Khác {Đn Record of ragnarok} Trả Lời Ta Đi..

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
404710502-256-k12706.jpg

{Đn Record Of Ragnarok} Trả Lời Ta Đi..
Tác giả: neekoneverfal
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trên mặt nước lặng yên, một thân thể bất động.

Đôi cánh trắng nay nhuốm máu, chìm dần trong làn nước trong vắt.

Gương mặt thiên thần dịu dàng giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng vĩnh hằng..

{truyện không cố ý bán bổ thần linh}

Trước khi đọc :
Sẽ có vài tình tiết phi logic một chút ,không giống nguyên tác một phần..sẽ có oc ,nên bạn nào ko thích thì rời nha🥹🫶 ,.có sai sót mong mn nhắc nhở



votinh​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • {ĐN Black Clover} Loli Đẫm Máu
  • record of ragnarok ( irunan )
  • [recordofragnarok] Cấp 3
  • {Đn Bnha} Chết Từ sớm
  • {Đn Record Of Ragnarok} Trả Lời Ta Đi..
    Chương 1 {gặp cậu}


    {Giới thiệu}

    ---

    Chương 1:

    Bụi đất được Ngài thổi hơi thở, kết thành hình hài hoàn mỹ đầu tiên của nhân loại - Adam.

    Đôi mắt trong suốt phản chiếu ánh sáng thiên đường, thân thể cân đối như một pho tượng hoàn hảo.

    Adam thức dậy trong khu vườn tràn ngập hương hoa, dòng sông ngọt ngào và ánh sáng thuần khiết.

    Ngài ban cho chàng tất cả, nhưng không ban cho chàng một điều - sự bầu bạn.

    Adam sống trong Eden, giữa muôn loài muông thú, giữa vẻ đẹp vô tận.

    Nhưng trong tim chàng, một sự trống rỗng dần nảy sinh.

    Cho đến một ngày...

    Trong khu rừng Eden, Adam vô tình bắt gặp một bóng dáng lạ.

    Một thiên thần.

    Khuôn mặt thanh thoát, đôi mắt xa xăm, cơ thể trắng ngần như được tạc từ ánh sáng.

    Nhưng nơi lưng cậu, một bên cánh đã gãy, rách toạc, không còn đủ sức nâng đỡ bầu trời.

    Cậu ngồi giữa ánh sáng lọt qua kẽ lá, không hề mặc gì, không hề mang giới tính nào rõ rệt - một sự tồn tại phiếm định, vừa giống nam, vừa không phải.

    Adam tiến lại gần, đôi môi cất tiếng:

    - "Ngươi... là ai?"

    Thiên thần quay sang nhìn chàng, ánh mắt mang theo chút kiêu hãnh, nhưng cũng chất chứa sự lạc lõng.

    Cậu không trả lời, chỉ khẽ cười.

    Từ hôm ấy, Adam có bạn.

    ---

    Hai trăm năm trôi qua như một cái chớp mắt đối với Eden bất diệt.

    Adam và thiên thần kia bên nhau.

    Họ không cần ngôn từ, chỉ bằng ánh mắt, bằng cái chạm khẽ nơi bờ vai, hay đơn giản là cùng ngồi bên hồ nước.

    Adam cười nhiều hơn.

    Sự cô đơn biến mất.

    Nhưng rồi, một ngày...

    Adam trở về bên hồ, nơi họ vẫn thường gặp.

    Trên mặt nước lặng yên, một thân thể bất động.

    Đôi cánh trắng nay nhuốm máu, chìm dần trong làn nước trong vắt.

    Gương mặt thiên thần dịu dàng giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng vĩnh hằng.

    Adam sững sờ.

    Không có lời giải thích.

    Không có thiên sứ nào xuất hiện.

    Không có cả tiếng Ngài.

    Chỉ có sự mất mát gặm nhấm linh hồn.

    Từ đó, Eden trở lại im lặng.

    Adam không còn cười nữa.

    ---

    Ngài nhìn thấy.

    Ngài biết chàng cô đơn.

    Ngài tạo ra Lilith, một người nữ đầu tiên, ngang hàng với Adam.

    Nhưng Adam không mảy may lay động.

    Những nụ cười, ánh mắt quan tâm chàng dành cho Lilith... chỉ là vỏ bọc.

    Trái tim Adam đã vĩnh viễn chôn theo thiên thần nơi đáy hồ.

    Rồi khi Lilith phản nghịch, từ chối phục tùng và rời khỏi Eden, Ngài lại tạo ra Eva.

    Eva yêu Adam từ khoảnh khắc đầu tiên.

    Dù nàng biết trong mắt chàng không có mình, dù tình cảm ấy chỉ là một mảnh vụn rơi từ nỗi đau của chàng.

    Chỉ cần được nhìn Adam, nàng đã thấy hạnh phúc.

    Trong vườn Eden, câu chuyện tình yêu đơn phương, nỗi đau và sự ràng buộc bắt đầu...

    ---
     
    {Đn Record Of Ragnarok} Trả Lời Ta Đi..
    chương 2


    ---

    Chương 2: Hai Trăm Năm Bầu Bạn

    Lần đầu gặp nhau, Adam đứng trước thiên thần với trái tim đập lạ lùng.

    Cậu ngẩng lên, đôi mắt mờ ánh bạc, nhìn Adam như nhìn một sinh vật mới lạ.

    Adam:

    "Ngươi... có đau không?

    Cánh của ngươi... bị thương rồi."

