Cập nhật mới

Khác (đồng nhân hp)-Kẻ ngự trị thế giới

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
305409795-256-k774818.jpg

(Đồng Nhân Hp)-Kẻ Ngự Trị Thế Giới
Tác giả: KyYui0
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Layla :im lặng là cách tốt nhất, hãy để sự im lặng ấy hòa cùng thời gian, nó sẽ cho ta câu chả lời xứng đáng.
??? : nhưng đôi khi..im lặng chính là thứ giết chết tình yêu nhanh nhất, cũng để lại...nhiều hối tiếc nhất.

Layla : em không hối hận khi đi trên con đường này, cũng chẳng hối hận khi dấu anh mọi chuyện.Để bảo vệ anh khỏi sự vấy bẩn , em tình nguyện làm tất cả mọi thứ, mặc trái tim đang đau đớn rên rỉ trong lồng ngực ấy, kệ thân xác đã thấm mệt kia, em vẫn cố gắng hết sức để bảo vệ anh và mọi người anh yêu,tất nhiên..trừ em ra .......
???:...tại sao??

Layla:...xin lỗi,em không thể không đánh đổi .

Nhưng dù được chọn lại, em vẫn nguyện làm như vậy, đánh đổi tất cả những gì em có, để có thể bảo vệ được anh.
???:.....
..................

Layla: Em muốn biến mọi giấc mơ của mình thành hiện thực nhưng lại quên rằng, ác mộng cũng là một giấc mơ?

ác mộng của em..thật đáng sợ......

Muốn mọi chuyện theo ý mình
khó lắm sao?

tác giả: Anna-Mèo lười
số chương: mèo sẽ cố gắng hoàn thành trong khoảng 70-80 chương.



đồngnhân​
 
(Đồng Nhân Hp)-Kẻ Ngự Trị Thế Giới
Giới thiệu


Layla :im lặng là cách tốt nhất, hãy để sự im lặng ấy hòa cùng thời gian, nó sẽ cho ta câu chả lời xứng đáng.

??? : nhưng đôi khi..im lặng chính là thứ giết chết tình yêu nhanh nhất, cũng để lại...nhiều hối tiếc nhất.

Layla : em không hối hận khi đi trên con đường này, cũng chẳng hối hận khi dấu anh mọi chuyện.Để bảo vệ anh khỏi sự vấy bẩn , em tình nguyện làm tất cả mọi thứ, mặc trái tim đang đau đớn rên rỉ trong lồng ngực ấy, kệ thân xác đã thấm mệt kia, em vẫn cố gắng hết sức để bảo vệ anh và mọi người anh yêu,tất nhiên..trừ em ra .......

???:...tại sao??

Layla:...xin lỗi,em không thể không đánh đổi .

Nhưng dù được chọn lại, em vẫn nguyện làm như vậy, đánh đổi tất cả những gì em có, để có thể bảo vệ được anh.

???:.....

..................

Layla: Em muốn biến mọi giấc mơ của mình thành hiện thực nhưng lại quên rằng, ác mộng cũng là một giấc mơ?

ác mộng của em..thật đáng sợ......

Muốn mọi chuyện theo ý mình

khó lắm sao?

tác giả: Anna-Mèo lười

số chương: mèo sẽ cố gắng hoàn thành trong khoảng 70-80 chương.

Nhân vật chính: nữ9- Layla Selina Andrea

na9; tự tin đi =))

Tất cả các nhân vật trong truyện đều thuộc quyền sở hữu của tác giả cô JK Rowling ngoại trừ một số nhân vật mà Mèo thêm vào, sau cùng thì đây là câu chuyện đầu tiên của Mèo mà Mèo quyết tâm không muốn bị con Lười yêu kia không ngăn cho việc viết, nếu mọi người có ý kiến gì thì cứ nói một mình nghe😉) hihi, nếu mình viết sai chính tả mong mọi người có thể bỏ qua vì dù sao thì dù sao cũng có viết sai chính tả thì mọi người vẫn hiểu được nghĩa là đúng, đúng không nào.

