Ngôn Tình Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,271,555
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
doi-mai-moi-den-ngay-cau-chia-tay.jpg

Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Zhihu] Đợi mãi mới đến ngày cậu chia tay!

Tác giả: 棠小糖

Dịch: Tắc

Giới thiệu:

Ngày thi đại học, video phỏng vấn của em gái tôi nhờ nhan sắc của nó mà trở nên nổi tiếng.

Điều đáng nói là nó và bạn trai (cũ) của tôi lại bẽn lẽn nắm tay nhau...

"Hy vọng chúng em có thể cùng đỗ vào một trường đại học", Tống Triết mỉm cười, từ đầu đến cuối không rời mắt khỏi nửa kia.

Phần bình luận đều là lời chúc phúc cùng ngưỡng mộ.

Một năm trước, cậu ta còn thề thốt nhất định sẽ đến trường tôi.

Giờ cậu đến thật rồi, nhưng là đến cùng bạn gái mới.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 1


Pt.1:

Ngày thi đại học, video phỏng vấn của em gái tôi nhờ nhan sắc của nó mà trở nên nổi tiếng.

Điều đáng nói là nó và bạn trai (cũ) của tôi lại bẽn lẽn nắm tay nhau...

"Hy vọng chúng em có thể cùng đỗ vào một trường đại học", Tống Triết mỉm cười, từ đầu đến cuối không rời mắt khỏi nửa kia.

Phần bình luận đều là lời chúc phúc cùng ngưỡng mộ.

Một năm trước, cậu ta còn thề thốt nhất định sẽ đến trường tôi.

Giờ cậu đến thật rồi, nhưng là đến cùng bạn gái mới.

1

Sau khi video kia trở nên viral, Tống Triết mới nhớ ra sự tồn tại của tôi.

"Xin lỗi Mộ An, chúng ta chia tay nhé."

Tuyên bố với cả thế giới rồi mới nói lời chia tay, trình tự này hơi lạ đời quá.

"Lý do?"

Tống Triết hình như suy nghĩ rất kỹ lưỡng, một hồi lâu sau mới rep lại tôi.

"Dịch Thanh là một cô gái tốt, tôi không thể phụ lòng em ấy."

Tôi vừa lóc xong Tống Triết thì Tô Dịch Thanh lại gửi tin nhắn đến, giọng điệu 7 phần ngây ngô 3 phần sốt sắng.

"Chị, chị đừng trách Tống Triết, là em thích anh ấy trước. Nếu chị muốn trút giận, trút lên người em là được rồi."

Chà, giọng điệu của kẻ chiến thắng đây mà.

"Hai mẹ con nhà em có chung sở thích giành đồ của người khác nhỉ?"

Tô Dịch Thanh mãi không rep, nhưng rất nhanh tôi đã nhận được điện thoại từ bố.

"Dịch Thanh mới thi xong, mày đã nói cái gì với nó rồi? Lương tâm mày bị chó tha rồi à?"

Tôi bình tĩnh đáp lại: “Xin lỗi bố, con không chấp nhận được việc phải chia sẻ bố và bạn trai của mình cho người khác.”

Lại thêm một người không từ mà tắt máy.

Bố tôi và bố Tô Dịch Thanh là anh em ruột, năm nó lên 6 chú tôi qua đời, hai mẹ con nó do bố tôi lo liệu.

Một năm sau, mẹ tôi phát hiện bố và thím có quan hệ bất chính, bệnh tim tái phát rồi qua đời.

Một tháng sau, mẹ con Tô Dịch Thanh đã dọn đến nhà tôi.

Lần đầu tiên trong đời tôi nhận ra con người có thể lật mặt nhanh đến vậy.

Chỉ có điều Tô Dịch Thanh xinh đẹp, dẻo miệng, rất được lòng người khác.

Nếu như không phải nó chiếm phòng ngủ, xé sách của tôi, vứt ảnh mẹ tôi vào thùng rác, tôi có lẽ cũng ngu muội mà chấp nhận người em này rồi.

Từ cấp 2 tôi đã bắt đầu học trường nội trú, lên tới đại học thì chuyển hẳn ra nơi khác, càng xa 1 nhà 3 người họ càng xa càng tốt.

Ai ngờ, nó lại đến rồi.

Còn đến cùng một thắng lợi huy hoàng.

Ngày hội đón chào tân sinh viên, Tô Dịch Thanh và Tống Triết cùng đến.

Khu vực báo danh của viện truyền thông và viện vật lý ở khá gần nhau, mỹ nhân vừa đến, nam sinh của viện vật lý đã chạy sang đó gần hết.

“Đám người kia làm gì vậy? Sao lại để cậu một mình ở đây?”

Nghe thấy âm thanh chậm rãi quen thuộc, tôi thấy hơi nhức đầu.

“Trình Phong, cậu rảnh thế thì làm bài giúp tôi đi.”

Từ ngày nhập học, tôi và Trình Phong đều là những sinh viên ưu tú của viện, sau 3 lần cùng giành top 1, cả hai đều không ưa nhau là mấy.

Trình Phong không đáp, chỉ lười biếng ngồi xuống, nhìn sang đám đông bên cạnh.

“Đừng nhìn nữa, người ta đã có bạn trai rồi, là khứa đứng bên cạnh kìa.”

Trình Phong bật cười.

“Vậy thì sao? Hơn nữa, tôi đâu có nhìn cô ta.”

???

Thú thật tôi hơi bất ngờ, chẳng lẽ cậu ấy không thích con gái…

Trình Phong nghiêng đầu, hắng giọng, “Cậu thấy người yêu cũ ngứa mắt, hà tất phải trút giận lên tôi?”
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 2


2.

Biết ngay mà, môi xinh nhưng có nói được lời dễ nghe bao giờ.

“Cậu rảnh thật đấy, đến cả mấy chuyện này cũng biết.”

Trình Phong lại cười, “Đây gọi là biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng.”

Thèm quan tâm 🙂

Trình Phong hôm nay như ăn phải thuốc gì, có vẻ vô cùng phấn khởi:

“Tô Mộ An, bình thường cậu cũng tính là thông minh mà sao mắt mũi kém vậy? Cỡ đó mà cũng yêu được.”

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ đọ độ mỏ hỗn không trượt phát nào nhưng hiện tại, tôi cạn lời rồi.

Hơn nữa, Trình Phong hoàn toàn có tư cách nói câu này.

Ngày đầu tiên nhập học đã nổi tiếng khắp trường vì đẹp trai, độ nhận diện không ai sánh bằng.

Bố mẹ đều là giáo sư, là nhân vật có sức ảnh hưởng lớn trong ngành.

Lớn lên trong gia đình bề thế như vậy, cậu ta kiêu ngạo cũng là điều dễ hiểu.

Tống Triết thật sự không có tuổi sánh vai với tên đáng gh.ét này.

“Hồi trước mắt hơi kém, không được à?”

Hồi năm nhất từng có người tỏ tình với tôi nhưng bị tôi từ chối, khi ấy cũng không ít người nhìn thấy ảnh chụp chung của tôi và Tống Triết nên cũng biết được chuyện này.

Tống Triết khi đó không đỗ cùng trường với tôi lên đã quyết định thi lại.

Ai ngờ, mộng tỉnh, tình tan, người đã nghe theo tiếng gọi của con tim.

“Chị?”

Tô Dịch Thanh báo danh xong thì cùng Tống Triết đến chỗ tôi.

Mọi người đều sững lại nhìn chúng tôi.

“Em gái, em biết Tô Mộ An hả?”

Tô Dịch Thanh cười đáp, “Vâng ạ, em là em gái chị Mộ An.”

Tôi cũng cười theo, “Ừm, em gái ruột khác cha khác mẹ.”
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 3


Pt.2:

Chỉ có Tô Dịch Thanh mới nghe ra được sự châm biếm trong câu nói này.

Biểu cảm của cô ta hơi sững lại nhưng rất nhanh cũng khôi phục về nguyên dạng:

“Thời tiết nóng thế này mà chị vẫn đến hội chào tân sinh viên? Chị là con gái, nhỡ đâu bị cháy nắng…”

“An An.”

Trình Phong quay đầu qua, khóe miệng cong lên.

“Em gái cậu cũng nói như vậy rồi, mấy việc chân tay này để họ làm đi, chúng ta về nghỉ ngơi.”

???

Lại trò gì nữa?

Tô Dịch Thanh vừa nhìn thấy Trình Phong thì lại sững người thêm lần nữa.

Tống Triết từ đầu im như hến vậy mà nghe giọng Trình Phong mặt cũng có chút biến sắc.

“Cậu là ai?”

Giọng nói mơ hồ còn đem theo sự tức giận.

Trình Phong chớp mắt.

“Không nhìn ra à? Tôi đang theo đuổi An An.”

Dưới gậm bàn, tôi lặng lẽ tặng cho cậu ta một đạp.

Trình Phong tủi thân nhìn tôi một cái.

