Khác [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên sứ...

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
113,987
Điểm tương tác
0
Điểm
0
222451474-256-k302572.jpg

[ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
Tác giả: YuSherry
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

The title of the story is : ' Thiên sứ...'

☙Author: YuSherry❧

☦︎ Another story about Mikey and Sano's family before the storm comes.

☦︎ Phiên bản 2 của [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên sứ giả tạo trên Mangatoon.

☦︎ Ngày viết : thứ 5, 07/04/2022

☦︎ Ngày phát hành : 7/4/2022



đntokyorevengers​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Identity V ] Chỉ là giấc mơ ?
  • [ Đn Harry Potter x TVD x Twilight] Katherine Pierce
  • [Allquanghung] God-given talent
  • Chòm Sao Thứ 13 [12CS] [drop]
  • [DROP] Thế giới mới : Quá nhiều khó khăn chỉ để...
  • Wonderland?[12 zodiac signs]
  • [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 1: Sano brothers


    Lần đầu Sano Manjiro gặp em là năm cậu mới tròn 5 tuổi, hôm đó ông anh Shinichiro của cậu lén dẫn Manjiro đi ra ngoài để mua quà sinh nhật cho Emma cô em gái cùng cha khác mẹ mới chuyển đến được vào ngày.

    Nhưng vì cái tính nhìn thấy gái đẹp là đi tỏ tình mà Shinichiro đã lỡ làm lạc Manjiro ở dòng người đông đúc trong màn đêm đầy ánh sáng của Tokyo, dòng người đi lại nhanh chóng đầy hấp tấp, vội vàng hoàn toàn khiến cho cậu ko thể hỏi đường hoặc nhờ giúp đỡ.

    Manjiro trầm lắng đứng yên một chỗ bắt đầu suy nghĩ cách tìm ra Shinichiro, đôi mắt mèo khẽ nhíu lại đầy bực dọc nhưng giây phút sau tầm mắt của cậu liền bị thu hút bởi một thân ảnh cách nào đó.

    Manjiro vô thức chạy đến đó thì bắt gặp một cô bé mái tóc đỏ rực dài ngang lưng và phần đuôi xoăn nhẹ đang đứng trên thành cầu nhìn xuống dưới.

    Manjiro hốt hoảng ko kịp suy nghĩ nhiều liền chạy đến vòng tay mình qua người cô bé kia mà kéo ngược lại khiến cả hai ngã lăn ra đằng sau và người đó ngã đè lên người cậu

    ' a...'

    Tiếng kêu nhỏ vang lên, Manjiro có thể biết được người kia chắc bị cậu kéo bất ngờ quá cộng thêm lực ngã xuống nên mới vậy dù cậu đã là nệm cho người ta

    ' Cậu ko được chết!'

    Người kia bị kéo cho úp thẳng mặt vào ngực Manjiro nghe xong liền khựng lại, mặt có chút hoang mang ngước lên nhìn.

    Manjiro thoáng chốc ngớ người, lần đầu cậu thấy được hào quang sáng đến vậy .

    Người kia thật đẹp.

    Mái tóc đỏ rực kết hợp với đôi mắt hổ phách, đường nét gương mặt tuy non nớt nhưng lại là một kiệt tác.

    Là người con gái đẹp nhất mà cậu thấy cùng với Emma cũng rất dễ thương

    ' K... không phải sao?

    Cậu vừa định nhảy mà?'

    Manjiro thấy đôi mắt khó hiểu lẫn hoang mang của em liền hỏi.

    Em nghe vậy phì cười một tiếng, gương mặt lúc đầu trắng bệch đã trở nên hồng hào trông thấy, nước mắt sinh lý chảy ra em nhanh chóng lấy tay quệt nó đi rồi từ từ đứng dậy ko quên đưa tay ra kéo người con trai mới gặp

    ' Cậu thật sự nghĩ tôi làm vậy sao hahaa, tôi chỉ là muốn nhìn cảnh tượng đẹp đẽ kia rộng hơn thôi'

    Em cười, vẫn đưa tay ra đợi Manjiro bắt lấy để kéo cậu dậy.

    Manjiro thoáng chốc ngượng ngùng nhưng cũng vì muốn chắc chắn mà hỏi lại ' Thật chứ?

    Không phải nói dối?'

    ' Thật mà, mà cũng cảm ơn vì lo lắng cho tôi.

    Tôi là Vivian, chỉ Vivian'

    Vivian nhẹ nhàng nói, bắt đầu tỉ mỉ quan sát cậu bé tóc vàng một lượt.

    Đôi mắt mèo đen sâu thẳm vẫn còn lo lắng nhưng ko dấu được nét hồn nhiên vô tư trong đó.

    Gương mặt có chút vết bầm sước do va chạm mạnh, làn da trắng hồng, bụ bẫm nhìn là muốn cắn một phát.

    Tuyệt tác rồi, chắc chắn lớn lên sẽ có bao nhiêu người say mê cho xem, không có khi là muốn làm vợ luôn chứ nói gì là bạn gái

    ' Hân hạnh được gặp Vivi chin, tớ là Sano Manjiro 5 tuổi cứ gọi là Manjiro'

    Manjiro nhe răng cười, ánh mắt thích thú nhìn người trước mặt đầy thắc mắc tại sao lại ko có họ hiện rõ

    ' Vivi chin?'

    Vivian nghiêng đầu, biệt danh mới à?

    Lần đầu em nghe thấy đấy còn là người mới quen chưa được hơn 10p nữa cơ.

    Tự tiện đặt có được ko nhỉ?

    ' Ừ, từ giờ tớ sẽ gọi cậu là Vivi chin, làm bạn nhé'

    ' Cũng được, mà tôi hơn cậu 2 tuổi đó nhóc con.

    Với lại tôi ko nhớ cha mẹ mình là ai nên mới ko có họ'

    Em vẫn mỉm cười rồi búng nhẹ trán cậu bé trước mặt giải thích điều cậu đang thắc mắc.

    Manjiro nhăn nhó lùi nhanh về đằng sau ôm trán của mình phồng má

    ' Vivi chin kì cục!'

    ' Haha, nhóc cũng dễ thương thật đấy'

    Vivian phì cười tiến lại muốn sờ lấy mái tóc vàng chói đầy bắt mắt kia vui vẻ ' Mềm thật đó'

    ' Lần đầu em nghe người khác nói con trai dễ thương đó, Vivi chin đừng nói em dễ thương nữa!

    Em phải là ngầu cơ'

    ' Nhưng mà tôi lại thấy nhóc dễ thương mà, rất động lòng người là đằng khác'

    ' Không phải, là ngầu cơ Vivi chin sai bét rồiiiiii'

    Manjiro không vui phản bác cố sửa lại lời nói cho em.

    Em nhún vai tỏ vẻ như ko nghe đầy vui vẻ.

    ' Mà nè Vivi chin, sao chị ko có họ vậy?'

    Sau hồi lâu do dự cuối cùng Manjiro cũng lên tiếng hỏi, đầy ấp úng khẽ liếc sang nhìn cô gái bên cạnh.

    Một luồn gió bất giác thổi đến làm tung bay mái tóc đó kia, thoáng chốc Manjiro thấy được đôi mắt hổ phách sáng rực trong màn đêm từ bao giờ đã trở lên lóng đọng và .... cô độc

    ' Chỉ là tôi ko nhớ cha mẹ mình là ai thôi'

    'Vậy.. thì chị sẽ ở đâu?'

    Ánh mắt của Manjiro đầy lo lắng, hấp tấp hỏi

    ' Chẳng biết nữa, chắc là ngồi đây chăng?'

    Vivian lắc đầu bất lực đáp lại một cách đầu trêu chọc cười thảnh nhiên

    ' ...

    Vivi chin, chị có muốn đến nhà em không?

    Ông sẽ ko từ chối chị đâu'

    Sau hồi nghĩ ngợi, Manjiro cuối cùng cũng lên tiếng đề nghị đôi mắt mèo khẽ liếc sang nhìn biểu cảm của người kia

    Có phải là do lòng thương cảm không?

    Vivian tự hỏi, trong lòng gần như hỗn loạn khi bất ngờ nhận được câu đề nghị kia.

    Cơ thể phút chốc khựng lại rồi từ tốn trả lời

    ' Chị....'

    ' Manjirouuuuu có biết anh mày... hộc... tìm rất lâu.. hộc... không chết mất...'

    Một giọng nói vang lên cắt ngang lời của em, người đó mệt nhọc chạy lại mồ hôi nhễ nhại hai tay chống vào đầu gối để lấy lại sức rồi ngước mặt lên định trách móc thì thấy một người lạ cũng đang ở đây

    ' Ủa ai đây?'

    ' Ai bảo Shin dám bỏ em một mình mà đi tán gái chứ, đây là Vivi chin em mới quen vs chị ấy đấy.

    Chúng ta cho chị ấy ở cùng nhé'

    Manjiro vô tư nói, chạy đến chỗ Shinichiro cười

    ' Chuyện đó thì...'

    Shinichiro ngãi đầu đầy e ngại nhìn em, ấn tượng đầu tiên của anh dành cho em là một cô bé xinh đẹp nhưng có phần đáng thương gì đó.

    Nhưng bỗng dưng Manjiro yêu cầu thế có chút khó xử, giờ anh cũng mới 15 tuổi ko thể quyết được chuyện này phải về hỏi ông mới được

    🧷📎🧷📎

    📎 🧷

    📎 🧷

    7/4/2022

    #1191 _ 20h8p

    - Sherry-
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 2: Đến nhà


    ' À thì chuyện đó...'

    Shinichiro khó xử ngãi đầu, mắt hết lia nhìn thằng em rồi nhìn cô bé nhỏ trước mặt ấp úng

    ' Sao vậy?

    Chẳng lẽ anh định để chị ấy một mình ở ngoài đường ban đêm à?!'

    Manjiro nhăn nhó, kéo mạnh áo của anh trai mình hỏi trong bực tức

    ' Không phải chuyện đó thằng nhóc này, .... aiz dù sao thì cũng phải hỏi ông đã'

    Shinichiro thở dài, đằng tiến lại chỗ em mỉm cười nhẹ vs mái tóc đen vuốt ngược ' Xin chào, anh là Shinichiro, anh trai của cái thằng nhóc đầu vàng kia.

    Hân hạnh được gặp em'

    Vivian gật nhẹ đầu, đưa tay ra bắt một cái đầy thiện cảm rồi lặng lẽ rụt nó về giới thiệu đôi chút về bản thân.

    Shinichiro thấy thế liền nói tiếp

    ' Em có muốn đến nhà anh 1 bữa không?

    Dù sao thì anh cũng ko thể để cô gái như em lang thang bên ngoài được'

    '....

    Cảm ơn vì lòng tốt của hai người nhưng em ổn mà, anh cũng đâu phải là người được quyền quyết định luôn mà đúng không?'

    Vivian lắc đầu từ chối.

    Shinichiro lại lần nữa khó xử.

    Cô nhóc này nói đúng rồi, chuyện có cho ai ở lại ko hiện tại do ông quyết định đấy

    ' Nhưng mà....'

    ' Vậy em xin phép'

    Chưa để Shinichiro nói xong, Vivian đã quay người dự định rời đi nhanh chóng thì bị một lực mạnh kéo lại, em ngớ người quay đầu lại nhìn

    ' Không được, chị là con gái đi ban đêm rất nguy hiểm huống chi chị còn ko có nơi ở'

    Hoá ra là Manjiro, cậu nhóc phồng má lên như con cún nhỏ nói, nhất quyết ko buông tay ra khỏi áo em bám chặt khiến em có chút bất lực ngượng cười

    ' Chị sẽ thuê khách sạn mà, em đừng lo'

    Vivian lắc nhẹ đầu, tay đặt lên cái tay nhỏ đang nắm lấy áo mình kia nói.

    Đôi mắt đen của Manjiro ngày càng tối tăm, đầy bất mãn khiến cho Vivian có chút buồn cười

    ' Trẻ con thật đấy'

    ' Khônggggggggg, nếu chị ko đến nhà em thì em sẽ bám chị mãi.

    Chị phải về nhà em cơ'

    Manjiro nói xong liền nhảy lên, hai chân quắc qua siết chặt eo em, tay ôm lấy cổ em rồi dựa cái đầu vàng vào tạo thành tư thế như con gấu koala đầy bám người

    Shinichiro mắt cá chết nhìn thằng em mình, thầm tìm cái gì đó che đi bản mặt đẹp trai ko dám nhìn cảnh trc mặt.

    Thằng này từ khi nào mà dại gái thế ko biết?

    Còn rất thân thiết vs người ta dù mới gặp chứ.

    Làm như quen lâu ko bằng ý

    ' Chị.. chị..'

    Vivian lúng túng nhìn vật thể nhỏ bám chặt trên người mình gỡ mãi ko ra được, đang phân vân ko biết nên làm gì thì mùi hương ngọt ngào toả ra, em bất giác buông tay ra mặc cậu nhóc này ôm chặt

    ' Mikeyyyyyyy cái thằng nhóc này!!!'

    Shinichiro bất lực, kéo mãi ko ra đành tán mạnh một cái vào đầu của thằng em mình rồi ho nhẹ một cái nói

    ' Hay em cứ đến nhà anh đi, anh ko nghĩ ông nội sẽ để em lang thang một mình đâu'

    '.......

    Vậy em xin phép đã làm phiền'

    Vivian lưỡng lự rồi gật nhẹ đầu.

    Manjiro thấy vậy vui vẻ ngước mặt lên nhìn chằm chằm em đầy thoả mãn.

    Giờ cậu mới có thể nhìn rõ dung mạo của người này.

    Hơn cậu 2 tuổi thôi nhưng người chị gái này rất đẹp.

    Mái tóc đỏ rực khiến cho lòng của cậu nôn nao thay, đôi mắt hổ phách trong trẻo với hàng mi cong vút ko kể những đường nét tuy mềm mại do còn trẻ, làn da trắng mịm ko chút bụi, đôi môi dù ko hồng hào lắm vì cái lạnh của ban đêm nhưng tất cả

    lại ko dấu nổi khí chất của một vị tiểu thư đài cát.

    Manjiro có chút ngớ người nhìn chằm chằm em, vivi nhận thấy liền cúi xuống đầy khó hiểu cười nhẹ

    ' Sao vậy?

    Mặt chị dính gì sao?'

    ' K.. không có gì cả'

    Cậu vội quay đầu đi, vẫn ko có ý định nhảy ra khỏi người em mà ôm chặt lấy.

    Vivi cũng ko nói gì chỉ thảy cậu lên một chút để cho người cậu vừa tầm ôm của em thuận tiện hơn trong việc bế Manjiro theo Shinichiro trở về

    Manjiro từ nãy giờ áp mặt mình vào người cô nghĩ ngợi, không hiểu sao cậu lại có cảm giác muốn tiếp xúc gần vs người chị mới gặp này.

    Là loại cảm giác thân thuộc đến kì lạ nên ko muốn em rời đi.

    Em còn có một mùi hương nhè nhẹ khiến cậu thoải mái nữa.

    Tóm lại Manjiro ko thể để người này đi được!

    Thoáng chốc đã đến nhà Sano, Shinichiro xuống xe đầu tiên rồi giúp em vs con Koala Manjiro bám trên người xuống bước vào nhà.

    Mới mở cửa ra thì tiếng bịch bịch chạy đến.

    Ló ra là một thân ảnh nhỏ mé vs mái tóc vàng nhạt hơn của Manjiro mặt mày vui vẻ chào

    ' Mừng hai anh trở về... ai đây ạ?'

