Khác [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
234699813-256-k848398.jpg

[ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
Tác giả: amikang2811
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[ Levi Ackerman x Reader ]



snk​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bản Năng Của Đơn Phương [boylove]
  • [ FaYing ] Cây Nhà Lá Vườn
  • [rhycap] người giúp việc
  • [Rorasa] Em bé ngốc và mafia!
  • [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
  • [GL] The Accursed
  • [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    _Văn Án_


    [ Levi Ackerman x Reader ]

    "Cộp ...cộp ...cộp...

    " - Tiếng bước chân trên nền đất sỏi đá cọc cằng ngày càng đến gần .

    "Két..."

    - người đàn ông với bộ đồ khá giống cao bồi cùng chiếc mũ che gần khuất gương mặt mở chiếc cửa cũ kĩ đến mục nát kia bước vào .

    - Levi ...!

    Ta có một bất ngờ nho nhỏ dành cho ngươi này .

    Tiếng bước chân lộp cộp lộp cộp do đôi giày tạo ra tiến đến cái võng được mắc cao hơn 1 mét mà cậu bé kia đang nằm vắt chân lên .

    - Tch...Kenny , ông lại mang thứ gì về đấy .

    Không phải tiền sao ?

    Cậu cọc cằng nói , nhướng người ngồi dậy và nhảy xuống nền đất , đôi chân mày nhíu lại tỏ vẻ bất cần .

    - Ngươi lại dở cái thái độ đó ra rồi ...hừm!

    Còn nhóc nữa , mau vào đây đi .

    Ông ta cười cười đáp lại , sẵn miệng gọi luôn cả "sự bất ngờ nho nhỏ" ấy đi vào .

    - Ở đâu ra con nhóc này đây .

    Cậu cau mày, nhăn nhó nói .

    ....

    Vào ngày định mệnh đó , khi tôi được Kenny đưa về từ khu mua bán nô lệ trên mặt đất , tôi đã gặp anh - một cậu bé luôn mang theo vẻ mặt khó gần và khá cọc cằng , vô lễ .

    Và khi ấy , tôi chẳng lường trước được, cả đời này tôi ...sẽ chẳng bao giờ chạy thoát được cái tình yêu mà tôi dành cho anh .

    ....

    Vào cái ngày chết tiệt kia , khi ông già về nhà vào lúc tôi vẫn còn nhởn nhơ nằm trên võng , thân hình nhỏ nhắn , gầy trơ xương như tôi hồi trước nhưng vẫn lẽo đẽo theo sau ông ta chính là em - một cô bé trông khá xinh xắn , nhưng gương mặt lại mang theo một chút nét buồn .

    Tôi khi ấy chẳng biết gì về cái tương lai xa vời kia , tôi sẽ không bao giờ quên được em , không bao giờ quên được bản thân đã yêu em đến nhường nào .

    _ Mọi nhân vật , cảnh vật đều thuộc về tác phẩm gốc , nhưng có nhiều chi tiết , sự việc sẽ được thay đổi theo ý tưởng của tôi _

    MONG CÁC BẠN ĐÓN ĐỌC .
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 1


    Thế giới ngầm - một nơi được dân chúng gọi là thế giới dành cho những con người ở tầng lớp cuối cùng của xã hội , nó đầy rẫy những con chuột dơ bẩn , tiếng rên rỉ của những ả gái điếm phát ra từ trong nhà thổ , những con người nghèo khổ có thể sẵn sàng làm bất cứ việc gì để tồn tại , để sống sót ...

    Nơi đây còn nổi tiếng với những tên tội phạm nguy hiểm , cái tên được nhắc đến nhiều nhất với nhiều tội trạng khác nhau - Kenny đồ tể.

    Người đàn ông với bộ đồ giống một người cao bồi cùng chiếc mũ che gần khuất gương mặt , dáng vẻ bí hiểm tiến đến gần một căn nhà gỗ nhỏ trong khu ổ chuột, ông ta mở chiếc cửa cũ kĩ kia và bước vào .

    - Levi ...!

    Ta có một bất ngờ nho nhỏ dành cho ngươi này .

    Tiếng bước chân lộp cộp lộp cộp do đôi giày tạo ra tiến đến cái võng được mắc cao hơn 1 mét mà cậu bé tên Levi kia đang nằm vắt chân lên .

    - Tch...Kenny , ông lại mang thứ gì về nữa vậy.

    Đừng nói lại là những thứ linh tinh gì nữa đấy.

    Cậu cộc cằn nói , nhướng người ngồi dậy và nhảy xuống nền đất , đôi chân mày nhíu lại , đảo mắt nhìn về phía người đàn ông.

    - Ngươi lại dở cái thái độ đó ra rồi ...hừm!

    Kenny khó chịu đáp lại , trước mặt ông bây giờ là một cậu bé với mái tóc màu đen thẳng mượt, ngắn gọn theo kiểu cắt xén, cũng như đôi mắt xanh, cùng cái biểu cảm cáu kỉnh khó gần.

    Cậu càng nhăn nhó hơn khi thấy phía ngoài cửa gỗ xuất hiện bóng dáng ai đó đang sợ sệt nhìn về phía này, nhìn kĩ hơn thì đó là một bé gái .

    - Ở đâu ra con nhóc này đây .

    Levi liếc ánh mắt về phía ông chú già kia , chờ đợi một câu trả lời thỏa đáng .

    - Quà của ngươi đó !

    Kenny tươi cười trả lời cậu , vừa nói vừa tiến ra cửa dẫn "món quà" ấy vào .

    Trước mặt cậu bây giờ là một cô bé nhỏ nhắn , nhưng thân hình lại gầy trơ xương như một con người sắp chết , vì quá ốm nên da dẻ đều bị nhăn nheo lại , nó làm biến mất đi vẻ xinh xắn mà cô nên có .

    - Ta tình cờ thấy nhóc này ở khu buôn người , cảm thấy giống ngươi ngày trước ... nên đưa về .

    Ông ta nói , vẻ mặt cà lơ phất phơ như đây chỉ là một trò đùa vui vẻ .

    Nhưng cậu lại không cảm thấy thế .

    - Kenny !

    Ông có biết là bây giờ tiền không có mà ông còn đem con nhóc này về nữa !!

    Cậu gào lên một tiếng , cô bé kia trông có vẻ khá hoảng nên liền núp đằng sau vạt áo của Kenny .

    - Levi...

    đừng cáu gắt như thế , ngươi sẽ làm cho nhóc này sợ đấy .

    Ông ta lên tiếng trách móc nhưng vẫn mang theo ý cười .

    - Ông còn ở đó nói nữa , phiền phức .

    Cậu nhẹ giọng .

    - Được rồi ...

    được rồi...

    đây là tiền , Levi nhà ngươi mau đi mua cho nhóc này một chút đồ ăn và mấy bộ áo đi .

    Kenny vừa nói vừa móc trong túi chiếc áo khoát rách của mình một xấp tiền thảy sang cho cậu .

    - Hừ ..!

    Lại bắt đầu tốn tiền .

    Cậu bực dọc nhưng vẫn bước tới gần chiếc của sổ vào nhảy ra ngoài.

    Vừa đi , Levi vừa tỏ ra chán nản và thuận chân đá những viên sỏi nằm rải rác trên khắp nền đất khô cằng cỗi.

    Đi được một đoạn thì cậu tới chợ.

    Thấy cậu , ai nấy đều tỏ ra khá hoảng sợ nhưng vẫn chào hàng mong cậu tắp lại mua.

    Không hề quan tâm hay để ý tới những lời chào hàng mà cậu cho là dư thừa đó , Levi một mạch đi thẳng đến cái sạp quần áo lụp xụp của một người đàn ông mập mạp trên người đầy những hình xăm quái dị.

    - Ôi khách quý, khách quý...!

    Levi , cậu muốn mua gì ?

    Ở đây chúng tôi bán rất nhiều mặt hàng đầy đủ các loại kiểu khác nhau có của cả nam và nữ...

    Thấy cậu , ông ta cũng khá thích thú mà bắt đầu luyên thuyên chào hàng .

    Nhưng khi nói được giữa chừng thì bị cậu cắt ngang .

    - Phiền phức , lấy cho tôi mấy bộ đồ dành cho nữ , size nhỏ một chút .

    Ông ta bị cậu chặn miệng như thế thì cũng hơi lúng túng mà đáp lại.

    - À ...à vâng vâng , tôi sẽ đi lấy ngay .

    ...

    Một lát sau , cậu trở về , trên tay cầm hai cái bọc chứa vài ổ bánh mì và một vài bộ quần áo cũ .

    Ông chú Kenny kia đã rời đi , để lại cho cậu một thân hình bé xíu ngồi co ro trong góc phòng .

    Cậu tiến tới gần và gõ nhẹ vào cái đầu nhỏ đang úp trên đầu gối .

    Đôi mắt thâm quầng mờ nhạt kia liền ngước lên nhìn cậu .

    - Quần áo và bánh mì .

    Mau thay rồi ăn đi .

    Cái giọng lạnh lùng cộng thêm gương mặt khó gần làm cô bé hơi sợ nên nhanh chóng đứng dậy và nhận lấy những thứ trên tay cậu .

    - Nhanh lên đó .

    ...
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 2


    Sau một vài phút , khi thay đồ xong , cô bé cùng vài ổ bánh mì đi chầm chậm ra chỗ cậu đang nằm nhắm mắt .

    Chiếc võng lắc lư qua lại làm cho tóc cậu cũng phấp phới theo , cảnh tượng yên ắng này lại làm cô bé chú ý vì chính bản thân cậu mặc dù mang vẻ mặt khó chịu nhưng vẫn tồn tại một vài nét đẹp sắc sảo của một cậu thanh niên mới lớn.

    - Chuyện gì ?

    Cậu vừa nói vừa quay mặt xuống nhìn cái ánh mắt nãy giờ vẫn luôn chăm chăm quan sát mình.

    Mặc dù bị cậu nhìn với biểu cảm không mấy thân thiện nhưng cô bé vẫn chớp chớp mắt nhìn cậu .

    Levi có thể thấy được sự ngây thơ , trong sáng rực rỡ đang tồn đọng trong mắt của cô bé .

    - Chán nhóc thật , lên đây .

    Cậu thở dài , chân mày giãn ra .

    Ngồi dậy và đưa tay xuống bế thốc cô lên ngồi kế bên mình .

    - Ăn đi , chần chờ gì nữa .

    Cậu lường biếng đảo mắt qua nhìn mấy ổ bánh mì còn nguyên trên tay cô .

    Nghe cậu nói vậy , cô lấy 1 ổ đưa sang cho cậu .

    Levi nhướng mày , trông khá ngạc nhiên.

    - Đã gầy như vậy rồi mà vẫn còn quan tâm đến người khác sao ?

    Em quá tốt bụng rồi đấy , thôi ăn đi !

    Cậu không nhận đẩy về cho cô .

    Sau đó ngồi suy nghĩ một chút , liền nhảy xuống .

    - Em cứ ngồi đó ăn đi .

    Tôi đi đây một chút , lát sẽ về với em .

    Nói rồi liền bước ra khỏi nhà .

    - ...Levi

    Một giọng nói thều thào phát lên .

    ...

    Khi cậu quay về nhà , cô đã không còn ngồi trên cái võng đó nữa .

    Mặt cậu trở nên khá hoảng nhưng sau đó liền trở lại bình thường .

    Levi liền chạy đi tìm cô .

    -Tch...

    Em đâu rồi , con nhóc này !

    Cậu chạy đi khắp nơi tìm cô , mồ hôi vã ra áo làm ướt nguyên một mảng .

    Đến khi đi tới một khu chợ bán nãy mua áo , cậu mới thấy cô ôm một chiếc bánh mì và ngồi trên một tảng đá nhỏ ở đó.

    Lòng liền trở nên an tâm một chút nhưng sau đó liền vấy lên sự phẫn nộ .