“An An, mãi mới đợi được đến ngày cậu chia tay, người ta cũng có bạn gái rồi, cho tôi một cơ hội đi.”

3.

Trình Phong vừa dứt lời, biểu cảm của Tống Triết và Tô Dịch Thanh đều trở nên vô cùng đặc sắc.

Càng đặc sắc hơn là tối hôm đó trên diễn đàn trường, tên của tôi lại nổi lềnh phềnh trên trang nhất.

Một là tôi và Tô Dịch Thanh là chị em.

Hai là bạn trai hiện tại của Tô Dịch Thanh là bạn trai cũ của tôi.

Video phỏng vấn lúc trước bị đào lại.

Vốn dĩ đứa em gái này nhờ video ân ái kia đã có chút tiếng tăm nhưng giờ tình hình có vẻ đảo ngược rồi.

“***! C**t? Giật ghệ của chị gái?”

“Phí công tao like bài???”

“Thật ra Tô Mộ An xinh đẹp không kém gì, chân vừa dài lại vừa trắng, mỗi tội là hơi lạnh lùng thôi… Nếu không sao mà hot boy Trình Phong lại thích cậu ấy như thế?”

Từ ngày vào trường tới giờ Trình Phong đã nhận được biết bao thư tình nhưng trước giờ vẫn chưa thấy cậu gần gũi với cô gái nào.

Nên lời tuyên bố ngày hôm nay đối với mọi người chẳng khác nào sét đánh ngang tai.

Một ngày mệt mỏi bên ngoài vừa kết thúc thì về đến kí túc xá, tôi lại bị tiếng hét của bạn cùng phòng làm cho hoảng hốt.

“An An, Trình thần tỏ tình với cậu rồiiiii!!!”

Tôi chán nản lôi sách vở và máy tính ra.

“Để đền ơn, tớ phải làm giúp cậu ta bài tập 2 tuần và trợ lý thí nghiệm 2 tuần đây này.”

Cả căn phòng lại trở về im lặng.

Không thể phủ nhận, trình đàm phán của Trình Phong đã lên một tầm cao mới.

Nhưng nghĩ lại thì từ trước đến giờ đây là lần đầu tiên có người đứng về phía tôi.

Nếu ngày hôm nay không phải là Trình Phong mở lời, sự việc nào có diễn biến như thế này.

Nghĩ đến đây, tôi lại cắn răng mở vở, bắt đầu vào việc.

“Đến đâu rồi? Đưa tôi xem nào?”

Vừa viết được dòng đầu tiên thì Trình Phong nhắn tin đến.

“Cậu nhớ nhầm không… Bài thứ 6 mới nộp mà?”

“Tôi phải kiểm tra nét chữ chứ, ngộ nhỡ bị thầy Tôn phát hiện thì sao?”

???

Thầy Tôn là viện phó đồng thời cũng là giảng viên tham gia giảng dạy lớp tôi, bình thường vô cùng quý mến Trình Phong.

Kể cả cậu ta có trốn tiết thầy cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Nhưng kể cả là như vậy tôi cũng chụp đại một tấm gửi qua.

“Tôi có thể viết chữ giống cậu mà sao cậu không chịu khó để ý chút thế?”

“Có cần không, không thì bỏ đi cũng được.”

“Cần chứ, sao lại không cần.”

Tôi không rep nữa, đau đầu vô cùng.

Hôm sau không có tiết nhưng tôi vẫn phải dậy sớm vì hôm nay còn có buổi thực hành thí nghiệm.

Thầy Tôn từ hồi năm nhất đã chọn lựa chúng tôi, sau vài lần kiểm tra thì còn phải tham gia thí nghiệm nữa.

Vì vậy ngoài việc đi học trên lớp tôi khá là bận rộn.

Vừa xuống lầu, tôi đã thấy Trình Phong đứng đợi ở dưới.

“Sao cậu lại đến đây?”

Đối diện với biết bao cặp mắt đang dồn về phía mình, tôi chỉ muốn độn thổ, vậy mà Trình Phong lại nhíu mày, nghênh ngang tuyên bố: “Bạn học Tô Mộ An này, yêu cầu của tôi đối với trợ lý rất là nghiêm khắc đấy nhé.”
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 4


Pt.3:

Không đợi tôi kịp nói lời nào cậu ta đã đưa một túi đồ ăn sáng còn nóng hổi đến trước mặt tôi.

Trình Phong hất hất hàm:

“Một cô trợ lý bé nhỏ tôi vẫn nuôi được, đừng để người ta nhìn thấy lại tưởng tôi b.óc l.ột cậu.”

B.óc l.ột như vậy còn chưa đủ hả??

Tôi vừa hậm hực vừa cắn bánh bao chiên.

4.

Bận rộn nửa ngày, buổi chiều, Trình Phong mời cả phòng thí nghiệm uống Starbucks.

Lúc cầm ly nước trên tay, tôi giật mình vì phát hiện nó vẫn còn đang nóng.

“Thiếu gia, ngài biết hôm nay bao nhiêu độ không?”

“Biết. Các sư huynh, sư tỷ đều vui vẻ thế kia? Cậu có vấn đề gì à?”

Nói rồi, cậu ta kiểm tra ly nước trên tay tôi, gật đầu.

???

“Ừ, có vấn đề gì đâu, tôi chọn cho cậu ly nóng mà.”

“.... đã bảo là không b.óc l.ột mà???”

Trình Phong nhướng mày, tựa hồ có chút hoài nghi:

“Không phải là hôm nay cậu không nên uống đồ lạnh sao?”

“???”

Sao tên này lại nắm rõ “lịch trình" của tôi như thế???

Nhìn nhau khoảng chừng 3 giây, cậu ta nói nhỏ: “Ừmm, bức ảnh hôm qua ấy.”

Tôi vội vàng mở điện thoại ra kiểm tra mới phát hiện ở phía trái bức ảnh, có lộ ra một góc nhỏ túi BVS để trên bàn.

“....”

Bây giờ thu hồi thì không kịp nữa rồi 🙂

Tôi nhìn đồng hồ, muốn nhanh chóng thu dọn đồ đạc để rời khỏi đây.

“Ơ?”, Trình Phong kéo lấy balo tôi từ phía sau, “Giận rồi?”

“Không. Hôm nay phòng thí nghiệm xong việc rồi. Nếu còn ở đây nữa tôi sẽ muộn mất.", tôi vừa nói vừa chỉ về phía đồng hồ.

Động tác của Trình Phong hơi khựng lại:

“Cậu đi gia sư hả?”

“Ừm.”

Hồi thi đại học xong, tôi và bố cãi nhau một trận rất to, kể từ đó tôi cũng không nhận một đồng nào từ ông nữa, cũng chưa từng trở lại ngôi nhà đáng sợ ấy.

May mà thành tích của tôi cũng không đến nỗi tệ, làm thêm vài công việc như gia sư, trợ giảng… ngoài giờ học cũng đủ sống qua ngày, cộng thêm học bổng nữa nên cũng không cần lo đến học phí.

Trình Phong buông tay, cười cười.

“Đã hiểu, không thể làm chậm chính sự của Tô Mộ An cô nương được.”

Cậu cũng biết là mình đang t.ạo nghiệp rồi đúng không?

Vừa ra đến cửa thì Trình Phong lại đuổi theo, đặt cốc Caramel Latte vào tay tôi.

“Không được lãng phí.”

“...”

Mời cũng mời rồi, lại còn bắt người ta phải uống hết.

Mà thôi, thiếu gia thì chính là thiếu gia.

Tôi miễn cưỡng cầm lấy, giơ tay làm động tác tạm biệt.

….

Dạy học xong đã là 7 giờ tối, lúc về đến trường thì trời đã tối đen.

Tiện đường mua chút đồ ăn rồi rẽ vào vườn hoa cạnh ký túc xá.

“Meow meow?”

Gọi mèo mèo chưa thấy nhưng đã nghe thấy tiếng nói dõng dạc:

“Tô Mộ An?”

???

Tôi giật mình quay lại, Trình Phong, sao lại là Trình Phong???

“Tôi tưởng mình nghe nhầm, hoá ra đúng là cậu. Xem ra không phải lúc nào cậu cũng khó đăm đăm như tôi tưởng nhỉ?”
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 5


5.

Tôi mặc kệ cậu ta thao thao bất tuyệt, cúi đầu gọi Quất Tử.

“Quất Tử lại đây ăn nào.”

“Mèo hoang mà cậu chăm nó béo tròn như thế này. Cũng siêu đấy.”

“Cho hỏi Trình thiếu đêm hôm làm gì ở đây mà chưa về nhà?”, nghe cậu ta rả rích bên tai, tôi bắt đầu thấy hơi nóng máu.

“Tôi tìm cậu.”

???

Lúc tôi đang định xắn tay áo lên để làm ra ngô ra khoai vụ này thì Trình Phong đã kịp rút ra một tấm vé.

“Thứ 7 tuần sau, ở trung t@m hội nghị quốc tế có hội thảo vật lý, cậu có muốn đến xem không.”

