Cập nhật mới

Ngôn Tình Đối Tượng Xem Mắt Muốn Giết Tôi

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
449,747
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
AP1GczNPWlXYvLZcMb5l2_YmAnOySRDSxhlcBCHFjkmZsxioXO3wFWEEDAEfcflupLQ58xjHJBZ3x5eYWx0-RDCsc9aeUzir5WOP2qz1H-NXHJWMq-i8fwT_eJYS9kv0x7z2-UbD6vKDmwn-JXJSwrBA3_hu=w215-h322-s-no-gm

Đối Tượng Xem Mắt Muốn Giết Tôi
Tác giả: Thi Tỷ
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

✦ ĐỐI TƯỢNG XEM MẮT MUỐN GIẾT TÔI – THI TỶ ✦

♡ Tên gốc: 相亲对象要杀了我
♡ Tên khác: Tương thân đối tượng yếu sát liễu ngã
♡ Tác giả: Thi Tỷ
♡ Edit: Dmp
♡ Số chương: 05 chương
♡ Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Hắc ám, HE
♡ Giới thiệu:
Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Giản Ngôn, tôi liền biết chắc anh ta là một người rất giàu có. Mái tóc được chải chuốt gọn gàng, bộ vest tinh tế từ chất liệu đến đường cắt, dáng nâng ly rượu lịch thiệp cùng chiếc đồng hồ hàng hiệu khẽ lộ ra nơi cổ tay.
Dù anh cố tình giữ vẻ khiêm tốn thì ở buổi tiệc rượu hôm ấy, anh vẫn là tâm điểm sáng chói nhất.
“Giản Ngôn, 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đã tiếp quản công ty gia đình. Một soái ca độc thân hiếm có khó tìm, rất nhiều cô gái theo đuổi, đếm không xuể.”
♡ Cảnh báo: Nam nữ chính đều là kẻ điên​
 
Đối Tượng Xem Mắt Muốn Giết Tôi
Chương 1


<b>♡</b> <b>Chương 1: Tô tiểu thư ♡</b>

Ngay lần đầu tiên nhìn thấy Giản Ngôn, tôi liền biết anh ta nhất định rất giàu.

Mái tóc không dính chút bụi, bộ vest tinh xảo cả chất liệu lẫn đường cắt, dáng nâng ly rượu tao nhã, cổ tay khẽ lộ ra chiếc đồng hồ xa xỉ.

Dù cố tình giữ vẻ khiêm tốn, anh ta vẫn là tâm điểm chói sáng nhất trong buổi tiệc rượu.

“Giản Ngôn, 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đã tiếp quản công ty gia đình. Một soái ca độc thân, nhà giàu hiếm có khó tìm, người theo đuổi nhiều không kể xiết. Nhưng mà này, tớ chỉ phụ trách giới thiệu thôi, còn có nắm được anh ta hay không thì phải xem cậu. Nghe nói anh ta kén chọn lắm đó!” Diệp Quỳnh ghé sát tai tôi thì thầm.

Diệp Quỳnh là cô bạn thân duy nhất của tôi, rất thích lui tới những buổi tiệc xa hoa, bởi vậy quen biết không ít người giàu có.

Đây là lần đầu tiên tôi nhận lời sắp đặt xem mắt của cô nàng, còn đặc biệt mặc bộ váy đắt nhất trong tủ.

May thay, đối tượng xem mắt này quả thật không khiến tôi thất vọng.

Giản Ngôn đưa tay về phía tôi, khóe môi hơi cong lên: “Tô tiểu thư, rất hân hạnh. Tôi là Giản Ngôn.”

Ánh mắt anh ta dịu dàng đến mức gần như có thể tan chảy.

Tôi khẽ nắm tay anh, đáp lễ: “Chào Giản tiên sinh, tôi là Tô Ý.”

Những câu nói cũ kỹ nhưng trong buổi xem mắt lại không thể thiếu.

Uống cạn nửa ly rượu, Giản Ngôn mỉm cười nhã nhặn: “Tô tiểu thư, có thể chờ tôi ít phút không? Tôi cần xử lý chút việc.”

Quả nhiên, một tổng tài trẻ tuổi bận rộn.

Vừa thấy Giản Ngôn rời đi, Diệp Quỳnh lập tức ghé đến: “Sao thế? Người ta bỏ đi rồi à? Chẳng lẽ không có hứng thú với cậu?”

Tôi cụng ly với cô nàng, cười: “Cậu đoán xem.”

Đúng lúc này, một giọng điệu khinh miệt vang lên bên tai tôi: “Tiện nhân.”

Tôi ngẩng đầu nhìn, cách đó không xa, một người phụ nữ lạ mặt liếc tôi với ánh mắt châm chọc, lạnh lùng hừ một tiếng: “Diện cái váy rẻ tiền như thế mà cũng dám mò tới đây quyến rũ đàn ông.”

Thật chua xót. Bộ váy tôi cố tình chọn là đắt nhất, nhưng trong mắt người khác vẫn là đồ rẻ tiền.

Tôi bước thẳng đến trước mặt cô ta, nâng ly, dốc sạch số rượu còn lại lên đầu cô ta.

Đã gọi tôi là tiện nhân, vậy thì tôi cứ làm đúng như thế đi.

Người phụ nữ kia không ngờ gặp phải kẻ điên, đứng ngây ra mấy giây, sau đó mặt mũi méo mó, tức tối lao đến tát mạnh một cái, tiếp đó túm tóc tôi, điên cuồng như muốn xé xác.

Tôi không phản kháng, mặc cho cô ta đánh, cho đến khi một bàn tay mạnh mẽ kéo tôi ra sau.

Tôi ngẩng lên, trông thấy Giản Ngôn rực rỡ như một vị cứu tinh.

“Xin lỗi, tôi không cố ý.” Tôi điều chỉnh nét mặt, làm ra vẻ yếu đuối đáng thương, khóe mắt còn long lanh nước, dù sao cái tát vừa rồi cũng thật sự rất đau.

Giản Ngôn đứng chắn trước mặt tôi, ánh mắt kiên định, trầm giọng nói với người phụ nữ kia: “Nếu cô có thiệt hại gì, tôi sẽ bồi thường gấp mười, nhưng xin đừng làm khó bạn gái tôi.”

Bạn gái.

Đây là lần đầu tiên có người gọi tôi như thế.

Người phụ nữ kia thoáng do dự, hiển nhiên e ngại thân phận của anh, chỉ trừng mắt với tôi rồi bỏ đi.

Giản Ngôn nghiêng người lại gần, vén gọn những lọn tóc rối bên má tôi, giọng nhẹ nhàng đến mức khiến lòng người run rẩy: “Đừng lo, ổn cả rồi.”

Như thể chỉ cần có anh, tôi sẽ không còn sợ bất kỳ tổn thương nào trên đời.

Như một phép màu, anh ta lấy ra một sợi dây chuyền gắn đá quý, đích thân đeo lên cổ tôi, khẽ thì thầm bên tai: “Tô tiểu thư, thật ra vừa rồi tôi đi chọn quà cho em. Vừa nhìn thấy đã cảm giác sợi dây chuyền này rất hợp với chiếc váy ấy.”

Bộ váy vốn bị coi thường nay phối cùng chuỗi ngọc lấp lánh lập tức trở nên rực rỡ.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, khẽ hỏi: “Giản tiên sinh, vừa rồi anh nói tôi là bạn gái anh?”

Giản Ngôn gật đầu, ánh nhìn sóng sánh: “Vậy Tô tiểu thư có bằng lòng cho tôi cơ hội này không?”

Tôi cúi đầu, e lệ cười, ngay lập tức kiễng chân đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh.

