Khác Đồng Nhân Đấu La Đại Lục: Truyền Thuyết Long Thần

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,282
Điểm tương tác
0
Điểm
0
170250718-256-k663725.jpg

Đồng Nhân Đấu La Đại Lục: Truyền Thuyết Long Thần
Tác giả: Midnight0410
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Long Thần sau khi thất bại trong đại chiến long thần thì liền dùng toàn bộ lực lượng còn lại tách ra thành ba bản thể là Ngân Long Vương, Kim Long Vương và Lục Long Vương.

Các vị thần gọi ba bản thể của Long Thần là Thần Long Tam Tử, Ngân Long Vương trong cuộc chiến đã trốn thoát vào chiều không gian, Kim Long Vương bị tiêu diệt và phong ấn thần hồn ở thần giới, còn Lục Long Vương thì bị phong ấn trong một chiều không gian riêng biệt được các thần vương tạo ra.

Dạ Nguyệt Băng, Lục Long Vương trong truyền thuyết bị giam cầm suốt vạn năm cô độc vì muốn được trải nghiệm tự do cô đã chấp nhận trao đổi với các thần vương để được giải thoát và được đưa xuống Đấu La Đại Lục từ đó cô gặp gỡ những bằng hữu, những đồng đội vào sinh ra tử, tái hiện nên truyền kỳ của riêng mình, vậy trải qua những điều đó thì cô còn lập lại sai lầm của Long Thần trước kia?, hay đi trên con đường riêng mình?.
_____________

" Tam Ca, nếu ta là người sẽ mang lại nguy hiểm cho ngươi thì ngươi sẽ vẫn ở bên cạnh ta?

".

" ta sẽ luôn ở bên canh muội, dù nguy hiểm gì?, hoặc phải chống lại toàn bộ người trên đại lục này thì ta cũng sẽ là người luôn bên cạnh muội ".

" ........

"



đồngnhân​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Mãn Hán Toàn Tịch, CV, Ca Sĩ Mạng Cùng Đồng Bọn
  • [ĐỒNG NHÂN] HARUNO SAKURA xuyên không?!
  • ( AllNazi ) Xuyên không cùng đồng loại.
  • Đông Ấm
  • [CountryHumans] Xuyên Không Cùng Các Đồng Chí!!
  • Fairy Tail, Chúng ta ko còn là đồng đội nữa.
  • Đồng Nhân Đấu La Đại Lục: Truyền Thuyết Long Thần
    Chap 1: Long Thần Chi Nữ


    Leng.....Keng

    Âm thanh giòn tang vang lên trong một không gian trống rỗng với bốn phía điều là màu đen , xung quanh không có một thứ đờ vật gì chỉ có màu đen thẳm không thể nhìn đến đích.

    Tại ngay giữa không gian đen thẳm này có một nữ tử đang nghồi quỳ trên đất, mắt nhìn lên một tấm gương to đang lơ lửng trước mắt nàng, nữ tử này rất đẹp, dung mạo xinh đẹp mỹ lệ đến tận cùng, từng đường nét tinh xảo nhu hòa, mái tóc màu bích lục rất dài được xả xuống tự nhiên trên nền tạo nên màu sắc đối lập màu đen, hàng lông mi dài cong, đôi mắt màu bích lục to tròn, long lanh nhưng lại hiện lên vẻ cô đơn, u buồn, đôi môi anh đào nhỏ nhắn.

    làn da trắng nõn mịn màn khoác lên bộ váy liên áo màu trắng với những đường viền màu bích lục tinh xảo, thân thể hoàn mỹ của nàng sẽ tôn lên sắc đẹp của chiếc váy nếu như không có những sợi xích màu đen quấn quanh thân thể nàng và nối với trên không trung của bốn phía tựa như giam cầm.

    Dù cảm xúc trên gương mặt nàng giờ phút này chỉ có u buồn nhưng lại không tổn hại nào tới dung nhan xinh đẹp hiện lên sự thánh khiết, khí chất của nàng mang đến tựa như biển rông bao dung, từ ái khiến người không nhịn được muốn thân cận.

    Nữ tử nhìn những ảnh núi sông tươi đẹp cùng những con người đang vui vẻ cười nói trên tấm gương, ánh mắt hiện lên sự hâm mộ rồi lại trở thành không nói lên lời sự cô đơn khi nhìn đến sợi xích màu đen quấn quanh cánh tay của mình, màu đen và màu trắng tạo nên sự đối lập.

    Nàng tên là Dạ Nguyệt Băng, đã bị giam cầm ở đây đã hơn vạn năm, còn vì sao nàng lại bị giam cầm, không, phải nói là bị phong ấn ở đây thì phải nói đó là một chuyện bất đắc dĩ.

    Nguyệt Băng không phải là con người hoặc có thể nói nàng là một trong ba bản thể mà Long Thần tách ra.

    Thời xa xưa tại thần giới nơi cư trụ của các vị thần có một con rồng hùng mạnh là Long Tộc duy nhất đã tu luyện đến cức hạng, đạt được thần vị và tiến nhập thần giới được gọi là Long Thần.

    Long Thần nắm giữ lực lượng hùng mạnh cùng khả năng khống chế các nguyên tố không ai sánh được, Long Thần có lực lượng đủ cùng một lúc đánh không phân thắng bại với cả ngũ đại thần vương, năm vị thần được xem là mạnh nhất và là những người cải quản thần giới.

    Đối với sức mạnh khủng bố của Long Thần khiến các thần vương cảm thấy nguy cơ, nên họ đã tìm mọi cách để có thể khống chế được Long Thần, nhưng họ không ngờ rằng không những không khống chế được mà còn dẫn đến Long Thần nổi giận, dẫn đầu các ma thú cùng thần thú khác đứng lên chống lại các thần vương.

    Dưới sự không phục của hai bên đã khiến thần giới nổ ra một trận đại chiến khiến cho thần giới gần như sụp đổ, trận chiến phá hủy gần như toàn bộ thần giới, những thần chi cùng thần thú hi sinh nhiều vô kể.

    Nhưng trận chiến nào cũng sẽ có hồi kết, Long Thần thua cuộc bởi sự hợp lực của ngũ đại thần vương và chết dưới kiếm của Tu La Thần một trong ngũ đại thần vương.

    Long Thần không cam tâm, trước khi chết đã đem toàn bộ lực lượng của mình tách ra thành ba bản thể khác nhau là Ngân Long Vương, Kim Long Vương và Lục Long Vương, tam đại long vương đước các thần vương gọi là Long Thần Tam Tử, ba đứa con của Long Thần.

    Mỗi long vương đều sỡ hữu một phần lực lượng hùng mạnh của Long Thần.

    Kim Long Vương sở hữu thân thể cứng cáp cùng lực lượng vật lý khủng khiếp của Long Thần.

    Ngân Long Vương sở hữu quyền khống chế mọi nguyên tố của Long Thần.

    Còn Lục Long Vương sở hữu sinh mệnh lực dồi dào và một phần lực lượng của Long Thần.

    Dạ Nguyệt Băng là Lục Long Vương trong Long Thần Tam Tử, nếu hỏi tại sao nàng lại bị giam cầm ở nơi này thì phải kể từ lúc vừa sinh ra hoặc là lúc mà Long Thần tách lực lượng của mình ra thành ba bản thể khác nhau.

    Long Thần tách ra thành ba bản thể mang trong mình một phần lực lượng khủng khiếp của Long Thần khiến các thần vương không thể không tiêu diệt.

    Kim Long Vương bị các thần vương tiêu diệt và phong ấn thần hồn tại thần giới.

    Ngân Long Vương thừa dịp các thần vương không chú ý, mang theo thân thể đầy thương tích chay trốn vào chiều không gian, không biết sống chết.

    Lục Long Vương thì may mắn hơn Kim Long Vương không bị tiêu diệt nhưng lại bị phong ấn vào chiều không gian mà các thần vương tạo ra suốt mấy vạn năm.

    Dạ Nguyệt Băng không mang theo ký ức cùng chấp niệm của Long Thần để lại, nàng có ý thức của riêng mình, từ lúc được ra nàng chỉ biết mình là ai và sinh ra bằng cách nào.

    Bởi vì không có ký ức của Long Thần nên nàng không có liều sống liều chết đối đầu với ngũ đại thần vương, mà cho dù nàng có chống cự thì kết quả cũng giống như Kim Long Vương, chắc vì không cảm nhận được sự thù địch của Nguyệt Băng nên các thần vương đã không giết nàng nhưng vì e ngại sức mạnh của nàng nên phải phong ấn nàng tại nơi này, một nơi không ánh sáng và sinh mệnh.

    Dù chỉ kế thừa một phần lực lượng của Long Thần nhưng Tam Đại Long Vương lại có sức mạnh hơn hẳn thần vương, mà Nguyệt Băng dù chỉ kế thừa sinh mệnh lực cường đại và một phần nhỏ lực lượng của Long Thần, có thể nói nàng là yếu nhất trong Tam Đại Long Vương nhưng lại mạnh gần ngang ngửa với Tu La Thần, vị thần được coi là thiện chiến nhất trong các thần vương.

    Nguyệt Băng sông hơn vạn năm ở nơi này chỉ có cô đơn, ngoại trừ cái gương trước mặt được các thần vương ban tặng có thể xem các phong cảnh của những thế giới mà thần giới cai quản thì không đúng gì hơn.

