Khác [ ĐN Mashle ] Cô nàng siêu hướng nội

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
369860580-256-k608566.jpg

[ Đn Mashle ] Cô Nàng Siêu Hướng Nội
Tác giả: Nguyet__diep
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cô tin rằng nếu chuyện kết thúc cô sẽ trở về, song...

Mira cũng ước nơi đó có tình cảm như nơi này.

Cô lúc đi hỏi thêm " thật sự bánh su kem quan trọng hơn lời ông nói sao ", cô cứ thấy anh cứ ngó nghiên nhìn xung quanh chợ, nghĩ rằng anh lại muốn ăn su kem nữa.

''Đúng, anh chẳng thể cưỡng lại tiếng gọi của dạ dày '' Mash nói một cách thanh nhiên như thể su kem không chỉ là thức ăn mà còn là lý do tồn tại duy nhất trên cõi đời này.

'' Em đúng là chịu thua anh rồi đấy '' cô còn nhấn mạnh chữ ' chịu thua ' với giọng điều bất lực trước tính cách thiếp lập nguyên tác.
________________________________________
tui dự định kết trong năm 2025 và đọc truyện thì chắc cần động não tí dù sao lần này tôi viết vì Mira, tôi yêu oc tui nhiều lắm ( thật ra hy vọng vẫn có người đọc )
lưu ý thêm là sẽ bị OCC và thêm vài nhân vật khác nhé



đnmashle​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Đn Mashle ] Cô Nàng Siêu Hướng Nội
Về Mira


Tên Mira Burnedead

Tác giả không có năng khiếu vẽ nên đến đây thôi.

Cái tên Mira có nghĩa là ' điều kì diệu'.

Tuổi : 15 tuổi (năm nhất )

Giới tính : nữ

Chiều cao: 160 cm

Ngoại hình khiến ai cũng nhầm tưởng là một nhóc cỡ 13 tuổi.

Cận nặng : ai biết

Phép thuật đồ chơi được phát triển từ phép thuật đựng đồ.

Nó có tính chất chứa tất cả mọi thứ miễn là ma lực ko lớn hơn cô.

Hộp đồ chơi cho phép cô nhốt bất cứ thứ gì vào bên trong và toàn quyền quyết định họ làm gì( kể cả việt xoá bỏ phép thuật) .

Con người bị nhốt bên trong và chiến đấu với Mira bên trong sẽ bị hút cạn mất ma lực.

Khi ở bên trong mọi thứ sẽ điều khiển theo suy nghĩ của Mira, có vào thôi chứ ko có ra ( giống năng lực trái Uta ).

Khi ở bên mọi thứ được quyết định theo ý cô, vd như thay đổi thời gian khi bên trong là 1 ngày và bên ngoài là một tiếng.

Phép thuật của Mira nhốt viễn viễn thứ gì đó và chỉ cho ra khi cô muốn.

Một khả năng nữa là hấp thụ mọi phép thuật

VD: khi hấp thụ đòn tấn công lửa của Kaldo và sau khi phấn tích, hấp thụ ma pháp và cô sẽ dùng được thông qua viên xúc xắc mà phóng ra ngoài và phân nhánh chúng ra để sự dụng

Hộp đồ chơi còn triệu hồi những thứ cô từng thấy và tạo ra không gian chứa đồ vô tận.

Thông qua chiếc mũ là vật trung gian kết nối với phép thuật của cô.

Mira đội chiếc mũ khi cảm giác cần thiết mang theo, chứ không cô lại để quên ở đâu đấy.

Thi thoảng mới mang theo bên mình

Mấy con thế nhân chỉ hấp thụ đòn phép thôi chứ mà dùng vật lí vẫn bị thương.

Khi bạn đập nát hộp là con bên trong cũng chết theo luôn

Phép thuật cấp 1 là mấy viên xúc sắc và còn hộp đồ chơi

Phép thuật cấp 2 giúp cho cô điều khiển thế thân mà mình có.

Phép thuật cấp 3 triệu hồi vị thần

Lấy ý tưởng từ năng lực của kalra trong bộ 14 tuổi vào ma giới

Tóc ở phần phía trước được tết tóc 2 bính và phần sau được búi tóc bởi chiếc nơ bướm do Ông tặng.

Sở thích : đọc sách, viết chuyện, chăm pet

Ghét : ko có gì làm, bừa bộn, tham gia mấy nơi đông người

Gu người thích : bé còn nhỏ lắm

Mẫu người ko thích: mấy người đáng sợ và quá ồn ào

Câu nói yêu thích : Nay có sách gì mới chưa ạ ?

Cách tiêu tiền : Sách phép, đồ cho pet, đồ ngọt

Cách tưởng hưởng ngày nghỉ : đọc sách ở thư viện, chế tạo mấy thứ liên quan đến giả kim, giúp anh làm bánh su kem

Cách vòng tay Mash đeo là do Mira chế tạo và đồ tập của cậu nữa.

Mira là người bị mất dây thần kinh đau.

Ko ích lần cô cho nổ banh cái khu rừng cô sống do mấy cái thí nghiệm giả kim

Có hẳn một bộ sưu tập các loại và sách.
 
[ Đn Mashle ] Cô Nàng Siêu Hướng Nội
thông báo


ừ thì, tôi quyết định viết lại chuyện.

nguyên nhân thứ nhất là tui thiết kế lại nhận vật oc mira và các mối quan hệ trong truyện và cả cốt chuyện.

Hơn nữa sắp thi nên tôi quyết định hè sẽ đăng lại. do là con đầu nên tôi viết truyện viết bị lủng củn, thiếu kết nối các chương.

Vậy nên viết lại từ đầu

cảm ơn mọi người đã theo gỏi hành trình của mira nhé, hẹn gặp lại ở hè
 
[ Đn Mashle ] Cô Nàng Siêu Hướng Nội
Quay lại con đường 1


có ý tưởng nên bắt đầu viết lại, nó sẽ khác rất nhiều so với lúc trước

____________________________________

Ừ thì, tôi đã nhận ra bản thân xuyên không vào bộ truyện Mashle, cái bộ mà tôi thích hồi xưa.

Cái nhân vật mà tôi xuyên vào lại chẳng có trong sách, là em gái song sinh của Mash.

Vậy nên, giờ ngày nào cũng bị ông bế lên đi đọc đủ loại thứ ma pháp và Mash bị bế đi tập luyện bởi mấy cục tạ to đùng.

Hazz... cuộc sống bây giờ thì có học đến chán.

'' em lại thở dài chuyện gì vậy ??'' Mash nghiêng đầu hỏi Mira

'' em tính đi mò ít thảo dược với nấm '' Mira đứng lấy dỏ và khoác áo choàng lên người và cận thận che đi đôi mắt ma nhẵn của mình.

Cũng không quên căn dặn, anh đừng đi đâu và không được khỏi nhà.

'' Biết rồi ''

Bình thường tôi hay ở nhà lắm, có ra ngoài mấy đâu bởi ông cấm đi ra hỏi rừng, lâu lâu lén đi được tí rồi về.

Vào năm 8 tuổi thì tôi cũng được phép đi do hơn, và không được phép đi ra hỏi rừng vậy đấy, tôi ra ngoài chỉ để tìm mấy cái thảo dược trong sách.

____________________________________

Trong rừng hiện tại đang là mùa mưa, nên có rất nhiều nấm mọc trong rừng và mọc số loại thảo mộc mọc vào mùa mưa, hơn nữa thứ cô cần tìm là quả tầm bóp không biết hiện giờ có mọc không .

Có điều mọc khá xa chỗ ở nên cô cứ mò dần dần bìa rừng, cuối cùng bị lạc luôn.

Cô ngồi trên một tảng đã nghỉ ngơi tìm cách qua về.

''Hay mình cứ ngồi đây để Mash tìm mình rồi bế về nhỉ, sẽ không bị mắng đâu ''cô tự nhủ như thế, Ông Rego thường mắng chứ không đánh mình chắc nghe cỡ hai tiếng là xong,

Mira bắt đầu lắng nghe tiếng động xung quanh bởi cô cảm nhận có động vật ở gần, tiếng động xuất phát từ bụi cây gần đó, cô chậm dãi tiến lên xem thử.

Cô cúi người xuống, dùng bàn tay gạt mấy cái cành cây bóng đen đó hiện ra.

'' hửm, chỉ là một con mèo '' bên cạnh đó là loại cây ngải cứu, có vẻ nó đã mò tới đây bởi loài cây này có khả năng cầm máu

Đưa tay chạm nhẹ vào vết thương của con mèo, vết thương tuy không lớn nhưng khiến nó bị mất máu khá nhiều nên giở bất tỉnh rồi.

Đang phân vân không biết có nên cứu không khi nó vần còn sống.

Đột nhiên, có bàn tay chạm vào vai cô khiên cô giật mình khoảng hốt.

''Ối dồi ôi, anh đang làm gì thế Mash '' đứng bật dậy như con lật đật

'' thấy đi lâu quá, nên mò theo''

'' có gì thì lên tiếng trước, không thì hù chết người ta'' vẻ mặt cá chết nhìn anh.

Mash không để ý mất tới vẻ mặt của em, cậu đã quen mỗi khi tới gần rủ con bé đi đâu đó chơi hay tập luyện thế nên cả hai thường hoạt động một mình.

Con bé hay xa lánh với người trong nhà, thường sống theo lý trí nên việc này không phải lạ.

Bỏ qua con em, cậu để ý con mèo đang nằm ở đó.

'' sao con mèo bị thương vậy '' lấy cành cây chọc chọc con mèo

''ai biết được '' quay người dời đi.

Nhìn đứa em lạnh lùng bỏ đi, là song sinh nên cậu hiểu cách nào kéo nó lại.

Mira theo suy nghĩ của Mash tuy có chút vô cảm nhưng nếu được con bé sẽ hiền dịu và giúp một chút.

'' vậy hả , giờ cứu nó thế nào đây '' bế con mèo vào lòng.

''...''

'' Phải ra ngoài hỏi khu rừng để tìm ông ''

Nghe thế, Mira quay phắt lại dặn cho ông anh một bài văn mẫu dài về sự nguy hiểm từ bên ngoài khi đã học thuộc lòng từ ông Rego, nếu anh mà ra ngoài sẽ ảnh hưởng tới chuyện mất.

Dù vậy với tính tốt bụng của mình Mash nhất quyết đòi cứu nó, xong cả hai quyết định cô sẽ vác mèo lên trấn để cứu còn Mash sẽ về nhà.

'Mình không nghĩ sẽ vướn vào con mèo này đâu mà hơn nữa...

Tìm ai mà cứu đây, đi vội quá ' Mira đứng ngẩn ngơ giữa đường thị trấn, lẽ nào lại giống như con mèo ở lúc trước sao.

Mình không phải Người giống Mash không tốt bụng và giúp người khác vô điều kiện còn ngây thơ nữa chứ, mình không giống anh...

Mình cảm giác sẽ yếu lòng trước người như Mash đúng hơn.

''nè nhóc con, để thêm tí nữa là con mèo ngỏm đấy''

''lại gặp lại nhóc rồi'' một chất giọng lạnh tanh vang lên

'' Hả"?!

một người phụ nữ rất cao đứng trước mặt cô, ấn là bởi cái khăn che gần hết mặt cùng với làn da tái nhạt, dáng người gầy gò.

Mira không biết nên trả lời thế nào với người lạ trước mặt.

Cô ấy đoán được phần nào về tính cách của con nhóc trước mắt, chỉ nhẹ nhành bế con mèo lên xem xét vết thương.

'' Vẫn còn cứu được, theo cô về cửa tiệm nào ''

'' ơ kìa, những sẽ không có tiền trả cô đâu''

'' sẽ có nhiều cách để trả đấy ''

'' Cô là ai vậy, sao lại giúp cháu'' Cô ấy không trả lời Mira mà đi trước.

Mira cũng không hiểu gì, mà chỉ còn cách lẽo đẽo theo sau người trước.

Theo cô thì trực giác mạch bảo người kia không làm hại cô.

Cửa tiệm mà cô đến là một nơi bán rất nhiều thứ, giống tạp hóa.

Cô ấy chỉ rằng ngồi lên ghế để đợi cô còn cô ấy đi vào bên trong.

Xét kĩ căn phòng có rất nhiều ngăn đựng loại đồ khác nhau bao quanh hai bên tường tạo nên sự kì dị giống như chủ nhân vậy, chỉ có chiếc đèn ở bàn thu ngân cuối phòng là sáng.

Nằm trong góc tối của chợ khiến nó u tối, chẳng ai ngó đến và cửa tiệm cũng chẳng có tên.

Ngồi trên chiếc ghế thì cô mới nhận ra đây là đâu, có một truyền thuyết về một cửa tiệm đáp ứng những gì mà khách muốn có, tùy mức độ mà chủ tiệm sẽ đáp ứng dường như sẽ không từ chối.

Điểm kì lạ ở đây là tiền không phải cách trả duy nhất ở đây, có nhiều cách chủ tiệm sẽ yêu cầu trả.

Một cửa tiệm bí ẩn không tên, không có cách gì để tìm cửa tiệm mà nó sẽ tự tìm khách hàng mà nó muốn.

Truyền thuyết là vậy, cô nghe kể từ ông khi nói rằng có lần cô bị ốm và trong vô thức lúc mà tìm thấy của tiệm, được cửa tiệm giúp nhưng ông chưa nói cái giá phải trả.

'' xong rồi nè nhóc con, nó tỉnh rồi nè '' đi ra cùng với con mèo, nó nhỏ bé nên chỉ một bàn tay là bế được rồi.

'' vậy con cần làm để trả tiền '' tiện tay bế mèo.

'' ừm, sao ta, tại ta đang rảnh với lại ta thấy con buồn '' cô ấy đi xung quanh một vòng Mira, rồi ngồi về bàn thu ngân.

"Nhìn con giống đang buồn vậy à" lấy tay nựng con mèo.

"Cái miệng đáo để thiệt, có vẻ nó chọn con làm chủ nhân rồi " cô ấy nhếch mép cười nhẹ không quên châm chọc một câu.

"Vậy hả, con không nghĩ thế đâu tại hồi đầu con đâu có định cứu nó"

' vô cảm thiệt' bản thân cô cũng chẳng nghĩ được con nhóc đó sẽ nghĩ thế.

Con mèo nghe hiểu nên đang tỏ vẻ giận dữ bằng cách gầm gừ.

Nhận xét chung thì không hẳn thế, chỉ là cái mặt như khúc gỗ.

"Vậy trả ta bằng cách hái cho ta mấy loại cây trong rừng nhé, nhìn con không giống người trong trấn "

"Cô toan tính ghê, vậy con trả bằng mấy cây ngải cứu nhé " đưa cho hai bó ngải cứu kịp lấy nếu không tìm được người giúp, vươn người đặt lên chiếc bàn cao hơn mình cái đầu.

"Cũng được, ta sẽ trừ nợ dần dần " lấy hai bó ngải cứu mà xem xét qua, loại này còn tốt hơn hàng chợ tự hỏi con bé lấy ở đâu một cuộc giao dịch không tệ.

"Tiệm cô bán gì vậy" nhìn ngó xung quanh nhỏ tự trong lòng vì tiệm này bí ẩn quá.

"Muốn gì cũng có, chủ yếu vẫn là thảo dược và bói quẻ ".

Mira đã gần đầu chào cô ấy rồi ra về và cô cũng mất cả tiếng để thuyết phục ông nuối theo đề nghị của Mash, ông chịu thua và đồng ý cho nuôi nhưng vẫn hỏi nó từ đâu ra.

