Dạ Nguyệt Băng nhìn viên lục bảo thạch tinh xao đang bay lơ lửng trên lòng bàn tay của mình, nhắm mắt cảm nhận sinh mệnh lực nồng đậm trong không khí, dù không gian lạnh lẽo này đang dần ấm lên nhờ sinh mệnh lực nhưng cơ thể của nàng lại đang dần mất sức lực, lực lượng trong cơ thể đang dần biến mất.
Nguyệt Băng không giống các thần chi khác dù không có thần vị vẫn có lự lượng hơn người, phần lớn lực lượng của nàng đều từ thần vị mà có, cho dù nàng là một trong ba bản thể của Long Thần kế thừa sinh mệnh lực cùng một ít lực lượng nhưng đồng nghĩa đó là lực lượng nguyên gốc của nàng.
Long Thần hi sinh thân mình đem toàn bộ lực lượng trong thần vị tách ra làm ba phần, mỗi thần vị đều mang một phần lực lượng của Long Thần tiến nhập vào những bản thể do cơ thể của Long Thần tách ra.
Nếu một khi không có thần vị thì cũng ý nghĩa là không có lực lượng, nhưng may mắn là một phần long thể của Long Thần lại không tới nổi yếu đến mức sẽ chết nếu không có thần vị, trong cơ thể Dạ Nguyệt vẫn tồn lại một tia thần lực dù không mạnh bằng thần chi cấp 3 nhưng vẫn hơn người bình thường.
Do lực lượng đột ngột bị mất đi lượng lớn, thân thể không thích ứng kịp cho nên cũng tác động đến ngoại hình, cơ thể dần co lại.
Nguyên bản cao 1m 7 hơn dần biến thành chiều cao bằng một hài tử 4 tuổi, gương mặt tinh xảo mỹ lệ mang theo nét trẻ con, làn da trắng như tuyết với hai gò má phấn nộn hồng hào đáng yêu, hàng mi cong dài cùng đôi mắt màu bích lục to tròn lung linh, mái tóc màu lục bích dài, nàng hiện giờ vừa xinh đẹp vừa đáng yêu như tiểu thiên thần làm cho năm vị thần vương đang nghồi xem diễn biến của nàng kinh ngạc.
Do thân thể đột nhiên biến hóa làm cho bộ váy của nàng trở nên rộng hơn so với thân thể hiện giờ của nàng, thân thể gầy nhỏ bé cùng chiếc váy rộng ở trên người nàng tựa như hài tử muốn làm người lớn mà lấy đồ tỷ tỷ mình mặc vậy rất đáng yêu, những sợi dây xích của bị nới lỏng mà rơi xuống dưới chân nàng.
Nguyệt Băng nhìn hay bàn tay bé nhỏ của mình cảm thấy kinh hãi, tại sao thân thể nàng lại trở nên như vậy?.
" ta đoán đó là do ngươi là một bản thể của Long Thần tách ra, toàn bộ lực lượng của thần vị duy trì cơ thể ngươi, nên hiện giờ không có thần vị nên cơ thể ngươi đã trở thành hình dạng thích hợp hợp hơn với ngươi hiện tại " Sinh Mệnh Thần giải thích, nàng cũng không rõ tại sao cơ thể của Nguyệt Băng lại biến nhỏ lại " có lẽ cơ thể này sẽ có ích hơn cho ngươi, dù sao nó cũng không gây hại gì, có lẽ sẽ theo thời gian mà lớn lên như những hài tử bình thường ".
Nguyệt Băng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, nàng nhìn lên khoảng không trống rỗng, hưng phấn nói.
" Sinh Mệnh Thần, đây là thần vị của ta " Nguyệt Băng hai tay đưa lên thần vị, nàng cong lên khóe môi thành một nụ cười tươi như trăm hoa đua nở cùng với gương mặt dễ thương như thiên thần của nàng càng vô cùng hoàn mỹ, giọng nói trong trẻo, nhu mềm tựa như làm nũng " vậy hiện giờ ta đã có được sự tự do " chớp chớp đôi mắt màu lục to tròn, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn chăm chú vào khoảng không.
