có ý tưởng nên bắt đầu viết lại, nó sẽ khác rất nhiều so với lúc trước
____________________________________
Ừ thì, tôi đã nhận ra bản thân xuyên không vào bộ truyện Mashle, cái bộ mà tôi thích hồi xưa.
Cái nhân vật mà tôi xuyên vào lại chẳng có trong sách, là em gái song sinh của Mash.
Vậy nên, giờ ngày nào cũng bị ông bế lên đi đọc đủ loại thứ ma pháp và Mash bị bế đi tập luyện bởi mấy cục tạ to đùng.
Hazz... cuộc sống bây giờ thì có học đến chán.
'' em lại thở dài chuyện gì vậy ??'' Mash nghiêng đầu hỏi Mira
'' em tính đi mò ít thảo dược với nấm '' Mira đứng lấy dỏ và khoác áo choàng lên người và cận thận che đi đôi mắt ma nhẵn của mình.
Cũng không quên căn dặn, anh đừng đi đâu và không được khỏi nhà.
'' Biết rồi ''
Bình thường tôi hay ở nhà lắm, có ra ngoài mấy đâu bởi ông cấm đi ra hỏi rừng, lâu lâu lén đi được tí rồi về.
Vào năm 8 tuổi thì tôi cũng được phép đi do hơn, và không được phép đi ra hỏi rừng vậy đấy, tôi ra ngoài chỉ để tìm mấy cái thảo dược trong sách.
____________________________________
Trong rừng hiện tại đang là mùa mưa, nên có rất nhiều nấm mọc trong rừng và mọc số loại thảo mộc mọc vào mùa mưa, hơn nữa thứ cô cần tìm là quả tầm bóp không biết hiện giờ có mọc không .
Có điều mọc khá xa chỗ ở nên cô cứ mò dần dần bìa rừng, cuối cùng bị lạc luôn.
Cô ngồi trên một tảng đã nghỉ ngơi tìm cách qua về.
''Hay mình cứ ngồi đây để Mash tìm mình rồi bế về nhỉ, sẽ không bị mắng đâu ''cô tự nhủ như thế, Ông Rego thường mắng chứ không đánh mình chắc nghe cỡ hai tiếng là xong,
Mira bắt đầu lắng nghe tiếng động xung quanh bởi cô cảm nhận có động vật ở gần, tiếng động xuất phát từ bụi cây gần đó, cô chậm dãi tiến lên xem thử.
Cô cúi người xuống, dùng bàn tay gạt mấy cái cành cây bóng đen đó hiện ra.
'' hửm, chỉ là một con mèo '' bên cạnh đó là loại cây ngải cứu, có vẻ nó đã mò tới đây bởi loài cây này có khả năng cầm máu
Đưa tay chạm nhẹ vào vết thương của con mèo, vết thương tuy không lớn nhưng khiến nó bị mất máu khá nhiều nên giở bất tỉnh rồi.
Đang phân vân không biết có nên cứu không khi nó vần còn sống.
Đột nhiên, có bàn tay chạm vào vai cô khiên cô giật mình khoảng hốt.
''Ối dồi ôi, anh đang làm gì thế Mash '' đứng bật dậy như con lật đật
'' thấy đi lâu quá, nên mò theo''
'' có gì thì lên tiếng trước, không thì hù chết người ta'' vẻ mặt cá chết nhìn anh.
Mash không để ý mất tới vẻ mặt của em, cậu đã quen mỗi khi tới gần rủ con bé đi đâu đó chơi hay tập luyện thế nên cả hai thường hoạt động một mình.
Con bé hay xa lánh với người trong nhà, thường sống theo lý trí nên việc này không phải lạ.
Bỏ qua con em, cậu để ý con mèo đang nằm ở đó.
'' sao con mèo bị thương vậy '' lấy cành cây chọc chọc con mèo
''ai biết được '' quay người dời đi.
Nhìn đứa em lạnh lùng bỏ đi, là song sinh nên cậu hiểu cách nào kéo nó lại.
Mira theo suy nghĩ của Mash tuy có chút vô cảm nhưng nếu được con bé sẽ hiền dịu và giúp một chút.
'' vậy hả , giờ cứu nó thế nào đây '' bế con mèo vào lòng.
''...''
'' Phải ra ngoài hỏi khu rừng để tìm ông ''
Nghe thế, Mira quay phắt lại dặn cho ông anh một bài văn mẫu dài về sự nguy hiểm từ bên ngoài khi đã học thuộc lòng từ ông Rego, nếu anh mà ra ngoài sẽ ảnh hưởng tới chuyện mất.