Mắt tôi sáng lên như đèn pha ô tô.

“Làm sao cậu có được vé?”

Tham gia hội nghị lần này toàn là những nhân vật đầu ngành nên vé vào rất khó giành giật.

Kể là thầy Tôn cũng chỉ có thêm 1 vé để cho tiến sĩ ưu tú nhất dưới chướng thầy ấy mà thôi.

“Nhặt được.", Trình Phong vừa nhìn tôi vừa cười, “Có một tấm vé thôi mà nhìn cậu kìa, ai không biết còn tưởng cậu sắp đi c.ướp ng.ân h.àng đấy.”

🙂

Mặc dù cậu ta nói chuyện c.ũng g.ợi đòn đấy, nhưng mà tấm vé này thực sự đáng quý lắm.

Tôi cầm được nó trong tay mới bắt đầu hỏi:

“... Lần này phải làm bao nhiêu bài tập nữa…”

Trình Phong: “...”

Ánh mắt Trình Phong nhìn tôi lúc này hệt như ánh mắt mà cậu ta nhìn những sinh viên đã nghe giảng 3 lần mà vẫn chưa hiểu câu hỏi.

3 phần bất lực, 7 phần như 3.

“Chị?”

Lại là đôi tiên đồng ngọc nữ Dịch Thanh và Tống Triết.

Tôi mặc kệ cô ta, cẩn thận cất tấm vé quý giá vào túi rồi cảm ơn Trình Phong thêm lần nữa.

“Cảm ơn cậu. Nếu cậu vẫn chưa nghĩ xong thì khi nào trở về có thể nhắn cho tôi.”
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 6


Pt.4

Mặc dù tôi và Trình Phong không ưa nhau là thật nhưng đã nhận ân tình của người ta rồi thì về tình về lý có qua có lại vẫn hơn.

Trình Phong lúc này mới phì cười:

“Nhất ngôn cửu đỉnh.”

Dịch Thanh thấy tôi không phản ứng, vẫn chưa chịu bỏ cuộc, lại tiếp:

“Chị, hôm nay bố gọi cho em nói là sức khoẻ không tốt, còn nói chị đã lâu không về, bố nhớ chị lắm, khi nào chị có thời gian có thể sắp xếp về được không?”

Tôi khẽ cười, nói:

“Tôi thì không có vấn đề gì cả, chỉ sợ mẹ cô không vui.”

Bà ta nhìn thấy tôi là ngứa mắt cực độ, ngày trước hễ là tôi ở nhà, bà ta sẽ bày ra đủ trò.

Lúc này Dịch Thanh hình như mới nhìn thấy Trình Phong, ánh mắt có vài phần hoảng loạn, giọng nói cũng dịu đi rất nhiều:

“Em xin lỗi… nếu như chị không muốn về nhà, em sẽ lựa lời nói với bố…”

“Mộ An, em đừng quá đáng như thế.”

Rồi, rồi, nam chính nửa mùa vào việc rồi.

“Dịch Thanh cũng là vì muốn tốt cho em mà sao em cứ ương bướng như vậy? Đến giờ này em quậy vẫn chưa đủ sao?”

Trình Phong nói chí phải, sao ngày trước tôi lại nhìn trúng thằng cha này vậy??????

“Tống Triết, đừng nói chị ấy như thế.”

Dịch Thanh nghe chừng khá sốt ruột, vội bước lên nói với Trình Phong:

“Anh Trình Phong à, giữa chúng em và chị An có chút hiểu lầm, nếu như chị ấy có gì nóng giận, mong anh thông cảm.”

Trình Phong cau mày, nhìn về phía Tống Triết:

“Cậu có thể quản bạn gái mình được không? Tôi đợi An An ở đây cả tiếng đồng hồ mới gặp được cô ấy còn chưa nói được 2 câu. Bạn gái cậu thì hay rồi, vừa đến đã xả một tràng toàn những lời vô nghĩa.”

Dịch Thanh bị xịt keo tại chỗ.

Trình Phong lại liên hoàn bổ đao:

“Còn nữa, để bạn gái hiện tại đến chỉ bảo người đang theo đuổi bạn gái cũ của mình, tấm lòng của cậu cũng thật là bao la quá.”

6.

Không thể thừa nhận, chiếc mỏ hỗn này hôm nay thật sự rất phát huy tác dụng.

Vừa mới nổ s.úng, kẻ địch đã tan tác chim muông rồi.

“Cậu!!!”

Tống Triết định tiếp tục phát ti3t nhưng bị người bạn gái hiểu chuyện đến đau lòng cản lại.

“Nếu đã như vậy, chúng em không làm phiền nữa.”

Tống Triết n.hìn t.ôi đ.ầy ch.án gh.ét:

“Mộ An, cậu đối xử với em gái ruột của mình như vậy à.”

Dịch Thanh mắt đỏ hoe đúng kịch bản, sụt sùi nói:

“Được rồi mà…”

“Chúng em đi trước đây, chị đừng để bụng lời anh Triết. Nếu như chị muốn về nhà thì cứ việc nói với em.”

Trình Phong biết tôi không muốn nói nhiều về gia đình nên cũng không hỏi gì thêm, mọi thứ cứ thế rơi vào im lặng.

Nhìn Quất Tử ăn xong, tôi cũng xách đồ đi về kí túc.

Nhưng Trình Phong lại nắm lấy khuyủ tay tôi, nghiêng đầu như muốn nói gì đó.

Ngón tay cậu hơi lạnh, nơi cậu chạm vào bất chợt có chút tê.

“Sao thế?”

Tôi cố gắng lờ đi sự thay đổi bất ngờ trong khoảnh khắc ấy nhưng vẫn không tài nào bình tĩnh lại được

Trình Phong nhìn tôi chằm chằm, bật cười, rồi buông tay ra.

“Không có gì, muốn nhắc cậu đừng lãng phí tấm vé này.”

Tôi gật đầu.

Lúc đến cổng kí túc, tôi vô thức quay đầu về phía vườn hoa.

Trình Phong hơi khom người, có vẻ đang muốn dụ dỗ Quất Tử: "Muốn ăn gì nào? Mai anh đem đồ hộp cho nhé? Hay là cá?"

Quất Tử lạnh lùng bỏ đi, bóng hình nhỏ bé nhanh chóng biến mất.

Trình Phong đứng thẳng người, lẩm bẩm:

"Đúng là chủ nào mèo nấy, khó hầu hạ..."

"..."

- ---

Mặc dù đụng trúng Dịch Thanh và Tống Triết nhưng tấm vé của Trình Phong cũng khiến tôi vui lên rất nhiều.

Chiều thứ 7, tôi đến trung t@m hội nghị từ rất sớm.

Toàn bộ hội trường đã chật kín chỗ ngồi, hàng đầu đều là những nhân vật tầm cỡ.

Tôi tìm chỗ theo vé của mình thì phát hiện đó là vị trí trung tâm giữa hàng thứ 3.

Thế rồi, một bóng hình quen thuộc xuất hiện...

Bước chân của tôi như chững lại.

Trình Phong đang nhìn điện thoại, sau đó tựa hồ như phát hiện ra ánh mắt của tôi, quay đầu nhìn sang.

"Tôi còn tưởng cậu không đến chứ."

Tôi cắn răng ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi, "Sao cậu cũng đến vậy?"

"..."

"Cậu tưởng rằng tôi có thể cho cậu tấm vé duy nhất một cách thoải mái như vậy sao?"

Cũng phải...

Tôi chắp tay, “Ừ nhỉ, cậu đâu phải người tốt đến mức có thể làm như thế…”

Trình Phong bị chọc tức đến mức bật cười.

“Nhìn gì mà nhìn?”

“Lương tâm của cậu đâu rồi?”, Trình Phong vừa nói vừa xoa xoa thái dương, “Thôi được rồi, trách tôi.”

?
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 7


Pt.5:

???

Tôi đang muốn hỏi câu này của cậu có ý gì, bỗng nghe được tiếng cười từ phía sau truyền tới.

“A Phong, con đưa bạn gái tới, sao lại không nói trước?”

7

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy một cặp vợ chồng trung niên đang đứng phía sau.

Người đàn ông mặc âu phục, đi giày da, nho nhã hiền hoà.

Người phụ nữ khoác tay ông, xinh đẹp ưu nhã, nhìn tôi chăm chú, ánh mắt như phát sáng, không giấu được vẻ tò mò cùng kích động.

Không biết vì sao, tôi thấy hai vị này rất quen mắt.

Cho đến khi Trình Phong lười biếng ho một cái: “Bố, tọa đàm sắp bắt đầu rồi, bố còn rảnh rỗi lo chuyện này à?”

!!!

Đây là cha mẹ Trình Phong?!

Hơn nữa lời này của cậu có ý là...

Buổi tọa đàm ngày hôm nay, có ba diễn giả chính, trong đó đúng là có một vị học Trình, là lão đại ngành Vật Lý mà tôi đã ngưỡng mộ từ lâu.

“...”

