Ngôn Tình Đợi Em Ngoái Đầu Nhìn Lại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,271,526
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaV7O_XQierne5hVxFY9hBzLlJlFENvxH1yT8RryUX8XC0eo_DHPf6czAt5xMGZV9ZdRX19HQgjdsgfLR7UjjvPL4R9iBF5GII0RwtOTk-5XA8pKeiWc72tcClIXpyRjiUi1LcuuDw-YbW6If6yPvdWn=w215-h322-s-no

Đợi Em Ngoái Đầu Nhìn Lại
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Cuối cùng Lâm Dịch, người tôi thầm thương tr ộm nhớ tám năm, cũng xiêu lòng trước tôi. Đêm trước ngày đính hôn, bé thanh mai của anh ta sống lại.
Trong đêm mưa như trút nước, cô ta ướt như chuột lột gõ cửa phòng rồi lao vào vòng tay anh ta.
“Kiếp trước em không biết.” “Mất rồi em mới biết thì ra anh lại yêu em nhiều đến thế.” “Anh còn cần em nữa không?”

Tôi nhìn cảnh tượng khiến người ta cảm động này rồi điện ngay cho anh trai anh ta: “Ứng cử viên cho buổi đính hôn này mai, đổi qua người khác đi.” Lâm Chiếu trầm giọng hỏi: “Em muốn đổi sang ai?” “Anh ơi, anh làm chú rể nhé. Anh thấy sao?”​
 
Có thể bạn cũng thích !
Đợi Em Ngoái Đầu Nhìn Lại
Chương 1


1

Lúc ai đó đột nhiên gõ cửa.

Tôi đang đứng trước gương thử váy cho buổi tiệc đính hôn ngày mai.

Lâm Dịch ngồi trên chiếc sô pha ở bên cạnh, luôn rất bình tĩnh.

Như thể cái người ngày mai sắp đính hôn với tôi không phải anh ta vậy.

Chỉ khi thắt dây ở eo giúp tôi anh ta mới bình tĩnh nhắc một câu.

“Sau này nhớ ăn nhiều một chút, đừng để gầy thế này nữa, ôm không thích tay gì cả.”

Tôi ngoảnh đầu lại, khẽ vâng một tiếng.

Đột nhiên có tiếng người đập cửa từ bên ngoài vọng tới.

Sau đó là một giọng nói dịu dàng hết sức sợ hãi, lo lắng, mang theo cả chờ mong vang lên: “Lâm Dịch, anh có đó không?”

Ánh mắt vốn rất bình tĩnh, không có lấy một gợn sóng của Lâm Dịch lập tức sáng bừng.

Anh ta sải bước đi ra mở cửa.

Một bóng hình nhỏ nhắn mặc một chiếc váy màu trắng giống nhào vào lòng anh ta như con chim gãy cánh.

“Lâm Dịch!”

Là Bạch Thư Nhã.

Thanh mai của Lâm Dịch.

Ngoài trời mưa như trút nước, toàn thân cô ta ướt sũng, trên váy còn dính một ít bùn đất.

Nhưng một người có bệnh sạch sẽ như Lâm Dịch lại như không nhận ra, càng ôm chặt cô ta hơn.

“Chẳng phải em bảo muốn tuyệt giao với anh, cả đời sẽ không đến đây nữa sao.”

Tuy Lâm Dịch đang mỉa mai nhưng anh ta vẫn chịu không buông tay cô ta ra.

“Cãi nhau với bạn trai rồi lại nhớ tới anh à.”

Bạch Thư Nhã run rẩy nói:

“Kiếp này là em nhìn nhầm người.”

“Sau sáu năm kết hôn, em đã bị anh ta ng ược đãi cho tới c h ế t.”

“Là anh, là anh đã tr ả th ù cho em… em không biết thì ra anh lại yêu em nhiều đến thế.”

Cô ta nói năng lộn xộn, môi run cầm cập, nước mắt bất chợt rơi xuống.

“Anh còn cần em nữa không?”

2

Gió to mưa lớn tạt vào cửa kính.

Tôi cầm bộ lễ phục, cảm thấy vô cùng xót xa.

Một lúc sau tôi mới nhỏ giọng nhắc nhở: “Lâm Dịch.”

“Lát nữa chúng ta còn phải quay về biệt thự nữa đấy.”

Bầu không khí mập mờ, cái ôm trong đêm mưa đột nhiên bị phá vỡ.

Lâm Dịch vô thức đẩy Bạch Thư Nhã ra.

Cô ta loạng choạng, nỗi đau hiện rõ trong đáy mắt.

Cô ta quay qua nhìn tôi, nức nở nói.

“Xin lỗi, Khương Từ, tôi vừa mới sống lại trở về, ngoài Lâm Dịch ra, tôi không nhớ gì cả…”

“Cô đừng trách tôi được không?”

Tôi nhìn vào đôi mắt đáng thương của cô ta.

Không cầm lòng được mà cười khẩy: “Sống lại là có thể nhào vào lòng người đàn ông của người khác rồi khóc lóc ỉ ôi sao?”

