Hài Hước [ĐN Spy x Family] Buôn Tin Thành Bảo Mẫu!?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
292485777-256-k562865.jpg

[Đn Spy X Family] Buôn Tin Thành Bảo Mẫu!?
Tác giả: LySon204
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi làm môi giới thông tin chứ có phải làm ô sin cho nhà cậu đâu!?

|Chú ý: Hãy đọc lời nói đầu và tag trước khi vào!!

OOC cực nặng, phi logic, lệch nguyên tác.

Dù fic này chỉ vô tình sinh ra trong cơn đói hàng của tôi, nhưng tôi sẽ cố gắng chăm chút cho nó.

Nếu có ném đá xin hãy nhẹ tay.

Nếu bạn thấy con fic này của tôi xuất hiện ở nơi khác ngoài vùng đất màu cam (watt), thì xin chúc mừng, bạn đang đọc ở nơi reup truyện.



đn​
 
[Đn Spy X Family] Buôn Tin Thành Bảo Mẫu!?
Lời Nói Đầu


"Con người ai cũng có những mặt không muốn để cho bất kỳ ai biết."

"Kể cả bạn bè, người yêu hay thậm chí là gia đình."

"Bằng nụ cười giả tạo và lời dối trá trơn tru, họ giấu đi suy nghĩ và bản chất thật sự của mình."

"Đó là cách mà thế giới gìn giữ sự bình yên tạm bợ và mong manh của nó."

*

Nếu nói mật vụ là «người hùng vô danh», vậy còn người buôn tin tức thì sao?

Liệu họ có phải là «người hùng» không?

*

[ĐN Spy x Family] Buôn Tin Thành Bảo Mẫu!?

Người viết: LySon204

Thể loại: Đồng nhân, hài hước, fanfic

Tình trạng: Đang Tiến Hành

Tiến độ: Không rõ

Couple: No cp

Chú ý!!

•OOC cực nặng, phi logic.

•Out Of Character là điều không thể tránh khỏi.

•Truyện được bám theo nguyên tác, tuy nhiên sẽ có những phân cảnh không có trong nguyên tác.

•Truyện được viết với mục đích giải trí, thỏa mãn cơn đói hàng, không nhằm công kích cá nhân, tôn giáo hay bất kỳ một nhân tố nào khác.

•Ngoại trừ oc, tất cả nhân vật đều do tác giả Tatsuya Endo tạo ra.

Tuy nhiên trong bộ truyện này, số phận của họ sẽ được tôi quyết định.

•Hãy chắc chắn rằng bạn đã đọc và đọc kỹ nguyên tác.

•Có văng tục.

•Ra chương không cố định thời gian, rất hay ẩn truyện để trùng tu hoặc sủi luôn.

•Sẽ có một số lỗi sai trong quá trình viết, hãy bình luận hoặc nhắn tin riêng với tôi, tôi chắc chắn sẽ sửa trong thời gian sớm nhất.

•Nếu có ném đá xin hãy nhẹ tay.

[Còn cập nhật thêm...]

Ngày mở hàng: 23/11/2021

Ngày đóng hàng: không rõ
 
[Đn Spy X Family] Buôn Tin Thành Bảo Mẫu!?
Mission 1: Nghề nghiệp không có tình yêu


[ -- ..

-..

-. ..

--. ....

- ]

"Nửa đêm."

[ ..

-. / .-.

--- --- -- / .---- ----- ....- ]

"Tại phòng 104."

Đêm tối, tại một tòa nhà cao tầng trông cũ kỹ.

Ở trong tòa nhà đó, có thiếu nữ đeo tai nghe nom có vẻ vô cùng khả nghi cắm mặt vào một đống màn hình máy tính đang phát ra vô vàn những tia sáng xanh chói mắt.

Vầng trán thiếu nữ lấm tấm mồ hôi, đôi mắt đen chăm chú nhìn vào các kí tự đối diện, một tay vò mái tóc vàng khiến nó rối xù, một tay liên tục ghi chép điều gì đó trên chồng giấy lớn.

"Xong!"

Thiếu nữ thở hắt ra một hơi, cô chỉnh lại tóc mai của mình, vươn vai rồi nhìn qua người đàn ông trung niên đang cầm súng canh ở cửa.

"Dạo này WISE thiếu người sao?

Đến kẻ buôn tin như tôi cũng bị kéo đi làm nhiệm vụ thế này??"

"Hiện tại nhân lực đang rất khan hiếm.

Một số mật vụ đã phạm sai lầm dẫn đến việc bị cơ quan phản gián nắm thóp, thật sự có lỗi khi kéo cô đi như vậy." người đàn ông từ tốn trả lời thiếu nữ với khuôn mặt không có tí cảm xúc nào.

"Với lại cô hoàn toàn có tố chất để làm mật vụ, tại sao cô không làm việc cho chúng tôi?"

"Quá khen quá khen, tôi chỉ muốn làm một kẻ buôn tin và một con lửng mật kiếm ăn sống qua ngày thôi." thiếu nữ vừa sắp xếp lại giấy tờ vừa nói.

"Hơn nữa, tôi vốn dĩ đã là một phần của WISE rồi." thiếu nữ đứng dậy, đưa xấp giấy cho người đàn ông đồng thời nở nụ cười thương mại.

"Cảm ơn cô, Ocean."

"Gọi là Laura đi, chúng ta hiện tại đều là những người bình thường cả." thiếu nữ chầm chậm trả lời, cô chào tạm biệt người đàn ông rồi nhanh chóng bước tới cửa ra vào.

Đột nhiên, Laura ngừng lại một lúc, bàn tay vươn ra tính vặn nắm cửa cũng bị chững lại.

Thiếu nữ quay người, chậm chạp nói với người đàn ông:

- Với lại không cần cảm ơn, tiền công không thiếu là được.

Thiếu nữ mỉm cười, đóng cửa bước về.

*

Laura Bennet - đầu mối buôn tin tức trực thuộc trụ sở cục tình báo (WISE) của Westalis ở miền Đông.

Con cá mặn trôi nổi trên những con phố sầm uất của Berlint hoa lệ.

Một cô gái bán báo bình thường của bình thường.

Laura Bennet - mật danh Ocean, mật vụ hờ của WISE , kẻ lừa đảo mang hàng trăm khuôn mặt, kẻ nói dối quen mồm, nhân tố chuyên bị bóc lột sức lao động khi cục tình báo thiếu người.

Ocean - người bị Cơ Quan Phản Gián (SSS) truy nã gắt gao hiện đang lởn vởn khắp cái Berlint, sống bằng cái vỏ bọc cô gái bán báo hiền lành, lương thiện.

Lang thang trên con đường sầm uất, cô gái trẻ mặc áo măng tô, cổ quàng một chiếc khăn len đỏ, chậm rãi lê bước tới một cửa hàng hẻo lánh ở cuối phố.

Dừng chân tại một sạp báo ghi chữ TOBACCO to tướng, Laura nhẹ nhàng gõ từng tiếng "cộc cộc" lên bàn, hòng đánh động đến chủ tiệm đang gục mặt lên đó sụt sùi.

Thiếu nữ chép miệng nhìn xung quanh.

Laura cẩn thận quan sát chủ tiệm từ trên xuống dưới.

Và đi đến kết luận một cách chắc chắn.

Với bộ dạng này, không khí này, chắc chắn là chủ tiệm đang thất tình!!

"Franky, thất tình hả?"

Laura hỏi.

Người tên Franky kia ngẩng đầu với khuôn mặt tèm lem nước mắt, quả đầu đen xù cùng cặp mắt sưng húp do khóc quá nhiều càng làm gã trông ngố hơn.

Franky nheo mắt, gã hớt hải khua tay vớ lấy cái kính dày cộm rồi đeo lên, hòng nhìn rõ người trước mặt.

Gương mặt quen thuộc dần dần xuất hiện làm Franky ngớ người, nhưng cũng rất nhanh khôi phục lại trạng thái thất tình.

Đánh mắt lảng tránh cái nhìn của cô gái, gã đáp lời:

- Không có!

- Linda JC.

Helen, 23 tuổi, cao 1m67, nặng 58 kg, số đo ba vòng lần lượt là 83-57-80, nhóm máu A, hiện đang làm phục vụ cho một quán cà phê ở phố 102 Ave phía tây Berlint.

Đột nhiên, Laura cất giọng làm Franky bất ngờ suýt ngã ngửa ra sau.

—Hôm nay cậu ăn mặc lịch thiệp, đứng trước cửa quán tính mời cô ấy đi ăn nhưng chưa nói hết câu đã bị từ chối.

Kinh nhể, còn xịt cả nước hoa đắt đỏ của Elian luôn.

Laura nở một nụ cười gợi đòn, vừa nói vừa chỉ ra những nơi mà gã bạn thân đã xịt nước hoa.

Cô khinh khỉnh nhìn Franky đang dùng đôi mắt sưng húp ngơ ngác nhìn mình.

"Tôi nói có đúng không?"

-CẬU THEO DÕI TÔI!???

Franky bật dậy, hốt hoảng chỉ tay vào mặt Laura gào lên.

-Đầu mối buôn tin tức mà lị.

Laura ha hả cười, nói tiếp:

-Hôm nay tôi có lương, đi nhậu giải sầu không?

