Khác Độc Hành Tiên Lộ: Ta Tại Thâm Sơn Phát Trực Tiếp.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407325271-256-k893407.jpg

Độc Hành Tiên Lộ: Ta Tại Thâm Sơn Phát Trực Tiếp.
Tác giả: XanhNguyen539
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

không



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Độc Hành Tiên Lộ: Ta Tại Thâm Sơn Phát Trực Tiếp.
Chương 1: Một Người, Một Núi, Một Trường Sinh


[lời nhắc] các chương được gemini viết ra.

Giang Trần tỉnh dậy bởi tiếng chim hót lảnh lót bên tai, một âm thanh quá đỗi xa lạ với sự ồn ào của phố thị mà anh từng sống.

Mở mắt ra, đập vào mắt anh không phải là trần nhà thạch cao loang lổ vết ẩm mốc của căn hộ thuê giá rẻ, mà là những xà gồ bằng gỗ lim đen bóng, tỏa ra mùi hương trầm mặc, tĩnh mịch.

Anh bật dậy, cảm giác cơ thể nhẹ bẫng như vừa trút bỏ được hàng tấn xi măng của kiếp trước.

Ký thức tràn về như thủy triều.

Đây là Lam Tinh — một thế giới song song gần như đúc khuôn từ Trái Đất, nơi khoa học kỹ thuật ngự trị tuyệt đối.

Không có linh khí, không có ma thuật, và tất nhiên, những truyền thuyết về tu tiên chỉ nằm trong đống giấy vụn của tiểu thuyết mạng.

Giang Trần hiện tại đang ở trong một trang viên cổ kính nằm sâu trên đỉnh núi Vân Sương.

Đây là di sản duy nhất mà người thân quá cố ở thế giới này để lại cho anh.

Một vùng đất bị người đời lãng quên vì giao thông hiểm trở, nhưng với Giang Trần, nó lại là một thiên đường biệt lập.

【 Đinh!

Hệ thống Phát Trực Tiếp Tu Tiên đã khởi động thành công. 】 【 Túc chủ: Giang Trần. 】 【 Cảnh giới: Phàm nhân (Chưa nhập đạo). 】 【 Công pháp: Không. 】 【 Nhiệm vụ tân thủ: Khởi động phát trực tiếp và đạt 100 người xem đồng thời. 】 【 Phần thưởng: Tẩy Tủy Đan x1, Công pháp Thanh Vân Quyết. 】

Giang Trần khẽ nhếch môi.

Hệ thống?

Tu tiên?

Ở một thế giới mà định luật bảo toàn năng lượng được coi là chân lý tối thượng, việc anh tu tiên chẳng khác nào tát thẳng vào mặt các nhà khoa học vĩ đại nhất lịch sử.

Nhưng, điều đó chẳng phải rất thú vị sao?

Anh bước ra sân trang viên.

Một khoảng sân rộng lát đá xanh, rêu phong phủ đầy ở các kẽ ngách.

Phía sau trang viên là một thác nước nhỏ đổ xuống hồ nước trong vắt, hơi nước lãng đãng như sương khói.

Giang Trần lấy ra chiếc điện thoại đời mới nhất trong túi — vật phẩm duy nhất mang hơi thở hiện đại ở nơi này.

"Hệ thống, kết nối phát trực tiếp."

【 Đã kết nối với tất cả nền tảng mạng xã hội lớn nhất Lam Tinh.

Phòng phát trực tiếp mang tên: "Tu Tiên Ngày Đầu: Khai Mở Linh Căn". 】

Ngay lập tức, trên các trang chủ video ngắn, một phòng phát trực tiếp kỳ lạ xuất hiện.

Giữa hàng loạt những cô nàng nhảy múa theo nhạc, những game thủ gào thét, thì khung cảnh núi non hùng vĩ, tĩnh lặng của Vân Sương Sơn hiện lên như một bức tranh thủy mặc.

Lúc đầu, chỉ có vài người tình cờ lướt qua.

“Tu tiên?