Dù vậy với tính tốt bụng của mình Mash nhất quyết đòi cứu nó, xong cả hai quyết định cô sẽ vác mèo lên trấn để cứu còn Mash sẽ về nhà.
'Mình không nghĩ sẽ vướn vào con mèo này đâu mà hơn nữa...
Tìm ai mà cứu đây, đi vội quá ' Mira đứng ngẩn ngơ giữa đường thị trấn, lẽ nào lại giống như con mèo ở lúc trước sao.
Mình không phải Người giống Mash không tốt bụng và giúp người khác vô điều kiện còn ngây thơ nữa chứ, mình không giống anh...
Mình cảm giác sẽ yếu lòng trước người như Mash đúng hơn.
''nè nhóc con, để thêm tí nữa là con mèo ngỏm đấy''
''lại gặp lại nhóc rồi'' một chất giọng lạnh tanh vang lên
'' Hả"?!
một người phụ nữ rất cao đứng trước mặt cô, ấn là bởi cái khăn che gần hết mặt cùng với làn da tái nhạt, dáng người gầy gò.
Mira không biết nên trả lời thế nào với người lạ trước mặt.
Cô ấy đoán được phần nào về tính cách của con nhóc trước mắt, chỉ nhẹ nhành bế con mèo lên xem xét vết thương.
'' Vẫn còn cứu được, theo cô về cửa tiệm nào ''
'' ơ kìa, những sẽ không có tiền trả cô đâu''
'' sẽ có nhiều cách để trả đấy ''
'' Cô là ai vậy, sao lại giúp cháu'' Cô ấy không trả lời Mira mà đi trước.
Mira cũng không hiểu gì, mà chỉ còn cách lẽo đẽo theo sau người trước.
Theo cô thì trực giác mạch bảo người kia không làm hại cô.
Cửa tiệm mà cô đến là một nơi bán rất nhiều thứ, giống tạp hóa.
Cô ấy chỉ rằng ngồi lên ghế để đợi cô còn cô ấy đi vào bên trong.
Xét kĩ căn phòng có rất nhiều ngăn đựng loại đồ khác nhau bao quanh hai bên tường tạo nên sự kì dị giống như chủ nhân vậy, chỉ có chiếc đèn ở bàn thu ngân cuối phòng là sáng.
Nằm trong góc tối của chợ khiến nó u tối, chẳng ai ngó đến và cửa tiệm cũng chẳng có tên.
Ngồi trên chiếc ghế thì cô mới nhận ra đây là đâu, có một truyền thuyết về một cửa tiệm đáp ứng những gì mà khách muốn có, tùy mức độ mà chủ tiệm sẽ đáp ứng dường như sẽ không từ chối.
Điểm kì lạ ở đây là tiền không phải cách trả duy nhất ở đây, có nhiều cách chủ tiệm sẽ yêu cầu trả.
Một cửa tiệm bí ẩn không tên, không có cách gì để tìm cửa tiệm mà nó sẽ tự tìm khách hàng mà nó muốn.
Truyền thuyết là vậy, cô nghe kể từ ông khi nói rằng có lần cô bị ốm và trong vô thức lúc mà tìm thấy của tiệm, được cửa tiệm giúp nhưng ông chưa nói cái giá phải trả.
'' xong rồi nè nhóc con, nó tỉnh rồi nè '' đi ra cùng với con mèo, nó nhỏ bé nên chỉ một bàn tay là bế được rồi.
'' vậy con cần làm để trả tiền '' tiện tay bế mèo.
'' ừm, sao ta, tại ta đang rảnh với lại ta thấy con buồn '' cô ấy đi xung quanh một vòng Mira, rồi ngồi về bàn thu ngân.
"Nhìn con giống đang buồn vậy à" lấy tay nựng con mèo.
"Cái miệng đáo để thiệt, có vẻ nó chọn con làm chủ nhân rồi " cô ấy nhếch mép cười nhẹ không quên châm chọc một câu.
"Vậy hả, con không nghĩ thế đâu tại hồi đầu con đâu có định cứu nó"
' vô cảm thiệt' bản thân cô cũng chẳng nghĩ được con nhóc đó sẽ nghĩ thế.
Con mèo nghe hiểu nên đang tỏ vẻ giận dữ bằng cách gầm gừ.
Nhận xét chung thì không hẳn thế, chỉ là cái mặt như khúc gỗ.
