Khác [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,900
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
243335890-256-k778119.jpg

[ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
Tác giả: DngBi8041
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tình trạng: Đã hoàn thành.

_Yuriko:" Tên khốn Muzan ta thề trên cái tên này ta sẽ đem ngươi xuống địa ngục "
_Tsuyoshi:" Con điên kia ngươi nói câu này bao nhiêu lần rồi "
_Yuriko:" Con sói chết tiệt kia ngươi im mõm lại cho ta"

Tình tiết thế nào mn vào đọc sẽ rõ

Đây là tác phẩm đầu tay của mình mong mn ủng hộ

Nhớ like and comment cho tác lấy động lực nha 😘😘

Truyện này mình viết độc quyền chỉ có trên Wattpad và sẽ không đăng trên các web khác.



đn​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [BHTT] Hoa Nở Trong Đêm
  • [BĐVN] The Fallen One
  • [ OTPGấu] LNTxLT
  • Tiểu Cửu [ ĐMQL]
  • [Wind Breaker_Nii Satoru] Ấy?
  • [Onran]Chơi Bóng Cùng Anh
  • [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 1: Satsuki Yuriko


    Tôi tên Satsuki Yuriko là một nữ sinh cao trung bình thường.

    Năm nay 16 tuổi

    Ba tôi là Satsuki Maito, năm nay 44 tuổi, đúng như cái tên ông ấy vô cùng khoẻ, với đam mê môn thi đấu là karate.

    Với lượng thành tích cá nhân không nhiều của mình (6-7 cái huy chương vàng, hơn 10 huy chương bạc )( không nhiều đâu mà 🤣🤣🤣).

    Ông cũng mở cho mình một hội quán huấn luyện cho những ai muốn học sau khi ông kết thúc sự nghiệp thi đấu của mình.

    Mẹ tôi Satsuki Masami là một người phụ nữ trẻ đẹp với làn da trắng sáng hồng hào, luôn nở một nụ cười tươi trên gương mặt không tì vết.

    Thậm chí tôi còn ghen tị với vẻ đẹp ấy và tự hỏi " liệu đây có phải là một người phụ nữ đã có chồng và một con không vậy ?

    ".

    Trước bà làm cho một công ty thời trang nhưng sau khi lấy chồng thì bà ngoài làm nội trợ ra bà còn mở một của hàng kinh doanh nhỏ.

    Ngày hôm nay, sau khi tiếng trống trường vang lên báo hiệu kết thúc một ngày học căng thẳng và giáo viên lớp tôi nhắc chúng tôi :

    - Giáo viên:" Các em về nhà cẩn thận và nhớ làm bài tập mà cô đã dặn nhé ".

    - Học sinh:" Vâng ạ ".

    - Giáo viên:" Các em đi đường cẩn thận ".

    Sau khi tạm biệt giáo viên và mọi người trong lớp.

    Tôi vác cái xác mệt mỏi của mình vì học về nhà với cáu mặt như đứa đám.

    Sau 15' đi tàu điện, thì tôi cũng về đến nhà.

    Mở cửa và đi vào:

    - Yuriko:" Con về rồi ạ ".

    - Mẹ Yuriko:" Mừng con về nhà Yuri-chan ".

    - Yuriko:" Ba vẫn đang ở võ đường hả mẹ ?

    ".

    - Mẹ Yuriko:" Ừ .

    Ông ấy chắc cũng sắp về rồi ".

    Tôi vào nhà và thấy mẹ tôi đang nấu cơm nên tôi vào phụ mẹ một tay.

    Nên tôi hỏi:

    - Yuriko:" Mẹ có cần con phụ gì không ạ ".

    - Mẹ Yuriko:" Con ra cửa hàng tiện lợi mua cho mẹ thịt bò và nấm nha ".

    - Yuriko:" Dạ, con đi ngay đây ạ ".

    Sau khi thay bộ đồ học sinh bằng một bộ đồ thoáng mát thì tôi đi mua những đồ mà mẹ đã dặn.

    - Người thu ngân:" Của em hết 750 yên ".

    - Yuriko:" Dạ đây ạ "

    Sau khi mua đủ đồ mẹ dặn, đang trên đường về thì tôi đã gặp một cảnh tượng: một đứa bé đang chạy lao ra giữa lòng đường để nhặt quả bóng trong khi một chiếc xe tải đang lao đến với tốc độ cao.

    Ngay khi thấy cảnh tượng ấy, ngay cả bản thân tôi không hiểu vì sao mà đôi chân tôi - nó tự lao lên.

    - Mẹ đứa bé:" Con ơiiiiii !!!

    "

    Ngay sau khi nghe tiếng hét của người phụ nữ thì ngay sau đấy mọi người thấy hình ảnh của một cô gái tầm 15-16 tuổi đang lao lên đẩy đứa bé ra khỏi lưỡi hái tử thần.

    Nhưng cứu được đứa bé thì người không thoát được cái lưỡi hái ấy chính là cô.

    - Người qua đường:" Ai đó gọi cứu thương nhanh lênnnnn !!!

    "

    ~ Tại nhà Yuriko ~

    - Mẹ Yuriko:" Sao con bé về muộn thế nhỉ ?

    Ba nó à "

    - Ba Yuriko:" chắc con bé đang về thôi, mẹ nó đừng lo lắng quá ".

    Tiếng chuông điện thoại vang lên.

    - Mẹ Yuriko:" Moshi moshi nhà Satsuki xin nghe ".

    - Đầu dây bên kia:" Cho hỏi đây có phải là người thân của Satsuki Yuriko đúng không ạ ".

    - Mẹ Yuriko:" Dạ đúng rồi ạ.

    Tôi là mẹ của Yuriko đây, cho hỏi cháu nhà tôi bị làm sao ạ ?

    ".

    - Đầu dây bên kia:" Cháu bé hiện đang gặp nguy kịch vì tai nạn giao thông và ...."

    Nó như một tiếng sét đánh ngang tai khi bà nghe tin con gái mình gặp tai nạn giao thông.

    Bà không tin vào những gì mà mình vừa nghe thấy cho đến khi bà đọc đọc bản tin về "Một cô gái trẻ gặp tai nạn vì cứu một đứa trẻ hiện đang cấp cứu tại bệnh viên"

    Đến lúc này bà không kìm nổi nước mắt nữa.

    Những giọt nước mắt chảy nơi khoé mi mỗi lúc một nhiều.

    Giật mình nén lại nước mắt và vội vã bảo chồng lấy xe đi đến bệnh viện.

    ~ Tại bệnh viện ~

    Ba mẹ của Yuriko đã đến để gặp lại con gái của mình và thấy bác sĩ liền lại gần để hỏi phòng bệnh của con mình.

    Bác sĩ liền hỏi:

    - Bác sĩ:" Hai người là người thân của cháu gái tên Yuriko đúng không ".

    Ba mẹ Yuriko:" Vâng là chúng tôi đây.

    Cho hỏi con gái tôi thế nào rồi ạ ?

    ".

    Cả hai người đều vô cùng lo lắng cho đứa con của mình và luôn cố gắng níu giữ một cái hi vọng mỏng manh là con gái mình vẫn ổn.

    Nhưng mọi thứ đều đổ vỡ sau khi nghe những lời của bác sĩ

    -Bác sĩ:" Chúng tôi đã cố gắng hết sức "

    Vị bác sĩ thờ dài lắc đầu.

    Câu nó ây như một con dao cứa vào trái tim họ, là thứ phá tan những hi vọng của họ về sự bình an của đứa con gái.

    Họ mở cửa bước vào nơi người con gái đang nằm, với cơ thể lạnh lẽo.

    Họ khóc, họ đau buồn, họ trách ông trời lại lấy đi đứa con gái họ yêu thương nhất, trách bản thân mình vì không làm tròn bổn phận của một người làm cha làm mẹ.

    ~ Ngày hôm sau ~

    Đám tang của tôi được tổ trức với sự góp mặt của gia đình đứa bé đc tôi cứu hôm ấy.

    Học chia buồn cùng gia đình tôi và cảm ơn tôi vì đã cứu lấy con của họ.

    Còn mẹ tôi, bà ấy khóc nhiều lắm đến mức tôi thấy đôi mắt bà đỏ nên, người phụ nữ luôn nở nụ cười nay đã không còn hiện nên trên gương mặt ấy.

    Ngoài ra còn có họ hàng gia đình nhà tôi cùng thầy cô và các bạn đến để chia buồn cùng gia đình tôi.

    Bản thân tôi nếu như có thể tôi muốn nói với bà là " Con yêu ba mẹ nhiều lắm con cảm ơn hai người vì đã chăm sóc cho con và con xin lỗi hai người vì chưa báo hiếu được cho ba mẹ mong hai người đừng buồn nữa mà hay vui vẻ mà sống tiếp."

    - Yuriko:" Nếu có kiếp sau con muốn được làm con của hai người "

    Rồi linh hồn tôi tan biến mà không biết rằng đây là khởi đầu cho một cuộc sống mới đầy niềm vui nhưng cũng đầy đau buồn mà tôi sẽ gặp trong tương lai .

    ~Hết chương 1~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 2: Cuộc sống mới


    Trong một thôn nhỏ có một cô gái tầm 12-13 tuổi mặc một bộ đồ bị rách và vá nhiều chỗ đang chạy trốn khỏi một người đàn ông lực lưỡng.

    Cô gái ấy không ai khác chính là tôi - Satsuki Yuriko.

    - Người đàn ông:" Con nhãi khốn nạn kia lần này đừng hòng thoát khỏi tay ông 🤬🤬🤬".

    Có người sẽ hỏi tôi là tại sao tôi lại bị một người đàn ông đuổi.

    Hề hề tại vì tôi lấy trộm đò ăn của ổng nên thành ra tôi rơi vào tình cảnh này.

    ~ Mấy ngày trước ~

    Tôi giật mình tỉnh dậy như kiểu tôi vừa thấy dậy sau cơn mê.

    - Yuriko:" Không phải mình đã chết rồi sao ?.

    Tại sao mình lại ở đây ?.

    Đây là đây ?.

    "

    Rất nhiều câu hỏi hiện ra trong đâu tôi nhưng tất cả đều đã bị hoãn lại bởi 1 tiếng kêu ré lên trong không gian.

    Tôi bất giác đỏ mặt vì nơi phát ra tiếng kêu ây không ở đấu khác đó chính là "cái bụng đang than vãn" của tôi.

    Tôi quyết định dừng việc suy nghĩ lại và tìm hiểu xem tôi đang ở đâu và tiện thể tìm thức ăn luôn.

    Tôi nhìn,đi xung quanh và đoán được mình đang ở một ngôi làng nghèo.

    Nhìn phong cách nhà cửa tôi thấy nó giống với kiểu xây nhà truyền thống của nhật.

    Mọi người đều mặc những bộ yukata khác nhau đang đi trên đường.

    Đi được một lúc tôi nhận ra mục đích của bản thân là gì khi đi tìm hiểu sung quanh đó là " tìm đồ ăn " tôi đói sắp ngất rồi 😭😭😭.

    Đi thêm được một đoạn tôi ngửi thấy mùi thịt nướng.

    Không suy nghĩ nhiều tôi lập tức đi theo tiếng gọi của đồ ăn."

    Đồ ăn ơi chị tới ngay với em đây 🤤🤤🤤 ".

    Tìm thấy nơi phát ra mùi thơm, tôi bắt gặp một quán đang nướng thịt, định đi vào mua nhưng nhận ra là bản thân lại không có một xu dính túi.

    Nhìn mặt ông hằm hằm như vậy tôi đoán chắc kèo là ổng không cho tôi xin 1 xiên thịt nướng đâu.

    Tự nhiên 1 ý tưởng táo bạo đã nảy nên trong đầu tôi " đó là...............

    Tôi sẽ ..................

    Mặt dày lên xin ăn ".

    Nghĩ là làm tôi bước lên và bảo.

    - Yuriko:" Oji-san có thể cho cháu xin 1 xiên thịt được không ạ ?

    Từ sáng đến giờ cháu chưa được ăn gì ạ.

    Cháu đói lắm rồi ạ.🥺🥺🥺".

    Người đàn ông nhìn tôi và đáp :

    - Người đàn ông:" Cút ngay chỗ bố đang làm ăn trước khi tao bực lên ".

    Tôi giật mình và bỏ chạy sau khi nghe người đàn ông đó gắt lên.

    Chạy đủ xa thì tôi cảm thấy mệt quá nên ngồi nghỉ lấy sức.

    Vừa tỉnh dậy ở một nơi xa lạ, vừa đói vừa khát lại kiệt sức.

    Nhưng không vì thế mà tôi nản lòng.

    Tôi tự nhủ với bản thân.

    - Yuriko:" Mày phải cố nên Yuriko, ông trời đã cho mày một cơ hội sống thêm một lần nữa thì mày không được để lãng phí nó.

    Cố nên !!!

    "

    Vô vài cái vào mặt cho tỉnh tôi quyết định đi tìm thứ ăn tiếp.

    Nhưng đi được một lúc thì cái mùi thịt nướng lại sộc vào mũi tôi.

    Không thể kiềm chế cái đói của bản thân nên tôi nảy ra ý định ăn trộm.

    Đợi người đàn ông không để ý tôi lao nhanh vào lấy trộm vài xiên thịt để ăn.

    Bản thân tôi đang cảm thấy may mắn vì ông ta không phát hiện ra tôi.

    Ăn xong tôi vào rừng vì tôi nghe thấy tiếng suối tiện thể uống nước cho đỡ khát.

    Đến nơi tôi hơi bất ngờ vẻ đẹp của núi rừng nơi đây.

    Đi đến bên dòng sông nhìn thấy thân ảnh của môt cô gái 12-13 tuổi đang hiện trên mặt nước.

    Một cô gái với làn da trắng hồng tuyệt đẹp, đôi mắt to tròn màu nâu mái tóc cô có màu xanh của biển và chuyển dần thành màu tím.

    ( Hình ảnh tưởng tượng )

    Ngắm bản thân chán chê rồi cô nhận ra là trời đang tối dân và cô lại không có chỗ ngủ.

    Nên cô đành thở dài và chịu khó ngủ một đêm trong rừng vậy.

    Cuộc sống mới của cô cứ tiếp diễn như vậy trong nhiều ngày tiếp sau đó.

    Hôm nay tôi không lấy trộm thịt nướng của ông ta nữa.

    Bản thân tôi cũng thành công dựng cho bản thân một cái lều nhỏ bằng cành cây và rơm, ngay cạnh bờ sông nơi tôi tim thấy.

    Ở dưới sông cũng có cá nữa nên tôi ít lo lắng mỗi khi đói nữa.

    Đi dạo quanh làng, vì tôi hiện tại đang rảnh và không có gì chơi.

    Không biết có phải tôi bị ngáo hay không mà tôi lại viết mấy cái phép tính toán để giết thời gian.

    Cho đến khi xế chiều tôi đứng dậy và quyết định đi về nơi ở của bẩn thân, và đi tìm thức ăn mà không biết những gì mà bản thân mình đã làm đều bị một người đàn ông nhìn thấy.

    Ở chỗ cô:

    - Yuriko:" Tối nay ăn gì đây ?".

    Tôi thử vào rừng xem có gì để ăn không, thì tôi tìm thấy một số trái có thể ăn được.

    Tiếp đó tôi lấy que dài và nhọn.

    Được một lúc tôi xiên được 2 con cá nhưng vối tôi như vậy là đủ.

    Ăn xong tôi quay lại chỗ cái lều và đi ngủ

    Tôi ngủ không biết trời đất gì hết, cho tới ngày hôm sau.

    ~Hết chương 2~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 3: Gia tộc Ubuyashiki


    Dạo gần đây trong ngôi làng tôi đang ở, tôi có nhìn thấy một vài người đàn ông cùng phụ nữ mặc đồ đẹp đang đi bộ trên con đường làng những người mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy suất hiện ở đây.

    Dẫn đầu là một người thanh niên tầm 20 tuổi, mà theo đánh giá của tôi là khá điển trai đấy.

    Tôi tự hỏi " họ là ai ?

    Tại sai lại có mặt ở đây ?".

    Ngay lập tức hình ảnh những người giàu có dùng khả năng của gia tộc mà bắt nạt người khác thậm chí là giết người.

    Vì sao tôi có những suy nghĩ này "suy cho cùng tôi đang sống trong thời đại xã hội Nhật Bản ngày xưa mà".

    Đang mải suy nghĩ miên man mà không biết rằng họ đang nhìn mình.

    ~ Góc nhìn của người con trai ~

    Tôi tên là Ubuyashiki Kiyoshi là con trai trưởng người đứng đầu trong gia tộc.

    Tôi hiện tại đang đi dạo trên đường của một ngôi làng nhỏ, đáng lẽ ra hiện tại tôi phải học cách để tiếp quản cả gia tộc khi tôi kế thừa cái chức ấy từ cha tôi.

    Nhưng tôi đã thành công xin cha tôi được một lần ra khỏi gia tộc để đi tham quan.

    Về phần gia tộc tôi, thì học làm nghề thương nhân kinh doanh.

    Có thể nói do may mắn mà những vụ làm ăn của cha đều thu được lãi, từ đó gia tộc Ubuyashiki của tôi ngày càng giàu có cũng như có được tiếng tăm nhất định.

    Quay về phần tôi, hiện tại đang dạo bước trên con đường tôi có bắt gặp một đứa trẻ với đôi mắt nâu to tròn nàn da trắng cùng mái tóc chuyển mày từ xanh đến tím nhẹ ở đuôi tóc đang đi ngang qua tôi.

    ~Quay lại Yuriko~

    Sau khi kết thúc suy nghĩ thì tôi không suy nghĩ nữa mà trong đầu tôi đang có một phi vụ mới rồi.

    Hề hề đó là những cây thịt nướng của người đàn ông đó.

    Tôi không thể chỉ ăn mỗi cá nướng được.

    Tôi quyết định đi thực hành phi vụ luôn bỏ qua việc "người con trai đó là ai ?

    " Vì hiện tại tôi đang đói.

    Đến nơi tôi nhìn những cây thịt nướng đang bốc ra một mùi hương quyến dũ tôi.

    Tôi bất giác ực một ngụm nước miếng, tôi cẩn thận từng bước tiến lại gần sao cho người đàn ông kia không thấy được mình.

    Đợi người kia quay người đi lấy đồ thì tôi nhanh tay nhanh chân vớ lấy vài cây xiên thịt mà không biết đến cả quá trình từ đầu tới cuối đều bị người con trai ây nhìn thây hết"

    ~Góc nhìn của Ubuyashiki Kiyoshi~

    Khi nhìn thấy cô bế ấy tôi bất giác đi theo, tôi tự hỏi cô bé với mái tóc chuyển màu từ xanh đến tím nhạt ấy là ai?

    Thế nên tôi quyết định đi theo xem thế nào.

    Bất ngờ tôi thấy cảnh cô gái ăn trộm thịt nướng của một người đàn ông.

    Đi theo một đoạn nữa tôi quyết định lên tiếng làm quen:

    - Kiyoshi:" Trẻ con đi ăn trộm là không tốt đâu nha !!! 🙂🙂🙂".

    Nói xong câu đấy cô bé hét nên và quay lại nhìn tôi.

    ~Góc nhìn Yuriko~

    Sau khi thành công lấy vài xiên thịt thì tôi đang tìm một nơi nào đó để nghỉ ngơi và thưởng thức thành quả của mình.