Không xa, Diệp Quỳnh tròn mắt kinh ngạc, len lén giơ ngón cái với tôi.

Thế là, vị công tử nhà giàu khó chiều mà thiên hạ đồn đại đã bị tôi dễ dàng hạ gục.

Không cần mánh khóe cao siêu, cũng chẳng phải may mắn, đơn giản chỉ vì tôi đẹp.

Nhan sắc chính là tấm vé thông hành vạn năng, có thể khiến những chuyện rắc rối trở nên dễ dàng.

So với để gương mặt này héo úa theo năm tháng, chi bằng tận dụng nó khi còn trong thời hạn sử dụng.

Cho dù tôi vừa dội cả ly rượu lên đầu người khác, anh ta vẫn vô thức coi tôi như nàng Lọ Lem tội nghiệp bị hoàng hậu ác độc bắt nạt.

Đàn ông vốn là vậy.

So với những lão hồ ly thành tinh, Giản Ngôn 22 tuổi rõ ràng đơn thuần hơn nhiều.

Không cần hao tốn nhiều công sức, chỉ cần biết đỏ mặt khi cần đỏ mặt, biết rơi nước mắt khi cần rơi, anh ta đã thương tiếc tôi đến tận xương tủy, cũng hoàn toàn không hay biết tôi lớn hơn anh ta 8 tuổi.

Đó không phải vì anh ta ngốc mà bởi nhan sắc trời sinh cộng thêm vài mũi tiêm đã dễ dàng làm mờ đi tuổi tác.

Cũng chẳng phải vì tôi ác ý, chỉ là khi giới thiệu bản thân, tôi cố tình nói nhỏ đi vài tuổi để phù hợp với gương mặt.

Chỉ cần diễn chút dáng vẻ yếu đuối, khơi gợi bản năng bảo vệ, anh ta liền tưởng mình gặp được bạch nguyệt quang thuần khiết.

Mọi thứ dễ dàng đến mức thậm chí còn khiến tôi thấy chán.

“Cậu thật sự không có chút rung động nào với Giản thiếu gia à?” Diệp Quỳnh hỏi.

“Không hề.” Tôi cười, tháo sợi dây chuyền đá quý kia, tùy tiện ném vào ngăn kéo.

Trên đời này chẳng có tình yêu vĩnh cửu.

Dù có nồng cháy đến đâu, tình yêu rồi cũng sẽ phai nhạt trong mài mòn của tháng ngày, cuối cùng biến thành hận, thành chán ghét, thành thờ ơ.

Thay vì tự đẩy mình vào vũng lầy vô vọng, chi bằng ngay từ đầu đừng bao giờ trao gửi chân tình.

Mỉa mai thay, người càng thật lòng thì lại càng không được trân trọng.

Ngược lại, kẻ giỏi che giấu như tôi, thứ cặn bã biết ngụy trang, lại dễ dàng được ưu ái.

Một khi đã như vậy thì ai lại chọn làm kẻ ngốc chứ?

Rõ ràng, Giản Ngôn chính là kẻ ngốc đó. Ánh mắt anh ta nhìn tôi lúc nào cũng chan chứa tình sâu nghĩa nặng, hơn nữa còn rất hào phóng, lần hẹn thứ hai đã tiếp tục tặng tôi mấy món quà đắt giá.

Giả vờ từ chối vài câu cho có lệ rồi tôi cũng lần lượt nhận hết.

Bởi vì đó là thứ tôi xứng đáng được hưởng.

Dù sao thì đóng vai một cô bạn gái dịu dàng ngoan ngoãn, hiểu chuyện biết điều cũng tiêu tốn không ít sức lực.

Không chỉ thế, tôi còn phải nỗ lực diễn cho thật đạt.

Cho đến khi thành công gả vào hào môn.
 
Đối Tượng Xem Mắt Muốn Giết Tôi
Chương 2


<b>♡</b> <b>Chương 2: Giản tiên sinh ♡</b>

Ngay lần đầu tiên nhìn thấy Tô Ý, tôi đã biết cô ta muốn gả vào hào môn.

Lớp trang điểm thanh nhã, bộ váy khẽ ôm lấy những đường cong cơ thể, từ đầu đến chân dường như đều được mài giũa kỹ lưỡng.

Dù cố gắng che giấu, ánh mắt của cô ta vẫn lộ rõ tham vọng và lòng tham.

Cuộc xem mắt này đối với tôi chẳng qua chỉ là một thú vui khác để tìm bạn tình mới mà thôi.

Chỉ có kẻ ngu mới tin rằng tôi sẽ cùng cô ta bàn chuyện hôn nhân.

Tô Ý, 30 tuổi, không gia thế, không chỗ dựa, dù một ngày nào đó bỗng dưng biến mất cũng chẳng ai bận tâm.

Hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn của tôi.

Cuộc sống nhàm chán luôn cần một vài sở thích để chống đỡ.

Có người thích du lịch, có người mê trượt tuyết, còn sở thích của tôi là chơi đùa với phụ nữ.

Chơi đến chết.

So với việc cùng họ lên giường, tôi càng khao khát nhìn thấy dáng vẻ họ quỳ rạp trên sàn, run rẩy như loài sâu bọ hèn mọn, từ từ bò tới dưới chân tôi, khao khát những vết roi hằn sâu lên thân thể, mái tóc đen mượt bị nhổ từng sợi cho đến trọc lóc, làn da trắng muốt loang lổ những giọt máu li ti.

Biến niềm vui thành tuyệt vọng, biến thánh khiết thành nhơ bẩn, cái kh*** c*m đến từ sự hủy diệt, đó mới là sự hưởng thụ tối thượng.

Tôi bắt họ làm gì, họ buộc phải làm nấy.

Nếu không nghe lời cũng chẳng sao, làm người có tiền nghĩa là tôi có thể dùng mọi quan hệ để ép họ phải nghe lời.

Nếu chẳng may tôi phá hỏng họ, vậy thì họ chỉ có thể tự trách bản thân mà thôi.

Dù gì thì từ đầu đến cuối đều là họ tự nguyện đến gần tôi, tự nguyện chấp nhận tôi, tự nguyện nhận quà của tôi, rồi tự nguyện sa vào vòng vây mà biến thành đồ chơi trong tay tôi.

Tôi chẳng qua chỉ làm đúng như những gì họ mong muốn mà thôi.

Ví như Tô tiểu thư xinh đẹp này.

Cô ta giống như một món hàng đã hết hạn, được gói bọc lộng lẫy, nóng lòng muốn bán ra với giá cao.

Đã vậy thì để tôi từ từ tháo lớp bao bì, kiên nhẫn, tỉ mỉ, từng chút một mà thưởng thức.

Sau đó nhẫn tâm hủy diệt.

Một Tô Ý đã 30 tuổi, trước mặt tôi cố gắng giả vờ yếu đuối, làm ra vẻ thiếu nữ, thật nực cười và đáng thương làm sao.

Chỉ cần điều tra sơ sơ đã biết tuổi thật của cô ta, vậy mà cô ta lại ngây thơ tưởng có thể lừa nổi tôi.

Như thể tái hiện hình ảnh tôi ngày bé, cố gắng diễn tròn vai một đứa con ngoan trước mặt mẹ.

Trên đời này làm gì có cha mẹ nào không yêu thương con?

Thế nên, dù mẹ tát thẳng vào mặt, mắng tôi là súc sinh, tôi vẫn một mực tin rằng bà yêu tôi.

Khi còn nhỏ, hễ tôi khóc nháo thì sẽ lập tức bị đánh chửi, đến khi đánh mệt thì bà quẳng tôi ra khỏi nhà.

Làm nhà giàu có một lợi thế: nhà luôn có khu vườn riêng thật to, thật đẹp.