    Emma vui vẻ chạy ra, nhảy đến ôm chầm lấy Shin đầy vui vẻ thì bắt gặp em đang đứng bên cạnh vs ông anh trai Mikey đang..... bám trên đó?!!!

    Emma há hốc mồm trợn tròn mắt ko thể tin được, dù em mới đến đây chưa được 2 tháng nhưng chưa từng thấy bộ mặt này của ông anh nhỏ của mình

    ' À thì chuyện có hơi dài, anh sẽ kể cho em sau mà ông đâu rồi Emma?'

    Shin ngãi má cười trừ hỏi.

    Emma tầm mắt vẫn ko dời khỏi cô mà chỉ vào bên trong một phòng nào đó.

    Shin nhìn rồi gật đầu xoa nhẹ đầu emma rồi bỏ đi vào phòng đó nói chuyện

    ' Chị ấy đẹp quá!!!'

    Emma thầm nghĩ mà sáng mặt, mặt của em dần đỏ ửng lên vì nụ cười của Vivian, em đứng sững lại ko di chuyển dù chỉ nửa bước

    Mikey thấy vậy phồng má, nhỏm người lên che đi tầm nhìn của Emma giở thói giận dỗi của trẻ con ôm chặt lấy Vivian

    ' Nè Emma, chị ấy do anh phát hiện ra trước đó nha'

    ' E.. em biết rồi Mikey ngốc!'

    Em ngại ngùng che mặt đi, ko dám nhìn thẳng vào hai người kia, hành động vừa nãy của em có hơi thất lễ ko biết chị gái kia có ghét ko nữa.

    Emma ko muốn bị ghét ngay lần đầu gặp đâu huhu.

    Đang mãi suy nghĩ cách giải thích thì Vivi lên tiếng, ôm Mikey tiến lại gần Emma khuỵ một gối xuống cho gần em

    ' Hân hạnh được gặp em, chị là Vivian'

    Một nụ cười công nghiệp đã đánh gục trái tim thơ mộng của Emma.

    Emma vui sướng đến mức lắp bắp mãi mới nói thành câu, khói từ đầu cũng bắt đầu toả lên

    ' E... em... l.. là...

    S..

    S..a..no...

    Em...e..emma ạ'
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 3: Đôi mắt hoài niệm


    Vivian phì cười trc Emma, trong tầm mắt em Emma là một cô bé nhỏ nhắn đầy đáng yêu với mái tóc vàng nhạt hơn của Mikey chút.

    Lúc em ngại ngùng nhìn em như bé cún nhỏ vậy muốn ôm lấy và nâng niu.

    ' Này Emma, em ko định cho chị ấy vào gặp ông sao?'

    Mikey giờ đã nhảy xuống bĩu môi nói, Emma chợt nhận ra liền nhanh chóng tránh sang một bên để cô vào

    ' Cảm ơn em nhé Emma chan'

    Em xoa nhẹ đầu Emma, cô bé hưng phấn đến nỗi gật đầu lia lịa cười hì hì như vừa mới đạt điểm cao và được người mình yêu thương nhất khen vậy.

    ' Xì, đi thôi Vivi chin để em dẫn chị đến chỗ ông nội'

    Một mạch kéo em vào bên trong, Mikey bất mãn bằng gương mặt đầy hờn dỗi, đôi tay nhỏ của cậu đan xen đôi tay của Vivian, đôi chân đi không nhanh cũng ko chậm tiến gần đến một cánh cửa đúng chuẩn kiểu nhật bản.

    Cả hai đứng bên ngoài, Mikey vẫn ko khỏi hờn dỗi và đẩy cửa ra

    ' Nè, em ghen tị vs Emma sao?'

    Vivian phì cười, hơi cúi xuống gần Mikey hỏi, cậu nhóc này cũng là biết cách thể hiện cảm xúc đấy

    ' Không có!'

    Mikey quay mặt đi đáp, hừ nhẹ một cái chứng tỏ câu trước không phải sự thật.

    Em mím chặt môi cố nhịn cười trc sự trẻ con của Mikey .

    Nói không có mà thái độ lại trái ngược hoàn toàn.

    Không biết bao giờ cậu nhóc này mới lớn được đây...

    Vivian không trực tiếp nói ra để làm cho Mikey xấu hổ thêm, em biết Mikey muốn gì và trước khi vào trong em đặt nhẹ tay lên mái tóc vàng của Mikey xoa nhẹ

    ' Tóc em mềm thật đấy'

    Mikey đơ người nhìn bóng lưng người chị gái mình mới quen, hai tay bất giác đặt lên chỗ cô vừa xoa đầu mà mặt đầy hưng phấn cười hì hì không thôi

    'anh, mất liêm sỉ quá đó'

    Emma đứng một góc khinh bỉ ta mặt với Mikey, không thể tin được ông anh này của cô bé có thể như kia được.

    Thật đánh mất hình tượng trong mắt Emma mà

    Bên trong ông Sano và Shinichiro đã thấy mọi thứ, họ không nói gì, Shin thì cười nhẹ lắc đầu ngao ngán như Emma

    ' Ông ?

    Sao ông đơ vậy?'

    Shinichiro đang định quay qua bảo mình sẽ rời đi trong chốc lát để ông và Vivian nói chuyện nhưng đập vào tầm mắt là hình ảnh ông nội mình đơ người, ánh mắt kiểu như ko thể tin được về một điều gì đó không có thật khi nhìn thấy em

    ' Ông?

    ÔNG ƠIIIIIIII'

    Anh gọi mãi mà ông không đáp, Shinichiro trực tiếp hét ầm lên.

    Ông Mansaku hoàn hồn đấm mạnh vào đầu Shin khiến anh vội lùi lại kêu oai oái ăn đau

    'ta nghe thấy rồi thằng nhóc này!'

    ' Ơ ông sao đánh con?

    Con chỉ gọi ông thôi màaaaa'

    Shinichiro khóc không ra nước mắt kêu ca, định làm thêm mấy chiêu trò ăn vạ nữa nhưng thấy ánh mắt đầy cảnh báo của ông liền nén lại mà chạy vọt ra ngoài

    ' Em nói chuyện vs ông đi nha Vivian, ông hiền lắm đó!!!'

    Shin chạy đi, để lại bầu không khí ko biết nói gì.

    Có gì đó khó nói đối vs ông Mansaku với em, ông khẽ điều chỉnh lại cảm xúc rồi kêu em vào trong ngồi

    ' Con chào ông, con là Vivian.

    Thật sự con xin lỗi vì đã làm phiền vào buổi tối muộn thế này'

    Vivi cúi đầu, mái tóc đỏ rũ xuống nên không thể thấy được biểu cảm của ông, vừa có chút vui mừng, buồn bã lẫn hoài niệm trên gương mặt của ông

    ' Không sao, ta đã nghe Shin thằng bé kể rồi.

    Con cứ thoải mái coi đây là nhà nhé.

    Ta luôn chào đón con ở đây đến khi nào con thích'

    Ông Sano mỉm cười nhân hậu, tay đặt nhẹ lên đầu em nói.

    Vivi sững sờ dù em đoán chắc phần trăm em được nhận ở lại là 65% nhưng chuyện này ngoài dự đoán.

    Chẳng lẽ ông Sano luôn hiếu khách như vậy sao?

    Ông mang lại cho em cảm giác giống như em là một đứa cháu ruột lâu ngày ko gặp của ông hay là đứa cháu đã xảy ra chuyện không hay vậy.

    Đôi mắt của ông em có thể đại khái đoán là nếu như em rời khỏi đây ông sẽ trực trào mất

    ' Con và ông đã gặp nhau trước đây sao ạ?'

    Em thắc mắc hỏi, ánh mắt có chút mong chờ câu trả lời thật lòng của ông.

    Nhưng trái lại mong đợi, ông chỉ cười nhẹ mà lắc đầu

    ' Không có, chỉ là ta thấy con rất giống một người cháu gái ta yêu thương thôi'

    Đến đây giọng ông Sano đã hơi run run, bàn tay của ông cũng hạ xuống mà trả lời em

    ' Vậy à, chắc ông rất yêu mến cô ấy nhỉ?

    Con mong cô ấy sẽ nhanh chóng trở về đây'

    Vivi cười cười, em ko muốn hỏi ông thêm nữa.

    Vừa không có ý tứ vừa ko phải chuyện của mình em ko muốn xen vào chuyện của gđ người khác nhất là người đã cho em ở tạm đây

    ' Vivi chin, chị nói chuyện xong chưa?

    Ra chơi với bọn em điiii'

    Đúng lúc giọng của Mikey vang lên, Vivi thầm thở phào xin phép ông cho mình ra ngoài chơi.

    Ông Sano ko nói gì chỉ gật nhẹ đầu nhìn bóng lưng em rời đi nhân tiện đóng cửa phòng lại

    ' Bà nó à, con bé lần này ko mang thân phận là chị gái của thằng nhóc Manjiro và Emma, em của Shin nữa.

    Liệu rằng chuyện này có tốt không?

    Gia đình này đoàn tụ rồi nhưng liệu mọi chuyện sẽ yên ổn chứ?......'

    Ánh mắt đăm chiêu, âm trầm nhìn về phía bầu trời đêm tối, với làn gió xe xe lạnh ông Sano thầm thở dài đầy ảo não.

    Bên ngoài tiếng nô đùa đầy vui vẻ vang lên, tâm trạng của ông cũng lên vào phần.

    Đôi môi ông ngượng cười uống nốt tách trà trên bàn

    Ý trời đã định.

    Vivian là thuộc về nhà Sano.
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 4


    ' Vivi chin chị ăn nhiều vào'

    ' Đúng đó Vivi san, chị ăn ít quá đó'

    Emma bĩu môi đầy bất mãn, lia lịa gặp đồ ăn vào bát em như Mikey.

    Cả hai quay sang nhau trao cho nhau ánh mắt thân thương đầy cháy rực

    Mikey, em gắp tiện hơn để em....

    Nú nù Emma,anh mới tiện gắp cho chị ấy hơn...

    Hai đứa nhóc đầu vàng cùng nở nụ cười đầy tinh nghịch, bát thì chỉ có vài món ăn cộng thêm cơn trắng mới ăn được một chút mà cứ đua nhau gắp cho em.

    Vivi trong lòng thầm phì cười, em khẽ đặt bát cơm xuống xoa đầu cả hai anh em đang ngồi hai bên em

    ' cảm ơn hai em nha, thế này cũng là ... quá nhiều rồi.

    Hai em ăn đi'

    Vivi mỉm cười, ánh mắt hổ phách khẽ liếc nhìn bát cơm đầy ụ thức ăn có chút bất lực

    ' Vậy Vivi chin gắp cho em đi~'

    Mikey há mồm ra hết sức đáng yêu, miệng nhỏ đầy mong chờ vs cái má trắng phúng phính trắng hồng.

    Emma thấy vậy ko chịu thua kéo nhẹ áo của em, làm nũng

    ' Vivi san, em cũng muốn...'

    Emma đỏ mặt, hơi cúi xuống chỉ vào bát mình.

    Đối diện vs hai gương mặt cún con nhỏ đầy dễ thương như thế ai cũng ko khỏi cảm thán, chết đứng muốn cuốn gọn hai bé này mang về nhà.

    Vivi hơi nhắm mắt, đè nén ý định muốn nhéo má hai bé cún bên cạnh mà chiều ý cả hai.

    Em gắp cho mỗi đứa một ít khiến cả 2 mặt đầy thoả mãn, xung quang nở rộ hoa vs ánh sáng toả ra sáng chói đầy vui sướng

    Shin một bên ánh mắt khinh bỉ nhìn, ăn cơm cũng ko yên mà gặp ngay cảnh hường phần này!

    Quá đáng lắm rồi!

    Sao nhìn thế nào cũng thấy như kiểu đậm chất tình tay ba thế ko biết!!!!

    Shin nắm chặt đũa thầm ai oán vs trời đất, khóc dòng trong lòng thầm đếm xem hai đứa em của mình còn bao nhiêu là liêm sỉ trong tương lai.

    Còn ông Sano thì vẫn ăn như thường, làm như mọi chuyện như này đã quá đỗi quen thuộc nên cũng ko thèm để ý.

    Tập chung ăn tiếp rồi ông đi vào làm vài ván cờ cho đỡ chán.

    Bữa ăn kết thúc, Emma nhanh chóng tiến vào bồn rửa bát còn Mikey ăn no quá lăn đùng ra ngủ.

    Shin thì chạy mất tăm luôn, Vivi đứng dậy phụ giúp Emma, cô bé vs chiều cao đang phát triển phải cần có một cái ghế nhỏ để đứng lên mới làm việc được khiến em tiến lại ngỏ ý

    ' Để chị rửa cho Emma, em phụ chị lau bát nhé'

    Chưa để Emma đáp lời, em đã lấy cái bát trên tay của cô bé bắt đầu rửa nhanh gọn lẹ, Emma có chút đơ người rồi vui vẻ mà gật đầu chạy lon ton lấy cái khăn khô chuyên dùng đề lau bát đĩa ra chờ đợi

    ' Nè Emma, Shinichiro san và Manjiro luôn thế sao?

    Họ ko vào giúp em à?'

    Vivi nghiêng đầu, giọng nhẹ nhàng hỏi.

    Emma đảo mắt ngẫm nghĩ gì đó rồi bật cười

    ' Không ạ, chuyện này là em tự nguyện làm với cả em cấm hai anh ấy vào đây đấy.

    Hai người đó chỉ biết làm vỡ hết bát đĩa thôi——'

    Emma dùng hai tay chống hông, môi bĩu lại đầy đáng yêu hờn giận nghĩ lại về quá khứ.

    Về mấy ngày đầu khi Emma về nhà Sano, vì cảm giác chống vắng nên em đã chủ động xin ông cho phụ giúp công việc nhà.

    Ban đầu ông ko đồng ý bởi em còn nhỏ nhưng vì em cứ nằng nặc xin nên ông đã gật đầu vs điều kiện hai anh em kia phải vào giúp

    Ngay sau hôm đó, ông tuy rất hối hận khi để hai thằng cháu của mình phụ giúp Emma nhưng lại vô cùng hài lòng, bọn chúng đã làm thân hơn được vs Emma ko nói đến việc đống bát đĩa vỡ tang dưới sàn

    ' Nhưng mà thế em lại rất vui đấy Vivi san, em đã có thể làm gì đó có ích cho gia đình mới của mình.

    Em vui lắm'

    Emma cười tươi, đôi mắt vàng sáng rực lên môi nở nụ cười hạnh phúc.

    Em khẽ liếc qua đôi mắt của Emma nó ko có chút gì gọi là giả dối hay ép buộc, có vẻ như cuộc sống ở đây của cô bé rất tốt.

    Nhà Sano đối xử bình đẳng vs nhau hay thậm chí còn thiên vị Emma hơn 2 người anh trai cùng cha khác mẹ kia.

    ' A.. ano Vivi san, em có thể hỏi chị một câu không?'

    Đang vui vẻ chợt Emma nhớ gì đó, cô bé đầu lúng túng nhìn em, dáng vẻ ấp úng lưỡng lự ko biết nên hỏi tiếp hay không vì sự tò mò quá nhiều.

    Vivi gật đầu, chờ đợi câu hỏi của em.

    ' Em xin lỗi nếu như câu hỏi này làm chị buồn nhưng cha mẹ chị đâu ạ?.... chị.. chị biết đó em bị mẹ bỏ rơi nên em nghĩ mình hiểu cảm giác của chị'

    Emma ngãi đầu, mặt có chút buồn bã tủi thân.