    Đột nhiên có tiếng nói vang nên làm tôi hoảng hốt giật mình quay lại nhìn:

    Người con trai:"Trẻ con đi ăn trộm là không tốt đâu nha !!!"

    Tôi nghe thấy và hét lên rồi quay lại nhìn người con trai.

    Tôi nhận ra đó là người con trai mà tôi nhìn thấy vừa nãy.

    Tôi tự hỏi "Tại sao anh ta lại có mặt ở đây?".

    Đang miên man xuy nghĩ thì đằng ấy nói:

    Người con trai:"Đừng sợ anh không làm gì em đâu, anh tới làm quen, anh tên Kiyoshi, Ubuyashiki Kiyoshi, còn em ?".

    Khi nghe người con trai nói sẽ không làm gì tôi thì tôi vẫn không buông lỏng cảnh giác vì nếu lơ là là tôi không biết sẽ bị làm sao đâu.

    Nhưng tôi vẫn đáp lại người con trai ấy:

    -Yuriko:" Em tên là Yuriko, Satsuki Yuriko ạ!!".

    Anh ta lại gần nói truyện với tôi và hỏi về thân phận của tôi và tại sao tôi lại đi ăn trộm.

    Tôi thở dài một hơi và kể cho anh ta biết tôi là trẻ mồ côi sống lang thang và thi thoảng mới đến quán của người đàn ông kia để lấy trộm.

    Anh ta có vẻ không ngạc nhiên mấy, mà cũng đúng thôi vì xã hội nơi tôi sống thì cũng không thiếu cảnh giống như tôi.

    Nói chuyện được một lúc thì Kiyoshi nói với tôi:

    - Kiyoshi:" Thế em có muốn đến nhà anh sống không?".

    Nghe xong câu hỏi tôi giật mình và trả lời:

    - Yuriko:" Hả!!! tại sao anh lại hỏi vậy ?".

    - Kiyoshi:" Anh không nói là bao ăn ở đâu chỉ cần em làm những công việc dọn dẹp thôi đổi lại em sẽ có một chỗ ở ổn định và không cần phải tìm thức ăn như bây giờ nữa sao nào được không.😏😏😏".

    Khi nghe xong tôi bất ngờ và cảm thấy vui vì nay tôi không cần phải chịu cảnh lạnh lẽo mỗi khi đêm xuống, phải lo cái ăn mỗi ngày nữa.

    Nên tôi hỏi lại :

    - Yuriko:" có thật không anh ?, Có thật là em sẽ có một chỗ ở và đồ ăn đúng không ạ ?".

    - Kiyoshi:" ừ là thật chỉ cần em làm việc chăm chỉ là được

    😁😁".

    - Yuriko:" thật ạ vâng em sẽ cố gắng ".

    - Yuriko:" vậy từ nay nhờ anh chiếu cố em!😭😊😊".

    Vậy là tôi đi theo anh ấy đi đến gia tộc Ubuyashiki mà không biết rằng đây là nơi khơi mào một cuộc chiến khốc liệt kéo dài cả ngàn năm.

    ~Hết chương 3~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 4: Những ngày đầu và người bạn mới!


    Sau khi cùng anh Kiyoshi đi về gia tộc Ubuyashiki thì tôi mới nhận ra là nó lớn lắm.

    Tôi được giải thích một số luật lệ quan trọng.

    Nắm bắt được một số điều quan trọng tôi được đem đi tắm để tẩy rửa bản thân cho sạch sẽ.

    Hiện tại, tôi được chị giúp việc đưa đi tắm.

    Cái cảm giác được ngâm mình trong làn nước ấm áp nó làm tôi nhớ đến những ngày tháng còn sống ở kiếp trước.

    Nhưng những điều ấy đều bị tôi loại bỏ để tập trung vào cái cảm giác khoan khoái này.

    Đang tận hưởng thì tôi nghe thấy tiếng chị hầu gái gọi mình.

    - Chị hầu:"em cảm thấy thế nào, nước có ấm không?"

    - Yuriko:"dạ có ạ nó vừa rồi ạ".

    - Chị hầu:" vậy thì tốt rồi, khi nào tắm xong thì mặc đồ chị để ở ngoài nhé".

    - Yuriko:" dạ vâng ạ".

    Sau khi tắm xong và mặc đồ chị hầu gửi thì tiếp ngay sau đó tôi được chị dẫn đi ăn.

    Khi đến nhà bếp bỗng tôi nổi hứng muốn làm một món gì đó để mời chị hầu như để cảm ơn vì chị đã giúp tôi.

    -Yuriko:" eto em có thể mượn nhà bếp một lúc được không ạ?"

    -Chị hầu:" em muốn nấu cái gì à"

    -Yuriko:"em muốn nấu một món như để cảm ơn chị đã giúp em".

    Sau khi nghe tôi nói vậy thì chị chỉ cười và gật đầu đồng ý cho tôi mượn nhà bếp.

    Tôi nhìn xung quanh để xem tôi có thể nấu được gì và rồi tôi quyết định nấu tempura, shushi và cà ri.

    Quyết định món định làm tôi bắt tay vào nấu.

    Trong một gian bếp tiếng các dụng cụ nấu ăn, tiếng xèo xèo của đồ chiên, tiếng sôi của nồi cà ri.

    Những âm thanh ấy đã hoà vào tạo thành một bản hoà ca

    Tôi luôn tập trung và không thèm để ý xung quanh các chị hầu gái đã tập trung nhìn và ngửi mùi hương hấp dẫn từ những món ăn tôi làm.

    ~Góc nhìn của mọi người và Kiyoshi~

    Mọi người đều bàn tán về những món ăn mà tôi làm và kì vọng vào nó.

    Trong lúc ấy, Kiyoshi đang đi dạo trong phủ thì thấy một nhóm người hầu đang chụm đầu tập trung ở cửa bếp.

    Vì tò mò mà Kiyoshi vào hỏi xem vì sao không đi làm việc mà lại đứng đây.

    -Kiyoshi:" các người không đi làm việc đi mà lại đứng đây ak ?

    Mà có cái gì trong đó mà các người nhìn tập trung thế ?".

    Mọi người đều nói về cô gái mà Kiyoshi mang về hôm nay làm anh cảm thấy ngạc nhiên vô cùng, anh cũng nhòm vào xem.

    Khi nhìn vào đập vào mắt anh là hình ảnh một cô gái với mái tóc xanh chuyển dần sang tím nhạt đang có hành động vô cùng thành thục trong việc bếp núc.

    ~Góc nhìn của Yuriko~

    S

    au một khoảng thời gian nấu ăn, tôi nêm nếm lần cuối cho vừa miệng.

    -Yuriko:" yoshi vậy là được rồi"

    Dù tôi cảm thấy nó vừa miệng rồi nhưng vẫn cảm thấy lo lắng sợ không hợp khẩu vị của mọi người.

    Chợt tôi cẩm thấy có ánh mắt của nhiều người nhìn tôi nên tôi nhìn ra ngoài cửa.

    Tôi thấy có nhiều người đang đứng trước cửa bếp nên tôi gọi mọi người vào luôn, và ngạc nhiên vì trong đó có cả anh Kiyoshi.

    -Yuriko:" mọi người vào ăn cùng cho vui em nấu nhiều lắm"

    Anh Kiyoshi và mọi người bươc và sáng mắt khi nhìn những món tôi làm.

    ( Hình ảnh minh hoạ )

    Thấy tôi bảo vậy nhưng không ai động đũa vì có sự của cậu chủ Kiyoshi.

    Thấy tình hình như vậy Kiyoshi lên tiếng.

    -Kiyoshi:" Mọi người vào ăn đi ".

    Nói xong anh chủ động gắp một miếng tempura lên.

    Một miếng ấy như đánh thức vị giác của người ăn bất giác anh gắp thêm miếng nữa bỏ vào miệng, và cảm thấy thoả mãn khi được ăn một món ngon.

    Mọi người đều nói chuyện vui vẻ và khen món ngon do Yuriko làm.

    Sau một lúc mọi thức ăn đều hết và hiện ra một bộ mặt thoả mãn.

    Khi đã dọn dẹp hết những bát đũa thì tôi ra ngoài và gặp được anh Kiyoshi.

    Kiyoshi thấy Yuriko bước ra khỏi bếp liền tiến lại nói chuyện.

    -Kiyoshi:" những món ăn hôm nay ngon lắm 😊😊😊"

    -Yuriko:" anh thích thì hay quá có gì lần sau em lại nấu cho ăn 😄😄😄".

    -Kiyoshi:" không cần có lần sau đâu.

    Anh muốn ngày nào cũng ăn món do em làm dù gì em cũng là người hầu ở đây mà 🙂🙂🙂".

    -Yuriko:" vậy ngày nào em cũng sẽ nấu cho anh ăn".

    -Kiyoshi:" vậy nhờ em chăm sóc anh".

    -Yuriko:" em cũng vậy ".

    Sau hôm ấy ngày nào tôi cũng nấu cho anh Kiyoshi ăn.

    Mọi thứ đều bình thường cho đến khi tôi gặp một người.

    Hôm nay sau khi tôi thức dậy làm đồ ăn sáng cho Kiyoshi thì tôi bắt đầu làm những công việc như quét dọn sân, lau nhà, giặt quần áo.

    Tôi bắt gặp một người, đó là một người con trai có vẻ cùng tuổi với tôi thấy vậy tôi liền hỏi chị hầu đứng cạnh tôi về cậu ấy.

    -Chị hầu:" ak người đó ak.

    Đó là Ubuyashiki Muzan do bị mắc một căn bệnh lạ lên cả cơ thể không được vận động mạnh".

    -Yuriko:" thì ra là vậy"

    Đang nói truyện thì đột nhiên Muzan đứng lên nhưng chỉ đi được một đoạn thì lại ngã xuống, thấy vậy tôi vội chạy lại để đỡ Muzan lên.

    Tôi bảo chị hầu là đỡ cậu ấy vào nghỉ còn mình thì đi vào trong bếp nấu một chút cháo cho Muzan.

    Sau khi nấu cháo xong tôi mang ngay khi nó còn nóng hổi để cho cậu ăn bồi bổ sức khoẻ.

    ~Góc nhìn của Muzan~

    Tôi là Ubuyashiki Muzan là người thuộc tộc Ubuyashiki nhưng khác với mọi người trong gia tộc, ai cũng có một cơ thể khoẻ mạnh còn tôi thì chỉ có một cơ thể yếu đuối đầy bệnh tật.

    Nhiều lúc tôi cảm thấy mình lên chết đi cho đỡ phiền phức vì bản thân mình chỉ là một gánh nặng cho gia tộc.

    Một hôm khi tôi ngồi ngoài hiên hóng gió thì tôi nổi hứng muốn đi bộ nhưng khi đi được vài bước thì tôi ngã xuống.

    Cùng lúc ấy có hai người hầu chạy đến chỗ tôi đỡ tôi dậy và đưa tôi vào phòng nghỉ ngơi.

    Tôi thấy một người con gái có vẻ cùng tuổi với mình, cô gái đó bảo sẽ vào bếp nấu cháo cho tôi.

    Tôi bất ngờ khi gặp một người mà mình không hề quen biết lại quan tâm mình đến vậy.

    Tất cả mọi người trong gia tộc và người hầu đều thấy ghét tôi vì tôi yêu đuối vô dụng chỉ là gánh nặng cho mọi người.

    Liên miên trong suy nghĩ của mình thì tôi thấy cô gái ấy đi về chỗ tôi và bát cháo đang hi hút khói.

    ~Góc nhìn của Yuriko~

    Sau khi nấu cháo xong tôi mang cháo đến chỗ Muzan và hỏi thăm xem cậu có làm sao không.

    -Yuriko:" ngài cảm thấy trong người thế nào rồi ạ"

    -Muzan:" ngươi là ai và tại sao lại quan tâm đến ta như vậy "

    -Yuriko:"xin tự giới thiệu tôi là Yuriko, Satsuki Yuriko ạ, ngài có thể gọi tôi là Yuriko ạ.

    Tôi mới về đây làm người hầu mấy ngày nay thôi mong ngài chiếu cố"

    Sau khi hỏi thăm thì tôi cho ngài ăn cháo và để ngài nghỉ ngơi còn mình đi làm nốt công việc mà mình còn dang dở.

    Từ đó mỗi ngày tôi đều làm một món điểm tâm đem đến cho Muzan.

    Ngài ấy cũng bớt nghi ngờ tôi hơn và coi tôi như một người bạn.

    ~Hết chương 4~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 5: Chúa quỷ ra đời và con quỷ đầu tiên


    Đã được 5 năm kể từ khi đến thế giới này, sống và làm việc tại gia tộc Ubuyashiki.

    Hiện tại tôi - Yuriko năm nay đã 18 tuổi rồi, vẫn là một cô gái chăm chỉ làm việc.

    Hiện tại anh Kiyoshi đã 25 tuổi và đã lấy vợ và sống một cuộc sống hạnh phúc.

    Còn về cậu chủ Muzan thì haizz, ngài ây ngày càng yếu đi giờ đây chỉ có thể nằm trên giường bệnh mà thôi.

    Hôm nay, như bao ngày khác tôi đến thăm ngài cũng như cho ngài ăn xong thì tôi xin phép vì thầy thuốc của ngài đã đến.

    -Yuriko:" xin phép cậu chủ, thầy thuốc của ngài đã đến rồi"

    - Muzan:" ừ ta biết rồi".

    Tôi vẫn không hiểu tại sao vị thầy lang kia lại đến khám cho Muzan vào lúc muộn như vậy.

    Nhưng tôi lại lắc đầu cười và nghĩ " chắc sẽ ổn thôi mà "

    Cũng được một lúc kể từ khi vị thầy lang kia đến đến lúc này tôi cũng làm xong hết những công việc được giao cho và chuẩn bị về phòng nghỉ.

    Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng hét của nhiều người phát ra từ khu phòng của Muzan.

    Tôi lập tức chạy đến đó xem cái chuyện gì xảy ra, gần đến nơi tôi ngửi thấy mùi máu trộn trong không khí nó đậm tới mức tôi bịt mũi lại.

    Đến nơi trước mắt tôi là hình ảnh của một thanh niên đang đứng trên nền đất, xung quanh anh ta có rất nhiều người chết trên tay hắn còn có một cánh tay của ai đó nhìn có vẻ bị gặm một cánh nham nhở.

    Có vẻ như suy nghĩ của tôi đã đúng hắn đang ăn thịt người, đột nhiên hắn quay lại nhìn tôi.

    Gương mặt của hắn thân quen đến khó tả nhưng tôi nhận ra ngay đó là ai, phải không ai khác chính là người tôi làm bạn cũng như chăm sóc 5 năm nay - Muzan Ubuyashiki.

    Tôi sợ hãi khi hắn nhìn tôi, tôi sợ hắn đến mức ngã ra nền đất thậm chí còn kinh hãi khi hắn đang bước từng bước đến chỗ tôi trong khi vẫn đang gặm cánh tay đầy máu ấy.

    Hắn lên tiếng:

    -Muzan:" Yuriko đấy à, ngươi đến thăm ta có đúng không ?".

    Rơi vào tình cảnh ấy tôi không biết nói gì cả mồ hôi đẫm ra trên mặt tôi và cả sau lưng tôi.

    Nhưng không biết tại sao tôi lại quát lên:

    - Yuriko:" cút ra đồ quái vật, tránh sa tôi ra đừng lại gần tôi😱😱😱".

    Hắn cười lên khoái chí và nói:

    -Muzan:" hahahaha ta đâu phải quái vật ta là sinh vật hoàn hảo nhất trên thế gian này 😈😈😈".

    Nói rồi hắn lại nhìn tôi và nói tiếp:

    -Muzan:" hay ta biến ngươi thành giống ta như là một món quà sau 5 năm ngươi chăm sóc cho ta nhỉ?".

    Khi nghe Muzan nói vậy mặt tôi tái nhợt lại, hắn nói cái gì thế " biến thành giống hắn là biến thành cái hình dạng không ra người này ư và ăn thịt người để sống sao".

    Đang mải suy nghĩ mà không biết từ đâu ra suất hiện một cái kim đâm vào cổ tôi.

    Đến lúc tôi nhận ra thì nó đã ghim vào cổ tôi rồi, tôi cảm nhận được có cái gì đó ấm áp chảy vào người tôi.

    Đột nhiên tim tôi đậm mạnh, khó thở.

    Khi hắn rút cây kim đó ra khỏi cổ tôi thì tôi giãy dụa trên nền đất.

    -Yuriko:* cơ thể mình đau quá hắn làm gì mình vậy, khó thở quá ha ha ha *.

    Thấy tôi như vậy hắn nói:

    -Muzan:" ta đã truyền máu vào cơ thể ngươi để biến thành quỷ giống ta rồi".

    Tôi mở lớn mắt ra nhìn hắn như không tin vào những gì hắn nói.

    Một lúc sau cơn đau dần mất đi thì kế tiếp đó tôi lại cảm thấy đói vô cùng, tôi tự hỏi "tại sao lại đói vậy mày mới ăn tôi xong mà".

    Đột nhiên Muzan đưa ra một cánh tay đầy máu của một ai đó và nói:

    -Muzan:" ăn nó đi rồi cơn đói sẽ qua ngay thôi"

    Nhìn thấy cánh tay đầy máu ấy tự nhiên tôi ngửi thấy một mùi hương khó tả nó thơm nó ngọt nó như mời gọi tôi ăn nó.

    Định giơ tay ra lấy thì tôi giật mình "mày đang làm cái gì vậy đó là thịt người đấy không được ăn nó, tuyệt đối không được ăn nó".

    Tôi hất tay Muzan ra đạp hắn tránh xa khỏi tôi và chạy ngay vào trong rừng.

    Tôi chạy không ngừng nghỉ tôi cũng không biết là mình đã ngã bao nhiêu lần nhưng thứ đó không làm tôi ngạc nhiên, mà là những vết thương khi tôi ngã đã lành lại ngay lập tức.

    Tìm thấy được một ngôi nhà hoang tôi chốn vào trong đó cả người tôi bây giờ dính toàn máu.

    Cảm thấy vô cùng mệt mỏi tôi đói, tôi thèm lắm cái thứ thịt người ngon ngọt kia nhưng bản thân tôi phải làm sao đây tôi không muốn giết người.

    Tôi nghĩ có phải " ông trời đang trêu đùa số phận của tôi có phải không?

    Cho tôi sống lại rồi lại biến tôi thành quỷ thật là trêu ngươi mà.

    Bản thân lại khóc tiếp, khóc vì bản thân trở thành một con quái vật ăn thịt người ghê tởm nhưng lại không biết làm thế nào để chết.

    Các vết thương trên người lại lành một cách nhanh chóng, sau một đêm tự sát thì tôi cũng bỏ cuộc.

    Vào sâu trong căn nhà cũ kĩ tôi tìm thấy vài bộ quần áo cũ kĩ và vài vò rượu.

    Sau khi tôi thay đi bộ quần áo dính đầy máu ra thì tiến lại gần vài vò rượu ấy và đoán chắc nhà này từng hành nghề bán rượu.

    Không quan tâm đến mấy vò rượu ây nữa, mà tôi lại nghĩ đến Muzan.

    Giờ đây hắn không còn là bạn tôi nữa tôi xin thề dưới danh nghĩa Satsuki Yuriko là tôi sẽ sống cho đến khi nào hắn chết.

