Khác [ Đồng nhân chọc tức vợ yêu ] Không chỉ là thích

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,607
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
188942692-256-k925322.jpg

[ Đồng Nhân Chọc Tức Vợ Yêu ] Không Chỉ Là Thích
Tác giả: Tieucanh0912
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hẳn các bạn ai cũng biết đến bộ truyện nổi tiếng Chọc tức vợ yêu, mua một tặng một.

Lần này mk sẽ viết một bộ đồng nhân về chuyện này, mong mọi người ủng hộ. 🤗 🤗

Phương Lam là một cảnh sát hình sự chuyên nghiệp ,hiện tại cô cũng đã 28 tuổi ,gia đình cô hiện tại luôn thúc giục cô phải lập gia đình.Từng tham gia một nhóm lính đánh thuê,chắc chắn rằng thân thủ của cô cực kỳ tuyệt vời.

Nhưng vẫn ko tránh đc nhiều chuyện rủi ro, cô đã bị tai nạn giao thông vào đúng ngày ra mắt với gia đình thông gia .

Nhưng may mắn thay cô không chết,hiện tại nằm trên giường bệnh trở thành người thực vật.

Trong khi đấy, linh hồn cô đã được đưa đến một thế giới, nôm na là xuyên vào truyện ngôn tình nổi tiếng trong nước, đó là chọc tức vợ yêu mua một tặng một.

Bên cạnh đó, người đưa cô đến thế giới này đã hứa là sẽ đưa cô trở về thế giới thực nên cô không còn cách nào khác nên đành phải chấp nhận , tiếp nhận kịch bản và làm theo những gì người kia yêu cầu.

Từ đây mọi chuyện ra sao, mọi người Nhớ đón đọc nhé!!!



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [ Zombie ] Hỗn loạn...
  • [ HungAn ] Không danh phận
  • [SinhTus] Thiên sứ của anh
  • [ Song Mỹ ] Khắc Khoải
  • [AllTake] Bảo Vệ Một Vì Sao
  • [ Đồng Nhân Chọc Tức Vợ Yêu ] Không Chỉ Là Thích
    Phần một: Khởi đầu của cả một câu chuyện


    Trên con phố nhộn nhịp đông đúc người, một cô gái chạy thoăn thoắt xem giữa đám đông.

    Cô vừa chạy, mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía đồng hồ nơi cổ tay, đứng trước một ngã tư cũng không thèm nghĩ mà chạy thẳng, ngay sau đó một chiếc xe lao đến, chỉ thấy thân hình nho nhỏ của cô gái văng lên, sau đó hạ xuống một cách nặng nề.

    Thấy vậy, người đi đường nhanh chóng xúm lại,không lâu sau đã có một chiếc xe đến để trở người con gái nọ đi đến bệnh viện.

    ——————————————————-

    Phương Lam lúc này cảm thấy cả người lâng lâng ,tứ chi nặng nề như bị người khác đè nặng lên, chỉ có thể thả lỏng bản thân.

    Không lâu sau,một tia sáng chói lọi xuất hiện trước mắt cô,không khỏi khiến cô phải nheo mắt lại.

    Lần nữa mở mắt,trước mặt Phương Lam là một mảng trắng xoá,lắp ló xuất hiện một thân hình nhỏ nhắn,bộ lông đen nhánh cùng với đôi mắt xanh lá cây như một viên ngọc.Là một chú mèo-đó là những gì Phương Lam nghĩ đầu tiên.

    Ngay lúc này,một giọng nữ vang lên trong đầu cô:"Cô gái,cô còn muốn nhìn ta đến khi nào?"

    Phương Lam giật mình nhìn xung quanh,không có một ai ngoại trừ cô và con mèo trước mắt.

    Dường như đã nghĩ ra điều gì đó,Phương Lam nghi hoặc nhìn chăm chú con mèo,một lúc sau mới mở miệng:"M-Mèo biết nói ?"

    "Bất ngờ cái gì?Đây không phải thân thể thật sự của ta.Bây giờ nói đúng vào việc chính đi!"

    Giọng nói lại một lần nữa vang lên,pha thêm một chút buồn bực.

    Phương Làm gật đầu lia lịa,sau đó cô lẳng lặng nghe con mèo nói, cuối cùng mới chốt thành một câu:"Bây giờ cô chỉ cần hoàn thành những nhiệm vụ ta giao và cốt truyện là được,sau đó cô sẽ có thể quay trở lại thế giới thực."

    Phương Lam hơi chần chừ một chút,nhưng vẫn chấp thuận.Vừa dứt câu,Phương Lam cảm nhận được thân thể không lực của mình đang bị hút mạnh đi,cô nhanh chóng mất dần nhận thức,nhắm nghiền mắt chìm vào giấc ngủ.

    "Reng reng,reng reng,re-" "Cạch!"

    Tiếng chuông đồng hồ trong căn phòng đột ngột bị dập tắt.

    Từ trong ổ chăn thò ra cánh tay trắng nõn thon dài,bàn tay quơ qua quơ lại trên tủ đầu giường sau đó đập lên đồng hồ đang phát ra tiếng.

    Phương Lam bắt đầu ngồi dậy,vươn vai một lát,sau đó mới ngắm nghía căn phòng một chút.

    Căn phòng không được tính là đẹp nhưng rộng rãi lại thoáng mát,gam màu trầm trầm mát mắt.

    Cô chậm chạp bước xuống giường,xỏ chân vào dép lết vào phòng vệ sinh cách đấy không xa.

    Nhìn vào gương,Phương Lam cảm thấy thập phần thảng thốt.Khuôn mặt trong gương quá xuất sắc,vừa tinh xảo xinh đẹp lại pha chút tuấn tú của đàn ông nhờ vào chiếc mũi cao thẳng và mái tóc đen nhánh ngắn ngủn.Dáng người thì khỏi phải bàn,vòng nào ra vòng nấy,nhưng điều khiến cô kinh ngạc nhất chính là chiều cao và đôi mắt .Ở hiện thực,chiều cao của cô là 1m67,có thể gọi là cao hơn so với những người con gái khác,nhưng nó không là gì so với chiều cao của thân thể này,với cái thân hình này ít nhất cũng phải 1m7 trở lên,không chỉ vậy đôi mắt còn cực kỳ đẹp,đó là một màu xanh dương trong vắt như viên kim cương Heart of Eternity đầy tinh xảo vậy.

    ———————-

    Dành cho những bạn nào không biết kim cương Heart of Eternity là gì thì đây:

    —————————-

    Phương Lam sau khi ngắm nghía chán mới bắt tay vào việc tắm rửa,vệ sinh cá nhân và đeo thêm tròng mắt màu đen được để sẵn ở cạnh bồn rửa mặt.

    Nửa tiếng sau,cô bước ra,trên người mặc chiếc áo phông trắng rộng thùng thình cùng với quần bò đen rách gối,nhàn nhã vừa đi vừa chà chà mái tóc đen đẫm nước của mình.

    Đột nhiên một giọng nói quen thuộc vang lên:"Nhìn cô ngàn hạ quá nhỉ?Sắp có việc cho cô rồi đấy!"

    Phương Lam hướng tầm mắt về phía chiếc giường nơi góc phòng,giữa đống chăn đệm trắng phau lộn xộn nổi bật con mèo đen đang ngồi chồm chỗm ở đấy.

    Phương Lam bất ngờ,chạy đến gần mép giường:"Ô,sao cô cũng ở đây?"

    Biểu cảm của con mèo không thay đổi nhưng giọng nói lại tỏ ra cực kỳ khinh khỉnh;"Không có ta cô không bao giờ hoàn thành dễ dàng phi vụ này đâu.Giờ ăn sáng đi sau đó ra ngoài đường phố ,nhiệm vụ chuẩn bị bắt đầu đấy"

    Phương Lam nhìn theo hướng mắt của con mèo nhìn lên mặt bàn gỗ đặt ở giữa nhà,có một hộp sữa và bánh mì kẹp.

    Sau một hồi ăn ngấu ăn nghiến,Phương Lam đi súc miệng lại một lần và đứng trước bàn trang điểm hía hoáy vài phút.

    Kết quả là nhận được lời khen ngợi của con mèo:"Không ngờ là cô còn biết hoá trang luôn đấy,lúc đầu là nữ thần,lúc sau liền biến thành nam thần luôn được,ngay cả yết hầu cũng lộ"

    Cô được khen đương nhiên cảm thấy tự hào,phổng mũi nói:"Khi còn là lính đánh thuê,tôi thường giả trai nên việc này cũng quen thuộc"

    Xong xuôi,Phương Lam mò trong tủ khoác thêm một chiếc áo khoác bò rách ,đội một chiếc mũ lưỡi chai màu đen,đeo thêm một chiếc khẩu trang màu đen rồi xỏ chân vào đôi giày trắng ở giá giày,nhanh tay nhanh chân khoá cửa căn hộ rồi chạy đến nơi mèo đen chỉ dẫn,thế nên cô đã tiện tay bế luôn con mèo.

