Khác Độ Cao 13

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
403400290-256-k600852.jpg

Độ Cao 13
Tác giả: MinhanhNguyn002
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Minh Hà - lớp 10A1, học bá điểm cao, ngoan ngoãn, hiền lành.

Nhưng đằng sau ánh mắt luôn hờ hững ấy là thân phận thật mà không ai trong trường biết:
→ Cô là M.H - tác giả trinh thám ẩn danh nổi tiếng, chuyên viết truyện phá án học đường rợn người.

Không ai ngờ rằng mỗi chiều tan học, Hà đều lặng lẽ bước lên tầng 13 - nơi cô gọi là "gác viết" - một chốn riêng biệt, không camera, không người qua lại, nơi mọi ý tưởng đen tối nhất của cô bắt đầu hình thành.

Chiều hôm ấy, Hà lên gác viết với dự định khởi đầu cho một truyện trinh thám mới.

Nhưng thay vì tưởng tượng ra vụ án, cô được "chứng kiến" một vụ án thật:

Một người rơi khỏi lan can tầng 13.

Không tiếng hét.

Không giãy giụa.

Khi cô quay lại - không còn ai.

Chỉ còn vết giày mờ, nước mưa, và một cúc áo có vệt máu.

Nhà trường khẳng định đó là tự sát.

Không ai tin có kẻ giết người.

Không ai tin có người ở đó.

Và tất nhiên... không ai biết có một người đã nhìn thấy.

Hà im lặng.

Không khai báo.

Không lên tiếng.

Cô bắt đầu viết.

Từ hôm ấy, cô khởi động một truyện trinh thám mới - cũng lấy bối cảnh một ngôi trường, tầng thượng, vụ ngã, và hung thủ chưa rõ danh tính.

Mỗi chương mới cô viết đều dựa trên những gì cô tự mình điều tra được ngoài đời.

Truyện song song với sự thật - và từng bước kéo cô tiến gần đến bóng tối thật sự phía sau tầng 13.

"Tôi không phá án.

Tôi chỉ viết lại mọi thứ như tôi thấy, tôi nghe, và tôi hiểu.

Nếu ai đó thấy mình trong truyện... có lẽ họ đã để lộ quá nhiều."



tâmlý​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
  • Giang Sơn Đồ.
  • Cuộc đời Hi Quý Phi
  • Sự ra đời, Broco
  • Truyền kỳ về 18 đời vua Hùng
  • Đóa Hoa Hồng Giữa Cơn Mưa Bạc
  • Độ Cao 13
    CHƯƠNG 1: CHUYỆN CHƯA TỪNG ĐƯỢC VIẾT


    Trời vừa tạnh mưa.

    Sân trường vẫn còn loang lổ nước, ánh nắng nhạt chiếu nghiêng qua tán cây xơ xác.

    Minh Hà bước thật khẽ lên từng bậc thang sắt dẫn đến tầng cao nhất.

    Tầng 13 – nơi không có camera, không có giáo viên nào lui tới, và cũng không có ai biết rằng…

    đây là nơi cô gọi là gác viết.

    Cô đẩy nhẹ cánh cửa sắt nặng nề.

    Bản lề kêu "cạch" một tiếng khô khốc.

    Tầng thượng vắng lặng, gió nhẹ thổi cuốn theo mùi mưa còn đọng lại trên nền xi măng lạnh buốt.

    Hà trải cuốn sổ da cũ kỹ ra giữa mặt bàn bê tông cũ.

    Trang đầu trắng tinh.

    Không có tiêu đề.

    Chỉ có một dòng mực cô vừa viết, run tay:

    “Tôi không nghĩ mình sẽ viết về điều này.”

    Chưa đầy năm phút trước, khi vừa đặt chân lên sân thượng, cô đã chứng kiến nó.

    Một bóng người – mờ, nhanh, không rõ mặt – lao qua tầm mắt cô và rơi xuống.

    Không tiếng hét.

    Không giãy giụa.

    Cơ thể ấy rơi như thể ai đó đã đẩy.

    Hà lao ra mép sân, nhưng phía dưới chỉ còn đám đông đang xôn xao, tiếng còi xe cứu thương chưa kịp vang lên.