"Vậy trả ta bằng cách hái cho ta mấy loại cây trong rừng nhé, nhìn con không giống người trong trấn "
"Cô toan tính ghê, vậy con trả bằng mấy cây ngải cứu nhé " đưa cho hai bó ngải cứu kịp lấy nếu không tìm được người giúp, vươn người đặt lên chiếc bàn cao hơn mình cái đầu.
"Cũng được, ta sẽ trừ nợ dần dần " lấy hai bó ngải cứu mà xem xét qua, loại này còn tốt hơn hàng chợ tự hỏi con bé lấy ở đâu một cuộc giao dịch không tệ.
"Tiệm cô bán gì vậy" nhìn ngó xung quanh nhỏ tự trong lòng vì tiệm này bí ẩn quá.
"Muốn gì cũng có, chủ yếu vẫn là thảo dược và bói quẻ ".
Mira đã gần đầu chào cô ấy rồi ra về và cô cũng mất cả tiếng để thuyết phục ông nuối theo đề nghị của Mash, ông chịu thua và đồng ý cho nuôi nhưng vẫn hỏi nó từ đâu ra.
Mira bịt miệng anh mình lại và trả lời thay, nếu nói thật hết sẽ phải nghe thuyết giáo từ ông.
Cô có ý định hỏi ông về cửa tiệm mà ông kể trên phố nhưng nhìn ông ngỡ ngàn nhìn con ma thú dạng mèo kia nên thôi.
Vì ông kể rằng bắt đầu có vài vụ mất tích nên nhắc rằng hai đứa cẩn thận.
'' Ta không muốn hai đứa bị thương và gặp nguy hiểm nên cẩn thận ''
''...
'' cô không trả lời gì chỉ im lặng nghe, Mash trả lời vâng dạ với ông.
____________________________________
Đã ba tuần trôi qua kể từ hồi đó, Mira sẽ tìm những loại thảo dược mà cô cần.
Có lần, Mira có hỏi cô có phải Rego từng là khách hàng của cô không, Vivian chỉ trả lời rằng cô đã quên.
Lâu lâu, cô ấy sẽ cho Mira đọc quyển sách và chỉ cô vài kiến thức mới.
Ví dụ như cho cô xem con quạ tên Ash là kết quả từ thuật giả kim, nó khiến Mira tò mò nhiều.
Để nói về bị chủ tiệm tên Vivian từ ' tùy hứng'' chính là bản chất của cô ấy, từ cách ăn nói cô ấy đã biết rồi.
Và hôm nay cô lại giao thuốc như mọi khi.
'' Tôi quay lại rồi đây'' đây cửa đi vào cửa tiệm, thành thục để chiếc rỏ trên bàn.
'' Cứ để, giỏ để ở đấy, nợ sẽ được trừ'' cái giọng nó lanh chanh như trẻ con có phần ngách quãng và thừa hưởng mỏ hỗn từ chủ nó.
''bao giờ cô về vậy ''
'' Ai biết, bà ấy cứ như thế, đi chơi, rồi đi chơi '' con quạ bắt đầu nói xấu chủ nhân nó một cách vô tư.
''Ái chà chà'' không biết từ lúc nào mà Vivian đã về mà nghe toàn bộ.
với ánh mắt nguy hiểm khi quyết định vặt lông con quạ và hai người chi chóe với nhau, Mira cảm giác mình đang tàng hình trước trận chiến của hai người kia.
Một tay cầm thảo dược mà xem xét và tay kia bóp cổ con quạ.
'' nhóc biết nhiều lại thảo dược mà ta chưa có thời gian tìm hiểu ghê ''
'' thì đọc trong sách là biết rồi mà, ông cho học nhiều lắm '' Do lo lắng cho hai anh em nên từ nhỏ cả hai đã học rất nhiều nhưng hiện tại cô không quá thích học.
''vậy à'' Nhìn cách nói chuyện là mối quan hệ gia đình là biết không quá tệ và đôi phần xa cách.
Vivian thường không nghe Mira kể gì về gia đình, nếu nghe kể là về con mèo đen tên Daimond gọi tắt là Dia.
Cô ấy đi vào chỗ kho sách phủi bụi mà mò ra một quyết sách cũ kĩ đưa cho Mira, nhỏ không hiểu sao khi chủ tiệm lại làm thế, nợ chưa trả hết.
'' Quyển sách này phủi bụi khá lâu, ta thấy con có tài năng viết nên tặng nè'' Vivian nhìn chằm chằm Mira, ánh mắt tràn đầy kì vọng dành cho viên ngọc thô cần mài dũa.