Mira bịt miệng anh mình lại và trả lời thay, nếu nói thật hết sẽ phải nghe thuyết giáo từ ông.

Cô có ý định hỏi ông về cửa tiệm mà ông kể trên phố nhưng nhìn ông ngỡ ngàn nhìn con ma thú dạng mèo kia nên thôi.

Vì ông kể rằng bắt đầu có vài vụ mất tích nên nhắc rằng hai đứa cẩn thận.

'' Ta không muốn hai đứa bị thương và gặp nguy hiểm nên cẩn thận ''

''...

'' cô không trả lời gì chỉ im lặng nghe, Mash trả lời vâng dạ với ông.

____________________________________

Đã ba tuần trôi qua kể từ hồi đó, Mira sẽ tìm những loại thảo dược mà cô cần.

Có lần, Mira có hỏi cô có phải Rego từng là khách hàng của cô không, Vivian chỉ trả lời rằng cô đã quên.

Lâu lâu, cô ấy sẽ cho Mira đọc quyển sách và chỉ cô vài kiến thức mới.

Ví dụ như cho cô xem con quạ tên Ash là kết quả từ thuật giả kim, nó khiến Mira tò mò nhiều.

Để nói về bị chủ tiệm tên Vivian từ ' tùy hứng'' chính là bản chất của cô ấy, từ cách ăn nói cô ấy đã biết rồi.

Và hôm nay cô lại giao thuốc như mọi khi.

'' Tôi quay lại rồi đây'' đây cửa đi vào cửa tiệm, thành thục để chiếc rỏ trên bàn.

'' Cứ để, giỏ để ở đấy, nợ sẽ được trừ'' cái giọng nó lanh chanh như trẻ con có phần ngách quãng và thừa hưởng mỏ hỗn từ chủ nó.

''bao giờ cô về vậy ''

'' Ai biết, bà ấy cứ như thế, đi chơi, rồi đi chơi '' con quạ bắt đầu nói xấu chủ nhân nó một cách vô tư.

''Ái chà chà'' không biết từ lúc nào mà Vivian đã về mà nghe toàn bộ.

với ánh mắt nguy hiểm khi quyết định vặt lông con quạ và hai người chi chóe với nhau, Mira cảm giác mình đang tàng hình trước trận chiến của hai người kia.

Một tay cầm thảo dược mà xem xét và tay kia bóp cổ con quạ.

'' nhóc biết nhiều lại thảo dược mà ta chưa có thời gian tìm hiểu ghê ''

'' thì đọc trong sách là biết rồi mà, ông cho học nhiều lắm '' Do lo lắng cho hai anh em nên từ nhỏ cả hai đã học rất nhiều nhưng hiện tại cô không quá thích học.

''vậy à'' Nhìn cách nói chuyện là mối quan hệ gia đình là biết không quá tệ và đôi phần xa cách.

Vivian thường không nghe Mira kể gì về gia đình, nếu nghe kể là về con mèo đen tên Daimond gọi tắt là Dia.

Cô ấy đi vào chỗ kho sách phủi bụi mà mò ra một quyết sách cũ kĩ đưa cho Mira, nhỏ không hiểu sao khi chủ tiệm lại làm thế, nợ chưa trả hết.

'' Quyển sách này phủi bụi khá lâu, ta thấy con có tài năng viết nên tặng nè'' Vivian nhìn chằm chằm Mira, ánh mắt tràn đầy kì vọng dành cho viên ngọc thô cần mài dũa.

''Thế này thì...

Lại quá tốt rồi, có phần...'' giọng Mira đầy lo lắng khi cô ấy đối tốt với cô, theo kinh nghiệm kiếp trước, không ai lại cho không cái gì.

ánh mắt cô ấy nhìn thấu dáng vẻ này

''với điều kiện là kể ta nghe những câu chuyện con viết, với trẻ con thì đơn giản thế này được rồi''

'' dạ vâng ''cảm giác lo lắng cô đã giảm xuống

Đúng là có lần có kể cho Vivian về chuyện mình tự viết, cũng được khen dữ lắm mà con quạ kia lại chê là bà cụ non viết chuyện, phong cách viết không giống trẻ con lắm thế là ăn quạ vả từ chủ tiệm.

'' con cảm ơn nhưng cô...''

'' úi dời ơi, cứ nhận đi, bà cứ tặng thế có ngày tiệm phá sản mất, mà cũng thích thế----'' mở miệng không đúng lúc nên một đấm bay thẳng vào tường, cảm giác nếu từ chối thêm sẽ giống con quạ kia mất.

Nhỏ cảm ơn rồi đúng giờ đi về, lúc về nếu mệt mỏi thì kể ra ông nhóc nhất định sẽ nghe.

Nguyên văn lời cô ấy nói ra là vậy, có điều mở lòng để kể ra thì hơi khó, với cô thì kiểu phụ huynh như thế sẽ không thích nghe lời phàn nàn con cái.

Điều đó đã khiến Mira suy nghĩ khá lâu, về phần học hành thì cảm thấy giống 'mẹ', nhưng tình cảm lại khác rất nhiều, ông thật sự chưa từng phạt hay trách mắng quá nặng dường như cẩn thận để tránh tổn thương cô.

Hoàn toàn xuất phát từ tình yêu thương thật lòng.

''Mira, con dạo này đi vào rừng hơi lâu thì phải''

sau bữa ăn, ông ấy quyết định hỏi thăm Mira, lâu rồi ông không quan tâm đến con bé.

''dạ, con vào rừng khái thảo dược thôi'' bàn tay Mira nắm chắt áo, ánh mắt cúi xuống không nhìn vào ông

'' vậy à, con vẫn hoàn thành bài học ta giao chứ''

'' con vẫn hoàn thành tốt ạ, kết sẽ như ông mong muốn ''

Khoảng khắc vừa rồi, trong thoáng qua đã thấy hình bóng ông hồi xưa khi bị không đặt như kết quả mong muốn.

Cảm giác ấy ông có thể hiểu được ông không muốn con bé như thế.

Một bàn tay nhẹ nhành đưa tay ra, Mira lập tức co người lại do sợ dù bản thân không cảm nhận được đau bởi nó xuất phát từ kiếp trước việc ăn đòn đã là quá quen.

Nhưng bàn tay ấy lại nhẹ nhàng và ấm áp đến lạ như thể đang an ủi vậy.

'' con cảm thấy bài quá sức với con rồi,... con thấy bài cần học quá nhiều... cái gì cũng lo'' chỉ trong thoáng chốc, con bé đã nói ra.

''vậy à, ta xin lỗi nếu con muốn nghỉ ngơi hãy nói với ta nhé, đừng vội vàng quá '' bàn tay xoa xoa đầu nhỏ Mira

'' Ta sợ dành con sẽ giống ta lúc trước, ta muốn con học những thứ này để mong con có thể bảo vệ bản thân,... có lẽ ta đã quá vội vàng mà quên đi con muốn gì mà ép con học nhiều, xin lỗi Mira ''

tùy lời ông ấy ngắn gọn thiệt nhưng đủ với Mira rồi, cảm giác được thấy hiểu lắng nghe là thứ cô cần, thế đủ rồi.

Trong lòng cô vẫn khát khao tình yêu như thế.

chỉ thoáng qua thôi, Mira mỉn cười nhẹ.

_____________________________________

''Ái chà nhóc lại bị sao đây''

Vivian nhìn vết thương trên đầu gối Mira, ngườ bình thường sẽ cảm thấy rất đau còn nhỏ vẫn thờ ơ như không.

Vivian đặt nhỏ lên ghế quấn băng lại vết thương và cảm ràm việc cô không quan tới việc mình bị thương.

'' mỗi lần thế anh trai sẽ giúp tôi ''

'' Nhóc có anh sao giờ ta mới biết đó thằng bé đó có bất lực khi con thế nào không ''

'' anh tui chỉ băng bó vết thương chứ không nói nhiều như chủ tiệm nên... giờ ngừng nói nhé''

Sự im lặng bao trùng cả căn phòng đến mức con quạ Ash phải kêu lên để phá tan cái bầu không khi này, cái mỏ nhỏ lâu lâu tía lia cái là khiến mọi người im liền.

Vivian chỉ đàng xoa xoa thái dương, còn nhỏ kia thì đung đưa chân nhìn đầu gối được băng bó cận thận.

'' Bình thường đi cận thận mà nay sao bị thương vậy '' Ash lên tiếng chuẩn bị châm chọc với khoe việc mình ăn nói bình thường, giọng nó có thay đổi đâu, cái nết vẫn vậy.

'' tôi thử dùng loại phép dịch chuyển, kết quả ngã cái bụp '' cô dùng hành động mô tả lúc đó trong khá mặc cười.

'' biết ngay mà dù sao ngươi vẫn là con nít nên vẫn hâu đậu lắm'' con quạ đó vẫy cánh bản thân phụ họa châm chọc nhỏ

'' Ash không còn nói ngách quãng nữa hả '' Mira tò mò tiến lại gần Ash ngẩn đầu nhìn con quạ, ánh mắt của nhỏ giống như muốn mổ sẻ con quạ xem bên trong có gì khiến quạ đó không khỏi rùng mình.

'' Mira có thích giả kim thuật không '' Vivian ngồi xuống chỗ ngồi quen thuộc, nhìn vào con bé có cái mặt lấp lánh.

'' để nói về yêu thích thì thảo dược vẫn hơn giả kim thuật đó, nhưng tóm lại đều thích ''

'' vậy à, ta nghe nói có một loại thảo dược mới....'' Vivian ngừng lại một chút, đôi mắt hơi hướng về phía Mira, đứa trẻ tràng đầy hóa hức bởi sự tò mò...

Thật giống con bé đó hồi xưa.

Vivian mới chỉ có thả chút thông tin thôi mà con bé nhìn chung rất muốn đi.

Suy nghĩ con bé hiện lên trên hết huân mặt rồi.

Cô nghĩ lúc đầu sẽ mất thời gian thuyết phục con bé đi cùng mình, chắc do mình nghĩ sai về nết cứng đầu con bé rồi, nhìn chung nhật xét của mình của về con bé là 'tuy khó gần nhưng cũng không từ chối thứ mới' hợp làm đệ tử của ta rồi.

'' là gì vậy '' Mira nhảy lên vài cái để có thể gọi cô quay trở lại

mải suy nghĩ mà quên con bé vẫn còn ở đây

'' À, ta chỉ vừa mới nghe nói thôi, ngày mai hãy đi với ta đến xem nhé''

'' hể, tức là phải đi xa sao, nếu thế phải đi xa '' đối với Mira thì khá phiền đó.

'' Vẫn là ở trong khu rừng đó thôi ''

''Nếu vậy thì mai chúng ta đi nhé, nếu nó không rời hỏi khu rừng là được rồi''

.

nhìn vẻ mặt của Mira khiến cho Vivian đồng ý chỉ cho con bé hơn nữa cô cũng muốn xem khả năng sử dụng pháp thuật tới đâu dù cho có 1 vạch nhưng ma lực lại không đúng .

Chủ tiệm nhận ra khi con bé có thể giấu toàn bộ pháp lực và khí tứ giống bóng ma vậy, khi ở gần con bé mình nhận ra việc bản thân bị hút mất pháp lực, thứ từ ma quỷ con bé không phải quỷ nhãn, nên mình cần quan sát thêm. (lúc này Mira đã đi về nhà rồi )

Nếu vậy, ngày mai sẽ phù để đi.

Ghi chú đã được ghi lên quyển sổ thí nghiệm 302.

Ngày mai, tiệm sẽ giao cho Ash trông vậy.

_____________________________________

'' Ông ơi con lại đi nhé'' Mira dừng bước bên cửa quay người thông báo mình đi như mọi khi

''ừm, nhớ về nhà sớm nhé con và còn hoàn thành 'thực đơn' đó con '' Ông Rego nhàn nhã uống trà mà nhắc nhở nhẹ con bé.

Nhìn cảnh cửa đóng lại điều đó khiến cho ông liên tưởng đến khi con bé rời xa mình mà sống cuộc sống khác, đến một ngày nào đó sẽ nói cho con bé và anh nó về thế giới bên ngoài.

Ngấp một ngụm việc dạy dỗ không vội vàng được nên từ tốn và không được tức giận....

LẠCH CẠCH, tiếng cửa vỡ vang lên mà rìa khu rừng có thể xem là rìa khu rừng còn nghe được.

Bỏ qua những suy nghĩ trên Rego tức lắm mà thằng con ngoan ngoãn xin lỗi, tạm tha.

Nó không quên hỏi đứa em đi đâu, vẻ mặt khi biết Mira đi vào rừng trông khá lạ...

Nhưng cái cách nó gắn lại cửa trong khó coi qua nên bỏ qua.

Mình hẹn chị ấy ở cửa tiệm như mọi khi và lần này đi vào buổi sáng nên thành ra chợ có đông hơn mộ khi, cô chỉ hay đến tầm chiều nên ít gặp người hơn, cô dùng tay cận thận kéo mũ áo choàng xuống che hết huân mặt chắn ai được thì chắn.

Dạo này chợ đang nhộn nhịp về cửa tiệm kẹo mới đồng thời là vụ mất tích trẻ em gần đây.

Việc cửa tiệm nằm khuất trong bóng tôi thành ra sẽ đi lâu hơn,tuy thế vị trí đó lại có thể biết hết chuyện gì có thể xảy ra trong chợ.

Như mọi khi cô đẩy cửa vào cửa tiệm, tiếng vang lên báo hiệu cho chủ tiệm biết người đã đến.

'' Mira đến rồi à, vậy ta đi thôi''

Vivian mặt một bộ khác với mọi, trong tươi sáng hơn nhưng vẫn là chiếc khăn ren che toàn bộ mặt.

Phần áobên trên hở hai vai Chiếc váy sơ mi trắng vai hở nhẹ nhàng và kính phần ngực, kết hợp cùng nịt bụng corset đen ôm sát, thêm phần trân váy dài qua đầu một chút, tạo ra dáng vẻ trẻ hơn tuổi chủ tiệm ( Mira đoán thế ).

Còn Mira là bộ quần áo yếm và chiếc áo choàng dài qua vai, trông cô giống con trai hơn.

Chủ tiệm nhẹ nhàng bế Mira lên, cận thận để cô không rơi khỏi vòng tay lúc dùng phép.

Trước khi thi chuyển không quên rẳn Ash trông tiệm cẩn thận vào nếu không bà ấy sẽ nung chảy nó thàng khối sắt.

''Verschiebung '' thông qua câu phép, bên dưới chân cô hiện lên trận phép màu xám, dịch chuyển tới một khu rừng khoan.

'' đây là đâu '' Mira nhảy xuống người Vivian, nhìn ngó xung quan ở giữa một khu rừng rậm rạp nơi đứng là một bãi cỏ cao đến đầu gối, còn vài loại thảo dược cũng mọc quãng đấy nữa chỉ giữa bãi đấy trống này là có nắng.

'' là một phía bắc trong núi Idyllie, nơi này ít người đến nên không sao đâu'' Vivian ngồi xuống bãi cỏ bắt đầu thảo dược, ngâm nga vài loại thảo dược cần tìm.

'' Vậy là thảo dược cô nói đâu '' Mira ngồi xuống bên cạnh nhìn Vivian xem cô hái thảo dược.

'' À đây nè, tiện đưa tay ra ta làm chút thủ thuật '' Vivian đưa cho Mira một mảnh giấy ghi về thứ cô nói là loại quả tầm bóp, mảnh giấy lại ghi chi tiết hơn trong sách.

