Cập nhật mới

Khác [ĐOẢN] | Lịch sử, cổ phong | Huấn văn |

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
315170980-256-k575748.jpg

[Đoản] | Lịch Sử, Cổ Phong | Huấn Văn |
Tác giả: _giaivu_
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[Cẩm sắt vô đoan ngũ thập huyền,
Nhất huyền nhất trụ tứ hoa niên.]

Đàn gấm chẳng phải vô cớ mà có năm mươi dây
Mỗi dây mỗi trụ gợi nhớ thời còn trẻ.

- Cẩm sắt - Lý Thương Ẩn -

(Chắc hông có cái đoản nào ngọt, cân nhắc trước khi nhảy.

Mỗi đoản văn là câu chuyện ngắn về các nhân vật trong lịch sử, thích đôi nào thì viết đôi ấy nên khá tuỳ hứng =)) )

Ảnh: 小红书 - 588456947



huynhde​
 
[Đoản] | Lịch Sử, Cổ Phong | Huấn Văn |
Lan Khanh [Tào Duệ x Tào Phương]


Bệ hạ thân chinh trở về, lần này đẩy lùi chiến dịch bắc phạt thứ năm của Thục Hán.

Gia Cát Lượng đổ bệnh qua đời ngay trong lần bắc phạt này.

Trong đại yến ăn mừng, bệ hạ vẫn mang bộ dạng có chút buông thả như ngày thường, mặc sam bào màu đỏ lục, cổ áo hơi xộc xệch, ngửa người tựa vào long ngai.

Lúc các đại thần cùng bệ hạ đang nói chuyện phiếm, đám người Hà Yến, Hạ Hầu Huyền cười không ngậm được miệng.

Bỗng dưng ánh mắt bệ hạ dừng lại.

Ngay vị trí hắn đang đoan chính ngồi.

Bệ hạ vẫy tay, gọi: "Lan Khanh, đến đây."

Tào Phương hơi sững người, rụt rè đứng dậy, bước chân như bị đóng đinh một chỗ.

Thực ra, từ khi có thể nhận thức đến bây giờ, hắn không tiếp xúc nhiều với bệ hạ.

Cũng tự hiểu, bản thân chỉ là vật thay thế cho các hoàng tự của bệ hạ.

Nếu như các hoàng tự của bệ hạ không chết yểu, ngày hôm nay người cũng sẽ không để tâm đến hắn.

Thế Tổ Văn Hoàng đế cùng với tổ phụ Nhậm Thành vương là huynh đệ ruột cùng một mẹ, Vũ Tuyên hoàng hậu.

Tổ phụ mất trước khi hắn chào đời, Thế Tổ hoàng đế cũng vậy.

Chỉ nghe người đời nói rằng, tổ phụ là hung thần mãnh tướng, Trần Tư vương là bậc tiên nhân trong thi ca, Thế Tổ tuy không vượt qua hai người ấy, nhưng lại có được cả hai cái tài văn võ, hơn nữa còn có tài trị quốc.

Bệ hạ cũng kế thừa tài năng trị quốc này của Thế Tổ.

Khi bắt đầu có suy nghĩ, hắn đã ở trong hoàng cung Lạc Dương.

Không biết từ khi nào, hắn cũng dần nhận thức được mình không phải con ruột của bệ hạ.

Dù được sống trong nhung lụa, sống trên địa vị của một hoàng tử, nhưng tất cả những thứ này đều là thay người khác hưởng thụ.

Sau khi các hoàng tự yểu mệnh qua đời, bệ hạ không còn hi vọng, năm hắn chưa đầy một tuổi, bệ hạ đến đất phong gặp thân phụ, Tế Nam vương Tào Giai, nói muốn nhận hắn làm con thừa tự.

Cái này cũng là người khác kể lại mà thôi.

Xét về vai vế, huyết thống của Văn Đế, tổ phụ và Trần Tư vương gần nhau nhất.

Nhưng Trần Tư vương năm xưa từng bất hoà với tiên đế, từng nhiều lần phạm tội, cho nên bệ hạ quyết định chọn hắn.

Cũng không hiểu vì sao, người không lựa chọn con của các huynh đệ khác.

Chưa đầy một tuổi nhập cung, hồi ức về cha mẹ không có chút gì, thời gian bên cạnh bệ hạ cũng ít.

Nhưng người đầu tiên bên cạnh khi hắn có nhận thức là bệ hạ, vì vậy trong mắt hắn, bệ hạ chính là người thân gần gũi nhất.

"Mau lên.

Đến đây."

Thực ra, hắn cũng sợ bệ hạ.

Bởi vì bệ hạ luôn luôn mang gương mặt u ám, rất ít khi cười.

Thậm chí chỉ cười lạnh khi tức giận.

Ma xui quỷ khiến lắc đầu.

Bệ hạ thoáng cau mày, nhưng rất nhanh lại buông lỏng, lặp lại: "Đến đây."

Rốt cuộc, hắn vẫn nhấc chân lên, đi đến bên cạnh bệ hạ, im lặng chờ đợi.

"Hôm nay là ngày vui, trẫm nhân dịp này, phong Thiệu Lăng công làm Tề vương."

Bệ hạ đột ngột kéo tay hắn vào trong lòng, các vị đại thần đồng thanh chúc mừng.

Bệ hạ nắm lấy tay hắn, cúi đầu nhìn, mỉm cười nói: "Lan Khanh bây giờ đã biết đọc sách viết chữ, hơn nữa nhu thuận, thông minh hơn người.

Ngày sau, trẫm cũng chỉ có thể đặt kỳ vọng vào đứa trẻ này."

Bệ hạ cùng mọi người tán thưởng, nhưng hắn chỉ khẽ run lên, một phần vì vui mừng, một phần là thấp thỏm.

Quên mất nên làm cái gì, chỉ đan hai bàn tay vào nhau, cúi gằm mặt xuống.

Suốt bữa ăn, bệ hạ còn lấy đĩa bánh hoa quế đưa cho, hắn chỉ rụt rè lắc đầu.

Sau yến tiệc, bệ hạ dường như có vẻ không vui, cũng không biết chắc được, vì ngày thường cũng khó phân biệt hỉ nộ của người.

Trưởng công chúa đi theo phía sau hắn và bệ hạ, không nói câu nào.

Lúc này đi bên cạnh bệ hạ, Tào Phương càng cảm thấy sợ.

Rốt cuộc cũng có một lời cắt đứt tĩnh lặng.

"Bệ hạ, Lan Khanh phải về nghỉ ngơi rồi."

Tào Phương như được cứu, lập tức lùi lại, chạy về bên cạnh, nắm lấy bàn tay công chúa.

Bệ hạ quay đầu, đột nhiên cau mày.

Ánh mắt của bệ hạ không còn như khi ở trong yến tiệc, sắc lạnh đến rợn người.

"Xem ra thời gian qua trẫm bận việc chiến sự, ở trong cung ngươi cũng không dạy dỗ nó cho tử tế.

Nguyên Ý, nói xem ngươi đã làm gì thế?"

"Chỉ là một đứa trẻ...

Không cần khắt khe như vậy."

Bệ hạ trầm thấp nói: "Khi còn là một đứa trẻ, ta đã phải lăn lộn ở ngoài bản doanh.

Không phải vô dụng, chẳng có chút tiền đồ nào như thế này."

Lúc này, Tào Phương hiểu ra.

Trong yến tiệc, bản thân làm bệ hạ bực mình.

Tỏ thái độ không thuận.

Thực ra là vì hắn quá hồi hộp, quá lo lắng.

Hắn ngẩng đầu nhìn Trưởng công chúa, chỉ thấy công chúa cau mày, bĩu môi một cái, sau đó thở dài.

Bệ hạ lại quay lưng đi về phía Trường Lạc cung, ra hiệu đi theo.

Lần đó bị đánh thực sự rất đau.

Sở dĩ hắn sợ bệ hạ cũng bởi vì khi gặp mặt phần nhiều là bị phạt.

Bệ hạ không có thói quen giáo huấn, chỉ im lặng đánh xong thì thôi.

Ngày hôm sau thiếu phó mới giảng giải cho hắn.

Bản thân Tào Phương cũng không dám kêu khóc lớn tiếng hay xin tha, rốt cuộc chỉ là nhận sai.

Bởi vì cho đến ngày hôm nay, bệ hạ mới là phụ thân của hắn, cha mẹ ruột đã không còn là cha mẹ của hắn.

Nếu bệ hạ cũng ghét bỏ hắn, thì hắn không còn gì cả.

Nhưng lần này bị đánh đau quá, nhịn không được cuối cùng cũng bất chấp khẩn cầu: "Bệ hạ tha cho nhi thần lần này đi."

Cũng là lần đầu tiên bệ hạ mở miệng nói hắn sai ở đâu.

Người nói hắn không biết điều, không nghe lời, bộ dạng nhút nhát, không có một chút khí thái của bệ hạ, Thế Tổ hay Nhậm Thành vương.

Làm sao khiến cho triều thần phục, lấy cái uy ở đâu để trấn áp quyền thần.

Nhìn bộ dạng này, về sau gánh vác không nổi Đại Nguỵ.

Hắn nghe lời này, lại run rẩy hỏi một câu: "Không phải... bệ hạ có hoàng tự rồi, nhi thần sẽ rời khỏi nơi này, trở về đất phong sao?

Tại sao nhi thần lại phải gánh vác Đại Nguỵ?"

Bệ hạ không tỏ ra thái độ gì, lại cười lạnh, đánh còn nặng hơn khi nãy.

Đủ ba mươi thước thì dừng lại.

Cũng không thèm trả lời câu hỏi của hắn.

Sau lần đó, suốt đêm trằn trọc không ngủ được.

Trưởng công chúa chăm sóc cho hắn, cũng trách móc hắn.

Quả thực đúng là ủy khuất, chẳng phải đã bị bệ hạ mắng rồi sao?

Hắn buồn bực khóc, cũng vì đau nên không ngủ được, công chúa ôn hoà giảng giải, cuối cùng cũng hiểu thông, chẳng biết đã thiếp đi từ khi nào.

Thực ra lúc trước hắn cũng sợ người này, thần sắc cùng diện mạo quá giống bệ hạ.

Cũng lạnh lùng, ít cười như thế.

Ngày đó, Mao hoàng hậu nói, hắn chỉ là con thừa tự, bệ hạ có hoàng tự thì cũng sẽ thành đồ bỏ đi.

Cũng chỉ vì hôm đó, hắn thấy hoàng hậu liền bỏ chạy, không thỉnh an, nhưng lại bị hoàng hậu nhìn thấy.

Đúng lúc có kiệu đi ngang, người trên kiệu không xuống hành lễ với hoàng hậu.

Không nghe hiểu họ nói gì, chỉ thấy vị kia không buồn nhìn hoàng hậu, bộ dáng cực kì kiêu ngạo.

"Đúng là không có phép tắc.

Lẽ nào lễ nghi của công chúa là như thế này hay sao?"

"Nhà chúng ta vốn là binh gia.

Năm xưa ta và bệ hạ đã từng theo Thái Tổ, Thế Tổ tây chinh, lớn lên cảnh chiến loạn, không quen lễ nghi rườm rà.

Huống hồ từ trước đến giờ trong mắt ta chỉ nhận Bình Nguyên vương phi là tẩu tẩu, loại người không phẩm giá, cũng xứng cùng ta nói chuyện?"

Hoàng hậu tiến lên phía trước, chỉ tay vào mặt vị kia, chưa kịp nói lại bị chặn lời trước: "Năm xưa nhờ vào cái mặt, dùng thủ đoạn ti tiện cướp lấy ngôi vị Hoàng hậu của Bình Nguyên vương phi, hại nàng bị phế truất.

Bây giờ nhan sắc phai tàn, nhân phẩm thì không có, thất sủng cũng là lẽ tự nhiên.

Đến khi bệ hạ phế hậu, ta sẽ đến Nghiệp Quận báo tin, Bình Nguyên vương phi sẽ cao hứng đến nhường nào?"

Hoàng hậu vô cùng tức giận, trước giờ chưa từng tức đến nỗi mắt đỏ sọc như vậy.

Tào Phương còn chưa hiểu bọn nó đang nói gì, chỉ biết người kia khí thế rất lớn, lấn át đến nỗi hoàng hậu không phản bác được câu nào.

Hoàng hậu tiến về phía trước vung tay định cho nàng một cái bạt tai, nàng lập tức giương mắt lên, "Ngươi dám không?