    Đến nơi,trước mắt cô là một đám đông nhỏ hơi túm lại.

    Mặc dù lợi dụng chiều cao của mình nhưng Phương Lam vẫn không tài nào nhìn vào trung tâm giữa đám người được.May mắn mèo đen đã cho cô nghe được cuộc đối thoại giữa ba người Ninh Tịch,Ninh Tuyết Lạc và Tô Diễn.

    "Nói cho mày hay!Tối đó mày uống rượu do tao chế,đừng nói...."

    "Sao mày lại làm thế với tao?Mày..."

    "Tuyết Lạc,em không sao chứ?"

    "Anh Diễn,em không cố ý,em thực sự biết sai rồi ..."......

    Nghe cuộc hội thoại giữa 3 người,dù đã biết cốt chuyện nhưng khi thực sự xảy ra thì vẫn làm cô cảm thấy cực kỳ khó chịu và bực bội.

    Nghĩ đến kết cục của Ninh Tịch,Phương Lam ức chế không chịu được,vội vàng chạy vào đám đông xen vào giữa,bên tai văng vẳng giọng nói nói của Tô Diễn:"Anh không thể phụ lòng Tuyết Lạc"

    Cô cắn chặt môi,ra sức len vào đám đông,cho đến khi tách đến lớp người cuối cùng,đập vào mắt cô là hình ảnh Ninh Tịch nhoài về phía con đường,ngay lúc đó một chiếc xe lao đến,đâm mạnh đến nỗi làm thân thể Ninh Tịch văng lên cao.

    "Không!!!"

    Phương Lam gầm lên,trợn mắt nhìn Ninh Tịch mạnh mẽ ngã xuống đất.

    Cho đến khi thấy Ninh Tuyết Lạc và Tô Diễn lại gần Ninh Tịch,cô mới lấy lại ý thức, chạy thật nhanh,ôm chầm lấy thân thể Ninh Tịch,cúi gằm mặt ,kéo khẩu trang gào đến khàn giọng :"Ninh Tịch,Ninh Tịch..Người nào,người nào đấy làm ơn gọi bệnh viện mau lên!!"

    Một người gần đấy nhanh chóng lôi điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại.

    Tô Diễn và Ninh Tuyết Lạc giật mình trước hành động của Phương Lam,Ninh Tuyết Lạc nhíu mày nhìn người cúi gằm mặt đang ôm chầm lấy Ninh Tịch,tiến gần đến :"Anh là ai?Anh mau buông chị ra!"

    Tô Diễn đang đứng đực ra lúc này cũng sực tỉnh,đi đến nắm lấy cổ tay của cô,nói:"Anh kia,mau buông cô ấy ra!"

    "Cút..."

    Phương Lam nhỏ giọng lầm bầm.

    Tô Diễn không nghe rõ,hỏi lại:"Cái gì?"

    Vừa dứt câu,Phương Lam giật phắt cổ tay lại,đặt Ninh Tịch xuống đất sau đó giáng thật mạnh lên mặt gã một cú đấm khiến một bên má gã trở nên sưng đỏ ngay lập tức,gãy vài cái răng.

    Ninh Tuyết Lạc hét lớn,đỡ lấy Tô Diễn còn đang chập choạng sau cú đấm :"Diễn,anh không sao chứ?Anh kia,tại sao anh lại làm như vậy?Chúng tôi đã làm gì anh đâu?"

    Bấy giờ,Tô Diễn và Ninh Tuyết Lạc mới nhìn ra được khuôn mặt của Phương Lam.Khuôn mặt tuấn tú đẹp trai nhất mà họ từng nhìn thấy,giờ đây lại hơi vặn vẹo vì giận dữ.

    Phương Lam nhìn chằm chặp hai người họ,cả người tỏa ra khí thế nồng đậm,khiến hai người phải lùi bước .

    Thấy dáng vẻ e sợ của hai người,Phương Lam cười khẩy,cúi xuống cởi chiếc áo khoác trên người choàng lên thân Ninh Tịch sau đó nhẹ nhàng bế cô lên,ôm trọn vào trong lòng,đối mắt với hai người,nhả ra hai chữ:"Cút ngay!!!"

    Cuối cùng Phương Lam tiến thẳng qua hai người,đúng lúc chiếc xe cứu thương đã tới,cô đặt Ninh Tịch lên giường,trèo lên xe cùng với y tá biến mất khỏi tầm mắt của đám đông.
     
    [ Đồng Nhân Chọc Tức Vợ Yêu ] Không Chỉ Là Thích
    Tôi tên là Phương Lam


    Trên hành lang u ám, Phương Lam im lặng ngồi ở hành ghế chờ, cả người tỏa ra áp lực kinh người, khiến một vài người đi qua hành lang không dám nói câu gì.

    Thật lâu sau đó, ánh sáng đỏ ở trên cửa chuyển màu, bác sĩ và y tá đi ra.Một y tá chầm chậm đẩy xe đẩy ra, trên đấy là thân thể xanh xanh tím tím của một đứa trẻ sơ sinh.

    Phương Lam đưa tay chạm lên khuôn mặt đứa bé, cúi mặt nhìn, hỏi:"Đứa bé...?

    "

    Người bác sĩ nhìn cô, lắc đầu, nói:"Chúng tôi đã cố gắng hết sức,nhưng...

    Gia đình nén bi thương."

    Sau đó,bác sĩ chỉ vỗ vai cô rồi đi về văn phòng, Phương Lam cũng im lặng không nói, dõi theo thân thể của đứa trẻ bị mang đi, dần khuất.

    Cô nặng nề mở cửa phòng,chậm chạp bước vào, từng bước tiến gần đến giường bệnh.

    Trên giường,người con gái yếu ớt nằm đó,làn da trắng bệch cùng với đôi môi tái nhợt,cặp mắt mở lớn đầy vẻ không thể tin được cùng thống khổ, vành mắt đo đỏ.

    Đến khi Phương Lam đứng cạnh giường,cô gái mới như bừng tỉnh,quay mặt nhìn thẳng cô với đôi mắt vô hồn trống rỗng.

    Phương Lam cười nhạt, đưa bàn tay mình đặt lên đầu người nọ, hơi xoa, nhẹ giọng an ủi:"Nếu như muốn khóc thì cứ khóc , đừng kìm nén,đau khổ lắm.

    "

    Giọng nói khàn khàn nhưng không khó nghe,đầy sự quan tâm và ấm áp , tưởng chừng như đã nhiều năm, Ninh Tịch không nghe thấy có người nói với mình như vậy, mặc dù người trước mắt không hề quen biết gì với cô.

    Cảm xúc hỗn loạn đột ngột trào dâng giống như đê vỡ vậy, Ninh Tịch không thể ngăn bản thân ngừng rơi nước mắt, cô òa khóc, nức nở như một đứa trẻ, cực kỳ đáng thương.

    Phương Lam cúi xuống ôm chầm lấy Ninh Tịch,cho đến khi người trong lòng ngừng khóc thì thôi.

    Lúc sau, Ninh Tịch mới ngừng khóc, cô ngửa mặt nhìn Phương Lam, hơi chột dạ nói:"Xin-Xin lỗi, vì đã làm ướt áo của anh.

    "

    Phương Lam cúi xuống nhìn không nói, sau đó mới nhoẻn miệng cười:"Không sao, đấy là vinh hạnh của nó.

    "

    Ninh Tịch ngượng ngùng cúi đầu, im lặng không nói nhưng vành tai lại hơi hồng làm Phương Lam phải bật cười khẽ.

    Cuối cùng, con mèo không biết từ chỗ nào đột nhiên xuất hiện, lấy móng vuốt cào cào lên mắt cá chân của Phương Lam, gào lên trong đầu cô:" Thay vì đứng đó mà tán chuyện với nhau thì cô làm ơn nhanh nhanh hoàn thành nhiệm vụ hộ ta cái,cả nhà Ninh Tịch sắp kéo nhau vào đây rồi đấy!

    "

    Bấy giờ Phương Lam mới nhớ ra,gật gà gật gù ,hai tay nắm lấy vai của Ninh Tịch:"Em tên là gì?"

    Ninh Tịch ngẩng mặt,đối diện với khuôn mặt của Phương Lam, ấp úng nói:"N-Ninh Tịch ạ!

    "

    Phương Lam gật đầu,khuôn mặt dần trở nên nghiêm túc hẳn:"Tịch, lát nữa gia đình em sẽ đến viện , nếu như biết đứa trẻ đã mất, họ sẽ bắt em phải ra nước ngoài."

    Ninh Tịch kinh ngạc nhìn người trước mắt :"Tại sao anh lại nói thế?

    Anh là ai?"

