Khác ĐỘC SỦNG VƯƠNG PHI 🌺 Hyunlix 🌺

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
99,766
Điểm tương tác
0
Điểm
0
320459000-256-k68074.jpg

Độc Sủng Vương Phi 🌺 Hyunlix 🌺
Tác giả: Mandu_lovelix
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

" Long Phúc chưa từng oán thán ta, một lần cũng chưa,
Ta chưa từng hiểu em ấy, một chút cũng chưa từng..."

Vương gia Hyunjin sau khi chết đi sống lại mới nhận ra thê tử của hắn quý giá đến nhường nào



straykids​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Toàn trí độc giả orv reup full
  • Độc Bộ Thiên Hạ full
  • [Edit] Nông Gia Độc Phi - Nhan Nhược Ưu Nhã
  • HOÀNG TỬ ÁC ĐỘC [THE CRUEL PRINCE - HOLLY BLACK]
  • Độc Tôn Tam Giới FULL
  • Kiếm Đạo Độc Tôn FULL
  • Độc Sủng Vương Phi 🌺 Hyunlix 🌺
    1. Hoàng hôn năm ta ba mươi ba tuổi


    Bóng dáng nữ hầu thướt tha tiến vào đại lao,tì nữ Uyển Nhi bĩu môi trước mùi ẩm mốc của nơi đây.

    Thực thảm.

    Ả giương mắt nhìn Hwang Hyunjin cùng vương phi của hắn đang bị giam sau những cột gỗ chật hẹp.

    Tặc lưỡi trào phúng đôi phu phu đang ngồi trên đống rạ :

    - Chà, mới lúc trước ngài còn để nô tì ra tay đánh hắn, hiện tại biết tiếc thương rồi sao, vương gia điện hạ ?

    Hyunjin tới lông mày cũng không nhướn, coi cô ta là cỏ rác mà bỏ qua.

    Thẹn quá hóa giận, ả ném lồng cơm xuống đất, ré lên :

    - Hừ, tên phản quốc nhà ngươi sớm muộn gì cũng đi đời, còn ở đó hống hách với ta, để xem tên què gầy guộc đó còn sống được bao lâu !!!

    - Một con tiện tì được tiến cống từ Bắc Vực mà có thể nói vậy, đúng là Trắc Phi của ta cho ngươi ăn gan hùm rồi.

    Hyunjin cười đáp lại , động tác tay lau mồ hôi trên trán người kia vẫn tiếp diễn.

    Phong thái của bậc quân vương vẫn như cũ đối nghịch với thảm cảnh nơi đạo lao này .

    Tận khi ả ta vì chột dạ mà bỏ đi , hắn mới nhỏ giọng nói với người kia :

    - Yongbok, xin lỗi ngươi, đời này ta chưa từng đối xử tốt với ngươi.

    Tới cơm cũng bị ta đổ đi rồi...

    Người tên Yongbok kia yếu ớt mấp máy môi, gương mặt trắng tới đáng sợ mà đáp" ta không đói, vương gia ".

    Hyunjin nhìn tới gương mặt co rúm vì sốt của người kia, bàn tay nắm lại thành quyền.

    Y cười, nụ cười méo mó đến khó chịu.

    Khỏa môi hồng hào ngày trước nay tím tái một màu, đôi mắt trong veo thuở ấy giờ đây đã đục sạm đi.

    Hắn đau lòng hôn lên vầng trán của người kia, dặn y cố gắng giữ hơi thở.

    _____..____

    Hiện tại, Hwang Hyunjin và vương phi của hắn bị nhốt ở đại lao, lí do chính là vì bị nghi ngờ có liên hệ với loạn đảng phương Bắc, mà kẻ tố cáo, lại là Trắc Phi hắn hết mực yêu thương.

    Nhân lúc hoàng thượng không ở kinh thành, tể tướng liền liên thủ với bọn phản thần, ầm ĩ tới vương phủ náo một trận.

    Tin tức Vương gia liên thủ Bắc địch, âm mưu soán ngôi nhanh chóng lan rộng, kẻ nào chạy được liền chạy, gia nhân chạy về quê, thê thiếp biến đâu mất.

    Duy chỉ có vương phi Lee Yongbok ở lại, nực cười thay, hơn mười năm Yongbok ở vương phủ, Hwang Hyunjin chưa từng có một ngày đối xử tốt với y.

    Náo nửa ngày, gian phòng của Hyunjin liền bị bao vây bởi hàng trăm binh lính, hắn bình tĩnh bước ra ngoài, đối mặt với bản án vô lí từ trên người cha vợ đổ xuống mình mà cười lạnh.

    Vốn là hắn đồng ý đi theo điều tra, nhưng mục đích của bọn phản thần là nhân lúc hoàng đế không ở trong cung để giải quyết vương gia, khiến hoàng đế như mất đi một cánh tay, từ đó dễ bề tạo phản.

    Vậy nên, nói là tới bắt Hyunjin, thực tế là tới giết hắn tại chỗ.

    Khoảnh khắc mũi tên trên nóc nhà đối diện bay xuống, thứ Hyunjin cảm nhận được không phải nỗi đau vì trúng tiễn, mà là cái ôm ấm áp của Lee Yongbok .

    Đời này, Hyunjin cảm thấy có quá nhiều thứ đáng tiếc, tỉ như cái ôm của vương phi.

    Sao mười năm qua, hắn chưa từng ôm lấy Lee Yongbok một lần ?

    Quân đội dưới trướng của Hwang Hyunjin đều là quân cảm tử trung thành vì y, bọn họ cảm tử xông vào cứu giá, chết không ít, liền bị đám quần thần hô lên " Phản rồi, phản rồi", trước oan ức khó giải trừ, Hyunjin đành lệnh quân lính của mình toàn bộ ra biên cương trấn thủ, nội trong một năm không được về kinh.

    Mất đi quân lực , lại không có hoàng huynh trong kinh thành, Hwang Hyunjin chính thức trở thành "thân vương có tội", hắn cùng Yongbok bị trói đem vào xe ngựa, diễu hành trên phố cho dân chúng rủa xả.

    Lee Yongbok dù sao cũng là con thứ của đại tướng quân, đám loạn thần có thể mượn đao giệt vương gia, nhưng vương phi thì không thể.

    Tên nịnh thần nọ bèn đưa chủ ý tới Yongbok, bảo y đang bị thương từ thích khách, có thể hồi phủ tướng quân dưỡng bệnh, chỉ thấy Yongbok cười yếu ớt, ngả vào lòng Hyunjin :

    - Vương gia của ta không phải phản tặc, nếu có, thì ta là thê tử của phản tặc.

    Thỉnh các ngài cứ mang ta đi cùng hắn.

    Hơn mười năm chung sống, Lee Yongbok chưa từng nhận mình là thê tử của Hyunjin, Hyunjin cũng chưa một lần nhìn tới vị vương phi này, thế mà y lại chọn vào sinh ra tử cùng hắn, điều này làm Hyunjin cảm động không thôi.

    Trước khi vào ngục, để đề phòng võ công cao cường của Hyunjin, y bị ép uống thuốc độc, khiến kinh mạch của hắn không được đả thông, võ công tạm thời bị phế.

    Trên đường tới nhà ngục, dân chúng không ngừng ra xem náo nhiệt, đám đông lớn tiếng rủa xả Hwang Hyunjin , mắng hắn ta bán nước, bất trung bất hiếu, thể nhưng, khác với tưởng tượng của hắn, không có một ai ném đồ ăn và cỏ rác về phía này, cũng không một ai mắng chửi Lee Yongbok.

    Bá tánh đều là con người, có ơn liền báo, Lee Yongbok từ khi thành gia đều không ngừng cứu tế, mùa mưa cứu tế lương thực, đông rét cứu tế áo quần, dịch bệnh bốc thuốc cho dân, đừng nói là bị oan vì vương gia.

    Cho dù vương phi thật sự phản quốc, có lẽ dân chúng cũng không nỡ làm bị thương người này....

    Thật không ngờ, vương phi mình luôn cho là vô dụng, lại là một người được nhiều dân chúng nể trọng đến vậy.

    Suy cho cùng, dân chúng không phải ai cũng nắm bắt được thông tin chính xác, đa phần đều gió chiều nào nghiêng chiều đó, họ hay tin vương gia phản bội đất nước, liền không tiếc lời mắng chửi hắn, vậy mà cũng chưa từng động tới vương phi.

    Có mấy đứa trẻ con ngơ ngác chạy theo xe ngựa áp giải, chúng không hiểu chuyện, nhưng vành mắt đỏ lên khi thấy Yongbok bị nhốt, xung quanh đâu đó, mấy bá phụ, bá mẫu cũng mang vẻ mặt không nỡ mà nhìn theo....