Ngươi có gan thì đánh đi, để xem Nguyên Trọng bênh vực ta hay là ngươi?"

Hoàng hậu không thể làm gì, quay đầu nhìn thấy hắn càng bực tức, vung tay tát thái giám bên cạnh hắn một bạt tai rồi lập tức bỏ đi.

Người hung dữ như hoàng hậu lại chịu người ta mắng mình.

Người trên kiệu liếc mắt nhìn hắn, "Đứa trẻ này ở đâu ra vậy?

Sao ta chưa từng thấy?"

Thái giám cung kính đáp: "Công chúa, đó là Thiệu Lăng công.

Mấy năm nay công chúa đều ở Nghiệp Thành, không biết cũng là bình thường."

Khi họ rời đi, hắn mới thắc mắc.

Bệ hạ có hai vị công chúa, Tào Thục là người mất khi còn nhỏ, là con gái của Quách phu nhân.

Nghe nói năm đó bệ hạ đau khổ vô cùng, thậm chí tự mình để tang công chúa, trước giờ chưa từng có tiền lệ, mặc cho triều thần can gián là không hợp quy tắc của tổ tông.

Người chỉ còn một công chúa là A Uẩn tỷ tỷ.

Nhưng người kia không phải A Uẩn tỷ tỷ.

Thái giám bên cạnh cười: "Thiệu Lăng công không biết sao?

Trưởng nữ của bệ hạ là Đoan Nguyên công chúa.

Còn tiên đế chỉ có duy nhất một nữ nhi, chính là vị khi nãy.

Thái ấp ở Đông Hương, nên gọi là Đông Hương công chúa.

Mẹ là Văn Chiêu hoàng hậu."

Thì ra là như vậy, trưởng công chúa là muội muội ruột cùng mẹ của bệ hạ.

Văn Chiêu hoàng hậu chỉ có hai đứa con, vì vậy trên đời này, chỉ có duy nhất nàng là chung một dòng máu với bệ hạ.

Trưởng công chúa đối với hắn rất tốt.

Rất ít cười nhưng không bao giờ nổi nóng.

Bệ hạ yêu thương trưởng công chúa, bình thường cũng có mấy phần nể mặt.

Muốn cái gì bệ hạ cũng có thể đáp ứng.

Như vậy hắn càng không sợ Mao hoàng hậu.

Ít nhất ở nơi cô quạnh này, còn có trưởng công chúa yêu thương hắn, Quách phu nhân không con cái, lại quan tâm hắn như con ruột.

Như vậy cũng rất tốt.

...

Chẳng hiểu đã có sự tình gì, trong ngoài cung đều đồn thổi bệ hạ ban chết cho Mao hoàng hậu, nhưng vẫn truy phong thuỵ hiệu Điệu hoàng hậu.

Trong cung dù là phi tần hay triều thần, ai cũng sợ hãi khôn nguôi.

Quách phu nhân được lập làm hoàng hậu, thực ra hắn cũng có chút vui mừng, nhưng hắn càng thêm sợ hãi bệ hạ.

Trưởng công chúa bình thường ghét Mao Hoàng hậu như vậy, thế mà lại không tỏ ra vui vẻ chút nào.

Thậm chí còn có chút buồn bã.

Ngày ấy hắn ngồi chơi một mình ở góc phòng, Quách Hoàng hậu cùng công chúa nói chuyện.

Lần đầu tiên hắn thấy công chúa khóc, nàng chỉ bần thần nhìn ra phía ngoài cửa sổ, nói: "Như vậy thật là tàn nhẫn, đôi khi ta cảm thấy bệ hạ giống như phát điên rồi."

"Công chúa không được nói bậy.

Lời này truyền ra ngoài, biết phải làm sao?

Bệ hạ làm vậy hẳn là tự có lý lẽ của người."

"Làm hoàng đế, đều sẽ biến thành như vậy sao?"

Công chúa đưa mắt nhìn hắn, trầm ngâm nhìn thật lâu, hắn không hiểu, cũng giương mắt lên ngơ ngác nhìn.

"Chà, xem xem, Lan Khanh của chúng ta đơn thuần như vậy."

Mỗi lần thiếu phó trở về, bệ hạ đều đích thân đến khảo bài ngày hôm trước.

Khiến hắn mất ăn mất ngủ vì sợ.

Nhìn hai bàn tay sưng cao, không khỏi rưng rưng nước mắt.

Phía sau cũng đau nhức khó chịu, không thể ngồi yên.

Cũng vì quá mệt, cộng thêm mấy ngày nay bệ hạ bận triều chính không tới, hắn đánh liều bỏ bài vở sang một bên nghỉ ngơi.

Không ngờ bệ hạ không hề hỏi bài hôm qua học, lại kiểm tra bài từ mấy ngày trước.

Tào Phương nhất thời trở tay không kịp, ở trước mặt bệ hạ không dám không quy củ, vừa sợ hãi bật khóc, vừa dùng hai tay dâng nan tre lên.

Hoàng đế thuận tay cầm lấy, ra lệnh: "Nằm xuống."

Tào Phương ngoan ngoãn làm theo, không dám chậm trễ.

Hắn cắn răng nhẫn nhịn được đến roi thứ mười ba, cuối cùng cũng phát ra tiếng kêu nhỏ.

Bệ hạ không nói gì, nhưng từ từ tăng lực đánh.

Roi thứ hai mươi quất xuống, da thịt non nớt đã không chịu nổi, ngang dọc từng đạo đỏ thẫm, sắp phá da chảy máu.

Tào Phương lúc đầu cắn vào bàn tay, lúc sau vẫn nhả ra, gào khóc thành tiếng.

"Bệ hạ, bệ hạ, đau quá."

"Nhi thần không dám nữa.

Bệ hạ đừng tức giận nhi thần.

Nhi thần sợ, bệ hạ, nhi thần rất sợ."

Tào Duệ ngừng lại, hỏi: "Ngươi sợ cái gì?"

Gương mặt ngây thơ giàn dụa nước mắt ngước lên, cuối cùng nức nở nói: "Nhi thần biết nhi thần không phải con ruột của bệ hạ.

Nhi thần sợ bệ hạ sẽ ghét bỏ nhi thần.

Sau này nếu bệ hạ có hoàng tự, nhi thần nhất định không tranh giành, chỉ cần bệ hạ đừng vứt bỏ nhi thần."

Như nhớ ra cái gì, hắn lại dè dặt nhìn nan tre trên tay bệ hạ, ôm mặt khóc: "Bệ hạ đừng đánh nữa."

Hoàng đế ngơ ngẩn nhìn Tào Phương run lên, gục xuống trường kỷ.

Hắn đặt nan tre kia xuống bàn, chần chừ hồi lâu, đưa tay chạm lên mái tóc đen nhánh của Tào Phương, thở dài nói: "Trẫm đã từ bỏ hi vọng có hoàng tự từ lâu rồi.

Đối với trẫm, ngươi chính là cốt nhục, tương lai giang sơn Đại Nguỵ này của Tào gia chúng ta chính là của ngươi.

Vì vậy, trẫm không muốn sau này ngươi lặp lại lời như vậy nữa.

Đồ ngốc, nói xem kẻ nào nói linh tinh với ngươi vậy?"

Tào Phương nấc lên, ngưng một lúc lại bật khóc tiếp.

Cũng không biết lúc ấy khóc vì đau, hay khóc vì những lời bệ hạ nói.

"Lúc trước, ba đứa con trai của trẫm đều mất khi còn quá nhỏ.

Năm xưa Thục nhi mất đi, cũng chưa bao giờ kịp gọi một tiếng 'cha'.

Bây giờ còn duy nhất A Uẩn, trước nay nó cũng chỉ gọi 'bệ hạ' mà thôi."

"Từ khi Thế Tổ soán Hán tự lập, trẫm không bao giờ gọi như vậy nữa.

Đến khi Thế Tổ lâm chung, nắm tay trẫm nói một câu, 'Nguyên Trọng, cha xin lỗi con, xin lỗi mẹ của con'.

Khi ấy, trẫm trong lòng oán hận, cũng chỉ gọi 'bệ hạ', mãi đến sau này muốn gọi một tiếng 'cha' như ngày còn nhỏ, đã không còn kịp nữa rồi."

"Lan Khanh, gọi một tiếng 'cha', được không?"

Bệ hạ nói xong, quay đầu đi hướng khác.

Trong lòng bỗng dưng rạo rực.

Hắn gượng nửa người dậy, quên mất phép tắc, ôm chầm lấy cổ bệ hạ, nghẹn ngào gọi: "Cha..."

Bệ hạ ôm lấy hắn vào lòng, hắn ngẩng đầu, chưa bao giờ thấy bệ hạ cười ôn hoà như vậy.

Bệ hạ tháo dây ngọc bội luôn đeo trên mình, ấn vào trong tay hắn, nhẹ nhàng nói: "Cái này là chính tay Thái Tổ hoàng đế đeo lên cho ta ngày còn nhỏ, bây giờ ta giao nó lại cho con.

Sau này, hãy vì cha gánh vác Đại Nguỵ."

Mạn mạn thu dạ trường,

Liệt liệt bắc phong lương...

...

Tư Mã Sư xem ra đã không chờ thêm được nữa.

Đem theo cấm binh xông thẳng vào Nam cung, thấy hoàng đế bình tĩnh ngồi bên án thư, không ngẩng đầu lên.

Nếu như theo kế chặn ở thành Trường An đoạt binh quyền của Tư Mã Chiêu, dùng để chống lại Tư Mã Sư, nói không chừng ngày hôm nay đã có thể đoạt lại quyền lực vốn thuộc về mình.

Trả thù những năm qua bị bọn chúng điều khiển như con rối, trơ mắt nhìn trung thần bị hại.

Đáng tiếc, vẫn chậm một bước.

Tư Mã Sư ắt hẳn sẽ không dám để lại mối hoạ lớn như thế này.

Tư Mã Sư chưa kịp nói, hắn đã mở lời: "Ngươi nóng lòng muốn giết trẫm đến vậy sao?"

Tư Mã Sư cười: "Bệ hạ vẫn luôn thích đùa giỡn."

Ánh mắt Tào Phương vô cùng an định, không một gợn sóng.

Thậm chí khoé miệng cong lên mang theo chút khiêu khích.

Đối mặt với gươm đao trước mặt, chẳng tỏ ra một chút sợ hãi.

Khí thế này của hắn làm Tư Mã Sư nể phục vài phần.

Quả nhiên, không hổ là tôn tử của Nhậm Thành vương, tằng tôn của Nguỵ Vũ Đế.

"

Sau này bệ hạ nên nhìn nhận lại sai lầm, ngày sau tiếp tục vì Đại Nguỵ mà góp sức.

Như vậy Liệt Tổ hoàng đế trên trời mới có thể yên lòng."

Tào Phương bật cười, mắt vẫn chỉ nhìn theo nét mực vẽ trên giấy Tuyên Thành: "Tư Mã Sư, sai lầm lớn nhất của trẫm chính là khi đó chần chừ không quyết, mới để ngươi có cơ hội nhanh hơn một bước.

Trách trẫm đăng cơ khi còn nhỏ tuổi, mới khiến cơ đồ của Tào gia rơi vào tay họ Tư Mã các ngươi.

Nói ra lời này, trẫm cũng có thể đi gặp các vị tiên đế Đại Nguỵ được rồi.

Các ngươi muốn chém muốn giết thì cứ việc làm đi."

Tư Mã Sư có chút biến sắc, nhưng vẫn cười: "Bệ hạ yên tâm.

Bệ hạ là hoàng thái tử do Liệt Tổ Minh hoàng đế sắc phong, chúng thần sao dám hại đến người?"

Lại nói tiếp: "Bệ hạ bệnh rồi, thần trí không còn tỉnh táo.

Thái hậu cùng các đại thần cũng đồng ý để bệ hạ đến đất Tề dưỡng bệnh.

Tất cả là vì tốt cho bệ hạ mà thôi."

"Ra là muốn phế truất trẫm."

Tào Phương thản nhiên vẽ xong cánh hoa mẫu đơn cuối cùng, gác bút lên nghiên mực, hít vào một hơi, đột nhiên nở nụ cười: "Ta muốn gặp thái hậu."

Tư Mã Sư cười khẩy đáp: "Thái hậu đã lệnh Trung Thư tỉnh soạn chiếu, tỷ thụ là của Thái hậu, bệ hạ còn chưa tin sao?"

Tào Phương đi qua Tư Mã Sư, bước ra cửa, binh lính lập tức tuốt kiếm, gương mặt hắn vẫn không hề biến sắc.