Lại là một tên điên muốn nổi tiếng à?”

“Cảnh đẹp đấy, cơ mà chủ phòng đâu?

Sao chỉ thấy cái lưng thế kia?”

“Chắc lại bán thảo dược hoặc lừa đảo xem bói đây mà, giải tán đi anh em.”

Giang Trần không nhìn vào màn hình.

Anh đang đứng trước bờ vực thẳm, mắt dõi theo những đám mây trôi lững lờ dưới chân.

Anh khẽ thở dài, giọng nói trầm thấp nhưng lạ kỳ thay, thông qua hệ thống, nó vang vọng rõ mồn một trong loa điện thoại của hàng chục người đang xem:

"Mọi người tin rằng con người có thể bay mà không cần cánh?

Tin rằng một cái búng tay có thể khiến vạn vật héo úa rồi lại nảy mầm?"

Dòng bình luận bắt đầu nhảy vọt: “Ông bạn à, bớt xem phim lại đi!”

“Định luật Newton không cho phép nhé!”

“Chủ phòng diễn sâu quá, cho 1 like vì sự nỗ lực.”

Giang Trần khẽ cười, anh chậm rãi ngồi xếp bằng xuống phiến đá lớn.

Trong tâm trí, anh kích hoạt chức năng hỗ trợ của hệ thống: "Cảm nhận linh khí".

Dù thế giới này không có linh khí, nhưng hệ thống chính là "máy lọc" và "máy phát".

Một luồng khí lưu vô hình từ hư không bắt đầu hội tụ về phía trang viên.

Cây cối xung quanh bỗng nhiên rung rinh dù không có gió.

Những hạt sương li ti dưới ánh mặt trời bỗng chốc rực rỡ như những viên kim cương nhỏ, xoay tròn quanh thân thể Giang Trần.

Số lượng người xem bắt đầu tăng từ 20 lên 50, rồi 120.

“Vãi thật!

Cái gì thế kia?

Kỹ xảo CGI à?”

“Trực tiếp mà làm được kỹ xảo thế này thì tốn tiền lắm đấy!”

“Nhìn kìa, đám mây...

đám mây đang xoáy lại!”

Phía trên đỉnh núi Vân Sương, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.

Đám mây trắng vốn đang trôi lững lờ bỗng nhiên co cụm lại thành một vòng xoáy khổng lồ, tâm của vòng xoáy hướng thẳng xuống đỉnh đầu Giang Trần.

Một luồng sáng nhạt bao phủ lấy anh, khiến tà áo vải thô bay phấp phới.

【 Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ tân thủ.

Phần thưởng đã phát vào không gian lưu trữ. 】

Giang Trần mở mắt, đôi đồng tử của anh như có một luồng điện xẹt qua, thâm thúy và lạnh lẽo.

Anh nhìn vào ống kính, nơi số người xem đã vọt lên hơn một ngàn người do sự tò mò về "hiện tượng lạ".

"Hôm nay, ta sẽ cho các bạn thấy, thế nào là bước chân đầu tiên vào con đường trường sinh."

Anh lấy ra từ không gian hệ thống một viên đan dược màu xanh ngọc, tỏa hương thơm ngào ngạt đến mức dù chỉ qua màn hình, người xem cũng cảm thấy một sự sảng khoái kỳ lạ từ sâu trong tiềm thức.

Giang Trần nuốt viên đan dược, và ngay lập tức, một tiếng "ầm" vang lên trong cơ thể anh như tiếng sấm nổ giữa trời quang.

Mồ hôi đen kịt, hôi thối thoát ra khỏi lỗ chân lông — quá trình tẩy tủy.

Nhưng kỳ diệu thay, ngay sau đó, một luồng nước từ hồ bơi tự động bay lên, bao bọc lấy anh như một quả cầu nước khổng lồ, gột rửa sạch sẽ mọi chất bẩn rồi lại rơi xuống hồ mà không bắn ra một giọt nào lên áo quần anh.