Đọc mà không cho thích và cm thì tui hông viết nữa đâu (Mèo: đe dọa đó, sợ rồi đúng không KKK =)), mà tui có nhận cả gạch nha, muốn ném thì ném, ai chê lắm đâu)

yêu mọi người nhiềuuuuuuu ~~~ !!!!!!
 
(Đồng Nhân Hp)-Kẻ Ngự Trị Thế Giới
chương 1: từ thiên đàng rơi xuống địa ngục


- Layla! chạy đi con, mau lên!

-Chạy? ha..chạy sao , mày nghĩ nó chạy thoát được sao?

-không, xin dừng! tha cho con tôi đi,nó vô tội, nó chỉ mới là một đứa trẻ thôi

-vô tội!? vậy gia đình bọn tao không vô tội sao, con tao không vô tội sao? hả?...

-không, chúng tôi không liên qua, các người đi mà tìm hắn !làm ơn, tha cho con tôi đi, cầu xin các người!

- Chẳng có tha thứ gì hết!!

-Con ranh này phải chết, phải chết!........ nó mang trong mình cái dòng máu của thằng chết tiệt kia

mày, mày cũng phải chết, haha,con chó!.....

-không, xin đừng m...ÁÁÁÁ Á Á ....

-Chết đi! chết đi ..hahahaha!

-m..mama,......Khôngggg! mamaaa..!

- ch...chạ..y đi, .L.Lay...la, ch.ạ......

-con khốn này.....

-chết tiệt..

-Avada Kedavra

-KHÔNG, MEEEEEEẸ !!...

AAAAAAAAA!!!!!!!!

-CÁC NGƯỜI CHẾT ĐI,CHẾT HẾT ĐIIIIIII!!!!!!!

....................

Trong con ngõ nhỏ tăm tối , có một thân hình bé nhỏ với mái tóc vàng kim dài mượt mà xoăn nhẹ, một khuôn mặt tròn trịa, bầu bĩnh với hai cái má phúng phính .Đôi mắt em có là một đôi mắt đỏ kì dị đang từ từ rút đi sắc đỏ,để lộ ra sắc xanh đã từng là một đôi mắt trong như bầu trời mùa hạ,thoáng mát,trong veo,một đôi mắt khiến ai nhìn vào như bị thôi miên, bị đắm chìm trong đó mà giờ đây lại như bầu trời âm u, xám xịt như khi những cơm mưa mùa đông đang kéo về.

Một đôi mắt chứa đầy hoảng sợ ,đang từ từ tiến đến bên thi thể cô gái đã lạnh lẽo từ lâu,đưa bàn nhỏ nhắn đang run rẩy chạm vào gương mặt kia, một gương mặt có đến 6-7 phần giống em,gường mặt thật xinh đẹp,dịu dàng mà lại cao quý ,quyến rũ ấy bị bọn chúng làm cho bầm dập,tím tái nhợt nhạt đến đáng thường với đôi mắt xanh mở to mình về phía em.

Đó đã từng là một đôi mắt đẹp, một đôi mắt như đại dương bao la sáng ngời,lúc nào cũng cười ,cất chứa bao nhiên là dịu dàng ,yêu thương về phía em nhưng giờ...chỉ còn là một mảnh vô hồn,trống rỗng ,chẳng có lấy một tia sánh sáng nào...

Phải, mẹ em đã chết, bà đã chết một cách đầy đau đớn và thống khổ nhất .Thật đau buồn làm sao khi em chẳng thể giúp được bà, chỉ có thể chơ mắt nhìn lũ khốn ấy làm đau mẹ em một cách tàn bạo nhất chỉ vì bộn em có liên quan đến hắn thôi sao?.....haa..

"Thật chớ trêu thay khi người ngây ra tội lại chẳng làm sao trong khi người chẳng có tội lại phải nhận lấy hậu quả của chúng chứ gây ra chứ?".....Ha...bất công quá nhỉ?

