Cập nhật mới

Khác Đói

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404599983-256-k215300.jpg

Đói
Tác giả: Ghsihdjsks
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mỗi món ăn là một lời cám dỗ đầy mê hoặc: một nửa để lấp đầy chiếc dạ dày rỗng của con người, nửa còn lại để thoả mãn vị giác ... hay chính những ham muốn thầm kín, tìm kiếm thứ hạnh phúc trong cái gọi là "Mỹ vị" mà chính họ cũng chẳng dám thừa nhận.

Vậy còn bạn ... bạn sẵn sàng nếm trải cảm giác đó chứ?

Khi niềm vui và cơn đói hoà làm một với nhau, đến mức linh hồn phải co rút vì chính sự thèm khát bên trong mình.



ảm-đạm​
 
Đói
Ngày thứ nhất


"Male, male assai fanno coloro che si lasciano vincere dal vino.

A poco a poco, sentono nausea al cibo e si nutrono quasi esclusivamente di quello; indi si degradano agli occhi del mondo, diventando ridicoli, pericolosi e bestiali."

-Pellegrino Artusi-

Lưỡi dao phảng phất mùi máu ấm từ chính cơ thể đang dần lụi tàn này.

Tuy vậy, thứ nó chạm vào không còn là những lớp da xám ngoét...

Nó còn là những ký ức tươi đẹp.

Tâm trí trở nên nặng trĩu, mờ đục như bị một màn sương đen bám chặt lấy từng nếp gấp của suy nghĩ.

Những hình ảnh thoáng qua — không rõ là hồi ức hay ảo giác — cứ nhòe đi theo từng chuyển động của lưỡi dao.

Mỗi khoảng trống được mở ra không còn là khoảng trống vật chất, mà như những đường rạn trong chính ý thức, để lộ một thứ đang âm thầm chuyển động bên dưới.

Có điều gì đó... một cảm giác đói khát không thuộc về thể xác, như tiếng thì thầm vọng lên từ trong đầu.

Nó đói, nó gào thét, nó cào xước từng lớp suy nghĩ, khiến kẻ này không còn phân biệt nổi đâu là bản năng, đâu là thứ ký sinh đang lớn dần trong tâm trí.

Từng lớp thịt, nội tạng được lôi ra rồi lại nuốt vô như một vòng lặp vĩnh cửu.

Đầu óc lại càng bị kéo lệch sang một bên, như thể có một lực vô hình đang uốn cong nhận thức.

Đói khát của bao tử — Thứ dục vọng bất diệt, đang đòi được lấp đầy bằng... bất cứ điều gì khiến nó im lặng.

___________________________

Đầu tuần - Sương mù dày đặc.

Vẫn là căn nhà mục nát đó, mùi khói thuốc len lỏi vào trong bầu không khí ẩm mốc của khu rừng già, làm dịu đi đầu óc đang mụ mị bởi nỗi cô đơn chán chường.

Thiên nhiên như cũng đồng cảm với kẻ già nôi đơn này mà khẽ thở một hơi sương dài, lạnh buốt người.

Hơn ba giờ sáng - thời điểm mà sinh vật còn chưa đánh thức bởi bản năng, còn những kẻ như bản thể này lại bước ra vì một sự thôi thúc không tên

Đi săn?

Đây là một thói quen sinh tồn hay là một sở thích bệnh hoạn nào khác.

Gã cũng chẳng biết.

Súng trường đã vắt lên vai, như một cơ thể phụ đang sống riêng.

Con chó trung thành lẽo đẽo theo sau, im lặng đến mức như thể nó đã sớm buồn chán với cái lão già này rồi.

Rừng sâu lạnh hơn mọi ngày, sương cũng dày đặc hơn, bám lên mặt hắn, như bàn tay lạnh lẽo của tử thần cố che mờ đi đôi mắt người đàn ông này.

Con chó gầm gừ - nó cảm nhận được điều gì đó trong lớp sương dày.

Kẻ này cũng chẳng bận tâm mấy, bàn tay di chuyển theo những lệnh không thuộc ý thức gã, mọi ký ức cũng dần mờ đi ...

Một âm thanh lạnh lẽo xé toạc màn sương kéo theo tiếng thét chói tai đáng có, phản ứng theo đúng quy luật tự nhiên của thế giới này.