Phòng phát trực tiếp hoàn toàn nổ tung.

“Mẹ ơi, tôi vừa xem cái gì thế này?

Điều khiển nước??”

“Khoa học đâu?

Vật lý đâu?

Newton đâu rồi??”

“Chủ phòng, xin nhận của tiểu đệ một lạy!

Đây không phải kỹ xảo, tôi thề, tôi đang ở gần núi Vân Sương và tôi thấy cái vòng xoáy mây đó!”

Giang Trần đứng dậy, khí chất hoàn toàn thay đổi.

Anh không còn là gã thanh niên thất nghiệp của kiếp trước, mà là người duy nhất nắm giữ chìa khóa của một nền văn minh đã mất — văn minh tu tiên.

"Thế giới này quá khô khan," Giang Trần lẩm bẩm, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu lung linh.

"Để ta đem đến cho nó một chút... thần tích."

Chương đầu tiên của huyền thoại về vị tiên nhân duy nhất giữa thời hiện đại, chính thức bắt đầu từ một trang viên hoang vắng.
 
Độc Hành Tiên Lộ: Ta Tại Thâm Sơn Phát Trực Tiếp.
Chương 2: Khoa Học Hay Thần Tích?


Sau khi luồng nước từ hồ bay lên gột rửa cơ thể, Giang Trần cảm thấy từng tế bào trong người như được thay mới.

Anh đứng đó, giữa sân trang viên cổ kính, tà áo thô vẫn khô ráo lạ thường dù vừa trải qua một màn "tắm táp" giữa không trung.

Lúc này, trên màn hình điện thoại được treo lơ lửng bởi một giá đỡ vô hình (một tiểu pháp thuật cơ bản của hệ thống), số lượng người xem đã vượt qua con số 5.000 và vẫn đang tăng điên cuồng theo cấp số nhân.

Các nền tảng phát trực tiếp bắt đầu đẩy phòng của anh lên mục "Xu hướng" vì những từ khóa như #BayLên, #MaThuậtVânSương, #TuTiênCóThật.

“Ảo thuật!

Chắc chắn là ảo thuật đại tài!

Có máy bơm ẩn dưới hồ đúng không?” – Một tài khoản có tên 'Nhà Vật Lý Vui Vẻ' bình luận.

“Tôi đã phân tích khung hình, không có dấu vết của dây treo hay kỹ xảo điện ảnh.

Nếu là thật… thì Newton chuẩn bị sống dậy để thu hồi định luật mất thôi!”

Giang Trần liếc mắt nhìn dòng bình luận, khẽ mỉm cười.

Anh không vội giải thích.

Đối với anh, những người này giống như những con kiến đang cố gắng giải thích bầu trời bằng cách nhìn vào hạt cát.

"Khoa học?"

Giang Trần cất tiếng, giọng nói của anh giờ đây có thêm một phần uy nghiêm, vang vọng và có sức xuyên thấu kỳ lạ.

"Khoa học chỉ là cách các bạn quan sát quy luật của thế giới này.

Còn ta, ta đang học cách để... viết lại quy luật đó."

Anh bước đến bên một gốc cây tùng già đã khô héo từ lâu trong góc sân.

Cái cây này mục nát đến mức lớp vỏ đã bong tróc, chỉ còn là một cái xác gỗ xám xịt.

"Hệ thống, sử dụng một phần linh lực từ Thanh Vân Quyết."

【 Đã tiêu hao 1 điểm Linh lực.

Túc chủ đang thực hiện: Tiên Nhân Chỉ Lộ - Điểm Hóa sinh linh. 】

Giang Trần đưa một ngón tay thon dài, nhẹ nhàng chạm vào lớp vỏ gỗ khô khốc.

Xoẹt!

Một luồng sáng xanh biếc như màu của ngọc lục bảo từ đầu ngón tay anh len lỏi vào từng thớ gỗ.

Trước mắt hàng vạn khán giả đang nín thở, một cảnh tượng không tưởng đã xảy ra.