Thấy vậy, cô ngoan ngoãn đưa tay cho Vivian.

Chủ tiệm buộc lên tay mira sởi chỉ trắng, sởi chỉ trắng ma thuật dùng để đánh dấu nếu đi trong mê cung, có khẳ nối dài nhất định nếu buộc một vật cố định nào đó, sẽ dẫn bạn đến điểm cuối của sợi dây.

Vivian còn cận thẩn nhắc cô đừng rời khỏi khu phía bắc nếu không muốn gặp nguy hiểm, lý do thì đọc lại sách lịch sử là được.

Mira rời khỏi chỗ chủ tiệm đi riêng với điều kiện là nhớ chia 6 phần thảo dược tìm được.

Đi theo ghi chú quả thật là tìm được quả tầm bóp và còn rất nhiều, lần này tìm khiến Mira khá vui khi tìm được.

Lật mấy nhánh lá khác của quả tầm bóp, bất chật phát hiện ra một khóm quả tầm bóp màu lạ, không biết do sao khi màu rất khác kẻ xung quanh, một màu tím pha thêm chút đỏ trông giống quả của một loài của quỷ.

Định chạm tay vào xem thế nhưng tiếng rung lên của mặt đất, bước chân nặng nề của Một con quái vật lớn lao tới.

Phản xạ đủ nhạy để cô né ra cú đánh của nó, mặt đất chỗ cô đứng đã nứt toát cả ra.

Thứ trước mặt cô là một con quái vật giống thỏ nhưng lại cao lớn cỡ một con gấu, bộ dạng hung hãn nhăm nhe tân công tiếp như thể lý trí không còn.

Với Năng lực hiện tại hoàn toàn không đủ để đánh thắng được nó, chỉ còn cách chạy đến chỗ chủ tiệm cầu cứu.

Nghĩ thế, Mira đã vô tình đánh giá thấp năng lực của con quái vật trước mặt bởi nó dùng được PHÉP... dốc toàn lực mà né mấy đón đóng băng.

Bản thân bậy giờ chỉ một con dao ngắn, cố gắng lục lại kí ức trong đầu chợt một kí ức với chủ tiệm hiện lên ' Mỗi con quái vật đều có điểm yếu riêng hãy cố quan sát cách nó chiến đầu, nếu được phát hủy giác quan và thứ giúp nó chiên đấu'; Quan sát xung quang.

kết hoặc đã vạch ra, Mira dùng toàn sức để dụ nó tới cây cổ thụ lớn phải nhanh hết sức khiến nó lao theo.

Một bước lao thẳng lên cây cú bẻ ngoặc khiến chiếc sừng đâm lớn làm rung lắc cả cây nếu không cần thận là rớt xuống liền về phải cảm ơn mấy bài tập kinh hủng của Mash.

Ngay lúc nó chật vật cố gắng thoát ra, Mira nhảy xuống nhắm vào phía bên trái mà nhảy cùng lúc dùng đũa được mượn từ ông mà phóng ma lực, không phải câu phép mà đơn giản dùng pháp lực tụ lại mà phóng ra.

Sức mạnh đủ giúp con vật kia bật tỉnh mà ngã gục, cả gốc cây kia cũng bị bật ra.

'' Ha...

Ha... thắng rồi phải không '' Mira ngã thẳng xuống đất, không còn đủ sức để tiếp đất, đầu va mạnh vào, cả người loạng choạng mà gượng ngồi dạy

Miệng cô cứ co giật giống như nhoẻn mỉn cười, cả người cô có một cơn đau âm ỉ cảm giác giống như lúc rút cạn cả sinh lực, cơn đau tại sao cô lại cảm nhận được , cơn đau đến từ việc pha lực không ngừng gia tăng và không ngừng giảm xuống.

Cơ thể này không chịu đựng được việc giải phóng ma lực lớn như thế.

' Cảm giác như toàn thân sắp nứt ra vậy, nếu nó chết thì may rồi ' trái ngược với suy nghĩ Mira, nó bắt đầu gượng giận rồi.

Một thanh chói tai trong đầu, tiềng ù tai chẳng thể để cô nghĩ gì thêm.

Bớt chật, một bàn tay che đi đôi mắt của cô nó nhẹ nhành an ủi trạng thái bất ổn hiện tại .

Một pháp lực mạnh mẽ bao quang cô nàng giúp chấn áp ma lực Mira, ôm chọn cả người cô. tiếng động của một vật thể lớn đổ xuống, lúc này bàn tay dần thả lòng ra.

'' Nó chết rồi à'' trước mắt cô là con thỏ đã ngã gục xuống đất, ánh mắt vẫn trừng trừng nhìn cô, tiếng gầm gừ đã tắt hẳn.

'' Mình đi ra chỗ khác đi, còn lại ta sẽ xử lí '' Vivian nhẹ nhành bế Mira vào vòng tay của cô chỉ sợ rằng đứa trẻ kiệt sức tan vỡ như búp bế sứ, trong lòng không hỏi nói lời xin lỗi vì đến muộn.

Đặt con bé bên cạnh một dòng suối nhỏ chảy lách tách, Vivian lấy khăn tay cẩn thận lau vết bẩn trên mặt cô bé, chăm sóc cô bé nhỏ nhắn trước mắt.

Vết thương trên mặt đã được dùng phép chữa trị hoàn toàn không để lại vết sẹo.

'' Chủ tiệm có mắng con không '' Mira nghiên đầu nhìn chủ tiệm, người đang chăm soc cô, tự hỏi rằng cô có trách mình không, mấy quả tầm bóp đã bị phá hủy hoàn toàn.

'' Không đâu, ta chỉ đang nghĩ rằng tại sao nó lại suất hiện ở đây'' cô rơi vào trạng thái suy nghĩ của bản thân, giọng lẩm bẩm rất nhỏ.

'' tại sao nó ?

'' Mira không hiểu lời nói của Vivian, dù sao kiến thức cô ấy phong phú hơn mình nên nhận ra điểm kì là lẽ đương nhiên, bái cô ấy là sư phụ có sao không ta.

'' đáng lẽ ra..... nó bị phải bị tiêu hủy rồi...''

Cả hai đã tự mình chìm trong suy nghĩ riêng, không ra đã có những tiếng động đang tụ về nơi đây.

Mira sớm nhận ra nguyên nhân đến từ quả tầm bóp bản thân tìm được, thứ đó khiến chúng phát điên là ăn nhầm quả đó và tiếng động kia báo hiệu rằng không chỉ một con.

'' Mira, thứ con vừa gặp là ma thú, là những con quái vật đã chết chỉ còn lại bản năng trong người '' chủ tiệm đứng dậy sẵn sàng nghênh chiến với con thứ hai đang tiếng gần.

Lao ra từ trong rừng rậm là con quái vật tương tự, nó vẫn thế.

Đôi mắt trừng trừng màu đen tròng thể hiện bản năng hung dữ.

Bỏ lông đã nhuốm đầy máu đỏ, từ chiếc sừng trên đầu hiểu ra đã giết không ít người.

Không biết mình có đúng không, giọng gào thét nó giống đau đớn hơn là của con vật.

'' Blutdorn '' một tiếng nói nhẹ tên vang lên chẳng chút gì sợ hãi. những chiếc gai từ mặt đất đâm vào quái vật kia.

'' Cách duy nhất để giết chết chúng là phá tan tinh thể trong người chúng... yên tâm chúng chết rồi từ đầu rồi đây chỉ là bản năng '' Chủ tiệm hơi dừng lại quan sát biểu cảm Mira, trái lại với suy nghĩ cô bé sẽ biết cảm gì giống người bình thường, con bé hoàn toàn bình tĩnh vẫn giữ khuôn mặt vô cảm đó.

''Chủ tiệm đang muốn điều gì từ tôi sao '' Đoán được trong lòng cô ấy muốn tìm từ gì đó từ mình, cô ngược cũng đang đánh giá chủ tiệm.

Cách gọi chủ tiệm một cách lạ hiện ra một mẫu thuẫn giữa việc tin tưởng và từ chối.

Sự tùy hứng của cô ấy luôn mang đến những suy nghĩ kì dị cả bị mật mà cô ấy luôn giữ .

Chả biết có thật sự là điều tốt với cô không, từ việc giúp một cách kì lạ và bắt đầu mối quan hệ lợi dụng từ cô, đây là điều xấu nên tránh ra xa...

Đấy là người bình thương nghĩ chứ Mira vẫn thấy có lợi từ vụ của chủ tiệm là kiến thức là cô muốn.

Nói chung là tôi cũng muốn lợi dụng chủ tiệm nhiều lắm.

Từ lúc mình gặp con bé là thấy có điềm rồi, con vật mà nhỏ nhặt được là quỷ mèo, loài vật được sinh ra từ một thí nghiệm viên đá trên mặt là bằng chứng đó.

Quỷ mèo chỉ xuất hiện trước mặt người từng chết một lần, tại sao nó lại xuất hiện trước mặt con bé này.

Thể chất của con bé cũng bất thường và cả tài năng kia nữa...

Mình lại muốn tìm hiểu tri thức nữa rồi.

Thật sự đơn thuần là muốn tìm tri thức từ những điều mới lạ mà thôi, đó là lý do mình lập cái tiệm vô danh.

Hai tư tưởng lớn gặp nhau và trung tần số gặp nhau có khác, lo cho cái tương lai bộ chuyện ghê.

______________________________________

thật ra tui định viết chương này dài hơn mà lỡ hẹn với mọi người rồi nên đăng vậy

tôi còn suýt mất cái bản thảo dài 5442 từ nữa cơ, cũng may tui đã lưu nên máy tinh( hơi thói tim )
 
[ Đn Mashle ] Cô Nàng Siêu Hướng Nội
Quay lại con đường 2


Lo cho cái tương lai bộ chuyện ghê

Không khí lúc này có phần ngưng đọng, cả hai đều nhận ra vẫn đề nhưng có chút thú vị nên vẫn dính líu với nhau.

Phần nào đó, Mira vẫn còn nợ ơn cứu con mèo kia, giờ đang nằm phè phỡn ở nhà.

Đánh giá tình hình hiện tại, phần thiệt nghiêng về Mira nhiều hơn, nơi đây chỉ có chủ tiệm biết, nếu mà bị sao là coi như mất tích luôn.

"Chủ tiệm hiểu rõ mấy con quái vật đó phải không " cô âm thầm đánh giá con quái vật, hiện tại chủ tiệm chưa có biểu hiện gì là làm hại cô.

Không hiểu sao lúc đó mà cô tính cách giống đứa trẻ tám tuổi, thật sự vậy.

À mà cô có vẻ ngoài tám tuổi thiệt nhưng linh hồn lại là người lớn sống hai bảy năm trên đời.

Một giả thuyết đưa ra là linh hồn cô dần đồng hoá với cơ thể hiện tại.

" mấy con quái vật đó của một thí nghiệm ở ngọn núi này đây nhưng đã bị phá mười năm trước.

Mấy con đấy là tàn dư, chúng không mạnh như trước.

Chủ đề của thí nghiệm là tìm ra con quái vật mạnh mẽ để làm công cụ chiến đâu, kết quả là thất bại, tất cả những người trong thí nghiệm đều chết, đó là những gì ta biết " cô đưa ra những thông tin mà cô muốn, để có được sự tin tưởng của đứa trẻ này cần phải đưa ra cho nhiều thông tin để thoả mãn tò mò của nó.

Cô thật sự muốn tìm hiểu con mắt đó, nó thú vị vô cùng.

"Sao chủ tiệm biết nhiều vậy "

"Tại ta từng là một nhà báo nên mới biết nhiều vậy" cô ra dáng tự hào về việc mình là nhà báo

"Vậy à, sao con không có nghe vụ gì như vậy" chuyện về phòng thí nghiệm không nổi với không có chút tin gì để lại mới là lạ, ví dụ như vụ của Mash nổi như cồn, người ta còn kéo đến biểu tình.

"Tại các thánh nhân dấu kĩ vụ này, để lọt ra ngoài hoang mang lòng dân, thế nên họ cho đóng kín tin tức"

Nếu vậy thì hợp lý hóa mấy cái truyền thuyết kia rồi, có vẻ là còn làm việc tại nhà báo nào đó nhưng hiện tại đang ẩn vùng để truy tìm tin mới.

"Đừng nhìn cô bằng cái ánh mắt ngờ vực, với lại...

đám kia quay lại rồi "

"Hể " nhìn sang hướng mà chủ tiệm nhìn.

Tiếng ầm ầm vang lên từ trong phía rừng tối kia.

Có những con có hình dạng khác nhau nhưng có điểm chung là giống động vật hoang dã.

Khoảng 4 đến 6 con đang lao tới, như con thiêu thân bay vào đám lửa không có chút lý trí nào.

Còn khoảng một chút nữa thôi là chúng tới rồi, chủ tiệm đã vào tư thế chiến đấu sẵn sàng mổ xẻ chúng.

"Còn chiến đấu được không "

"Làm gì còn, đũa...

à còn "

Vivian tiện tay vứt cho Mỉa một chiếc đũa phép mới toanh, thế là chiến luôn.

Lúc trước bất ngờ vì không biết đây là cái con gì thôi chứ giờ biết rồi thì chúng bay tới số.

.

.

Giờ trưa đã tới, chỗ chiến trường đã kết thúc, để lại bãi toang hoang nhuốm mùi máu hôi thối của đám quái vật kia.

Lúc này, Vivian đang cho Mira xem cấu trúc cơ thể tụi nó và cả lõi của chúng.

"Đa phần thân thể của đám này là trống rỗng, có lõi là ma thuật là vật chính điều khiển đám này"

" Ai lại tạo đám ghê rợn vậy " mặt cô nhăn nhúm lại, quả thật khung cảnh này kinh dị với đứa trẻ tám tuổi, à quên linh hồn cô hai bảy tuổi rồi.

"Ừm— là Một ả điên tên Marry, con đấy luôn khao khát có một thành tựu để đời cho mình nên mới tạo ra đám này, còn chẳng ngại vứt bỏ chính con mình " Có chút ngậm ngừng, giọng Vivian lại chuyển sang giận dữ và căm hận vậy, từng ngữ đều rất nhẹ nhàng lại phần nào đó thể hiện sự giận dữ khi qua giọng nói.

Loát một chút thông tin mình vừa nghe, vụ này nghe trừng chưa hết đâu.

Chợt một thoáng kí ức gợi nhắc về cây tầm bóp kì lạ kia, cũng là một điểm đáng nghi không thể bỏ qua.

"Có cây tầm bóp kì lạ cô muốn xem không " cô giật giật góc váy Vivian, nghe cô nói vội bế đi tìm liền.

Trên đường đi, họ còn rảnh mà bàn tán vụ kia, chỉ biết thêm ít thông tin mà cô chịu nói, dù sao nghiệp vụ người ta là nên giữ kín tin tức, câu trả lời cũng chỉ khách quan vấn đề Mira hỏi.

Thật chất, thứ biến chúng như bây giờ lại một loại kí sinh như cái con kí sinh ốc sên vậy, có thể ban đầu vốn là con vật hiền lành rồi khi bị kí sinh chúng ăn mòn toàn bộ thân thể và điều khiển vật chủ để tìm thêm dinh dưỡng, lúc trước nó cũng bị thánh nhân diệt sạch sẽ, ai ngờ nó lại vẫn còn tồn tại chút ít mà còn độc với cả con người nữa chứ.

