Cập nhật mới

Khác Đỗ Quyên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
286303300-256-k556741.jpg

Đỗ Quyên
Tác giả: lamlam2696
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đỗ Quyên vốn là một diễn viên không mấy nổi tiếng, nhờ đóng vai phản diện trong một bộ phim chiếu mạng mới đây thì phất lên.

Các bà các mẹ ngày nào cũng mong nhanh đến tối cuối tuần để gặp lại cô nữ phụ Hồng Nhung bốc đồng nhưng tội nghiệp kia.

Vào ngày vai diễn của Quyên đóng máy, một sự cố xảy ra khiến cô rơi xuống biển, đầu đập vào một tảng đá khiến cô bất tỉnh nhân sự.

Đến khi tỉnh dậy thì phát hiện ra mình đã là một đứa trẻ ở thời cổ đại, với thân phận là Huỳnh Xuân Giao - con gái một vị tướng quân chết trận.

Từ đó cô bắt đầu cuộc sống mới đầy sóng gió giữa một vương triều thịnh vượng.

Trớ trêu hơn nữa, cô lại đem lòng yêu một vị Hoàng tử - người mà cô biết trước là sẽ không có được một kết cục tốt đẹp.

"Dù cho nước mất nhà tan, vật đổi sao dời, ta quyết không rời xa chàng."

#HelloPansy



xuyênkhông​
 
Đỗ Quyên
Chương 1: Ngày mưa gặp lại


Mùa mưa năm nay đến sớm.

Quyên xuống máy bay khi trời đã nhá nhem tối, cô theo dòng người tấp nập đi ra khỏi sân bay.

Trời mưa như trút nước mà người đứng đợi taxi thì đông kín sảnh.

Quyên cố kéo chiếc mũ xuống thấp thêm một chút, mặc dù đeo khẩu trang rồi nhưng cô vẫn sợ bị người qua đường nhận ra.

Cô trợ lý Thảo Mai đứng bên cạnh không ngừng vẫy vẫy mọi chiếc taxi đi ngang qua nhưng dường như tài xế không có ý định dừng lại.

Mất đến nửa tiếng đồng hồ, khi người bên cạnh đã thưa đi không ít và mưa cũng đã ngớt dần thì cô bé mới chiếm được một chiếc taxi đang trả khách.

Thảo Mai vừa đứng đợi người khách trên taxi thanh toán tiền, vừa không ngừng vẫy tay ra hiệu cho Quyên đi tới.

Quyên một tay kéo vali, một tay giữ chặt mũ tiến lại gần, cùng lúc đó thấy người khách trên taxi bước xuống.

Người đàn ông cao khoảng một mét tám lăm, thân hình trông rắn chắc, khỏe mạnh, mặc bộ đồ rằn ri, tay áo xắn cao, chân đi giày da cao cổ.

Người đó có mái tóc cắt ngắn gọn gàng, gương mặt cân bằng, góc cạnh, đôi mắt đen láy, sống mũi cao thẳng.

Từng động tác, cử chỉ trông đều mạnh mẽ, cuốn hút đến lạ thường.

Quyên đứng cách đó vài mét, một cảm giác quen thuộc, gần gũi bỗng từ đâu ập đến, ấm nóng tràn ngập trong tim.

Cảm giác này mang một chút hoài niệm về quá khứ, lại có chút mơ hồ như nhìn về tương lai, thêm vào đó là sự xúc động của hiện tại.

Mũi Quyên cay cay, nước mắt cũng chợt dâng lên trong khóe mắt, cô cứ đứng thế nhìn theo người đàn ông đang bước đi ngang qua.

Tại sao lại có cảm giác đau lòng thế này?!

Rồi bỗng như chợt bừng tỉnh, Quyên vội vã chạy theo người phía trước, đưa tay nắm chặt góc áo của anh.

Người đó quay lại, nhưng lại không có vẻ gì là ngạc nhiên khi bị người khác làm phiền, ánh mắt kiên nhẫn đợi đối phương lên tiếng.

Quyên lúc này cũng không biết phải nói gì với anh, chỉ biết là nhất định phải giữ anh lại, bằng mọi giá.