    Trên người cô bây giờ đầy vết bẩn , còn có cả vết bùn từ đôi giày của những người nào đó , gương mặt thì hơi xây xác nhẹ nhưng nước mắt vẫn cứ trào ra mặc dù cô chẳng phát ra một tiếng khóc nào .

    - Ngoan , đừng khóc , nói tôi nghe , ai đã làm em ra thế này , tôi nhất định sẽ xử lý người đó.

    Vừa dỗ , vừa đưa tay lau nước mắt cho cô .

    Tâm trạng cậu hiện tại thì khá rối rắm nhưng lại chẳng biểu hiện ra ngoài.

    - ...Le..Lev..Levi ...

    Cô khó khăn mở miệng gọi tên cậu .

    Đôi mắt to tròn ngấn nước ngước nhìn , hai cánh tay nhỏ nhắn từ từ vòng qua người cậu ôm chặt .

    ___

    Sau ngày hôm đó , tôi gần như nhớ mãi cái lần mà em khóc , nó làm thâm tâm tôi như rung động ...

    Tôi thề là sau lần đó tôi đã không bao giờ để bất cứ một thằng ất ơ nào có thể làm hại hay làm tổn thương em .

    Levi

    ___

    - Xong rồi !

    Anh chàng kia bỗng nhiên hô lên sau khi đã sơ cứu xong cho cô .

    Cậu ta tên là Farlan - một chàng trai trẻ với đôi mắt màu xám nhạt và mái tóc vàng bạc.

    Tóc mái của anh treo trên trán, giữa hai mắt .

    Chúng luôn đi cùng với bộ quần áo thường ngày của anh gồm một chiếc áo sơ mi trắng dài tay đơn giản với một chiếc áo khoác màu xanh nhạt và giày cao đến đầu gối.

    Farlan là một trong những người bạn sống trong khu ổ chuột với Levi , trông có vẻ khá giỏi về những cách sơ cứu cơ bản.

    - Mà này Levi ... sao cô bé này lại gầy đến thế ?

    Mặt cũng xinh xắn đấy , mỗi tội gầy quá !

    Ủa nhưng nó có quan hệ gì với cậu vậy ?

    Hai người gặp nhau khi nào ?...

    Farlan ngước qua ngước lại nhìn thân ảnh đang ngủ say trên chiếc nệm mới cùng với cái chăn bông ấm áp .

    Liền thắc mắc đặt một loạt câu hỏi .

    - Xong rồi thì về đi .

    Cậu tuyệt tình ngắt lời và buông cho cậu ta một câu nói .

    - Rồi rồi .. hứ , mới cái là đuổi người ta về .

    Farlan giả vờ giận dỗi nhưng sau khi nhận được cái ánh mắt sắc lạnh đang liếc nhìn mình của cậu , thì liền rời đi .

    Sau khi Farlan đi mất , Levi đưa tay vuốt nhẹ tóc cô , haizzz...

    Cậu lại quên mất chuyện hỏi tên cô nữa rồi .

    ...
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 3


    - Levi ..!!

    Kenny từ ngoài la to , ông ta nhanh chóng kéo khoá cửa và bước vào trong .

    Tiếng lộp cộp của đôi giày bỗng nhiên dừng lại hẳn .

    - Hừm ... hai tên nhóc này , ngủ say như chết .

    Ô, lạ nhỉ ?

    Thằng kia thường ngày nó có ngủ được bao nhiêu đâu sao hôm nay lại nằm ngon lành thế kia ?? .

    Ông chú già liền tỏ vẻ khó hiểu , đặt cái bọc đồ ăn lên chiếc bàn gỗ bị mục , tiến lại gần và lay cậu dậy .

    - Ây ...

    ây , Levi nhà ngươi có dậy không thì bảo ?

    Hôm nay chúng ta có việc đấy !

    Ông ta lấy tay vỗ vỗ vào vai cậu .

    - Tch ...

    ông già này , im coi .

    Cậu khó chịu gào lên một tiếng.

    Mở mắt trừng vào mặt Kenny .

    Tiếng la của cậu vô tình làm người nằm kế bên giật mình tỉnh dậy.

    - Ah ...nhóc dậy rồi sao ?

    Kenny lơ cậu và nhìn sang phía cô .

    - Hôm nay nhóc ở lại trông nhà nhá, ta và tên này có việc phải ra ngoài .

    - Nè ông già...

    Không để cậu nói câu nào , ông dùng tay chặn miệng cậu và lôi ra ngoài bỏ lại gương mặt nhỏ nhắn vẫn còn ngơ ngác .

    - ĐỒ ĂN Ở TRÊN BÀN ĐẤY !!!

    Giọng ông chú từ ngoài vọng vào .

    ...

    Tới trưa , bước vào nhà chỉ còn một mình cậu còn Kenny thì đã biến mất tăm .

    Mới sáng sớm đã bị ông ta dẫn đi đánh nhau , dính toàn những thứ dơ bẩn lên người .

    Cậu bực dọc leo thẳng lên chiếc võng cao kia mà nằm khoanh tay lại .

    "Bụp...bụp...bụp..." có tiếng động như ai đó đang cố gắng nhảy lên .

    Levi quay mặt nhìn xuống và thấy cô nhóc lùn kia đang cố gắng leo lên như cách mình đã làm .

    - Ha ...chắc phải làm cho nhóc con nhà em một cái thang rồi .

    Cậu thở dài , miệng hơi nhếch lênh, ngồi dậy và nhảy xuống , tiến lại phía cái bàn cũ kĩ.

    - Lại đây .

    Vỗ vỗ trên mặt ghế tỏ ý muốn cô ngồi kế bên .

    Nhóc con kia liền hiểu và tiến lại ngồi kế bên cậu .

    Tay nhỏ với trong túi đồ ăn mà đưa cho cậu một cái bánh .

    - Bao nhiêu tuổi ?

    Cậu hỏi một cách cộc lốc , vừa nói vừa nhận lấy chiếc bánh mà cô đưa .

    Nghe thế bàn tay nhỏ sau khi đưa bánh xong liền giơ lên 8 ngón .

    - Em không nói được sao ?

    Mở miệng ra đi chứ !

    Cậu khó chịu khi cô ít khi nói chuyện với người khác mà chỉ biểu lộ cho người ta biết .

    - Em...nói được...

    Cô nghe vậy liền mở miệng , thều thào nói .

    - Tên ?

    Levi hỏi cô , dứt lời liền cắn một miếng bánh.

    .

    .

    .

    Qua một vài phút vẫn chẳng nghe thấy câu trả lời , cậu lặp lại một lần nữa.

    - Tên của em là gì hả nhóc con ?

    Em không nhớ tên của mình à.

    Cô mấp máy miệng một hồi , cuối cùng cũng nói.

    - Em...

    Không có tên...

    ___

    Cô bé của tôi , em có biết tại sao tôi đặt cho em cái tên Oralie không ?

    Chắc hẳn là em không biết rồi... và có lẽ mãi mãi về sau em cũng chẳng thể biết được .

    Oralie có nghĩa là Ánh Sáng.

    Tôi đặt cho em cái tên này để cảm ơn em vì đã đến bên tôi vào những ngày tôi sống ở nơi mà bình minh chẳng bao giờ có thể rọi tới , cảm ơn em đã mang đến cho tôi một thứ ánh sáng kì diệu mà tôi không thể nào quên được...

    Levi

    ___

    - Em không có tên sao ?

    Cậu tỏ vẻ khá ngạc nhiên về điều này .

    - Vì Kenny bảo , em là món quà mà ông ta đã dành tặng cho tôi nên... tôi sẽ là người đặt tên cho em.

    Dứt lời , cậu liền ngốn hết cả miếng bánh còn lại vào miệng.

    - Em cứ ngồi đó ăn đi , tôi đi ra trước nhà suy nghĩ cho em một cái tên.

    Cậu rời khỏi ghế và mở cửa đi ra ngoài , không để ý cô bé kia vì cậu mà cười nhẹ một chút .

    - Cảm ơn anh...

    ...
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 4


    Tiếng bước chân lộp bộp đi ra cửa.

    Cô bé bước tới và ngồi xuống thềm , vị trí kế bên cậu .

    - Anh...nghĩ ra chưa.

    Cô đưa đưa mắt nhìn cậu hỏi , lòng đầy mong đợi .

    Nghe thấy tiếng gọi non nớt ấy , Levi ngửa cổ lên và hít sâu một hơi, sau đó nhìn sang cô .

    - Tôi thấy...em thật sự rất giống một con ngốc , vậy nên tên của em là...Oralie.

    Cậu nhếch miệng , trong mắt hiện lên ý cười , mặc cho biểu cảm của cô bé trước mặt đã xụ xuống.

    - Em thật sự ngốc đến vậy sao...

    Oralie nghĩa là ngốc hở ?

    Cô hơi trề môi dưới , giọng nhỏ đáp lại.

    - Huh...ý nghĩa của cái tên em không cần biết đâu.

    Em chỉ cần nhận thức được , từ nay em là Oralie và đây tên tôi đặt cho em.

    Hiểu chứ ?

    Cậu vươn tay xoa xoa mái tóc màu đỏ của cô.

    Vào lần đầu gặp nhau , người cô quả thật rất bẩn , bùn đất dính đầy trên tóc cùng cái không gian tối tăm do cậu không bật đèn , nên lúc đó cậu chưa thể quan sát được mái tóc cô lại có một màu đỏ rượu như thế này.

    Phải tới tận khi cô tắm rửa sạch sẽ , cậu mới có thể thấy được...

    Oralie thật sự rất đẹp.

    Cô sở hữu gương mặt trái xoan cùng chiếc mũi cao và đôi mắt to tròn có màu xanh như cậu ; tóc của cô khá dài , nó được cắt xén gọn gàng ngang lưng và hơi xoăn nhẹ tạo cảm giác bồng bềnh; Oralie chỉ có một nhược điểm duy nhất đó là gầy .

    Mặc dù thế cô lại là người đẹp nhất trong những người phụ nữ mà cậu từng thấy , có lẽ cô đẹp giống như mẹ cậu , đẹp như người mẹ không may mắn mất đi vì bệnh tật của cậu.

    Đột nhiên cô quay sang làm cậu giật mình , thay thế biểu cảm yểu xìu ban nãy bằng một nụ cười thật tươi.

    - Em rất cảm ơn anh...Levi.

    Cô cười làm cậu hơi đứng hình vài giây nhưng liền lấy lại ý thức và trả lời.

    - Em hãy nhớ kĩ tên của bản thân và nắm bắt một vài thông tin về tôi vì nó sẽ rất có lợi cho em...Tôi tên Levi , 13 tuổi ( Là kẻ sẽ xử lý bất cứ ai dám làm hại em ).

    ...

    Một vài năm sau , Oralie từ một cô bé 8 tuổi rụt rè đã trở thành một cô gái xinh đẹp ở tuổi thứ 14.

    Và cả Levi , từ một cậu bé 13 tuổi trở thành một chàng trai trưởng thành ở độ tuổi 19.

    Vào khoảng 3 năm trước , Kenny đã rời đi , bỏ mặc Oralie và Levi ở lại.

    Không một ai biết ông ta đã đi đâu và làm gì , chỉ biết rằng có lẽ ông ta đã lên trên mặt đất, một nơi sinh sống đầy những tia nắng chiếu rọi từ mặt trời.

    Sự việc đó là một cú sốc khá lớn đối với Levi vì ông là người đã đem cậu về nuôi nấng từ khi còn nhỏ.

    Kể từ đó Levi trở nên trầm tính và khó gần hơn với những người xung quanh ngoại trừ Oralie và Farlan.

    - Yahooo...haha !

    Tiếng cười sảng khoái của Farlan vang lên khi cả ba đang bay lên cao bằng bộ cơ động 3D.

    - Levi !

