Cập nhật mới

Khác (Đồng nhân HP) Sống sót tuần hoàn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
147709169-256-k572169.jpg

(Đồng Nhân Hp) Sống Sót Tuần Hoàn
Tác giả: ChristinaIceMalfoy
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Địa ngục là gì?Trọng sinh là gì?Liệu lịch sử có thay đổi hay cái chết cứ tuần hoàn.Máu!Rất nhiều máu!bóng trắng với đôi mắt lạnh lẽo, hận thù.Ác ma nguyền rủa rốt cuộc là ai?
......

Đây là truyện đầu tay của hai chị em mình viết.

Có gì sai sót mong mọi người bỏ qua.



đồngnhân​
 
(Đồng Nhân Hp) Sống Sót Tuần Hoàn
Chương 1: Mở đầu


-"Tại sao tất cả chuyện này lại đến với chúng ta chứ."

Giọng nói khẽ khàng của người con gái với đôi mắt tràn đầy bi thương khi nhìn về phía cậu con trai có mái tóc bạch kim ảm đạm.Ở đó hình ảnh một Draco Malfoy với thân thể đẫm máu nằm giữa rừng hoa hồng trắng, những giọt máu của hắn hoà với loài hoa xinh đẹp đã biến từ sắc trắng thuần khiết thành màu đỏ tươi yêu diễm.

Rất rực rỡ nhưng cũng đầy thê lương.

.......

-"Nè, nếu như tớ biết trước thì..."

Giọng nói ngọt ngào pha chút nét trẻ con của cô gái vang lên, đã bị chặn lại bởi đôi bàn tay ấm áp của chàng trai.

-"Hermione trên thế giới này không bao tồn tại từ "Nếu như" cả."

-"Tại sao?"

Chàng trai không trả lời câu hỏi của Hermione nhưng gương mặt không che giấu nỗi buồn của mình đã làm cho cô lo lắng.-"Tớ không hỏi nữa đâu, cậu đừng buồn nhé!"

-"Hermione à, đừng làm gì khiến cậu phải hối hận, xin cậu."

-"Tớ....xin hứa."

Hermione hơi ngập ngừng rồi dứt khoát trả lời.

....

-"Cậu nói đúng Draco, trên thế giới không bao giờ tồn tại từ "Nếu như".

Tớ rốt cuộc đã hiểu, nhưng dường như đã quá muộn màng rồi.

Cậu......cũng đã không còn nữa."

-"Gia tộc Malfoy có khả năng biết trước tương lai, nên lúc đó là cậu cảnh báo tớ về ngày hôm nay sao".

-"haha..."

Tiếng cười đầy đau khổ và hối hận làm cho người nghe cảm thấy bi thương khôn cùng, người con gái bé nhỏ không thể khóc được nữa, vì cô ấy đã quá đau lòng, nỗi đau mà cô ấy phải gánh chịu cho đến hết cuộc đời này.

-"Tớ yêu cậu, yêu đến khi thân xác này héo mòn."

-"Tớ hận cậu, hận đến tâm can này đều đau."

-"Mấy ai thấu, mấy người cảm thông?"

-"Không một ai cả."

-"Có lẽ tớ không nên tồn tại trên thế giới này nữa, bởi vì sự tồn tại của tớ sẽ mang đến đau khổ cho mọi người."

Thân hình gầy gò ngã xuống, lòng hận thù khiến cho trái tim nhân hậu của Hermione hoá thành màu đen, màu của sự tà ác.

.......

Cái chết của hai người cứ mãi tuần hoàn, vì phút sai lầm của cô gái tóc nâu.

Liệu lịch sử sẽ thay đổi hay những lỗi lầm, sự hận thù và cả giọt nước mắt ấy lại tái diễn.

-"Sẽ không có hồi kết."

Bóng trắng lạnh lẽo xuất hiện trước thân xác của Hermione, giọng nói băng lãnh cất lên như muốn gửi đến số phận của hai con người nọ.

Một số phận tràn đầy sắc màu tối tăm, chỉ có máu và nước mắt mới có thể rửa sạch.

........

Vài tháng sau, khi không còn nhận được tin tức gì từ cô bạn thân của mình, chàng trai tóc đen hốt hoảng chạy tới ngôi nhà bằng gỗ được xây trên thung lũng Endless Love.Ở đó ngập tràn từng khóm hoa hồng trắng lẻ loi lan từng góc.

Harry nhìn vườn hoa trắng, đôi mắt ẩn chứa nỗi buồn vô hạn, giọng nói khản đặc vang lên giữa không gian trống vắng: "Đó là sự lựa chọn của cậu sao, Hermione."

........

Mãi sau này, ngôi nhà đã từng ngập tràn tiếng cười ngọt ngào của cô gái tóc nâu ấm áp đã không còn.

Mà người ta chỉ thấy những bông hoa hồng trắng mang trên mình nỗi nhớ của cô gửi về chàng trai mà mình yêu thương nhất.

Đó không chỉ là hoa mà còn là tình yêu bất diệt liên kết giữa hai con người.
 
(Đồng Nhân Hp) Sống Sót Tuần Hoàn
Chương 2: Búp bê xinh đẹp


Ở phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor.

-"Tớ cứ cảm giác có điều gì đó nguy hiểm sắp xảy ra với chúng ta."

Hermione khẽ rùng mình khi kể cho hai người bạn thân của mình về điều mà cô lo sợ vài ngày qua.

-"Nè Hermione, có phải cậu ngủ mơ không thế, có lẽ áp lực từ việc học quá nhiều khiến cậu rất mệt mỏi nên mới có cảm giác như thế đấy."

Harry khẽ nhíu mày nhìn cô, giọng nói ấm áp của cậu vang lên đầy lo lắng.

-"Cậu nên nghỉ ngơi đi.

Căn bản cậu đã học rất giỏi rồi, dành một ngày để thư giãn cũng không sao cả."

-"Tớ thấy Harry nói đúng, với lại đây là Hogwarts, nơi gần như an toàn nhất dành cho phù thuỷ nước Anh mà, sẽ không có điều gì xảy ra đâu."

Chàng trai tóc đỏ tiếp lời, ánh mắt quan tâm khẽ nhìn cô gái tóc nâu.

"Bọn tớ lo cho cậu lắm đấy, hermione à, cậu nên nghỉ ngơi đi."

-"Thật sự rất cảm ơn, tớ nghĩ mình sẽ dành cả ngày hôm nay để đi chơi vậy, các cậu phải đi cùng tớ đấy."

Hermione vui vẻ nói.

Ron khẽ thở phào vì cuối cùng cô bạn bướng bỉnh của cậu cũng chịu nghỉ ngơi.

Cứ tiếp tục như vậy thì cậu sợ Hermione sẽ kiệt sức đến ngất xỉu mất.

-"Vậy cất những cuốn sách của cậu qua một bên nào.

Tớ và Ron sẽ tới phòng bếp mang cho cậu ít thức ăn nhẹ rồi chúng ta đi đến Hogsmeade nhé."

Không đợi Hermione trả lời Harry đã kéo Ron đi một mạch.

"Ở đây chờ chúng tớ."

-"Thật là!"

Cô gái khẽ thở dài.

-"Her...mi...one...

Her...mi...one..."

Giọng nói lạnh lẽo tràn đầy tà ác vang lên.

Cứ lặp đi lặp lại trong phòng sinh hoạt chung không một bóng người.

-"Ai đó?"

Hermione hỏi lớn, nhưng không có tiếng trả lời chỉ có tiếng nói cô vọng lại trong nỗi sợ hãi.

Bỗng nhiên ánh mắt cô chạm vào con búp bê bằng sứ hết sức tinh xảo, mặc trang phục gothic đầy quý tộc, "cô nàng" có mái tóc màu đỏ rực rỡ như dải lụa thượng hạng nhất, đôi mắt màu đen sâu thẳm hút con người vào thế giới vô tận.

Không cưỡng lại được được trước sự xinh đẹp đó cô cầm con búp bê trên tay.

Đôi mắt nâu chocolate ấm áp nhìn vào đôi mắt hắc thạch lạnh lùng.

Như bị thôi miên Hermione chạm vào đôi mắt ấy, nhìn thấy hành động của cô con búp bê khẽ nở nụ cười đáng sợ.

Từ trên thân thể trắng sứ xinh đẹp hiện ra từng vết nứt, những giọt máu theo đó tràn ra ngoài rơi xuống bàn tay của Hermione, nhuộm lên đó một màu đỏ tươi yêu diễm.

Quá sợ hãi Hermione ném con búp bê ra xa, cô chạy đến cánh cửa, nhưng chợt nhận ra nó đã bị khoá mất rồi, cho dù cố gắng cách mấy cũng không mở ra được.

Một ý nghĩ vụt qua trong trí óc cô nhưng không nắm bắt được.

-"Chạy đi đâu."

Búp bê cầm con dao đầy máu đi tới, mỗi bước chân của nó là một xác chết xuất hiện trong tầm mắt, những xác chết không mất đầu thì cũng cụt tay, cụt chân di chuyển xung quanh, rồi như phát hiện điều gì thú vị tất cả bọn họ theo chân con búp bê tiến tới Hermione.

Một bàn tay xương xẩu bắt lấy chân Hermione giữ chặt cô lại, cố gắng vùng vẫy cũng không sao thoát ra được cô gái tuyệt vọng.

'Mình phải chết ở đây sao?

Là một phù thuỷ mà không thể sử dụng phép thuật để tự bảo vệ bản thân.

Thật nực cười.'

-"Cô không nên tồn tại trên thế giới này, sự xuất hiện của cô là sự đau khổ của người khác.

Chết đi!"

-"Không..."

-"Hermione tỉnh lại đi, cậu làm sao thế?

Mơ thấy ác mộng sao?"

Giọng nói ấm áp và đôi mắt lo lắng của Harry đã làm cho sự sợ hãi của Hermione vơi đi đôi chút.

-"Harry, Ron làm ơn hãy cứu tớ, làm ơn."

-"không có chuyện gì xảy ra đâu, chỉ là ác mộng mà thôi, nó không có thật đâu."