Cô ngập ngừng lên tiếng:

“Xin lỗi, hình như... chúng ta có quen biết nhau phải không?!”

Anh hơi mỉm cười nhưng giọng nói lại mang đầy vẻ xa cách đáp lại:

“Chúng ta?!

Xin hỏi cô là…”

Thanh chợt nhớ mình còn đang che kín mặt mũi, vội tháo kính mũ và khẩu trang xuống, hi vọng dù mình không nhớ ra đối phương là ai nhưng có thể đối phương sẽ nhận ra nếu đã từng gặp mình rồi.

“Tôi tên Đỗ Quyên.

Anh… anh có quen tôi chứ?!”

Anh như chợt nhận ra, lập tức trả lời:

“Ồ!

Tôi biết cô, tôi có xem trên TV.”

Quyên có chút thất vọng, đó không phải là quen biết theo ý của cô.

Và mặc dù đứng đó bồi hồi một lúc, Quyên vẫn không biết giải thích sao để cho anh hiểu.

Anh cho rằng cô đã nhận nhầm người, bỏ lại một nụ cười trông có vẻ thân thiện nhưng Quyên biết đó chẳng khác gì một nụ cười giễu cợt, cứ thế bước đi, bóng hình dần khuất trong màn mưa.

Ngày mai, Quyên có một cảnh quay tại Phú Quốc.

Đây là cảnh cuối cùng của bộ phim mà Quyên đang tham gia.

Nam nữ chính kết hôn, nữ phụ đến phá hôn lễ, sau đó xảy ra tranh chấp, nữ phụ không may trượt chân rơi xuống biển.

Đây xem như là cái kết trọng vẹn cho bộ phim ngập tràn drama này.

Nữ phụ sau bao lần giở trò độc ác hãm hại nữ chính thì cuối cùng cũng đã phải trả giá, cái ác luôn luôn phải chịu khuất phục trước cái thiện.

Quyên ngồi xem lại lời thoại cả buổi tối, đến 9h mới mệt mỏi gấp kịch bản lại chuẩn bị đi ngủ.

Quyên lên giường nằm, nhớ lại người đàn ông cô gặp ở sân bay, rồi tìm mọi ngóc ngách trong trí nhớ để xem có xuất hiện hình bóng người đó trong quá khứ hay không.

Mãi đến khi đầu óc có chút đau nhức quay cuồng, cô thầm cầu khấn trong lòng, gắng cho hết ngày mai rồi ốm ra sao thì ốm.

Nằm một lát thấy vẫn không đỡ, cô đưa tay sờ lên trán thì thấy hơi nóng.

Chợt nhớ trong va li có thuốc cảm, Quyên không đánh thức Thảo Mai nữa mà tự dậy tìm uống.

Bên ngoài trời lại tiếp tục đổ mưa, thi thoảng còn có sấm chớp rạch ngang trời.

Trong phòng tắt điện, ánh sáng xuyên qua tấm rèm cửa màu be lúc sáng lúc tối bỗng trở nên lung linh huyền ảo.

Mưa như trút nước đập vào cửa sổ kính, từng đợt ập đến khiến lồng ngực trở nên khó thở, ngột ngạt.

Trong giấc mơ, một thiếu nữ xinh đẹp mặc bộ cổ phục màu đỏ đang quỳ trên sân.

Nước mưa như xối xả vào người nàng.

Mái tóc vốn được búi tỉ mỉ trên đầu giờ cũng theo mưa mà rũ rượi xõa xuống bờ vai nhỏ nhắn.

Khuôn mặt nàng ướt đẫm nước khiến người ta cũng chẳng phân biệt được đó là nước mưa hay là nước mắt đang lặng lẽ tuôn rơi.

Dưới hiên nhà có đầy người đứng đó theo dõi, có người mang vẻ mặt lo lắng, có người lại mỉm cười như có như không.

Dưới nền gạch là một cô gái gầy gò nằm đó bất động, bộ quần áo trắng khiến nổi bật cả thân người đẫm máu, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt sắc nhưng đã tái nhợt, đôi mắt u ám đau thương nhìn về phía nàng, hơi thở cô ta yếu ớt, dường như không còn chút sự sống nào.

