Cập nhật mới

Khác Đội Thám Hiểm Linh Dị Số 7

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400679833-256-k411600.jpg

Đội Thám Hiểm Linh Dị Số 7
Tác giả: LaoTepMoi
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện được lên ý tưởng và sáng tác bởi Tép Moi Tiên sinh.

Bất kì hành động ăn cắp tác phẩm và kiếm tiền dựa trên sức lao động của người khác đều đáng bị lên án.

Truyện được cập nhật sớm nhất tại noveltoon và mangatoon.

Nếu tôi không viết truyện ở đây thì các bạn có thể qua đó tìm thử xem sao.



truyenhay1hsang​
 
Đội Thám Hiểm Linh Dị Số 7
Phần 1: tiếng chân thứ 6. Chương 1


Mùa hè năm đó, năm chàng trai trẻ quyết định thử một điều mà bấy lâu nay chỉ dừng lại ở ý tưởng: một chuyến cắm trại biệt lập, tách khỏi mọi thiết bị hiện đại, rời xa thành phố ồn ào.

Kai là người gợi ý, nhưng cũng chính cậu là kẻ băn khoăn nhiều nhất.

Trên bản đồ, khu rừng nằm ở rìa một dãy núi ít ai lui tới, quanh năm hầu như không có khách du lịch.

Chính vì thế, sóng điện thoại gần như không tồn tại.

Đó là điều khiến Thomas phấn khích nhất:

“Quá tuyệt!

Không mạng, không wifi, không bị làm phiền.

Chỉ có tụi mình với thiên nhiên.

Đúng chất phiêu lưu!”

Draven khẽ cười, vỗ vai Thomas, vẻ đồng tình.

Zasa thì càm ràm từ trước khi lên đường:

“Không sóng điện thoại thì lấy gì liên lạc nếu lạc nhau?

Còn nếu có chuyện gì thì sao?”

“Thì khỏi cần lo, đã có tao!” – Thomas đáp tỉnh bơ, đầy vẻ anh hùng.

Nago, từ đầu chí cuối, chẳng đóng góp ý kiến gì.

Cậu ta gãi đầu, đi theo nhóm nhiều hơn là vì không muốn ở nhà một mình.

Kai im lặng, nhưng trong lòng cậu lại tính toán.

Một nhóm năm người với tính cách khác nhau: Thomas nóng nảy, Zasa yếu đuối, Nago lười biếng, Draven thì mạnh mẽ nhưng đôi khi quá tự tin.

Nếu xảy ra vấn đề, Kai sẽ phải là người điều khiển mọi thứ.

Chính cái vai trò “quân sư” ấy khiến cậu khó mà thả lỏng.

Chiếc xe dừng lại ở con đường đất dẫn vào rừng.

Phía trước, bóng cây già đan xen thành một bức màn xanh tối om.

Ánh sáng cuối ngày len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng dài như những sợi dây mỏng treo lơ lửng.

“Đi thôi!” – Thomas hô to, kéo cả nhóm bước vào.

Ngay khi vừa đặt chân vào rừng, Kai cảm thấy có gì đó không ổn.

Không phải sự nguy hiểm rõ rệt, mà là… một sự tĩnh lặng bất thường.

Những khu rừng khác thường vang tiếng chim hót, tiếng ve kêu, hoặc ít nhất là tiếng côn trùng.

Ở đây, tất cả đều biến mất.

Chỉ còn gió, luồn qua cành lá nghe như tiếng thì thầm.

Kai hơi chậm bước, nhìn quanh, rồi tiến lên ghé vào tai Draven thì thầm:

“Này… cậu có thấy gì lạ không?”

Draven chau mày: “Ý cậu là… sự yên tĩnh này?”

“Ừ.

Như kiểu cả khu rừng đang nín thở vậy.

Giữ cảnh giác, đừng nói với bọn kia, không cần làm họ lo.”

Draven gật đầu, vai khẽ căng lên như phản xạ phòng thủ.

Cả nhóm đi sâu vào hơn.