Nhưng đến đêm, khu vườn đó biến thành một nơi lạnh lẽo quái dị. Hoa và cây trong bóng tối giống như quái vật đứng lặng, im lìm nhìn chằm chằm tôi.

Rộng lớn, trống rỗng, lạnh ngắt. Chỉ còn tôi đơn độc.

Dù tôi có khóc lóc cầu xin thế nào, mẹ vẫn không cho vào nhà, bắt tôi quỳ ngoài cửa cho đến sáng.

Tôi chỉ có thể run rẩy co ro, tự nói với khoảng không: “Giản Ngôn, đừng sợ. Cố lên.”

Cố lên.

Trẻ con không có khả năng phản kháng, đương nhiên trở thành công cụ tốt nhất để người lớn trút giận.

Mẹ không thích tôi khóc, vậy thì tôi sẽ không khóc nữa. Dù cổ họng bị bóp nghẹt, dù kim nhọn đâm xuyên tay chân, dù thân thể chi chít vết thương, dù những đêm dài thức trắng sợ hãi,… tôi cũng không rơi một giọt lệ.

Tôi ngây thơ tin rằng, chỉ cần ngoan ngoãn sẽ đổi được một chút dịu dàng, được nghe giọng nói ấm áp ru ngủ.

Nhưng đâu phải cứ cố gắng là sẽ được cứu rỗi.

Năm 16 tuổi, như thường lệ tôi tan học về nhà. Thấy mẹ cầm con dao trên tay, tôi còn tưởng bà định cắt hoa quả cho mình.

Ai ngờ, ngay giây tiếp theo, lưỡi dao ấy cắm thẳng vào bụng tôi.

Cảm giác lưỡi dao lạnh lẽo xuyên qua da thịt, xoáy mạnh trong ổ bụng ấy tôi sẽ chẳng bao giờ quên.

Có lẽ nhờ một phép màu, tôi được cứu sống.

Còn mẹ tôi thì không. Bà gieo mình từ ban công xuống, thân thể vỡ nát, máu não đỏ đen loang đầy đất, biến thành một đống thịt vụn chẳng còn hình dạng.

Đến tận cùng, tôi vẫn chưa bao giờ được mẹ ru ngủ bằng giọng dịu dàng.

Nhưng không sao. Tôi đã tìm được thứ thú vị hơn nhiều.

Một đối tượng xem mắt hám hư vinh như Tô Ý xử lý dễ vô cùng.

Chỉ cần tôi đưa quà đắt tiền, cô ta liền nở nụ cười rạng rỡ như thiếu nữ mới biết yêu.

Nhưng tôi lại càng mong mỏi thấy gương mặt ấy méo mó vì sợ hãi, tan vỡ, thậm chí đến mức mất kiểm soát. Cảnh tượng đó nhất định sẽ đẹp đến cực điểm.

Sau buổi hẹn thứ hai, khi tôi lái xe đưa về, Tô Ý chủ động nói: “Giản tiên sinh, có muốn lên nhà uống tách trà không?”

Một lời mời cũ rích nghe đến chán tai.

Chẳng chút thử thách nào.

Căn hộ của Tô Ý nhỏ nhắn nhưng khéo léo, dọn dẹp gọn gàng, khắp nơi bày những chậu cẩm chướng nhiều màu, thoang thoảng hương hoa trong không khí, dịu dàng và xinh đẹp hệt như cô ta.

Nhưng càng đẹp, càng phải bị nghiền nát theo cách tàn khốc nhất mới thật sự thú vị.

Trong khi Tô Ý tất bật trong bếp pha trà, tôi bước vào phòng ngủ, chậm rãi ngồi xuống mép giường.

Tim tôi đập mạnh đến mức muốn vỡ tung.

Muốn ngay lập tức phá hủy cô ta.

Tôi tưởng tượng mình dịu dàng đẩy Tô Ý ngã lên giường, cô ta sẽ đỏ mặt ngại ngùng, nghĩ rằng sắp được cùng người yêu tận hưởng đêm nay… cho đến khi đôi tay ấy bị tôi chậm rãi buộc chặt.

Từng món đồ trên người cô ta sẽ bị tôi l*t s*ch, rồi tôi sẽ ngâm nga một khúc hát, dùng mũi dao múa những bước nhảy nhẹ nhàng trên làn da đối phương.

Sự kinh ngạc, bàng hoàng, hoảng loạn, tuyệt vọng.

Những biểu cảm đó nhất định sẽ hiện lên trên mặt Tô Ý, đó mới là lúc cô ta quyến rũ nhất.

Tôi chìm đắm trong tưởng tượng ngọt ngào với ý định châm điếu xì gà, nhưng hai tay run rẩy vì kích động khiến bật lửa tuột khỏi tay rơi xuống sàn.

Khi cúi xuống nhặt, mắt tôi vô tình liếc vào gầm giường, ngay lập tức ánh mắt bỗng tê dại.

Có thứ gì đó nằm dưới gầm giường.

Tôi tiến lại gần quan sát kỹ, đồng tử bỗng nở to.

Dù được bọc chặt trong từng lớp nilon, tôi vẫn nhận ra đó là một thi thể.

Một thi thể đàn ông.

Tiếng bước chân nhẹ từ nhà bếp vọng vào phòng ngủ, Tô Ý bê tách trà vừa pha đứng ở cửa, nở nụ cười dịu dàng với tôi.

“Giản tiên sinh, không được lén nhìn gầm giường của bạn gái nha.”
 
Đối Tượng Xem Mắt Muốn Giết Tôi
Chương 3


<b>♡</b> <b>Chương 3: Tô tiểu thư ♡</b>

16 tuổi năm ấy, cha mẹ tôi ra đi đột ngột trong một vụ tai nạn xe.

Chỉ sau một đêm, tôi từ tiểu thư lá ngọc cành vàng trở thành một đứa trẻ mồ côi.

Đúng vậy, tôi từng là cô gái mà ai cũng ngưỡng mộ, không phải chịu cảnh bị dè bỉu chỉ vì một chiếc váy.

Cuộc đời vốn như thế, có thể sinh ra đã có tất cả cũng có thể chỉ vì một biến cố mà mất sạch mọi thứ.

Khi tôi yếu đuối, bơ vơ nhất, tôi gặp được anh, người mà tôi vẫn gọi là ngài thần hộ mệnh của mình.

Anh là cánh tay phải của cha tôi trong công ty, luôn nhã nhặn, lịch thiệp, đeo cặp kính trông rất tri thức. Trong đám tang cha mẹ, khi đôi mắt tôi sưng húp vì khóc, chỉ có anh kiên nhẫn ôm tôi vào lòng, dịu dàng nói: “Để anh chăm sóc em, được không?”

Như một vị anh hùng từ trên trời rơi xuống, anh lo học phí cho tôi, thuê cho tôi căn hộ, mỗi tháng còn đều đặn gửi tiền sinh hoạt.

Mỗi lần gặp, tôi đều chạy ào vào lòng anh, thoải mái nũng nịu, hỏi đi hỏi lại: “Sao anh tốt với em như vậy?”

Anh chỉ khẽ xoa đầu tôi: “Vì em là cô bé ngoan.”

Tôi biết ơn trời xanh đã gửi cho mình một thần hộ mệnh tận tụy khi rơi vào khốn cảnh như vậy.

Tôi chưa bao giờ tự hỏi di sản cha mẹ để lại đã đi đâu? Công ty của gia đình ai tiếp quản? Vì sao tôi từ biệt thự phải dọn về căn hộ nhỏ? Những gì anh hào phóng cho tôi có phải vốn dĩ đã thuộc về tôi?