Chỉ thấy Tư Mã Sư ra hiệu thu kiếm, lúc này mới nghe hắn nói: "Chẳng qua ta muốn từ biệt thái hậu.

Không phải các ngươi đến là để tiễn ta đến đất Tề hay sao?"

Tư Mã Sư không ngăn cản, cũng không phái binh lính đi theo, chỉ lệnh thân vệ của thiên tử hộ tống đến Thọ Dương cung.

Thái hậu vừa nhìn thấy Tào Phương, lập tức đứng dậy, hai mắt đỏ hoe.

Cuối cùng sụt sùi lúc lâu, mới nghẹn ngào nói: "Bọn họ nói, muốn phế bệ hạ làm Tề vương, lập Tào Mao làm hoàng đế.

Ai gia muốn gặp Tư Mã Sư nói chuyện nhưng không được..."

Tào Phương mỉm cười, nắm lấy tay thái hậu, nói khẽ: "Nỗi khổ của thái hậu, nhi thần đều hiểu.

Nhi thần sắp phải đến đất phong, nên mới đến bái biệt thái hậu."

Hắn quỳ xuống, lạy ba lạy.

Thái hậu xoay mặt bật khóc.

Nghe hắn nói: "Lan Khanh có lỗi với tiên đế, không thể gánh vác trọng trách giang sơn, càng không thể tận hiếu với thái hậu.

Chỉ mong ngày sau, thái hậu bảo trọng thân thể, Lan Khanh cả đời này, ở phương xa cầu cho thái hậu sống thọ trăm năm."

Nói xong đứng dậy, quay lưng đi thẳng về hướng Thái Cực điện.

Triều thần nhìn thấy hắn, ai ai cũng im lặng hành lễ, xong lại cúi đầu hoặc đưa mắt nhìn nhau.

"Thiên tử bất kính với thái hậu, sát hại cung nhân, xem thường Nho giả.

Biểu hiện cuồng loạn, thần trí không minh mẫn, có dấu hiệu phát điên, không còn khả năng gánh vác được triều chính.

Thái hậu có chỉ, phế làm Tề vương, lập Cao Quý Hương công Tào Mao làm Nguỵ hoàng đế.

Tề vương vì là Hoàng thái tử do Liệt Tổ Minh hoàng đế sắc phong, vẫn chiếu theo đãi ngộ, lễ nghi của Đại Nguỵ hoàng đế."

Liên Thự mở chiếu thư phế truất đọc lên, triều thần đều lau nước mắt, nhưng cũng không ai nói gì.

Chỉ có thái uý Tư Mã Phu chống gậy bước lên trước.

Năm nay ông ta đã ngoài tám mươi tuổi, so với người thường, sống đến tuổi này đã là kì tích.

Chân đi không vững, nhưng lúc đi đến đại điện, Tư Mã Phu bất thình lình ném văng cái gậy trúc, quỳ xuống liên tục dập đầu bật khóc nức nở.

Tư Mã Chiêu vội chạy đến đỡ, lập tức bị đẩy mạnh một cái, đành phải lui ra sau.

"Thần có lỗi với bệ hạ, có lỗi với Thế Tổ hoàng đế, có lỗi với Liệt Tổ hoàng đế.

Thần vô dụng mới để cho đám loạn thần tặc tử làm chuyện đại nghịch thất đức này.

Thần sắp chết đến nơi rồi, chỉ sợ không còn mặt mũi mà gặp Thái Tổ, Thế Tổ cùng Liệt Tổ hoàng đế nữa!"

Tư Mã Sư lẫn Tư Mã Chiêu dù sao cũng là phận cháu, không thể động đến ông ta, chỉ biết im lặng nhìn đi hướng khác.

Tào Phương liền đỡ Tư Mã Phu dậy, vỗ nhẹ vào bàn tay, nói: "Năm xưa tiên đế luôn nói với ta, Tư Mã đại nhân là bậc trung thần.

Hôm nay, lòng trung của đại nhân, ta đã nhìn rõ rồi."

Lạc Dương thanh bình, nghe tiếng chim trên tán ngân hạnh.

Ra khỏi hoàng cung Lạc Dương, nơi hắn từ nhỏ đến lớn không rời.

Nhớ năm xưa, khi đó tiên đế bảo hắn ngồi vào lòng Tư Mã Ý, nắm tay Tư Mã Ý phó thác con côi, xuống chiếu phong hắn làm hoàng thái tử.

Tào Phương quay đầu nhìn, Tư Mã Phu cùng các đại thần vẫn đi theo phía sau từ lúc rời Thái Cực điện, mới nói: "Các vị xin hãy trở về đi."

Được rồi, bỏ đi.

Không phải vẫn còn sống sao?

Hắn còn nhớ ngày ấy, trước khi triệu Tư Mã Ý vào cung, bệ hạ có dặn dò Trưởng công chúa một lời: "

Sau này vạn nhất xảy ra chuyện bất trắc, nhất định phải bảo vệ nó chu toàn.

Nguỵ triều nếu xảy ra chuyện, tất cả là lỗi ở trẫm, không cần phải lo nghĩ.

Nhưng nếu Lan Khanh xảy ra chuyện, thì là lỗi của các ngươi."

Công chúa trước khi qua đời, lặp lại lời bệ hạ căn dặn một lần.

Siết chặt cổ tay hắn, nói: "Giữ được thì giữ, giữ không được, nhất định phải buông.

Trên đời này, làm gì có gì quan trọng hơn sinh mệnh chứ?"

Hắn đột nhiên cảm thấy bình thản, nhìn xa giá trước mắt vẫn là xa giá theo quy chế của thiên tử, bất giác nhếch miệng cười, vén rèm ngồi vào trong.

Hắn thở ra một hơi, đưa tay chạm lên má, không biết từ lúc nào nước mắt lạnh ngắt đã chảy dài.

"Cha, giang sơn Đại Nguỵ của người...

Lan Khanh giữ không được rồi."

- Hoàn -

- - - - -

Mười một năm sau khi Nguỵ Thiếu Đế bị phế làm Tề vương, Tư Mã Viêm (cháu nội của Tư Mã Ý, con trai của Tư Mã Chiêu, cháu gọi Tư Mã Sư là bác) chính thức soán ngôi nhà Nguỵ, lập lên triều Tây Tấn, tiếp theo bình định Thục Hán, Đông Ngô, thống nhất Trung Hoa, đặt dấu chấm hết cho thời kỳ Tam quốc - một trong những thời kỳ chiến loạn đẫm máu bậc nhất lịch sử.

Nguỵ Thiếu Đế qua đời năm 274 dưới thời Tấn Vũ Đế, thuỵ hiệu Thiệu Lăng Lệ Công.

[Nguỵ Thiếu Đế Tào Phương]

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

[Tào Duệ x Tào Phương - Quân sư liên minh]

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

[Nguỵ Minh Đế - Tam Quốc 2010]

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

=)))) Cũng buồn ghê, mới ngày nào tôi viết ba anh em Tử Hoàn, Tử Văn, Tử Kiến còn bé xíu xiu.

Giờ viết đến khúc mấy ổng rồi cả Nguyên Trọng lên bàn thờ ngồi hết cmnr.

Nói chứ ngoài Trần Tư vương ra thì tôi bị luỵ Liệt Tổ dã man.

Có lẽ vì quá khứ đau thương nên tính cách ổng có phần không được bình thường, khiếm khuyết về cảm xúc, cũng nhiều thói hư tật xấu, nhưng vẫn là một hoàng đế tài năng, tôi bị đặc biệt ấn tượng với kiểu bad boy thế này.

Trần Tư Vương thì khỏi cần nói rồi, mang tiếng phong nhã, thi nhân mà thói hư tật xấu không kém cạnh ai, lại còn láo. 🥹
 
[Đoản] | Lịch Sử, Cổ Phong | Huấn Văn |
Hoàng Sơ hoa bay năm ấy (Tử Hoàn x Tử Kiến)


[Ngoại truyện - Khói phủ Lạc Dương]

...

Không biết đã đi khỏi Lạc Dương được mấy dặm, tuyết đầu mùa hình như bắt đầu rơi rồi, chẳng trách lại lạnh như vậy.

Xe ngựa đột nhiên dừng lại, người bên ngoài vén rèm, nhanh chóng vào trong, mơ hồ nghe thấy tiếng vỏ kiếm chạm vào áo giáp.

"Ngủ rồi sao?

Không có việc gì.

Ta quay về vậy."

Lúc người kia định ra ngoài, hắn vội vàng nắm lấy cổ tay, gọi: "Văn Liệt."

"Đệ tỉnh rồi?

Tử Kiến đệ yên tâm, bệ hạ không trách đệ, tấu chương hạch tội, bệ hạ đã nói không muốn xem, sau đó còn bảo Hạ Hầu Thượng đem đốt hết.

Đệ đừng lo lắng."

"Là đệ khiến bệ hạ nhọc lòng."

Hắn không muốn nghĩ đến việc này nữa, chỉ nói: "Bệ hạ... sắp nam chinh rồi.

Huynh nhất định... phải chăm sóc bệ hạ, bảo trọng sức khỏe..."

"Ta biết.

Bệ hạ nói sẽ giải quyết đám Vương Cơ cho đệ.

Chỉ cần đệ...

đừng gây phiền phức.

Thực ra không phải do đệ, bệ hạ xưa nay vẫn như vậy.

Có một số chuyện, bệ hạ cũng là bất đắc dĩ."

Đường gập ghềnh, không tránh khỏi vết thương trở đau.

Có lẽ Tào Hưu trở về rồi, tiếng vó ngựa cũng ít đi.

Dù sao cũng thấy có chút may mắn, Ung Khâu không quá xa Lạc Dương, đổi lại là Quyên Thành, chắc lại là một trận chết đi sống lại.

Hắn mơ hồ nghĩ về nhiều năm trước, phụ vương còn tại thế, cũng từng bất lực, bế tắc, điên loạn, cuối cùng phụ vương vẫn bảo vệ hắn...

Hiện tại, đã không còn ai bảo vệ nữa, về sau có yên ổn sống qua ngày hay không, chỉ phụ thuộc vào lòng trắc ẩn cuối cùng.

'Nhi trinh Tử Kiến tối khả định đại sự'.

Tối khả định đại sự?

Phụ vương, hiện tại nghĩ đến lời này, nhi tử... chỉ thấy châm biếm quá...

Đại sự cái gì bây giờ?

Ngoại bào màu lam loáng thoáng vết máu tươi thấm ra ngoài.

Tào Miêu hối hả bưng chậu nước ấm vào trong, nước tràn ra vương vãi trên sàn, suýt chút nữa trượt ngã.

Vương hậu giúp hắn cởi ngoại bào ra trước, mãi mới mở miệng hỏi: "Người rốt cuộc lại làm sao thế?

Vì sao lần nào hồi kinh xong cũng như thế này?

Bị thương thành như vậy cũng không cho người ở lại Lạc Dương vài ngày?"

Tào Thực nghiêng đầu, đột nhiên cười một cái, "Không sao.

Bệ hạ cũng không luận tội ta.

Thực ra, ta sợ Thái hậu mà biết, nhất định sẽ làm lớn chuyện, nên vội vàng trở về."

Trải qua bao nhiêu uất ức như vậy, chính mình cũng không nhìn thấy được ngày tháng sau này như thế nào.

Những năm qua, có lúc nào không nhất mệnh phục tùng, an phận cúi đầu đâu?

Bệ hạ có thể giữ mạng cho ta, nhưng vĩnh viễn không thể buông bỏ khúc mắc với ta sao?

Nếu không, vì sao lại phải làm như vậy?

Không có ý chỉ của bệ hạ, quan lại giám quốc kia lại có gan vu hại hoàng thân quốc thích?

Dù có tự lừa dối bản thân trăm lần, vạn lần, cũng không thể tiếp tục được nữa.

Hắn thừa hiểu chuyện này ai là người đứng sau.

"Lại là mấy tên giám quốc đáng chết!"

"Duẫn Cung, quay lại đây."

Tào Chí siết chặt hai tay thành quyền, dừng bước chân, đứng im lặng ở cửa.

Hắn khẽ run lên bần bật, dùng cả hai tay áo ra sức lau lên mặt.

Nhất quyết không chịu quay đầu.

Đến khi phụ vương nói nửa ngày, hắn cuối cùng lầm lũi ngồi xuống bên giường.