Đường hẹp, lổn nhổn sỏi đá.

Ánh sáng le lói từ đèn pin dần thay thế cho ánh mặt trời đang tắt hẳn.

Để bớt căng thẳng, Thomas bắt đầu kể vài mẩu chuyện phiếm, Zasa cố cười gượng, còn Nago thì lẳng lặng bước, hơi thở nặng nhọc.

Đúng lúc ấy, Kai nghe thấy.

Một giọng nói khẽ khàng vang ngay bên tai cậu:

“…Kai…”

Âm thanh nhỏ nhưng rõ ràng, như thể có người đứng sát sau lưng.

Cậu giật bắn, tim nện mạnh.

Vì mải nhìn đường, cậu không kịp quay lại, chỉ vô thức thốt lên một tiếng:

“Gì!!”

Cả nhóm khựng lại.

Thomas quay đầu, mắt mở to:

“Cái gì?

Mày làm tụi tao hết hồn đấy.”

Zasa hoang mang nhìn quanh, giọng run: “Có… có ai đó à?”

Nago lắp bắp: “Không, không… tao chỉ nghe Kai la thôi…”

Kai hít một hơi sâu, ánh mắt sắc lại.

Cậu nói chậm rãi:

“Có người vừa gọi tên tôi.

Ngay sau lưng.”

Không khí đông cứng trong thoáng chốc.

Draven nhìn chằm chằm vào Kai, ánh mắt dò hỏi.

Nhưng khi thấy vẻ nghiêm túc của Kai, cậu cũng không dám đùa.

Cả nhóm im bặt trong vài giây.

Kai chậm rãi hít sâu một hơi, rồi nhún vai: “Có lẽ tai tao nghe nhầm.”

Thomas bật cười phá tan sự im lặng, nhưng nụ cười ấy gượng gạo:

“Chắc mày nghĩ nhiều quá rồi.

Ở đây lấy đâu ra người khác?”

Kai không đáp, chỉ nhún vai, tiếp tục bước đi.

Nhưng trong lòng cậu biết rõ: đó không phải ảo giác.

Giọng nói ấy khàn khàn, lạnh buốt, lại quen thuộc một cách đáng sợ.

Cậu lặng lẽ đi, để mặc tiếng trò chuyện của nhóm lấn át.

Nhưng trong đầu, câu hỏi cứ văng vẳng:

Giọng nói ấy… là của ai?

Tại sao chỉ có mình nghe được nó.

Rốt cuộc nó là trò đùa tinh quái của mấy thằng bạn hay thật sự khu rừng này có điều bất thường
 
Đội Thám Hiểm Linh Dị Số 7
Phần 1: tiếng chân thứ 6. Chương 2


Sau khi tiến sâu vào khu rừng, cả nhóm dần quen với bóng tối đặc quánh và mùi ẩm mốc ngai ngái.

Ngoại trừ việc Kai thoáng nghe thấy tiếng gọi tên mình lúc mới bước vào, dường như chẳng có thêm sự quái dị nào khác.

Chính sự yên lặng kéo dài ấy khiến bốn người còn lại nhanh chóng thả lỏng, trò chuyện rôm rả hơn.

Thomas đi đầu, miệng huýt sáo một giai điệu vô thưởng vô phạt, vừa đi vừa vạch cành cây.

Draven thì khoác balô nặng nhưng vẫn thong dong, thi thoảng còn quay lại trêu chọc Nago – kẻ luôn càu nhàu vì vướng víu.

Zasa lẽo đẽo theo sau, mặt đầy vẻ chán nản.

Chỉ có Kai là giữ sự cảnh giác.

Cậu bước chậm hơn, ánh mắt liên tục đảo quanh.

Dù đã cố gắng tự nhủ rằng bản thân nghe nhầm, rằng tiếng gọi kia chỉ là ảo giác, nhưng từng tế bào trong cơ thể vẫn căng cứng.

Sự tĩnh mịch quá mức của khu rừng khiến cậu khó chịu như đang có hàng ngàn đôi mắt vô hình dõi theo từng bước chân.

