Cập nhật mới

Cổ Đại Đổi Phu Quân - Đào Hoa Vị Độ

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
695,608
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
AP1GczMPCoQx35LqDz5LMOrKPt3rJoDzHw3dAcFu5ZhQ9RRe5Ru8_rI5oyTqzvPK9QIr6owbUSZ7aQDG7Qi1fwHImXsfbdB5d17FbPp-IRipzmFtMebMNpQCDdREGglBtWcc0CNkfqq4dGd0EVHZbOcw4YN3=w215-h322-s-no-gm

Đổi Phu Quân - Đào Hoa Vị Độ
Tác giả: Đào Hoa Vị Độ
Thể loại: Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Đào Hoa Vị Độ

Thể loại: cổ đại, HE

Số chương: 5 phần

Editor: Thiên Nhược Hữu Tình - 天若有情

VĂN ÁN:

Ta và khuê mật đều được Hoàng hậu để mắt tới, muốn ban hôn cho hai vị hoàng tử đích xuất làm phi.

Ta có tài bắn cung bách bộ xuyên dương, được chỉ hôn cho Lục hoàng tử giỏi võ.

Còn Sở Tinh Lạc, một khúc cổ cầm tiên âm du dương, được chỉ hôn cho Thái tử giỏi văn.

Sau khi thành thân, ngày tháng bình lặng không sóng gió, vô vị và tẻ nhạt.

Trong một buổi trà đàm của các quý nữ, Sở Tinh Lạc vừa nhấm nháp mứt hoa quả, vừa nói với vẻ mặt thần bí:

“Thái tử hình như có người trong lòng, ta muốn hòa ly với hắn.”

Ta trầm ngâm một lát, cũng trịnh trọng nói: “Lục hoàng tử hình như cũng có bệnh kín… ngươi ly ta cũng ly!”

Nhưng hòa ly thư còn chưa lấy được, chúng ta đã bị chặn lại trong phòng.

Thái tử ép ta vào cửa, má ửng hồng, ánh mắt lưu luyến:

“Lục đệ muội nếu không hài lòng với Lục đệ, hoàn toàn có thể đổi chỗ với Sở cô nương.”

Ta ngơ ngác, lắp bắp:

“Đổi… đổi gì cơ?”

Thái tử cười, để lộ hai hàm răng trắng sáng:

“Đổi phu quân.”​
 
Đổi Phu Quân - Đào Hoa Vị Độ
Chương 1


1.

Ta và Sở Tinh Lạc là đôi khuê mật như hình với bóng, gia thế hiển hách, danh tiếng lẫy lừng.

Thái tử và Lục hoàng tử, con ruột của Hoàng hậu, đã đến tuổi thành gia lập thất, bà bèn mở Bách Hoa yến đích thân chọn con dâu vừa ý.

Thái tử giỏi văn chương, đức tài vẹn toàn, việc trị quốc an bang không hề khó khăn.

Lục hoàng tử giỏi võ nghệ, một cây trường thương múa đến xuất thần nhập hóa, từng đánh đuổi quân địch hơn tám trăm dặm.

Hai vị đều là lang quân hiếm có, lại thêm thân phận đích xuất, nên biết bao gia đình quyền quý muốn kết thông gia.

Các quý nữ của thế gia cũng ra sức thể hiện, đua nhau khoe sắc ở Bách Hoa yến, thật náo nhiệt.

Ta và Sở Tinh Lạc cũng đã đến tuổi cập kê, ghé tai nhau thì thầm: “Thế nào? Hai vị này đều là nhân trung long phượng, có gả không?”

Sở Tinh Lạc phe phẩy chiếc quạt lụa, nheo mắt: “Ngươi thấy sao? Ngươi gả ta cũng gả!”

Đã quyết chí, hai ta dốc hết sức mình, thi triển sở trường.

Ta từ nhỏ đã tập võ, đặc biệt giỏi cưỡi ngựa bắn cung, kéo cung, bách bộ xuyên dương, thắng được tràng pháo tay tán thưởng của tất cả mọi người.

Sở Tinh Lạc được phụ thân chỉ dạy, tinh thông âm luật, một khúc cổ cầm dư âm còn văng vẳng, mọi người có mặt đều chìm đắm trong dư vị.

Chúng ta nhìn nhau mỉm cười, nhất định phải được.

Yến tiệc tàn, Hoàng hậu quả nhiên vui vẻ, lấy ra hai cây trâm vàng đặt trước mặt chúng ta: “Hai tiểu cô nương đều tài sắc vẹn toàn, rất được lòng bản cung. Đây là hai cây trâm do thợ lành nghề trong cung chế tác, bản cung muốn tặng cho hai người. Hai ngươi không bằng chọn trước xem thích cây nào?”

Ta và Sở Tinh Lạc liếc nhìn nhau, trong lòng tựa như gương sáng.

Một trong hai cây trâm vàng này được chạm khắc hình phượng hoàng sống động, rõ ràng là dành cho người được chọn làm Thái tử phi.

Cây còn lại kiểu dáng bình thường, chọn cây này dĩ nhiên sẽ phải gả cho Lục hoàng tử.

Đồ tốt tất nhiên phải dành cho tỷ muội trước, đường cho nàng, ta sẽ mở.

Ta đưa tay ra trước, chọn chiếc trâm vàng bình thường, cung kính cúi đầu: “Cảm tạ Hoàng hậu nương nương đã yêu mến, chiếc trâm này thanh nhã, giản dị nhưng lại chạm khắc tinh xảo, Vãn Ngưng thường ngày múa đao múa kiếm, rất thích hợp.”

Hoàng hậu gật đầu, hài lòng nói: “Tốt lắm, là một cô nương hiểu chuyện.”

2.

Sở Tinh Lạc được ban hôn cho Thái tử, hai người trai tài gái sắc, tâm đầu ý hợp, được truyền tụng là giai thoại.

Còn ta đã đính ước với Lục hoàng tử, chuyện cây trâm phượng hoàng vàng lan truyền, tiếng thơm của ta càng thêm vang dội.

Ngày đại hôn được định cùng một ngày, Đế Hậu thân lâm, chưa từng có cảnh tượng náo nhiệt như thế.

Phủ Thái tử và phủ Lục hoàng tử chỉ cách một bức tường, trong viện có cửa thông nhau.

Ngày đại hôn, nam nhân ở tiền viện tiếp khách, hai chúng ta lén gặp nhau trong tân phòng.

Sở Tinh Lạc đổi sang một chiếc quạt lụa thêu mẫu đơn, phe phẩy tạo ra tiếng gió vi vu: “May mà ở gần nhau, sau này gặp nhau sẽ tiện hơn.”

Ta vén khăn voan l*n đ*nh đầu, tiện tay lấy một hạt đậu phộng lăn trên giường, bóc vỏ rồi bỏ vào miệng nàng, gật đầu tán thành: “Hơn nữa còn là huynh đệ cùng một mẹ, vĩnh viễn ở bên nhau!”

Đến giờ lành, chúng ta trở về tân phòng của mình.

Lục hoàng tử Trì Tễ Chu chân nam đá chân chiêu bước vào, ngay cả rượu giao bôi cũng chưa uống, đã ngã vật ra đất.

Ta phải dùng sức chín trâu hai hổ mới kéo được hắn lên giường, một mình hắn chiếm hết cả cái giường, không chừa cho ta chút chỗ nào.

Ta đành phải quay người, ngủ trên chiếc giường nhỏ ở gian ngoài.

Đêm động phòng hoa chúc, mỗi người chúng ta chiếm một giường, ngủ say như chết, tiếng ngáy vang trời.

Ban đầu ta cứ nghĩ chỉ vì say rượu nên đêm động phòng mới không thành.

Ai ngờ hơn một tháng sau, Trì Tễ Chu đêm nào cũng ngủ ở gian ngoài, chưa từng có chút tiếp xúc thân mật nào với ta.

Thấy sự tình có vẻ không ổn, ta ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm.

May thay ngày ấy ta chọn Trì Tễ Chu, nếu để Sở Tinh Lạc đêm đêm phòng không gối chiếc, thì thật đáng thương biết bao!

3.

Thành thân rồi, ban ngày nhàn rỗi, ta và Sở Tinh Lạc thường hay ở bên nhau để giết thời gian.

Trước kia ở khuê phòng làm gì, nay gả đi rồi vẫn như thế, chỉ thêm một chuyện: kể xấu phu quân.

Ta và nàng chẳng có bí mật gì, chuyện Trì Tễ Chu bất lực dĩ nhiên cũng không giấu nàng.