    -Yuriko:" Muzan ngươi đã biến ta thành quỷ thì ta sẽ biến nó thành điều hối hận nhất từ khi ngươi được sinh ra, ta nguyền rủa ngươi chính tay ta sẽ giết ngươi"

    Lời thề ấy được tôi nói ra trong sự tức giận tột cùng, tôi hận hắn đến tận xương tủy, tôi chỉ được nghỉ ngơi khi nào hắn không còn sông trên cõi đời này.

    Một lúc sau khi bình tĩnh lại tôi nhìn thấy những tia nắng chiếu qua khe cửa nhưng tôi lại có cảm giác nếu mở cửa ra thì tôi sẽ chết nên tôi quyết định không mở nó nữa.

    Cơn đói của quỷ ngày càng lớn , nó khiến tôi cảm thấy khó chịu mà không cách nào giải quyết được.

    Chợt tôi nhìn thấy mấy vò rượu kia và thử hỏi "phải có cái gì đó kiềm chế cơn đói lại chứ".

    -Yuriko:" Đành liều vậy !!

    ".

    Tôi đành húp một ngụm rượu nhưng khi nó chảy xuống họng tôi thì tôi cảm thấy nó khá ngọt.

    Tôi không nghĩ nó ngọt như vậy nên đành uống tiếp, uống thêm vài ngụm thì tôi cảm thấy bụng tôi không còn biểu tình nữa nên tôi dừng uống.

    Tôi vui mừng vì mình nhận ra là có thể dùng rượu để giải quyết thức ăn nhưng lại buồn vì tôi sẽ trở thành kẻ nghiện rượu mất.

    Ngoài ra tôi cũng phải học cách chế rượu nữa vì chỗ này chỉ đủ cho tôi sống trong vài thắng nếu biết tiếp kiệm.

    Giờ thì tôi phải đi học cách chế rượu thôi 🤤🤤🤤 tôi lại thèm rồi!!!

    ~Hết chương 5~

    Hãy like và comment nha các độc giả bye!!!
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 6: Rắc rối và người nấu rượu


    Đã được 2 tuần kể từ khi Yuriko hoá quỷ, cả ngày Yuriko chỉ có thể ở trong nhà đến đêm mới được đi ra ngoài.

    Tất cả những lần ra ngoài là học cách nấu được rượu để không còn gặp cảch chịu đói nữa.

    May mắn là ở gần chỗ Yuriko đang ở có một thị trấn khá đông người, tối đến Yuriko nẻn vào đám người tìm xem có nhà nào nấu rượu không để còn học lỏm.

    Nhưng đang hào hứng đi trên đường để tìm cách nấu rượu thì bất chợt Yuriko cảm nhận được hiện diện của những kẻ giống với mình - những con quỷ.

    Khi ấy gương mặt người con gái ấy không còn sự hào hứng nữa.

    Nó đã được thay thế bằng nụ cười của sự gian ác và đầy tàn bạo.

    Đi đến trước cửa của một ngôi nhà, nơi có mùi quỷ nồng nhất.

    -Yuriko:" đây rồi con quỷ do tên khốn Muzan tạo ra, thật may mắn cho ngươi vì ngươi chính là con mồi đầu tiên mà ta đi săn đấy khà khà ".

    Yuriko bước đến ngôi nhà nhưng vẫn không thể dừng lại cái cảm giác các tế bào trong cơ thể đang rung nên, nó thúc dục cô phải đi giết con quỷ đó ngay.

    Cánh cửa của ngôi nhà dần hé ra đậm vào mắt cô là máu thịt người nằm vương vãi trên nền nhà.

    Cố kìm nén cái cảm giác thèm thịt người lại và uống một ngụm rượu.

    Sau khi ổn định lại cơn đói của bản thân, Yuriko nhìn xung quanh để tìm xem con quỷ đang trốn ở đâu.

    Đột nhiên đằng sau lưng cô có thứ gì đó đang lao vào cô với tốc độ rất nhanh, cô nhanh chân để né nó ra.

    Thành công né được thì trước mắt của Yuriko là con quỷ mà cô đang tìm.

    -Yuriko:" khà khà cuối cùng cũng ra rồi à tên quỷ kia".

    - Yuriko:" thật may mắn cho ta vì ngươi tự chui ra để cho ta bắt đỡ mất công tìm kiếm".

    Nghe thấy Yuriko nói vậy con quỷ cũng lộ ra vẻ tàn nhẫn của bản thân mà khinh bỉ cô.

    -Con quỷ:" haha ngươi mà cũng đòi tìm ta, là muốn được chết dưới tay ta ư, đừng lo vì ngươi sẽ sớm trở thành thức ăn cho ta thôi ".

    -Con quỷ:" tuyệt thật mà ngày hôm nay bắt được một con mồi nhưng chưa kịp thưởng thức thì lại có thêm một kẻ không sợ chết chui đầu vào, hôm nay thực sự là ngày may mắn cho ta mà hahaha".

    Tiếng cười của con quỷ vang vọng khắp không gian, Yuriko thấy vậy chỉ hừ lạnh.

    -Yuriko:" nếu vậy chính ta sẽ biến cái may mắn đó của ngươi trở thành ngày ngươi được chết dưới ánh mặt trời"

    Nói xong trên người Yuriko liền toả ra một loại khí tức, nó đáng sợ đến doạ người.

    Không nói thêm một lời nào nữa cô liền lao vào con quỷ với tốc độ ngay cả cô cũng phải ngạc nhiên.

    Trong mắt con quỷ, nó chỉ nghĩ cô chỉ là một con người bình thường không hơn không kém lấy gì mà giết hắn.

    Phải mình là quỷ, mình bất tử cơ mà sao phải sợ một con nhóc chỉ cần giết nó trước khi trời sáng là được.

    Phải mình làm được mà !!!

    Nhưng trước khi kịp làm bất cứ điều gì thì hắn đã không còn thấy Yuriko ở trong tầm mắt mình nữa.

    Tiếp theo đó hắn cản thấy mình như đang xoay vòng vậy và nhận ra đầu của bản thân mình đã nằm gọn trong tay đứa con gái mà hắn cho là yếu đuối kia.

    Bây giờ hắn nhận ra cô cũng là quỷ và tự hỏi " tại sao một con quỷ lại đi săn quỷ và cả cái khí tức đáng sợ này là gì?

    ".

    Người con gái ấy bây giờ đang nâng đầu của một con quỷ lên ngang tầm mắt và nhìn một cách đầy khoái chí.

    Yuriko cười đầy sảng khoái trong mắt cô giờ chỉ có sự tàn bạo máu lạnh đến cả cô cũng không biết vì sao mình lại như vậy.

    Bản thân Yuriko tự hỏi "tại sao mình lại có thể xuống tay mà không cảm thấy sự khó chịu khi giết một con quỷ nhỉ có phải do cô đã mất đi phần nào đó cảm xúc của bản thân và để sự thù hận sự phẫn nộ chiếm hưu tâm trí mình có đúng không?".

    Yuriko nhìn con quỷ và nói giọng đầy khỉnh bỉ:

    -Yuriko:" haha cái gì thế này thằng nào mới nói là ngày may mắn nhỉ sao giờ lại bị ta cắt mất đầu rồi vậy hahaha "

    Con quỷ nhìn cô, nó thấy cô điên rồi điên thực sự rồi, sự máu lạnh tàn bạo cộng thêm cái khí tức dọa người ấy khiến nó sợ thật rồi.

    Giờ trong đầu con quỷ chỉ con nghĩ đến chuyện làm thế nào để có thể thoát được cô đấy.

    Đột nhiên cô hỏi con quỷ:

    -Yuriko:"nè nè cái cảm giác bị chặt đầu là như thế nào vậy, nói cho ta biết đi mà haha ".

    -Yuriko:" có vẻ trời sắp sáng rồi nhỉ ta phải làm việc tiếp thôi nào?"

    Mặc kệ cho con quỷ gào thét, Yuriko bỏ ngoài tai mà đi tìm dây thừng để trói hắn trên mái mà, ngoài ra cô còn lấy vài cái gậy mà cô tìm được mà ghim hẳn vào mái nhà và vào trong nhà đợi trời sáng.

    Khi những tia nắng đầu tiên hiện lên sau những dãy núi thì Yuriko nghe thấy tiếng hét thảm thiết của con quỷ nhưng lại tắt hẳn sau vài giây.

    Đến lúc này Yuriko mới nhận ra mức độ nguy hiểm của mặt trời đối với mình.

    Bỏ qua truyện con quỷ sang một bên, Yuriko liền đi tìm nạn nhận xấu số bị nó bắt về đây.

    Khi tìm được con tin và biết đó là một cô gái trẻ cô liền cởi dây trói ra và đánh thức cô gái dậy.

    -Yuriko:" này chị gái ơi dậy đi"

    Vỗ nhẹ vài vào mặt người ta thì cuối cùng cô gái đó cũng tỉnh.

    Đột nhiên cô ta hét lên làm Yuriko giật mình.

    -Cô gái :" ahhhhhh"

    -Cô gái :" tránh ra, đừng giết tôi mà đừng giết tôi mà ....."

    Yuriko thấy vậy liền nên tiếng để làm cô bình tĩnh lại:

    -Yuriko:" không sao nữa rồi tôi không giết cô đâu, con quỷ bắt cô tôi đã giết nó rồi nên bây giờ cô đã an toàn rồi"

    Sau khi cô gái đó đã bình tĩnh không còn hét nữa thì Yuriko lên tiếng để làm quen:

    -Yuriko:" tôi tên là Yuriko, Satsuki Yuriko còn cô tên gì?".

    Cô gái thấy vậy liền giới thiệu cho Yuriko:

    -Cô gái:" tôi tên là Yoshida Hanako hân hạnh được làm quen"

    Yuriko nở một nụ cười tươi trên gương mặt nhưng nó nhanh chóng biến sắc khi biết hôm nay mình lại không tìm thấy ai có thể dậy cô nấu rượu.

    Ngồi ôm chân một góc ngồi khóc:

    -Yuriko:" hức hức hôm nay lại không tìm thấy ai có thể dạy mình nấu rượu rồi làm sao đây huhu "

    Hanako thấy Yuriko khóc liền nên tiếng:

    -Hanako:" mình có thể dạy Yuriko nấu rượu này ".

    Thấy Hanako nói vậy Yuriko ngạc nhiên không thôi, lắc người Hanako để hỏi lại cho chắc:

    -Yuriko:" thật không?

    Câu sẽ dạy mình nấu rượu thật chứ ?"

    -Hanako:" ừ mình sẽ dạy cậu nấu rượu mà nên hãy bình tĩnh lại đi Yuriko mình sắp không ch ịu n ổi nữa rồi".

    Yuriko thấy bản thân cư sử hơi quá nên đành phải xin lỗi.

    Hanako cũng hỏi cô học nấu rượu làm gì thì Yuriko chỉ trả lời là cô thích uống rượu chứ không nói cô là quỷ vì biết rằng nếu mình bị nộ ra người ta sẽ trở nên sợ hãi và đó là thứ mà cô không hề muốn thấy.

    Vậy nên mục tiêu của Yuriko lúc này là học cách nấu rượu và đi khỏi nơi này khi học xong.

    ~Hết chương 6~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 7: Thân phận bại nộ


    Kể từ khi Hanako được Yuriko cứu, bây giờ Yuriki đang được Hanako dạy cách để nấu rượu.

    Công nhận nấu rượu có nhiều công đoạn thật, từ đánh bóng gạo rồi làm sạch đến nấu chín rồi còn phải lên men trong vài tháng tiếp đó là lọc rượu, bước cuối cùng là ủ rượu.

    Trong suốt khoảng thời gian Hanako dạy Yuriko cách nấu rượu thì cô mới biết được độ nghiện rượu của Yuriko nó nặng tới mức nào.

    Cứ khi nào học thì không sao nhưng mỗi lần Hanako không để ý là Yuriko lại uống rượu.

    -Hanako:" Yuri à đừng uống nước con gái thì không nên uống quá nhiều rượu như vậy".

    Mỗi lần uống Yuriko đều say không biết trời đất thế nào có lúc còn nói mớ:

    -Yuriko:" rượu ơi ng híc ươi đi đâu rồi híc ta đang tìm híc ng ươiiii đó khò khò ...."

    Những lúc như này Hanako chỉ có thể ngao ngán mà lắc đầu thở dài thôi.

    Có lần Yuriko có nói cho Hanako biết thứ bắt cóc cô là gì:

    -Yuriko:" Hana-chan thứ cậu gặp lần trước là một sinh vật gọi là quỷ.

    Chúng coi con người là thức ăn của chúng, quỷ bất tử trước mọi đòn tấn công và chỉ chết khi bị ánh nắng mặt trời chiếu vào thôi "

    Trong suy nghĩ của Hanako," tại sao cậu ấy lại biết những thứ đó, có vẻ Yuri còn nhiều thứ đang che dấu không cho mình biết ".

    Cuối cùng mẻ rượu đầu tiên do chính tay Yuriko làm đã thành công mĩ mãn.

    Yuriko háo hức mở ra và tự thưởng cho bản thân một cốc rượu như một món quà sau bao ngày tháng cố gắng:

    -Yuriko:" ực ực ực khàaaaa rượu ngon rượu ngon ".

    Bản thân Yuriko chỉ quan tâm đến rượu mà không biết Hanako đang nghi ngờ thân phận của mình bỗng Hanako nên tiếng:

    -Hanako:" Yuri-chan mình hỏi cậu cái này.

    Trong suốt những ngày mà mình ở cùng cậu, cậu còn điều gì dấu mình đúng không Yuri-chan".

    Nghe thấy câu hỏi của Hanako, Yuriko nhất thời không biết nói gì cả chỉ có thể đánh trống lảng đi chỗ khác:

    -Yuriko:" Hana-chan cậu nói cái gì vậy mình có gì để giấu cậu đâu, đúng rồi cậu đến đây uống rượu với mình đi nó ngon lắm đấy".

    -Hanako:" vậy cậu trả lời cho mình biết, tại sao cậu lại phải ở trong nhà khi ban ngày còn ban đêm mới ra ngoài còn nữa trong suốt khoảng thời gian sống cùng cậu mình chỉ thấy cậu uống rượu mà không ăn đồ ăn do mình nấu".

    -Hanako:" có phải cậu là sinh vật gọi là quỷ mà cậu nói lần trước với mình, đúng không hả Yuri- chan?

    Cậu trả lời cho mình đi !!!!".

    Nghe được những lời đó Yuriko chỉ có thể câm nín im lặng không thể trả lời được chỉ có thể nói ra thân phận của mình.

    -Yuriko:" phải đúng như cậu nói mình là quỷ "

    Sau khi nói xong câu ấy thì cả không gian chìm trong sự yên lặng không ai nói một câu gì.

    Yuriko đang đợi những lời chửi bới của Hanako hay là tiếng hét của Hanako rồi sợ hãi bỏ chạy.

    Nhưng tất cả đều không như cô nghĩ Hanako ôm cô vào lòng và nói:

    -Hanako:" không sao đâu vì cậu đã cứu mình trong đêm đó mà thế nên dù hiện tại cậu là quỷ nhưng cậu là con quỷ tốt.

    Mình biết cậu giấu mình vì biết mình sợ quỷ đúng không?

    Nhưng bây giờ thì ổn rồi mình không sợ cậu đâu vì cậu là người bạn tốt nhất của mình mà đúng không Yuri-chan?"

    Những câu nói ấy nó như gỡ rối mọi phiền muộn bấy lâu nay của Yuriko.

    Lúc đầu cô chỉ định mỗi buổi tối sẽ đến nhờ Hanako dạy cách nấu rượu và biết được truyện ba mẹ của Hanako bị quỷ sát hại.

    Nhưng Hanako lại ngỏ ý mời cô ở lại sống cùng cho vui.

    Giờ đây thì cô không còn phải dấu nữa cô quá mệt vì phải che giấu thân phận mình trong nhiều tháng rồi, Yuriko bật khóc rồi ôm lấy Hanako:

    -Yuriko:" cảm ơn cậu nhiều lắm hức mình xin lỗi cậu vì đã không nói cho cậu biết vì sợ cậu sẽ cảm thấy hận mình vì mình là quỷ cảm ơn cậu nhiều lắm vì đã coi mình là bạn một lần nữa cảm ơn cậu nhiều lắm Hana-chan hu hu ".

    Nhưng giọt nước mắt của sự hạnh phúc vì có người công nhận bản thân mình, Yuriko khóc rất lâu đến mức Hanako phải dỗ dành và nói:

    -Hanako:" đừng khóc nữa Yuri-chan khóc là xấu lắm đấy, đừng khóc nữa mình sẽ uống rượu do cậu làm đến hết đêm nay nha được không nào"

    -Yuriko:" hức hức ừ mình không khóc nữa mình với cậu đi uống rượu thôi nào hì hì".

    Từ sau hôm đấy Hanako và Yuriko sống trở nên vui vẻ hơn họ cười nhiều hơn.

    Mấy năm sau, cuộc sống của Yuriko vẫn vậy không có gì thay đổi cả ngoài làm rượu ra thì chỉ có ngủ thôi.

    Nhưng đêm nay, cô xin phép Hanako cho mình đi dạo trong rừng một lúc.

    Đang vừa đi vừa uống rượu cô có nghe tiếng đánh nhau, do tò mò nên cô đến đó xem có chuyện gì.

    Đến nói Yuriko thấy một người dùng một thanh kiếm chém bay đầu của một con quỷ, con quỷ sau khi bị chém bay đầu thì một lúc sau thì tan biến thành cát bụi.

    Đang ngạc nhiên vì biết được có một thứ vũ khí có thể giết được quỷ.

    Đang mải mê suy nghĩ thì người kiếm sĩ kia ngã xuống vì dính phải rất nhiều vết thương do con quỷ gây ra nên cô đành đi đến.

    Người kiếm sĩ giật mình và nói:

    -Người kiếm sĩ:" vẫn còn một con quỷ ư chẳng phải theo tình báo ở đây chỉ có một con thôi mà tại sao?"

    Nghe thấy tiếng nói của vị kiếm khách ấy cô đoán có thể là một cô gái trẻ.

    Và cô nên tiếng để trấn an cô gái:

    -Yuriko:" ta tên là Yuriko, Satsuki Yuriko còn ngươi tên là gì?"

    -Cô gái:" tao không cần phải nói cho bọn quỷ xấu xa các ngươi biết chỉ cần biết các ngươi đều sẽ phải chết dưới lưỡi kiếm này!!"

    Giọng nói ây chứa đầu sự thù ghét và căm hận của cô giành cho quỷ.

    Thấy tình cảnh như vậy cô không nói gì, vì có nói gì cũng không thể bào chữa được việc cô là quỷ được.

    Chỉ có thể nhét miếng vải vào miệng và trói vị kiếm sĩ ấy mà đem về nhà cho Hanako chữa thương thôi.

    Ngoài ra Yuriko cũng có nhiều câu hỏi muốn cô gái này trả lời như" thanh kiếm này là gì, tình báo cô lấy ở tổ chức nào".

    Thôi phải làm chuyện quan trọng đã.

    ~ Hết chương 7~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 8 Huyết tuyệt kĩ và đi du hành


    Yuriko đem nữ kiếm khách kia về nhà của mình với ý định là cho Hanako chữa.