Đùa, bạn thân thất tình mà không kéo nó đi ăn thì thật là quá tệ, xứng đáng bị đày xuống địa ngục.

Franky mạnh bạo đập bàn một cái "rầm" rõ to, sụt sịt, hùng hổ nói với Laura:

-ĐI!

HÔM NAY TÔI PHẢI ĂN CHO CẬU CHÁY TÚI!!!

-Cứ tự nhiên, hôm nay tôi hào phóng với cậu một bữa.

Laura cợt nhả cười, đáp lời Franky.

Cả hai nhanh chóng thu dọn sạp báo - nơi phân bố các nhiệm vụ lớn nhỏ cho WISE.

Hạ cánh cửa kéo xuống xong xuôi, hai đứa cùng nhau rảo bước đến quán ăn quen thuộc.

Laura gọi cho Franky một đĩa bít tết, bản thân một tô bò hầm, thêm cho cả hai một chầu bia lớn, hai người bắt đầu ăn và trò chuyện.

Franky vừa uống hết cốc bia này đã uống thêm cốc bia khác, kính đã tháo từ bao giờ.

Gã gục mặt xuống bàn, khóc lóc kể lể cho đối phương nghe điều làm cho bản thân buồn bã.

"Tôi vì cô ấy mà ngày nào cũng đến uống một cốc cà phê đắng ngắt..."

"Ừ."

Laura vừa húp thìa bò hầm vừa trả lời.

"Tôi vì cô ấy mà mất ngủ mấy ngày liền!!"

"Tôi biết."

Laura vừa nhai nhồm nhoàm miếng thịt bò vừa trả lời Franky.

"Vậy mà cô ấy từ chối tôi bởi vì tôi lùn và xấu!!!"

Franky gào lên, cầm lấy cốc bia to tổ bố uống ực ực một phát hết cả cốc.

Laura nuốt miếng thịt xuống họng, uống thêm miếng bia, lau miệng và tay sạch sẽ.

Rồi cô vỗ vỗ vai gã, tạo vẻ mặt đồng cảm nhưng vì nhịn cười nên mặt Laura trông tếu không chịu được.

"Không sao, ai rồi cũng khác, mới có người thứ 47 thôi." chất giọng cợt nhả của Laura vang lên như nhổ vào sự thất bại trong tình yêu của Franky.

Franky mắt cá chết nhìn người bạn thân ai nấy lo của mình.

Không khỏi cảm thấy đời đã sầu giờ còn sầu hơn.

Gã nghiến răng hét vào mặt cô gái.

"Chết tiệt!!

Coi người được khối anh theo đuổi đang nói gì kìa!!"

"Đó là vô tình thôi."

Cô gái thẳng thắn bốp chát từng câu của chàng trai.

Cúi xuống tiếp tục xử tô bò hầm.

Không khí giữa cả hai trở nên tĩnh lặng trong giây lát.

Laura vừa ăn vừa lắc lắc cốc bia.

Như nghĩ ra điều gì đó, Laura hướng đôi mắt đen buồn bã nhìn vào Franky, cất giọng đều đều:

-Vả lại, anh lúc nào cũng nói với tôi thế này:

"Loại người như tôi và cô không nên có tình cảm với người khác... dù cố gượng ép mình vào một mối quan hệ, thì cuối cùng chẳng có kết cục tốt."

Franky nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt, ngỡ ngàng một hồi.

Đột nhiên, gã vỗ cái "bốp" vào lưng Laura, vui vẻ cười lớn.

"Coi kìa, hôm nay lại biết an ủi tôi cơ đấy!"

"Ai rồi cũng khác mà." cô gái cười cười đáp lại chàng trai.

Franky đã đỡ buồn hơn, gã nhanh chóng vứt tâm trạng ảo não của mình vào một xó, sảng khoái ăn uống, cười nói với người bạn thân lâu năm rồi trở thành một con ma men.

Gã nửa tỉnh nửa mê, mặt mày đỏ lè gục mặt xuống bàn cùng cốc bia vẫn đang cầm trên tay.

Quán buổi đêm đã dần thưa thớt khách, chủ tiệm bảo đã gần đến lúc đóng cửa, nhưng Laura lay mãi mà Franky cứ như chẳng biết trời trăng gì vậy, nửa tỉnh nửa mê.

Hết cách, Laura đành phải vác cái thân xác say mèm vì thất tình kia về nhà của gã.

Cô gái đóng cửa, bước về căn hộ của mình.

Sau khi về đến nhà, Laura bước thẳng vào nhà tắm.

Nhanh chóng tắm rửa, vệ sinh cá nhân.

Xong xuôi, thiếu nữ bước vào phòng ngủ, lười biếng thả mình xuống tấm nệm êm ái.

Cuộn mình như con kén, Laura thẫn thờ nhìn chăm chú trần nhà xám xịt, đầu óc thơ thẩn nghĩ về câu mà mình đã nói lúc tối.

"Loại người như tôi và cô không nên có tình cảm với người khác... dù cố gượng ép mình vào một mối quan hệ, thì cuối cùng chẳng có kết cục tốt."

Phải.

Tình yêu, hạnh phúc cơ bản của một con người?

Ngay từ khi dấn thân vào vũng nước đen ngòm này, Laura đã vứt bỏ sự lưu luyến với thứ ham muốn, hạnh phúc, tình cảm ấy cùng bản chất thật của mình rồi.

Căn bản, tình yêu ở thời điểm hiện tại đều chỉ mang giá trị lợi dụng.

Hết giá trị sẽ bị vứt bỏ.

Nó ở hiện tại là thứ không cần thiết.

Nghề này, không có tương lai cho tình yêu.

Laura cuộn mình trong chăn, xoay người, lim dim đôi mắt, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Đêm nay sẽ là một đêm dài.

°°°

MỘT SỐ THÔNG TIN VỀ NHÂN VẬT LAURA!!

Nhớ để lại bình luận nhé.
 
[Đn Spy X Family] Buôn Tin Thành Bảo Mẫu!?
Mission 2: Thorn Princess


"Thật đen đủi."

Dưới bức tường lụp xụp, có một chàng trai tóc đen đau đớn ôm phần bụng nhiễu máu, mệt mỏi kéo lê thân xác rệu rã của bản thân nấp vào một chỗ kín đáo.

Trong đầu phun ra hàng vạn câu than xui xẻo.

Ngồi ở đó, anh chậm chạp lấy từ trong túi áo ra vài miếng bông băng và băng gạc.

Chàng trai mím chặt môi, run rẩy áp chặt bông băng vào phần bụng đã ướt một mảng đen sẫm.

Mồ hôi lạnh lấm tấm vầng trán, chàng trai khó khăn sơ cứu, cho đến khi lớp băng gạc trắng xóa ẩn đi màu đỏ chói mắt của máu thì anh mới nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi.

À quên chưa giới thiệu, chàng trai tóc đen đang bị bón hành ngập mồm này là Laura Bennet, một con cá mặn vảy vàng đang bị cấp trên bóc lột sức lao động không thương tiếc.

Laura lia đôi đồng tử đen láy để quan sát xung quanh và chờ đợi một lúc.

Khi chắc chắn máu không còn chảy thì cô mới lồm cồm đứng dậy, bước chân nhanh chóng nấp vào điểm mù của tòa nhà.

"Nguyên tắc cơ bản của một kẻ buôn tin."

"Không bao giờ được để bị phát hiện."

Buôn tin cũng như điệp viên, họ không được để lộ thông tin mà bản thân thu thập được cho người khác trừ khách hàng, không được để bị người khác nắm đằng cán, không được để bị phát hiện rằng mình đang moi tin.

Nhớ về những lời nói từ hư vô, Laura quay lưng ôm ngực, dựa sát lưng vào bức tường đổ nát, khép mắt để điều chỉnh nhịp thở.

"Tâm phải lặng như mặt hồ."

Đuổi những ý muốn chạy trốn khỏi cái chết ra khỏi đầu, cô cố gắng trấn tĩnh bản thân bằng những câu nói từ rất lâu, chầm chậm chuyển những điều ấy vào đại não, thay thế những suy nghĩ hèn nhát kia.

"Tuyệt đối không được mất cái đầu lạnh."

Chôn nỗi sợ xuống sâu thẳm trong tâm hồn, tức thì Laura mở bừng mắt, hóa thân thành một con người bình thường.

Trong đôi mắt ấy không có sát khí, không có sợ hãi, hoàn toàn chỉ là ánh mắt vô hại.

Một đôi mắt trống rỗng.

Laura xích gần tới mép bức tường, từ từ ló đầu nhìn cảnh tượng gió tanh mưa máu ở bên ngoài.

Vừa ngó thôi mà cô đã thấy kinh hãi vô cùng, cảnh tượng đó phải nói là cực kỳ khủng khiếp!

Người bình thường mà trông thấy chắc sang chấn tâm lý luôn.

Một người phụ nữ có đôi mắt màu đỏ máu cùng mái tóc đen mượt được búi lên.

Cô ta mặc váy dạ hội màu đen dài tới đầu gối, phần màu đỏ của váy được in chìm họa tiết hoa hồng đang liên tục dùng vũ khí trông như kunai, xiên người như chọc tiết heo.

Quả nhiên là Thorn Princess, phát nào phát nấy đều nhắm vào tử huyệt.