    Phương Lam cười đến cong cong khóe mắt:"Tôi tên là Phương Lam, nhắc cho em biết, tôi giới tính nữ, nhưng em vẫn có thể gọi tôi là anh cũng được.

    "

    Ninh Tịch không thể tin được nhìn Phương Lam, run run chỉ tay lên mặt cô:"Là -Là nữ?

    Làm sao có thể đẹp trai thế được?

    Anh nói điêu đúng không!?"

    Phương Lam cười cười nhẹ nhàng cầm tay Ninh Tịch lên:"Cảm ơn về lời khen của em, còn về việc tôi có là nữ hay không thì...

    "Sau đó cô đặt tay Ninh Tịch lên ngực mình, cười gian:"Giờ đã tin chưa?

    Hửm?

    "

    Ninh Tịch đỏ đến tận mang tai, rụt tay lại, run run không dám ngẩng mặt,người trước mặt chính xác là con gái bởi vì tay cô có cảm giác, đã thế nó còn cực kì...lớn.

    Đợi đã, sao cô lại có thể suy nghĩ bậy bạ như vậy chứ?

    Aaaaaa!!!!!!!!

    Cuối cùng, Phương Lam đứng thẳng người, cúi đầu nhìn người trên giường :"Được rồi, đã đến lúc tôi phải đi bởi vì họ sắp tới.

    "

    Cô lấy chiếc áo khoác bò bên cạnh mặc lên người, đội chiếc mũ lên , quay người chuẩn bị rời đi.

    Ninh Tịch đang im lặng lúc này bỗng ngập ngừng lên tiếng:"Anh Lam, chúng, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau không?

    "

    Phương Lam mỉm cười, quay đầu nhìn Ninh Tịch , giơ tay lên:"Chúng ta sẽ gặp nhau sớm thôi, nếu như em đi ra nước ngoài thật thì 5 năm sau tôi sẽ tìm đến em, giờ thì , tạm biệt.

    "

    Cô mở cửa, chầm chậm bước đi, để lại bóng lưng tiêu sái dần khuất khỏi tầm mắt của Ninh Tịch.

    Nhưng trước khi đánh cửa đằng sau đóng lại, Phương Lam vẫn có thể loáng thoáng nghe được câu nói của Ninh Tịch:"Tạm biệt anh!

    "

    -----------------giải phân cách đáng eo----------

    Đến xế chiều,Phương Lam mới quay trở về căn hộ cao cấp của mình.

    Cô ném mình lên tấm nệm ấm áp, nhắm mắt nghỉ ngơi, con mèo con cũng an tĩnh trèo lên, nằm bên cạnh cô.

    Thật lâu sau đó, Phương Lam mới lên tiếng :"Mèo con, rốt cuộc tôi và Ninh Tịch có quan hệ gì?

    Tại sao tôi lại lo lắng đến như vậy cơ chứ?

    "

    Mèo con đang nhắm mắt, tưởng chừng như là đã ngủ nhưng vẫn trả lời:"Khi cô được đưa đến thế giới này thì quan hệ giữa cô và Ninh Tịch đã có sự gắn kết với nhau, đương nhiên việc cô lo lắng cho cô ấy cũng là điều hiển nhiên ."

    Phương Lam mở mắt,tay xoa cằm,không biết đang suy nghĩ cái gì,ậm ờ một cái,đột nhiên điện thoại bàn đột nhiên vang lên.

    Cô vùng dậy,lê vài bước tiến đến,nhắc máy lên:"Alo?"

    Phía bên kia điện thoại xuất hiện giọng nói khàn khàn đầy lo lắng:"Là em sao Phương Lam ?Hiện tại em vẫn ổn chứ?"

    Phương Lam nhíu mày,định hỏi người kia là ai,mèo con liền lên tiếng:"Đó là anh trai cô,Nguỵ Cơ Lạc."

    Phương Lam gật gật,nói:"Là anh sao?Em vẫn ổn.Có chuyện gì thế?"

    Ngụy Cơ Lạc không nhận ra cách nói chuyện khác thường ngày của Phương Lam,khuyên nhủ:"Phương Lam,bố mẹ hiện giờ đang rất nhớ em,mà em cũng đã ra nước ngoài mấy tháng chưa trở về.Em nên dành thời gian về nhà thăm gia đình chứ!"

    Phương Lam ngoáy ngoáy lỗ tai,thảnh thơi nói:"Vậy ngày mai em sẽ về thăm bố mẹ.Hiện tại mọi người đang ở đâu vậy?"

    Ngụy Cơ Lạc không thể tin được khi nghe Phương Lam chấp nhận về nhà,anh vui mừng :"Thật là em muốn về nhà sao?Được,hiện tại nhà mình vẫn ở nước A,để anh đặt vé cho em ,ngày mai 8h đi nhé."

    Phương Lam vâng vâng dạ dạ,trước khi ngắt máy,Nguỵ Cơ Lạc còn không quên nhắc :"Ở nước A hiện tại khá lạnh,em nhớ chuẩn bị quần áo ấm đấy."

    Cuối cùng mới ngắt máy,cô thở hắt,sau đó mới lọ mọ trong phòng bếp lấy mấy miếng thịt bò và vài rau củ để làm bít tết,không quên làm một phần cho con mèo trên giường.

    Mèo con cúi đầu ăn,không khỏi kinh ngạc:"Oà,ngon vậy.Không ngờ cô còn biết nấu ăn cơ đấy."

    Phương Lam đắc ý,vừa ăn vừa nói:"Hừ,tôi tất nhiên phải tự học nấu ăn ,chứ không ở một mình mà không biết nấu thì chết đói chắc!"

    Tự dưng cô mới nhìn mèo con đối diện mình,trong đầu xuất hiện ý nghĩ,không biết thế nào liền bật khỏi miệng :"Hay là tôi gọi cô là Tiểu Miêu Miêu nhé?"

    Mèo con ăn xong đang liếm mép,nghe vậy cũng không phản bác:"Thế cũng được."

    Ăn cũng đã ăn xong,Phương Lam đi tắm rồi bước lên giường làm một giấc,không quên chuẩn bị Vali ngày mai đi xuất ngoại.

    ———————————————————————

    Sáng hôm sau,Phương Lam lặng lẽ dẫn theo Tiểu Miêu Miêu rời đi,may mắn Nguỵ Cơ Lạc đã đặt cho cô vé máy bay tư nhân,chỉ có cô và một vài người không quen mắt ,nhưng thi thoảng cô vẫn để mắt đến hai người đàn ông ,một trung niên,một ông lão.

    Phương Lam ngồi sau,tò mò ngước đầu nhìn.Người trung niên kia dáng người cao lớn,khuôn mặt nghiêm túc thường hơi đanh lại,còn ông lão kia có dáng vẻ già dặn,khuôn mặt có thể nói là đôn hậu thế nhưng đôi mắt lại cực kì bén nhọn,không hợp tuổi.

    Mãi cho đến khi đến máy bay đỗ lại tại sân bay tư nhân,cô mới ngừng tầm mắt,đeo kính đen treo trên cổ áo lên,tay đút túi quần sải bước đi,tay kia lạch cạch kéo theo chiếc vali tiến gần chiếc xe Mercedes-Maybach S 650 đỗ gần đấy.

    Mặt Phương Lam không biểu hiện cảm xúc,nhưng đại não lại cực kỳ phấn khích,này con xe nhìn thôi đã thấy cực kỳ đắt,hẳn là gia thế của Phương Lam tại thế giới này sẽ không tồi.

    Đúng lúc,cánh cửa xe mở ra,một người đàn ông từ trên xe bước xuống,dáng người cao lớn,trên người mặc bộ vest đen chỉnh tề ,mái tóc đen được vuốt keo gọn gàng,khuôn mặt tuấn tú góc cạnh,nhưng vừa nhìn sẽ phát hiện khuôn mặt người nọ năm sáu phần giống với Phương Lam,chỉ là có đôi mắt màu đen tuyền của người phương đông.

    Anh ta nhìn thấy cô,cười đến cong cong khoé mắt:"Phương Lam,em vẫn xinh..."

    Ngay lúc đó,Phương Lam tháo kính râm ra,đeo lên cổ áo,nhếch mép,nhìn về phía Nguỵ Cơ Lạc:"Anh."

    Ngụy Cơ Lạc không thể tin nổi nhìn cô,khoé miệng giật giật:"Phương Lam,không,không thể tin được em lại...đẹp trai như vậy.Thế nào lại đẹp trai hơn người anh trai này!"

    Phương Lam nghe rất đã tai,cười cười :"Cảm ơn anh về lời khen,em rất vui."

    Anh cười trừ nhìn cô,thầm nghĩ về nhà nhất định mẹ sẽ làm ầm lên cho mà xem,bởi vì con gái lâu ngày không gặp,không những không trở nên nữ tính mà ngày càng nam tính đẹp trai,ngay cả người anh trai này còn cảm thấy mình không đẹp trai bằng nó,haizzz......
     