Sinh Mệnh Thần che ngực, biểu tình bị manh tới dù là thần vương nhưng nàng cũng là nữ tử đối với một cô bé dễ thương đến chừng này ánh mắt chăm chú nhìn mình như hài tử đòi quà về phía mình, nàng không hề có sức kháng cự.
" được rồi " Sinh Mệnh Thần cố gắng bình ổn tâm tình, nàng đưa tay lên, thần vị từ trên tay Nguyệt Băng thoáng chốc xuất hiện trên tay nàng.
Nguyệt Băng nhìn hai tay trống trơn có chút mất mát, nhưng liền vui vẻ trở lại dù sao nàng cũng sắp có thứ nàng luôn mong muốn.
Không đợi Nguyệt Băng vui mừng, Sinh Mệnh Thần liền lên tiếng " tiếp theo thì ta sẽ phong ấn thần lực cùng long thể của ngươi ".
Nghe vậy, Nguyệt Băng biểu tình như bị sét đánh, phong ấn thần lực cùng long thể?, vậy có khác nào khiến nàng đi chết, không có thần lực cơ thể nàng sẽ yếu đến mức không bằng tiểu hài tử, còn long thể nếu bị mất đi thì nàng sẽ hoàn toàn trở thành nhân loại.
Nguyệt Băng thân thể rất đặt biệt dù không biết tai sao, nhưng cơ thể nàng mang hai loại, một là hoàn toàn là cơ thể của nhân loại, còn hai là hình dạng của long tộc, khác với Kim Long Vương và Ngân Long Vương chỉ mang cơ thể của long tộc.
" không sao " Sinh Mệnh Thần nhìn Nguyệt Băng đang rối rắm, liền mở miệng giải thích " bọn ta sẽ dùng lực lượng của mình để duy trì đủ cho ngươi tồn tại, còn về lực lượng thì sau khi được tự do thì ngươi có thể bắt đầu tu luyện để mạnh lên, khi nào ngươi trở nên cường đại thì phong ấn cũng sẽ tự giải trừ ".
Về chuyện thân thể Nguyệt Băng mang hai loại thì các thần vương đều biết, dù không hiểu tại sao lại như vậy nhưng trong trường hợp này thì lại khá may mắn, nên nàng mới thoải mái nói ra yêu cầu đó.
" được " Nguyệt Băng trong lòng quyết định, lớn tiếng trả lời.
" tốt " Sinh Mệnh Thần cười nhẹ, liếc mắt sang các thần vương khác, Ngũ Đại Thần Vương hiểu ý liền đồng loạt đưa tay lên.
Hai giọt máu từ ngón cái chảy ra trên tay các thần vương, mười giọt máu bay lên rồi xuất hiện xung quanh Nguyệt Băng, cơ thể nàng bị nâng lên, mười giọt máu xoay quanh vài vòng rồi tiến nhập vài mi tâm của nàng.
Dạ Nguyệt Băng cắn răng, cảm nhận từng cơn đau của cơ thể, khắp cơ thể như bị hàng ngàng hàng vạn kim đâm giống nhau đau thấu xương tủy, xương cốt như bị cái gì đó xít chặt lại rồi tãhs rời ra, đầu đau như búa bổ vào não bộ.
Nguyệt Băng cắn môi chặt tới rỉ máu, đồng tử co rút, nhưng dù đqu tới mức chết không bằng sống mà nàng không rên nửa lời chỉ có im lặng thừa nhận.
Sinh Mệnh Thần nhìn Nguyệt Băng kiên cường không rên nửa lời càng thêm vừa lòng, không hổ là nữ nhi của Long Thần, ý chí rất kiên cường.
Phong ấn thần không đau đớn tới mức nào, nhưng phong ấn bản thể thì lại khác, nó giống như là tháo từng bộ phận trên cơ thể ra rồi cảm nhận nó bị nghiền nát, đau đớn không gì sánh bằng, huống chi đây còn là phong ấn dành cho thần, đau đớn gấp đôi.
Mười giọt thần huyết.
Mười tầng phong ấn.
Cầm cố bản thể cùng thần lực.
Thập Huyết Phong Ấn.