    Cô quay lại.

    Trống trơn.

    Không có ai cả.

    Chỉ có một chiếc cúc áo đen vương trên nền gạch ướt, sát cửa sắt mà cô vừa bước qua.

    Bây giờ, ngồi trước trang giấy trắng, Hà cảm thấy tim mình vẫn chưa đập trở lại.

    “Mình đã thấy… một vụ án mạng?”

    “Hay chỉ là ảo giác…?”

    Nhưng rồi cô nhìn lại chiếc cúc áo trong tay.

    Dính nước.

    Và máu.

    Không thể là ảo giác.

    Cô đưa tay lật trang mới.

    Mực bắt đầu chạy.

    Dòng đầu tiên hiện ra, rõ ràng, mạnh mẽ:

    “Nạn nhân không tự nhảy.

    Không ai chứng kiến.

    Nhưng tôi thì có.

    Và tôi sẽ viết lại tất cả.”

    Dưới tầng, nhà trường nói đó là tự tử.

    Không bằng chứng.

    Không camera.

    Không nghi vấn.

    Chỉ có Minh Hà biết:

    Đây không phải kết thúc.

    Đây mới là chương đầu tiên.

    Và như mọi lần, cô sẽ viết.

    Không phải để kể.

    Mà để tìm ra sự thật.

    “Nếu tôi viết đủ nhanh, tôi sẽ đến được đoạn cuối… trước khi ai đó viết nó thay tôi.”



    Chương 1 – Hết.
     
    Độ Cao 13
    CHƯƠNG 2: GÁC VIẾT


    Tôi gọi tầng 13 là “gác viết”.

    Nơi duy nhất trong cái trường này không có camera, không có người dọn dẹp, không ai lên.

    Ngay cả bảo vệ cũng không buồn khóa cửa.

    Không ai muốn tới một tầng thượng lạnh ngắt, thừa thãi, gió hú như có ai rên rỉ mỗi khi trời chuyển mưa.

    Nhưng tôi thì khác.

    Tôi yêu nó.

    Ở đây, tôi được là chính mình.

    Không phải học sinh gương mẫu, không phải học bá bị kỳ vọng, không phải đứa con gái ai cũng nghĩ là an toàn.

    Tôi là người viết.

    Là người nhìn vào bóng tối – và biến nó thành truyện.

    Gác viết là nơi tôi đã viết xong ba tác phẩm lớn nhất.

    Nơi tôi đã cho những nhân vật mình tưởng tượng… sống rồi chết theo tay tôi.

    Và cũng là nơi tôi tưởng mình kiểm soát được mọi thứ.

    Nhưng hôm qua, sau khi người đó ngã xuống, tôi quay lại đây.

    Không phải để viết.

    Mà để tìm lại sự thật.

    Tôi nhìn quanh.

    Gió vẫn rít như mọi hôm, nhưng…

    có gì đó lạ.

    Chiếc bàn bê tông tôi thường ngồi có một vệt nước dài – không phải của mưa, mà là nước lau.

    Ai đó đã lau nó.

    Mới.

    Bên dưới mặt bàn, có một mảnh giấy nhỏ gấp làm tư.

    Không có tên.

    Không có gì ngoài một dòng chữ run tay, mực nhoè vì nước:

    “Mày cũng thấy đúng không?”

    Tôi đông cứng vài giây.

    Ai để lại nó?

    Từ khi nào?

    Tôi cố nhớ lại chiều hôm qua.

    Lúc tôi lên, người đó ngã.

    Khi tôi chạy ra nhìn xuống, xung quanh trống trơn.

    Nhưng… lúc tôi mở cánh cửa để đi ra…

    Có một tiếng động nhẹ phía sau.

    Rất nhẹ.

    Tôi tưởng là gió.

    Tôi lấy mảnh giấy, gấp lại, cho vào sổ.

    Đưa mắt nhìn lan can – nơi hôm qua ai đó đã biến mất mãi mãi.

    Có lẽ… tôi không phải người duy nhất nhìn thấy.

    Có lẽ… người để lại tờ giấy vẫn đang ở đâu đó quanh tôi.