“Hay là cô quên, một tháng trước cô đã từng nói kiếp này sẽ không…”

“Khương Từ.”

Lâm Dịch lạnh lùng cắt ngang lời tôi nói, mang theo sự cảnh cáo.

“Đây là chuyện giữa anh và Thư Nhã, không cần em ra mặt.”

Hoang đường biết mấy.

Cho dù bạn gái của Lâm Dịch là tôi, dù rằng ngày mai chúng tôi sắp đính hôn.

Cô ta vừa mới xuất hiện, tôi đã trở thành người ngoài cuộc.

Được Lâm Dịch bảo vệ, Bạch Thư Nhã oà khóc: “Em sống lại rồi, Lâm Dịch, em cứ ngỡ mình đã c h ế t.”

“Anh ta lập nghiệp thất bại, không vui nên đã trút giận lên người em.”

“Lúc bị anh ta nhốt dưới tầng hầm, em thật sự rất nhớ anh.”

Cô ta đang khóc nức nở trong lòng Lâm Dịch.

Lâm Dịch nhìn cô ta chằm chằm: “Em đ iên hay là sống lại như lời em nói, anh thật sự không dám chắc.”

“Nhưng Thư Nhã, có phải em đã quên anh và Khương Từ sắp đính hôn rồi không.”

Bạch Thư Nhã như hoá đá.

Cô ta ngơ ngác chuyển dời ánh mắt, nhìn vào chiếc nhẫn trên bàn tay trái tôi.

Chút hồng hào cuối cùng trên gương mặt cũng bay sạch sành sanh.

Bầu không khí như bị đóng băng.

Cô ta gượng cười rồi nói: “Xin lỗi vì đã quấy rầy hai người, chúc anh đính hôn vui vẻ.”

Nói xong cô ta loạng choạng quay người định rời đi.

Nhưng lại bị Lâm Dịch ôm chặt eo rồi ôm vào lòng.

Lâm Dịch, người luôn rất lạnh lùng trước mặt tôi, lần đầu tiên tôi thấy anh ta mất kiểm soát đến thế.

Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ngu ngốc, sao em tìm một cái cớ hoang đường như thế.”

“Em không thể nói, bảo anh đừng đính hôn nữa được sao?”

3

Lâm Dịch bế Bạch Thư Nhã lên tầng xử lý v ết th ương.

Tôi gọi anh ta: “Lâm Dịch.”

“Chúng ta…”

Anh ta quay đầu lại, lạnh lùng nhìn tôi.

“Khương Từ.”

“Đừng có được voi đòi tiên.”

Câu nói này giống như v ũ kh í s ắc b én đ âm thẳng vào trái tim, cơn đau như thuỷ triều như muốn nhấn chìm tôi.

“Lâm Dịch, ngày mai chúng ta sắp đính hôn rồi.”

Tôi cố nén nước mắt, hỏi anh ta: “Bây giờ anh thế này rốt cuộc là muốn làm gì?”

Anh ta nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, ngẩn người, như thể muốn nói gì đó.

Lúc này đột nhiên Bạch Thư Nhã đang nằm trong lòng anh ta cất tiếng: “Lâm Dịch, vết th ương của em rất đau.”

Lâm Dịch thay đổi nét mặt: “Có gì để sau rồi nói, anh đưa Thư Nhã đi xử lý v ết th ương đã.”

Nói rồi anh ta bế Bạch Thư Nhã quay người rời đi, cũng không nhìn tôi lấy một cái.

Tôi chợt nhớ tới hai tháng trước.

Sinh nhật của Lâm Dịch.

Anh ta đã dày công chuẩn bị rất lâu, định tỏ tình với Bạch Thư Nhã trong buổi tiệc sinh nhật.

Nhưng Bạch Thư Nhã lại dẫn theo một người đàn ông bảnh bao tới.

Rồi nói đây là người yêu cô ta.

Khi đó Lâm Dịch như c h ế t đứng.

Một lúc sau, giống như không cam lòng, anh ta nắm tay tôi rồi kéo lại gần.

“Đúng lúc anh đang định giới thiệu bạn gái của anh cho em biết.”

“Khương Từ.”

Bạch Thư Nhã nhìn tôi rồi nói: “Tốt quá, Tiểu Khương theo đuổi anh lâu như thế, cuối cùng anh cũng xiêu lòng rồi.”

“Em còn tưởng anh không thích cô ấy chứ.”

Lâm Dịch mỉm cười: “Cô ấy yêu anh nhiều như thế, tất nhiên anh phải cho cô ấy một cơ hội rồi.”

Giống như muốn chứng minh cho Bạch Thư Nhã biết tôi yêu anh ta nhiều cỡ nào.

Mọi người đi tới chúc r ư ợ u, Lâm Dịch đều bảo tôi uống thay anh ta.

Hôm đó tôi đến tháng.

Càng uống, tôi càng cảm nhận được rõ ràng sự lạnh giá ở bụng dưới.

Anh ta cố tình khoác vai tôi, nhưng ánh mắt lại luôn dán chặt vào Bạch Thư Nhã.

