật.

Ha ha.... nghĩ lại ta thấy mình thật may mắn, may mắn vì được Hàm Quang Quân ngươi yêu say đắm thế này!"

"Ngụy Anh, ta cũng vậy!

Ta yêu ngươi."

.

.

.

.

Lam Hi Thần có một giấc mộng, hắn mơ thấy Kim Quang Dao, là khung cảnh năm ấy hắn cùng Kim Quang Dao lần đầu tiên gặp nhau.

Lúc ấy, Kim Quang Dao chỉ là một thiếu niên bình thường, với nụ cười tươi tắn trên môi, lúc nào cũng dịu dàng gọi hắn là "Lam đại ca!"

Hắn mơ thấy năm ấy hắn đã từng son sắt thề nguyện rằng, sẽ bảo vệ Kim Quang Dao một đời bình yên khoái lạc.

Nhưng đến cuối cùng thì....

"A Dao.... thật xin lỗi.....!"
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
10. Vô Đề


"Trong trí nhớ của ta, A Dao có một đôi mắt trong suốt như sao trời, mỗi lần nhếch môi nở nụ cười đẹp tựa như lê hoa nở rộ, mọi thứ từ A Dao lung linh xinh đẹp tựa thiên tiên giáng trần.

Có một lần ta nhìn thấy, A Dao im lặng đứng trên thành cao nhìn về phía xa xăm, thành vách yên tĩnh chìm vào không khí tang thương, tựa như lòng A Dao ưu thương nhớ về người kia.

Đến cuối cùng, A Dao từ vị trí cao cao kia nhảy xuống, mọi tâm tình trôi theo tất cả gió bay, máu A Dao hoà vào đất, chôn thân tại nơi đó chờ ngày người về."
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
11. Vô Đề 2


"Nhị ca, huynh có cách nào khiến cho người ta yêu yêu ta không?"

"Tình cảm tốt nhất nên thuận theo tự nhiên, không nên cưỡng cầu!"

"Nhị ca, huynh có cách nào khiến cho một người vĩnh viễn nhớ đến ta không?"

"Hơi cực đoan, nhưng ta có một cách.

Để khiến một người vĩnh viễn nhớ kỹ một người, thì cách tốt nhất chính là ngươi khiến cho người đó sâu sắc hận thù ngươi."

"Vậy, nhị ca có biết, người đó vì sao không yêu ta hay không?"

"..........

Tốt nhất không nên biết!"

_______________

Đôi khi rõ ràng quá sẽ khiến lòng mình đau, A Dao!
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
12. Ái Tình


"Nếu có một ngày người mà ngươi tin tưởng nhất không còn tin tưởng ngươi nữa, chính tay người đó tổn thương ngươi, đẩy ngươi vào con đường chết.

Lúc đó ngươi nên làm gì?

Ngươi nhất định là không cam lòng, muốn chết cũng phải lôi người đó theo cùng.

Nhưng rồi, ở khoảnh khắc cuối cùng của sự sống và cái chết ngươi lại buông tay.

Cuối cùng thì.... cho dù người đó có tổn thương ngươi như thế nào thì ngươi cũng không nỡ tổn thương người đó.

Ngu ngốc......

Kim Quang Dao vì sao ngươi vẫn không nhận ra?

Đây chính là ái tình!"
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
13. Tư Quân Bất Khả Truy.


"Ta muốn huynh chết cùng ta...

Nhưng cuối cùng vẫn là không nỡ.

Nhưng không sao, huynh không thể chết cùng ta, nhưng huynh vĩnh viễn không thể quên ta..."

Có lẽ đây là suy nghĩ của Kim Quang Dao ở giây phút cuối cùng của cuộc đời y, tuy quyết tuyệt nhưng lại mang theo một loại cố chấp chấp niệm lớn cỡ nào đối với Lam Hi Thần.

Có lẽ Kim Quang Dao không thể nhìn thấy được kết quả sau cùng, nhưng y thắng rồi, thắng triệt để, thắng được tâm của Lam Hi Thần, hắn đời này thật sự không thể quên được Kim Quang Dao, quên được nghĩa đệ mà hắn yêu thương gọi một tiếng "A Dao" thân thiết.