    Bà bán táo hồi nãy mới ném cho em một quả khi em bay ngang !

    Anh ăn không ?

    Cô tay cầm trái táo , vừa bay vừa nhét nó vào chiếc túi đeo ngang hông.

    - Em ăn đi , nhớ chú ý phía trước là được.

    Farlan quan sát xem bọn cớm còn đuổi theo không ?

    Đừng có mà ở đó la hét nữa.

    Anh nhẹ giọng nhắc nhở cô , dứt lời liền chuyển sang nói với Farlan.

    - Rồi rồi ... cậu lo gì chứ , bọn cớm đó còn lâu mới đuổi kịp chúng ta.

    Farlan vừa nói vừa quay lại nhìn phía sau , miệng nhếch lên tỏ vẻ thích thú.

    - Ừm.

    Sắp tới rồi , Oralie !

    Bám vào anh.

    Levi nghe thế liền đảo mắt quan sát phía đuôi và kêu cô bám vào vai mình.

    - Vâng.

    Cuối cùng , cả ba đều đáp xuống trước cửa căn nhà.

    - Hôm nay luyện tập thế là đủ.

    Kĩ năng của em đã cải thiện khá tối , lần sau chỉ cần học cách đáp đất thôi.

    Anh ôn nhu xoa đầu cô và nói.

    - Vào nhà tìm đồ ăn thôi , chứ tôi đói lắm rồi đó.

    Farlan nói xong liền kéo cả 3 vào trong nhà.

    ...
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 5


    - Levi... cậu có thích Oralie không ?

    Farlan ngồi cạnh Levi ,vừa nói vừa ngước nhìn cô bé đang bay trên cao bằng bộ cơ động 3D kia.

    - Thích sao ?

    Nếu tôi thích thì tôi sẽ làm được gì cho em ấy ?

    Oralie xứng đáng hơn với những thứ mà em ấy hiện tại đang có.

    Có lẽ nơi mà Oralie đang sống hiện giờ phải là cái thế giới đầy ánh sáng trên mặt đất kia kìa chứ không phải sống ở nơi tối tăm này như chúng ta.

    Levi chăm chú quan sát cô, miệng lạnh nhạt nói.

    Farlan nghe vậy thì quay sang , nhưng sau đó cũng nhếch miệng cười.

    - Ha...cậu nói cũng phải.

    Cô dùng bộ động cơ đáp xuống mặt đất , không xa nơi bọn họ đang ngồi và liền vui vẻ chạy lại.

    - Hai anh thấy như nào ?

    Em đã tiến bộ hơn rồi đó nha.

    Cô tươi cười nói , xoa xoa hai tay đầy mồ hôi của mình.

    Sau đó vịn vào hàng rào chắn , nhìn xuống dưới.

    - Cả mấy anh nữa, thấy như nào ?

    Bên dưới khoảng tầm 9 10 người , tất cả đều là đàn em của Levi và từng được anh giúp đỡ.

    - Oralie làm rất tốt !!

    - Em làm tốt lắm đấy !!

    - Tốt lắm !!

    - Không hổ danh là em gái của anh Levi với anh Farlan.

    Cả bọn hô hào và vỗ tay cổ động.

    - Mọi người đều khen em kia kìa , sao mấy anh chẳng nói gì thế ?

    Cười thật tươi với bọn họ , cô quay sang hai người anh trai kia để trách mắng.

    - Em làm rất tốt.

    Farlan cười xoà khen ngợi.

    - Còn yếu lắm , tập luyện thêm đi.

    Khác với Farlan, Levi phũ phàng phán một câu làm tâm trạng cô tuột dốc không phanh.

    - Tch...anh chính xác là cái đồ khó ưa nhất mà em từng gặp đấy.

    Oralie mặt mày nhăn nhó nhìn thẳng vào ánh mắt nhởn nhơ của Levi.

    - Đúng vậy !

    Anh chính là cái đồ khó ưa mà em sống chung tận 6 năm trời đó...Nhóc Con Mít Ướt!

    Anh luồng tay sau gáy cô kéo sát vào gần mặt mình nói , đồng thời cũng không quên nhấn mạnh bốn chữ cuối - cái quá khứ chết tiệt luôn làm cô xấu hổ mỗi khi anh nhắc đến.

    - Anh... anh... anh được lắm!

    Vì chẳng thể đánh được anh để thỏa mãn cục tức này , cô đành phải nuốt trọn nó xuống trong sự uất ức.

    Levi thở dài bất lực với cô gái trẻ con này.

    Trong một khoảng khắc ngắn ngủi miệng hơi cong lên nhưng sau đó liền trở lại bình thường.

    Tay buông cô ra và đút vào túi quần tìm kiếm thứ gì đó.

    - Tay.

    Anh thốt ra một chữ làm cô chưa kịp tiêu hoá thì đã thấy trên cổ tay mình xuất hiện một vật lấp lánh.

    - A ...!

    Mặt cô khi nhìn thấy nó liền bừng sáng , vui mừng nhìn về phía anh.

    - Sướng nha , được tặng cái vòng đó chính tay Levi làm luôn , tới anh còn chưa có đây này.

    Farlan cười tươi nói với cô.

    Thấy cô mừng , trong lòng cũng vui theo.

    - Levi... cảm ơn anh!

    Oralie nhào vào lòng Levi , hai tay ôm chặt anh , ngửa mặt lên nói.

    Tới nước này thì làm sao mà kiềm được nữa , Levi buộc phải phì cười nhìn cô , hai tay đặt trên vòng eo mảnh khảnh của cô.

    - Được rồi , về thôi.

    ...

    "Xoạt... xoạt...xoạt..." tiếng động từ xấp tiền đang được đếm trên tay Farlan vang lên.

    - Nè, để tụi bây phải đợi rồi.

    Cậu bước tới và chia thành từ phần nhỏ đưa cho mỗi thanh niên đang ngồi trên ghế sofa chờ sẵn.

    - Phần của lần trước với lần này đấy.

    Farlan nói với 4 cậu nhóc đang vui mừng kia.

    - Còn cái này...của cậu.

    Farlan đặt phần tiền nhỏ kia xuống cái bàn trước mặt cậu bạn đang ngồi riêng biệt và im lặng kia.

    - À , cảm ơn...

    Khi cậu ta cầm phần tiền kia lên thì thấy cuộn trong đó có thêm một xấp tiền nhỏ.

    Cậu ta ngạc nhiên , hướng mắt nhìn lên Farlan.

    Thấy cậu bạn nhìn với ánh mắt như thế , Farlan chỉ cười nhẹ và quay sang dặn dò đám nhóc kia.

    - Tụi bây ráng đừng có mà xài phung phí.

    Đang bị để ý đấy.

    Một cậu nhóc nhanh nhảu đáp lại.

    - Tụi em biết rồi, đi thôi !

    - Ờ.

    Cả bọn sau khi nhận tiền thì rời khỏi sofa và tiến ra cửa.

    Riêng cậu bạn kia thì lúc đi có khựng lại một chút nhưng rồi cũng rời đi.

    - Khi có bộ thiết bị cơ động lập thể này thì công việc dễ dàng hơn nhiều nhỉ.

    Farlan sau khi xong việc thì quay sang chỗ Levi đang lau chùi con dao găm của mình.

    - Phần tiền của mọi người cũng đã tăng lên nhiều.

    Cậu cười cười nói , anh thì vẫn giữ nguyên cái mặt vô cảm đó và đáp lại.

    - Nhưng hình như có người được nhiều hơn thì phải.

    Tại sao vậy ?

    Nghe anh hỏi thế , giọng Farlan trầm xuống trông thấy.

    - Cái thằng đó...cậu cũng biết là chân của Jan lại đang dần yếu đi phải không ?

    Thuốc đắt lắm đấy.

    Dạo này giá cả lại leo thang.

    Mẹ nó... lũ thương nhân lòng đất.

    Mà cậu nghe chuyện này chưa ?

    "Phí lên cầu thang" cũng tăng rồi đấy.

    - Ừ.

    Levi trả lời.

    - Vậy thì người nghèo lại càng có ít cơ hội để có thể nhìn thấy ánh sáng.

    Đi là cầu thang nào thì ta cũng phải tự trả tiền thôi.

    Còn giá thì đội lên theo ý bọn nó.

    Nhưng dù có trả được tiền và ra bên ngoài mà không có quyền cư trú thì sớm muộn cũng sẽ bị ép quay về thôi.

    Và hình như thiếu đi ánh sáng sẽ làm chân của con người ta yếu đi.

    Farlan nói đến đây thì hơi dừng lại sau đó nói tiếp.

    - Nhưng dù có biết thế thì có thể làm được những gì ?

    Levi đảo mắt sang phía cậu đang ngồi.

    - Mẹ cậu... cũng như thế phải không ?

    Và đó cũng chính là lý do à ?

    Nhưng dù sao đó cũng là một khoản tiền lớn.

    Anh nói , mắt vẫn hướng về cây dao của mình.

    - Vì đó là tiền đền bù mà... cậu ta...

    đã quá muộn rồi .

    Nhưng ít ra có thể cậu ta sẽ tìm được một bệnh viện tốt.

    Farlan nói , mắt liếc sang xấp tiền mình đang cầm.

    - Thế à...

    Levi nhỏ giọng.

    - Còn phải cần bao nhiêu...để được sống trên mặt đất đây ?

    Farlan thở dài , tự hỏi .

    Levi cũng nhìn về phía cậu.

    - Mà con nhóc kia nó vẫn còn ngủ sa...

    Lộp bộp ...lộp bộp...lộp bộp..

    Tiếng động phát ra từ cửa cắt ngang câu nói của Farlan.

    ...
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 6


    Lộp bộp ...lộp bộp...lộp bộp..

    Tiếng động phát ra từ cửa cắt ngang câu nói của cậu.

    Farlan và Levi liền trở nên cảnh giác .

    Hai người đi đến gần cánh cửa , Farlan sau khi nhận được cái gật đầu của Levi liền mở mạnh cửa ra thì một cô gái với mái tóc màu nâu đỏ ngã vào , tay như đang ôm một thứ gì đó.

    - Gì đây ?

    Một đứa nhóc sao ?

    Làm giật cả mình.

    Farlan tặc lưỡi nói , biểu cảm trở lại bình thường.

    - Tôi...không phải đứa nhóc.

    Tôi chính là...không phải đứa nhóc.

    Cô gái tóc nâu kia vừa thở dốc vừa phản bác lại.

    - Thế à , vậy chắc đuổi cổ cô ra khỏi đây thì cũng chẳng tội gì đâu nhỉ ?...

    Tôi sẽ bỏ qua chuyện cô làm dơ cái sàn nhà.

    Cút khỏi đây ngay lập tức.

    Levi cau mày , dùng cái giọng lạnh nhạt của mình nói.

    - Gì thế ?

    Không cử động nổi luôn à ?

    Farlan khinh khỉnh tiếp lời nhìn cô gái vẫn còn nằm dưới đất.

    - Cử động được chứ , đừng khinh thường tôi.

    Cô gái tóc đỏ đáp lại , dùng tay chống đỡ gắng gượng đứng dậy.

    Farlan phía sau nhướng mày nói.

    - Đứa nhóc có khí phách dữ.

    Bỗng đột nhiên phía ngoài có tiếng ồn ào của một vài người truyền vào.

    - Đằng kia !

    Levi nghe thấy nhăn mặt.

    - Tch...Cô đang bị truy đuổi à.

    - Sao giờ đây?

    Farlan hỏi , mắt nhìn ra phía ngoài.

    Một vài người đàn ông chạy ra từ phía dưới gầm cây cầu nhỏ.

    - Chó chết !

    Con nhỏ đó chạy đâu mất rồi , bắt được nó thì tao sẽ là người đầu tiên "vui vẻ" đấy !

    Một gã mập lên tiếng.