Khi sương tan dần theo thời gian, hình ảnh quằn quại của sinh vật nằm giữa mảnh đất ướt.

Nó co rúm, đôi mắt mở to, trừng trừng nhìn gã ta đầy oán giận, nhưng điều đó chỉ đủ chứng minh sinh vật này hẳn sẽ rất vừa miệng.

Gã cúi xuống.

Thuần thục cắt xẻ sinh vật này, moi từng thịt đỏ và đầy đặn đến những nội tạng đáng quý.

Tim.

Phổi.

Gan.

Lòng phèo.

Sắp xếp chúng ngay ngắn vào túi.

Từng chút, từng chút một cho đến khi chỉ còn trơ trọi một cái đầu nhẹ bẫng dưới lớp sương.

Hắn không thích mang nó về, là vì mặc cảm về tội lỗi chăng?

Hắn cùng con chó săn chậm rãi rời khỏi rừng.

Gã định sẽ ăn hết phần thịt còn thừa sẽ tiếp tục ăn phần thịt ngon này.

Chờ đợi luôn là hạnh phúc mà, phải không?

Kẻ này lấy miếng thịt cũ trong hầm lạnh.

Gã biết mình sẽ phải làm gì, một cảm giác hưng phấn hiếm hoi trôi dạt qua lồng ngực gã.

Ngay khi con dao lướt nhẹ trên bề mặt thịt, một khoái cảm như đã quên từ lâu bên trong gã ngày một lớn dần.

Càng chứng minh, gã đang được sống, đang được cảm nhận một niềm vui đơn giản của một con người.

Mùi dầu nóng phả lên.

Tiếng xèo xèo phát ra từ miếng thịt đầy kích thích vị giác, hương thơm ngọt ngào của hành tây và gia vị hoà vào bầu không khí cũ kĩ khiến căn nhà dần trở nên có sức sống hơn.

Thật dịu dàng.

Gã gần như đã nhìn thấy chính bản thân mình trong quá khứ, một người đàn ông lịch lãm, vang danh với chính thú vui tao nhã của mình.

Hắn tựa người vào cạnh bàn, nhìn lòng chảo dần chuyển màu.

Lòng lại dâng lên một cảm giác quen thuộc mà gợi buồn.

Vậy ra...

Hắn vẫn có quyền để được vui sao?

Món ăn đã hoàn thành, được bày biện lên đĩa như một đĩa thức ăn của nhà hàng năm sao.

Hơi nóng tỏa ra mập mờ dưới lớp đèn vàng của căn chòi.

Trong khoảnh khắc ấy, gã thực sự cảm nhận được cơn thèm ăn bên trong mình - một cảm giác mà có lẽ gã đã quên từ lâu.

Gã mong muốn được nếm nó - không phải để thỏa mãn cơn đói, mà thật lòng tin rằng niềm vui của gã là thật, rằng gã có thể níu giữ nó lâu thêm chút nữa.

Hắn thử một miếng.

Không gì cả.

Không vị.

Không hương.

Không một cú chạm nào đến lưỡi.

Tất cả như một cú tát đau điếng vào mặt gã, rằng có một phần quan trọng bên trong gã đã chết từ lâu

Miệng vẫn nhai nhưng giống như đang nhai một vũng bùn không vị.

Trái tim gã chợt trùng xuống, nặng trĩu, rơi xuống một vực thẳm không đáy

À đúng rồi ...

Hắn đã mất vị giác.

Từ bao giờ?

Gã chẳng nhớ nổi.

Chỉ biết rằng, chính vì điều đó mà gã đã ở đây, đã lạc lõng ở nơi rừng sâu vắng bóng người này.

Một tiếng cười méo mó bật ra, vang lên tiếng dây đàn bị đứt- không phải vì vui, mà vì gã đã quá mệt để khóc rồi.

Lão đẩy đĩa ăn sang con chó, nhẹ như đặt xuống một nấm mồ.

Tu liền một ngụm rượu mạnh - Nó không cay, không nóng nhưng đủ để khiến đầu gã trở nên mụ mị hơn bao giờ hết.

Gã vẫn cười khanh khách như kẻ điên, tâm trí lại chìm sâu vào cơn mê man không lối thoát của cồn và rượu.