    Cô bé chỉ muốn san xẻ chút sự ấm áp của gia đình thôi, muốn cho Vivi cảm nhận đc sự ấp áp và hạnh phúc mà cô bé đang hưởng thụ.

    Em cười nhẹ hoàn toàn ko có biểu cảm thái quá vs câu hỏi của Emma, em bỏ đống bát sang một bên khi rửa xong tất cả, cẩn thận lai tay cho nó khô rồi đặt nhẹ lên đầu Emma xoa

    ' Emma nè, em là một cô bé rất tốt bụng đó.

    Cảm ơn em khi nghĩ đến cảm giác của chị nha.

    Nhưng chuyện kia thì chị hoàn toàn ko nhớ cha mẹ mình là ai nên chị cũng ko có mấy cảm xúc gì đâu'

    Vivi nhẹ nhàng nói, chất giọng đầy bình thản khiến Emma có chút ngớ người mà ngước đầu lên.

    Em phì cười trc dáng vẻ hiện tại của Emma mà hôn nhẹ vào má cô bé một cái.

    ' Ước gì chị có cô em gái đáng yêu như em nhỉ, muốn quá điiiii'

    Em cảm thán, hoàn toàn bị dáng vẻ đáng yêu và ngơ ngác của Emma đánh ngục, mặt em hơi đỏ lên đầy hào hứng và ước vọng

    ' Vậy thì em sẽ là em gái của chị, Vivi san...

    được không ạ?'

    Emma nghe vậy hào hứng ko kém, mắt nhỏ lén nhìn cô và chờ đợi câu trả lời

    ' Tất nhiênnnn'

    Emma nhận đc đáp án liền vui sướng đến mức nhảy cẫng lên ôm chặt lấy cổ của Vivi cười hì hì, vui vẻ nói lớn

    ' Vậy là em có chị gái rồiiiii, thật tốt quá đi đỡ cho hai ông anh ko làm đc việc gì kia'

    Phụt

    Em phì cười, mắt khẽ đánh ra nhìn 2 con người đang trốn ở một góc cửa nghe lén buồn đến mức khóc ko ra nước mắt, mặt như kiểu mình đã làm những gì mà Emma lại nói như vậy

    ' Thật quá đáng, em cũng chỉ mới làm vỡ mấy cái đĩa thôi mà'

    Mikey bĩu môi đầy ghen tị dù muốn xông vào nhưng cũng phải nén lại vì sự vui vẻ của Emma.

    Shin bên cạnh thở dài mà lắc đầu nhìn thằng em đang giả dối

    ' Gần hết cả bộ đĩa nhà ta mà em nói vài cái thế hả?'

    Shin trực tiếp vạch trần, Mikey quay sang dẫm mạnh vào chân anh khiến anh vội bịt mồm lại tránh để tiếng mình tác động vào cuộc nói chuyện bên trong

    ' Cái thằng nhóc này———'

    ' Im đi ông thì khác gì, cũng chỉ là làm vỡ gần hết bộ bát thôiiii'

    Mikey mặt khinh bỉ, phồng nhẹ má nói

    Shin tổn thương, đứa em đáng đồng tiền bát gạo quá.

    Em gái thì nhận người khác làm chị gái nói xấu anh trai còn em trai thì mặt đầy khinh bỉ dẫm lên chân anh mặt ko chút hối lỗi.

    Shin cũng khổ quá mà muốn có ny để an ủi!.

    23/4/2022 _20h43p

    - Sherry -
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 5: Anh là đồ đáng ghét Sano Manjiro!


    Tối hôm đó, Vivi ngủ cùng với cô bé Emma.

    Emma khi biết điều đó liền vui vẻ nhảy cẫn lên hào hứng dẫn cô đi thăm quan phòng.

    Mikey thì bĩu môi đầy ghen tị, ông Sano về phòng từ lâu còn Shin thì đã lẻn đi chơi với đồng bọn.

    Giờ nhà cũng chỉ còn lại 3 người nếu ko tính ông Sano sẽ ko quan tâm đến chuyện của mấy đứa trẻ.

    Vivi ngồi trên giường Emma quan sát.

    Phòng của cô bé rất sạch sẽ, không phải màu hồng phấn hết nhưng đâu đó cũng cho thấy cô bé này vẫn nữ tính.

    Sách vở gọn gàng, ngăn nắp, tuy căn phòng nhỏ nhưng cũng tiện nghi, điều Vivi chú ý đến nhất khi bước vào phòng Emma chính là mùi hương.

    Trong phòng Emma toả ra mùi rất dễ chịu, không nồng mang cho người khác cảm giác dễ chịu và thoải mái

    ' Phòng em tuyệt thật đấy Emma'

    ' Hì hì, anh Mikey và anh Shinichiro đã giúp em tạo ra căn phòng này đấy.

    Tuy là có chút chỗ còn sơ sài nhưng rất đẹp phải ko chị?

    Em thích nó lắm'

    Mặt Emma hơi hồng lên, đôi mắt lấp lánh nói.

    Môi mỉm cười nhẹ nhàng tiến lại nói

    ' Ừm, căn phòng này hợp vs em lắm đấy nhưng..... chị đoán cái này là của Manjiro tặng em đúng ko?'

    Vivi phì cười, giơ lên cái bánh cá taiyaki to gần bằng người ra.

    Emma thấy vậy chỉ biết cười trừ gật đầu.

    Cái kia Mikey tặng cho Emma để cô bé làm thứ để ôm ngủ mỗi đêm nhưng thực sự Emma ko cần nó lắm bởi mỗi khi em sợ em sẽ chạy sang ngủ ké hai ông anh mình

    ' Anh Mikey đúng thật ko hiểu tâm lý con gái gì hết chị ạ.

    Anh ấy toàn tặng em mấy món đồ anh ấy thích thôi, không những vậy nó toàn là liên quan đến bánh cá chứ thật hết nói nổi mà'

    Emma ngồi phịch xuống giường, bĩu môi than vãn

    Em nghiêng đầu, tuy Emma đang than vãn nhưng tay cầm lấy một bánh cá bông nhỏ khác mân mê và trân trọng.

    ' Con trai mà, chị nghĩ mai sau Manjiro lớn sẽ khác thôi'

    ' Em cũng mong vậy'

    Emma trề môi, hoàn toàn ko hề tin tưởng lắm vào tương lai mà Vivi nói.

    Nhìn xem ông anh của em giờ đang trẩu hết nói nổi.

    Suốt ngày ăn xong rồi nằm ngủ, đồ ăn ko vừa ý thì ko thèm ăn luôn.

    Lúc nào cũng nhõng nhẽo làm như em cảm thấy mình là chị chứ ko phải là em út trong nhà cơ

    ' Vậy em mong em ấy sẽ thay đổi như thế nào?'

    Vivi mỉm cười nhìn bộ dáng tuy tức giận nhưng vô cùng đáng yêu của Emma hỏi.

    Em sẽ ko nói là Mikey đang nghe lén bên ngoài đâu

    ' Ừm thì....'

    Emma đưa tay lên cằm bắt đầu ngẫm nghĩ, nếu nói muốn Mikey thay đổi thì có rất nhiều đều nhưng giờ chắc em nên chọn điều cần thiết mới được

    ' Em muốn anh ấy trưởng thành hơn nè, muốn anh ấy ra dáng anh trai hơn và cũng như đừng có làm vỡ đống bát đĩa của nhà nữaaaaaa'

    Emma ảo não nói, đang rất bình thường thì đến câu cuối đôi mắt cô bé phừng phừng sự tức giận lẩy lửa.

    Cô bé mỗi ngày là rất khổ cực trong việc hạn chế cho Mikey vào trong bếp.

    Dù Emma đã nói là cô bé có thể làm được nhưng Mikey vẫn luôn kiên định muốn vào giúp đỡ kết quả hàng ngày ko vài cái cũng vài chục chén đĩa vỡ toang và thay mới mỗi ngày

    Bụp

    Tiếng cánh cửa phòng bị đẩy mạnh ra.

    Emma đang chuyên tâm tức giận thì giật nảy mình như con mèo nhỏ mà nhảy thẳng lên người Vivi ôm chặt cô.

    Em cố nhịn cười hai tay vuốt nhẹ lưng Emma giúp cho cô bé bớt sợ hơn

    ' Anh sẽ thay đổi.

    Anh sẽ ko làm Emma giận nữa, sẽ trở thành người anh trai tốt vậy nên....'

    Mikey bước vào, ánh mắt đầy kiên định nhìn Emma cũng ko quên nhìn qua Vivi tiếp tục nói.

    ' Vậy nên... cho anh ngủ cùng nhé ✧(σ๑˃̶̀ꇴ˂̶́)σ'

    Đôi mắt sáng bừng lên của Mikey khiến Emma há hốc mồm.

    Ko phải nãy còn e ngại, quyết tâm trưởng thành sao giờ đã biến thành dáng vẻ thường ngày rồi?

    Emma biết ngay ko phải bình thường mà!

    Đây hoàn toàn là ý định của Mikey thôi

    Nhưng chưa kịp từ chối, Mikey đã nhảy bổ lên cao mà lao xuống chỗ Vivi và Emma.

    Áaaaaa

    Tiếng hét thất thanh vang lên.

    Cả 3 con người nằm đè lên nhau trên giường giường tầm trung.

    Mikey cười hì hì đầy vui vẻ.

    Vivi thì mặt có chút bất lực bất đắt dĩ phải đỡ Mikey tránh cho cậu té thành ra có chút quên mất Emma đang ôm mình nên em đang bị 2 đứa trẻ đè lên người

    Emma mặt nổi gân xanh, tức tối nhìn ông anh của mình đang vui vẻ mà ko hề biết giông bão đến là thế nào.

    Emma mới chỉ vừa vui sướng vì được ngủ riêng với Vivi, sẽ có nhiều chuyện riêng tư của con gái để chia sẽ với chị.

    Cùng chị chơi nhiều thứ mà giờ Mikey xen vào khiến cho kế hoạch của cô bé tan vỡ trong vài phút ngắn ngủi

    ' MIKEYYYYYYY (ꐦ '͈ ᗨ '͈ )'

    ' Sao zợ Emma?'

    Mikey mặt đầy ngây thơ quay đầu lại hỏi, đôi môi vẫn nở một nụ cười tươi nhìn Emma

    ' Có phải em vui mừng vì anh sang ngủ cùng không?

    Vậy ngày nào anh cũng ngủ em cùng và Vivi san nhaaaaaaaaꉂ(σ▰˃̶̀ꇴ˂̶́)σ'

    ' Anh là đồ đáng ghét Sano Manjirou!!!!!'
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 6: Buổi sáng đầu tiên


    Sáng sớm hôm sau, vì vẫn còn đang trong thời gian học tập nên Emma đã dậy sớm chuẩn bị tươm tất mọi thứ từ đầu tóc, trang phục lẫn bữa sáng.

    Tại lúc đồng hồ điểm 6:30 hình bóng tóc đỏ hiện ra ánh mắt có chút kinh ngạc nhìn bàn ăn tuy đơn giản nhưng lại rất đầy đủ chất dinh dưỡng.

    ' Emma giỏi ghê, chị còn định giúp em nữa nhưng không kịp rồi' Vivi từ trong phòng bước ra, em bỗng cảm thấy có chút hối lỗi vì không dậy sớm giúp đỡ cô nhóc này

    ' Không sao đâu Vivi san, em đâu thể để chị làm được.

    Với cả em làm là vì em muốn Vivi san thưởng thức tay nghề của em đó nha hihi ⸌̷̻ ( ᷇๑ॢ˃̶͈̀ ꇴ ˂̶͈́๑ॢ) ⸌̷̻' Emma nhe răng cười tinh nghịch, hào hứng đến mức Vivi thấy một cái đuôi vàng ảo diệu đang vẫy sau lưng cô nhóc

    ' Giống với Manjiro ghê' Vivian phì cười thầm cảm thán.

    Em cảm động tiến lại bất giác xoa đầu Emma như người chị dịu hiền

    ' Cảm ơn em nha Emma, chị sẽ thưởng thức thật ngon'

    ' Vâng~' Emma vui cười đáp, đôi mắt tràn ngập hạnh phúc như mọi ngày.

    Đầy sức sống và sự hồn nhiên của tuổi trẻ tại đôi mắt vàng sáng trong trẻo đó

    ' À mà Vivi san chị có thể gọi hộ em anh trai dậy được không?

    Để anh Shin gọi có khi anh ấy ngủ ở đấy luôn mất' Emma bĩu môi bất mãn kể tội ông anh lớn tuổi nhất nhà của mình đầy thất vọng

    ' Oáp... chào hai em.

    Ông chưa ra à?'

    Đấy vừa mới nhắc tào tháo đã xuất hiện, miệng xinh của Emma đúng là thiêng ghê.

    Shinichiro đang ngáp ngủ bỗng nhận thấy ánh mắt chán nản của Emma sực tỉnh mặt đầy khó hiểu và hoang mang

    ' Ông bảo là ông cầu nguyện xong rồi mới ra ăn sáng còn anh Mikey vẫn còn đang say giấc nồng trên cái giường mến yêu của ảnh'

    ' Vậy để anh gọi em ấy cho'

    Shin mới quay người, tỉnh hẳn ngủ khi đối diện với ánh mắt chán nản của em gái út nên dòng suy nghĩ lấy lại lòng tin của Emma đã hiện ra trong đầu.

    Lần này Shin sẽ khiến cho Emma tin tưởng anh

    Nhưng đó chỉ là điều Shinichiro nghĩ thôi chứ thực tế thì anh đã bị câu nói của Emma vả bôm bốp vào mặt.

    Mấy tảng đá nặng không biết từ đâu đã đè bẹp anh

    ' Thôi, anh vào đó có khi chỉ tốn thêm thời gian của bọn em để gọi hai người dậy đấy.

    Anh ở yên đây cho em nhờ, thảo nào anh không có người yêu là phải.

    Cái đồ làm em gái mất hết lòng tin!'

    (๑˃̥̩̥̥̥̥̆ಐ˂̩̩̥̥̩̥̆৭)

    Ặc...

    Shinichiro gục ngã, con tim tổn thưởng sâu sắc gào khóc thảm thiết trong lòng không thể cãi lại lời của Emma.

    Một bên Shin khóc hết nước mắt con con tim nhỏ nhoi của mình thì Emma lẫn Vivi thầm cố nhịn cười lại khiến mặt cả hai hồng lên trông thấy

    Hai đôi mắt vàng và hổ phách va vào nhau.

    Cả hai bật cười khanh khách khiến cho căn phòng ăn trở nên ngày càng vui nhộn.

    Ông Sano từ ngoài bước vào, trên tay là tờ báo mới phát sáng nay nhìn mà thầm cười hạnh phúc và mãn nguyện.

    Trong mắt ông chỉ có hình bóng hai người con gái đáng yêu và cọng tóc đen bé xíu lọt thỏng của Shinichiro.

    ' Sao zậy?

    Mới sáng sớm mà ai cười to thế' Mikey bước ra đầy ngáp ngủ, đầu tóc bù xù đôi mắt nhắm chặt lại hỏi.

    Đầu nhỏ dựa vào bên cửa tiếp tục mơ ngủ

    Cốp

    ' Mikey!

    Dậy ngay đánh răng rửa mặt đi.

    Anh không nhớ là hôm nay chúng ta phải đến trường sớm à?'