“Về sau ta già rồi, không có con nối dõi, vinh hoa phú quý đều phải trông cậy vào ngươi cả đấy.”

Nghe xong, Sở Tinh Lạc trợn tròn mắt như chuông đồng, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì đó: “Thực ra, Thái tử hắn cũng…”

Lời còn chưa dứt, Thái tử Trì Ngọc Bạch đã che miệng khẽ ho, thong thả bước tới, phía sau còn có Trì Tễ Chu mặt mày sa sầm.

Nhìn bộ dạng như vừa nuốt phải ruồi của hắn, không biết cuộc trò chuyện của chúng ta đã bị nghe lén bao nhiêu.

Nói xấu người khác mà bị chính chủ bắt gặp, ta và Sở Tinh Lạc nhất thời xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.

Thấy hai ta đứng sững tại chỗ, Trì Ngọc Bạch khẽ mím môi, nở nụ cười ấm áp như gió xuân: “Lục đệ muội đến rồi. Lục đệ hôm nay săn được một con lợn rừng, lát nữa sẽ bảo đầu bếp trong phủ nướng lên. Đầu bếp của ta tay nghề rất cao, bữa trưa hai người nhất định phải ở lại thưởng thức.”

Trì Ngọc Bạch và Trì Tễ Chu ngày thường công việc bận rộn, không thường xuyên dùng bữa ở phủ, ngược lại ta và Sở Tinh Lạc lại thường xuyên ăn cùng nhau.

Như hôm nay bốn người cùng ngồi một bàn, chưa từng có chuyện này xảy ra.

Trì Ngọc Bạch không hề phóng đại, đầu bếp của hắn tay nghề thật sự rất cao.

Một miếng sườn heo nướng mật ong da giòn rụm, thịt săn chắc, hương vị đọng lại trên môi, ta nhất thời không để ý, ăn no căng bụng, suýt nữa không đứng dậy nổi.

Dùng xong bữa, ta toan cáo từ hồi phủ nghỉ ngơi, chẳng ngờ lại bị Thái tử Trì Ngọc Bạch giữ chân: “Bách Hoa yến hôm nọ, lục đệ muội bách phát bách trúng, tiễn tiễn hồng tâm, ta thật tâm bội phục. Ít ngày nữa Thái phó sẽ khảo nghiệm tài cưỡi ngựa bắn cung của ta, nhưng ta lại không am hiểu lắm. Chẳng hay… hôm nay lục đệ muội có thể chỉ điểm cho ta đôi chút?”

Ta ôm bụng, há miệng nhưng chẳng biết nên trả lời thế nào.

Hắn đường đường là Thái tử, việc học ắt có thầy giỏi chỉ dạy, nào đến lượt ta?

Song nếu cự tuyệt thẳng thừng, e lại thất lễ với hắn.

Ta đưa mắt nhìn Sở Tinh Lạc cầu cứu, nàng cũng nháy mắt ra hiệu, tựa hồ bảo ta nhận lời.

Đang lúc khó xử, Trì Tễ Chu cũng lên tiếng, nhưng lại hướng về Sở Tinh Lạc: “Ít ngày nữa ta cũng có khảo hạch âm luật. Chẳng hay hoàng tẩu có rảnh không, chỉ điểm cho ta đôi chút?”

4.

Cuối cùng, mọi chuyện lại phát triển theo một hướng thật kỳ lạ.

Lẽ ra sau yến tiệc, ta và Sở Tinh Lạc theo phu quân về phủ, nay lại đổi ngôi cho nhau.

Ta cùng Thái tử tỷ phu đến Diễn Võ Trường luyện bắn cung, còn Sở Tinh Lạc lại cùng tiểu thúc ngồi bên cổ cầm thân truyền âm luật.

Chuyện bên Sở Tinh Lạc ta không rõ, chỉ riêng bên này, ta cảm thấy có chút xấu hổ.

Truyền dạy bắn cung, tay cầm tay chỉ bảo, ắt có đụng chạm thân thể.

Thái tử vừa là huynh trưởng của phu quân, lại là phu quân của tỷ muội ta, ở riêng như thế này có vẻ không ổn.

Có lẽ nhận ra sự lo lắng của ta, Thái tử Trì Ngọc Bạch phất tay cho người hầu lui xuống, sau đó trịnh trọng thi lễ với ta: “Lục đệ muội chớ bận lòng. Thái phó rất nghiêm khắc, lại không tiện thường xuyên đến phủ ta dạy học, ta chỉ muốn tranh thủ thời gian luyện tập nhiều hơn, nếu trong kỳ thi có tiến bộ, chắc chắn sẽ khiến phụ hoàng mẫu hậu yên tâm.”

Nói xong, hắn lại thở dài:

“Chỉ trách thân ta bạc nhược, không được cường tráng như lục đệ, ngay cả bắn cung cũng không tốt, thật khiến người ta chê cười. Nếu lục đệ muội cảm thấy bất tiện khi dạy riêng cho ta, ta cũng không ép.

Nếu có kẻ gièm pha, chê cười ta yếu đuối, không xứng làm Thái tử, thì cứ mặc kệ họ. Dù sao cũng đã bị cười nhạo bao nhiêu năm nay, ta cũng quen rồi.”

Ta thoáng ngạc nhiên, lòng thầm nghĩ, so với Trì Tễ Chu chỉ là mãnh hổ giấy, “ngoài mạnh trong yếu”, Trì Ngọc Bạch quả là chẳng thể so sánh được!

Trì Ngọc Bạch vốn tuấn tú, thân hình cao lớn, làn da trắng mịn, tuy có phần gầy yếu, nhưng so với Trì Tễ Chu cường tráng, trông thật có vẻ mong manh dễ vỡ.

Nhưng hắn mày mắt thanh tú, tự nhiên mang theo một vẻ u buồn, khiến người ta nhìn mà không khỏi động lòng, muốn xoa dịu đôi mày chau nhẹ của hắn.

Ta bị chính suy nghĩ này của mình làm cho giật mình, cố nén cảm giác khác lạ trong lòng, cũng đáp lễ lại hắn: “Điện hạ tài cao học rộng, chớ nên tự coi nhẹ mình. Vãn Ngưng luyện tập bắn cung nhiều năm, có chút am hiểu nho nhỏ, được điện hạ không chê, ta nhất định biết gì nói nấy, tận tâm giúp đỡ.”

5.

Có lẽ Trì Ngọc Bạch thật sự không giỏi về võ nghệ.

Ta chỉ dạy bằng lời đã lâu, hắn vẫn cứ bắn lệch hết mũi tên này đến mũi tên khác.

Bất đắc dĩ, ta đành phải tự mình ra tay.

Hắn cao hơn ta, đứng sau lưng cũng không với tới tay hắn, ta bèn bê một chiếc ghế nhỏ đứng lên, tay cầm tay chỉ dạy.

Vì đứng gần, ta gần như mặt đối mặt với hắn.

Mùi long diên hương thoang thoảng, ta có chút thất thần.

Định thần lại, ta nắm lấy tay hắn, kéo dây cung về phía sau, khẽ dặn dò: “Nhìn thẳng về phía trước, tập trung tinh thần, nín thở, tâm không tạp niệm.”

Dây cung vừa buông, mũi tên thế như chẻ tre, trúng ngay hồng tâm.

Ta vui mừng reo lên, đang muốn hỏi hắn có cảm nhận được không, hắn bỗng quay đầu, đôi môi mềm mại lướt qua chóp mũi ta, cả hai đều sững sờ.

Tuy ta đã thành thân, nhưng hơn một tháng qua, Trì Tễ Chu vẫn luôn ngủ riêng, ta chưa từng có chút tiếp xúc thân mật nào với nam nhân.

Trong khoảnh khắc, lòng ta bối rối không thôi, lại cảm thấy mình như vậy với phu quân của tỷ muội thật là có lỗi với nàng, chỉ muốn mau chóng rời khỏi tình huống khó xử này.

Nhưng ta quên mất mình đang đứng trên ghế, vừa nhấc chân bước, đã đạp hụt, cả người ngã thẳng xuống đất.

Eo ta được nhẹ nhàng ôm lấy, ta chỉ cảm thấy cả người mình xoay một vòng, khi hoàn hồn lại, đã được Trì Ngọc Bạch ôm vào lòng.

Hắn mỉm cười, dường như không cảm thấy có gì bất ổn, đỡ ta đứng vững rồi buông tay: “Lục đệ muội cẩn thận. Hôm nay được nàng chỉ dạy, ta dường như đã nắm được chút manh mối. Trời cũng về chiều rồi, ta đưa nàng về, ngày mai nếu có thời gian, xin hãy tiếp tục chỉ bảo ta.”