Cái yên bình này… bất thường đến mức đáng sợ.

Đi được một quãng dài, Thomas reo lên:

“Ê, chỗ này được này!

Bằng phẳng, có khoảng trống rộng, lại gần một con suối nhỏ.

Dựng trại ở đây đi.”

Cả nhóm đồng ý ngay.

Ai nấy chia nhau công việc: Draven cùng Thomas lo dựng lều, Nago và Zasa lục tìm cành khô, còn Kai thì lặng lẽ đi một vòng quanh khu vực, quan sát địa thế.

Mỗi bước chân đều tính toán, như thể cậu đang đọc một bàn cờ mà chỉ mình cậu nhìn thấy những nước đi nguy hiểm.

Bầu trời dần sẫm tối.

Lửa trại bập bùng cháy, soi sáng những gương mặt trẻ trung đầy hứng khởi.

Khói bốc lên cao, quyện cùng hương thịt nướng phảng phất.

Không khí tưởng chừng đã trở nên yên bình, dễ chịu.

Nhưng trong lòng Kai, cơn bất an vẫn âm ỉ.

Cậu ngồi im, đôi mắt nhìn ngọn lửa đỏ rực, nhưng tâm trí lại bị níu chặt bởi một cảm giác khó tả: Cái gì đó đang đến gần.

“Ê, Kai!

Nghĩ gì mà đăm chiêu thế?” – Thomas vỗ mạnh vào vai bạn, cười lớn.

Kai khẽ mỉm cười, không đáp.

Cậu chỉ đưa mắt nhìn Draven, người vẫn im lặng từ nãy.

Hai ánh mắt giao nhau, và cả hai đều hiểu: họ cùng cảm nhận được sự khác thường của khu rừng này.

Khi màn đêm buông xuống hẳn, cả nhóm quyết định phân công gác đêm để an toàn.

Kai là người đề xuất, và dĩ nhiên Draven đồng ý ngay.

“Để tôi gác cùng cậu, như vậy chắc chắn hơn,” Draven nói.

Nago thì cằn nhằn, nhưng rồi cũng ngáp ngắn ngáp dài chui vào lều.

Zasa chẳng khác, nhanh chóng vùi mình trong túi ngủ.

Chỉ còn lại Kai và Draven ngồi bên bếp lửa tàn, tai lắng nghe từng tiếng động khẽ khàng trong bóng tối.

Đêm rừng sâu lạnh hơn tưởng tượng.

Gió rít qua tán lá như những tiếng thở dài.

Côn trùng bắt đầu kêu, nhưng thưa thớt và rời rạc, chẳng giống bất cứ khu rừng nào mà họ từng biết.

Khoảng nửa đêm, Nago lồm cồm chui ra khỏi lều, mặt ngái ngủ.

“Ê, tao đi vệ sinh chút…” – giọng cậu lí nhí.

Kai nhắc nhở ngay:

“Đừng đi xa.

Đi ngay chỗ gốc cây kia, trong tầm mắt của bọn này thôi.”

Nago gật đầu, lê bước về phía một gốc cây lớn cách lửa trại chừng mười mét.

Kai dõi theo, mắt không chớp.

Đêm tối đặc quánh, ngọn lửa nhỏ bé chỉ chiếu sáng một phạm vi hạn hẹp.

Bóng của Nago in dài trên mặt đất, méo mó một cách kỳ lạ.

Một phút.

Hai phút.

Ba phút.

Kai bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.

Nago đứng quay lưng, bất động quá lâu.

Cái bóng kia… dường như nhúc nhích theo một nhịp khác, không ăn khớp với từng cử động nhỏ của Nago.

Đúng lúc Kai vừa định gọi thì—

“AAAAAAAAAA!!!”

Tiếng hét xé toang màn đêm.

Âm thanh vang vọng, sắc lạnh.

Zasa giật mình bật dậy trong lều, Thomas cũng lao ra, hoảng hốt:

“Chuyện gì thế?!”