    Emma ngừng cười, tiến lại đánh vào đầu Mikey một cái.

    Mikey mắt nhắm mắt mở bĩu môi đầu bất mãn ôm lấy chỗ đầu bị em gái mình đánh

    ' Đauuuuu, Emma quá đáng đúng không Vivi chin' Mikey phồng má hờn dỗi lao đến chỗ em hỏi.

    Hình dáng như một con cún nhỏ nhưng thực chất là koala

    bám người kể tội Emma nhân tiện ôm lấy em

    ' Chị theo phe Emma nha Mikey~'

    Vivi cười nhẹ, một tay xoa nhẹ chỗ đau của Mikey dù biết cậu nhóc chỉ giả vờ.

    Tay còn lại nhấc cậu lên tránh để cậu tụt xuống hay ngã dập mông xuống dưới đất

    ' Nhẹ thật'

    ' Ể?... sao chị lại gọi em là Mikey chứ?

    Gọi em là Manjiro cũng được mà?'

    Mikey chề môi, đôi mắt mèo đen tròn xoe khó hiểu hỏi trong lòng cậu nhóc bất giác hiện lên sự không vui đầy khó nói

    ' Không phải mọi người đều gọi em là Mikey sao?

    Emma chan và Shin san cũng nói em bắt họ gọi vậy mà.

    Chị gọi thế không được sao?'

    ' Đúng là vậy nhưng em không muốn!

    Em muốn Vivi chin gọi em là Manjiro!

    MANJIROOOOOOOO'

    Mikey hét toáng lên, dãy dụa kịch liệt như con nít vì không được chiều ý.

    Vivi thầm kêu lên hai tay ôm chặt cậu nhóc lại chân dồn thêm lực để đứng vững trên nền nhà tránh việc cả hai ngã dập mặt.

    ' Mikeyyy dừng lại anh sẽ làm chị ấy ngã mất' Emma hoảng hốt chạy đến, tức giận kéo cổ áo của Mikey cố tách cậu ra khỏi em

    ' Thằng nhóc ôn này trờiiii'

    Shin không khác, cũng chạy đến cùng sự tủi thân còn đọng trong lòng cố gỡ hai người ra.

    Một cuộc dành co bất giác xảy ra, càng kéo Mikey lại càng ôm chặt em hơn khiến Emma bực tức đến nỗi mọi người trong nhà có thể thấy được ngọn lửa bùng cháy trong mắt cô bé.

    Trong cuộc dành co này, Shinichiro hoàn toàn yếu thế trước mấy đứa em của mình, dù đã cật lực cố tách tất cả ra nhưng anh lại bị mấy đứa em hất hủi sang một bên đầy hoang mang

    ' A..

    Mi..

    ý chị là Manjiro đừng kéo chị!!'

    ' Không chịu đâu nếu em bỏ ra Emma sẽ tẩn em mấtttttt' Mikey nằng nặc ôm lấy người cô, không thèm bỏ ra

    ' Thả chin ấy ra mau Mikey nếu không đừng trách em!'

    ' Khum chịu đâuuuu'

    ' Sano Manjiro!!

    Anh chết chắc rồi!'

    Từ đâu, Emma đã vớ được cái chảo đen to khiến tất cả trợn mắt, nổi hết da gà tại chỗ thầm cầu nguyện cho số phận đáng thương của Mikey

    ' Áaaaaaa Vivi chin chạy mauuuuu'

    ' Shin, cháu tí ra tập thêm cho ta'

    Ông Sano lên tiếng, lắc đầu nhìn Shin đang há hốc mồm đầy thất vọng rồi hiền từ quay ra tiếp tục vừa uống trà vừa dành ánh mắt hiền dịu nhìn 3 con người đang nô đùa với nhau (?)

    ' Ông!

    Hãy để cháu thể hiện lại, cháu nhất định sẽ dừng cuộc chiến này!'

    Shin quyết tâm, anh thầm hít một hơi thật sâu từ từ tiến lại

    ' DỪNG LẠI MAU CÁC E————'

    Choanggg

    Cái chảo đá đập thẳng mặt của Shin.

    Shinichiro cứng họng đứng đơ tại chỗ.

    Đến khi cái chảo rơi xuống lộ ra gương mặt đã bị in lên đó dấu tròn màu đỏ mới khiến mọi người dừng hoạt động quay qua xem xét tình hình

    ' Ahahahahahahaha'

    Không phải là sự lo lắng sau đó mà là một màn cười rộ vang lên của những đứa em.

    Shinichiro vô cùng tổn thương, anh như muốn tự kỉ và trầm kẻm đến nơi.

    Căn nhà này thật sự hình như không có tiếng nói của anh!!!!!.

    🧷📎 🧷📎

    📎 💜 🧷

    📎 🧷

    #1310

    4/6/2022

    Izana will Happy or Sad?

    -Sherry-
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 7


    Cuối cùng, nhà Sano lẫn Vivian cũng có thể bắt đầu bữa ăn sáng đầy bình dị trước khi cắp cặp bước ra khỏi nhà.

    Nói là vậy chứ khi ăn xong chỉ có Emma là ra dáng người em chăm ngoan dọn dẹp bát đũa để đến mẫu giáo thôi chứ Mikey biết tỏng là sẽ bỏ trốn mà đi chơi với đám bạn mình.

    Shinichiro thì khỏi cần nói rồi còn Vivian thì không có đi học

    ' Emma chan để chị làm, mau đi đến trường đi'

    Em tiến vào, giữ tay Emma lại cười nhẹ

    Emma nheo mắt ngẫm nghĩ, cô bé bắt đầu đắng đo với quyết định của mình nên để Vivi làm rồi cảm ơn hay ở lại tiếp tục dọn dẹp xong đi, Emma cũng chưa hẳn là muộn nhưng chưa kịp để cô bé nghĩ xong cơ thể nhỏ bé đã bị em đẩy ra bên ngoài

    ' Rồi, đi học vui vẻ' Vivi mỉm cười vẫy tay tạm biệt cô em út nhỏ của nhà Sano lẫn hai người còn lại

    ' Ơ...... nhưng vui thật.

    Emma luôn muốn có chin gái như vậy, đâu như hai anh' Emma vui vẻ nói, đôi mắt vàng sáng bừng lên kể lể rồi nhớ đến Mikey và Shin liền tụt hứng

    ' Sao ông trời lại bất công với em vậy chứ' Emma giả bộ ảo não đeo cặp sách nhỏ của mình lên thở dài

    ' Kìa Emma, anh Shin cũng giúp ích cho em nhiều lắm mà p('⌒`。q)'

    Shin khóc với sầu, ngày hôm nay anh nhận hơi nhiều sự tổn thương rồi đấy.

    Chẳng lẽ nay là ngày đen với anh sao?

    Shin quyết tâm tí đi xem lịch mới được

    ' Anh cũng giúp Emma nhiều lắm chứ bộ.

    Anh giúp em ăn đồ ngọt này, giúp em ngủ ngon hơn này, còn nữa anh còn giúp em vui chơi không cần học bài nữa đấy chứ' Mikey bĩu môi, tự hào kể về những thành quả mình từng giúp Emma thời gian qua

    Emma một mặt khinh thường, Mikey giúp cô bé á?

    Những thứ đó Emma đâu cần đâu!!!

    Toàn tự Mikey nghĩ rồi làm ra thôi

    Giúp Emma ăn đồ ngọt á?

    Có mà chiếm của cô bé thì có.

    Còn giúp ngủ ngon hơn?

    Nếu thế thì sao mỗi lần có Mikey ngủ cùng Emma phải đuổi người anh này ra ngoài chứ... lại còn việc vui đến mức không cần học bài?

    Emma tức điên đi được!!

    Có mà làm loạn khiến cô bé tức giận vác chảo đi đánh người thì có

    Emma hít một hơi thật sâu, giả điếc không nghe những lời lải nhải của Mikey và Shinichiro về những việc mình giúp em nữa mà trực tiếp mang giày vào đi học một mình cùng lời chào tạm biệt ông và Vivian.

    Đến khi Mikey và Shin nhận ra không thấy hình bóng của Emma đâu đã 7:30 sáng và họ chính thức đi muộn.

    Mọi thành viên nhà Sano dần rời khỏi nhà để đi học.

    Manjiro dù không can tâm để em lại nhưng cuối cùng cũng bị Shin xách cổ vách lên con xe phân phối lớn của mình

    ' Giờ mình làm gì giờ?'

    Vivi chống cằm ngồi trên bàn thầm nghĩ.

    Ngồi một chỗ chán lắm, mà ra ngoài lại chẳng có gì hay nên cũng chán.

    Thôi vậy, Vivi ngửa người ra đằng sau khiến cho 2 chân ghế lơ lửng trên một đoạn bĩu môi, em đành chờ những người còn lại trở về vậy

    ' Vivi'

    Đang ngồi chán nản, tiếng của ông Sano vang lên.

    Em ngồi lại cho tử tế quay đầu lại thì thấy ông đang đứng ở ngoài cửa.

    Mỉm cười hiền hậu vẫy tay gọi em đến

    ' Con đây ông.

    Sao vậy ạ?'

    ' Cầm lấy, con cũng nên mua chút quần áo và đồ mình thích đúng không?

    Ra ngoài vui vẻ'

    Ông Sano mỉm cười, nhét vào tay em tờ ¥10.000 khiến em bất ngờ vội vã từ chối trả lại ông

    ' Không sao, đây chỉ là số tiền nhỏ thôi.

    Con không dùng thì cứ tiết kiệm là được'

    ' Nhưng ... nhưng làm sao con nhận được chứ.

    Con chỉ là ở nhờ nhà mọi người một thời gian thôi.

    Con không có quyền nhận đâu ạ'

    Vivian sững sờ nói.

    Nhận lấy nó làm em có chút e ngại, ông tại sao sẵn sàng cho một người lạ mới quen chưa đến 1 ngày tờ tiền lớn đến vậy chứ thậm chí ông còn không đòi gì cả.

    ' Cứ coi nó là tấm lòng của ta.

    Mua sẵm vui vẻ' Ông Sano mỉm cười, xoa nhẹ mái tóc đỏ mềm mại của em, bàn tay ông tuy thô ráp, có nhiều vết trài nhưng lại vô cùng to lớn khiến người ta cảm thấy sự ấm áp trong đó

    ' ....

    Con cảm ơn' Vivi bất lực cười tươi.

    Vô cùng cảm kích ông Sano

    Thoáng chốc, một hình bóng vừa xa lạ vừa quen thuộc sượt qua tầm mắt của ông, ông mở to mắt kinh ngạc.

    Vẫn bóng dáng ấy, vẫn mái tóc nổi bật với nụ cười ấy chỉ có điều dáng vẻ trưởng thành và chĩnh chạc hơn vui tươi với ông

    Sóng mũi ông Sano khẽ cay cay.

    Ông ngượng cười vẫy tay tạm biệt Vivi.

    Đến khi thấy em rời đi ra ngoài mới chậm dãi cụp mắt mình lại cười buồn thủ thỉ

    ' Là lỗi của lão già này vì không bảo vệ được gia đình mình.

    Shinichiro, Manjiro, Emma, Vivian ta thực xin lỗi các cháu.

    Ta là người ông tồi khiến gia đình chúng ta tan vỡ..........'

    Kiếp trước gia đình Sano bị chưa cắt.

    Hai đứa cháu rời khỏi thế giới.

    Căn nhà ấm áp còn lại mỗi người đàn ông đứng tuổi.

    Mỗi bữa cơm lạnh lẽo chỉ có bản thân.

    Sano Vivian mất tích 10 năm.

    Sano Manjiro trở thành tội phạm đứng đầu nhật bản.

    Emma và Shinichiro đã không còn trên thế giới.

    Quả thật, nhà Sano thật bất hạnh mà.

    Nhưng có điều thần đã cho ông cơ hội sống lại.

    Lần này ông Sano nhất định sẽ bảo vệ mái ấm của bản thân!
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 8


    Vivi đi đến trung tâm thương mại, vì không quen đường nên em đã hỏi rất nhiều người đi đường nên khá tốn thời gian.

    Đến khi tìm được thì trước mặt em là toà nhà to và cao lớn.

    Là thường ngày nên không nhiều người đi sắm đồ lắm nhưng bầu không khí rất nhộn nhịp.

    Ngay từ khi bước vào, đập vào mắt em là nhiều gian hàng quần áo khác nhau, được trưng bày bên ngoài để thu hút khác hàng.

    Không chỉ gian hàng quần áo thôi đâu, mà còn có đồ trang sức, trang điểm mà mọi phụ nữ và nữ sinh ưa chuộng nhất

    ' Hừm... chắc mua chút quần áo trước vậy' Vivi bắt đầu suy ngẫm, ở đây có quá nhiều cửa hàng khiến em rối dắm hết cả nên

    Cuối cùng, em quyết định vào đại một cửa hàng nào đó chọn lựa.

    Vài cái áo phông khác nhau, nhiều kiểu và màu sắc.

    Vài cái quần các loại và chút chân váy và áo khoác.

    ' Em gì ơi, kiểu này cũng hợp với em này.

    Em xem đi'

    Một chị nhân viên nào đó tiến lại, giơ lên một bộ váy màu đỏ y hệt với mái tóc em.

    Tà váy xoè ra đầy nữ tính.

    Có chút hở vai nhưng nó lại được nhà thiết ý khéo léo tạo thành một ống tai ngắn điểm nhấn là con bướm hai bên đầy lạ mắt

    ' À... cái đó thì' Vivi ngại ngùng, em mua đủ đồ rồi nên không có ý định mua tiếp đâu.

    Dù cái váy kia khá đẹp nhưng em còn muốn mua chút đồ cho nhà Sano nữa

    Ánh mắt đầy long lanh lấp lánh của chị nhân viên khiến em toát mồ hôi.

    Cứ như thể chị ấy nhìn thấy thần tượng không bằng ý

    ' Đừng từ chối!

    Chị giảm cho em hẳn 50% nhá, nhìn em như thiên thần nhỏ vậy.

    Nó làm trái tim chị đập loạn nhịp luôn.

    Chiếc váy này sinh ra dành cho em'

    Chị nhân viên kia ôm mặt, ngại ngùng tự luyến linh tinh gì đó về chiếc váy lẫn vẻ đẹp của em.

    Vivi thầm hắc tuyến với người trước mặt.

    Nhưng nếu được giảm 50% thì chắc em vẫn còn nhiều tiền.

    Vivi cười nhẹ, gật nhẹ đầu khiến chị nhân viên vui mừng đến nôi rú cả lên.

    Em hơi bất ngờ rồi bật cười, chị ấy có cần vui thế không trời

    Mà cái váy chưa, em khẽ liếc lại.

    Chiếc váy nào càng đẹp càng làm cầu kì và tinh sảo luôn rất đắt, nó cũng không ngoại lệ đâu.

    ' Vậy để chị thanh toán hết cho em nhé thiên thần tóc đỏ.

    Mong em sẽ quay lại lần nữaaa'

    Nhận đồ, bước ra hỏi cửa tiệm.

    Vivi có chút nặng nhọc vác nhiều túi đồ bên người nhưng vẫn không quên cảm ơn chị nhân viên kia rồi rời đi tiếp

    ' Giờ thì đi mua đồ cho nhà Sano thôi' Vivi cười cười, mặt đầy thoả mãn lao vào các cửa hàng khác nhau tìm kiếm nhiều món đồ mà em cho là phù hợp với nhà Sano

    Ông Sano tuổi già rồi nhưng sức vẫn rất khoẻ nên em quyết định mua tặng trước cho ông máy xoa bóp để ông dùng trong những lúc mệt mỏi, hoặc là cơn đau nhức của người già tìm đến.