'' A, kia kìa nó ở đó '' Mira chỉ tay cho cô biết vị trí mà mình tìm thấy, may mà nó không bị phá hoại.

Là quả tầm bóp kì dị kia, nó không bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến ban nãy trái lại còn mọc thêm vài quả.

Thật kì lạ, nó vừa hấp thụ cái gì vậy, là đám quái vật đằng kia, không chúng cách xa nơi đây.

Cô Vivian đặt Mira xuống đất để cô bé chỉ rõ chỗ cây, con bé chạy lại cây tầm bóp chỉ cho cô biết.

'' Ả kia thật sự đã tạo ra được thứ này đúng là kì tài mà, cũng may nó không phát triển mạnh mẽ" Vivian sử dụng phép thiêu đốt cái cây quỷ, Mira né sang một bên nhìn nó biến thành tro bụi.

"Thật sự không biết còn bao nhiêu cái cây như thế nữa " cô ấy thở dài tạo ra dáng vẻ bất lực.

" Vẫn còn nhiều chi tiết ẩn ý cô giấu con quá đấy " Mira ngước mặt nhìn lên mặt bị che bởi khăn ren, Vivian cúi xuống khi thấy con bé nói.

Cô trầm ngâm một lúc suy nghĩ rồi quyết định kể thêm cho con bé, dù không nói ra thì con bé cũng tự đi tìm.

" đám quái này có thể gọi là munashii, đám quái này mang hình dạng cái cây, tỏa ra mùi hương như những loại trái cây khác, thu hút mấy con ma thú gần đó đến ăn, bất kể loại gì khi đã ăn phải chúng sẽ trở nên hóa điên lên, bên trong chúng đã bị đám kí sinh ăn mòn hết, chúng còn điều khiển mấy con đấy đi tìm dinh dưỡng ''

"Mười năm trước chúng đã bị tiêu diệt hoàn toàn bởi tính nguy hiểm nhưng giờ lại xuất hiện ở đây thật sự quá lạ, Innocent Zero có nhúng tay vào vụ án "

Thông tin vừa trên làm cô càng tò mò hơn về về vụ phòng thí nghiệm.

Và cái tên kia khiến cô ngỡ ngàng nó lại liên quan đến nhân vật phản diện của truyện.

Lão ta muốn những con munashii đó sao.

"Mà qua giờ trưa rồi đấy con không tính về à" cô quay sang cúi xuống nhìn con bé.

"Kể nghe thêm vè Zero đi cô, con muốn nghe thêm " thoát hỏi suy nghĩ, cô muốn ghe thêm về lão kia nên lắc đầu tỏ ý chưa muốn về.

" Ta chỉ chiếc biết nhiêu đó thôi, kể hết rồi mà " Vivian xoa đầu an ủi con bé bướng bỉnh này.

" hể, bài báo hay nguồn tin nào kể về không" vụ thí tạo ra sinh vật nguy hiểm thật sự không bùng nổi tin tức thì kì lạ lắm.

Nhìn thấu rõ ý định Mira trước mắt " Vụ thí nghiệm có quy mô nhỏ và xử lý trước nên không có gây ra tin tức lớn với lại... bị vụ ly hôn của gia tộc có tiếng chiếm dư luận rồi "

"Thay vào đó...

" cô bế Mira vào lòng, đối mặt với con bé.

"Chủ tiệm sẽ kể con nghe về những vụ khác " cô hiểu Mira muốn gì, thay vụ trên bằng một vụ án khác.

Nở nụ cười nhẹ nhàng an ủi con bé đang tụt hứng.

Sự phấn hởn quay trở lại, cô đồng ý quay về với gia đình trước chiều tối và hẹn cô ngày mai quay lại.

Phép dịch chuyển được lần nữa sự dụng về với cái tiệm vô danh quen thuộc.

Ánh sáng tắt đi, chào đón họ là một tràn tiếng nói của con quạ Ash.

"Nói đi có buổi sánh thôi mà giờ này mới về.

Ăn lên bò toàn ở đó hay rớt xuống vụt nào đó giờ người lấm lem bùn đất như thể vừa phượt một chuyến xa lắm đấy.

Chủ tiệm còn bỏ lỡ luôn vài vị khách mang lại doanh thu cho cửa hàng, đúng là chỉ chơi chẳng chịu làm ăn.

Tôi thấy cái tiệm này sắp đóng cửa tới nơi rồi, chỉ tại chủ tiệm ham chơi thôi đấy, tôi không muốn ra ngoài đường ngủ đâu"

Tiếng nói của con quạ kim loại chói tai khiến hai người bịt tai.

Cô Vivian khôn hỏi nhăn mặt trước con quạ.

"Vậy doanh thu hôm nay là bao nhiêu "

"Như mọi khi, tại cô về muộn quá đấy nếu không quán sẽ tăng danh thu "

Cảm thấy có vài tiếng rắc rắc, Mira đánh bài chuồn lẹ ở lại sẽ thành trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.

"Mẹ cái con quạ chết tiết kia, mày làm như cái quán phá sản không bằng á.

Tao mới đi có qua giờ trưa thôi mà mày làm như tao đi mấy năm con quạ kia.

Doanh thu đấy đủ ăn đủ sống qua ngày, tao có để mày thiếu thố gì đâu.

" bà cũng không vừa mà chửi thẳng mặt nó.

"Ừ hay ha, với cái nết tiêu tiền của bà cũng đâu có đủ chi tiêu đâu, tôi mà không quan lí chi tiêu thì giờ có mà ăn cháo loãng "

Cái tiếng cãi nhau của hai người mà Mira đi một đoạn rồi vẫn còn nghe thấy, trên đường về nhà cô bắt gặp ông đang đi mua đồ để nấu bữa tôi, cô vui vẻ nắm tay ông đi về trên đường còn ngân vang bài đồng dao.

"Hình như ta chưa từng dậy con bài đồng dao, con học từ ai vậy "

Như không để ý cô trả lời một cách tự nhiên "Từ một người con quen ạ ".

"Hả, con quen ai vậy " ông sững sờ nghe câu trả lời, con bé đã quen được ai vậy, lỡ đâu... không con bé sẽ không mất cảnh giác tới vậy.

" là một cô bán thảo dược ở hẻm trong chợ, là cô đó đó " biết mình lỡ lời bình tĩnh giải thích cho ông nhưng vẫn ẩn ý rõ ai.

"Con có chắc người đó có ý tốt hay xấu không" ông vẫn chưa tin tưởng được, muốn tự mình đi xem đó lại ai.

" yên tâm, đi bà ấy bị mù và không thấy mặt con được đâu, hơn nữa bà ấy cực kì tốt bụng khi giúp con mèo nhà mình nhận nuôi, con hay tới chỗ bà chơi " cô đã bịa ra mấy lời trên về bà ấy do không thấy mặt nên bịa thế chắc không sao đâu.

"Nghe con kể thì ta đoán là chủ tiệm à " nghe vài lời miêu tả, ông đã đoán ra được đó lại ai.

"Ủa, sao ông biết hay vậy " ủa, cứ tưởng bà ấy sống ẩn dật bí ẩn lắm mà.

"Chủ tiệm hay giúp người trong chợ và có tài buôn chuyện khắp xóm chợ, người trong chợ thường xuyên hỏi chủ tiệm về mấy tin mới "

"Ô, tí con về kể ông thêm về chủ tiệm mà con biết " Mira tưởng cô giống một người bí ẩn ít người biết tới.

Cô nắm tay ông kéo đi về nhà để Mash đợi lâu cũng không hay.

Hôm đó Mash có vẻ hơi dỗi vì cả nhà được đi ra ngoài còn cậu thì chỉ có thể ở nhà, anh trai còn hỏi tại sao phải tập tạ.

Cô trả lời qua loa nó sẽ tốt cho sức khoẻ, để giỗ anh cô còn đọc anh nghe mấy truyện dân gian dể hiểu.

Cô nhớ đến lời của chủ tiệm hỏi ông nhà mình có sách lịch sử liên quan đến địa lý không.

Ông kêu sẽ tìm cho con sau bữa tối.

" Vậy là con gặp cô ấy như à, ta có nên mang quà tới để cảm ơn không " ông nhìn Mira rồi đến con mèo đang ăn kia, nhờ thế mà có thêm thành viên mới.

"Con cảm ơn bằng cách giúp bà phân loại thảo dược trên kệ " Mira nhét thức ăn đầy miệng trông cô giống con sóc.

" vậy Mira dẫn anh tới đó chơi đi "

"Không " cô với ông Rego đồng thanh lên tiếng.

Và bữa ăn cũng kết thúc từ đó luôn, cô hứa mỗi lần ra ngoài sẽ mang bánh su kem về làm quà.

Cô và ông cũng tính đến chuyện sẽ không kể thêm gì về thế giới bên ngoài nữa, để anh Mash nhà ta đỡ tò mò.

Giữa đêm khuya thanh vắng chỉ còn Mira dùng phép thuật thắp sáng bàn.

Cô lật từng sách lịch sử, thứ cô đọc được về núi Idyllie là một sinh vật huyền bí tên The Dream.

Thông tin về chỉ vài dòng thơ và một bức trang mô tả ngoại hình nó.

'' Nơi máu nhuộm Nguyệt

Hương hoa nở rộ

Mộng lặng lẽ xuất hiện

Hồn hóa thành mộng

Chỉ còn linh hồn, yên giấc ''

Theo Mira dịch là vậy, nghe nói núi Idyllie là nơi nó từng xuất hiện nhưng đã quá lâu rồi chẳng ai còn thấy nó nữa.

Nghĩ về cả ngày hôm nay, thật sự đã xảy ra quá nhiều truyện đủ khiến người ta đau đầu.

'Chẳng biết cô ấy thật sự có lời thật lòng không' cô hiểu rằng cả hai mới chạm đến ranh giới an toàn của nhau vẫn chưa thật sự bước vào vùng an toàn.

Cô Vivian khá là có tài năng trong việc dậy người khác, nhờ nhắc nên cô cũng thắng được phần nào con đấy.

Bản thân mới chỉ giỏi lý thuyết và thực hành thì ít, cần có người hướng dưỡng.

'Hình như mình, có người ngay đây mà '' Mira vui vẻ chèo lên giường ngủ ngon lành.

_____________________________

'' Vậy là Mira kể hết chuyện giữa ta và con, trừ việc hôm qua ''

Cô Vivian ngồi thưởng thức hồng trà mới mua, ngồi ung dung nghe Mira kể chuyện.

Con bé vẫn còn giấu chuyện gia đình là ai và cô không có ý định tìm hiểu về gia đình của cô nhóc trước mặt, hiện tại đang thiếu người phụ việc trong tiệm nên nghĩ có nên tuyển việc không, Vivian giờ không còn tin tưởng con quạ kia nữa.

'' À mà, con lỡ nói cô bị mù để ông đỡ lo lắng việc con bị phân biệt đối xử'' có vẻ cô không quan tâm tới cái miệng cô đang nói gì

Miếng nước hồng trà mới mua đang đi xuống cũng phải đi lên, suýt chút nữa là cửa hàng có người chết vì bị sặc nước, cô nhẹ nhàng lau chỗ nước bị sặc trên, chất vẫn lại ngay '' ta nhìn giống bị mù lắm à ''

'' cô che mặt nên con không biết cô có nhìn được , với lại chủ tiệm cũng hay giao lưu với người khác, sao bị đồn thành truyền thuyết đô thị của chợ vậy ''

Câu sau của Mira đã cho chủ tiệm nhân ra ông ấy đã nhận nhầm cô với ai đó trong chợ rồi, thôi kệ nếu vậy con bé mới có thể đến chơi.

'' ta cũng không biết nữa '' cô cầm tắc trà đi rót ly mới uống.

Mira nhận ra đây có vẻ thích hợp để nói điều này, cô không giỏi đọc bầu không khí nhưng đây là lúc thích hợp nhỉ.

''Cô Vivian có muốn nhận con làm đệ tử không ạ''

Lời nốt thốt ra, chiếc tách trà đưa đến miếng đã rớt xuống nên nhà, đứng im vài phút mới hiểu được cô nói, mặt cô cứng đờ quay ra hỏi lại Mira.

Nhìn lại cái gật đầu cũng cách cười nham nhở, giờ cô trông giống trẻ con hơn rồi đấy.

Đang nghĩ cách từ chối khéo đề nghị, cô không muốn thêm cục nợ bên mình.

Còn con quạ kia lúc này mới về, nó bay vào tông vỡ cửa kính, cái miệng lại bắt đầu oan oan '' ủa, chủ tiệm bị mắc bệnh người già hay mà rớt tách trà nhìn trông đắt tiền kia ''

Cả hai im lặn nhìn con quạ không biết nhìn lại mình, Vivian tiến lên bước đầu tiên mắn cổ con quạ, nói một cách giận dữ '' Mày có biết vừa làm vỡ cửa kính lần thứ 8 ''

Bị mắn cổ, con quạ chỉ có thể kêu tiếng quạ, đáng lẽ ra cô không nên tạo ra con quạ chỉ vị sợ thuê người ngoài phiền.

Cô chọi thẳng con quạ quay ra ngoài cửa sổ, xoa xoa thái dương quyết định thuê con người ngoài.

Ủa mà, có người ngay đây mà.

Cô quay người sang người lúc này cô mới nhớ đến , cười cười đưa ra lời đề nghị '' Nếu muốn ta nhận đệ tử thì cũng phải phụ giúp ta việc cửa tiệm nhé ''

Không biết bản thân nghĩ gì trong đầu mà Mira cũng đồng ý.

Và đó vũng là cách hai người quen nhau và trở thành thầy trò.

______________________________

Phần nhật kí học trò Mira

1

Ngày đầu nhận học trò là tôi, sư phự đã vứt lại cửa tiệm cho tôi trông và đống bài tập lý thuyết, đương nhiên là bản thân tôi đã hoàn thành một cách hoàn hỏa rồi, sư phụ đã đánh giá cao về mảng lý thuyết.

Buổi chiều chiều sự phụ đã tập thử để kiểm tra thể lực, tuy không bằng Mash nhưng thể chất lại có sự nhanh nhạy và phạn xạ tốt.

Rốt cuộc bà ấy vẫn chê khả năng phòng thủ quá kém của tôi. ( lúc tập bà ấy cũng biến mất một lúc).

Lúc về cô tính mua su kem ở cửa hàng nổi tiếng gần đây, sư phụ đã khuyên tôi nên đã mua chỗ khác ( tại sao vậy? )

2

Sau 1 tháng tôi đã thành công học được dịch chuyển theo sư phụ là phù hợp với tôi.

Nhờ thể tôi đã thêm việc giao hàng cho bà ( thật sự bà ấy rất biết tận dụng mọi thứ ).

Bà ấy con rủ tôi mang con mèo tới để mần thịt con quạ khi nó làm vỡ cửa lần thứ N, tôi không đồng ý vì chỉ có nó ở nhà làm bạn với Mash.

Còn sự phụ tôi bắt đầu ở trong tiệm nhiều hơn là đi chơi nhưng lại nhốt mình trong phòng thuốc khá lâu.

3

Không lâu sau tôi cũng học thêm phép thuần hóa, tôi cũng đã kí khế ước với con mèo kia, tôi có thể gọi nó bất cứ lúc nào tôi muốn ( nhìn con mèo lúc tôi gọi, mặt nó như cá chết nhìn tôi ).

Từ đâu sư phụ tôi đã vách một con thỏ nhìn trong giống mấy con quái vật đã tấn lúc trước, con kêu tôi kí khế ước với nó với tư cách là đề tự tôi đã đồng ý dù sao cũng là thỏ von, nhìn nó còn khá hiền.