    Nhưng vì cô nàng không chịu đồng ý nên Yuriko phải dùng biện pháp mạnh đó là đánh ngất cô ta.

    Về đến nhà:

    -Yuriko:" Hana-chan mở của đi, mình về rồi "

    Một lúc sau Hanako mở cửa thấy Yuriko trở về và bế trên tay một người.

    -Hanako:" mừng cậu trở về và ai đây ?"

    -Yuriko:" từ từ tí tớ kể cho giờ cậu trị thương cho cô ta đi"

    -Hanako:" ừ mang vào phòng đi tớ chuẩn bị thuốc đây"

    Trong khoảng thời gian Hanako chữa trị thì tôi ra ngoài sân và sử dụng khả năng mới của loài quỷ đó là - Huyết tuyệt kĩ

    -Yuriko:" huyết tuyệt kĩ - sói cuồng loạn - Tsuyoshi ".

    Yuriko vạch áo phần vai trái để lộ một hình săm có biểu tượng con sói.

    Từ hình săm ấy bay ra một vật thể có cái đầu giống sói nhưng lại không hề có tay chân cũng như cả phần thân của sói, với bộ lông màu trắng cùng một kí hiệu ở ngay trán.

    Nó bay vòng xung quanh Yuriko.

    Bỗng nhiên con sói lên tiếng với giọng cục súc:

    -Tsuyoshi:" oi oi này con kia gọi ta ra có chuyện gì không nói nhanh để bổn toạ còn đi nghỉ "

    -Yuriko:" à không có gì quan trọng cả chỉ là ta nhớ ngươi nên gọi ngươi ra chơi thôi haha "

    -Tsuyoshi:"tao cạn lời với mày rồi haizz "

    -Yuriko:" thôi hạ hoả lại đây ngồi uống rượu ngắm trăng với ta đi"

    Mắt con sói sáng lên như vớ được vàng:

    -Tsuyoshi:" là ngươi nói đó nhà hôm nay ta phải uống hết rượu của ngươi mới được haha"

    Không biết vì lí do gì mà huyết quỷ thuật của cô lại là một cái đầu sói vô duyên như thế này số cô đúng là khổ mà, à ngoài rượu ra thì mỗi lần đi săn quỷ Tsuyoshi đều chọn cách đó là nhai nát đầu con quỷ.

    Ngoài Tsuyoshi cô còn dùng huyết tuyệt kĩ để tạo ra một cây cung và một thanh katana trong mỗi lần đi săn.

    Bây giờ thì Yuriko phải đợi người kia tỉnh để hỏi về bí mật của thanh kiếm có thể giết được quỷ này.

    Như thế có thể tiết kiệm thời gian để giết quỷ.

    -Hanako:" Yuri-chan cô gái ấy tỉnh rồi nè "

    -Yuriko:" ừ mình và Tsuyoshi sẽ vào ngay đây"

    Một quỷ và một đầu sói đang bay cùng hướng về nơi của vị kiếm sĩ, mở cửa bước vào Yuriko hỏi:

    -Yuriko:" sao đã cảm thấy đỡ chữa ?".

    Không thấy trả lời Yuriko cảm thấy hơi bực liền nháy mắt với Tsuyoshi.

    Tsuyoshi hiểu ý liền bay đến liếm vào mặt con người đang cố tình ngủ kia.

    -Cô gái:" áaaaa"

    -Yuriko:" dậy rồi à chúng ta có thể nói chuyện được rồi chứ"

    -Cô gái:" ta không có gì để nói với ngươi hết !!"

    Yuriko thấy vậy thở dài liền bảo Tsuyoshi doạ cô ta một chút vậy.

    -Yuriko:" vậy thì trả tiền thuốc đi rồi biến ra khỏi đây đi ta cũng không định chữa miễn phí đâu"

    Mặt cô ta tái lại vì cũng đúng thôi đi giết quỷ tại nơi núi rừng thì cầm theo tiền để làm gì.

    Yuriko thấy vậy nói tiếp:

    -Yuriko:" nếu không có tiền vậy thì nột sạch quần áo ra rồi đi khỏi đây hoặc là trả lời vài câu hỏi của ta được chứ?

    Nào chọn đi hehe"

    -Cô gái:" ccccc cái thứ 2 ạ"

    Vì biết mình đuối lí nên cô gái đành phải chấp nhận.

    -Yuriko:" vậy đầu tiên tên cô là gì?

    Thanh kiếm nó là gì?

    Tại sao cô lại có nó?

    Cuối cùng cái tổ chức mà cô từng đề cập lầ tổ chức gì?"

    Thấy những câu hỏi kia cũng không phải là quá bí mật nên cô đành trả lời.

    -Cô gái:" tôi tên là Miyu, Kobayashi Miyu "

    Thấy cô gái tên Miyu giới thiệu nên Hanako cũng giới thiệu về bản thân.

    -Hanako:" mình là Hanako, Yoshida Hanako hân hạnh được làm quen"

    Miyu chỉ gật đầu thay cho lời chào hỏi và tiếp tụ trả lời câu hỏi của Yuriko:

    -Miyu:" thanh kiếm này nó được gọi là nhật luân kiếm tôi là kiếm sĩ đến từ một tổ chức có tên là sát quỷ đoàn và mỗi người làm nhiệm vụ như tôi đều được ohats một thanh như vậy"

    Giờ thì cô hiểu rồi đột nhiên Miyu nên tiếng:

    -Miyu:" giờ ta hỏi ngươi tại sao lại cứu ta tại sao ngươi lại sống cùng con người và cả cô nữa tại sao lại chấp nhận sống cùng bọn quỷ ác độc này chứ cô có phải là do bị con quỷ này ép đúng không?"

    Yuriko nghe xong mặt tối lại trên mặt thì nổi nên những đường mạch máu biểu thị sự tức giận và hận không thể giết cái đứa đang ngồi trước mặt mình nên đã xin phép ra ngoài.

    -Yuriko:" Hana-chan mình xin phép đi giải toả một tí còn cậu và Tsuyoshi giải thích cho cô ta hiểu đi"

    -Hanako:" ù mình biết rồi"

    Một lúc sau tiếng gào thét cùng âm thanh đậm phá vang nên ngoài sân.

    -Hanako:" cậu ây không phải là một con quỷ xấu xa đâu nên cậu yên tâm"

    Miyu phản bác lại:

    -Miyu:" không hề có một con quỷ nào tốt đẹp trên thế giới này cả chúng phải bị tiêu diệt hết trên cõi đời này"

    -Hanako:" đúng là quỷ xấu thật nhưng Yuri-chan lại khác cậu ấy cứu mình từ nanh vuốt của loài quỷ và sau mấy năm chung sống thì cậu ấy chỉ có uống rượu thay vì ăn thịt người giống như Tsuyoshi vậy đó.

    Mình khẳng định với cậu là Yuriko tốt lắm không làm hại cậu đâu hihi "

    Nói rồi cô chỉ vào Tsuyoshi đang ngoan ngoãn nằm cho cô vuốt ve.

    -Miyu:" nếu cô đã nói vậy thì tôi tạm thời tin cô ta vậy"

    Cứ như vậy cuộc sống Yuriko thay đổi, ban đêm hễ mỗi lần đi ra ngoài là Miyu đều đi theo cô với lí do là " ta sợ ngươi ra ngoài giết người ".

    Cuộc sống cứ như vậy cho đến khi Hanako tìm được cho mình ý chung nhân còn Miyu thì rửa tay gác kiếm đi huấn luyện cho các tân binh.

    Còn Yuriko thì đi du hành cùng với Tsuyoshi để giết quỷ ngoài ra còn đi thưởng thức rượu ở khắp nơi nữa.

    À đúng rồi trong lúc đu hành cô nhặt được một thanh nhật luân kiếm của một sát quỷ nhân tử trận.

    Cô nhặt kiếm và làm một nơi an nghỉ cho vị kiếm sĩ và tiếp tục cuộc hành trình của mình.

    ~Hết chương 8~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 9: Sự đau thương


    Cuộc hành trình của Yuriko đã kéo dài, cô đi đến nhiều nơi nhưng chủ yếu là ở những ngôi làng nhỏ và thị trấn thôi.

    Cô sợ mình hết rượu trong quá trình đi.

    Còn vì sao Yuriko có rượu ư?

    Đó là Yuriko đã quay lại sống theo kiểu ăn trộm khi xưa trước khi được nhận làm người hầu của gia tộc Ubuyashiki.

    Thú thật cô cảm thấy khá vui khi làm như vậy, giờ đây cô làm việc này khá đơn giản vì sức mạnh, tốc độ, sức bền đều đã được cường hoá sau khi cô biến thành quỷ thi thoảng cô cũng hành nghề móc túi nhưng số tiền mà Yuriko lấy được đều được chia cho người nghèo.

    Trong suốt cuộc hành trình cô đều gặp cảnh bị các thợ săn quỷ truy sát, cô cũng cứu được vài người trước khi bị quỷ giết.

    À mấy hôm trước Yuriko có gặp một con quỷ mà ở mắt của nó có đánh số 3.

    Nói chuyện với nó Yuriko biết rằng Muzan đã tạo một tổ chức dưới trướng của mình đó là "Thập nhị nguyệt quỷ".

    Đó là nơi tập hợp của 12 con quỷ mạnh nhất chỉ sếp sau Muzan, 12 con quỷ ấy được chia thành 2 phần là thượng huyền và hạ huyền tất nhiên mỗi con đều được đánh số từ 1 đến 6 để chia cấp bậc.

    Thấy con quỷ hạ huyền tam đứng trước mặt Yuriko tỏ ra thái độ nồi lõm gợi đòn, cô chỉ cho nó đúng một chém bay đầu trước khi con quỷ nhận ra.

    -Hạ huyền tam:" ccc cái đéo gì vậy ta bị chém đầu aaaaa ta không tin ta không t..."

    Sau khi thành công giết hạ tam Yuriko quyết định về thăm người bạn cũ của mình - Yoshida Hanako.

    -Yuriko:" về thăm Hana-chan nào Tsuyoshi ".

    -Tsuyoshi:" ờ biết rồi ".

    Sau vài ngày cuối cùng cô cũng đến trước nhà của Hana-chan.

    -Yuriko:" có ai ở nhà không?"

    Từ trong nhà vọng ra tiếng nói "tôi tới ngay".

    Một lúc sau có một cô gái và một đứa bé đến đón tôi.

    -Hanako:" là cậu à, giới thiệu với cậu đây là Takashi, Watanabe Takashi chào cô đi con ".

    -Takashi:" con chào cô ạ".

    Takashi cúi đầu lễ phép chào Yuriko, cô vô cùng vui và móc trong túi vài cái kẹo cho đứa bé khiến nó nhảy lên và khoe với mẹ, cô cũng hỏi chồng của Hanako đi đâu rồi ?

    -Hanako:" anh ấy đi lên núi lấy củi rồi cậu vào nhà chơi đi, mình mời cậu rượu"

    Nghe tới rượu mắt cô sáng lên cô không thể đợi được nữa rồi.

    Một lúc sau chồng của Hanako là Osamu đã từ trên núi về cô cũng ra chào hỏi:

    -Yuriko:" cậu về rồi à Osamu lau rồi mới gặp"

    -Osamu:" ồ là Yuriko đấy à lâu rồi mới gặp lần này mình sẽ uống thắng cậu haha "

    Osamu biết Yuriko là quỷ nhưng lại chỉ uống rượu chứ không ăn thịt người, không biết có phải do cùng sở thích là uống rượu mà mỗi lần uống hai người nói chuyện với nhau rất vui vẻ như là đã thân với nhau từ lâu rồi.

    Sau khi ăn uống xong Yuriko xin phép gia đình Hanako cho mình xuống phố chơi.

    Yuriko vừa đi vừa ngắm dòng người qua lại tấp nập vô cùng đông vui nhộn nhịp.

    Khi bản thân Yuriko đã cảm thấy chơi đã rồi cô liền trở về nhà của Hanako.

    Đang đi thì cô có ngửi thấy một mùi của máu và một mùi của thứ mà giết - quỷ.

    Cảm thấy không ổn Yuriko liền tăng tốc độ và cũng không quên gọi Tsuyoshi ra.

    Chạy đến nhà cô mở của nhưng trước mắt cô cảnh xác của hai cha con Osamu nằm một góc nhà với cơ thể đầy máu còn Hanako thì bị một con quỷ bóp cổ.

    Nhìn thấy vậy cô không trần trừ mà rút kiếm chém bay đầu con quỷ, cô chém nhanh tới mức con quỷ còn không nhận ra là mình đã bị chém.

    Yuriko đỡ lấy cơ thể của Hanako mà khóc:

    -Yuriko:" Hana-chan cậu đừng chết mà mình đưa cậu đi gặp lang y ngay, cậu sẽ ổn mà hức hức cô lên đừng từ bỏ"

    Thơi thở của Hanako ngày càng yếu giờ đây cô chỉ còn có thể thều thào những câu nói yếu ớt.

    -Hanako:" hờ hờ mình hờ không ...

    được rồi ... hãy qu khụ khụ quên tớ đi và sống tốt nhé khụ khụ"

    -Yuriko:" đừng nói gì nữa mà cố nên cậu sẽ sống mà hu hu hức "

    -Hanako:" sống tốt nhé Yuri..."

    Đôi mắt của Hanako khép lại, hơi thở cũng không còn giờ chỉ còn là một cơ thể lạnh lẽo nằm gọn trong lòng Yuriko.

    Hanako là người bạn mà Yuriko thân nhất từ lúc hoá quỷ đến giờ, là người dạy cô cách nấu rượu, là người luôn nhắc nhở cô "Yuriko, cậu là con gái không nên uống nhiều rượu đâu".

    Nhưng kể từ lúc này cho đến tương lai cô sẽ không bao giờ còn nghe thấy giọng nói ấy nữa.

    Yuriko biết là Hanako sẽ không thể sống lâu như một con quỷ như cô được nhưng Yuriko muốn Hanako sẽ sống cùng Osamu cho tới đầu bạc giang long.

    Tại sao nó lại đến nhanh như vậy chứ, cô còn nhớ cảnh thảm sát tại gia tộc Ubuyashiki do Muzan gây ra những người cô quen đều đã chết trong đó có cả người cưu mang tôi là anh Kiyoshi cũng chết.

    Yuriko khóc lần thứ hai cô khóc vì mất đi người thân, cô gào thét kêu oan với ông trời:

    -Yuriko:" ông trời, ông còn muốn thế nào thì mới vừa lòng vậy, ông lấy đi người cưu mang tôi biến tôi thành quỷ còn chưa đủ hay sao mà giờ còn lấy luôn cả người bạn mà tôi quý nhất vậy.

    Tôi phải làm gì thì ông mới vừa lòng vậy?

    Ông nói đi ha ha hức hức"

    Tsuyoshi nhìn Yuriko như vậy chỉ có thể an ủi Yuriko:

    -Tsuyoshi:" ngươi đừng khóc nữa, không là gia đình Hanako sẽ buồn đấy, mau đi chôn cất họ đi,ta giúp ngươi"

    Yuriko nghe vậy, cô ngừng khóc mà đem cả gia đình Hanako ra sau khuôn viên mà chôn cất.

    Làm xong Yuriko chắp tay cầu nguyện và lập một lời thề ngay trước ba người:

    -Yuriko:" mình thề với cậu, Hana-chan mình chắn chắn tiêu diệt hết quỷ trên thế giới này để không còn gia đình nào gặp tình cảnh này nữa.

    Vậy nên Hana-chan, Osamu và cả nhóc nữa cả gia đình nhớ hạnh phúc nha khi ở thiên đường nha"

    Nói xong Yuriko vái trước ngôi mộ ba lần rồi vào ngôi nhà lau dọn nhà cửa thật sạch sẽ rồi dời đi thực hiện mục tiêu của bản thân cùng người bạn đồng hành Tsuyoshi.

    ~Hết chương 9~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 10: Gặp kẻ sử dụng hơi thở khởi nguyên


    Sau cái chết của gia đình nhà Hanako, Yuriko quyết định đi du hành khắp nơi để giết quỷ và giúp đỡ cho các sát quỷ nhân một cách bí mật.

    Mỗi năm cô đều trở về ngọn núi ấy để viếng thăm gia đình của Hanako.

    -Yuriko:" mình và Tsuyoshi về thăm gia đình cậu nè Hana-chan".

    Yuriko đứng trước là ba ngôi mộ và xung quanh đã bị bao phủ bởi cỏ.

    Sau khi Yuriko ngồi xuống trước ba ngôi mộ còn Tsuyoshi thì bay lơ lửng ngay cạnh cô, cô lấy ra 3 chén rượu và một cái đĩa.

    Yuriko để hai chén cho Hanako và Osamu còn Takashi thì cô đặt một cái đĩa.

    Rồi Yuriko lấy ra một bình rượu mà cô đã ủ từ lâu rồi và một túi bánh kẹo.

    -Yuriko:" vợ chồng cậu uống rượu cùng mình nha và cả cháu nữa Takashi, cháu ăn bánh mà cô mang về nè toàn thứ cháu thích đó "

    -Yuriko:" đã bao lâu rồi nhỉ kể từ ngày gia đình cậu mất rồi nhỉ ?

    Mình nhớ cả nhà cậu lắm dù hàng năm mình đều tới đây".

    -Tsuyoshi:" đã hơn 600 năm rồi đó Yuriko, ngươi đó càng lớn càng lẩm cẩm như bà già rồi"

    -Yuriko:" ngươi nói cái gì ngươi nói ai là bà già ngươi có tin là ta cắt suất ăn của ngươi đi không hảaaa "

    -Tsuyoshi:" ta đi chỗ khác cho các ngươi ngồi nói chuyện"

    -Yuriko:" hứ không nói chuyện với đầu sói chết tiệt nhà ngươi nữa"

    Ngồi trước ba người cô chia sẻ những điều mà cô gặp trong năm qua khi đi du hành.

    Đang mải mê kể bỗng có động ở một bụi cây gần chỗ cô ngồi, sự chú ý của cô hướng về cái bụi ấy thì một lúc sau có một thanh niên trẻ tuổi trông khá đẹp trai nhưng do cái bản mặt đụt ấy khiến cô không mấy thiện cảm ngoài ra thứ khiến Yuriko nhìn đó chính là vết bớt trên trán.

    Yuriko biết cái vết đó là gì và nó nguy hiểm đến mức nào.

    Thấy hắn cô liền lên tiếng để thăm dò đối phương và dùng suy nghĩ để gọi Tsuyoshi về và chuẩn bị nếu có xô sát xảy ra.

    -Yuriko:" ngươi là ai tại sao lại ở đây"

    -Người lạ:" tôi tên Yoriichi, Tsugikuni Yoriichi đã từng là một thợ săn quỷ "

    Thấy Yoriichi nói là "đã từng" khiến cô thấy lạ vì trông hắn vẫn còn trẻ mà với cả trông hắn không có gì gọi bị trọng thương gì cả hắn còn quá sớm để nói là nghỉ hưu.

    Yoriichi biết cô có thắc mắc nên lại nói:

    -Yoriichi:" ta bị trục xuất ra khỏi sát quỷ đoàn rồi"

    Thấy vậy Yuriko thắc mắc:

    -Yuriko:" tại sao?"

    -Yoriichi:" vì ta có một người anh tên Tsugikuni Michikatsu đã từ bỏ trách nhiệm của một sát quỷ nhân mà trở thành quỷ cũng chỉ vì tên Muzan khốn khiếp đó đã lôi kéo anh ấy theo con đường của quỷ !!"