Qua một khắc, một dưỡi dao từ tên lính đứng bên cạnh đâm xuống, cô gái áo trắng phun ra một ngụm máu đỏ tươi.

Cô nhíu mày, cố gắng dồn chút hơi thở cuối cùng, ngóc đầu hô lên hai tiếng “Xuân Giao”, sau đó liền gục đầu xuống, ánh mắt dần trở nên vô hồn.

Thiếu nữ váy đỏ lúc này chỉ kịp hét lên, nàng bật dậy chạy đến, nhưng chưa kịp chạm vào cô gái nằm đó thì đã bị mấy tên lính xô ngã ra sân.

Qua hai ba lần như vậy, nàng bất lực quỳ xuống, hướng về cô gái áo trắng đã tắt thở, liên tục dập đầu, tiếng khóc hòa cùng tiếng sấm vang dội mà đau thương.

Đầu nàng đập xuống sân gạch theo từng cái vái lạy, trên trán máu đã rịn ra, theo nước mưa chảy dài xuống khuôn mặt diễm lệ.

Trong gian nhà khô ráo ấm cúng kia, một người đàn ông anh tuấn đứng đó, hai bàn tay nắm chặt, những chiếc móng đâm vào lòng bàn tay rỉ máu.

Chàng nhìn người con gái đang dầm mưa ngoài kia, bản thân muốn chạy ra ôm lấy nàng, chở che cho nàng nhưng lại bị lý trí níu giữ.

Chàng nhắm mắt, không đủ dũng khí để tiếp tục nhìn.

Hình ảnh áo đỏ đó như đâm từng nhát vào trái tim, lồng ngực dường như không thể nào hô hấp được.

Là ai đã nói, dù là nước mất nhà tan, vật đổi sao dời, thì hai người cũng không chia cắt?

Chính chàng đã nói như thế.

Vậy mà hết lần này đến lần khác, chàng chỉ biết đứng đó, đau đớn nhìn người phụ nữ của mình chịu đủ mọi đau đớn.

Khoảnh khắc chàng mở mắt ra, trong phút chốc bắt gặp ánh mắt của nàng, chỉ một khắc, nhưng ánh mắt đó rồi sẽ ám ảnh chàng mãi mãi về sau.

Một tia chớp rạch ngang trời, người con gái xinh đẹp trong làn váy đỏ ngã xuống, bóng hình vụt mất trong màn mưa trắng trời.

#HelloPansy
 
Đỗ Quyên
Chương 2: Vai phụ cuối cùng


Năm giờ sáng, cửa phòng bị đập ầm ĩ, điện thoại thì rung lên từng hồi.

Quyên mơ màng bắt máy, chưa kịp nói gì thì chị Trinh đã vang lên chói tai: “Hai đứa còn ngủ sao?!

Nhanh dậy mở cửa cho chị đi chứ”.

Thảo Mai cũng giật mình lật đật vội vàng chạy ra mở cửa.

Quyên chưa nói được câu gì đã bị chị Trinh kéo dậy bắt vệ sinh cá nhân, trang điểm, thay đồ chuẩn bị cho cảnh quay vào sáng sớm.

Vốn dĩ việc này có tổ hóa trang của đoàn phim lo, nhưng vì lúc đầu do vai diễn của Quyên cũng chỉ là vai nữ phụ, lại bị chèn ép quá nhiều từ nữ chính nên tổ trang điểm cũng không mặn mà với Quyên cho lắm.

Chị Trinh thấy thay vì ngồi đợi người ta làm hời hợt thì thà tự mình lo liệu thật chu đáo, vậy nên từ đầu phim đến giờ tạo hình đều không cần đến tổ trang điểm của đoàn làm phim nhúng tay vào.

Loay hoay mất một lúc lâu nhân viên hóa trang mới thả Quyên ra, chị Trinh ngắm ngía rồi hài lòng gật đầu.