Sớm đã nghe nói cha mẹ Trình Phong đều là giảng viên đại học ngành Vật Lý, nhưng tôi không dám nghĩ địa vị của hai bác lại lớn như vậy.

Ba Trình cười nói: “Trước kia bảo đến thì nhất định không chịu, lần này lại tìm mẹ con lấy vé, hoá ra là...”

Trình Phong dùng sức ho khan một tiếng.

“Mẹ, mẹ và bố đi trước đi kẻo muộn giờ.”

Mẹ Trình liên tục gật đầu, nhưng chân lại chẳng nhúc nhích, ánh mắt vẫn dừng trên người tôi, cười tủm tỉm nói:

“A Phong hiếm khi đưa… đưa bạn gái tới đây!”

Nói thật, có thể tiếp xúc gần gũi với hai vị này, bình thường tôi nhất định sẽ rất vui vẻ, nhưng hiện tại có gì đó không được ổn cho lắm.

“Cháu chào hai bác, cháu là bạn của Trình Phong, tên là Tô Mộ An ạ.”

Lúc này, có nhân viên công tác đi tới mời bọn họ đi.

Mẹ Trình cười nói: “Được được, An An này, hai bác đi trước, hôm nào tới nhà chơi nhé!”

“... Dạ cháu cảm ơn ạ.”

Chờ hai người đi khỏi, tôi mới nhẹ nhàng thở ra.

Quay lại nhìn Trình Phong, tôi cố gắng nuốt cơn tức vào trong, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được: “Sao cậu không nói đó là bố mẹ cậu?”

Trình Phong nhẹ liếc nhìn tôi một cái: “... Còn muốn nghe tọa đàm nữa không?”

Tôi: “... Cậu cứ coi như tôi chưa nói gì đi.”

Lúc sau, tọa đàm bắt đầu, toàn bộ đại sảnh đều im lặng.

Trong bầu không khí lại tràn ngập sự xấu hổ.

Tôi nhỏ giọng: “Cảm ơn.”

Trình Phong không đáp lời.

Tôi thấy lạ nên quay đầu lại, vừa đúng lúc đụng phải ánh mắt ánh lên nụ cười của cậu.

Giọng của cậu rất nhỏ, giống như chiếc lông chim chạm nhẹ qua tai, còn hơi ngứa.

“Xem ra vẫn có chút lương tâm.”

Tim tôi đập rộn ràng, tai bắt đầu đỏ lên, cố trấn an bản thân, tập trung nhìn về phía bục phát biểu.

...

Sau khi tọa đàm kết thúc, bố Trình mẹ Trình còn phải tiếp tục tham gia hội nghị, tôi và Trình Phong liền cùng nhau đi về.

Đi ra khỏi đó, Trình Phong hỏi: “Muốn đi đâu nữa? Tôi đưa cậu đi.”

Tôi lắc đầu.

Trình Phong bước nhanh hai bước, đi tới trước mặt tôi, nhướng mày: “Bạn học An muốn qua cầu rút ván hả?”

“Không phải, chỉ là tôi có việc nên...” Nói được nửa câu, tôi thoáng nhìn thấy một bóng hình quen thuộc, tức khắc dừng bước.

“Làm sao vậy?” Có thể do nhìn thấy sắc mặt tôi không đúng lắm, Trình Phong theo bản năng quay đầu lại.

Tay tôi nắm được góc áo của cậu, tiến lên một bước, dựa vào người cậu.

Cả người Trình Phong cứng đờ.

“Giúp tôi.”

Tôi hạ giọng, đồng thời lấy di động ra, hơi nghiêng người, đưa camera nhắm ngay vào hai người đứng đối diện bên đường cái sau chúng tôi.

Một người là bố tôi, người phụ nữ đứng bên cạnh ôm hôn thắm thiết ông tôi không biết, thoạt nhìn cũng chẳng đoán được tròn hai mươi chưa.

Trình Phong rất nhanh đã phản ứng lại, thuận tay ôm lấy bả vai tôi, che kín cả người tôi.

Một lát sau, Trình Phong thấp giọng hỏi: “Được chưa?”

Tôi cất di động vào, xoay người cảm ơn cậu.

Cái xoay người vừa rồi, va vào mi mắt, chiếc cằm góc cạnh, và yết hầu đang nhô lên của cậu.

Tôi như ngừng thở, khoảng cách vừa rồi của chúng tôi... Thật sự quá gần.

Gần đến mức, tôi có thở cảm nhận từng nhịp thở bừng sức sống tuổi trẻ trên người cậu, và tiếng tim đập rất nhanh.
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 8


8

Tôi vội vàng lui ra xa hai bước: “Cảm ơn.”

Khi đã cách khá xa, tôi vẫn cảm nhận được hơi nóng trên người cậu.

Trình Phong hơi nghiêng đầu, ho khan một tiếng: “Không cần khách sáo. Vừa rồi là...”

Cậu hỏi được nửa thì ngừng lại.

Tuy rằng lúc học hành tôi và Trình Phong không mấy thuận mắt, nhưng không thể phủ nhận, thời điểm này, sự thông minh của cậu làm tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi không nói tiếp, quay đầu nhìn bên kia đường một cái, bóng dáng hai người kia đã biến mất, lúc này mới phất tay tạm biệt Trình Phong.

...

Quay về kí túc xá, tôi trầm tư nhìn di động.

Bố tôi sao lại trở nên như thế này.
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 9


Pt.6

Trang phục cô gái đó mặc nhìn cũng biết là đồ đắt tiền, trong tay còn xách mấy túi đồ nữa.

Đều là những thương hiệu mà tôi có đi dạy thêm cả một học kỳ cũng không mua nổi.

Haizz.

Chuông điện thoại reo lên, là tin nhắn của Trình Phong.

“Về đến kí túc chưa?”

Con người này... sao trước đây tôi không phát hiện ra cậu ấy lại thích lo chuyện bao đồng như thế nhỉ?

“Trình Phong, trường học tuy rộng nhưng tôi vẫn biết đường về.”

Cậu ấy gửi đến icon giơ ngón tay cái.

“Lợi hại, lợi hại.”

“...”

“Nếu bạn học Tô đã lợi hại như vậy, không biết là có thể giúp tôi viết bài cảm nhận sau tọa đàm không nhỉ?”

???

“Trình Phong, trong người có bệnh thì nên đi khám.”

Trình Phong: “Giờ cậu biết tại sao tôi không muốn đi nghe tọa đàm rồi chứ?”

“...”

“Vốn dĩ là tôi không cần phải viết.”

“...”

Sao tôi lại nghe ra như đang trách tôi nhỉ?

“Tôi không muốn viết.”

Trình Phong bên kia hiện lên đang nhập tin nhắn một hồi lâu, cuối cùng gửi đến một câu: “Vậy tôi đi nhờ người khác.”

Viết mấy chữ đấy mất tận 3 phút?

Còn chưa kịp trả lời, cửa kí túc bị người khác mở ra, Tề Tiểu Tiểu vừa bước vào đã nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ:

“An An, cậu cười gì thế?”

“Tớ có cười đâu?”

Tề Tiểu Tiểu hai tay ôm ngực:

“Nói mau. Có phải đi ra ngoài bị tên bi3n thái nào nhập vào rồi không?

“...”

Lương tâm tôi cắn rứt:

”Không phải. Trước nói với cậu rồi mà, hôm nay tớ đi nghe tọa đàm ở trung t@m hội nghị quốc tế.”

Tề Tiểu Tiểu bừng tỉnh: “Tớ nói mà. Vậy tối nay chúng ta đi xõa một bữa?”

“Oki.”

Chỉ cần nhắc đến ăn là Tề Tiểu Tiểu liền hưng phấn, lập tức cầm lấy điện thoại. Thế nhưng đợi một lúc, bỗng nhiên nghe thấy cậu ấy kích động đến buột miệng c.h.ử.i:

“V~. Đứa nào m.ấ.t d.ạ.y đăng bài vu khống cậu đây?”

Tề Tiểu Tiểu mang điện thoại đến, tức giận nói:

“Cậu xem đi. Có người nặc danh đăng ảnh cậu với Trình thần. Còn nói, còn nói...”

Nửa còn lại cậu ấy chưa kịp nói ra thì tôi đã nhìn thấy rồi.

Rõ ràng nhất là bức ảnh, ngoài tôi và Trình Phi đứng cạnh nhau ra, còn có...

Bố mẹ cậu ấy.

Đây là hôm nay bị người ta chụp trộm ở trung t@m hội nghị quốc tế.

”Chẹp, Tô Mộ An ghê gớm thật đấy, quyến rũ được Trình Phi đã không nói, giờ còn gặp cả phụ huynh rồi cơ? Thật không biết Trình Phi rốt cuộc thích cậu ta ở điểm nào? Với hoàn cảnh của cậu ta thì đây cũng gọi là một bước lên tiên nhỉ?”