Gần đây có vài vụ mất tích trẻ em khiến ông lo lắng nên tôi đã giảm thời gian gặp sư phụ tôi xuống. ( mấy đứa trẻ mất tích đều là những đứa khách quen của tiệm bánh kẹo kia )

4

Vậy là sắp trò năm cô trở thành đệ tử của sư phụ rồi.

Bản thân tôi cũng đã bắt đầu tập luyện để tạo ra phép riêng.

Lúc đặt tên là phép trò chơi nhìn sư phụ kiểu ' không thể đặt tên nào hay hơn à ' (tôi chịu, bí ý tưởng rồi ).

Tôi cũng đã đòi sự phụ về việc học phép giả kim thì bà cũng đồng ý ( dao đây bà ấy đã trở nên dễ tính hẳn, con quạ được nước lấn tới và kết cục như cũ ).

5

Nhờ học hỏi từ sư phụ tôi đã bắt đầu thử chế tạo một con vật giả kim riêng ( bà ấy đã nhờ Ash trông trừng tôi ).Kết quạ thí nghiệm thất bại, nó còn gây ra vụ nổ lớn trong rừng, tôi cầu mong không ai biết, kể cho sư phụ nghe thì bà kêu là bình thường.

___________________________

Mira nghĩ rằng không ai biết nhưng nó đã vô tình gây ra sự chú ý đối với một thánh nhân đang điều tra gần vụ an mất tích gần đó.
 
[ Đn Mashle ] Cô Nàng Siêu Hướng Nội
Quay lại con đường 3


cô đứng trước cửa phòng ngủ của sư phụ, lấy tay gõ lộc cộc trên cửa, cất tiếng gọi " Sư phụ Vivian dậy đi, sắp đến giờ mở tiệm cửa rồi ", dạo gần đây Vivian ngủ rất nhiều phải gọi một lúc mới chịu tỉnh.

'' biết rồi'' sư phụ trả lời cộc lộc nghe rất mệt mỏi, sau tiếng cửa vọng ra âm thanh bước xuống giường biết sư phụ thật sự dậy, cô chuyển vị trí cđứng trước cửa phòng ngủ của sư phụ, lấy tay gõ lộc cộc trên cửa, cất tiếng gọi " Sư phụ Vivian dậy đi, sắp đến giờ mở tiệm cửa rồi ", dạo gần đây Vivian ngủ rất nhiều phải gọi một lúc mới chịu tỉnh.

'' Biết rồi'' sư phụ trả lời cộc lốc nghe rất mệt mỏi, sau tiếng cửa vọng ra âm thanh bước xuống giường biết sư phụ thật sự dậy, cô đi xuống dưới tầng một của cửa tiệm.

Của tiệm của vivian mở khá sớm, mặt trời mới ló rạng chút ít, cửa tiệm vẫn còn chìm trong màn đêm.

Xắn tay áo lên, cô kiểm tra từng ngăn tủ và bổ sung thêm những ngăn bị thiếu dược liệu, phủi bụi từng quyển sách trên kệ, không gian đang dần được ánh sáng le lỏi bên ngoài chiếu vào làm ấm không gian lên.

Vivian thanh thảnh bước xuống lầu, vẫn bộ đồ quen thuộc cùng chiếc khăn che mặt, lúc này Ash đã mua đồ ăn về cho sư phụ.

Cô ngáp ngắn ngáp dài nhìn cửa tiệm mang không gian ấm áp, cửa tiệm bây giờ có tên cho mình là Raven, quạ đen được cô gợi ý cho.

Hướng ánh mắt về Mira đang ăn bánh mình mua cho, cô nói " Nay đến sớm vậy, Mira ''

'' Ông có chuyện đi vài ngày rồi, buổi trưa con sẽ về sớm '' cô nói vừa kiểm tra, hôm nay sẽ giao hàng cho ai .

'' Vậy à, bảo sao ông lần trước có đến hỏi thăm ta.

Còn Ash hôm nay có 3 đơn giao trà và 2 bộ trà và cả một đơn của tiệm bánh ngọt nổi tiếng kia.

Ash cần giao mấy đơn ngoài đơn tiệm bánh kia '' cô đặt bữa sáng của mình xuống tiện nhắc con quạ việc nó cần làm, dạo gần nó cứ ăn ngủ rồi đi chơi, chướng mắt quá nên vớt việc này cho con quạ.

''ủa gì vậy má, mới đi mua về mà đã bắt đi làm rồi ''

Ash không nhịn được lên tiếng nói, kết quả bị cấm nói khi bị tống đi giao hàng tiếp.

Đúng là bóc lột sức lao động mà.

Mira pha cho sư phụ loại trà mới mua cho tâm sư phụ tịnh tâm lại ''Sư phụ xem công giả kim về việc biến đổi pháp lực thành đá ma thuật ?'' cô chuyển chủ đề khác, hỏi sư phụ về chủ đề cô nói.

'' Trước tiên con phải thực hiện thành công việc không làm nổ phòng bởi mấy cái thí nghiệm của con đi '' Vivian cầm tay liệu của học trò, trên lý thuyết thì có khả năng còn thực hàng thì khó nói.

Huống hồ Mira chưa khai thác hết tiềm năng của bản thân, con bé vẫn cần thêm thời gian.

Nghe sư phụ nói thể mặt cô hơi xị xuống '' Dạ vâng '' có phần hời hợt đáp trả, vẫn còn nhớ cái lần thật bại gây đấy.

Học việc sắp được 2 năm,góc nhìn sư phụ về nết đệ tử mình thế nào, vẫn cứ độc lập, hấp tấp và cứng đầu nhưng chẳng thể phủ nhận tài năng.

Có thể nói là thiên tài hay thiên tài với cái nết liều, sư phụ hay thấy có thêm nết nhăn trên mặt Rego mỗi lần nhỏ cho nổ cái gì đó.

Nhưng chẳng bao giờ thấy bị mắng quá lâu, Rego luôn yêu thương và bao dung con bé.

Sư phụ Vivian :Tuy Mira có thể nói là chập nhận sự yêu thương một cách dè dặt đó thế mà con bé vẫn chưa vượt qua ranh giới trong lòng mình

Sư phụ không biết Mira gặp gì vậy chỉ có thể phán đoán qua vài cuộc trò chuyện đó thôi.

'' Vào mùa đông rồi nên chẳng thấy cây thuốc nào cả " cô than vãn với sư phụ về việc mùa đông tới rồi vào tuyết cũng rơi đầy đường ra , mà hình như cũng sắp tới sinh nhật hai anh em.

Cô lười nghĩ tặng quà gì cho anh.

Tới đây cô nhận ra sư phụ chưa bao giờ tò mò về anh cô và sư phụ chưa từng tìm hiểu đó, có vẻ sư phụ nghĩ mình không nên tìm hiểu sâu hơn.

Thấy sư phụ đột nhiên im lặng, cô quay ra nhìn.

Sư phụ dừng lại hành động của mình, mắt hướng về cửa nơi có vị khách dừng bước đang nhìn vào trong, không để ý tới lời cô.

Tiếng chuông len ken khẽ ngân lên khi một bàn tay đẩy nhẹ cánh cửa tiệm, vị khách ấy tuy không có mở mắt nhưng cảm giác lại mang đến cơn lạnh sống lưng.

Sư phụ đứng dậy chắn trước cô lên tiếng nói '' tôi tự hỏi rằng tạo sao vị khách như ngài lại đến cửa tiệm không của tôi ''

Mira phản ứng lại, bước nhanh vào bên trong phòng chế tạo né khỏi vị khách...

Kaldo Gehenna, thánh nhân mang danh hiệu Flame Cane.

Đóng cửa phòng, Mira điều chỉnh lại sự bối rối trong lòng, tự hỏi tại sao nhân vật quan trọng truyện lại xuất hiện sớm trong chợ, cốt chuyện còn chưa bắt đầu.

Không muốn gặp mặt sớm, cô nhìn lén qua cửa thấy sư phụ đang nói chuyện.

Lấy tờ giấy trên bàn, ghi vài dòng chữ xin phép đi trước.

May trong tiệm có lối sau có thể giúp cô đi ra khỏi tiệm một cách dễ dàng được, đi vòng qua sau cửa rồi bước vào chợ đông nghẹt người, bóng dáng lướt qua từng con đường nhỏ với tiếng giao bán khắp chợ tạo nên không gian sôi động.

Mấy ngày nay ông sẽ đi xa vì có chuyện nên cần tích trữ ít lương thực, cả hai đều sắp lên 14 tuổi nên ông yên tâm đi được, nhiệm vụ chăm anh đều giao cho cô.

Do hai đứa có mình cô ra khỏi rừng được.

Vừa đi vừa suy nghĩ, mặt mũi để sau đầu đi thêm hai ba bước nữa tự ngã.

Cầu mong không ai thấy cái pha quê sệ của mình,...

ủa mà có người để ý nè "sao tự dưng ngã thế Mira" thuận thể đưa tay đỡ Mira dậy

"Không biết nữa..." cô ôm ôm mặt, thuận miệng trả lời được nữa nửa chữ, nửa người sau đầu bị nuốt vào.

Mash nhìn em mình ngây ngốc, khó hiểu nói '' Mặt bị chày xước hết rồi kia'', con bé bị sao vậy

'' AAaa..., anh làm gì ở đây vậy '' thốt xong câu nói đó, cô kéo anh trai một mạch chạy một mạch vào nơi ít người đi qua nhất.

Mira: hôm nay tam tai gì đâu không.

Dừng lại con hẻm trong chợ, hai tay cô lắc mạnh vai anh liên tục miệng không ngừng kêu anh tại sao đến đây, mấy con pet kia đâu rồi.

Mash bị cô xoay liên tục đến nỗi não bị tắt nguồn, miệng u ớ không thôi.

Mash đưa ra lý do bản thân đi ra khỏi rưndg '' Anh thèm su kem quá, quyết địng tự mình đi, ăn kh--''

Không để Mash nói hết câu cô đã chen vào '' nếu anh thèm thì em vào em mua cho anh chứ ra ngoài làm gì vậy, không có vạch làm ơn đừng đi thư thả '', nói xong câu đó cô kéo anh về luôn để anh hỏi nói thêm

'' Ơ, chờ em thì biết bao giờ mới về '' dù anh cô nói thế thì cô không nghe mấy, nếu anh bị phát hiện sớm hơn thì cốt chuyện sẽ bị đảo lộn mất, nguyên tắc không thể bị phá vỡ cô trưa từng đi qua giới hạn của truyện

Cô tin rằng nếu chuyện kết thúc cô sẽ trở về, song...

Mira cũng ước nơi đó có tình cảm như nơi này.

Cô lúc đi hỏi thêm " thật sự bánh su kem quan trọng hơn lời ông nói sao ", cô cứ thấy anh cứ ngó nghiên nhìn xung quanh chợ, nghĩ rằng anh lại muốn ăn su kem nữa.

''Đúng, anh chẳng thể cưỡng lại tiếng gọi của dạ dày '' Mash nói một cách thanh nhiên như thể su kem không chỉ là thức ăn mà còn là lý do tồn tại duy nhất trên cõi đời này.

'' Em đúng là chịu thua anh rồi đấy '' cô còn nhấn mạnh chữ ' chịu thua ' với giọng điều bất lực trước tính cách thiếp lập nguyên tác.

Cô không nói gì thêm với anh nữa, sử dụng phép dịch chuyển tiễn anh về nhà luôn và sử dụng phép triêu hồi diamond.

Diamond là tên ban đầu tôi dành cho nó, thế mà giờ tôi đã được dùng làm lệnh triệu hồi.

Tôi lẩm bẩm cái tên thứ hai 'Onyx' con mèo đã xuất hiện thông qua vòng tròn hiện lên.

''Meow~'' nó kêu một tiếng tỏ vẻ muốn gọi nó có chuyện gì.

''Chị muốn em thẽo dõi người tóc trắng buộc ruy băng đỏ đến tiệm hôm nay, hãy cần thận người đó '' cô cúi xuống vuốt ve bộ lông mền mại, dặn dò kĩ điều cần làm, Onyx có tài năng ẩn nấp và trí thông minh khác người vậy nên việc này phù hợp với nó.

Nhận mệnh lệnh Onyx lập tức chạy đi biến mất vào khu chợ, cô cần theo dõi hành động Kaldo và biết rằng nhân vật ấy đang làm gì.

Cô chưa muốn về gặp anh trai nói chuyện tiếp lần nữa cô sử dụng phép dịch chuyển tới nơi cô dùng tập luyện.

Sức mạnh bây giờ cô chưa phải mạnh chỉ có thể nói là hơn nhân vật phụ chút ít, hoàn toàn không đủ để chiến đấu sắp tới.

Biết rằng dù có tham gia chuyện hay không thì đều bị nhắm tơi để đảm sống tới cùng thì giờ chưa phải lúc dừng lại.

'' The Heart, ta triệu hồi ngươi Nix '' Cô dùng vật trung gian là khóa có hình cơ, triệu hồi linh thú thỏ Nix.

Cách đây không lâu cô mới thu nhận một thỏ xám từ sư phụ là quái vật cùng loại với con từng tấn công cô.

Được triệu hồi lên khá đột ngột, ánh mắt xanh nhạt nhòa lúc nhắm lúc nhìn cô có vẻ đang ngủ ngon.

Buổi tập hôm nay cô sẽ đi cùng Nix.

.

.

Cô thở hồng cố gắng lấy lại nhịp thở cho bản thân.

Mồ hôi đã ướt đẫm mặt khiến cho mái tóc cô bết lại.

Cô dùng cây kiếm cắm xuống đất lấy làm điểm tựa nghỉ ngơi, dùng khăn tay lâu mồ hôi trên mặt.

Mặt đất còn đang tràn đầy xách chết quái vật gần đó, đang bị tan thành tro bụi bởi năng lực đóng băng của Nix.

''Đến giờ trưa rồi '' cô lẩm bẩm nhìn lên mặt trời đã đứng bóng, cô quyết đi về sớm hơn để con nấu cơm cho Mash.

Cô thu hồi lại Nix, sử dụng phép dịch chuyển về nhà.

Dừng bước trước thềm cửa nhà, cô khựng lại khi thấy có mùi của món ăn ngon, cô cảm nhận rõ dệt nhất là nóm su kem.

Sau cánh cửa, cô cảm thấy hơi bất ngờ trước bàn ăn đẹp mắt gợi lên cơn thèm ăn của cô, tuy chỉ có những nóm đơn giản nhưng đủ khiến người ta không cưỡng lại.

'' Em về rồi à, vào thay đồ rồi ra ăn '' trên tay Mash vẫn còn cầm khay bánh su kem mới ra lò, mặt không biểu cảm hỏi thăm Mira.

Nhìn bản thân vẫn còn lẫm lem bùn đất, áo còn dính chút máu, cô đáp lại anh '' Dạ vâng '', cô vào trong phòng.

.

Một lát sau, cô cùng Mash đã ngồi trên bàn ăn.

Cô không biết Mash nấu ăn được lại còn khá ngon, cô để ý trong nóm súp kem hôm trong bát anh có cà rốt còn bát cô thì không.

Cô dừng lại đôi chút, hỏi anh '' bát em không có cà rốt, sao vậy ''

''Em có bao giờ ăn đâu'' Mash đáp gọn lẹ không quên múc một muỗng lên ăn.