Kim Quang Dao là một người thông minh nhưng chưa bao giờ nhân sinh đứng về phía y, từ lúc sinh ra cho đến khi trưởng thành điều mà y phải đối diện nhiều nhất chính là sự khinh khi sỉ nhục của kẻ khác.

May mắn duy nhất trong cuộc đời y chắc có lẽ chính là gặp được Lam Hi Thần, nhưng cũng chính cái may mắn này lại đưa y đến con đường không thể quay đầu.

Toàn bộ người trong thiên hạ không thể dung thứ cho một Kim Quang Dao táng tận lương tâm ư?

Y không quan tâm.

Nhiếp Minh Quyết không thể buông tha cho một Kim Quang Dao tâm thuật bất chính ư?

Mặc kệ hắn.

Chỉ riêng Lam Hi Thần, chỉ riêng nhị ca, chỉ riêng ánh sáng duy nhất trong lòng Kim Quang Dao, nếu hắn không còn tin tưởng y thì y... thà chết còn hơn.

"Lam Hi Thần, Trạch Vu Quân...

Nhị Ca!

Ta muốn huynh chết cùng ta, nhưng cuối cùng vẫn là không nỡ.

Nhưng không sao, huynh không thể chết cùng ta, nhưng huynh sẽ vĩnh viễn không thể quên ta..."

"Nhị Ca....

Huynh vĩnh viễn không được quên A Dao....."
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
14. Giấc Mộng Hoang Đường


Nếu như có ai hỏi, điều nuối tiếc nhất trong cuộc đời này là gì, thì Lam Hi Thần nhất định sẽ trả lời "điều nuối tiếc nhất trong cuộc đời hắn chính là đã không thể bảo vệ được Kim Quang Dao ở thời niên thiếu".

Khoảng thời gian cô tịch giam mình trong tĩnh thất, Lam Hi Thần đã biết bao nhiêu lần ôm cái hy vọng "nếu như", nếu như lúc đó hắn gặp Kim Quang Dao sớm hơn, có lẽ đã không tạo nên bi kịch âm dương chia lìa của hôm nay, nếu như lúc đó hắn tin tưởng Kim Quang Dao nhiều hơn chút nữa, có lẽ đã không tạo nên kết cục đời đời không thể siêu sinh của Kim Quang Dao.

Nhưng mà, tất cả chỉ là "nếu như", bởi vì trên đời này không hề có "nếu như", cũng giống như vĩnh viễn không thể có được loại thần dược gọi là "muộn màng", chung quy thì cuối cùng mọi chuyện đã diễn ra như thế, thế nhân đã căm hận Kim Quang Dao nhiều như thế, bởi vì y chính là tên ác nhân, không chuyện ác gì không làm.

Giữa Lam Hi Thần và Nhiếp Minh Quyết, người đầu tiên gặp được Kim Quang Dao chính là Lam Hi Thần hắn, là hắn may mắn lưu giữ được khoảng ký ức thời niên thiếu vô ưu vô lo của Kim Quang Dao, là hắn may mắn gặp được Mạnh Dao, cậu thiếu niên lương thiện tài hoa đó.

Nhưng cuối cùng, người cho Kim Quang Dao cơ hội, nâng đỡ Kim Quang Dao đi đến đỉnh cao của hiện tại lại chính là Nhiếp Minh Quyết.

Lam Hi Thần đã từng không cam lòng, nhưng sau cùng đổi lại chỉ là tiếng thở dài ưu phiền, vì sao điểm khởi đầu tốt đẹp thế kia lại biến thành bi kịch đau thương thế này?

Vì sao A Dao lại giết chết đại ca?

Vì sao đại ca lại không thể dung tha cho A Dao?

Vì sao cuối cùng Nhiếp Hoài Tang lại trăm phương ngàn kế bày ra kết cục khiến A Dao phải chôn cùng quan tài với đại ca?

Lam Hi Thần từng có một giấc mơ vô cùng hoang đường, hắn mơ thấy bản thân mình quay trở lại nhưng năm tháng sống trong chiến loạn tiêu diệt Ôn thị, hắn nhìn thấy góc khuất ký ức của A Dao lúc đó A Dao vẫn còn là Mạnh Dao lương thiện, khoảng thời gian ấy Mạnh Dao làm thuộc hạ đi theo bên cạnh Nhiếp Minh Quyết.