    [ Đồng Nhân Chọc Tức Vợ Yêu ] Không Chỉ Là Thích
    Hai tổ tông của Trang gia


    Không lâu sau,chiếc xe dừng lại trước một cánh cổng lớn đang đóng chặt,ở bên góc còn gắn thêm camera giám sát.

    Người bảo vệ đứng bên cạnh đó thấy vậy kính cẩn cúi người,cảnh cổng cao lớn chầm chậm mở,chiếc xe cũng từ từ tiến vào bên trong.

    Ngụy Cơ Lạc mở cửa bước xuống, đi sang cửa xe bên cạnh mở ra.

    Phương Lam đi ra khỏi xe,ngẩng đầu nhìn xung quanh,không khỏi sững người ,ngưng thần nhìn lâu một lúc.

    Trước mặt cô là ngôi nhà sừng sững đầy hoa lệ,như một toà lâu đài nằm giữa khu rừng,trước cửa nhà là khu vườn được trồng vài khóm hoa và cây cảnh ,được tỉa gọn gàng.

    Ngụy Cơ Lạc gọi một tiếng,Phương Lam mới sực tỉnh,may mắn là anh cũng không để ý lắm,nếu không cô sẽ quê đến nỗi muốn tìm hố để chui xuống luôn.

    Đúng lúc,một ông quản gia tiến tới,cung cung kính kính chào:"Đại thiếu gia, ngài đã về."

    Vị quản gia phóng tầm mắt về phía sau Nguỵ Cơ Lạc ,thiếu niên trắng trẻo cao gầy,mặc áo sơ mi trắng cùng chiếc áo dạ tối màu và quần bò xanh đậm,đeo một chiếc kính che gần nửa khuôn mặt nhg vẫn có thể nhìn ra người nọ rất đẹp với mái tóc đen nhánh,cái cằm và nửa vầng trán hơi lộ ra trắng nõn như bạch ngọc.

    Quản gia nhìn thấy Phương Lam,ôn hoà cười cười:"Chắc hẳn đây là bạn của đại thiếu gia rồi,rất ít khi thấy thiếu gia đem bạn về nhà.Chào ngài."

    Cô nghe vậy cũng không nói gì,riêng Nguỵ Cơ Lạc thì lại miệng méo xệch,em gái hắn lâu năm không về,bề ngoài dù có thay đổi một chút nhưng ngay cả quản gia cũng không nhận ra thì đúng thật là...

    Anh quay người ra đằng sau nhìn Phương Lam,cười trừ:"Quản gia Lâm,tôi đi đón em gái tôi ,tại sao lại thành đem bạn về nhà được?"

    Vừa nghe xong,quản gia Lâm vẻ mặt không thể tin được nhìn Phương Lam,đôi mắt mở to:"Nhị-Nhị tiểu thư?Ngài đã về rồi sao?"

    Lúc này Phương Lam mới tháo mắt kính xuống,để lộ đôi mắt xanh dương xinh đẹp của mình,cả khuôn mặt trở nên phi thường xinh đẹp lại có chút ...đẹp trai .

    Cô treo kính trên cổ áo,khoé miệng nâng lên,cong cong :"Quản gia Lâm,lâu rồi không gặp nhỉ?"

    Quản gia Lâm kinh ngạc nhìn cô,sau đó cười tươi rói,khoé mắt hiện lên vết chân chim:"Tiểu thư,ngài đã về rồi!Thảo nào đại thiếu gia bảo rằng sẽ có kinh hỉ cho gia đình,quả là đúng thật!Nào,mau vào nhà thôi!"

    Phương Lam gật đầu,đi theo ông và Nguỵ Cơ Lạc,tiến vào ngôi nhà.

    Bên trong đại sảnh rộng lớn,dưới chân là thảm đỏ trải dài,chùm đèn trên trần nhà tỏa ra ánh sáng vàng nhạt,bao trùm cả một không gian,một đám người hầu trong nhà tụ tập lại thành một hàng thẳng tắp,quần áo ngay ngắn chỉnh tề,nhìn phi thường trang nghiêm.

    Bất ngờ từ đằng xa hai thân ảnh dần tiến tới,biểu cảm vừa khẩn trương lại vui mừng phấn khởi.

    Người phụ nữ tiến tới,khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ hiền từ,từa tựa Phương Lam,nhất là đôi mắt màu xanh dương nhạt màu đang tràn ngập niềm vui.

    Người nọ đi tới ôm trầm cô,vui vẻ nói:"Con yêu, lâu lắm rồi không về.

    Có phải muốn mẹ lo chết luôn đúng không?

    "

    Người đàn ông đứng sau bà, khuôn mặt đặc biệt nghiêm nghị khó gần, nhưng phảng phất trong đáy mắt là quan tâm cùng kinh hỉ, ông giơ tay vỗ nhè nhẹ lên lưng vợ, dịu giọng:"Thôi nào Vân Nghi,dù sao con bé cũng đã về rồi mà."

    Vân Nghi ngẩng mặt nhìn Phương Lam,một phen hoảng hồn,hai tay ôm má cô,phẫn uất nhíu mày:"Tại sao lại cắt tóc y hệt con trai thế này?Lại còn gầy đi nữa chứ!Biết vậy mẹ không cho con xuất ngoại cho rồi!Thời Sâm,anh xem xem,tại vì anh cho Tiểu Lam đi nên giờ con bé mới thành ra như vậy đây này!"

    Ngụy Cơ Lạc bên cạnh không những vậy còn đổ thêm dầu vào lửa:"Mẹ,con thấy Phương Lam thế này cũng rất đẹp trai mà..."

    Vân Nghi lập tức bùng nổ:"Cái gì mà đẹp trai,Phương Lam là con gái,con hiểu không hả??Thật là ..."

    Nguỵ Thời Sâm lúc này cố gắng ra sức dỗ dành vợ mình,đã thế không quên trừng Nguỵ Cơ Lạc một cái,cho con trai một ánh mắt cảnh cáo.

    Phương Lam cũng không thể đứng nhìn mà vươn tay vuốt lưng cho bà,hạ hỏa ,hạ hỏa đi nào.

    Sau một hồi vuốt lưng dỗ dành,Vân Nghi cũng không nói gì về chuyện này nữa,nhưng trước khi Phương Lam được dẫn về phòng,bà đã đặc biệt nhắc nhở:"Phương Lam,mẹ thấy rằng chúng ta sẽ phải học tập lễ nghi một lần nữa."

    Bà giương mắt nhìn cô từ trên xuống dưới,ánh mắt tỏ thái độ rất là không hài lòng:"Không thể để con thế này được,con gái ai lại ăn mặc như này,dù có đẹp thật nhưng sẽ không gả đi được đâu."

    Với câu nói này của Vân Nghi,Phương Lam chỉ mỉm cười ,ngoan ngoãn chấp thuận rồi đi về phòng mình,nhưng trong lòng lại cười ha hả,học tập lễ nghi,nghe là thấy giống cực hình rồi,không muốn học đâu.QAQ~~

    ——————giải phân cách đáng eo——————

    Một ngày mệt mỏi trôi qua,sáng hôm sau,Phương Lam từ trên giường vặn eo ngồi dậy,lết cái thân già vào phòng vệ sinh,thầm rủa căn phòng quá rộng,phòng tắm cũng tưởng như xa tận chân trời vậy.

    Một nữ hầu từ bên ngoài gõ cửa,gọi:"Tiểu thư,lão gia và phu nhân gọi ngài xuống ăn sáng ạ!"

    "Ừm"Từ bên trong phòng vang lên giọng nói lười biếng của Phương Lam,người hầu nghe mà tim đập hụt một nhịp,dạ vâng một tiếng sau đó chạy đến gần một người hầu khác ở hành lang,ôm ngực nói:"Cứ cái đà này tôi chỉ sợ tim mình đập hụt nhiều quá xong chết mất thôi.Sao gia đình này ai cũng đẹp hết vậy hả trời???"

    Người hầu kia mặt còn đen hơn,hâm hực nói:"Từ lúc tiểu thư xuất hiện hôm qua,tôi cảm thấy bản thân đã đem lòng thích cô ấy rồi.Chẳng lẽ tôi là leg sao?Trước đó tôi thấy thấy giới tính của tôi thẳng lắm mà??"

    TAT

    Hai người nhìn nhau thở dài thở ngắn, kéo nhau đi xuống lầu.

    —————————————

    Đến xế chiều,Nguỵ Thời Sâm và Nguỵ Cơ Lạc từ công ty trở về,theo sau là hai vị khách "quý".

    Phương Lam từ trong phòng bếp đi cùng Vân Nghi và một vài người hầu để tiếp đón tại phòng khách.