Laura nhìn động tác dứt khoát kia mà không khỏi ớn lạnh.

Vô thức vươn tay xoa phần bụng của mình, nhất thời thầm cảm thán bản thân phúc lớn mạng lớn, tổ tiên gánh còng lưng.

Khi về nhà nhất định phải mua đồ cúng cảm tạ ân đức mới được!!

Laura âm thầm đánh giá người phụ nữ hung bạo trước mặt, thật sự là không còn từ nào để diễn tả.

Không nói đến nhan sắc, cô ta quả thật là một sát thủ sở hữu sắc đẹp mà những từ ngữ hoàn toàn có thể miêu tả được.

Cái mà Laura muốn nói lại là sự tàn bạo của con người này cơ.

Một sát thủ xinh đẹp tựa đóa hồng.

Và tàn bạo.

Nhìn đi, hộp sọ cứng như vậy mà cô ta vung nhẹ vũ khí cái là đã tiễn cái tên đô con, người to gấp đôi bản thân đi đắp chiếu rồi kìa!!

Eo ôi, cái dùi cui sao mà ghê thế, một phát xuyên sọ hai người đàn ông rồi găm hẳn vào tường luôn!

Dã man quá!

Sống ở đời lâu rồi mà Laura chưa bao giờ thấy người phụ nữ nào dã man như cô ta cả!!

Thấy vũ khí, tà váy, chân, tay và gương mặt của người phụ nữ kia dính đầy máu làm Laura rén hẳn.

Thế này có khác gì nhát ma đâu chứ huhuhu!!

Laura khúm núm dựa lưng vào tường, chờ đợi mọi chuyện quay trở về quỹ đạo vốn có của nó, đồng thời dự trù cho những điều có thể sẽ xảy đến với nó.

Phải giữ mạng, nhiệm vụ hoàn thành mà mạng mất thì cũng đi tong.

Một hồi lâu sau, tiếng súng, tiếng la hét kinh khủng cũng đã dừng lại, Laura đánh liều hé mắt nhìn ra ngoài, liền bị khung cảnh dọa cho giật mình.

Khung cảnh bây giờ cực kỳ kinh hãi, chẳng kém trong mấy bộ phim kinh dị là bao.

Người đàn bà toàn thân đầy máu đứng giữa vô vàn xác chết, cảnh vật xung quanh đều bị nhuốm đượm thứ chất lỏng tanh tưởi nồng mùi gỉ sắt, màu đỏ bao trùm khắp nơi.

Chết tiệt!!

Trăm tính ngàn tính Laura cũng không ngờ tới.

Cái tổ chức khủng bố này không chỉ có hoạt động chống phá lại miền Tây, mà còn đâm một nhát vào cái rễ của miền Đông.

Cuối cùng bị The Garden sờ gáy.

Kết cục tổ chức khủng bố này bị bọn họ đột kích, tiễn hết cả lũ đi bán muối.

Mà xui xẻo thay, Laura lại nhận được nhiệm vụ phải gia nhập vào cái tổ chức ngu dốt này để moi tin, ngăn chặn bọn chúng trở thành ngòi nổ cho chiến tranh lạnh bao năm giữa miền Đông và miền Tây.

Nhiệm vụ đã hoàn thành rồi, thông tin đã có rồi, hiện tại chỉ cần giở mánh chuồn nữa thôi là thành công mĩ mãn.

Nhưng bây giờ lại bị The Garden khỉ gió đột kích!!

Còn ai xui hơn cô không?!

Sơ suất, thật sơ suất!!!

Đã bao nhiêu cái xuân xanh làm cái nghề này, đây là lần đầu tiên Laura gặp phải trường hợp như vậy.

Nói qua về [The Garden], đó là tổ chức sát thủ ẩn náu ở miền Đông, nhóm sát thủ thanh trừng kẻ phản bội theo lệnh của chính phủ.

Bọn họ được nhắc đến như một truyền thuyết đô thị, người ta cũng bảo họ không có thật.

Nhưng bây giờ thì sao?

Thorn Princess trứ danh của The Garden đang thản nhiên ở đây chọc tiết mấy thằng phản quốc ở đây đây này!

Cái bà má nó!!

Bà mày mà biết khứa nào truyền tin bảo chúng chỉ là truyền thuyết đô thị thì bà mày tạt cho một xô acid!!

Đang chăm chú nhìn cảnh tượng trước mặt.

Bỗng nhiên, Thorn Princess hướng ánh mắt sắc lẻm của mình tới nơi Laura đang nấp.

Nhận được cái nhìn của người phụ nữ, Laura nhanh chóng lùi sâu vào bên trong điểm mù, bụm chặt miệng, nín thở.

"Cộp, cộp"

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, mỗi tiếng cao gót nện lên sàn đều khiến tim Laura đập thình thịch liên hồi, thở không dám thở mạnh.

Não cô bây giờ liên tục nảy số, tính toán mọi khả năng có thể xảy ra, phạm trù những nơi thích hợp để tẩu thoát.

Laura ngước mắt lên một viên gạch ở trên nền đất, ánh mắt cực kỳ kiên định.

Cô nắm chặt lấy công tắc, hồi hộp chờ thời cơ.

Chỉ cần Công Chúa Gai có thêm vài bước tới chỗ Laura, cô sẽ tẩu thoát bằng đường hầm đã và cho nổ tung cái căn cứ này.

Đột nhiên, tiếng "cộp cộp" của giày cao gót ngừng lại.

Ngay sau đó, tiếng quay số từ chiếc điện thoại bàn kèm tiếng "reng reng" inh ỏi đặc trưng reo lên, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh trong căn phòng.

Vài giây sau, chất giọng máy móc quỷ dị phát ra từ điện thoại làm Laura sởn hết cả da gà da vịt.

Nó không phải giọng người bình thường, nó như là chất giọng được chèn lung tung tông giọng của đàn ông và phụ nữ, như được xử lí qua 7749 cái máy biến đổi giọng vậy!

[(Khách hàng được chăm sóc tốt chứ?)]

"Vâng ạ, toàn bộ khách hàng đã được tôi phục vụ."

[(Cô có tính lên trụ sở luôn không?)]

"Không thưa ngài, tôi tính về nhà luôn, hôm nay em trai tôi đến thăm tôi."

[(Chúc cô có một buổi tối tốt lành, Thorn Princess)]

"Cảm ơn ngài."

Âm thanh "tút tút" kéo dài của chiếc điện thoại báo hiệu cho cuộc trò chuyện đã kết thúc.

"Được rồi!

Về nhà thôi, hôm nay làm việc xong sớm hơn mọi khi, mình có thể về kịp trước khi Yuri tới!"

Giọng nói hăng hái của người phụ nữ vừa đồ sát hơn năm mươi người đàn ông cao lớn vang lên kèm tiếng giày cao gót cộp cộp mỗi lúc một nhỏ dần.

Đến khi chắc chắn tiếng bước chân đã đi xa và trong căn phòng không còn tia sinh khí nào của người sống, thiếu nữ mới uể oải thả lỏng vai, vuốt ngực thở phào một hơi dài nhẹ nhõm.

Phải nhanh chóng rời khỏi đây càng sớm càng tốt, chắc chắn nơi này sẽ được người thuộc The Garden tới dọn dẹp, Laura không thể để cuộc đời của mình kết thúc một cách lãng xẹt ở cái chốn này được

Laura chậm chạp đứng dậy, khoác lên mình một chiếc áo măng tô đen dài che kín tới cổ chân, tiện che đi bộ đồ nam vấy máu và bụi bặm.

Nhẹ nhàng luồn lách qua những cái xác, Laura không quên thả cho chúng cái vẫy tay.

"Chào nhé!"

Rồi Laura thẳng tiến đến Cục Tình Báo (WISE) để báo cáo hoàn thành nhiệm vụ.

Ngồi trên con xe yêu quý, Laura vừa lái xe vừa xé lớp cải trang nam ra, tức thì trở lại làm cô gái bán báo quen thuộc ở sạp báo TOBACCO.

Tính toán thiệt hại mà bản thân phải chịu.

Laura khép mắt, trầm ngâm nghĩ cách đòi tiền của WISE.

Thế gian xoay vòng, bóc lột người khác được thì cũng phải chịu được cảnh bị người khác bóc lột.

Hãy đợi đấy Cục Tình Báo.

Hôm nay Laura Bennet này mà không moi được của các người 300 Dark thì chắc chắn không phải là Ocean mà mọi người đồn thổi!

*

Sạp báo TOBACCO

TẠO HÌNH CẢI TRANG NAM TRONG CHƯƠNG HAI!!

BEFORE

AFTER

Laura luôn độn vai, kẻ lông mày dày, làm cho da sậm mỗi khi cần cải trang nam, có khi còn dán cả râu nếu tình thế ép buộc.

Nhớ để lại bình luận, góp ý và bình chọn nhé.
 
[Đn Spy X Family] Buôn Tin Thành Bảo Mẫu!?
Mission 3: "A-Anya, cháu tên là Anya ạ!!"


Đã mấy tháng trôi qua kể từ cuộc gặp mặt bất ngờ giữa Laura và Thorn Princess.

Sự việc đó là vết nhơ, là cái khối u siêu bự trong chặng đường làm công ăn lương cho WISE của mật vụ hờ Ocean.