    Hệt như vị vương phi bị bắt kia là con mình vậy...

    ________

    Quay trở lại khung cảnh nhà lao, Yongbok vì vết thương nhiễm trùng mà không ngừng sốt cao, quản ngục qua loa vứt cho Hyunjin một lọ thuốc, hừ.

    Suy cho cùng dù binh bét cũng biết, vương gia này chắc chắn bị hại chết, thế nên cũng không cần kiêng nể hắn.

    _____

    Ngay trong đêm đó, đám loạn thần phản đảng đốt nhà lao, hòng thiêu chết Hwang Hyunjin , giữa ngọn lửa lớn lan dần, hắn nhìn thấy tể tướng vác đao từ từ tiến về phía bọn họ :

    - Hahaha, Hwang Hyunjin , ngươi cuối cùng cũng có lúc phải chết dưới tay ta rồi.

    Nếu ngươi có thể đưa ra binh phù và điểm tay vào bản khai này, ta có thể cho tên què kia một con đường sống.

    Hwang Hyunjin nhíu mày, nhìn tới thê tử đang đau đớn, trước tiến tới gần Yongbok, thì thầm :

    - Yongbok.

    Nếu ta có thêm một kiếp nữa, ta hứa sẽ không phụ ngươi, kiếp này, phiền ngươi hảo hảo sống tốt phần của ta.

    Lửa đã lan tới rất gần, Hyunjin trúng độc không thể động thủ, không còn cách nào khác, đem binh phù đưa cho tể tướng.

    Hắn ta rất giữ chữ tín, đỡ lấy Yongbok suy yếu định bụng rời đi, ai mà biết được, vào lúc hắn sơ hở, vương phi từ một tên què tàn phế bỗng có thể dùng võ công, một lần kéo bản thân lẫn tể tướng ngã vào đám lửa lớn.

    Hyunjin không tin vào mắt mình, hóa ra y biết võ công, tên ngốc ấy, có thể chạy nhưng không chạy, lại vì hắn mà làm ra điều ngu ngốc.

    - Tam lang !!! _ Yongbok gọi.

    Đời này, Yongbok chưa từng gọi Hyunjin như vậy, cái tên đó cũng chỉ có người cứu Hyunjin lúc nhỏ mới biết.

    Hắn giật mình, kêu tên Yongbok, không để ý chính bản thân cũng ngất đi trong làn khói mịt mù.

    Tới hoàng hôn hôm sau, đám cháy mới được dập tắt hẳn...

    Ngày đó, là sinh thần lần thứ ba mươi ba của hắn.
     
    Độc Sủng Vương Phi 🌺 Hyunlix 🌺
    2. Huyễn hoặc chính mình


    - Tướng quân, tướng quân !!!

    Hyunjin tỉnh lại trong tiếng kêu của Uyển Nhi, ngay khi nhìn thấy, Hyunjin liền lập tức bóp lấy cổ ả ta.

    Không để ta gặp ngươi thì thôi, nếu đã có duyên tái ngộ liền giết ngươi.

    Đó là những điều Hwang Hyunjin đã nghĩ khi còn ngồi trong chốn lao tù.

    - Áchhh, thế tử, ngài làm nô tì đau !!!

    Thế tử ?

    Đây là danh xưng từ khi hắn còn tuổi cập kê.

    Vào năm Hyunjin 22 tuổi, hắn mới chính thức được phong vương.

    Như ngờ ra điều gì đó, hắn bấm tay nhẩm đoán trong miệng không rõ lời.

    Ngay khi cánh tay nữ nhân định chạm vào mình, hắn quát ầm lên :

    - Cút

    Uyển Nhi loạng choạng chạy khỏi xe, nhìn theo bóng lưng của ả, hắn chắc chắn kiểu tóc này là của mười năm trước.

    Lén sờ gương mặt mình, mỏng và mềm tựa như thiết niên vậy...

    Hyunjin giật mình nhìn quanh, cảm giác quá chân thật, hắn vậy mà lại xuyên không rồi !!!

    Là xuyên về quá khứ !!!

    Bối cảnh này, là trên đường đánh trận về năm hắn hai mươi tuổi tròn, theo quá khứ, hắn đã thành thân Yongbok được 3 năm, hôn lễ được cử hành trước khi hắn ra biên cương, mà hiện tại hắn xuyên tới thời điểm bản thân đánh trận trở về.

    Nghĩ tới Yongbok, hắn lại nặng lòng ..

    Kiếp trước, Hyunjin chán ghét thê tử của mình, bởi y có ơn cứu sống mẫu hậu hắn, hắn đã nghĩ Yongbok dùng việc đó đòi được ban hôn.

    Chưa hết, lí do tiếp theo là vì Yongbok là nam tử.

    Một nam tử được gả làm vương phi, lại còn không thẹn với lòng mà cười tươi trong hôn lễ, Hyunjin năm đó đã nghĩ, Lee Yongbok quả là một tên mặt dày.

    Hiện tại đã khác, sống lại một đời, dù không biết bản thân có yêu y hay không, nhưng Hyunjin vẫn chắc chắn sẽ đối xử tốt với Yongbok, vì y chính là người duy nhất sẵn sàng hi sinh mạng mình để đổi lấy một tia hi vọng nhỏ nhoi cho Hyunjin .

    Kiếp này, Hyunjin không mang theo Uyển Nhi về.

    Xác cô ta đã lăn đâu đó nơi vùng biên giới.

    ________

    Đời trước, sau khi cưới Yongbok về, Hyunjin liền vứt bỏ y mà sủng ái Trắc Phi, mặc nàng ta chà đạp thê tử.

    Yongbok là vương phi, theo lí có thể xử lí thứ phi kia, nhưng chính là, Yongbok mang theo suy nghĩ " nàng ta là người vương gia yêu", vậy nên vì không muốn vương gia phiền não, nên Yongbok chưa từng phản kháng qua.

    Hyunjin không biết điều này, đời trước hắn luôn nghĩ Yongbok ra vẻ đáng thương.

    Thi thoảng, dù hắn biết Trắc phi của mình thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng vẫn vì yêu cứ đâm đầu.

    Tận khi bị vị Trắc phi mình yêu thương phản bội, Hyunjin mới triệt để hiểu ra, thế gian này ngoài Yongbok , không còn ai đối với hắn thật tình.

    _____

    Tiến vào phủ, nghe thấy tiếng khóc của thư đồng , Hyunjin mới hoảng hốt nhớ ra một sự kiện quan trọng : Năm đó, cũng vào ngày này, là ngày sự vô tâm của hắn khiến Yongbok tàn phế, vĩnh viễn bị người đời gọi là một tên què.

    Đó là khi Hyunjin chinh chiến trở về, nhìn thấy một màn Trắc Phi xô ngã Vương Phi,thư đồng khóc lớn vì chân của Yongbok bị gãy, xin vương gia rủ lòng thương mời thái y cho vương phi, nhưng Hyunjin đã cho rằng y chỉ giả vờ, vậy nên hắn bỏ mặc Yongbok, bế thốc Trắc Phi về tẩm điện.

    Chưa dừng lại ở đó, ngay khi chân của Yongbok còn chưa biết có ổn hay không, hắn liền vì lời ngon ngọt của Trắc Phi mà vu cho Yongbok tội hãm hại thê thiếp của vương gia, phạt cắt thuốc, không có thuốc, Yongbok dù y thuật cao siêu cũng không thể cứu nổi đôi chân của mình, từ đó một bên chân dị tật mãi mãi, bước chân thướt tha của y bỗng chống trở thành bước chân lộc cộc của một tên què.

    Hyunjin nghĩ tới điều tồi tệ mà mình đã làm , trong lòng nóng như lửa đốt.

    Mặc kệ hình tượng lao thẳng về nơi tiếng khóc phát ra, vẫn là khung cảnh Yongbok đang nằm trên sàn lạnh lẽo nhíu mày đó, vãn là tiếng khóc nức nở của thư đồng cùng tiếng kêu rên giả tạo của Trắc Phi đó, nhưng kiếp này, Hyunjin đã cho mình một lựa chọn đúng đắn.

    - Ngươi, trước tiên kêu đại phu trong phủ, còn ngươi, Jisung, mau dùng khinh công vào cung vác thái y qua đây.

    Jisung vừa hộ tống thái y vừa cảm thán :

    - Trước nay sao ta không biết vương gia sủng phi nhỉ, bất quá cũng tốt, vương phi xinh đẹp kia thiện lương bao nhiêu, đâu như mụ Trắc Phi đáng ghét xấu xí kia !!!

    Thái y : ......