Từ những cành cây khô khốc, những mầm non xanh mướt bắt đầu đâm chồi nảy lộc với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Chỉ trong vòng chưa đầy mười giây, gốc tùng già héo úa đã trở nên xanh tốt đại thụ, tán lá xum xuê che kín một góc sân, thậm chí còn tỏa ra một làn hương thơm thanh khiết khiến những con chim rừng từ xa cũng bị thu hút mà bay về đậu trên cành.

Kênh chat lúc này im phăng phắc trong khoảng ba giây, sau đó là một sự bùng nổ chưa từng có.

“Trời ơi!

Sinh mệnh gia tốc?

Đây không phải ảo thuật, đây là phép màu!”

“Tôi vừa mới mang kính hiển vi ra soi màn hình... cái cây đó thực sự đã sống lại!”

“Chủ phòng... không, Tiên nhân!

Xin nhận của con một lạy!

Địa chỉ ở đâu, con muốn tới tầm sư học đạo!”

Giang Trần thản nhiên ngồi xuống dưới gốc tùng vừa hồi sinh.

Anh lấy ra một chén trà gốm cũ kỹ, nước trong bình bỗng dưng tự sôi mà không cần lửa, khói trắng lượn lờ xung quanh anh như những con rồng nhỏ.

"Đạo không phải để cầu, mà là để ngộ."

Giang Trần nhàn nhạt nói.

"Các ngươi muốn tu tiên?

Thế giới này vốn không có linh khí, các ngươi lấy gì để tu?

Lấy khói bụi thành phố hay lấy lòng tham không đáy?"

Lời nói này như một gáo nước lạnh tạt vào sự cuồng nhiệt của đám đông.

Tại một viện nghiên cứu khoa học nọ, một giáo sư già đập bàn đứng dậy, mắt dán chặt vào màn hình: "Mau!

Tìm ra vị trí của đỉnh núi này!

Đây không phải là trò lừa bịp, cấu trúc phân tử của cái cây đó đã thay đổi hoàn toàn chỉ trong vài giây.

Đây là năng lượng sinh học cấp cao!"

Tuy nhiên, điều họ không biết là, dù có trực thăng hiện đại nhất, họ cũng không bao giờ tìm thấy trang viên này nếu Giang Trần không muốn.

Hệ thống đã bao phủ một tầng "Mê trận" xung quanh núi Vân Sương.

Trong mắt người thường, nơi đây chỉ là một vùng núi dốc đứng, sương mù dày đặc quanh năm, không có đường đi.

Cùng lúc đó, trong đầu Giang Trần vang lên tiếng thông báo:

【 Đinh!

Sự kinh ngạc của thế giới đạt cấp độ 'Chấn động cục bộ'.

Thu thập được 50.000 điểm Danh vọng. 】 【 Cửa hàng hệ thống đã mở.

Túc chủ có thể đổi vật phẩm để xây dựng Tông môn. 】

Giang Trần không vội vàng.

Anh biết, sự bí ẩn luôn là thứ thu hút nhất.

Anh tắt phát trực tiếp ngay khi lượng người xem đạt đến đỉnh điểm 100.000 người, mặc kệ những tiếng gào thét tiếc nuối và những dòng donate (ủng hộ) tiền tỷ đang nhảy liên tục trên màn hình.

Anh đứng dậy, nhìn vào lòng bàn tay mình.

Luồng linh lực xanh nhạt vẫn đang lưu chuyển.

Anh nhớ đến luật lệ của chính mình.

Truyền thụ đạo nghiệp?

Có thể.

Nhưng không phải bây giờ, và chắc chắn không phải theo cách rẻ rúng.

"Hệ thống, nếu ta muốn truyền thụ cho một người, kẻ đó có thể phản bội ta không?"

【 Trả lời túc chủ: Tất cả công pháp do túc chủ truyền ra đều mang theo 'Chân Linh Khế Ước'.

Kẻ tu luyện nếu nảy sinh ác niệm với túc chủ, linh căn sẽ lập tức héo úa, tu vi tan biến, trở thành phế nhân vĩnh viễn. 】

"Tốt."