Quyên soi gương, không tiếc buông ra một câu nịnh bợ:

“Các chị number 1, xinh đẹp đến mức em cũng không nhận ra chính mình nữa rồi.”

Nói chưa xong liền hắt xì một cái.

Chị Trinh bĩu môi đáp lại:

“Lại giở cái trò nịnh bợ này.

Em xem nãy giờ hắt xì mấy lần rồi.”

“Các chị tốt với em nhất, em không nịnh các chị thì nịnh ai.

Vừa nãy em có uống thuốc rồi, đợi lát sẽ đỡ thôi, chị cứ yên tâm đi ạ.”

Chị Trinh đang sắp xếp trang phục cho Quyên, không ngừng cằn nhằn “mưa mà cũng không biết đường mà tránh chứ”, rồi là “thật chưa bao giờ biết tự lo liệu”.

Thảo Mai cũng bị chị quát cho mấy câu, ngồi im re ở đó không dám nói gì.

Chị Trinh nhận lời làm quản lý cho Quyên tính đến nay cũng được sáu năm rồi, từ lúc Quyên mới bắt đầu bước chân vào nghề.

Khi đó chính chị cũng không có một công việc ổn định, cũng chỉ nhận làm một số công việc lặt vặt như quản lý thời vụ, trợ lý đạo diễn cho một số MV ca nhạc, thu nhập lại càng không muốn nhắc đến.

Tình cờ, một hôm có đạo diễn trong đoàn giới thiệu cho chị làm quản lý cho một diễn viên trẻ.

Chị Trinh vui mừng với cơ hội mới, dù sao lương được trả cũng ổn hơn so với trước kia, lại ký hợp đồng hai năm, nên tạm thời hai năm tới sẽ bớt khoản lo về thu nhập.

Cho nên khi gặp Quyên, biết được Quyên chỉ là lần đầu tham gia đóng phim, lại chỉ là một vai phụ nhỏ bé, xuất hiện trong chục tập đầu của bộ phim khi đó, chị Trinh cũng không quan tâm lắm.

Mấy năm qua, Quyên vẫn chưa tìm được một chỗ đứng ổn định trong giới giải trí, nhưng hai người vẫn tiếp tục đồng hành cùng nhau.

Thậm chí Quyên cũng không ký hợp đồng với bất kỳ một công ty giải trí nào, tự mình thành lập một studio nho nhỏ.

Nhân viên cũng chỉ không đến mười người kiêm hết các công việc liên quan.

Sở dĩ chị Trinh có thể ở lại với Quyên sau khi hết hạn hợp đồng là vì chị có lòng tin ở cô gái này.

Dù chưa bao giờ được đóng vai chính nhưng Quyên vẫn luôn lạc quan, kiên trì nỗ lực, không ngừng học hỏi.

Đây nhất định sẽ là tiền đề làm nên thành công.

Vai diễn hôm nay được xem là vai diễn lớn nhất của Quyên từ trước đến giờ.

Mặc dù đóng vai nữ phụ, cũng là vai phản diện nhưng lại nhận được rất nhiều sự đồng cảm của khán giả.

Bộ phim năm mươi tập, đã chiếu được đến tập 29, phản hồi vô cùng tích cực.

Nhờ hiệu ứng của bộ phim mà trong gần hai tháng gần đây Quyên đã có thêm một số kịch bản chờ thử vai, có thêm rất nhiều nhãn hàng đề nghị hợp tác.

Đây chắc chắn là một tín hiệu tốt.

Nhất định sẽ có một ngày Quyên đạt được những gì mình muốn, trở thành một ngôi sao tỏa sáng.

Tám giờ, “Bắt đầu, diễn!”

Đạo diễn Hùng ngồi sau màn hình ra hiệu, nữ phụ Hồng Nhung tiến đến tát một cái vô cùng mạnh vào mặt nữ chính Thanh Mai.

Ngay lập tức, Thanh Mai cũng tát lại Hồng Nhung một cái tát như trời giáng:

“Cô nghĩ tôi vẫn chỉ là một con bé yếu đuối sao?!