    Nghe thấy cái tên Muzan máu trong người Yuriko lại sôi lên để nộ khí tức của quỷ nhưng đã bị cô thu lại để tránh hiểu lầm.

    -Yuriko:" vậy ta và ngươi hợp tác cùng tiêu diệt hắn không, ta cũng bị tên Muzan biến thành quỷ và ta đã không được nhìn thấy ánh mặt trời trong hơn 600 năm rồi"

    -Yoriichi:" tại sao ta phải tin một con quỷ như ngươi chứ?

    "

    -Yuriko:" ngươi đã không tin ta thì thôi vậy, ngươi quên những gì ta vừa nói đi giờ ta phải đi uống rượu rồi"

    Cùng lúc ấy Tsuyoshi cũng bay về bên cạnh cô thì Yoriichi ngạc nhiên vì anh đã nghe được một tin đồn đó là " một nữ quỷ cùng một đầu sói biết bay đã cứu nhiều rất nhiều sát quỷ nhân đang cận kề cái chết và đi giết quỷ ngoài ra người nữ quỷ đó còn toả ra một mùi của rượu"

    -Yoriichi:" chắc ngươi là con quỷ mà trong sát quỷ đoàn đồn đại, thôi được rồi ta chấp nhận đồng hành cùng ngươi.

    Sau này nhờ ngươi chiếu cố"

    Yuriko nghe vậy thì bật cười và nói:

    -Yuriko:" nhà ngươi cất ngay cái mặt liệt đó đi được không vậy nhìn bản mặt này thì ta cá ngươi bị nhiều người ghét lắm đúng không"

    Mặt Yoriichi đen lại nói:

    -Yoriichi:" tôi không có bị ghét "

    Thấy Yoriichi nói vậy cô càng cười lớn hơn nhưng lại câm nín ngay vì thấy Yoriichi chuẩn bị rút kiếm chém cô rồi nên Yuriko đành ngừng lại không trêu Yoriichi.

    Ở lại nhà của Hanako mấy ngày tiện thể dọn dẹp căn nhà lại cho sạch sẽ thì Yuriko cùng Yorichi đi du hành nhưng để tiếp kiệm thời gian tận dụng cả thời gian ban ngày nên cô đã biến nhỏ lại chui vào một cái hộp và nhờ Yorichi cõng đi và đến tối sẽ ra khỏi cái hộp đó.

    Vậy trong suốt cuộc hành trình ngoài Tsuyoshi ra thì người đồng hành mới đó là Yoriichi.

    Trong suốt cuộc hành trình cô luôn khịa Yoriichi đủ thứ như "này Yoriichi người mau cười lên nếu không sẽ bị người ta ghét đó hay như cái mặt liệt như ngươi chắn chắn sẽ không có ai thích ngươi đâu"

    Kết quả của mỗi lần cà khịa Yoriichi đó là Yuriko bị tên mặt liệt này xiên cho vài nhát vào cơ thể.

    Nhưng với Yuriko thì cô cảm thấy vui hơn nhiều rồi, càng nhiều người càng tốt mà.

    Trong suốt chuyến đi thì Yoriichi cô có biết Yoriichi có một người vợ tên là Uta trong một lần về thăm nhà của tên mặt liệt này.

    Lí do để tên Yoriichi này phải dừng lại cuộc hành trình đó là cô ấy đang mang thai - một sinh linh đang lớn lên trong bụng của Uta.

    Yuriko vô cùng vui vì mình sắp được nhìn thấy một sinh linh sắp ra đời trên thế gian này.

    Vì không muốn bản thân mình chen vào hạnh phúc của gia đình nên tôi hỏi Yoriichi về khoảng thời gian đứa bé ra đời để tôi về chúc mừng cho cặp vợ chồng trẻ này.

    Yuriko ở nhà Yoriichi vài ngày và nhờ Yoriichi mua rượu hộ cô để cô tiếp tục công cuộc giết quỷ của mình.

    Như vậy cuộc hành trình giờ chỉ còn mỗi cô và Tsuyoshi mà thôi.

    -Yuriko:" chào tạm biệt hai người chúc hai người hạnh phúc tới đầu bạc giang long, đây là quà của tôi - bình rượu này nhà tôi ử được hơn 20 năm rồi đấy nó uống ngon lắm đấy.

    Và ta nhắc ngươi Yoriichi đừng để cái bản mặt đụt đấy nữa mau cười cho ta vui nào.

    Thôi thời gian đã điểm tôi đi đây.

    Chào tạm biệt và hiện gặp lại hai người "

    Yuriko chào xong hai người rồi cùng Tsuyoshi hoà mình vào trong màn đêm.

    Thời gian bây giờ cô phải truy tìm tung tích của tên Muzan kia và cùng Yoriichi tiêu diệt một lần và mãi mãi.

    Vì Yuriko đã từng thách đấu với Yoriichi nhưng chưa bao giờ thắng, con quỷ đầu tiên do tên Muzan tạo ra thì mà yếu ư - đó là điều không thể mà là do tên mặt liệt kia mạnh hơn cô rất nhiều.

    Đó là lí do để cô phải nhanh chân đi tìm cho ra tên chúa quỷ kia bằng mọi giá.

    ~Hết chương 10~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 11: Gặp lại Muzan và nữ quỷ Tamayo


    Đã nhiều tháng trôi qua nhưng nhưng Yuriko vẫn không có một chút tung tích gì về tên Muzan.

    Hiện tại bây giờ giờ cô đang đi trên đường ở một khu phố, do trời đã khuya nên không có một bóng người nào đi trên đường.

    Bỗng Yuriko cảm thấy có một sự hiện diện quen thuộc đến lạ thường, đó là kẻ mà cô đã đi tìm bấy lâu nay.

    Kẻ làm hại cuộc đời cô, biến cô thành sinh vật ghê tởm nhất trên cõi đời này - Chúa quỷ Muzan Kibutsuji.

    Nhưng để tránh bứt dây động rừng nên Yuriko nán lại mà quay về gọi thêm Yoriichi, vì Yurio muốn chắc chắn rằng hắn phải bị tiêu diệt tận gốc để không còn một ai hai gia đình nào chịu cảnh đau thương mất mát nữa.

    -Yuriko:" ta tìm thấy người rồi Muzan, cứ ở đấy mà tận hưởng những tháng ngày cuối đời đi, ta sẽ dùng chính đôi tay này mà tiễn người xuống địa ngục, tên khốn khà khà".

    Bây giờ Yuriko đã biết tên Muzan hiện tại đang ở đâu rồi, nên bây giờ cô phải thông báo ngay cho Yoriichi biết về thông tin này.

    -Yuriko:" mình phải báo tin này cho tên mặc dù chưa biết mới được"

    Yuriko quay lại nơi mà tên Yoriichi.

    Tối đến, tại một căn nhà quen thuộc - nhà của gia đình Tsugikuni.

    Yuriko gõ cửa:

    -Yuriko:" Yoriichi, ta về rồi đây"

    Yuriko gọi mà không thấy có ai trả lời cô thấy làm lạ lên lại gọi tiếp:

    -Yuriko:" Yoriichi, Uta hai người có ở nhà không, ra mở cửa cho tôi ".

    Bỗng nhiên cánh cửa mở ra để lộ ra một thân hình quen thuộc với Yuriko không ai khác đó chính là Yoriichi.

    -Yoriichi:" ngươi về rồi à "

    Nghe thấy Yoriichi nói mà Yuriko biết đã có chuyện xảy ra với gia đình Yoriichi rồi.

    Nên cô hỏi:

    -Yuriko:" Uta đâu rồi Yoriichi?"

    Yoriichi nghe câu hỏi của Yuriko mà không kìm được nước mắt nữa mà khóc:

    -Yuriko:" trả lời ta đi Yoriichi, Uta đi đâu rồi"

    -Yoriichi:" Uta, cô ấy đã không còn nữa rồi"

    Một tiếng sét đánh ngang tai Yuriko, cô đứng hình, lại một lần nữa thần linh lại lấy đi người thân yêu của cô, cô không tin không tin vào câu nói của Yoriichi.

    -Yuriko:" ngươi, tên khốn khiếp ngươi đang đùa ta đúng không Yoriichi chuyện này không phải để đùa đâu"

    Yuriko nói trong nước mắt túm lấy áo của Yoriichi.

    Còn Yoriichi thì không nói hay cản lại Yuriko, anh mặc kệ những lời trách móc của Yuriko mà nghĩ đến Uta.

    Với anh, Uta chính là mặt trời chiếu rọi trái tim mình.

    Yoriichi nhớ lại lúc anh gặp được Uta.

    ~Dòng kí ức của Yoriichi~

    Tôi tên là Yoriichi Tsugikuni, tôi là một trong hai người con được sinh ra trong gia tộc Tsugikuni trong thời đại chiến quốc.

    Từ khi tôi sinh ra thì bị cha mình coi là thừa thãi chỉ vì vết bớt ngay trán.

    Do người mẹ đã cầu xin cha không giết tôi nên bản thân mình bị gửi vào chùa cho đến khi tôi tròn 10 tuổi.

    Vào năm tôi được 7 tuổi, thời điểm mà tôi đã mất đi người mẹ mà tôi yêu thương nhất.

    Vào cái đêm mà bà mất, tôi quyết bỏ nhà ra đi, một phần vì muốn tốt cho anh trai một phần là vì chính bản thân mình - tôi không muốn cầm kiếm.

    Sau khi tạm biệt huynh trưởng Michikatsu.

    Tôi đi không ngừng nghỉ suốt một ngày một đêm và chỉ chợt dừng lại khi gặp một cô gái trên cánh đồng ở một miền núi nọ

    Khi nhìn thấy cô gái ấy, tôi thấy cô gái với đôi mắt đen nhánh như hắc diện thạch và rất đỗi thuần khiết.

    Gia đình của Uta đã mất do bệnh dịch, Bởi vì không chịu nổi nỗi cô đơn, nên Uta đi bắt nòng nọc về nhà bầu bạn.

    Sau khi nghe câu chuyện của nàng, tôi lập tức ngỏ lời xin về ở cùng và kết thúc ý định đi du hành của mình.

    Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng hai người chúng tôi luôn sớm tối có nhau, cùng nhau trải qua cuộc sống tuy không giàu có nhưng rất yên bình.

    Ước mơ của Yoriichi tôi đó là sống một cuộc đời bình yên bên cạnh gia đình mình, trong căn nhà nhỏ nơi chúng tôi có thể nằm cạnh nhau.

    Đủ gần để tôi có thể nhìn thấy vợ con và nắm lấy tay họ mà chỉ cần một cái nhấc tay.

    ~Kết thúc hồi ức của Yoriichi~

    Một lúc sau khi Yuriko đã bình tĩnh trở lại.

    Cô nói cho Yoriichi biết ràng cô đã biết được nơi mà tên Muzan đang trốn.

    Nghe đến thông tin quan trong này Yoriichi lấy kiếm đi đến nơi mà Yuriko nói.

    Hai người đang đi trên đường, Yuriko cảm nhận được kẻ mà cô hận trong suốt 600 năm qua mà không thể giết được.

    Nhưng bây giờ thời điểm để cô giết hắn đã đến rồi.

    Đi thêm một đoạn Yuriko nhìn thấy một chàng trai trẻ mặc một bộ sang trọng đi bên cạnh là một người phụ nữ.

    -Yuriko:" tìm thấy ngươi rồi Muzan"

    Nghe thấy giọng nói chàng trai ấy quay người lại với khuôn mặt ngạc nhiên khi nhìn thấy cô bất giác người con trai cười và nói:

    -Muzan:" thì ra là ngươi à, Yuriko lâu rồi không gặp đã được 600 năm rồi nhỉ "

    Bỗng Yoriichi lên tiếng:

    -Yoriichi:" thì ra đây là kẻ reo rắc nỗi khiếp sợ cho con người là kẻ tạo ra quỷ - chúa quỷ Muzan Kibutsuji - con quỷ khởi nguyên"

    -Yuriko:" hôm nay ta mang người này đến để kết thúc chuỗi ngày đau khổ của con người mà ngươi gây ra nên chịu chết đi "

    Nói xong cả Yuriko và Yoriichi đều lao nên với mục tiêu là giết kẻ đang đứng ngay trước mặt mình - Muzan Kibutsuji.

    -Yuriko:" Huyết tuyệt kĩ - sợ hãi dâng trào, Tsuyoshi kìm chân hắn lại "

    Ngay lúc thi triển huyết tuyệt kĩ Tsuyoshi đã đi ra và bay nhanh đến chỗ Muzan há lớn hàm răng xắc nhọn của mình mà cắn vào người tên Muzan.

    Khi thấy Tsuyoshi thành công kìm hãm tốc độ của Muzan thì Yoriichi cùng lao lên với tốc độ đáng kinh ngạc.

    -Yoriichi:" Phi Luân Dương Viêm "

    Yoriichi lao nhanh đến với thanh kiếm rực lửa với ý định chém bay đầu của Muzan.

    Muzan thấy vậy liền đưa tay ra đỡ nhưng lại bị một thứ gì đó bắn bay cánh tay mình đi.

    Thì ra Yuriko đã nhận ra ý định đó nên đã lấy cung của mình bắn đi một mũi tên hòng cho Muzan có cơ hội chặn đòn.

    Thời khắc này hắn vừa ngạc nhiên vừa tức giận vì bản thân mình là chúa quỷ là tạo vật hoàn hảo nhất trên thế gian này.

    Không lí do gì để hắn phải chết dưới tay của một sinh vật thấp hèn như con người chứ, chúng chỉ là thức ăn cho loài quỷ mà thôi.

    Không chịu nổi nữa Muzan kích hoạt huyết tuyệt kĩ của bản thân, Muzan tạo ra ra một luồng sóng công kích đánh bay mọi mũi tên, đường kiếm của Yoriichi và Yuriko thậm chí Tsuyoshi còn bị Muzan chấn áp thành đống thịt vụn.

    Với Yuriko thì cô không lo mấy cho Tsuyoshi vì Yuriko biết Tsuyoshi là do cô tạo ra nên cô chết thì đầu sói này mới chết.

    Nên thay vì lo lắng cho Tsuyoshi cô chú ý là cẩn trọng đối đầu với tên Muzan, chiến trường không phải là nơi để chơi, cái thời khắc quan trọng như vậy buộc Yuriko phải tập trung tuyệt đối không được lơ là một giây phút nào cả.

    Cả Yuriko và Yoriichi đều tận dụng mọi thứ mà mình có vận dụng mọi khả năng của thân với hi vọng có thể giết được mối nguy hiểm mà con người đã luôn sợ hãi mỗi khi đêm xuống.

    Muzan hiện tai đang vô cùng tức giận mỗi khi hắn tấn công tên Yoriichi thì Yuriko lại cản trở hành động của hắn.

    -Muzan:" bọn khốn khiếp ta giết các ngươi"

    -Yuriko:" ngươi tức lắm phải không haha ngày hôm nay ngươi nhất định phải chết cho những điều mà ngươi đã gây ra, chịu chết đi tên khốn"

    -Muzan:" ahhhh ta không thể chết ta là sinh vật hoàn hảo nhất, ngươi cũng chỉ là con quỷ do ta tạo ra mà thôi, chính ngươi đã phản bội ta mà đi theo giúp đỡ cho bọn sát quỷ đoàn đáng chết ấy"

    -Yuriko:" phản bội ?

    Ngươi nói cái gì vậy Muzan, ngươi nói nói như thể ta là đồng bọn của ngươi vậy.

    Kể từ cái ngày bị ngươi biến thành quỷ thì ta và ngươi đã không còn liên quan với nhau rồi, ngay bây giờ ta và Yoriichi sẽ đem ngươi xuống mồ, xám hối cho tội lỗi của ngươi đi Muzan"

    Trận chiến ngày càng trở nên khốc liệt , cả hai bên đều có vết thương lớn nhỏ nhưng chỉ có Yoriichi là hiện rõ trên cơ thể còn Yuriko cô là quỷ nên những vết thương ấy đều phục hồi một cách nhanh chóng.

    Muzan cảm thấy tình thế bất lợi nếu không trốn thoát được thì bản thân mình sẽ chết là điều không thể tránh khỏi.

    -Muzan:" phải trốn khỏi đây ngay nếu không mình sẽ bị giết mất, mình không muốn chết, mình phải sống"

    Trong tình thế cấp bách Muzan nghĩ ra cách để trốn thoát Yuriko và Yoriichi.

    Đột nhiên cả cơ thể của Muzan bỗng nổi phồng lên và phát nổ thành nhiều miếng thịt nhỏ, khiến cho Yoriichi không thể tiêu diệt hết được và để cho Muzan chay thoát.

    Cả Yuriko và Yoriichi sốc và cảm thấy thấy tuyệt vong vô cùng, cả hai người họ đều không thể tin được cái cơ hội có thể giết được con quỷ gây ra cái chết của vô số gia đình giờ đây đã chạy thoát.

    Hai người bọn họ đã không thể tiêu diệt được Muzan mà để hắn chạy thoát.

    Ngoài bọn họ còn có cả nữ quỷ đi cùng tên Muzan, cô ấy đã khóc lớn ngay sau khi tên Muzan đó chạy thoát.

    Yuriko đoán có vẻ như cô ấy đã thoát khỏi lời nguyền do Muzan tạo ra.

    Nữ quỷ ấy tên là Tamayo, đã từng là một bác sĩ nhưng vì mắc phải một căn bệnh nan y khiến cô tuyệt vọng.

    Ngay lúc Tamayo tuyệt vọng nhất thì cô gặp được Muzan và nghe về cuộc sống không bệnh tật, Tamayo liền gật đầu đồng ý với Muzan mà không hề biết hậu quả mà nó mang lại.

    Kết quả là cả gia đình Tamayo đều chết dưới tay của cô trong cơn đói của mình.

    Khi cô nhận ra thì đã quá muộn.

    Cái giá phải trả cho việc trở thành quỷ là biến thành những kẻ giết người không gớm tay.

    ~ Hết chương 11 ~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 12: Cốt chuyện bắt đầu


    Sau trận chiến khốc liệt, một bên là chúa quỷ - Muzan Kibutsuji còn một bên là con quỷ được tạo ra đầu tiên của chúa quỷ - Yuriko và người nắm giữ hơi thở khởi nguyên - điệu múa của hoả thần Yoriichi Tsugikuni, cả hai người đều đã thất bại trong việc tiêu diệt Muzan.

    " Ôi cô gái giờ cô có còn nơi nào để đi không?".

    Yuriko hỏi Tamayo.

    " Dạ ờ ừm dạ không ạ".

    Tamayo ấm úng trả lời Yuriko.

    " Nếu vậy cô đi theo chúng tôi đi trời cũng sắp sáng rồi" Yuriko nói với Tamayo.

    "Được ạ, thành thật xin cảm ơn hai ân nhân nhờ có hai vị mà tôi có thể thoát khỏi lời nguyền do Muzan gài nên bọn quỷ" Tamayo hướng đến hai người mà cảm tạ

    Nhóm của Yuriko đi tạm vào một căn nhà bỏ hoang để tránh ánh nắng mặt trời và nghỉ ngơi sau cả đêm phải chiến đấu.