“Lầu trên thật là. Gia đình Trình Phi như thế nào. Có thế chấp nhận loại người như Tô Mộ An sao? Nghe nói thi xong đại học cậu ta liền cắt đứt quan hệ với gia đình, bỏ nhà ra đi. Tiền học đại học cũng không biết là kiếm được từ đâu. Nực cười chết mất. Chắc là chọn chỗ này để làm màu thôi, kết quả bị phụ huynh bắt gặp. Cược một gói tăm cay. Mối tình của bọn họ mỏng manh như bong bóng mà thôi.”

9.

Tề Tiểu Tiểu nghiến răng:

“Những người này quá đáng quá rồi! Dựa vào cái gì mà vu khống người khác! Lại còn để nặc danh! Tớ đi gặp bọn họ nói lí lẽ.”

Tôi chặn cậu ấy lại.

“Phí sức làm gì.”

“Nhưng mà bọn họ...”

“Chuyện tớ thi xong đại học rời khỏi nhà, người biết có mấy người.”

Tề Tiểu Tiểu hiểu ra:

”Thế nên, trên diễn đàn mắng cậu thậm tệ như thế, lẽ nào là...”

Tôi vỗ vai cậu ấy: “Đi, chọn xem tối nay ăn gì.”

Tề Tiểu Tiểu mơ hồ gật đầu: “Ồ, ok.”

Sau đó tôi mở laptop, trên diễn đàn vô cùng náo nhiệt. Bình luận dưới bài đăng nhiều đến kinh người, trong đó có vài tài khoản nặc danh là mắng ghê nhất.

Tôi tuỳ tiện xem một lúc, nghĩ đến bài luận của Trình Phong còn chưa viết liền làm cho xong.

“An An, chúng ta đi ăn cá nướng được không?”

Tề Tiểu Tiểu cẩn thận hỏi tôi như sợ tôi không vui vậy.

Tôi cười cười gật đầu: “Được.”

Chuông điện thoại kêu, là Trình Phong gọi điện đến.

Con người cậu ấy rất ít khi trực tiếp gọi điện thoại như vậy. Nghĩ là có chuyện gì gấp, tôi liền nghe máy.

“Alo?”

Trình Phong không chào hỏi gì mà trực tiếp hỏi: “Đang bận?”

Tôi cũng không chú ý đến giọng điệu của cậu ấy, chỉ nghĩ là cậu ấy hỏi chuyện bài cảm nghĩ sau tọa đàm kia, liền nghiêm túc từ chối:

“Đúng, đang giúp tiểu tổ tông cậu làm bài, không rảnh.”

Trình Phi ngập ngừng, rồi bỗng nhiên bật cười.

“OK.”

Tôi tắt laptop, cùng Tề Tiểu Tiểu ra ngoài.
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 10


Pt.7

Trong lúc đợi món tại tiệm cá nướng, Tề Tiểu Tiểu đang xem điện thoại kêu lên: "Cmn! An An! Mau xem diễn đàn! Tình thế đảo ngược rồi!"

Tôi rót một cốc trà, lấy điện thoại ra thì liền thấy tất cả các tài khoản ẩn danh trong bài đăng đó đều lộ diện.

"Tài khoản lúc đầu ám chỉ nguồn tiền của cậu là mờ ám lại chính là Tô Dịch Thanh! Phía dưới còn có cả Tống Triết nữa!"

Tề Tiểu Tiểu cực kỳ vui sướng.

"Không biết đầu đuôi rốt cuộc là như thế nào, danh tính đột nhiên bại lộ ha ha ha! Không phải trước đó cô ta còn giả vờ chị chị em em thân thiết với cậu sao? Kết quả lại ở sau lưng mắng chửi cậu! Mặt nạ giả dối của cô ta bị lột hoàn toàn rồi hahaha! Sau này để tớ chống mắt lên xem hai người bọn họ làm sao còn mặt mũi ở lại trường học nữa!"

Thực sự thì Tô Dịch Thanh vẫn còn quá ngây thơ khi nghĩ rằng cô ta ẩn danh thì sẽ không ai có thể phát hiện ra.

Khoa Vật lý nằm bên cạnh khoa Khoa học Máy tính, nên tôi thỉnh thoảng tham gia một vài lớp học, quả thật học thêm được một vài điều hay ho.

Bây giờ xem ra đã có đất dùng.

“Bây giờ có thể yên tâm ăn cơm rồi.” Tôi thản nhiên lướt qua rồi đặt điện thoại xuống.

Hôm nay tâm trạng tôi rất tốt nên ăn cực kỳ ngon miệng.

Tiểu Tiểu đột nhiên che miệng.

Tôi nhìn con bé bằng ánh mắt khó hiểu nhưng lại thấy cách nó nhìn tôi còn khó hiểu hơn.

"……Chuyện gì vậy?"

Tề Tiểu Tiểu đưa điện thoại, không giấu được sự phấn khích: "Trình thần! Là Trình thần! Cậu ấy vừa trả lời bằng nick chính chủ đó!"

Cái gì?

Sao cậu ấy lại liên quan đến việc này?

Tôi nhanh chóng nhìn vào màn hình, tên của Trình Phong nổi bật giữa một đống cuộc thảo luận loạn xạ kia.

"Tôi khó khăn lắm mới dỗ được cô ấy đồng ý đi cùng, mấy người muốn tôi phải sống sao?"

"..."

Trong ấn tượng của tôi, đây dường như là lần đầu tiên Trình Phong nói với giọng điệu như vậy, cậu ấy thực sự tức giận sao?

Tim tôi đập nhanh hơn một chút, lướt tiếp xuống dưới.

Ngay khi Trình Phong xuất hiện, bài viết lập tức bùng nổ, lượng phản hồi tăng vọt.

"Trình thần? Đây thật sự là nick của Trình thần sao?"

"Mịa kiếp! Những lời này là có ý gì?"

"??? Diễn biến gì thế này? Tại sao tôi không hiểu gì hết? Tô Dịch Thanh và Tống Triết đội lốt người tốt rồi lại hất nước bẩn lên Tô Mộ An, khiến Trình Thần tức giận rồi?"

Rất nhanh, Trình Phong tiếp tục đáp lại.

"Tôi thích An An, bố mẹ tôi cũng thích, các người không cần lo lắng, nhân tiện, ảnh chụp cũng đẹp đấy, đã lưu lại, cảm ơn nhé."

10.

Đôi mắt Tề Tiểu Tiểu sáng lên: "Trình thần đẹp trai quá! An An, cậu ấy theo đuổi cậu thật đấy!"

Tôi: "……"

Mơ hồ ăn xong bữa cơm, những lời nói của Trình Phong cứ hiện lên trong đầu tôi.

Cuối cùng, tôi kiếm cớ đi vệ sinh và gọi lại cho Trình Phong, cậu ấy nhanh chóng trả lời.

Nhưng sau khi kết nối điện thoại, tôi đột nhiên không biết phải nói gì.

Trình Phong là người lên tiếng trước: “Làm bài tập xong chưa?”

"..." Vì sao trọng tâm câu chuyện của cái người này luôn có vấn đề thế?

Tôi hít một hơi thật sâu: "Trình Phong, tôi xem bình luận rồi."

Cậu trầm mặc một lát, sau đó cười nói: "Ồ, sau đó thì sao?"

Sau đó?

Giữa chúng ta, có thể còn gì sau đó?

"Trình Phong, tôi rất cảm kích cậu có thể giúp tôi đến mức này, có điều tôi đã nợ cậu rất nhiều ân tình, hơn nữa đây là chuyện riêng của tôi, không cần cậu nhúng tay."

Tôi dựa vào tường và nói những lời mà tôi đã nghĩ đến từ rất lâu rồi.

Cậu ấy không trả lời, thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ bên kia đầu dây điện thoại.

“Sau này tôi sẽ nói rõ, cậu không cần lo lắng.” Tôi cười nói, “Nếu không danh tiếng của cậu sẽ bị hủy hoại, tôi không gánh nổi trách nhiệm.”

“Làm rõ cái gì?” Trình Phong đột nhiên trả lời, tựa như cảm thấy rất buồn cười, lại còn mang theo một chút bất đắc dĩ, “Bạn học Tô Mộ An, EQ của cậu đều bù cho IQ rồi hả?”

Tôi nín thở, tự nhiên căng thẳng.

Sau một lúc, Trình Phong khẽ thở dài.

"Những lời tôi nói đều là thật, An An."

"Tôi muốn theo đuổi cậu là thật, tôi thích cậu cũng là thật, tôi không thể chịu được khi cậu bị uất ức, càng không thể chịu được khi người khác ức h**p cậu…"

"Trình Phong." Tôi ngắt lời cậu ấy, "Tôi không phải loại người dễ bị bắt nạt, cậu không cần lo lắng, hôm nay không có cậu, bọn họ cũng không bắt nạt được tôi."

Trình Phong đột nhiên ngừng lại.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy mình phản chiếu trong gương, thanh âm bình tĩnh dị thường.

"Tôi có thể hoàn toàn khác với Tô Mộ An mà cậu tưởng tượng. Cậu không cần lãng phí thời gian cho tôi."