Harry khuyên nhủ Hermione nhưng đôi mắt cậu chàng khẽ loé lên ánh sáng kì lạ.Cậu khẽ nhìn Ron đang im lặng một cách bất thường.

-"Ron làm sao thế?"

-"À, không có gì, tớ chỉ đang lo cho Hermione mà thôi."

Trong nội tâm Ron lạnh lẽo đến phát sợ, mới nãy cậu còn nhìn thấy Hermione đang đi trên hành lang, không những vậy cậu còn nói chuyện với "cô" nữa mà.

Tại sao giờ, sao giờ lại như vậy chứ?

Sao cậu ấy lại ngủ trong phòng sinh hoạt chung được?

-"Hermione nói cho tớ biết, cậu...nãy giờ có đi đâu không?"

Ron thận trọng hỏi.

-"Sao cậu lại hỏi vậy, Ron?"

-"Cậu cứ trả lời đi."

-"Nãy giờ tớ ở đây mà, có đi đâu đâu."

-"Không thể nào, mới đây thôi tớ còn nhìn thấy cậu đang đi trên hành lang mà giờ cậu nói cậu ở phòng sinh hoạt chung từ lúc tớ và Harry đi.

Chuyện này là như thế nào?"

-"Cái gì cơ?"

-"Hai cậu bình tĩnh đã."

Cậu chàng tóc đen lên tiếng, cậu đang cố gắng an ủi hai người bạn thân, và cũng an ủi chính bản thân mình.

'Không...không thể để họ cãi nhau được.

Mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp mất.' Harry nhẹ nhàng nhắc nhở Ron:

-"Chuyện này nói sau đi, cứ chờ Hermione ăn xong đã."

-"Tớ không ăn đâu Harry."

-"Cậu phải ăn" Hiếm khi nào mà Harry gằn từng tiếng như vậy cả.

-"Được rồi"

Sau khi nhận được câu trả lời đúng mong muốn của mình Harry cũng bỏ qua, cậu quay qua Ron nói: "chắc cậu bị ảo giác đó Ron à."

-"Nhưng...."

Nhìn ánh mắt nghiêm túc của Harry dành cho mình, chàng trai tóc đỏ đành phải bỏ qua, nhưng chuyện này lại nhấc lên sự bất an trong Ron.

-"Tớ hiểu rồi."

-"Vậy chuyện này đến đây là kết thúc , Hermione cũng ăn xong rồi, tiếp tục kế hoạch của chúng ta thôi."

-"Kế hoạch nào?"

Hermione và Ron nhìn nhau thắc mắc.

-"Hai cậu quên sao, đương nhiên là kế hoạch đến Hogsmeade a.

Đi thôi nào!"

Harry mỉm cười nắm tay hai người bạn thân kéo họ ra khỏi phòng sinh hoạt chung.

Nhìn nụ cười của bạn mình, không nhịn được cả hai trả lời: "Đi thôi!"
 
(Đồng Nhân Hp) Sống Sót Tuần Hoàn
Chương 3: Bóng trắng lạnh lẽo


Làng Hogsmeade nằm ở phía nam của trường Hogwarts, là nơi vui chơi, hẹn hò của các phù thủy nhỏ.

-"Oa~, hôm nay làng Hogsmeade đông ghê!"

-"Đương nhiên đông rồi, nè Hermione nắm lấy tay tớ coi chừng lạc đó."

Harry cẩn thận kéo tay Hermione về phía mình.

Ron nhanh tay bắt lấy bàn tay còn lại của Hermione, cậu quan tâm nói: "Harry nói đúng đó Hermione, với lại cậu còn đang mệt nữa, dễ bị người ta đẩy ngã lắm."

Trong lúc lên tiếng, Ron đã không nhận ra rằng ánh mắt Harry khi nhìn tay cậu và tay Hermione đan chặt vào nhau phát ra vài tia lạnh lẽo.

Đến tiệm Công Tước Mật, đây là một trong những tiệm kẹo nổi tiếng ở nước Anh, nó bán đủ loại kẹo với mọi hình dạng khác nhau, bao gồm Chocolate ếch nhái, que cam thảo, chuột đá, kẹo dẻo Slug,.. và hàng trăm loại kẹo khác nữa.

Hermione nhìn quanh cửa hàng, bỗng giọng nói ấm áp từ đâu xuất hiện vang lên trong đầu cô khiến cô bật thốt lên: "Tớ muốn ăn kẹo bạc hà."

Nói xong cô giật mình nhận ra: 'kẹo bạc hà, bạc hà, kì lạ từ đó đến giờ có bao giờ mình thích kẹo bạc hà đâu, mà sao giờ lại muốn ăn nó chứ nhỉ?'

-"Nếu cậu muốn thì chúng ta mua thôi, còn chần chừ gì nữa."

Ron thúc giục bảo.

-"Ừm, vậy đi thôi!"

Hermione chạy theo Ron, bỏ qua suy nghĩ rối loạn trong đầu mình.

Rồi cô quay đầu về phía Harry nói: "Harry ơi nhanh lên cậu đi chậm quá, cậu đâu phải rùa đâu!"

Nghe lời nói của cô bạn thân đôi mày đang nhíu lại dần dãn ra, không nhịn được cậu chàng khẽ mỉm cười nói: "Tớ đương nhiên không phải rùa rồi, Mione nóng tính quá đấy, tớ chỉ đang suy nghĩ phải mua thật nhiều kẹo bạc hà cho cậu thôi."

Hermione ngượng ngùng, cô cúi đầu hối lỗi: "Tớ xin lỗi Harry nhiều nha."

Chưa kịp để Harry trả lời, Ron từ đằng xa trở lại: "Tớ mua kẹo bạc hà cho cậu rồi đấy Mione.

Còn Harry vẫn là kẹo đủ vị chứ?"

Tưởng như câu hỏi nhưng đã mang đầy sự khẳng định.

Harry nhìn vào đôi mắt xanh biếc của Ron, cậu vui vẻ nói: "Đúng là bạn thân nhất của tớ, vẫn hiểu tớ như ngày nào."

Sau khi mua kẹo xong cả ba người rời khỏi tiệm Công Tước Mật trong sự phấn khởi.

Họ trở thành bạn thân cũng do một phần chung sở thích là ăn kẹo đó.

Kẹo thật nhiều a, hảo muốn ăn a, muốn về phòng ăn liền a.

Chà, thật nhiều chữ a nha, kể cả người nghiêm túc như Hermione cũng yêu thích, cả ba không hổ là đệ tử chân truyền của giáo sư Dumbledore đâu.

Cứ tưởng là hành trình dẫn Hermione đi chơi sẽ tiếp diễn, nhưng không ngờ lại có cuộc bạo loạn xảy ra, toàn bộ tử thần thực tử tấn công làng Hogsmeade, trong lúc chạy trốn họ lại lạc mất nhau giữa biển người đông nghịt.

Ron chạy thật nhanh đến khi nghĩ mình đã chạy tới nơi an toàn cậu mới nhận ra mình đã lạc mất Harry và Hermione rồi.

Cậu nhìn xung quanh nơi mình đang đứng, những vết lỡ loét của đất, vết xói của nước sau những trận mưa lớn

đã tạo thành một đống phế tích vùi dưới lớp đất, trên những bức tường khắc đầy ma văn kì quái và bên cạnh là những bức tượng bằng đá của những người đàn ông, phụ nữ vào cuối thế kỉ XVII lấp ló trong những cỏ dại mọc lan tràn.

Ron rùng mình trước quang cảnh trên, cậu sợ hãi, hốt hoảng tìm kiếm lối ra để thoát khỏi nơi quỷ quái này, nhưng Ron không nhận ra mỗi khi cậu đi đến hướng khác là những bức tượng di chuyển so với ban đầu .

Nhưng vào lúc này tầm mắt của cậu vô tình liếc qua con hẻm.

Sau đó cậu nhìn thấy tại khu vực sâu trong hẻm, bên cạnh một đống đổ nát, rõ ràng.... xuất hiện một nữ sinh mặc áo trắng.

Áo trắng.... nữ sinh?

Chớp mắt, tuy rằng cự li rất xa, thế nhưng Ron rõ ràng nhận ra được.

Mà nữ sinh kia tựa như chú ý tới Ron, lập tức thân thể liền biến mất.

Cô ta còn sống!

Không...

Không nhất định hiện tại cô ta là người hay là quỷ?

Ron sởn gai óc nghĩ, dù đang lo sợ nhưng bản chất của Ron vốn thuộc về Gryffindor, cậu tò mò tiến sâu vào con hẻm.

Bên trong chồng chất một núi rác cao tới năm, sáu mét!Ron dọc theo đống núi rác rưởi chậm rãi đi tới, bỗng nhiên cậu nghe được một thanh âm.

"Ngươi...."

Thanh âm vừa thốt ra, Ron lập tức quay đầu lại!

Sau lưng đống núi rác hiện ra một tà váy trắng quỷ dị!

Đó là....

Ron vội vàng muốn đi qua!

Nhưng đằng sau núi rác lại không có một bóng người!

Thanh âm lại từ núi rác truyền đến.

"Ngươi đừng lại đây.

Ngươi và ta không thể gặp mặt."

Một âm thanh vừa thanh lãnh vừa u buồn vang lên.

Phối hợp với sắc lạnh lẽo, âm u làm cho người ta có loại cảm giác lạnh buốt cả cơ thể.

Ron vừa muốn tiếp tục cất bước thanh âm liền nói:"Ngươi nếu nhất định muốn nhìn thấy ta, ta sẽ không xuất hiện nữa.."

Ron do dự rồi cậu dừng bước.

" Cô là ai?

Cô muốn gì?

"

" Định mệnh đã sắp đặt, quá khứ không thể thay đổi...

"

Ron nghe vậy trong lòng căng thẳng.

" Cô đang nói cái gì?

Cái gì không được thay đổi?

"

" Nhất định không thể thay đổi, sẽ hối hận.

"

Nói xong cô gái hoà vào sương trắng biến mất như chưa từng xuất hiện, bỏ lại Ron hốt hoảng gọi theo.
 