    - Con nhỏ đó như thế thì còn vui vẻ được gì nữa ?

    Một gã khác nói lại.

    Sau đó bọn hỏi dồn sự chưa ý vào người Levi và Farlan đang đứng ngay cửa nhìn xuống.

    - Ê... có một con nhãi ranh ở đây đúng không ?

    Gã mập hỏi.

    - Hừ , ở khu này toàn mấy đứa như thế thôi.

    Farlan khinh bỉ trả lời lại.

    - Hả ?

    Gã mập tỏ vẻ không hài lòng .

    Cả bọn chúng từ từ bước lên bậc thang về phía chỗ 2 người đang đứng , vừa đi vừa nói.

    - 2 đứa bây là đám cô hồn sống ở đây phải không ?

    Đột nhiên hắn dừng lại và nhếch mép cười.

    - Ô tìm được rồi.

    Biết ngay mà , tụi bây là bạn nó à.

    Bọn chúng nhìn vào cô gái tóc đỏ đang ngồi cúi đầu và dựa vào cánh cửa gỗ.

    - Không.

    Farlan lạnh nhạt trả lời.

    - Vậy giao nó cho bọn tao đi ?

    Đằng nào thì bao che nó tụi bây cũng sẽ bị trở thành đồng phạm , nó đã lẻn vào cầu thanh số 11 để trốn đấy , mà cái cầu thằng đó dù trốn thành công hay bất thành gì thì sẽ trở thành ket có tội thôi.

    Bao cho nó chi cho thiệt cái thân.

    Một gã kia bảo.

    Nghe thấy thế , cô gái kia có vẻ hốt hoảng mà ngẩn đầu lên , còn Levi và Farlan thì hơi ngạc nhiên một chút.

    - Hiểu rồi thì mau giao nó ra đi !

    Gã kia lên tiếng.

    - Thôi được rồi .

    Tránh ra khỏi chỗ đó.

    Tên mập vừa bước vừa nói , khi đi ngang qua Levi , tay hắn đặt nhẹ lên vai anh.

    "Xoẹt" Tiếng dao cắt ngang qua

    ngón tay của hắn.

    Tên mập giật mình ôm tay và bị Levi đập cho vài phát, anh kéo cổ áo của hắn ta lên và nói.

    - Đừng chạm vào tao bằng thứ dơ bẩn đó , làm tao bẩn lâu bây giờ.

    Dứt lời, anh đạp một cú làm hắn ngã xuống thềm cầu thang, may mắn hai gã kia kịp đỡ lại.

    Sau đó Levi rút khăn ra và lau tiếp cây dao của mình.

    - Ái chà... không nên đâu.

    Bọn tôi coi sạch sẽ là số một đấy.

    Rửa tay rồi hãy quay lại nhé.

    Farlan cười nói.

    Nhưng bọn chúng lại sợ chết khiếp.

    - Khônng được , bọn này nguy hiểm quá , mau đi thôi.

    Gã kia bảo , kéo cả bọn rời đi.

    - Nè... cô giữ nó như thế thì sớm muộn gì nó cũng chết.

    Levi đảo mắt vào cái thứ mà cô gái đang ôm khư khư trong người.

    - Sao có thể ?

    Nãy giờ tôi đã ủ ấm nó mà.

    Cô mở tay ra , bên trong là một chú chim nhỏ.

    - Nè nè , đừng nói cô lẻn vào cái cầu thanh đó vì nó nha.

    Farlan nhăn nhó hỏi.

    - Ừm.

    Dù sao nó cũng thuộc về thế giới trên kia .

    Mà này 2 anh...

    - Levi...

    ...
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 7


    - Levi...

    Tiếng gọi nhỏ phát ra từ cửa phòng ngủ.

    - Tch...bệnh mộng du lại tái phát nữa rồi.

    Levi nghe thấy liền tặc lưỡi một cái , sau đó liền tiến về phía phát ra tiếng nói đó.

    Cô gái tóc đỏ kia vẫn ngơ ngác , quên bén luôn việc mình cần hỏi.

    - Levi... anh lại gây ra chuyện gì nữa.

    Anh đâu rồi...Levi.

    Oralie vừa đi vừa nhắm mắt , miệng thì nói mớ .

    Dứt lời cô liền ngã về phía trước , may là anh đã kịp đỡ lại và ôm cô vào lòng.

    - Ngoan... anh đây.

    Không có chuyện gì hết , em ngủ tiếp đi , anh ở đây .

    Tch... lại sốt nữa rồi.

    Levi đưa tay lên cái trán nóng hổi của cô.

    Tay ôm chặt cô nhóc đang vùi đầu vào trong lòng mình.

    Hướng ánh mắt sát khí về phía Farlan.

    Khẩu hình miệng nói.

    - Cái gọi là đỡ sốt của cậu đó à , lát nữa tôi sẽ tính sổ với cậu.

    Anh nghiến răng nghiến lợi nói.

    Bế bổng cô lên.

    Mặc cho Farlan đứng đó sợ chết khiếp.

    - Kì này tiêu rồi.

    Cậu lâu mồ hôi đang lấm tấm chảy ra trên trán của mình.Tự ngủ bản thân một lát , sau đó quay sang cô gái kia.

    - Tôi nghĩ cô nên đi băng bó cho con chim kia và dấu nó đi trước khi nó bị thương vì chuyện tôi bị cậu ta rượt đánh.

    Cậu nói với giọng nghiêm túc.

    ...

    Levi bế cô vào phòng, đặt nhẹ xuống chiếc giường và tỉ mỉ đắp chăn cho cô.

    Tay với lấy cái khăn nhúng vào thau nước ấm bên cạnh giường .

    Vắt khô và đặt lên trán cô .

    Sau đó đứng dậy đi ra ngoài nơi hai người kia đang trò chuyện rôm rả.

    Cô gái tóc đỏ kia thấy anh đi ra , bây đầu giới thiệu bản thân mình.

    - Xin chào , tôi tên Isabel , còn mấy anh ?

    Isabel vừa cười vừa nói.

    - Tôi là Farlan , kia là Levi , còn con bé đang nằm trong kia là Oralie.

    Anh ngồi xuống cái ghế gỗ ban nãy , liếc mắt quan sát đánh giá cô gái kia.

    Isabel là một cô gái sở hữu cặp mắt màu xanh lá cây và mái tóc màu nâu đỏ xù xì với phần tóc dài được buộc thành hai bím tóc hai bên.

    - Farlan và...anh trai Levi sao.

    Cô đáp lại , giọng nói có vẻ khá ngạc nhiên.

    - Anh trai ?

    Levi đanh mặt lại khi nghe thấy Isabel gọi mình là anh trai.

    Đôi chân mày hơi nhíu lại làm cô gái tóc nâu kia hơi sợ sệt.

    - Nè, xin anh...hãy cho tôi tham gia với các anh được được không ?

    Cô nói lớn làm Farlan giật mình ngạc nhiên.

    - Các anh là người đã sử dụng bộ thiết bị cơ động lập thể có phải không ?

    Tôi nhìn thấy rồi.

    Lúc đó tôi đã rất ganh tị .

    Các anh cứ như chim bay ở trên trời vậy.

    Tôi cũng muốn được như thế.

    Isabel nói với niềm hy vọng mãnh liệt làm Farlan hơi khó xử.

    - Tính sao đây ?

    Cậu quay sang hỏi Levi.

    Anh đột nhiên đứng dậy rời khỏi ghế , khi đi ngang qua Isabel thì dừng lại.

    - Nếu muốn ở lại đây , trước khi học bộ cơ động 3D thì cô hãy ráng nhớ cách lâu dọn đi đã.

    Levi mặt không cảm xúc , đi về phía cửa.

    - Hả ?

    Isabel ngỡ ngàng.

    - Anh ấy đã nói rồi đấy , chị cứ yên tâm ở lại đi.

    Oralie từ trong phòng bước ra , dựa vào cửa nhìn Isabel nói.

    - Hả...?

    Isabel hết nhìn qua phía Oralie, rồi lại nhìn sang Farlan và nhận được cái gật đầu của cậu.

    Ở bên trong vọng ra tiếng la lớn.

    - Cảm ơn anh trai Levi !

    Levi nghe được , anh chậm rãi bước xuống thềm cầu thang.

    ...

    - Oralie, đây thực sự là bộ cơ động sao ?

    Tuyệt quá.

    Isabel trầm trồ khen ngợi.

    - Lúc đầu em thấy nó , biểu cảm của em cũng như chị vậy đó.

    Cô tươi cười đáp lại Isabel.

    - Nói chuyện xong chưa ?

    Xong rồi thì mau đi dọn dẹp đi , nhà bẩn quá.

    Levi nhăn nhó nói.

    - Lại bắt đầu nữa rồi.

    Oralie chán nản nói.

    - Chịu thôi.

    Farlan nhún vai tỏ vẻ bất lực.

    - Còn ở đó than.

    Mau đi dọn dẹp nhanh !

    - Vâng!

    Cả 3 đáp lại.

    ...
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 8


    - Levi...anh đã hứa sẽ cho em đi chơi mà.

    Oralie dùng ánh mắt chông chờ nhìn anh.

    - Không được.

    Levi vừa nâng tách trà lên uống vừa nói.

    - Tại sao chứ ?

    Cô trề môi.

    Nhìn sang phía Farlan và Isabel cầu xin sự giúp đỡ nhưng lại nhận về ánh nhìn bất lực.

    Thấy cô như vậy , Levi thở dài tay đưa lên xoa đầu cô.

    - Khi nào em học xong cách tự bảo vệ bản thân.

    Anh sẽ cho em đi.

    Cô nghe thấy mắt liền sáng lên.

    - Thật chứ.

    - Thật.

    Anh đáp lại.

    - Nhưng mà em nghĩ em chẳng cần học những thứ đó...bởi vì anh sẽ luôn bảo vệ em mà.

    Vừa dứt lời , cô cười thật tươi.

    - Có ai chắc rằng , anh sẽ mãi mãi bảo vệ được cho em ?

    Levi nói , giọng nhỏ chỉ mình anh có thể nghe được.

    - Hả ?

    Anh nói gì cơ ?

    Cô nghe loáng thoáng anh bảo gì đó thì liền quay lại nhìn.

    - Không gì.

    Từ ngày mai hãy học cách tự vệ đi.

    Anh nói xong , đứng dậy bước ra ngoài.

    ...

    Thật sự , tôi rất sợ , có một ngày nào đó mình sẽ không thể bảo vệ được cho em , Oralie...

    Levi

    ...

    Die Stühle liegen sehr eng

    (Những chiếc ghế đặt sát bên nhau)

    Wir reden die ganze nacht lang

    (Chúng ta đã trò chuyện cùng nhau suốt đêm dài)

    Dieser niedrige Raum ist nicht schlecht

    (Không gian chật hẹp này cũng không hẳn là tệ)

    Wir können uns gut verstehen

    (Chúng ta có thể thấu hiểu nhau...)

    So ist es immer ,

    unser Licht ist nur das

    (Nó luôn luôn là vậy ,

    ánh sáng của chúng ta chỉ cần có vậy)

    Trinken und singen wir begrüßen morgen

    (Cùng uống và hát cho đến khi mặt trời ló dạng)

    So ist es immer , unterm riesigen

    (Nó luôn luôn là thế , dưới khung trời rộng lớn)

    Himmel Leben wir zusammen,

    die Nacht ist lang...

    (Cùng sống cạnh nhau ,

    trải qua đêm dài...)

    _So Ist Es Immer_

    ...

    Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên từ những kẻ lang thang đánh guitar ngoài đường.

    Nó mang theo một không khí ảm đạm yên bình nhưng lại tràn đầy sự mất mát.

    ...

    Cô gái nhỏ lau mồ hôi chảy đầm đìa trên trán sau những bài tập tự vệ mà chàng trai kia dạy cho mình.

    - Hôm nay đến đây được rồi.