''Thế này thì...
Lại quá tốt rồi, có phần...'' giọng Mira đầy lo lắng khi cô ấy đối tốt với cô, theo kinh nghiệm kiếp trước, không ai lại cho không cái gì.
ánh mắt cô ấy nhìn thấu dáng vẻ này
''với điều kiện là kể ta nghe những câu chuyện con viết, với trẻ con thì đơn giản thế này được rồi''
'' dạ vâng ''cảm giác lo lắng cô đã giảm xuống
Đúng là có lần có kể cho Vivian về chuyện mình tự viết, cũng được khen dữ lắm mà con quạ kia lại chê là bà cụ non viết chuyện, phong cách viết không giống trẻ con lắm thế là ăn quạ vả từ chủ tiệm.
'' con cảm ơn nhưng cô...''
'' úi dời ơi, cứ nhận đi, bà cứ tặng thế có ngày tiệm phá sản mất, mà cũng thích thế----'' mở miệng không đúng lúc nên một đấm bay thẳng vào tường, cảm giác nếu từ chối thêm sẽ giống con quạ kia mất.
Nhỏ cảm ơn rồi đúng giờ đi về, lúc về nếu mệt mỏi thì kể ra ông nhóc nhất định sẽ nghe.
Nguyên văn lời cô ấy nói ra là vậy, có điều mở lòng để kể ra thì hơi khó, với cô thì kiểu phụ huynh như thế sẽ không thích nghe lời phàn nàn con cái.
Điều đó đã khiến Mira suy nghĩ khá lâu, về phần học hành thì cảm thấy giống 'mẹ', nhưng tình cảm lại khác rất nhiều, ông thật sự chưa từng phạt hay trách mắng quá nặng dường như cẩn thận để tránh tổn thương cô.
Hoàn toàn xuất phát từ tình yêu thương thật lòng.
''Mira, con dạo này đi vào rừng hơi lâu thì phải''
sau bữa ăn, ông ấy quyết định hỏi thăm Mira, lâu rồi ông không quan tâm đến con bé.
''dạ, con vào rừng khái thảo dược thôi'' bàn tay Mira nắm chắt áo, ánh mắt cúi xuống không nhìn vào ông
'' vậy à, con vẫn hoàn thành bài học ta giao chứ''
'' con vẫn hoàn thành tốt ạ, kết sẽ như ông mong muốn ''
Khoảng khắc vừa rồi, trong thoáng qua đã thấy hình bóng ông hồi xưa khi bị không đặt như kết quả mong muốn.
Cảm giác ấy ông có thể hiểu được ông không muốn con bé như thế.
Một bàn tay nhẹ nhành đưa tay ra, Mira lập tức co người lại do sợ dù bản thân không cảm nhận được đau bởi nó xuất phát từ kiếp trước việc ăn đòn đã là quá quen.
Nhưng bàn tay ấy lại nhẹ nhàng và ấm áp đến lạ như thể đang an ủi vậy.
'' con cảm thấy bài quá sức với con rồi,... con thấy bài cần học quá nhiều... cái gì cũng lo'' chỉ trong thoáng chốc, con bé đã nói ra.
''vậy à, ta xin lỗi nếu con muốn nghỉ ngơi hãy nói với ta nhé, đừng vội vàng quá '' bàn tay xoa xoa đầu nhỏ Mira
'' Ta sợ dành con sẽ giống ta lúc trước, ta muốn con học những thứ này để mong con có thể bảo vệ bản thân,... có lẽ ta đã quá vội vàng mà quên đi con muốn gì mà ép con học nhiều, xin lỗi Mira ''
tùy lời ông ấy ngắn gọn thiệt nhưng đủ với Mira rồi, cảm giác được thấy hiểu lắng nghe là thứ cô cần, thế đủ rồi.
Trong lòng cô vẫn khát khao tình yêu như thế.
chỉ thoáng qua thôi, Mira mỉn cười nhẹ.
_____________________________________
''Ái chà nhóc lại bị sao đây''
Vivian nhìn vết thương trên đầu gối Mira, ngườ bình thường sẽ cảm thấy rất đau còn nhỏ vẫn thờ ơ như không.
Vivian đặt nhỏ lên ghế quấn băng lại vết thương và cảm ràm việc cô không quan tới việc mình bị thương.