    Dạ Nguyệt thở dài vung tay lên, những hình ảnh trên tấm gương cũng biến mất, nàng không biết vì sao các thần vương lại muốn cho nàng xem những hình ảnh này, nhưng nàng phải thừa nhận nàng ghen tị với những người xuất hiện trên gương đó, ghen tị sự tự do của họ và cũng hâm mộ vì họ có thể ngắm nhìn thấy nhìn điều đẹp đẽ của thế giới của mình.

    " ta cũng muốn được tự do " Nguyệt Băng nhỏ giọng lẩm bẩm, giọng nói trong trẻo như chuông bạc bên trong tràn đầy sự ao ước.

    " vậy ngươi có muốn sự tự do " giọng nói trong trẻo của nữ tử vang lên bốn phía khiến Nguyệt Băng giật bắn người, kinh ngạc nói.

    " ngài..... ngài là...

    ".

    " trả lời ta, ngươi có muốn sự tự do?

    ".

    Nguyệt Băng ngẩn người, nàng đương nhiên muốn sự tự do, đó là điều ao ước duy nhất của nàng, nhưng Nguyệt Băng trăm ngàn lần không nghĩ rằng người hỏi mình điều này là...

    " ngài có thể cho ta sự tự do sao?, Sinh Mệnh Thần " Nguyệt Băng hỏi, trong giọng nói không kìm nén được mong chờ.

    Đúng, Dạ Nguyệt Băng không nghĩ tới người sẽ hỏi nàng sẽ là một trong Ngũ Đại Thần Vương, người mang đến sinh mệnh cho vạn vật - Sinh Mệnh Thần.

    " vậy ngươi có chấp nhận đánh đổi mọi thứ để có được sự tự do?

    " Sinh Mệnh Thần giọng nghiêm túc hỏi.

    " có " Nguyệt Băng không do dự trả lời, nàng sẽ dùng tất cả mọi thứ để đổi lấy sự tự do.

    " ngươi đã nghĩ kĩ?

    " giọng nói nam tử trầm thấp vang lên.

    Nguyệt Băng lại lần nữa kinh ngạc, giọng nói này rất quen.

    " Hủy Diệt chi Thần!

    " lại thêm một thần vương nữa, không chỉ vậy mà lúc sau còn vang lên vài giọng nói quen thuộc mà Nguyệt Băng hơn vạn chưa nghe.

    " ngươi sẽ đánh đổi sao?

    " giọng nói của nữ tử mang theo sự từ ái.

    " Thiện Lương chi Thần!!

    ".

    " dù cho đó là sinh mệnh của ngươi?

    " giọng nói của nam tử mang theo sự lạnh lẽo.

    " Tà Ác chi Thần!!!

    ".

    " ngươi sẽ chấp nhận?

    " giọng nói của nam tử mang khàn khàn mang theo bá khí.

    " Tu La Thần!!!!

    ".

    Nguyệt Băng cảm thấy hôm nay đủ nhiều chuyện bất ngờ, đầu tiên là sẽ có cơ hôi được tự do, và sau đó còn là cả năm vị thần vương điều tụ hợp lại đây để gặp nàng, Nguyệt Băng biểu tình rất choáng.

    Sinh Mệnh Thần tọa trên cái ghế cao quý ở thánh địa của mình, nàng nhìn hình ảnh kinh ngạc đến không nói nên lời của Nguyệt Băng chiếu trên chiếc gương trước mắt rồi nghĩ lại ánh mắt kiên định của nàng lúc nãy, hài lòng gật đầu.

    Có vẻ như kế hoạch đang tiến triển rất tốt.

    Lí do mà các thần vương quyết định đưa cho Nguyệt Băng cái gương để nhìn đến các thế giới là hoàn toàn có mục đích.

    Sinh Mệnh Thần nhìn ánh mắt của Nguyệt Băng lúc này tràn đầy sức sống, khác hoàn toàn với Nguyệt Băng lúc đầu mà nàng gặp trong cuộc đại chiến long thần.

    Nguyệt Băng của vạn năm trước mặc dù là kế thừa sinh mệnh lực cường đại của Long Thần, toàn thân khí chất luôn khiến cho vạn vật muốn thân cận và sức sống mãnh liệt, nhưng ánh mắt lúc đó của nàng lại trống rỗng cứ như một con rối chờ bị phá hủy.

    Nguyệt Băng không giống Kim Long Vương và Ngân Long Vương, cả hai long vương dù đã bị ép vào đường cùng nhưng vẫn cố gắng sống chết không phục mà chống cự, nhưng Nguyệt Băng thì từ đầu tới cuối chỉ đứng đó, tại chiến trường sinh tử với ánh mắt không có sức sống giống như đã chấp nhận kết quả này từ lâu mà buông tha chống cự.

    Ánh mắt của Nguyệt Băng lúc đó không mang sát ý còn có thêm khí tức nhu hòa, bao dung của sinh mệnh nồng đậm làm cho các thần vương không thể xuống tay được nên chỉ có thể phong ấn nàng.

    Phong ấn Nguyệt Băng vào một không gian u tối và cho nàng xem những gì đẹp nhất của thế gian để khơi dậy ý muốn tồn tại của nàng, vì sự tồn tại của Nguyệt Băng sẽ trở nên rất trọng yếu cho thần giới sau này.

    Sinh Mệnh Thần nhìn Nguyệt Băng, ngữ khí nghiêm túc hỏi " ngươi đã nghĩ kĩ?, dù thứ trao đổi là gì ngươi cũng chấp nhận?

    ".

    " đúng vậy " Nguyệt Băng ánh mắt kiên định không do dự, giọng nói như kinh đóng cột.

    Sinh Mệnh Thần khóe miệng cong lên, vui vẻ nói " tốt, vậy bắt đầu nào " rồi quay sang nhìn bốn người còn lại trong Ngũ Đại Thần Vương đang nghồi kế bên, cả năm người đưa mắt nhìn nhau khẽ gật đầu.

    " vậy đầu tiên ngươi hãy giao thần vị ra trước " Sinh Mệnh Thần quay lại nhìn Nguyệt Băng, nói.

    Nguyệt Băng thoáng ngẩn người nhưng liền bình tĩnh, nàng để hai tay trồng lên nhau cách ngực vài tấc, hai mắt nhắm lại, giữa ngực của nàng tỏa ra ánh sáng màu lục sắc chói sáng.

    Từ trong ánh sáng từ từ xuất hiện một viên pha lê màu lục bảo hình bát giác xinh đẹp, xung quanh viên pha lê là bức tượng một con rồng trung hoa màu lục với vài đường ngân sắc cùng đôi cánh giang rộng hai bên được điêu khắc tinh xảo quấn quanh viên đá.

    Trong chốc lát nguyên bản là chiều không gian u tối lạnh lẽo liền trở nên ấm áp và nồng đậm mệnh lực trong không khí.
     
    Đồng Nhân Đấu La Đại Lục: Truyền Thuyết Long Thần
    Chap 2: Thập Huyết Phong Ấn


    Dạ Nguyệt Băng nhìn viên lục bảo thạch tinh xao đang bay lơ lửng trên lòng bàn tay của mình, nhắm mắt cảm nhận sinh mệnh lực nồng đậm trong không khí, dù không gian lạnh lẽo này đang dần ấm lên nhờ sinh mệnh lực nhưng cơ thể của nàng lại đang dần mất sức lực, lực lượng trong cơ thể đang dần biến mất.

    Nguyệt Băng không giống các thần chi khác dù không có thần vị vẫn có lự lượng hơn người, phần lớn lực lượng của nàng đều từ thần vị mà có, cho dù nàng là một trong ba bản thể của Long Thần kế thừa sinh mệnh lực cùng một ít lực lượng nhưng đồng nghĩa đó là lực lượng nguyên gốc của nàng.

    Long Thần hi sinh thân mình đem toàn bộ lực lượng trong thần vị tách ra làm ba phần, mỗi thần vị đều mang một phần lực lượng của Long Thần tiến nhập vào những bản thể do cơ thể của Long Thần tách ra.

    Nếu một khi không có thần vị thì cũng ý nghĩa là không có lực lượng, nhưng may mắn là một phần long thể của Long Thần lại không tới nổi yếu đến mức sẽ chết nếu không có thần vị, trong cơ thể Dạ Nguyệt vẫn tồn lại một tia thần lực dù không mạnh bằng thần chi cấp 3 nhưng vẫn hơn người bình thường.

    Do lực lượng đột ngột bị mất đi lượng lớn, thân thể không thích ứng kịp cho nên cũng tác động đến ngoại hình, cơ thể dần co lại.

    Nguyên bản cao 1m 7 hơn dần biến thành chiều cao bằng một hài tử 4 tuổi, gương mặt tinh xảo mỹ lệ mang theo nét trẻ con, làn da trắng như tuyết với hai gò má phấn nộn hồng hào đáng yêu, hàng mi cong dài cùng đôi mắt màu bích lục to tròn lung linh, mái tóc màu lục bích dài, nàng hiện giờ vừa xinh đẹp vừa đáng yêu như tiểu thiên thần làm cho năm vị thần vương đang nghồi xem diễn biến của nàng kinh ngạc.