    Thiên thần chạm vào phần cánh gãy sau lưng, khẽ nhăn mặt.

    Cậu:

    "...Không biết.

    Ta không quen với...

    'đau'.

    Nhưng có lẽ... ta đang cảm thấy nó."

    Adam ngồi xuống bên cạnh, không ngần ngại.

    Adam:

    "Ta sẽ giúp ngươi.

    Ta không muốn nhìn ai bị đau."

    Thiên thần ngạc nhiên.

    Cậu:

    "Con người... luôn quan tâm như vậy sao?"

    Adam:

    "Không.

    Chỉ là... ta muốn thế với ngươi."

    Thiên thần nhìn chàng thật lâu, rồi khẽ cười.

    Một nụ cười dịu như mây.

    ---

    Những ngày đầu tiên

    Adam hái lá, quấn vào phần cánh gãy của cậu, dù chẳng biết có tác dụng không.

    Thiên thần nhìn hành động vụng về đó, bật cười.

    Cậu:

    "Ngươi không biết chút gì về chữa lành cả."

    Adam:

    "Ừ thì... ta mới được tạo ra gần đây mà."

    Cậu:

    "...nhưng cảm ơn."

    ---

    Vài thập kỷ sau

    Adam và cậu ngồi bên dòng suối.

    Adam thả chân xuống nước, còn thiên thần ôm gối nhìn bầu trời.

    Adam:

    "Này... sao ngươi lại rơi xuống Eden vậy?"

    Cậu im lặng vài giây.

    Cậu:

    "...Ta không nhớ.

    Ta chỉ biết khi mở mắt ra, ta đã ở đây.

    Một cánh không thể dùng để bay nữa."

    Adam:

    "Vậy ta sẽ là đôi cánh của ngươi.

    Ta sẽ đi cùng ngươi đến bất cứ nơi nào."

    Thiên thần quay sang, đôi mắt dịu lại.

    Cậu:

    "Adam, ngươi vẫn cô đơn sao?"

    Chàng ngẩn ra.

    Adam:

    "Không.

    Khi ở cạnh ngươi... ta không còn nữa."

    Thiên thần nhìn xuống mặt nước đang rung nhẹ.

    Cậu (thầm thì):

    "Vậy thì tốt...

    Ta không muốn ngươi cô đơn."

    ---

    Một trăm năm trôi qua

    Adam dạy cậu chơi đùa với muôn thú, hái trái, chạm vào nước mưa, nghe tiếng gió.

    Cậu thì dạy Adam cách lắng nghe tiếng thì thầm của ánh sáng, cách cảm nhận sự im lặng của thế giới.

    Một buổi tối, cả Eden chìm dưới ánh hoàng hôn.

    Thiên thần nằm dựa vào vai Adam.

    Cậu:

    "Adam... tại sao ngươi lại đối xử tốt với ta như vậy?"

    Adam nhìn lên bầu trời - thứ mà ngày trước chàng luôn thấy đẹp, nhưng từ khi gặp cậu, nó chẳng còn đẹp bằng nữa.

    Adam:

    "Ta không biết.

    Trái tim ta chỉ bảo rằng... ta muốn giữ ngươi lại."

    Thiên thần cười khẽ, giọng như gió.

    Cậu:

    "Nếu một ngày ta biến mất... ngươi có buồn không?"

    Adam đáp ngay, không suy nghĩ.

    Adam:

    "Có.

    Rất buồn."

    Cậu khẽ nhắm mắt.

    Cậu:

    "Ta hiểu rồi..."

    Khoảnh khắc ấy, Adam không biết, nhưng nụ cười của cậu... mang theo chút gì như tuyệt vọng.

    ---

    Đêm cuối cùng trước khi cậu biến mất

    Thiên thần đến tìm Adam khi chàng đang ngủ dưới gốc cây.

    Cậu quỳ xuống nhìn gương mặt Adam thật lâu.

    Cậu:

    "Adam... cảm ơn vì đã cho ta biết cảm giác có một nơi để trở về."

    Cậu đưa tay chạm nhẹ vào má Adam - lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.

    Cậu:

    "Nhưng ta không thuộc về nơi này."

    Giọt nước mắt trong suốt rơi xuống, biến thành ánh sáng và tan vào đất.

    Cậu:

    "Tha lỗi cho ta... vì không thể ở lại."

    ---

    Sáng hôm sau

    Adam không tìm thấy cậu đâu cả.

    Chàng chạy khắp Eden, gọi đến khản giọng.

    Adam:

    "Ngươi ở đâu!?

    Ta ở đây!

    Trả lời ta đi!!"

    Đến khi đôi chân không còn chạy được nữa, Adam ngã xuống bên hồ - nơi họ từng ngồi cùng nhau.

    Và trong làn nước trong vắt...

    ...Một thân thể trắng ngần nằm bất động.

    Một thiên thần với đôi cánh gãy.

    Adam sụp xuống, ôm lấy cậu, run rẩy.

    Adam:

    "Ngươi... tại sao?

    Tại sao bỏ ta lại...?"

    Không có câu trả lời.

    Chỉ có gương mặt bình yên, như thể cậu đã biết trước kết cục này từ lâu.

    Adam siết chặt cơ thể lạnh của cậu vào ngực, đôi mắt vô hồn.

    Adam:

    "Ta đã nói rồi... ta không muốn cô đơn...

    Ngươi... lừa ta rồi."

    ---
     
    Back
    Top Bottom