Thấy dáng vẻ thân mật của họ, anh ta xị mặt, tức giận ném chiếc nhẫn mình chuẩn bị cho Bạch Thư Nhã xuống bể bơi.

Vứt xong lại hối hận.

Lâm Dịch bực bội rót r ư ợ u, chợt nói với tôi: “Em tìm lại cho anh đi.”

Tôi mím môi: “Em đến tháng.”

“Đã c h ế t chưa?”

Anh ta lạnh lùng nói: “Chưa c h ế t thì đi đi.”

“Khương Từ, em chưa quên thân phận của mình đấy chứ.”

Trời đen như hũ nút.

Gió lạnh đến thấu xương.

Có rất nhiều người tới tham dự bữa tiệc sinh nhật của Lâm Dịch, họ đều đang xem trò vui

Tôi ngâm mình trong bể bơi, đau đến nỗi toàn thân tê cứng, lúc ngón tay bị mép gạch cứa đứt tôi mới tìm thấy chiếc nhẫn.

Tôi không thể cãi lời Lâm Dịch

Bởi vì anh ta không chỉ là người yêu của tôi.

Mà còn là ân nhân của tôi.

4

Năm tôi mười bốn tuổi.

Mẹ dẫn theo bố nh ảy lầu t ự t ử.

Sau khi cha mẹ qua đời, tôi đã được nhà họ Lâm nhận nuôi.

Lúc họ còn đang do dự, lo lắng tính cách cực đoan của bố mẹ sẽ di truyền sang cho tôi.

Là Lâm Dịch đã nói: “Đừng đổi người khác nữa, con ưng em ấy rồi.”

Lúc tôi vừa mới đặt chân đến nhà họ Lâm, là anh ta đã dẫn tôi đi làm quen với nơi ở mới.

Sinh nhật mười sáu tuổi, Lâm Dịch đã đặt cho tôi một chiếc bánh kem rất to.

Đắt đến mức trước giờ tôi không bao giờ dám nghĩ tới.

Anh ta uống r ư ợ u, bẹo má tôi rồi bảo: “Khương Từ.”

“Có bị b ắt n ạt ở trường thì cứ nói tên anh ra, đừng ngại.”

Tuần sau tôi bị mấy tên c ôn đ ồ trong trường cười nhạo là trẻ mồ côi.

Lâm Dịch đã dẫn theo đồng bọn đánh chúng một trận nh ừ x ương.

Anh ta giẫm lên tay kẻ cầm đầu rồi từ từ day day dưới đất.

“Bé sai vặt của tao mà mày cũng dám b ắt n ạt?”

Anh ta có ơn với tôi.

Bởi vậy sau này, tôi đã phải lòng anh ta rất nhiều năm.

Nhưng sau cùng, thậm chí tôi còn không phân biệt nổi mình thích hay cảm kích anh ta nhiều hơn.

5

Vốn định thử xong lễ phục, tôi và Lâm Dịch sẽ cùng nhau quay về nhà họ Lâm.

Kết quả lại vì xử lý v ết th ương cho Bạch Thư Nhã mà đến muộn.

Trong nhà mở yến tiệc, có rất nhiều người tới tham dự.

Giây phút nhìn thấy Bạch Thư Nhã, tự dưng tôi lại bình tĩnh đến lạ.

Cô ta cầm vạt áo của Lâm Dịch, dè dặt nép sau lưng anh ta.

Lâm Dịch đi đến đâu, cô ta đi tới đó.

Vô cùng thân mật.

Lâm Dịch tỏ vẻ bảo vệ, ngăn chặn mọi ánh mắt: “Thư Nhã đang bị thương, con dẫn em ấy đến đây ở một tối.

Ánh mắt mọi người nhìn tôi, dần dần có cả sự khinh khỉnh và ác ý.

“Muốn trèo lên cành cao, cố gắng lâu như thế nhưng chớp mắt lại bị thanh mai giành mất.”

“Mất mặt quá, nếu là tôi, tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào ở lại đây đâu.”

“Cô ta còn chẳng có cái gan làm ầm chuyện này lên, một đứa cô nhi nghèo kiết xác, không có nhà họ Lâm chắc gì cô ta đã được ăn học đàng hoàng.”

Rõ ràng tôi đang mặc trên người bộ lễ phục đắt tiền nhưng lại như trở về cái năm tôi mười lăm tuổi bất lực kia.

Trong tiếng chỉ chỏ từ mọi người, tôi bị nỗi xấu hổ và khó chịu nhấn chìm.

Tôi tìm thấy Lâm Dịch bên chiếc cửa sổ sát đất.

Anh ta đang xị mặt giành lấy ly r ư ợ u trong tay Bạch Thư Nhã: “Em không uống được thì đừng có uống nữa.”

Bạch Thư Nhã rưng rưng nước mắt: “Mọi người đều xem thường em, phải không?”

“Lâm Dịch.”

Tôi nắm chặt tay, cố gắng bình tĩnh hết sức có thế: “Buổi đính hôn ngày mai của chúng ta phải huỷ sao?”

Anh ta ngoảnh đầu lại, sa sầm mặt mày.