    Do thân thể đột nhiên biến hóa làm cho bộ váy của nàng trở nên rộng hơn so với thân thể hiện giờ của nàng, thân thể gầy nhỏ bé cùng chiếc váy rộng ở trên người nàng tựa như hài tử muốn làm người lớn mà lấy đồ tỷ tỷ mình mặc vậy rất đáng yêu, những sợi dây xích của bị nới lỏng mà rơi xuống dưới chân nàng.

    Nguyệt Băng nhìn hay bàn tay bé nhỏ của mình cảm thấy kinh hãi, tại sao thân thể nàng lại trở nên như vậy?.

    " ta đoán đó là do ngươi là một bản thể của Long Thần tách ra, toàn bộ lực lượng của thần vị duy trì cơ thể ngươi, nên hiện giờ không có thần vị nên cơ thể ngươi đã trở thành hình dạng thích hợp hợp hơn với ngươi hiện tại " Sinh Mệnh Thần giải thích, nàng cũng không rõ tại sao cơ thể của Nguyệt Băng lại biến nhỏ lại " có lẽ cơ thể này sẽ có ích hơn cho ngươi, dù sao nó cũng không gây hại gì, có lẽ sẽ theo thời gian mà lớn lên như những hài tử bình thường ".

    Nguyệt Băng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, nàng nhìn lên khoảng không trống rỗng, hưng phấn nói.

    " Sinh Mệnh Thần, đây là thần vị của ta " Nguyệt Băng hai tay đưa lên thần vị, nàng cong lên khóe môi thành một nụ cười tươi như trăm hoa đua nở cùng với gương mặt dễ thương như thiên thần của nàng càng vô cùng hoàn mỹ, giọng nói trong trẻo, nhu mềm tựa như làm nũng " vậy hiện giờ ta đã có được sự tự do " chớp chớp đôi mắt màu lục to tròn, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn chăm chú vào khoảng không.

    Sinh Mệnh Thần che ngực, biểu tình bị manh tới dù là thần vương nhưng nàng cũng là nữ tử đối với một cô bé dễ thương đến chừng này ánh mắt chăm chú nhìn mình như hài tử đòi quà về phía mình, nàng không hề có sức kháng cự.

    " được rồi " Sinh Mệnh Thần cố gắng bình ổn tâm tình, nàng đưa tay lên, thần vị từ trên tay Nguyệt Băng thoáng chốc xuất hiện trên tay nàng.

    Nguyệt Băng nhìn hai tay trống trơn có chút mất mát, nhưng liền vui vẻ trở lại dù sao nàng cũng sắp có thứ nàng luôn mong muốn.

    Không đợi Nguyệt Băng vui mừng, Sinh Mệnh Thần liền lên tiếng " tiếp theo thì ta sẽ phong ấn thần lực cùng long thể của ngươi ".

    Nghe vậy, Nguyệt Băng biểu tình như bị sét đánh, phong ấn thần lực cùng long thể?, vậy có khác nào khiến nàng đi chết, không có thần lực cơ thể nàng sẽ yếu đến mức không bằng tiểu hài tử, còn long thể nếu bị mất đi thì nàng sẽ hoàn toàn trở thành nhân loại.

    Nguyệt Băng thân thể rất đặt biệt dù không biết tai sao, nhưng cơ thể nàng mang hai loại, một là hoàn toàn là cơ thể của nhân loại, còn hai là hình dạng của long tộc, khác với Kim Long Vương và Ngân Long Vương chỉ mang cơ thể của long tộc.

    " không sao " Sinh Mệnh Thần nhìn Nguyệt Băng đang rối rắm, liền mở miệng giải thích " bọn ta sẽ dùng lực lượng của mình để duy trì đủ cho ngươi tồn tại, còn về lực lượng thì sau khi được tự do thì ngươi có thể bắt đầu tu luyện để mạnh lên, khi nào ngươi trở nên cường đại thì phong ấn cũng sẽ tự giải trừ ".

    Về chuyện thân thể Nguyệt Băng mang hai loại thì các thần vương đều biết, dù không hiểu tại sao lại như vậy nhưng trong trường hợp này thì lại khá may mắn, nên nàng mới thoải mái nói ra yêu cầu đó.

    " được " Nguyệt Băng trong lòng quyết định, lớn tiếng trả lời.

    " tốt " Sinh Mệnh Thần cười nhẹ, liếc mắt sang các thần vương khác, Ngũ Đại Thần Vương hiểu ý liền đồng loạt đưa tay lên.

    Hai giọt máu từ ngón cái chảy ra trên tay các thần vương, mười giọt máu bay lên rồi xuất hiện xung quanh Nguyệt Băng, cơ thể nàng bị nâng lên, mười giọt máu xoay quanh vài vòng rồi tiến nhập vài mi tâm của nàng.

    Dạ Nguyệt Băng cắn răng, cảm nhận từng cơn đau của cơ thể, khắp cơ thể như bị hàng ngàng hàng vạn kim đâm giống nhau đau thấu xương tủy, xương cốt như bị cái gì đó xít chặt lại rồi tãhs rời ra, đầu đau như búa bổ vào não bộ.

    Nguyệt Băng cắn môi chặt tới rỉ máu, đồng tử co rút, nhưng dù đqu tới mức chết không bằng sống mà nàng không rên nửa lời chỉ có im lặng thừa nhận.

    Sinh Mệnh Thần nhìn Nguyệt Băng kiên cường không rên nửa lời càng thêm vừa lòng, không hổ là nữ nhi của Long Thần, ý chí rất kiên cường.

    Phong ấn thần không đau đớn tới mức nào, nhưng phong ấn bản thể thì lại khác, nó giống như là tháo từng bộ phận trên cơ thể ra rồi cảm nhận nó bị nghiền nát, đau đớn không gì sánh bằng, huống chi đây còn là phong ấn dành cho thần, đau đớn gấp đôi.

    Mười giọt thần huyết.

    Mười tầng phong ấn.

    Cầm cố bản thể cùng thần lực.

    Thập Huyết Phong Ấn.

    Qua vài giờ sau thì cơn đau cũng dần biến mất, Nguyệt Băng quỳ trên mặt đất, sắc mặt trắng bệt, trên trán chảy đầy mồ hôi.

    Nàng cảm nhận được cơ thể dần yếu đi, ngay lúc sắp tưởng chừng như không còn chống cự được nữa thì cơ thể Nguyệt Băng liền phát ra ánh sáng màu lục sắc, khí tức sinh mệnh dễ chịu bao chùm lấy nàng, cơ thể cũng dần trở nên khỏe hơn.

    " cảm ơn ngài, Sinh Mệnh Thần " Nguyệt Băng cảm kích nói.

    " không có gì " Sinh Mệnh Thần lười biếng nói.

    " vậy điều kiện tiếp theo của ngài là gì?

    " Nguyệt Băng đứng lên, sắc mặt hưng phấn vì sắp được thứ mình muốn mà gò má có hơi đỏ lên, ánh mắt trong suốt lấp lánh như ngàn vì sao nhìn lên khoảng không, nếu nàng hiện giờ là trong cơ thể của nữ tử trưởng thành thì biểu này có thể nói là đẹp tới mức câu hồn đoạt phách.

    Nhưng hiện giờ nàng lại là một hài tử bốn tuổi, nên biểu hiện này lại trở nên đáng yêu xuyên thấu nhân tâm.

    Sinh Mệnh Thần lại che ngực, biểu cảm như là bị trúng đạn, ánh mắt nóng rực nhìn Nguyệt Băng, nếu không phải hiện giờ có người còn ở đây thì nàng có lẽ đã bay tới ôm nựng tiểu thiên thần kia rồi.

    " yêu cầu tiếp theo là " Sinh Mệnh Thần ánh mắt thăm thúy nhìn Nguyệt Băng, đúng lí hợp tình nói " kêu một tiếng mẹ nào ".

    " .......

    " Nguyệt Băng.

    " ......

    " Hủy Diệt Chi Thần.

    " .......

    " Tà Ác Chi Thần.

    " ........

    " Tu La Thần.

    " .........

    " Thiện Lương Chi Thần " hả?

    " nàng đứng bật dậy, nhìn về phía Sinh Mệnh Thần, cười nói " Lệ Thuỷ muội a, muội có biết là đang nói gì không?

    ".

    " tất nhiên là nhận Nguyệt Băng làm nữ nhi rồi " Sinh Mệnh Thần thản nhiên nói.

    " ......

    " Ngũ Đại Thần Vương và Nguyệt Băng.

    " vậy thì Nguyệt Băng con có nhận ta làm mẹ không?

    " Sinh Mệnh - người suốt vạn năm chưa có con - Thần Bạch Lệ Thủy hỏi.

    " khoan đã " Thiện Lương Chi Thần xen vào " Lệ Thủy muội, muội không thể nhận con bé làm nữ nhi được ".

    " Tại sao?

    " Bạch Lệ Thủy nhăn mi, hỏi.

    " vì ta sẽ nhận nàng làm nữ nhi " Thiện Lương Thần tự tin nói.

    " ........

    ".

    Không gian trở nên cực kì im lặng, bốn vị thần vương nhìn Thiện Lương Chi Thần đang cười tươi, Bạch Lệ Thủy trầm mặt.

    " không được ta là người tới trước nên con bé là của ta " Lệ Thủy ngước mặt lên, kiên định nói.