    Ba người nghỉ ngơi một lúc thì Yuriko lên tiếng"

    " Ngươi bây giờ có mục đích gì cho bản thân chưa, nói thật vì ngươi là quỷ cho nên tùy vào từng lời nói mà ngươi thốt ra mà ta quyết định cho ngươi sống hay chết đấy, Tamayo"

    " Vâng " Tamayo giờ chỉ có thể nghe theo Yuriko một phần do sát khí khủng khiếp do Yuriko toả ra ngoài ra cô còn một mục đích không phải nói là tham vọng là ước nguyện mới đúng.

    " Tiểu nữ muốn sống, muốn nhìn thấy tên Muzan phải cháy và tan thành tro bụi và hơn hết tiểu nữ muốn sống để đền bù cho những tội lỗi mà đôi tay này đã gây.

    Vậy nên tiểu nữ thành khẩn ngài đáp lại nguyện vọng nhỏ nhoi của tiểu nữ."

    Tamayo quỳ xuống dập đầu để cầu xin Yuriko đồng ý.

    Yoriichi nhìn Yuriko như muốn nói " chuyện này do ngươi quyết định ta không can thiệp đâu"

    "Haizzzz".

    Yuriko thở dài

    "Thôi được rồi ta sẽ đồng ý với cô nếu cô đáp ứng những điều kiện mà ta đưa ra nếu đồng ý thì uống bát máu này, được chứ?"

    " Vậng ạ mọi thứ đều do ngài quyết định "

    Yuriko ngồi suy nghĩ về điều kiện mà cô sắp nói cho Tamayo nghe.

    " Một là không được giết người dù trong bất kì hoàn cảnh nào, hai là cứu giúp những người gặp khó khăn.

    Dù gì cô cũng từng là lang y nhỉ nên những điều này không làm khó cô nhỉ ?"

    "Nếu đồng ý thì uống đi, ngoài ra sau khi ngươi uống bát máu này thì cô chính thức nằm trong sự kiểm soát của ta lời nguyền này sẽ giết cô một cách đau đớn nhất nếu phá bỏ hiệp ước.

    Vậy nếu không có gì thay đổi thì - uống đi"

    Tamayo cầm bát máu mà không ngần ngại mà uống cạn một cách dứt khoát không hề lao núng.

    " Vậy xin chúc mừng cô trở thành thuộc hạ của ta.

    À ta cũng thay đổi thuộc tính cơ thể cô rồi Tamayo.

    Bây giờ thay vì ăn thịt thì cô chỉ cần hấp thụ một lượng máu bằng cái chén uống trà mà thôi."

    Thông tin mà Yuriko nói cho Tamayo nghe thì nó như một vụ nổ lớn đánh thẳng tâm lí Tamayo.

    " H-hức oaaaa cảm ơn n-ngài.

    Cảm ơn ngài tôi sẽ nghe theo điều kiện mà ngài nói và cả mệnh lệnh mà Yuriko-sama nói.

    Tôi cảm ơn hai người đã cho tôi một cơ hội để chuộc lại những tội lỗi mà chính tôi gây ra"

    Tamayo khóc và cảm ơn Yuriko vì Yuriko đã chấp nhận thu lưu một con quỷ đáng chết như cô.

    Thời gian cứ như vậy mà trôi đi, trải qua rất nhiều năm, Yuriko thì vẫn cùng Tsuyoshi nay đây mai đó.

    Với Yuriko chuyện buồn nhất đó là Yoriichi đã qua đời vì tuổi già sau khi thực hiện nhát chém gần như đoạt mạng thượng nguyệt quỷ nhất - Kokushibo và đây cũng là người anh trai mà Yoriichi từng kể.

    Kể từ khi Yoriichi qua đời, cuộc sống của Yuriko chỉ có uống rượu, nấu rượu và dành một ít thời gian để luyện tập từ huyết tuyệt kĩ cho đến tập kiếm.

    Yuriko đã nhờ Yoriichi dạy cách làm chủ các kĩ thuật dùng kiếm.

    Nói không ngoa trình độ kiếm thuật của cô bây giờ có thể sánh ngang thậm trí là hơn các trụ cột của sát quỷ đoàn.

    Nhiều năm sau

    "Haizz đã trải qua bao nhiêu năm rồi nhỉ Yoriichi, ta nhớ ngươi nhiều lắm đó".

    Yuriko nói nhưng đáp lại cô chỉ có tiếng của người bạn gắn bó lâu nhất - Tsuyoshi.

    "Đã hơn 400 năm rồi, Yuriko não ngươi lại có vấn đề rồi à"

    " Hử ngươi nói ai là não có vấn đề, ta chỉ nhất thời quên đi thôi.

    Hừ không nói chuyện với con sói khốn khiếp nhà ngươi nữa"

    Bỗng nhiên Yuriko lại nghĩ đến việc đi đến thị trấn nơi Tamayo đang sống.

    Cô từng nói " nhớ chuẩn bị rượu khi ta đến chỗ ngươi chơi nha Tamayo".

    Yuriko từng uống rượu cho Tamayo chuẩn bị và kết quả cô uống đến không còn bình nào trong nhà và say đến không còn nhận thức được nữa.

    Tất cả là do rượu chính tay Tamayo làm ra, nó ngon ngoài sức tưởng tượng của cô.

    " Ngươi lại thèm rượu của Tamayo rồi Yuriko, ngươi là con gái thì nên ít uống rượu đi ".

    Tsuyoshi khuyên dù nó biết sẽ không thành công đâu, muốn cản con rượu này ư, đó là điều không thể.

    " Kệ ta ngươi im cái mõm sói đi ".

    Yuriko cáu gắt khi Tsuyoshi nói mình như thể cô nghiện rượu lắm không bằng.

    Cô tuyên bố "Yuriko ta không phải là kẻ nghiện rượu ta chỉ thích uống rượu thôi"

    " Thôi không nói nữa, khởi hành đến nhà của Tamayo nào"

    ~Góc nhìn của Tanjiro~

    "Tôi tên Kamado Tanjiro, là người con cả trong một gia đình kiếm sống bằng cách bán than củi"

    "Một lần tôi về muộn nên phải ở nhờ nhà hàng xóm một hôm.

    Sáng hôm sau khi đi về thì tôi chứng kiến cảnh tượng gia đình mình bị giết và chỉ còn mỗi Nezuko nhưng con bé đã bị biến thành quỷ.

    Tôi cố gắng đưa em mình đi chữa bệnh.

    Trên đường, tôi gặp được một người tên là Tomioka.

    Anh ấy bảo tôi đến chỗ chân núi nơi của sư phụ Urokodaki để tập luyện.

    Khoảng 3 năm sau, thì tôi bắt đầu cuộc hành trình làm thợ săn quỷ để tìm kiếm cách biến Nezuko trở lại thành người".

    Hiện tại tôi đang đi trên một con phố.

    Mọi thứ đều quá sức tưởng tượng với một người chỉ sống trên núi như tôi.

    " Mình phải ra khỏi chỗ này thôi, mình cảm thấy choáng quá"

    Tanjiro hiện đang ghé vào một quán mì Udon, nhưng chưa kịp ăn thì cậu ngửi thấy hai mùi một là của kẻ đã sát hại cả gia đình cậu và một mùi là của một kẻ có mùi thoang thoảng với kẻ đã giết gia đình cậu nhưng nó vừa giống nhưng cũng vừa khác.

    " Hắn đang ở đây và còn một kẻ khác nhưng đó là ai "

    Tanjiro vừa chạy vừa suy nghĩ.

    "Cuối cùng cũng tìm ra ngươi"

    Khi nhìn thấy Muzan, Tanjiro thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ đồ sang trọng.

    "Tại sao một con quỷ như hắn lại sống cùng con người ?"

    Đột nhiên người đàn ông đang đi gần đó bỗng gào thét, mắt hoá đỏ và răng nanh mọc dài ra.

    Người đàn ông đó đang trong trạng thái hoá quỷ.

    Một lúc sau Tanjiro gặp được hai người, người phụ nữ tên Tamayo người con trai tên Yushiro.

    Tanjiro quay lại đón Nezuko và đang theo Yushiro đến nơi ẩn náu của hai người.

    Tanjiro có nói với Yushiro về một người nữa mà cậu cảm thấy giống với Muzan nhưng lại có phần không giống.

    " Ngươi nói cái gì cơ !!!!".

    Yushiro hét lên.

    Chỉ có một người mang những đặc điểm đó mà thôi.

    "Nhanh chân lên Yuriko-sama và Tsuyoshi-sama đang đến đây".

    Nói rồi Yushiro tăng tốc lên để lại Tanjiro với hàng đống câu hỏi khó hiểu.

    Về đến nơi ẩn náu.

    " Tamayo-sama tôi đem cậu ta tới rồi ạ và hai ngài ấy đang đến đây ạ".

    Cậu hướng tới Tamayo nói.

    " Vậy cậu đi chuẩn bị mọi thứ cần thiết đến đây đi, nhanh chân lên".

    Tamayo hướng tới Yushiro dặn dò.

    Tanjiro thấy lạ nên lên tiếng hỏi " Ngài mà mọi người nhắc đến là ai vậy ạ ?"

    Nhưng cậu vô cùng sốc khi nghe đáp án của Tamayo.

    " Ngài ấy cùng một người đã từng suýt giết được tên Muzan"

    Bỗng có tiếng gõ cửa và tiếng nói của một người phụ nữ trẻ.

    ~ Hết chương 12 ~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 13: Yuriko gặp Tanjiro


    Khi Tanjiro nghe xong những thông tin trên khiến cậu không khỏi ngạc nhiên.

    Nhưng dòng suy nghĩ của cậu đã dừng lại do có tiếng gõ cửa và tiếng nói của một người phụ nữ.

    " Oi, Tamayo ta đến nhà ngươi chơi vài ngày nè".

    Giọng nói có phần trẻ con và mang tí đùa vui trong đó.

    Tamayo nhanh chân ra mở của nhưng không quên dặn dò Tanjiro.

    " Tuyệt đối cấm cậu làm điều gì khiến ngài ấy khó chịu nếu không tôi cũng không thể giúp cậu đâu".

    " Dạ vậng ạ tôi sẽ không làm gì quá đáng đâu ạ ".

    Cậu đồng ý với Tamayo vì cậu biết người có thể bức lui Muzan thì không phải là dạng xoàng.

    Khi cánh cửa được mở ra hình ảnh của một người con gái nhỏ nhắn với mái tóc màu xanh ở đỉnh đầu và chuyển dần sang tím nhạt ở đuôi tóc, đôi mắt cô có đồng từ màu đỏ của máu và con người dựng thẳng đứng.

    Đây là người mà Tamayo khuyên Tanjiro không được đắc tội.

    " Hửm hôm nay nhà Tamayo có khách à, thất lễ thất lễ hehe".

    Yuriko thấy Tanjiro liền nghĩ ngay cậu là khách hàng của Tamayo.

    "Chào mừng ngài, cảm ơn ngài đã không quản ngại đường xá xa sôi mà đến đây ạ.

    Tiểu nữ đã chuẩn bị mọi thứ đầy đủ để cho ngài thưởng thức rồi ạ, bây giờ ngài có thể vào tận hưởng rồi".

    Tamayo hướng tới Yuriko nói bằng giọng trang nghiêm và đầy sự tôn trọng .

    " Ta đi thôi và cả cậu thanh niên kia cũng đi theo đi, ta nghĩ chúng ta có chuyện để nói với nhau đấy, chàng trai trẻ".

    Yuriko nói với Tanjiro.

    Tanjiro không biết Yuriko muốn nói điều gì nhưng cậu vẫn đi theo vì cậu không cảm nhận được mùi nguy hiểm của người con gái đứng trước mặt mình

    ~ Trước đó tại chỗ Muzan ~

    Sau khi hắn nhìn thấy chàng thanh niên có đeo đôi bông tai Hanafuda, Muzan vô cùng giật mình vì hắn biết thứ đó có ý nghĩa gì.

    " Tách ".

    Tiếng búng tay vang nên.

    Từ đằng sau Muzan xuất hiện hai con quỷ.

    Hắn ra lệnh: " đi đem thủ cấp của tên đeo đôi bông tai Hanafuda đến đây cho ta ngay"

    "Dạ chúng tôi sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ mà ngài giao phó".

    Hai con quỷ cũng kính nói.

    ~ Tại nhà Tamayo ~

    " Khà đúng là rượu ở đây vẫn ngon như ngày nào, tuyệt thật".

    Yuriko bây giờ không còn kiêng nể gì nữa, cô cầm luôn cả bình rượu mắt tu.

    Mà không quan tâm đến người con trai đang ngồi đối diện cô đang cảm thấy bức xúc.

    "Yuriko ngươi không phải nói có chuyện muốn nói với cậu ta ư".

    Tự dưng xuất một đầu sói biết bay với bộ lông màu trắng có điểm thêm một chút màu tím.

    "Ta biết rồi mà Tsuyoshi".

    Cô nói với Tsuyoshi xong rồi quay sang Tanjiro.

    "Cậu tên là gì vậy ?

    Còn ta tên Yuriko, Satsuki Yuriko"

    Tanjiro nhanh chóng trả lời Yuriko:" Dạ thưa em tên Tanjiro, Kamado Tanjiro ạ".

    Đột nhiên Yuriko có cảm thấy khí tức của quỷ, nó làm cô nở một nụ cười, " chúng ta có khách đến thăm cậu nên chuẩn bị tinh thần đi cả hai người nữa Tamayo, Yushiro".

    Vừa dứt câu thì đột nhiên bức tường bị tấn phá bởi những trái bóng temari.

    Yuriko liền phá hủy những quả bóng và nói" ara ara chúng ta có tới hai vị khách tới chơi này"

    Bỗng hình ảnh hiện ra đó là một cặp nam nữ nhưng cả hai đều là quỷ.

    " Ta tên là Sasamaru còn đây là Yahaba, hai người bọn ta tới để lấy thủ cấp của tên đeo bông tai Hanafuda về cho ngài".

    Con quỷ tên Sasamaru cười lớn.

    Sasamaru kiêu ngạo rồi trục tiếp mọc thêm bốn cánh tay, mỗi tay của ả đều cầm một quả cầu.

    "Hai người chúng ta là thành viên của thập nhị nguyệt quỷ, các ngươi nên yên phận mà chịu chết đi haha"

    "Haha các ngươi mà là thập nhị nguyệt quỷ hả haha không thể nhịn được, Tamayo, cô nghe gì không hài bọn chúng là thập nhị nguyệt quỷ kia chết cười ta mất".

    Yuriko nằm ôm bụng cười.

    "Ngài nghiêm túc một chút đi, lát tiểu nữ tặng ngài thêm một bình rượu, thưa Yuriko-sama".

    Tamayo khuyên bảo Yuriko.

    "Thật sao được ta làm ngay đây, xin lỗi các ngươi nha nhưng những bình rượu đang gọi ta rồi".

    Trên tay Yuriko xuất hiện một thanh katana do cô dùng huyết quỷ thuật tạo nên.

    "Chàng trai Kamado, tôi sẽ lên khống chế hoạt động của hai con quỷ kia còn cậu lo phần kết liễu nha".

    Yuriko bàn luận chiến thuật với Tanjiro.

    "Dạ vâng ạ".

    Tanjiro đồng ý với Yuriko.

    "Hai ngươi định giết bọn ta haha, vậy thì thử đi".

    Sasamaru cười khiêu khích.

    Đột nhiên không khí trở nên ảm đạm Yuriko bước nên với thanh kiếm trong tay.

    "Vậy ngươi là kẻ muốn chết đầu tiên ư, hahah...".

    Nụ cười của Sasamaru bỗng nhiên ngừng lại và nụ cười của

    Yuriko vang nên.

    "Hihi ủa sao lại ngừng lại rồi, cười tiếp đi như vừa nãy đó hihi".

    Tất cả mọi người có mặt đều vô cùng ngạc nhiên vì thứ trên tay của Yuriko là đầu của Sasamaru.

    "Cô ấy chặt đầu con quỷ đó nhanh quá, mình còn không thấy đường kiếm của cô ấy nữa".

    Tanjiro biết người bức được Muzan thì thực lực không nhỏ nhưng thế này quá sức tưởng tượng của bản thân rồi.

    Cứ như vậy mà Sasamaru và Yahaba bị giết.

    Còn Yuriko thì :" Tamayo rượu của ta đâu rồi đừng nói lại không còn nha".

    Yuriko dùng ánh mắt ngây thơ để nhìn Tamayo.

    " Haizz, Yushiro mang rượu cho Yuriko-sama đi".

    Tamayo cảm thấy bất lực với cô rồi.

    Tamayo có trao đổi thêm với Tanjiro và muốn cậu đi thu thập máu của những con quỷ trong đội ngũ 12 con quỷ.

    Còn Yuriko thì nát rượu rồi.

    "Khi nào thì ngài mới nói cho câu ta biết về nó vậy Yuriko-sama".

    Tamayo hỏi Yuriko.

    " Khi thời điểm đến ".

    Yuriko cười nói sau khi Tanjiro đi.

    "Hi vọng ngươi không chọn sao người Yuriichi".

    Để lại câu nói đó thì Yuriko lại bắt đầu chuyến đi của mình.

    ~Hết chương 13~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 14: Bị chú ý


    Sau cuộc gặp gỡ với Tanjiro, Yuriko hiện đang đi trở về ngọn núi nơi cô sống.

    "Haaa, cuối cùng cũng về tới nhà rồi, rượu ơi ta nhớ ngươi nhiều lắm".

    Đứng trước cửa nhà cô vô cùng háo hức vì mấy tuần nay không uống.

    "!!!!".

    Đột nhiên Yuriko bị một thứ gì đó tấn công.

    "Ngươi là ai ?".

    Yuriko vào thế thủ cảnh giác vào kẻ lạ mặt.

    "Moshi moshi, hôm nay trăng thật đẹp phải không nào cô gái ?

    Xin chào, tôi tên là Shinobu, Kochou Shinobu là Trùng trụ của sát quỷ đoàn.

    Còn cô tên gì ?".

    Shinobu nhìn nữ quỷ cười hỏi.

    Cô vừa đi làm nhiệm vụ xong thì nhìn thấy Yuriko.

    Shinobu tự hỏi " tại sao ở một ngọn núi không có một ai sống lại xuất hiện một cô gái như vậy ?

    Thật đáng khả nghi , có thể cô ta là quỷ".

    Thế nên Shinobu chủ động tấn công để thăm dò.

    "Tôi chỉ là một cô gái bình thường tên Yuriko thôi còn cô tại sao lại tấn công tôi ".

    Yuriko cố gắng không tiết lộ bản thân mình là quỷ để tránh gặp rắc rối không cần thiết.

    " Thôi đừng che dấu làm gì nữa tôi biết cô là quỷ rồi".

    Shinobu thẳng thắn nói.

    " Ở một nơi không có người ở như vậy lại xuất hiện một cô gái trong đêm là điều không thể xảy ra, thế nên đừng quá lo lắng tôi sẽ dùng loại độc khiến cô không cảm thấy đau đớn khi chết nha ".

    Vơi nụ cười thương hiệu trên gương mặt của mình Shinobu đề nghị cách chết cho Yuriko.

    "Haizz tại sao mình lại quên mất nhỉ, vậy ra đây là một trụ cột của sát quỷ đoàn, cô đến giết tôi ư.

    Thôi được nếu cô có bản lĩnh đó.".

    Yuriko không từ chối vì cô biết dù có làm gì đi nữa thì giao tranh là điều không thể tránh.