    Shinichiro thì em mua ảnh cái mặt nạ để che mặt anh đi mỗi lúc anh nổi hứng vuốt keo ra đường tán gái mà bị từ chối thẳng thừng

    .......

    đùa thôi, ngoài mặt nạ ra em mua cho Shin một quyển sách để lựa chọn những kiểu tóc phù hợp với mình kèm theo cách tán gái hiệu quả không bị từ chối.

    Manjiro thì em tặng cho cậu nhóc một đôi giày thể theo vừa bền vừa chắc chắn.

    Theo như em quan sát, cậu nhóc nhỏ này toàn đi dép thôi, lúc chạy nhanh hay làm gì đó đi rất bất tiện rất gây ra vết thương nhỏ.

    Cuối cùng là Emma, Vivi nghĩ tới Emma không hỏi bật cười vui vẻ.

    Emma là cô em gái nhỏ dễ thương và nghe lời.

    Em rất thích cô nhóc nên chu đáo hơn, ưu áo hơn hai ông anh kia mà tặng cho Emma một bộ quần áo mới, chút đồ chăm sóc da và mái tóc.

    ' Hết tiền luôn rồi, nhưng mong họ thích'

    Vivi cười xoà, nhìn đống đồ mình tốn gần 2 tiếng chọn lựa mà mua đầy vất vả.

    Em biết, đây là tiền của ông Sano nên Vivi không tiêu cho riêng mình đâu.

    Em mua cho mn nữa dù ông bảo mua cho bản thân mình

    ' Mình sẽ trả ông sau vậy' Cầm vác đống túi bước ra khỏi TTTM, em vô tình bắt gặp một cảnh tượng khác là khó nói.

    Một đám côn đồ đang dồn ép hai đứa trẻ nhỏ vào trong một góc.

    Người đi đường thì làm như không thấy sợ hãi mà bỏ đi nhanh.

    Em nhíu mày đầy không vui.

    Con người thường là vậy, luôn sợ hãi trốn tránh những điều mà mình không thể đối mặt được.

    Luôn làm ngơ sự giúp đỡ của những người khác.

    Kể cả những đứa trẻ nhỏ cũng ko giúp chúng.

    Nhìn cảnh tượng kia, Vivi đánh mắt nhìn xung quanh.

    Em tiến lại chỗ một người mới vừa rời khỏi TTTM ngỏ lời

    ' Chị ơi, có thể cho em mượn đt chút không?'

    Vivi mỉm cười, người kia ngước lên không hỏi đỏ mặt gật đầu lia lịa rút đt ra đưa cho em.

    Ánh mắt đầy say mê nhìn em bấm gọi đt cho ai đó không rời mắt

    ' Alo, cháu muốn báo cáo một vụ bắt nạt xảy ra tại TTTM X.

    Mong các chú cảnh sát đến thật nhanh ạ'

    Em mỉm cười, nhận được sự đồng ý của phía cảnh sát đầu dây bên kia em liền tắt máy, trả lại đt cho người kia rồi tạm biệt người đó.

    Vivi biết, giờ có lao vào cũng bằng không mà thôi.

    Không chỉ có em mà bọn trẻ kia lại càng gặp nguy hiểm.

    Nên cách tốt nhất là để hai đứa nhỏ kia chịu thiệt một chút đợi cảnh sát đến

    Và y như rằng, khoảng một lúc sau tiếng xe cảnh sát vang lên, cảnh sát ập vào TTTM khiến mn hoảng loạn, vội vàng tránh đi.

    Còn những tên côn đồ giờ mới nghe hay tin định chạy đi thì bị tóm lại bắt về đồn

    ' Hai em ổn chứ?'

    Nhìn hai đứa nhóc tóc vàng ôm lấy nhau run rẩy, em thương sót tiến lại hỏi.

    Là một cặp chị em, cậu em vì bảo vệ chị mình mà mặt bầm dập, nhiều vết thương lớn nhỏ có chỗ còn tím hẳn đi.

    Cô chị sợ hãi quá khóc sưng cả mắt

    ' A... huhuhuhu...'

    Bỗng nhiên hai đứa trẻ đó lao lại chỗ em khóc lớn.

    Mặt rúi vào người em ào khóc với những điều đã xảy ra vừa nãy.

    Vivi sững người, em còn chưa nghĩ đến trường hợp này bao giờ nên có chút ngượng ngùng xoa đầu hai đứa nhỏ để an ủi

    ' E.. em là Akane Inui, còn kia là em trai em Seishu Inui' Akane sau một trận khóc lớn, ngước mặt lên ngại ngùng giới thiệu bản thân vs cậu em mình

    - Sherry-
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 9: Inui


    ' Em là Inui Akane còn kia là em của em, Inui Seishu' Akane sau khi nhận ra hành động của mình liền đỏ mặt đầy xấu hổ ngước lên nói.

    'Em xin lỗi vì làm bẩn áo chị, chỉ là...'

    Nhận thấy sự lúng túng trong hành động của cô chị nhỏ trước mặt.

    Em mỉm cười xoa nhẹ đầu cô bé, ngồi xổm xuống sao cho đối diện với gương mặt nhỏ xinh kia

    ' Chị là Vivian.

    Không sao đâu, chắc em sợ lắm nhỉ?'

    Sụt sịt...

    A..

    Vivi cứng người.

    Cậu nhóc bên cạnh em lại khóc nữa rồi.

    Lần này còn to hơn cả lần trước, chắc đau lắm

    ' Đừng khóc Seishu, chúng ta còn chưa cảm ơn chị ấy mà' Akane luống cuống nhìn cậu em nhỏ của mình nức nở.

    ' E... em.. nhưng.. em đau lắm huhuhu' Seishu gào lớn, giải toả khiến sự sợ hãi và những cơn đau bị đánh lúc nãy khiến người đi đường nhìn vào không khỏi thương xót

    ' Để chị đưa em đến y tế' Vivi nhanh chóng nhấc bổng Seisui lên, đầy nhẹ nhàng chạy nhanh đi nhưng cũng không quên kéo tay Akane theo

    Akane ngạc nhiên, rồi cũng nhanh nhẹ chạy theo cầm lấy túi đồ mà em bỏ quên.

    Đến nơi, gặp được nhân viên ở đây họ lúc đầu đã rất hốt hoảng vội vã sơ cứu cho Seisui

    ' Xong rồi, em của con đã ổn.

    Lần sau đừng để mặt em trai bị thế này nghe chưa?

    Thật tội nghiệp mà'

    Vị bác sĩ ôm má thở dài, ánh mắt tiếc thương cho gương mặt đẹp nhưng lại băng bó, dán đầy băng trắng trên đó

    ' À.. vâng'

    ' Không phải đâu ạ!

    Bọn con bị bắt nạt chị ấy cứu bọn con đấy, làm ơn đừng mắng chị ấy' Akane chạy đến, chắn cho cô hét lớn đầy dễ thương

    Vivi mím môi nhịn cười, Akane có phần nào đó làm em nhớ đến Emma ghê á.

    Đều dễ thương như nhau

    ' Vậy à, cho ta xin lỗi.

    Giờ thì ta xin phép'

    ' cảm ơn bác sĩ'

    ' Akane chan ngồi nghỉ đi, em không nên ép bản thân mình gồng lên đâu' Vivi nói, Akane cảm động cười nhẹ rồi lắc đầu

    ' Em hiện đã ổn rồi ạ.

    Cảm ơn chị đã đưa Seishu tới đây cũng như đã gọi cảnh sát đến.

    Nếu chị có điều gì muốn hãy gọi bọn em!

    Bọn em chắc chắn sẽ giúp ích cho chị' Akane nắm chặt tay, mặt chắc nịnh đầy uy tín nói

    ' Haha được rồi.

    Nếu chị từ chối thì em sẽ buồn lắm nhưng chị lại không có điều gì cần đâu.

    Các em yên tâm'

    'Chị đừng nói vậy, chị là ân nhân cứu mạng của bọn em, bọn em sẽ trả ơn cho chị' Akane trề môi bất mãn, vội nắm lấy tay em khẳng định lần nữa

    ' Đ..

    đúng đấy ạ.

    Bọn em sẽ không khiến chị cảm thấy phiền đâu, nếu có gì đó bọn em giúp được chị hãy gọi vào số này'

    Seishu ngượng ngùng, cậu bé từ khi nào đã cầm lấy tờ giấy nhỏ trên đó là dòng số đt riêng tư đưa cho Vivi

    'Hừm...

    được rồi.

    Chị sẽ nếu việc nó các em có thể làm được.' Vivi thở dài cười nhẹ, xoa đầu Akane và Seishu đứng dậy.

    ' các em báo cho cha mẹ mình trước đi, họ đến đón các em về'

    ' Vâng, bọn em sẽ gọi họ ngay.

    Lần nữa cảm ơn chị rất nhiều'

    Akane và Seishu cùng nhau gập người 90° đầy thành kính, Vivian bối rối vội đỡ hai đứa nhóc dậy tỏ vẻ không cần làm thế đâu.

    Một lát sau, từ khi cuộc gọi điện của Akane kết thúc đôi vợ chồng trung niên vội vã chạy đến, đẩy cửa mạnh lao vào ôm hai đứa con của mình đầy thương sót.

    ' Mẹ ơi, bọn con hiện tại ổn rồi.

    Đều nhờ Vivi san đấy ạ'

    Seishu nói, kéo nhẹ áo của mẹ mình nhìn lén cô gái tóc đỏ bên kia

    Bla... bla....

    Lại một màn ríu rít cảm ơn, Vivi ngượng ngùng xua tay.

    Nhà này giống nhau thật đấy, cảm ơn mất gần nửa tiếng sau đó liền đề nghị nếu khó khăn thì gọi họ.

    Em bất lực, chỉ đành nhanh chóng xin phép để rời đi.

    Bước trên con đường rộng lớn với túi đồ mà mình mua được sáng nay.

    Em chỉ biết thầm cười ngượng.

    Sáng nay xảy ra có chút nhiều chuyện nên em mệt rã rời luôn rồi đây này.

    Vivi quyết định sẽ ghé đại qua quán ăn nào đó ăn trưa trước rồi về sau

    Kính cong

    ' Kính chào quý khách'

    Tiếng của nhân viên vang lên đầy thân thiện, họ bước ra đầy nhiệt liệt chào đón em vào trong.

    Còn tận tâm chỉ dẫn chỗ ngồi lễn đưa menu cho em chọn.

    Tư vấn món ăn lại càng kĩ nữa.

    ' Cho em 1 phần mỳ ý spaghetti và cốc pepsi ạ'

    Em mỉm cười, nói với nhân viên phục vụ.

    Họ hiểu ý liền gật đầu rời đi chuẩn bị.

    Giờ đây có mỗi mình Vivi ngồi ở một bàn, em khẽ liếc qua nhìn cửa sổ.

    Bên ngoài chỉ có một số ít người đi lại, nhưng hầu hết bọn họ đều gấp gáp làm gì đó với sấp đồ lớn trên tay, chủ yếu là đống giấy tờ dày cộp.

    Cuộc sống cũng thật khó khăn, bọn họ phải chạy nhanh để theo kịp thời gian, có tiền để chu cấp cho bản thân lẫn gia đình.

    Vivi tự hỏi, trong tương lai cuộc sống của mọi người có được giảm tải chút không nhỉ?

    Cũng như là anh em nhà Sano liệu kiếm được công việc tốt không nữa

    Chát

    Bỗng bên tai em nghe thấy tiếng tát đầy oanh liệt, em sững người quay về phía âm thanh kia vang lên.

    Đôi mắt hổ phách kinh ngạc nhìn thanh niên đầu vuốt keo, một bên má kia in hẳn dấu 5 ngón tay kia khổ sở ôm mặt mếu máo, bộ dạng khóc không ra nước mắt cố ngăn cản cô gái kia đừng bỏ đi.... và bên cạnh là bó hoa hồng bị dập bét dưới đất.

    Đoán xem người thanh niên kia là ai nào?~

    - Sherry-
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 10: Thành công?


    Chát

    Bỗng bên tai em nghe thấy tiếng tát đầy oanh liệt, em sững người quay về phía âm thanh kia vang lên.

    Đôi mắt hổ phách kinh ngạc nhìn thanh niên đầu vuốt keo, một bên má kia in hẳn dấu 5 ngón tay kia khổ sở ôm mặt mếu máo, bộ dạng khóc không ra nước mắt cố ngăn cản cô gái kia đừng bỏ đi.... và bên cạnh là bó hoa hồng bị dập bét dưới đất.

    ' Shinichiro san?....'

    Vivi ngớ người, nhìn người con trai khóc không ra nước mắt kia mà tiến lại

    Shin nghe thấy tiếng gọi tên mình liền ngửa đầu lên, ánh mắt trợn tròn ra kinh ngạc vội vã đứng dậy chỉnh trang lại quần áo lẫn đầu tóc mình cười cười

    ' Ahaha Vivi, sao em lại ở đây?'

    ' Dạ em mới đi mua sắm xong, em định ăn chút rồi trở về nhưng mà....' Vivi ngập ngừng, Shin như nghĩ gì đó liền đổ mồi hôi, đầy căng thẳng

    ' Anh trốn học à?' Câu hỏi như muốn con tim Shinichiro nổ tung vì hồi hộp, có vẻ như em chưa thấy cảnh xấu hổ kia của anh rồi.

    Thực ra Vivian đã nhìn thấy cảnh cuối mà không nói ra, em đã thầm chú ý xem biểu cảm của Shin ra sao rồi mới quyết định nên nói hay không.

    Cuối cùng nhìn thấy dáng vẻ ngượng ngạo của anh, em quyết định hỏi sang chuyện khác.

    Shin thầm vuốt ve ngực thở phào nhẹ nhõm, anh nhe răng cười rồi ngãi đầu

    ' Em đừng nói với ông nhé.

    Lần đầu anh dại dột thôi nha Vivi' Shin cười xoà, có chút hối lỗi ân hận

    ' Lần đầu sao?' vivi hỏi, ánh mắt nghi ngờ nhìn Shin.

    Shinchiro ngượng cười, đánh mắt đi không dám nhìn thẳng em

    ' Đ...

    đúng'

    ' À, nhân tiện gặp em thế này mình ăn trưa luôn nhé'

    Shinichiro nói, vội đẩy em ngồi xuống một bàn khác cách xa chỗ cách bị tát vừa nãy.

    Anh tốt bụng đưa menu cho em xem.

    ' Em thích ăn gì cứ gọi đi.

    Anh bao!'

    Một câu nói khẳng định tuôn ra, Shin cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của em mà gọi phục vụ tới

    ' Em vừa gọi rồi, chắc họ sẽ nhanh mang tới thôi.

    Anh cũng ăn gì đi'

    Vivi phì cười, em phối hợp với Shin làm như không biết gì hết chỉ là vô tình bước vào quán thôi

    Nhận được câu trả lời của Vivi, Shin thấy vậy thầm thở phào nhẹ nhõm bắt đầu gọi món.

    Một lát sau, món ăn bọn họ gọi đã được mang lên, dù mới gặp nhau chưa lâu nhưng cả hai nói chuyện cũng được cho là rất hoà hợp

    Vivi có chút khó hiểu, Shinichiro rõ ràng nói chuyện rất tốt, vui tính mà lại bị từ chối tình cảm sao?