Ngày ấy, tôi không quan tâm sự thật. Tôi chỉ biết anh là người tốt nhất với mình và tôi phải đối xử với anh còn tốt hơn thế.

Vì vậy, khi anh từ từ cởi từng chiếc khuy áo, đẩy tôi xuống giường, tôi chẳng hề phản kháng.

Anh kề sát tai tôi, khẽ nói: “Tiểu Ý, chỉ cần em ngoan, anh sẽ yêu em suốt đời.”

Tôi ngoan ngoãn nằm dưới thân anh, khép mắt lại, trong lòng vẽ nên tương lai, vẽ nên chữ “mãi mãi”.

Con gái vốn dễ dâng trọn trái tim, xem sự lừa gạt là tình yêu, hoàn toàn không ý thức được mình đang bị tổn thương.

Tôi bắt đầu chải chuốt bản thân, muốn đem vẻ đẹp nhất dành cho anh. Anh không thích tôi nhuộm tóc, không thích trang điểm đậm, tôi liền hóa thân thành cô gái ngoan theo ý anh dù rằng anh chưa từng khen tôi xinh đẹp.

Tôi còn học nấu ăn, làm bánh, ghi nhớ từng món anh thích rồi tự tay làm cho anh. Tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp thức ăn chỉ dành cho anh dù rằng anh thường chỉ nếm qua loa vài miếng.

Tôi từ chối nhận tiền, quà tặng của anh, muốn chứng minh mình không phải kiểu phụ nữ ham tiền mà là thật lòng yêu anh. Tôi còn tiết kiệm khoản sinh hoạt phí ít ỏi để mua quà tặng anh dù rằng hiếm khi thấy anh dùng.

Không ai sinh ra đã không tin vào tình yêu. Tôi cũng từng như một kẻ ngốc trong cơn say tình, dốc hết tất cả.

Đi học, anh cấm tôi kết bạn lung tung. Tốt nghiệp, anh không cho tôi đi làm. Tôi đều ngoan ngoãn nghe theo, tự nhốt mình trong căn hộ, để thế giới dần thu nhỏ lại chỉ còn mỗi anh.

Niềm vui, nỗi buồn của tôi đều do anh định đoạt. Chỉ cần anh cau mày, tôi lập tức tự trách mình chưa đủ tốt. Khi anh mỉm cười, tôi mới dám thở phào, lao vào lòng anh.

Dù mỗi ngày đều được gặp anh, tôi vẫn thấy chưa đủ. Khao khát được hòa vào anh, từng giây từng phút không rời ngày càng lớn dần. Nhưng anh ngày càng bận, những lần gặp gỡ thưa dần.

Ngày đêm tôi nhớ anh đến điên dại, chờ anh trở về. Khi anh đến, tôi lại lo anh sẽ rời đi.

Sống những ngày lặp đi lặp lại như thế, thời gian lặng lẽ tăng tốc, từng chút một bào mòn sinh khí của bạn.

Hôm qua còn là cô gái trẻ tươi tắn cắm cành cẩm chướng bên cửa sổ, hôm nay đã biến thành con rối cô độc ngồi đếm lá khô ngoài khung trời.

20 tuổi, tôi choàng tay qua cổ anh: “Ngài thần hộ mệnh à, em đủ tuổi kết hôn rồi đó.”

Anh gật đầu, khẽ cười: “Thành cô gái lớn rồi.”

22 tuổi, sau phút mặn nồng, tôi nhìn anh khẽ hỏi: “Anh sẽ cưới em chứ?”

Anh xoay người, nhắm mắt: “Đừng nghịch.”

24 tuổi, tôi co ro nơi góc giường khóc nhiều ngày, cuối cùng anh thở dài: “Được rồi, anh cưới em.”

Tôi hét lên sung sướng như đứa trẻ chạy nhảy khắp phòng. Tôi tự mình chạy khắp thành phố tìm váy cưới, nâng vạt váy, nhìn cô dâu xinh đẹp trong gương, mỉm cười xoay vòng.

Nhưng khi tôi chọn được chiếc váy ưng ý, anh lại nói: “Em còn trẻ, chờ thêm vài năm nhé?”

Tôi sợ anh buồn, vội vàng trả váy, rụt rè ôm cánh tay anh: “Không sao đâu.”

Không sao cả, tôi có thể chờ, dù sao anh đã hứa cưới tôi rồi.

Tôi hết lần này tới lần khác từ chối lời rủ đi xem mắt của Diệp Quỳnh, cô nàng bực bội than phiền: “Cậu đang lãng phí tuổi xuân đấy.”

Dù đã thân thiết như chị em, tôi vẫn chưa bao giờ nói với Diệp Quỳnh về sự tồn tại của anh.

Bởi anh không thích quá nhiều người biết đến mối quan hệ của chúng tôi.

Một lần chờ này lại nối tiếp một lần chờ khác, hết năm này đến năm khác.

Trong sự đợi chờ mỏi mòn ấy, tôi rốt cuộc cũng nhận ra: anh vĩnh viễn sẽ không cưới tôi.

Có lẽ, anh chưa từng yêu tôi ngay từ đầu.

Đáng tiếc là đến khi tôi chợt bừng tỉnh, tôi đã 30 tuổi rồi.

30 tuổi – héo hon, úa tàn, trắng tay.

Cùng với tuổi xuân tàn phai ấy là sự nguội lạnh của anh dành cho tôi.

Anh bắt đầu quên sinh nhật tôi, bắt đầu không nghe điện thoại của tôi, bắt đầu viện đủ lý do để không gặp tôi.

“Em nhớ anh.”

“Em thật sự rất nhớ anh.”

“Anh cũng nhớ em, phải không?”

Tôi gửi hết tin nhắn này đến tin nhắn khác nhưng chẳng nhận được một lời hồi đáp.

Anh chỉ là quá bận thôi, tôi tự an ủi mình như thế.

Hôm đó là một ngày cuối tuần bình thường như bao ngày. Sau nửa tháng, anh cuối cùng cũng chịu đến ở bên tôi một đêm.

Nằm trong lòng anh, tôi nũng nịu: “Hay là mình chụp một tấm ảnh đôi nhé?”

Anh bình thản đáp: “Em biết là anh không thích chụp ảnh mà.”

Nhiều năm qua, tôi và anh chưa từng có một bức ảnh chung. Trên trang cá nhân, tôi cũng chưa từng đăng bất cứ điều gì về anh. Chúng tôi thậm chí còn chưa có một buổi hẹn hò chính thức nào.

Bởi anh không thích.

Chỉ cần là điều anh không thích, tôi tuyệt đối không được làm.

Thế nhưng, tôi vẫn khao khát có một bức ảnh chung với anh, để sau này khi nhớ lại còn có thứ mà an ủi chính mình.

Tôi giả vờ than thở: “Chụp một tấm thôi mà, được không? Em muốn gửi cho Diệp Quỳnh xem, chứng minh là mình không còn độc thân. Cô ấy ngày nào cũng giục em mau gả vào nhà giàu, vừa mới hẹn em ngày mai đi xem mắt một công tử bột chất lượng cao nữa kìa.”

Dù thường ngày tôi ra vẻ chín chắn, điềm tĩnh đến đâu thì chỉ cần ở trước mặt anh, tôi lại biến thành cô bé ngây thơ, len lén muốn nhìn anh ghen vì mình.

Rồi khi anh giận, tôi sẽ lại ôm cổ anh, nói: Trong tim em chỉ có mình anh, em sẽ không đi xem mắt ai cả.”

Nhưng anh chỉ khẽ cười: “Cứ đi gặp thử xem, xem là cậu công tử nhà nào.”

Trái tim tôi chìm xuống từng chút một: “Anh không sợ em thật sự lấy người khác sao?”