“Em nói gì cơ?”

“Huỷ hôn đi, Lâm Dịch.”

Dường như không ngờ tôi lại nói như thế.

Anh ta ngây người, bỗng cười mỉa.

“Em có tư cách gì mà muốn huỷ hôn với anh.”

“Đừng thử anh nữa, Khương Từ.”

“Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, anh sẽ không để giấc mộng được làm dâu nhà họ Lâm của em tan thành mây khói đâu.”
 
Đợi Em Ngoái Đầu Nhìn Lại
Chương 2


6

Trong lúc chúng tôi nói chuyện, Bạch Thư Nhã đứng bên cạnh đã đánh đổ ly r ư ợ u, làm bẩn chiếc váy của cô ta.

Lâm Dịch không hề do dự đưa cô ta lên trên tầng.

Tôi biết, cạnh phòng anh ta có một phòng thay đồ, bên trong có cả một tủ đồ được đặt may riêng.

Đều được đặt may theo size của Bạch Thư Nhã.

Tôi chưa bao giờ được chạm vào.

Nhưng sau một lúc lâu cũng không thấy bọn họ đi xuống.

Rõ ràng những người kia muốn xem trò hay, họ bảo tôi.

“Hay là đã xảy ra chuyện gì rồi nhỉ, Khương Từ, cô lên trên xem đi.”

“Đúng đấy, ngày mai Tiểu Dịch còn phải đính hôn với cô nữa, đừng làm ra chuyện gì ngoài ý muốn rồi lỡ việc.”

Tôi quay người lại nhìn bọn họ: “Một mình tôi đi được rồi, không cần mọi người đi theo.”

Bọn họ gượng cười: “Chẳng phải chúng tôi sợ cô không ứng phó được sao.”

Cũng đâu phải lần đầu, có gì đâu mà không ứng phó nổi.

Tôi đi lên tầng trước cái nhìn khinh khỉnh hóng chuyện của bọn họ.

Cửa phòng thay đồ khép hờ, không khoá.

Từ khe hở, tôi có thể nhìn thấy Bạch Thư Nhã đang mặc một bộ lễ phục, khoá sau lưng vẫn chưa kéo.

Cô ta thút thít, nhìn vào chiếc gương trước mặt mình:

“Kiếp trước, khắp người em toàn là vết sẹo do tàn thuốc và nước nóng để lại…”

“Anh chê em bẩn sao, Lâm Dịch?”

Đáp lại cô ta là một cái ôm thật chặt.

Chặt đến nỗi như muốn hoà cô ta vào trong x ương t ủy.

Lâm Dịch ôm Bạch Thư Nhã, liên tiếp hôn lên tấm lưng mềm mại của cô ta: “Thưu Nhã, anh sẽ không bao giờ ghét em.”

Bạch Thư Nhã ngẩng đầu, nhắm mắt lại, nước mắt rơi lã chã.

Cô ta quay người lại, ôm chầm lấy anh ta.

“Xin anh hãy xoá đi những ký ức không vui của em, được không?”



Cảnh tượng trước mặt thật sự rất hoang đường.

Sau đó là cảm giác xót xa trào dâng và cả nỗi ghê tởm đến buồn nôn.

Tôi không muốn nhìn nữa.

Loạng choạng quay người, đang định rời đi.

Nhưng lại đụng phải một người.

Người ấy cao hơn tôi rất nhiều, trên người anh còn có một mùi hương gỗ thoang thoảng.

Lâm Dịch và anh có vài nét hao hao nhưng anh lại lạnh lùng, cao quý, chín chắn, mạnh mẽ hơn anh ta nhiều.

Anh không cài cúc áo đầu tiên của chiếc áo sơ mi, yết hầu và xương hàm sắc bén khiến tôi nhớ lại một vài ký ức đỏ mặt.

“Xin lỗi.”

Giọng nói lạnh lùng vang lên, tôi hoàn hồn, khẽ nói: “Lâm Chiếu.”

“Sao anh lại quay về?”

Anh nhìn cảnh tượng mập mờ qua khe cửa rồi cất tiếng: “Nghe nói em sắp đính hôn.”

“Anh về để tham dự đám cưới của em và em trai anh.”



7

Cửa phòng khép hờ cũng không tài nào ngăn được âm thanh mập mờ mỗi lúc một rõ ràng.

Lúc này tôi chỉ thấy lòng mình chua chát, khi thấy hàng mày nhíu chặt của Lâm Chiếu đột nhiên nỗi xót xa trong lòng được khuếch đại thành nỗi đau vô tận.

Tôi c ắn môi, nhỏ giọng nói: “Chúng ta xuống tầng trước đi.”

Anh dừng lại, ánh mắt anh khi nhìn tôi như có thêm thứ cảm xúc nào đó: “Em không định đi vào sao.”

“...”

“Chịu được thật ư.”

Gương mặt anh càng lúc càng lạnh lùng: “Em thích nó nhiều đến thế sao.”

Giọng điệu giễu cợt quen thuộc, nhất thời kéo tôi quay về quá khứ.

Ba năm trước, vào cái đêm hoang đường ấy.