    Yongbok được Hyunjin ôm về tẩm cung, Hyunjin từ sa trường về đã rất lâu không tắm, khắp người đầy mùi mồ hôi cùng ngứa ngáy, nhưng vẫn nhịn xuống, hướng vương phi của mình mà cười :

    - Cái kia, Yongbok, khắp người ta là bùn đất, nhưng vì chân đệ đau nên ta đưa đệ về phòng, ủy khuất đệ rồi

    Vì Lee Yongbok là nam tử, Hwang Hyunjin không thể gọi "nàng", vừa trọng sinh cũng ngại gọi "nương tử" hay xưng hô "ta&em" , nên gọi đệ đệ

    - Vương gia, chúng ta là bằng tuổi _ Yongbok nhẹ nhàng đáp

    - Ách...

    Vậy Yongbok, ngươi chịu đựng một chút ..

    Đặt Yongbok xuống, hắn trước tiên rửa sạch tay của chính mình, nhận lấy thau nước ấm từ người hầu, tiến đến rửa chân cho Yongbok .

    Không gian tĩnh lặng như tờ, Yongbok không tin nổi mắt mình mà hốt hoảng, đám nô tài quỳ rạp xuống mà kêu lên :

    - Chủ tử, xin hãy để chúng nô tài làm, làm sao vương gia như ngài lại có thể làm vậy được ...

    - Ta làm sao ?

    Hyunjin bình tĩnh hỏi

    - Cái kia...

    Ngài ..

    Rửa chân cho vương phi

    Hyunjin vẫn không dừng động tác, nhẹ nhàng xoa đôi cổ chân đã xưng vù lại còn trật khớp, nhân lúc Yongbok không chú ý mà dứt khoát bẻ "rắc" một tiếng

    Gia nhân đồng loạt dập đầu kêu lên :

    - Xin vương gia tha cho vương phi

    Vài tì nữ gấp đến đỏ mắt, nhìn thấy vương phi hiền thục bị vương gia bẻ gãy chân khiến họ sợ hãi không thôi.

    Hyunjin ngăn lại đám nô tài lo được lo mất , đồng thời cũng để Yongbok yên tâm :

    - Ta cái này gọi là tháo khớp, nếu không làm vậy chân của thê thử ta sẽ không chữa được, hiểu chưa.

    Yongbok từ đầu tới giờ vẫn quan sát biểu hiện của Hyunjin, nghe thấy "thê tử " liền đỏ mặt một hồi không thôi.

    Nhưng nhớ lại Hyunjin còn một Trắc Phi hắn thật lòng thương yêu, lòng y vẫn chùng xuống...

    - " Đừng tự huyễn hoặc bản thân nữa" _ Yongbok nói với chính mình
     
    Độc Sủng Vương Phi 🌺 Hyunlix 🌺
    3. Thần không biết quỷ không hay


    Hyunjin cẩn cẩn dực dực lau chân cho Yongbok , chân y thật trắng, thật mềm, sờ vào cảm giác cũng rất thích, đời trước bỏ qua y, Hyunjin cảm thấy mình đúng là phải chết một lần mới khôn ra được.

    Nghĩ tới đây, Hyunjin nhịn không được cọ cọ má mình lên đùi của Yongbok, hành động này khiến cả hai giật mình, Yongbok bất ngờ trước sự ôn nhu cùng chủ đồn của Hyunjin , còn Hyunjin lại chột dạ trước hành vi của chính mình .

    "Không phải nói bản thân không thích đàn ông sao, vậy mà vừa gặp nương tử ngươi đã thành con công xòe đuôi* rồi, Hwang Hyunjin là đồ vô liêm sỉ" _ vị vương gia nào đó tự mắng chính mình .

    Chờ khi thái y Jisung mang đến tới , khám cho Yongbok xác định y không sao, Hyunjin mới yên tâm đi mộc dục ( tắm rửa ) .

    Nhiều ngày sa trường không tắm, hắn phải thay ba lần nước mới hoàn toàn làm sạch bản thân.

    Thoải mái rồi liền nhớ ra Yongbok, mặc kệ can ngăn của mọi người, tiếp tục bưng nước ngâm chân, bôi thuốc cho Yongbok .

    Đối diện với người này, Yongbok thật không biết phải làm sao.

    Trước khi chinh chiến người này tới liếc còn không liếc nhìn y một cái, hắn sẵn sàng để kẻ khác vũ nhục y.

    Đường đường là một vương phi mà mùa đông ngay cả chăn bông cũng không cấp, bổng lộc không trao, toàn bộ trước nay đều là Yongbok tự mua cho chính mình .

    Hiện tại, người này đánh trận trở về, không một lời giải thích mà lại đột nhiên đối tốt với y, khiến y không thôi nghi vấn.

    Nhưng dù lí trí có suy nghĩ điều gì thì con tim của Yongbok vẫn không ngừng hướng về vị vương gia anh tuấn này.

    Ngay khoảnh khắc Hyunjin bế ý bỏ lại Trắc Phi, y đã nhỏ nhen nghĩ rằng

    Bị thương cũng thật tốt .....

    Vì quá mệt mỏi, Hyunjin đã nghỉ ngơi sau đó, hắn tỉnh lại lúc ngọ thiện ( bữa trưa).

    Nhìn vào bàn ăn có Trắc phi và một tiểu thiếp, Hyunjin không mấy vui vẻ mà ngồi xuống, qua một khắc (15p) vẫn không thấy hắn động đũa.

    Trắc Phi mới bày vẻ e dè chạm tay lên tay hắn mà hỏi han :

    - Phu quân, người làm sao vậy ?

    Hyunjin theo phản xạ hất bàn tay ấy ra, kinh tởm, hắn không muốn giết ả ta ngay vì sợ kinh động đến Yongbok , hắn không muốn Yongbok nghĩ hắn là kẻ tuyệt tình - nay ân ái mai chém đầu, nhưng không có nghĩa là hắn ta để ả làm gì thì làm.

    - To gan, sao ngươi dám gọi ta là phu quân, ngươi không biết chỉ có vương phi mới có thể gọi như thế sao!

    Còn nữa, vương phi đâu ?

    Sao chưa thấy vương phi !?

    - Từ trước tới nay người đều đồng ý cho thiếp gọi người là phu quân, người không nhớ sao ? _ Trắc Phi bày ra vẻ mặt đau khổ khóc lóc...

    Về phần Vương Phi thì huynh ấy đang đau chân, thiếp chỉ muốn thay người chăm sóc huynh ấy nên mới dặn phòng bếp để huynh ấy ăn cơm trong phòng cho tiện thôi.

    Nghe qua thì có vẻ chu toàn, nhưng Hyunjin đã biết bản tính của ả ta, chẳng mấy chốc nữ nhân nhu mì này sẽ gian díu với tên tể tướng, cắm cho hắn một cái sừng rồi âm mưu giết chết hắn.

    Nữ nhân như vậy, hắn sẽ tin ả ta sao

    - Câm miệng !!!

    Tiếng quát của Hyunjin khiến Trắc Phi giật mình, quên cả việc nãy giờ mình giả vờ khóc.

    - Ngươi được sủng nên quá quắt, một Trắc Phi mà dám quyết định bữa ăn của Vương phi, lại dám gọi ta là phu quân, người đâu, giáng chức Trắc phi xuống làm tiểu thiếp, đóng cửa kiểm điểm hai tháng !!!

    - Tam lang, người không thể làm vậy với thần thiếp, người quên rồi sao, thiếp đã cứu người trong cái đêm hoàng cung bị cháy đó mà !!!

    Hyunjin cau mày nhìn những giọt nước mắt giả tạo của ả, không nhắc thì thôi, nhắc tới lại khiến hắn cảm thấy bản thân đã tệ bạc với Yongbok ra sao.

    Rõ ràng ả ta không phải người cứu hắn, Yongbok mới là người làm việc đó, đời trước hắn luôn yêu chiều ả, một phần là vì yêu, phần còn lại là mang ơn cứu mạng.

    Thế nhưng, Hyunjin chưa từng nghĩ tới, ả không phải người đã giúp hắn thoát khỏi cửa tử !

    - Hừ, Ta nói cho ngươi biết, ta đã điều tra được chuyện năm xưa.

    Nếu ngươi muốn kể công thì cũng được thôi, nhưng phải xem người cứu ta có thật sự là ngươi không đã!

    Nghe thấy Hyunjin bóc trần sự thật, Trắc Phi hoàng sợ tới nhũn chân.

    Trước tình thế nguy cấp, ả liền ngã xuống, giả vờ ngất xỉu.

    Vì thân tín của tên tể tướng vẫn đứng gần quan sát, Hyunjin đành hừ lạnh, sai người đem ả nhốt về tẩm cung .

    Cá mè phải bắt một lứa, nhịn nhục trước diệt tận gốc sau cũng không muộn.