    " không không, chúng ta là ở cùng nhau nên không thể nhường cho muội được " Thiện Lương Chi Thần cười hiền diệu, nói.

    " ngươi.....

    ".

    Ba thần vương nhìn Thiện Lương Thần cùng Sinh Mệnh Chi Thần đang nhìn nhau với ánh mắt có thể phóng điện kia cảm thấy lưng đều chảy mồ hôi lạnh.

    " hai người bình tĩnh, nếu không quyết định được thì dùng thực lực mà giải quyết " Tu La Thần người hiếu chiến nhất và lúc nào cũng luôn nghĩ tới đánh nhau, lên tiếng thêm dầu vào lửa.

    " được đấy " Thiện Lương Chi Thần và Lệ Thủy đồng thanh, cả hai đứng lên chuẩn bị động thủ.

    " khoan đã " Hủy Diệt Chi Thần và Tà Ác Chi Thần hô to, hận không thể ngay bây giờ bóp chết Tu La Thần, nếu cả hai người mà nổi lên đại chiến thì nơi này sẽ thành hoang địa mất.

    " chuyện gì?

    " Thiện Lương Chi Thần và Lệ Thủy lại, ánh mắt ăn thịt người hỏi.

    Tà Ác Chi Thần nuốt nước miếng, cười nói " ta có cách này hay hơn để giải quyết, không biết cả hai có muôn thử?

    ".

    Hai vị thần nhìn nhau rồi nhìn Tà Ác Chi Thần biểu cảm sắp tan vỡ, gật đầu " hảo ".

    ___________

    Sau khi hai vị thần thử qua cách của Tà Ác Chi Thần, thì Sinh Mệnh Chi Thần đã giành được chiến thắng trước sự tan nát cõi lòng của Thiện Lương Chi Thần.

    " vậy ta sẽ là mẹ nuôi " Thiện Lương Chi Thần không chịu lùi bước nói.

    " được, nếu Tích Chi tỷ muốn liền hảo " Sinh Mệnh Cho Thần bao dung nói.

    " vậy nếu nàng là mẹ thì ta sẽ là cha của con bé " Huỷ Diệt Chi Thần vòng tay ôm lấy eo của Lệ Thủy, sủng nịnh cười, nói.

    " vậy ta sẽ là cha nuôi " Tà Ác Chi Thần cũng ôm lấy Lăng Tích Chi.

    " vậy còn ta?

    " người độc thân duy nhất trong đám bị uy " cẩu lương ", chỉ tay vào mình, hỏi.

    " ngươi sẽ là cửu cửu " cả bốn người đồng thanh.

    " được ".

    Ngũ Đại Thần Vương trong lúc tranh đấu không ai để ý tới Nguyệt Băng đang biểu tình với vẻ mặt mộng bức, chuyện gì vừa xảy ra?, tại sao vấn đề lại chuyển sang thảo luận quan hệ gia đình?, và nàng tự nhiên lại có thêm cha mẹ từ trên trời rơi xuống và không chỉ hai người mà còn thêm cha mẹ nuôi và cửu cửu nữa, Nguyệt Băng biểu cảm rất khó đỡ.

    " vậy kêu một tiếng mẹ nào " Sinh Mệnh Chi Thần nhìn Nguyệt Băng cười, nói.

    " ta có........ vâng thưa mẹ " Ô ô, ánh mắt của Sinh Mệnh Chi Thần đáng sợ quá, nàng túng.

    " ngoan " Lệ Thủy từ ái nói.

    " kêu mẹ nuôi nào ".

    " mẹ nuôi..

    ".

    " kêu cha nào ".

    " cha....

    ".

    " gọi cha nuôi nào ".

    " cha nuôi....

    ".

    " gọi cữu cữu ".

    " cữu cữu.....

    " A a a a, gia đình mới của nàng thật phức tạp, nhưng Nguyệt Băng lại cảm thấy có chút vui vì nàng có gia, thứ mà nàng tưởng chừng như không bao giờ có.

    " ngoan lắm " Ngũ Đại Thần Vương hài lòng, nhất là hai người phụ nữ trong nhóm, họ rốt cuộc đã có một nữ nhi, mà còn một cô bé dễ thương như thiên thần nữa.

    " khụ, tiếp theo bọn ta sẽ đưa con tới thế giới mà bọn ta đã lựa chọn, rất thích hợp cho con " Lệ Thủy ho một tiếng, lấy lại phong thái của thần vương.

    " vâng " Nguyệt Băng hưng phấn trả lời.

    Ngay lúc sau dưới chân nàng liền xuất hiện một pháp trận màu trắng, ánh sáng trắng chói rọi khắp không gian, Nguyệt Băng bỗng nhiên ý thức trở nên mơ hồ, trước khi ngất đi nàng còn nghe thấy giọng nói của Lệ Thủy vang lên bên tai.

    " bọn ta còn tặng cho con một vài món quà, tới lúc thích hợp thì con sẽ nhận được, hãy hưởng thụ sự tự do mà con muốn, mong một ngày nào đó con sẽ quang minh chính đại tiến nhập thần giới " câu nói vừa dứt, Nguyệt Băng liền rất đi.
     
    Đồng Nhân Đấu La Đại Lục: Truyền Thuyết Long Thần
    Chap 3: Tiểu Lam


    Tại một đồi núi cao, trên bầu trời xanh thẳm phiêu đản xuất hiện một cột sáng đánh thẳng qua một hang mà đánh xuống một góc cây to lớn trong hang động, khi cột sáng xuất hiện tạo nên hiện tượng kì dị nhưng lại không tác động đến bất kì người nào sống dưới ngọn núi, giống như họ không nhìn thấy cột sáng mà chỉ là bầu trời xanh bình thường.

    Nhưng khi cột sáng đánh xuống góc cây cổ thụ to lớn nằm sâu trong hang động thì lại khác, góc cây cổ thụ được ánh sáng trắng bao làm nổi bật lên từng hàng lá xanh đầy sức sống trong hang động u tối.

    Từ trên không trung từ từ rơi xuống một tiểu hài tử, đó là một nữ hài tử với mái tóc màu lục bích tuyệt đẹp, khuôn mặt phấn điêu ngọc mài, tinh xảo mỹ lệ có thể nhìn ra sau này như thế nào diễm mỹ tuyệt luân.

    Làn da của nàng trắng tựa như khi sương tái tuyết, đôi môi anh đào nhỏ nhắn, hai mắt nàng nhắm lại như đang say ngủ lộ ra hàn mi cong dài hoàn mỹ.

    Nàng mặc một bộ váy liền áo màu trắng tinh khiết phiêu phất trên không trung như cửu thiên tiên tử nhảy múa trên chín tầng mây, mỹ diễm động nhân.

    Nàng được ánh bạch quang nhẹ nhàng để lên một cành cây của góc đại thụ, đầu nàng nhẹ nhàng tựa vào thân cây, mái tóc bích lục thả bay trong gió cùng tà váy trắng, gương mặt nàng tĩnh lặng, nhu hòa, khóe môi còn cong lên nụ cười nhạt.

    Nàng lúc này nhưng tinh linh của rừng xanh tĩnh lặng, dung mạo tự thiên tiên của nàng cùng với hang động u tối làm cho người ta hiểu được cái gì gọi là không cốc u lan.

    Nàng vừa hạ xuống cành cây thì trong không khí sinh mệnh lực trở nên nồng đậm gấp trăm lần lúc đầu mà bao phủ toàn bộ hang động băng lạnh mà khiến cho nó trở nên ấm áp.

    Không chỉ trong hang động mà cả bên ngoài cùng dần bị sinh mệnh lực nồng đậm bao phủ khiến xung quanh trở nên vô cùng sức sống.

    Phía xa cách hang động hơn trăm mét có một người đang nghồi nhắm mắt trên vách núi, đôi mắt từ từ mơ ra, cảm nhận được trong không khí đột nhiên trở nên ấm áp lạ thường liền nhìn về phía hang động, ánh mắt tựa như suy nghĩ gì đó.

    ________________

    " hộc..... hộc "

    Trên dãy núi cao vót cùng ánh nắng của buổi sáng có một thân ảnh bé nhỏ đang cực lực chạy theo con đường mòn trên núi, thân bé nhỏ đó là một nữ hài có mái tóc dài tới gót chân màu bích lục nhìn qua khoảng 4 tuổi, khuôn mặt thiên sinh lệ chất đủ biết trong tương lai sẽ là một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, làn da trắng nõn mịn màn với hai gò má đỏ bừng rất đang yêu, đôi mắt màu lục bích long lanh như những vì sao sáng.

    Nàng mặc một thân áo thun màu lục cùng quần đùi màu trắng nhìn qua rất năng động hoạt bát, trên lưng còn vác lên một chiếc giỏ đựng đầy đá sỏi mà vừa chạy vừa than.

    " cữu cữu...

    đã được chưa?

    " Nguyệt Băng mệt mỏi lên tiếng hỏi.

    [ chưa được ] Tu La Thần nghồi trong tinh thần hải của Dạ Nguyệt Băng, nghiêm giọng nói " Băng Nhi, thân thể của con hiện giờ thể lực còn không sánh bằng những hài tử cùng lứa tuổi, không được cháu của ta không thể yếu như vậy, tiếp tục thêm mười vòng nữa ].

    " cữu cữu~ ".

    [ tiếp tục ].