    Ngụy Thời Sâm và Nguỵ Cơ Lạc ngồi ở trên ghế dài,đối diện với họ là hai người đàn ông,nhưng vì hai người đó quay lưng về phía Phương Lam nên cô không biết mặt mũi họ ra sao.

    Mãi cho đến khi Vân Nghi kéo cô giới thiệu cho hai người họ,cô mới nhận ra,đây chẳng phải ông lão và người trung niên cô thấy trên máy bay hay sao.

    Nhưng ngay sau đó,cô lại phát hiện ra một việc động trời.

    Đệch,đây chẳng phải thủ trưởng Trang - Trang Liêu Nguyên và Trang lão gia tử - Trang Tông Nhân hay sao????Thế quái nào mà hai người này lại ở đây được vậy?Trong truyện hình như không nhắc về vấn đề này nhể?Hiệu ứng cánh bướm??Nà ní??

    Tất nhiên là ngoài mặt,Phương Lam tỏ ra rất bình tĩnh,thoải mái trò chuyện với họ,dù sao thì tính tình hai người đều rất tốt,Trang Liêu Nguyên trầm tĩnh nghiêm túc,mà Trang Tông Nhân lại thoải mái dễ gần.

    Bữa tối vui vẻ dần qua,Phương Lam cho người hầu để lại vài món ăn sau đó mang nó lên trên phòng để hầu mèo con Tiểu Miêu Miêu đang lười nhác nằm ườn trên giường.

    Vừa nhìn Tiểu Miêu Miêu,cô vừa gặng hỏi:"Này Tiểu Miêu,tôi hỏi cô,sao hôm nay tự dưng hai tổ tông nhà họ Trang kéo nhau đến đây thế?Rốt cuộc lai lịch của gia đình này là gì vậy?

    "

    Tiểu Miêu Miêu vừa ăn vừa nói:"Cái này chính là tạo phúc lợi cho cô đấy,nếu như mà cô làm quen với Trang gia, đã thế gia cảnh lại thập phần kinh người,há chẳng phải sẽ tiện hơn cho việc hoàn thành nhiệm vụ sao?Với lại dù sao họ cũng là ông và cậu của Ninh Tịch,tốt thế còn gì!"

    "Ờ ha".Phương Lam đôi mắt sáng lên,hiển nhiều đã vỡ lẽ,gật đầu như giã tỏi.

    Nhưng cô lại nhớ đến một việc,lầm bầm hỏi:"Này,trong vòng 5 năm đợi Ninh Tịch ,tôi có phải làm nhiệm vụ gì không thế?"

    Tiểu Miêu Miêu chần chậm thả một câu:"Không phải làm gì cả..."

    Phương Lam còn chưa kịp vui mừng đã nghe Tiểu Miêu Miêu đáng ghét hạ thêm:"Nhưng chẳng phải Vân Nghi đã bảo sẽ rèn lễ nghi cho cô sao?

    Khỏi lo đi,5 năm này cô có việc để làm rồi đấy."

    Phương Lam mếu máo, khóc không ra nước mắt,ahuhu, khổ chết cô rồi.

    QAQ.

    Hào môn khổ lắm ai ơi,thế mà nhiều người muốn vào nhà giàu, kể cũng lạ. (—.—)??
     
    [ Đồng Nhân Chọc Tức Vợ Yêu ] Không Chỉ Là Thích
    Gặp được tiểu bánh bao


    Thấm thoát đã 5 năm trôi qua,tại quán cà phê mèo nổi tiếng ở ngã tư đường,cạnh cửa kính có một đôi nam nữ đang ngồi, thu hút khá nhiều ánh mắt người trong quán và người qua đường.

    Nam nhân tóc nâu xoăn tự nhiên,tuấn tú ưa nhìn,giờ đây đối diện với người con gái trước mắt, khuôn mặt tràn đầy phẫn uất:"Tại sao em lại không nói cho anh biết là sáng mai em sẽ về Trung Quốc chứ?"

    Mà cô gái ngồi phía trước,môi hồng răng trắng,tinh xảo mĩ lệ như búp bê sứ,lúc này chỉ cụp mi nhìn chú mèo ngồi ngay ghế bên cạnh mình, tay nhẹ vuốt cái đầu xù xù làm nó phát ra tiếng rừ rừ thoải mái,mở miệng nhẹ giọng nói,nhưng vẫn nghe ra được sự xa cách nhàn nhạt:"Johan,tôi nói cho anh cũng chẳng để làm gì,tôi thấy chúng ta ngoài quan hệ bạn bè bình thường ra cũng không có gì hơn để có thể nói."

    Johan lúc này cảm thấy cực kì buồn bực,anh ta đập tay lên bàn, cố nói:"Nhưng anh thích em,anh không muốn tiếp tục mối quan hệ bạn bè này từ lâu rồi,anh muốn theo đuổi em,nên em đừng về có được không?"

    Cô gái cong môi,như thể nghe được chuyện cười,tầm mắt đang dán lên con mèo lúc này chuyển hướng sang Johan,con ngươi xanh dương nhạt màu trong vắt hướng tới anh, đáy mắt tràn ngập vẻ trào phúng, giọng điệu thì vẫn đều đều như cũ:"Chẳng phải tôi nghe Alex nói là anh đang tán một cô ở trường đại học M hay sao?Nghe nói là hoa khôi của trường đó,đặc biệt xinh xắn,tên là gì nhỉ?À, là Sarah!"

    Johan không cãi được, câm nín,chỉ dám lầm bầm:"Fuck,tên Alex chết dẫm,tí nữa về biết tay ông!"

    Người đối diện nghe thấy cũng không nói gì,đứng dậy,cúi đầu nhìn anh ta, lạnh nhạt nói:"Nếu đã không còn gì để nói nữa thì tôi xin phép đi về trước,tôi đã tính tiền nước và tiền boa rồi đấy,à, nhớ giúp tôi gửi lời chào đến hai bác nhé."

    Sau đó không thèm nghe Johan trả lời,nhanh chân đẩy cửa đi mất.

    Johan giật mình,nhanh chóng chạy theo,hô:"Phương Lam!

    Ngụy Phương Lam!"

    Nhưng anh vẫn không đuổi kịp,thân ảnh cô đã hòa vào đám đông trên đường, mất hút.

    Johan bàn tay nắm chặt,tức đến đau gan.

    --------------------------------

    Phương Lam từ trên xe tài xế riêng bước ra, đi về phía cửa biệt thự.

    "Tiểu thư!"

    Quản gia Lâm tiến tới, cung kính cúi đầu, vài người hầu thấy vậy cũng cúi gập người.

    Phương Lam cười khổ,giơ tay nói:"Mọi người không cần phải làm vậy đâu, cứ thấy tôi thì chào một tiếng là được rồi!"

    Quản gia Lâm nghiêm mặt:"Không được đâu, lão gia đã nói rõ với tiểu thư rồi mà, đó chính là thân phận của chúng tôi,xưng hô là phải đúng mực!"

    Phương Lam không phản bác được,việc gì Ngụy Thời Sâm đã quyết, chính là không xoay chuyển được,nên cô cũng đành chấp thuận theo, bước về phòng mình, trước đó vẫn không quên hỏi:"Quản gia Lâm,tối nay bố và anh có về không?"

    Lâm quản gia nhớ lại lời dặn của ông chủ, sau đó gật đầu:"Lão gia bảo có về a."

    Phương Lam không hỏi gì nữa, đi về phòng mình sắp xếp quần áo,đồ đạc chuẩn bị cho chuyến bay,đột nhiên cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa,người ở bên ngoài gọi:"Tiểu Lam,con về chưa?"

    Phương Lam đi tới mở cửa,Vân Nghi đứng bên ngoài,khuôn mặt cười hiền từ:"Để mẹ giúp con thu dọn nhé!"

    Phương Lam không ngăn cản, hai mẹ con cùng nhau làm, bà thỉnh thoảng đưa mắt nhìn về phía ghế sofa dài trong phòng,có hai con vật đang nằm chụm vào nhau thành một cục bông khổng lồ trắng phau, trên đó còn có một đốm lông đen mượt, chính xác là Tiểu Miêu Miêu đang yên vị trên đó ngủ khò khè.

    Bà vừa gấp khăn vừa nói:"Con tính mang Tiểu Hắc,Tiểu Bạch và Miêu Miêu đi luôn à?Chắc là sẽ nuôi được chúng chứ?"

    Phương Lam chống hông, tự tin có thừa:"Hừm, nuôi ba cái con heo này cũng dễ thôi!

    "

    Vân Nghi nghe mà cười khúc khích,sau đó trở nên nghiêm túc:"Nhớ là phải cẩn thận đấy, trị an ở bên Trung Quốc không tốt bằng ở đây, đã vậy còn không cho mang vũ khí phòng thân!"