    Tại tẩm cung, Trắc Phi tức giận tát nha hoàn hai cái, mẹ kiếp, bị vương gia phát hiện chân tướng năm xưa, nay lại bị giam lỏng vào tẩm cung, tể tướng sẽ không tha cho ả mất.

    Lúc này, ả chỉ có thể đổ lỗi cho Yongbok - người mà bấy lâu ả luôn căm ghét.

    - Hừ, báo cho tể tướng đẩy nhanh kế hoạch, thêm nữa, lần này phải tiêu diệt thêm tên vương phi âm hồn bất tán kia.

    Nhớ kĩ, phải làm sao để thần không biết quỷ không hay, đừng để vương gia phát giác
     
    Độc Sủng Vương Phi 🌺 Hyunlix 🌺
    4. Yêu hận không rõ (1)


    Thuở niên thiếu, Hwang Hyunjin đam mê binh pháp, cũng rất sáng tạo trong việc rèn binh làm vũ khí.

    Nửa đêm vẫn còn ngồi thử nghiệm loại thuốc súng có sức công phá lớn.

    Vì sơ xót mà tia lửa bắn ra gây cháy, hắn may mân không bị thương, nhưng đám cháy lớn tạo ra quá nhiều khói, hắn nhất thời không phản ứng kịp, ngất đi.

    Trong lúc mơ màng, hắn nhìn thấy một thân y phục trắng lụa lôi kéo hắn ra ngoài, cứu được hắn, người kia dường như muốn rời đi, nhưng Hyunjin cứ nắm lấy tay không buông .

    Cuối cùng, người kia đành thỏa hiệp :

    - Ngươi bỏ ta ra, sau này ta sẽ đến tìm ngươi

    Vì đám cháy, chân của Hyunjin đã bị thương, tuy vết thương không sâu, nhưng vì nguyên nhân gây nên là thuốc súng, mà thời này thuốc súng chưa thực sự phổ biến, thế nên vết thương không ngừng loang ra, hoại tử, đến các thái y cũng lắc đầu ngao ngán.

    Ngay lúc Hyunjin nghĩ mình sắp tuyệt vọng chờ cắt đi đôi chân, thì mỗi đêm, một thân ảnh đều đặn ghé tới chữa trị cho hắn.

    Người kia sẽ lấy vải đen che mắt hắn, điểm huyệt để hắn nằm im rồi trị thương.

    Mới đầu, hắn phản ứng rất mạnh, nhưng sau này, vết thương tốt lên tới không tưởng, nên hắn cũng dần quen.

    Người kia không nói chuyện, chỉ là mỗi lần rời đi đều để lại một lá thư "Tam lang, bài thuốc của ngày mai là...".

    Hyunjin rất tò mò người này là ai, một ngày nọ liền tự viết thư tay, trong thư viết "Tại sao ngươi lại đặt tên ta là tam lang" , sau đó tự đặt lên người mình rồi nằm chờ người kia tới điểm huyệt mình.

    Vẫn như thường lệ, Hyunjin chỉ kịp nhìn thấy tay áo trắng tinh trước khi người kia kịp che mắt hắn lại.

    Bạch y trả lời hắn " không phải ngài là tam hoàng tử sao ?

    Sau này ta sẽ gả cho ngài, không gọi tên tự được, đành thất lễ gọi trước một chữ "lang"".

    Từ lần đó, bọn họ thường trao đổi thư tay, tình cảm trong Hyunjin cũng lớn dần.

    Tới khi chân hắn khá lên, hắn quyết định phải biết người kia.

    Vào khoảnh khắc người sắp dùng tay che đi mắt hắn, Hyunjin nhanh chóng nắm lấy cánh tay kia, nhìn được vết bớt trên cổ tay trắng ngần.

    Bạch y nhân hốt hoảng dùng tà áo đánh vào mặt của Hyunjin, khi hắn chưa kịp gặp mặt thì người kia đã nhanh chóng gạt tay hắn rồi chạy đi.

    Từ đó cả hai mất liên lạc, Hyunjin không bao giờ gặp lại ân nhân của mình nữa.

    Chỉ có mỗi ngày mở cửa đều nhị thấy lọ thuốc người kia lén đặt trong phòng từ lúc nào....

    Sau đó mấy năm , hắn gặp Trắc Phi một thân y phục trắng, vóc dáng rất giống với vị ân nhân kia, nàng lại còn sắp được gả vào phủ hắn.

    Xâu chuỗi lại thấy đều trùng hợp , Hyunjin liền nghĩ nàng ta là người cứu hắn.

    Sau này, khi đã quen thuộc hơn, hắn bỗng nghe thấy nàng ta gọi "tam lang", liền không nghi ngờ gì nữa mà tin tưởng nàng ta là ân nhân của mình, vì dư âm của những bức thư kia mà không phòng bị yêu nàng say đắm.

    Nhưng thật lạ là tới vết bớt của Trắc Phi cũng giống trong kí ức của hắn.

    Nghĩ đến đây, Hyunjin liền ngay lập tức lén bắt cóc nô tì của Trắc Phi rồi tra khảo.

    Mới đầu, ả nô tì rất cứng miệng, nhưng khi Hyunjin mang người thân của ả ta ra dọa dẫm, ả ta liền khai ra toàn bộ : Trắc Phi kia trước nay ganh ghét Yongbok được hoàng hậu yêu quý, nên thường sai người theo dõi Yongbok tìm cách hãm hại y.

    Một ngày, sát thủ tình cờ nghe được câu chuyện Yongbok kể cho nha hoàn nghe.

    Biết y đem lòng yêu vương gia, cũng biết những đặc điểm mà vương gia biết về Yongbok , vết bớt kia là ả ta tỉ mỉ làm theo, không ngờ may mắn được vương gia tin tưởng thật.

    Câu "tam lang" kia cũng là nghe lén được từ Yongbok, biết rằng từ đó chỉ có Yongbok và vương gia biết, ả liền nhanh chân tranh thủ chiếm lòng tin của hắn trước .

    Hyunjin nghe tới mà tim đập chân run.

    Hóa ra hắn bị lừa lâu tới vậy.

    Hóa ra Yongbok đã yêu hắn lâu tới như thế.

    Đời trước hắn còn coi khinh Yongbok vì y đã cười trong hôn lẽ của bọn họ.

    Hyunjin khó chịu ngồi phịch xuống,

    nếu không sống lại đời này, hắn sẽ vĩnh viễn không biết được, Yongbok đã yêu hắn trọn kiếp trước.

    Nếu không sống lại đời này, e rằng hắn vạn kiếp không đền được ơn tình nợ mạng của Yongbok ...

    Ngay đêm đó, Hyunjin đã phóng hỏa tẩm cung của Trắc Phi.
     
    Độc Sủng Vương Phi 🌺 Hyunlix 🌺
    Yêu hận không rõ (2)


    Nghe thấy tiếng ả ta cùng những tên tay sai kêu gào, Hyunjin vẫn không chút nào xúc động, hắn đứng suốt vài khắc nhìn gia nhân cố gắng dập lửa, "vô ích thôi, chính tay ta đã cắt gân chân bọn chúng rồi..." _ Hyunjin nghĩ.

    Đời trước, Yongbok cứu lấy đôi chân của hắn, hắn lại cướp đi hi vọng cứu đôi chân của Yongbok vì ả Trắc Phi kia.

    Ả ta sai một thì hắn lại sai mười, thế nên, kiếp này trước mắt Hyunjin trả lại cho ả món nợ đôi chân và mạng sống.

    Còn về Yongbok , hắn sẽ từ từ bồi y.

    " Vương phi, vương phi...."

    Nha hoàn kêu lên khi thấy Yongbok ôm hộp thuốc cà nhắc chạy về phía tẩm điện, gương mặt y hiện lên nét sợ hãi không thôi.

    Yongbok thật lương thiện, em vẫn muốn cứu kẻ đã chà đạp em bao năm qua.

    Hyunjin sẽ không để em làm điều đó, hắn tới ôm em lên , bế em đạp gió bay về tẩm điện của vương phi, Yongbok không ngừng giãy giụa, em muốn cứu Trắc Phi :

    - Vương gia, người thả ta xuống, ta có thể cứu trắc phi mà ?!!

    Vừa thả Yongbok vào giường, y lại toan chạy ra, Hyunjin nhanh chóng kéo em lại, áp chế em bằng một nụ hôn dài...

    Môi Yongbok thật mềm, cũng thật ngọt, hôn y thực thoải mái.

    Khoảnh khắc chạm môi Yongbok, hắn biết mình yêu rồi.

    Trước nay nói không yêu nam nhân, hiện tại cũng không muốn cùng nữ nhân.

    Kiếp này Hwang Hyunjin ta chỉ yêu Lee Yongbok !!