Kai đã đứng bật dậy từ trước, lao về phía gốc cây.

Nhưng khi đến nơi, cậu sững người lại.

Nago vẫn còn ở đó.

Nhưng vẻ mặt cậu trắng bệch, mồ hôi túa ra, đôi mắt mở to kinh hoàng.

Cậu lắp bắp, chỉ tay về khoảng tối sâu hun hút sau gốc cây.

“Có… có ai…

đứng đó…”
 
Đội Thám Hiểm Linh Dị Số 7
Phần 1: tiếng chân thứ 6. Chương 3


Suốt cả tối cái bóng mà Nago nhìn thấy đêm qua nó đứng bất động bên gốc cây, đôi khi khẽ động đậy khiến cả nhóm rùng mình.

Kai cũng dõi theo mãi, mắt không rời, cho đến tận khi bầu trời phía đông bắt đầu sáng dần.

Ánh nắng buổi sớm len qua tán lá, xóa nhòa đi thứ đen đặc bao phủ khu rừng suốt đêm.

Và rồi, khi nhìn lại, cái bóng kia chẳng còn gì đáng sợ nữa.

Nó chỉ là một gốc cây xù xì, thân cong gập gềnh như dáng một người đang đứng khom lưng.

Sau đêm căng thẳng, ánh nắng xuyên qua tán cây rừng, rải xuống mặt đất những vệt sáng vàng ấm áp.

Cái lạnh ẩm ướt của buổi đêm dần tan đi, để lại một không gian đầy sức sống.

Thomas vươn vai ngáp một cái rõ to rồi cười khà khà:

– Hôm qua ai to gan được như tao nếu không phải bọn mày cản tao lại không cho tao tới xem cái bóng kia thì tối qua cả nhóm được ngủ ngon rồi.

Nago lập tức phản bác, mặt còn cau lại:

– To gan cái gì mà to gan?

Cậu ngủ ngáy còn to hơn cả tiếng cú kêu nữa kìa.

Cái bóng tối qua suýt làm tôi đứng tim, biết chưa.

-Cái thân già của tôi đã từng chịu cảnh này bao giờ~~

Zasa ôm bụng cười lăn:

– Này Nago, đêm qua cậu hét vang cả khu rừng.

Thú dữ mà nghe thấy chắc còn chạy té khói.

Nếu có ai đi ngang, chắc tưởng rừng này có… hùm chúa tái sinh!

– Hùm thì hùm, ít ra tôi còn cảnh giác hơn mấy người! – Nago hất cằm, giả bộ tự tin nhưng mặt đỏ bừng.

Draven ngồi kế bên, vừa mài lại con dao găm vừa nhếch mép:

– Ừ, công nhận cậu cảnh giác thật đấy.

Nhưng lần sau nhớ hét nhỏ thôi, tai tôi còn ù đến giờ này đây.

Cả nhóm phá lên cười.

Tiếng cười vang vọng khắp khu rừng, xua tan hết cái lạnh lẽo còn sót lại từ đêm qua.

Đến gần trưa, Draven dẫn cả nhóm men theo một con suối nhỏ.

Nước trong vắt, mát lạnh.

Zasa nhanh nhẹn cởi giày, lao xuống trước rồi té nước tung tóe:

– Ê, ai dám đấu với tôi nào?

Thomas không nghĩ ngợi, nhảy ùm xuống.

Nước văng tung tóe làm Kai đang ngồi trên tảng đá cũng bị ướt.

– Này! – Kai nhăn mặt – Đồ trẻ con, ướt hết rồi biết bao lâu mới khô?

– Thì phơi! – Thomas tỉnh bơ, rồi hất thêm một vốc nước về phía Kai.

Kai không nhịn được, xắn quần bước xuống.

Một trận “thủy chiến” bùng nổ.

Nago vốn định đứng ngoài cổ vũ, nhưng rốt cuộc cũng bị kéo vào, ướt nhẹp như chuột lột.