À, em quên, thế giới này làm gì có cái gì là công bằng đâu, cũng chả có đúng hay sai, chỉ có quyền lực , tham vọng .Một lũ chỉ thích làm theo những thứ chúng cho là đúng và khi mọi chuyện không theo ý chúng thì chúng sẽ lại điên loạn lên rồi đổi hết mọi thứ cho nhau..

"Đúng là một lũ bệnh họa''

''con người là vậy mà, tham lam, ích kỉ và độc đoán ,em đã thấy nhiều rồi, từ kiếp trước cho đến kiếp này....em mong đời gì chứ? hay mong muốn điều gì? một cuộc sống bình thương chăng...phụt.haha...''

Phải ,một cuộc sống bình thương nhưng đời đâu như mơ, dường như chúa không muốn cho em cuộc đời bình yên đâu, ngài luôn khiến nó trở thành một mỡ hỗn độn, ngài dày vò em trong khốn khổ, cho em đứng trên thiên đàng rồi đạp em xuống địa ngục-cái nơi em thuộc về ấy.

cho em hạnh phúc để rồi lại cho em đau khổ

Kiếp này-em có mẹ

Kiếp này-em có tình thương, có hơi ấm

kiếp này- em có hạnh phúc

Và kiếp này- em cũng có đau khổ....

Mẹ đang nằm đó, gương mặt nhợt nhạt ,đau khổ , bà nằm đó, vĩnh viễn xa em.....

....

Bóng dáng nhỏ vẫn ngồi đó, ôm chặt lấy mẹ mình...khóc, , những giọt nước mắt đang rơi xuống trong bầu trời âm u nhỏ bé kia, từng hạt lăn dài trên đôi má rơi xuống gương mặt tái nhợt kia.

Bỗng em cảnh giác, đưa đôi mắt còn rơi lã chã những hạt mưa lên nhìn vào người ông lão vừa xuất hiện kia,ông lão ốm, cao, mái tóc và chòm râu bạc phơ dài .

ông lão mặc quần áo thật kì lạ, áo thụng dài, khoát áo trùm màu tím cũng dài quét đất .

Mũi cụ thì vừa dài vừa khoằm như thể cụ đã từng bị ai đấm gẫy mũi ít nhất hai lần.

Và dù đã có tuổi nhưng đôi mắt xanh lơ của ông lão sáng rỡ và lấp lánh phía sau cặp kính có hình dạng nửa vành trăng, khi nhìn vào đôi mắt ấy, cảm giác như bị ông lão nhìn xuyên thấu hết tâm tư vậy.

"Thật đáng sợ'" đó là suy nghĩ đầu tiên của em về ông lão đó.

-Ông là ai? giọng nói lạnh lùng mang vài phần cảnh giác cùng thăm dò không nên có ở một đứa trẻ 3 tuổi cất nên.

.....
 
(Đồng Nhân Hp)-Kẻ Ngự Trị Thế Giới
chương 2


Albus thoáng nhạc nhiên nhìn khung cảnh phía trước,rồi bình tĩnh lại như cái ngạc nhiên ấy chưa từng xuất hiện.

Nghe vậy, ông cười hiền mà em nhìn chẳng khác nào con hồ ly, hướng em nói:

-Ta là Albus Dumbledore, hiệu trưởng trường ma thuật và phép thuật Hogwarts.

Em nhíu nhíu mày,gạt đi những hạt nước mắt còn đọng lại trên khóe mắt ,nhìn ông nói:

-Ông cũng đến đây để trả thù chúng tôi sao?-giọng em lạnh

Ông cười trừ,đôi mắt xanh lơ ấy nhìn vào em ,một cỗ rùng mình chạy quanh cơ thể,em bất giác run nhẹ

-không ,con yên tâm đi ! layla.Tại sao ta lại phải làm vậy chứ?con đâu làm gì ta đâu?

Cảnh giác lại thêm phòng bị .Thử hỏi xem, ai lại có thể yên tâm được với một kẻ bỗng dưng xuất hiện với một thân quần áo quái gở nhìn cảnh tượng trước mắt mà không hề sợ, thậm chí vẫn còn cười tươi được , nhìn mình bằng ánh mắt như thể nhìn xuyên thấu được cả tâm can mình,thậm chí gọi cả thể như thể thân thuộc lắm ý?thử hỏi ai lại cho lão là kẻ tốt được chứ???