(Đồng Nhân Hp) Sống Sót Tuần Hoàn
Chương 4: Cái gương sự thật


Một bàn tay đập ngay vai làm Ron giật mình, cậu nhìn xung quanh thấy mình vẫn đang đứng trong tiệm Công Tước Mật.

'Không lẽ nãy giờ mình mơ sao?'

Giọng Harry vang lên ngay sau đó, cắt ngang suy nghĩ của cậu bạn tóc đỏ: "Ron, nãy giờ cậu cứ đứng nhìn chỗ kẹo dẻo đủ vị, cậu muốn ăn sao?"

-"Không có, mà Harry cậu vẫn thích ăn kẹo dẻo đủ vị chứ?"

Ron gấp gáp hỏi

-"Đúng là bạn thân nhất của tớ, vẫn hiểu tớ như ngày nào."

Tại sao câu trả lời của cậu ấy lại giống câu trả lời mình đã nhận trong giấc mơ thế?

Không lẽ...

Lúc này cậu chợt nhận ra lòng bàn tay có một vết thương kéo dài còn nhuốm vài tia máu, giống với lúc cậu lỡ làm mình bị thương khi chạm vào bức tượng trong con hẻm tối tăm đó.

Vậy đã rõ rồi, đây không phải giấc mơ, nhưng... tại sao?

"Ron, Harry hai cậu mua kẹo xong chưa?

Cúp Quidditch thế giới sắp bắt đầu rồi."

Hermione đứng ngoài cửa tiệm, hối thúc hai người bạn thân của mình.

"Tớ biết rồi Mione, chúng tớ ra ngay đây."

Harry nhẹ nhàng trả lời Hermione rồi quay sang Ron nói.

"Đi thôi"

Chưa kịp để Ron phản ứng cậu nhanh tay kéo Ron tới chỗ tính tiền rồi chạy theo bóng lưng mảnh mai của Hermione.

Cả ba người leo tới đỉnh đồi, nơi tổ chức sự kiện Quidditch,bỗng nhiên bóng dáng ông bà Weasley cùng các con xuất hiện trong tầm mắt bọn họ.

Ron vui sướng chạy lại: "Ba má, tụi con tới rồi!"

Bà Weasley vui mừng ôm con út của mình:"Má cứ tưởng tụi con xảy ra chuyện gì?"

"Chẳng biết Ron hôm nay làm sao mà hồn cứ như trên mây làm tụi con trễ giờ."

Harry nhanh miệng tố cáo Ron.

"Oa!

Em trai bé bỏng của chúng ta hôm nay còn biết tương tư nhớ về em nào!"

Giọng nói trêu đùa của cặp song sinh nhà Weasley vang lên.

Ron đỏ bừng mặt không biết do giận hờn hay thẹn thùng, cậu hét lớn: "Hai anh im đi!"

Bà Weasley đau đầu nhìn Fred và George thình lình ca thán, khoé miệng co giật mấy lần rồi mới nói: "Hai đứa có thôi đi không.

Coi chừng má đó."

"Haiz, được rồi mà bà xã nếu không đi nhanh thì chúng ta sẽ bị trễ đấy."

Ông Weasley can ngăn, rồi dẫn mọi người tới sân vận động, nơi tổ chức Quiddicth.

Sân vận động được xây dựng trong rừng rậm bọn họ phải đi bộ chừng bốn mươi phút mới tới nơi.

Ngay cổng soát vé có một phù thuỷ của Bộ Pháp Thuật hướng dẫn cho những vị khách mới đến đây lần đầu.

Sau khi chào vị phù thuỷ đó ông Weasley dẫn bọn họ đi vào sân vận động.

Dọc theo từng con đường họ cũng đã tới nơi đặt chiếc lều có in chữ Weasley.

Vị trí lều xa hoa có thể nhìn bao quát toàn bộ sân vận động.

-"Thưa quý ông, quý bà xin được chào mừng đến với trận chung kết cúp Quidditch thế giới lần thứ bốn trăm hai mươi hai!"

Kết thúc lời giới thiệu, khán giả phát ra những tiếng vỗ tay như sấm dậy, mấy nghìn mặt cờ song song vung vẫy, các thần linh vật của từng đội lần lượt tiến vào.

Linh vật của đội Bulgaria là những tiên nữ Veela, phải nói chúng vô cùng xinh đẹp, mọi người trên khán đài đều bị mê hoặc bởi chúng và còn có một số người sinh ra ảo giác.

Tiếp đó là linh vật của đội Ireland là vô số người tí hon mặc áo vét đỏ mỗi người tí hon sẽ cầm một cái đèn nhỏ màu vàng hoặc màu lục, không ngừng quăng ra đại lượng kim tệ, rơi trên đầu, trên chỗ ngồi bọn họ.

"Và bây giờ còn chần chừ gì nữa, trận đấu xin được phép bắt đầu!"

Tiếng hò reo từ phía khán đài cỗ vũ cho hai đội khi bước vào trận tranh tài gay cấn.

Nhịp trận đấu mấy phút đầu khá chậm nhưng sau đó nhanh dần làm mọi người vô cùng phấn khởi.

Và cuối cùng...

Trận đấu kết thúc với tỷ số 160-170 nghiêng về Ireland.

Đây quả là một trận đấu có sức hút tuyệt vời với những ai yêu Quidditch.

.........

Đêm đến, các học sinh đều chìm vào giấc ngủ, ngôi trường Hogwarts ồn ào náo nhiệt đã không còn, bây giờ trông nó như một cái lồng giam lạnh lẽo, hắc ám.

Harry trầm mặc bước từng bước trên hành lang, tiếng chân kêu cọt kẹt giữa không gian trống vắng, Một bên mặt cậu bị bóng tối cắn nuốt, chỉ chừa đôi mắt hắc tinh thạch màu đen phát ra từng tia lạnh lẽo.

Cậu dừng chân trước một căn phòng, cánh cửa màu đen còn dính vài giọt máu nhỏ xuống chân cậu, hắc ám vô tận, Harry không quan tâm đến nó, đôi giày dẫm lên những vết máu, cậu đưa tay đẩy mạnh cánh cửa, tiếng cửa cạ sát vào đá kêu lên chói tai.

Dựa vào ánh sáng nhợt nhạt của trăng, có thể thấy lờ mờ cảnh tượng trong phòng.

Giữa phòng đặt một chiếc sofa màu đỏ sậm in hoa văn kì dị, dưới là chiếc thảm cùng màu, trên tường là những cái xác trần trụi, cánh tay dang sang hai bên, hợp với bả vai thành một trục ngang, khuỷu tay vô lực rũ xuống một góc chín mươi độ.

Sợi tơ màu xanh gắt gao quấn quanh in lên làn da nhợt nhạt từng vết hằn đỏ tươi rồi được cố định ở tường, hai chân cũng bị buộc chặt thoạt nhìn không khác gì một con rối, khuôn mặt bị biến dạng chỉ còn thấy rõ đôi mắt tràn ngập sự oán hận, đó chính là những người đã bị mất tích mà tờ báo tiên tri đưa tin sáng nay, bây giờ họ không còn là người nữa mà chỉ là cái xác vô hồn tuỳ người sắp đặt.

Điểm kì lạ trong căn phòng chính là cái tủ gỗ in hoa văn hoàng gia tinh xảo, nó chiếm một một diện tích khá lớn, gió thổi mạnh làm hai cánh cửa tủ bật tung ra, bên trong chỉ đặt một cái gương cao năm mét, viền gương quấn một con rắn đang cắn nuốt một người phụ nữ, mặt trên khắc dòng chữ HP.

Harry đảo mắt lạnh lùng nhìn quanh căn phòng, cậu bước từng bước chậm chạp tới chỗ tấm gương.

Đứng trước trước gương cậu nhìn thấy chính bản thân mình nhưng có điều gì đó khác lạ.

Cậu khẽ chạm vào chiếc gương, phía bên kia cũng y như vậy, rất bình thường nếu như biểu cảm của Harry trong gương không kì lạ.

Cậu ta nắm chặt tay của Hary không buông ra.

-"Ngươi là ai?

Buông ta ra mau!"

Giọng nói nhẹ nhàng vang lên chứa đựng nhiều tia sát khí phóng về chiếc gương.

-"Dừng lại đi!

Ta là ngươi và ngươi cũng là ta."

Harry trong gương khẽ nhíu mày đau đớn.

-"Hừ!

Đừng tưởng ai cũng ngu ngốc bị ngươi lừa."

-"Ta chỉ muốn nói với ngươi, số phận này đã được sắp đặt, đừng cố gắng thay đổi làm gì, nó chỉ khiến cho ngươi càng đau khổ hơn thôi!

Ta... cảnh cáo ngươi đấy chính bản thân ta Harry Potter!"

Từng lời nói của Harry trong gương là từng giọt máu rơi xuống biến thành sợi chỉ đỏ quấn chặt hai bàn tay chạm vào nhau dù đã ngăn cách qua mặt kính.

"Nhớ lấy lời ta Potter, là cảnh cáo chứ không phải cảnh báo đâu."

Sau khi dứt lời cái gương cũng vỡ vụn như chưa từng xuất hiện, cả căn phòng biến mất chỉ để lại một Harry Potter với nụ cười lạnh lẽo như nhấn chìm mọi thứ vào nỗi sợ hãi.
 
(Đồng Nhân Hp) Sống Sót Tuần Hoàn
Chương 5: Draco Malfoy


Tôi tên là Draco Malfoy, là một phù thuỷ mang dòng máu thuần chủng, người thừa kế của gia tộc Malfoy đầy hùng mạnh.

Bởi vì là một quý tộc nên tôi được nuôi nấng với niềm tin tuyệt đối về tầm quan trọng của sự thuần huyết.

Tôi lớn lên trong nỗi tiếc nuối và sự thất bại của chúa tể hắc ám Voldemort.

Cha tôi luôn nói: " Con là con trai của Lucius Malfoy ta, một người đầy quyền lực, đừng bao giờ làm cho cha phải thất vọng, Draco của ta."

Vì lẽ đó tôi luôn cố gắng học tập để làm rạng danh dòng họ mình.