Trong lúc cả bọn đang la hét, Draven chỉ khoanh tay đứng trên bờ, ánh mắt có phần bất lực nhưng miệng khẽ nhếch cười:

– Đúng là một lũ trẻ con… thôi được, để tôi cho mấy đứa biết thế nào là sóng thần!

Nói rồi, anh chàng bước xuống, dùng tay hất một dòng nước mạnh khiến cả nhóm đồng loạt la oai oái.

Tiếng cười giòn tan vang vọng khắp khu rừng, hòa cùng tiếng suối róc rách.

Chiều xuống, cả bọn nằm dài trên tảng đá phơi nắng.

Zasa mơ màng nói:

– Giá mà cứ sống thế này mãi nhỉ.

Không áp lực, không phải lo nghĩ…

Nago liền cắt ngang:

– Cậu định sống bằng gì?

Ăn không khí chắc?

– Thì ăn cá suối, hái quả rừng.

Có Draven làm “người đi săn chuyên nghiệp” rồi, lo gì! – Zasa lè lưỡi.

Draven bật cười, lắc đầu:

– Đừng trông chờ vào tôi.

Tôi không định nuôi một đám lười như các cậu đâu.

Thomas gật gù:

– Nhưng mà, thật sự… nếu cứ như thế này thì cũng hay thật.

Tụi mình, thiên nhiên, không cần gì khác.

Kai im lặng, chỉ nhìn bạn bè mà mỉm cười.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy tất cả đều thật trọn vẹn – một tuổi trẻ vô tư, rộn rã tiếng cười.

Cả ngày hôm đó, họ rong chơi quanh suối, kể lại những kỷ niệm hồi đi học: lần Thomas bị điểm kém, cảnh Nago ngủ gật trong lớp, hay chuyện Zasa nghịch ngợm bị thầy phạt.

Draven dù ít nói nhưng thi thoảng lại buông một câu nhận xét khiến cả bọn cười nghiêng ngả.

Đêm xuống, cả nhóm quây quần bên đống lửa, vừa ăn vừa nghe Thomas bịa chuyện ma dọa Nago.

Lửa bập bùng, tiếng cười rộn vang cả khu rừng.

Một đêm yên bình.

Yên bình đến mức chẳng ai ngờ rằng những cơn sóng ngầm đang lặng lẽ tiến đến từ từ nhấn chìm họ vào hố sâu tuyệt vọng.
 
Đội Thám Hiểm Linh Dị Số 7
Phần 1: tiếng chân thứ 6. Chương 4


Buổi sáng sau đêm yên bình, cả nhóm dậy sớm để thu dọn đồ đạc.

Ánh nắng xuyên qua những tán lá xanh ngắt, sương vẫn còn vương lại thành từng vệt mỏng, trông như một màn khói trắng nhẹ nhàng.

Không khí trong lành khiến ai cũng thoải mái, tưởng như chuyến đi sắp khép lại trong êm đềm.

“Thu nhanh lên, về kịp trưa là tôi bao anh em chầu phở bò tái gầu,” Thomas vừa xốc balô vừa cười hào hứng.

“Chỉ cần có chỗ nào nghỉ Ngơi tử tế là tôi mừng lắm rồi.”

Nago càm ràm, gương mặt phờ phạc như chẳng ngủ đủ giấc.

Zasa đang ngồi xổm loay hoay thu don hành lí vội nói chen: “Mệt thì cũng phải đi, lề mề là tối lại phải ngủ rừng nữa đấy.”

Kai kiểm tra la bàn, gấp gọn tấm bản đồ nhét vào túi áo rồi gật đầu: “Đi thôi.

Đường về không xa, tầm một tiếng đồng hồ là ra tới lối mòn chính.”

Draven lặng lẽ đeo chiếc balô nặng nhất lên vai, chẳng phàn nàn lấy một lời.

Anh ta vẫn giữ thói quen kiểm tra xung quanh trước khi bước đi, ánh mắt sắc lạnh, tập trung.

Con đường mòn trước mắt trải dài dưới lớp sương trắng đục.