Hài tử ngày thường ít khi rơi nước mắt là thế, vậy mà bật khóc nức nở, phẫn nộ nói: "Lúc nào cũng bức ép cha... bọn chúng ngậm máu phun người, hại cha lần nào cũng như thế này, cha chỉ là một văn sĩ, yếu như vậy..."

Phụ vương cười nói: "Ngươi xem thường cha đến vậy à?

Như thế này đã là gì, năm xưa ta cưỡi ngựa phi nước đại trên cấm lộ, xông thẳng vào Tư Mã Môn, Thái Tổ đánh ta thừa sống thiếu chết.

Nhưng nghĩ lại, cũng cảm thấy bản thân có chút thành tựu.

Tư Mã Môn mà ta cũng dám đi qua rồi."

Hắn bị chọc cười, nhưng vẫn tỏ ra bộ dạng giận dỗi.

Đám quan giám quốc chỉ giỏi hại người.

Phụ vương đã từ lâu không còn mời bằng hữu văn sĩ đến nhà uống rượu ngâm thơ nữa, chỉ vì sợ bị gièm pha.

Nhất cử nhất động đều không thoát khỏi tầm mắt người khác.

Phụ vương sống thanh bạch, chẳng gây thù chuốc oán với ai.

Không hiểu ở đâu ra tội danh, suốt ngày bị xuống chiếu trách cứ.

Đi xem xét ruộng đất ở vùng trên trở về, mùa này thiếu nước, hạn hán khô cằn, nhân dân đói khổ.

Nhìn tình cảnh này, làm hắn nhớ đến An Hương.

Lúc đến An Hương, nào giống như Lâm Tri trù phú, xuân hạ thu đông bốn mùa yên ả.

Nơi ấy vốn đã nhỏ, đất đai khô cằn, không thể canh tác, lúa mới lên đã chết, khắp nơi cát sỏi bạc màu.

Bá tánh không được một người ăn mặc tươm tất, bản thân hắn bị giảm xuống tám trăm thực ấp, vốn cũng chẳng đủ ăn.

Nhưng nhìn không nổi cảnh bần cùng thảm thương ấy, cuối cùng bỏ một nửa tài sản đem theo phân phát.

Hầu phủ hư hỏng, lâu ngày không người ở.

Mùa đông, gió bắc luồn qua khe cửa, buốt lạnh trong phòng.

Hắn chỉ có thể lấy thật nhiều áo, phủ lên người Duẫn Khiêm và Duẫn Cung.

Cả ngày chỉ ăn một bát cơm trắng, bản thân hắn cùng phu nhân vừa lạnh vừa đói đến không ngủ được.

Vậy mà nàng một lời cũng không phàn nàn, chỉ im lặng mà chịu đựng.

Về sau bệ hạ chịu ban thêm đất canh tác, mới có thể trồng trọt, nhân dân cũng bớt cảnh lầm than.

Ngày chuyển đến Quyên Thành, không biết vì sao, vẫn còn chút day dứt với mảnh đất nghèo nàn ấy.

Vương Cơ không rời mắt dù là một chút, không đợi thủ hạ của hắn đi, đã nói: "Khắp nơi có chỗ nào không có thiên tai?

Triều đình cũng đã cứu tế, chiến sự chưa dứt, đại vương còn muốn hao tổn tiền bạc làm gì?"

Tào Thực liếc mắt nhìn, bình tĩnh đáp: "Ta dùng ngân lượng của vương phủ, không liên quan đến quốc khố."

"Phủ chúng ta dù sao cũng dư giả, bớt may mặc, tu sửa một chút, cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Nhưng bá tánh chỉ cần một chút ấy, là có thể sống qua ngày, vượt qua đợt hạn hán này.

Tiền cũng là của ta, ông lo lắng đến thế làm gì?

Có lấy mất đồng nào của ông đâu?"

Vương Cơ không biết nói gì đành phải thôi.

Tào Thực đứng dậy, sắp xếp lại sổ sách, phất tay áo bỏ đi.

Ngoại trừ cam chịu, hắn không làm được gì, đổi lại là ngày xưa thì chắc chắn sẽ không nhẫn nhịn thế này.

Đi qua thư phòng, vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng nói chuyện.

"Hoàng đế rõ ràng ỷ thế hiếp người.

Cha chúng ta quang minh chính đại, hành sự cẩn trọng, thu phục được lòng người, ngài ấy đố kị.

Nên mới hết lần này đến lần khác bức ép."

Tào Miêu hoảng sợ nói: "Đệ có biết đây là lời đại nghịch không?

Đệ không muốn sống hay sao?"

"Đệ nói sự thật mà thôi.

Ngài ấy không thích cha vì cha giỏi hơn ngài ấy, phẩm giá của cha cũng tốt hơn ngài ấy.

Chèn ép trung thần, không phải là việc làm của bậc minh quân.

Duẫn Khiêm, lẽ nào huynh không nghĩ thế ư?"

Tào Miêu hơi cúi đầu, thực ra không phải hắn không có suy nghĩ như vậy, hắn cảm thấy uất hận bao nhiêu cũng chỉ có thể giữ trong lòng.

Cuối cùng chỉ nói: "Ta cũng không phục, nhưng..."

Nghe tiếng cửa bị đẩy ra, cả hai lập tức ngậm miệng lại.

Phụ vương từ từ tiến lại gần Tào Chí, tát một cái thật mạnh.

"Sao ta lại dạy ra cái thứ vô đạo, ngỗ nghịch như ngươi?"

Tào Chí dùng một tay ôm lấy má trái, cả người chao đảo, uất ức không chịu ngừng nói: "Mỗi lần nhìn cha cả người thương tích từ Lạc Dương trở về, con hận Hoàng đế nhẫn tâm.

Cha là huynh đệ ruột của ngài ấy, mà đối xử với cha như vậy?

Huống hồ, ngôi vị Vương Thái tử... là đoạt lấy từ cha."

"Câm miệng!"

Tào Thực liền tát hắn một cái nữa, lập tức rút một cái thước chặn giấy trên bàn, vừa thở dốc vừa nói: "Ngươi còn dám mở miệng nói lời đại nghịch, ta... ta sẽ đánh chết ngươi!"

Vậy mà Tào Chí không hề sợ hãi, nhìn bộ dạng thở hổn hển của phụ vương, hắn càng to gan, cãi lại: "Cha đánh đi!

Con không sợ!"

Một lời này của hắn khiến cho Tào Thực bị chọc tức thành cười.

Tào Miêu có chút hoảng hốt, nhưng thấy phụ vương cười, hắn lại nghĩ người sẽ không xuống tay thật.

Nhìn Tào Chí ngạo nghễ nằm sấp lên trường kỷ, tự mình kéo quần xuống đến đùi, không chút hoang mang.

"Cha đánh đi."

Không ngờ phụ vương lại đánh thật.

Hơn nữa càng lúc càng đánh ác, đánh đến nỗi chiếc thước gỗ cứng như vậy gãy làm đôi.

Tào Chí cuối cùng bị khuất phục, vừa lấy tay che chắn vừa thảm thiết kêu.

Còn nghĩ phụ vương chịu buông tha, không ngờ trực tiếp trói tay hắn vào thành trường kỷ.

Lấy thước gỗ khác tiếp tục đánh.

Hắn chưa từng thấy phụ vương nổi trận lôi đình như vậy, hắn từ nhỏ đến lớn đều cho rằng phụ vương không bao giờ biết giận.

Có lẽ chính vì vậy nên Tào Chí mới không chút sợ hãi, còn tỏ ra ngông cuồng.

"Ta cả đời không mong các ngươi phải làm nên đại sự gì, chỉ mong các ngươi hiểu ngũ đức, hiểu thế nào là đạo quân thần."

Tào Chí lần này bị doạ sợ chết khiếp, nhịn không được vùng vẫy, phía sau đã nhiễm đỏ.

Hắn bắt đầu khóc ầm ĩ, miệng liên tục gào lên: "Mẹ ơi, cứu con, cha muốn đánh chết con!"

Phụ vương càng nghe càng tức, giống như dùng hết sức lực mà đánh.

"Bệ hạ là quân, ngươi là thần, ngươi phải trung thành tuyệt đối.

Ngươi dám buông lời đại nghịch, ngươi muốn cả cái nhà này chôn theo ngươi sao?"

Như nhớ ra cái gì, hắn quay đầu nhìn trưởng tử đứng ở phía sau mặt mày sớm đã trắng bệch, quát lớn: "Tào Duẫn Khiêm, ngươi cũng quỳ xuống!

Ngươi nói không phục cái gì?"

Tào Miêu bị doạ đến mức mặt không còn giọt máu, vừa quỳ xuống vừa khóc nói: "Cha, nhi tử sai rồi."

Hắn trước giờ bản tính nhút nhát, sợ đến run rẩy, nhưng vừa nhìn Tào Chí lại vội vàng nói: "Cha, Duẫn Cung... cha phạt con đi.

Con chịu phạt thay đệ ấy..."

Tào Thực đột ngột buông thước gỗ.

Nhìn Tào Chí nằm trên ghế ra sức hô hấp, khóc đến nỗi không thở nổi, phía sau hạ thân nhiều chỗ tróc da ứa máu.

Hắn nhớ, năm xưa ở tuổi này, hắn thậm chí chưa từng bị đánh.

Phụ vương bao bọc hắn như vậy, lôi đình mưa móc tất cả chỉ trút lên người Tử Hoàn.

Đến sau này, hắn mới hiểu được, xem ra người hận hắn đến thế, không hẳn chỉ vì hai chữ 'thừa tự' mà thôi.

Tào Chí hôn mê hai ngày mới tỉnh, lúc Tào Miêu đến, thấy hắn khác xa ngày thường.

Sắc mặt nhợt nhạt, cứ dáo dác nhìn xung quanh.

Phụ vương không bước chân vào trong phòng, chỉ lặng lẽ đứng bên ngoài.

Hắn đi ra cửa, cũng im lặng, nắm lấy tay phụ vương, ngẩng đầu hỏi: "Cha không vào xem Duẫn Cung sao?"

Phụ vương xoa đầu hắn, chỉ mỉm cười.

"Duẫn Khiêm, con nghĩ... chuyện thừa tự như thế nào?"

Không biết vì sao đột nhiên nói đến chuyện này, Tào Miêu có chút ngơ ngác, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh đáp: "Thực ra, con không thích vương tước.

Làm một công hầu ở đất phong an nhàn cũng tốt.

Con biết, con cái gì cũng không giỏi bằng Duẫn Cung, nếu phải làm Vương thái tử, con sẽ rất áp lực."

Hắn chỉ im lặng lắng nghe, Tào Miêu cười nói: "Con cũng biết mấy ngày gần đây cha luôn cân nhắc, cha sợ bỏ trưởng lập thứ sẽ làm con đau lòng.

Nhưng mà thực ra con cũng không muốn kế vị..."

"Duẫn Khiêm, con cũng có những cái giỏi của con, không thua kém ai cả..."

Tào Miêu lắc đầu, nghiêm túc nói như người lớn: "Nhưng những thứ con giỏi lại không phải để làm Vương Thái tử.

Cha đừng vì con mà lo nghĩ, cha hãy để Duẫn Cung làm Vương thái tử.

Con đã có tước Cao Dương công rồi, con không muốn gánh trách nhiệm lớn nữa..."

"Vậy, con muốn đệ đệ phải gánh vác trách nhiệm nặng nề này thay con à?"

Tào Miêu vội vàng nói: "Không phải... nhưng con biết, Duẫn Cung sẽ thích."

Tào Thực cúi đầu, nhìn trưởng tử trước mặt hồi lâu, hắn khẽ cười lắc đầu: "Duẫn Khiêm, con thật không giống cha chút nào."

Nhi tử nắm chặt tay hắn, bỗng dưng hỏi: "Cha... có giống Thái Tổ Hoàng đế không?"

Hắn sững sờ, một cơn gió ngang qua, phả vào gương mặt.

Nhiều chuyện trong quá khứ đột nhiên dội về.

Hắn ngẩng đầu nhìn mây lững lờ trôi, nhẹ nhàng cười: "Không giống.

Thái Tổ Hoàng đế là người có nguyên tắc, nhạy bén, kiệt xuất, hành sự quyết đoán.

Cha ngược lại, hành sự phóng túng, vô phép vô tắc, ngông cuồng cố chấp."

Tào Miêu im lặng một chút, lại hỏi: "Vậy, có phải bệ hạ rất giống Thái Tổ Hoàng đế không?

Cha có sợ Thái Tổ Hoàng đế giống như bệ hạ không?"

Hắn nghe xong lại đáp: "Giống...

