Cập nhật mới

Khác 『DofCro」Silent Hill

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
348148315-256-k752122.jpg

『Dofcro」Silent Hill
Tác giả: MaK021212
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Author: Đông Nguyên
Original: One Piece (Oda Eiichirou)
Pairings: Donquixote Doflamingo x Crocodile
Ratings: 15+
Warning:
- Truyện có yếu tố tình cảm đồng tính nam.

- Không đục thuyền dưới mọi hình thức.



doflamingo​
 
『Dofcro」Silent Hill
(Oneshot) Silent Hill


A/N: Đã kha khá thời gian không viết DofCro, tôi không chắc lắm về việc mình còn nghĩ về DofCro như trước hay không.

Câu chuyện này có thể khá khó hiểu, nhưng tôi vẫn muốn viết nó ra, và bạn cứ hiểu nó theo cách bạn thích, hoặc không hiểu gì thì thôi (haha...)

Tôi viết câu chuyện này trên ý tưởng của tựa game Silent Hill mà tôi từng chơi, nên nó khá u ám và mơ hồ.

Dù sao thì mong các bạn có thể thưởng thức câu chuyện này.

=====

Chặng đường dẫn tới thị trấn năm xưa dường như cứ kéo dài ra mãi, chẳng thấy có điểm dừng.

Đôi lúc Doflamingo còn phải ngừng lại, cố gắng xác định rằng mình đang không đi lạc.

Cũng đã lâu lắm rồi gã không tới đây, nơi mà gã đã từng sống trong những năm tháng tuổi trẻ vụng dại và điên rồ.

"Còn năm trăm mét nữa thôi."

Gã tự lẩm bẩm với chính mình khi nhìn vào bản đồ.

Sương mù không biết từ đâu xuất hiện, phủ dày xung quanh chiếc ô tô màu đỏ của gã như thể cố gắng nhấn chìm gã vào trong một biển sương lạnh đến rùng mình.

Gã bật đèn pha lên, cố gắng tiến sâu vào làn sương rồi dừng lại trước tấm biển chỉ đường cũ kĩ khắc một dòng chữ:

"SILENT HILL"

Gã tấp xe vào bãi đậu trống trơn.

Sương mù làm gã run lên vì lạnh.

Tại sao thời tiết lại lạnh đến mức này dù chỉ mới là đầu tháng chín cơ chứ?

Gã thầm nghĩ.

Nay là ngày bốn tháng chín, gã chỉ vừa mới trở về từ bữa tiệc sinh nhật của một người quen cũ vào sáng sớm hôm qua, sau một buổi nhậu nhẹt tiệc tùng đến bê bết cả người.

Rượu làm gã mụ cả đầu, và đôi lúc gã nhận ra rằng gã đã chẳng còn trẻ nữa.

Ai lại bảo một kẻ đã ngoài bốn mươi là trẻ cơ chứ?

Gã thầm nghĩ.

Và rồi, cũng trong buổi sáng hôm qua, gã nhận được một lá thư gửi tới từ Silent Hill.

Lá thư ngắn ngủn, lạnh lùng và thẳng thắn:

"Đến đây gặp tôi, Doflamingo.

Tôi đang chờ cậu ở đây."

Lá thư không đề tên người gửi, nhưng Doflamingo biết người đó là ai.

Chỉ có điều, đứng trước tấm biển đề Silent Hill này, gã mới nhận ra là một chữ "Silent Hill" dường như là quá mơ hồ.

Rốt cuộc thì gã phải đi đâu để gặp người ấy?

Sương mù trong thị trấn xem chừng đỡ mờ mịt hơn so với tuyến đường quốc lộ ngoài kia, song điều đó không làm không khí đỡ lạnh hơn dù chỉ là một chút.

Doflamingo quàng thêm một tấm khăn quàng, chiếc khăn màu xanh đen, mang theo mùi xì gà quen thuộc mà gã không biết nó đã ám vào từ lúc nào.

Gã đi vào nhà vệ sinh công cộng, hờ hững nhìn sự cũ kĩ lạnh giá của nó bằng ánh mắt mơ hồ vô cảm.

Tấm gương bẩn thỉu bị người ta vấy mực lên, nguệch ngoạc những dấu vết vô nghĩa.

Gã tháo kính râm ra, đặt chiếc kính đỏ lên bệ rửa rồi vã nước lên mặt.

Tấm gương phản chiếu lại gương mặt gã, một người đàn ông tóc vàng hoe với đôi mắt xanh lam đôi phần ủ dột, lại mang đôi phần dữ dội quyết liệt như đã say sưa trong đủ thứ rồ dại của một đời người.