Anh mỉm cười sâu hơn, đưa tay xoa đầu tôi: “Tiểu Ý, nhà giàu đâu phải ai muốn gả cũng gả được. Huống chi, hoa đẹp đến mấy cũng có hạn sử dụng. Em đã qua cái tuổi mơ mộng rồi, nên thực tế một chút thì hơn.”

Người đàn ông mà tôi đã yêu suốt hơn mười năm lại tàn nhẫn đến thế.

Một mặt anh chẳng thèm quan tâm đến tôi, mặt khác còn cố ý nhắc nhở: đến cái tuổi 30 này sẽ chẳng còn ai để mắt đến tôi nữa.

Ngay cả anh, bất cứ lúc nào cũng có thể vứt bỏ tôi.

Thật tuyệt tình, người yêu của em ơi.

Trái tim tôi đã sớm chết đi.

Có lẽ, thân xác này cũng nên theo cùng mà chết.

Anh ngủ say, tôi trần chân bước xuống giường, định trèo lên bậu cửa sổ thì chợt nghe một tiếng “ting” từ tin nhắn.

Đó là một số lạ gửi đến một tấm ảnh.

Trong ảnh, anh đang hẹn hò cùng một cô gái tóc đỏ, nghiêng đầu hôn cô ta, dịu dàng phối hợp để cô ta giơ điện thoại lên chụp.

Anh từng nói với tôi, anh không thích chụp ảnh, không thích hẹn hò, không thích phô bày tình cảm, càng không thích con gái nhuộm tóc.

Thế nhưng tất cả những điều đó, anh lại làm cùng người khác.

Thì ra, ngoan ngoãn nghe lời cũng chẳng đổi lấy được sự thiên vị.

Đây chính là lời hứa “yêu tôi suốt đời” mà anh từng thốt ra.

Chủ nhân số điện thoại kia lại gửi thêm một tin nhắn: “Dì à, anh ấy đã chán chị rồi đó.”

Trong lòng mỗi người đều có một sợi dây.

Một khi đứt, chính là khoảnh khắc sụp đổ tan tành.

Tôi xoay người đi vào bếp, cầm lên một con dao.

Trong bức ảnh, anh cười dịu dàng đến thế. Nụ cười đẹp đẽ ấy thì ra không chỉ thuộc về riêng tôi.

Vậy thì chẳng cần phải cười nữa.

Dao vung lên rồi hạ xuống, tôi bỗng nhận ra anh đã già rồi.

Người đàn ông từng là vị thần hộ mệnh của tôi, lúc nào chẳng hay, đã mọc nếp nhăn và cả tóc bạc.

Một nhát đâm vào cổ, anh choàng tỉnh, trong mắt ngập tràn kinh hoảng không tin nổi, đôi môi run rẩy hé mở như muốn nói điều gì đó.

Tôi rút dao ra, ghé sát, dịu dàng hỏi: “Làm sao thế, anh yêu?”

Cuối cùng, tôi nghe rõ ràng hai chữ bật ra từ miệng anh: “Tiện nhân.”

Thêm một nhát nữa.

Máu phun đầy mặt lại bị dòng nước mắt cuồn cuộn rửa trôi.

Tôi áp sát vào bên tai cái thân thể đang dần cứng lạnh, thì thầm: “Thực ra, em đã sớm biết, vụ tai nạn năm ấy cướp đi cha mẹ em là do anh sắp đặt. Những năm qua anh nuôi nhốt em chỉ để tiện giám sát, ngăn em tranh giành công ty với anh.”

“Nhưng không sao cả, em vẫn yêu anh.”

Rồi tôi nằm xuống tấm ga nhuốm máu, khẽ khàng tựa đầu lên vai anh, giơ điện thoại…

Tách.

Thật tốt quá, cuối cùng chúng tôi cũng có một tấm ảnh chụp chung rồi.
 
Đối Tượng Xem Mắt Muốn Giết Tôi
Chương 4


<b>♡</b> <b>Chương 4: Giản tiên sinh ♡</b>

Lúc nhỏ tôi không thể hiểu được vì sao mẹ lại ghét tôi đến đậm sâu như vậy.

Ghét đến mức như muốn tôi biến mất khỏi thế gian này.

Lớn lên rồi tôi mới hiểu ra, hóa ra người mẹ thực sự căm hận không phải là tôi mà là cha.

Ngay từ khi tôi còn nhớ được, cha lúc nào cũng bận rộn, thỉnh thoảng về nhà một lần cũng chẳng nở nổi một nụ cười.

Ông không yêu mẹ.

Hoặc chí ít thì chỉ từng yêu thôi.

Dù cha đã ban cho mẹ danh phận là phu nhân Giản, cho bà ở trong biệt thự, đeo vàng đeo bạc, nhưng tình yêu thì đã không còn.

Khi mẹ mang thai tôi, chắc bà từng đầy hy vọng, tưởng rằng tương lai sẽ là một mái ấm tràn đầy yêu thương, ấy vậy mà bà nhận được chỉ là một người chồng ngày càng giàu, ngày càng lạnh lùng.

Vậy nên sự tồn tại của tôi trở nên mỉa mai đến tột cùng.

Mẹ đương nhiên trút mọi oán hận lên tôi.

Dù tôi cũng giống bà, chẳng được cha thương yêu.

Trẻ con đôi khi bền bỉ hơn người lớn, miễn là có thể làm mẹ bớt cáu đi một chút, bị vài cái tát, vài cái véo cổ, tôi đều chịu được.

Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng có lẽ lý do duy nhất mình sinh ra là để xả đi cơn uất ức của mẹ.

Rồi đến năm tôi 16, cha đột ngột tuyên bố ly hôn với mẹ.

Không cho một cơ hội nào, giọng nói như ra lệnh, thậm chí không muốn giữ cho bà địa vị làm vợ.

Ông đã lựa chọn tàn nhẫn vứt bỏ bà, vậy thì bà quyết đem theo đứa con bà sinh ra cho ông.

Công bằng, đúng không?

Tiếc thay, người chết cuối cùng chỉ có mẹ.

Hình như sự ra đi của mẹ đã khuấy lên một chút lương tri trong cha, ông bắt đầu quan tâm đến việc học hành của tôi, dạy tôi quản lý công ty, cố gắng uốn nắn tôi thành người kế nhiệm lý tưởng.

Nhưng quái vật đã mọc nanh vuốt thì sẽ không vì người cha bấy lâu lãnh đạm bất ngờ hành xử dịu dàng mà trở về làm đứa trẻ ngây thơ.

Vậy nên tôi để bản thân sa đọa, hủy hoại hết người phụ nữ này tới người phụ nữ khác tự nguyện tới gần tôi.

Họ vô tội, họ đáng thương, tiếc rằng lòng trắc ẩn chỉ dành cho người bình thường, còn tôi, thứ đã thối rữa này, chỉ thấy kh*** c*m khi nhìn thấy họ tuyệt vọng.

Ánh sáng và sự ấm áp không chữa được tôi, chỉ có bóng đêm mới phù hợp.

Rồi tôi điều tra ra lý do vì sao cha kiên quyết đòi ly hôn mẹ: ông muốn cưới người khác. Mẹ tự tử đã phá hỏng kế hoạch đó. Để giữ hình ảnh người cha tốt trước mặt tôi, ông thôi không nghĩ tới việc tái hôn.

Lẽ ra tôi phải hiểu từ lâu: thứ khiến người vợ hóa điên, đầy oán hận, không gì khác hơn là chồng bà ta ngoại tình.