Thấy hắn điềm nhiên, chẳng có gì khác lạ, mặt ta nóng bừng, chỉ cảm thấy mình đã lấy lòng dạ tiểu nhân để đo lòng quân tử, xấu hổ không thôi.

Nhưng chuyện đã xảy ra như vậy, ta vẫn phải nói rõ với Sở Tinh Lạc mới được.

Nếu không, ngày sau nếu vì giấu giếm chuyện này mà sinh ra điều tiếng, sẽ thật là không đáng.

Ai ngờ khi gặp Sở Tinh Lạc, mặt nàng ấy còn đỏ hơn cả ta.

Nàng đảo mắt liên hồi, ánh mắt thỉnh thoảng lại lướt qua người ta, dường như có điều muốn nói lại thôi.

Chúng ta trao đổi ánh mắt, đều thấy trong mắt đối phương một chút áy náy.

Chà chà, chẳng lẽ hai người họ cũng đã xảy ra chuyện gì đó không nên có?!
 
Đổi Phu Quân - Đào Hoa Vị Độ
Chương 2


6.

Nhưng huynh đệ nhà họ Trì chẳng hề cho chúng ta cơ hội trò chuyện.

Cứ như đã bàn bạc trước, họ hoàn toàn ngăn cản ta và Sở Tinh Lạc gặp riêng.

Mỗi lần ta đến phủ Thái tử, chưa kịp nói được mấy câu đã bị Trì Ngọc Bạch mời ra Diễn Võ Trường dạy hắn bắn cung.

Còn hễ Sở Tinh Lạc vừa đến phủ Lục hoàng tử, lập tức bị Trì Tễ Chu giữ lại nghe hắn gảy đàn.

Phải nói rằng, những ngày qua, tài bắn cung của Trì Ngọc Bạch ngày càng điêu luyện, còn Trì Tễ Chu thì tiếng đàn cũng tiến bộ vượt bậc.

Chỉ khổ cho ta và Sở Tinh Lạc, đáng lẽ có thể sống an nhàn sung sướng, giờ đây mỗi ngày lại phải dựa vào tài nghệ mà kiếm cơm.

Cuối cùng cũng đợi được đến buổi tiệc trà do Thị lang phu nhân tổ chức, ta và Sở Tinh Lạc mới thoát thân được, cầm lấy thiệp mời mà chạy như bay trốn ra ngoài.

Xe ngựa lắc lư, xóc nảy không thôi, chúng ta nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng đồng thanh thốt lên: “A Ngưng/Lạc Lạc, ta có lỗi với ngươi!”

Hóa ra trong khoảng thời gian này, khi hai người họ ở bên nhau, cũng đã có không ít khoảnh khắc mập mờ.

Sở Tinh Lạc tuy không đến mức say đắm Trì Tễ Chu, nhưng kiểu v* v*n vô tình này thường là nguy hiểm nhất.

Mập mờ với phu quân của tỷ muội, đến chính mình cũng phải khinh bỉ bản thân.

Nàng bóc một miếng mứt bỏ vào miệng nhai, bỗng như hạ quyết tâm, vỗ bàn cái rầm:

“A Ngưng, hai người này tuyệt đối không phải là một đôi tốt lành gì, chúng ta đều bị họ lừa rồi. Hơn nữa, ta nghi ngờ Thái tử đã có người trong lòng.”

“Hắn không bao giờ cho ta vào thư phòng, có lần ta tình cờ thấy cửa hé mở, hắn đang cúi xuống vẽ. Người trong tranh là ai ta không nhìn rõ, nhưng đại khái là một bóng hình nữ tử. Sau khi phát hiện ra ta, hắn lập tức giấu bức tranh đi, ta càng chắc chắn người đó không phải là ta.”

“Như vậy xem ra là hắn cố tình để Trì Tễ Chu đến quyến rũ ta, có lẽ là muốn tìm ra lỗi của ta để có thể hưu ta, dọn chỗ cho người trong lòng hắn! Không được, ta phải hòa ly với hắn trước! Nếu không, đến lúc đó ta còn không biết mình chết như thế nào!”

Ta sững sờ, cảm thấy tỷ muội của mình thật là thông minh, quả nhiên đọc nhiều sách hơn ta, phân tích chân tướng đâu ra đấy thật thuyết phục.

Ta hồi tưởng lại, càng nghĩ càng cảm thấy có lý, vội nắm lấy tay nàng nói: “Ngươi nói vậy, ta cũng thấy rất khả nghi. Trì Tễ Chu chưa bao giờ đồng sàng cộng chẩm với ta, có lẽ không phải vì bất lực, mà là vì muốn giữ mình cho ý trung nhân. Hai huynh đệ bọn họ cố tình v* v*n chúng ta, chính là để tìm cớ gây khó dễ cho chúng ta, thật là độc ác! Ngươi đã nghĩ ra cách hòa ly chưa? Ngươi hòa ly thì ta cũng hòa ly!”

7.

Ước mơ thì cao xa, nhưng thực tại lại phũ phàng.

Chúng ta còn chưa nghĩ ra cách hòa ly, hai huynh đệ Trì Ngọc Bạch đã bị Hoàng thượng phái đi trị thủy ở Thông Châu, tiện thể điều tra tham quan ô lại trong vụ lũ lụt này.

Hai chúng ta vốn định ở lại bàn bạc kế sách, nhưng hai người kia lại lấy lý do “sợ phu nhân ở nhà một mình cô đơn” mà mang cả chúng ta theo đến Thông Châu.

Trong xe ngựa rộng rãi, bốn người chúng ta ngồi đối diện nhau, mắt to trừng mắt nhỏ, không khí có chút kỳ quái.

Nhưng dù sao cũng là Thái tử, trước núi Thái Sơn sụp đổ cũng không nao núng, Trì Ngọc Bạch lên tiếng trước:

“Phụ hoàng lần này phái hai chúng ta cùng đi, là bởi vì tình hình nghiêm trọng. Bản thân thiên tai vẫn có thể kiểm soát, nhưng số tiền cứu trợ mà triều đình cấp phát đã bị bòn rút từng lớp, đến tay dân chúng chẳng còn lại bao nhiêu. Chúng ta cần phải điều tra rõ những quan viên liên quan, loại bỏ những con sâu mọt này ra khỏi triều đình, bá tánh mới có thể sống yên ổn.”

“Mang theo phu nhân và Lục đệ muội cùng đi, thực ra cũng là vì cần sự giúp đỡ của hai người.”

Nói xong, hắn chớp chớp đôi mắt sáng long lanh, nhìn về phía ta: “Có một chuyện, còn phải làm phiền Lục đệ muội rồi.”

Ta gãi đầu, mờ mịt không hiểu, trị thủy và bắt tham quan, sao lại có chuyện gì liên quan đến hai nữ tử yếu đuối như chúng ta chứ?

Thái tử đã nói vậy, ta không thể giả vờ như không nghe thấy, bèn tiếp lời hắn: “Được giúp đỡ điện hạ là phúc phận của ta, không biết cần ta làm những gì?”

Trì Ngọc Bạch che miệng ho khan, cụp mắt xuống, trông có vẻ ngại ngùng: “Còn phải nhờ Lục đệ muội và phu nhân tạm thời đổi thân phận, trong khoảng thời gian này giả làm Thái tử phi.”

8.

Lời vừa dứt, ta và Sở Tinh Lạc đều trợn tròn mắt, không thể tin được.

Sở Tinh Lạc lộ vẻ mặt không nói nên lời, biểu cảm đó ta quá quen thuộc, rõ ràng là đang nói:

“Thấy chưa, ta đã bảo là có âm mưu mà!”

Chúng ta công khai bắt đầu trao đổi bằng ánh mắt.

Ta: “Làm sao bây giờ, chạy cũng không thoát, từ chối cũng không được.”

Nàng: “Trước cứ đồng ý, xem trong hồ lô của hắn bán thuốc gì.”

Ta: “Sợ quá đi thôi.”

Nàng: “Không sao, kết quả tệ nhất là bị hưu, đến lúc đó ta nuôi ngươi!”

Chúng ta đang nháy mắt trao đổi rôm rả, thì Trì Ngọc Bạch khẽ ho một tiếng, lại kiên nhẫn giải thích:

“Để cho đám quan viên bên đó lơi lỏng cảnh giác, ta và Lục đệ đã bàn bạc, ta sẽ công khai giao thiệp, câu giờ họ, từ đó tạo điều kiện cho Lục đệ âm thầm điều tra.”