Nhưng cũng có điểm không giống."

Từ từ cúi đầu, khẽ cười một cái: "Có điều, năm xưa hình như ta không sợ Thái Tổ đến như vậy...

Ta phóng túng ngang bướng, bao nhiêu lần đối nghịch người, khiến người phiền não.

Nhưng nghĩ lại, Thái Tổ Hoàng đế đến cuối cùng... vẫn chỉ hi vọng có thể che chở ta cả đời."

Hắn khẽ lắc đầu, tất cả đều đã là chuyện cũ, năm tháng đã qua cả rồi, ấu thơ không thể quay lại nữa.

Hắn từ từ cúi người, ôm lấy Tào Miêu vào trong lòng, "Bây giờ, cha cũng muốn có thể che chở con và Duẫn Cung cả đời."

...

Vương hậu đến, Tào Chí lại bắt đầu kêu thảm thiết.

Bộ dạng cực kỳ bất phục, vừa khóc vừa nói: "Không phải nói... cha là văn sĩ, trói gà không chặt, sao mà xuống tay đánh con như vậy?"

Nàng than thở: "Nói ít thôi.

Con à, ta còn tưởng cha con đánh con chết rồi.

Con gây chuyện gì thế này?

Cha con cũng thật là quá đáng..."

Tào Chí đột nhiên ngước mắt nhìn, hai mắt dần dần hiện lên hoảng sợ.

Vương hậu quay đầu lại, nhìn thấy hắn, cũng có chút ngạc nhiên.

Hắn nhìn hài tử một lúc, lùi lại phía sau: "Cha... không đến gần.

Duẫn Cung, đừng sợ."

Hắn có chút lúng túng, cuối cùng buồn bã quay lưng đi.

Nhưng Tào Chí lại khẽ gọi: "Cha."

Hắn quay đầu, thấy hài tử hỏi khẽ: "Cha không giận con sao?"

Vương hậu đứng dậy, đi ra ngoài.

Lúc đi qua vỗ nhẹ vào vai hắn một cái.

Hắn chầm chậm bước đến bên giường ngồi xuống.

Đưa tay hơi nhấc lớp vải trắng thấm máu lên, Tào Chí đau đến mức mặt mày xanh xám, phụ vương trầm thấp hỏi: "Duẫn Cung, đau lắm sao?"

"Đau..."

Tào Thực hai mắt ửng đỏ, ngập ngừng một lúc lâu, nói: "Duẫn Cung, cha xin lỗi.

Cha không nên quá mức nóng giận..."

"Thực ra bệ hạ không phải người như vậy.

Người là đế vương, có một số chuyện, cũng là nỗi khổ riêng mà thôi."

Tào Chí vẫn im lặng, hắn không hề thôi bất bình, nhưng hắn thực sự đã thề sẽ không mở miệng nói gì về hoàng đế nữa.

Một lúc sau, hắn nhỏ giọng nói: "

Sau này, Duẫn Cung... sẽ không làm cha phiền lòng nữa."

Đông qua xuân tới, ở trên ngọn cây này có thể phóng tầm nhìn ra phía lầu Liêu Thức.

Tào Chí nheo mắt, nhìn thấy mấy tên quan giám quốc uống trà nói chuyện phiếm.

Cả ngày rảnh rỗi không có việc gì làm, chỉ biết vạch lá tìm sâu, vương phủ không khác gì cái nhà lao.

Thấy Tào Miêu ở bên dưới đọc sách, hắn gọi: "Duẫn Khiêm, huynh mau lên đây"

Tào Miêu lắc đầu, lại nói: "Còn không mau xuống."

Tào Thực từ trong các đi ra nhìn thấy, quát: "Không một ngày ngồi yên.

Ta sắp mệt chết với ngươi!"

Thấy Tào Chí vừa cười vừa tụt từ trên cây xuống, hắn không để ý đến nữa, dắt tay Tào Miêu nói: "Sao không vào trong phòng đọc sách, trời lạnh."

Chân vừa bước lên thềm, đột nhiên thấy Thái thú Vương Cơ cùng quan Phòng phụ lại Thương Tập bước vào trong, còn dẫn theo sứ giả.

Tào Thực sững sờ một chút, kéo tay hai đứa trẻ quỳ xuống.

Vị sứ giả kia, hắn biết, chính là Giả Tuân.

Người năm đó bị hắn say rượu bắt giam lúc truyền chỉ.

Trong lòng thở dài, biết không phải chuyện gì tốt, chỉ im lặng chờ đợi.

"Đại vương, chúng ta gặp lại rồi.

Năm đó, ngài vẫn còn là Lâm Tri hầu."

Tào Thực mỉm cười: "Phải, đã lâu không gặp.

Nhớ năm đó, Tử Kiến thất lễ với Giả đại nhân."

Giả Tuân cũng cười đáp: "Cũng là chuyện cũ rồi.

Hôm nay hạ thần phụng mệnh mang theo chỉ dụ của bệ hạ đến."

Vương Cơ cũng quỳ xuống tiếp chỉ.

Lúc này Giả Tuân mới mở chiếu chỉ ra: "Ung Khâu vương từ khi chi phiên đến Ung Khâu, tuy có một số việc chưa thoả đáng, nhưng quan tâm chăm lo bách tính, nhiều lần cứu tế thiên tai, trẫm có lời khen ngợi.

Ban lụa gấm, trăm lượng hoàng kim."

Tào Thực sửng sốt, còn đang bận nghĩ xem rốt cuộc ở đâu ra phúc khí lớn như vậy.

Chỉ có Vương Cơ và Thương Tập kinh ngạc nhìn nhau.

Chưa đợi bọn họ nghĩ xong, Giả Tuân cười nói: "Vương Thái thú, Thương Phòng phụ, bệ hạ nói hai vị ở đất Ung Khâu vất vả nhiều rồi, không cần phí tâm tư nữa, lập tức bãi chức.

Các người chỉ cần trở về Lạc Dương chờ Đại Lý Tự hỏi chuyện là được."

"Giả đại nhân!

Sao lại như vậy?

Chúng ta rốt cuộc phạm tội gì!"

Giả Tuân nghiêm nghị nói: "Bệ hạ có chỉ dụ, Ung Khâu vương nhất định phải biết giữ mình, đừng để cho kẻ khác có cớ ngậm máu phun người.

Còn những kẻ vu hại trung lương, kể từ bây giờ, sẽ khép vào trọng tội.

Tránh cho triều đình Đại Nguỵ chúng ta toàn một đám đổi trắng thay đen, bôi nhọ hoàng thất.

Đưa đi!"

Tào Thực nhìn theo hai người bọn họ bị giải đi, luôn miệng nói muốn gặp bệ hạ, trong lòng như trút đi gánh nặng.

Nhưng thái độ của hắn cực kỳ bình tĩnh, chỉ lạy tạ đúng lễ nghĩa rồi đứng dậy.

Thấy Tào Chí hớn hở cười, vội vàng véo mạnh vào cánh tay buộc nó ngậm miệng lại, chỉ hận không thể tát cho tiểu tử này một bạt tai.

Giả Tuân vẫn chưa rời đi, hắn cảm thấy có chút kì quặc, nhưng không hỏi nhiều.

Dù sao chắc hẳn phải có quan giám quốc khác.

Có một vị đại thần từ phía cửa viện đi vào trong, bóng áo bào màu nâu đơn bạc, đến bên cạnh Giả Tuân chắp tay cúi đầu: "Hạ thần tham kiến đại vương."

"Hưu Liễn..."

Hắn một thoáng kinh ngạc, kí ức năm xưa, phụ vương dẫn hắn tây chinh, qua kinh đô cũ.

Hai mươi mốt năm kể từ khi Đổng Trác đốt phá Lạc Dương, chiến sự liên miên, bốn phương loạn lạc, khiến cố đô vẫn chỉ còn tường thành đổ nát, cỏ mọc thành rừng, người già không thấy, thiếu niên bước trên đất không còn dấu đường xưa.

Đời người ngắn ngủi như sương sớm, người đi phương bắc, ta về hướng tây.

Gặp nhau thoáng chốc, hai bài thơ 'Tống Ứng thị', đã vội vã từ giã chia hai đường.

"Ứng đại nhân."

Hắn cung kính chắp tay chào hỏi.

Giả Tuân nói: "Bệ hạ đã sắp xếp quan giám quốc.

Ứng Thứ sử là người công chính liêm minh, Ung Khâu vương tất không cần nghi ngại."

Ứng Cừ mỉm cười, nói: "Thần phụng thiên tử, đến giám quốc Ung Khâu.

Mong đại vương chiếu cố."

Tào Thực chăm chú nhìn hắn, bất giác cười.

Nhiều năm qua, hiếm khi hắn cười vui vẻ như thế.

Dù trước đây hắn không gặp gỡ Ứng Cừ nhiều, nhưng hắn lại nhìn thấy, một chút bóng dáng của Ứng Sướng năm xưa.

Bằng hữu bao năm qua đi, còn lại được mấy người?

Nguỵ Hoàng đế đích thân cầm binh nam chinh.

Mặc dù quân đội Đại Nguỵ hùng mạnh, nhưng dù sao xét về kinh nghiệm, quân chủ của Đông Ngô, Tôn Quyền từ thuở thiếu thời đã trực tiếp tranh đấu với cả hai vị Hán Chiêu Liệt Đế và Nguỵ Vũ Đế.

Tuổi mặc dù không hơn Tào Phi bao nhiêu, nhưng thâm sâu khó lường, cộng thêm Lục Tốn, Gia Cát Cẩn, đều là người tài.

Nguỵ không tấn công được Đông Ngô, nhưng Đông Ngô cũng không thể đánh được vào đất Nguỵ.

Thế bất phân thắng bại này ròng rã mấy năm trời không thay đổi.

Hoàng đế cũng phải than rằng: "Trời làm sông Dương Tử để chia nam bắc."

...

"Nguyện vi nam lưu cảnh,

Trì quang kiến ngã quân."

Tào Thực cầm bút, thở dài.

Đột nhiên người hầu chạy vào trong, ghé tai hắn nói nhỏ, nhất thời đánh rơi cả cây bút lông.

Hoàng đế xuống ngựa, Tào Thực quỳ sát xuống đất, không ngẩng đầu lên.

Đến khi đến trước mặt, mới thấy hai tay hắn run rẩy, mãi mới ngẩng đầu, vậy mà không phải một câu thỉnh an, hắn lại hỏi: "Bệ hạ, không phải... thần lại làm sai gì rồi chứ?"

Nhất thời ngơ ngác, lại thấy Tào Thực dập đầu xuống, nói tiếp: "Thần vô năng, không biết mình sai ở đâu.

Xin bệ hạ giáng tội."

Tào Phi lặng đi một lúc, trong lòng bỗng dưng rối bời.

Tử Kiến ở trước mặt hắn, không biết từ bao giờ, đã luôn là bộ dạng sợ hãi, nhút nhát thế này.

Khác hoàn toàn so với bản tính kiêu ngạo, ngang tàn năm ấy.

Thậm chí, nhiều năm qua, mỗi lần hồi kinh, nói chuyện với hắn cũng không dám ngẩng đầu, không dám nhìn thẳng.

Hắn nhất thời có chút đau xót, chỉ thở dài một tiếng, nhẹ nhàng nói: "Không phải.

Lần này nam chinh trở về Lạc Dương, đi qua Ung Khâu, nên tiện thể ghé thăm ngươi thôi."

Tào Thực chưa kịp định thần đáp lại, im lặng quỳ trên mặt đất như vậy rất lâu.

Hoàng đế lúng túng, đành cúi người dùng một tay đỡ hắn dậy, nói: "Đứng lên đi.

Nghe nói ngươi đổ bệnh.

Ra ngoài lại mặc ít áo như vậy?"

Quả thực quá đáng sợ rồi, đừng nói thụ sủng nhược kinh, chỉ nghĩ thời gian này có phải mình bị ảo giác rồi không.

Vẻ mặt hoà nhã này của bệ hạ, chỉ làm cho hắn nhớ lại hai lần trong quá khứ, người cũng ôn hoà như thế.

Một lần lừa hắn uống rượu chạy vào Tư Mã Môn, bị đánh muốn bỏ cái mạng.

Lần nữa là chuốc rượu hắn trước trận Phàn Thành, thân bại danh liệt.

"Từ lúc trở về Ung Khâu thế nào?

Có thích ứng được không?"

Tào Thực khẽ gật đầu, đáp: "Thần thích ứng được."