    Nghe thấy giọng nói như núi lớn vững chắc của Tu La Thần, Nguyệt Băng đành cắn môi tiếp tục chạy thêm mười vòng quanh dải núi.

    Thân thể của Nguyệt Băng bây giờ có thể nói là hoàn toàn là nhân loại, không, phải nói so với nhân loại còn yếu hơn nhiều, nên Tu La Thần mới khắc khe với nàng trong chuyện luyện tập như vậy.

    Dạ Nguyệt Băng tới thế giới này đã hôn nửa năm, nàng cũng đã biết thế giới này gọi là Đấu La Đại Lục.

    Đấu La Đại Lục được thống trị bởi hai đại đế quốc là Thiên Đấu Đế Quốc và Tinh La Đế Quốc.

    Mà ngọn núi mà nàng được truyền tống tới là ngọn núi nằm trong một thôn nhỏ có hơn trăm hộ dân gọi là Thánh Hồn thôn, ngoài thôn còn có các đồng ruộng rộng lớn.

    Nghe tên thôn mà nếu là người không biết thì sẽ thấy nó là một thôn quê hùng mạnh, nhưng sự thật không phải vậy, Thánh Hồn thôn nằm trong vùng Nặc Đinh Thành của Pháp Tư Nặc vương quốc.

    Thánh Hồn thôn luôn cung cấp thực phẩm cho Nặc Đinh Thành, mà sở dĩ nó được gọi là Thánh Hồn thôn vì trăm năm trước trong thôn có xuất ra một hồn sư tu luyện đến thánh cấp, nên người trong thôn lấy đó làm kiêu ngạo mà đặt tên là Thánh Hồn.

    Đúng vậy, thế giới mọi người ai cũng sở hữu một thứ gọi là vũ hồn, khi nàng biết đến nơi này là Đấu La Đại Lục thông qua Tu La Thần cữu cữu thì khá bất ngờ, vì nàng có từng nghe qua các thần vương nói Đấu La Đại Lục là nơi mà Long Thần được sinh ra, là quê hương cũng là điểm khởi đầu trên con đường thành thần.

    Đó là lí do tại sao mà Nguyệt Băng lần đầu nhìn đến thế giới này lại có cảm giác vừa quen thuộc mà cũng vừa xa lạ, dù không có ký ức nhưng nàng cũng là một phần của Long Thần.

    Nguyệt Băng chạy xong mười vòng quanh núi thì liền lê thân tàn đi vào một hang động nằm ở giữa ngọn núi.

    Hang động có chút tối nên Nguyệt Băng phải bước từng bước một cẩn thận đi vào giữa hang cũng là điểm có ánh sáng nhất trong hang động, nơi có một góc đại thụ đang hưởng thụ ánh sáng mặt trời chiếu rọi qua khe núi phía trên.

    Trong hang dù có chút tối đen nhưng nhờ ánh sáng mặt trời chiếu rọi qua các khe hở của hang cũng đủ để thấy rõ mọi thứ trong hang.

    Bốn phía của hang được bao phủ bởi những vách đá màu lam như băng, dưới đất là những ngọn màu lam, từng cảm giác mát lạnh từ lòng bàn chân truyền tới, lạnh lạnh vô cùng thoải mái.

    Nguyệt Băng hít sâu một hơi rồi thở ra, cơn mát lạnh trong không khí chảy khắp cơ thể làm cho sự mệt mỏi của nàng hoàn toàn biến mất.

    Nàng đưa mắt nhìn cây đại thụ to lớn nằm ở giữa như trụ cột trung tâm của hang, góc đại thụ này rất to hơn chục thước, to hơn tất cả các cây mà nàng gặp bên ngoài, góc đại thụ này rất kì lạ là toàn thân cây cùng lá đều là màu lam, xung quanh cây còn có những hơi lạnh nhưng cũng mang theo sự ấm áp.

    Dạ Nguyệt Băng chạy tới ôm lấy thân cây, thân thiết nói " Tiểu Lam, ta về rồi ".

    Như nghe hiểu lời nàng nói, cây đại thụ run lên táng cây đáp lại.

    Nguyệt Băng nghe từng tiếng xào xoạt của từng cành lá cây, thỏa mản cười, đôi mắt nhắm lại cảm nhận sự mát lạnh của góc cây truyền vào thân thể.

    Cây đại thụ màu lam này được gọi là Tiểu Lam, cái tên này không phải do nàng đặt mà là Tiểu Lam kêu nàng gọi như vậy.

    Không biết vì sao khi tới thế giới này thì nàng có khả năng giao tiếp với các thực vật và hiểu được chúng nói gì.

    Ngoài ra nàng còn có thể cảm nhận hơi thở của hồn thú, dù sao Long Thần cũng là hồn thú tu luyện đến cực hạng mới trở thành thần mà nàng là một bản thể của Long Thần nên việc nàng cảm nhận được hơi thở của hồn thú cũng không quá bất ngờ.

    Vì sao Nguyệt Băng biết được nàng có thể cảm nhận được hơi thở của hồn thú?, vì cái cây đại thụ mà Nguyệt Băng đang ôm thấm thiết đây là một hồn thú, mà còn là thực vật hệ hồn thú có tu vi khá cao.

    Nàng không biết Tiểu Lam có tu vi bao nhiêu nhưng theo Tu La Thần nói thì Tiểu Lam là một đầu thực vật hệ hồn thú siêu hiếm với tu vi trên 10 vạn năm.

    " Tiểu Lam, cho ta coi nhân thể của ngươi được không?

    " Nguyệt Băng ngước đôi mắt to tròn nhìn đại thụ Tiểu Lam, hỏi.

    Tiểu Lam thân cây cứng đờ trong chốc lát, không có trả lời nàng, Nguyệt Băng không thấy Tiểu Lam trả lời liền biết lại không được, khuôn mặt đều xụ xuống, trong lòng cảm thấy ủy khuất vô cùng.

    10 vạn năm hồn thú có thể hóa hình thành nhân loại, nhưng Tiểu Lam lại không bao giờ chịu hóa hình dù Nguyệt Băng dùng mọi cách để yêu cầu thấy nhân thể của nàng, nhưng Tiểu Lam vẫn sống chết không chịu cho nàng xem, Nguyệt Băng cảm thấy chuyện này đả kích nàng sâu sắc.

    Bằng hữu đầu tiên cùng là thân nhất không chịu cho nàng coi mặt thật, làm sao bây giờ?.

    Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyệt Băng đang dần trở nên ảm đạm, Tiểu Lam đành đem một chiếc lá màu lam sắc trên cành cây khiến nó rụng xuống trên đầu của Nguyệt Băng.

    Nguyệt Băng cảm thấy có gì đó chạm vào đầu mình liền đưa tay bắt lấy, nhìn thấy chiếc lá cây trong tay mình thì hai mắt nàng không khỏi sáng lên, gương mặt nàng trở nên tươi sáng lại.

    " Tiểu Lam, cảm ơn ngươi " nói xong liền gặm đầu lá cây vào trong miệng.

    Từng vị ngọt lành lạnh từ lá cây truyền vào trong miệng rồi tới cuống họng, bụng và cả xương tủy, thể nói là ngọt tới lục phủ ngũ tạng, thấm tận xương tủy.

    Nguyệt Băng rất thích ăn lá cây của Tiểu Lam, dù là lá cây nhưng nó lại có vị ngọt mà những lá cây khác, mà còn rất mát lạnh nữa, cực kì ngon cho một buổi sáng với ánh nắng mặt trời.

    Nguyệt Băng cảm nhận vị ngọt của lá, hai mắt hép lại, cả khuôn mặt đều tràn đầy vui sướng, hái gó mà đỏ ửng cùng với khuôn mặt tinh xảo phấn điêu ngọc mài trong vô cùng dễ thương và đáng yêu như thiên thần nhỏ vậy, nếu thêm hai cái tay và đuôi mèo nữa thì không ai nghĩ nàng là long đâu.

    Trong tinh thần hải, Thiện Lương Chi Thần Tích Chi cùng Sinh Mệnh Chi Thần Lệ Thủy chứng kiến một màn này, cả tâm đều bị manh tới, hận không thể bay ra ngoài ôm Nguyệt Băng vào lòng xoa nựng vài cái.

    Tiểu Lam nhìn đang ăn tới hạnh phúc Nguyệt Băng, trong lòng thở dài, không phải nó không muôn cho Nguyệt Băng thấy nhân thể của nó, mà nó có lí do nên không thể được, chỉ có thể dùng cách này dụ dỗ Nguyệt Băng chú ý.

    Từng cơn gió nhẹ thổi qua từng chiếc lá lam sắc xinh đẹp tạo nên tiếng xào xoạt, ánh nắng chiếu rọi vào khuôn mặt tinh xảo trắng nõn của Nguyệt Băng đang nghồi dưới góc cây khiến nàng càng trở mên nhu hòa, ấm áp.

    Không khí yên tĩnh làm nên một bức tranh thơ mộng động lòng người.
     
    Đồng Nhân Đấu La Đại Lục: Truyền Thuyết Long Thần
    Chap 4: Tương Ngộ


    Dạ Nguyệt Băng ăn xong chiếc lá thì tâm tình cùng thể lực cũng tốt lên, nàng đứng thẳng lên, ưỡng vai một cái rồi nhìn Tiểu Lam cười, nói " lá cây của Tiểu Lam vẫn là ngon nhất và tốt nhất ".