'' mỗi lần thế anh trai sẽ giúp tôi ''
'' Nhóc có anh sao giờ ta mới biết đó thằng bé đó có bất lực khi con thế nào không ''
'' anh tui chỉ băng bó vết thương chứ không nói nhiều như chủ tiệm nên... giờ ngừng nói nhé''
Sự im lặng bao trùng cả căn phòng đến mức con quạ Ash phải kêu lên để phá tan cái bầu không khi này, cái mỏ nhỏ lâu lâu tía lia cái là khiến mọi người im liền.
Vivian chỉ đàng xoa xoa thái dương, còn nhỏ kia thì đung đưa chân nhìn đầu gối được băng bó cận thận.
'' Bình thường đi cận thận mà nay sao bị thương vậy '' Ash lên tiếng chuẩn bị châm chọc với khoe việc mình ăn nói bình thường, giọng nó có thay đổi đâu, cái nết vẫn vậy.
'' tôi thử dùng loại phép dịch chuyển, kết quả ngã cái bụp '' cô dùng hành động mô tả lúc đó trong khá mặc cười.
'' biết ngay mà dù sao ngươi vẫn là con nít nên vẫn hâu đậu lắm'' con quạ đó vẫy cánh bản thân phụ họa châm chọc nhỏ
'' Ash không còn nói ngách quãng nữa hả '' Mira tò mò tiến lại gần Ash ngẩn đầu nhìn con quạ, ánh mắt của nhỏ giống như muốn mổ sẻ con quạ xem bên trong có gì khiến quạ đó không khỏi rùng mình.
'' Mira có thích giả kim thuật không '' Vivian ngồi xuống chỗ ngồi quen thuộc, nhìn vào con bé có cái mặt lấp lánh.
'' để nói về yêu thích thì thảo dược vẫn hơn giả kim thuật đó, nhưng tóm lại đều thích ''
'' vậy à, ta nghe nói có một loại thảo dược mới....'' Vivian ngừng lại một chút, đôi mắt hơi hướng về phía Mira, đứa trẻ tràng đầy hóa hức bởi sự tò mò...
Thật giống con bé đó hồi xưa.
Vivian mới chỉ có thả chút thông tin thôi mà con bé nhìn chung rất muốn đi.
Suy nghĩ con bé hiện lên trên hết huân mặt rồi.
Cô nghĩ lúc đầu sẽ mất thời gian thuyết phục con bé đi cùng mình, chắc do mình nghĩ sai về nết cứng đầu con bé rồi, nhìn chung nhật xét của mình của về con bé là 'tuy khó gần nhưng cũng không từ chối thứ mới' hợp làm đệ tử của ta rồi.
'' là gì vậy '' Mira nhảy lên vài cái để có thể gọi cô quay trở lại
mải suy nghĩ mà quên con bé vẫn còn ở đây
'' À, ta chỉ vừa mới nghe nói thôi, ngày mai hãy đi với ta đến xem nhé''
'' hể, tức là phải đi xa sao, nếu thế phải đi xa '' đối với Mira thì khá phiền đó.
'' Vẫn là ở trong khu rừng đó thôi ''
''Nếu vậy thì mai chúng ta đi nhé, nếu nó không rời hỏi khu rừng là được rồi''
.
nhìn vẻ mặt của Mira khiến cho Vivian đồng ý chỉ cho con bé hơn nữa cô cũng muốn xem khả năng sử dụng pháp thuật tới đâu dù cho có 1 vạch nhưng ma lực lại không đúng .
Chủ tiệm nhận ra khi con bé có thể giấu toàn bộ pháp lực và khí tứ giống bóng ma vậy, khi ở gần con bé mình nhận ra việc bản thân bị hút mất pháp lực, thứ từ ma quỷ con bé không phải quỷ nhãn, nên mình cần quan sát thêm. (lúc này Mira đã đi về nhà rồi )
Nếu vậy, ngày mai sẽ phù để đi.
Ghi chú đã được ghi lên quyển sổ thí nghiệm 302.
Ngày mai, tiệm sẽ giao cho Ash trông vậy.
_____________________________________
'' Ông ơi con lại đi nhé'' Mira dừng bước bên cửa quay người thông báo mình đi như mọi khi
''ừm, nhớ về nhà sớm nhé con và còn hoàn thành 'thực đơn' đó con '' Ông Rego nhàn nhã uống trà mà nhắc nhở nhẹ con bé.
Nhìn cảnh cửa đóng lại điều đó khiến cho ông liên tưởng đến khi con bé rời xa mình mà sống cuộc sống khác, đến một ngày nào đó sẽ nói cho con bé và anh nó về thế giới bên ngoài.