Không khí vẫn có chút gượng gạo, dù sao cũng từng là đối thủ tranh ngôi Vương Thái tử.

Dù sao, một thắng một thua, hiện tại đã là, một người là quân, một người là thần...

Lúc ấy Tào Phi mới để mắt đến, hai đứa trẻ suýt soát tuổi nhau, khoảng mười hai, mười ba tuổi, đứng phía sau Tào Thực.

Hắn mỉm cười: "Hình như năm đó, khi ngươi từ Lạc Dương trở về Hứa Đô, đứa lớn còn quấn tã.

Bây giờ đã lớn như vậy rồi."

Tào Miêu rụt rè nắm lấy tay phụ vương, nép sát vào người.

Phụ vương cũng nắm chặt tay hắn, cúi đầu nhìn, ánh mắt tràn đầy ôn hoà.

"Lớn lên... rất ngoan ngoãn."

Tào Chí vội vàng ôm lấy phụ vương từ sau lưng, ngẩng đầu nói: "Cha, con cũng ngoan ngoãn mà, vì sao cha không khen con?"

Tào Thực giật mình, vội vàng mắng: "Duẫn Cung, không được vô lễ!"

Tào Phi khẽ cười, đột nhiên chăm chú nhìn Tào Chí, nói: "Nhìn thật giống Nguyên Trọng lúc nhỏ."

Tào Thực khiêm tốn đáp: "Bình Nguyên vương tư chất đĩnh đạc, đoan chính lễ nghĩa, nào giống như đứa trẻ này, trời sinh nghịch ngợm."

Nhưng lại mỉm cười nhìn Tào Chí, tay nhẹ nhàng xoa lên đầu nhi tử.

Tào Thực từ đầu đến cuối vẫn cúi đầu, cẩn thận đỡ tay hoàng đế bước lên thềm.

Tào Phi dừng lại, ngẩng đầu nhìn đại điện, lại quay đầu nhìn một loạt phủ đệ.

Trong lòng hắn trùng xuống, mấy năm qua, đệ đệ chuyển đất phong liên tục.

Trở về đây, phủ đệ hoang tàn, chưa kịp sửa sang, lại đem của cải đi cứu tế.

Từ lúc đăng cơ đến bây giờ, quả thực chưa có một lần nào hắn chăm sóc cho Tử Kiến với tư cách là một ca ca.

Hắn không vào trong điện nữa, nắm tay Tào Thực đi xuống, hỏi: "Có chỗ nào yên tĩnh chút không?"

Tào Thực ngẩn ra, một lúc mới đáp: "Sau phủ của thần, có một lầu ngắm cảnh."

Hoàng đế thoải mái cười nói: "Trẫm... phong cho ngươi thêm năm trăm thực ấp, lệnh bọn họ tu sửa phủ đệ.

Ngươi cắm đầu vào cứu trợ thiên tai, còn không biết lo cho mình."

"À, đang hành quân trở về Lạc Dương.

Chiến mã cùng xe ngựa cũng nhiều.

Để lại cho ngươi một ít.

Ngàn lượng vàng, cho ngươi, nếu không ngươi mang cả vương phủ đi cứu tế mất."

Tào Thực kinh ngạc, bị kéo về phía sau phủ đệ.

Hắn cũng thả lòng một chút, khẽ mỉm cười.

Nhìn theo bóng áo giáp hiên ngang trước mắt, bỗng dưng cảm thấy mình giống như đứa trẻ.

Giống như mỗi lần phụ vương hành quân trở về, huynh ấy mặc áo giáp, thấy hắn đứng ở cổng thành, đã vội vàng nắm tay kéo vào trong.

Đến bên hồ, Hoàng đế đứng trên lầu ngắm cảnh hít sâu một hơi.

Đột nhiên quay đầu chăm chú nhìn Tào Thực đánh giá một lúc, cau mày hỏi: "Ngươi còn nghiện rượu đúng không?"

Tào Thực lúng túng gãi đầu nói: "Không có, thần... thỉnh thoảng uống một chút."

Hoàng đế ngồi xuống, thấy hắn vẫn đứng một chỗ, bèn vẫy tay bảo hắn ngồi xuống bên cạnh.

Hai người cũng đã rất lâu không ngồi cùng nhau như thế này rồi.

Tào Thực hỏi: "Bệ hạ vẫn khoẻ chứ?"

Tào Phi bật cười, không trả lời.

Một lúc sau thấy hắn lúng túng, chỉ nói: "Ở đây cũng chỉ có hai huynh đệ chúng ta.

Đừng gọi bệ hạ nữa."

"Vậy thần... nên gọi cái gì bây giờ?"

Hoàng đế trầm tư, đưa mắt nhìn về hướng xa, cong môi cười: "Tử Kiến, nhiều năm qua đi rồi, nhớ lúc trước, chúng ta còn gọi biểu tự của nhau."

Hắn không để ý, Tào Thực lén gạt nước mắt, im lặng một lúc lâu, mở miệng: "Tử Hoàn, huynh... vẫn khoẻ chứ?"

Giống như lúc trước, mỗi lần một trong hai tòng binh, một người ở lại giữ thành, đều viết thư hỏi như vậy, 'Tử Hoàn, huynh vẫn khoẻ chứ?', 'Tử Kiến, ngươi đúng là rảnh rỗi không có việc gì làm!"

"Lúc trước ngươi viết thư lặp lại lặp lại mấy câu này.

Tử Văn còn nói ta, đúng là rảnh rỗi mới viết thư trả lời."

Tào Thực vô thức bật cười, hắn nói: "Chẳng phải huynh ấy về sau buồn chán, viết thư gửi cho đệ dù hai đứa cùng ở quân doanh sao?

Phụ vương tóm được, lôi ra đọc cho cả đám tướng lĩnh."

Cả hai vừa cười vừa nói, không khác năm xưa, ngày còn chưa phải nghĩ đến thừa tự.

Nhắc đến viết thư, Tào Phi nhớ ra cái gì, đột nhiên cười khổ: "Nói mới nhớ, vị Sơn Dương công phu nhân kia, nghe nói mang thai đứa thứ hai rồi, ta viết thư thăm hỏi, nó gửi lại cho ta một tờ giấy trắng.

Ngươi nói xem, sau này nếu Nguỵ triều chúng ta không trả cho nó và Lưu Hiệp thuỵ hiệu Đế hậu Hán triều, nó có hận ta đến kiếp sau không?"

"Sẽ không đâu.

Đứa nhỏ này, tính tình cứng rắn, nhưng cũng chỉ biết hờn dỗi rồi thôi.

Nhớ năm đó, chỉ cần là vì bệ hạ..."

Hắn giật mình ngậm miệng, lén đưa mắt nhìn Tào Phi.

Hắn cảm thấy mình có bị ban cho thước lụa trắng ngay bây giờ cũng không oan lắm.

Hoàng đế không để tâm đến, bật cười: "Ngươi nói đi."

"Năm đó chỉ cần là vì Hán triều Hoàng đế, đến phụ thân cũng dám mắng, ngọc tỷ cũng dám ném...

Dù sao chỉ là nữ nhi, số phận chẳng thể tự mình định đoạt, đã gả vào Hán thất thì một lòng vì Lưu gia cũng là lẽ tự nhiên, là Tào gia nợ muội ấy."

Tào Phi chỉ cười không nói, chăm chú nhìn Tào Thực kể chuyện cũ, bộ dạng hào hứng như trẻ nhỏ.

Thực ra trong đầu hắn nghĩ: "Nó gả vào Hán thất thì không nói.

Ngươi còn chưa gả vào đấy, chẳng phải cũng một lòng vì Lưu Hiệp, tận trung Hán triều sao?

Ta còn chưa quên, huynh trưởng đăng cơ mà ngươi mặc áo tang khóc còn hơn cha chết."

Nhưng rốt cuộc cũng không nói ra.

Đã rất lâu rồi, Tử Kiến của hắn... mới cười thoải mái như vậy.

Đột nhiên Tào Thực lại im lặng, cúi đầu một lúc, hai hàng nước mắt chảy dài.

"Tử Hoàn, nếu được quay trở lại một lần nữa.

Đệ vĩnh viễn sẽ không viết Đồng Tước Đài phú, đệ vốn dĩ chưa từng muốn tranh thừa tự..."

"Đều đã qua rồi."

Hoàng đế vươn tay gạt nước mắt trên mặt Tào Thực, cũng đột nhiên cảm thấy một giọt lạnh ngắt trượt xuống má.

Hắn chần chừ, lấy từ sau lớp áp giáp, một cái bọc bằng nhiều lớp lá tre khô, từ từ mở dây buộc bằng sợi gai.

Hắn đưa cho Tào Thực, nhẹ nhàng mỉm cười nói: "Bánh Tống Tử phương nam ăn mềm với thơm hơn phương bắc.

Nhưng mà hành quân nên bị nát rồi."

Hoàng Sơ lục niên lệnh, gió lạnh thổi hoa bay, phảng phất đỏ rực đất phong cô quạnh.

——— Hoàn ———

【Nguỵ Văn Đế x Trần Tư Vương】

Simp 2 anh em Thế Tổ một xíu. 🥹 Sống mà làm khổ nhau ghê huhu.

Riêng đôi này fan Trung kêu là đúng kiểu hình mẫu của huynh đệ văn.

Lúc nhỏ yêu thương nhau xong lớn lên ngược nhau tơi bời lưu danh sử sách. =))))))

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Quên nói với mọi người, thời Tiên Tần cho đến Hậu Hán, trữ vị của hoàng đế lẫn vương đều chung danh hiệu 'Thái tử', phân biệt ở Hoàng thái tử và Vương thái tử.

Đến thời Tấn mới đổi thành Thế tử.

Tôi mới đi sửa bộ kia mệt xỉu tại tôi viết Tào Phi là Nguỵ Thế tử, chính xác phải là Nguỵ Thái tử.

Bảo sao Tử Kiến viết bài thơ 'Thị Thái tử toạ', hoá ra không phải ổng lag, là tôi lag 🙁((
 
[Đoản] | Lịch Sử, Cổ Phong | Huấn Văn |
Mạt đế [Tào Vũ x Tào Hoán]


Tào Hoán nhìn thấy người kia, hai mắt lập tức sáng lên, đứng dậy giơ hai tay lao về phía trước.

Nhưng người trước mắt chỉ lùi về sau một bước, không nói một lời, chỉ đăm đăm nhìn hắn.

Tào Hoán sững lại, cố chấp chậm chạp tiến lên thêm một bước, không ngờ người kia lập tức quay lưng định bước ra cửa.

Hắn vội vàng quỳ xuống, thanh âm nghẹn ngào sợ hãi: "Cha!

Con không tiến lên nữa, cha đừng đi!"

Phụ vương đứng im một chỗ, qua một lúc lâu, hắn nín thở chờ đợi người quay đầu lại.

Cuối cùng, phụ thân xoay người, đối diện với hắn, cung kính cúi người, nhàn nhạt gọi hai tiếng: "Bệ hạ."

Thái hậu đứng dậy, đến bên cạnh Tào Vũ, thái độ tỏ ra khá cung kính, nói khẽ: "Yên vương, đều là người trong nhà cả.

Bên ngoài thì phải theo quy tắc, nay ở đây không có ai, thúc không cần câu nệ tiểu tiết với bệ hạ như vậy."

Thái hậu cũng không ngờ Yên vương không lấy làm vui vẻ, chỉ quy củ chắp tay đáp: "Bệ hạ đã nhập cung để thừa tự Liệt Tổ, như vậy thần thuộc hàng thúc tổ.

Bệ hạ không được phép gọi như vậy.

Không hợp quy tắc."

Nói xong hành lễ, lại quay đầu đi.

Thái hậu lập tức khuyên nhủ nói: "Yên vương, bệ hạ không ăn không uống, thái phó đến thì bị ném đồ đạc đuổi đi, cứ mãi như thế này không được đâu.

Tư Mã Chiêu nhờ ai gia mời Yên vương về Lạc Dương chính là để khuyên nhủ bệ hạ.

Mong Yên vương không cần lo nghĩ, nói chuyện với bệ hạ, đây cũng là nhờ cậy của triều đình."

Lần này hoàng đế không phản ứng dữ dội nữa, thái hậu chỉ lệnh cho cung nhân lui ra ngoài hết.

Bản thân đưa mắt nhìn Yên vương một cái, rồi cũng rời đi.

Thấy mọi người đều rời đi hết, Tào Hoán lập tức mừng ra mặt, chỉ không nhận ra, phụ thân sắc mặt đã dần tối đi.