    Đương nhiên em đã tạm trừ tại mái tóc vuốt keo đầy mất thẩm mỹ kia rồi

    ' Nãy em có đi trung tâm thương mại.

    Em có mua chút đồ cho anh và mọi người.

    Mong anh thích'

    Shinichiro đang ăn ngon lành ngẩn đầu lên, kinh ngạc nhận túi đồ từ tay em tò mò

    ' anh có thể mở ra'

    Thấy đôi mắt sáng ngời ngời của Shin, em phì cười nói.

    Shinichiro hào hứng dần lôi đồ em tặng.

    Phút chốc, anh gần như hoá đá muốn thét lên ngượng ngùng

    ' Viviiiii rõ ràng em đã thấy và biết chuyện anh bị tát rồi mà'

    Bây giờ, người con trai cả nhà Sano gần như muốn tìm cái gì đó độn thổ đi, hoặc ít nhất có gì đó che đi mặt anh ngay lập tức.

    Quá xấu hổ!

    Để Emma và Mikey thấy ít nhất không nhục đến vậy bởi hai đứa là em gái và em trai ruột của anh.

    Còn đây, Shin mới chỉ quen thôi.

    Để em thấy cảnh này và biết được bí mật anh bị từ chốt tận gần 20 lần.

    Nhìn quyển cách tán gái kia dù Shin có phải thằng ngu đi nữa anh cũng đoán kha khá được cảnh bị tát đã bị Vivi bắt gặp rồi

    Vivian ngẫm nghĩ, em đảo mắt.

    Dù sao cũng bị Shinichiro phát hiện rồi vẫn nên xin lỗi và thừa nhận vậy.

    ' Xin lỗi anh.

    Em chỉ không muốn anh thấy xấu hổ thôi'

    Em thừa nhận, việc đưa quà kia thoáng em quên trong đó có quyển sách hướng dẫn cách tán gái hoàn hảo mà không bị tự chối thậm tệ.

    ' Haizzzz, dù sao em đừng nói chuyện này với thằng nhóc Mikey.

    Thằng nhóc đó mà biết chắc chắc cười to vào mặt anh cho coi' Shin mếu mặt nói, anh chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó thôi đã không muốn về nhà rồi

    ' Em hứa Shin san.

    Mà nè, anh có muốn thử lại lần nữa không?

    Ý em là khi xem xong sách ý'

    Vivi cười, chỉ vào quyển sách Shin đang cầm.

    ' Hừmm được nhiên rồi!

    Nhưng anh vẫn thấy kiểu tóc này của mình đẹp và hợp mốt lắm mà.

    Em thấy đẹp không?'

    Shin• tự luyến, vuốt nhẹ tóc lên nhe răng cười• ichiro hỏi

    ' Hay mình xem sách hướng dẫn cách tán gái trước được không ạ?'

    ' Quả nhiên, em thấy nó xấu như bọn kia đúng không'

    Gục đầu xuống bàn.

    Shinichiro thất vọng khóc không ra nước mắt nói

    Vivian bối rối, em không biết cách an ủi con trai đâu.

    Em ít khi tiếp xúc với họ lắm.

    Em lưỡng lự, đứng dậy nhẹ nhàng chạm vào mái tóc của Shin khiến anh bất ngờ, vội bật dậy may mà anh phản ứng kịp không khiến em bị thương

    ' Em thấy anh đẹp trai hơn kho để tóc tự nhiên đấy Shin san.

    Có một cô gái ở kia, hay anh thử ra đó nói vài câu xem?

    Không phải tỏ tình thử xem hoặc mời cô ấy đi chơi'

    Em đành đánh liều, nói suôn Shin chắc chắn không bỏ kiểu tóc này đâu nên em sẽ cho anh ấy thấy.

    Sự khác biệt giữa việc bắt chuyện với con gái khi vuốt tóc và không

    ' Anh——' Shinichiro nhìn qua lưỡng lự, cô gái bên ngoài kia rất đẹp, mái tóc xanh lá với đôi mắt nâu tròn trịa và đáng yêu.

    Anh phút chốc rung động, có chút do dự

    ' Em đồng ý!'

    ' hả?'

    Shinichiro và Vivi há hốc mồm, cả hai chưa tin được điều mình vừa nghe thấy.

    Cô gái kia vừa đồng ý lời tỏ tình của Shin sao?

    Woww thật bất ngờ

    ' Vivi xem này!

    Anh có bạn gái rồiiii'

    Shinichiro mất hết hình tượng nhảy cẫn lên, lao đến chỗ em ôm chầm lấy Vivi xoay tròn vui vẻ.

    Nãy anh nghe lời của em nói có chút rung động nên quyết liều thử xem.

    Ai ngờ, lo lắng qua bất giác tuông ra câu ' Anh thích em' đầy quen thuộc

    Kết quả, cô gái kia khẽ sững người vào giây sau đó nở nụ cười tươi gật nhẹ đầu đồng ý

    - Sherry-
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 11


    Vivi chính thức rơi vào trạng thái hoang mang luôn rồi.

    Em chỉ định cho Shinichiro thấy việc mình đổi kiểu tóc sẽ thu hút nữ giới hơn thôi ai ngờ, Shin lại thuận miệng theo thói quen tỏ tình trước.

    Xong kết quả đấy, cô gái kia đồng ý luôn.

    ' Nhưng mà, em mừng cho anh vì thoát ế rồi Shin san'

    Cuối cùng, em cười khẽ nói.

    Ít nhất điều này cũng giúp anh Shin sau hơn 20 lần bị từ chối cũng có thể có bạn gái, người sẽ khiến anh vui vẻ trong tương lai.

    ' Hahaa tất cả nhờ công của em đấy Vivi.

    Nay anh bao hết luôn.

    Em thích gì cứ gọi đấy' Shin gãi đầu cười xung sướng.

    Mặt mũi vểnh hết lên đầy tự hào

    ' Anh nói câu này từ nãy rồi Shin san...' Vivi thầm nghĩ, em nhìn Shin với chị gái tóc xanh lá đằng kia có chút hợp đôi đấy

    ' Lần này mình cho cho mấy thằng kia biết, mình có bạn gái rồi.. lại là mỹ nhân nữa ahahahaa'

    Shin dở thói tự kỉ nói một mình, cười đầy sảng khoái như mới chiến thắng thứ gì đó rất oai hùng.

    ' À đúng rồi—— anh tên gì ấy nhỉ?'

    Bỗng cô gái kia sực nhớ, cô nàng lên tiếng có chút ngượng ngùng hỏi

    .......

    Shinichiro và Vivi hoá đá.

    Em ngượng ngạo cười, ông anh Shin này đi tỏ tình mà không nói tên mình cho người ta à trời, Vivi chưa từng thấy có ai đi tỏ tình kiểu có 102 vậy luôn đấy

    ' Anh xin lỗi, anh nhất thời vui quá nên quên mất' Shin ngãi đầu đầy hối lỗi, anh khẽ định thần lại, đưa tay ra kiểu quý ông lịch lãm bắt lấy tay cô nàng kia hôn nhẹ cái nháy mắt.

    ' anh là Sano Shinichiro, em cứ gọi anh là Shin nhé....'

    ' Minori Chihara, anh gọi em là Chihara hoặc Chi nha anh yêu'

    ' Anh yêu saooo~' Shin phởn hết ra mặt, nụ cười xung sướng không thế dấu được trên gương mặt đang nở hoa vô tình đã khiến cho những người bên đường chú ý, và tất cả bọn họ hầu như đều là con gái

    Vivi phận mới làm bóng đèn liền im lặng để cho cặp đôi có chút không gian ân ái, mái tóc đỏ khẽ rũ xuống nghĩ ngợi trong sự thích thú.

    Bây giờ người ta tỏ tình kèm theo việc hôn vào tay rồi nháy mắt à?

    Chắc nó mới thịnh hành để tạo ra cho người nữ giới thấy lãng mạng và cảm động đây mà.

    ' Còn em chắc là em gái của Shin nhỉ?

    Em tên gì vậy?'

    Giọng của Chihara vang lên, không phải là nói chuyện với Shinichiro mà là nói em.

    Vivi sực tỉnh, em vội xua xua tay có chút lúng túng

    ' E.. em không phải em g——'

    ' Ừ là em gái anh đấy.

    Dễ thương nhỉ?

    Em ấy tên Vivi, từ giờ hai người giúp đỡ nhau nha'

    Vivian bất ngờ nhìn Shinichiro đang nháy mắt với mình, gương mặt em trở nên có chút ngượng ngùng gật nhẹ đầu, Vivi khó mà từ chối được, dù sao thì đây cũng là bạn gái của Shin mà.

    ' Hoa tường vi hả?

    Tên em đẹp thật đấy' Chihara nói, cười vui vẻ tiến lại xoa đầu em

    ' Em cảm ơn'

    Vivi nói rồi nhìn Chihara có chút ngại ngùng.

    Giờ em mới có thời gian quan sát kĩ hơn người này.

    Chị gái này mang vẻ đẹp nhẹ nhàng, bắt mắt không hề đại trà chút nào.

    Đúng chuẩn hot girl chính hiệu luôn

    Giờ đây em lại đánh mắt qua Shin, bỏ đi kiểu tóc vuốt keo kia khiến nhan sắt Shinichiro thăng hạng lên bao nhiêu luôn mà ông anh kia như bị đui không thấy được đâu là vẻ đẹp của mình đâu là thứ khiến mình như thằng hề vậy, nhìn hai người thật xứng đôi biết bao kia kìa.

    ' Vậy Chi chan, Vivi chúng ta đi ăn nhé.'

    Shin nhận thấy tình trạng ăn bơ của mình liền lên tiếng đề suất, mặt vô cùng vui vẻ được mùa, hứng khởi nắm lấy tay của Chihara cười cười

    ' Vâng Anh yêu~'

    ' Ahihi'

    Vivi ngượng cười, em nghĩ mình lên rời đi trước để lại không gian riêng tư cho cặp đôi mới này.

    Em đành cúi đầu, chào tạm biệt cả hai rồi xách túi đồ chạy nhanh đi.

    ' Không ngờ có bạn gái cái Shin san mặt phởn ghê'

    Em cảm thán, chắc là ảnh bị từ chối nhiều qua lần này có bạn gái ngoài ý muốn nên chắc sẽ trở thành một con người đắm chìm trong tình yêu cả ngày đây mà.

    Đây gọi là mù quáng vì tình yêu đúng không nhỉ?

    Vivi thấy trong sách ghi vậy.

    Đi bộ một hồi cũng đã về đến nhà.

    Tiền là của ông Sano nên em cũng không dám tiêu hết nên đành phải mang trả ông tiền thừa.

    Bước vào căn nhà mang phong cách cổ của nhật bản.

    Không hiểu sao Vivi lại có chút vui vẻ cởi giày ra nhìn kĩ xung quanh

    ' Ông ơi, con về rồi đây'

    Không một tiếng đáp lại sau khi em quan sát căn nhà.

    Vivi để giày ngay ngắn rồi sách đồ vào trong nhà.

    ' Ủa?

    Ông không có nhà sao..?'

    ' Vậy mình để tiền thừa đây vậy.

    Tranh thủ dọn dẹp nhà chút mới được' Vivi đặt sấp tiền xuống bàn rồi sắn tay áo, vô cùng nhiệt huyết bắt đầu công việc dọn dẹp nhà cửa

    ' Đây sẽ là một phần báo đáp gia đình họ'

    Vivi tươi cười nghĩ.

    Nhìn căn nhà một lượt rồi lao nhanh vào nhà vệ sinh, lấy ra tấm giẻ nhúng qua nước nhanh nhẹn lau mọi thứ xung quanh

    Hôm nay chắc chắn nhà Sano sẽ ngạc nhiên cho mà coi.

    🧷📎🧷📎

    📎 🧷

    📎 🧷

    Minori Chihara

    -Sherry-

    Truyện chỉ đăng tải trên ứng dụng Wattpad!.
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 12: Lời mời


    ' Bọn em về rồi đâyyyyyyy'

    Mới chỉ vừa dọn dẹp xong, Vivian nhìn vào đồng hồ đã hơn 5 giờ.

    Em dự định sẽ ngồi nghỉ một chút thì 2 giọng trẻ con vang lên oang oang khắp nhà.

    Manjiro và Emma háo hức bỏ dép ra, chạy thẳng vào nhà với gương mặt vui vẻ đầy sức sống lao thẳng vào người em cười hì hì

    ' Mừng về nhà, Manjiro, Emma'

    ' Vivi chin nghe nè, mai trường em tổ chức lễ tốt nghiệp đấy.

    Chị đến tham gia nhé'

    Manjiro nói, ngước lên nhìn Vivi đầy đáng yêu và có chút nũng nịu.

    Em bật cười, khó cưỡng lại gương mặt phúng phính kia mà nhéo một cái

    ' Chị đến được không?

    Đó không phải ngày cho người thân đến thôi à?'

    ' Không sao đâu, bọn em muốn Vivi san đến mà.

    Chị đến sẽ vui lắm đó' Emma mong chờ lên tiếng ' Lúc đó anh Mikey sẽ lên hát trên sân khấu đó.

    Dù Emma chưa tốt nghiệp nhưng em muốn chị đến'

    Vivian nghĩ ngợi, cặp anh em này thật sự rất giống nhau mà, đều có cách để khiến người khác đồng ý với ý kiến của mình mà không thể từ chối.

    Nhưng nghe lời đề nghị của Emma cũng khiến em có chút hứng thú.

    Vivi chưa bao giờ đi mấy cái sự kiện này bao giờ lại càng có chút tò mò dáng vẻ Manjiro hát trên sân khấu.

    Có vẻ như vui lắm đây.

    Chắc Vivi phải đến đó một lần mới được.

    Em gật nhẹ đầu, Emma và Manjiro vui sướng, nhảy cẫng lên cười tươi.

    Tiếng cười khanh khách vang ra tận bên ngoài khiến Shinichiro và ông Sano bên ngoài cửa khẽ thầm cười mà bước vào.

    ' Ông/ Anh về rồi đây'

    ' mừng hai người đã về'

    ' Nè nè, Emma, Mikey hai đứa vừa bảo mai tổ chức tốt nghiệp ở mẫu giáo hả?

    Anh đến đó cổ vũ hai em nha'

    Shin cười, lấy cái máy quay nhỏ được cất dấu kĩ càng trong túi quần ra khoe khoang.

    Chắc mai anh sẽ quay lại mọi khoảng khắc của hai đứa em yêu quý trong này đây mà.

    Nhưng mà trái ngược lại những gì Shin mong chờ, không phải sự hào hứng vui vẻ như dành cho Vivian mà hai đứa em của mình lại tụt hết hứng, mặt mày vô cùng ghét bỏ nhìn anh khiến Shin đau đớn.

    ' Nii san, lần trước lúc bọn em mới nhập học anh vì thấy một chị gái đẹp mà bỏ bọn em đấy còn gì.

    Anh cũng quay được cái gì đâu còn làm hỏng ngày hôm đấy nữa'

    Emma khinh bỉ lên tiếng, cô bé chẳng muốn nhớ đến lúc đó chút nào.

    Ngày đầy tiên nhập học đúng là tai hoạ mà.

    Shinichiro ban đầu đúng là có quay bọn em đấy nhưng là chỏm tóc!!

    Chỏm tóc vàng hoe được chưa?

    Máy quay chĩa vào bọn em nhưng mặt ảnh lại nhìn về phía mấy chị gái xinh đẹp, sexy đằng kia.