    Vừa dứt lời , anh cầm chiếc khăn đi đến đưa cho cô.

    - Levi...em thật sự muốn đi chơi.

    Anh dừng tay lại sau khi nghe cô nói , sau đó tiến tới thấm mồ hôi cho cô.

    - Levi...

    - Ừm.

    Với điều kiện Farlan và Isabel sẽ đi chung.

    Sau khi nghe anh nói vậy , mắt Oralie sáng bừng lên.

    - Thật sao ?!

    Anh nhìn cô gái đang vui mừng trước mặt mình .

    Mở miệng đóa lại.

    - Ừm.

    Chỉ lần này thôi và đó cũng là món quà sinh Nhật anh tặng em.

    ...

    5 năm , trong 5 năm...tôi đã mất đi rất nhiều thứ quan trọng với mình ... bạn bè, đồng đội, người thân,...và bao gồm cả em.

    ...

    - Farlan , Isabel ...

    2 người mau nhanh lên !!

    Cô la to, trong lòng tràn ngập niềm phấn khởi.

    - Rồi rồi ...ra đây ra đây .

    Trông em vui thế nhỉ ?

    Chắc mong chờ ngày này lâu lắm rồi đúng không.

    Isabel từ trong đi ra nói.

    - Thì đó , mỗi lần em nhìn thành phố chỉ toàn là từ trên cao thôi.

    Hôm nay em quyết định sẽ đi khám phá cho nát cái thành phố này thì thôi.

    Cô vui vẻ nói.

    - Tch... có vậy thôi mà xin tới xin lui Levi cho đi bằng được.

    Farlan tỏ vẻ lười biếng nói.

    - Nhưng nơi em quen thuộc chỉ là ở khu vực do anh ấy kiểm soát thôi.

    Em vẫn chưa được đi nhưng nơi khác mà.

    Oralie phản bác lại.

    - Được rồi ...được rồi đừng cãi nữa , mau đi thôi.

    Isabel nhảy vào chính giữa hai người cần ngăn và đẩy Farlan cùng Oralie ra ngoài.

    - Nhớ cẩn thận đấy.

    Levi lạnh giọng nói , người dựa vào tường.

    - Chúng tôi biết rồi.

    Cậu đừng lo , sẽ về nhà an toàn thôi.

    Farlan la lên.

    ...
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 9


    - Ở đây bán nhiều đồ ghê ha.

    Nhiều hơn ở khu chợ gần nhà.

    Oralie đi từ sạp này sang sạp khác trầm trồ.

    - Nãy giờ em đi quá trời chỗ rồi đó , tụi chị ...chạy theo mệt lả người rồi đây này.

    Isabel và Farlan chống đầu gối thở dốc , tay đưa lên lau mồ hôi đang tuôn ra.

    - Sức bền vậy.

    Farlan cảm thán nói.

    - Rồi , chính được món nào ưng ý chưa.

    Isabel dù mệt nhưng vẫn đi từ từ đến chỗ cô đang nhìn chằm chằm vào những chiếc vòng cổ.

    - Chị à... chị nghĩ cái nào hợp với anh ấy.

    Cô với thức hỏi , mắt vẫn chăm chú nhìn.

    - Anh ấy ?

    Ý em là anh trai Levi đó hả ?

    Isabel hỏi .

    Farlan từ sau nói chen

    vào.

    - Cậu ta mà chịu đeo anh thề là anh đảm nhiệm hết việc nhà cho em luôn đấy.

    Cậu dứt lời liền bị Isabel đánh cho một cái rõ đau vào vai.

    - A...sao đánh ?

    Cậu nhăn nhó nói , tay xoa chỗ vừa bị đau.

    - Farlan anh vô duyên quá.

    Isabel nói.

    Cậu nghe thế thì chỉ biết nhún vai.

    - Nói đúng mà.

    A...sao đánh nữa.

    Oralie sao em đánh anh ?

    Trả lời ngược lại , Farlan lại bị cô đánh thêm một phát.

    - Để em lựa coi , anh ồn ghê đó.

    - Ờ ...biết rồi.

    Farlan xụ mặt đáp lại.

    - Thật sự là chẳng có cái nào hợp với anh ấy cả.

    Oralie chán nản nói.

    - Đừng buồn.

    Em có thể mua trà đen tặng anh ấy mà.

    Isabel đặt tay lên vai với an ủi.

    - Ủa , sinh nhật em mà sao cứ như sinh nhật anh trai Levi vậy ?

    - Hì hì, em cũng không biết.

    Cô lúng túng đáp lại.

    ...

    - Hình như đằng đó là cầu thang số 4.

    Mà đường đi xung quanh vắng vẻ nhỉ.

    Ít ai sử dụng cầu thang này , họ toàn dùng những cầu thang kia thôi.

    Isabel vừa đi vừa nói.

    - Thì đúng rồi , nó thường dùng cho các nghị sĩ mà.

    Nhưng ít người nào muốn xuống đây lắm.

    Farlan nhởn nhơ nói.

    - Vậy sao ?

    Thật thế thì ...A!

    ...

    - Anh Levi ... bọn họ...gặp chuyện rồi.

    ...

    Levi nhanh chóng đi đến nơi xảy ra vụ việc.

    Xông vào trong đám đông đang tụ tập.

    - Ghê thật đấy, cô gái kia bị hủy hết gương mặt , hình như chết rồi.

    - Tội cô ta thật , mấy mắn là hai người kia không sao...

    Anh xông vào mặc kệ những người thuộc hiến binh đoàn ngăn cản.

    Không hiểu , anh thật sự không hiểu bọn họ đang nói gì.

    Bọn họ chắc chắn là những kẻ bịa chuyện thôi , nhất định không ai trong số 3 người họ chết cả...

    Anh đánh gục hết những người đang ngán đường , một mình chạy vào nơi xảy ra.

    - Levi...

    Farlan mình đầy vết bầm tím , tóc có dính chút bùn.

    Nhìn anh nhỏ giọng nói.

    Anh nhăn mặt nhìn cậu.

    Levi đảo mắt nhìn dáo dát xung quanh.

    Không xa , anh thấy được Isabel , cô ấy đang được sơ cứu những vết thương trên người.

    Farlan , Isabel đều ở đây...

    Vậy còn Oralie?

    Anh nhìn chằm chằm vào Farlan , làm ơn xin đừng làm cơn ác mộng đó trở thành sự thật.

    - Levi...tôi ...tôi xin lỗi.

    Farlan nhìn anh với ánh mắt đầy hối hận.

    Cậu khóc , cậu đã khóc.

    Levi im lặng một cách đáng sợ ngồi bệt xuống , tay day trán.

    - Levi...bọn em ... bọn em...

    Isabel đứng phía sau anh , nước mắt trên khoé mi cũng đã trào ra.

    - Tại sao ...?

    Từ trong con hẻm nhỏ kia , anh thấy những người đàn ông kia đang khiên ra một cái xác được trùm kín mít , nhưng có một phần cánh tay đưa ra khỏi tấm vải trùm.

    Trên cổ tay của cái xác đó ...có đeo chiếc vòng mà anh làm tặng riêng cho cô.

    - Oralie...

    Levi như một người mất hồn , đi từ từ đến chỗ cái xác đó.

    - Cậu là ai vậy ?

    Chỗ này cậu không thể vào.

    Một người đàn ông lên tiếng đi tới chặn anh lại.

    - Oralie...

    Ông ta dừng động tác ngăn cảm lại.

    - Cậu là người thân của cô bé này sao ?

    Tôi ...thật sự chia buồn với cậu.

    Người đàn ông nói , tránh đường cho anh đi.

    Levi đi tới , quỳ xuống bên cái xác.

    .

    .

    .

    .

    - Oralie, anh ... xin lỗi em.

    ...
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 10


    - Mấy người là ai ?

    Mau buông em ấy ra , Oralie!

    Á ..!

    Buông tôi ra.

    Isabel hét lên.

    Mắt hướng về phía Oralie đang bị bọn chúng đánh ngất sau đó giữ lại.

    Từ phía sau một gã tiến lên bắt lấy cô.

    - Con nhỏ này , mày mau câm mồm.

    "Chát"... gã đàn ông kia tát mạnh vào má của Isabel.

    - Thằng khốn này !

    Farlan bên kia đang cố thoát khỏi sự khống chế của bọn chúng.

    - Tụi bây không mau câm miệng lại , không là tao bắn nát mặt đấy.

    Một tên nói , ra hiệu cho những người kia dí súng vào trán của cả 3.

    - Thằng chó chết nhà mày.

    Mày mau bỏ con bé ra !

    Isabel chửi thề một câu, vừa nói vừa la hét , lo lắng nhìn Oralie đang bị kéo vào con hẻm kia.

    - Tụi bây mau buông con bé ra !

    Farlan tức điên la lớn.

    Tay cố gắng chống cự thoát ra.

    - Thằng này.

    Mày...

    "Bốp" Farlan từ từ ngã xuống.

    - Farlan !

    A...

    Isabel gục xuống , mắt nhìn về phía con hẻm kia.

    - Oralie ...anh chị xin lỗi.

    ...

    5 năm sau

    ...

    - Levi ...chúc mừng anh nha.

    À không , bây giờ tụi em phải gọi anh là Bình Trưởng Levi rồi.

    Petra - cô nàng xinh xắn với mái tóc cam cười tươi nói.

    - Chúc mừng anh nha Levi.

    Eld - một chàng trai cao ráo , mái tóc vàng cắt ngắn được tạo theo kiểu 5:5.

    - Ờ.

    Cảm ơn mọi người

    Levi với gương mặt vô cảm đến đáng sợ của mình đáp lại.

    Từ xa , có một người cùng đôi mắt kính chạy tới đâm sầm vào anh.

    - Tch...con mụ bốn mắt phiền phức này.

    Levi nhăn nhó đến cực điểm nhìn Hange - cô gái cao hơn anh một khoảng , luôn gắn liền với một đôi mắt kính và sở hữu một mái tóc màu nâu đen.

    - Levi , sướng nha .

    Chức mừng Đồ lùn khó tính.

    Hange nói , lúc nào cũng kèm theo những câu chăm chọc chiều cao của Levi.

    - Mau biến đi.

    Anh cậu mày , đôi mắt sắt đá nhìn Hange.

    - Rồi rồi , đi đây đi đây Đồ lùn khó ưa.

    Dứt lời cô chạy thật nhanh tránh xa bản mặt đằng đằng sát khí của anh.

    Levi cũng không tốn hơi quan tâm đến Hange, anh đi ra khỏi phòng và nhảy lên phía trên nóc nhà.

    -/Oralie, Farlan, Isabel ...đã 5 năm rồi nhỉ?

    Mấy người ở trên đó có nhìn thấy tôi trở nên chính chắn hơn không ?

    Chắc là có , bởi vì tôi đã cố hết sức để sống , sống luôn cả phần của 3 người./

    Levi ngước lên nhìn bầu trời đêm huyền ảo, nó đầy những ngôi sao sáng lấp lánh mà trước đây khi còn ở nơi đó , cả 4 chưa bao giờ được nhìn thấy.

    - Binh trưởng .

    Anh đang làm gì trên này vậy ?

    Petra từ cửa sổ nhảy lên nóc nhà , nhìn Levi hỏi.

    - Hóng gió thôi.

    Anh trả lời.

    - Vậy anh mau xuống nha , mai Erwin nói sẽ giao cho chúng ta nhiệm vụ mới đó , với lại , gió bây giờ lạnh lắm.

    Cô nói.

    Từ dưới vọng lên tiếng là hét.

    - Oluo, anh làm cái quái gì vậy , đổ hết rồi nè.

    - Do cậu hết đó , Á nóng nóng.

    Levi cau mày.

    - Cô xuống xem có chuyện gì đi Petra.

    - Vâng.

    Cô nhảy xuống dưới.

