Hai mươi bốn giờ sau buổi phát trực tiếp đầu tiên của Giang Trần, cả thế giới Lam Tinh dường như ngừng quay.
Từ khóa "Tiên Nhân Vân Sương" chiếm lĩnh vị trí số 1 trên mọi nền tảng tìm kiếm toàn cầu, vượt xa mọi tin tức về chính trị hay kinh tế.
Các tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới điên cuồng điều động vệ tinh quân sự quét qua khu vực dãy núi Vân Sương.
Nhưng kết quả họ nhận được chỉ là một màn sương trắng xóa kỳ dị, một vùng "mù" dữ liệu mà mọi sóng radar hay tia hồng ngoại đều không thể xuyên thủng.
Tại thủ đô phồn hoa, trong một tòa tháp chọc trời, Triệu Thiên Hùng – chủ tịch một tập đoàn dược phẩm trị giá hàng trăm tỷ đô la – đang đập nát chiếc cốc pha lê đắt tiền xuống sàn.
"Vô dụng!
Một lũ vô dụng!
Ta trả cho các người hàng triệu đô mỗi năm chỉ để các người nói với ta rằng không tìm ra tọa độ của một ngọn núi sao?"
Vị giám đốc kỹ thuật run rẩy cúi đầu: "Chủ tịch, không phải chúng tôi không cố gắng.
Nhưng khu vực đó... nó như không tồn tại trên bản đồ số vậy.
Mọi thiết bị GPS khi đến gần bán kính 50km đều bị nhiễu loạn nghiêm trọng.
Chúng tôi đã phái ba đội máy bay không người lái (drone) hiện đại nhất vào, nhưng tất cả đều mất tín hiệu và rơi xuống vực ngay khi chạm vào màn sương đó."
Triệu Thiên Hùng thở hồng hộc, ánh mắt đỏ ngầu vì tham lam.
Ông ta đã già, và thứ mà "Tiên nhân" kia thể hiện – khả năng cải tử hoàn sinh cho cái cây – chính là thứ ông ta kát khao nhất: Tuổi thọ.
"Chuẩn bị trực thăng.
Ta sẽ đích thân đi.
Mang theo đội vệ sĩ tinh nhuệ nhất.
Nếu không thể dùng công nghệ, ta sẽ dùng người để cày nát ngọn núi đó ra!"
Tại trang viên trên đỉnh núi, Giang Trần đang nhàn nhã tưới nước cho hạt giống vàng kim vừa gieo đêm qua.
Hạt giống này tên là "Linh Nguyên Chủng", là mấu chốt để biến nơi này thành động thiên phúc địa thực sự.
【 Cảnh báo: Phát hiện nhiều toán người đang cố gắng xâm nhập khu vực bảo vệ của Hệ thống. 】
Giang Trần khẽ nhếch môi, không hề ngẩng đầu lên: "Kích hoạt 'Mê Tung Trận' ở cấp độ 2.
Đừng làm hại tính mạng bọn họ, cứ để bọn họ đi vòng quanh cho đến khi kiệt sức là được."
【 Đã rõ.
Mê Tung Trận đã kích hoạt. 】
Dưới chân núi, đoàn xe bọc thép của Triệu Thiên Hùng và hàng chục nhóm thám hiểm, lính đánh thuê khác đang hùng hổ tiến vào.
Nhưng ngay khi bước vào màn sương mù dày đặc, họ lập tức mất phương hướng.
La bàn quay tít mù, điện thoại mất sóng, bộ đàm chỉ còn tiếng rè rè.
Họ đi mãi, đi mãi, cảm giác như đã leo lên rất cao, nhưng rồi khi sương mù tan bớt một chút, họ kinh hoàng nhận ra mình đang đứng ngay tại vị trí xuất phát cách đó ba tiếng đồng hồ.
Sự sợ hãi bắt đầu lan tràn.
Cái đói, cái khát và sự tĩnh mịch đến rợn người của ngọn núi khiến những kẻ vốn quen dùng tiền và súng đạn để giải quyết vấn đề bắt đầu suy sụp.
Trên đỉnh núi, Giang Trần phủi tay, đứng dậy.
Đã đến lúc cho đám người phàm tục này biết thế nào là quy tắc.
"Hệ thống, bắt đầu phát trực tiếp lần hai."
【 Đinh!
Phòng phát trực tiếp "Độc Hành Tiên Lộ" đã mở.
Số người xem trực tuyến lập tức vượt mốc 5 triệu người và đang tăng với tốc độ khủng khiếp. 】
Khung cảnh hiện lên màn hình của hàng triệu người không còn là chiếc áo vải thô giản dị nữa.
Giang Trần xuất hiện trong một bộ đạo bào màu trắng ngà, trên đó thêu những vân mây chìm tinh xảo, toát lên khí chất xuất trần, thoát tục.