"Cha, con không muốn ở đây.

Con muốn về nhà.

Con thực sự rất nhớ mẫu thân cùng các ca ca."

Tào Vũ không đáp lại, lúc Tào Hoán đến bên cạnh đưa tay nắm chặt lấy tay mình, cũng chỉ gạt ra.

Khiến Tào Hoán trong phút chốc ngơ ngẩn, cả hai cũng không nói lời nào.

Cuối cùng, phụ vương đứng dậy đến bên án thư, đoan chính ngồi xuống, tiện tay cầm đống giấy bị xé rách tan nát trên bàn lên nhìn.

Một lúc sau, đưa tay nhấc thước chặn giấy, trầm ngâm rất lâu, ngẩng đầu nhìn hắn.

"Cha..."

"Nếu hôm nay, bệ hạ đã gọi thần một tiếng 'cha', vậy thần lấy tư cách thân phụ, xin vượt quyền đắc tội với bệ hạ."

Nói xong đứng dậy, nhìn Tào Hoán vẫn còn ngơ ngác, chỉ vào bên án thư, nghiêm giọng: "Bệ hạ xin hãy đến đây."

Tào Hoán không một chút chống đối, ngoan ngoãn đến bên án thư quỳ xuống, cúi người chống khuỷu tay lên bàn.

Mấy thước này đều rất nặng, hắn lại cắn chặt môi dưới, không dám kêu lên chỉ vì sợ phụ vương tức giận bỏ đi.

Ngày trước, trong nhà là con út, cha mẹ chiều chuộng, các huynh lớn bao bọc, đầu ngón tay không chạm nước.

Phụ vương là người điềm đạm, ôn hoà, càng không bao giờ nỡ phạt hắn.

"Có phải từ ngày vào cung, người thường xuyên bỏ bữa, không chịu ăn uống cũng không chịu học hành?

Đúng không?"

Tào Hoán ngẩng đầu, nước mắt đầy mặt, môi dưới bị cắn đã bật máu, vừa nấc lên vừa khẽ gật đầu.

Phụ vương cũng không đánh nữa, chỉ im lặng.

Một lúc sau hắn mới khẽ mở lời: "Cha, con sai rồi.

Con muốn về nhà lắm..."

Phụ vương không để ý lời hắn nói, lại nghiêm giọng hỏi: "Vì sao người lại bất kính với thái hậu?"

Hắn không muốn đáp lời, uỷ khuất quỳ lại tư thế cũ, cắn răng chờ đợi.

Tào Vũ thở dài, siết chặt thước gỗ trong tay, đánh mấy cái thật mạnh.

Kết quả Tào Hoán cũng chịu nói: "Không phải... là... lúc đó con lấy nghiên mực ném vào thái phó.

Vừa đúng lúc thái hậu đến nên ném trúng thái hậu..."

Lại vội vàng nói: "Con cũng không nên ngỗ ngược với thái phó.

Con biết con sai rồi.

Khi nào con có thể về nhà?"

Chỉ nghe tiếng thước gỗ rơi xuống sàn.

Chưa kịp phản ứng, phụ vương đã ôm chầm lấy hắn, nước mắt rơi xuống hoàng bào của hắn, nhưng một âm thanh cũng không phát ra, chỉ lặng lẽ khóc.

Cảnh tượng này khiến hắn bất giác nhớ lại, ngày đó, phụ vương cũng ôm hắn mà khóc như thế này.

Ngày ấy, trước phủ có rất nhiều quan binh, thậm chí có thị nữ, thái giám, xa giá.

Mọi thứ đều rất xa hoa, đến nỗi hoa cả mắt.

Lần đầu tiên trong đời, hắn thấy phụ thân như con hổ dữ, hai tay ôm chặt hắn thét lên:

"Các ngươi đã phế Tào Phương, giết Tào Mao, kết cục này ta đã thấy rõ, ta tuyệt đối không để các ngươi đưa con trai ta đi!"

"Con trai ta không cần làm thiên tử, nhà chúng ta không cần thái ấp, chẳng cần vinh hoa gì hết!"

Nhưng rốt cuộc, bọn họ nói đây là cơ nghiệp của Thái Tổ hoàng đế.

Nếu phụ vương không chấp thuận, là đối nghịch với ý chỉ của hoàng thái hậu, đối nghịch với vong linh Thái Tổ hoàng đế trên trời.

Hắn nhớ, trước khi bị tách khỏi vòng tay phụ vương, người chỉ lẳng lặng ôm hắn mà rơi lệ, một lời cũng không nói thêm nữa.

"Bệ hạ là hoàng đế Đại Nguỵ, gánh vác giang sơn xã tắc là trách nhiệm của bệ hạ.

Cơ nghiệp của Thái Tổ, bệ hạ không được phép vứt bỏ.

Đây chính là số mệnh của phụ tử chúng ta."

Phụ vương nói chuyện với hắn rất lâu.

Chỉ đến khi hắn gật đầu đồng ý, hứa nhất định sẽ an phận ở trong cung, không gây thêm phiền phức.

Khi ấy phụ vương mới thở ra một hơi, nói rằng, người phải trở về đất phong, không biết đến khi nào có thể gặp lại.

...

Tư Mã Viêm đưa bình rượu cho Tào Chí, thuận tay cầm lấy chiếc quạt giấy của hắn mở ra xem.

Bên trên vẽ phong cảnh, nhìn qua đoán là vẽ Thái Sơn, buột miệng đọc bốn câu thơ đề bên góc phải:

"Phụ kiếm tây nam vọng,

Tư dục phó Thái Sơn.

Huyền cấp bi thanh phát.

Linh ngã khảng khái ngôn."

Lại hỏi: "Huynh vẽ với đề thơ à?"

Tào Chí cầm lấy quạt giấy, nhìn một lúc, cười đáp: "Tranh do ta vẽ, gia phụ đề thơ.

Đây là 'Tạp thi kỳ lục', viết vào năm Kiến An thứ mười chín, lúc Thái Tổ nam chinh Đông Ngô, phụ vương ở lại giữ Nghiệp Thành, viết cùng thời điểm với 'Đông chinh phú'."

"Đông chinh phú, Chinh Thục luận của Trần Tư vương, ta đã đọc qua rồi."

Tư Mã Viêm nói chuyện phiếm một lúc, lại quay về chủ đề ban đầu, có ý lôi kéo nói: "Hay là, đợi ta đăng cơ, huynh hãy về Lạc Dương, ta nhất định sẽ cất nhắc huynh, đảm bảo cho huynh quyền cao chức trọng.

Bây giờ huynh khuyên nhủ hoàng đế là đã giúp ta giữ tiếng tốt với thiên hạ rồi."

Tào Chí lắc đầu: "Ta tính kĩ rồi, từ lúc tập tước của phụ vương lên làm Tế Bắc vương, ta có tất cả hơn năm ngàn thực ấp, thay đổi triều đại, theo quy tắc ta sẽ bị giáng xuống công tước, thực ấp còn khoảng ba ngàn.

Từng này là đủ sống sung túc mấy đời."

Tư Mã Viêm khuyên mãi không được, bị hắn chọc tức.

Thấy hắn không có một chút ý chí, kìm không được khiêu khích nói: "Đúng là chẳng có một chút hoài bão nào giống như Trần Tư vương."

Bỗng nhiên Tào Chí ngẩng đầu, thẫn thờ hồi lâu, cuối cùng chua chát nở nụ cười: "Không phải chính cái hoài bão ấy, đã khiến phụ vương ta khổ sở cả một đời sao?"

Tư Mã Viêm bỗng chốc sững người, nhìn Tào Chí thản nhiên ngửa cổ uống một ngụm rượu, khoé mắt ửng đỏ.

Hắn trong thoáng chốc nhớ đến, trước khi phụ vương qua đời, luôn trăn trở một điều, đó là sợ hắn sẽ trở thành Nguỵ Văn Đế, còn Tư Mã Du sẽ trở thành Trần Tư vương.

Phụ vương đến chết vẫn chỉ lo lắng ngày sau hắn sẽ đối xử với đệ đệ như cách Văn Đế đối xử với Trần Tư vương năm nào.

Chung quy phụ vương vẫn không yên lòng cho đứa con trai nhu thuận của người.

"Duẫn Cung, huynh hận Tào Nguỵ như vậy, vì sao lúc này lại muốn bảo vệ quyền lợi của hoàng thất triều Nguỵ?"

Tào Chí bỏ bình rượu xuống, ngẩng mặt nhìn Tư Mã Viêm, bất giác cười.

Thế nào là hận Tào Nguỵ?

Không phải bản thân hắn mang họ Tào hay sao?

Thế nào là bảo vệ Tào Nguỵ?

Ngày đó, hắn trong đêm đến gặp Tư Mã Viêm, thời khắc ấy hắn đã hoàn toàn phản bội lại Tào gia.

Rốt cuộc không biết mình quyết định chọn Tư Mã Viêm vì cái gì.

Có lẽ, chỉ là muốn thực hiện một việc nổi loạn, một cái gì đó để trả thù triều đại đã khiến phụ vương phải khốn khổ.

Không còn lý do nào khác.

Cuối cùng cũng không trả lời Tư Mã Viêm, rượu vào không tỉnh táo, lan man kể lể những chuyện không có chút liên kết với nhau.

Nhưng Tư Mã Viêm vẫn chăm chú lắng nghe hắn nói.

"Năm đó ở An Hương... chỉ có tám trăm thực ấp, khi Thái Tổ còn sống, cha ta mang danh 'vạn hộ hầu', Thái Tổ vừa mất đi, ông ấy lập tức không còn chỗ dựa, rơi vào cảnh khốn cùng đến vậy.

Đất không thể canh tác, cơm không đủ ăn, bởi vì ông ấy chia lương thực cho dân nghèo.

An Hương nghèo nàn cằn cỗi, còn cha ta đến áo mùa đông cũng không đủ để mặc."

"Cha ta, vốn dĩ là công tử cao quý, khí phách hiên ngang.

Lại phải hạ mình... chịu nhục nhã dâng biểu cầu xin, dâng biểu tạ tội hết lần này đến lần khác.

Năm xưa người kỳ vọng cha ta là Thái Tổ, người muốn phò tá cha ta là tam thúc, người tranh đấu với Văn Đế là đám Đinh Nghi...

Cha ta không làm gì sai cả, cũng không hề muốn tranh thừa tự, nhưng cuối cùng tất cả lôi đình mưa móc đều đổ lên đầu ông ấy."

"Thực ra, ông ấy cũng hơi ngốc nữa.

Văn Đế soán ngôi Hán Hiến Đế, ông ấy lại mặc áo tang khóc Hán.

Chẳng trách đã bị ghét càng bị ghét hơn."

Tư Mã Viêm lại lần nữa ngồi xuống bên cạnh hắn, cũng cầm lấy một bình rượu ngửa cổ uống.

Nghe Tào Chí kể, giọng vừa có chút nghẹn ngào, vừa có chút cợt nhả.

"Năm đó, Văn Đế nam chinh về qua Ung Khâu, đột nhiên ghé thăm vương phủ.

Chỉ cần là ngài ấy ghé thăm, cho chút đồ, hỏi han một chút, gọi cha ta hai chữ 'Tử Kiến', vậy là mấy năm khổ sở cha ta đều quên hết sạch.

Cha thực sự rất vui vẻ, nhiều năm qua đi, chưa từng thấy cha vui vẻ đến thế...

Bỏ đi, chuyện huynh đệ bọn họ, ta chẳng hiểu được."

Hắn ngừng một lát, cười tự giễu nói: "Dù sao, cha ta không hối tiếc, còn ta quên không nổi những cay đắng của cha ta.

Cả đời ông ấy trăn trở hoài bão với Đại Nguỵ.

Dù Văn Đế cuối cùng cũng đối xử tốt hơn với cha ta, dù Minh Đế có hậu đãi cha ta, thì họ vẫn chưa từng trọng dụng.

Uổng phí cả một đời của ông ấy."

Tư Mã Viêm vẫn còn băn khoăn một điều, đã như vậy, vì sao Tào Chí phải tự mình trở về Lạc Dương vào thời điểm hắn chuẩn bị soán ngôi?

Tại sao vẫn xin hắn hậu đãi hoàng thất họ Tào?

Con người Tào Chí, nếu nói là mang lòng nhân đức như Trần Tư vương thì không đúng cho lắm.

Dường như Tào Chí cũng nhìn ra thắc mắc trong mắt Tư Mã Viêm, lại kể: "Ta ghét cay ghét đắng triều Nguỵ, ghét Văn Đế.