Cô nhận ra Mash để ý việc mình không thích ăn gì, cô buộc miệ ng hỏi '' Anh biết nấu ăn bao giờ thế ''

'' Nhớ không rõ, chắc khoảng lúc biết làm su kem, hồi đó em toàn trốn trong rừng ''

Câu nói của anh khiến cô nhớ lại lần cuối nói chuyện với anh lần cuối là bao giờ, nếu có nói thì cũng chỉ một hay câu.

Cô cố gắng nhớ khoảng khác hay anh em ở gần nhau và... cô nhận thấy Mash giống như một cái bóng trong kí ức cô .

Mash đối với cô chỉ là nhân vật chính trong truyện Mashle.

Mash ăn xong nhìn lại Mira vẫn còn ngồi ăn, vừa ăn vừa nghĩ nên mới chậm mới vậy.

Đôi mắt vàng cùng một bên màu đỏ thể hiện rằng não em gái mình đang ở trên chín tầng mây, câu trầm ngâm, ngứa tay quá đút cho em ăn cho lẹ để còn đi rửa bát.

''Nhớ ăn su kem đó, Mira '' Mash bê đồ đi rửa nhắc em ăn tráng miệng.

Thấy thế, cô chạy lon ton theo anh vào rửa bát chung, cô thấp hơn anh một cái đầu cần phải bắt ghế lên mới rửa bát được.

Mới đầu tháng 11 thôi mà không khí đã bắt đầu se lạnh rồi, cô pha cho mình và anh một cốc ca cao nóng không quên thêm sữa vào.

Cô chậm rãi bưng khay cốc ra để trên bàn bên cạnh lò sưởi.

Ngọn lửa tạo ra tiếng kêu lách tách, ánh lửa hắt lên một màu vàng cam ấm. bên lò sưởi Mash ngồi thử giãn ăn một miếng su kem, ngọt lịm, cô cũng ăn một miếng su kem.

Quả thật bánh Mash làm ăn rất ngon, ngồi trên chiếc ghế lười quành thêm tấm trăng khiến cô có thể ngủ bất cứ lúc nào.

'' Cái khắn quằng lần trước bị chuột cắn rách rồi ''

'' nhà mình nuôi mèo đó anh, đừng để vướn vào cây là được rồi ''

''Hể''

''Mùa đông đến rồi anh có muốn được tặng gì không '' cô nhắc khéo tới việc sắp đến sinh nhật và hỏi anh muốn được tặng gì.

'' bánh su kem, chỉ bánh su kem thôi ''

Trong không gian ấm áp, cả hai anh em nói chuyện với nhau những câu đơn giản, chỉ là vài câu vu vơ nhưng lại hòa hợp đến lạ.

Bất chật cô nghỉ tới sư phụ mình hiện giờ thế nào và hai con kia đâu rồi.

Nghĩ lại về sự xuất hiện sớm của Kaldo, cảm giác thế giới đang đi chật khỏi nguyên tác và những tình tiết hoàn toàn mới.

Mọi bằng chứng khiến đây là thế giới thật chứ không đơn thuần là câu chuyện.

Mash nhìn quanh một lúc mới nói '' sáng giờ anh mới để ý không thấy hai đứa kia đâu''

'' Vậy tức là sáng nay cả hai đứa đều không ở nhà '', Onyx thì đi làm nhiệm vụ cô giao còn con kia thì chịu.

'' Con mèo có ở nhà sáng nay và con thỏ mới không có ở nhà'' Mash lắc đầu phủ nhận.

Nghiêm túc nghĩ lại cách thuật triệu hồi cơ bản giống phép của Finn, nó sẽ triều hồi ma vật từ điểm A sang điểm B và khi thu hồi lại sẽ trở về điểm A, bình thường Nix ở nhà với Mash nhưng hôm nay lại không có.

Mira quay ra nhìn bên ngoài cửa sổ, tự hỏi Nix đang lanh thanh ở đâu.

'' Hay Nix đi ngủ đông giống gấu '' Mash đưa ra một câu trả lời vô tri khi cậu nhớ ra hôm nay là đầu tuần của tháng 11.

Mira : hỏi chấm trong lòng , có con thỏ nào lại đi ngủ đông vậy trời.

'' đừng có nói mấy câu khó hiểu vậy ''

'' Thử ra ngoài tìm hai đứa nó không ''

'' Onyx thì em biết đang ở chỗ mèo hoang hay tụ tập, Nix thì...'' Cô hơi nói dối một chút về con mèo, về Nix cô có thể triệu hồi nó cũng được nhưng cả sáng nay không ở gần nhà, Mash chẳng thấy đâu thì cần nghĩ lại.

Thấy em có phần lo lắng, Mash quyết định ra ngoài tìm nó cùng em gái mình, cậu đưa tay hỏi em '' trời chưa tối nên vẫn còn thời gian tìm Nix ''

''Anh còn muốn nói chuyện với em hồi lâu nữa''

Cô ngẩn ngơ hồi lâu song đồng ý ra ngoài cùng,Mira muốn biết Nix đang làm gì.

Cô chỉ đến tiệm buổi sáng, thi thoảng mới đến buổi chiều.

Cô choàng chiếc áo khóa dày cộp, cổ áo che kín gần nửa khuôn mặt, cẩn thận che đi khuôn mặt anh.

Mash nhắc cô nên choàng khăn quà vì trời buổi chiều đã lạnh hơn xong anh choàng cho cô luôn, Mash khá vụng về lúc choàng khăn quàng cho em, nhìn cô khá buồn cười khi choàng xong.

Mùa đông thường tối sớm hơn, cần phải tìm sớm nhất có thể.

Hôm đó cả hai anh em đã mò rất lâu và để ý linh tinh khác nữa.

Nhìn những con sóc lúc này đang ngủ đông, cuộn tròn như một cục bông, lụm nhặt mấy quả hạt rơi vãi trong rừng.

Còn kể cho nhau nghe những chuyện nhỏ nhặt trong rừng, tuyết bắt đầu rơi xuống nền đất khô làm khu rừng toát lên màu trắng xóa.

Thật sự sẽ khó tìm nó hơn dự tính và trời còn bắt đầu tối.

'' Tuyết rơi sớm hơn mọi năm rồi '' Mash xoa xoa hai bàn tay lại với nhau tạo ra hơi ấm chút ít.

'' Có lẽ dùng cách triệu hồi nó rồi, có thể lặn đi đâu được chứ'' cô đi qua 8 chỗ mà Nix hay lui tới, chẳng thể thấy nó đâu hay vết chân của Nix.

Mash nghĩ gì đó nói cho cô biết '' Hình như còn một chỗ '', tuyết đã ngừng rơi nên có thể đi thêm một chút.

''Hả chỗ nào vậy '' cô ngạc nhiên nhìn anh trai

'' Là đột nhiện anh nhớ ra chỗ đấy thôi, thử xem sao '' Mash cầm tay em gái mình có phần hơi lạnh cõng dẫn đi.

Lẽo đeo theo anh, cô nhận ra mình đã đến một nơi mình chưa đi qua.

Đó là lý do tại sao cô không biết rằng Nix hay tới nơi này, đi theo một lối mòn trên còn đường đầy tuyết.

Trời đang ngả dần màu hoàng hôn, cuối con đường là đích đến của hai anh em là cây hoa to tọa ra biển hoa mang màu sắc tương phản giữa tím và vàng.

'' Là hoa tuyết thủy tinh, sao anh biết nơi anh '' môi Mira mấp mé rồi thốt ra tên loài hoa đấy, loài hoa chỉ nở khi tuyết rơi buổi sáng.

Điều thật sự khiến cho loài hoa đặt biệt là không biết khi nào chúng nở hết, có người nói phải 40 năm chúng mới ra hoa một lần hay mất cả đời cũng chưa thấy loài hoa nở .

Ra hoa vào cuối mùa hay đầu mùa đông, việc bắt gặp chúng nở một cách tự nhiên là điều rất hiếm.

Mash hồi kí ức ẩn trong thánh ngày xưa khi em gái còn chưa xa cách tới vậy.

Cậu vẫn còn nhớ ngày hai anh em vẫn chơi ở dưới cây khi biết là hoa tuyết thủy tinh 'Mira từng nói sẽ luôn ở đây đến khi hoa nở '.

Vậy mà sau hồi 8 tuổi cả hai chưa từng đến đây nữa

Mash nói " một chỗ mà hai anh em hai lui tới chơi mỗi mùa tuyết thôi "

'' Hả sao em không có nhớ gì hế á '' Mira kiểu có hả, thiệt không có nhớ gì đâu.

Hồi tám tuổi có chuyện gì hả, hình như lúc đó là lúc mình nhớ lại kí ức kiếp trước mà sao cô lại nhớ lại được nhỉ.

Mira sắp đu trên người anh tới nơi để hỏi chuyện, một làn gió thổi qua làm tung bay chiếc khăn quăng cô đeo theo cơn gió vước mặc vào cành cây hoa tuyết.

"Mắc lên cây rồi "

"Để anh leo lên lấy cho " Mash nhanh nhẩu xung phong lên lấy khăn quàng cho Mira.

Mira định tiến tới ngăn lại anh thì tiếng động ở bụi cây gần đó khiến cô chú ý, cô tiến tới gạt bụi cây ra thấy cái bóng trắng quen thuộc là biết Nix rồi.

Thứ khiến Nix khó tìm trong lúc tuyết rơi là việc bộ lông nó có thể đổi màu từ xám sang trắng khi tuyết rơi.

'' Nè Nix nghe chị nói không đấy '' cô chạy tới nhấc bổng lên con thỏ lên , cô để tới việc Nix đang ăn gì đó.

Chú ý tới những trái dâu tây đang ăn dở của con thỏ, trước mặt cô còn cả một bụi dâu tây mọc dại giữa mùa đông.

Quả dâu đỏ sậm do bị , mọc tren giữa lá xanh lốm đốm băng.

Bộ lông trắng của Nix bị nhuốm màu hồng do ăn dâu tây, nhờ thế cũng tìm được nó.

Cô ăn thử một quả, vị chua lan tỏa trong miệng vẫn còn ăn được.

'' Ui da '' cạch , một tiếng cành cây gãy vang lên.

Mash đã ngã úp mặt xuống nền đất tuyết, cô quên mất nhắc anh cành cây hoa tuyết thủy tinh vỗn rất dễ vỡ.

Cô bỏ Nix xuống chạy theo xem anh có bị thương không.

''Để xem nào '' cô thở phào, mặt Mash chỉ bị chày nhẹ.

Cô dùng phép chưa lành cơ bản cho anh

Mash đưa tay xoa xoa mặt '' hết rồi nè".

Mira cốc cho anh một cái rõ đau.

Mira thở dài một hơi không nói gì thêm.

Cô Nhặt cành bên cạnh lên xem, quả nhiên khi bị tách ra khỏi cây, cánh hoa sẽ chuyển sang dạng thủy tinh, màu của cánh hoa còn pha chút cam của hoàng hôn và tím của sắc tôi.

Vẻ đẹp được nhắc đến của hoa tuyết thuỷ tinh là lữu dữ màu sắc của trời dựa vào việc chúng liên tục hấp thụ ánh sáng ngày đêm.

"Trời tối rồi Mira, về nhà thôi " nhìn em gái mải ngắm nghía mà quên mất trời tối, Mash mới nhắc là nên về thôi.

"À em quên mất, trước tiên..." cô có cảm giác mình đã bỏ lỡ điều gì ở đây nhưng khi thấy hoa nở, cô biết rằng mình đã hoàn thành nó rồi.

Buổi tối trên đường cô đã dùng khăn quàng để đựng dâu dại đưa cho anh cầm Mira một tay cầm cành hoa, tay còn lại nắm tay anh cùng nhau về nhà.

Nix chạy theo sau hai người.

Hoa tuyết thủy tinh trong ngôn ngữ hoa mang nghĩa là chờ đợi, lữu giữ và tạm biệt

Buổi tối hôm đó, Mira đã mất cả buổi tối để tắm sạch sẽ cho con thỏ đình đầy dâu tây, vừa thả Nix ra xong đến lượt con mèo Onyx kia, người nó dính đầy tuyết tưởng đâu một tảng băng biết đi, cô lại tiếp tục lao vào sưởi ấm cho Onyx mặc dù là do cô giao nhiệm vụ đi theo dõi Kaldo để tránh vị ấy tìm được Mash.

Đến tầm 7 hoặc 8 giờ mới xong.

Cô thì thầm với Onyx là khúc sau lúc Mash ngủ mới kể cho cô nghe bằng thần giao cách cảm liên kết bằng khế ước nên đọc mới được suy nghĩ của Onyx

"Mẻ bánh su kem vị dâu tây ra lò rồi đây" Mash cầm khay bánh đựng su kem ra cho Mira ăn, giúp cô xao dịu đi phần nào.

Cô nhét chiếc bánh đầy mồm làm cho má cô phình ra như sóc, cô nuốt cái ực rồi nói " vị mới không tệ, anh có dự định làm thêm vị gì nữa không "

Mash từ tốn ngồi xuống chiếc ghê bên lò sưởi, đàm đạo với Mira về công thức bánh su kem mới.

Hai con pet đã lim dim ngủ sau ngày dài lang thang. bên bệ của sổ đặt bình hoa tuyết thủy tinh.

Kết thúc ngày đầu của thánh 11 mùa đông, nơi mà cô không còn chịu cảm giác lạnh lẽo

________________________________

Ê, tui có nên đổi tên truyện không mọi người.

Về lịch đăng truyện sẽ là 2 -3 tuần để tui có thể cho chuyện kết trong năm nay.

Cảm ơn mọi người đã đọc và đợi xem hành trình của Mira.
 
[ Đn Mashle ] Cô Nàng Siêu Hướng Nội
Quay lại con đường 4


'' Vậy là hai anh em vô tình tìm thấy à '' sư phụ cầm hoa tuyết thủy tinh lên xem, tay mân mê cánh hoa khi mường tượng ra được đủ thú phụ kiện được làm từ hoa.

Hôm nay có lẽ là một yên bình trong tiệm, với trạng thái hiện giờ của sư phụ thì cỡ 4 tiếng sau mới hoàn thành bản thiếc kế trong đầu sư phụ.

Cô nghĩ lại những thông tin onyx đưa cô .

Biết được rằng Kaldo đang điều tra vụ án những đứa trẻ mất tích diễn ra suốt hai năm.

Việc này giờ mới điều tra do lần này đứa trẻ mất tích là con của nhân vật có tiếng, điều đó đã gây ra cơn trấn động lớn, cánh báo chí liên tục đưa tin thành ra sức ép lớn, vậy nên họ đã cử thánh nhân đi điều tra.

Điều tra liên tục thì phát hiện ra có mối liên kết với vụ mất ở đây, hình như có người ẩn ranh cung cấp vậy nên Kaldo đi tìm kẻ đó.

Mà người biết rất nhiều chuyện và là một nhà báo tự do là Vivian, Kaldo đã dò hỏi về một số tin tức trong chợ, sư phụ đã đáp nhanh gọn lẹ rồi đuổi khéo.

Mira gập cuốn sách lại, cô tò mò tại sao Kaldo lại không nhận ra việc có con mèo liên tục đi theo mình.

Với lại tin tức nhận vừa rồi biết được nhờ cấp dưới của thánh nhân kia vô ý báo lại nên mới biết chứ nguyên ngày giời ông đi lang quănh chứ trả thấy làm gì hết.

Theo kí ức từ onyx cô nhận thấy rằng lúc ông nghe cấp dưới báo thông tin, Kaldo đã nhìn về phía con mèo, lúc nghĩ lại là cô lạnh sống lưng.