Như thể đọc được ý nghĩ của em,ông nói tiếp:

-Ta thật không phải kẻ xấu, và cũng sẽ không làm hại con!

Ta đến đâu để đưa các ngươi đi, nhưng có lẽ ta nghĩ ta đến chậm một bước rồi!_ông nhìn khung cảnh xung quanh mà từ từ nói.

Nghe ông lão kia nói vậy,em nở nụ cười đau sót,chẳng hiểu sao,trong lòng em bỗng cảm thấy oán trách cái ông lão ấy,nhìn ông bằng ánh mắt hận thù mà thay vì là một ánh mắt cảm kích.

Em thật cũng muốn lắm, nhưng nghe lời ông nói vậy,em chẳng thể cảm kích nổi,ông ấy nói ông ấy "chậm một bước rồi" sao?,"chậm một bước rồi"à?

"ha~...là quá chậm chạp ấy chứ!"

Ông đến vào lúc mội chuyện đã kết thúc như những người tự cho mình là người bảo vệ công ly mà lại chỉ luôn xuất hiện khi tội ác đã hoàn thành, luôn là vậy!!

mẹ chẳng còn nữa, ông đến lúc này còn tác dụng gì nữa đâu khi mẹ đã chẳng còn trên đời, bà đã mãi mãi rời xa em, "vĩnh viễn!!"

Giá như,giá như ông đến sớm hơn thì hay rồi,giá như ông đến nhanh hơn thì mẹ em đã chẳng đau khổ hay có thể bà chẳng ra đi rồi.

"giá như''...haha....à nó chỉ là "giá như "thôi, nó đâu có tồn tại nhỉ? nó chỉ là cái ảo mộng của con người mong muốn mà thôi.

Trên đời làm gì có 'giá như' chỉ có tồn tại hiện thực thôi, một hiện thực tàn khốc.

Oán hận thì có ích gì chứ, nó chẳng thể đưa mẹ chở về được mà chỉ cho người ta cảm thấy căm phẫn cùng hối hận thêm thôi.

Em bây giờ cư nhiên lại chở thành chính cái loại người em vừa phút trước con khinh bỉ"một lũ người ích kỉ, tham lam, giả dối ,.." thật trớ trêu ha?!

Thấy em đột nhiên rơi vào chầm ngâm, ông lão thở dài

-Ta biết con đang có nhiều điều cần suy nghĩ nhưng hãy nghe ta,Layla.

Đã đến lúc rời đi rồi, bộ có thể sẽ đến vào bất cứ lúc nào,vì vậy nên chúng ta mau đi thôi,ta cần đến nơi khác an toàn hơn.

Vừa nói, ông vừa tiến đến, đưa bàn tay thon dài nhăn nheo của mình ra:"chúng ta đi thôi nào"

Thân hình phóng to của ông làm chợt em thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình, ngước lên nhìn gương mặt đã hằn lên những nếp nhăn do năm tháng để lại cùng với đôi mắt xanh đậm,một đôi mắt xanh lơ sâu thẳm ánh lên sự hiền hậu,đắn đo một hồi,em quyết định đưa bàn tay của mình nắm lấy bàn tay kia.Dù sao thì,em cũng chẳng thể làm được gì với thân thể bé nhỏ này và nguồn sức mạnh kia của em cũng chẳng còn lại gì ,em có muốn chống cự cũng vô ích .

một cỗ hơi ấm chuyền đến khi nắm lấy bàn tay nhăn ấy,nó mang hơi ấm bao bọc lấy bàn tay , chuyền đến lồng ngực đang đau đớn của em, nhẹ nhàng xoa dịu.Bỗng chốc,mọi thứ quay cuồng.

Nếu thấy hay thì cho mik xin một sao và những vote nha, iu mọi ngườiiiii
 
Back
Top Bottom