Khi tôi phải mặc áo dài tay trong mùa hè để che vết bầm trên cánh tay, khi mẹ ngày càng gầy guộc đến mức cuối cùng gieo mình từ ban công thì cha lại ôm ấp người tình xinh đẹp, người chỉ hơn con trai ông tám tuổi, đắm chìm trong ân ái.

Mỗi đêm mất ngủ, tôi suy tính cách trả thù cặp tình nhân bẩn thỉu đó.

Phải lột từng tảng da thịt của họ cho tới khi họ thối rữa đầy giòi chăng?

Hay nhốt họ vào tầng hầm không thức ăn, bắt họ ăn thịt nhau?

Thật khó chọn.

Nhưng trước khi tôi kịp thực hiện kế hoạch, tôi đã thấy thi thể quen thuộc ấy dưới gầm giường nhà Tô Ý.

Một khung cảnh hội ngộ cha con thật trớ trêu.

Nhìn người cha bị quấn chặt trong từng lớp từng lớp màng nhựa, tôi khẽ cong môi, cố gắng lắm mới không bật cười.

Lần đầu tiên trong đời, tôi đối với Tô Ý nảy sinh một thứ hứng thú khác ngoài tra tấn.

Cho dù nội tâm có méo mó tới đâu, bề ngoài cô ấy cũng chỉ là một người đàn bà yếu ớt, dễ dàng bị tôi khống chế trên giường.

Rồi, tôi cúi xuống hôn cô ấy.

Trong mắt Tô Ý tràn ngập kinh ngạc, dường như không ngờ rằng, sau khi tôi phát hiện thi thể dưới gầm giường, tôi vẫn còn muốn tiếp tục ở lại với cô ấy.

Những điều Tô Ý không ngờ còn nhiều lắm.

Ví như, Diệp Quỳnh từng là một trong số vô vàn bạn tình của tôi. Chính tôi sai Diệp Quỳnh sắp đặt buổi xem mắt này. Tôi nói với cô ta, chỉ cần gài được Tô Ý, cô ta sẽ hoàn toàn tự do, không còn bị tôi hành hạ. Diệp Quỳnh gật đầu không chút do dự, mặc kệ người chị em thân thiết bị đẩy vào lửa.

Ví như, bức ảnh ghê tởm kia vốn là tôi gửi cho Tô Ý. Cô gái tóc đỏ trong ảnh quỳ dưới đất khóc như mưa, van xin tôi tha cho cô ta. Thật nực cười, chỉ là mượn tạm ảnh trong điện thoại của cô ta thôi, thế mà trông cứ như tôi sắp ăn thịt cô ta vậy.

Điều khiến Tô Ý không ngờ nhất là: người đàn ông đang quấn lấy cô ấy trên giường lúc này chính là con trai của thi thể nằm dưới gầm giường.

Cô ấy nhìn vết sẹo dao trên bụng tôi, đưa ngón tay khẽ vuốt, khẽ nói: “Chắc đau lắm.”

Sáu năm rồi, cô là người đầu tiên hỏi thăm về vết sẹo ấy.

Tôi khẽ gật đầu.

Cô ghé đầu xuống, thổi nhẹ lên vết sẹo, mỉm cười: “Thổi một cái là hết đau.”

Tô Ý.

Tiểu tam, con đ*, con đàn bà hèn hạ.

Người tôi đáng ra phải hủy diệt nhất trên đời.

Lúc này lại giống như một người mẹ dịu dàng.

Tôi đặt tay lên cổ cô, định bóp mạnh, nhưng cuối cùng chỉ ôm lấy cô.

Đêm hôm đó, Tô Ý cuối cùng cũng gỡ bỏ hết mọi lớp ngụy trang, kể cho tôi nghe trọn vẹn câu chuyện của cô.

Như thể đã cô đơn thật lâu mới tìm thấy người duy nhất chịu lắng nghe mình.

Thật mỉa mai, cô ấy lại coi một kẻ ích kỷ, cướp của người khác, lừa gạt trẻ vị thành niên thành vị thần hộ mệnh đầy sâu nặng.

Về việc cha đã có vợ, Tô Ý hoàn toàn không biết, đương nhiên càng không thể biết tôi chính là con trai ông ta.

Bao năm nay, cô ấy đã bị nuôi thành phế nhân, hay đúng hơn, cha cố ý thuần hóa cô thành con rối ngoan ngoãn.

“Thật ra em chẳng để tâm chuyện gả vào hào môn. Em chỉ muốn chứng minh với người nằm dưới kia rằng ngoài ông ta, vẫn còn có người trân trọng, thích mình. Cho nên, Giản tiên sinh, cảm ơn anh đã xuất hiện, cảm ơn anh dù biết em là quái vật vẫn chịu dang tay đón nhận.” Nước mắt Tô Ý rơi xuống tay tôi.

Năm xưa mẹ tôi cũng luôn rơi những giọt nước mắt to như thế, ánh mắt trống rỗng cũng giống hệt.

Những người đàn bà ngu ngốc, đáng thương, bị ruồng bỏ.

Năm xưa cha thực sự muốn cưới cô ấy, giờ có nhân tình mới cũng là sự thật.

Đó chính là bản chất con người.

Chân tâm dễ đổi thay, xấu xa mới là vĩnh cửu.

Tôi lau nước mắt nơi khóe mắt cô ấy : “Xác để trong nhà sẽ thối rữa, để anh giúp em xử lý.”

Tô Ý sững sờ nhìn tôi. Thật lâu, thật lâu sau, cô mới khẽ ôm đầu tôi, ép tai tôi áp vào ngực mình, khẽ thì thầm: “Nghe thấy không?”

Một, hai, ba…

Tôi đếm nhịp tim cô ấy.

Cô rạng rỡ cười: “Đây là âm thanh trái tim rung động vì anh đấy.”

Tôi ngẩng đầu nhìn Tô Ý, trong một khoảnh khắc dường như tôi đã bị nụ cười ấy mê hoặc.

Ngày hôm sau, tôi dẫn Tô Ý về nhà mình, mở lò đốt đặc chế ở sân sau, nhét thi thể cha vào trong. Có lẽ vì cổ bị chém đứt, khi nhét vào, cái đầu cha bất ngờ lìa ra, lăn xuống nền rồi chầm chậm quay vài vòng.

Tô Ý nũng nịu kéo tay tôi: “Giản tiên sinh, em muốn giữ cái đầu này làm kỷ niệm được không?”

Giọng điệu y như lúc xin bạn trai một chiếc túi hiệu.

Tôi khẽ mỉm môi, gật đầu đồng ý.

“À mà, sao nhà anh lại lắp một cái lò đốt thế này?” Cô hỏi.

“Tiện để đốt rác.” Tôi đáp, sau đó ấn nút khởi động.

Tô Ý im lặng, chăm chú nhìn cái đầu trên sàn rồi tựa đầu sang vai tôi.

Tôi nhắm mắt, thầm đọc một bài điếu kinh trong lòng.

Cha thân mến, người cha đáng ghê tởm của tôi.

Nếu ngài đã hóa thành hồn ma, xin hãy mở mắt thật to mà chứng kiến.

Con sẽ rải tro cốt của ngài xuống bồn cầu, xuống cống rãnh, xuống mọi nơi bẩn thỉu trên đời.

Còn cái đầu của ngài, con sẽ đặt cẩn thận trong nhà, coi như một món đồ chơi thú vị.

Bởi vì ngài xứng đáng.

Còn Tô tiểu thư, con sẽ dịu dàng, kiên nhẫn, sâu nặng dệt cho cô ấy một giấc mộng rực rỡ.

Để cô ấy say, quên, để cô ấy sa ngã, để cô ấy tự tay bật tung trái tim mình.

Khi hoàn toàn đầu hàng, con sẽ mỉm cười rồi phá nát cô ấy, vỡ vụn cô ấy, xé nát cô ấy.