Qua vài giờ sau thì cơn đau cũng dần biến mất, Nguyệt Băng quỳ trên mặt đất, sắc mặt trắng bệt, trên trán chảy đầy mồ hôi.
Nàng cảm nhận được cơ thể dần yếu đi, ngay lúc sắp tưởng chừng như không còn chống cự được nữa thì cơ thể Nguyệt Băng liền phát ra ánh sáng màu lục sắc, khí tức sinh mệnh dễ chịu bao chùm lấy nàng, cơ thể cũng dần trở nên khỏe hơn.
" cảm ơn ngài, Sinh Mệnh Thần " Nguyệt Băng cảm kích nói.
" không có gì " Sinh Mệnh Thần lười biếng nói.
" vậy điều kiện tiếp theo của ngài là gì?
" Nguyệt Băng đứng lên, sắc mặt hưng phấn vì sắp được thứ mình muốn mà gò má có hơi đỏ lên, ánh mắt trong suốt lấp lánh như ngàn vì sao nhìn lên khoảng không, nếu nàng hiện giờ là trong cơ thể của nữ tử trưởng thành thì biểu này có thể nói là đẹp tới mức câu hồn đoạt phách.
Nhưng hiện giờ nàng lại là một hài tử bốn tuổi, nên biểu hiện này lại trở nên đáng yêu xuyên thấu nhân tâm.
Sinh Mệnh Thần lại che ngực, biểu cảm như là bị trúng đạn, ánh mắt nóng rực nhìn Nguyệt Băng, nếu không phải hiện giờ có người còn ở đây thì nàng có lẽ đã bay tới ôm nựng tiểu thiên thần kia rồi.
" yêu cầu tiếp theo là " Sinh Mệnh Thần ánh mắt thăm thúy nhìn Nguyệt Băng, đúng lí hợp tình nói " kêu một tiếng mẹ nào ".
" .......
" Nguyệt Băng.
" ......
" Hủy Diệt Chi Thần.
" .......
" Tà Ác Chi Thần.
" ........
" Tu La Thần.
" .........
" Thiện Lương Chi Thần " hả?
" nàng đứng bật dậy, nhìn về phía Sinh Mệnh Thần, cười nói " Lệ Thuỷ muội a, muội có biết là đang nói gì không?
".
" tất nhiên là nhận Nguyệt Băng làm nữ nhi rồi " Sinh Mệnh Thần thản nhiên nói.
" ......
" Ngũ Đại Thần Vương và Nguyệt Băng.
" vậy thì Nguyệt Băng con có nhận ta làm mẹ không?
" Sinh Mệnh - người suốt vạn năm chưa có con - Thần Bạch Lệ Thủy hỏi.
" khoan đã " Thiện Lương Chi Thần xen vào " Lệ Thủy muội, muội không thể nhận con bé làm nữ nhi được ".
" Tại sao?
" Bạch Lệ Thủy nhăn mi, hỏi.
" vì ta sẽ nhận nàng làm nữ nhi " Thiện Lương Thần tự tin nói.
" ........
".
Không gian trở nên cực kì im lặng, bốn vị thần vương nhìn Thiện Lương Chi Thần đang cười tươi, Bạch Lệ Thủy trầm mặt.
" không được ta là người tới trước nên con bé là của ta " Lệ Thủy ngước mặt lên, kiên định nói.
" không không, chúng ta là ở cùng nhau nên không thể nhường cho muội được " Thiện Lương Chi Thần cười hiền diệu, nói.
" ngươi.....
".
Ba thần vương nhìn Thiện Lương Thần cùng Sinh Mệnh Chi Thần đang nhìn nhau với ánh mắt có thể phóng điện kia cảm thấy lưng đều chảy mồ hôi lạnh.
" hai người bình tĩnh, nếu không quyết định được thì dùng thực lực mà giải quyết " Tu La Thần người hiếu chiến nhất và lúc nào cũng luôn nghĩ tới đánh nhau, lên tiếng thêm dầu vào lửa.
" được đấy " Thiện Lương Chi Thần và Lệ Thủy đồng thanh, cả hai đứng lên chuẩn bị động thủ.