Cậu ấy chưa kịp nói, tôi đã cúp điện thoại, cúi đầu rửa mặt bằng nước lạnh.

Từ chối một người cũng không phải là lần đầu tiên, nhưng không biết vì sao, người đó lại là Trình Phong, thì những lời này dường như cực kỳ khó nói.

Tô Mộ An, Trình Phong thích mày, mày thật sự không biết sao?

Đương nhiên là tôi biết rồi.

Làm sao có thể không có cảm giác gì khi bên cạnh là một ngọn lửa đang cháy hừng hực chứ?

Nhưng tôi biết rõ rằng Trình Phong và tôi là hai người đến từ hai thế giới.

Có một số việc, vốn dĩ đã không nên bắt đầu.
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 11


Pt.8

Sự việc kia bị lộ ra ngoài khiến Dịch Thanh và Tống Triết đi đến đâu cũng trở thành tâm điểm.

Ngày trước lúc nào cũng như hình với bóng, sơ hở là phát cơm chó, nhưng từ ngày ấy cả hai trở nên kín tiếng hơn rất nhiều.

Về phần tôi và Trình Phong, sau cuộc gọi đó cũng ngày một xa cách.

Bài vở xong rồi, về phần thí nghiệm kể cả không có tôi, cậu ấy vẫn có thể hoàn thành một cách xuất sắc mà.

Thi thoảng cũng sẽ không tránh gọi vài lần chạm mặt trên lớp nhưng về cơ bản đều không có giao tiếp gì cả.

"An An, cậu và Trình thần cãi nhau hả?"

Hôm nay lên lớp, Tiểu Tiểu cuối cùng cũng không nhịn được cơn tò mò nữa.

Tôi thuận theo tầm mắt của con bé nhìn về phía trước.

Trình Phong lười biếng dựa trên ghế, bộ dạng vô tư, từ đầu đến cuối đều không nhìn về phía này.

Cũng phải, người kiêu ngạo như cậu ấy bị từ chối thì làm sao có thể tiếp tục nữa?

"Tớ và cậu ấy không có chuyện yêu đương gì cả, cậu đừng nghĩ nhiều/"

"Nhưng mà tớ cảm thấy Trình thần đối với cậu..."

Tiểu Tiểu do dự hồi lâu, cuối cùng cũng không nói nữa.

11

Vốn tưởng rằng cuộc sống sẽ bình yên trôi qua như thế nhưng có vài sự cố lại bất ngờ ập đến.

Ngày hôm ấy, khi vừa ra khỏi phòng thí nghiệm tôi đã nhìn thấy một vài gương mặt quen thuộc.

Người đó không ai khác chính là bố tôi và Triệu Minh Phương - mẹ của Tô Dịch Thanh.

Tô Dịch Thanh cũng đứng ở đó, mắt đỏ hoe, có lẽ là mới khóc xong.

Nhìn thấy tôi, bố tôi hùng hùng hổ hổ xông đến, chỉ tay vào mặt tôi, mắng:

“Có ai làm chị như mày không? Mày muốn làm tao tức ch.ết mới vừa lòng đúng không?”

Tôi đứng vững, bình tĩnh nhìn bọn họ.

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ không bao giờ nghĩ đến việc sẽ có một ông bố đến trường của con gái mình để c.hửi r.ủa nó trước mặt nhiều người như thế này.

Xung quanh có không ít người nhìn chúng tôi, 3 phần hóng hớt, 7 phần đánh giá.

“Con làm gì?”, tôi hỏi lại.

“Mày còn có mặt mũi hỏi tao?”

“Nếu không phải là do mày thì Dịch Thanh sao phải bị người ta k.ì th.ị, ngày nào cũng phải trốn chui trốn lủi mà khóc.”

Triệu Minh Phương kéo ông ta, nhìn về phía tôi với ánh mắt cầu khẩn:

“Mộ An, mẹ biết con vẫn luôn trách mẹ, không chấp nhận mẹ nhưng Dịch Thanh nó vô tội. Mẹ biết việc nó và Tống Triết ở bên nhau khiến con không vui nhưng chuyện tình cảm thì sao mà miễn cưỡng được, phải không con? Nó cũng rất đau khổ, đi học cũng chẳng có tâm trạng nào, con bỏ qua cho nó được không? Coi như mẹ xin con.”

Tôi nghe xong thì liền bật cười.

“Loại người như Tống Triết, Dịch Thanh nhà các người cũng coi như ngọc mà giành lấy, tôi cũng không có lời nào để nói cả. Nhưng chuyện nó bị mọi người bàn tán, hai người thật sự không biết lý do đằng sau sao?”

“Mày còn có tâm trạng cười!”, bố tôi định giơ tay lên tát tôi cho hả giận.

Tôi đang định lùi về sau thì nghe thấy một giọng nói nghiêm nghị.

“Dừng tay.”

Bàn tay của người đàn ông vô liêm sỉ khựng lại giữa không trung.

Tôi quay đầu qua, thì ra là bố mẹ của Trình Phong, đi bên cạnh còn có mấy vị lãnh đạo của trường.

Có lẽ là mới họp xong, tình cờ đi qua.

Bố tôi có lẽ cũng cảm nhận được thân phận của những người này không đơn giản nên tiết chế lại nhưng vẫn mạnh miệng.

“Tôi dạy dỗ con gái mình, liên quan gì đến các người.”

“Con gái ông?”

Mẹ Trình nắm lấy tay tôi, lo lắng hỏi: “An An, không sao chứ?”

Lúc này, đến cả Triệu Minh Phương cũng biến sắc rồi.

“Cảm ơn hai bác, cháu không sao ạ.”

Mẹ Trình thở dài.

Bố Trình lúc này lại nói tiếp:

“Tôi nghe nói An An không còn bố nữa, học phí rồi sinh hoạt phí đều một mình con bé lăn lộn kiếm về. Sao hôm nay lại mọc ra một ông bố rồi?”

Bố tôi bị xịt keo mất mấy giây nhưng vì càng lúc càng có nhiều người nhìn nên nhất định không chịu nhận thua.

“Là nó hỗn hào, không chịu nhận tôi là bố. Thứ con gái như vậy là không có còn hơn.”

Mẹ Trình không chịu được nữa, liền lập tức tiếp lời:

“Cô con gái mà ông gh.ét b.ỏ ch.ê b.ai lại là sinh viên hàng đầu của viện vật lý của trường. Đổi lại là người khác thì đã tự hào không kể xiết rồi, sao đến lượt ông lại thành ra thế này?”

Bố tôi mặt đỏ phừng phừng, tựa hồ như muốn nói gì nữa nhưng bố Trình đã nhìn về phía hiệu trưởng:

“Anh Lý là, an ninh trường anh phải thắt chặt thêm chút nữa đấy.”
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 12


Pt.9

Có thể nhận ra được, mối quan hệ của họ rất tốt.

Biểu cảm của hiệu trưởng lúc này cũng không vui cho lắm.

“Còn đứng đó làm gì? Loại người nào cũng vào đây được thì còn ra thể thống gì nữa? Về sau tuyệt đối đừng để tình trạng này xảy ra.”

Bố tôi tức điên nhưng cũng không thể làm gì khác, Triệu Minh Phương mắt đẫm lệ kéo tôi ra khỏi đó trước ánh mắt cảnh cáo của bảo an.

“Mộ An! Sao con có thể đối xử với bố mình như thế?”

“Tôi không có đứa con gái nào như thế cả!”

Tôi bất lực thở dài:

“Triệu phu nhân, cháu cảm thấy cháu đối xử với bố cháu trước nay vẫn luôn rất tốt. Lần trước, bố và bạn đến chơi, vì không muốn ảnh hưởng đến việc chính của họ nên dù có nhớ bố nhưng cuối cùng cháu cũng không đến làm phiền.”

Bố tôi như bị chọc trúng tim đen.

“Mày, mày nói láo cái gì đấy?”

Tô Dịch Thanh ngơ ngác, Triệu Minh Phương mơ hồ hiểu ra được gì đó, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

12

Tôi đã dần quen với chuyện này nhưng Triệu Minh Phương thì khác, sốt ruột kéo tay bố tôi đòi làm rõ mọi chuyện.

Bố tôi đương nhiên không biết phải lươn lẹo như thế nào, trong lúc cãi cọ lỡ tay tung một cái tát.

Sau đó…

Cuối cùng tôi cũng được tận mắt chứng kiến ngày Triệu Minh Phương lộ ra bộ mặt thật trước mặt bố mình.

Hai người như b.ị k.ích th.ích đến tột độ, vừa gào vừa hét không ngừng.

Tô Dịch Thanh lao đến ngăn cản, kết quả lại bị xô ngã.

Cô ta quay đầu về phía tôi, ánh mắt thù hận:

“Tô Mộ An! Mày là đồ độc ác! Đồ tâm cơ!”

Tôi cúi xuống, mở điện thoại, tốt bụng nhắc nhở.