Cô nghĩ sau bao lần bị cô hãm hại, tôi vẫn hiền lành mà để yên cho cô bắt nạt sao?!”

Hồng Nhung chỉ tay vào mặt Thanh Mai hét lên:

“Mày là thứ phản bội, tao xem mày như bạn thân nhưng mày lại cướp đi anh Nam của tao.”

Thanh Mai cũng mạnh mẽ đáp trả:

“Đó là cậu tự ảo tưởng.

Anh Nam chưa bao giờ yêu cậu, cậu chưa bao giờ có được anh ấy.”

Hồng Nhung hét lên:

“Mày là đồ dối trá, thứ phản bội, tao phải giết mày.”

Hồng Nhung lập tức nhảy lên túm lấy tóc Thanh Mai.

Hai người xô qua đẩy lại cuối cùng cả hai ngã xuống vật lộn.

“Cắt!

Diễn tốt lắm.

Chuẩn bị cảnh tiếp theo” - Đạo diễn hài lòng nói.

Cả Quyên và cô diễn viên diễn vai nữ chính, Lan Phương, đều lồm cồm bò dậy.

Nam diễn viên chính Duy Mạnh giơ tay đỡ Quyên, miệng không ngừng lặp đi lặp lại “Có đau không?!

Có đau không?!”trông có vẻ vô cùng xót xa cho gương mặt đỏ ửng của cô.

Quyên biết chứ, qua mấy tháng quay phim thì chỉ có kẻ ngốc mới không nhận ra nam chính của đoàn đang để ý đến nữ phụ.

Và nhân cái cảnh quay đạo diễn yêu cầu “tát thật” như này, nữ chính nữ phụ vốn không ưa gì nhau được dịp “ra tay” với đối phương.

Cuối cùng người được hưởng lợi vẫn là nam chính.

Anh ta đang khẽ xoa xoa khuôn mặt Quyên thì bị cô lịch sự gạt ra.

Cô chuẩn bị tâm trạng, dù sao cũng không muốn NG cảnh này nhiều lần, ăn một cái tát với vật lộn nhau dưới đất thì cũng mệt lắm chứ.

Thảo Mai đứng chỉnh lại tóc tai cho Quyên, miệng không ngừng càu nhàu:

"Em nói với chị chứ, cái cảnh đó ả mà không bị tát thì kiểu gì ả cũng hành chị tới bến cho xem".

Chị Trinh khẽ "suỵt" rồi kéo cô bé ra ngoài.

Quyên vào trạng thái vai diễn.

Sau khi nữ chính và nữ phụ đánh nhau thì bạn bè liền xông tới lại ngăn.

Nam chính đứng chắn phía trước nữ chính, quay sang trách móc nữ phụ:

“Hồng Nhung, anh vốn chỉ xem em như em gái.

Anh lớn lên cùng em, nhưng lại không bao giờ ngờ được có ngày em lại trở thành một con người thủ đoạn như vậy.

Những chuyện em làm lâu nay, anh có thể bỏ qua.

Nhưng em hãy đi đi, từ nay đừng làm phiền đến anh nữa.”

Hồng Nhung khóc lóc ôm lấy nam chính:

“Anh đừng bỏ em, chẳng phải anh luôn nói, trên đời này người anh thương nhất là em sao?!”

“Em đã không còn là cô em gái nhỏ lớn lên cùng anh nữa rồi, em đã trở thành một Hồng Nhung quá xa lạ rồi.”

Nam chính đẩy nữ phụ ra, lắc đầu vẻ bất lực.

Nữ phụ tuyệt vọng hét lên:

“Tất cả là tại mày, nếu mày không xuất hiện thì anh Nam đã là của tao rồi”, nói xong xông tới định đánh nữ chính.

“Cụt!

Ánh mắt rất tốt, tiếp tục phát huy nhé Quyên!”

Quyên vâng dạ với đạo diễn, chị Trinh cầm miếng giấy thấm dầu khẽ lau cho Quyên, nói:

“Đến cảnh cuối cùng của em rồi.”

Quyên cười lém lỉnh:

“Hôm nay đóng máy xong là có thể về đi ngủ sớm rồi, chị không được ngăn cản em nữa.”