Có lần nghe mẹ kể chuyện bọn quan giám quốc vu hại khiến cha bị gọi về kinh quở trách, ta nói Văn Đế vô tình, bất nghĩa chèn ép cha ta.

Kết quả lần đó cha ta đánh ta gãy hai cái thước gỗ, hôn mê mất mấy ngày.

Lúc đó ta hiểu ra, cha mang chấp niệm với triều Nguỵ và Ngụy Văn Đế đến thế nào."

Tư Mã Viêm nghe xong chậc lưỡi, cười nói: "Thúc tổ của ta, Tư Mã Phu, ông ấy nói Trần Tư vương là người hiền lành đến mức quá đáng, việc gì cũng không biết để bụng, bị ức hiếp cũng không biết phản kháng, đến nỗi ông ấy và Trung lang tướng Tuân Uẩn nhiều lần tức phát điên."

Lúc này Tào Chí mới cười trừ, lắc đầu nói: "Thực ra, cha ta là người ôn hoà.

Trước giờ không hề động tay chân với chúng ta.

Sở dĩ có gan gân cổ cãi cũng vì nghĩ cha chỉ là văn sĩ, có đánh ta cũng chả sợ.

Ai ngờ, sau lần đấy mới biết năm xưa cha ta từng theo Thái Tổ đông chinh, bắc chiến, từng cầm binh cả trận Hán Trung.

Thế là ta với Duẫn Khiêm mất một thời gian sợ cha mất hồn mất vía."

"Mấy ngày sau đó, ông ấy chỉ dám đứng từ xa nhìn vì sợ ta sẽ hoảng loạn.

Còn nói, cả đời này sẽ không bao giờ đánh ta nữa.

Dù vậy ta cũng chẳng dám hé răng về Văn Đế thêm lần nào."

Cuối cùng Tư Mã Viêm cũng hiểu ra nỗi khổ tâm trong lòng hắn.

Không sai, Trần Tư vương cả đời hướng về Đại Nguỵ, đây cũng chính là điều khiến ông ấy ôm nỗi trăn trở một đời.

Đó là, không thể đóng góp cho Đại Nguỵ, không thể phụng sự cho Đại Nguỵ.

Có lẽ Tào Chí oán trách triều Nguỵ, nhưng hắn lựa chọn bảo vệ lợi ích của Tào gia cũng là vì phụ thân của hắn.

Coi như thay phụ thân của hắn làm tròn trách nhiệm đối với Đại Nguỵ, hoàn thành tâm nguyện không thành của Trần Tư vương.

Ngày Nhâm Tuất, tháng mười hai, năm 266, Tấn vương Tư Mã Viêm ngầm ép Nguỵ hoàng đế nhường ngôi, đăng cơ xưng Tấn hoàng đế.

Tư Mã Phu cứ đi theo phía sau cùng mấy vị đại thần, cái lưng còng hẳn xuống, tóc mai loã xoã trước mặt đã bạc trắng.

Mắt ông ta díu lại, không nhìn ra là đang mở mắt.

Đến cổng thành, bàn tay nhăn nheo đầy vết đồi mồi đưa ra phía trước.

Có lẽ là do nhìn không rõ, quờ quạng một lúc.

Tào Hoán liền nắm lấy tay Tư Mã Phu, nghe thấy ông ta thều thào dùng chút sức tàn nói ra từng chữ: "Thần... dù chỉ còn một hơi thở, vĩnh viễn... vẫn là... trung thần của Đại Nguỵ."

Tuyết cuối đông, vẫn tinh khiết trong trẻo.

Hoa tuyết sáu cánh theo gió đẹp đến nao lòng, rơi xuống đất lại tan biến như chưa từng tồn tại.

Bụi tuyết đọng trên cổ áo lông, vệ binh dùng tay phủi đi giúp hắn.

Đang lúc mơ hồ nhìn tuyết bay loạn giữa trời xuân, ánh mắt dừng lại trên người phía xa kia.

Tấm áo choàng lông màu trắng chạm vào nền tuyết, từng sợi lông vũ không ngừng lay động, người dùng một tay giữ lấy cổ áo choàng, lặng lẽ đứng nhìn rất lâu.

Da mặt bị gió lạnh làm khô cứng, bỗng dưng gò má nóng lên, hắn không dám chạy đến, hắn rất sợ, người sẽ quay lưng bỏ đi như những lần trước đó.

Nhưng cuối cùng, vẫn lao đến nhanh như tia chớp, cả người ngã sấp vào trong mặt đất phủ kín tuyết trắng.

Lạnh đến tê tái, không gượng dậy được, bỗng dưng một bàn tay kéo hắn ra khỏi mặt tuyết buốt giá kia.

Mặt áp vào lông vũ trên áo choàng.

Hắn siết chặt lấy vạt áo lông không rời, nức nở gọi phụ vương như ngày còn nhỏ: "Cha..."

Rốt cuộc cũng không có lời gì để nói, chỉ lặp đi lặp lại gọi 'cha'.

Người cũng không nói gì, chỉ ôm chặt hắn vào lòng.

Ngẩng đầu lên, không biết bản thân đã khóc thành cái gì rồi, nhưng phụ vương cũng đang khóc.

Một tay chạm lên gò má buốt lạnh của hắn, gượng cười trong nước mắt: "Cảnh Minh của ta, con trai ngoan của ta..."

Bao nhiêu uất ức dồn nén trong mấy năm qua cuối cùng cũng trào lên.

Hắn áp vào lồng ngực phụ vương, bi thương gào lên: "Cha, con không muốn làm Trần Lưu vương!

Con không muốn làm Trần Lưu vương!"

Tào Vũ ngơ ngẩn, nhìn vào đôi mắt sưng đỏ hằn lên tia máu, muốn tìm kiếm một lời giải thích.

Tào Hoán dùng một tay tự đấm mạnh vào ngực, nghẹn ngào: "Trước khi đăng cơ, Hán Hiến Đế chính là Trần Lưu vương.

Trần Lưu vương là bởi vì...

Hán Hiến Đế làm mất Đại Hán, còn con làm mất Đại Nguỵ rồi!

Cha ơi."

"Con đã làm tan nát cơ đồ của Thái Tổ hoàng đế mất rồi..."

Phụ vương đưa tay ra sau gáy, ôm hắn vào lòng, bật khóc mà nói: "Không, Thái Tổ hoàng đế... nhất định sẽ không trách con đâu.

Cha biết, người sẽ không bao giờ trách con đâu."

...

Tư Mã Viêm vội vàng chạy theo Tào Chí, hắn thậm chí không buồn để lại một ánh mắt, chỉ một đường đi thẳng ra khỏi cửa cung.

Tư Mã Viêm liền túm lấy tay áo kéo lại, chưa kịp nói gì, chỉ thấy Tào Chí lạnh lùng hỏi: "Sao lại là Trần Lưu vương?"

Tư Mã Viêm nhìn quanh, lại kéo tay Tào Chí sang chỗ khuất, ra sức giải thích: "Trẫm cũng không nhớ ra.

Bọn họ dâng biểu, lúc duyệt biểu trẫm cũng không hề nhớ ra Trần Lưu vương là tước vị cũ của Hán Hiến Đế.

Huynh... giận vì chuyện này sao?"

Tào Chí nhếch môi, chắp tay làm ra vẻ cung kính: "Việc của thần đã xong, thần xin trở về đất phong.

Không làm bệ hạ phiền não nữa."

"Trẫm sẽ phong thêm thái ấp cho Tào Hoán, về sau hắn dâng biểu không cần xưng thần.

Dù hắn qua đời dưới thời của trẫm hay của nhi tử của trẫm, đều sẽ truy thuỵ hiệu hoàng đế Đại Nguỵ.

Hậu đãi hoàng thất triều Nguỵ như đã hứa.

Huynh đã có thái ấp lúc trước của huynh, trẫm còn phong cho huynh thái ấp, để huynh làm trọng thần...

Như vậy huynh đã hài lòng chưa?"

Nhìn bộ dạng gấp gáp này của hắn, Tào Chí nhịn không được, môi khẽ cong lên rồi lập tức hạ xuống, chắp hai tay sau lưng xoay người đi.

"Thần nói rồi, không muốn làm trọng thần.

Xưa có Tần Chiêu Tương vương bức chết Vũ An quân, Tần Huệ Văn vương giết Thương quân, lại có Hán Cao Tổ giết Hoài Âm hầu,...

Thần đương nhiên tin bệ hạ là bậc thánh minh, chỉ là thần hèn nhát sợ kẻ gian hại đến mạng mình.

Chỉ xin về đất phong, cả đời giữ lòng trung với bệ hạ."

Tư Mã Viêm càng nghe càng sốt ruột, cảm thấy xưa nay hắn đúng là tên cứng đầu chưa từng thấy.

Nghĩ một lúc lại gắt lên: "Phong huynh làm tam phẩm Tán kỵ thường thị, là chức can gián, không phải huynh chỉ thích hưởng thụ sao, huynh làm tước này chức cao, được hưởng thụ, mà chẳng ai thèm hại huynh.

Sau này, nếu huynh có bị vu hại, trẫm nhất định sẽ về phe huynh."

"Từ trước đến giờ, không có ai hiểu trẫm như huynh, chưa một ai trẫm coi là bằng hữu như huynh.

Duẫn Cung, về Lạc Dương đi.

Được không?"

Tào Chí không nói đồng ý hay không, thong thả bước đi, vừa đi vừa cười khẽ.

Nghe Tư Mã Viêm ở phía sau hô lớn: "Tào Duẫn Cung, huynh cứ nghĩ kĩ đi.

Ba ngày sau trẫm lại phái người đến gặp huynh."

Chỉ thấy hắn ngẩng mặt lên trời, ung dung đọc mấy câu thơ.

"Thiên địa cô cùng cực

Âm dương chuyển tương nhân

Nhân cư nhất thế gian

Hốt nhược... phong xuy trần."

————

Tào Hoán, hoàng đế cuối cùng của nhà Tào Nguỵ - Tam quốc, qua đời năm 302 dưới thời Tấn Huệ Đế.

Thuỵ hiệu 'Nguyên Hoàng Đế', sử gọi Nguỵ Hiếu Nguyên Đế.

Tư Mã Phu, tự Thúc Đạt, lưu danh trung nghĩa 'Chung xưng Nguỵ thần' - trọn vẹn đến chết vẫn xưng Nguỵ thần.

Tận tuỵ phò tá hai đời Nguỵ Văn Đế Tào Phi, Nguỵ Minh Đế Tào Duệ.

Khi cháu là Tư Mã Sư mượn danh nghĩa Quách thái hậu phế truất Nguỵ Thiếu Đế Tào Phương, Tư Mã Phu khóc lóc thương tâm.

Khi Tào Mao chống Tư Mã Chiêu, đích thân xông ra khỏi Long Môn quyết chiến và bị thủ hạ của Tư Mã Chiêu là Thành Tế giết, triều thần không ai dám đứng lên, chỉ có một mình Tư Mã Phu ôm thi thể Tào Mao đặt lên đùi mà khóc: "Bệ hạ bị hạ sát, tội đều ở thần."

Tư Mã Phu cũng là người đấu tranh để Tư Mã Chiêu buộc phải an táng Tào Mao với lễ nghi vương hầu thay vì thứ nhân.

Ông sống đến khi cháu nội của anh trai soán Nguỵ, tuổi tác đã gần trăm tuổi, vẫn tiễn Nguỵ Nguyên Đế Tào Hoán về đất phong, nắm tay Tào Hoán rơi lệ: "Dù thần chỉ còn một hơi thở, vĩnh viễn vẫn là trung thần của Đại Nguỵ."

Tấn Vũ Đế đăng cơ, do thuộc hàng thúc tổ, Tư Mã Phu được phong vương, ông không nhận.

Đến lúc chết vẫn nhận mình là 'Nguỵ thần'.

Tấn Vũ Đế truy thuỵ hiệu An Bình Hiến vương.

[Luỵ cha của Duẫn Cung quá =)))]

"Nếu văn chương trong thiên hạ có tất cả mười đấu, thì Tào Tử Kiến chiếm hết tám rồi."

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

[Tam Quốc chỉ như một giấc mộng]

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

[Ba đời Nguỵ Hoàng Đế]

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

(nói vậy thôi chứ thực ra anh Tào Mạnh Đức tôi thì chỉ được làm hoàng đế trên bàn thờ 🥲)
 
Back
Top Bottom