Biết vậy, cô dừng lại nếu làm nữa sẽ bị phát hiện mất.

Cô nhận ra dù có chút thay đổi trong thế giới của cô nhưng không mấy ảnh hưởng tới cốt chuyện.

Chuyển sinh vào chuyện hài mà cái cốt chuyện của mình lại đen tối thế nhờ.

Hôm yên hơn mọi khi cũng nhờ việc con quạ không có trong tiệm, tối hôm kia sư phụ từng khoe là mình vừa mới tạo ra bản thế khác cho Ash nhưng sáng hôm qua cô vẫn thấy con quạ vẫn ở dáng cũ.

Tự hỏi nó chưa quen bản thể mới chăng, cô tò mò muốn mổ xẻ xem bên trong hắn có gì với sự thân thiết hiện tại thông qua mấy lần bị kí đầu khi cùng nhau làm nổ tiệm và Ash đối với cô luôn đóng vai trò bảo mẫu.

'' Sao sáng chả thấy Ash đâu vậy, sư phụ ''

'' Chứ chả phải hôm nó đi cùng con với anh à ''

'' ...

Con có hẹn với Ash đi đâu à ?''

''...''

Một không khí im lìm hiện ra, Mira có vẻ đã quên rằng mình từng hẹn Ash đi hái một thực vật chỉ nở vào đúng một ngày vào buổi đêm.

Cô đã bỏ lỡ hay đúng hơn là quên, sư phụ tưởng cô có rủ thêm anh trai đi vào rừng cùng Ash nên không thấy lạ khi cô về sớm chỉ để đi cám trại sớm hơn, nhìn mặt nó hỗi lỗi là sư phụ hiểu rồi.

Có lẽ trong suy nghĩ bây giờ của cô là tìm cách xin lỗi vì lỡ bùng kèo.

Tiếng chuông lên ken vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, hướng ánh mắt ra phía cửa, một anh chàng lạ không lớn hơn là bao đang thở hổn hển như thể bản thân chạy khi bị chó rượt.

Ánh mắt ngạc nhiên nhìn cô, miệng liên tục mấp mé môi muốn nói gì đó.

Anh ta... chạy tới ôm cô.

Trước sự tình cả cơ thể cô cứng đờ chỉ có thể nghe anh ta liên tục nói ' may quá, tìm được ' hay ' bây giờ vẫn chưa muộn '.

Chưa biết là ai nhưng đối với Mira thì thằng cha này là bái thiên, cô dùng toàn lực tung một cú đấm vào bụng anh ta khiến anh ngã quỵ xuống sàn, nó khá bật ngờ nên giờ sự phụ mới lên tiếng

Sư phụ để bông hoa kia ra một bên nhìn tình hình của hai người trước mắt rồi nói " Ash, người làm gì con gái nhà người ta để rồi bị đấm nằm ăn vạ nền nhà thế kia", một câu làm Mira nghi ngờ cuộc đời.

Cái tên nằm nền nhà ôm bụng kêu đau là con quạ đen kia à, ủa con quạ có cắn thuốc hay sao mà đẹp trai vậy.

Cô cảm cái tội mình trồng lên một tần nữa, chắc không phải con quạ chờ cô cả đêm xong rồi tưởng cô bị lạc rồi đi tìm đâu haha.

Sư phụ thì đang khỉnh bỉ nhìn con quạ, ai ngờ rằng mới cho nó một nhân dạng khác mà bị gái đấm vì tội xàm sỡ.

Cô nghiên đỡ Ash dậy, tay xoa xao lưng nói '' Tôi chưa đấm gây miếng xương sườn nào đâu phải không ''

Còn sư phụ bồi thêm một câu chọc quên hắn '' Cả tối hôm qua chắc hôm phải ăn gì bậy bạ rồi sáng mới về đâu ha, ta tưởng ngươi chết bên ngoài rồi cơ ''

Ash ngồi dạy trên nền nhà, tay xoa xoa bụng mình, nhìn sư phụ từ trên xuống dưới mà phán một câu xanh rờn " Nếu mà nói về vấn đề ai đi trước thì chủ tiệm là người đi đầu tiên dấy ''.

Một cú đá thẳng vào hình ảnh đại diện, Ash la oai oái ôm mặt.

Mira xin phép rút lui khỏi cuộc chiến, nay thằng này nó lại cắn thuốc gì hay gì.

Bên trong cửa tiệm vẫn còn nghe loáng thoáng tiếng vọng của Ash nữa, gồm câu ' ngươi quay về hơi muộn rồi đấy ' và ' để ta kể con nghe khóa khứ thay đổi ra sao ''.

Mira xin từ chối hiểu nhưng câu trên, cô ngẩng đầu lên, bầu trời sau cơn bão tuyết phủ lên màu xám nhạt.

" hôm nay lễ hội được tổ chức lại, tôi sợ lại xảy ra nữa "

" đừng có nói xui vậy, nhờ lễ được tổ chức mới giúp các bà con trong chợ thêm doanh thu "

Tiếng nói chuyện của hai nhân vật phụ kia làm cô nhớ hôm nay là ngày hai mạc lễ hội thường năm trào đón mùa tuyết đầu tiên của mùa đông, năm ngoái đã bị hủy do xảy ra 3 vụ mất tích trẻ em nên ta quyết định tổ chức lớn hơn mọi năm.

Một hoạt động kinh doanh giúp thị trấn thêm phần khấm khá hơn.

Lần nữa tiếng chuông treo trên cửa vang lên, Ash đã bước ra với khuôn mặt sưng nhẹ chắc khá là đau.

Anh ta có vẻ đã bình tĩnh hơn, nhìn thấy tôi vẫn còn đứng trước cửa vẻ mặt anh ta thay đổi có vẻ lúng tún bởi hàng động đột ngột của bản thân .

Cô mở miệng trước'' Xin lỗi..., vì đã đấm anh.

Tôi rủ đi đâu đó coi như xin lỗi '' lời nói đó khe khẽ để đủ Ash nghe thấy, anh quay mặt sang hướng khác, lấy tay che miệng mình lại có thể thấy vẫn lầm bầm cái gì đó nhưng giờ trong bình thường hơn lúc nãy rồi.

Sự phụ ngó ra hỏi cửa kêu đi mua sư phụ mấy túi trà chỉ bán trong lễ hội rồi bỏ lại vào trông tiệm.

Cô liếc nhẹ một cái rồi không thèm quan tâm cái điệu bộ kì quặc của Ash, cô đi lên phía trước một đoạn Ash theo đó nhìn lên bóng lưng cô, đứng trước tờ quảng cáo lễ hội được treo trước mặt.

Cô quay sang rủ Ash đi như một thói quen rủ đi cùng mình, cô không giỏi giao tiếp và ngại đi một mình nên cô vẫn hay rủ con quạ kia đi cùng dù cằn nhằng nhưng chưa bao giờ từ chối.

'' đi không Ash có hội chợ lớn nên sẽ có nhiều đồ ngọt đấy '' Quay người lại cô hỏi Ash có muốn đi không.

Cô để ý hơn đến điểu bộ anh, bản thể con người của anh ta mà đánh giá .

Mái tóc đôi phần giống tổ quạ ôm trọn khuôn mặt anh tạo nét khiến ai nhìn cũng bị cuốn hút.

Bộ quần áo lại không phù hợp thời tiết trở lạnh này, với áo lót mỏng cổ cao ôm trọn cở thể người, khoác ngoài là chiếc áo len cổ V rộng nằm hững hờ trên đôi vai.

Đôi chân dài giúp anh ta cao hơn cô hai cái đầu, mặc lên chiếc quần dài trơn màu đen đơn giản.

Toàn bộ giúp con người nổi bật lên một cách gì đó, nhất là cái khuôn mặt theo cô nhận xét tuy không nổi bật những sẽ đọng lại vẻ đẹp gây ghi nhớ trong tâm trí người ngắm nhìn anh ta.

Ash ngẩn người xong phì cười đồng ý đi theo bê đồ cho cô nàng '' Đi thì đi '', anh đi lên phía trước đứng bên cạnh cô.

'' À mà tôi vẫn chưa hiểu cái khẳng động kì lạ của Ash đấy ''

'' QUÊN ĐI '' tai anh ta đỏ lên quay sang nói lớn

'' Rồi rồi '' cô ra vẻ bà cụ non bỏ qua.

________________________________

'' Đến chợ rồi mua đây ''

Cả hai đã đứng ở trung tâm chợ nơi qua người đông lại, Ash liếc xuống người nhỏ hơn mình thăm dò cô muốn đi đâu trước.

Mira cầm tờ giới thiệu hội chợ xem những gian hành nổi bật, có cả cuộc thi làm bánh kẹo và cả hồ băng trượt tuyết.

Có nhiều thứ sẽ đi trong hôm nay, nếu được thì có nên rủ anh trai không nhỉ, ở phần kết thúc lễ hội mọi người sẽ đeo mặt nạ và cô ưu tiên cho người đi cùng mình đã.

'' Đi qua những nơi có đồ ăn đi, Ash thích các loại mứt phết bánh mì nhỉ '' biết rằng Ash thích nên cô chọn đi gian hàng đó trước.

'' Ừm ''

Ash rất thích mứt dẻo ăn cùng bánh mì đủ loại đến mức ăn sắp hết đồ ăn thử của người ta luôn rồi.

Mira đành lôi ash ra trước rồi mua luôn cho mứt việt quất, cherry, dâu tây, biết mình hơi lố anh ta chịu để tôi kéo vạt áo.

Hồi sau Ash sượng chân ngang khi nghe tiếng cười kì dị chỉ vì có một cuốn sách kinh phá án liên quan đến y học của tác giả trẻ tuổi có bút kí là Livia, cái tên nghe gần giống sư phụ.

'' Nè, Mira biết là chưa đủ tuổi đọc mấy cuốn này và lại nhìn giá đi '' Anh có ý định ngăn cô đọc mấy cuốn sách như thế, vẻ mặt có phần gượng gạo khi đọc sơ qua phần giới thiệu tiền đề.

" nếu vậy thì khá là tiếc,... còn đúng một quyển'' từ lời nói đến biểu cảm khuôn mặt đều thể hiện cô đang thất vọng.

Bây giờ cô mới để ý cái giá chát chua của quyển tiểu thuyết dày cộp, có chút nhíu mày bởi cô không mang nhiều tiền như thế, cô còn tính mùa quà cho Mash ở đây nữa.

Và người đi cùng cô đang lẩm bẩm giá tiền quyển sách rồi dứt khoát lấy quyển sách khỏi vòng tay Mira đi thẳng đến người bán mua luôn quyển sách trước sự ngơ ngác của cô.

Thanh toán xong, anh quay lại giải đáp thắc mắc của cô '' Tính mua làm quà tuổi sinh nhật 18 của cô đấy, lúc đó đủ tuổi đọc rồi'' .

'' Hể thế thì lâu lắm đó '' cô ngơ ngác thêm lần nữa, nhìn ánh mắt bạc của anh với thái độ khó hiểu lần hai.

Ash nở một nụ khác là đểu tay còn che miệng nhìn phảng ứng của cô tự đoán mò, anh ta còn chả thèm giải thích gì thêm mà rủ thẳng ra mấy gian hàng đồ chơi.

Kệ vậy cô nếu Ash nói là quà sinh nhật thì chờ chút không sao.

Ash đảo mắt quang những gian hàng trò chơi và chọn luôn gian hàng phi tiêu Koala vì phần thưởng có mứt cam.

Anh ta vui vẻ rủ cô chơi trước vẻ mặt cá chết theo suy nghĩ của cô thì thằng này không bị tiểu đường mới là chuyện lạ.

Ash đã thử mấy lần đều trật khỏi vòng trúng mà ngứa hết mặt.

Tiến tới lại chỗ Ash chơi, cô nhón chân lên bảo " nếu không được thì đưa tôi ''

'' Vậy thì được '' anh đang tròn vẻ mặt cay cú vì mãi không được nên đưa luôn cho cô.

Anh nghĩ chắc cô không được bởi đây là lần đâu cô chơi, vẻ mặt 3 phần nắm chắc cô thua 7 phần như 3 điều đó dẫn đến cú vả mặt của Ash đến từ Mira.

Ngay lần đầu cô đã thắng luôn được nhiều phần thưởng như lọ mứt cảm, một bộ đan len và bộ làm đồ thủ công tạc gỗ trước sự ngở của Ash và Mira khi cô nghĩ không nghĩ mình thắng nhiều đến thế.

'' Vậy cũng tốt ha, cho câu cái này nè '' cô đưa tiếp lọ mứt cam kia cho Ash và cô đã nghĩ ra ý tưởng làm quà sinh nhật cho Mash.

"Cảm ơn nha, đi tiếp thôi "

Buổi sáng mùa đông hôm ấy, cả hai người đã cùng nhau rong ruổi qua các gian hàng lễ hội từ những trò chơi thường thấy và cả những món hàng pháp cụ kì lạ, nhiều thương nhân đã đổ bộ về nên ngày này có nhiều đồ thú vị.

Ở quảng trường chính còn có các buổi biểu diễn phép thuật diễn ra, cả hai đã dừng chân ngồi xem buổi diễn sau khi đồ đã chất đầy trên tay.

'' Tính ra su kem ở quán này ngon nè, mua thêm mang về cho chủ tiệm và anh trai tôi '' Mira ăn chiếc su kem vị đặt biệt thường chỉ bán trong lễ hội, một quán bán đồ ngọt nhiều loại

'' Ừm, mua nhiều vào đi kẻo sau này quán sập sẽ không có cơ hội ăn ''

'' Ash nói kì ghê, thế xui lắm'' cô chật để ý vẻ mặt Ash trông có vẻ gì đó kì lạ mặt.

''Ai biết được, quán kia thì mở lâu rồi nên dần không còn thú hút khách hàng nữa và quán mới kia nổi quá bị kéo hết khách rồi''. anh nhẹ nhành phân tích những lí do quán kia sắp phá sản, tiện cắn một miếng bánh to.

'' Vậy hả,... nghĩ lại lúc quán kia bắt đầu mở thì vụ án mất tích cũng bắt đầu ''

Mira vốn từ kiếp đến kiếp này đều là người cực kì hứng thú với các vụ án trọng điểm khác nhau, kiếp trước là nhà báo nên cô luôn có sự nhạy bén trong mọi việc, nhìn cô vậy thôi chứ chuyện gì trong chợ xảy ra cô gần như biết hết rồi.

'' Kể tôi nghe cô biết những gì đi '' Ash đột nhiên hứng thú và muốn cô kể nghe.

'' Vụ án bắt đầu từ việc con chủ tiệm bánh mất tích thay vì đi báo với cảnh sát phát thuật thì ông chỉ làm loạn lên vài phần còn lại đi phát tờ rơi tìm con rồi lại trở về với cuộc sống đời thường, thật sự hắn ta chả có biểu hiện gì là lo cho con.

''

'' Cũng do cảnh sát pháp ở trấn có ít gì đâu, toàn tỏ ra hống hắt với dân thường ''

'' Đừng có cắt ngang lời tôi nói, từ đo những vụ án mất tích đều xảy ra trong mùa đông, năm ngoái có 5 vụ rồi đến năm nay có 4 rồi.

Tổng cộng có 9 vụ bắt cóc xảy ra và tổng nạn nhân là 18 người.

Đặc điểm chung là đều biến mất vào nửa đêm sau lê hội mùa đông do đó năm ngoái họ không có tổ chức gì hết sợ lại xảy ra thêm" nói đến đây không khí có phần im lìm, có lẽ do cả hai đang đi chơi ở đây với lại còn là trẻ vị thành niên.