Để rồi căn nhà lại trở về dáng vẻ yên tĩnh vốn có, cô đơn giữa khu rừng già.

__________________________________

lời tác giả:

Xin chào mọi người!

Mình thật sự biết ơn vì các bạn đã dành chút thời gian quý báu để đọc truyện của mình.

Đây cũng là lần đầu tiên mình thử sức với thể loại này, nên mình rất mong nhận được những góp ý chân thành để có thể hoàn thiện tác phẩm tốt hơn.

Một lần nữa, xin cảm ơn và hẹn gặp lại các bạn vào những trang truyện tiếp theo.
 
Đói
Ngày thứ hai


Thứ ba - Mưa phùn.

Mưa rơi gõ tích tách trên mái mái tôn, từng tiếng như vô tình gõ vào giấc mộng, đánh thức kẻ bợm rượu từ cơn miên man đặc quánh.

Hắn chống tay đứng dậy khỏi mặt bàn, toàn thân mỏi nhừ do nằm và vật quá lâu trên tấm gỗ mục nát, chung quanh lăn lốc những chai rượu đã được uống cạn, còn đầu óc gã thì quay cuồng, đau nhức như búa gõ.

Hắn loạng choạng đến bên bồn nước, hớp một ngụm dài như mong mỏi sự tỉnh táo.

Mà ... tỉnh táo để làm gì? chìm lại vào cơn mê man chẳng phải dễ chịu hơn sao?

Tựa lưng vào thành tường ẩm lạnh, hắn lắng nghe tiếng mưa rơi không dứt, hắn đang chờ - chờ một điều gì đó - một lời đáp trả từ hư vô để thay đổi cuộc đời tàn tạ này.

Nhưng chẳng có gì xảy ra cả, mưa vẫn cứ rơi, ngày một nặng hạt hơn.

Ít ra, hắn vẫn còn lương thực để lê lết qua ngày.

Nhưng liệu hắn đáng sống?

Hắn mất tất cả rồi.

Nhưng mất gì, chính hắn cũng chẳng nhớ nỗi.

Gã khao khát điều gì?

Một lần nữa, chính gã cũng chẳng biết. hắn nhìn vào cửa sổ - nơi có lẽ sẽ phản chiếu con người gã - giờ đây lại đóng chi chít những ván gỗ to nhỏ chồng lên nhau, như thể đang trốn tránh điều gì đó.

Năm tháng cứ trôi đi, thế mà lại mang đi mọi ký ức của gã.

Gã chỉ ước được nhìn lại con người trước kia của gã, gã biết gã từng thấy bóng dáng đó ở đâu ... nhưng như thế vẫn quá ít ỏi.

Hệt một kẻ điên, hắn bò lết, khập khiễn như người khuyết tật quanh căn chòi gỗ, bới tung mọi ngóc ngách mong tìm chút hồi ức.

Thứ gã nhận lại cũng chỉ có vài hũ gia vị, công cụ và ... một khẩu súng lục ổ quay.

Lạnh.

Nặng.

Cũ kỹ.

Không gì cả.

Chẳng có gì chứng minh hắn từng là một ai.

Cô độc trong chính khu rừng ẩm thấp mà hoang dại này gã chẳng là ai cả.

Đến cả thần linh cũng chẳng đoái hoài gì đến gã.

Hơi thở nặng trịch, len lỏi sự cô độc, khiến gã cảm thấy ...

Sợ hãi

Vậy gã sống để làm gì cơ chứ?

Cứ chết dần chết mòn trong cái rừng hoang này khiến gã muốn phát điên.

Không đúng!

Các vị thần chắc chắn vẫn mong mỏi hắn được hạnh phúc.

Nếu gã đến với họ ... hẳn các ngài sẽ rất vui mừng phải không?

Vì hắn là độc nhất mà.

Nòng súng lạnh lẽo dí sát vào vùng thái dương, bên tai dần nghe rõ mồn tràng cười khe khẽ ngọt lịm và bệnh hoạn cùng sự thôi thúc từ hư vô.

Hắn tin ...

đó là lời mời gọi, tin rằng hắn xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.

Khẩu súng nặng trịch trên tay bỗng trở nên nhẹ bẫng, như thể có sức lực vô hình nâng đỡ thay hắn, ổ đạn xoay khẽ phát ra tiếng lạch cạch khô khốc.