Mùi đàn hương và mùi r ư ợ u trên người Lâm Chiếu trộn lẫn vào nhau, anh đè tôi lên tấm gương rồi hôn tôi hết lần này tới lần khác.

Hơi nước bốc lên trong phòng tắm làm mờ tấm gương.

Trong cơn say, tôi mơ mơ màng màng cất tiếng: “Em không nhìn thấy rõ…”

Đột nhiên động tác phía sau dừng lại.

Sau mấy giây, Lâm Chiếu trói cổ tay tôi bằng chiếc vòng gỗ đàn hương đeo trên tay anh, nhấc lên từng chút từng chút một một.

Nói bằng giọng điệu dỗ dành: “Bé ngoan.”

“Em tự nghĩ cách lau sạch nó đi.”



Trời sáng, tôi thức giấc.

Lâm Chiếu ăn mặc chỉnh tề ngồi bên cạnh giường.

Đôi mắt luôn rất lạnh lùng của anh dịu dàng đến lạ.

Anh gọi tôi: “Khương Từ, tối qua…”

Còn chưa kịp nói hết câu đã bị tôi cắt ngang.

“Xin lỗi anh.”

Tôi nói: “Là lỗi của em, tối qua em nhận nhầm người.”

“Nhận nhầm người?”

Anh lặp lại lời tôi nói.

Lâm Chiếu ngước mắt lên nhìn tôi: “Em coi anh là Lâm Dịch.”

Lâm Chiếu ngồi thẳng dậy, im lặng, không chịu lên tiếng.

Gương mặt dịu dàng như bị đóng băng, vỡ vụn, biến mất không thấy tăm hơi trong tức khắc.

Một lúc sau anh mới lạnh lùng nói: “Nghĩ anh là nó, chưa là gì của nhau cũng có thể như thế?”

“Khương Từ, em thích nó nhiều thế sao?”

Tôi im lặng.

Lâm Chiếu đứng dậy, kiêu ngạo nhìn tôi: “Được, em giỏi lắm.”

Sau khi nói xong câu đó, anh quay người đi thẳng.

Hôm sau, tôi nghe Lâm Dịch nói anh đã xuất ngoại rồi.

Chúng tôi cũng không còn gặp lại nhau nữa.

8

Bừng tỉnh từ trong ký ức.

Ánh mắt lạnh lùng kèm theo mỉa mai của Lâm Chiếu tự dưng lại tiếp thêm dũng cảm cho tôi.

Tôi mở cửa phòng thay đồ rồi đi vào trong.

Cảnh tượng trước mặt rất khó coi.

“Á…”

Bạch Thư Nhã hét lên một tiếng, cô ta hốt hoảng cầm bộ lễ phục che người.

Lâm Dịch nhìn tôi, nhưng khi nhìn thấy Lâm Chiếu đang đứng phía sau, đột nhiên anh ta nổi cơn thịnh nộ.

Tức giận lao về phía tôi rồi chất vấn: “Khương Từ, em muốn làm gì?”

“Em không vui, còn muốn dẫn người ngoài tới để cười nhạo anh nữa ư?”

Lâm Chiếu và Lâm Dịch là anh em cùng cha khác mẹ.

Nhưng quan hệ không được tốt lắm.

Chuyện duy nhất anh ta không chấp nhận được chính là mất mặt trước Lâm Chiếu.

Nghe vậy, Lâm Chiếu cười khẩy nói: “Cậu không cần mặt mũi, còn sợ tôi nhìn thấy à.”

Chỉ bằng một hai câu bâng quơ anh đã có thể khuấy đục tâm trạng Lâm Dịch.

Lâm Dịch tức giận lao tới, vung nắm đ ấm.

Nhưng lại bị Lâm Chiếu dễ dàng tóm được cổ tay, đấm trả.

Mặt anh ta cọ vào cạnh bàn, m áu tươi chảy ra.

Bạch Thư Nhã hoảng hốt kêu lên một tiếng, cũng chẳng quan tâm mình đang quần áo xộc xệch mà nhào tới.

Lâm Chiếu không hề cảm thấy hổ thẹn, anh nhìn tôi rồi nói: “Khương Từ, xin lỗi.”

“Làm mặt chồng sắp cưới của em bị thương rồi, có ảnh hưởng đến buổi tiệc đính hôn ngày mai không?”



Cuối cùng trò hề này cũng kết thúc sau khi những người khác gọi bố của Lâm Dịch tới.

Ông ấy gọi hai anh em vào trong phòng làm việc.

Bạch Thư Nhã tay cầm ly r ư ợ u, sáp lại gần tôi.

Cô ta nói.

“Khương Từ, tôi biết cô không muốn tin chuyện tôi sống lại”

“Nhưng dù cô có tin hay không thì kiếp trước sau khi tôi mất, Lâm Dịch cũng đã phát điên vì tôi, anh ấy giết hết những kẻ từng b ắt n ạt tôi, sau đó tự sát trước mộ của tôi.”