Tôi cũng được dạy không được quen biết với người có địa vị thấp kém hơn mình, nhất là không mang dòng máu thuần chủng, mà chúng tôi những quý tộc gọi là muggle hay một cách nặng nề khác là mudblood.

Thuở nhỏ tôi không có lấy một người bạn, những người chơi với tôi cũng vì cái họ Malfoy này, đã có lúc tôi luôn căm ghét nó, chỉ muốn chối bỏ dòng họ mình đi.

Khi biết chuyện ba má tôi cũng không trách mắng tôi, họ không để bọn người kia lại gần tôi nữa mà họ dành nhiều thời gian với tôi hơn.

Ba tôi Lucius cũng mang công việc về nhà để tiện trông nom tôi.

Có lẽ khoảng thời gian đó là hạnh phúc với tôi nhất.

Nhưng vào năm sáu tuổi của tôi thì khác, ba không còn ôm tôi như ông đã từng làm, mà chỉ bắt tôi chăm chú vào việc học, từ cách ăn uống, trò chuyện, khiêu vũ...

đến cả việc chăm lo cho gia tộc, tất cả mọi thứ.

Ba à, người nghĩ một đứa trẻ sáu tuổi sao mà chịu nỗi chứ?!

Cuộc sống tôi lặng lẽ thay đổi, thời gian vui chơi không có, nếu như làm sai, cãi lời hoặc khi chỉ tức giận ba đều trút hết lên tôi.Đau, đau lắm!

Không chỉ trong thân xác mà ở trong tim này nữa, nơi đó tạo thành vết thương không bao giờ lành lại.

Thê lương làm sao!

Nhân cách tôi đã trở nên xấu xa hơn rồi.

Đến năm tám tuổi ba dẫn tôi đến bữa tiệc của quý bà Fawley, ở đó tôi đã gặp được những người bạn mà tôi luôn nhớ mãi, "tớ nguyện dành sự tin tưởng của mình cho các cậu, Blaise Zabini và Pansy Parkinson à."

"Các cậu cũng sẽ tin tưởng và không phản bội tớ chứ?"

Họ không nói gì nhưng tôi biết họ đã chấp nhận, bởi lẽ chúng tôi giống nhau mà, cách thể hiện của họ cũng đã nói lên điều đó, họ bảo vệ tôi, trao tình thương mà tôi đã mất từ lâu.

Nhưng mà...còn thiếu cái gì đó?

Là cái gì nhỉ? (Đến mãi sau này tôi mới nhận ra cái tôi thiếu chính là tình yêu.

Tình yêu thuộc về cô gái đó.)

Vào năm mười một tuổi, trường Hogwarts gửi thư nhập học đến cho tôi, không những vậy còn trường Durmstrang ở nước Đức nữa.

Ba lúc đầu cho tôi nhập học ở Durmstrang bởi vì muốn tôi không dính líu đến cuộc chiến tranh sau khi kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy trở lại.(Các bạn đừng thắc mắc, kể cả tôi cũng không biết được sao ba lại biết chuyện đó đấy.) Nhưng lúc đó má tôi không nhận rõ chuyện đó, bà chỉ lo lắng cho tôi (con trai duy nhất của bà) không có ai chăm sóc (má từ đây luôn bảo vệ , không cho ai chạm vào tôi, kể cả ba cũng không ngoại lệ.

Tôi đã rất ngạc nhiên khi biết đó.

Sao lúc đó tôi ngây thơ thế không biết.) Bà đã cãi lại ý ba và từ chối lời mời của trường Durmstrang, gửi thư đồng ý đến Hogwarts.

Ngày 31/7 má dẫn tôi đến hẻm xéo để mua đồ nhập học.

Ở đó tôi gặp một cô gái đã làm đảo lộn cuộc sống của tôi.

Cô ấy có đôi mắt nâu chocolate ấm áp mà không bao giờ tôi có thể quên được, có một cái gì đó cứ thôi thúc tôi lại gần cô ấy, nhưng những phép tắc đã được dạy từ nhỏ đã chặn lại ý định chạm vào cô.

Tôi gặp lại cô ngay ngày đầu tiên vào Hogwarts, mặc dù chỉ nhìn từ xa nhưng tôi đã biết được đó là cô gái tôi chờ đợi để nhìn thấy.

Cuối cùng tôi cũng biết được tên cô ấy: Hermione Granger.

Có lẽ cả đời tôi cũng không quên được nó mất, Hermione, Hermione a, một cái tên thật đẹp.

Tôi được phân vào nhà Slytherin còn cô ấy phân vào nhà Gryffindor, mặc dù đã biết trước nhưng lại có một chút chạnh lòng.

Hai nhà muôn kiếp là kẻ thù của nhau, tôi gần như đã biết trước được tình yêu của mình đã vỡ tan rồi.

Mãi cũng không chạm tới được.

Lúc biết được Weasley nói xấu cô tôi tức giận đến không kiểm soát được nên đã mỉa mai cậu ta, cậu ta...đáng lắm!

Sao có thể nói xấu cô ấy chứ?

Từ đó tôi luôn đối nghịch với tên tóc đỏ đó, không những vậy, cả thằng đầu sẹo Potter dám từ chối bàn tay của Malfoy cao quý, trở thành bạn thân của tóc đỏ Weasley, đúng là 'ngưu tầm ngưu, mã tầm mã' mà.(Không biết sao thành ngữ của muggle lại xuất hiện thần kì trong đầu tôi.) Đáng ghét!

Cô ấy lại trở thành bạn thân với hai người mà tôi ghét nhất, thù mới chồng lên thù cũ, Potter, Weasley cứ chờ đó.

Potter được vào đội Widditch rồi, tôi cũng đã biết trước, nhưng cô ấy lại chúc mừng tên đó.

Phải rồi, sao tôi có thể quên được Hermione Granger là bạn thân của Harry Potter nha.

Tôi lại một lần nữa đối nghịch với Potter rồi, các bạn có thấy ánh mắt cô ấy nhìn tôi không, nó đầy sự chán ghét.

Sao tôi lại không suy nghĩ trước khi nói thế?

Tôi lại làm sai nữa rồi, tôi đã gọi cô ấy là máu bùn vào năm học thứ hai.

Không, không phải vậy, đó không phải là ý tôi muốn nói, xin cậu đừng lộ ánh mắt căm hận nhìn tôi như vậy.

Tôi..chỉ là..không muốn cậu bênh vực cho Potter mà thôi.

Tôi cũng không cố ý nói cậu sẽ bị người thừa kế Slytherin giết đâu. (Tại sao tôi có thể nói mà chưa suy nghĩ kĩ chứ?) Từ khi Potter và Weasley giả danh Goyle và Crabbe tôi đã nhận ra rồi, nhưng sẽ không nói ra đâu, nếu như cậu muốn biết Hermione, thì tôi sẽ nói những chuyện mình biết cho cậu.

Chỉ cậu mới có đặc quyền đó thôi.

Không ngờ lời tôi nói thành hiện thực, đây là quả báo a.

Hermione đã bị hoá đá.

"Sẽ không có chuyện gì với cậu đâu đúng không?

Cậu rất..mạnh mẽ mà."

Nhưng mà lời muốn nói lại không thể gửi đến cậu, lúc nhìn cậu nằm im lìm trên giường bệnh tôi đã bật khóc, đây là lần đầu tôi khóc đấy, từ năm sáu tuổi đã không thể rơi lệ được rồi.

Chỉ có cậu thôi Hermione, chỉ có mình cậu mới có thể khiến cho tôi khóc.

Chỉ Hermione Granger mới có thể.

Bởi vì Draco Malfoy đã yêu cậu mất rồi.

Khi ở phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin, tôi vô tình nghe chiến tích lừng lẫy của Potter, cậu ta đã đột nhập vào phòng chứa bí mật của Salazar, đúng là hành động ngu ngốc của Gryffindor.

Hừ!

Nhưng mà nhờ vậy Hermione của tôi an toàn, coi như tôi tốt bụng sẽ không châm chọc đầu óc não sên của cậu ta.

Chậc, năm ba của tôi lại có rắc rối, tên tù nhân Sirius Black vượt ngục, nên Bộ pháp thuật cử Giám ngục truy lùng, không những vậy còn để bọn bẩn thỉu đó vào Hogwarts.

Không biết lão hiệu trưởng dumbledore nghĩ gì mà lại chấp nhận chuyện đó.

Ôi Merlin!

Sao tôi quên được lão ta là điển hình của Gryffindor chứ. (Đừng bắt tôi phải viết hoa tên của lão.

Tôi là khinh thường nên mới không viết đó.)

Không thể tin được!

Sao tên Hagrid đó lại có thể mang con bằng mã Buckbeak đến lớp Chăm sóc sinh vật huyền bí.

Bộ lão không có não sao, không biết nó rất nguy hiểm à.

Thằng đầu sẹo vậy mà lại cưỡi được con vật xấu xí đó.

Tôi không nhịn được chế giễu nó, vậy mà thứ dơ bẩn đó dám tấn công Malfoy cao quý.

Tôi sẽ không để yên chuyện này đâu.

Bỗng lúc này tôi nhìn thấy được tia lo lắng thấp thoáng trong đôi mắt của Mione, dù chỉ thoáng qua, tôi lại bắt kịp nó rất dễ dàng.

'Vậy là cậu có lo lắng cho tôi đúng không?' Chà, nể tình Mione tôi sẽ không truy cứu tội của lão, nhưng thứ sinh vật như nó phải chịu hình phạt. (Tôi cảm thấy mình rất tốt rồi, trên đời không có ai được như Draco tôi đâu.)

Cú đánh đó đau lắm đấy Hermione.

'Cậu lại vì lão ta mà tát tôi, tôi ghét cậu!

Draco, mày mà lại ghen tỵ với thứ thấp kém đó sao.

Lòng kiêu ngạo của mày đâu rồi.

Bị cô ta tát mà mày không đánh lại sao, cô ta...đã sỉ nhục mày mà.' Cho dù có nói bao nhiêu...sao vẫn không thể ghét được Hermione chứ.

Ha ha..

Draco Malfoy tôi đã thay đổi thật rồi.

Thay đổi vì cô gái muggle.
 