“Video tôi cũng gửi cho các người rồi, nhớ xem, mẹ cô cũng xinh lắm. Coi như đây là quà đáp lễ sau tất cả những gì mà mẹ con các người đem đến cho tôi suốt những năm tháng qua. Không cần cảm ơn!”

Không bao lâu sau, một nhà ba người được bảo an tiễn ra khỏi đó.

Vở kịch này có lẽ sẽ còn tiếp diễn, thậm chí còn đặc sắc hơn nữa.

Tôi đứng thẳng dậy, vừa mới ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt lặng lẽ của ai kia.

Tôi thầm nghĩ: Cậu đến lúc nào vậy? Cậu nhìn thấy hết rồi???

Mà thực ra kể cả cậu không nhìn thấy thì chuyện lớn như vậy kiểu gì cậu cũng sẽ biết thôi.

Nhưng chuyện gì thì chuyện, ngày hôm nay cũng phải cảm ơn bố mẹ cậu trước đã/

“Cháu cảm ơn hai bác rất nhiều ạ.”

Mẹ Trình vừa cười vừa xua tay:

“Cảm ơn cảm tạ cái gì. Hôm trước nói mời cháu đến nhà dùng bữa, nhưng mãi vẫn chưa có cơ hội. Hôm nay vừa hay….”

Bố Trình vẫy tay về phía Trình Phong: “A Phong!”

Tôi chột dạ, không biết phải đối mặt với cậu như thế nào, chỉ đành lí nhí giải thích:

“Cảm ơn ý tốt của hai bác nhưng hôm nay cháu còn đi làm thêm, có lẽ không được tiện lắm…”

“Tiếc quá. Vậy thứ 7 được không cháu? Nghe nói hai đứa cũng học gần xong rồi?”

Nói đến đây, tôi cũng không biết phải từ chối như thế nào nữa, đành gật đầu cười.

Không đợi Trình Phong kịp nói gì, tôi đã mượn cớ sắp vào giờ làm, vội vã chào tạo biệt.

“Vậy chào mọi người, cháu xin phép đi trước.”

Lúc rời đi còn nghe loáng thoáng được tiếng hai bác trách móc Trình Phong:

“Con xem lại con đi, đã lâu như vậy rồi mà không biết đường đưa An An về nhà mình chơi…”

Trình Phong một tay đút túi quần, hơi nghiêng đầu, tựa như đang nghe mà cũng tựa như đang nghĩ ngợi điều gì đó.

……

Tôi làm gia sư cho một cô bé lớp 10, gia cảnh rất tốt, chỉ có điều vô cùng nghịch ngợm.

“Cô giáo ơi, hôm nay cô lạ lắm, cô có chuyện gì giấu em đúng không?”

Tôi gật đầu, khẽ cười: “Có một chuyện khá vui.”
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 13


Pt.10

Cô gái nhỏ chớp chớp mắt, hỏi: “Thật ạ?”

“Nhưng trông cô không vui lắm?”

Theo lý mà nói tôi nên vui mới phải, dù gì sau nhiều năm như thế, cũng xem như đòi được chút nợ…

“Nếu như lần sau em thi tốt hơn, cô sẽ vui hơn đấy.”

“... Nhưng không phải ai cũng thông minh như cô, có một số thứ như toán học, không giỏi thì chính là không giỏi…”

Nhóc con vẫn lí nhí lí sự.

Lúc tôi trở về thì trời bắt đầu mưa, may mà có chiếc ô của cô phụ huynh.

Đi được một đoạn thì trời cũng tạnh, không cần dùng ô nữa, tôi rẽ vào vườn hoa tìm Quất Tử.

“Quất Tử ơi…”

Gọi mấy lần, con mèo với thân hình núc ních mới chậm rãi bước ra.

Người nó vẫn còn đang ướt lướt thướt, xem chừng ra ngoài cũng khá lâu rồi.

“Có đói không?”, tôi xoa đầu, khẽ hỏi.

Nó dụi đầu vào tay tôi, một lúc sau mới cúi đầu xuống ăn.

Thế rồi, linh tính mách bảo có ánh mắt đang dồn về phía mình, tôi chột dạ ngẩng đầu lên.

Trình Phong đứng cách đó không xa, trong tay còn cầm một chiếc ô.

Tôi đang lúng túng không biết nên chào hỏi thế nào thì Trình Phong đã cúi đầu nhìn điện thoại, giọng điệu bất cần như thường lệ:

“Sắp đến rồi.”

Tắt máy, cậu cũng nhanh chóng rời đi.

Tôi đột nhiên cảm thấy cực kì khó chịu, vô thức vỗ ngực đến mấy lần.

“Quất Tử này, tao buồn quá.”

Con mèo ngơ ngác không hiểu chuyện gì, nghiêng đầu nhìn tôi.

Tôi nhắm mắt, nói thật nhỏ:

“Bởi vì tao phát hiện, tao hình như, thích Trình Phong mất rồi.”

13

Tôi trong mắt Trình Phong ngày hôm nay có lẽ cũng chẳng khác bộ dạng không chốn dung thân của Quất Tử là mấy.

Chuyện bố tôi và Triệu Minh Phương tìm đến cũng không phải nằm ngoài dự liệu.

Tô Dịch Thanh chịu thiệt như thế, không đời nào lại không phản kích.

Chỉ là không ngờ lại bị Trình Phong bắt gặp, còn có bố mẹ cậu ấy nữa.

Thì ra thích một người, phản ứng đầu tiên chính là tự ti.

….

Sau sự vụ ngày hôm đó, Tô Dịch Thanh xin nghỉ học mấy ngày liền.

Tống Triết thì chặn tôi ở cửa, sắc mặt cực kì khó coi:

“Hai cô chú trên đường về vì mải cãi nhau nên x.ảy r.a t.ai n.ạn, Tô Dịch Thanh một mình chăm sóc không nổi, bây giờ cô thu dọn độ đạc đi cùng tôi đến bệnh viện đi.”

Tôi rút bàn tay bị cậu ta kéo lấy.

“Chuyện này có liên quan gì đến tôi? Bố mẹ cô ta có chuyện, cô ta đương nhiên nên chăm sóc rồi.”

“Tô Mộ An", Tống Triết hình như tức giận đến cực điểm, “Kể cả là bọn họ làm sai, nhưng cũng là người thân của cậu! Sao cậu có thể máu lạnh như thế??”

“Cậu mới biết tôi ngày đầu tiên đấy à?”

“Tôi nhớ mình đã từng nói với cậu, tôi học nội trú từ cấp 2, một năm không gặp họ tới 3 lần, thi đại học xong cũng không nhận 1 đồng nào từ bọn họ. Tôi tưởng rằng cậu hiểu rõ tình hình rồi chứ.”

“Cậu!”

“Còn nữa, ngày hôm đó ông ấy ở trước mặt rất nhiều người tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với tôi, cái này cậu cũng không biết?”

Chỉ hai chữ “người thân" đã có thể xoá sạch tất cả quá khứ ư?

Đáng tiếc, trí nhớ của tôi quá tốt, quên không nổi!
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 14


Pt.11

Tống Triết bày ra vẻ mặt không thể tin nổi:

“Vậy mà trước đây tôi còn thích cậu…. Tô Mộ An, cậu thật đáng sợ.”

“Làm phiền tránh đường.”

Trình Phong không biết đến từ lúc nào.

“Tôi và An An còn có việc, cậu nói xong rồi thì mời đi cho, mà chưa xong cũng đừng nói nữa, chúng tôi không có nhiều thời gian.”

“...”

Tống Triết ngơ ngác.

Tôi còn chưa kịp nắm bắt tình hình thì Trình Phong đã vỗ nhẹ lên đầu tôi, nói:

“Bố mẹ còn đang đợi ở nhà.”

À, đúng rồi, hôm nay tôi còn có hẹn đến nhà cậu ăn cơm…

Nhưng mà câu này nghe có vẻ không đúng lắm…

Trên đường đi, tôi một mực đòi vào trung tâm thương mại mua chút quà.

Một mặt vì không muốn đi tay không, một mặt vì muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với sự giúp đỡ của hai bác ngày hôm ấy.

Trình Phong càm ràm hai câu, cuối cùng cũng để tôi tuỳ ý lựa chọn.

Đến lúc tôi đã xong xuôi vẫn thấy cậu đang nghiên cứu gì đó.

“Cậu mua gì đấy?”

“Đồ ăn vặt.”

“...”

Đã lớn chừng này rồi…

Về đến nhà Trình Phong, hai bác đều vô cùng phấn khởi.

“An An đến rồi hả? Mau vào đây! A Phong nói cháu thích nhất cá chua ngọt, bác làm sắp xong rồi.”

Trình Phong làm sao biết được cả sở thích này.. đầu tôi ong ong cả lên, nhưng vẫn vội vàng chạy vào muốn phụ một tay.

“Bác gái, để cháu giúp bác.”

“Hai đứa cứ nghỉ ngơi đi. Lão Trình, xuống đây!”