    - Nè nè , mấy người lại làm gì nữa vậy hả ?

    - Đâu phải do tôi , do Gunther đó chứ .

    - Oluo anh đừng có mà đổ lỗi cho người khác.

    - 2 người đừng cãi nữa , mau dọn đi , mai có nhiệm vụ đó.

    Levi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

    -/Ồn ào thật nhỉ , nhưng có lẽ nó sẽ là thứ sẽ bù đắp vào cuộc sống vô vị của mình./

    ...

    - Oh , tới rồi sao.

    Erwin đứng dựa vào bàn nhìn 5 người đang đứng trước mặt mình.

    - Erwin.

    Levi giữ nguyên gương mặt vô cảm của mình nhìn Erwin nói.

    Trước mặt anh là một người đàn ông có vóc dáng cao , mái tóc vàng được chải chuốt cẩn thận , trên người mặc bộ cảnh phục với "đôi cánh của sự tự do" ở phía sau , anh ta chính là người có chức vụ cao nhất ở đây - Đoàn trưởng của Quân Trinh Sát.

    - Ừm , cậu lại đây lấy bản báo cáo của cảnh sát ở thế giới ngầm về nhiệm vụ.

    Erwin đưa cho Levi.

    - Nhiệm vụ ở thế giới ngầm sao ?

    Chẳng phải nên giao cho bọn cảnh vệ à ?

    Oluo bất mãn lên tiếng.

    - Vì trong đội ta có Levi , một người thông thạo địa hình ở thế giới ngầm.

    Còn một việc nữa , kẻ này có thể sẽ phù hợp tiêu chuẩn của Quân Trinh Sát .

    Levi đọc đi.

    - Ờ.

    Theo báo cáo thì chưa xác định được đây là nam hay nữ vì hắn luôn mặc một cái áo choàng màu đen.

    Hắn có thể đang bị thương ở vùng mắt vì đã có một vài người loáng thoáng thấy được tấm vải trắng đã che đi 2 mắt của hắn.

    Vóc dáng người hắn khá nhỏ, tóc có màu đỏ thẫm.

    Cực kì thông thạo bộ thiết bị cơ động lập thể.

    Đánh ngất rất nhiều người đuổi theo mặc dù không giết họ...

    Levi đọc xong , ngước nhìn Erwin.

    - Anh muốn tôi bắt hắn và đánh giá như cách anh đã làm với tôi ?

    - Đại loại là như vậy.

    Erwin mỉm cười trả lời.

    ...
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 11


    Levi trầm mặt một lát.

    Nhưng sau đó trở lại bình thường.

    - Đã rõ !

    ...

    Đứng trước chiếc cầu thang số 4 năm ấy.

    Cái cầu thang nơi luôn ít người qua lại, tạo điều kiện cho những kẻ sát nhân hoành hành.

    Levi đã thề với Chúa , nếu anh biết được những kẻ đó là ai , anh nhất định sẽ trả lại cho bọn chúng tất cả những tội ác mà chúng đã gây ra.

    - Oralie...

    Anh thì thầm trong miệng , mắt chăm chú quan sát chiếc vòng bạc trong tay mình.

    Petra nhìn sang anh , cô thật sự đã quan sát Levi rất lâu rồi.

    Lúc nào cũng vậy , trước khi làm nhiệm vụ , anh luôn lấy chiếc vòng bạc đó ra nhìn một lát , như nó là vật bảo hộ của anh vậy.

    Trong đầu có những lúc ấy luôn tràn đầy những câu hỏi , nhưng chẳng thể nói ra.

    Chiếc vòng đó thật sự là của ai ?

    Chiếc vòng đó có gì đặc biệt mà Levi lúc nào cũng chú tâm đến nó ?...

    - Binh trưởng , chiếc vòng đó có gì đặc biệt vậy ạ ?

    Petra lấy Dũng cảm nhẹ nhàng hỏi.

    Nhưng đổi lại đó lại là sự chối bỏ của anh.

    - Không có gì.

    Nó đơn thuần chỉ là một vật hộ thân thôi.

    Đó chắc chắn là một lời nói dối , cô đã quen biết anh 2 năm , từng đấy thời gian cũng có thể biết được Levi là một người không bao giờ tin vào những thứ tâm linh.

    Mà chắc anh thật sự có lý do riêng của mình nên cô không hỏi nữa.

    - Mọi người đã nhớ rõ kế hoạch chưa ?

    Bây giờ thì bắt đầu.

    ...

    - Thưa Binh trưởng , hắn đã xuất hiện !

    Eld từ đằng sau bay lên báo cáo.

    - Ừm.

    Levi gật đầu , bắt đầu chuyển hướng.

    Bắt kẻ đó , nhiệm vụ này thật sự quá đơn giản bởi anh đã rất thân thuộc với nơi này.

    - Mục tiêu đã xuất hiện.

    Oluo từ đằng sau nghiêm túc cảnh báo cho những người khác.

    - Thưa Binh trưởng , hắn ta rất giống với bài mô tả.

    Eld nói.

    - Cứ để tôi lo .

    Các cậu theo như kế hoạch , chặn mọi đường đi của hắn.

    - Đã rõ.

    Dứt lời , Levi với đôi mắt sắt lạnh của mình tiến lên phía trước.

    Những người khác liền chuyển sang hướng khác , biến mất đằng sau những bức tường.

    - /Ta sẽ bắt được ngươi./

    Levi nghĩ trong đầu .

    Sau một hồi truy bắt kẻ lạ mặt kia , anh nhận thấy một điều , không chỉ có anh thân thuộc với khu vực này , mà cả hắn cũng thế.

    Mọi đường đi , đường bay của anh đều bị hắn né được một cách dễ dàng.

    Cái chiến thuật mà anh sử dụng cho đội cũng bị nhìn thấu giống như kẻ này đã có mặt vào lúc anh bàn việc.

    Không những thế , hắn còn đã đánh ngất cả 2 thành viên trong đội là Petra và Gunther.

    - Tch...phiền phức rồi đây.

    Phải dùng vũ khí à.

    Anh nhăn mặt, tay rút hai thanh kiếm chuyên dùng để giết titan ra.

    Sau một khoảng thời gian truy đuổi đó , Levi cũng đã suy nghĩ được cho mình một chiến thuật khác.

    Lần này chắc chắn bắt được.

    Anh đuổi theo rất kịch liệt ,động tác nhanh nhẹn dứt khoát.

    Vào lúc hắn thoát ra bằng con đường kia đã thấy anh chờ sẵn ở đó.

    Levi sau khi rút ngắn được khoảng cách, anh vung kiếm chém một nhát làm đứt dây cột của chiếc áo choàng đen cũ kĩ kia.

    Áo choàng lập tức rơi ra nhưng nhanh chóng được kẻ đó cầm chặt lại , không khó để anh thấy được dải băng trắng được quấn quanh đầu và mái tóc màu đỏ rượu khá dài.

    Tốc độ của kẻ đó bắt đầu chậm lại.

    Anh nhân cơ hội tiến lên bắt hắn cũng như nhìn gương mặt được che phủ phía sau mái tóc đó.

    - Levi...

    Một giọng nói nhẹ nhàng , thuần khiết , cái giọng nói mà kể từ 5 năm trước anh đã không còn được nghe thấy , cái giọng nói lúc nào cũng tỏ ra hờn dỗi mỗi khi anh khiển trách.

    Nó làm anh mất tập trung và bị bỏ lại đằng sau.

    Levi đáp xuống mặt đất và ngơ ngẩng nhìn theo bóng dáng người đó.

    - Binh Trưởng .

    Đã bắt được hắn chưa ?

    Tiếng gọi của Eld và 4 người còn lại đã kéo anh về hiện thực.

    - Không được.

    Cô ấy bỏ trốn rồi.

    Anh đáp.

    - Cô ấy ?

    Hắn ta là nữ sao ?

    Gunther hỏi , cổ vẫn còn đau nhói sau cú đánh ban nãy.

    - Làm sao đây ?

    Có lẽ nhiệm vụ thất bại rồi.

    Petra lo lắng nói.

    - Chưa thất bại đâu.

    Tôi nghĩ tôi biết chỗ hắn ta sẽ đến.

    ...
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 12


    "Lộp bộp lộp bộp" Tiếng bước chân của nhiều người tiến vào căn nhà cũ năm xưa.

    Căn nhà đã từng tràn đầy tiếng cười nói của Oralie , tiếng cãi nhau giữa Isabel và Farlan và cả tiếng than thở của 3 người họ khi Levi bắt phải dọn dẹp nhà ... giờ đây chỉ đơn giản là một căn nhà ảm đạm , buồn bã và tràn đầy bụi bặm do sau một thời gian dài không được lau dọn.

    - Đây nơi anh chắc chắn cô ta sẽ đến sao ?

    Oluo thắc mắc hỏi.

    Bọn họ từ từ tiến vào trong.

    - Hức ...hức...

    Một tiếng khóc nhỏ phát ra từ trong căn phòng khiến cả đội liền cảnh giác , nhưng riêng Levi vẫn giữ nguyên biểu cảm của mình.

    Đứng trước của căn phòng đó , bọn họ đều thấy được trong góc tường có một cô gái với mái tóc đỏ thẩm dài ngang lưng đang ngồi quay mặt vào trong.

    Eld định rút kiếm ra nhưng lại bị Levi ngăn cản.

    Anh một mình bước vào trong và tiến gần lại.

    - Để anh ấy một mình vào trong có sao không ?

    Petra bên ngoài hỏi nhỏ Eld.

    Cậu Suy nghĩ một chút sau đó liền gật đầu.

    Anh ngồi xuống đằng sau, tay từ từ xoay người đó ra.

    Trước mặt anh bây giờ là gương mặt quen thuộc của 5 năm trước , với tấm vải trắng đang dần chuyển màu đỏ được quấn quanh phần mắt.

    Levi đưa tay lên tháo nút thắt ở phía sau , tấm vải rớt xuống , đôi mắt xanh dương kia dần lộ ra , nhưng thứ đang chảy ra từ mắt cô không phải là nước mắt , mà đó lại là ...

    Máu.

    - Oralie...

    Khi nghe tiếng anh gọi , cô liền nhướng người tới ôm chầm lấy anh.

    Và ngược lại , anh cũng vậy , ôm chặt cô.

    ...

    - Levi, em ấy ngủ rồi...Tôi đã quấn băng mới cho em ấy.

    Cậu đừng lo nữa.

    Hange từ đằng sau bước tới đặt nhẹ tay lên vai anh.

    - Cảm ơn.

    Anh đáp lại , nắm chặt lấy tay cô.

    - Vậy tôi ra ngoài trước.

    Hange nói xong , sau đó ra ngoài và đóng cửa.

    - Cô ấy là ai vậy ?

    Gunther thắc mắc hỏi ngay sau khi Hange vừa mới ra khỏi phòng.

    Xung quanh anh là 3 người kia cũng đang chờ đợi câu trả lời.

    - Chắc là người thân của cậu ấy.

    Một người rất quan trọng.

    Có lẽ cô bé này cũng giống như Farlan và Isabel.

    Hange trả lời.

    - Vậy sao...Binh Trưởng thật sự rất quan tâm đến cô ấy.

    Lần đầu tiên tôi thấy anh ấy như thế.

    Oluo gật đầu cảm thán.

    Nhìn vào bên trong bằng cái kính trên cửa.

    - Thôi , tôi nghĩ chúng ta nên đi.

    Ôn ào quá cũng không tốt.

    Petra nói.

    ...

    Sáng ngày hôm sau...

    Khi anh bước vào phòng đã thấy Oralie ngồi trên thành cửa sổ nhìn ra phía ngoài.

    Tấm băng gạc mà hôm qua Hange đã băng lại đã bị tuột xuống cổ.

    Tóc cô trở nên óng ánh và trông mượt mà hơn dưới ánh nắng ban mai rực rỡ của bầu trời.