“Nhưng hai người cũng biết, ta võ nghệ không tinh thông, tửu lượng cũng chẳng cao, rất dễ bị họ lừa gạt. Lục đệ muội có thân thủ tốt, lấy thân phận Thái tử phi ở bên cạnh ta, có khả năng tự bảo vệ mình, ta có thể tập trung hơn vào những việc khác, giúp kế hoạch của chúng ta tiến hành thuận lợi hơn.”

“Còn Sở cô… à không, phu nhân ở bên Lục đệ để đệ ấy bảo vệ, ta cũng yên tâm. Các quan viên ở Thông Châu chưa từng gặp hai người, đương nhiên không thể phân biệt được ai mới là Thái tử phi thật sự.”

Im lặng một lát, hắn lại nói thêm: “Lục đệ muội chớ lo lắng, bên cạnh ta cũng có ám vệ đi theo, tuyệt đối sẽ không để nàng gặp nguy hiểm.”

Ta và Sở Tinh Lạc nhìn nhau, gật đầu đồng ý.

Bỏ qua những chuyện khác, sự sắp xếp này quả thực là thượng sách, dù chúng ta là phận nữ nhi, nhưng nếu có thể giúp bách tính loại bỏ những tham quan gây hại, cũng là một việc lợi quốc lợi dân.

9.

Thống nhất mọi thứ, chúng ta liền chia nhau hành động.

Ta và Trì Ngọc Bạch một nhóm, trực tiếp đến dự tiệc tiếp đón do Tri phủ Thông Châu tổ chức.

Còn Sở Tinh Lạc và Trì Tễ Chu, lấy cớ mệt mỏi sau hành trình dài mà đi đến nơi trọ để nghỉ ngơi.

Tiệc tiếp đón có phần sơ sài, chỉ có vài món ăn đạm bạc, trông có chút keo kiệt.

Tri phủ Ngô đại nhân cười bồi, liên tục chắp tay thi lễ:

“Thái tử điện hạ đường xa mà đến, không thể đón tiếp từ xa. Thật sự là vì tình hình lũ lụt cấp bách, hạ quan mỗi ngày bận rộn không ngơi tay, không thể đích thân ra đón. Gần đây phủ cũng không còn dư dả, dân chúng lầm than quá nhiều, ngân lượng triều đình cấp phát chẳng thấm vào đâu, đành phải lấy bổng lộc ra cứu trợ, cho nên… tiệc nghênh tiếp hôm nay có phần thất lễ với thân phận của điện hạ, mong điện hạ rộng lòng thứ lỗi.”

Lòng ta chùng xuống, nhìn mâm cơm, quả thực là quá đỗi đạm bạc. Theo lời Ngô đại nhân, cũng là hợp tình hợp lý, lẽ nào ông ta thật sự là một vị quan thanh liêm?

Nhưng triều đình đã biết có kẻ tham ô ngân lượng cứu tế, việc này chắc chắn tồn tại, thân là quan phụ mẫu của Thông Châu, mọi việc đều phải qua tay ông ta, lẽ nào ông ta không hề hay biết?

Ta khẽ liếc nhìn Ngô đại nhân, thấy ông ta thân hình béo tốt, bụng to như cái thúng, y phục tuy không hoa lệ, nhưng nhìn chất vải cũng biết không phải là hàng tầm thường, chắc chắn không nghèo.

Một vị quan vốn chẳng hề nghèo khó, lại bày ra những món ăn như thế để đón tiếp Thái tử đến thị sát…

Đó chính là cố tình làm vậy, muốn dùng cách đánh lừa thị giác để qua mặt!

Như vậy, không biết Trì Ngọc Bạch sẽ phản ứng ra sao?

Ta hứng thú nhìn hắn, hắn lại khẽ nhíu mày, vén áo ngồi xuống, giọng điệu có chút bất mãn:

“Bản cung đường xa mệt mỏi, vốn cũng muốn về nơi ở nghỉ ngơi, nhưng nể mặt Ngô đại nhân nên mới đến dự tiệc, nào ngờ đại nhân lại không coi trọng bản cung như vậy, lấy những thứ này ra để qua loa lấy lệ…”

Ngô đại nhân nghe vậy, sắc mặt biến đổi, vội vàng quỳ xuống: “Điện hạ minh xét, thật sự là trong phủ đã không còn dư dả ngân lượng…”

“Haizz…” Trì Ngọc Bạch ra vẻ phất tay, mắt phượng liếc xéo, hệt như một công tử ăn chơi trác táng:

“Đại nhân chẳng lẽ đang đề phòng ta? Phụ hoàng muốn ta làm chút việc thực sự, tạo dựng chút tiếng thơm trong dân gian, lại thương ta, nên mới đặc biệt tìm Lục đệ đến trị thủy. Chính sự có Lục đệ lo liệu ta cũng yên tâm, ta vốn định nhân cơ hội này trải nghiệm phong tục Thông Châu, sau này về kinh sẽ nói tốt vài câu cho đại nhân, giờ xem ra đại nhân hình như không cần lắm…”

Ngô đại nhân ngây ra như phỗng, một lúc lâu không biết phản ứng thế nào, chỉ biết cười gượng gạo xin lỗi: “Điện hạ hiền danh vang xa, hạ quan…”

Lời còn chưa dứt, đã bị Trì Ngọc Bạch giơ tay cắt ngang:

“Hiền danh với chẳng hiền danh, đó đều là những thứ mẫu hậu quan tâm. Ta thân là trữ quân, vốn chẳng cần làm những việc vặt vãnh này, tự khắc sẽ có người lo liệu mọi thứ cho ta. Trước đây mỗi lần ta đi tuần tra ở đâu, quan viên địa phương đều rất biết ý, nhưng ta thấy Ngô đại nhân ngươi… hình như không hiểu chuyện lắm thì phải…”

Ta lấy tay áo che miệng, suýt bật cười.

Người này diễn vai công tử ăn chơi cũng ra dáng lắm, trong người chắc có đến tám trăm cái tâm nhãn.

Đã vậy, ta sao có thể không giúp hắn một tay, để hình tượng phong lưu và chẳng màng chính sự của hắn càng thêm khẳng định?

Nghĩ vậy, ta đã sà vào bên hắn, trực tiếp ôm lấy cổ hắn, ngồi lên đùi hắn, giọng nói mềm mại nũng nịu:

“Điện hạ, chàng lừa người, chàng nói cố ý giấu Thái tử phi, mang người ta theo chàng đến Thông Châu là để hưởng phúc. Nhưng nơi này còn không bằng Xuân Phong Lâu, chỗ khỉ ho cò gáy thế này, thật sự có bạc để dâng lên chàng sao? Chàng đã hứa khi về sẽ chuộc thân cho người ta, giờ còn tính không?”

Trì Ngọc Bạch vốn đang cầm chén uống nước, hành động của ta hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn, hắn không cẩn thận bị sặc nước, ho đến chảy cả nước mắt.

Ta đưa tay vỗ lưng hắn, còn không quên vặn vẹo thân mình vài cái, giọng the thé hỏi dồn: “Chàng nói đi, rốt cuộc còn tính hay không đây~”

Hắn đặt chén nước xuống, tay nhẹ nhàng ôm lấy eo ta, khẽ chạm vào chóp mũi ta, cưng chiều nói: “Vậy thì phải xem… Ngô đại nhân rồi.”
 
Đổi Phu Quân - Đào Hoa Vị Độ
Chương 3


10.

Ngô tri phủ quả là người cẩn trọng, dù lời đã nói đến nước này, ông ta vẫn không lộ sơ hở, chỉ đích thân đưa chúng ta đến nơi nghỉ chân, còn luôn miệng cáo lỗi.

Trì Ngọc Bạch chẳng mấy để ý đến ông ta, kéo ta vào phòng, rồi không bước ra ngoài nữa.

Ngay cả nơi ở này, cũng được chọn dưới mức tiêu chuẩn thông thường, khiến người ta nghi ngờ, phải chăng đã trách lầm Ngô đại nhân?

Có lẽ nhìn ra sự nghi hoặc của ta, Trì Ngọc Bạch khẽ cười: “Đó là một con cá lớn, phải thả dây dài câu. Bữa tối chưa ăn gì, nàng có đói không? Ta sai người đi mua chút gì đó.”

Ta vội xua tay, giờ trong phòng chỉ còn hai chúng ta, ta đã đủ căng thẳng rồi, nào còn bụng dạ đâu mà ăn.