Ngấp một ngụm việc dạy dỗ không vội vàng được nên từ tốn và không được tức giận....
LẠCH CẠCH, tiếng cửa vỡ vang lên mà rìa khu rừng có thể xem là rìa khu rừng còn nghe được.
Bỏ qua những suy nghĩ trên Rego tức lắm mà thằng con ngoan ngoãn xin lỗi, tạm tha.
Nó không quên hỏi đứa em đi đâu, vẻ mặt khi biết Mira đi vào rừng trông khá lạ...
Nhưng cái cách nó gắn lại cửa trong khó coi qua nên bỏ qua.
Mình hẹn chị ấy ở cửa tiệm như mọi khi và lần này đi vào buổi sáng nên thành ra chợ có đông hơn mộ khi, cô chỉ hay đến tầm chiều nên ít gặp người hơn, cô dùng tay cận thận kéo mũ áo choàng xuống che hết huân mặt chắn ai được thì chắn.
Dạo này chợ đang nhộn nhịp về cửa tiệm kẹo mới đồng thời là vụ mất tích trẻ em gần đây.
Việc cửa tiệm nằm khuất trong bóng tôi thành ra sẽ đi lâu hơn,tuy thế vị trí đó lại có thể biết hết chuyện gì có thể xảy ra trong chợ.
Như mọi khi cô đẩy cửa vào cửa tiệm, tiếng vang lên báo hiệu cho chủ tiệm biết người đã đến.
'' Mira đến rồi à, vậy ta đi thôi''
Vivian mặt một bộ khác với mọi, trong tươi sáng hơn nhưng vẫn là chiếc khăn ren che toàn bộ mặt.
Phần áobên trên hở hai vai Chiếc váy sơ mi trắng vai hở nhẹ nhàng và kính phần ngực, kết hợp cùng nịt bụng corset đen ôm sát, thêm phần trân váy dài qua đầu một chút, tạo ra dáng vẻ trẻ hơn tuổi chủ tiệm ( Mira đoán thế ).
Còn Mira là bộ quần áo yếm và chiếc áo choàng dài qua vai, trông cô giống con trai hơn.
Chủ tiệm nhẹ nhàng bế Mira lên, cận thận để cô không rơi khỏi vòng tay lúc dùng phép.
Trước khi thi chuyển không quên rẳn Ash trông tiệm cẩn thận vào nếu không bà ấy sẽ nung chảy nó thàng khối sắt.
''Verschiebung '' thông qua câu phép, bên dưới chân cô hiện lên trận phép màu xám, dịch chuyển tới một khu rừng khoan.
'' đây là đâu '' Mira nhảy xuống người Vivian, nhìn ngó xung quan ở giữa một khu rừng rậm rạp nơi đứng là một bãi cỏ cao đến đầu gối, còn vài loại thảo dược cũng mọc quãng đấy nữa chỉ giữa bãi đấy trống này là có nắng.
'' là một phía bắc trong núi Idyllie, nơi này ít người đến nên không sao đâu'' Vivian ngồi xuống bãi cỏ bắt đầu thảo dược, ngâm nga vài loại thảo dược cần tìm.
'' Vậy là thảo dược cô nói đâu '' Mira ngồi xuống bên cạnh nhìn Vivian xem cô hái thảo dược.
'' À đây nè, tiện đưa tay ra ta làm chút thủ thuật '' Vivian đưa cho Mira một mảnh giấy ghi về thứ cô nói là loại quả tầm bóp, mảnh giấy lại ghi chi tiết hơn trong sách.
Thấy vậy, cô ngoan ngoãn đưa tay cho Vivian.
Chủ tiệm buộc lên tay mira sởi chỉ trắng, sởi chỉ trắng ma thuật dùng để đánh dấu nếu đi trong mê cung, có khẳ nối dài nhất định nếu buộc một vật cố định nào đó, sẽ dẫn bạn đến điểm cuối của sợi dây.
Vivian còn cận thẩn nhắc cô đừng rời khỏi khu phía bắc nếu không muốn gặp nguy hiểm, lý do thì đọc lại sách lịch sử là được.
Mira rời khỏi chỗ chủ tiệm đi riêng với điều kiện là nhớ chia 6 phần thảo dược tìm được.
Đi theo ghi chú quả thật là tìm được quả tầm bóp và còn rất nhiều, lần này tìm khiến Mira khá vui khi tìm được.