(Đồng Nhân Hp) Sống Sót Tuần Hoàn
Chương 6: Draco Malfoy


Năm tư, rồi lại năm năm qua rồi, tôi vẫn không thể thổ lộ với cậu được.

Đã quyết tâm như vậy mà, thôi thời gian vẫn còn, mong rằng...sẽ không hối tiếc.

Haiz... cái chết của Cedric Diggory là "bước ngoặt" lớn thay đổi không khí ở Hogwarts, khiến chúng trở nên nguy hiểm đến cùng cực, u ám đến nao lòng.

Potter nói là do chúa tể hắc ám làm nhưng bọn ngu ngốc Bộ Pháp Thuật lại không tin còn cho rằng kẻ được chọn và Dumbeldore bị điên, thật.. ngốc quá mà.

Tôi không lo lắng cho bọn chúng chỉ lo lắng cho Hermione của tôi thôi, tôi tin lời Potter bởi vì chính tôi đã chứng kiến sự trở lại của hắn.

Hermione ơi, tôi lạc rồi.

Phủ Malfoy rộng lớn quá, thật lạnh lẽo, ngay trong ngôi nhà của mình tôi lại không thể tìm được lối ra.

Nới đây đã không còn thấy ánh sáng nữa rồi.

Tôi biết mình sẽ trở thành thuộc hạ của hắn nhưng không ngờ lại nhanh đến thế, năm mười sáu tuổi của tôi bị bóng tối nuốt chửng... không bao giờ có lối thoát, không bao giờ.

Tôi chưa từng nghĩ rằng mình yêu tự do như vậy.

Cậu biết không nhiệm vụ đầu tiên của tôi là giết Albus Dumbledore, tôi bắt buộc phải làm nếu không ông ta sẽ không tha cho gia đình tôi đâu, ha..ha.. tôi đã biết ba má bảo vệ tôi khỏi sự đau khổ và hiểm nguy như thế nào, đến bây giờ với sự thật này tôi cũng không thể chấp nhận.

Nhưng mà giáo sư Snape giết cụ Dumbledore giúp tôi, trước khi chết đôi mắt hiền từ tràn đầy bao dung đó nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của tôi, chúng nhẹ nhàng đến nỗi mỗi đêm tôi đều bị ám ảnh, người không do tôi giết nhưng cũng không thể ngăn cản.

Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến cái chết của người khác.

Biết tôi không hoàn thành nhiệm vụ Voldemort rất tức giận nhưng ông ta đã kiềm chế, tôi tự hỏi tại sao một con người tàn độc như thế lại tha cho tôi chứ, sau đó tôi biết được ông ta muốn tôi chứng minh lòng trung thành với mình bằng cách giết người ông ta chỉ định.

Là gia chủ Nott, nhìn người đàn ông đã từng kiêu ngạo, đứng trên đỉnh cao của quyền lực mà giờ lại chật vật như vậy làm tôi liên tưởng đến ba mình, cả cuộc đời huy hoàng lại quỳ gối dưới chân của kẻ hỗn huyết.

Buộc lòng phải tung lời nguyền Avada Kedavra mà bấy lâu nay lo sợ, lần đầu tiên giết người, khác với đôi mắt hiền hoà ấm áp của giáo sư Dumbledore lần cuối nhìn tôi, ánh mắt gia chủ Nott lại tràn ngập sự oán giận, lời nguyền rủa của ông ấy cất lên: "Người như ngươi không xứng có được hạnh phúc.", đúng vậy, cuộc đời tôi sẽ không có được hạnh phúc, tôi chỉ được quyền đau khổ mà thôi.

Đúng chứ?

Bàn tay tôi giờ đã đẫm máu của người khác, thật sự lún quá sâu rồi, tuyệt vọng bủa vây xung quanh, có chăng chỉ còn chút chấp niệm với cậu để cứu vớt cơ thể mục rữa này.

Cậu có nhớ không vào lúc Voldemort đứng trước học sinh toàn trường hỏi xem ai đi theo hắn, không ai đứng ra ngoài trừ tôi, cậu đã ngăn tôi lại, thành thật cảm ơn cậu, vì..đã không bỏ rơi kẻ xấu xa như tôi.

Nhưng tôi chắc chắn phải đi theo hắn, đã phụ sự kì vọng của cậu, rất xin lỗi, tôi có chấp niệm phải hoàn thành điều đó đã giúp tôi trưởng thành một cách nhanh chóng, tôi phải bảo vệ người mà tôi yêu nhất.

Tôi sẽ không quên bàn tay nhỏ bé lúc cậu nắm tay tôi, nó..ấm áp làm sao, là mặt trời tôi phải giữ gìn.

Rồi tôi bước đi, không ngoảnh đầu lại nhưng tôi biết cậu luôn dõi theo bước chân của tôi, tôi như chợt nghe giọng nói cậu, chỉ thoáng qua thôi nhưng đã mãn nguyện.

Tôi đã từng có tất cả mà sao giờ..mọi thứ..mọi thứ lại biến mất chứ?

Phải chăng đó là sự trả giá cho kẻ đã nhẫn tâm đạp lên mạng sống của người khác.

Hermione à, cậu quá rực rỡ, là ánh sáng mà kẻ hắc ám như tôi luôn mong ước, tôi đã từ lâu không thể ngước mắt nhìn cậu được nữa rồi, bước chân này cũng không đuổi kịp cậu nữa rồi, nhưng như lời hứa năm đó tôi nguyện dùng tính mạng này để bảo vệ cậu.

Hermione của tôi sao cậu lại để Bellatrix bắt chứ, cậu có biết không lúc thấy hình ảnh cậu bị tra tấn tôi cảm giác trái tim này vỡ tan ra rồi.

Lời hứa bảo vệ cậu không thể giữ được, thật là.. thứ gì đang rơi từ mắt tôi ra thế, nó thật mặn.. thật đắng..

"Á.."

"Sao hả máu bùn mất đi đôi mắt này mày thấy thế nào?

Ha...ha..."

Từng giọt máu từ đôi mắt cậu rơi xuống, nhuộm lên nền nhà trắng tinh bông hoa đỏ tươi diễm lệ.

Nơi đó có dính máu người tôi yêu nhất.

Không được rồi, tôi không thể chịu đựng nỗi nữa rồi.

"Draco, hãy chứng minh cho ta thấy lòng trung thành của mi, giết chết con máu bùn đó cho ta."

Làm sao được, sao được chứ, tôi làm sao có thể tự tay giết chết niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của mình chứ.

"Chạy đi, Granger chạy mau lên!"

"Malfoy sao cậu lại cứu tôi, chúng ta không phải là kẻ thù sao!"

Tôi đã làm được, tôi đã cứu cậu ra khỏi phủ Malfoy rồi, chạy khỏi nơi tối tăm này mau lên, mau về với ánh sáng nơi cậu thuộc về đi.

"Crucio" Giọng nói lạnh lẽo của Voldemort vang lên, "Draco thân mến, mày tưởng rằng tao không biết những gì mày làm để bảo vệ con nhỏ máu bùn đó sao."

"Kẻ phản bội Voldemort này phải chịu đau khổ nhất, nếu để người mày yêu chết trước mặt mày thì sao."

Nói rồi Voldemort quay qua nhìn Hermione, ông ta khẽ nở nụ cười, nụ cười của ác ma, từng lời nói nhẹ nhàng mà băng lãnh cất lên: "Avada Kedavra"

"Không, KHÔNG..."

Hermione bàng hoàng, từng giọt nước mắt nghẹn ngào rơi xuống, giọng nói thê lương làm mọi vật xung quanh tĩnh lặng như muốn vơi bớt nỗi đau cho cho cuộc đời bất hạnh của cậu ấy, cô ôm chặt Draco vào lòng mình, vào khoảnh khắc đó cậu ấy đã vượt qua nỗi đau của Crucio, sự sợ hãi cái chết để đỡ lấy lời nguyền chết chóc cho cô.

"Hermione xin cậu đừng khóc, đừng khóc vì kẻ hèn như tôi, gương mặt cậu chỉ hợp với nụ cười, lúc chết đi có thể nằm trong vòng tay cậu tôi đã rất vui rồi, còn..một điều mà bấy lâu nay tôi luôn muốn cậu biết.

Tôi...yêu cậu, rất yêu.

Và cậu..cậu.. có thể hát cho tôi nghe lần cuối không."

Hermione cố gắng ngừng khóc, cô phải hoàn thành tâm nguyện của cậu ấy, bằng bất cứ giá nào.

"...Dù người ở ngay đây thôi mà

Cớ sao lại chẳng với tới?

Trái tim này sao lại đau?

Tình yêu này trao về ai tận sâu trong tim."

Như không chịu nỗi nữa giọng hát ngọt ngào giờ đã khàn khàn, cùng lúc đó giọt lệ chỉ mới vừa khô lại chảy ra, nhẹ nhàng rơi xuống gương mặt của Draco.

"Trời cao đã..hức..ban cho đôi mình..

Một đoạn nhân duyên ấm..ấm áp.."

Mặc dù giọng hát ngày càng nghẹn ngào, đã không nghe rõ tiếng nhưng Hermione vẫn cố gắng hát, cô ấy hát lên tiếng lòng của mình và của người cô ấy yêu.

Rồi Draco Malfoy nở nụ cười, không phải nụ cười mỉa mai thường ngày, nụ cười này của cậu đầy sự mãn nguyện, cậu đã bước ra khỏi bóng tối hoà mình vào ánh bình minh cậu luôn ước.

Nụ cười nhẹ nhàng mà rực rỡ hơn cả mặt trời.

Đôi mắt xám tro chỉ dành sự ôn nhu cho cô gái ấy đã khép lại.

Mãi mãi.

"Draco xin cậu..xin cậu hãy mở mắt ra đi, tôi..tôi đã hát cho cậu nghe mà, nên làm ơn, làm ơn quay trở lại đi mà, hu..hu.."

Hermione đã không nhận rõ mọi thứ xung quanh nữa rồi, kể cả khi Harry đến và giết Voldemort cô cũng không hay biết, trong tâm trí hiện giờ chỉ còn hai chữ Draco Malfoy.
 