    Thành ra lúc đó khiến Emma và Mikey chẳng buồn nói, cả hai dự định dắt tay nhau đi thăm thú trường nhưng sự cố xảy ra.

    Đến khi cả hai quay lại đã thấy Shinichiro bị tát in hằn cả bàn tay lên hai má, người lảo đảo ngã ra đằng sau làm hỏng hết cả sân khấu của trường.....

    ' Thôi nào, lúc đó là do chút sự cố không may thôi chứ anh có cố ý đâu..' Shin mếu máo giải oan.

    Anh biết lỗi rồi đâu cần nhắc lại vụ việc đáng xấu hổ đấy nữa chứ

    ' Shinichiro nhát gan, anh nên nói thẳng ra anh đi tỏ tình 2 cô liên tiếp còn đứng cạnh nhau bị từ chối nên bị tát in hẳn bàn tay lên hai má rồi anh thất thần đau buồn nên ngã ra đằng sau làm hỏng sân khấu kịch của trường'

    ' Kìa Mikeyyyyyy, em không cần kể rõ ra thế đâu nháaa'

    Nhìn cậu em của mình đầy bất lực và xấu hổ.

    Shinichiro chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống cho nhanh thôi.

    ' Ta thấy hai đứa nói đúng đấy, con nên ở nhà cho yên đi'

    Ông Sano khẽ ho nhẹ, khơi gợi lại sự tồn tại của bản thân lên tiếng.

    Ông lắc đầu ngao ngán nhìn Shin rồi bước thẳng vào bên trong nghỉ ngơi, Shin càng thêm sụp đổ nằm xoài ra đất khóc dòng

    Ơ kìa ông?!

    Sao ai cũng phũ phàng vậy nè....

    ' Con có bạn gái rồi.....'

    Tõm, Tõm

    Nhà Sano bỗng yên tĩnh đến lạ thường, ngoại trừ Vivi đang cười trừ ra biết vụ Shin có bạn gái thì tất cả gần như nghe được tiếng giọt nước chảy xuống.

    Chậm chạp và từ từ

    ' Shin, anh nói lại được không?... hình như tai em có chút giống ông nên hơi lãng'

    Manjiro nhảy xuống, mặt bất cần ngoáy tai của mình

    Bụp

    ' Áaaaa, sao ông đánh con??'

    Vivi liếc qua, nhìn Manjiro mếu máo vì bị ông đánh bốp vào đầu không thương tiếc mà chạy đến ôm chầm lấy mình tủi thân khiến em có chút muốn phì cười

    Ai lại đi nói ông mình như vậy chứ Manjiro.

    ' Anh ơi, có phải anh vì buồn quá nên mới nói thế không?

    Shin không nên nói dối' Emma phồng má, giờ cô bé mới định thần lại tiến đến an ủi Shin.

    Emma biết mình hơi quá đáng rồi nên em đã định xin lỗi anh bằng một cái hôn má ngọt ngào nhưng chính lời tiếp theo của ảnh khiến Emma bất động, trực tiếp hoá đá tại chỗ.

    ' Thật mà, Vivi cũng ở đó với anh đấy.

    Em ấy thật sự rất đẹp luôn, như thiên sứ vậy đấy'Shin đỏ mặt, bắt đầu mơ mộng cười như tên dở

    ' Anh cũng không ngờ có ngày anh có bạn gái luôn đấy Emma'

    Shin có bạn gái.. nii san có bạn gái.... với kiểu tóc xấu quắc vuốt keo kia..... không thể tin được... bạn gái...

    Shin.... bạn gái...

    Giờ đây, quanh đầu Emma chỉ có vô vàng dòng chữ bay lượng xung quanh.

    Emma ngỡ ngàng bật ngửa lẩm bẩm điều mình không thể tin được.

    Ai lại có thể nhìn trúng ông anh của ẻm khi ảnh vuốt keo cơ chứ!!!.

    #1076

    - Sherry -
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 13: Mờ ám


    ' Được rồi mà các emmmm, đừng làm bộ mặt như điều đó là điều huyền ảo không thể xảy ra được di' Shinichiro thở dài, có chút ảo não mà nhắc nhở.

    ' Emma, em có nhớ điều anh nói sáng nay không?'

    Emma đang đơ người, bỗng sực nhớ ra việc mà Shin giao cho mình vào sáng sớm tinh mở liền hoàn hồn.

    Cô bé ra vẻ đầu mờ ám mà gật đầu.

    Tỏ vẻ như đã nhớ và hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao

    ' Shin!

    Anh nói gì với Emma vậy?

    Nói cho em nghe với!' manjiro tò mò, chạy đến muốn nghe lỏm chút ít nhưng đáng tiếc nhận được cái đẩy đầy phũ phàng của Emma.

    Cô bé kéo Vivi vào trong thì thầm to nhỏ gì đó

    ' Ồ, chị hiểu rồi.

    Cứ yên tâm giao cho chị với Shin nhé'

    Nhận được cái xoa đầu của Vivian.

    Emma tươi tắn mà cười hì hì, đôi má hồng hào sắn tay áo lên vui vẻ chạy vào trong bếp.

    Đóng kín cửa giữ không gian riêng cho bản thân

    ' Mồ, sao lại không cho em biết chứuuuu.

    Em cũng muốn biết cơ!!

    Vivi chin nói cho em điiii'

    Manjiro phồng má, không ai nói cho cậu điều gì kêt cả ông cũng làm ngơ mà bỏ đi lên phòng khiến cậu dãy đằng đạch dưới sàn quấy nhiễu.

    Shin bất lực, biết Emma đã nói với Vivian nên anh chỉ có thể đưa mắt ra hiệu với em.

    Em hiểu ý, tiến lại chỗ Manjiro cùng Shin nhấc bổng cậu lên khiến Mikey ngơ ngác

    ' Anh đưa em đi một nơi có được không? .... cùng với Vivian'

    Biết trước thằng em của mình dạo này có chút dính nhiều với Vivi nên Shin đã đưa ra một lời đề nghị vô cùng sáng suốt, khó để Mikey từ chối

    ' Thật không?

    Vậy đi thôiiii'

    Mikey sáng mắt, hét lên đầy hào hứng nhìn 2 người.

    ' thay đổi nhanh thật đấy' Vivi cảm thán, phì cười trước dáng vẻ đáng yêu của Mikey.

    Em không nhịn được mà véo nhẹ má của Mikey một cái đầy cưng chiều

    ' Vivi chin, má em mềm không?'

    ' Mềm lắm luônn'

    ' Vậy em sẽ chỉ để Vivi sờ nó thôi'

    Nở nụ cười sáng lạng.

    Cộng thêm mái tóc vàng chói khiến Manjiro toả sáng ngời ngợi đến nỗi Shin không biết từ đâu lấy ra cái kính râm đen đeo lên mắt mình đứng một chỗ làm màu nhìn sự toả sáng của thằng em

    ' Đúng là em mình có khác, đều rất biết học cách tán gái mà, chắc chắn là do di truyền sự hoàn hảo của mình'

    Vivian nhịn sự phì cười lại trong đau khổ, làm bộ như không nghe thấy điều Shinichiro tự kỉ nói.

    Anh đúng thật là tự luyến quá đi mất.

    Choangggg

    2 người con trai đang trong không gian riêng mình lẫn Vivian chỉ biết nhịn cười bỗng nghe thấy tiếng động to lớn từ sau.

    Cả 3 quay lại thì thấy Emma đứng đằng sau, trên tay hùng hổ cẩm cái chảo nhỏ rồi cái muỗng nhìn bọn họ

    ' Các anh còn không mau đi?

    Ở đây phiền quá đi'

    ' Á!

    Anh quên mất.

    Chúng ta đi thôi Mikey, Vivi'

    Shin nghe vậy vội vã kéo cả 2 bỏ đi hấp tấp.

    Nếu anh còn ở đây thêm chắc Emma phăng cái chảo kia vào đầu anh mất.

    Nó hơi bị đau đấyyy

    Chạy ra ngoài sân.

    Ở đó Shin đã để sẵn con xe moto phân phối lớn đầy hào nhoáng của mình ở đấy.

    Anh tiến lại, đưa mũ cho Vivi lẫn Mikey rồi chèo lên.

    ' Lên đi, anh chở hai đứa đến 1 nơi'

    ' xí, em không có đội nó đâu' Mikey đưa cái mũ lên, bĩu môi muốn ném trả lại Shin thì bị Vivi lấy lại, đội thẳng lên đầu.

    ' Đội mũ vào an toàn hơn đấy Manjiro' Vivi cười, đeo lên cho mình rồi lấy cái mũ còn lại đưa cho Shin.

    Shin nhìn Vivi có chút bất lực đành đội lên.

    Manjiro trề môi nhưng không ý kiến nhiều, cùng em trèo lên chiếc xe kia để Shin trở đi.

    Đương nhiên đi 3 người sẽ có người bị kẹp chính giữa.

    Không ai khác chính là tổng trưởng tương lai của bang Touman khét tiếng - Sano Manjiro.



    Tiếng gió hất thẳng qua mặt tất cả.

    Chiếc xe lao vù vì trên đường với tốc độ nhanh chóng khiến người ta sợ chết khiếp lại khiến Vivi và Manjiro cười lên đầu thích thú không nhịn được mà tận hưởng ngoại trừ cái cảm giác gió đập vào mặt kia.

    Khung cảnh lướt qua mắt một cách chóng mặt, những ánh đèn buổi chiều tối dần trở thành điểm nhấn cho thành phố Tokyo đẹp đẽ.

    Đi trên con đường lớn, dù Shin mang danh là người yếu trong nhà Sano, đánh cái là có nguy cơ xỉu luôn tại chỗ nhưng đi xe lại rất chuyên nghiệp, lượn lách các kiểu không hề đâm vào ai lẫn việc sang đường khỏi cần nói

    ' Woaaa, lớn lên em sẽ như nàyyyy'

    Manjiro thích thú hú lên, gương mặt đỏ hồng lên vì sự vui vẻ.

    Shin đằng trước cười cười tiếp tục thể hiện tay lái lụa của bản thân

    ' Sắp đến rồi đấy, nhớ đừng gây chuyện đấy Mikey'

    ' Anh làm như em chuyên gây chuyện ý'

    Manjiro bĩu môi, ngồi xuống quang sát xung quanh, đường này có chút lạ hình như lần đầu cậu được đưa đến đây thì phải

    Bỗng Mikey thôi nhìn, khẽ tựa người ra đằng sau một ít.

    Miệng cười toe toét như tìm được gì đó thú vị khác hoàn toàn lấn áp mấy cảnh vật kia

    ' em thấy điều gì mới à, sao cười tươi vậy?'

    Nhìn vài lọn tóc đỏ khẽ rũ ra trước mặt mình.

    Mikey cầm lên nghịch nhịch tiện thể đáp luôn

    ' Vivi chin, chị dùng sữa tắm gì vậy?

    Thơm quá điiii'

    ' Vậy hả?

    Chị dùng loại thường của Emma thôi mà.

    Thơm đến vậy sao?'

    ' Ukm.

    Thơm lắmmm'

    Manjiro nhe răng cười gật đầu.

    Tại sao cậu cũng dùng chung loại của Emma nhưng lại không thơm được thế này nhỉ?

    Hay loại của Mikey là hàng fake còn của Emma là hàng thật?

    Mikey tối phải lấy chút của Emma dùng mới được.

    20/8/2022

    - Sherry-
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 14: Izana & Kakucho


    Chiếc xe đã dừng.

    Tất cả cùng nhau xuống xe rồi bỏ mũ ra.

    Và địa điểm chính là....

    Trại trẻ mồ côi.

    ' Shin san, đây là...'

    ' Ừm, hôm nay anh dẫn hai đứa đi gặp một người.

    Mong hai em làm thân với thằng nhóc' Shin ngãi đầu cười cười, có chút lúng túng nói

    ' Người đó là ai thế?

    Bằng tuổi em à?' Mikey bóc cây kẹo mút ra đút vào miệng hỏi, cậu nhóc nắm lấy tay Vivian cùng vào trong

    ' Không, Izana lớn hơn em 3 tuổi và kém Vivi 2 tuổi'

    ' Vậy hơn Emma 4 tuổi rồi'

    Vivi đảo mắt nói, có vẻ như cậu bé này rất được Shin quan tâm chăm sóc.

    Có thể thấy anh đang cầm theo túi đồ ăn vặt to kia kìa

    ' vậy anh ấy mạnh không'

    Manjiro hỏi, đầy mong chờ với trận đấu võ nếu như người kia mạnh

    Bốp

    ' Sao lại đánh em chứuuuu'

    Ôm lấy đầu của bản thân.

    Mikey bất mãn hét lên nhìn Shin.

    ' Kể cả Izana có mạnh thì đừng nghĩ đến việc đó.

    Em tìm đứa khác mà đánh đi'

    ' Xì, em không cần'

    ' Thôi nào, chẳng phải anh bảo đến đây sao?

    Phải gặp thử cậu bé tên Izana chứ.'

    Vivian cười, xoa nhẹ chỗ vừa bị Shin đánh trên đầu Mikey an ủi cậu nhóc.

    Mikey liền vui vẻ như chú cún để em xoa.

    Vô cùng thoả mãn ra mặt khiến Shin khinh bỉ nhìn cậu em.

    ' hụ, chắc Izana đang chờ đấy.

    Anh đi trước đây'

    ' Đợi bọn em đã'

    Vivi nắm lấy tay Mikey vội kéo đi, bắt kịp bước đi của Shin.

    Anh đi được một đoạn rồi dừng lại ở chỗ trống trong cô nhi.

    Đằng trước là hai đứa trẻ đang chơi đùa với nhau rất vui vẻ.

    Shin mỉm cười, hô lên tiếng gọi tên của 1 trong 2 nhóc kia.

    Cậu nhóc Izana thấy có người gọi tên mình liền dừng việc chơi lại.

    Quay ra phát hiện là Shin, người anh của mình liền vui vẻ lao đến ôm chầm lấy anh

    ' Nii san, anh đến rồiii'

    Izana mặt hồng hào nói, đôi mắt sáng bừng lên đầy hứng hởi.

    Mái tóc trắng như tuyết.

    Làn da ngăm khiến cậu bé tuy khác biệt với các bạn cùng lứa nhưng trông rất đáng yêu, mềm mại.

    ' Ờ.

    Nay anh dẫn theo 2 người nữa đấy.

    Kia là Vivian còn cậu nhóc tóc hồng kia tên Manjiro.

    Em cứ gọi là Mikey'

    ' .. c.. chào hai người' Izana bỗng nhớ ra hành động thất thố của mình liền xấu hổ.

    Bỏ Shin ra ngượng ngùng chào hỏi

    Ấn tượng đầu tiên của cậu nhóc với Vivian cũng như Mikey.

    Là một chị gái xinh đẹp, ngũ quan mềm mại đang trong tuổi trưởng thành.

    Đôi mắt hổ phách trong trẻo như có sức hút nào đó khiến Izana không rời mắt được.

    Cả người toả ra khí chất nào đó khó mà có thể diễn tả.

    Nếu như Shin là người anh trai mà cậu nhóc yêu quý nhất thì chắc Vivian là thiên sứ xinh đẹp nhất mà Izana từng thấy.

    Tất nhiên là đã loại trừ cái bộ mặt khó chịu của thằng nhóc tóc vàng kia

    Không hiểu sao Izana cảm thấy lúc đầu cái tên Mikey này là thằng nhóc như Kakucho nữa.