Gã híp mắt lại, để lộ ra đôi đường chân chim nơi đuôi mắt.

Làn da rám nắng chỉ càng làm đôi mắt xanh của gã thêm nổi bật.

Bốn mươi tuổi, ấy đã là nửa đời người, nếu như gã có thể sống được đến tuổi tám mươi.

Gã đã không để ý đến điều đó cho lắm.

Doflamingo là một thằng đàn ông luôn sống như thể gã còn cả trăm năm để sống.

Và giờ đây, gã thảng thốt nhận ra sinh mệnh mình đột ngột trở nên mơ hồ hơn bất cứ khoảnh khắc nào mà gã từng nhìn thấy trước kia.

Hoặc có lẽ chỉ là sự tĩnh lặng của Silent Hill cùng với những hồi ức quá khứ dội lại khiến gã choáng váng đôi chút, sau một chuyến hành trình dài.

Gã đi bộ vào thị trấn, với hai tay đút sâu vào túi áo để ủ ấm mình.

Nơi đây dường như đã ít nhộn nhịp hơn xưa.

Nó cũ kĩ và trở nên câm lặng, đúng như cái tên Silent Hill mà nó mang.

Nhưng chí ít thì, nó không hoàn toàn là một thành phố ma.

Gã trông thấy một người phụ nữ trên cầu, một cô gái trẻ, gã đoán là vậy, với mái tóc đen dài lượn sóng đang hút thuốc.

Cô ta gảy tàn thuốc xuống đất, dửng dưng như thể cô ta biết chắc là bất cứ ai cũng sẽ làm thế nếu như họ đang hút thuốc trên cầu.

Khi Doflamingo đến gần, gã mới nhận ra cô ta không có mặt.

Trên đầu cô ta chỉ có tóc, phủ lấy một nửa đầu.

Và nửa còn lại chỉ là một phần da thịt trống trơn, không chút lồi lõm.

Cô ta ngẩng đầu lên như thể cô ta thực sự có thể nhìn thấy gã bằng một đôi mắt không tồn tại, rồi vung vẩy điếu thuốc lá cháy dở như thể cô ta thực sự có thể hút nó.

Thật lạ là Doflamingo chẳng cảm thấy ngạc nhiên.

Một ai đó đi bộ ở mé cầu bên kia, cầm theo sợi dây dắt chó dù chẳng có con chó nào.

Gương mặt hắn ta cũng trống trơn y hệt.

Doflamingo vô thức chạm tay lên mặt mình, chỉ để cảm thấy ngũ quan của gã vẫn còn đây.

Rồi gã ỡm ờ hỏi:

"Cô có biết... một người tên là Crocodile không?"

"Người đó trông thế nào?"

Cô ta hỏi lại.

Âm thang vọng tới từ hư không, dội vào tai gã như âm vang của giọt nước rơi xuống hồ sâu.

"Anh ta..."

Doflamingo ngập ngừng rồi gã im bặt.

Gã không hiểu tại sao gã đột nhiên không nhớ được gương mặt Crocodile trông như thế nào nữa, cứ như thể y cũng mang theo gương mặt không ngũ quan như bất cứ ai ở đây.

Nhưng gã vẫn còn nhớ một chuyện:

"Anh ta... hút xì gà."

"Nếu thế thì hỏi mấy người ở quán rượu dưới phố kia kìa."

Cô ta đáp lại, chỉ tay xuống con phố tiêu điều với những quán rượu nhỏ xập xệ.

Có vài người đàn ông đứng bu thành một nhóm, với những gương mặt trống trơn giống hệt nhau.

Bọn họ có thể đang nói chuyện, nhưng Doflamingo chẳng biết được là kẻ nào đang nói.

Khi gã tới gần, bọn họ đồng loạt quay lại, chừng như là đang nhìn gã bằng những đôi mắt không tồn tại.

Gã dò dẫm bước tới, rồi cất giọng hỏi:

"Mấy người có biết một người tên là Crocodile không?"

"Người đó trông thế nào?"

"Anh ta hút xì gà."

Gã đáp.

Và rồi một tia sáng dội qua tâm trí gã, về một âm sắc độc nhất, già dặn và vững vàng.

"Giọng trầm."

"Chỉ vậy thôi à?"

Một trong số họ, hoặc có thể là tất cả bọn họ cất tiếng hỏi lại.

Bọn họ rì rầm với nhau, rồi tất thảy lắc đầu.

"Bọn tôi không biết."

"Có một cửa hàng bán xì gà ở cuối phố kia.

Biết đâu tay chủ lại biết đấy, nếu là khách quen."