"Vậy à, những đứa trẻ chỉ khoảng trên dưới 10 đến 15 tuổi mới bị mất tích thôi, haha" tiếng cười trông gượng gạo, để xoa dịu không khí Mira nói thêm " Những đứa trẻ ấy đều là trẻ ở trại mồ côi ở nhà thờ của một nhà quý tộc tài trợ trại đấy đổi lại những đứa trẻ sẽ học việc tại nhiều cửa hàng trong chợ của nhà quý tộc ấy ''

'' Một nguồn lao động miễn phí nhỉ, ông ta có bị nghi ngờ không ?

''

'' Không.

Vụ lần này là cháu ông ta mất tích vậy nên ông ta không bị tình nghi, hết những gì tôi biết rồi ''

'' Vậy à, bộ cô điều tra hay gì mà biết nhiều thế ''

'' Đâu có, chỉ cần để ý tí là biết hết mà '' cậu nói nhẹ bân của cô khiến anh có một suy nghĩ khác về cô.

Ngâm nghĩ lại thì khác với lúc anh từng biết quá nếu do tác động từ chủ tiệm thì kì đôi chút.

Thông qua lời kể chủ tiệm anh mới biết cô chả khác lúc cô gặp anh là bao đơn giản là anh biết một thứ khác về cô thôi.

Ash vẫn tò mò mà hỏi '' nếu cậu nhận ra một điểm mới giúp vụ án đột phá, cô có báo cáo không ''

Vẻ mặt cô ngẩn ngơ rồi nói câu không đầu không đuôi '' sẽ có nhưng có thể sẽ không, miễn là thỏa mãn được sự thật tôi muốn ''

Mira : Biết thế đủ rồi, biết thêm là mình chèo tường vào nhà người ta điều tra luôn đấy chứ.

Kể chuyện tốn khá khá năng lượng của Mira, cô rủ đi ăn kèo nữa với Ash còn ái ngại với sức ăn đó.

Cô đứng dựa vào tường quán cà phế nho nhỏ, tay cầm bánh mì sandwich trái cây gặm như con chuột cô nhét thức ăn vào mồn, đến bánh thứ 7 cuối cùng thảo mãn cô.

Ash lúc đó đã nghĩ sức ăn của mình chả thể đọ lại được cô.

Ngắm nhìn cô ăn, Ash muốn nhận xét những gì thay đổi trên khuôn mặt cô.

Mira nhỏ nhắn qua chiều cao, nhẹ nhành thông qua cách nói chuyện, luôn toát ra khí chất đừng lại gần tôi, điều đó không thay đổi là bao trong kí ức anh.

Như một con chim yến thanh bay giữa trời quang mang mùa xuân, có thể không cho người lạ bước vào danh giới bản thân lại chấp nhận những thứ xa lạ dần quen thuộc.

Thứ anh hiểu về cô vẫn quá ít, anh luôn muốn đóng vai trò bảo mẫu để tìm hiểu thí nghiệm 203 có bản chất gì, tính cách, sức mạnh, việc học hỏi làm con người rất quan trọng đối với sinh vật giả kim như Ash và Mira là vật quan sát thú vị

'' Sao chưa ăn xong vậy, Ash '' nhai miếng cuối cùng rồi, cô quay sang nhìn rủ đi qua mua đồ cho sư phụ rồi kết cuộc đi chơi sáng nay, vẫn thấy chiếc bánh trên tay Ash còn nguyên.

'' Tôi chỉ suy nghĩ chút chuyện ''

'' Ừm, giờ mua đồ xong rồi về ''

'' Về trước đi, tôi đi mua đồ thay cô ''

Thấy Ash ngỏ lời mua đồ dùm thì cô cũng đồng ý và về nhà.

Ash uống nốt cốc cà phê, nhìn lên phía trước anh bắt gặp một người mà chẳng thể ngờ tới, đôi mắt giãn nở nhìn vị thánh nhân trước mắt mình.

________________________________

Mira đi trên con đường vắng tan không một bóng người, đống đồ trên tay lỉnh kỉn che mất tầm nhìn cô.

Do không để ý nên đa vô tình và vào một người lạ trên đường, việc va chạm suýt ngã.

May mà người kia đỡ phía sau lưng cô giúp đứng ngay ngắn, định quay lại cảm ơn nhưng người lạ đó đã đi mất.

''lạ thiệt " đường này dẫn ra phía rừng nên chả mấy khi ma nào ngó đến.

Nghĩ rằng người đó chỉ lạc, cô không còn quan tâm tới.

Cô về tới nhà thì chả thấy cái cửa nhà đâu, ngó vào xem thấy Mash thảnh thơi nấu ăn.

Mash thấy cô về chạy ra đón giúp đỡ đống đồ trên tay.

Để đồ trên bàn, cô hỏi Mash cái cửa nhà ở đâu để cô mang ra sửa.

'' Anh để ở chỗ đó kia, mà anh xem những đồ này được không ''

''Được ''

Lúc cô đang sửa cái cửa thì anh trai nói hỏi một câu khá khó trả lời "sao chỉ cô mình em có thể đi ra ngoài, anh cũng muốn đến lễ hội chơi

Động tác cô dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào anh tìm cách gì đó xoa dịu đi tính hiếu kì của anh " nơi đó đông người dễ lạc nhau "

"Hể, vậy thì đợi ông về rồi cả nhà mình cùng chơi được không "

Cô quan sát khuôn mặt không một chút biểu cảm của anh.

Cô nghĩ việc nhốt anh ở trong nhà lâu như thế sẽ ảnh hưởng đến tinh thần anh.

Tính kế lại thì đi chơi vào tối kết thúc lễ chắc sẽ không sao, lúc đó mọi người tập chung vào quảng trường nơi lửa trại đang đốt.

"Đợi khi lửa được đốt mình sẽ đi chơi và mọi người đều đeo mặt nạ, cả anh nữa nhớ đeo lên đấy "

"Yaya, tuyệt em gái anh đúng là nhất "

Cô vẫn không quên dặn anh là tuyệt đối không được tháo mặt nạ xuống.

____________________________

bouns : Vivian và Ash

'' Bộ chủ tiệm rảnh đến mức tìm hiểu đủ loại trong số 302 người à ''

'' Không ta thấy nó đẹp nên đặt thế, ta tìm hiểu nhiều để tạo ra sinh vật giả kim như ngươi đó ''

'' Vây Ash nhận xét gì về Mira vậy "

''Tâm lí cô ấy mẫu thuẫn, không có tính cách cố định như thể có nhiều mặt tính cách "

"Cái này đúng nè, con bé đó luôn tỏ ra vẻ dè chúng và cảnh giác cao độ với người lạ nhưng lại chưa bao giờ từ chối việc họ mang đến cho cô những thứ gì "

"Khá dễ tiếp cận và nhanh chóng làm thân rất nhanh, còn cô ấy có thật sự đặt miền tin vào chúng ta thì chả biết nữa.

Mira có tính cánh cực kì mẫu thuẫn nữa "

Chật cả hai người hình như đang tự nói chính mình vậy 🙂))
 
[ Đn Mashle ] Cô Nàng Siêu Hướng Nội
Quay lại con đường 5


Mặt trời trưa ló dạng thì cô đã dậy rồi, nhìn căn phòng đầy quyển sách chưa cất lên kệ vẫn còn nguyên vị trí.

Ngồi lúc lâu trên giường thì cô mới chậm rãi bước xuống, cất gọn mấy quyển sách sang bên để đi rửa mặt cho tỉnh ngủ.

"Nên mặt gì đây " nhìn tủ quần áo xếp lộn xộn các đồ với nhau, cố gắng nhìn được một bộ tạm được trong thời tiếng mùa đông.

Một áo len to hoạt tiết đơn giản mang màu xanh bơ và quần dài màu trắng được rồi.

Bước khẽ ra ngoài để tráng đánh thức anh, căn phòng rét buốt trong sáng mùa đông.

Làm một cốc cà phê sữa nóng cùng đồ ăn thừa từ hôm qua là xong bữa sáng.

Trước khi đi ra ngoài, cô ghé qua phòng ăn mình một chút, ngó xem anh.

Khe khẽ bước vào phòng, nhìn vào trong thấy Mash vẫn còn ngủ ngon lành, cảm thấy an tâm nên cô mới ra khỏi nhà không quên nhắn gửi nhớ hoàn thành việt mọi ngày.

________________________________

Dùng chiều khoá dư phòng đi vào lối sau nhà thì thấy Ash đang ngáp ngắn ngáp dài.

"Chào buổi sáng " cô chào anh ta trước khi đi lên lầu gọi sư phụ, đáp lại chỉ là tiếng ngáp dài hình như vẫn chưa tỉnh ngủ.

Buổi sáng ấy vẫn như mọi khi, vẫn là gọi sư phụ dậy xong lại lau dọn qua cửa hàng.

Có lẽ khác là có Ash làm thêm chung.

Rồi rất nhanh lại đi ra ngoài, sư phụ cũng xuống tiện giải thích Ash đang đi đâu.

"Thằng Ash nó đi nhận nhiệm vụ từ thánh nhân kia với lại còn chuyện nữa, Oa~ " chưa nói hết câu sư phụ lại ngáp dài thêm tiếng nữa.

Hồi sau thông qua lời kể thì hiểu đái khái là : thánh nhân Kaldo muốn Ash nhận nhiệm vụ tìm thông tin về đứa con nuôi của nhà quý tộc, cụ thể hơn là xuất thân trước khi được nhận nuôi .

Nếu không nhận là tiệm bị bế lên điều tra các món đồ cổ trong cửa hàng vô gian có từ đâu.

Nó khá phiền nên đành nhận cho qua chuyện, Vivian thật sự không thích những việc có liên quan đến bộ pháp thuật.

"Con nghĩ họ coi trong mặt mũi nên sẽ không nhờ dân thương giúp ''

'' Mira, con quên rằng cửa tiệm vô danh này sẵn sàng nhận bất cứ nhiệm vụ nào miễn là trả cái giá tương xứng hơn nữa người yêu cầu là thánh nhân Kaldo, trưởng ban quản lí tài năng '' nói đến đây sự phụ dừng lại để cô tự nghĩa thêm.

Mira nghĩ lẽ nào Ash lại được nhìn thấy tài năng gì đó từ anh ta chăng.

Chẳng thể biết, dù sao không phải chuyện của cô nên không nghĩ thêm nữa.

Khiếm khi cửa tiệm có khách nên khá rảng dỗi, cô hay lật mấy cái tài liệu cũ và cả quyển sách cũ, dành thời gian đọc chúng.

'' Trông cửa hàng nhé ''

'' Vâng ''

Vivian cô nhắc Mira trông cửa hàng trước khi vào không gian làm việc của bản thân.

Căn phòng riêng mà cô chưa bao giờ đồng ý để đệ tử bản thân đụng đến.

Bên trong căn phòng đó, phải gọi là lộn xộn một cách trật tự.

Vivian lười để ý việc dọn phòng cho sạch dù sao sau một lần chế tạo gì đó lại không ngăn náp nữa.

Vivian : nó bừa thôi chứ không có dơ hay bẩn nha.

Cô gẩy đũa phép lên, miện câu thần chú khiến những đồ vật bên trong bay lỡ lửng.

Các đồ vật trong phòng bay lơ lửng giữa không trung, đặt những đồ vật mình cần xuống.

Công cuộc chế thuốc lần thứ 18.

Vung đũa phép lên, lấy đá màu xanh oliu ra rồi nghiền chúng thành bột rồi đổ vào trong vạc đang xôi màu xanh tím kì lạ.

Cận thẩn ghi chép lại phản ứng trong vạc, quả nhiên lại thất bại, một vụ nổ nho nhỏ thổi lên.

Suy đi tính lại vẫn phải đổ thứ đồ kia vào trong vạc, thật ra cũng không muốn lắm, cô vừa mới biến nên gần đây nên thôi.

Lần này là cánh hoa hồng đen, 'một món quà' không ngờ là lần này lại thành công.

Vivian tháo găng tay ra, nhìn bàn tay đang dần có nhiều hoa văn giống vết gương vỡ nhìn đến là kinh dị.

Thử đổ lên lọ thuốc mới chế, bằng cách thần kì.

Các vết ấy đã trở nên phai nhạt hơn, thấy điều đó lòng thâm hiểu dành vở kịch đã kết thúc.

________________________________

Bên này, Mira đang chật vật đối phó với vị khách khó tính, người không giỏi giao tiếp như cô thật sự đang khó khăn.

Vị khách là người già nên ăn nói chẳng rõ ràng gì cả, món đồ mô tả lại nghe trông kì lạ.

Cô trong lòng cô mong muốn có ai giúp đỡ và vâng cầu được ước thấy, Ash đã suốt hiện như vị cứu tinh giúp cô đối phó vị khách kia.

Nhờ thế cô có thể xủi sang một chỗ khác.

'' Bà ơi, bà đang muốn đồ gì ạ ?

''

'' Cái đồ mà, nó trông thế này trông thế kia ''

Trong mắt Mira hiện giờ, Ash là người hòa nhã, lễ phép, ăn nói chủ ngữ khác hẳn con quạ đen mà cô biết thường ngày mà cô biết.

Quả nhiên Ash xem như hiện thân của câu nói khách hành là thượng đế.

Vị khách nói thế mà cũng hiểu được rồi nhanh chóng lấy đồ ra cho vị khách ấy.

'' Ái chà, hôm nay là ngày may mắn rồi '' bà ấy cầm lấy nóm quà, miệng lẩm không ngừng.

Cô tò mò muốn hỏi rằng bà muốn tặng chiếc vòng tay cho ai à.

Định tiến bước dò hỏi thì Ash đã ngăn lại, ra hiệu đừng làm phiền khách hàng.

Cuối cùng vị khách đã bước đi với sự mãn nguyện trên khuôn mặt già nua đó.

'' Đây thật sự là người tôi biết sao '' lời nói từ trong suy nghĩ vô tình thốt ra chả khiến cho Ash chịu chút nào.

'' Nếu thật sự gặp một khách hàng tính nết kì quặc là tôi trở về thường ngày ý mà '' một câu đùa bỡn quật đáp lại cô.

Cô chỉ thở dài một hơi rồi lấy cho anh ta bữa sáng, biết trước anh ta chưa anh gì nên cô chuẩn bị rồi.

Ash vui vẻ mà ăn hết tiện miệng còn kể chuyện mình biết cho nghe. lời nói của anh cất lên trông khiến cho căn phòng yên bình hơn.

__________________________________________

Chào mừng ngày 2/9, ngày quốc khánh việt nam.

Tui đã trước một ít để mọi người biết rằng tui chưa có drop chuyện do lười mà tui đang chuẩn bị cốt chuyện cho phản chính và phản diện phụ, sau chương 4 tui đã bị bí một thời gian dài luôn và cốt chuyện phản diện đã sửa 3, 4 lần rồi, tiện thì tui chỉ giỏi viết chuyện theo hướng trinh thám thui nên sẽ có nhiều thứ khó hiểu.

Chuyện tui viết vui vui mà tui cảm thấy mình đầu tư dữ quá, có hay không mọi người hay đọc bị chán ạ, mình xin thêm cảm nhận để có ý tưởng mình viết ạ

Mà đây là art tui vẽ nhà, chúc mọi người vui vẻ

Tui mới luyện vẽ tay nên trong hơi xấu tí
 
Back
Top Bottom