Quá khứ đen tối, không muốn nhắc lại.

Ấy thế mà tên Franky chết bằm lâu lâu còn lấy vụ đó ra để khịa Laura, miễn phí tặng kèm giọng cười khằng khặc gợi đòn của gã.

Ha ha, đúng là hảo bạn thân, thân ai nấy lo.

Đồ tệ bạc.

Laura sẽ không dùng đến bạo lực đâu.

Bởi vì, trừ phi tiễn Franky xuống suối vàng thì đánh thằng cha này chỉ như nước đổ đầu vịt thôi.

Đánh chi cho mệt thân.

Thôi chúng ta tạm gác lại chuyện đó qua một bên.

Trở lại với hiện tại, Laura Bennet đang rất nhởn nhơ.

Thảnh thơi húp trà làm một con cá mặn sống trôi nổi qua ngày ở miền Đông hoa lệ.

Nhàn rỗi làm cái vỏ bọc cô gái bán báo hiền lành, lương thiện, công dân tốt mười trên mười của thành phố.

Sáng sớm, khi mặt trời chỉ vừa mới ló dạng thì cuối phố đã có một sạp báo chăng biển hiệu [Open] từ bao giờ.

Nhìn từ bên ngoài, ta có thể dễ dàng thấy toàn bộ khung cảnh bên trong sạp.

Một cô gái đang khoanh tay tựa lưng trên ghế, vẻ mặt vô cùng đăm chiêu nhìn chằm chằm vào khoảng không cùng với một chàng trai thẫn thờ đứng chống cằm lên bàn nhìn trời.

"Ting"

Âm thanh trong trẻo phát từ lò nướng khiến thiếu nữ dời tầm mắt, lật đật bước tới cạnh lò.

Laura đeo hai cái bao tay to tướng.

Nhanh chóng lấy ra bốn khay đầy ắp bánh quy nướng cùng bánh mì vừa ra lò thơm ngon nức mũi.

Laura hài lòng nhìn thành quả của bản thân.

Cô khuấy cốc cà phê nóng, lấy thêm vài miếng bánh rồi đưa cả hai cho gã trai đang chán nản chống cằm trên bàn.

"Lần này lại là cô nào đây, Franky?"

Laura cất giọng châm biếm, cười cợt hỏi Franky.

Franky trợn mắt nhìn Laura, gã mạnh tay giật phăng mẩu bánh trên tay người đối diện, nhanh chóng bỏ vào miệng nhai rộp rộp như dằn mặt, tức giận trả lời:

- Biết rồi còn hỏi?!

Laura ha hả cười xòa, tiện tay pha cho bản thân một tách trà ấm.

Sau đó chậm rãi di chuyển ra ngoài sạp báo để thưởng thức không khí trong lành của buổi sớm mai.

Cô lắc nhẹ tách trà rồi nhìn qua phía Franky, cợt nhả đáp lại:

-Người ta bảo đen tình thì đỏ bạc, còn cậu thì đen tình đen luôn cả bạc.

Ném cho Franky một câu nói đầy ngụ ý, Laura nâng tách trà lên, nhấp môi vài ngụm như kiểu bản thân vừa rồi chưa từng nói gì, vẫn đang im lặng thư giãn vào buổi sớm.

Nhưng có lẽ sắp tới không được im lặng cho lắm.

"Cô Laura, cô Laura!!"

Một đống trẻ con từ đâu nhào tới, nhanh chóng bấu víu lấy chân váy người thiếu nữ, không ngừng dùng ánh mắt long lanh nhìn đối phương.

Lũ trẻ cao còn chưa đến hông Laura.

Độ tuổi hầu hết đều trên năm.

Cơ thể đứa nào đứa nấy đều dính bụi bặm, chưa kể có mấy đứa còn ốm tong teo, trông thương vô cùng.

Những đứa trẻ này đều đến từ cô nhi viện..

Franky trợn mắt nhìn đàn trẻ con đứng tụm một đống trước sạp.

Gã hốt hoảng ôm đầu, bất mãn thét lên:

-Lại nữa?!

Franky túm lấy vai Laura lắc lia lịa.

"Vài tháng mới có một lần, hết hôm nay là cậu không còn được gặp những thiên thần này nữa đâu.

Phải lâu lắm mới được gặp lại đấy.

Đồ tóc mì tôm đáng ghét ạ."

Laura vừa nói vừa vỗ cái "bốp" lên bàn tay đang nắm chặt vai mình.

"Tôi không phải là đồ tóc mì tôm.

Hơn nữa, tôi không thích trẻ con!!!"

"Đồ tóc mì tôm thối tha.

Không thích kệ cậu, tôi thích."

"Đây là cửa hàng của tôi!!!"

Franky thét lên.

"Thiếu chữ rồi, cửa hàng này là tôi đề cử xây, đất cũng là tôi chọn.

Tiền tôi bỏ nhiều hơn cậu.

Xét trên giấy tờ, cửa hàng này là của tôi, cậu chỉ đang ở ké thôi.

Đồ tóc mì tôm đen tình đen luôn bạc ạ."

Laura mỉm cười thảo mai đáp trả Franky.

Ai chứ cô chặn họng cái tên bị tha hóa bởi đồng tiền này dễ như trở bàn tay.

Franky nói câu nào là bị chặn họng câu đấy.

Gã tức anh ách, chỉ tay vào mặt Laura, giận dữ nói:

-Đồ thằn lằn vàng lè mắt lồi đáng ghét.

Tôi nguyền rủa cậu bị táo bón suốt đời!!

Nói xong, trước khi Laura kịp đáp lại.

Franky đã hậm hực phủi mông, cút hẳn.

Laura kiểu:ಠ_ಠ

Cô nhún vai khinh khỉnh, kệ cho Franky thích làm gì thì làm.

Laura mỉm cười dịu dàng, nhanh chóng đặt ly trà lên bàn.

Cô khuỵu gối để bản thân ngang tầm mắt của bọn trẻ, vui vẻ hỏi han:

"Hôm nay sao mấy đứa tới sớm thế?

Sớm hơn bình thường luôn đấy."

Hỏi cho có vậy thôi chứ cô biết tất, chắc chắn là cái lão bụng phệ* kia lại say xỉn nữa.

"Ông chú bụng phệ kia lại say xỉn rồi ạ, chị Ella nói với ông chú ấy kiểu gì mà ông chú ấy đồng ý để chị Ella dẫn bọn cháu đến đây sớm đấy ạ."

Một cô bé có đôi mắt to tròn cùng mái tóc màu vàng chanh rạng rỡ trả lời Laura.

Đấy, biết ngay.

Laura "à" một tiếng tỏ vẻ như đã hiểu, ngẩng lên nhìn cô bé trông lớn nhất trong số những đứa trẻ.

Nó mỉm cười đứng lên, tiến tới xoa đầu Ella, khen ngợi:

"Giỏi lắm!"

Cô nhi viện này thật sự rất khắc nghiệt, cơ sở vật chất vô cùng tồi tàn.

Thức ăn không đủ cho hơn hai mươi mấy miệng ăn.

Lão quản lý cô nhi viện thì lúc nào cũng say khướt, bỏ bê những đứa trẻ côi cút trong cái cô nhi viện nghèo nàn.

Laura thích con nít vô cùng, nhất là lũ trẻ ở cô nhi viện.

Nên là lâu lâu nó sẽ vỗ béo và trao bọn trẻ tình thương yêu vô điều kiện.

Dẫu cho không thể thay thế hay bù đắp hoàn toàn cho những tâm hồn bé nhỏ ấy.

Laura dẫn lũ trẻ đến dãy ghế trước sạp báo.

Sau khi cho lũ nhóc rửa tay sạch sẽ và ổn định chỗ ngồi.

Cô gái bưng ra ba khay lớn bánh mì, nhanh nhẹn chia đều cho từng đứa.

Cứ chia cho mỗi đứa như vậy.

Thoáng chốc đã tới người cuối cùng.

Ánh mắt của Laura vô tình nhìn thẳng vào đôi mắt mang sắc xanh lục bảo quý giá của cô nhóc có mái tóc hồng đào phía đối diện.

Tức thì, một cảm giác kì lạ khó tả len lỏi trong tiềm thức.

Tựa hồ cảnh báo nó rằng đứa bé này không hề bình thường, bắt buộc Laura phải dựng lên một màng chắn để bảo vệ bản thân.

Laura chế độ có não «On»

"Cháu muốn một ổ bánh mì chứ?"

Laura chĩa bánh mì về phía cô nhóc, nở một nụ cười công nghiệp.

Cô nhóc hốt hoảng, lễ phép nhận lấy bánh mì từ tay người thiếu nữ, thấp giọng cảm ơn.

Có điều gì đó kỳ lạ ở cô nhóc này.

"Thêm vài miếng bánh quy nữa nhé!

Liệu cô có thể vinh hạnh được biết tên cháu không?"

Tôn chỉ của cô khi làm việc là không lấy thông tin của những đứa trẻ trừ khi chúng thật sự cần thiết hoặc có người yêu cầu.

Laura đối mắt với cô nhóc, vui vẻ dúi túi bánh quy vào tay con bé như đồ hối lộ.

Con bé rụt rè nhận lấy túi bánh, cúi đầu ngập ngừng trong giây lát.