Chị Trinh thản nhiên đáp:

“Chiều bay về thành phố, em đừng quên tối còn đi dự sự kiện ra mắt sản phẩm mới của nhà tài trợ.”

“Ơ chị xếp lịch khi nào vậy?!

Sao em không biết.”

“Họ mới gọi tối qua, ngoài nam nữ chính thì họ sắp xếp thêm cho em tham gia.”

“Vậy tốt quá, chị chuẩn bị đồ cho em chưa.”

“Đâu vào đấy hết rồi, em lo cho em đi thôi.”

Đạo diễn Hùng nhắc nhở:

“Tiếp tục nào, mọi người chuẩn bị.”

Tất cả diễn viên đứng lại vị trí như cũ.

Mới buổi sáng nhưng ánh mặt trời đã vô cùng gay gắt, Quyên đứng ngược nắng nên hơi nheo mắt lại.

Một trận gió mạnh bỗng thổi tới khiến mái tóc dài tung bay.

Đạo diễn nói:

“Cảnh cuối cùng của Quyên rồi, cố gắng không NG cháu nhé, mọi người chuẩn bị, diễn!”

Ánh mắt Hồng Nhung lóe lên một tia hận thù, cô hét lớn, lao vào đánh nữ chính.

Không đợi Hồng Nhung đến gần, Nam đã chắn lại đẩy Hồng Nhung ra.

Hồng Nhung cười như điên loạn:

“Các người là lũ phản bội.

Công ơn cha tôi nhận nuôi anh, dạy dỗ anh nên người để rồi bây giờ anh đối xử với tôi như vậy sao hả anh Nam?!

Còn mày, tao đã xem mày là bạn.

Vậy mà cuối cùng tao nhận lại được gì, một sự dối trá, phản bội thôi sao?!”

Hồng Nhung nói xong điên cuồng xông đến, Nam chỉ đành bất lực che chắn cho Thanh Mai: “Hồng Nhung, cô điên rồi”.

Hồng Nhung không cam lòng, cô hét lên: “Tôi không điên, là các người điên”.

Một trận gió nữa thổi qua, ánh mặt trời lấp lánh mơ hồ.

Trong khoảnh khắc, Quyên chợt như nghe bên tai có tiếng người đang gọi: "Đỗ Quyên!

Đỗ Quyên!”.

Là ai vậy?

Quyên lắc đầu tìm lại sự tỉnh táo, cô đang định xin đạo diễn cho diễn lại nhưng chưa kịp phản ứng thì thấy Lan Phương giơ tay đẩy vai mình một cái.

Quyên lảo đảo lùi chân mấy bước, tay nắm trượt bàn tay Duy Mạnh đang đưa ra, cô bỗng bước hụt chân ngã xuống, theo chiều dốc thoai thoải lăn đi mấy vòng.

Rồi hụt hẫng một cái phía sau lưng, trong đầu Quyên chỉ kịp lóe lên một ý nghĩ: “Nước không sâu, gắng gượng hai, ba phút chắc sẽ có nhân viên bảo hộ vớt lên”, cùng với đó nghe thấy tiếng hét của Thảo Mai và giọng chị Trinh đầy lo lắng vang lên phía xa xa: “Trời ơi!

Ai cứu con bé với”.

Ngay tức thì, Quyên rơi tùm xuống biển, đầu bỗng dưng va đập vào vật gì đó khiến cô đau điếng, nước biển mặn chát ùa vào trong mắt mũi.

Xung quanh ngày càng tối, Quyên gắng sức vung tay chân một cách hoảng loạn.

Nhưng cô không biết, đối với một người không biết bơi thì càng vùng vẫy càng nhanh mất sức.

Cơ thể cứ thế chìm dần chìm dần, ý thức mỗi giây lại càng mơ hồ.

Bên tai lại vang lên tiếng đàn ông đầy lo lắng gọi “Đỗ Quyên…

Đỗ Quyên…

Nhanh tỉnh lại, nàng không được chết”.

#HelloPansy
 
Back
Top Bottom