Bác trai cười ha ha đi tới, lúc đi tới chỗ tôi còn giơ ngón tay cái lên:

“A Phong trước giờ đều ngang bướng, bây giờ cuối cùng cũng có người trị được nó rồi. An An 10 điểm!”

Lúc đã an vị trên sofa, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng mèo kêu.

Sau đó, Trình Phong lấy ra một hộp thịt, khẽ gọi: “Đến giờ ăn rồi.”

Tôi tò mò nhìn sang, một chiếc bóng tròn tròn, cam cam vụt qua.

“Quất Tử??”

“Sao mày lại ở đây?”

Quất Tử chạy tới dụi đầu vào chân tôi rồi cúi đầu ăn một cách ngon miệng.

Trình Phong hắng giọng:

“Phí công nuôi nấng mày, đồ vô lương tâm.”

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của tôi, Trình Phong ngẩng đầu lên, vừa cười vừa nói:

“Làm sao, không cho người khác chăm sóc nó hả?”

14.

“Trình Phong.”

“Ơi?”

Tôi day day trán, tự nhiên không biết phải tiếp lời như thế nào.

Trình Phong hất hất hàm, bắt đầu phàn nàn:

“Ngày trước không biết nó ăn khoẻ như thế, lại còn vừa dữ vừa khó dỗ dành. Khó khăn lắm mới quen hơn một chút thì giờ lại lật mặt rồi.”

“Cậu không thích nó thì đưa nó về nhà làm gì?”

“Ai nói tôi không thích.”

Trình Phong dựa người vào ghế, nhướng mày.

“Dữ tôi cũng thích, rõ là đáng yêu.”

“...”

Thật không hiểu được logic của cái người này.

Có điều bữa ăn ngày hôm đó thật sự rất vui, bác gái và Trình Phong không ngừng gắp đồ ăn cho tôi, suýt nữa thì không ăn hết.
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 15


Pt.12

Trời sẩm tối, Trình Phong tiễn tôi về.

“Cậu về đi, hôm nay cảm ơn mọi người rất nhiều.”

Đây thực sự là lời cảm ơn xuất phát từ tận đáy lòng, vì đã lâu lắm rồi tôi chưa được ăn một bữa có “hương vị gia đình" như thế này.

Mặc dù đó cũng không phải nhà của tôi, mặc dù nó chỉ là cuộc gặp gỡ ngắn ngủi thì cũng vô cùng đáng quý.

Trình Phong không vào nhà mà cứ đứng im nhìn tôi.

“Muốn khóc thì cứ khóc đi, tôi cho cậu ôm này.”

Tim tôi một lần nữa mất kiểm soát.

Tôi cúi đầu nhìn chiếc bóng đổ dài trên nền đất.

“Trình Phong, cậu có lẽ đã biết rõ tôi không phải người như cậu từng thấy…”

“Tôi từng thấy như thế nào, làm sao cậu biết?”, Trình Phong tiến đến gần hơn nữa.

“Cậu muốn tôi nói mấy lần nữa? Chúng ta không hợp, cũng không có khả năng.”

“Ngày cậu từ chối, tôi thực sự đã định từ bỏ.”

Cổ họng tôi nghẹn cứng, sống mũi cay xè.

“Tôi nghĩ, sao lại có một người như thế, đối tốt với cô ấy, cô ấy cũng không cần. Dùng mọi cách, dụ dỗ, tr.ói b.uộc cũng không thể gần cô ấy thêm một chút. Tô Mộ An, nói thật lòng, từ nhỏ đến lớn, gặp được cậu, tôi mới biết thế nào là cảm giác thất bại.”

“Tôi không muốn cúi đầu thêm lần nữa, bộ dạng đó của tôi khiến chính bản thân tôi cũng cảm thấy ngờ vực. Nhưng ngày hôm đó trời đổ mưa, suy nghĩ đầu tiên trong đầu tôi là đi đón cậu, sợ cậu bị ướt...”

Bàn tay tôi hơi run..

Vậy có nghĩa là ngày hôm đó không phải cậu vô tình rẽ qua.

“Kể cả đã nhìn thấy chiếc ô trong tay cậu, xác nhận được cậu không bị ướt, trong lòng vẫn không kìm được mà đau xót.”

Trình Phong hơi hạ người xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Sau đó đột nhiên tôi nghĩ, thôi vậy. Mặc dù cô ấy rất dữ, nhưng tôi vẫn thích cô ấy, chỉ thích cô ấy.”

Tôi vô thức lùi về phía sau.

“Trình Phong, cậu biết không, tôi không thích tên họ của mình, sự tồn tại của nó dường như muốn nhắc nhở tôi rằng tôi chính là trò đùa của tạo hoá, một sự thừa thãi trên đời. Tính tình tôi nóng nảy, ương bướng, mặc dù thông minh nhưng cũng ghi hận rất lâu…”

“Trình Phong, tôi không phải là một lựa chọn tốt đâu.”

Trình Phong cười, véo má tôi.

“Tôi đâu có bắt cậu phải ở bên cạnh tôi đâu? Tôi hỏi cậu thêm lần nữa này, cậu có muốn ôm không?”

15.

Tôi không đáp, đưa tay ra kéo lấy góc áo cậu.

Trình Phong lại cười, sau đó vòng tay dài rộng kéo tôi vào lòng.

“Trình Phong, tôi không khóc đâu, nhưng tôi vẫn muốn ôm cậu.”, tôi vừa nói vừa dụi đầu vào lồ ng ngực cậu.

Trình Phong hồi lâu không đáp.

Tôi thấy có chút bất an nên định ngẩng đầu lên xem thử thì cậu đột nhiên hỏi: “Bạn học Tô đang tỏ ý muốn hôn tôi?”

???

“Không.", tôi tức tối phủ nhận.

“Nhưng mà tôi muốn.”
 
Đợi Mãi Mới Đến Ngày Cậu Chia Tay!
Chương 16: Hoàn


“Cậu đỏ mặt tức là ngầm thừa nhận rồi nhé?”

“...”

Nói rồi không đợi tôi trả lời, cậu đã đặt một nụ hôn ấm nóng lên trán tôi.

Quất Tử từ đó trở thành thành viên mới của gia đình Trình Phong.

Về phần tôi, Trình Phong cũng suốt ngày thao thao bất tuyệt về việc sẽ đưa tôi vào sổ hộ khẩu nhà cậu ấy.

"Thiếu gia, đây không phải là chuyện mà độ tuổi của cậu nên suy nghĩ đâu."

"Cậu thật sự nghĩ là chỉ có mình tôi suy nghĩ sao?"

Nghĩ đến dạo gần đây đi đâu cũng thấy quảng cáo bất động sản nhà họ Trình, tôi đâm ra chột dạ, vội lảng sang vấn đề khác.

"Cậu làm bài xong chưa?"

"Lão Tôn biết vụ đó rồi, mắng tôi hơn nửa tiếng đồng hồ, nói tôi b.ắt n.ạt cậu."

Vừa nói xong, Tề Tiểu Tiểu đã nhắn tin tới.

"Nghe nói Tô Dịch Thanh nghỉ học rồi đó."

Trận tai nạn lần đó đã khiến bố tôi phải cắt bỏ một bên chân, Triệu Minh Phương thì phải nằm trong ICU một tháng, lúc tỉnh lại thì không nói được bình thường nữa, cần phải có người túc trực 24/24.

Tiền mất, tật mang, ly hôn chóng vánh.

Với tình hình đó, Tô Dịch Thanh không còn tâm trạng học tập cũng là điều dễ hiểu.

Về phần Tống Triết, cậu ta cũng sớm ôm dò chạy xa rồi.

Tiểu Tiểu thấy tôi không nói gì, lại nhắn tiếp:

“Đúng là người đang làm, trời đang nhìn! Đáng đời!”

Trình Phong tò mò hỏi:

“Sao thế?”

Tôi đưa điện thoại cho cậu xem, chống cằm nói:

“Bạn gái cậu chính là một cô gái vô tình như thế đó, bạn học Trình hối hận vẫn còn kịp.”

“Sao cậu lúc nào cũng nghĩ mình là vai phản diện thế?”

Trình Phong ghé sát vào tai tôi, thì thầm:

“Cậu không biết là cậu đáng yêu lắm à? Tức giận cũng đáng yêu.”

Vành tai như bị thiêu đốt, tôi đứng dậy muốn ra khỏi đó nhưng lại bị Trình Phong giữ lại.

“Cảm ơn cậu.”

Tôi mở to mắt, chưa hiểu chuyện gì thì cậu lại nói tiếp:

“Cảm ơn cậu suốt bấy nhiêu năm qua đã chăm sóc bạn học Tô Mộ An, để cậu ấy có thể lớn lên mạnh khoẻ, bình an, để tôi có thể gặp được cậu ấy.”

Mắt tôi đỏ hoe, cười đáp:

“Cảm ơn cậu, cảm ơn vì đã đợi cậu ấy, yêu cậu ấy.”

~end~
 
Back
Top Bottom