Rơi từ độ cao không đáng sợ bằng việc tin rằng có vòng tay ấm áp sẽ ôm mình.

Khi chán trò chơi, con sẽ chặt bỏ tay chân cô ấy, moi mắt cô ấy ra, nhổ lưỡi cô ấy, tạc cô ấy thành một lễ vật tinh xảo.

Rồi chính tay con sẽ đưa cô ấy xuống địa ngục cùng ngài.

Con trai của ngài, Giản Ngôn.
 
Đối Tượng Xem Mắt Muốn Giết Tôi
Chương 5: Hoàn


<b>♡</b> <b>Chương 5: Tô tiểu thư ♡</b>

Tôi dọn đến sống trong nhà Giản Ngôn.

Ngôi nhà của anh thật rộng lớn, có cả sân sau lẫn vườn hoa tuyệt đẹp, như một tòa lâu đài bước ra từ cổ tích.

Mỗi ngày sau giờ làm, anh đều mang về một bó cẩm chướng, loài hoa tôi thích nhất, chưa từng gián đoạn.

Anh rất thích món tôi nấu nên ngày nào tôi cũng đổi món cho anh, còn anh thì luôn ăn sạch không chừa miếng nào.

Mỗi lần tắm, anh đều quên mang khăn, rồi trong lúc tôi định đưa cho anh, anh bất ngờ kéo tôi vào, ép lên tường phòng tắm mà hôn ngấu nghiến khiến tôi ướt sũng từ đầu đến chân, cuối cùng đành phải cùng anh tắm luôn.

Trên giường, anh luôn mang theo sự chiếm đoạt dữ dội, động tác phảng phất bạo liệt, nhưng trước khi làm tôi đau, anh lại kịp dịu xuống. Xong xuôi, anh thích chôn đầu trong ngực tôi, còn tôi thì như dỗ một chú chó con, khẽ vuốt tóc anh cho đến khi anh ngủ thiếp đi.

Phần lớn thời gian chúng tôi quấn lấy nhau cứ như đang yêu thật sự.

…Nếu như trên đầu giường không đặt cái đầu của cha anh.

Hôm đó là lần hẹn hò thứ hai. Tối đến, tôi chủ động mời Giản Ngôn vào căn hộ, đang một mình pha trà trong bếp thì bất ngờ nhận được điện thoại của Diệp Quỳnh.

Cô nàng không ngừng xin lỗi, giọng nghẹn lại mà nói cho tôi biết mọi chuyện.

Người bạn đáng thương và hiền lành của tôi cuối cùng cũng không nỡ đẩy tôi xuống biển lửa.

“Không rõ vì sao Giản Ngôn lại chọn cậu, nhưng cậu nhất định phải cẩn thận vì hắn còn đáng sợ hơn cả ác quỷ!” Giọng Diệp Quỳnh run rẩy.

Chỉ cần nghĩ một chút, tôi đã hiểu ngay lý do mình bị anh chọn.

Cùng họ Giản, ngũ quan có nét tương tự, sự lấy lòng có chủ ý… nếu không phải con trai người đó thì còn ai?

Phải rồi, với tuổi tác và thân phận ấy sao có thể chưa kết hôn, chưa có con?

Lẽ ra tôi nên hiểu.

Lẽ ra tôi phải đoán được.

Thật đáng tiếc, tôi đã tưởng mình gặp may, gặp một đối tượng xem mắt vừa đẹp trai vừa khờ khạo, nào ngờ lại là hoàng tử báo thù bước ra từ cổ tích.

Thôi thì để tôi tự nguyện lao vào biển lửa này vậy.

Anh không vạch trần tôi, tôi cũng chẳng vạch trần anh.

Từ đó về sau, chẳng qua là hai kẻ cùng diễn kịch.

Điều khiến tôi bất ngờ là Giản Ngôn lại chủ động đề nghị giúp xử lý thi thể cha mình.

Khoảnh khắc ấy tôi hiểu, cho dù tôi không ra tay, sớm muộn gì anh cũng sẽ làm.

Và mục tiêu tiếp theo của anh dĩ nhiên là tôi.

Chiếc lò đốt trong sân chắc chắn cũng được chuẩn bị sẵn cho tôi.

Mọi dịu dàng và sâu nặng kia, phía sau đều ẩn chứa sát ý muốn xé nát tôi.

Mỗi lần hơi thở anh nóng rực áp sát, tôi đoán hẳn trong lòng anh đang cồn cào muốn cắn đứt cổ họng tôi.

Mỗi lần uống ly rượu vang anh đưa, tôi lại nghi ngờ không biết trong đó có thứ thuốc độc khiến ruột gan nát bét hay không.

Hoặc anh có thể thẳng tay b*p ch*t tôi, với sự chênh lệch thể lực này, tôi gần như mặc cho anh định đoạt.

Thế nhưng tôi vẫn sống nguyên vẹn.

Cái đầu khô quắt kia, cô độc treo trên tủ đầu giường, ngày ngày chứng kiến cảnh tôi cùng con trai ông ta ân ái.

Cái chết, những nụ hôn nồng cháy, sự quấn quýt.

Tất cả hòa làm một.

Vừa phi lý, vừa lãng mạn.

“Chào buổi sáng.” Sáng hôm ấy, Giản Ngôn trở mình trên giường, vùi mặt vào cổ tôi, giọng khàn khàn.

“Tối qua em mơ thấy anh.” Tôi mỉm cười.

“Trong mơ chúng ta làm gì?” Anh khẽ hỏi.

“Anh lạnh lùng mổ bụng em.” tôi đáp.

Không khí đông cứng lại.

Không biết bao lâu sau, Giản Ngôn mới đưa tay vén mấy lọn tóc rối của tôi, giọng trầm ấm mà từ tốn: “Nhưng giờ anh chỉ muốn có em thôi.”

Rồi như thường lệ, anh đè tôi xuống.

Người đàn ông này kiên nhẫn hơn tôi tưởng, lúc thì dẫn tôi đến nhà hàng sang trọng như giới thượng lưu, lúc lại kéo tôi ra quán vỉa hè rẻ tiền mà ngon miệng, như thể muốn cho tôi trải nghiệm mọi kiểu hẹn hò trên đời.

Có lần, anh còn lôi tôi đi tàu lượn siêu tốc. Tôi choáng váng cả đầu, còn anh thì vẫn đầy năng lượng, đúng là trẻ hơn tám tuổi có khác. Tôi dỗi, giả vờ ngất trong lòng anh, sau đó lén liếc anh qua khóe mắt. Vẻ lo lắng, hoảng hốt bất chợt dâng lên trên mặt anh lúc ấy, giống hệt một người bạn trai yêu tôi đến si mê.

Bạn trai.

Bạn trai đường đường chính chính.

Tôi cố tình kéo anh chụp thật nhiều tấm ảnh thân mật, đùa: “Giản tiên sinh, em có thể đăng lên WeChat khoe tình yêu không?”

Giản Ngôn im lặng, đưa tay lấy điện thoại của tôi.

Tôi cười lạnh trong lòng, quả nhiên cùng một bản chất như cha anh ta.

Anh mở album ảnh, lướt đến một tấm rồi đưa lại cho tôi: “Đăng tấm này đi, anh trông đẹp trai hơn.”

Trong ảnh, anh đang lén hôn tôi, đáy mắt mang theo nụ cười phóng túng.

Nếu trẻ lại mười tuổi, chắc hẳn ngay lúc này tôi đã rung động vì anh.

Tiếc là, tuổi trẻ chỉ có một lần.

Nhưng tôi không ngờ anh lại dẫn tôi đi xem váy cưới.