    " Hơi thở côn trùng - du hí".

    Shinobu nhảy về phía Yuriko và đâm cô nhiều lần bằng lưỡi kiếm chứa đầy chất độc tử đằng của mình.

    Yuriko nhìn thấy lưỡi kiếm lạ của Shinobu thì biết kiếm của cô không dùng để chém mà là để đâm.

    " Liệt nhật hồng kính ".

    Yuriko nhanh chóng rút kiếm ra và tung ra hai nhát chém ngang với thanh kiếm được bao phủ bởi lửa để bảo vệ cô khỏi các đòn tấn công từ Shinobu.

    ~Hồi ức của Yuriko~

    Ngay trước Yuriko chỉ muốn học kiếm vì trong trận chiến ấy cô chỉ có biết dùng cung mà thôi.

    Nhưng Yoriichi bảo Yuriko học hết các thức của hơi thở khởi nguyên, cô định từ chối thì:

    "Tôi muốn cô huấn luyện cho các thế hệ sau nữa chúng nó cần một người mạnh như cô để khi thời điểm đó đến họ sẽ bớt một phần khó khăn".

    Yoriichi đã bảo cô như vậy.

    Câu nói ấy làm Yuriko không thể từ chối được:" vậy nhờ anh huấn luyện tôi, Yoriichi".

    ~Thực tại~

    "Cái gì ?

    Đây là hơi thở của lửa nhưng nó có gì đó hơi khác ?

    Quan trọng hơn tại sao quỷ lại có thể dùng hơi thở được ?".

    Rất nhiều câu hỏi mà Shinobu không thể trả lời được.

    Nhìn thấy những nghi vấn của Shinobu, Yuriko trả lời" cái này ta được một người dạy cho, ta đã mất gần 200 năm để làm quen được với nó đó và mất hơn 200 năm để thành thục để rồi ta có được như ngày hôm nay đấy.

    Hihi".

    " Cái gì !!!".

    Đứng trước mặt Shinobu là con quỷ đã sống hơn 400 năm.

    Hơn nữa con quỷ đó còn biết dùng cả hơi thở.

    " Con quỷ này quá nguy hiểm, tuyệt đối không được để nó sống"

    "Hơi thở của côn trùng - Ngô Công Chi Vũ : Bách Túc Xà Phúc".

    Shinobu lao nhanh đến Yuriko để đâm mạnh xuyên qua cơ thể của cô.

    "Chước cốt Viêm Dương".

    Yuriko tạo ra một nhát chém hình tròn.

    Bảo vệ bản thân khỏi các đòn tấn công trực diện ở trước mặt.

    "Oi hay là tôi chứng minh cho cô thấy tôi không phải là một con quỷ xấu nha, ví dụ như Muzan Kibutsuji".

    Yuriko đọc cái tên ấy lên vì cô biết tất cả các con quỷ đều bị dính lời nguyền của Muzan, chỉ cần nói tên hắn ra thì chết là điều không thể tránh.

    Shinobu thấy cô nói cái tên đó thì giật mình "cô ta muốn chết ư".

    Một lúc sau Shinobu thấy Yuriko không bị lời nguyền giết thì vô cùng bất ngờ.

    "Tại sao ngươi không chết ?

    Tại sao lời nguyền lại không hoạt động ?"

    Shinobu không thể giữ bình tĩnh nữa, " mình phải moi được nhiều thông tin nhất có thể từ cô ta"

    " Nói cho cô biết cũng chả sao, ta là con quỷ đầu tiên do Muzan tạo ra".

    Yuriko trả lời.

    "Ầm ầm" "cô ta là con quỷ đầu tiên do Muzan tạo ra".

    Shinobu chấn động với thông tin cô vừa nghe.

    "Ta thấy cô rất giống một cô gái mà ta từng cứu, cô ấy có cái kẹp tóc giống ngươi đó".

    Yuriko nhìn Shinobu thì nhớ tới một cô gái đang bị thương do chiến đấu với một trong hàng ngũ thập nhị nguyệt quỷ.

    "Ý ngươi nói là chị của ta".

    Chị của cô - Kochou Kanae là hoa trụ của sát quỷ đoàn.

    Hiện tại đã không còn làm trụ cột nữa do bị thương vô cùng nghiêm trọng do con quỷ mà Kanae đấu là thượng huyền nhị - Douma.

    Khi được cứu Kanae có kể về một nữ quỷ đã cứu cô khỏi đòn kết liễu của Douma.

    Một cô gái với mái tóc xanh dương chuyển dần sang màu tím nhạt ở đuôi tóc.

    " Thì ra là ngươi lúc đó chị ta còn sống là do cô cứu.

    Tại sao lại làm vậy chả phải quỷ chỉ coi con người là thức ăn thôi mà ?".

    " Ta cứu vì ta từng hứa với một người và hơn hết ta không ăn thịt người ta thích uống rượu hơn".

    Yuriko giải đáp thắc mắc cho Shinobu.

    "Yuriko trới sắp sáng rồi đó".

    Tự nhiên Tsuyoshi chui ra cảnh báo cho Yuriko.

    "Thật à nhanh vậy, vậy tạm biệt cô gái trẻ, sẽ có ngày gặp lại".

    Yuriko nhanh chân chạy đi tìm nơi để tránh ánh nắng mặt trời.

    "À mình phải báo những thông tin này cho Oyakata-sama biết mới được".

    Những thông tin cô có được nó vô cùng quan trọng với sát quỷ đoàn.

    ~Tại phủ của gia tộc Ubuyashiki~

    "Vậy sao, cảm ơn con Shinobu vì nhưng thông tin quan trọng này.

    Bây giờ con về phủ nghỉ ngơi đi".

    Giọng nói của một người con trai vô cùng trầm ấm cảm ơn Shinobu.

    "Dạ đây là trách nhiệm của một trụ cột ạ, thần mong ngài thật dồi dào sức khoẻ để chứng kiến ngày Muzan chết, thưa Oyakata-sama.

    Vậy thần xin phép về phủ."

    Shinobu trả lời thành kính với người con trai ấy.

    Người đó là người lãnh đạo sát quỷ đoàn và cũng là đứng đầu gia tộc Ubuyashiki.

    Ngươi đó tên Ubuyashiki Kagaya hay còn được gọi với cái tên Oyakata.

    Là thủ lĩnh thứ 97 của Sát Qủy Đội.

    "Có vẻ như chúng ta sắp có thêm một đồng minh mạnh giúp sức rồi, Muzan người sẽ phải chết trong thế hệ này, chúng ta sát quỷ đội chắn chắn sẽ giết được ngươi".

    Kagaya cười, vì biết được cơ hội giết được Muzan đang đến rất gần rồi.

    " Phải chú ý đến cô thôi Satsuki Yuriko ".

    Kagaya cười và nhìn về phía bầu trời trong lành.

    ~Hết chương 14~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 15: Buổi tối vui vẻ của Yuriko


    Sau cái ngày Yuriko gặp Shinobu, cô bắt đầu thay đổi ngoại hình của mình.

    Cô làm bản thân mình trở thành một người thiếu nữ khoảng 25-26 tuổi, không còn để điện mạo trẻ con nữa.

    Mắt cô cũng biến thành đôi mắt có đồng tử màu xanh dương nhạt, đôi môi hồng quyến rũ ngay cổ Yuriko có thêm một hình xăm hình đầu sói nhỏ.

    Hơn nữa Yuriko mặc một bộ đồ kimono truyền thống làm tôn lên vẻ đẹp cũng như sự huyền bí.

    Hiện Yuriko đang đi trên một con đường của một thành phố lớn, mục đích cô đến đây không phải là giết quỷ mà là để uống rượu.

    Phải là để uống rượu, Yuriko nghe nói nơi này có rất nhiều rượu ngon, mặc kệ mọi lời ngăn cản của Tsuyoshi như:

    "Yuriko, ngươi là con gái đó, là con gái đó vậy nên uống bớt rượu đi không người ta đánh giá"

    Nhưng đáp lại những phản đối của Tsuyoshi, Yuriko chỉ đáp:

    "Ta chỉ nghe theo tiếng gọi của rượu thôi, với ta rượu là số 1 không có gì hơn được rượu cả".

    Ngay bây giờ trước mặt cô là một quán rượu khá lớn, mở cửa bước vào.

    Ngay lập tức mọi ánh nhìn đều hướng tới cô, cũng đúng thôi một cô gái với vẻ đẹp ma mị nhưng có phần trong sáng như Yuriko mà bước vào nơi dành cho nhưng tên máu mặt trong giới yakuza thì đây hoàn toàn là chuyện chưa từng sảy ra.

    " Chủ quán mang vài bình rượu tới cho tôi đi ".

    Yuriko nói với chủ.

    "Oi này cô em lại đây uống với tụi anh đi, anh bao".

    Một tên lưu manh hướng tới cô làm quen.

    Nhưng với một người sống cả ngàn năm như Yuriko thì tên này chả có gì đáng sợ cả mà hơn hết cô còn được uống rượu miễn phí nữa nên: "heh anh nói thật sao".

    Giọng nói nhẹ nhàng thánh thót làm bao người đàn ông không thể kìm chế bản thân mình được nữa, trước mặt họ bây giờ không còn hình ảnh của một cô gái nữa mà là một hồ ly tinh.

    "Trúng mánh rồi, hôm nay mình hốt được con hàng ngon rồi, hahaha, hôm nay ta thật là may mắn".

    Tên lưu manh cười gian, nhưng bản thân lại không hề biết hắn đã động vào một con quái vật uống rượu chưa hề biết say là gì.

    "Vậy chúng ta cùng uống !!.

    Đừng say trước em đó nha nếu anh làm được thì anh sẽ có thưởng đó, hihi".

    Nụ cười duyên dáng, cử chỉ nhẹ nhàng uyển chuyển như hồ ly dẫn dụ con mồi vào lưới.

    " Chủ quán mang rượu lên đây" tên lưu manh hùng hổ kêu.

    Hắn máu lắm rồi.

    Hắn phải có được cô.

    ~ Ba tiếng sau~

    "Ông chủ, mang thêm rượu lên đây đi, chúng tôi lại hết rượu rồi hícc hà".

    Yuriko bất mãn vì mình uống có mấy cốc thì đã hết rượu.

    Xung quanh cô toàn bình rượu nằm lăn lốc khắc sàn nhà, còn tên lưu manh thì:

    " Oi dậy uống đi chứ, chàng trai.

    Không thể tin được tửu lượng kém vậy mà cũng đòi mời mình uống, ực ực khàaaa".

    "Còn không phải là do cái tửu lượng quái vật của cô ư" tất cả mọi người đều thầm hét trong lòng.

    Bất ngờ có hai người bước vào quán.

    "Vào đây làm vài cốc thật hào nhoáng với tôi nào Rengoku".

    "Đúng đó Tengen, phải uống thật nhiệt huyết vào mới xứng đáng là một trụ cột mới được !!"

    Hai người vừa bước vào không ai khác chính là Uzui Tengen và Rengoku Kyoujurou.

    Cả hai chính là âm trụ và viêm trụ của sát quỷ đoàn.

    "Đừng uống nữa cô gái, cô uống cũng phải hơn 40 bình rồi đó.

    Dừng lại đi ".

    Chủ quán khuyên Yuriko ngừng uống.

    Những lời ấy lọt vào tai của hai người chú ý.

    Trước mắt họ là một cô gái đang uống rượu, nhưng nó sẽ bình thường nếu như không có sự diện của những bình nằm lăn lóc trên nền nhà.

    Cả hai người đều ngạc nhìn cô và thầm nghĩ " cô gái này thật hào nhoáng/ nhiệt huyết".

    Cả hai bước tới làm quen.

    "Chào cô chúng tôi muốn làm quen"

    "Hử chào ha-hai người nha haha, ực khàaaaa tôi tên Yuriko, Satsuki Yuriko hân h-ha-hạnh".

    "Này tôi khuyên hai người đừng đấu với cô ấy, đã có bốn người đến thách đấu nhưng đều phải gọi người khiêng đi hết rồi".

    Một người trong quán đến khuyên hai người.

    " Chúng tôi khiêu chiến với cô ".

    Cả hai đều hừc hực khí thế vì đây là lần đầu hai vị trụ cột của sát quỷ đội gặp một kẻ uống không hề biết say như Yuriko.

    " Mình lại có thêm bạn nhậu rồi, vui quá haha".

    Yuriko vô tay thích thú, hôm nay cô có nhiều bạn mới quá.

    " Nào cùng uống rượu đi nào ".

    ~Thêm hai tiếng nữa~

    Rầm!!!

    Lại có thêm hai nạn nhân của Yuriko.

    "Ực ực khà, are họ lại không chịu nổi nữa à, ông ch....".

    Yuriko định nào chủ quán lấy thêm rượu thì.

    "Chúng tôi hết rượu rồi, không có rượu cho cô đâu, hết rồi mà muộn rồi cô mau đi về nhà đi ".

    Chủ quan thẳng thừng từ chối và khuyên cô về nhà sớm.

    " Tuyệt đối không được để cô ta vào quán mình thêm một lần nào nữa, nếu không mình chỉ còn nước cạp đất mà ăn thôi huhu."

    ~Tại sát quỷ đoàn~

    "Mau mau tới ứng cứu cho âm trụ Uzui Tengen và viêm trụ Rengoku Kyoujurou mau tới ứng cứ !!!".

    Quạ Kasuagi kêu nên.

    Rất nhiều sát quỷ nhân đều cuống cuồng lên vì họ tưởng hai vị trụ cột gặp phải con quỷ mạnh nên điều động thêm vị trùng trụ Kochou Shinobu để tiếp viện.

    Nhưng họ cảm thấy thất vọng vì hai vị trụ cột của họ uống say đến không biết trời đất gì cả.

    ~Sáng hôm sau~

    "Mình nhất định sẽ thắng cô gái đầy nhiệt huyết/hào nhoáng đo nếu gặp lại ".

    Cả hai vị trụ cột đồng thanh.

    Việc để thua một cô gái là điều sỉ nhục một đấng nam nhi như họ và họ còn là trụ cột.

    Điều này là không thể chấp nhận được

    " Ara ara hai người tỉnh rồi à, bây giờ có thể cho tôi biết cô gái mà hai người nhắc đến là ai được không ?".

    Shinobu bước vào hỏi thăm Uzui và Rengoku cũng như về cô gái mà cả hai nhắc đến.

    " Cô gái đó uống rượu giỏi thật đó còn tên là Yuriko, Yuriko Satsuki".

    "Cả hai người nói cái gì cơ!!!!".

    Shinobu giật mình khi nghe tới cái tên mà hai người đồng đội nhắc đến.

    "Cô ta không làm gì hai người ư?"

    " Không cô ây chỉ ngồi uống rượu thôi, mà cô ấy có gì mà làm cô hoảng vậy Shinobu ?".

    Hai người con trai thắc mắc.

    Shinobu giải thích:" cô gái mà hai người ngồi uống rượu ngày hôm qua là quỷ đó".

    "Hả cô gái ấy là quỷ !!!, Không thể nào ?".

    Cả Uzui và Rengoku đều sốc trước thông tin này.

    "Đúng là cô ta là quỷ và tôi từng gặp và đấu với cô ta rồi, con quỷ đó vô cùng mạnh, mạnh hơn bất cứ con quỷ nào mà tôi đã gặp.".

    Shinobu giải thích.

    "Co ta còn biết dùng cả hơi thở nữa, đó là loại mà tôi chưa gặp bao giờ, nó nhìn thoáng có vẻ giống với viêm thức của Rengoku nhưng lại có gì đó khác lắm."

    Cả hai lại sốc tiếp.

    "Tất cả những gì mà tôi thu thập được đó là cô ta không hề giết người để ăn mà thay vào đó kà uống rượu và một phần là do cô ta nói là làm theo lời hứa của một ai đó, nên cô ta mới không hề giết người.".

    Shinobu chia sẻ thông tin cho hai chàng trai biết.

    "Thôi hai người nghỉ ngơi đi, tôi đi làm việc tiếp đây".

    Shinobu chào tạm biệt Uzui và Rengoku để tiếp tục công việc của mình.

    Còn hai chàng trai đang cố phân tích những thông tin mà mình vừa nhận đươc.

    Còn Yuriko thì:

    "Tại sao mọi chuyện lại đổ lên đầu ta vậy hả ?".

    Tsuyoshi bất mãn và bật chế độ cục súc lên chửi rủa người con gái đang nằm ngủ, quần áo sộc sệch dáng ngủ bất cần, thậm chí còn có một dòng nước chảy ra từ khoé miệng của cô nàng.

    ~ Hết chương 15 ~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 16: Hạ ngũ quỷ Rui và lời mời của Oyakata


    Sau cái lần xuống phố uống rượu của Yuriko, thì tin đồn về một cô gái chiến thắng khi bị 6 người thách thức uống rượu đã trở nên nổi nên.

    Và cũng vì nó mà các quán rượu đã tự đưa ra luật ngầm đó là: "tuyệt đối không được cho cô ta vào quán của mình".

    Còn Yuriko thì vẫn đi ngao du khắp nơi nhưng lần này cô đang chuẩn bị đến nơi được cho là có sự hiện của quỷ.

    ~ Tại nhóm của Tanjiro ~

    Sau cuộc chiến với cựu hạ lục Kyogai.

    Tanjiro đã có thêm đồng đội trong cuộc hành trình của mình.

    Người đầu tiên là Zenitsu Agatsuma, là một chàng trai trẻ có mái tóc màu vàng nổi bật nhưng tính cách thì không một ai chấp nhận được.

    Cậu ta luôn biểu hiện sự sợ hãi ở bất kì hoàn cảnh nào và sự hám gái đến mất hết liêm sỉ.

    Zenitsu luôn cầu hôn mọi cô gái mà cậu ta thích.

    Hơi thở mà Zenitsu sử dụng là hơi thở sấm sét do cựu minh trụ Kuwajima Jigorou.

    Hơi thở sấm sét gồm sáu thức nhưng Zenitsu chỉ sử dụng được thức đầu tiên.

    Người còn lại là Hashibira Inosuke, là người con trai với cơ thể lực lưỡng luôn đội một cái mũ có dạng đầu lợn rừng.

    Gương mặt thì hoàn toàn trái ngược với thân hình của mình, gương mặt thon với làn da trắng sáng khiên mọi người phải ghen tị, nếu như cậu không để lộ cơ thể đầy cơ bắp thì chắc chắn ai cũng bảo cậu là con gái.

    Về tính cách, Inosuke luôn tỏ ra bản tính cục súc với mọi người và luôn khiêu chiến với bất kì ai mà cậu cho là mạnh.

    Inosuke sinh ra và lớn lên trong rừng nên cậu có khả năng cảm nhận vô cùng tốt.

    Hơi thở mà Inosuke sử dụng là thở của muôn thú do chính cậu sáng tạo và được gọi là các nanh.

    Hơi thở muôn thú gồm mười nanh.

    Hiện tại cả nhóm Tanjiro đang trị thương tại điểm dừng chân của gia tộc Tử Đằng sau cuộc chiến với cựu hạ lục Kyogai.

    Họ đang chuẩn bị tinh thần để nhận nhiệm vụ tiếp theo.

    "Quạ quạ mau mau đến núi Natagumo quạ quạ lệnh triệu tập khẩn cấp".