Suy nghĩ một hồi lâu rồi lại nhìn Laura, cúi đầu, ngẩng lên rồi lại cúi đầu, mãi mà không trả lời.

Laura nhìn cô nhóc đối diện một hồi lâu rồi từ từ vươn tay lên định xoa đầu cô nhóc trước mặt, tức thì làm cô nhóc nhắm chặt mắt, rụt hẳn người lại.

Phản xạ đó của cô bé vô tình làm cho Laura suy nghĩ về nhiều thứ.

Có vẻ quá khứ của con bé đã phải chịu sự đả kích rất lớn.

Laura nghĩ thầm trong lòng, bàn tay đang dơ lên ngừng giữa không trung một lúc rồi chạm lên đỉnh đầu, dịu dàng xoa đầu cô nhóc nhỏ nhắn trước mặt.

Tóc cô nhóc này có màu vừa đẹp lại còn vừa mềm.

Laura vuốt nhẹ mái tóc màu đào của đối phương mà vô thức tủm tỉm cười, thích thú xoa nó mãi.

"Không sao đâu, nếu cháu không thích thì thôi."

Laura dịu dàng nói với cô nhóc, trong lòng tự mắng bản thân quá vội vàng.

Dù sao thì đây cũng chỉ là một đứa trẻ, dồn dập như này đúng là làm cho đối phương cảm giác không thoải mái, bài xích với bản thân hơn.

Cô nghĩ rằng mình nên từ từ làm thân với đứa nhỏ này, thời gian còn nhiều, còn gặp lại nhau vô số lần nữa, cứ từ từ thôi.

Toan định quay lưng rời đi, nhưng bất chợt, vạt áo lại bị cô nhóc này nắm lấy.

Con bé cúi mặt xuống đất, vai run run liên hồi.

Rồi nó từ từ ngẩng lên, mắt đối mắt với Laura.

Sâu trong đôi mắt màu đá quý ấy tựa như có hàng vạn vì tinh tú, lấp lánh mê người.

Con bé chăm chú nhìn Laura, hùng hồn nói:

-A-Anya, cháu tên là Anya ạ!!

Vào khoảnh khắc cô bé nói ra cái tên của mình, thời gian như ngưng đọng.

Một đợt gió mạnh mẽ từ đâu đến, thổi tung mái tóc màu nắng của Laura.

Gió - một điềm báo cho tương lai.

*

Hình ảnh lão quản lý bụng phệ của cô nhi viện

Hình ảnh Franky, lão bạn trời ban.

Hình ảnh Anya - cô bé dễ thương vừa biết tên.

Truyện được tác giả xác nhận lấy bối cảnh những năm 60-70 của thế kỷ trước.

Tôi cũng có tâm trạng như tác giả Tatsuya Endo, cũng không biết những vật mình ghi có ở thời đó hay không.

Thôi thì cũng như tác giả, lắc nhẹ tách trà rồi ngẩng đầu nhìn trời, tự nhủ:"Dù sao thế giới trong truyện này cũng là một thế giới giả tưởng, nửa nọ nửa kia chắc không sao đâu."

Viết đồng nhân khó quá, đây cũng là lần đầu tôi thử sức ở mảng này.

Thôi thì chúng ta cứ tiến độ một tháng một chương.

Nhiều khi sẽ thấy ảo, lủng củng và khó hiểu đôi chỗ.

Mong mọi người góp ý cho tôi nhe.

Nhớ để lại bình luận, góp ý và bình chọn nhé.
 
[Đn Spy X Family] Buôn Tin Thành Bảo Mẫu!?
Mission 4: Strix và Quý Ngài Chạng Vạng.


"Bọn trẻ đi rồi, làm công việc chính đi chứ nhỉ?

Ocean."

Franky đủng đỉnh rút từ bao thuốc ra một điếu thuốc, chậm rãi châm lửa rồi hít hà hương vị cay nồng của thứ khói có thể gây chết người.

Laura cau mày nhìn thằng bạn nghiện ngập của mình hút thuốc với vẻ mặt không hài lòng gì cho cam: "Đừng hút thuốc nữa Franky, thay vào đó thì hãy nhai sing gum hoặc ăn kẹo ngậm đi nếu cậu không muốn chết sớm."

"Rồi rồi, biết rồi, khổ lắm, nói mãi!"

Laura bĩu môi, giở tờ báo có chứa thông tin được mã hóa của nhiệm vụ mà WISE dày công gửi tới.

"Nhiệm vụ lần này có vẻ dài hạn đấy, đến nỗi WISE còn cố gắng giúp tôi có một chân giáo viên trong Eden cho cái nhiệm vụ này mà."

!!!

Chời chời, Franky nghe mà Franky tỉnh liền á chời.

Franky nhanh chóng dập tắt điếu thuốc, hết hồn vì nghe Laura nói được phân công làm giáo viên ở Eden khiến gã ngỡ ngàng, ngơ ngác và bật ngửa.

Thậm chí, Franky còn khoa trương ngoáy lỗ tai để kiểm chứng xem gã có nghe nhầm hay không.

Laura: "..."

--Bạn bè như quần què!!

"Cậu không tin tưởng vào năng lực của tôi đến thế cơ à???"

"Làm gì có, ai dám hoài nghi buôn tin Ocean nổi tiếng vang trời chứ."

Mặc dù Franky nói thế nhưng hành động lại trái ngược hẳn.

Gã cười như được mùa, vừa cười khằng khặc vừa vỗ đùi đen đét trông hề ứ chịu được.

Nhìn thằng bạn nghe tin mình có công việc siêu xịn đang làm điệu bộ giống vừa nghe được một câu chuyện hài thế kỷ thì Laura chỉ muốn đứng lên rồi vả lệch hàm Franky ngay và luôn.

Laura bất lực nói: "Không đôi co với cậu nữa, cũng hên là nhiệm vụ lần này người thực hiện chính là tên chết tiệt kia, tôi và cậu chỉ cần hỗ trợ hắn ta trong mảng thông tin với mấy việc lặt vặt là được."

Franky tò mò hỏi: "Tên chết tiệt kia là tên nào?"

"Còn ai trồng khoai đất này nữa, cái tên tóc vàng mắt xanh mắc bệnh đau dạ dày hay quỵt tiền cậu đó, Quý Ngài Chạng Vạng của miền Tây hùng vĩ."

*

Twilight-điệp viên hàng đầu của phía Tây, tình báo viên trực thuộc WISE.

Kẻ bí ẩn mang hàng trăm khuôn mặt và là cái gai lớn trong mắt của lũ người thuộc Cục Bảo An.

Loid Forger-bác sĩ khoa tâm thần học của bệnh viện Berlint, một trong vô vàn chiếc mặt nạ mà quý ngài Chạng Vạng đeo lên từ khi nhận nhiệm vụ thâm nhập vào miền Đông để ngăn chặn ngòi nổ chiến tranh.

Anh ấy vừa nhận được nhiệm vụ cực kỳ quan trọng từ cục tình báo, một nhiệm vụ có ảnh hưởng rất lớn đến hòa bình của hai miền Đông-Tây.

[Chiến dịch Strix]

Một chiến dịch dài hạn mà WISE đồng ý hao tốn tất cả tiền của và nhân lực chỉ để chiến dịch thành công.

Tất cả các nhân viên của cục tình báo đều được ban lệnh không được phép để chiến dịch [Thất Bại].

Vì nếu thất bại, nền hòa bình mỏng manh được xây dựng bởi vô số cái chết kéo dài từ quá khứ cho tới hiện tại đều sẽ trở thành công cốc.

Bởi thế nên WISE đã giao phó một nhiệm vụ mang tính cách mạng với chiến dịch Strix cho Twilight.

Điều đầu tiên anh ta cần làm là...

Ờm...

Là có con và kết hôn trong vòng một tuần.

Vì thế nên giờ đây, người đàn ông tài ba này đang gặp phải một tình huống trớ trêu, làm anh ta suy ngẫm xem rằng nên dùng cách nào để tối ưu hóa khổ đau.

Một trong hai việc làm đầu tiên của chiến dịch Strix đó là có con, nhưng Twilight đã cảm thấy bất hạnh khi vớ phải một cục nghiệp chướng màu hồng biết đi, hoạt động bằng cơm và đậu phộng.

"Đừng vứt bỏ con mà!!!"

Twiligh - à không Loid Forger hiện đang là tâm điểm của mọi lời bàn ra tiếng vào trên phố, khi người dân lầm tưởng anh ta là một người cha tệ bạc đem con bỏ chợ.

"Sao tự nhiên con lại khóc vậy!?

Xin con đấy, đừng làm ầm lên nữa."

Twilight lúng túng cúi xuống dỗ "con gái" mình.

Nhưng lạ lùng thay, anh càng dỗ, con bé lại càng khóc lớn hơn.

"Anya là một món hời mà!!"

Anya, cô bé Twilight vừa nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi.

Tuy nhiên, thân phận thật sự lại là một nhà ngoại cảm có thể đọc được suy nghĩ của người khác.

Bởi vì năng lực đặc biệt này, cô nhóc đã đọc suy nghĩ của Twilight rồi khóc toáng lên giữa đường vì nghĩ rằng "cha" không muốn nhận nuôi mình nữa.

Bé con rất sợ bản thân sẽ bị vứt bỏ vì không có ích.