    Phương Lam gật gù, cúi đầu dọn nốt, nhanh chóng có người hầu lên gọi, hai mẹ con lật đật xuống dưới nhà đón hai cha con Ngụy Cơ Lạc rồi kéo nhau đi ăn cơm tối.

    Cho đến đêm, cô mới lục tục kéo vali cùng hai sủng vật với Tiểu Miêu Miêu lên máy máy bay tư nhân,trước khi rời biển thự, Vân Nghi nhìn con gái lần cuối,không vui nói:"Con lại ăn mặc linh tinh rồi,toàn lôi ba cái quần rách áo sơ mi của con trai ra mặc, người ta lại hiểu nhầm cho!

    "

    Phương Lam cào cào mái tóc ngăn ngắn của mình,mái tóc thật của cô hiện tại đã dài quá vai một chút, lại còn được làm xoăn đuôi, chính là tác phẩm sau 5 năm mà Vân Nghi đã cố gắng giữ không cho cô cắt,dù sao cô cũng không có ý định cắt đi,mà mái tóc ngắn này chỉ là tóc giả mà thôi.

    Ngụy Cơ Lạc đứng cạnh bà, hai tay đút túi quần,cười :"Mẹ, mẹ không thấy là hai bọn con rất giống nhau sao?

    Thế chả khác gì mẹ có hai thằng con trai quý tử, sướng thế còn gì bằng!"

    Vân Nghi lườm nguýt anh,bĩu môi:"Gớm, mẹ mới không thèm nhé,một mình con mẹ thấy đủ mệt rồi,giờ mẹ chỉ cần con cho mẹ một cô con dâu và cháu nội là mẹ đã hạnh phúc lắm rồi!"

    Ngụy Cơ Lạc lập tức câm miệng,không nói thêm câu nào nữa,Ngụy Thời Sâm phía sau nhìn hắn như nhìn một tên ngốc,còn Phương Lam thì cười không nhặt mồm.

    Sau một hồi dặn dò đi dặn dò lại,Phương Lam mới vác xác lên máy bay,chính thức quay về Trung Quốc sau 5 năm ròng.

    Đến Trung Quốc đã là buổi sáng,Phương Lam đi ra khỏi máy bay, tiến đến một chiếc xe oto mà Ngụy Cơ Lạc đã đặt sẵn, nhồi hai con vật to đùng trắng xù vào xe, Tiểu Miêu Miêu nhanh chân trèo vào, còn cô thì cùng tài xế đặt đồ vào trong cốp.

    Nhanh chóng, chiếc xe bắt đầu lăn bánh,Phương Lam vò đầu Tiểu Hắc và Tiểu Bạch, vừa nói với tài xế :"Chú tài xế,cho cháu đến khu Bạch Kim Đế Cung nhé!"

    Tài xế vừa lái xe vừa nói:"Vâng, đại thiếu gia có nói với tôi rồi ạ, tôi sẽ chở cô đến biệt thự số 9,căn này đại thiếu gia đã cho người tu sửa và trang trí lại cho đẹp rồi ạ!"

    Phương Lam cúi đầu, khóe miệng cong lên thành một nụ cười vui vẻ,nếu nhìn kĩ sẽ thấy đáy mắt của cô lộ ra một tia tính kế không dễ nhận ra.

    Tiểu Miêu Miêu thấy vậy, mặt mèo nhăn lại, giọng nói truyền vào trong đầu Phương Lam lộ ra vài phần ghét bỏ:"Khép ngay nụ cười của cô vào đi, người ta không nhìn ra không có nghĩa là ta không nhận ra,cô định tính kế ai à?"

    Phương Lam cười tươi hơn, mắt hồ li cong cong:"Aaa,chỉ là tôi thấy chúng ta cần phải làm cho câu truyện này thêm đặc sắc hơn thôi, tôi đã nghĩ ra rất nhiều kế hoạch thú vị đó!"

    Tiểu Miêu Miêu mắt trợn to:"Này này này,cô đừng có mà tự tiện thay đổi cốt truyện, không là phải chịu trừng phạt đấy!"

    Phương Lam ngoan ngoãn gật đầu:"Tất nhiên rồi, tôi không có gan đó đâu!!"

    Hai người cô một câu tôi một câu,chẳng mấy chốc đã đi vào khu Bạch Kim Đế Cung,sau đó dần dừng lại trước cổng biệt thự.

    Biệt thự không to nhưng cũng không hề nhỏ, rộng rãi, đằng sau biệt thự có khu vườn khá rộng trồng vài loại cây cảnh cao lớn xanh mướt cùng với một cái hồ con con trong vắt,Phương Lam thích căn biệt thự này còn hơn là đại biệt thự của gia đình cô, biệt thự kia quá to, đi lại cực kỳ bất tiện.

    Trong căn biệt thự được sơn bằng một màu trầm, rất mát mắt,đồ dùng gia đình đầy đủ lại hiện đại, sống nhất định là vô cùng thoải mái nha. 😗 😗

    Phương Lam kéo vali vào phòng ngủ, cả người mệt mỏi, may mắn đã ăn sáng trên máy bay, không cả thay quần áo liền úp người lên giường ngủ luôn.

    Đợi đến khi trời tối,cô mới nhấc người dậy, đi vào phòng tắm nửa tiếng đồng hồ rồi xuống phòng bếp tìm đồ để nấu cơm.

    Trong phòng bếp thỉnh thoảng vang lên tiếng lạch cạch cùng với mùi thơm nức truyền ra, ngoài phòng khách chợt phát ra tiếng tru nhỏ.

    Phương Lam nhanh nhẹn mang thức ăn ra cho ba con đang nằm ườn trên ghế dài, quệt mồ hôi vô hình trên trán, dẩu môi:"Ba con heo, chỉ biết ăn với ngủ thôi!"

    Tiểu Miêu Miêu và Tiểu Hắc dán đầu vào ăn, riêng Tiểu Bạch nghe cô nói vậy thì ngửa cổ tru như muốn phản bác sau đó mới cắm mặt vào ăn.

    Ăn uống xong xuôi,Tiểu Miêu Miêu ngồi dậy nói với Phương Lam:"Theo đúng tình tiết truyện thì hiện tại Ninh Tịch đang bị nhốt cùng với con cô ấy, bây giờ cô chỉ cần làm theo đúng kịch bản, giúp cho Lục Kình Vũ tìm đến phòng của Lục Đình Kiêu là được."

    Phương Lam cau mày:"Trong truyện tôi tưởng là thằng bé đi về được mà??"

    Tiểu Miêu Miêu khinh bỉ nhìn cô:"Cô nghĩ một đứa bé nhảy từ cửa sổ cao đến nỗi phải dùng thang mà không bị sao à?"

    Phương Lam gãi gãi đầu,sau đó mặc kệ nó lèm bèm,mặc tạm thêm một cái áo gió tối màu và quần legging,giục:"Này,còn không mau đi,sắp muộn rồi đó!"

    Tiểu Miêu Miêu nhảy xuống sàn,đi đến phòng tắm,chân trước chạm lên mặt cửa:"Bước qua cánh cửa này là đến rồi, không cần tốn công đi lại."

    Phương Lam trố mắt, sùng bái nhìn Tiểu Miêu Miêu:"Không biết là cô lợi hại như thế luôn á!"

    Sau đó bước đến mở cửa ra,trước mắt cảnh quan đã thay đổi hoàn toàn,đó là một hành lang trải dài,cô dần bước ra từ cửa exit,buộc tạm mái tóc dài thành một cái đuôi ngựa rồi đội mũ lưỡi trai lên che hết nửa mặt,chắc chắn bản thân sẽ không bị ai nhìn mặt thì mới nhấc chân đi theo Tiểu Miêu Miêu gần đó.

    Đi được vài bước,đằng sau bức tường vang lên tiếng động,Tiểu Miêu Miêu cũng dừng bước, Phương Lam ngẩng đầu nhìn,trên bức tường bên trái có một cái cửa sổ nhỏ nằm cách mặt đấy khá nhiều.

    "Két~"Cửa sổ được mở ra từ phía trong,dần ló ra một cái đầu tròn tròn và nửa người của một cậu bé.

    Phương Lam suýt nữa thì ôm tim,thằng bé công nhận dễ thương kinh khủng,trắng trắng lại phấn nộn,nhất là có vài nét khá giống Ninh Tịch trong trí nhớ của cô.

    Tiểu Bảo nhìn thấy cô,cảnh giác rụt người lại, mở to mắt trừng cô.

    Phương Lam ngửa thật cao đầu, dịu dàng nói với bé:"Tiểu bánh bao,con bị kẹt sao?Có cần cô giúp không?"

    Tiểu Bảo vẫn rụt người,không trừng mắt với cô nữa nhưng vẫn rất tỏ ra cảnh giác.