“Không đói, mấy người Lạc Lạc đang ở đâu, có cần đi gặp họ không?”

Trì Ngọc Bạch lắc đầu, vẫn sai người đi mua một đống món nghe đã thấy đắt tiền, rồi giải thích với ta: “Họ ở nơi khác, tiện cho việc điều tra ngầm. Nàng yên tâm, Lục đệ sẽ chăm sóc nàng ấy chu đáo.”

Trong lòng ta dâng lên một cảm giác khác lạ, người này thật kỳ quái, thê tử mình ở riêng với đệ đệ, dù là vì đại cuộc, nhưng hắn lại chẳng hề sốt ruột.

Xem ra Lạc Lạc nói không sai, hắn nhất định không xem nàng ấy là thê tử, vẫn là phải sớm nghĩ cách hòa ly mới được.

Biết rằng đêm nay có thể phải ở chung một phòng với hắn, ta có chút bối rối.

Để xua tan không khí ngượng ngùng, đành phải tìm chuyện để nói: “Vậy mà người lại sai người mua nhiều món ăn như thế, hai chúng ta chắc chắn không ăn hết, há chẳng phải lãng phí sao?”

Hắn nhún vai, tỏ ra ung dung: “Một kẻ ăn chơi trác táng nếu không tiêu xài hoang phí, chẳng phải là không hợp lý sao? Không chỉ vậy… đêm nay, e rằng Lục đệ muội còn phải hy sinh thêm chút nữa.”

11.

“Hy sinh” mà Trì Ngọc Bạch nói, đối với ta mà nói, quả thật là một sự hy sinh to lớn.

Ăn tối xong, hắn chỉ vào cái bóng đen co rúm ngoài cửa, ghé sát tai ta nói nhỏ: “Con cá lớn rất cẩn thận, còn phái người đến nghe lén. Lục đệ muội… e rằng phải phát ra chút âm thanh mới được.”

Ta hiểu được ý sâu xa trong lời hắn, ngay lập tức có chút mặt đỏ tai hồng, muốn giả vờ không hiểu để qua chuyện, lắp bắp hỏi:

“Âm… âm thanh gì?”

Hắn không trả lời thẳng, mà lại nhướn mày hỏi ta: “Lục đệ muội lúc nãy ở nhà Ngô tri phủ diễn rất xuất thần. Chẳng lẽ, thật sự đã từng đến Xuân Phong Lâu?”

Ta sởn cả da gà, trong bầu không khí này, hắn thế mà còn hỏi những câu như vậy.

Để phá vỡ bầu không khí có chút khó nói này, ta đành cắn răng đáp: “Từng tò mò, nữ cải nam trang đi xem.”

Đủ gây sốc rồi chứ?

Đừng lại gần nữa a a a!

Nhưng hắn dường như không nhận ra sự lúng túng của ta, ngược lại còn tiến gần hơn: “Đi cùng Thái tử phi sao? Hai người tình như tỷ muội, tình cảm thật tốt. Làm phu quân của hai người, rất dễ sinh lòng ghen tuông.”

Ta lùi một tấc, hắn lại tiến một thước, lúc này gần như đã ở phía trên ta, nhưng hắn vẫn biết giữ chừng mực, không đè lên ta, chỉ là nếu có người ngoài nhìn vào lúc này, chắc chắn sẽ nghĩ chúng ta đang làm chuyện gì mờ ám.

Ta dùng tay chống lên vai hắn, lo lắng kêu to: “Điện hạ, nếu Thái tử phi biết người như vậy, nhất định sẽ hòa ly với người!”

Hắn lại không hề nao núng, kéo dài giọng nói, khiến người ta nghe thấy mà đỏ mặt tía tai: “Vậy thì cứ hoà ly thôi.”

Nói xong, hắn lại hạ thấp giọng, dùng âm thanh chỉ hai chúng ta mới nghe thấy được mà khẽ hỏi: “Vậy Lục đệ muội… có phải cũng muốn hoà ly không?”

Ta bị hắn hỏi bất ngờ, đang ngơ ngác, hắn đã đưa tay nhẹ nhàng véo vào eo ta, khiến ta không nhịn được khẽ rên một tiếng.

12.

Mặt ta bỗng chốc đỏ bừng, tuy ý thức được hắn có thể đang đánh lừa kẻ nghe trộm, nhưng thân thể vẫn không khỏi run rẩy.

Không biết có phải nhận ra sự khác thường của ta hay không, hắn nghiêng người buông ta ra, trong mắt một mảnh thanh minh: “Oan ức Lục đệ muội rồi, vừa rồi bất đắc dĩ mạo phạm, mong thứ lỗi. Người đã đi rồi, hẳn là sẽ không quay lại nữa.”

Ta ôm lấy ngực đang đập thình thịch, lùi ra xa hắn một đoạn, co rúm ở góc giường để bình ổn tâm tình.

Căn phòng không lớn, chỉ có một chiếc giường, cả đêm nay phải làm sao đây?

Đang suy nghĩ, Trì Ngọc Bạch đã nằm xuống mép giường, giữa chúng ta cách một khoảng trống lớn.

Dưới ánh trăng, ta thấy hắn nhắm mắt, hàng mi dài như cánh quạt khẽ run, yết hầu chuyển động, cả người được ánh trăng phủ một lớp bạc nhàn nhạt, đẹp đến kinh người.

“Oan ức Lục đệ muội cùng ta chung giường vài ngày, ta mà nằm dưới đất e sẽ bị người phát hiện, kiếm củi ba năm thiêu một giờ, sẽ hỏng hết đại sự. Nàng yên tâm, ta chỉ nằm ở mép giường, sẽ không qua đó.”

Ta đỏ mặt đáp một tiếng “dạ”, trong lòng thầm niệm “Xin lỗi Lạc Lạc” mấy lần, rồi cuộn tròn trong chăn, nép sát vào tường, không dám nhúc nhích nữa.

Lúc đó ta nào biết, cùng thời khắc ấy, Sở Tinh Lạc cũng đang ngửa mặt lên trời than thở: “A Ngưng, ta có lỗi với ngươi quá…”

13.

Trằn trọc nửa đêm, không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Ngày hôm sau mở mắt ra, trước mặt bỗng xuất hiện một gương mặt tuấn tú phóng đại, đang nghiêng đầu, mày mắt cong cong nhìn ta cười.

Đầu ta oanh một tiếng, vừa định mắng to đ* h** s*c, thì chợt nhận ra chính mình đã lăn tới mép giường, tay chân còn bám chặt lấy hắn, nhất quyết không buông.

Còn Trì Ngọc Bạch toàn thân cứng đờ đang co rúm ở mép giường, một chân sắp rơi xuống đất, nhưng không dám động đậy.

Ta vội buông tay nhảy dựng lên, lảng tránh ánh mắt hắn đang mỉm cười, cố tình nói sang chuyện khác: “Giờ nào rồi, hôm nay có việc gì phải làm không?”

Trì Ngọc Bạch vươn vai duỗi chân, cũng ngồi dậy: “Không vội, có thể ngủ thêm chút nữa, công tử bột mà không ngủ đến mặt trời lên cao ba sào mới dậy thì thật không hợp lý.”

Ta thầm nghĩ còn ngủ được nữa sao, ta chỉ ước gì bay ngay về kinh thành, cách huynh đệ bọn họ càng xa càng tốt.

Hai người ngồi đối diện nhau trong phòng, mãi đến giữa trưa, hắn mới chậm rãi đứng dậy mở cửa, bên ngoài đã có người của Ngô đại nhân đợi sẵn.

“Điện hạ có muốn đi xem đê không, tiện thể thăm hỏi dân chúng bị nạn?”

Trì Ngọc Bạch không thèm nhìn hắn lấy một cái, chỉ phất tay tỏ vẻ không kiên nhẫn: “Việc cứu trợ đã có Lục đệ lo liệu, đám điêu dân đó có gì đáng xem? Thà đi dạo phố xem có gì hay ho còn hơn. Đêm xuống, gấm vóc Thông Châu trứ danh thiên hạ, bản cung sẽ dẫn nàng đi may vài bộ y phục đẹp.”
 
Đổi Phu Quân - Đào Hoa Vị Độ
Chương 4


14.

Trì Ngọc Bạch quả nhiên cùng ta dạo chơi phố xá cả ngày, phàm vật ta liếc mắt qua, hắn đều sai người gói lại mua ngay, đúng là một công tử bột phá gia chi tử.