Bọn họ chỉ Doflamingo tới đó.

Gã đi theo chỉ dẫn với một tâm trí mịt mờ.

Gã tiến vào bên trong cửa hàng, tay chủ cửa hàng ngẩng đầu lên:

"Chào mừng quý khách!"

Âm thanh vọng tới từ đằng trước mà cứ như là vọng tới từ phía sau.

Gã vô thức ngoảnh đầu ra sau, song chỉ thấy con phố vắng vẻ phía sau tấm kính cửa hàng.

Gã đi tới trước mặt người đàn ông, cất giọng hỏi:

"Ông có biết một người tên là Crocodile không?"

"Người đó trông thế nào?"

"Anh ta hút xì gà.

Giọng trầm."

Gã đáp.

Người đàn ông nghiêng đầu ngẫm nghĩ.

"Chỉ vậy thôi à?

Anh biết đấy, người đến đây thì hầu như ai cũng hút xì gà cả, và đa phần cũng là đàn ông nên có giọng trầm là hiển nhiên.

Người đó hút loại nào, anh có nhớ không?"

Doflamingo nhìn xuống những điếu xì gà được trưng bày trong lồng kính.

Chúng trông không khác nhau là bao, bề ngoài thì hầu như điếu nào cũng như điếu nào.

Gã không thường để ý bàn tay Crocodile đã từng cầm một điếu xì gà nào đó đặc biệt, song bàn tay y đeo rất nhiều nhẫn.

Ngoại trừ ngón áp út.

Ánh vàng từ tấm giấy nhãn hiệu dán trên thân điếu xì gà hoà hợp một cách đặc biệt với những chiếc nhẫn vàng của y.

Gã đảo mắt một vòng, rồi chỉ xuống một trong số những điếu xì gà được trưng bày:

"Là loại này.

Loại có ánh vàng."

"Là Olivia à?"

Người đàn ông xoa cằm ngẫm nghĩ.

"Với lại, anh ta có một bên tay đeo rất nhiều nhẫn.

Bốn ngón, chỉ trừ ngón áp út."

"À..."

Ông ta có vẻ là quen thói, đập tay cái rầm xuống mặt bàn gỗ rồi cao giọng nói:

"Anh ta có đến đây cách đây khoảng hai tuần.

Là một người rất vạm vỡ, với vết sẹo ngang mặt, đúng không?"

Ông ta dùng ngón tay chỉ một đường lướt ngang qua mặt mình, và Doflamingo gật đầu.

Thế rồi ông ta nói:

"Chà, anh ta không giống cư dân ở đây cho lắm, nên tôi nghĩ chắc là khách du lịch thôi.

Nếu vậy thì cách đây khoảng vài phút đi bộ có một khách sạn rất to nằm cạnh sông.

Có thể anh ta đang ở đó.

Hoặc biết đâu anh ta rời đi rồi.

Cái này thì tôi không biết đâu."

Doflamingo gật đầu, cảm ơn ông ta qua loa rồi rời đi.

Gã lại tới khách sạn ven sông, nơi đề một dòng BAROQUE to đến nhức mắt.

Gã hỏi người phụ nữ đứng ở quầy lễ tân, cô ta cũng không có ngũ quan, nhưng gã lại có cảm giác cô ta đang mỉm cười.

Gã tiến tới và hỏi:

"Ở đây có vị khách nào tên là Crocodile không?"

"Ngài là?"

"Donquixote Doflamingo."

Gã lấy bằng lái xe ra, đặt xuống mặt quầy.

Cô ta gật đầu.

"Sir Crocodile đang chờ ngài.

Mời ngài theo tôi."

Gã đi theo người phụ nữ lên thang máy, dẫn tới tầng chín.

Căn phòng 905 để hé cửa, cứ như thể người bên trong đã sẵn sàng chờ gã.

Gã vươn tay ra, chạm lên cánh cửa, rồi không biết làm sao lại tần ngần rụt lại.

Gã quay đầu sang nhìn, thì người phụ nữ ban nãy đã biến đâu mất rồi.

"Đến rồi đấy à, Doflamingo?"

Giọng nói vang lên từ trong phòng, trầm khàn, lặng lẽ.

Gã ậm ừ rồi đi vào trong.

Căn phòng mờ tối song ấm áp, bởi lò sưởi vẫn đang chạy.

Rèm kéo kín dù với thời tiết tệ hại của nơi này thì việc đó xem chừng có vẻ vô nghĩa.

Crocodile nằm dài trên giường, đôi mắt y nhắm nghiền và đôi môi khép hờ.