Ngón tay từ từ siết dần...

...

Tách.

Chẳng có gì xảy ra cả.

Khẩu súng vốn đã trống rỗng từ lâu.

Gã bất lực, người như lả đi mà ngồi bệt xuống thềm nhà lạnh tanh.

Mưa vẫn rơi.

Và gã vẫn sống.

Bàn tay run run cào lên khuôn mặt sần sùi, như muốn thức tỉnh thứ gì đó, bất kỳ thứ gì ngoài cảm giác đau khổ đến bất lực này.

Con chó già lại không biết điều, sủa in ỏi trong góc phòng.

Nó đói.

Nó đang đòi được ăn.

Tiếng sủa vang vọng trong không gian bức bối, khiến dây thần kinh của gã giật giật liên hồi.

Gã nheo mắt, hơi thở gấp gáp, cơn bực bội trong lòng như sóng cuộn, từng đợt, từng đợt nhấn chìm gã

Nó vẫn sủa.

Và con quỷ đó mất kiểm soát.

Gã bật dậy, gầm gừ, thẳng thừng đá một cước vào chiếc bụng mềm yếu của con súc sinh đó.

Nó va đập mạnh vào vách tường, rên rỉ thê thảm rồi im bặt

Trong khoảnh khắc ấy, sự im lặng được trả lại cho hắn một cảm giác thỏa mãn méo mó - Một sự thỏa mãn khi cuối cùng gã cũng làm chủ được thứ gì đó.

Nhưng chính bụng rỗng của hắn cũng gào lên.

Đói đến mức cảm tưởng như chính dạ dày của gã đang ăn lấy chính nó.

Gã lê bước vào hầm lạnh, lấy thứ thịch vừa được săn hôm qua - thứ thịt của sinh vật gã từng cho là ngon nhất.

Nhưng giờ đây, điều đó còn nghĩa lý gì nữa chứ.

Gã bật bếp, ngọn lửa bùng lên xua tan phần nào cảm giác mệt mỏi.

Một đĩa thịt đơn giản nhanh chóng được dọn ra, vẫn đẹp mắt và thơm lừng, vẫn khiến bụng người ta cảm thấy đói nhưng lần này nó có chút thu hút hơn.

Dù cho người đó là một kẻ mất vị giác.

Gã chậm rãi cắt miếng thịt ra, mong muốn và thèm thuồng trộn lẫn vào nhau dù biết nó cũng sẽ như một miếng đất sét không vị.

Miếng thịt thơm đậm đà được đưa vào khoang miệng, từ từ nhấm nháp.

...

Rồi - một cảm giác như tia sét lóe lên, sáng bừng cả vực thẳm bên trong gã.

Hân hoang.

Rộn ràng.

Mê ly.

Miếng thịt như khiêu vũ trên chiếc lưỡi vốn tưởng đã chết từ lâu nay lại được tái sinh.

Hắn lập tức nhét thêm một miếng nữa - một miếng thịt dày và to lại càng đậm đà vị ngọt ngào mà chính gã đã thèm muốn từ lâu.

Vị giác của hắn ...

đã trở lại?

Hắn chẳng rõ, chỉ cười bật ra - khẽ, rồi lớn dần - gần như mất kiểm soát mà bật khóc.

Vì một niềm vui sướng mà hắn đã khao khát từ lâu, đã mong chờ đến mức đã huỷ hoại chính mình.

Như một con thú hoang bị bỏ đói lâu ngày.

Hắn vồ tới, cấu xé, bốc tách từng miếng thịt thơm nóng nhét đầy cả miệng.

Một hạnh phúc nguyên thuỷ, mãnh liệt làm hắn nghẹn lại.

Càng ăn, hắn càng cảm nhận được cái gì đó đang len lỏi lên não hắn - một kí ức hạnh phúc mà hắn đã quên đi từ lâu.

Nó lớn lao - tinh khiết và đẹp đẽ hơn những gì hắn được biết.

hắn khép chặt mắt, ngửa mặt lên, để hơi ấm tràn vào ngực mình, để cái ký ức đó dần nhấn chìm chính con người hắn - Một mảnh kí ức mang hương vị của tình yêu.
 
Back
Top Bottom