“Tôi hiểu được suy nghĩ trong lòng cô, mất cả bố lẫn mẹ, sau này lại may mắn được nhà họ Lâm nhận nuôi, có được vinh hoa phú quý trước đây không dám mơ tưởng đến, muốn ở lại đây mãi mãi.”

Cô ta khuyên tôi hết nước hết cái: “Lâm Dịch là một người thành thật và nhiệt tình, không nên bị cô giày xéo như thế.”

“Cô Bạch.”

Tôi bất chợt ngắt lời cô ta: “Cô sống lại mà liêm sỉ cũng không sống lại theo nhỉ?”

“Cô không biết thế nào là liêm sỉ sao.”

Cô ta sững sờ, nhìn về phía sau lưng tôi rồi tự dưng rơi nước mắt.

Ngay sau đó tôi bị đẩy ngã xuống đất.

Đầu gối chà vào nền gạch, xước da chảy m áu.

Lâm Dịch kéo Bạch Thư Nhã ra sau lưng bảo vệ rồi lạnh lùng nhìn tôi: “Khương Từ.”

“Anh đã hứa cho em làm dâu nhà họ Lâm rồi, rốt cuộc em còn gì không hài lòng nữa.”

“Em có thân phận gì, em cũng dám khiến Thư Nhã phải khóc sao?”

Anh ta nắm chặt tay Bạch Thư Nhã, quắc mắt nhìn tôi như sợ cô ta sẽ chịu một xíu tổn thương vậy.

Tôi ngã dưới đất, trông rất thảm hại.

Nhìn Bạch Thư Nhã đang nở nụ cười vui mừng trong làn nước mắt, không biết tại sao đột nhiên tôi lại cảm thấy hết sức sai lầm.

Tôi dùng bàn tay run rẩy của mình nắm lấy cổ tay kia, ngẩng đầu lên, nói rõ ràng từng chữ.

“Thân phận của tôi là bạn gái, người ngày mai đính hôn với anh.”

“Nhưng Lâm Dịch, tôi hối hận rồi.”

Anh ta ngây người, gần như chưa kịp phản ứng lại: “Em nói gì cơ?”

Tôi tháo chiếc nhẫn kim cương trên tay trái xuống.

Thật ra ngay từ ban đầu nó đã không thuộc về tôi, đó là chiếc nhẫn được anh ta đặt làm riêng cho Bạch Thư Nhã.

Chỉ vì một tháng trước, Bạch Thư Nhã còn chưa sống lại vì bảo vệ bạn trai của mình đã cãi nhau một trận với Lâm Dịch.

Thế nên anh ta mới đeo chiếc nhẫn này lên tay tôi trước mặt cô ta rồi nói muốn cầu hôn tôi.

Size nhẫn không vừa, đeo trên tay cảm giác trống rỗng.

Giống như sự yêu mến ngay từ ban đầu của tôi đã bị xuyên tạc.

Tôi vịn người đứng dậy, cố chịu cơn đau ở chân, ném nhẫn xuống trước mặt Lâm Dịch.

Rất bình tĩnh nhìn anh ta rồi nói.

“Huỷ hôn đi.”
 
Đợi Em Ngoái Đầu Nhìn Lại
Chương 3


9

Dù thế nào Lâm Dịch cũng không đồng ý huỷ hôn.

Anh ta lạnh lùng nhìn tôi: “Em kiên trì theo đuổi anh tám năm, sao lại đành lòng huỷ hôn.”

“Khương Từ, em đừng chơi trò lùi một bước tiến ba bước với anh, anh không dính chiêu này đâu.”

Tôi vẫn thử nói lý lẽ với anh ta: “Tôi không lùi một bước tiến ba bước, tôi thật sự muốn huỷ hôn…”

“Em đừng có hòng.”

Anh ta cắt ngang lời tôi, ôm Bạch Thư Nhã đang nước mắt lưng tròng quay người rời đi.

Tôi đứng ngoài cửa, cúi đầu nhìn v ết th ương trên đầu gối mình.

Đang định rời đi.

Thì cánh cửa phòng làm việc lại được mở ra lần nữa.

Người lần này đi ra là Lâm Chiếu.

Anh nhìn sang, thấy tôi gương mặt bỗng chốc trở nên nghiêm khắc.

“Anh…”

Tôi mím môi, định chào một tiếng anh một tiếng rồi rời đi.

Nhưng anh lại nắm chặt cổ tay tôi rồi nói: “Cứ đi như thế, em không cần chân nữa sao?”

Thế là tôi, kẻ đang muốn rời đi lại được Lâm Chiếu đưa về phòng xử lý v ết th ương.



Trong suốt chín năm được nhà họ Lâm cưu mang.

Đây là lần thứ hai tôi đặt chân vào phòng của Lâm Chiếu.

Lần đầu tiên kết thúc trong không vui.

Bởi vậy lúc ngồi trên sô pha, tôi thấy không được thoải mái cho lắm.

Lâm Chiếu đi tìm hộp thuốc, cầm tăm bông ngồi trước mặt tôi, cầm mắt cá chân của tôi.

“Sẽ đau đấy.”

Anh ngước mắt lên nhìn tôi rồi bảo: “Anh sẽ cố gắng nhẹ tay một chút, Khương Từ, cố chịu nhé.”