(Đồng Nhân Hp) Sống Sót Tuần Hoàn
Chương 7: Âm dương cách biệt


Địa ngục

Thế giới chỉ có ánh trăng huyết hồng bao phủ.

Draco mở mắt nhìn xung quanh, cậu đang nằm trên một con thuyền, nhờ ánh sáng của ánh trăng cuối cùng có thể thấy rõ hoàn cảnh xung quanh, trước mắt cậu là một mảnh không gian quạnh quẽ, hoang tàn, số lượng thi thể nhiều không đếm xuể nằm bừa bãi khắp nơi trên mặt đất, nơi nơi là những ngọn núi nhỏ được tạo thành từ vô số xác chết chồng chất lên nhau, dị thường khủng bố, oan hồn ác quỷ sói đói chi thế, mùi tử khí lan tràn từng ngóc ngách,một cổ kì hàn chi khí bộc phát cảm giác như muốn đóng băng cả hư không.

Cùng lúc đó, những cơn gió ác liệt từ bốn phương tám hướng tràn tới mang đến sự cô độc như nhấn chìm mọi thứ vào bóng đêm vô tận.

Khắp nơi vương đầy máu lạnh lẽo đến từng tâm can.

Hai bên bờ, mạn châu hoa nở rộ tuyệt luân, diễm lệ nhưng cũng đầy tang thương.

Draco biết đây là đâu.

Cậu đã từng nghe Hermione kể khi một người chết đi, linh hồn sẽ trôi theo dòng Minh Hà để đến địa ngục.

Nhưng bản thân Draco không thể tin tưởng là cậu đã chết, cậu không thể nào chấp nhận sự thật, cậu hiện tại chỉ là một linh hồn phiêu dạt mà thôi.

" Ta...

Đã tiến vào địa ngục rồi sao?"

Không ai đáp lại lời cậu nói, con thuyền chở dù không có người dẫn vẫn có thể chạy phía trước.

Tiếp theo cậu nhìn thấy một đội ngũ, một đội ngũ do quỷ hồn tạo thành, Draco đi theo chúng.

Cậu nhìn thấy mười mấy con quỷ hồn đứng trước một cái hố rồi từ từ chui xuống đó, cậu cũng chỉ đành theo vài quỷ hồn kia chui vào.

Sau khi đi vào, trước mặt cậu là vô số quỷ hồn, chỉ thấy một biển người tấp nập, từng tiếng kêu thảm thiết vô tận vang lên.

Bên cạnh Draco toàn bộ là nữ quỷ, mặt mày vặn vẹo dữ tợn, máu trào khắp mặt, liếc mắt đưa tình với cậu.

Draco sởn da gà, khuôn mặt xinh đẹp này của cậu chỉ có thể cho Hermione ngắm được không.

Draco cần phải thoát ra khỏi đây, cậu chạy ngược hướng với đám quỷ hồn.

Thời gian dài trôi qua, không biết cậu đã chạy bao lâu.

Một giờ?

Hai giờ?

Hay ba giờ?

Có thể là lâu hơn, dường như khái niệm thời gian không còn tồn tại.

Phía sau không biết là ai đẩy, cậu ngã vào trong một hồ máu.

Khi cậu dãy dụa bước ra máu tươi đã thấm đầy thân thể cậu.

Tiếng bước chân quỷ dị xuất hiện sau lưng Draco, giọng nói âm trầm vang lên: " Mỹ nam tử, ngươi đúng là người may mắn khi đến được đây."

Trước mắt là nữ nhân phong tư kiều mị, nàng có một mái tóc trắng dài như tuyết, mượt mà như dải lụa thượng hạng được bện thấp sang bên phải, phía trên lọn tóc cài vài đóa tử đằng tạo cảm giác tao nhã, giữa mi tâm hiện ra đóa hoa mộc lan đỏ thẫm.

Y phục hoa lệ chói mắt.

Trường bào màu đỏ tùy tay vươn lên khoác ở trên người được thêu tinh xảo ở hai bên vai, từng đường kim mũi chỉ toát lên sự thanh tao, nhã nhặn, những đóa hoa mạn châu sống động như thật, lụa áo mỏng màu đen theo từng đường cong phác họa lên dáng người mỹ lệ của nàng, váy dài chạm đất ung dung theo bước chân mà xoay tròn bay múa.

Diễm lệ màu đỏ thực thích hợp với nàng.

Draco xoay lưng lại đối diện với giọng nói lạnh nhạt ấy, cậu sững sờ nhìn thẳng vào đôi mắt đó.

Đôi mắt đỏ tươi tựa màu máu, như lốc xoáy đem cả trái tim lẫn linh hồn đều hút vào, xung quanh mọi vật đều mơ hồ, chỉ có cặp mắt kia là ngày càng rõ ràng.

Draco giật mình lùi ra xa, chừa khoảng cách nhất định, cậu liếc mắt đề phòng, cất giọng khàn khàn:

" Ngươi là ai?"

"Ta là ai?

Ta cũng không biết.

Nhưng người đời thường gọi ta với cái tên Mạnh Bà.

Ngươi thấy thế nào?

Cái tên rất đẹp đúng không?

Đẹp như con người ta vậy."

Draco không quan tâm, cậu nhẹ nhàng bước đi, phớt lờ lời nói của Mạnh Bà, tại sao phải nói chuyện với con người tự luyến như thế, cậu đây không có ngốc.

Hermione từng nói khi nói chuyện với người tự luyến sẽ hạ thấp trí thông minh xuống, cậu không muốn sự thông minh của mình sẽ bị hạ thấp đâu.

Chỉ là...

"Ha..ha..thú vị, dám phớt lờ ta đi, chẳng lẽ ngươi không muốn gặp lại nàng sao."

Nghe đến đó cậu khẽ khựng lại nhưng vẫn lạnh lùng bước tiếp, sẽ chẳng ai chấp nhận cho cậu và Hermione ở bên nhau đâu, có chăng cũng chỉ là sự lừa dối để đạt mục đích của họ mà thôi.

Mạnh Bà nhìn bóng lưng Draco khẽ thở dài, đứa bé đó...quá quật cường.

Nàng cũng không đùa giỡn nữa cậu nữa, giọng nói bông đùa bỗng chốc lạnh đi trông thấy:

"Ta hỏi lần cuối, ngươi có muốn gặp lại nàng không?"

"Có thể sao?"

Draco xoay người lại nhìn thẳng vào mắt Mạnh Bà, đôi mắt dày đặc hàn băng, rét lạnh tâm can.

Nhưng đâu đó bên trong lại có một tia đau lòng thoảng qua, nhanh đến nỗi cả cậu cũng không bắt kịp.

Giờ đây dù chỉ một chút hi vọng nhỏ nhoi cậu cũng phải nắm lấy..thật chặt.

"Có thể, chỉ là ngươi phải trải qua thử thách của ta."

"Không cần biết ngươi ra thử thách gì, ta sẽ làm, tất cả."

Lúc này xung quanh Draco như toả ra vầng hào quang, đâu còn ánh mắt vô hồn kia nữa, ngay đây đôi mắt vốn mất đi tiêu cự dần trở nên kiên định hơn.

"Có chí khí, được, chỉ mong ngươi không bỏ cuộc giữa chừng, đã có một số người như ngươi lúc đầu chấp nhận thử thách nhưng sau đó vì quá đau đớn họ đã bỏ cuộc.

Chấp nhận uống chén canh này của ta, đi qua cầu Nại Hà để quên hết nỗi đau kiếp này, từ bỏ người họ đã từng yêu đến chết đi sống lại,để đến với nơi họ được hạnh phúc, không còn sự khó khăn chồng chất."

Phải, nàng đang thử lòng Draco, thử tình yêu của cậu, tình yêu đó có thể vượt vạn nỗi đau để nở rộ hay dập tắt rồi vỡ tung như bọt biển ngoài kia.

"Như đã nói nếu ngươi uống chén canh này người sẽ được hạnh phúc và quên tất cả, bắt đầu cuộc sống mới.

Còn không uống khi đi qua cầu Nại Hà ngươi phải chịu sự đau đớn vạn kiếp bất phục."

"Dù đau đớn cỡ nào ta cũng chịu được, chỉ cần có thể gặp lại người con gái ta yêu.

Ta không muốn quên cô ấy chút nào cả, vì Hermione chính là hạnh phúc cả đời của ta."

Hermione à, chờ tôi, tôi sắp được gặp lại em rồi.

"Đi theo ta."

Nói rồi không chờ Draco trả lời nàng dẫn cậu đến trước dòng Vong Xuyên.

"Đi hết dòng sông này, cho dù nghe thấy tiếng của ai ngươi cũng không được quay đầu.

Sau khi qua được nó sẽ có một cánh cổng dẫn ngươi đến cầu Nại Hà.

Chịu được sự đau khổ ở đó.

Chứng tỏ người đã vượt qua được thử thách.

Ta sẽ cho ngươi gặp lại nàng."

Như đã hạ quyết tâm Draco bước đi trên con đường không lối thoát.

Cậu chạm chân xuống mặt nước, bỗng nhiên cảnh vật xung quanh thay đổi, Mạnh Bà lúc này đã biến mất chỉ còn lại mình Draco và con quái vật mang tên bóng đêm.

Nhẹ nhàng lê từng bước chân nặng nề trước sự chảy xiết của dòng sông.

Draco khẽ tiến về phía trước với chấp niệm còn sót lại về người con gái đó.

Đi được một lúc, Draco nghe tiếng bước chân đằng sau vang lên rõ ràng, ngay lập tức cậu dừng lại, định quay đầu thì nhớ tới lời dặn dò của Mạnh Bà, cậu cũng không dám làm liều, cảnh giác nhìn xung quanh cho đến khi không nghe thấy tiếng bước chân nữa, Draco quyết định đi tiếp.

Nhưng điều đó đã đánh lên hồi chuông cảnh báo trong lòng Draco.

Cậu...đang bị theo dõi.
 
(Đồng Nhân Hp) Sống Sót Tuần Hoàn
Chương 8: Âm dương cách biệt


Địa ngục tầng dưới chót, nơi này và cái vùng tăm tối kia hoàn toàn khác nhau, lúc này địa phương bị màu u lam của ánh lửa rọi sáng, thế nhưng khí tức âm lãnh không khác nhau chút nào.