Giản Ngôn chỉ vào dãy váy cưới lấp lánh: “Em thích cái nào thì chọn.”

“Giản tiên sinh, anh đang cầu hôn em đấy à?” Tôi hỏi.

“Vậy em có đồng ý không, Tô tiểu thư?” Giản Ngôn nhìn thẳng vào tôi.

Tôi bật cười, không cưới được cha, cưới con trai cũng chẳng sao.

Dù sao cuối cùng danh xưng vẫn như nhau.

Bà Giản.

Người mà trước kia tôi từng mơ mình sẽ trở thành.

Như sáu năm trước, tôi thử hết chiếc váy này đến chiếc váy khác. Chỉ là lần này, mỗi lần bước ra khỏi phòng thay đồ đều có Giản Ngôn đứng ngoài chờ tôi đầy kiên nhẫn.

Tôi nhìn anh, nâng váy, mỉm cười, xoay một vòng.

Giản Ngôn nhếch môi, quay sang nhân viên: “Gói hết tất cả những chiếc cô ấy vừa mặc cho tôi.”

Tôi phì cười: “Mua nhiều như vậy làm gì?”

Giản Ngôn nhìn tôi chăm chú: “Bởi vì em mặc cái nào cũng đẹp.”

Tôi như một cô dâu thực thụ, chậm rãi bước về phía Giản Ngôn giữa ánh mắt ngưỡng mộ của các nhân viên cửa hàng, rồi bất ngờ lao vào vòng tay anh.

Thật tuyệt.

Ai nấy đều tưởng rằng tôi được yêu thương.

Rồi tôi lại mơ một giấc mơ khác.

Trong mơ tôi rơi tự do, như lao vào một vực sâu không đáy và chợt được ôm vào một vòng tay ấm áp.

Người ôm tôi thật vững chãi, ấm áp đến mức khiến con tim quyến luyến.

Tôi giật mình tỉnh dậy, thấy Giản Ngôn không còn trên giường.

Căn nhà rộng lớn không thấy bóng anh đâu, cuối cùng tôi tìm thấy anh trong vườn ngoài sân.

Anh như kẻ mộng du, mặc bộ áo ngủ mỏng manh, quỳ bệt ở một góc, miệng lẩm bẩm điều gì đó.

Tôi lấy một chiếc chăn ra phủ lên người anh: “Cẩn thận cảm lạnh đó.”

Ánh mắt Giản Ngôn vô định, một lúc sau mới nhận ra tôi, mỉm cười khổ sở: “Bà ấy chưa từng quan tâm đến anh như vậy.”

Tôi hỏi: “Bà ấy là ai?”

Anh hạ giọng, chậm rãi thốt ra hai chữ: “Mẹ.”

Tôi im lặng.

Giản Ngôn tiếp tục kể: “Hồi nhỏ, mỗi đêm anh đều quỳ ở đây, chờ bà mở cửa, nhẹ nhàng kéo anh vào nhà, bảo rằng bà yêu anh. Nhưng bà chưa từng làm vậy.”

Đó là lần đầu anh kể cho tôi nghe câu chuyện của mình.

Tất cả những tổn thương và oán niềm năm ấy dồn dập trút vào tôi.

Khi kể, anh cúi gằm mặt, người hơi run rẩy.

Nếu ngày xưa tôi thực sự cưới người đó thì giờ Giản Ngôn sẽ là con riêng của tôi.

Không biết liệu tôi có thể là một người mẹ tốt hay không.

Tôi nhẹ nhàng nói: “Để em yêu anh được không?”

Giản Ngôn ngạc nhiên nhìn tôi, trong mắt có vẻ bỡ ngỡ và do dự.

Tôi chìa tay ra: “Em sẽ không đuổi anh đi đâu.”

Anh nắm lấy tay tôi chầm chậm, sau đó đột ngột kéo tôi vào lòng.

Thân hình anh lạnh và run, anh ôm chặt tôi bằng toàn bộ sức mình, chúng tôi như hai thân cây khô cằn sắp lìa rễ, chỉ còn biết quấn lấy nhau để hút chút dưỡng khí còn sót của thế gian.

Anh là một ác quỷ cô độc, tôi là một quái vật méo mó, cả hai ôm nhau rồi cùng lao vào bóng tối.

Nếu câu chuyện của chúng tôi ngừng lại ở khoảnh khắc đó hẳn sẽ rất cảm động.

Tôi đưa ngón tay v**t v* má anh, thấy anh cúi xuống, nước mắt rơi từng hạt to như những đứa trẻ chịu nhiều oan ức.

Anh thực sự vẫn là một đứa trẻ.

Một đứa trẻ có nhu cầu phá hoại dữ dội nhưng lại rất dễ mềm lòng.

Chẳng thế mà anh để tôi sống đến giờ.

Những ý định giết chóc anh dành cho tôi, trong những ngày ở cạnh dần phai nhạt, đến lúc này đã hoàn toàn biến mất.

Một đứa trẻ thiếu thốn tình mẫu tử, dù trái tim có tối tăm đến đâu, chỉ cần cho vài viên kẹo ngọt là sẽ lập tức tin tưởng và trung thành với người cho kẹo.

Đêm đó, tôi dịu dàng nắm tay Giản Ngôn, đưa anh về phòng, như mọi khi khẽ ru anh vào giấc ngủ.

Anh ngoan ngoãn tựa vào tôi, bàn tay siết chặt một ngón tay tôi, vẻ dịu dàng hiền lành ấy khiến người ta mềm lòng.

“Con cũng yêu người.” Lời nói như từ trong mơ thoát ra, vừa như thì thầm vừa như tuyên bố tỉnh táo, anh khẽ thì thầm vào tai tôi: “Mẹ à.”

Tôi liếc mắt nhìn cái đầu cô độc trên tủ đầu giường, nở nụ cười rạng rỡ…

Ngài thần hộ mệnh thân yêu ơi, anh có nghe thấy không?

Dù anh đã chết, dù đã bị thiêu thành than và tro, em vẫn có cách khiến con trai anh gọi em là “mẹ”.

Anh không yêu em cũng không sao, anh cũng suốt đời không thể thoát khỏi em.

Con trai anh đúng là một đứa con ngoan.

Tiếc thay, mọi cử chỉ, mọi nỗ lực khiến tim em run rẩy của anh ta chỉ khiến em bật cười.

Bởi vì tất cả những thứ anh ta có lẽ ra phải thuộc về em.

Người vừa tốt nghiệp đã tiếp quản công ty gia đình, sáng chói ở các buổi tiệc sang trọng, dễ dàng rút ví mua kim cương và váy cưới đắt tiền, ở trong căn nhà như lâu đài ấy lẽ ra phải là em.

Vậy thì việc em giết con trai anh để lấy lại những thứ vốn thuộc về mình chẳng phải là điều tất nhiên sao?

Anh biết đấy, em không hề tham tiền.

Em chỉ đơn thuần muốn giết cả nhà anh.

Có thể lắm, em sẽ bỏ thuốc độc mạn tính vào thức ăn, ngày ngày mỉm cười nhìn con trai anh ăn từng miếng từng miếng.

Có thể em sẽ nhân lúc anh ta say ngủ, như đã từng giết anh, giết luôn anh ta.

Cũng có thể, người cuối cùng bị giết sẽ lại là em.

Anh đoán xem, giữa em và Giản Ngôn, ai sẽ là người thắng cuối cùng?

Không quan trọng nữa, dù sao một ngày chúng ta sẽ gặp lại nhau ở địa ngục.

Trước khi đó, nhớ nghĩ về em nhé.

Yêu anh, Tô Ý.

<i><b>-END-</b></i>
 
Back
Top Bottom