    Yongbok hốt hoảng trước nụ hôn của Hyunjin , y đẩy hắn ra thở hổn hển :

    - Vương gia, ngài hãy tin ta, ta không có hại Trắc Phi đâu, ta..ta sẽ cứu nàng ta..

    - Sao em một lòng muốn cứu ả ta thế ?

    - Vì đó là người mà ngươi yêu!!!

    Cả hai cùng đứng hình trước câu nói của Yongbok , vành mắt em đỏ lên, em cố cắn môi, năn nỉ Hyunjin :

    - Ta...

    Nếu đó là người ngài yêu, ta sẽ không làm hại đâu.

    Tin ra đi, ta có khả năng chữa bỏng rất giỏi !!!

    - Ta biết ....

    Nhưng là ta cố ý giết Trắc Phi

    - H-hả...

    Người...

    - Ta giết bao nhiêu mạng rồi, có thêm một trắc phi cũng có gì lạ sao ?

    - Nhưng, nhưng đó là người mà ngài yêu...

    - Không phải, ta không yêu ả !( Hyunjin cáu giận , người ta yêu là em cơ mà _ hắn nghĩ )

    Yongbok im lặng, nếu là người Hyunjin muốn giết, y cũng không có cách nào ngăn cản.

    - Còn nữa , ta đương nhiên biết em chữa bỏng rất giỏi, năm đó em còn trẻ vậy đã cứu được chân của ta cơ mà ...

    - Ngươi..

    Biết rồi sao

    - Sao em không giải thích với ta ?

    - Người từng đánh ta khi ta gọi người là tam lang...

    Hyunjin khựng lại, đôi tay đang nắm lấy y cũng run run.

    Sự ngông cuồng đời trước đã để lại cho hắn thật nhiều hậu quả.

    Hyunjin quỳ bên giường của Yongbok , gục mặt lên đùi y, thì thầm hỏi :

    - Yongbok này, em có tin vào luân hồi không ?

    - D-dạ ? _ Yongbok nghi hoặc hỏi

    - T- ta thật sự biết lỗi rồi, ta không bao giờ...

    Tệ bạc với em như vậy nữa, tha thứ cho ta nhé, Yongbok ?

    - Ta không có giận người....

    Yongbok vẫn vậy, y thật hiền lành, sự thiện lương của y khiến Hyunjin cảm thấy xấu hổ.

    Một vương gia ngạo mạn như hắn có còn chiếm lấy được trái tim em ?

    - Yongbok , ta còn biết em yêu ta từ trước nữa.

    Vậy..

    Ta còn cơ hội hàn gắn với em không ?

    Yongbok im lặng nghĩ ngợi, y biết , sâu trong trái tim, y yêu Hyunjin tới chết đi sống lại.

    Đời này, Yongbok chưa từng làm chuyện gì có lỗi với gia đạo tổ tiên, nhưng y đã từng vô sỉ xin được ban hôn, vô sỉ cười tươi trong hôn lễ với hắn, vô sỉ mặt dày ở lại vương phủ dù có bị chà đạp tới mức nào...

    Một lần cuối, y muốn vô sỉ một lần nữa thôi.

    Y muốn nắm lấy tình yêu này, dù cho nó có vô định không rõ ...

    Yongbok tự thấy mình là kẻ ích kỉ, nhưng con tim của y mách bảo rằng nếu không ích kỉ hôm nay, e rằng khi bình minh ló dạng, Hyunjin sẽ lại rời đi như mùa đông năm ấy hắn đã từng ....

    Y ôm lấy hắn, dè dặt trao Hyunjin cái hôn thay câu trả lời.

    Hyunjin mừng rỡ đỡ lấy eo thê tử mà đáp lại nụ hôn.

    Ông trời thật ưu ái với hắn, đã cho phép một kẻ tồi tệ như hắn sống lại mà lại còn để hắn lần nữa có được tình yêu của y...

    Yongbok để mặc cho Hyunjin càn quấy trên thân thể mình.

    Từng cái chạm, từng tiếng thở dốc của hắn được y khảm vào trong tim.

    Yongbok sống một đời dịu dàng, duy chỉ có tình yêu dành cho Hyunjin là mãnh liệt tới không tưởng.

    Y nằm dưới thân Hyunjin cảm thụ từng đợt yêu thương, bất giác hồi tưởng lại đêm tân hôn ngày ấy mà rơi lệ.

    Hyunjin ngày ấy không yêu y, cũng không hề tôn trọng y, hắn thậm chí còn không thèm chạm vào y, trực tiếp đẩy ngã Yongbok rồi nằm quay lưng với y mà ngủ...

    Nhìn thấy Yongbok rơi lệ, hắn giật mình ngẩng lên mà ôm lấy y.

    Hyunjin tự trách chính mình quá vội vàng, vừa bày tỏ đã vội thất thố với Yongbok, tuy hai người đã thành thân nhưng chưa từng viên phòng, lúc này tẩm điện của Trắc Phi còn cháy hắn lại vội đặt vương phi dưới thân, nghĩ mình khiến Yongbok hoảng sợ, Hyunjin liền tìm mọi cách an ủi y :

    - Yongbok , ta làm em hoảng sợ sao, ta...

    Ta xin lỗi, đừng sợ, ta là thật lòng yêu em, nếu em không thích ta liền...

    Yongbok hôn lấy vương gia trông còn luống cuống hơn y kia, y mới là người hoảng sợ, sợ vương gia nhất thời hứng thú, sợ vương gia không chấp nhận nổi một nam tử như y...

    - Không, không có, ta vui vì ngài cũng yêu ta, Yongbok cười trong làn nước mắt ...

    - Ta yêu em, Yongbok ...
     
    Độc Sủng Vương Phi 🌺 Hyunlix 🌺
    5. Lý do hoàn hảo


    Yongbok thức dậy với thân thể nhức mỏi không thôi, đã quá giờ dùng bữa sáng, mặt trời lên rất cao rồi y mới tỉnh lại.

    Em xấu hổ mộc dục trước nụ cười khúc khích của các tì nữ, vương phi mệt mỏi như thế, sợ là cả phủ ai cũng biết tối qua vương gia cùng thê tử đã nồng cháy như thế nào.

    Yongbok đỏ mặt tựa lưng vào thành bồn, nghe tiếng người hầu - kiêm người bạn thân thiết của mình thủ thỉ :

    - Ta nói này Yongbok, người thật sự tin tưởng vương gia sao ?

    Vừa trở về 1 ngày đã giết trắc phi, sủng hạnh ngươi, còn thề non hẹn biển.

    Không phải rõ ràng có âm mưu sao ?

    Yongbok nhắm nghiền mắt, chính em cũng thấy Hyunjin rất lạ, nhưng em không khống chế nổi lòng mình, không thể nào ngừng vui mừng trước tình yêu bất chợt này...

    - Ngươi chưa từng yêu ai, Jeongin , khi ngươi thật sự đem lòng ái mộ một người , thì dù hắn có siết cổ ngươi, thì ngươi cũng lo sợi dây thừng làm đau tay hắn...

    _____________

    Hyunjin trở về vào giờ ngọ thiện (bữa trưa) , hôm nay sắc mặt hắn đặc biệt âm trầm, trên tay còn cần theo một túi vải đáng nghi, trông như vương gia vừa giết ai đó rồi đem thủ cấp (đầu) của hắn về ném cho cẩu ăn vậy .

    Đám gia nhân nhìn sắc mặt âm trầm đó mà thầm cảm thán, có phải vì trắc phi mới qua đời nên vương gia mới đáng sợ vậy không ?

    Thay vì hoảng sợ, trên dưới lại thấy lo cho vị vương phi đáng thương thiện lành hơn....

    Khoảnh khắc chiếc bọc vải đáng nghi được đặt xuống bàn ăn, kẻ hầu người hạ trong điện gần như nín thở .....

    C-cái gì thế.....

    ( Minh họa : tưởng tượng cái bọc vầy mà đặt lên bàn ăn nè 🐒 )

    Lúc Hyunjin đang đen mặt ngồi tại đình chờ thê tử của mình tới dùng bữa, thì Yongbok đang nghiên cứu loại thuốc mới ở sân sau.

    Jeongin hớt hải chạy vào báo cáo tình hình với Yongbok, về vương gia đen mặt chờ em ra sao, và cái bọc hắn để trên bàn khả nghi như thế nào ...

    Tới giờ dùng bữa, Hyunjin đã cho hạ nhân ra ngoài hết....

    Khác với những gì mọi người nghĩ, vương gia mới phút trước còn mang bộ mặt âm khí lạnh lẽo, ngay khoảnh khắc Yongbok xuất hiện lại trở thành cẩu tử vẫy đuôi.