    Phương Lam thở dài,vẫn là nhấc mũ cao lên để lộ ra khuôn mặt mình,miệng nở ra một nụ cười thật tươi,nhẹ giọng khuyên nhủ:"Con xem,bây giờ mà con nhảy từ trên đó xuống thì nhất định sẽ bị thương,làm sao có thể cứu được cô ấy chứ?"

    Nghe vậy,khuôn mặt của bé tỏ vẻ đắn đo,đôi mày hơi cau lại.

    Phương Lam tiến gần tới phía dưới của sổ, hai tay giang ra trước ngực,khóe miệng vẫn giữ nụ cười,an ủi bé:"Thôi nào,cô không làm gì con đâu,con cứ nhảy xuống đi,cô sẽ đỡ."

    Tiểu Bảo hơi cắn môi,sau đó liền đánh liều nhảy xuống,bé muốn cứu cô gái ở trong kia,nên không còn cách khác.

    Cô giơ tay đỡ lấy bé,cảm nhận cân nặng dồn lên cánh tay mình,có hơi nhíu mày,thằng bé nhẹ hơn cô nghĩ,chắc chắn là không chịu ăn nhiều đây mà.

    Tiểu Bảo lúc này mới hơi thở ra,định rục rịch muốn leo xuống thì Phương Lam đã lên tiếng:"Để cô đưa cháu đến phòng của bố cháu nhé."

    Sau đó nói với Tiểu Miêu Miêu đang đứng dưới chân:"Tiểu Miêu Miêu,mau dẫn đường đi thôi!"

    Trong đầu cô truyền đến tiếng hừ nhẹ,Tiểu Miêu Miêu gật đầu meo meo vài tiếng rồi tiến về phía trước,Phương Lam bế Tiểu Bảo đi theo sau.

    Tiểu Bảo nhìn con mèo phía trước,sau đó lại hướng mắt lên nhìn Phương Lam,trong mắt đầy vẻ tò mò không giấu đi đâu được.

    Cảm nhận được tầm mắt dán lên mình ,Phương Lam không nói gì,chỉ chuyên tâm đi theo Tiểu Miêu Miêu.

    Không lâu sau,cô đứng lại trước cánh cửa đóng kín,thả bé xuống:"Được rồi,đã đến nơi,cũng đến lúc cô phải đi rồi."

    Phương Lam xoay người định đi,chợt góc áo khoác bị tóm lại,Tiểu Bảo đang cúi đầu bỗng ngẩng lên,đôi mắt tròn tròn long lanh.

    Phương Lam cười cong mắt,cúi người,tay không nhịn được xoa xoa mái tóc mềm mại của bé:"Cô tên là Phương Lam, còn con mèo kia tên là Tiểu Miêu Miêu,con tên là gì vậy?"

    Tiểu Bảo gật đầu,sau đó khoa tay múa chân như muốn nói gì đó.

    Phương Lam cũng không nói nhiều nữa,đứng thẳng người,chỉnh mũ sau đó vẫy tay tạm biệt bé,vác Tiểu Miêu Miêu đi về chỗ cánh cửa vừa nãy xuất phát.

    Tiểu Bảo nhìn bóng dáng cô cho đến khi dần khuất mới giơ cái tay con con lên gõ vài cái vào cửa.
     
    [ Đồng Nhân Chọc Tức Vợ Yêu ] Không Chỉ Là Thích
    Các người đang làm cái trò gì thế


    Về đến nhà đã là tầm khuya khoắt,Phương Lam ngồi trong phòng,đối diện là hai cái máy tính màn hình cong mới toanh.

    Trong đó,một màn hình hiển thị khu bình luận nhảy thoăn thoắt,đều là câu:"Ô,Lam rốt cuộc cũng phát trực tiếp rồi."

    Phương Lam nhìn bình luận liên tiếp xuất hiện,khuôn mặt trong bóng tối được ánh sáng màn hình hắt lên,nhìn đặc biệt vui vẻ.Cô hướng tới chiếc micro đặt trên giá, mở miệng nói:"Hello mọi người,chào mừng mọi người đã đến với trực tiếp game của tôi.Cũng lâu rồi tôi không quay trực tiếp cho mọi người nhỉ."

    Vừa dứt câu,khu bình luận đã lập tức sôi trào,tiếng đinh đinh vang lên liên tiếp.

    "Cuối cùng thì bả cũng online rồi,dạo này phát trực tiếp hơi ít á!!"

    "Ahuhu,dành cả tuổi xuân chỉ để đợi chị phát trực tiếp thôi TAT ."

    "Uê,chị lại không quay mặt rồi,một năm theo dõi weibo,ngoại trừ mấy cái video phát trực tiếp với ảnh du lịch thì chẳng có ảnh selfie nào luôn QAQ."

    "Lầu trên giống ý tôi,đã không show mặt thì thôi đi,đã thế còn lười quay trực tiếp.Đả đảo!!"

    "Lầu trên +1."

    "Lầu trên +2."

    ...

    "Lầu trên +9999."

    Hiện tại đã là 2 vạn người đang xem ,bình luận đả đảo tràn lan màn hình,Phương Lam không còn cách nào khác bèn nhẹ giọng dỗ:"Được được,sẽ có ngày tôi show ảnh cho mọi người xem.Giờ thì chúng ta vào game đi.Thì hiện tại tôi đã tìm được một bộ game kinh dị mới tên là DECA,đã được khá nhiều gamer khác thử rồi,nó được đánh giá là kinh dị khá giống với Outlast của nhà phát triển game Red Barrels.Rồi giờ chúng ta vào game thôi!"

    DECA là game kinh dị với bối cảnh trong bệnh viện tâm thần Deca vào những năm 60.

    Trong bệnh viện lạnh lẽo và rùng rợn này, nhân vật chính của chúng ta thức dậy và hoàn toàn mất phương hướng, toàn thân đẫm máu, nằm trên cáng và không thể nhớ nổi bất cứ điều gì.

    Mọi thứ đều tăm tối trong game DECA.

    Nhưng giữa những ánh đèn nhấp nháy, nhân vật có thể nhìn thấy vô số xác chết nằm trên sàn nhà, đồ vật vứt bừa bãi.

    Cô ấy nghe thấy tiếng động lạ và biết không chỉ có mình trong bệnh viện đáng sợ này.

    Đây là game kinh dị rùng rợn với nhiều hình ảnh máu me, đuổi bắt và chém giết bạo lực nên không phù hợp với trẻ em, người thần kinh yếu.

    Hãy vận dụng kỹ năng sinh tồn như trong Granny hay Monstrum để thoát khỏi những kẻ đang truy đuổi bạn.

    Mỗi kẻ thù sẽ có cá tính riêng.

    Chúng không chỉ khác nhau về vẻ bề ngoài mà cách tìm kiếm con mồi cũng rất khác nhau.

    Điểm chung là chúng sẽ nỗ lực tìm kiếm bạn bằng mọi giá.

    Bên trong bệnh viện tâm thần DECA, hãy sẵn sàng đối phó với rất nhiều tình huống khác nhau.

    Có kẻ sẽ tìm thấy bạn rồi vứt ra ngoài cửa sổ, những tên khác thích chơi trò trốn tìm rồi mới diệt con mồi...

    Trong thế giới khắc nghiệt này, bằng mọi giá bạn phải sống sót!

    Đồng hồ điện tử hiển thị đã 00:00,đối diện máy tính,Phương Lam đeo tai nghe,mắt chăm chú vào màn hình,căn phòng tối om chỉ có ánh sáng le lói từ máy tình hắt ra cùng tiếng lạch cạch phát ra từ bàn phím và chuột trong khi chơi của cô.

    Lúc này,nhân vật chính trong game đang đi trên hành lang rộng,xung quanh là những đồ vật rách nát tung tóe bị vứt bừa bãi cùng với những vũng máu đỏ au,Phương Lam đảo chuột,tay trái hơi lau mồ hôi lạnh vô hình trên trán,thấy lâu không có tên giết người nào xuất hiện,giả bộ lớn giọng:"Mọi người xem,có phải tôi chơi hay quá,giờ mấy tên kia sợ rồi không?

    Chắc là ở trong phòng nào ngồi khóc rồi,haha!!"

    Máy tính bên cạnh hiển thị bình luận đang xuất hiện dồn dập.

    Chính là vừa dứt câu,màn hình nháy mắt xuất hiện một tên quần áo dính máu,tay lăm le con dao bầu chạy tới,vì thế Phương Lam không nhịn được hét to:"Á á á á a a a a!!!!"

    Tay vẫn không quên điều khiển nhân vật chạy đi,chỉ là quá vội,luống cuống liền đem nhân vật chính chết ngay tại chỗ.

    Cô mắt cá chết nhìn màn hình game biến thành màu đen,sau đó chuyển tầm mắt về phía khu bình luận,u oán nói:"Làm ơn đi,mọi người là fan hay là anti của tôi thế?Thế nào lại mồm thối như vậy,đem nhân vật tôi chết đi rồi!"