Draco bước từng bước đi tới, phía trước như có tia sáng yếu ớt chiếu vào, dù rất nhỏ nhưng ở cái nơi này có vẻ đặc biệt rõ ràng.

Draco hướng theo cái ánh sáng đó mà đi, cậu thấy có cái gì đó rất là thân quen, sau đó cậu nhìn thấy một mảnh đom đóm soi sáng khu rừng rậm khiến màn đêm xung quanh trở nên ấm áp mềm nhẹ.

Draco đúng là nghĩ không tới ở cái địa phương buồn nôn như địa ngục lại có cảnh đẹp thế này, một gốc cây cổ thụ che trời, dây leo quấn quanh, cành lá tươi tốt, đom đóm xung quanh làm cho hết thảy đều yên mỹ , không lo lắng, buồn phiền, thật thanh thản khiến người ta muốn trầm mê trong đó.

Ở dưới gốc thụ, thiếu nữ tóc nâu lẳng lặng mà nhắm hai mắt lại, khóe môi mang theo nụ cười như có như không, rất nhạt nhẽo.

Lúc này quần áo của nàng là màu đỏ không hoa văn phiền phức, không bất kì trang sức, lại mỹ như mộng cảnh.

Lông mi thật dài run rẩy, sau đó nàng như cảm ứng được cái gì, quay đầu lại hướng về phía tóc bạch kim nhìn lại.

Tròng mắt màu nâu chiếu rọi màu xanh lục đom đóm, ấm áp như ánh mặt trời lại dịu dàng, nhu hòa như dòng suối.

"Her...

Hermione?"

Lúc này Draco không biết tại sao mình lại nhìn thấy Hermione, cậu bị cái ngoái đầu đơn giản của Hermione nhìn lại làm cho sửng sốt.

"là mộng sao?"

"Và cả Hermione... cô làm sao mà xuyên thành như vậy?"

Áo đỏ như lửa bao quanh da thịt như tuyết, tóc nâu rối tung, xinh đẹp tuyệt trần.

"Không đẹp sao?"

Hermione cười, một nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời vào ngày đông giá rét.

Draco không biết tại sao không dám cùng Hermione đối diện, ánh mắt né tránh, giơ tay lên vỗ đầu.

"Không phải...

Chỉ là lần đầu tiên thấy cô mặc như vậy."

Thiếu nữ trong lúc cậu đang nói chuyện đã nhẹ nhàng hướng về phía cậu, trên người như có như không ngọt ngào mùi kẹo, trong nháy mắt kích thích thần kinh của Draco.

"Này...

Cô dựa vào gần như vậy làm cái gì?"

Không sợ trời không sợ đất Draco lúc này chỉ vì thiếu nữ tóc nâu đột nhiên tới gần theo bản năng mà lui về phía sau.

Hermione nắm lấy tay cậu, tròng mắt nâu nhìn về phía cậu.

"Draco trong lúc này cậu đi chỗ nào?"

"Ha...Cô nói gì?

Ta không có đi chỗ nào a , ta luôn ở chỗ này mà và... tại sao cô lại ở đây?"

"Draco...

Cậu đang nói cái gì vậy?

Tớ và cậu đều đang ở đây đợi và chúng ta ở đây lâu lắm rồi."

"Ở đây lâu lắm rồi sao.

Nhưng.. ta nhớ rằng... ta... hình như là..."

"Draco cậu làm sao vậy, hôm nay cậu thật lạ."

"Không...

Không...

Ta không có cảm giác gì hết...

Cô là ký ức sao?"

Nếu như chỉ làm thay đổi ký ức thì sẽ rất khó phát hiện.

"Tớ không biết cậu đang nói cái gì, tớ chỉ nhớ rõ...

Cậu muốn kết hôn với tớ."

Thiếu nữ tóc nâu nói xong, giơ tay lên nhẹ vuốt đầu của Draco như nàng đã từng làm biết bao nhiêu lần.

"Này cô làm cái quái gì vậy....

Đừng xằng bậy....

Đừng tưởng ta không dám đánh con gái."

Thiếu nữ không để ý đến lời đe dọa của Draco, nàng ôn nhu cười, vươn bàn tay trắng nõn đặt lên môi của Draco vuốt nhẹ nhàng, nhón chân lên đem môi chính mình đặt lên môi Draco.

Trong nháy mắt Draco như cảm thấy đầu óc mình ngừng hoạt động.

Hermione không ngừng ở đây nàng đem lưỡi mình liếm láp vòng theo bờ môi Draco.

"Cô biết...

Cô đang làm gì sao?"

"Cậu không muốn sao?"

"Draco biết không, hôm nay tớ cố ý xuyên bộ y phục này là cho cậu xem đấy... cả tóc nữa."

"Không biết"

Draco âm thanh trầm thấp, cảm thấy yết hầu hơi khô cạn.

Không biết tại sao Hermione như vậy làm cho cậu nghẹt thở, khuôn mặt thanh thuần lại mang theo mê hoặc.

Draco khó nhịn đem Hermione áp sát vào cây mà hôn môi, nụ hôn trằn trọc mạnh bạo không ôn nhu như thể Draco muốn đem nỗi nhớ của mình vào nụ hôn này.

Hermione bị hôn không thở nổi, khẽ cắn, máu tràn ra khóe môi của hai người.

Draco buông ra, Hermione thật vất vả thở một hơi, đưa tay lên xoa nhẹ hai gò má của Draco.

"Draco.."

"Hả?..."

"Chúng ta vĩnh viễn ở đây được không?...Tớ yêu thích nơi này...

Không rời đi có thể không?"

Draco sửng sốt, cậu cúi đầu nhìn cô gái trong lồng ngực mình, Hermione nhìn thẳng vào mắt Draco, khẽ nói:

"Làm sao?

Cậu không muốn vì tớ lưu lại sao?"

"Không phải!

Cho tôi ôm cô một chút được không?"

"Draco, cậu sao vậy?"

Dù cho trước mắt chỉ là ảo ảnh, cậu nguyện trầm luân trong đó.

"Draco, nghe ta, hảo nhớ kĩ, hiện tại ngươi đang ở trong mộng của chính mình, những gì trước mắt ngươi thấy chính là khát vọng sâu nhất trong lòng của chính mình, không nên trầm mê trong đó, cũng không nên đáp ứng điều gì, bởi vì ở hoàng tuyền một khi ngươi hứa hẹn sẽ đưa ngươi kéo vào vực sâu mãi mãi.

"

Là vậy sao?

Ta nhớ rồi...

Draco tỉnh táo lại, cậu cụp mắt nhìn thiếu nữ trong ngực mình, lúc này nàng chậm rãi tiêu tan đi, hóa thành một mảnh đom đóm, biến mất không dấu vết.

Draco mở mắt ra, xung quanh một mảnh đen kịt, cậu biết hiện tại cậu đang bị nhốt ở một nơi ánh sáng không có, sinh linh không có, chỉ có một mình cậu bị giam ở đây.

Draco ôm hai cánh tay của mình, tựa lưng vào tảng đá.

Đột nhiên... rất muốn nhìn thấy gia đình.

Còn có... nữ nhân kia nữa.

Thật không cam lòng!
 
(Đồng Nhân Hp) Sống Sót Tuần Hoàn
Chương 9: Draco trọng sinh


"Bỉ Ngạn Hoa, vương vấn người chốn nhân gian."

"Dòng Vong Xuyên, khoảnh khắc nơi ta luân hồi."

"Chốn Hoàng Tuyền, cách biệt âm dương chẳng đành."

"Cầu Nại Hà, làm sao nỡ bước chân qua."

"Vì lưu luyến, nỗi đau đớn chẳng màng."

"Chốn hồng trần, duyên kiếp ái tình tang thương."

"Canh Mạnh Bà, làm sao ta nỡ uống."

"Chỉ vì người, duyên kiếp mãi luân hồi."

"Chỉ vì người, ta nguyện độ thành ma."

"Chỉ mong một đời, suốt một kiếp, hẹn cùng người đến đầu bạc răng long."

...........

Draco khẽ thở dài, nhìn khung cảnh xung quanh, nơi nơi chỉ có bóng tối bao trùm, thật lạnh lẽo, thật cô độc.

Thời gian đã bao lâu rồi nhỉ, một năm, hai năm, hay trăm năm, triệu năm.

Chẳng ai biết cả, chỉ biết rằng cậu đã ở đây rất lâu, rất lâu rồi.

Cậu sắp không nhớ được mọi thứ nữa rồi, gia đình, bạn bè, những nỗi đau đớn khôn cùng, những cô đơn khắc khoải.

Họa chăng chỉ còn chút hình bóng về nàng.

Mà nàng là ai, là ai mà cậu lại có chấp niệm sâu đậm thế!

Draco không biết, hoặc có lẽ đã biết nhưng thời gian đã làm cậu quên, quên hình bóng cậu nâng niu nhất!!"

............

Hermione giật mình tỉnh dậy, cái trán trơn nhẵn thấm đẫm mồ hôi, cô vươn tay chạm vào đồng hồ, bây giờ mới chỉ 2 giờ 50 phút sáng, khung cảnh khắp phòng tối mịt, một hàn khí lạnh từ đâu tràn vào, khiến cho căn phòng vốn tĩnh lặng lại trở nên đáng sợ hơn thảy.

Hermione chạm chân xuống giường, cô đi lại chiếc tủ phía xa, trên đó có đặt một bình trà, và vài cái tách.

Cô nghĩ mình cần một ít nước để tỉnh táo trở lại.

Nghĩ thầm trong đầu, mới nãy thôi, cô đã mơ một giấc mơ thật kì lạ, trong mơ Hermione thấy một thiếu niên với mái tóc bạch kim sáng rực giữa đêm tối, thật lạ, mái tóc đó sao quen quá!

Malfoy!??, không thể nào đâu, sao là cậu ta được, Hermione lắc đầu phủ nhận.