Nhóm đi nối tiếp nhau, tiếng cười nói ban đầu rộn ràng nhưng càng lúc càng thưa dần.

Thomas đi một hồi, chợt khựng lại.

“Khoan… mấy ông thấy gì không?”

Cả nhóm dừng lại, ngơ ngác nhìn quanh.

Trước mặt họ là khoảng đất trống với gốc cây cổ thụ quen thuộc.

Chính nơi sáng nay họ vừa dựng trại.

“Đùa nhau à?

Rõ ràng đi thẳng một mạch, sao lại quay về chỗ cũ?”

Zasa bật thốt.

Nago mặt tái đi, vội kéo balô lên: “Hay là… bị lạc rồi?”

Kai nhíu mày, nhìn chăm chăm vào la bàn trong tay.

Kim chỉ nam quay loạn một vòng rồi dừng lại, nhưng chỉ vài giây sau lại lệch đi hướng khác.

“La bàn nhiễu rồi…

Sương dày thế này có thể do từ trường trong rừng.”

Giọng cậu cố giữ bình tĩnh, song khó giấu được sự căng thẳng.

Nago hoang mang đến mức mặt mày cắt không còn giọt máu: “Đừng nói là tụi mình đi lạc nha?

Tôi nhớ chắc chắn đi thẳng một mạch mà…”

Thomas chau mày, ngẩng nhìn bầu trời.

Lúc này sương mù vẫn còn bao phủ, dày hơn cả buổi sáng sớm.

Anh nở nụ cười gượng gạo:

“Chắc do sương làm rối tầm nhìn thôi.

Cứ nghỉ tạm đây, đợi nắng lên, sương tan thì đường sẽ hiện ra rõ ràng.

Chúng ta đâu cần phải vội.”

Kai im lặng một lúc, sau đó gật đầu đồng ý.

“Được, chờ xem.

Nếu thật sự chỉ là do sương, lát nữa sẽ khác.”

Cả nhóm ngồi xuống, cố gắng giết thời gian bằng mấy câu chuyện vu vơ.

Nhưng càng lúc, không khí càng trở nên nặng nề.

Kim đồng hồ đã chỉ sang trưa, vậy mà sương không những chẳng tan đi mà còn dày đặc thêm, cuồn cuộn phủ kín tầm nhìn.

Ánh sáng mặt trời bị nuốt mất, chỉ còn một màu trắng đục lạnh lẽo.

Nago đứng bật dậy, sốt ruột đi vài vòng quanh khoảng đất: “Không ổn rồi!

Ngồi đây hoài biết bao giờ mới ra khỏi được!

Thà đi còn hơn.”

Zasa nhìn sang Kai, trong mắt đầy bất an.

Kai nhíu mày, cuối cùng cũng cất giọng:

“Được.

Nếu ở yên một chỗ mà vẫn bị bao vây bởi sương thì chỉ còn cách di chuyển.

Nhưng phải có trật tự.

Từ giờ, chúng ta đi theo đội hình cố định: Thomas đi đầu, sau đó đến Nago và Zasa.

Tôi và Draven sẽ đi cuối.

Như vậy dễ kiểm soát hơn.”

Thomas hất cằm, ra vẻ tự tin: “Được, tôi đi đầu cũng được.

Chỉ cần có đường là tôi phá cho ra thôi.”

Kai lấy từ balô ra hai cuộn dây thừng, cẩn thận cột thành hai nhánh từ người Thomas.

Một bên nối sang Zasa rồi vòng tới chỗ cậu, một bên nối với Nago rồi đến Draven.

“Khoảng cách mỗi người tầm hai mét, đừng để dây chùng.

Nếu có chuyện gì bất thường, lập tức kéo dây ba lần để báo hiệu.”

Kai dặn, giọng trầm ổn.

Draven yên lặng gật đầu, chỉ siết chặt nút dây quanh eo.

Còn Nago thì loay hoay mãi mới buộc xong, mặt vẫn chưa hết căng thẳng.

Không ai còn hứng nói chuyện.