    Tiểu Lam đúng đưa từng cành lá như câu trả lời.

    Nguyệt Băng cười hì hì, nàng lôi một hộp gỗ cao hơn nàng vài tấc nằm bên cạnh Tiểu Lam ra.

    Dạ Nguyệt mở hộp gỗ, bên trong đựng rất nhiều dụng cụ hằng ngày và một số tiền được xếp ngăn nắp.

    Hộp gỗ này được đưa xuống đây cùng Nguyệt Băng, những đồ bên trong được các thần vương chọn lựa cho nàng, Nguyệt Bâng cảm thấy cảm khích vì họ không phải ném nàng xuống đây rồi để nàng tự sinh tự diệt.

    Nghồi uống trà ngắm phong cảnh trong tinh thần hải Ngũ Đại Thần Vương " ....

    " trong mắt ngươi bọn ta là người như vậy sao?.

    Nguyệt Băng lấy một cái hộp nhỏ nằm bên trong ra, bên trong hộp nhỏ đựng những bình sứ nhỏ, lò luyện dược loại nhỏ và nhiều thứ dùng cho chế dược khác.

    Đúng vậy, đó là dụng cụ luyện dược, lúc còn bị phong ấn trong không gian thì Nguyệt Băng thông qua tấm gương để nhìn đến các thế giới khác, và vào một ngày nàng tình cờ biết được một thứ thú vị, đó là luyện dược.

    Không biết vì sao khi nhìn đến tác dụng mà dược phẩm mang đến thì khiến nàng cảm thấy rất hứng thú, nên khi Nguyệt Băng tới thế giới này ngày thứ hai tgif điều nàng làm trước tiên chính là dùng tất cả mọi cách kể cả bán manh làm nũng để có được bộ luyện dược.

    Nguyệt Băng mở một nắp bình sứ, mùi thơm của thảo dược ngay lập tức liền loan tỏa ra khắp bốn phía, mùi thơm dịu nhẹ, thanh lãnh khiến tinh thần của nàng trở nên phấn khởi hơn.

    Các thảo dược này được nàng tìm thấy xung quanh đồi núi, nhờ vào khả năng giao tiếp với các thực vật mà nàng có thể dễ dàng biết công dụng của chúng.

    Còn về làm sao mà nàng biết cách luyện dược?, thì cũng toàn bộ nhờ vào những gì nàng từng thấy thông qua tấm gương và các thực vật chỉ điểm.

    Nguyệt Băng đem ra một chiếc túi da đeo ngang hông mang vào rồi bỏ vào từng bình sứ bên trong túi da.

    " Tiểu Lam, ta đi đây " Nguyệt Băng hướng Tiểu Lam vẩy tay, nghe thấy tiếng xào xoạt của hàng lá cây thì nàng mới mang theo tâm tình vui vẻ mà bước ra khỏi hang.

    Dù Thánh Hồn thôn cách hang động của nàng sống không xa nên Nguyệt Băng chỉ cần vài phút đi bộ thì đã đến được cửa thôn.

    Nguyệt Băng theo con đường đi tới một căn nhà có thể nói là to nhất thôn, nàng đưa mắt nhìn một lão nhân đang đứng quét sân gần đó, lên tiếng gọi.

    " Kiệt gia gia ".

    Lão nhân được gọi là Kiệt gia gia hay còn là Lão Kiệt, trưởng thôn của Thánh Hồn thôn nghe thấy tiếng nói trong trẻo mang theo phần non nớt gọi mình thì liền quay lại, nhìn thấy Nguyệt Băng đang chạy đến thì gương mặt già nua mang theo từ ái, cười nói " Tiểu Băng tới rồi sao?, hôm nay lại mang đến thứ gì nào?

    ".

    Nguyệt Băng nhìn lão nhân trước mắt rồi cầm hai lọ thảo dược trong túi da ra đưa đến trước mặt lão " Kiệt gia gia, đây là hai bình dược ta vừa làm, đảm bảo trong chốc lát có thể làm cho cơn mệt mỏi của ngài tan biến, khôi phục tinh thần ".

    Lão Kiệt tiếp nhận hai bình sứ trong tay Nguyệt Băng, mở nắp một bình đưa lên mũi ngửi, khi ngửi được mùi thơm của thảo dược thì cơ thể liền tràn đầy năng lượng, tinh thần phấn trấn, lão dùng tay xoa đầu nàng, cười hiền hòa " tốt, đúng là dược tốt vậy, Tiểu Băng đúng là giỏi khi làm ra được thứ này ".

    Lão móc trong túi ra một bọc nhỏ để vào tay của Nguyệt Băng rồi nói " đây là tiền cho hai bình dược ".

    Nguyệt Băng cầm bọc tiền, cười tươi " cảm ơn, Kiệt gia gia ", nàng bỏ bọc tiền vào túi da, rồi nhìn Lão Kiệt, vẫy tay " vậy xin phép ".

    " ừ " Lão Kiệt vẫy tay nhìn bóng lưng càng lúc càng xa của Nguyệt Băng mà không phát hiện có một người đang đứng ở cạnh mình.

    " Kiệt gia gia " giọng nói non nớt của tiểu nam tử vang lên lôi kéo sự chú ý của Lão Kiệt.

    Lão nhìn tiểu nam tử trước mắt, cười nói " Tiểu Tam, có chuyện gì sao?

    ".

    Tiểu nam tử được gọi Tiểu Tam hoặc Đường Tam liếc mắt nhìn hai bình sứ trong tay Lão Kiệt, nghi hoặc hỏi " Kiệt gia gia, đó là?

    " hắn dùng tay chỉ hai bình dược.

    " à, cái này là một loại dược thảo có thể giúp khôi phục tinh thần, Tiểu Tam muốn thử ", lão đưa bình sứ tới trước mặt Đường Tam.

    Đường Tam ngửi ngửi dược thảo trong bình, trong mắt thoáng mà qua kinh ngạc, rồi nhưng Lão Kiệt, hỏi " bình dược này là của người hồi nãy?

    ".

    " đúng vậy " Lão Kiệt gật đầu " dù không biết con bé từ đâu tới, không biết những bình dược đó có phải là con bé làm hay không?, nhưng dược hiệu lại rất tốt, tốt hơn các loại dược mà ta từng gặp qua ".

    _____________

    Buổi sáng hôm nay cũng giống như buổi sáng mọi ngày, sau khi trải qua khóa huấn luyện buổi sáng khắc nghiệt của Tu La Thần đại nhân, Nguyệt Băng thực sự muốn nằm dưới bóng cây mắt mẻ của Tiểu Lam nhưng vì không còn đủ nguyên liệu để luyện dược nên nàng đành phải lết thân tàn đi kiếm.

    Sống hơn vạn năm trong không gian không làm gì khác ngoài ngắm phong cảnh của các thế giới và ngủ, Nguyệt Băng không bao giờ thừa nhận là nàng lười vận động cơ thể.

    Xung quanh đồi núi có rất nhiều hoa cỏ và thảo dược, dù không phải là dược phẩm hiếm có nhưng lại có công dụng vô cùng tốt, Nguyệt Băng nhờ biết được nơi có nhiều thảo dược mọc nên chỉ trong vòng nữa canh giờ thì cái giỏ sau lưng nàng đã chứa đầy các loại hoa, cỏ có nhiều hình dáng khác nhau.

    " vậy chắc đủ rồi " nhìn chiếc giỏ đã không còn chỗ chứa, Nguyệt Băng quyết định trở về.

    Ngay lúc Nguyệt Băng chuẩn bị bước đi thì từ trong không khí truyền đến một mùi hương khiến nàng ngẩn người, mùi này rất thơm và ngọt ngào, nếu dựa theo những gì nàng biết thì mùi này là....

    Chân tự động đi tìm nơi phát ra mùi hương, ngửi được mùi càng lúc càng ngọt bước chân không tự giác bước nhanh hơn.

    Nguyệt Băng dừng lại dưới một góc cây to, ánh mắt nhìn đóa hoa giống hoa phượng trắng với vài đường kim sắc nằm trên cành cây, mùi hương của nó rất ngọt, chỉ cần ngửi cũng đủ ngọt tới tận đáy lòng.

    " đó...

    đó là " Nguyệt Băng lấp bấp nói, trong giọng nói không kiềm được kinh hỉ.

    [ đúng vậy ] Bạch Lệ Thủy trong tinh thần hải đột nhiên tiếng, giọng nói của nàng thập phần kinh ngạc [ thật không thể ngờ được nó lại xuất hiện ở một nơi như thế này, ta tưởng rằng xuất hiện cái thứ kia đã đủ kinh hãi rồi chứ..... thật không ngờ ".

    " vậy đúng là nó " Nguyệt Băng không nhịn được cười rộ lên, vẻ mặt hưng phấn nói " Bạch Phượng Kim Hoa ".

    [ vận khí thật tốt, đánh bậy đánh bạ không ngờ có thể tìm được dược phẩm cấp tiên phẩm ] Lệ Thủy hối thúc [ nhanh mau hái nó xuống, thứ này sẽ cực kì có lợi cho ngươi sau này ].

    " vâng ".

    Nguyệt Băng để chiếc giỏ sau vai qua một bên, nàng bám lên thân cây mà từ từ leo lên nhờ có luyện tập hằng ngày suốt nữa năm qua mà nàng có thể dễ leo lên.