Giang Trần gật đầu.

"Vậy còn việc ta dùng linh lực của mình để giúp họ thăng cấp thì sao?"

【 Cảnh báo: Túc chủ là khởi nguyên của Đạo.

Linh lực của túc chủ mang tính chất 'Thượng vị', phàm nhân không thể chịu đựng được.

Nếu túc chủ cưỡng ép truyền lực, đối phương sẽ nổ xác mà chết.

Họ chỉ có thể tự mình khổ hạnh tu luyện bằng tài nguyên và công pháp túc chủ ban cho. 】

Giang Trần hài lòng với câu trả lời này.

Anh không muốn trở thành một "vú em" chuyên đi nâng cấp cho kẻ khác.

Anh là Tiên, là người đứng trên đỉnh cao nhất, nhìn xuống sự phát triển của một nền văn minh mới.

Tối hôm đó, cả mạng internet Lam Tinh rúng động.

Đoạn video về "Vị tiên nhân núi Vân Sương" được chia sẻ với tốc độ chóng mặt.

Các chuyên gia vật lý, sinh học vào cuộc, nhưng tất cả đều bất lực trước những gì họ thấy.

Một số người cho rằng đây là công nghệ bí mật của một quốc gia nào đó, số khác lại bắt đầu quỳ lạy trước màn hình điện thoại.

Trong trang viên yên tĩnh, Giang Trần đang nhìn vào một hạt giống màu vàng kim vừa đổi được từ hệ thống.

"Một hạt giống này, sau khi nảy mầm, sẽ là linh căn duy nhất của thế giới này.

Và nó, nằm trong tay ta."

Anh chậm rãi gieo hạt giống xuống tâm của trang viên.

Đêm đó, một luồng ánh sáng vàng nhạt từ đỉnh núi Vân Sương phóng thẳng lên bầu trời, xuyên qua tầng mây, khiến những người dân ở thành phố cách đó hàng trăm cây số cũng có thể nhìn thấy một "ngôi sao" rực rỡ bất thường giữa đêm đen.

Trò chơi này, chỉ mới bắt đầu.
 
Độc Hành Tiên Lộ: Ta Tại Thâm Sơn Phát Trực Tiếp.
Chương 3: Quy Tắc Của Tiên Nhân: Kẻ Có Duyên Mới Được Vào


Hai mươi bốn giờ sau buổi phát trực tiếp đầu tiên của Giang Trần, cả thế giới Lam Tinh dường như ngừng quay.

Từ khóa "Tiên Nhân Vân Sương" chiếm lĩnh vị trí số 1 trên mọi nền tảng tìm kiếm toàn cầu, vượt xa mọi tin tức về chính trị hay kinh tế.

Các tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới điên cuồng điều động vệ tinh quân sự quét qua khu vực dãy núi Vân Sương.

Nhưng kết quả họ nhận được chỉ là một màn sương trắng xóa kỳ dị, một vùng "mù" dữ liệu mà mọi sóng radar hay tia hồng ngoại đều không thể xuyên thủng.

Tại thủ đô phồn hoa, trong một tòa tháp chọc trời, Triệu Thiên Hùng – chủ tịch một tập đoàn dược phẩm trị giá hàng trăm tỷ đô la – đang đập nát chiếc cốc pha lê đắt tiền xuống sàn.

"Vô dụng!

Một lũ vô dụng!

Ta trả cho các người hàng triệu đô mỗi năm chỉ để các người nói với ta rằng không tìm ra tọa độ của một ngọn núi sao?"

Vị giám đốc kỹ thuật run rẩy cúi đầu: "Chủ tịch, không phải chúng tôi không cố gắng.

Nhưng khu vực đó... nó như không tồn tại trên bản đồ số vậy.

Mọi thiết bị GPS khi đến gần bán kính 50km đều bị nhiễu loạn nghiêm trọng.