Twilight lúc này đang cực kỳ bối rối, anh không biết tại sao Anya lại bất ngờ khóc?

Tuy anh dở việc trông trẻ thật, nhưng anh chưa bao giờ dỗ trẻ mà lũ nhỏ lại khóc lớn hơn như này cả.

Nghĩ đi, nghĩ đi Twilight, tiếng gào của con bé càng ngày càng thu hút nhiều người kéo đến rồi.

Cứ thế này thì SSS sẽ sờ gáy mất!

[Anya thích ăn đậu phộng, ghét ăn cà rốt].

Bất chợt, ký ức vài phút trước xẹt qua đầu.

Twilight nhanh chóng lấy một bịch đậu phộng từ túi giấy đựng đồ ăn vừa mua ở cửa hàng gần đó, đưa cho Anya.

"Đừng khóc nữa, mua đậu phộng cho con đây."

Và rồi bằng một cách thần kỳ nào đó, Anya nín khóc trong vài tích tắc, hớn hở nhận đậu phộng với vẻ mặt cực kỳ tươi vui như hồi nãy chẳng có chuyện gì xảy ra.

??????

Thấy "con gái" đã nín khóc và đám đông cũng thưa thớt dần, Twilight như trút được gánh nặng, ôm ngực thở phào một hơi.

Nhưng đời mà, ai biết trước được chữ "ngờ" đâu.

Ngay sau khi xơi ngon lành hết sạch sành sanh một bịch đậu phộng, Anya cảm thấy buồn ngủ.

Rồi Anya nhanh chóng say giấc nồng ngay khi vừa thông báo cho quý ngài Chạng Vạng là cô bé buồn ngủ.

Twilight chịu chết!

Không tài nào hiểu nổi sinh vật bí ẩn này.

Twilight ngẫm nghĩ một chút rồi quyết định đến thư viện để tìm một số quyển sách để giải mã những hành vi thiếu thực tế này.

"Yo, chào buổi chiều, à không, phải là chào buổi tối chứ nhỉ?

Twilight."

Chất giọng gợi đòn quen thuộc vang lên, tức khắc làm Twilight khựng lại.

Khi Loid vừa bước ra khỏi thư viện với một chồng sách trên hai tay, tay phải anh ôm túi vật dụng cần thiết, tay trái ôm cục nghiệp chướng màu hồng đang khò khò đến chảy cả nước miếng thì bất ngờ bị cục nghiệp chướng màu vàng mang danh "đồng nghiệp" đánh úp.

Cuộc sống làm sao biết trước được điều gì.

"Trông anh tã quá, có ổn không vậy?

Gì đây?

Sách về cách chăm sóc trẻ em?

Bách khoa toàn thư về tâm lý trẻ?

Thế giới bí mật của trẻ em?

Sao anh tìm toàn sách thể loại này vậy?".

Laura làm điệu bộ bất ngờ, mắt híp lại, liến thoắng hỏi người đàn ông đối diện, bộ dạng trông có vẻ thân thiện lắm.

"Ocean, cô làm gì ở đây?"

Twilight dùng khuôn mặt lạnh tanh và ánh mắt sắc lẻm hỏi ngược lại Laura, lảng tránh hàng tá câu nghi vấn mà người đồng nghiệp này vừa hỏi.

"Làm gì mà căng thế Loid?

Tôi tới trả sách thôi, với lại có vẻ anh gặp một chút rắc rối về cô nhóc này nhỉ?"

Laura chỉ tay về phía Anya, cười cười đáp, đôi mắt đen giảo hoạt nhìn thẳng vào mắt Twilight, nhanh chóng nói tiếp.

"Cửa hàng Violet gần đường Vacta vừa ra mắt bánh bông lan hương Vanilla đấy, anh có thể ghé qua đó mua thử vài loại cho con bé, trẻ con thích đồ ngọt lắm".

Nhận ra điều bất thường trong lời nói của Laura, Twilight lập tức cẩn thận phân tích và nâng cao hàng rào an toàn của một điệp viên.

[Mật mã A?

Không, là V.]

[Ở vị trí an toàn O, 3 ngày sau và trước 8 giờ sáng.

Một nhiệm vụ xâm nhập cần cải trang.]

"Cảm ơn cô, tôi nghĩ chắc sẽ ghé qua đó mua thử xem sao".

Twilight lịch sự trả lời, cả hai chào nhau rồi tiếp tục làm việc mà mỗi người phải làm.

Nhiều lúc Twilight tự hỏi, Laura là vô tình hay cố ý xuất hiện trước mặt anh?

Dù cho anh ở đâu đi chăng nữa thì Laura cũng đều xuất hiện bất thình lình, và kỳ lạ hơn, mỗi lần lộ diện đều đi cùng một nhiệm vụ mới như bóc lột sức lao động.

Nếu Laura biết được thắc mắc này, chắc cô sẽ nhún vai rồi bảo.

Trùng hợp thôi.

*

Góc tác giả:

Hola, tui lặn lâu quá rồi, tui cảm thấy rất tội lỗi với mọi người.

Thôi đăng nốt chương này rồi lặn tiếp.
 
[Đn Spy X Family] Buôn Tin Thành Bảo Mẫu!?
Mission 5: Chiến dịch bất ổn


Ngày hôm sau, Twilight xuất hiện tại sạp báo TOBACCO với bộ dạng như bị vắt kiệt sức.

Mái tóc vàng đặc trưng thì bù xù, đôi mắt xanh lộ rõ mệt mỏi và mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.

"Thế, đó là lý do cậu đến trễ đó hả?"

Franky mắt cá chết hỏi người đàn ông đối diện.

Chả là con bé Anya cứ bám theo Twilight mặc cho anh cấm nó đi theo.

Thế là hai cha con chơi trò "trốn tìm" và kết thúc bằng việc Twilight dùng cả một cái bàn dạng tủ chặn cửa để ngăn con bé không lén chuồn ra ngoài.

"Tôi chả thể hiểu được bọn nhóc con.

Thật khó chịu khi tụi nó cứ nghĩ rằng khóc nhè sẽ thì sẽ có được thứ chúng muốn".

Twilight khoanh tay thở dài, bất lực nói.

"Twilight à, tuy rằng nó khiến anh cảm thấy khó chịu, nhưng trẻ con khóc nhiều là đúng rồi".

Laura với quả quầng thâm mắt uể oải nói với Twilight, tay khuấy đều cốc cà phê, đưa lên miệng tu ừng ực như uống nước lã.

Có vẻ cô lại bị WISE bóc lột sức lao động nữa rồi.

Trong lúc mật vụ hờ và mật vụ chính hiệu đang đối đáp với nhau.

Franky lấy từ ngăn tủ ra một tấm phong bì, thảy nó cho quý ngài Chạng Vạng:

-Đây, những gì mà cậu yêu cầu.

Đơn đăng ký cho bài kiểm tra và cả đề thi.

Không dễ để kiếm mấy thứ này đâu đó.

-Cảm ơn Franky, anh là cứu tinh của tôi đấy.

Có thứ này thì dù đứa nhóc ngu si đến cỡ nào cũng qua tuốt nếu học thuộc đáp án.

Franky đưa xong thông tin thì tới lượt Laura.

Cô lấy từ trong túi ra một mảnh giấy được gấp làm bốn, cố định bằng một chiếc ghim kẹp, đẩy nó về phía Twilight:

-Còn đây là thông tin về con bé.

Tôi đã ghi chép và tìm hiểu được được kha khá dữ liệu mà trại trẻ mồ côi không lưu trữ.

-Không có thông tin về ngày tháng năm sinh, tuổi tác, kể cả bố mẹ.

Tất cả những gì chúng ta biết là trong năm vừa qua, có tới 4 gia đình nhận nuôi con bé và đều bị trả về.

Còn bị thuyên chuyển qua 2 trại trẻ mồ côi.

Twilight nhận lấy tờ giấy, lẩm nhẩm từng cái tên xuất hiện trên đó.

"Anya Williams, Anya Levski, Anya Roche..."

Franky chống cằm, nhìn Twilight cười khinh khỉnh:"Đúng là cha nào con nấy, đều thay đổi cả một đống danh tính.

Hai người có vẻ hợp nhau đấy"

Không khí bỗng chốc lặng như tờ.

Franky bị Loid bơ toàn tập.

(Laura: Nếu tôi là tên hề này thì tôi đã đào một cái lỗ nẻ nào đó rồi chui xuống cho bớt nhục rồi.)

Để vớt vát chút mặt mũi, tên hề quốc dân nào đấy đánh trống lảng bằng một câu bông đùa nhạt như nước ốc:"Gì đây, đùa tí thôi mà, đừng có nhìn tôi như thế chứ?"

Ai da Franky à, nhìn mặt Twilight coi có giống đùa không?

"Để cảm xúc chen vào không tốt chút nào đâu."

Franky nói, trông có vẻ hiểu tâm trạng hiện tại của Twilight lắm.

"Cảm ơn vì lời khuyên"

Không để tên hề quốc dân tiếp tục ba láp ba xàm, Twilight nhanh chóng phủi đít bỏ đi trước cái vẫy tay tạm biệt nồng nhiệt của Laura và tiếng gọi "Ê ê cậu còn chưa nhận tiền thối nè" của Franky.