    Nguyệt Băng cẩn thận đem Bạch Phượng Kim Hoa hái xuống, khi bàn tay của nàng chạm vào cánh hoa thì mùi hương ngọt ngào nồng nặc liền xông vào mũi khiến nàng có chút choáng váng.

    Rắc....

    Rắc

    Cành cây dưới chân không chịu được trọng lượng cơ thể của nàng mà gãy đôi, Nguyệt Băng chưa kịp phản ứng thì cả cơ thể liền hướng về phía sau mà ngã xuống.

    Tiêu rồi, Nguyệt Băng kinh hãi nhắm mắt, hai tay đem Bạch Phượng Kim Hoa bao bọc trong lòng, chuẩn bị tinh thần tiếp nhận tổn thương.

    " này, không sao chứ " một giọng nói non nớt của nam tử bình tĩnh vang lên bên tai khiến Nguyệt Băng bừng tỉnh, nàng từ từ mở mắt ra thì thứ đầu tiên đập vào mắt là đôi con ngươi màu đen thuần túy mang theo sự tĩnh lặng không gợn sóng như mặt hồ.

    Người trước mắt nàng là một tiểu nam tử, hắn có mái tóc ngắn màu đen cùng đôi mắt màu cũng màu đen tuyền, làn da ' tiểu mạch sắc ' mạnh khỏe do được tiếp nhận ánh nắng mặt trời hằng ngày.

    Nam tử trên thân là một bộ y phục cũ kỹ cùng nhuiêuf chỗ bị chắp vá nhưng gọn gàng, sạch sẽ.

    Nguyệt Băng của ngửi được mùi hương của thảo mộc trên người của hắn, không biết vì sao trái tim của nàng lại đập nhanh hơn khi thấy khuôn mặt của nam hài trước mắt, mặt còn nóng nữa.

    " không sao chứ?

    " nam tử nhìn hai gò má ửng đỏ của Nguyệt Băng không hiểu sao lại cảm thấy rất đáng yêu, bình tĩnh lại tâm tình hắn mở miệng hỏi.

    " không sao " Nguyệt Băng trả lời, nàng thoáng cử động nhưng lại phát hiện nàng hiện giờ đang được nam hài tử trước mặt ôm bằng tư thế công chúa, nàng ngước nhìn hắn, mở miệng hỏi " ngươi có thể thả ta xuống không?

    ".

    " à, thứ lỗi " nam hài liếc nhìn hai tay đang bế Nguyệt Băng của mình một cái rồi nhẹ nhàng để nàng xuống.

    Nguyệt Băng giữ thăng bằng hai chân trên đất rồi mới hướng nam hài trước mắt, nói " cảm ơn ngươi đã cứu ta " nàng cong môi cười " ta là Dạ Nguyệt Băng, còn ngươi?

    ".

    Dưới ánh mắt mặt trời chiếu rọi qua khe lá chiếu lên khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp tinh xảo của nàng càng tăng lên thêm vài phần mỹ lệ, mái tóc dài màu bích lục theo gió trêu đùa mà bay lượn.

    Đôi mắt bích lục to tròn trong suốt phản chiếu tia sáng mặt trời làm nên từng tia lâpd lánh như vì sao, đôi môi anh đào nhỏ nhắn khẽ cong lên thành nụ cười nhẹ.

    Khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp hoài hòa cùng chiếc váy liền áo màu trắng khiến nàng như thiên sứ giáng trần, xinh đẹp mỹ lệ đến tận cùng.

    Nam hài ngẩn người, khuôn mặt dần đỏ lên, đây là lần đầu tiên hắn thấy một nữ tử đẹp đến như vậy mà còn ở khoảng cách gần như vậy.

    " xin chào, ta là Đường Tam " bình tĩnh lại tâm tình hắn trả lời.

    Nguyệt Băng cười càng thêm tươi sáng " rất vui được gặp ngươi, Đường Tam ".

    Ngay tại khoảng khắc đó cả hai không hề biết rằng có cái gì đó đã trói buộc hai người lại với nhau, một thứ gì đó rất mỏng nhưng lại vững chắc hơn mọi thứ và cũng là sự bắt đầu của tất cả.

    Bánh xe số phận bắt đầu chuyển bánh.
     
    Đồng Nhân Đấu La Đại Lục: Truyền Thuyết Long Thần
    Chap 5: Ca Ca


    Đường Tam khẽ cười một tiếng " cũng rất cho vui được gặp ngươi, Băng nhi, ta có gọi ngươi như vậy?

    ".

    " được " Nguyệt Băng gật đầu, rồi trầm tư suy nghĩ gì đó rồi nói " vậy ta sẽ gọi ngươi là Tam Ca vậy, dù sao ta cũng so ra cũng nhỏ hơn ngươi, vậy được không?

    ".

    " được " Đường Tam ánh mắt nhu hòa, tay nhẹ nhành sờ đầu Nguyệt Băng.

    Nguyệt Băng đột nhiên bị sờ đầu có chút sửng sờ.

    Nhưng nàng không bài sích vì bàn tay của Đường Tam không vì sao mang lại cho nàng cảm giác ấm áp.

    Nhịn không được nàng dùng đầu cọ cọ lòng bàn tay của hắn.

    Bị hành động của Nguyệt Băng làm cho sửng sốt, nhưng Đường Tam không thu tay lại mà cứ vậy mà nhẹ nhàng dùng tay lướt qua từng sợi tóc mượt mà của nàng.

    Trong lòng suy nghĩ Nguyệt Băng hiện giờ rất giống gì đó mà hắn từng gặp qua, hình như rất giống.......

    Tiểu miêu.

    Nếu Long Thần mà nghe được tiếng lòng của Đường Tam thì chắc sẽ đào mồ sống dậy bóp chết hắn.

    Dám nói long tộc nhất mạch là tiểu miêu chết không toàn thây.

    Đường Tam liếc nhìn qua đó hoa trong lòng Nguyệt Băng, bây giờ hắn mới chú ý tới mùi thơm ngọt nồng đậm đến kì lạ trong không khí là từ đóa hoa đó phát ra.

    Đóa hoa này có điểm gì đó khiến Đường Tam cảm thấy quen thuộc, hình như đã thấy ở đâu.

    " Băng nhi trong tay ngươi là?

    " Đường Tam tò mò hỏi, thứ này khiến hắn rất hứng thú.

    Nguyệt Băng chớp chớp đôi mắt to, cúi đầu nhìn Bạch Phượng Kim hoa trong tay mình rồi lại nhìn Đường Tam, trong chốc lát không biết phải nói gì.

    " ta cũng không biết, lúc đi qua đây thì ngửi thấy mùi thơm từ đóa hoa này nên tò mò mà hái xuống " Nguyệt Băng tim không đập nhanh mặt không đỏ nói dối, nàng đưa Bạch Phượng Kim Hoa ra cho Đường Tam xem.

    Đường Tam lúc này mới nhìn thấy toàn bộ đóa hoa, đó là một đóa hoa có năm cánh xòe ra màu trắng cùng vài nét màu vàng kim, nó rất đẹp tựa như hòa hợp hài hòa giữa bạc và vàng.

    Nhụy hoa màu trắng phát ra mùi thơm ngọt say lòng người.

    Đường Tam trong mắt liền tràn ngập kích động cùng kinh ngạc khi nhìn thấy đóa hoa, hắn biết thứ này là gì.

    Đây là đóa Bạch Phượng Kim Hoa được xếp vài hàng cao cấp tiên phẩm dược mà hắn đã từng đọc qua trong sách ở kiếp trước.

    Đường Môn là môn phái chuyên về dùng ám khí và hiểu biết sâu về độc dược, mà là một Đường Môn đệ tử dù chỉ là ngoại môn nhưng nhờ vào can đảm học trộm huyền thiên bảo lực của nội môn nên Đường Tam có kiến thức rất sâu về dược phẩm mặc dù cái giá phải trả để có được là rất đắt.

    Bạch Phượng Kim Hoa là một loại tiên dược xuất hiện từ thượng cổ chí kim, được đặt tên là Bạch Phượng Kim Hoa vì do nơi nó mọc ra không hề cố định.

    Nó có thể mọc ra ở khắp mọi nơi từ trên cây, dưới đất, núi hoặc hồ đều là nơi lí tưởng để chúng xuất hiện, nó rất hiếm có mà tự do tự tại như phượng hoàng bay trên bầu trời, những cánh hoa màu trắng cùng vài nét màu vàng kim tựa như phượng dực nên từ đó cái tên Bạch Phượng Kim Hoa ra đời.

    Sách cổ ghi rằng chỉ cần có được Bạch Phượng Kim Hoa thì cơ thể sẽ là bách độc bất xâm cả đời mạnh khỏe, có rất nhiều truyền thuyết về nó một trong số đó kể rằng Bạch Phượng Kim Hoa có thể khiến cho một kẻ mất cánh tay khôi phục trở lại và cũng có người nói rằng nó có tác dụng cải tử hoàn sinh.

    Dù lời đồn rất nhiều nhưng chưa hề có chứng cứ xác thật vì từ xưa tới nay người có được Bạch Phượng Kim Hoa không quá hai người.