Cái khí chất xung quanh cậu ta u buồn, tĩnh lặng, tràn đầy tử khí, khắp người cậu ta phủ một màu đen u ám, không thấy rõ mặt nhưng sự trầm lắng đó khiến vạn vật phải ảm đạm.

Cũng khiến cô rơi lệ.

Hermione muốn chạm vào cậu ta, nhưng lại có bức tường ngăn cách giữa cô và cậu, không thể nào với tới được.

Khẽ thở dài, Hermione mở cửa phòng, cô nhìn thấy phòng sinh hoạt chung vẫn còn sáng đèn, bước từng bước xuống cầu thang, cô thắc mắc: "Giờ này thì còn ai ở đây nhỉ?!"

Bỗng một mái tóc đỏ quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt, Hermione thở phào, nói:

"Ron à, đã trễ thế này sao cậu còn chưa ngủ nữa?"

Ron Weasley khẽ xoay mình lại nhìn thẳng vào cô, ánh mắt âm trầm, đầy tử khí, dù chỉ xuất hiện thoáng chốc nhưng cũng khiến phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor vốn ấm áp trở nên lạnh lẽo.

Nhưng Hermione dường như không nhận ra, cái nhìn của Ron đầy sát khí hướng tới cô.

Nhưng lại bất chợt biến mất trong không trung, mọi thứ trở lại bình thường, Cái nhìn của hắn hình như chỉ là ảo giác.

Ron bước chân lại gần Hermione, đưa tay nhẹ vuốt mái tóc cô, ánh nhìn dịu dàng và vô cùng ôn nhu, hắn nói:

"Ta còn có chút bài tập chưa giải quyết xong, đã trễ rồi, giờ Mione ngủ trước được chứ!!"

"Ukm, tớ hiểu rồi, Ron ngủ ngon!"

Nói xong Hermione cất bước đi, cô chẳng biết rằng ở đằng sau, nụ cười của Ron trở nên hoang dại, đôi mắt hắn thành màu đỏ tươi yêu diễm, "Mọi chuyện sẽ lại một lần nữa bắt đầu."

Rồi hắn biến mất, vô tung vô ảnh như chưa từng xuất hiện.

...........

Bỗng nhiên từng tia ánh sáng rọi xuống chỗ cậu, khung cảnh âm trầm ban đầu dường như biến mất, cái giá lạnh bị xua tan thay thế cho ánh sáng thánh khiết.

Draco đứng dậy, cậu cảm thấy một sự quen thuộc từ tận tâm can, đó là sự hạnh phúc đã lâu cậu chưa một lần cảm nhận lại.

Có một giọng nói thanh lãnh, u buồn, vọng vang ở rất xa nhưng cũng ở rất gần, "Hỡi kẻ tội lỗi, mặc dù những lỗi lầm ngươi gây ra chưa thể được tha thứ, thế nhưng mà ngươi... có thể trở lại thế giới bản thân sống được rồi."

Một vầng hào quang thánh khiết bao quanh cậu, đó là cái ôm ấm áp của cha và mẹ, là cái ôm của những người bạn yêu quý, là cái ôm của người được xem là kẻ thù, là cái ôm của người thầy kính yêu, và cuối cùng đó là cái ôm của người cậu yêu nhất!

Draco cuối cùng đã được gặp lại mọi người sau ngần ấy năm xa cánh, cái nhìn xa xăm tựa không còn, tử khí bao xung quanh cậu mà Hermione từng nhìn thấy dường như đã biến mất.

Mãi mãi!

Hermione, em thấy không, tôi cuối cùng cũng quay trở lại gặp em rồi đây!!

.........

Thật xin lỗi vì không viết chương mới cho mấy bạn, bọn mình sắp thi tuyển sinh rồi nên rất bận.

Chân thành xin lỗi!

Hì hì!!

Lượt đọc của các cậu chính là động lực cho tụi mình đó!!
 
(Đồng Nhân Hp) Sống Sót Tuần Hoàn
Chương 10: Hermione trọng sinh


"Draco cậu đang nghĩ gì thế?"

Giật mình thoát khỏi hồi ức, Draco nhẹ nắm lấy tách trà nhấp một ngụm, cậu nói:

"Không có gì đâu Blaise, tớ chỉ nghĩ đến một số chuyện đã qua thôi!"

"Một số chuyện đã qua?"

"Ừm, và chính tay tớ sẽ kết thúc nó."

Blaise mịt mù, cậu có chút không hiểu, Draco là đang nói gì thế?

Nhưng với tư cách là một người bạn, cậu lựa chọn tin tưởng cậu ấy nên không hỏi lại.

Cậu tin tưởng cậu ấy sẽ không hại mọi người.

Cậu tin tưởng đúng người mà...phải không?

Draco ngước nhìn đồng hồ.

Đã 3 giờ 33 phút.

Cũng tới giờ đi gặp người ấy rồi nhỉ?

Đặt tách trà xuống cậu đứng lên bước về phía cánh cửa.

Phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin sao lại có cảm giác lạnh lẽo thế?

"Đẩy cửa cậu bỗng quay lại nhìn Blaise, một lúc lâu sau đôi môi cong lên thành nụ cười nửa miệng.

"Rầm" cánh cửa đóng lại kêu lên chói tai, bóng tối nhanh chóng ùa vào khắp căn phòng.

Blaise cậu là đang tưởng cái gì đâu?

Draco cậu là đang nghĩ cái gì thế?

Tớ muốn bảo vệ "cậu" ấy.

Cô ấy là chấp niệm của tớ.

Vậy nên...

Vậy nên...

Chúng ta là giống nhau mà!

Đúng chứ?

...........

"Oa~ Draco yêu dấu!

Đã lâu không gặp!!"

"Đã lâu không gặp Hermione Granger!"

Từ phía xa Hermione bước tới.

Từng bước đi nhẹ không gây ra một chút tiếng động nào.

Chỉ phút chốc cô đã đứng trước mặt Draco.

Hermione dang hai tay ôm chặt Draco vào lòng.

Cô bật khóc nức nở:

"Tớ cuối cùng đã đợi được cậu.

Tớ nhớ cậu rất nhiều!

Tớ tưởng như là mình sẽ mãi chờ đợi trong vô vọng.

Nhưng mà.. cuối cùng cậu cũng đã trở lại."

Nhìn cô gái trong ngực mình, Draco nở nụ cười ấm áp, cậu ôn nhu lau đi từng giọt lệ của người trong lòng, nhẹ đặt nụ hôn lên cái trán nhẵn bóng:

"Hermione à, tớ đã trở lại rồi đây!"

"Uhm...

Chào mừng cậu trở về, Draco!" trở về nơi Địa ngục này.

........

Ở một nơi khác, vầng trăng tròn như nhiễm một màu đỏ, tòa biệt thự xám với lối kiến trúc đặc biệt nguy ngoa tráng lệ nhưng cũng âm trầm tựa như động quỷ.

Nơi đây là một ngoại ô, ít người qua lại, cứ cách vài chục thước lại thấy một ngôi biệt thự đặc biệt, đây cũng là nơi mà chính phủ có ý định xây khu nghỉ dưỡng.

Làn gió lạnh lẽo thổi, một bóng người lảo đảo chạy ra khỏi ngôi biệt thự, đó là một cô gái, đầu tóc rối bù, quần áo không chỉnh tề, bộ đồ bám đầy đất, tay cầm dao, trên mặt và toàn bộ thân thể của cô ta đính đầy máu không biết là máu của cô ta hay là máu của ai đó.

Cô ta hoảng sợ hãi hùng như phía sau có quỷ đuổi theo, cứ chạy vài bước là lại quay đầu nhìn ra sau, ngã trên đất lại lập tức đứng dậy, tiếng bước chân đạp trên lá nghe lạo xạo thật ghê người.

Cửa sắt ngay trước mắt, cố thêm chút nữa là có thể thoát khỏi nơi quỷ quái này.

Đằng sau một bóng dáng chậm rãi bước tới, so với cô gái trước mặt thì chàng trai này cực kì thong thả.

Trên môi chàng trai là một nụ cười dịu dàng nhưng trong lúc này thì quỷ dị đến cực điểm.

Làm ơn đừng đến đây.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái toàn bộ là nước mắt, quay đầu lại thấy chàng trai đang nhìn mình cười, cô ta hoảng sợ mềm nhũn cả chân, phải chạy nhanh lên không thể để kẻ đó bắt được, nếu không trốn thoát được cô ta sẽ tự tử bằng chính con dao cô ta mang theo.

Cô ta đã chạy gần đến cửa sắt, bước chân của người đàn ông cứ chậm chạp đuổi theo cách cô ta mười thước, bất cứ lúc nào người đàn ông đó cũng có thể vồ cô ta, bắt trở về để làm chuyện đáng sợ đó.

" Hộc..hộc" cô ta bị ngã, dao trên tay cô ta văng ra xa.

Đừng mà!

Đừng bắt tôi.

Cô ta run rẩy, mắt sợ hãi nhìn chòng chọc vào người đàn ông phía sau..

Lại một tràng cười sang sảng phát ra từ miệng người đàn ông đó, anh ta bước lại gần cô gái, nâng cằm cô ta lên, nói thì thầm vào tai cô ta, cử chỉ thân mật như một tình nhân..

" Thật là...

Thật là không ngoan chút nào, con rối không ngoan chỉ là đồ bỏ đi thôi."

"Đừng" Cô gái thê lương gào lên, điên cuồng giãy dụa thoát thân.

"Buông!

Buông ra!"

"Tha cho tôi!

Xin anh!

Tha tôi đi"

"...."

Tiếng thét bén nhọn vang lên giữa đêm tối tăm, cô ta thấy mình ngày càng tới gần biệt thự, cô ta hoảng sợ tuyệt vọng.

"Nếu em chịu ngoan ngoãn, tôi cũng không cần phải tàn nhẫn với em như vậy!

Ngoan!

Tiểu con rối của tôi."

Cô gái sợ hãi, trên mặt đầy vẻ oán hận:

" Aaaa!

Mày còn đáng sợ hơn cả ác quỷ."

"Ha ha!

Biết làm sao được tôi làm oan hồn lâu lắm rồi, giờ đành phải thành ác quỷ vậy."
 
Back
Top Bottom