Doflamingo đi tới, gã chạm lên tay lên gò má y.

Y hé mắt ra, cười nhạt:

"Tay cậu lạnh quá đấy, Doflamingo."

"Tại ngoài trời lạnh mà."

"Ừ, tôi biết."

Crocodile gắng gượng ngồi dậy, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của gã trong tay mình.

Những chiếc nhẫn trên bàn tay y sáng lấp lánh, tựa hồ nó đang hắt lại ánh sáng của vạn vật trên thế gian này.

Gã hôn lên những ngón tay y trong vô thức, nhìn y mỉm cười.

Nụ cười của y lặng câm, nhợt nhạt thiếu sức sống, rồi y hỏi gã:

"Cậu đã quên đi tôi, phải không, Doflamingo?"

Gã im lặng không đáp.

Gã nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu hoắm của y, nơi mang theo một sắc nâu vàng nhàn nhạt, trong suốt.

Gã vuốt ve vết sẹo trên gò má y.

Crocodile nhắc lại một lần nữa:

"Cậu đã quên đi tôi, Doflamingo ạ.

Cậu đã bỏ tôi lại đây, cùng với tội ác của cậu, của chúng ta."

"Thật vậy ư?"

Đôi môi gã mấp máy.

"Quả thực là cậu đã quên rồi.

Kuhahaha..."

Crocodile cười rộ lên.

"Mọi thứ luôn dễ dàng khi cậu quên đi."

Rằng thị trấn này đã từng nằm trong bàn tay của bọn họ.

Doflamingo giết một người, Crocodile giết những nhân chứng đã thấy tội ác của gã.

Gã lại giết những kẻ biết về tội ác của y.

Thế giới ai oán than khóc dưới tội ác mà Doflamingo và Crocodile tạo nên.

"Doflamingo, tôi là ai?"

Crocodile hỏi gã, giọng y vỡ ra thành từng mảnh, ghim sâu vào bên trong tâm trí gã.

"Anh là người tình của tôi."

Gã đáp.

"Phải.

Và chỉ vậy thôi?"

"Chỉ vậy thôi."

Gã gật đầu, còn Crocodile thì lắc đầu.

Y lại hỏi:

"Ngày mai là ngày gì?"

"Là ngày năm tháng chín."

"Chỉ vậy thôi?"

"Là... sinh nhật anh?"

"Kuhaha...

Thật tốt là cậu còn nhớ.

Tôi không đòi quà đâu, nhưng cách đây ba năm, hôm đó cậu ở đâu?"

Ba năm ư?

Xa xôi đến vậy, gã chẳng nhớ được.

Năm ngoái, gã cũng không nhớ.

Gã thần thừ với những con số, rồi gã lắc đầu:

"Tôi quên rồi."

"Cậu cũng đã trả lời cảnh sát như vậy.

Chỉ một câu tôi quên rồi, và rồi cậu phản bác mọi thứ, tạo những lời dối trá lừa gạt được cả cảnh sát, rồi cậu chìm vào thế giới dối gian ấy.

Doflamingo, cậu đã quên đi tôi, quên đi bọn họ, quên đi tất cả chúng ta."

Dù Doflamingo có quên thì Crocodile vẫn còn nhớ, rằng gã đã rời đi vào ngày hôm ấy, cách đây ba năm.

Gã nói gã sẽ trở lại trước bữa tiệc tối, tiệc sinh nhật của y.

Và rồi gã chẳng bao giờ trở lại nữa.

Gã đã quên đi những lời hứa, gã bỏ lại một người tình.

"Tôi vẫn luôn chờ cậu, Doflamingo."

Crocodile nhỏ giọng nói, rồi y gục đầu vào vai gã.

Y không khóc, y chỉ thở ra một hơi dài thườn thượt mang theo ba năm cô độc lạnh lẽo mà y đã trải qua.

"Quên rồi cũng được.

Nhưng đừng rời đi lần nữa, hiểu không?"

"Được."

Doflamingo gật đầu.

Ảo ảnh của quá khứ vang vọng nơi hẻm tối.

Có người đã quên đi, có người vẫn còn ghi nhớ.

Một tờ nhật báo bị người ta lẳng lên nắp thùng rác, trang nhất hiện một bản tin vắn:

"Ba giờ sáng ngày năm tháng chín, cảnh sát đã tìm thấy một ô tô màu đỏ dưới đáy vực ở phía đông nam thị trấn bỏ hoang Silent Hill.

Bên trong xe không có người nhưng có rất nhiều máu.

Cảnh sát hiện vẫn đang điều tra làm rõ."
 
Back
Top Bottom