    Hiện giờ thứ cực hiếm lại xuất hiện trước mặt hỏi làm sao mà hắn không kích động.

    Dù trong lòng cực kì kích động nhưng biểu cảm trên mặt vẫn bình thản, Đường Tam nhìn Nguyệt Băng vẻ mặt vô cùng thành thật của nàng thầm nghĩ chắc nàng thực sự không biết.

    " Băng nhi thích luyện dược sao?

    " Đường Tam nhìn chiếc giỏ chứa đầy thảo dược nằm trên đất.

    " đúng vậy, Tam ca biết chúng là thảo dược?

    ".

    Nguyệt Băng trong lòng kinh ngạc, không nghĩ đến tiểu nam hài nhìn chắc cỡ 6 tuổi nay chỉ cần liếc một cái là đã biết thứ trong giỏ là thảo dược.

    Phải biết rằng những thảo dược mà nàng kiếm phải có kiến thức sâu về dược thì mới có thể phân như biệt của chúng với những cây cỏ bình thường.

    Đường Tam gật đầu, nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Nguyệt Băng liền phì cười, xoa đầu nàng " lúc trước ta cũng có đọc qua vài điển thư về dược cho nên mới biết, thật không ngờ là Băng nhi cũng có thể kiếm được chúng ".

    " thì ra là vậy " Nguyệt Băng cảm thán, không ngờ ở đây cũng có ghi về chúng.

    Nàng nhặt chiếc giỏ lên, nhìn Đường Tam nói " có lẽ ta phải về rồi tạm biệt Tam ca ".

    " ừm ".

    Nhưng Nguyệt Băng vừa bước một bước thì dưới chân liền truyền đến cơn đau khiến nàng hít ngụm khí lạnh.

    Không cần nhìn thì nàng cũng biết chân mình đã bị thương do ngã từ trên cây, Nguyệt Băng mím môi biết vậy nàng đã mang theo dược bên mình.

    Đường Tam vẫn nhìn Nguyệt Băng nên có thể thấy sự kì lạ của nàng, hắn nhìn cổ chân trắng nõn nhỏ nhắn có điểm sưng to kia liền bước nhanh chân bắt lấy tay Nguyệt Băng.

    Nguyệt Băng đột nhiên bị một bàn tay bắt lấy có chút kinh ngạc, quay đầu lại thì liền thấy vẻ mặt lo lắng của Đường Tam.

    " Tam ca có chuyện gì vậy?

    ".

    " chân ngươi bị thương rồi " Đường Tam bỏ tay của Nguyệt Băng, nghồi xuống đưa lưng về phía nàng " lên đi ".

    Nguyệt Băng lúng túng nhìn Đường Tam " không cần đâu, ta có thể đi được ".

    " không sao, lên đi " Đường Tam ôn nhu nói.

    Nguyệt Băng nhìn Đường Tam vẫn kiên trì muốn cõng nàng liền không cự tuyệt mà leo lên lưng hắn.

    " phiền ngươi Tam ca " Nguyệt Băng nhỏ giọng nói vào tai của hắn.

    " không sao, nếu muội đã gọi ta một tiếng ca thì ta đương nhiên phải hoàn thành trách nhiệm của ca ca mà chăm sóc muội chứ " Đường Tam lắc đầu ôn nhu nói.

    " Tam ca muốn nhận ta làm muội muội sao?

    " Nguyệt Băng có chút kinh ngạc, hình như chuyện lần đầu gặp mặt liền nhận thân đã từng xảy ra, Tam ca không lẽ có là bà con của Ngũ Đại Thần Vương.

    " ......

    " Ngũ Đại Thần Vương.

    " đúng vậy " Đường Tam vừa đi vừa nói " vậy Băng nhi có chấp nhận người ca ca này không?

    ".

    Nguyệt Băng im lặng một lúc, hai tay ôm quanh cổ Đường Tam có chút dùng sức, giọng nói trở nên nghiêm túc " vậy Tam ca sẽ luôn luôn công nhận người muội muội này chứ?

    ".

    " ừm " Đường Tam có chút khó hiểu nhưng liền nhanh chóng trả lời.

    " cho dù ta là ai?, cho dù có chuyện gì xảy ra sao?

    ".

    " đúng vậy, dù muội là ai?

    Thì muội luôn luôn là người thân của ta, dù có chuyện gì xảy ra ta sẽ luôn bên cạnh muội " Đường Tam trân thành nói.

    " cho dù ta sẽ mang lại nguy hiểm cho ca thì Tam ca sẽ không hối hận mà luôn ở bên ta sao?

    " Nguyệt Băng có chút thấp thỏm hỏi, nàng có cảm giác trong tương lai mình sẽ mang tới nguy hiểm cho người xung quanh.

    Đường Tam có chút kinh ngạc trước câu hỏi Nguyệt Băng, nhưng liền như đinh đóng chj nghiêm túc đáp " dù cho có chuyện gì xảy ra, dù cho phải đối đầu toàn bộ người trong thiên hạ ta cũng sẽ ở bên canh muội, dù là chuyện gì đi nữa ".

    Nguyệt Băng bị câu trả lời của Đường Tam làm cho kinh ngạc, trong lòng chảy qua dòng nước ấm, nàng nở nụ cười, cười thật ngọt là nụ cười phát ra từ nội tâm.

    " cảm ơn huynh, Tam ca " Nguyệt Băng kề xác tai của Đường Tam, nhỏ giọng nói.

    Tai bị hơi thở ấm áp phả phào có chút ngứa, do hiện giờ hai người thân thể tiếp xúc khá gần nên Đường Tam có thể ngửi thấy mùi thơm nhẹ nhàng có chút thanh lãnh trên người nàng, nó làm hắn liên tưởng đến mùi tuyết liên hoa khiến lòng hắn trở nên thoải mái.

    _____________

    Đường Tam đưa Nguyệt Băng về nhà hắn, mặc dù Nguyệt Băng có từ chối nhưng hắn vẫn kiên trì dẫn nàng về nhà để bôi thuốc cho vết thương, vì vậy Nguyệt Băng chỉ còn cách nhận mệnh mà để cho Đường Tam dẫn về.

    Nhà của Đường Tam có thể nói là bình thường nhất thôn, nhìn qua rất cũ kĩ và bụi bậm.

    Trên cửa nhà có treo một tấm biển gỗ với hình cái trùy tử đại biểu cho thợ rèn.

    Khi Nguyệt Băng tới thì liền nhìn thấy trước cửa nhà có hai người đang đứng nói chuyện, một trong số đó là trưởng thôn lão Kiệt Khắc.

    Còn người đối diện là một tử trung niên, không, so với trung niên thì hắn nhìn già hơn.

    Dung mạo của hắn nhìn qua rất bình thường, đôi mắt một một mở hờ hửng nhìn lão Kiệ Khắc, tóc tai bù xù, râu mọc thành chùm không biết bao nhiêu năm chưa cạo.

    Dù hắn có thân hình rất cao lớn khôi ngô nhưng y phục hắn mặt làm cho người nhìn không thốt nổi lời khen ngơi.

    Y phục của hắn rất cũ và có nhiều chỗ rách không được vá.

    " ba ba " Đường Tam đột nhiên kêu lên.

    Trung niên nghe tiếng kêu liền quay lại, khi hắn nhìn thấy Nguyệt Băng trên lưng Đường Tam thì ánh mắt lóe qua tia kinh ngạc nhưng rất nhanh liền khôi phục vẻ hờ hững hằng ngày.

    Đúng vậy người trung niên này chính là cha của Đường Tam, Đường Hạo.

    " Tiểu Tam, về rồi sao " lão Kiệt Khắc nhìn Đường Tam cười nói.

    " Kiệt gia gia, ngài khỏe ".

    " Tiểu Băng cũng đến sao " lão Kiệt Khắc cũng kinh ngạc khi thấy Nguyệt Băng bị Đường Tan cõng trên lưng, nhưng liền cười hòa ái hướng nàng.

    " Kiệt gia gia, ngài tốt ".

    " đây là?

    " Đường Hạo hờ hững nhìn Nguyệt Băng, lạnh nhạt mở miệng.

    " đây là Dạ Nguyệt Băng, con có thể nhận muôi ấy làm muôi muội?

    " Đường Tam có chút khúm núm liếc vẻ mặt của Đường Hạo.

    Mặc dù Đường Hạo chưa bao giờ khắc khe với nhi tử, nhưng Đường Tam vẫn e dè khi đối mặt với Đường Hạo.

    Dù sao kiếp trước hắn là cô nhi, chưa từng cảm nhận được cảm giác có gia đình, kiếp này mặc dù Đường Hạo không để ý tới hắn nhưng Đường Tam vẫn kính trọng người cha này.

    " tùy ngươi, miễn là đừng phiền đến ta là được " Đường Hạo hờ hững nói.

    " cảm ơn, ba ba " Đường Tam trong lòng vui vẻ, hắn quay đầu nhìn Nguyệt Băng cười, nói " Băng Nhi, đây là của ta ba ba, Đường Hạo ", hắn hướng nàng giới thiệu Đường Hạo.

    " Ngài khỏe " Nguyệt Băng hướng Đường Hạo chào hỏi, nhưng chỉ nhận lại một cái hờ hững ánh mắt, trong lòng có chút trầm xuống, có vẻ nàng không được chào đón cho lắm.
     
    Back
    Top Dưới