Nhiếp Minh Quyết bá đạo mạnh mẽ thưởng thức tài hoa trác tuyệt của Mạnh Dao thời niên thiếu, nhưng rồi không hiểu sao loại tình cảm thưởng thức đơn thuần kia của Nhiếp Minh Quyết lại biến chất thành ái mộ giữa tình nhân, mà đối với Mạnh Dao đây là một điều kinh khủng đáng sợ như thế nào, thế nên, khiến cho khoảng cách giữa Nhiếp Minh Quyết và Mạnh Dao ngày càng trở nên xa cách không thể vãn hồi.

Bởi thế nên, sau này khi Mạnh Dao trở thành Kim Quang Dao, y đã tìm đủ mọi cách để thoát khỏi Nhiếp Minh Quyết, dù là vì thứ tình cảm đáng sợ kia, hay vì chính Kim Quang Dao tâm thuật bất chính vì quyền lực mà vong ân bội nghĩa, thì nguyên nhân vẫn chỉ có một, chính là Kim Quang Dao y kinh hận (kinh sợ cùng oán hận) Nhiếp Minh Quyết.

Lam Hi Thần im lặng lắc đầu thở dài, rồi lại tự cười giễu bản thân, hắn nghĩ, nếu giấc mộng hoang đường kia chính là sự thật của khoảng ký ức mà Kim Quang Dao chôn giấu, thì hắn đã nhận được lời giải đáp rồi.

Nhiếp Hoài Tang yêu thương kính trọng huynh trưởng mình như thế, làm sao lại không phát hiện ra tình cảm của huynh trưởng mình dành cho Kim Quang Dao, vừa lúc Kim Quang Dao lại chính là hung thủ giết hại huynh trưởng mình, Nhiếp Hoài Tang hắn chính là trả thù cùng thành toàn cho huynh trưởng, khiến cho cả hai vĩnh viễn chôn cùng một chỗ.

A, tình cảm thế nhân, sao có thể thành toàn bằng cách thức cực đoan như thế này?

Lam Hi Thần dành hết quãng đời còn lại của mình để hoài niệm về những hồi ức xa xưa, chuyện cũ như một hồi mộng, đến cuối cùng đọng lại chỉ là tiếng thở dài tiếc nuối.

_________________________________________

Lời tác giả: Chuyện là tối qua tự dưng A Diễm có một giấc mơ, nhìn thấy Nhiếp đại ca thổ lộ tình yêu, nhưng lại bị A Dao cự tuyệt, thế là Nhiếp đại ca đành "đè ra làm trước rồi tính sau", khiến cho A Dao căm hận tột cùng, không những thế Nhiếp đại ca còn nói với Hoài Tang, A Dao chính là tẩu tử của em đó em trai.

Kết thúc giấc mơ là A Dao bị Hoài Tang đẩy vào quan tài với Nhiếp đại ca, sau cùng Hoài Tang còn nở nụ cười thật tươi vẫy tay với cả hai đang nằm trong quan tài, Hoài Tang nói rằng: "Chúc đại ca và đại tẩu vĩnh viễn hạnh phúc."

Giấc mơ kết thúc ở khung cảnh khủng bố ấy, thật đáng sợ.
 
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] Trầm Tiên Mộng
15. Nhị Ca


Hôm qua, trong giấc mơ ta nhìn thấy A Dao, vẫn là nụ cười dịu dàng ấm áp đó, A Dao ngọt ngào gọi ta hai tiếng "nhị ca".

Trong trí nhớ mơ hồ, ta mơ về viễn cảnh êm đềm của ngày xa xưa, vẫn là nụ cười đó, vẫn là giọng nói đó, vẫn là A Dao xinh đẹp rực rỡ của thời khắc đó.

Ta vươn đôi tay, nguyện cùng A Dao bước qua mọi tháng năm thăng trầm của cuộc đời, cùng A Dao dạo chơi phía Bắc, dừng bước phía Nam, hướng về phía Tây, tung hoành phía Đông, chín phần hứng lấy phong hoa tuyết nguyệt, một phần vĩnh viễn cả đời.

Ta bàng hoàng giật mình tỉnh dậy giữa giấc mộng xa xôi, nước mắt bất giác lăn dài trên gương mặt.

Cuối cùng thì không còn ai ngọt ngào gọi ta hai tiếng "nhị ca" nữa rồi."

_____________________________________
 
Back
Top Bottom