" khoan đã " Hủy Diệt Chi Thần và Tà Ác Chi Thần hô to, hận không thể ngay bây giờ bóp chết Tu La Thần, nếu cả hai người mà nổi lên đại chiến thì nơi này sẽ thành hoang địa mất.
" chuyện gì?
" Thiện Lương Chi Thần và Lệ Thủy lại, ánh mắt ăn thịt người hỏi.
Tà Ác Chi Thần nuốt nước miếng, cười nói " ta có cách này hay hơn để giải quyết, không biết cả hai có muôn thử?
".
Hai vị thần nhìn nhau rồi nhìn Tà Ác Chi Thần biểu cảm sắp tan vỡ, gật đầu " hảo ".
___________
Sau khi hai vị thần thử qua cách của Tà Ác Chi Thần, thì Sinh Mệnh Chi Thần đã giành được chiến thắng trước sự tan nát cõi lòng của Thiện Lương Chi Thần.
" vậy ta sẽ là mẹ nuôi " Thiện Lương Chi Thần không chịu lùi bước nói.
" được, nếu Tích Chi tỷ muốn liền hảo " Sinh Mệnh Cho Thần bao dung nói.
" vậy nếu nàng là mẹ thì ta sẽ là cha của con bé " Huỷ Diệt Chi Thần vòng tay ôm lấy eo của Lệ Thủy, sủng nịnh cười, nói.
" vậy ta sẽ là cha nuôi " Tà Ác Chi Thần cũng ôm lấy Lăng Tích Chi.
" vậy còn ta?
" người độc thân duy nhất trong đám bị uy " cẩu lương ", chỉ tay vào mình, hỏi.
" ngươi sẽ là cửu cửu " cả bốn người đồng thanh.
" được ".
Ngũ Đại Thần Vương trong lúc tranh đấu không ai để ý tới Nguyệt Băng đang biểu tình với vẻ mặt mộng bức, chuyện gì vừa xảy ra?, tại sao vấn đề lại chuyển sang thảo luận quan hệ gia đình?, và nàng tự nhiên lại có thêm cha mẹ từ trên trời rơi xuống và không chỉ hai người mà còn thêm cha mẹ nuôi và cửu cửu nữa, Nguyệt Băng biểu cảm rất khó đỡ.
" vậy kêu một tiếng mẹ nào " Sinh Mệnh Chi Thần nhìn Nguyệt Băng cười, nói.
" ta có........ vâng thưa mẹ " Ô ô, ánh mắt của Sinh Mệnh Chi Thần đáng sợ quá, nàng túng.
" ngoan " Lệ Thủy từ ái nói.
" kêu mẹ nuôi nào ".
" mẹ nuôi..
".
" kêu cha nào ".
" cha....
".
" gọi cha nuôi nào ".
" cha nuôi....
".
" gọi cữu cữu ".
" cữu cữu.....
" A a a a, gia đình mới của nàng thật phức tạp, nhưng Nguyệt Băng lại cảm thấy có chút vui vì nàng có gia, thứ mà nàng tưởng chừng như không bao giờ có.
" ngoan lắm " Ngũ Đại Thần Vương hài lòng, nhất là hai người phụ nữ trong nhóm, họ rốt cuộc đã có một nữ nhi, mà còn một cô bé dễ thương như thiên thần nữa.
" khụ, tiếp theo bọn ta sẽ đưa con tới thế giới mà bọn ta đã lựa chọn, rất thích hợp cho con " Lệ Thủy ho một tiếng, lấy lại phong thái của thần vương.
" vâng " Nguyệt Băng hưng phấn trả lời.
Ngay lúc sau dưới chân nàng liền xuất hiện một pháp trận màu trắng, ánh sáng trắng chói rọi khắp không gian, Nguyệt Băng bỗng nhiên ý thức trở nên mơ hồ, trước khi ngất đi nàng còn nghe thấy giọng nói của Lệ Thủy vang lên bên tai.
" bọn ta còn tặng cho con một vài món quà, tới lúc thích hợp thì con sẽ nhận được, hãy hưởng thụ sự tự do mà con muốn, mong một ngày nào đó con sẽ quang minh chính đại tiến nhập thần giới " câu nói vừa dứt, Nguyệt Băng liền rất đi.