Chúng tôi đã phái ba đội máy bay không người lái (drone) hiện đại nhất vào, nhưng tất cả đều mất tín hiệu và rơi xuống vực ngay khi chạm vào màn sương đó."

Triệu Thiên Hùng thở hồng hộc, ánh mắt đỏ ngầu vì tham lam.

Ông ta đã già, và thứ mà "Tiên nhân" kia thể hiện – khả năng cải tử hoàn sinh cho cái cây – chính là thứ ông ta kát khao nhất: Tuổi thọ.

"Chuẩn bị trực thăng.

Ta sẽ đích thân đi.

Mang theo đội vệ sĩ tinh nhuệ nhất.

Nếu không thể dùng công nghệ, ta sẽ dùng người để cày nát ngọn núi đó ra!"

Tại trang viên trên đỉnh núi, Giang Trần đang nhàn nhã tưới nước cho hạt giống vàng kim vừa gieo đêm qua.

Hạt giống này tên là "Linh Nguyên Chủng", là mấu chốt để biến nơi này thành động thiên phúc địa thực sự.

【 Cảnh báo: Phát hiện nhiều toán người đang cố gắng xâm nhập khu vực bảo vệ của Hệ thống. 】

Giang Trần khẽ nhếch môi, không hề ngẩng đầu lên: "Kích hoạt 'Mê Tung Trận' ở cấp độ 2.

Đừng làm hại tính mạng bọn họ, cứ để bọn họ đi vòng quanh cho đến khi kiệt sức là được."

【 Đã rõ.

Mê Tung Trận đã kích hoạt. 】

Dưới chân núi, đoàn xe bọc thép của Triệu Thiên Hùng và hàng chục nhóm thám hiểm, lính đánh thuê khác đang hùng hổ tiến vào.

Nhưng ngay khi bước vào màn sương mù dày đặc, họ lập tức mất phương hướng.

La bàn quay tít mù, điện thoại mất sóng, bộ đàm chỉ còn tiếng rè rè.

Họ đi mãi, đi mãi, cảm giác như đã leo lên rất cao, nhưng rồi khi sương mù tan bớt một chút, họ kinh hoàng nhận ra mình đang đứng ngay tại vị trí xuất phát cách đó ba tiếng đồng hồ.

Sự sợ hãi bắt đầu lan tràn.

Cái đói, cái khát và sự tĩnh mịch đến rợn người của ngọn núi khiến những kẻ vốn quen dùng tiền và súng đạn để giải quyết vấn đề bắt đầu suy sụp.

Trên đỉnh núi, Giang Trần phủi tay, đứng dậy.

Đã đến lúc cho đám người phàm tục này biết thế nào là quy tắc.

"Hệ thống, bắt đầu phát trực tiếp lần hai."

【 Đinh!

Phòng phát trực tiếp "Độc Hành Tiên Lộ" đã mở.

Số người xem trực tuyến lập tức vượt mốc 5 triệu người và đang tăng với tốc độ khủng khiếp. 】

Khung cảnh hiện lên màn hình của hàng triệu người không còn là chiếc áo vải thô giản dị nữa.

Giang Trần xuất hiện trong một bộ đạo bào màu trắng ngà, trên đó thêu những vân mây chìm tinh xảo, toát lên khí chất xuất trần, thoát tục.

Mái tóc đen của anh được búi gọn bằng một cây trâm gỗ đơn giản nhưng lại toát ra vẻ cổ xưa, huyền bí.

Anh không nhìn vào ống kính, mà nhìn xuống biển mây cuồn cuộn dưới chân, nơi đang có hàng trăm kẻ lạc lối.

"Ta biết các ngươi đang tìm ta."

Giọng nói của Giang Trần bình thản, không lớn, nhưng thông qua hệ thống, nó vang lên rõ ràng bên tai của từng người xem, thậm chí vang vọng cả trong tâm trí của những kẻ đang lạc dưới chân núi.

Kênh chat bị khóa cứng, không ai có thể bình luận.

Đây là sự áp chế tuyệt đối.