    Vừa nhìn thấy thân ảnh lam sắc của thê tử phía xa, Hyunjin liền bỏ cả hình tượng xông tới đỡ lấy người nhỏ hơn, đoạn đường tới đình rất ngắn, thế mà Hyunjin nói biết bao nhiêu là chuyện :

    - Thê tử, Yongbok , em có mệt không, hôm trước chân em bị thương, hôm qua mệt mỏi lại còn chạy lung tung, lúc nãy ta đi tìm em nhưng không thấy, em đã ở đâu thế ?

    Yongbokiee à ...

    Yongbok cười mỉm mà dựa vào người kia, em không trả lời, nhưng nụ cười trên môi của em cũng đủ để kẻ lớn hơn phấn khích không thôi .

    Trước không khi hường phấn của đôi phu phụ trẻ, Jeongin phía sau chêm vào một câu :

    - Ai nhìn vào không biết còn tưởng vương gia có âm mưu gì, tự nhiên đối xử tốt với vương phi .

    Lời vừa dứt, lập tức có một bàn tay lao tới đánh vào đầu Jeongin, Jisung tức giận mà chống nạnh chất vấn Jeongin , hai kẻ lắm lời lời qua tiếng lại không ngừng .

    - Sao ngươi dám nói như vậy, ngươi biết nhiêu đó là đủ để kết tội chết cho ngươi không

    - Yaaa, ngươi đánh ta cũng đau sắp chết rồi này

    - ($!%-$×'(

    - &+%!(')'(

    Tiếng cãi nhau chỉ dừng lại khi Yongbok gọi cả hai vào ăn cơm, Jeongin và Jisung vốn dĩ là hầu thân cận, cũng là bằng hữu, hai tên đó cũng không kiêng dè gì mà khoanh chân chung bàn ăn với chủ tử.

    Bọc vải kia cũng không phải thủ cấp, là một lọ gốm, bên trong đựng canh gà hầm cùng thảo dược .

    Hyunjin từ sáng tới quân doanh luyện đao kiếm, đi qua trấn thấy một tửu lầu đông người tới phải xếp hàng, vì muốn mua thử cho thê tử nên hắn đen mặt xếp hàng, đen mặt hứng nắng, đen mặt xách túi vải ra về .

    Chỉ khi nhìn thấy Yongbok, hắn mới cảm thấy tất thảy xứng đáng .

    _________

    Hyunjin nằm trên đùi Yongbok, cảm nhận từng cái chạm nhẹ của ái nhân đặt lên gò má hắn, thật tuyệt, thật hạnh phúc.

    Đời trước, Hyunjin bỏ qua Yongbok mười năm, hiện tại sống lại, hắn muốn bù đắp cho em cả cuộc đời....

    Bình yên chưa được bao lâu, khi Yongbok vừa thiu thiu ngủ trong cái ôm yêu thương của vương gia, ám vệ lại nhảy xuống bên cạnh họ mà đưa một tin chấn động : Tể tướng và phụ thân của Trắc phi đã chết - quan bộ hình đã đem quân bao vây lấy phủ vương gia .

    Cái ôm của Hyunjin vô thức siết chặt lại

    Yongbok giật mình tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn đến vương gia đang cau mày ....

    Hyunjin trấn an em bằng những nụ hôn nhỏ, cả hai cùng nhau tiến về tẩm điện trắc phi, nơi mà hai kẻ điên kia đang làm loạn.

    Đời này, không còn Trắc phi vu oan giá họa, hoàng đế cũng chưa ra ngoài vi hành, Hyunjin muốn xem hai tên kia rút cục có thể làm gì hắn .

    _______
     
    Độc Sủng Vương Phi 🌺 Hyunlix 🌺
    Lý do hoàn hảo (2)


    - Yo, ta còn tưởng tể tướng trăm công ngàn việc, nay lại có nhã hứng ghé thăm tệ phủ, còn đi cùng với nhạc phụ đại nhân của ta, thật lấy làm lạ nha ~ ( Hyunjin trào phúng mở màn cuộc gặp mặt)

    Vừa nhìn thấy Yongbok, quan bộ hình (cha của Trắc Phi) liền sai đọc lệnh bắt giữ em.

    Ông ta gán cho em cái tội danh hại chết ái nữ của mình :

    - Vương gia, lúc còn sống ái nữ nhà ta một lòng một dạ vì ngươi, vậy mà vương phi nỡ lòng nào hại chết nó.

    Ta trước là đến nói lí, sau là đến chiếu theo quốc pháp mà áp giải Lee Yongbok !!!

    Chắc ta phải tệ với em lắm, mới khiến một kẻ không ở trong vương phủ cũng biết ta sủng thiếp mà ghẻ lạnh em...

    Xin lỗi em, Yongbok

    phản ứng đầu tiên của Hwang Hyunjin là nhìn về phía em, tiếp theo là suy nghĩ như vậy .

    Nhìn đến Yongbok một mực muốn phản bác nhưng lại không dám nói, nét tuyệt vọng trong mắt em khiến hắn không ngừng trách cứ bản thân khi trước.

    Bất quá, hắn không còn là vương gia ngu muội như trước kia nữa,

    Hwang Hyunjin giữ nguyên vẻ mặt âm trầm, hỏi :

    - Ngươi có chứng cứ không, huh ?

    Tể tướng tiếp lời , cho người mang lên một bức thư tay cùng một con dao găm , là dao mà Yongbok thường mang bên người.

    Nội dung trong thư là Trắc phi bị vương phi đe dọa, e là không sống được bao lâu, xin tể tướng đòi công đạo, còn con dao thì đã dính máu, tể tướng nói rằng con dao này được tìm thấy trong điện đã cháy, nghi là vương phi cắt gân chân của Trắc phi!

    Hwang Hyunjin ngửa đầu cười lớn, như thế này mà lại muốn qua mặt hắn sao ?

    - Ta nói các người nghe, lý do nghe cũng hay đấy.

    Tới chứng cứ cũng chuẩn bị , nhưng các ngươi coi Hwang Hyunjin ta là kẻ ngốc hay sao ?

    Dùng thứ này để lừa người ?

    Tẩm điện cháy rụi lại có một con dao còn máu tươi ?

    Một bức thư tay lại khẳng định thê tử ta giết người?

    Ta nói này, các ngươi thiểu năng hết rồi à ?

    Tể tướng thất thế, liền đánh ra con bài cuối cùng, hắn vỗ nhẹ vào vai quan bộ hình ra hiệu.

    Phút chốc, lão ta khóc rống lên, ăn vạ ngay tại vương phủ :

    - Ngươi, vương gia ngươi tuyệt tình tuyệt nghĩa, ta đây sẽ bố cáo thiên hạ, ngươi cùng vương phi bức chết tiểu nữ nhà ta !!!!

    Nhân lúc hỗn loạn, hắn cầm con dao độc, định bụng lao tới kết liễu Yongbok.

    Con gái hắn dù có chết, cũng phải chết có lợi ích !!!

    Xoẹt

    Hwang Hyunjin đã giết quan bộ hình

    Vì trong lúc hỗn loạn nhất

    Hắn vẫn chỉ nhìn tới em

    Vậy nên, Hwang Hyunjin không cho phép Lee Yongbok gặp nguy hiểm.

    _______

    Lịch sử lại lặp lại

    Đời này, hắn và em lại phải ngồi chung một chiếc xe, bị áp giải vào ngục.

    Chỉ khác là đời này em không bị thương

    Đời này không ai chửi mắng họ

    Đời này, họ yêu nhau .

    Hwang Hyunjin ngồi trong xe, cười cười chọt vào má Yongbok :

    - Thê tử, xui xẻo cho em, yêu ta liền ngồi xe tới đại lao, hắc hắc.

    Yongbok cười, trông em chẳng có vẻ gì buồn tủi , em còn hướng ánh nhìn long lanh về phía Hyunjin thủ thỉ :

    - Là xui cho ngài, vương gia đại nhân.

    Em từng nguyện với ông trời, nếu ngài yêu em, em chết không hối tiếc.

    Như thế nào lại kéo theo người cùng vào đại lai rồi, haha....

    ________

    Ta ôm lấy em,

    Chúng ta đều cười,

    Như thể ngày mai chẳng còn quan trọng vậy.

    Thực ra

    Hôm qua

    Ta đã mơ thấy

    Một vị đạo sĩ nói với ta rằng

    Sinh mệnh mới này của ta

    Có thể biến đổi

    Nhưng không thể trái với thiên kiếp

    Tức là

    Em có thể không chết

    Ta có thể không chết

    Nhưng vào đại lao

    Chịu hỏa hoạn

    Là không thể tránh khỏi

    Ủy khuất em rồi

    Yongbok

    __________

    < Yongbok pov >

    Nằm trong lòng chàng, thật tuyệt.

    Dù chúng ta đang ở đại lao .