Thuộc hạ Ngô đại nhân phái đến cũng lẽo đẽo theo sau, xách đồ trả tiền, chạy đến mồ hôi nhễ nhại.

Nửa tháng sau, Ngô đại nhân lại bày tiệc tạ lỗi.

Khác biệt là, lần này yến tiệc xa hoa tột bậc, quan lại dự cũng đông hơn trước nhiều, ai nấy y phục lộng lẫy, mặt mày hớn hở.

Trên tiệc, sơn hào hải vị, rượu ngon như suối, thỉnh thoảng có vũ cơ ăn mặc mát mẻ uốn éo nhảy múa, một cảnh thái bình thịnh trị.

Mấy hôm trước ám vệ của Trì Tễ Chu còn lén báo, dân chúng vùng thiên tai cơm không đủ no, nhà không có ở, cháo cứu trợ thì loãng như nước lã, nào quản no bụng.

Dân chúng oán thán khắp nơi, kêu trời trách đất, tựa như địa ngục trần gian.

Nghĩ đến cảnh tượng kia, ta khinh bỉ thịnh cảnh trước mắt, siết chặt nắm tay, hận không thể bắn cho mỗi kẻ một mũi tên, vẫn chưa hả giận.

Bỗng cảm thấy tay nóng lên, Trì Ngọc Bạch đến gần, đưa tay nắm lấy lòng bàn tay ta, bên tai khẽ nói: “Thả lỏng, bọn chúng một tên cũng không thoát.”

Không hiểu sao, có lời hứa của hắn, ta liền hoàn toàn yên tâm.

Tên hồ ly tinh chuyển thế này, e là đã sắp xếp đâu vào đấy, chỉ chờ tóm gọn trong chum!

Một bữa tiệc chủ khách đều vui, quan lại đã xem Trì Ngọc Bạch như người một nhà, nhao nhao đến nịnh hót.

“Điện hạ khí độ phi phàm, vừa đến Thông Châu thì nạn lụt đã được khống chế, thật là phúc lớn của Đại Duyệt!”

“Đại Duyệt ta có trữ quân như điện hạ, sau này còn lo gì không cường thịnh.”

“Đợi điện hạ lập công hồi kinh, nhất định phải vì chúng hạ quan nói tốt vài câu, chúng hạ quan sau này sẽ coi điện hạ như thiên lôi sai đâu đánh đó.”

Trì Ngọc Bạch nửa nằm trên ghế, nhàn nhã ăn nho ta bóc cho, một chân còn gác lên đầu gối ta, mắt lim dim thờ ơ đáp lại từng người: “Không dám, không dám.”

Dáng vẻ này, thật là không thể nhìn nổi.

Ta trong lòng khinh bỉ hắn, quan lại có mặt đều nhìn nhau, nghiêng mình nhường đường.

Cuối đường, Ngô đại nhân mang giày thêu chỉ vàng sải bước tiến đến, phía sau mang theo một đống tôi tớ mặc đồng phục, khiêng mấy chiếc rương gỗ lim nặng trĩu, cung kính dâng lên trước mặt Trì Ngọc Bạch:

“Điện hạ xa giá đến Thông Châu, trước đây có điều chi sơ suất và thất lễ, xin rộng lòng tha thứ. Đây là chút lòng thành nhỏ bé của chúng ta, thỉnh điện hạ vui lòng nhận cho.”

Lời vừa dứt, mấy tên tôi tớ mở rương ra, bên trong bạc trắng lóa mắt hiện ra, nhiều đến mức khiến người ta há hốc mồm.

Trì Ngọc Bạch nhướng mày, khóe miệng nhếch lên một nụ cười xinh đẹp.

Thấy ông ta cuối cùng cũng nở nụ cười, Ngô đại nhân càng thêm hớn hở, sai vũ cơ đến rót rượu, nói rõ hôm nay không say không về.

Nhưng rượu còn chưa rót đầy, bên ngoài bỗng vang lên một loạt âm thanh đều đều, như binh khí lướt qua mặt đất, thanh thế to lớn, khiến người ta kinh hãi.

Đúng lúc mọi người đang nhìn nhau, Trì Tễ Chu dẫn đầu một đội nhân mã phá cửa xông vào, bao vây tất cả mọi người có mặt ở đây.

Tiếp đó, binh sĩ khoác giáp bạc, tay cầm trường mâu, nối đuôi nhau tiến vào, nhanh chóng bao vây toàn bộ hiện trường.

Tiếng thét chói tai của vũ cơ vang lên không ngớt, Ngô đại nhân như bừng tỉnh đại ngộ, chén ngọc trong tay rơi xuống đất, phát ra tiếng leng keng.

Hắn trừng mắt chỉ vào Trì Ngọc Bạch, gầm lên:

“Ngươi… ngươi giả vờ!”

Phía sau, Trì Tễ Chu một cước đạp vào khuỷu chân ông ta, hai chân ông ta mềm nhũn khuỵu xuống trên mảnh vỡ thủy tinh, lập tức lại phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.

Trì Ngọc Bạch lúc này mới chậm rãi đứng dậy, khoanh tay đứng trên bậc thang, giọng nói trong trẻo sắc bén, hoàn toàn rũ bỏ vẻ đùa cợt:

“Binh bất yếm trá, Ngô đại nhân thật là… khiến bản cung bất ngờ.”

15.

Tất cả quan viên có mặt đều bị bắt giải đi, ngân khố cứu tế được phân phát lại cho nạn dân, Trì Ngọc Bạch và Trì Tễ Chu lại một lần nữa dốc toàn tâm toàn lực vào việc trị thủy và tái thiết sau thiên tai, ngày đêm bận rộn không ngơi nghỉ.

Nhiều ngày không gặp, ta và Sở Tinh Lạc xúc động ôm chầm lấy nhau, kể cho nhau nghe tình hình những ngày qua.

Nàng vẻ mặt đau buồn, nắm chặt nắm tay: “A Ngưng, không thể trì hoãn thêm nữa, chúng ta phải nhanh chóng chạy trốn, Trì Tễ Chu quá đáng sợ, cứ tiếp tục thế này, chúng ta sớm muộn gì cũng bị dìm lồng heo.”

Ta gật đầu tán thành: “Không sai, Trì Ngọc Bạch cũng yêu nghiệt lắm, chuyện hưu thư gì đó để sau hãy nói, đợi bọn họ biết chúng ta không có ý chiếm ngôi vị phi tần này, bọn họ nhất định cũng bằng lòng buông tha cho chúng ta, đến lúc đó ký cũng không muộn.”

“Có lộ phí không?”

“Có, gom góp được chút ít.”

“Ta cũng vậy, vậy đêm nay bỏ trốn?”

“Trốn!”

Thương định xong đường đi, thừa lúc đêm khuya thanh vắng, mỗi người chúng ta đeo một tay nải nhỏ, lén lút tránh né lính canh, định bỏ trốn.

Hai huynh đệ họ Trì lúc này chắc chắn vẫn còn ở trên đập, không rảnh để ý đến chúng ta, bây giờ không đi, còn đợi đến bao giờ!

Cổng lớn biệt viện, ta và Sở Tinh Lạc cuối cùng cũng gặp nhau, nhìn thấy tự do gần ngay trước mắt, chúng ta vỗ tay một cái, suýt nữa thì bật cười thành tiếng.

“Danh tiếng và tính mạng cuối cùng cũng đều giữ được.”

“Ngươi nói xem bọn họ phát hiện chúng ta bỏ trốn, sẽ là mừng rỡ hay là thất vọng?”

“Đương nhiên là mừng rỡ! Chúng ta tự động nhường ngôi cho người trong lòng của hai người bọn họ, bọn họ cũng không cần phải dùng mưu kế hèn hạ để tính kế chúng ta nữa, quả thật là tứ thắng!”

Ta vừa cười vừa mở cửa, khoảnh khắc cửa mở ra, lại thấy nụ cười tươi như hoa của Sở Tinh Lạc đông cứng tại chỗ.

Đằng sau như có gai đâm vào, ta chậm chạp quay đầu lại, vậy mà lại thấy Trì Ngọc Bạch và Trì Tễ Chu đang khoanh tay đứng ở cửa, thong thả ung dung nhìn chúng ta.

Lần này Trì Tễ Chu lại là người lên tiếng trước, giọng nói mang theo một chút bất lực và buồn cười:

“Đêm khuya sương lạnh, hai vị định đi đâu?”

Ta và Sở Tinh Lạc tay nắm chặt tay, cùng nhau lùi lại một bước, đồng thanh nói:

“Kia… đêm nay trăng sao sáng tỏ, thời tiết thật đẹp, chúng ta đang định ngắm trăng!”