Nhìn theo bóng lưng đang dần dần đi khuất khỏi con phố, Franky chậc lưỡi than thở:

"Hầy, đúng là không thể hiểu nổi suy nghĩ của lũ điệp viê- ĐAU ĐAU ĐAU!!!!

SAO CẬU LẠI ĐẠP CHÂN TÔI!???"

Trước sự tấn công bất ngờ của Laura, Franky chỉ biết vừa ôm bàn chân nhảy lò cò quanh sạp, biểu cảm thì chấm hỏi đầy đầu, không hiểu Laura lên cơn điên gì mà tự nhiên lại đạp chân gã.

"Đạp để cho cậu uốn lưỡi 7 lần trước khi nói đấy, điệp viên mà dễ hiểu thì lộ hết cả cơ mật quốc gia à?"

Laura cau mày, khoanh tay, uy nghiêm cứ như chị gái đang dạy dỗ em trai.

Franky chỉ biết uất ức ôm chân, lí nhí mắng chửi trong miệng:"Đúng là khó hiểu thật mà...so với cái tên kia thì cậu còn khó hiểu hơn tỉ lần."

"Nói cái gì đấy?"

"Hề hề, có nói gì đâu."

Franky huýt sáo giả ngu, cười thân thiện để tránh bị Laura đập cho mấy phát.

Laura nhìn Franky chỉ biết thở dài, mở hộc tủ ra hai cái bánh rồi ném cho Franky một cái, về phần mình thì bóc ra nhai rộp rộp.

"Không đôi co với cậu nữa, mà chẳng hiểu sao hôm nay mắt trái của tôi cứ giật liên tục, mong rằng không có chuyện gì bất lành."

Franky cũng nhai bánh rộp rộp, gã trộm nhìn Laura hồi lâu.

Cả hai đều không nói gì cả.

Thời gian như dừng lại tại một khoảnh khắc.

Franky ngẩng đầu lên nhìn trời, thầm cảm thán rằng bầu trời hôm nay đẹp quá, nắng cũng rất dịu dàng.

Gã lại quay sang nhìn Laura, ánh nắng rơi trên mái tóc vàng của thiếu nữ, rơi trên mi mắt và rơi trên khuôn mặt đầy lắng lo của nàng.

"Không sao đâu, lo lắng cũng như vụn bánh trên mặt cậu thôi, tí nữa rửa là hết ngay ấy mà."

"Cậu muốn chết hả?"

*

Mắt trái của Laura đúng là tiên tri, nhưng hên một cái là người xảy ra chuyện không phải là cô, mà là Loidloid- người đang vật lộn với lũ anh gây thù chuốc oán ở nhiệm vụ trước cùng cục nghiệp chướng màu hồng biết đi, hoạt động bằng cơm và đậu phộng.

Anya thì đang khóc rất to, chắc là do con bé quá hoảng sợ.

Ai trong hoàn cảnh bị một lũ người trùm bao tải bế đi mà không hoảng sợ cho được.

Twilight vỗ về con bé, nhưng mà nó vẫn khóc to hơn, anh đúng là không có tài năng trong việc chăm sóc và dỗ dành con nít chút nào.

Twilight rơi vào trầm tư, anh nhìn Anya, tiếng khóc của con bé hòa vào khoảng không cùng những suy nghĩ rối ren trong lòng anh.

Twilight thấy Anya có cái gì đó rất giống anh ngày nhỏ.

Yếu đuối, bất lực tới tuyệt vọng khi không thể làm gì ngoài việc khóc lóc.

Mà dù có khóc đến khàn cả cổ cũng chẳng có ai vươn tay ra cứu giúp.

Twilight dừng lại, anh nhẹ nhàng đặt Anya xuống, lấy ra một tờ giấy rồi ngồi xổm xuống trò chuyện với con bé:

- Nghe chú này cô chủ nhỏ.

- Là Anya ạ!

-Rồi, nghe chú này Anya.

- Thật ra bọn chú là người chơi trốn tìm chuyên nghiệp.

Khi mà bọn chú tìm được người chơi trò này giỏi nhất, bọn chú sẽ tạo cho họ một thử thách bất ngờ.

Twilight bịa ra một lý do mà anh thấy hợp lý nhất có thể.

Anh đưa mảnh giấy cho Anya rồi tiếp tục bốc phét:

-Đây là thử thách của cháu.

Nếu như cháu tiếp tục đi theo con đường này thì cháu sẽ gặp một đồn cảnh sát.

Tìm ra được chú cảnh sát và đưa mảnh giấy này cho họ thì cháu thắng, hiểu rồi chứ?

Anya nhận lấy mảnh giấy, con bé có vẻ bất ngờ lắm nên chần chừ đứng yên tại chỗ.

Con bé cứ hết nhìn mảnh giấy rồi lại nhìn lên Twilight- người đang đeo một chiếc mặt nạ xa lạ.

Có vẻ con bé hiểu những gì Twilight đang suy nghĩ, ấp úng gọi:"Ba.." nhưng Twilight đã giục Anya nhanh đi đi.

Nhanh đi đi Anya, đi đến nơi tốt hơn cho em, đi đến nơi em có thể ăn no mặc ấm, đi đến nơi em nhận được tình yêu thương.

Và đi đến nơi không còn những toan tính.

Nhìn theo bóng lưng đang chạy xa dần của "con gái", Twilight yên tâm xoay người rời đi, tháo bỏ chiếc mặt nạ xa lạ và trở lại làm "Twilight"- một điệp viên với ước mơ cao cả, ước mơ tạo ra một thế giới nơi mà không còn đứa trẻ nào phải khóc nữa.

Có lẽ Twilight sẽ không ngờ được một điều, Anya chẳng chạy đi đến đồn cảnh sát, cô bé vẫn đợi anh trở lại nơi anh đã bảo "Nhanh đi đi", đợi "cha" của con bé trở lại và đón con bé về nhà.

Twilight chắc sẽ bất ngờ lắm, khi mà anh một lần nữa bước ra khỏi chiến trường, Anya đã ở đó, miệt mài đợi chờ Twilight, rúc vào lòng anh rồi thỏ thẻ rằng con bé muốn về nhà.

"Anya muốn về nhà."

"Nhà của ba với Anya."

***

Há lô, chời ơi nghỉ hè rồi tôi mới nhớ tôi là writer đấy =))))))))))))))

Hông biết mọi người có ai còn nhớ tôi không, chứ tôi nhớ mọi người lắm lắm.

Gửi ngàn lời cảm ơn tới ai còn đang theo dõi bộ này nhaaa.

28.6.2023
 
[Đn Spy X Family] Buôn Tin Thành Bảo Mẫu!?
Mission 6: Thông tin của tất cả các cô gái độc thân?


"Cậu bị điên à?"

Sáng sớm tinh mơ, Laura cùng Franky "được" Twilight nhờ vả một chuyện khiến cả hai sảng cả hồn.

Đôi mắt lim dim ngáy ngủ của Laura mở to như muốn rớt cái tròng mắt ra ngoài, còn Franky thì miệng há to đến nỗi có thể nhét cả quả trứng đà điểu vào miệng.

"Cậu muốn chúng tôi tìm thông tin của tất cả các cô gái độc thân, đã thế còn cần gấp lúc 3 giờ sáng mai á?!?!"

Hai đứa đồng thanh hét, chưa bao giờ Laura với Franky lại có thể đồng lòng như thế này.

Đùa, việc tốt thì chẳng bao giờ thấy tên Twilight này xuất hiện, việc xấu thì toàn là từ trên trời rớt xuống.

Đúng là bạn tố-

TỐT CÁI QUẦN QUÈ!!!

"Tôi từ chối."

Laura tất nhiên không đồng ý, quay lưng đi vào trong tiệm thản nhiên pha cà phê.

Chà, sáng sớm hôm nay thời tiết thật trong xanh, giá mà vị khách quý đứng ngoài cửa sạp phắn đi chỗ khác thì mọi thứ còn tuyệt vời hơn nữa, Laura cảm thán.

Phía bên kia, Twilight đang thương lượng với Franky về yêu cầu của mình, thậm chí còn ra cái giá ưu đãi, khiến tên khốn mê tiền kia chẳng chần chờ gì mà đồng ý cái rụp.

"Cậu yên tâm, tệ nhất 3h30 phút sáng mai có "báo mới" cho cậu, không cần phải đặt trước, cứ yên tâm giao cho chúng tôi."

Laura nghe tên khốn Franky thương lượng mà ứa gan.

"Cứ yên tâm giao cho "chúng tôi" là cái quái gì, "tôi" thôi chứ, Laura có muốn nhận cái củ khoai nóng bỏng tay này đâu mà "chúng tôi" ở đây.

Không lẽ tên khốn Franky muốn thương lượng để cô đi cùng à?

Quả nhiên như Laura dự đoán, chẳng mấy chốc Franky đã chạy vèo tới chỗ Laura, nở nụ cười công nghiệp ngỏ ý muốn Laura đi thực hiện nhiệm vụ với mình.

"Cậu thấy đấy, với sức của người già như tôi thì-"

"Stop stop stop."

Laura cắt ngang lời Franky, cô giương đôi mắt cá chết của mình nhìn tên đầu mì tôm trước mặt, khinh bỉ đáp.