    Ta từng nghe nói, phía xa nơi biên cương,

    Có một đất nước thảo nguyên xanh bát ngát

    Nơi đó,

    Sau khi kết hôn

    Phu quân sẽ ôm thê tử của mình

    Ngủ trên rơm một đêm

    Để thể hiện sự đồng cam cộng khổ

    Như ta và vương gia lúc này

    Đột nhiên ta muốn cười

    Ta đã kể cho chàng nghe

    Hyunjin nói rằng

    Khi ra khỏi đây

    Chàng sẽ mang ta tới thảo nguyên đó

    Chúng ta sẽ uống sữa

    Ăn đùi cừu

    Ngồi bên bếp lửa

    Thổi sáo và nhảy múa

    Ta cười

    Chàng cũng cười

    Chúng ta đã dành cả đêm để kể

    Kể về bầu trời

    Ánh sao

    Nụ cười của ta

    Ánh mắt của chàng

    Và cả chuyện

    Chàng đã sống lại, một kiếp...

    Nếu hỏi ta có muốn sống lại không

    Thì ta muốn

    Sống lại ở kiếp mà Hyunjin yêu ta

    Ta không giận chàng,

    Thật tuyệt

    Khi tình yêu này là chân thực

    Hyunjin ngủ rồi

    Ta đã bóp chân cho chàng ấy

    Lần đầu tiên làm những thứ thê tử thường làm

    Lại còn lén lút

    Thật ngại

    :3
     
    Độc Sủng Vương Phi 🌺 Hyunlix 🌺
    6. Long không gầm, ngươi tưởng là rắn nước ?


    Đúng như đời trước , tể tướng phóng hỏa đại lao vào buổi chiều, nhưng đời này, Hwang Hyunjin còn chưa tới 30 tuổi.

    Vẫn là màn đòi binh phù, vẫn là điểm cáo trạng.

    Nhưng đời này, Hwang Hyunjin và Lee Yongbok đều khỏe mạnh.

    Đời trước, Hwang Hyunjin bị ép uống thuốc độc phế võ công, biết điều đó, nên kiếp này hắn đã sớm uống thuốc giải từ trước .

    Ngươi đấu với ta, ngươi có mưu mẹo

    Ta đấu với ngươi, ta có thiên kiếp.

    Long không gầm, đừng tưởng là rắn nước !

    ______

    Tể tướng bỏ mạng nơi đại lao đang cháy ngùn ngụt, Hwang Hyunjin nhìn đám người đang cố gắng dập tắt ngọn lửa kia đi, nhớ về khung cảnh kiếp trước, trong lòng lại thấy thương Yongbok hơn một chút ....

    Yongbok đứng cạnh hắn, tay em nắm chặt tay người lớn hơn, nếu số trời đã cho vương gia sống lại, nếu thiên mệnh không muốn hai người chia xa, thì Yongbok nhất định không buông tay chấp niệm của mình nữa .....

    ________

    Bởi cái chết của Trắc phi và quan bộ hình có nhiều nghi vấn,

    Hwang Hyunjin bị đình chỉ việc triều chính

    Giam lỏng ở nhà

    Hắn cười hắc hắc há miệng ngậm chùm nho mà Yongbok đút cho , thi thoảng sờ soạng người phu nhân , Yongbok đỏ mặt đánh vào tay hắn

    - Phu quân, ngươi đang bị đình chỉ điều tra đó, có thật ngươi đang buồn không thế !!!!

    - Có a ~ ta rất đau buồn, vậy nên vương phi có thể dùng chính ngươi tới thương thương ta một chút không ?

    Jeongin đang quạt cho em, cũng góp vui vào một câu :

    - Phải ah, thời gian rảnh rỗi, sớm có kinh hỉ

    ( Cả hai đều là nam mà Jeongin bị cái nết hề = )))

    Có nói chưa nhỉ, từ khi có tình yêu, Hwang Hyunjin trở nên dễ tính lắm.

    Không khí trong vương phủ cũng bớt căng thẳng hơn nhiều.

    Thi thoảng Jeongin , Jisung vẫn thường hùa theo hắn mà trêu chọc vương phi .

    Yongbok đỏ mặt, vương gia cái gì, Hwang Hyunjin là vương bát đản mới đúng.

    Em bỏ chạy trong sự xấu hổ, phía sau là kẻ đang hớt hải chạy theo em

    Vương phủ náo nhiệt tới mức

    Không ai nhớ rằng

    Cửa phủ đang bị niêm phong = )))

    (Là cả phủ bị giam lỏng mà vẫn mắc zui á )
     
    Độc Sủng Vương Phi 🌺 Hyunlix 🌺
    9. Phúc và Hoàng ( Kết )


    Phiên điều tra kéo dài tận 2 tháng, suốt 2 tháng đó, vương gia cùng vương phi của hắn ngọt ngào ở vương phủ , tới mức ngày đi lãnh án, trông Hyunjin còn có chút không nỡ, rất buồn cười.

    Qua 2 tháng, Hyunjin cũng thành công dưỡng cho Yongbok béo lên một vòng.

    Bây giờ ôm em rất vừa tay, trắng trắng, mềm mềm tại còn thơm nữa .

    Hắn thật sự không muốn tách rời thê tử, Hwang Hyunjin cảm thấy mình chơi chưa đã .

    ________

    Hoàng huynh của Hyunjin - Hoàng đế Bangchan .

    Chứng kiến tiểu đệ chiến công hiển hách, danh tiếng lẫy lừng, là điều mà hoàng đế tự hào nhất.

    Hoàng đế tất nhiên không nỡ phạt em trai yêu quý của mình.

    Nhưng để trấn an lòng dân

    Vương gia và vương phi vẫn bị đày ra biên cương nửa năm

    Nói là bị đày

    Chứ thực tế Bangchan đang thưởng cho đôi trẻ

    Một kì nghỉ.

    ______________

    Hyunjin cùng em cười tươi

    Bọn họ là những kẻ duy nhất

    lĩnh án phạt mà lại vui tới vậy

    Xét công lao của cả hai,

    Hoàng đế Bangchan cho phép họ được mang theo tài sản khi bị lưu đày

    Thật sự như một chuyến du lịch

    Trong xe ngựa

    Em và Jeongin đang nằm ngủ thoải mái

    Ngoài xe ngựa

    Hyunjin cùng xa phu - Kim Seungmin

    Nói về nhân sinh

    Thật ấm áp.

    Yongbok từng nói với Jeongin

    Khi em yêu một người

    Em sẽ hiểu

    Xúc cảm của Yongbok

    Jeongin hiện tại hiểu rồi

    Từ khi gặp xa phu Seungmin ,

    Jeongin liền hiểu rồi = ))))

    ___________

    Hyunjin và em

    Tới biên cương

    Đi thẳng qua

    Tới tận đất nước thảo nguyên xanh trải dài ấy

    Em và Hyunjin

    Đã cùng ngủ trên đống rơm

    Cùng ngắm sao trời

    Cùng khiêu vũ dưới ánh trăng

    ______________

    Hyunjin ôm em ngồi bên đống lửa

    Hôm nay lạnh quá

    Sắp vào đông rồi,

    Chuẩn bị trở về thôi.

    Em lôi từ tay áo ra

    Một tờ giấy

    Ở thời này không có giấy

    Em nhặt được nó

    Khi đang đi dạo cùng Hyunjin

    Nó là một bức ảnh

    Nhưng họ không biết

    Họ ngắm nhìn nhân vật trong ảnh

    Thật giống ta và em

    Thế gian này nhiệm màu mà nhỉ

    Chắc là thượng đế

    Đã bỏ quên

    Bức hình này ở đây

    Phía sau ảnh ghi cái gì đó

    Mà em và hắn đọc không hiểu

    Trên ảnh ghi

    " Phúc và Hoàng

    0320 ❤ 0915 "

    OTP real ở mọi vũ trụ

    🙂))

    CHÍNH VĂN HOÀN
     
    Độc Sủng Vương Phi 🌺 Hyunlix 🌺
    10. Phiên ngoại đặc biệt


    - Cái thứ gì thế này ??

    Hwang Hyunjin ngồi trong thư phòng, cau mày nhìn đứa nhỏ đang a a bò vào chỗ mình.

    Cục bông này phỏng chừng chưa đầy một tuổi, phấn nộn mũm mĩm rất đáng yêu.

    Nhưng với Hwang Hyunjin , trẻ con là vấn đề nhạy cảm.

    Hắn là vương gia, đã trạc tuổi tứ tuần nhưng nhất quyết không lập thiếp.

    Nhiều lần quan lại nói hắn cần nghĩ cho đại cục, tìm một thế tử sau này hương khói, lại còn duy trì gia thế vương tộc.

    Hwang Hyunjin cười lạnh, một đời trước khi ta rơi vào thảm cảnh, ngoài Yongbok ra chưa từng có ai nguyện ý ở cạnh ta.