Lật mấy nhánh lá khác của quả tầm bóp, bất chật phát hiện ra một khóm quả tầm bóp màu lạ, không biết do sao khi màu rất khác kẻ xung quanh, một màu tím pha thêm chút đỏ trông giống quả của một loài của quỷ.
Định chạm tay vào xem thế nhưng tiếng rung lên của mặt đất, bước chân nặng nề của Một con quái vật lớn lao tới.
Phản xạ đủ nhạy để cô né ra cú đánh của nó, mặt đất chỗ cô đứng đã nứt toát cả ra.
Thứ trước mặt cô là một con quái vật giống thỏ nhưng lại cao lớn cỡ một con gấu, bộ dạng hung hãn nhăm nhe tân công tiếp như thể lý trí không còn.
Với Năng lực hiện tại hoàn toàn không đủ để đánh thắng được nó, chỉ còn cách chạy đến chỗ chủ tiệm cầu cứu.
Nghĩ thế, Mira đã vô tình đánh giá thấp năng lực của con quái vật trước mặt bởi nó dùng được PHÉP... dốc toàn lực mà né mấy đón đóng băng.
Bản thân bậy giờ chỉ một con dao ngắn, cố gắng lục lại kí ức trong đầu chợt một kí ức với chủ tiệm hiện lên ' Mỗi con quái vật đều có điểm yếu riêng hãy cố quan sát cách nó chiến đầu, nếu được phát hủy giác quan và thứ giúp nó chiên đấu'; Quan sát xung quang.
kết hoặc đã vạch ra, Mira dùng toàn sức để dụ nó tới cây cổ thụ lớn phải nhanh hết sức khiến nó lao theo.
Một bước lao thẳng lên cây cú bẻ ngoặc khiến chiếc sừng đâm lớn làm rung lắc cả cây nếu không cần thận là rớt xuống liền về phải cảm ơn mấy bài tập kinh hủng của Mash.
Ngay lúc nó chật vật cố gắng thoát ra, Mira nhảy xuống nhắm vào phía bên trái mà nhảy cùng lúc dùng đũa được mượn từ ông mà phóng ma lực, không phải câu phép mà đơn giản dùng pháp lực tụ lại mà phóng ra.
Sức mạnh đủ giúp con vật kia bật tỉnh mà ngã gục, cả gốc cây kia cũng bị bật ra.
'' Ha...
Ha... thắng rồi phải không '' Mira ngã thẳng xuống đất, không còn đủ sức để tiếp đất, đầu va mạnh vào, cả người loạng choạng mà gượng ngồi dạy
Miệng cô cứ co giật giống như nhoẻn mỉn cười, cả người cô có một cơn đau âm ỉ cảm giác giống như lúc rút cạn cả sinh lực, cơn đau tại sao cô lại cảm nhận được , cơn đau đến từ việc pha lực không ngừng gia tăng và không ngừng giảm xuống.
Cơ thể này không chịu đựng được việc giải phóng ma lực lớn như thế.
' Cảm giác như toàn thân sắp nứt ra vậy, nếu nó chết thì may rồi ' trái ngược với suy nghĩ Mira, nó bắt đầu gượng giận rồi.
Một thanh chói tai trong đầu, tiềng ù tai chẳng thể để cô nghĩ gì thêm.
Bớt chật, một bàn tay che đi đôi mắt của cô nó nhẹ nhành an ủi trạng thái bất ổn hiện tại .
Một pháp lực mạnh mẽ bao quang cô nàng giúp chấn áp ma lực Mira, ôm chọn cả người cô. tiếng động của một vật thể lớn đổ xuống, lúc này bàn tay dần thả lòng ra.
'' Nó chết rồi à'' trước mắt cô là con thỏ đã ngã gục xuống đất, ánh mắt vẫn trừng trừng nhìn cô, tiếng gầm gừ đã tắt hẳn.
'' Mình đi ra chỗ khác đi, còn lại ta sẽ xử lí '' Vivian nhẹ nhành bế Mira vào vòng tay của cô chỉ sợ rằng đứa trẻ kiệt sức tan vỡ như búp bế sứ, trong lòng không hỏi nói lời xin lỗi vì đến muộn.
Đặt con bé bên cạnh một dòng suối nhỏ chảy lách tách, Vivian lấy khăn tay cẩn thận lau vết bẩn trên mặt cô bé, chăm sóc cô bé nhỏ nhắn trước mắt.
Vết thương trên mặt đã được dùng phép chữa trị hoàn toàn không để lại vết sẹo.