Tất cả đều cảm nhận được sự im lìm rợn ngợp trong màn sương ngày một dày.

Kai ra hiệu cho draven luôn phải cảnh giác nếu có tín hiệu của anh thì phải lập túc hành động, draven cũng không nói nhiều chỉ gật đầu ra hiệu một cái rồi ánh mắc sắc lên vì giác quan thứ 6 của cậu cũng nhắc nhở rằng không được để mất cảnh giác, sau đó kai hít một hơi dài, nhìn quanh rồi ra hiệu: “Đi.”

Thomas bước lên trước, sợi dây căng dần.

Zasa theo sát phía sau, rồi đến Nago, cuối cùng là kai và Draven.

Những bước chân khẽ dồn lại, đều đều vang lên trong không gian trắng xóa.

Cả nhóm một lần nữa tiến vào trong sương mù.

Chỉ là họ không biết rằng thứ chờ đợi họ là cơn ác mộng đáng sợ nhất.
 
Đội Thám Hiểm Linh Dị Số 7
Phần 1: tiếng chân thứ 6. Chương 5


Một lần nữa, cả nhóm bước vào màn sương trắng xóa.

Sợi dây thừng căng ra, giữ từng người nối liền với nhau, nhưng nỗi bất an ngày một siết chặt.

Thời gian trôi đi chậm chạp, cuối cùng họ lại quay về đúng chỗ vừa cắm trại.

Không ai nói gì, nhưng trên gương mặt từng người hiện rõ sự tuyệt vọng.

Điện thoại của tất cả đều đã tắt ngúm, như thể khu rừng này nuốt chửng mọi tín hiệu sống.

Kai lắc đầu, giọng nặng nề:

"Tiến vào sương mù... là mất phương hướng la bàn cứ lên tục quay tròn.

Cứ như có thứ gì đó đang dẫn dắt chúng ta quay lại đây."

Thomas nghiến răng, tay chân vung vẩy, muốn phản bác, nhưng rồi cũng câm lặng.

Đột nhiên, Zasa khuỵu xuống, hai tay ôm chặt đầu, đôi mắt trợn trừng kinh hoàng, cơ thể run bần bật:

"Quỷ... quỷ!!!

Khu rừng này có quỷ!!!"

Tiếng hét của cậu vang vọng, chói gắt đến mức cả nhóm lạnh sống lưng.

Thomas và Nago vội giữ lấy vai Zasa, cố gắng trấn an.

Một lúc lâu sau, Zasa mới lắp bắp kể, giọng khàn đặc:

"Lúc nãy... trong sương... có tiếng gọi... nó gọi tên tôi... giọng của bà tôi... bà đã chết từ 5 năm trước.

Nó gọi mãi, lặp đi lặp lại, lạnh buốt... không có cảm xúc... càng nghe tôi càng cảm thấy... nó đang tiến lại gần tôi"

Lúc này tim của mọi người như ngừng đi một nhịp, cả nhóm chết lặng không ai thốt nên lời.

Trong khoảnh khắc ấy, từng ánh mắt vô thức hướng về phía màn sương dày đặc đang bao phủ xung quanh.

Trắng xóa, tĩnh lặng, không thấy gì... nhưng chính sự tĩnh lặng ấy lại khiến lòng người rét buốt.

Ai cũng có chung một ý nghĩ rùng rợn: trong lớp sương ấy có thể đang ẩn giấu một điều khủng khiếp nào đó, thứ mà họ chưa từng biết tới.

Kai đứng yên lặng.

Trái tim anh đập mạnh nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ trầm ngâm.

Trong đầu anh vang lên hàng loạt câu hỏi:

Tiếng gọi... lúc mới tiến vào khu rùng mình cũng nghe thấy.... thật sự nó là ảo giác?

Hay có thứ gì đó muốn lôi từng người trong chúng ta rời khỏi hàng ngũ?

Nếu vậy... rốt cuộc chúng ta đang đi trong rừng, hay đã lạc vào một nơi nào khác?

Anh nhìn Zasa đang run rẩy, rồi nhìn những gương mặt căng thẳng còn lại.