    Levi từ từ tiến lại gần , đưa tay lên xoa đầu cô.

    - Mệt không ?

    Anh hỏi .

    Oralie không trả lời , chỉ im lặng mà dụi dụi vào tay anh.

    Sau một vài phút , cô đưa tay lên chạm nhẹ vào mặt anh.

    - Không biết gương mặt anh như nào nhỉ?

    Em thật sự chỉ có thể dựa vào mùi hương và âm thanh để nhận ra anh thôi.

    Lời của cô làm anh hơi khựng lại.

    - Anh sao vậy ?

    Em ... chỉ đơn giản là bị hội chứng khó nhận diện khuôn mặt thôi.

    Không có gì đâu.

    Cô nhẹ nhàng nói , nở một nụ cười thật tươi nhưng trong ánh mắt lại chất chứa một nỗi buồn vô hạn , nó hiện hữu rất rõ ràng mà ngay cả anh cũng có thể nhận ra .

    - Ừm.

    Muốn ăn sáng không ?

    Levi hạ tay xuống nhìn cô.

    Oralie suy nghĩ một lát liền gật đầu.

    - Đi được không ?

    Anh đỡ cô xuống sàn.

    - Được chứ , em đã 19 tuổi rồi đó.

    Cô nhìn anh nói , từ từ tiến ra cửa.

    -/Cũng đúng, đã qua 5 năm...em ấy không còn là cô nhóc 14 tuổi nữa rồi./

    ...
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 13


    - Xuống đây.

    Levi đưa tay đỡ lấy cô.

    - Đi cho nhanh vào rồi ngã.

    Vẫn là cái tính hậu đậu không sửa được.

    Anh đưa tay gõ nhẹ vào đầu cô.

    - Em làm gì biết chân sẽ nhức như thế.

    Cô trề môi dưới nói , dịnh vào người anh.

    - Đi được không ?

    Levi cau mày hỏi , tay vuốt lọn tóc rũ xuống ngay mắt cô lên.

    - Được mà.

    Cô đáp lại , chân cố gắng đi từng bước tới nơi mà anh chỉ.

    Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ ra.

    - Binh trưởng !

    Oh ... em là?

    Eld đứng bật dậy dự định chào Levi nhưng người vào lại là cô.

    - Chào mọi người.

    Em tên Oralie, rất mong được giúp đỡ.

    Cô mỉm cười nói.

    - Chào em , chị là Petra.

    Đây là Eld , Oluo và Gunther.

    Petra đáp lại , sẵn tiện giới thiệu mọi người trong đội.

    - Được rồi , còn đứng đây làm gì ?

    Vào ăn đi.

    Levi đứng phía sau cô nhăn mặt nói.

    - Anh lúc nào cũng khó ưa như thế.

    Oralie bất lực nói , bước đến gần chiếc ghế và ngồi xuống.

    - Binh trưởng !

    Trà đen của anh.

    Petra sực nhớ ra vài điều liền đưa tách trà đen mới pha cho anh.

    Levi gật đầu nhận lấy.

    - Levi !!!

    Cô bé sao rồi !!!

    Hange từ ngoài là lớn phóng vào trong.

    - Tch...phiền phức.

    Anh nhăn nhó chửi thầm trong miệng.

    - Oh !

    Em đây rồi.

    Đã thấy đỡ hơn chưa ?

    Hange vui vẻ hỏi thăm cô.

    - Em cảm ơn.

    Em đã đỡ hơn rồi.

    Oralie trả lời.

    - Hange tôi có chuyện cần hỏi.

    Levi ăn xong bữa sáng của mình liền đứng lên rời khỏi phòng.

    - Đi gì nhanh vậy đồ lùn này.

    Hange nhanh chóng đi theo.

    ...

    - Cậu nói hội chứng khó nhận diện khuôn mặt sao ?

    Hange hỏi.

    - Ừm.

    Levi trả lời.

    - Về vấn đề này , tôi nghĩ cậu nên đi hỏi bên quân y.

    Họ sẽ biết rõ hơn.

    Nói nôm na, nó là do một tác động nào đó khiến người bệnh trở nên khó khăn khi nhận diện khuôn mặt dù là người thân hay người lạ , nó được xếp vào hai loại là về tâm lý và có bệnh về mat hoặc có thể là cả 2 cái đó luôn .

    Tôi chỉ biết vậy thôi.

    Hange giải thích.

    Levi nghe xong thì gật đầu , sau đó anh liền rời đi.

    ...

    - Levi...là anh sao ?

    Oralie ngồi đung đưa chân trên thành đá , ngước nhìn bầu trời hỏi.

    - Sao không vào nhà ?

    Anh bước tới và đứng kế bên cô.

    - Trong nhà nóng lắm , em vẫn muốn ra đây hóng gió hơn.

    Thế giới trên mặt đất đúng là tốt thật nhỉ.

    Cô cười cười , xoay người vào trong.

    - Mà này , em đã tới đây cũng được mấy ngày rồi , tại sao Farlan và Isabel hai người họ không tới gặp em vậy ?

    Hay là được lên trên mặt đất vui quá nên đi chơi quên hết trời đất rồi.

    -...

    - Levi đỡ em xuống , chúng ta đi tìm hai người họ.

    Cô đặt hai tay lên vai anh , chuẩn bị nhảy xuống nền nhà.

    - Hai người họ....mất rồi.

    .

    .

    .

    .

    Im lặng kéo dài trong khoảng không gian tĩnh mịch.

    Levi không nhìn thẳng vào mắt cô , mặc cho cô đang bóp chặt lấy vai mình.

    Vài giọt nước ấm rơi xuống chiếc váy trắng tinh mà cô đang mặt.

    Levi im lặng nhìn cô , tay lau đi hàng nước mắt đang chảy dài xuống hai má.

    - Không ai có thể ở bên em suốt cuộc đời , em phải biết cách chấp nhận sự thật rằng họ đã rời đi mãi mãi , chỉ có vậy em mới trưởng thành được.

    Levi vừa nói vừa đỡ cô xuống.

    - Ngủ đi.

    Và cũng đừng khóc.

    Dù em có khóc thì hai người họ cũng chẳng bao giờ sống lại được.

    Levi kéo chăn cho cô , khẽ vuốt tóc và đi ra ngoài.

    ...

    Tôi biết em đau lắm chứ , nhưng chỉ có đau thương thì em mới thật sự trưởng thành .

    Oralie...

    ...

    - Oh...Oralie em dậy rồi.

    Gunther vừa đứng vừa nói.

    - Vâng.

    Cô đi tới cái ghế kế bên anh và ngồi xuống.

    - Bữa sáng của em đây.

    À mà Đoàn Trưởng Erwin đã cho gọi em rồi đấy.

    Oralie nhận lấy bữa sáng từ tay Petra.

    - Vậy sao !

    Em biết rồi.

    - Anh chắc chắn em cũng sẽ về đội chúng ta thôi.

    Phải mở tiệc mừng thành viên mới đó nha.

    Oluo nói.

    - Mọi người ăn nhanh .

    Được lệnh tập hợp rồi.

    Eld nghiêm túc nói.

    ...

    - Chào Đoàn Trưởng.

    Oralie đứng trước Erwin thực hiện nghi thức chào hỏi cơ bản của một người lính.

    - Ừm.

    Từ nay , cô sẽ về với Quân Trinh Sát và thuộc đội của Levi.

    Erwin nói.

    - Đã rõ.

    Cô trả lời và bước ra khỏi phòng.

    Vừa khép cửa lại thì cả 4 người xông vào hỏi.

    - Oralie, em thuộc đội nào ?

    - Em bị đổi qua đội Hange hả ?

    - Em có thuộc đội tụi anh không ?

    - Em thuộc đội nào vậy ?

    Cả 4 người cùng hỏi liên tiếp làm cô không kịp trả lời.

    - Em thuộc đội Levi.

    Cô cười thật tươi và trả lời.

    - Vậy sao !!

    Mau mở tiệc thôi !!!

    Oluo hô lên , chạy đi.

    - Cậu ta suốt ngày cứ biết tiệc tùng.

    Chúng ta đi.

    Gunther nói nhưng sau đó cũng cùng hai người còn lại chạy theo.

    - Em cảm thấy rất vui khi được ở cùng đội với anh.

    Bọn họ thật sự rất nhiệt tình.

    Cô vừa đi vừa nói.

    Anh chỉ gật đầu đồng ý rồi bỗng dừng lại.

    - Levi ?

    Anh sao vậy.

    Oralie quay lại nhìn anh.

    Levi đút tay vào túi quần lấy ra một chiếc vòng bạc , nắm lấy tay cô và đeo lên.

    - Quà chúc mừng.

    Anh nói , miệng hơi cong lên.

    Dứt lời liền cảm nhận được ai đó nhào vào lòng mình.

    - Cảm ơn anh.

    Levi...

    ...
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 14


    - Mặc dù em đã vào đội chúng ta nhưng hiện tại em vẫn là một tân binh.

    Vậy nên bắt buộc phải thực hiện bài kiểm tra này.

    Eld nghiêm túc nói.

    - Vâng em hiểu rồi.

    Oralie trả lời.

    Nói xong, cô liền rút hai lưỡi dao ra ngắm nghía.

    - Sắt thật nhỉ ?...Sẽ không sao nếu em cầm ngược như thế này chứ ?

    Oralie nhìn Eld hỏi .

    Tay phải cầm thanh kiếm ngược lại phía sau.

    - Em...oh...không sao.

    Cách cầm kiếm của cô khiên Eld hơi bất ngờ nhưng sau đó cũng không ý kiến gì.

    - Được rồi , bài kiểm tra bắt đầu, cố lên.

    Anh động viên sau đó rời đi.

    ...

    - Mô hình Titan đang ở đâu ?

    Oralie vừa bay vừa tự hỏi.

    Nãy giờ cũng đã gần 15 phút sao vẫn chẳng thấy con titan mô hình nào cả.

    Đột nhiên , cô nhìn thấy bên dưới có một thứ gì đó liền dừng tại một cành cây mà nhìn xuống.

    - Cái xác bị đứt một nửa ? ...Đây cũng là chi tiết mô phỏng cho thêm phần...kịch tính hả ?

    Dứt lời , phía sau truyền lên những tiếng động lớn như có một ai đó đang chạy đến.

    Cô xoay người lại , liền thấy loáng thoáng đằng kia có một thân thể với kiểu chạy quái dị đang tiến về phía mình.

    Nó có một cái bụng phệ và gương mặt thì như đang cười.

    - Titan ?

    Đây là mô hình ?

    Thế giới trên mặt đất phát triển thật.

    Cô nhìn nó và cảm thán.

    Sau một vài giây trầm trồ thì tập trung trở lại vào cái bài "kiểm tra chân thực" này.

    Cô bắt đầu cầm ngược lại thành kiếm bên tay phải của mình.

    Nhảy lên bay lại gần nó.

    Con "Titan mô phỏng" kia vung tay định bắt lấy cô.

    - Còn lâu nhé!

    Đồ quái vật.

    Oralie chém đứt tay Titan liền lộn ngược một vọng ra đằng sau gáy và chém , máu bắn ra ướt cả cái áo sơ mi trắng của cô.

    - Dính hết lên áo rồi...Nhưng mà nó gục xuống thì mình sẽ được tính điểm đúng không ?

    Oralie nói.

    Từ xa có 2 con một ốm một mập đang chạy tới.

    Cô bay lên cao và đẩy nhanh tốc độ đến gần bọn chúng.

    Cả hai con Titan kia cũng vung tay bắt lấy nhưng Oralie đã hạ thấp độ cao , dùng kiếm chém lấy hai chân của chúng khiến hai con ngã quỳ xuống.

    Sau đó cô bay lên và dứt khoát chém đứt gáy của chúng.

    - Đùa nhau ?