    Hoặc… vẫn đang đọc truyện tôi viết.

    Tôi mở máy tính.

    Đăng chương thứ hai lên blog với tiêu đề:

    “Không có camera.”

    Bên dưới, tôi để lại một dòng nhỏ, gần như là lời thách thức:

    "Nếu bạn cũng thấy điều tôi thấy... hãy trả lời trong chương sau."

    Tôi không biết điều gì đang tới.

    Tôi không biết ai đang quan sát tôi.

    Nhưng tôi biết một điều: gác viết không còn là của riêng tôi nữa.

    Chương 2 – Hết.
     
    Độ Cao 13
    CHƯƠNG 3: KHÔNG CÓ CAMERA


    Trường tôi có tổng cộng 42 chiếc camera.

    Trong đó có 0 cái đặt ở tầng 13.

    Tôi từng nghĩ đó là một sự bỏ quên.

    Giờ thì tôi biết… nó là cố ý.

    Sáng nay, tôi ghé qua phòng thiết bị, mượn danh nghĩa lớp phó học tập để lấy danh sách thiết bị hỏng.

    Lý do?

    Tôi muốn biết: ai đã nói camera tầng 13 bị hỏng, và từ khi nào.

    Anh kỹ thuật viên nhìn tôi cười nhạt.

    “Tầng 13 á?

    Nó hỏng từ năm lớp 12 của anh, chắc cũng…

    5 năm rồi.”

    Lại là 5 năm.

    Con số đó cứ lặp lại như một cái bóng – vụ án, thời gian, và cả người mới chuyển về trường tôi.

    Tôi lấy được bản báo cáo hỏng hóc.

    Nhưng còn một việc nữa.

    Tôi hỏi:

    “Có camera nào hướng về cầu thang tầng 12 không ạ?”

    “Ý em là… gần tầng 13?”

    Anh ta nhíu mày.

    “Có.

    Một cái cũ, góc chếch.

    Nhưng bị tắt tự động từ tháng trước rồi.”

    “Chỉ quay trong một tuần sau khi bật.

    Sao vậy?”

    Tôi không trả lời.

    Chỉ nhẹ giọng:

    “Anh còn bản ghi tuần đó không?”

    Tối.

    Tôi mở laptop.

    Thư mục video gửi về từ anh kỹ thuật viên có 7 file – mỗi file là 1 ngày trong tuần đầu tháng trước.

    6 cái đầu tiên không có gì.

    Nhưng file thứ 7… có tiếng bước chân.

    Góc quay rất mờ.

    Chếch từ hành lang tầng 12, hướng lên cầu thang tầng 13.

    Không thấy mặt.

    Không thấy rõ hình dáng.

    Chỉ thấy một người mặc đồng phục, đi từng bước chậm rãi lên tầng.

    Người đó đứng trước cửa tầng thượng rất lâu.

    Không mở.

    Chỉ…

    đứng đó.

    Đến phút cuối video, người đó quay đầu lại, nhìn thẳng vào camera.

    Và giơ một ngón tay lên miệng.

    Ra hiệu… im lặng.

    Tôi dừng video.

    Toàn thân lạnh toát.

    Và rồi điện thoại tôi đổ chuông – báo có email mới.

    Từ chính blog M.H – nơi tôi đang đăng truyện.

    “Tài khoản của bạn đã được đăng nhập lúc 2:03 AM đêm qua từ một thiết bị khác.”

    Tôi chưa từng thức lúc đó.

    Tôi cũng chưa từng cho ai biết mật khẩu.

    Tôi mở trang blog.

    Không có chương mới.

    Nhưng có một bình luận ẩn – chỉ mình tôi đọc được.

    Nó không ghi gì cả.

    Chỉ đính kèm một hình ảnh: chiếc cúc áo đen.

    Dính máu.

    Giống hệt cái tôi đang giữ.

    Tôi đóng máy lại.

    Thở sâu.

    Không được hoảng loạn.

    "Nếu hắn biết tôi biết.

    Và vẫn chưa giết tôi…

    Nghĩa là…

    Hắn đang chờ tôi viết tiếp."

    Chương 3 – Hết.
     
    Back
    Top Dưới