    Tự nhiên không đâu tỏ vẻ mặt khó chịu với Izana.

    Thấy mà ghét

    ' Izana..'

    Đang đọ xem mắt ai trừng lâu hơn, đằng sau lại có tiếng gọi khác.

    Izana và bọn họ nhìn lại.

    Là cậu nhóc tóc đen, đầy rụt rè bước đến.

    Bên mắt trái là vết sẹo lớn

    ' Kakucho.

    Lại đây, đây là Shin người mà tao kể với mày đấy'

    ' Chào em Kakucho.

    Anh là Sano Shinichiro'

    ' Chị là Vivian'

    ' Mikey'

    '.......'

    ' E.. em là Kakucho.

    Em không có nhớ họ của mình lắm nên mọi người gọi em là Kakucho cũng được'

    Sau câu giới thiệu đó, không hiểu sao Mikey và Izana chỉ nói với nhau được vào câu thân thiện phút đầu.

    Phút sau liền xông vào choảng nhau như chó với mèo không ai chịu nhường ai.

    Đến mức Shin phải vội xông vào căn ngan.

    Cái kết bản mặt đẹp trai bị cả hai đá mạnh vào ngất xỉu với vết máu ở mũi

    ' Nii sannn anh tỉnh lại đi, em xin lỗi mà'

    ' Xía, đúng là đã yếu như gió rồi mà cứ thích xông vào.

    Nè cùng tôi vác anh vào trong đi'

    ' Tôi lớn hơn cậu 3 tuổi đấy!!'

    ' Biết rồi Milo, mau lên'

    ' Hả??

    Ai là milo cơ thằng nhãi lùn kia?'

    Khỏi cần nói, cả hai xông vào choảng nhau tiếp mặc kệ Shin nằm ngất xỉu không biết trời trăng gì ở kia.

    ' I..

    Izana..'

    Kakucho lúng túng, không dám xông vào rồi chịu kết cục như Shin mà chỉ biết đứng ngoài

    ' Kakucho nhỉ?

    Em biết không, cứ để hai đứa nhóc như thế có khi là thứ khiến cả 2 thân hơn với nhau đó.'

    ' Nhưng mà...'

    ' Nhìn xem, mặt Mikey và Izana dần trở nên thích thú và vui vẻ hơn kia kìa'

    Vivi cười, khẽ ngồi xuống sao cho bằng với Kakucho nói.

    Kakucho có chút e ngại nhìn kĩ hơn.

    Đúng thật, dù cả hai người kia đang đánh nhau nhưng gương mặt đã thay đổi.

    Đều cười rất tươi và thích thú

    ' Tuyệt thật.. lần đầu em thấy Izana cười với người mới gặp như thế đấy' Kakucho cảm thán, mắt sáng bừng lên vui lây

    Bụp

    Mikey ngã xoài xuống đất đau đớn.

    Cậu nhóc bất mãn, không thể tin được bản thân đã thua Izana liền hậm hực đòi thi đấu lại lần nữa.

    Nhưng rất tiếc Shin đã tỉnh lại và kéo cả 2 ra xa nhau.

    ' Ha!

    Thằng nhóc lùn kia tôi đã thắng rồi hộc.. hộc.. tao giỏi không hahaaa'

    Izana cười tươi, chỉ thẳng mặt Mikey đầy tự hào rồi quay sang Kakucho khoe khoang

    ' Đúng là vua có khác' Kakucho cươi tươi hưởng ứng mà gật gù.

    Mikey mạnh lắm, cậu nhóc công nhận nhưng mà Izana vẫn mạnh hơn.

    Vua của cậu nhóc mà lị sao thua được.

    ' Đấu lại...

    đấu lại!!!!

    Đấu lại điiiiiiiiiiiiiii'

    Mikey dãy dụa hét lên, không muốn chấp nhận mình đã thua liền khiêu chiến tiếp.

    ' Díu re lú rờ'

    Mọi người ngoại trừ Kakucho ngơ ngác.

    Izana hình như vừa nói tiếng anh thì phải... có chút không đúng lắm.

    Nhưng nhìn bộ dáng đáng yêu, đang hất cằm lên tự hào kia Vivi và Shin không dám nói ra, âm thầm phì cười mà giữ Mikey lại

    ' Ngu!

    Mày sai rồi phải là đu a líu sờ rờ'

    Mikey cười lớn chế nhạo Izana.

    Bản mặt đầy sự khinh bỉ tự hào với trình độ tiếng anh của mình khiến Vivi cạn lời.

    Em không biết Mikey học được gì ở trường nữa.

    ' Mày mới ngu!

    Là Díu re lú rờ mới đúng!'

    ' Là đu a líu sờ rờ!'

    ' Díu re lú rờ!!'

    'đu a líu sờ rờ!!!!!!'

    20/8/2022 - 1198

    Happy Birthday Sano Manjiro! 🤍🤍✨💞❤️

    Sherry định viết chap về sinh nhật Mikey nữa nhưng khum có kịp.

    Mai Sherry đăng nha.

    Bật mí luôn mai sinh nhật Sherry đó.

    Chúc các độc giả ngủ ngonnn!

    - Sherry-
     
    [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên Sứ...
    Chapter 15: Happy birthday Mikey 🎂✨


    Cuối cùng cuộc thi xem ai nói đúng tiếng anh cũng kết thúc bằng 1 cách rất nhẹ nhàng.

    Cả 2 người em đều bị Shin cho ăn một cú bốp ở đầu.

    ' Được rồi, chúng ta chỉ nghé qua tí thôi đến giờ về nhà rồi.

    Xin lỗi nhưng nay anh có việc khác.

    Lần sau anh đến nhá Izana, Kakucho' Shin cười xoà, xoa đầu 2 cậu nhóc nói

    ' Anh thật sự phải về sao?...'

    Izana ỉu xìu hỏi lại.

    Cậu nhóc mới chỉ gặp được Shin một chút thôi mà.

    Tại thằng nhãi lùn kia mà cậu quên mất Shin ở đây đó!

    ' Ừm, lần sau anh đến tiếp mà.

    Ngoan nhé'

    Tiếp nhận sự dỗ dành của Shin.

    Izana chỉ đành gật đầu đầy miễn cưỡng.

    ' Izana, Kakucho.' Vivi cười cười, nhìn dáng vẻ đầy đáng yêu của bọn nhóc không nhịn được tiến lại gọi.

    ' Chị làm ảo thuật cho 2 đứa nhé'

    Bùm..

    Trên bàn tay trống không của em.

    Bỗng xuất hiện ra 2 cây kẹo mút vị socola và dâu.

    Izana lẫn những người kia trố mặt, vỗ tay khen ngợi

    ' Tuyệt ghê!!!' Hai cậu nhóc nhỏ thốt lên.

    Đôi mắt sáng bừng như vừa gặp được thần tượng của mình mà nhận lấy cây kẹo.

    ' Sao chị làm được vậy?

    Dạy em vớiiii'

    Kakucho hào hứng, cậu bé có vẻ bớt ngại ngùng hơn mà nắm lấy tay Vivi kéo kéo.

    ' Không được!

    Phải dạy tao trước chứ'

    Izana phồng má, kéo bàn tay còn lại của em hờn dỗi

    ' Tránh xa Vivi chin ra!!

    Chị ấy do tao tìm thấy trước mà'

    Lần này đến Mikey, cậu nhóc không phục cũng chạy đến ôm từ đằng sau Vivi cố kéo em ra.

    Bàn tay nhỏ không ngừng tìm cách hết Kakucho và Izana ra xa nhất có thể

    ' Được rồiiii STOPPPPP' Shin bất lực không để cho Izana kịp tiếp lời, chạy đến lần nữa căn ngăn bọn nhóc lại ' Chúng ta còn có việc cần làm nốt đúng không?

    Nên về sớm thôi ông đang chờ đó Mikey'

    ' Lần sau chị đến sẽ dạy các em nha.

    Giờ thì bọn chị có việc rồi'

    Vivi cười nhẹ, gật đầu tiến lại chỗ 2 đứa nhóc có chút phụng phịu kia thủ thỉ.

    Em nháy mắt cười cười rồi cùng Shin và Mikey rời đi

    ' Vivi chin... có phải chị hết thương em không?.

    Sao chị không dạy em chứ'

    Manjiro phồng má, bộ dạng đáng yêu oán trách.

    Cậu nhóc nhìn cảnh kia cũng biết ghen tị chứ, Vivi chin là người do cậu nhóc tìm thấy mà sao 2 đứa kia lại thân hơn Mikey chứ!

    Mikey không phục!

    ' Đâu có.

    Chị thương Mikey mà.' Vivi cười yêu, nhìn Mikey cưng nựng

    ' Nhưng mà Vivi chin...'

    Mikey bĩu môi, tỏ vẻ không tin.

    Vivi cười xoà, xoa nhẹ mái tóc vàng bồng bềnh và mềm mại của cậu nhóc

    ' Chị có bất ngờ cho em đấy.

    Nếu em không giận dỗi tiếp...'

    ' Thật á?

    Là gì vậy?' Mike đang vờ hờn dỗi bỗng sáng mắt hào hức.

    Gương mặt sáng bừng lên như chú cún nhỏ mong chờ món quà của chủ nhật

    Shinichiro đằng kia nhìn thằng em chỉ biết khinh bỉ.

    Lật mặt như lật bánh tráng vậy, không biết học từ ai nữa

    ' Để về nhà nhá'

    ' nói đi mờ, nói cho em đi Vivi chinnnn'

    'Về nhà nha Manjiroooo'

    ' Ể~'

    Bước vào căn nhà quen thuộc.

    Từ ngoài đã nghe thấy tiếng rục rịch không lớn phát ra từ bên trong.

    Mikey tò mò, nắm lấy tay Vivian kéo vào trong, cậu nhóc khẽ đưa tay ra mờ cửa.

    Tự động biết mà vào bên trong đầu tiên.

    Một khoảng không túi um, không một chút ánh sáng khiến Mikey ngờ vực.

    Không phải nãy Emma và ông vẫn có nhà sao?

    Giờ họ đâu rồi?

    ' Vivi chin yên tâm.

    Em sẽ bảo vệ chị!'

    Mikey hùng hổ nói, hoàn toàn quên anh trai của mình mà hoàn toàn chú tâm đến em.

    Em cố nhịn cười nhìn Mikey rồi nhìn mặt Shin đang vô cùng thống khổ kia.

    Bỗng Vivi thấy có chút lỗi với anh nha.

    Bốp

    Tiếng pháo vang lên sau khi điện được bật lên.

    Căn phòng hiện rõ ra trong tầm mắt Mikey.

    Nó giờ đây đã được trang trí đẹp đẽ và sắc màu, hoàn toàn khác hẳn với khung cảnh thường ngày.

    Ở bàn ăn nhiều món phong phú, có cả món ăn khoái khẩu của cậu nhóc.

    Đặc biệt hơn là bánh sinh nhật nổi bật thu hút tầm mắt cậu

    ' HAPPY BIRTHDAY MIKEY! 🎂🎂🎂'

    Mọi người đồng thanh, Mikey bất ngờ nhìn chưa kịp phản ứng gì.

    ' Bánh sinh nhật kìa ✨✨✨'

    Mikey tiến lại gần, cuối cùng cũng hoàn hồn và cười tươi rói.

    Vô cùng thích thú thốt lên

    ' Shin san thật biết cách về đúng thời gian.

    Bọn em mới vừa làm xong luônnn'

    Baji khen ngợi, ánh mắt sùng bái nhìn Shin khiến anh phổng hết mũi ngại ngùng cười như được kinh hỉ.

    Emma liếc, chỉ biết thở dài nhìn ông anh lớn của mình mà không nói gì

    ' Mikey, tuổi mới mạnh khoẻ.

    Ta mong cháu sẽ tiếp tục như này'

    Ông Sano bước đến, đưa ra một hộp quà nhỏ nhắn, Mikey hô lên cảm ơn nhận lấy vội vã mở ra.

    Là một bộ võ mới.

    Nhìn thấy xong Mikey và mọi người ngớ ra bật cười.

    Mikey còn mong nó là đồ chơi siêu nhân mà cậu thích hoặc thậm chí là bánh taiyaki ăn hoài không ngán ai dè là bộ đồ võ mới.

    Không hổ là ông nội mà

    ' Con cảm ơn' Dù cho có hơi ngớ ra nhưng Mikey vẫn vui vẻ nhận lấy, mỉm cười nhận tiếp món quà của Baji, là một túi bánh cá mà cậu nhóc thích.

    Còn của Emma là một cái gấu bông hình taiyaki to bằng nửa người do ẻm tự làm.

    Mikey vui vẻ, ôm lấy nó mà nằm ườn ra sàn tận hưởng độ mềm mại.

    Sắc mặt trở nên hồng hào trông thấy vô cùng thoả mãn

    ' *Meow* mềm quáaaaaaa'

    ' Em cũng làm cả cá nhỏ luôn đấy' Emma cười nói, giơ con cá bông nhỏ ra khoe khoang.

    Emma đã mất hơn mấy ngày để chuẩn bị nó, em lần đầu làm nên có hơi vụng về nhưng Mikey lại không để ý khiến Emma vui lắm

    ' Manjiro, còn đây là quà của chị.

    Chúc mừng sinh nhật'

    Là vòng đôi!

    Mikey vui mừng đeo luôn vào cổ tay trái bản thân nhe răng cười hì hì ngắm nghía.

    Ngoại trừ cái vòng này ra Vivi còn tặng cho cậu món mà em mua ở TTTM kia nữa.

    Mikey vui sướng nhận lấy rồi lon ton chạy đến chỗ em ôm nhẹ coi như lời cảm ơn trân thành

    ' Còn anh đấy Shin'

    Nhận quà xong được gần hết mọi người, giờ còn mỗi Shin.

    Mikey đưa tay ra ý định đòi quà.

    Shin chỉ biết cười bất lực đưa hộp quà mình đã cất công chọn lựa lẫn bức thư nhỏ màu hường xinh xắn

    ' Chìa khoá kìa!

    Shin tặng em xe anh hả?' mikey ồ lên, cầm lấy chiếc chìa khoá soi đi soi lại cười lớn

    ' A... xin lỗi anh để quên đấy'

    Shin ngãi đầu, trực tiếp đánh bay sự tưởng bở của Mikey khi nghĩ mình được dùng con xe moto phân phối lớn của Shin.

    'shin san thật tình....'

    ' 1001 cách tán gái của Shin?'

    Mikey mở quà trong sự hoài nghi?

    Cái gì mà tán gái chứ?

    Shin bị ngốc hả trờiiiii.

    Cậu ở trường có biết bao nhiêu người theo đuổi mà không cần ngỏ lời ai mà thèm quyển này của Shin chứ.

    Thế nên Mikey trực tiếp ném nó đi qua đầu tiếp tục thưởng thức bánh ngọt

    ' Công sức của anh mày màaaaaa.

    Bí quyết chỉ dành cho em thôi đấyy'

    ' Không thèm'

    ' Tự nhiên nhớ Chi chan ghê hic'

    ' Dù sao thì....' Mikey bỗng ngập ngùng, tai đỏ ửng lên mà nói lí nhí ' Cảm ơn mọi người rất nhiều'

    💞✨

    ' Không có gì Mikey.

    Sinh nhật vui vẻ nhéee'

    Bonus

    * có cả Vivian nữa nha*

    #1390

    20/8/2022 - 21/8/2022

    - Sherry -
     
    Back
    Top Dưới