Mái tóc đen của anh được búi gọn bằng một cây trâm gỗ đơn giản nhưng lại toát ra vẻ cổ xưa, huyền bí.
Anh không nhìn vào ống kính, mà nhìn xuống biển mây cuồn cuộn dưới chân, nơi đang có hàng trăm kẻ lạc lối.
"Ta biết các ngươi đang tìm ta."
Giọng nói của Giang Trần bình thản, không lớn, nhưng thông qua hệ thống, nó vang lên rõ ràng bên tai của từng người xem, thậm chí vang vọng cả trong tâm trí của những kẻ đang lạc dưới chân núi.
Kênh chat bị khóa cứng, không ai có thể bình luận.
Đây là sự áp chế tuyệt đối.
"Các ngươi dùng tiền bạc để treo thưởng, dùng công nghệ để dò xét, dùng súng đạn để mở đường.
Các ngươi nghĩ rằng Đạo là thứ có thể dùng cường quyền để chiếm đoạt sao?"
Giang Trần chậm rãi giơ một tay lên, hướng về phía xa.
Ở đó, chiếc trực thăng tư nhân của Triệu Thiên Hùng, sau nhiều giờ bay lòng vòng, đã bất chấp tất cả mà lao thẳng vào màn sương mù ở độ cao thấp, cố gắng tìm một kẽ hở.
"Phàm nhân ngu muội, dám mạo phạm tiên gia tĩnh địa."
Giang Trần khẽ búng tay.
Vùùù!
Không có sấm sét, không có lửa cháy.
Chỉ đơn giản là không khí trong phạm vi hàng chục dặm bỗng nhiên ngưng tụ lại.
Một luồng áp lực vô hình, khổng lồ như bàn tay của một vị thần, vỗ nhẹ vào chiếc trực thăng.
Trên màn hình phát trực tiếp, hàng triệu người kinh hoàng chứng kiến chiếc trực thăng quân sự hiện đại bị một lực lượng vô hình đánh văng đi như một con ruồi.
Nó xoay tít trên không trung, bị đẩy lùi ra xa hàng chục cây số chỉ trong vài giây, trước khi phi công lấy lại được kiểm soát trong gang tấc và hạ cánh khẩn cấp trong sự hoảng loạn tột độ.
Thế giới lặng ngắt.
Giang Trần thu tay lại, chắp sau lưng, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào ống kính:
"Từ hôm nay, ta lập ra quy tắc."
"Thứ nhất: Dãy núi Vân Sương là cấm địa.
Kẻ nào không có phận sự mà cố tình xâm nhập, nhẹ thì lạc lối ba ngày ba đêm, nặng thì tàn phế tu vi cả đời."
"Thứ hai: Đạo của ta, chỉ truyền cho người có duyên.
Tiền bạc, quyền lực, địa vị ở thế giới này, đối với ta chỉ là phù du.
Đừng mang những thứ ô uế đó đến trước mặt ta."
"Thứ ba..."
Giang Trần dừng lại một chút, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy thâm ý, "Khi nào ta cảm thấy thời cơ chín muồi, ta sẽ mở ra cánh cửa.
Còn hiện tại, các ngươi chỉ có thể đứng nhìn mà thôi."
Anh phất tay áo, màn hình vụt tắt.
Buổi phát trực tiếp chỉ kéo dài vỏn vẹn 5 phút, nhưng nó đã hoàn toàn thay đổi cán cân quyền lực của cả Lam Tinh.
Các nguyên thủ quốc gia họp khẩn cấp.
Các tỷ phú thu hồi lệnh treo thưởng.
Không ai còn dám công khai thách thức ngọn núi đó nữa.
Sự sợ hãi và kính tị bao trùm lên tất cả.
Trong trang viên, Giang Trần thở ra một hơi.
Lần đầu tiên vận dụng linh lực quy mô lớn để "dọa người" khiến Luyện Khí tầng 1 của anh có chút hao tổn.
Nhưng hiệu quả thì mỹ mãn.
Anh quay lại nhìn vào mảnh đất ở trung tâm sân.
Ở đó, một mầm cây non màu vàng kim, chỉ cao chừng một tấc, vừa mới đội đất chui lên.
Xung quanh nó, một làn linh khí mỏng manh nhưng tinh khiết đến mức không thể tin nổi bắt đầu lan tỏa.
"Cuối cùng cũng bắt đầu," Giang Trần lẩm bẩm.
Thế giới bên ngoài đang điên đảo vì anh, còn anh, chỉ quan tâm đến việc tưới tắm cho mầm mống duy nhất của kỷ nguyên tu tiên này.
Sự cô độc này, quả thực là đỉnh cao của sự hưởng thụ.