Tôi gật đầu.

Nhưng thật ra động tác của Lâm Chiếu rất dịu dàng, gần như không khiến tôi cảm thấy đau.

Thậm chí còn khiến tôi nhớ lại cái hồi mình vừa mới đặt chân tới nhà họ Lâm.

Lúc mới đến, thật ra người tôi quen đầu tiên là Lâm Chiếu.

Khi ấy, tôi lúng túng, bất cẩn làm vỡ một chiếc đĩa in hoa.

Người làm đứng bên cạnh hét toáng lên: “Ôi chao, đây là chiếc đĩa bà chủ thích nhất đấy.”

Tôi sợ hãi, cơ thể run lên bần bật, lại sợ mình khóc sẽ khiến người ta cảm thấy không vui bèn vội vàng ngồi xuống nhặt mảnh đĩa vỡ.

“Xin lỗi, xin lỗi, cháu sẽ đền…”

Người làm khinh khỉnh nói: “Đền ư? Đây là đĩa Her.mes, tiền bồi thường cho cái c h ế t của bố mẹ cô còn chẳng đền nổi một mảnh vỡ.”

“Đừng động vào, sẽ bị thương đấy.”

Đột nhiên có một giọng nói vang lên, là tiếng của Lâm Chiếu.

Khi ấy anh mới mười chín tuổi, là một chàng thiếu niên giỏi giang, xuất sắc.

Anh đi từ chiếc cầu thang xoắn ốc dài ngoằng xuống, lạnh lùng nhìn cô người làm kia rồi nói: “Không biết ăn nói thì quay về học lại.”

“Cô đã bị sa thải.”

Tôi ngẩng đầu lên, ngơ ngẩn nhìn anh.

Cho đến khi cơn đau từ đầu ngón tay truyền tới.

Tay vẫn bị mảnh sứ cứa đứt.

Lâm Chiếu chau mày, nắm tay kéo tôi đến phòng của anh rồi rất kiên nhẫn thoa thuốc lên v ết th ương cho tôi.

Thấy tôi lúng túng, nghĩ ngợi một lát, anh vươn tay dịu dàng xoa đầu tôi.

“Đừng sợ.”

10

Khi ấy, thật ra người tôi thân thiết hơn cả là Lâm Chiếu.

Ở anh có một sự bình tĩnh khiến tôi vô thức muốn dựa dẫm.

Thế là mỗi tối sau khi tan học tôi luôn lặng lẽ đứng trước cửa phòng làm việc đợi anh.

“Sao vậy.”

Lúc Lâm Chiếu đi tới, anh dừng lại nhìn tôi rồi hỏi.

Tôi lấy hết dũng cảm, ngẩng đầu lên nhìn anh: “Anh, em muốn theo học anh.”

“Học cái gì?”

Tôi do dự: “Thì… em muốn trở thành một người giỏi giang giống như anh.”

Lâm Chiếu nhìn tôi một lát, nhướng mày rồi mở cửa phòng làm việc.

“Vào đi.”

Khoảng thời gian đó, tôi đi theo anh học được rất nhiều kiến thức không được dạy ở trường.

Thậm chí anh còn dẫn tôi đi xem công ty nhỏ anh đồng sáng lập với người khác.

Có điều quan hệ giữa anh và Lâm Dịch luôn rất tệ.

Sau này Lâm Dịch giúp tôi, trên đường về nhà anh ta đã yêu cầu tôi: “Khương Từ, anh có ơn cứu mạng với em.”

“Bây giờ ân nhân của em yêu cầu em phải tránh xa tên tiểu nhân dối trá Lâm Chiếu.”

“Em có làm được không?”

Vì vậy sau đó.

Trước cái đêm hoang đường ấy.

Thật ra cũng sắp sửa hai năm tôi và Lâm Chiếu không nói chuyện với nhau.

“Xong rồi.”

Tiếng Lâm Chiếu đột nhiên vang lên.

Tôi cúi đầu nhìn mới nhận ra v ết th ương trên đầu gối đã được xử lý xong xuôi.

Anh đóng hộp thuốc lại, bình tĩnh nhìn tôi, anh nói: “Em định giải quyết chuyện giữa mình và Lâm Dịch thế nào, đã nghĩ xong chưa.”

Tôi cắn môi: “Em định huỷ hôn.”

“Ừ, còn gì nữa không?”

“Còn gì… gì nữa cơ?”

Anh cất hòm thuốc, chống tay lên chiếc sô pha đơn, cúi người xuống rồi nói: “Khương Từ, anh là doanh nhân, anh sẽ không làm chuyện gì không có lợi cho mình.”

“Anh giúp em hủy hôn, em muốn trả thù lao cho anh thế nào?”

Hô hấp nóng bỏng mỗi lúc một gần.

Bên trong căn phòng sáng mờ, cửa sổ khép hờ.

Gió đêm lùa vào, ánh trăng mờ mờ ảo ảo.

Tôi gần như chìm trong đôi mắt lạnh lùng như hồ nước của anh.