    Thế nên, Hwang vương đã ngoài bốn mươi vẫn chỉ độc một mình Yongbok là thê thiếp trong phủ.

    Hễ nghe ai nhắc tới " thế tử ", "trẻ con" là Hwang Hyunjin lại điên lên.

    Không thèm để tâm đến cục bột đang bò tới, Hwang Hyunjin cúi đầu xuống tiếp tục phê duyệt tấu.

    Từ khi phục chức tới nay đã chục năm, hắn cùng vương phi cứu khổ cứu nạn qua ba bốn đợt rét mới lấy lại được lòng tin của bá tánh.

    Đâu thể vì một đứa nhỏ chưa biết đi mà sao nhãng công việc.

    Đứa nhỏ tới gần Hyunjin, ê a đòi hắn bế.

    Gã đàn ông trừng mắt với nó, xấu tính mà lẩm bẩm " đi đi nhóc con".

    Cục bột nhỏ bám lên vai hắn, hai cẳng chân bé xíu nhướn nhướn đứng dậy, vì lúc lâu sau Hyunjin vẫn không bế đứa trẻ, nó té xuống sàn nhà, cái mông tròn ủm tiếp xúc với mặt sàn không phát ra tiếng kêu, nhưng đứa nhỏ đau tới huhu khóc.

    " Oe oe oe ...."

    Hyunjin thở dài, bế đứa trẻ trên tay.

    Cục bột nhỏ vẫn như cũ kêu gào, thẳng đến khi nắm được tóc gã đàn ông to lớn.

    Vương gia đen mặt khi đứa nhỏ nhễ nhại nước dãi lên áo lụa xanh quý giá của hắn.

    Đúng là đời này có Yongbok là trẻ con đủ rồi, ít nhất thì tiếng em ấy khóc dễ nghe hơn tiếng cục bột ú nu này kêu gào.

    - Con đây rồi cục bột nhỏ ~

    Hyunjin mỉm cười thả đứa nhỏ ngồi bên mình, bày ra tư thế dang hai tay chờ Yongbok ôm hắn.

    Yongbok cũng tươi cười tiến sát gần, vươn hai tay ra rồi...

    Ôm lấy đứa nhỏ.

    Vương gia chính thức coi đứa trẻ này là thù địch.

    - Nói ta nghe Yongbokie, sao em lại nhặt cái thứ này về ?

    Yongbok cười cười nhìn thái độ thù địch mà Hyunjin giành cho đứa nhỏ.

    Nức tiếng là vị vương gia tài ba, tướng quân uy vũ trong quá khứ mà lại không có đích thế tử, điều đó cũng khiến y thấy có lỗi vô cùng .

    - Hyunjinie, đây là con của thái tử.

    Năm ngoái phúc tấn vì khó sinh mà mất.

    Quốc sư nói nó không thể ở trong cung, kiến nghị các vương thần nhận nuôi nó.

    Ta đã len lén " đi cửa sau " để mang đứa nhỏ về đó nha ~ người phải yêu thương tiểu thế tử của chúng ta chứ ?

    Hyunjin nghe tới " thế tử của chúng ta" thì hài lòng không ít.

    Nói Yongbok lương thiện quả không sai, đứa nhỏ có lai lịch thế này, ai dám nhận nuôi nó chứ.

    Vậy mà vương phi còn nói giảm nói tránh, như thể đứa trẻ này là phúc khí quang lâm lắm.

    - Thế em đặt tên cho cái cục này là gì

    - Đừng có gọi Youngjin là cục này cục nọ, cũng không được chỉ tay vào con như thế !

    Yongbok đánh nhẹ vào tay Hwang Hyunjin , có lẽ y là vị vương phi " lộng quyền " nhất lịch sử khi dám động tay động chân với vương gia như vậy.

    Ai bảo hắn ta trẻ con quá làm gì, có đôi lúc Yongbok tự hỏi Hyunjin có thật sự đã ngoài bốn mươi không.

    Ôm lấy Yongbok và đứa nhỏ trong tay, Hyunjin rất mãn nguyện nhìn nụ cười của vương phi nhà mình.

    Hắn không thật sự vui mừng khi có thêm một đứa nhỏ, nhưng lại rất hạnh phúc nếu điều này làm Yongbok vui.

    ____

    Không vui mừng là đúng.

    Vào sanh thần 3 tuổi, đứa nhỏ này cầm ngọc ấn của hắn chơi đùa, kết quả làm vỡ đôi .

    Đã thế Yongbok còn yêu thương nói rằng đứa trẻ không cố ý, trách cứ Hyunjin để ngọc ấn lung tung.

    Báo hại hắn lúc bê tấu chương phải ấn hai lần ngọc mới ra thành hình vuông hoàn chỉnh.

    Suốt mấy tuần liền các quan địa phương ôm trong mình thắc mắc sao ấn kí của vương gia lại bị chia làm hai nửa.

    Năm bảy tuổi, đứa trẻ sáng dạ biết đọc biết viết, lại còn vẽ rất đẹp.

    Nhưng cục bột nhỏ lại luôn chỉ họa Yongbok và nó, khiến cho Hyunjin điên tiết mấy năm trời.

    Mười tuổi, đứa nhỏ lần đầu cầm thương học võ, Hyunjin dùng thủ thuật gian lận, xấu xa mà đánh vào mông nó một cái.

    Đứa nhỏ oa oa khóc với Yongbok.

    Kết quả vương gia ngủ ở thư phòng tận mấy ngày.

    Mười lăm tuổi văn võ song toàn.

    Yongbok vẫn như cũ quan tâm yêu thương gọi nó " cục bột nhỏ ".

    Có mấy lần Youngjin tỏ thái độ với y, nó chê tên " Bột nhỏ" trẻ con làm cho Yongbok buồn suốt cả ngày.

    Vương gia tức điên lên mà la mắng nó là nghịch tử.

    Như bao thanh niên trong độ tuổi, Youngjin tức giận bỏ đi khiến Yongbok tìm suốt cả đêm.

    Vẫn là Hyunjin đi gọi nó về nhà.

    Đó là lần đầu tiên hắn trừng phạt đứa nhỏ.

    Youngjin quỳ suốt 3 canh giờ trước cửa phòng Yongbok, cuối cùng vẫn là vương phi yêu thương đứa nhỏ nhất.

    Còn Hyunjin lại không thèm nhìn nó suốt vài tháng.

    Hwang Yuongjin luôn nghi hoặc phụ thân có hay không yêu thương nó.

    Cho tới ngày nó lần đầu xuất quân, Hwang Hyunjin thức nguyên một đêm nói chuyện với con mình.

    Còn trao nó khảm đao hắn cất giữ mấy chục năm.

    Ngày Youngjin trở về một thân đầy thương tích,có lẽ đó là lần duy nhất hắn thấy phụ thân khóc.

    Dù có tới hai phụ thân, nhưng trên dưới Hoàng thành chưa ai từng dị nghị nó.

    Hwang Youngjin năm hai mươi tuổi biết được thân thế của mình, trái lại càng yêu thương hai người trân quý nhất đời mình hơn.

    Hwang Hyunjin và Lee Yongbok đã đi hết nửa đời người cùng nhau.

    Hai mái đầu bạc phơ chiều chiều ngồi ở đình đánh cờ, nhìn xa xa về bầu trời phía nam.

    Không biết xuân này tụi nhỏ có về không.

    Mái đầu Youngjin lấp ló ở cửa phủ, một thế tử nhưng lại suốt ngày lang bạt, mang theo cả vợ con đóng quân biên cương những mấy năm ròng.

    Hwang Hyunjin giọng đã khàn đi mà hướng Yongbok bày ra vẻ trách cứ :

    - Yongbokie, thằng nghịch tử của em về rồi kìa.

    Yongbok nhìn cục bột nhỏ ngày nào đang vui vẻ đấm lưng cho Hyunjin .

    Nó như không nghe thấy tiếng càu nhàu của phụ thân, liên tục nói nhớ vương gia và vương phi nhiều lắm.

    Y mỉm cười, thiếu niên này tuy không giống Hyunjin chút nào, nhưng phong thái thì đúng là không sai được.

    Trên bàn ăn, Hyunjin liên tục hừ lạnh dặn Youngjin đừng có nói chuyện, nhưng một tay hắn lại nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay của ái nhân.

    Yongbok cũng nhìn hắn, nụ cười của cả hai giờ đã kéo theo đầy vết chân chim nhăn nhúm trên làn da già cỗi.

    Duy chỉ có ánh mắt trước sau chứa đựng bóng hình người kia.

    Một đời có người, suốt kiếp an yên.

    Ngoại truyện hoàn.
     
    Back
    Top Dưới