"Các ngươi dùng tiền bạc để treo thưởng, dùng công nghệ để dò xét, dùng súng đạn để mở đường.

Các ngươi nghĩ rằng Đạo là thứ có thể dùng cường quyền để chiếm đoạt sao?"

Giang Trần chậm rãi giơ một tay lên, hướng về phía xa.

Ở đó, chiếc trực thăng tư nhân của Triệu Thiên Hùng, sau nhiều giờ bay lòng vòng, đã bất chấp tất cả mà lao thẳng vào màn sương mù ở độ cao thấp, cố gắng tìm một kẽ hở.

"Phàm nhân ngu muội, dám mạo phạm tiên gia tĩnh địa."

Giang Trần khẽ búng tay.

Vùùù!

Không có sấm sét, không có lửa cháy.

Chỉ đơn giản là không khí trong phạm vi hàng chục dặm bỗng nhiên ngưng tụ lại.

Một luồng áp lực vô hình, khổng lồ như bàn tay của một vị thần, vỗ nhẹ vào chiếc trực thăng.

Trên màn hình phát trực tiếp, hàng triệu người kinh hoàng chứng kiến chiếc trực thăng quân sự hiện đại bị một lực lượng vô hình đánh văng đi như một con ruồi.

Nó xoay tít trên không trung, bị đẩy lùi ra xa hàng chục cây số chỉ trong vài giây, trước khi phi công lấy lại được kiểm soát trong gang tấc và hạ cánh khẩn cấp trong sự hoảng loạn tột độ.

Thế giới lặng ngắt.

Giang Trần thu tay lại, chắp sau lưng, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào ống kính:

"Từ hôm nay, ta lập ra quy tắc."

"Thứ nhất: Dãy núi Vân Sương là cấm địa.

Kẻ nào không có phận sự mà cố tình xâm nhập, nhẹ thì lạc lối ba ngày ba đêm, nặng thì tàn phế tu vi cả đời."

"Thứ hai: Đạo của ta, chỉ truyền cho người có duyên.

Tiền bạc, quyền lực, địa vị ở thế giới này, đối với ta chỉ là phù du.

Đừng mang những thứ ô uế đó đến trước mặt ta."

"Thứ ba..."

Giang Trần dừng lại một chút, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy thâm ý, "Khi nào ta cảm thấy thời cơ chín muồi, ta sẽ mở ra cánh cửa.

Còn hiện tại, các ngươi chỉ có thể đứng nhìn mà thôi."

Anh phất tay áo, màn hình vụt tắt.

Buổi phát trực tiếp chỉ kéo dài vỏn vẹn 5 phút, nhưng nó đã hoàn toàn thay đổi cán cân quyền lực của cả Lam Tinh.

Các nguyên thủ quốc gia họp khẩn cấp.

Các tỷ phú thu hồi lệnh treo thưởng.

Không ai còn dám công khai thách thức ngọn núi đó nữa.

Sự sợ hãi và kính tị bao trùm lên tất cả.

Trong trang viên, Giang Trần thở ra một hơi.

Lần đầu tiên vận dụng linh lực quy mô lớn để "dọa người" khiến Luyện Khí tầng 1 của anh có chút hao tổn.

Nhưng hiệu quả thì mỹ mãn.

Anh quay lại nhìn vào mảnh đất ở trung tâm sân.

Ở đó, một mầm cây non màu vàng kim, chỉ cao chừng một tấc, vừa mới đội đất chui lên.

Xung quanh nó, một làn linh khí mỏng manh nhưng tinh khiết đến mức không thể tin nổi bắt đầu lan tỏa.

"Cuối cùng cũng bắt đầu," Giang Trần lẩm bẩm.

Thế giới bên ngoài đang điên đảo vì anh, còn anh, chỉ quan tâm đến việc tưới tắm cho mầm mống duy nhất của kỷ nguyên tu tiên này.

Sự cô độc này, quả thực là đỉnh cao của sự hưởng thụ.
 
Back
Top Bottom