"Cậu muốn đi thì đi, tôi không đi, với lại tôi cũng không phải là người đồng ý yêu cầu của tên tóc vàng đẹp mã kia."

"Đi mà, xin cậu đó, làm hai mình sẽ nhanh hơn làm một mình mà."

Franky thiếu điều muốn nằm vật xuống năn nỉ Laura đồng ý đi cùng với mình.

Thôi Franky ơi, làm vậy tụi trẻ con đi qua tụi nó khinh đấy, Laura cũng sẽ biết ngại mà.

"Đi đi, nếu cậu cần tôi giúp xử lí nhiệm vụ của tổng bộ thì cứ giao cho tôi, tôi sẽ làm hết, nên là tối nay đi làm nhiệm vụ với tôi đi."

Laura chịu chết.

Không có gì hấp dẫn hơn việc có người muốn làm việc hộ mình.

Đối với Laura thì chuyện này còn có sức hấp dẫn gấp trăm lần việc bị ném một cục tiền vào mặt.

Nhưng Laura không thể mất giá như thế được, sống là phải có phẩm cách, không thể chỉ vì vài lời nói gió bay mà thay đổi quyết định.

Không đi là kh-

"Được rồi, tôi đi là được chứ gì."

Kakaka, có thêm một culi miễn phí để Laura bóc lột sức lao động rồi, đống tài liệu ở nhà Laura sẽ cho Franky làm hết.

Thế là Laura sẽ có ngày nghỉ, tuyệt vời!

...

"Ê tên Franky chết tiệt, cậu có thể chọn giờ nào thiêng thiêng tí được không?

Mắc gì 12 giờ đêm cậu lôi tôi đi đứng trên nóc Tòa Thị Chính như này hả!!!"

12 giờ đêm tại thủ đô Berlint, có hai con người mặc đồ đen thui từ đầu đến chân đang đứng cãi nhau trên nóc Tòa Thị Chính.

"Tôi cũng có muốn đâu?

Tại giờ này không có người nào ở trong đây hết, kể cả bảo vệ cũng đi ngủ luôn rồi!

Hắt xì!"

Người Franky run cầm cập vì gió lạnh lúc nửa đêm, vừa hắt xì vừa cãi nhau với Laura, ai cũng không chịu nhường ai.

"Nín, giờ chúng ta đi đâu để lấy thông tin đây?"

Laura day day thái dương, thật sự hợp tác với cái tên tóc mì tôm này khiến Laura chỉ có thần kinh hơn thôi chứ không có thần kinh nhất.

Lúc về phải cho Franky ăn hết cái đống deadline của tổng bộ mới được.

"Từ nóc Tòa Thị Chính nhảy xuống 2 tầng, đi tới khu E là sẽ tới được phòng chứa thông tin của tất cả người dân trong thủ đô.

Chúng ta bắt buộc phải tới được đó."

Laura chăm chú xem bản đồ Tòa Thị Chính theo hướng Franky chỉ, gật đầu tỏ ý đã hiểu và nhanh chóng kéo mặt nạ xuống để che giấu danh tính.

"Đi thôi"

Vì Laura Bennett là một 《Mật vụ hờ》nên mấy việc leo trèo, trườn bò, luồn lách với Laura chỉ là chuyện muỗi, còn Franky thì có thâm niên trộm cắp lâu năm nên ba cái này cũng muỗi nốt.

Thế nên chẳng mấy chốc cả hai đã tới được nơi cần tới.

Đang tính mở tủ lục thông tin rồi chuồn êm nhưng vậy thì lại suôn sẻ quá, đời lại không như là mơ đâu hai em ơi.

"Có ánh đèn!"

Hai người đen thui từ đầu đến chân cuống quít tìm chỗ trốn, nhưng cái phòng này trừ mấy cái kệ tủ ra thì chẳng có gì để trốn được cả, mở tủ sẽ gây tiếng động lớn, sẽ bị phát hiện ngay.

"Trèo lên nóc tủ đi!

Nhanh lên nhanh lên, lựa mấy cái tủ ở sâu trong phòng ấy!"

Laura vừa nói vừa đẩy Franky lên nóc tủ, đẩy xong thì cô cũng trèo lên cùng luôn.

Cộp, cộp, cộp.

Tiếng giày nện xuống sàn cùng ánh đèn pin rọi qua lại khiến nhịp tim của hai con người tăng cao bất ngờ, mồ hôi cũng vã ướt cả áo Franky luôn rồi.

"Lạy trời khấn phật cho tên này đi qua lẹ lẹ giùm con."

Franky thầm nghĩ, sao mà đời hắn xui thế không biết.

Mọi lần đi có bao giờ gặp trường hợp ngoài kế hoạch đâu.

Tên bảo vệ đó bây giờ đáng lẽ phải nằm ngủ say dưới sảnh rồi chứ?

Chắc chắn là tại Laura nên hắn mới xui như này.

Laura mà nghe được tiếng lòng của Franky chắc sẽ tức điên lên mất.

Hên cho cả hai là người bảo vệ này hơi tắc trách, chỉ rọi đèn qua loa cho có thôi chứ không mở cửa phòng rọi từng cái tủ một, suýt thì hai con buôn tin có tiếng của Westalis bị hốt vì lỗi sai ngớ ngẩn rồi.

"Xuống tìm "báo mới" thôi."

Sau khi chắc chắn tên bảo vệ đã đi xa, hai người mới bắt đầu lục tìm thông tin trong cái kho khổng lồ của tòa thị chính.

"Chết tiệt, tên tóc vàng kia đúng là chỉ được mỗi cái đẹp mã, Westalis chỉ biết công nhận chiến công xuất sắc của hắn thôi, nào có biết những gì tôi phải trải qua đâu cơ chứ!!!"

Franky vừa lật đống thông tin với tốc độ chóng mặt vừa chửi Twilight không ngớt mồm.

Laura kế bên cũng không kìm được mà đồng tình với tóc mì tôm.

Công nhận là cái tổ chức này lương thì bèo bọt mà bóc lột ghê gớm thật.

"Khối lượng thông tin ở tòa thị chính thì như núi, mà tên kia thì đòi thông tin của tất cả các cô gái độc thân trong thành phố.

Mà đã cô gái thì thôi đi, đã thế còn thêm nhãn độc thân, cái tên khốn kia có biết sức người là có hạn không hả!?"

Franky nói, răng siết chặt tới nỗi Laura đứng kế bên còn nghe tiếng ken két.

Chợt, Laura nảy ra một ý tưởng, nó thì thầm vào tai Franky điều gì đó.

Franky nghe xong thì thiếu điều quỳ xuống lạy Laura mấy lạy luôn.

"Ôi cứu tinh của tôi, tôi thật là sáng suốt khi dẫn cậu theo mà."

Tèn ten - lớp phổ cập kiến thức của buôn tin Laura đây:

Yêu cầu của Twilight là tìm thông tin của tất cả các cô gái độc thân trong thành phố.

Yêu cầu này có thể tách ra làm 3 nhãn gồm:

- Khu vực: Trong thành phố Berlint

- Giới tính: Nữ

- Tình trạng quan hệ: Độc thân/Chưa từng ly hôn

- Tình trạng chính trị: Không có

Vì vậy nên chỉ cần tìm đúng khu vực thông tin chứa những nhãn này là công việc sẽ nhanh hơn gấp trăm lần, các buôn tin tập sự lưu ý nhé.

Quay lại vấn đề chính, mục tiêu đã có, vậy nên hai người chỉ việc cắm đầu cắm cổ tìm kiếm một khu vực duy nhất, và thế là "báo mới" cho ngày mai đã sẵn sàng đến tay vị khách hàng khó chiều kia rồi.

Laura hỗ trợ Franky mang đống thông tin kiếm được tuồn ra ngoài mà không để bị phát hiện

Chiếc xe của Frankly băng băng trên đường cùng đống tài liệu vừa ăn trộm được ở tòa thị chính.

Gió đêm lạnh buốt vờn quanh tóc Laura, trong khoảnh khắc đó, Laura thấy việc đi làm (bóc lột) này có vẻ cũng không tệ lắm.

Chợt, Frankly hỏi:

-Tại sao tổ chức lại không dùng nữ điệp viên cho nhiệm vụ này nhỉ?

-Dạo này người dân thích tố giác nhau đấy.

Cậu không nhận ra à?

Bây giờ tổ chức đang thiếu nhân lực trầm trọng đến mức bắt hai đứa chúng ta đi làm thêm giờ rồi đấy.

Vừa nói, tay Laura vừa vơ hết mớ tài liệu vào cái túi chục gang vác sau lưng.

Hăng say là thế, nhưng bất chợt, Laura khựng lại một cách khó hiểu khi chạm vào tờ hồ sơ đang nằm yên lặng trong góc tủ.

Đôi tay Laura run lẩy bẩy, tờ giấy ở ngay trước mặt mà cứ như nặng tựa ngàn cân, một tờ giấy ẩn chứa bí mật động trời.

Những hình ảnh, những dòng chữ trên đó khiến Laura ước gì bản thân không có khả năng nhận thức, ước gì Laura chưa bao giờ nhận cái nhiệm vụ đó thì tốt biết bao.

Yor Briar

À không-

Phải là Thorn Princess mới đúng.

17.01.2026
 
Back
Top Bottom