16.

Lời nói dối vụng về của chúng ta đương nhiên không thể lừa được hai vị kia, chẳng mấy chốc mỗi người một người, vác chúng ta lên vai, mang về phòng riêng của mình.

Chỉ là hình như bọn họ đã bắt nhầm đối tượng rồi, Trì Ngọc Bạch vác ta, còn Sở Tinh Lạc thì bị người trên danh nghĩa là phu quân của ta, Trì Tễ Chu vác đi mất.

Khoảnh khắc cửa đóng lại, ta dường như nhìn thấy hai người họ Trì lộ vẻ bất lực, thở dài một hơi thật sâu.

Trì Ngọc Bạch đặt ta xuống, song hai tay chống lên, nhốt ta giữa cánh cửa và thân mình hắn.

Ta chẳng hay hắn toan tính gì, run rẩy chẳng dám hé lời.

Trì Ngọc Bạch lại cười cong cả mắt, trán áp lên trán ta, long diên hương thoang thoảng bên chóp mũi.

“Triệu cô nương nếu chẳng vừa lòng với lục đệ ta, cứ việc đổi với Sở cô nương.”

Ta lơ đi cách xưng hô “Triệu cô nương” đột ngột của hắn, ấp úng hỏi:

“Đổi… đổi gì cơ?”

Hắn tiến thêm một bước, sát lại gần hơn, giọng nói trầm thấp mà mê hoặc:

“Đổi phu quân chứ gì.”

Mặt ta đỏ bừng, nhận ra sự việc dường như đã đi lệch khỏi quỹ đạo, thật sự không ổn chút nào, ôm lấy trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, ánh mắt đảo loạn, không dám nhìn thẳng vào hắn.

Hắn thở dài, buông ta ra, trở lại vẻ nho nhã thường ngày, đưa tay làm một động tác “mời”, kéo ta ngồi xuống đối diện.

“Chuyện này, nói ra thì dài dòng lắm.”
 
Đổi Phu Quân - Đào Hoa Vị Độ
Chương 5: Hoàn


17.

Hóa ra thuở trước, tại yến tiệc Bách Hoa, Trì Ngọc Bạch đã nhìn trúng ta ngay từ cái nhìn đầu tiên, còn Trì Tễ Chu cũng vừa gặp đã thương Sở Tinh Lạc.

Vừa hay Hoàng hậu cũng để mắt đến hai ta, bèn mang trâm đến để thử lòng.

Còn ta, vì muốn tỷ muội có thể trở thành Hoàng hậu tương lai, đã nhanh tay nhường lại trâm vàng phượng hoàng.

Hoàng hậu vốn đã cho rằng người giỏi giơ đao múa kiếm như ta thật xứng đôi với Trì Tễ Chu, còn Sở Tinh Lạc tinh thông âm luật, khí chất hơn người, ắt hẳn hợp ý Trì Ngọc Bạch.

Bởi vậy, đêm đó bà cùng với Thánh thượng đã thảo sẵn thánh chỉ ban hôn.

Mọi việc đã rồi, hai huynh đệ Trì gia mới hay người được ban hôn cho mình lại tréo ngoe với ý trung nhân trong lòng.

Khi hay tin ta tự nguyện từ bỏ trâm vàng phượng hoàng, Trì Ngọc Bạch liền cho rằng người trong lòng ta là Trì Tễ Chu.

Huống hồ thánh chỉ đã ban, chẳng còn đường lui.

Hai người không cam lòng chịu thua, bàn bạc hồi lâu, cuối cùng nghĩ ra một kế hay: trước tiên cứ cưới chúng ta về, rồi sau đó tạo cơ hội cho nhau, tự mình chinh phục trái tim giai nhân.

Nghe xong toàn bộ câu chuyện xưa, ta cũng không biết nên khóc hay nên cười: “Chẳng trách Lục điện hạ chưa từng ngủ chung giường với ta, ta còn tưởng hắn bất lực! Còn chàng…”

Ta quay đầu lại, vừa hay bắt gặp ánh mắt Trì Ngọc Bạch sáng rực, nhìn ta chằm chằm, gương mặt tuấn tú ửng hồng.

Ta bỗng thấy ngại ngùng: “Vậy Lạc Lạc nói chàng ở trong thư phòng vẽ chân dung người trong mộng, chẳng lẽ người trong tranh là ta?”

Hắn gật đầu: “Về sẽ cho nàng xem.”

Ngập ngừng một chút, hắn lại đổi giọng, mặt đỏ đến tận mang tai: “Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Vậy những ngày qua ta theo đuổi, Triệu cô nương có nguyện ý đáp lại?”

Ta cúi đầu, giọng nói lí nhí: “Đáp ứng hay không… ta là Lục hoàng tử phi trên danh nghĩa, căn bản không thể thay đổi!”

Lời vừa dứt, chợt nghe thấy tiếng thét thất thanh từ phòng đối diện, lòng ta hoảng loạn, đó là giọng của Lạc Lạc!

Không kịp nhìn lại Trì Ngọc Bạch, ta mở cửa xông ra ngoài.

Tỷ muội gặp nạn, ta sao có thể ở đây tự mình nói chuyện yêu đương?

Nhưng cửa vừa hé mở, một mũi kiếm sáng loáng đã ập đến trước mặt, vì quá bất ngờ, ta không thể né tránh.

Mắt thấy đầu ta sắp bị kiếm đâm xuyên qua, bỗng một bàn tay thon dài xuất hiện trước mắt.

Bàn tay ấy không chút do dự nắm lấy thân kiếm, lập tức bị cứa rách mấy vết, máu tươi theo lưỡi kiếm chảy xuống, nhỏ giọt trên đất nở thành những đóa hoa rực rỡ.

Trì Ngọc Bạch tay không ngăn cản thế kiếm đâm tới, lại nghe “choang” một tiếng, thân kiếm gãy làm đôi, hóa ra là bị hắn bẻ gãy!

Hắn không chớp mắt lấy một cái, kéo ta đến bên cạnh, thấy ta không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chỉ trong chốc lát, lại có mấy tên hắc y nhân xông ra, vây quanh hắn, hai tên trong số đó cười man rợ, vung kiếm đâm về phía ta, thân thủ quỷ dị, nhanh như chớp.

Tuy ta có tập võ nhưng sở trường là bắn cung, còn cận chiến thế này quả là lần đầu.

Vừa nghiêng mình né được một kiếm, kiếm khác đã đâm tới vun vút, mà ta đã bị dồn vào sát tường, không còn đường tránh!

Chớp mắt một cái, Trì Ngọc Bạch đã tung mấy cước đá văng mấy tên hắc y nhân đang vây quanh, mũi chân điểm nhẹ đã đến trước mặt ta.

Hắn ôm lấy ta xoay người, che chở ta thật chặt trong lòng.

Tiếng kiếm xuyên thấu da thịt vang lên rõ mồn một, ta vùng vẫy ngẩng đầu lên khỏi vòng tay hắn, máu tươi b*n r* tung tóe vào mặt, nhuộm đỏ tầm nhìn.

Kiếm sau lưng Trì Ngọc Bạch xuyên từ ngực ra, máu tươi từ khóe miệng hắn chậm rãi chảy xuống.

Nước mắt làm mờ tầm nhìn, hắn không còn sức chống đỡ thân mình, ôm ta ngã xuống đất.

Giây phút cuối cùng, khóe miệng hắn vẫn còn nở nụ cười, giọng nói đứt quãng, nhưng đầy an ủi:

“Vãn Ngưng, đừng… đừng khóc.”

18.

Hôm ấy, Trì Tễ Chu cùng mấy ám vệ kịp thời chạy đến, bắt giữ toàn bộ hắc y nhân.

Dưới sự tra khảo nghiêm ngặt, kẻ cầm đầu cuối cùng đã nhận tội là do Ngô đại nhân thuê, muốn giết Trì Ngọc Bạch và Trì Tễ Chu ngay trong địa phận Thông Châu, để mình có thể lừa dối thoát tội.

Bọn tham quan kia, trộm gà không thành còn mất nắm gạo, kết cục cuối cùng ra sao cũng có thể đoán được.

Nhưng Trì Ngọc Bạch vì thương thế quá nặng, vẫn hôn mê bất tỉnh.

Xe ngựa phi như bay về kinh thành, ngự y trong cung y thuật cao minh nhất, nếu kịp thời để họ chữa trị, hắn còn có một tia hy vọng sống.