    Năm con làm sao chơi lại ?

    Cô nhăn mặt nhìn 5 sinh vật kia đang chạy về phía mình.

    Tay thay lưỡi kiếm dính đầy máu của mình bằng hai thanh mới.

    ...

    - Báo cáo Bình trưởng, trong khu luyện tập xuất hiện Titan thật sự.

    Một người lính chạy tới chỗ Levi báo cáo.

    - Gì chứ ?

    Làm sao có thể ?

    Eld đứng kế bên ngạc nhiên.

    Quay sang anh thì đã thấy anh đi từ lúc nào.

    ...

    - Tản ra tìm Oralie!

    Anh ra lệnh cho toàn đội.

    - Đã rõ.

    Mọi người đồng thanh trả lời.

    - Eld, tại sao lại có Titan trong khu vực này ?

    Chúng ta đang ở trong thành cơ mà ?

    Petra lo lắng hỏi.

    - Tôi không biết.

    Một người giám sát đã trở lại báo cáo với tôi và Binh trưởng trong tình trạng mất một cánh tay.

    Eld trả lời.

    - Chết tiệt !

    Gunther cau mày.

    - Mọi người tản ra tìm em ấy đi.

    Oluo nói lớn.

    ...

    -/Oralie.../

    Levi nhăn mặt nhìn xung quanh tìm kiếm .

    Anh bay nãy giờ cũng đã 10 phút rồi vẫn chưa tìm được cô.

    Bỗng anh chưa ta đến cái xác to lớn đang bốc hơi chỉ còn lại xương ở dưới.

    - Ở gần đây.

    Levi bắn pháo xanh lên trời , phát lệnh tập hợp mọi người.

    - Binh trưởng phát lệnh tập hợp.

    Eld nói.

    Tất cả mọi người đều bay về phía có pháo xanh.

    - Binh trưởng , tôi vẫn chưa tìm thấy Oralie.

    Petra nói , bay đằng sau anh.

    - Ở gần đây.

    Tản ra tìm !

    Levi nói lớn.

    - Làm ơn đừng xảy ra chuyện gì.

    ...

    Hello mấy cậu , sau 14 chương các cậu thấy chất lượng truyện tôi như thế nào :> Góp ý giúp tôi với a~~
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 15


    Từ xa cả đội có thể nhìn thấy được một cô gái với mái tóc đỏ nhuốm máu từ đầu tới ngang lưng đang đứng trên cành của một cái cây to lớn , bên dưới là những con Titan đang cố leo lên để bắt lấy cô.

    - Oralie !

    Binh trưởng chúng ta...

    Petra vui mừng khi tìm được cô , nhìn sang Levi nhưng chưa kịp hỏi xong anh đã bay nhanh lên trước.

    - Toàn đội giết hết Titan !

    ...

    Oralie mơ màng nhìn xuống những con titan đang ở dưới chân mình, sau đó cô đảo mắt nhìn xung quanh.

    - Như vậy chắc đủ điểm...rồi.

    Dứt lời , cô mất thăng bằng ngã ra đằng sau.

    - Con ngốc này !

    Nghe tiếng gọi lớn , cô nhíu mày từ từ mở mắt.

    Dựa vào giọng nói, cô có thể đoán đây là anh , nhưng sao anh lại bảo cô là con ngốc chứ.

    - Levi...anh...

    ....

    Khi tỉnh dậy , Oralie đã thấy bản thân nằm trên chiếc giường trong một căn phòng nhỏ , trên trán có một chiếc khăn được đặt lên.

    Cô đưa tay lên lấy nó xuống thì từ ngoài Petra cùng thau nước đi vào.

    - Em tỉnh rồi.

    Petra nhìn cô cười nhẹ.

    Tiến lại gần và đặt tay lên trán cô.

    - Em...à...ừm em xin lỗi vù đã ngất trong khi làm bài kiểm tra.

    Oralie nhìn Petra với ánh mắt hối lỗi.

    - Ô không , tụi chị mới là người cần xin lỗi.

    Petra trả lời , lấy chiếc khăn đặt ở trên kệ , nhúng vào nước và vắt khô.

    - Là sao ạ ?

    Oralie thắc mắc.

    - Thật ra... thứ em giết ngày hôm trước , nó là Titan thật sự.

    Petra mím môi sau đó trả lời.

    - Hả ?

    Oralie ngơ ngác.

    - Nghĩa là em đã giết Titan hàng thiệt chứ không phải hàng giả đấy.

    Em giết cái con Titan mà bọn chị thường giết khi trinh sát ngoài thành.

    Hange từ ngoài bước vào, dựa tường nói.

    - Nhưng chúng ta đang ở trong thành...mà.

    Cô ngập ngừng đáp lại.

    - Đúng là chúng ta đang ở trong thành.

    Cho nên vụ việc lần này của em đã được đưa lên cấp trên.

    Hange đáp.

    - Ừm ...

    Mọi chuyện là vậy đó.

    Petra gật đầu nói thêm.

    - Nhưng em đừng lo , Levi đã giải quyết hết rồi.

    Hange cười , đi lại và đặt tay lên trán cô.

    - Mà em đang sốt hả , trán nóng quá trời.

    Hange vừa nó vừa ghé gần sát đối diện với mặt cô.

    - A ...em.

    Oralie giật mình chụp tay Hange lại .

    Cổ tay áo tuột xuống lộ ra chiếc vòng bạc .

    - Oralie...chiếc vòng đó.

    Petra nhìn chăm chăm vào nó và hỏi.

    - A ...

    Đây là chiếc vòng em được tặng vào sinh nhật 5 năm trước.

    Oralie vui vẻ trả lời.

    - Vậy...sao.

    À bữa tối đã sẵn sàng rồi , Zoe chị muốn ra ăn không ?

    Petra hơi ngập ngừng đáp lại , bỗng nhớ ra bữa tối liền bảo.

    - Hưm...

    Nhưng em ấy bị sốt làm sao đây ?

    Hange tiếc nuối nói , tay xoa đầu Oralie.

    - Em không sao đâu , hai chị cứ đi ăn đi , em ăn sau cũng được.

    Cô xua tay cười nói , sau đó liền nằm xuống và đặt khăn lên trán.

    - Vậy lát nữa chị sẽ để phần cho em.

    - Vâng.

    ...

    - Binh trưởng , anh đã về.

    Gunther đứng lên nói.

    Cậu nhìn về phía anh khá nghiêm túc chào hỏi , nhận được cái gật đầu mới ngồi xuống tiếp tục bữa ăn của mình.

    Levi đứng đó và đảo mắt nhìn xung quanh , đến khi Oluo gọi mới giật mình đi về phòng.

    - Binh trưởng anh tìm đồ ăn sao ?

    Oluo gọi Levi.

    - À không.

    Anh đi một mạch về phòng , vừa mở cửa ra đã thấy cô đang nằm trên giường xoay mặt vào trong.

    Levi tiến lại gần và cầm lấy cái khăn bị rớt sang bên cạnh , sau đó đặt tay lên trán cô.

    Oralie đột nhiên mở mắt và chụp lấy tay anh.

    - Ô ...Levi anh về rồi.

    Cô cười cười nói , ngước nhìn Levi đang ở trước mặt mình.

    - Sốt ?

    Anh nhăn mặt hỏi một câu không đầu không đuôi.

    - Vâng ...sốt nhẹ.

    Cô chớp mắt , gật đầu lia lịa trả lời.

    - Cái này mà gọi là sốt nhẹ chắc.

    Nằm im ở đó.

    Anh cau mày nói và đi ra ngoài.

    ....

    iPhone của em nát rồi mọi người ơiiiiii T - T
     
    [ Đồng Nhân Attack On Titan ] - Levi ... Em Về Rồi Đây.
    Chương 16


    "Cạch..."

    Tiếng động phát ra từ cửa , từ bên ngoài một người đàn ông bước vào , anh ta tiến gần lại giường và chạm lên cái chăn mà cô đang nằm.

    - Anh là ai ?

    Oralie lập tức nhận ra điều bất thường mà xoay người lại nắm lấy cổ tay của anh ta .

    - Oh , xin lỗi vì đã thất lễ .

    Chào em , tôi tên Harry , là một quân y.

    Người đàn ông tên Harry kia vui vẻ giới thiệu bản thân mình , mặc cho cổ tay đang bị cô nắm chặt lấy.

    - Quân y ?

    Anh làm gì ở đây ?

    Oralie cảnh giác hỏi, nhíu mày nhìn anh ta.

    - Tất nhiên là khám cho em rồi, cô bé.

    Harry cười tươi trả lời , cảm nhận được lực tay của cô đã với đi không ít liền thuận tiện gỡ ra.

    - Cho tôi ?

    Cô hỏi, vẻ mặt biểu cảm vẫn chưa tin tưởng cho lắm.

    - Binh trưởng nhờ tôi , được chưa...

    À mà không phải, là ra lệnh mới đúng.

    Harry vừa nói vừa mở chiếc cặp của mình ra.

    Từ bên trong anh ta lấy ra những thứ dụng cụ y tế cơ bản đặt lên chiếc bàn cạnh giường , xong trở lại nhìn cô.

    - A...vậy cho tôi xin lỗi vì đã làm phiền anh giờ này, cũng đã khuya lắm rồi.

    Oralie nói , cười xoà với anh ta.

    Sau khi nghe Harry là được Levi "nhờ'' tới , Oralie trong lòng cảm thấy khá vui nhưng lại có vẻ hơi tội lỗi . cô thật sự không nghĩ tới giờ này cũng đã gần nữa đêm Levi lại có thể gọi một bác sĩ quân y tới khám, tại vì dù sao đây chỉ là một cơn sốt nhẹ theo cảm nhận của cô.

    - Không phiền đâu , dù sao tôi cũng là một người sống về đêm ,nên thường giờ này tôi vẫn còn thức.

    Harry đáp lời , anh ta cười nhẹ và lấy ra một cây nhiệt kế đưa cho cô.

    Oralie cầm nó và ngậm đầu đo vào trong miệng.

    - 40 độ .

    Em có vẻ sốt hơi cao đấy.

    Anh ta ngạc nhiên nhìn vào số đo ,tay lấy một vỉ thuốc hạ sốt sau đó đi ra ngoài.

    Một lát sau , có tiếng mở cửa làm cô nghĩ đó là Harry , nên xoay người ra gọi tên. nhưng nào ngờ , người xuất hiện lại chính là Levi , anh đang mang trên mình một bộ mặt không thể hắc ám hơn.

    - Sốt "nhẹ" nhỉ ?

    Nghe anh nói , cứ như Levi đang nhấn mạnh cái chữ biểu thị mức độ kia.

    Cô chỉ là cảm nhận theo bản năng thôi mà.

    - À ... em chỉ...

    Oralie ngập ngửng trả lời , đột nhiên trước mặt xuất hiện ly nước và vỉ thuốc ban nãy mà Harry cầm.

    Thì ra , lý do anh ta đi từ đây tới bếp lâu như vậy là vì bận báo cáo cho Levi.

    - Uống thuốc.

    Levi ra lệnh một cách cộc lốc.

    Và cô bắt buộc phải làm theo.

    - Ặc...

    đắng.

    Oralie nốc đại viên thuốc vào miệng xong liền uống nước , nhưng vẫn không thể ngăn cản vị đắng đang lan toả , bỗng một vật tròn tròn được đút vào miệng cô , vị ngọt ngay lập tức xoá đi những cảm giác đắng ngắt ban nãy.

    Cô hướng mắt nhìn lên phía anh.

    - Tch... xong rồi thì ngủ đi.

    Levi bảo , ép cô nằm xuống và kéo chăn lên, buông vài lời dặn dò sau đó đi ra ngoài.

    Không biết có phải là do tác dụng của thuốc hay lời nói của anh quá hiệu nghiệm , Oralie nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

    ...
     
    Back
    Top Bottom