'' Chủ tiệm có mắng con không '' Mira nghiên đầu nhìn chủ tiệm, người đang chăm soc cô, tự hỏi rằng cô có trách mình không, mấy quả tầm bóp đã bị phá hủy hoàn toàn.
'' Không đâu, ta chỉ đang nghĩ rằng tại sao nó lại suất hiện ở đây'' cô rơi vào trạng thái suy nghĩ của bản thân, giọng lẩm bẩm rất nhỏ.
'' tại sao nó ?
'' Mira không hiểu lời nói của Vivian, dù sao kiến thức cô ấy phong phú hơn mình nên nhận ra điểm kì là lẽ đương nhiên, bái cô ấy là sư phụ có sao không ta.
'' đáng lẽ ra..... nó bị phải bị tiêu hủy rồi...''
Cả hai đã tự mình chìm trong suy nghĩ riêng, không ra đã có những tiếng động đang tụ về nơi đây.
Mira sớm nhận ra nguyên nhân đến từ quả tầm bóp bản thân tìm được, thứ đó khiến chúng phát điên là ăn nhầm quả đó và tiếng động kia báo hiệu rằng không chỉ một con.
'' Mira, thứ con vừa gặp là ma thú, là những con quái vật đã chết chỉ còn lại bản năng trong người '' chủ tiệm đứng dậy sẵn sàng nghênh chiến với con thứ hai đang tiếng gần.
Lao ra từ trong rừng rậm là con quái vật tương tự, nó vẫn thế.
Đôi mắt trừng trừng màu đen tròng thể hiện bản năng hung dữ.
Bỏ lông đã nhuốm đầy máu đỏ, từ chiếc sừng trên đầu hiểu ra đã giết không ít người.
Không biết mình có đúng không, giọng gào thét nó giống đau đớn hơn là của con vật.
'' Blutdorn '' một tiếng nói nhẹ tên vang lên chẳng chút gì sợ hãi. những chiếc gai từ mặt đất đâm vào quái vật kia.
'' Cách duy nhất để giết chết chúng là phá tan tinh thể trong người chúng... yên tâm chúng chết rồi từ đầu rồi đây chỉ là bản năng '' Chủ tiệm hơi dừng lại quan sát biểu cảm Mira, trái lại với suy nghĩ cô bé sẽ biết cảm gì giống người bình thường, con bé hoàn toàn bình tĩnh vẫn giữ khuôn mặt vô cảm đó.
''Chủ tiệm đang muốn điều gì từ tôi sao '' Đoán được trong lòng cô ấy muốn tìm từ gì đó từ mình, cô ngược cũng đang đánh giá chủ tiệm.
Cách gọi chủ tiệm một cách lạ hiện ra một mẫu thuẫn giữa việc tin tưởng và từ chối.
Sự tùy hứng của cô ấy luôn mang đến những suy nghĩ kì dị cả bị mật mà cô ấy luôn giữ .
Chả biết có thật sự là điều tốt với cô không, từ việc giúp một cách kì lạ và bắt đầu mối quan hệ lợi dụng từ cô, đây là điều xấu nên tránh ra xa...
Đấy là người bình thương nghĩ chứ Mira vẫn thấy có lợi từ vụ của chủ tiệm là kiến thức là cô muốn.
Nói chung là tôi cũng muốn lợi dụng chủ tiệm nhiều lắm.
Từ lúc mình gặp con bé là thấy có điềm rồi, con vật mà nhỏ nhặt được là quỷ mèo, loài vật được sinh ra từ một thí nghiệm viên đá trên mặt là bằng chứng đó.
Quỷ mèo chỉ xuất hiện trước mặt người từng chết một lần, tại sao nó lại xuất hiện trước mặt con bé này.
Thể chất của con bé cũng bất thường và cả tài năng kia nữa...
Mình lại muốn tìm hiểu tri thức nữa rồi.
Thật sự đơn thuần là muốn tìm tri thức từ những điều mới lạ mà thôi, đó là lý do mình lập cái tiệm vô danh.
Hai tư tưởng lớn gặp nhau và trung tần số gặp nhau có khác, lo cho cái tương lai bộ chuyện ghê.
______________________________________
thật ra tui định viết chương này dài hơn mà lỡ hẹn với mọi người rồi nên đăng vậy
tôi còn suýt mất cái bản thảo dài 5442 từ nữa cơ, cũng may tui đã lưu nên máy tinh( hơi thói tim )