Trong xe ngựa đang lao vun vút, ta ôm mặt khóc không thành tiếng, nếu không phải vì ta, đường đường là Thái tử như hắn sao lại rơi vào tình cảnh này.

Sở Tinh Lạc ôm ta nhẹ giọng an ủi, mấy ngày nay mắt nàng cũng sưng húp vì khóc, khiến Trì Tễ Chu đau lòng đến đỏ hoe cả mắt.

Ngày ngày ta khấn vái trời cao: Nếu ông trời nhất định phải mang đi một người, ta nguyện dùng mạng mình để đổi lấy mạng Trì Ngọc Bạch. Không chỉ vì ta đã trót lòng yêu mến hắn, mà Đại Duyệt chúng ta cũng không thể mất đi một trữ quân như thế!

Nhưng mỗi lần ta vừa mở lời, Sở Tinh Lạc lại gõ đầu ta một cái rõ kêu: “Đổi gì mà đổi! Ông trời đừng nghe lời nàng ta, muốn đổi thì để ta và nàng ấy mỗi người một nửa, như vậy ít nhất còn có thể thành hai đôi, tỷ muội lớn hơn trời, sống ít đi mấy năm cũng chẳng sao!”

Trì Ngọc Bạch đang thoi thóp trên xe cũng phải bật cười, hắn nhân cơ hội nắm lấy tay ta, giọng nói như thể sắp tan biến: “Sở cô nương nói đúng, bọn họ đã thành… thành một đôi rồi, nếu ta có thể sống… sống sót, nàng cũng cùng ta thành… thành một đôi được không?”

Ta vội vàng nắm chặt tay hắn, oà khóc: “Thành! Thành! Chỉ cần chàng đừng chết, ta dù có làm thiếp cũng sẽ thành đôi với chàng! Nếu chàng chết, ta lập tức hòa ly với Trì Tễ Chu, rồi đi tái giá!”

Trì Ngọc Bạch ho khan hai tiếng, giọng nói càng lúc càng nhỏ: “Tốt… tốt, nếu ta không còn nữa, đừng vì ta mà giữ mình, nàng nhất định… phải hạnh phúc.”

Đồ… đồ khốn!

19.

Trì Ngọc Bạch quả là mạng lớn, mũi kiếm lệch tim một tấc, không tổn thương đến chỗ hiểm.

Trở về Đông cung, thuốc nối mạng, thuốc bổ cứ thế mà đổ vào, sắc mặt hắn cũng dần hồng hào trở lại.

Người ta một khi thoát khỏi cửa tử, tâm tư cũng trở nên khó hiểu hơn.

Hắn không chỉ ngày ngày chỉ đích danh ta thay thuốc băng bó cho hắn, mà đến cả ba bữa cơm cũng đòi ta đút tận miệng.

Sở Tinh Lạc che mắt thở dài: “Dính người quá, chịu không nổi, thật không dám nhìn.”

Bên cạnh, Trì Tễ Chu mắt sáng rỡ, vẻ mặt ngưỡng mộ, cũng bắt đầu làm nũng: “Lạc Lạc, hôm đó hình như ta cũng bị thương, ngực hơi đau, nàng có thể xoa cho ta một chút không…”

Tiếng xì xào xung quanh dần nổi lên, ta lại lo lắng không yên: “Chúng ta như vậy là trái với lễ giáo, e là sẽ bị nước miếng nhấn chìm mất? Ta và nàng thì không sao, nhưng hai người, một người là Thái tử, một người là Hoàng tử, thanh danh là điều rất quan trọng.”

Nỗi lo của ta không phải thừa, bởi vì trong phòng bỗng nhiên im phăng phắc, một giọng nói uy nghiêm quát lên: “Bốn người các ngươi, còn ra thể thống gì nữa!”

Ngoài cửa, Hoàng hậu lướt đến với tà váy thướt tha, dáng vẻ tao nhã, khi đi ngang qua ta và Sở Tinh Lạc còn trừng mắt nhìn chúng ta một cái sắc lẹm.

Trì Ngọc Bạch yếu ớt dựa vào giường, cho ta một ánh mắt trấn an:

“Đừng sợ, có phu quân ta đây rồi.”

20.

Chẳng hay Trì Ngọc Bạch dùng cách gì, cuối cùng cũng khiến Hoàng hậu nguôi giận.

Khi từ Đông cung về hoàng cung, Hoàng hậu còn cố ý đỡ ta và Sở Tinh Lạc dậy, thở dài một tiếng:

“Hai đứa trẻ ngoan, thật khổ cho các con rồi.”

Ta vọt vào phòng chất vấn, Trì Ngọc Bạch tinh ranh nháy mắt: “Ta chỉ nói sự thật thôi. Đêm tân hôn, hai phủ thông nhau, chúng ta uống quá say, lỡ bước nhầm tân phòng, trời xui đất khiến, gạo đã nấu thành cơm, chỉ đành đâm lao phải theo lao vậy.”

Ta không tin, sau đó còn lén hỏi mấy nha hoàn có mặt hôm ấy, họ đều ấp úng, cuối cùng ta cũng xâu chuỗi được đại khái.

Trì Ngọc Bạch chỉ kể phần đầu, phần gay cấn phía sau lại giấu nhẹm.

Hắn nói sau khi gạo đã nấu thành cơm nhầm lẫn, ta và Sở Tinh Lạc từng có ý định tự vẫn, sợ làm hoen ố thanh danh hoàng gia.

Còn hắn, thấy sự đã rồi, bèn muốn hưởng phúc tề nhân, cầu xin Hoàng hậu ban cả ta và Sở Tinh Lạc cho hắn.

Đối ngoại thì nói Triệu Vãn Ngưng bệnh mất, để bà tìm một tiểu thư khuê các khác ban hôn cho Trì Tễ Chu.

Hoàng hậu nghe xong, lập tức cau mày.

Như thế chẳng phải rối tung cả lên sao?

Triệu gia cũng là danh môn vọng tộc, đích nữ nhà họ mới gả vào hoàng gia mấy ngày đã bệnh mất một cách khó hiểu, biết ăn nói làm sao với họ?

Quan trọng nhất là, Hoàng hậu tương lai sao có thể là người đã bị đệ đệ mình chạm vào, ắt sẽ để lại hậu hoạ về sau!

Suy đi tính lại, chi bằng cứ để sai thành đúng, nói rằng ngày đại hôn kiệu hoa đã rước nhầm cửa, còn có thể tạo nên một giai thoại đẹp như trong tuồng.

Quả là một hồ ly tinh đầu thai, hắn không nói hai lời, liền nêu ra cho Hoàng hậu một khả năng hoang đường nhất, giữa hai điều xấu chọn cái ít xấu hơn, đương nhiên là để sai thành đúng là cái giá phải trả thấp nhất.

Chậc chậc, người này tâm cơ thâm sâu thế, sao ta lại thấy ớn lạnh sống lưng thế này…

Về sau, trong kinh thành bắt đầu lan truyền một giai thoại đẹp:

Rằng đích nữ Triệu gia, Triệu Vãn Ngưng, khi mới sinh ra đã có trăm chim đến chúc mừng, mang mệnh phượng hoàng.

Rằng ngày đại hôn của hai nhà Triệu – Sở, thế nhưng kiệu hoa lại trời xui đất khiến đi nhầm cửa.

Dù Triệu Vãn Ngưng đã từ chối ngôi vị Thái tử phi, nhưng duyên trời đã định, dù thế nào số mệnh cũng sẽ đưa về đúng đường.

Triệu Vãn Ngưng rốt cuộc lại gả cho Thái tử, còn Sở Tinh Lạc nhà họ Sở thì nên duyên cùng Trì Tễ Chu, trở thành một giai thoại đẹp.

Câu chuyện được viết thành thoại bản, khiến người người đều cảm thán sự diệu kỳ của số phận, càng thêm kính sợ thiên mệnh.

Một ngày xuân tươi đẹp, trong phủ Thái tử, bốn chúng ta cùng nhau nhóm lò than nấu trà.

Trên bếp lò nhỏ bằng đất đỏ, nước trà sôi sùng sục, bốc hơi nghi ngút như sương như khói.

Trong làn hơi ấm, thấp thoáng khuôn mặt bốn người chúng ta đang cười nói vui vẻ.

Đời này có tỷ muội, có người yêu bên cạnh, lại chỉ cách một bức tường.

Lúc rảnh rỗi cùng nhau nấu trà, khi bận rộn cùng nhau giúp đỡ, còn có gì may mắn hơn thế nữa?

- Hết-
 
Back
Top Bottom