Đợi đến khi phản ứng lại, tôi đã nghiêng người về phía trước, hôn lên môi Lâm Chiếu.

Một nụ hôn vụng về.

Mà trong khoang miệng anh vần là mùi hương bạc hà mát lạnh quen thuộc, độc nhất vô nhị như ba năm về trước.

Khác hẳn mùi thuốc lá gay mũi trên người Lâm Dịch.

“Anh ơi, đây có được tính là thù lao không?”

Lâm Dịch cụng trán lên trán tôi, trầm giọng nói: “Khương Từ, em học hư rồi.”

Tôi không nói rõ được nó xuất phát từ tâm trạng báo thù hay là si mê.

Ly r ư ợ u vừa nãy tôi uống dưới tầng, hình như lúc này mới ngấm.

Tôi mơ mơ màng màng cất tiếng hỏi: “Anh không hút thuốc sao? Mùi vị không tồi đâu…”

Yết hầu của anh khẽ chuyển động.

Anh nâng cằm tôi để nụ hôn càng thêm sâu.

“Từng hút.”

“Nhưng sợ em muốn hôn nên anh cai rồi.”

11

Không biết Lâm Chiếu đã sắp xếp thế nào.

Buổi tiệc đính hôn ngày hôm sau đã biến thành bữa tiệc doanh nghiệp.

Kết thúc trong sự êm đẹp.

Tôi quay về công ty làm việc như trước kia, Lâm Chiếu cầm điện thoại của tôi, lưu số điện thoại của mình vào.

“Có chuyện gì thì điện cho anh.”

Anh nói: “Em không giải quyết được Lâm Dịch, cứ giao cho anh.”

Nhưng từ trang cá nhân tôi có thể nhìn thấy.

Suốt những ngày qua, vì chuyện của đời trước Bạch Thư Nhã liên tục gặp ác mộng, buộc phải đi khám bác sĩ tâm lý nhiều lần.

Lâm Dịch vẫn luôn ở bên cô ta.

Xem ra anh ta chẳng còn thời gian đâu mà quan tâm đến tôi nữa.

Tôi lịch sự nói cảm ơn: “Cảm ơn anh, nhưng chắc không cần đâu.”

“Em thật là… dùng xong bèn vứt bỏ.”

Lâm Chiếu giơ tay, dường như rất muốn giống như trước đây, xoa đầu tôi.

Nhưng cuối cùng anh vẫn rụt tay về.

“Ý của anh là, lúc không có chuyện gì em cũng có thể gọi cho anh.”

Chiều hôm đó, lúc Lâm Dịch tới tìm tôi, trông mặt anh ta rất khó coi.

“Em giỏi lắm, Khương Từ.”

“Chuyện của hai chúng ta tại sao em lại nhờ Lâm Chiếu giúp đỡ? Em không biết thù oán giữa anh và anh ta sao?”

Tôi nhìn gương mặt hằm hằm của anh ta.

Có một chốc, tự dưng tôi bừng tỉnh.

Khi đó tôi kiên trì, quyết tâm như thế, chàng thiếu niên ra mặt giúp tôi lúc tôi bị mấy tên côn đồ b ắt n ạt, hình như đã ở lại tám năm về trước.

Hoặc là ngay từ ban đầu đó chỉ là ảo giác của tôi.

“Năm đó, vì tôi thân thiết với lâm Chiếu nên anh mới cố tình ra mặt giúp tôi lúc tôi bị b ắt n ạt phải không?”

“Như thế anh mới có thể đường đường chính chính bảo tôi tránh xa anh ấy.”

Lâm Dịch trợn mắt nhìn tôi, một lúc sau, anh ta phì cười.

“Sao nào, em lại thích Lâm Chiếu rồi hả?”

“Cũng đúng thôi, công ty của nhà họ Lâm đều do anh ta quản lý, ở bên anh ta em mới có thể một bước lên tiên.”

Lâm Dịch cười nhạo tôi: “Nhưng Khương Từ, em không tự thử nhìn lại mình xem, em là hạng người gì?”

“Dù Lâm Chiếu có nói gì với em thì đó cũng chỉ là dỗ em vui, chơi bời thôi.”

“Em thật sự cho rằng anh ta sẽ giống như anh, chịu lấy em sao?”

Đột nhiên anh ta nắm chặt cổ tay tôi, gần như bắt ép đẩy tôi vào trong xe.

Sau đó phóng xe, đi đến một khách sạn ở trung tâm thành phố.

Hội trường trên tầng sáu mươi tám, mùi hương thơm ngát, ánh đèn rực rỡ.

Lâm Chiếu mặc một bộ vest thẳng thớm đi giày da, đứng ở vị trí trung tâm được mọi người vây quanh, sóng bước bên anh là một người phụ nữ, trông họ rất thân mật.

Đầu tôi như nổ tung.

Giọng nói mỉa mai của Lâm Dịch vang văng vẳng bên tai: “Em nhìn thấy gì chưa? Đó là cô cả của nhà họ Chu.”

“Lần này Lâm Chiếu về đây là để đính hôn với cô ta.”
 
Back
Top Bottom