    Khu bình luận tràn lan những câu cười hihi haha đầy vui vẻ,Phương Lam không còn gì để nói,nhìn đồng hồ điện tử hiển thị giờ đã quá muộn liền nói:"Thôi,hiện tại cũng đã muộn,hôm khác chúng ta sẽ chơi tiếp con game này,giờ tôi chuẩn bị ngừng quay,mọi người muốn nghe tôi hát bài nào?"

    Khu bình luận nhảy tinh tinh từng câu.

    ...

    Phương Lam chấp thuận,hướng tới micro mở miệng hát,tiếng nhạc cùng tiếng hát của cô dần hòa lại với nhau,giống như một bản giao hợp hoàn mỹ vậy.

    Crashing, hit a wall

    Right now I need a miracle

    Hurry up now, I need a miracle

    Stranded, reaching out

    I call your name but you're not around

    I say your name but you're not around

    I need you, I need you, I need you right now

    Yeah, I need you right now

    So don't let me, don't let me, don't let me down

    I think I'm losing my mind now

    It's in my head, darling I hope

    That you'll be here, when I need you the most

    So don't let me, don't let me, don't let me down

    Don't let me down

    Don't let me down

    Don't let me down, down, down

    Don't let me down, don't let me down, down, down

    ....

    ---------------Dành cho bạn nào không biết bài này----------

    [Không nên có GIF hoặc video ở đây.

    Cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để xem nó.]

    --------------------

    Giọng hát du dương,giống như là mang theo sự khẩn cầu,khiến người ta không thể dứt ra,khu bình luận không xuất hiện tia phản ứng nào,cho đến khi bài hát kết thúc,lập tức nổ ra.

    Thông báo,Tiểu fan của Lam donate cho bạn 5$.

    Thông báo,Cá kho nhỏ của Lam donate cho bạn 10$.

    Thông báo,Gà con kêu quạc quạc donate cho bạn 6$

    .....

    Phương Lam hài lòng nhìn khu bình luận cùng tiền donate,tắt máy tính rồi rời phòng quay,tiến về phòng ngủ vù vù,một ngày cứ thế trôi qua.

    -------------------------------------------

    Phương Lam từ 1 năm trước đã hành nghề streamer giấu mặt,bắt đầu chơi đủ mọi loại game,sau cùng lại thêm công việc hát ru,kiếm được không ít tiền cùng fan,đủ sống qua ngày, nếu như không thêm tiền trong thẻ tín dụng hằng ngày bố mẹ thêm vào đó.

    Dung nhập với cơ thể nguyên chủ,Phương Lam phát hiện nguyên chủ từng là dân nhảy nghiệp dư và tay đua phân khối lớn,hiển nhiên gia đình không biết gì,dọa cô đến lặng im,cô từ trước đến giờ còn chưa biết đi xe phân khối lớn là như thế nào đâu,nhảy thì cứng ngắc như robot vậy.

    Vì là công việc tại nhà nên Phương Lam không hay ra ngoài, thường ở nhà ăn nằm,cho đến một ngày,cô theo thói quen hỏi Tiểu Miêu Miêu tiến trình cốt truyện,phát hiện Ninh Tịch hiện tại đã đến đón cái tên Ô Yêu Vương kia,ngay lập tức lôi điện thoại gọi một cuộc.

    Đừng hỏi cô vì sao biết số Ninh Tịch,trước khi về nước,hai người bọn họ đã liên lạc với nhau qua điện thoại,mặt cũng đã nhìn,không còn xa lạ gì nữa cả.

    "Alo ạ"Bên kia đường dây vang lên giọng nói dìu dịu của phụ nữ.

    Phương Lam dựa lên thành sofa,nhẹ giọng:"Alo,Tịch Tịch,em đang ở đâu vậy?"

    Ninh Tịch nhìn tên Giang lông vàng nào đó ngồi bên cạnh,ghé sát cửa sổ xe oto,che tay nói:"Em đang đón bạn mới về nước.Có chuyện gì a?"

    Phương Lam giả vờ ho khù khụ,giọng nghe có vẻ yếu ớt:"Khụ khụ,là thế này,chị mới về nước,nhưng không may bị ốm,giờ cả người mệt quá,muốn mua thuốc cũng không nổi,em..

    À thôi,em cứ đi với bạn đi,để chị tự-"

    "Làm sao để chị tự đi được.Chị đợi em,em sẽ đến chỗ chị!Chị đang ở đâu?"

    Ninh Tịch lo lắng hỏi.

    "À,ở biệt thự số 9 khu Bạch Kim Đế Cung."

    Ninh Tịch ngay lập tức cúp máy,kêu dừng xe, trước khi đi chỉ kịp nói với Giang Mục Giã:"Bà đây có việc bận đột xuất,xong việc sẽ đến chỗ anh sau."

    Sau đó lập tức bắt taxi đi luôn,không để Giang Mục Dã nói câu nào.

    Phương Lam lúc này ở nhà,đội tóc giả vào,sau đó nhờ Tiểu Miêu Miêu cho một viên thuốc giả bệnh, làm cho khuôn mặt trắng nõn trở nên tái nhợt hơn,hô hấp cũng dồn dập.

    Cô giơ ngón cái với Tiểu Miêu Miêu,cười cười:"Quá tuyệt vời,hiệu quả đấy."

    Mèo con lúc trước giờ đã lớn hơn nhiều,từ cục bông nhỏ thành cục bông lớn,hai mắt màu xanh lá nhìn cô tràn đầy...khinh bỉ,trong mắt giống như muốn nói:Cô đúng là đồ quỷ kế,gia không còn cách nào để nói.

    Không lâu sau,Ninh Tịch đến,trên tay còn có một túi kháng sinh.

    Mất không ít thời gian cho việc uống thuốc,một lúc lâu sau,Phương Lam mới nằm bẹp trên sofa,cả miệng toàn mùi thuốc kháng sinh,khuôn mặt nhỏ tràn đầy ghét bỏ nhấp nhấp môi,lại đem cốc nước trên bàn uống thêm ngụm nữa,mi tâm mới giãn ra.

    Mắt cô chuyển đến phòng tắm vang lên tiếng nước cách đó không xa,dường như đang suy nghĩ gì đó,đột nhiên điện thoại Ninh Tịch đặt trên bàn rung rung,Phương Lam nhìn tên hiển thị trên màn hình,khéo miệng cong cong đầy ranh mãnh,sau đó đem điện thoại đặt lên tai.

    "Alo~"Cô chống tay lên cằm,giọng nói vang lên mang vẻ lười biếng.

    Bên kia im lặng một hồi,sau đó mới run run hỏi:"Ai đó?Ninh Tịch đang ở đâu?Sao cô ấy không nghe máy?"

    Cô cười xấu xa,liếc mắt về phòng tắm:"Cô ấy đang tắm,không tiện nghe máy."

    "Rốt cuộc đầu dây bên kia là ai?Ninh Tịch đang ở chỗ nào?"

    Giọng nói phát ra từ máy điện thoại tràn đầy dữ dội.

    Phương Lam đảo mắt,mím mím môi,nói:"Biệt thự số 9 khu Bạch Kim Đế Cung."

    Sau đó tắt máy luôn.

    Đúng lúc,Ninh Tịch từ phòng tắm đi ra,khuôn mặt hồng hồng tràn đầy thoải mái.

    Thấy thế,Phương Lam nhanh tay kéo cô ngồi trên đùi mình.

    Ninh Tịch bất ngờ,vốn định đứng lên thì lại nghe được Phương Lam hỏi:"Thế nào?Gặp chị không có cho nhận xét gì à?"

    Nghe vậy,Ninh Tịch ngoan ngoãn ngồi im,quan sát một lúc rồi trả lời:"So với trên video call thì nhìn chị ngoài đời vẫn ...

    đẹp hơn!"

    Phương Lam được khen,tâm tình tốt khỏi nói,một tay không nhịn được bóp má cô:"Em đúng là cái đồ dẻo mỏ."

    Ninh Tịch yên lặng để cô bóp má, sau đó mới nghiêm túc nhìn cô,nhíu mày:"Chị,tại sao chị không nói cho em là hôm nào chị về để em đi đó-"

    "Các người đang làm cái trò gì thế??!!!!!!!"

    Ngay lập tức hai giọng nói nam nhân đồng thời vang lên.

    ---------

    An nhong,chào buổi đêm nhá các bạn!!

    Cảm ơn vì đã đọc truyện này của mk,vì là tự viết nên nó không hay cho lắm,mk cũng rất chú trọng đến bộ này,.

    QAQ.

    Nên nếu có ý kiến gì thì cứ bình luận cho mk nhé!

    Mk sẽ rút kinh nghiệm cho các lần sau.

    Oki,bye bye,chúc mọi người ngủ ngon :33
     
    Back
    Top Bottom