Sự im lặng đè nén đến ngột ngạt, chỉ có tiếng thở gấp và sợi dây thừng căng cứng trong tay nhắc nhở rằng họ vẫn còn bên nhau.

Rồi bất chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Kai, cậu nhận ra

Anh cau mày, tim đập nhanh hơn, giọng run run nói.

Từ khi tiến vào khu rừng... mỗi khi cả nhóm di chuyển... luôn có sáu tiếng chân.

Không hơn, không kém.

lúc này gần như tâm trí ai cũng hoảng loạn những suy nghĩ ngổn ngang cùng nỗi sợ hãi với thứ mà bản thân chưa từng biết tới.

Đôi mắt anh khẽ tối lại, bàn tay vô thức siết chặt sợi dây thừng như muốn xác nhận rằng ít nhất vẫn có thứ gì đó kết nối họ.

Để có thể sống sót cậu bắt buộc bản thân phải bình tĩnh vì nếu cậu hoảng loạn thì rất có thể mọi thứ sẽ không còn cách cứu vãn.

sau khi bản thân đã bình tĩnh lại cậu bắt đầu suy nghĩ rồi dần liên kết từng chi tiết lại với nhau.

Từ sự lặng thinh của khu rừng lúc cả nhóm mới tiến vào cho tới tiếng gọi kì lạ câu nghe được cái cây có hình dáng kì lạ rồi cái bóng vặn vẹo của nago.

lúc này thấy không khí của cả nhóm nặng nề kai lên tiếng trấn an, anh không phải người thích nói to nhưng lúc này giọng anh lại lớn hơn bình thường vài phần:

Mọi người nếu thế giới này thật sự có ma quỷ chúng ta cũng phải nhanh chóng chấp nhận nó hiện tại chúng ta phải bình tĩnh suy sét cẩn thận.

thấy tâm trạng của mọi người bắt đầu ổn định cậu nói tiếp:

theo tình hình này chúng ta đã gặp phải quỷ dẫn đường và quỷ gọi tên. mỗi con quỷ đều có một cách giết người khác nhau như quỷ dẫn đường nó sẽ che mắt bạn và làm bạn từ từ chết. còn quỷ gọi tên sẽ thô bạo hơn đó là nếu cậu quay đầu lại sau khi nghe nó gọi tên cậu sẽ chết.

để đối phó thì rất dễ đó là quỷ dẫn đường chỉ có thể che mắt bạn và không thể ảnh hưởng tới xúc giác còn để đối phó với quỷ gọi tên thì không thưa không quay đầu.

Vậy nên từ giờ chúng ta không gọi tên mà gọi theo số tôi là 1 draven là 2 thomas là 3 nago là 4 và zasa là 5 khi nói chuyện với người ở phía sau không được quay đầu lại.

bây giờ tôi số 2 và số 3 sẽ đi dựng lại trại số 4 và số 5 đi kiểm tra số lượng thực phẩm khô trong balo.

thomas lúc này đã lấy lại tinh thần không khỏi trêu chọc

này cậu thật sự nghiêm túc đó hả? haha mà sao tôi lại là số 3 mà không phải số 1

nago đã chấp nhận được sự thật rằng thế giới này có quỷ nên cũng buông lời đáp lại thomas

này này số 3 cậu có thể không cười được không bây giờ biểu cảm khi cười của cậu còn khó coi hơn cả khóc

nghe vậy cả nhóm bật cười rồi ai vào việc nấy.

Chỉ riêng zasa vẫn luôn im lặng dường như cú sốc tâm lí đó với cậu là... quá lớn...

Thông báo drop truyện

Vì bộ truyện này quá flop nên tôi sẽ drop truyện 1 thời gian và chuyển qua viết các bộ khác. khi nào có lượng tương tác ổn từ bộ này hoặc một bộ nào đó do tôi sáng tác thì tôi sẽ quay lại viết tiếp thank mn❤❤

-1/9/2025.
 
Back
Top Bottom