    Quạ Kasuagi thông báo nhiệm vụ tiếp theo cho nhóm Tanjiro.

    "Chúng cháu đi đây ạ ".

    Nhóm Tanjiro chào tạp biệt người đã chăm sóc họ trong nhiều ngày nay.

    ~ Tại chỗ Yuriko ~

    Hiện tại Yuriko đang đứng dưới chân núi Natagumo.

    Trên tay Yuriko có cầm theo thanh nhật luân kiếm do Yoriichi tặng cô.

    " Tsuyoshi chúng ta đến nơi rồi"

    " Mùi quỷ nồng thật đấy, ít nhất cũng phải là một trong thập nhị nguyệt quỷ, cẩn thận đấy Yuriko".

    " Ta biết rồi còn ngươi mau đi giúp đỡ những thợ săn quỷ đang gặp nạn đi".

    " Ừ ta đi đây "

    Yuriko và Tsuyoshi tách nhau ra hành động.

    Đi được một lúc thì cô gặp được chàng trai Kamado, đang chiến đấu với hạ ngũ quỷ rui và còn cô em gái bị những sợi tơ trói cứa đến chảy máu.

    Thấy Tanjiro lao lên cô định lên tiếng ngăn lại thì bỗng thanh kiếm của cậu bốc cháy do huyết quỷ thuật của Nezuko tạo ra nhưng điều làm cô bất ngờ đó chính là thức kiếm mà cậu thi triển đó là:

    "Vũ điệu của hoả thần - Nhật Vận Chi Long・Đầu Vũ".

    Đây là đòn tấn công do sự kết hợp của hai anh em nhà Kamado, đường kiếm hình đầu rồng cắt hết mọi sợi tơ do Rui tạo ra bằng huyết quỷ thuật.

    Tanjiro lao đến chém bay đầu của Rui.

    " Tại sao lại không có mùi khét của xác quỷ chết chứ, chả lẽ ...".

    Tanjiro thắc mắc.

    " Haha ngươi đã suýt giết được ta rồi đấy tên khốn, may mà ta đã dùng tơ để cắt đầu mình trước để tránh bị giết".

    Rui nói trong khi cái đầu của mình đang treo lơ lửng trong không trung bằng những sợi tơ.

    " Đứng dậy ngay cái cơ thể chết tiệt này, mau đứng dậy đi, nếu không...".

    Tanjiro đang cố gắng gào thét vì cậu con phải giết lấy con quỷ trước mặt và con cứu em gái đang gặp nguy hiểm.

    "Chàng trai Kamado cứ nghỉ ngơi đi việc còn lại cứ để tôi lo".

    Yuriko bước ra và bảo Tanjiro.

    Tanjiro thấy Yuriko có mặt ở đây dù không biết tại sao nhưng cậu cảm thấy yên tâm hơn vì có cô ở đây.

    " Còn giờ thì tới ngươi thôi nhỉ, hạ ngũ quỷ Rui ".

    Lời nói trọc ghẹo của cô khiến Rui nổi điên lên.

    "Lại thêm một kẻ khác, hết lần này đến lần khác, tại sao các ngươi không cho gia đình ta sống một sống bình thường hả ?".

    " Các ngươi đi chết hết đi cho ta ".

    " Huyết quỷ thuật - Cương mịch • Khắc chỉ lao".

    Rui tạo ra vô số sợi tơ màu đỏ cực kì sắc bén hướng tới Yuriko.

    Yuriko sử dụng tốc độ nhanh nhẹn của bản thân dễ dàng tránh né đòn tấn công của Rui.

    " Viêm vũ nhất thiểm ".

    Yuriko nhanh chóng dồn sức xuống đôi chân mình và phóng nhanh tới chém đầu Rui.

    " Cái.. ?

    ",* Nhanh quá !!! *.

    Tất cả mọi thứ đều diễn ra chỉ vỏn vẹn có năm giây.

    Sau khi hạ ngũ quỷ Rui sám hối mọi tội lỗi mà bản thân đã gây ra thì từ đâu đó suất hiện một người con trai mặc đồng phục của sát quỷ đoàn khoác trên mình bộ haori nửa hoạ tiết 3d nửa là màu đỏ nâu thẫm.

    Nhìn thấy gương mặt của anh chàng nó làm cô nhớ tới kẻ mà cô ghét nhất chỉ sau tên Muzan kia: Yoriichi Tsugikuni.

    " Nhìn thấy cái bản mặt đụt của ngươi lại làm ta nhớ tới hắn rồi, ngươi sẽ bị nhiều người ghét đó.".

    Lời nói của Yuriko như cứa vào trái tim người con trai khiến anh chàng đứng hình một lúc.

    " T-tôi không có bị ghét ".

    " Không anh có bị ghét đó Tomioka-san".

    Bỗng có cái giọng nữ quen thuộc nhiên nhảy ra.

    " Chúng ta lại gặp nhau rồi nhỉ ".

    Yuriko chào Shinobu.

    " Lại là con quỷ nhà ngươi lần này chính tôi và Tomioka-san sẽ giết được con quỷ độc ác nhà ngươi ".

    Shinobu chắc nịch nói.

    " Và cậu trai trẻ cậu có thể tránh ra một bên được không thứ cậu đang ôm là quỷ đó ".

    " Dạ không đây là em gái em, nó chưa bao giờ ăn thịt người dù có là quỷ ạ ".

    " Tanjiro cậu còn không mau đứng nên đem em cậu đi mau đi "

    " Tomioka-san anh đang phá luật của sát quỷ đoàn đấy, làm vậy là không được đâu, anh làm vậy là sẽ có nhiều người ghét anh đấy ".

    Tanjiro bế theo chạy đi thì bị một cô gái trạc tuổi rượt theo.

    Còn Yuriko thì đang xem một bộ phim hành động do Shinobu và Tomioka làm nhân vật chính.

    Có vẻ như họ quên mất sự hiện diện của cô rồi.

    " Quạ quạ mau đem chàng trai Kamado Tanjiro người có vết sẹo trên trán, nữ quỷ Kamado Nezuko và cả nữ quỷ Satsuki Yuriko về tổng bộ mau mau quạ quạ".

    Bỗng tiếng quạ Kasuagi kêu lên một nhiệm cụ mới.

    " Vậy mời cô về tổng bộ một chuyến ".

    Shinobu mở lời.

    " Hử tại sao lại gọi ta, mà thôi ta cũng có chuyện muốn nói với gia tộc Ubuyashiki ".

    Tsuyoshi cũng đã bay về bên cô.

    " Nếu như có chuyện gì xảy ra thì ngươi tính sao Yuriko ?".

    Tsuyoshi lo lắng khi bản thân mình và Yuriko bị đem đến tổng bộ của sát quỷ đoàn.

    " Sẽ ổn thôi ngài ấy sẽ không làm gì chúng ta đâu sẽ không sao đâu.

    ".

    Yuriko an ủi Tsuyoshi.

    " Tạm tin ngươi vậy ".

    Nói rồi Tsuyoshi thu nhỏ lại và biến trở lại thành hình xăm trên lưng Yuriko.

    Yuriko được một Kakushi dẫn đến căn phòng của Oyakata.

    Bản thân Yuriko quỳ xuống với đầy sự kính trọng bởi vì đây là gia tộc đã cưu mang cô khi cô mới xuất hiện ở thế giới này.

    " Tiểu nữ, người hầu của gia tộc Ubuyashiki kính mong ngài luôn dồi dào sức khoẻ".

    " Chào mừng cô về nhà Yuriko Satsuki ".

    Giọng nói trầm ấm của người tộc trưởng nhà Ubuyashiki khiến Yuriko như gỡ bỏ mọi mệt nhọc trong suốt cả ngàn năm qua.

    " Dạ ".

    Yuriko nở nụ cười mà cô mong muốn từ lâu.

    Cô luôn mong muôn trở về nơi được gọi là nhà dù có nhiều người không công nhận một con quỷ như cô.

    Nhưng không sao với cô như vậy alf quá đủ rồi.

    Kể từ khi bị biến thành quỷ thì cô vẫn một lòng vì gia tộc Ubuyashiki.

    Đó là vì cô nợ họ mạng sống này cô nợ họ một vì họ cho cô một gia đình, nhưng cô chưa trả được vì vậy mục đích cô còn sống trên đời này với cơ thể của một con quỷ là giết chết tên Muzan và tự sát dưới ánh mặt trời.

    Một cuộc sống bất tử nó không hề cho cô hạnh phúc mà là sự thất vọng sự cô đơn.

    Với Yuriko thì cuộc sống vĩnh hằng là lời nguyền.

    ~ Hết chương 16 ~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 17: Cuộc họp tại sát quỷ đoàn


    Cuộc chiến trên núi Natagumo, cuộc chiến giữa các sát quỷ nhân và quỷ đã kết thúc với chiến thắng dành cho bên con người.

    Nhưng để có sự chiến thắng ấy thì sát quỷ đoàn đã bỏ ra cái giá không nhỏ để lấy được đầu của một hạ huyền.

    Yuriko hiện ở cùng Oyakata và vợ con của ngài.

    Lời nguyền bị ám lên cả gia tộc Ubuyashiki khiến cho các vị tộc trưởng đều sống không quá 25 tuổi.

    Nó hiện đã lan rộng trên gương mặt ngài, sức khỏe của Oyakata hiện ngày càng yếu hơn.

    " Ta mừng ngươi trở về nhà, Yuriko ".

    Tiếng nói trầm ấm khiến con người ta cảm thấy nhẹ lòng, cảm thấy sự bình yên không một chút vướng bận.

    " Dạ cảm tạ ngài chúa công, thần biết việc ngài triệu tập con là có lí do nên thần sẵn sàng làm trong khả năng của bản thân ".

    Yuriko trả lời mang đầy sự kính trọng với người ở trước mặt mình.

    " Ừ ta biết rồi, chúng ta sẽ bàn việc đó buổi họp của các trụ cột, còn bây giờ cô đi nghỉ ngơi đi, vợ ta sẽ chuẩn bị phòng ".

    Oyakata dặn dò Yuriko.

    " Dạ thần đã hiểu, làm phiền ngài rồi, thân cao lui ".

    Buổi xét sử Kamado Tanjiro chính thức bắt đầu.

    Tanjiro bị áp lực của các vị trụ cột tạo ra đè nên cơ thể, vừa nãy ngờ lại vừa sợ.

    Có tất cả chín vị trụ cột, gồm:

    Thủy trụ - Tomioka Giyuu

    Âm trụ - Uzui Tengen: " Phải trảm con quỷ đó một cách thật hào nhoáng ".

    Trùng Trụ - Kochou Shinobu

    Hà Trụ - Tokitou Muichirou: " Đám mây đó có hình gì vậy ?".

    Viêm Trụ - Rengoku Kyoujurou: " Phải trừng phạt con quỷ đó một cách nhiệt huyết nhất haha ".

    Nham trụ - Hamejima Gyoumei: " Đứa trẻ tội nghiệp ".

    Gyoumei nói khi cả hai mắt đều đẫm lệ.

    Luyến trụ - Kanroji Mitsuri: " Heh chúng ta phải giết đứa trẻ đáng yêu đó sao.

    Tim tôi đau quá ".

    Người con gái với hai má luôn đỏ lên toát lên tính cách ngại ngùng và mái tóc màu hồng chuyển dần sang màu xanh lá như những lá non xanh tràn đầy nhựa sống.

    Xà trụ - Iguro Obanai: " chúng ta phải giết con quỷ đó và trừng phạt cả Giyuu nữa anh ta cũng có tội ".Obanai là một chàng trai có chiều cao khiêm tốn.

    Anh có mái tóc đen, quấn băng quanh miệng và có một con rắn quấn quanh cổ.

    Obanai có hai màu mắt khác nhau. mắt phải màu vàng và mắt trái màu ngọc lam.

    Obanai mặc đồng phục Thợ săn quỷ tiêu chuẩn cùng với haori màu trắng và nhiều sọc đen.

    Hiện Obanai đang nằm vắt ngang trên cây nói.

    Phong trụ - Shinazugawa Sanemi:" chúng ta có gì ở đây nào ?

    Một con quỷ ".

    Sanemi là một thanh niên ngoài cao lớn, có mái tóc trắng bạc, đôi mắt đen to và rất nhiều vết sẹo trên mặt và trước ngực, kết quả sau nhiều cuộc chiến với quỷ.

    Sanemi rất nóng nảy và mạnh mẽ, anh thường hành động theo bản năng và thiếu sự đồng cảm.

    Tanjiro nhìn thấy Nezuko đang bị người toàn thân đầy sẹo kia với ánh mắt lo sợ, cậu sợ em mình sẽ bị người đó giết.

    " Sanemi-san anh mau bỏ cái hộp đó xuống ngay ".

    Shinobu lên tiếng đe doạ giọng đầy tức giận.

    " Hah ahhh Shinobu-chan tức giận rồi đáng yêu quá ".

    Những suy nghĩ cùng hành động ôm hai má ngại ngùng không ai khác chính là của luyến trụ Mitsuri.

    " Không cần phải xét xử làm gì cứ giết hết bọn quỷ đó đi là được.

    Nếu không có ai làm thì chính tay ta sẽ giết nó ".

    Lời nói cục súc cùng hành động hiện nên song hành cùng nhau.

    Sanemi rút kiếm ngay và đâm xuyên Nezuko qua cả chiếc hộp.

    Không thể chấp nhận nhìn em gái mình bị tên trụ cột kia Tanjiro lao nhanh giật lấy lại Nezuko.

    Cậu còn bồi thêm đòn thiết đầu công làm phong trụ phụt cả máu mũi.

    " Chúa công đã đến ".

    Giọng nói phát ra từ hai người con của Oyakata phát ra làm tất cả các vị trụ cột đều nghiêm chỉnh hàng ngũ.

    Họ quỳ xuống cúi đầu người đàn ông đang từng bước tiến đến chỗ họ.

    " Mọi người chào buổi sáng.

    Thời tiết hôm nay thật là đẹp.

    Chắc bầu trời hôm nay có màu xanh nhỉ ?

    Cảm ơn tất cả mọi người đã tạo trung tại đây cho cuộc họp của trụ cột được tổ chức nủa năm một lần.

    Ta cảm thấy vô cùng hạnh phúc ".

    " Chúng tôi dành sự tôn kính nhất cho sự hiện diện của ngài, Oyakata-sama.

    Chúng tôi cầu nguyện cho sự hạnh phúc của ngài hơn bao giờ hết ".

    Cả Tanjiro và Nezuko đều đã được Oyakata chấp nhận và họ được cựu thủy trụ Urokodaki Sankoji và thủy trụ Tomioka Giyuu bảo hộ.

    Nhưng do làn sóng phản đối quá lớn nên Nezuko được thử thách việc không ăn thịt của mình.

    Nezuko đã chịu đựng được mùi máu thơm nồng của Gugl thứ mà anh luôn tự tin là không một con quỷ nào có thể chịu đựng được trước cám dỗ của loại máu cực hiếm của mình.

    " Thưa Oyakata-sama, còn việc đem Yuriko về đây thì sao ạ ".

    Sau khi đem Tanjiro và Nezuko về trang viên của Điệp phủ, Shinobu nên tiếng hỏi.

    Trừ bốn người là Rengoku, Shinobu Giyuu và Tengen thì những người còn lại đều thắc mắc người mà Shinobu nhắc đến là ai.

    " Cô ấy đang ở bên trong phòng họp, chúng ta vào họp thôi ".

    Oyakata cùng chín vị trụ cột chính bước vào một căn phòng được chuẩn bị cho cuộc họp.

    Họ thấy một cô gái trẻ đang ngồi với mái tóc màu xanh dương chuyển dần sang tím nhạt, cô gái đó còn phát ra một mùi thoang thoảng của rượu.

    " Ồ là cô gái mà chúng ta thách đấu uống rượu khi trước kìa Rengoku ".

    " Tiểu nữ xin kính chào ngài và chín vị trụ cột của sát quỷ đoàn ".

    Yuriko lên tiếng chào hỏi.

    Khi tất cả mọi người đều vào chỗ ngồi của mình thì Osaka lên tiếng.

    " Yuriko có thể bắt đầu được rồi "

    " Dạ, đầu tiên tôi xin tự giới thiệu tôi là Satsuki Yuriko là con quỷ đầu tiên do chính hắn tạo ra ".

    Lời giới thiệu tưởng trừng đơn giản nhưng nó đã khiến cho năm người đứng nên rút kiếm là Sanemi, Mitsuri, Iguro, Muichirou và Gyoumei.

    " Cô ấy thuộc phe chúng ta, thu kiếm lại đi mọi người ".

    Oyakata lên tiếng ngán cản năm ngươi lại.

    Thấy năm người họ đã ngồi xuống nhưng vẫn còn cảnh giác về Yuriko.

    " Tôi tới đây là xin gia nhập vào sát quỷ đoàn vì tôi mục đích hoàn thành lời hứa của một người ".

    " Cho hỏi người cô nhắc đến là ai ?".

    Giọng nói của Shinobu vang lên.

    " À người đó là bạn ta, là người và ta đã suýt kết liễu được tên Muzan Kibutsuji, là kiếm sĩ mạnh nhất Yoriichi Tsugikuni "

    Cả căn phòng đột nhiên ồn ào do sự ngạc nhiên và tất nhiên cả chín trụ cột đều không tin tưởng những gì mà Yuriko nói.

    " Vậy lời hứa của cô với vị kiếm sĩ đó là gì ?".

    " Thưa Oyakata-sama, lời hứa đó là giúp đỡ sát quỷ đoàn và huấn luyện kế tử người dùng được hơi thở khởi nguyên ".

    " Người mà tôi nhắc đến là vị thiếu niên tên Kamado Tanjiro, người vừa bị xét xử vào sáng nay ".

    " Không thể tin được cậu ta mà là kế tử của vị kiếm sĩ đó !!".

    Cả chín người đều bất ngờ người mà họ mang về lại quan trọng như vậy.

    " Quan trọng nhất đó là con quỷ khởi nguyên không thể bị giết bởi nhật luân kiếm dù bị chém đầu bao nhiêu lần đi chăng nữa ".

    " Đừng có đùa không có một con quỷ nào còn sống sau khi bị nhật luân kiếm chém đầu cả, đừng có lừa bọn ta con quỷ chết tiệt kia ".

    Tiếng nói mang đầy sự tức giận của vị phong trụ nhắm thẳng tới Yuriko.

    Yuriko dù không quan tâm nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu trước người này.

    " Lời cuối cùng nhưng đây là nguyện vọng của tôi đó là tôi muốn được sống cho đến khi nhìn thấy được từng miếng thịt của Muzan bốc cháy trong ánh bình minh và sau đó tôi muốn được kết liễu cuộc đời làm quỷ của mình, tôi đã sống quá lâu rồi ".

    Yuriko quỳ xuống cúi thấp cầu xin những con người đang đứng trước mặt mình.

    " Chào mừng con Yuriko giá nhập sát quỷ đoàn không phải nói là người hầu của gia tộc Ubuyashiki này mới đúng, ước nguyện của con ta chấp nhận ".

    Oyakata chấp nhận Yuriko.

    Với việc Yuriko gia nhập thì việc giết được Muzan sẽ đơn giản hơn trước.

    " Cảm ơn ngài rất nhiều ".

    " Vậy thần xin phép mang cô ấy về Điệp phủ thưa Oyakata-sama ".

    Shinobu lên tiếng cho cũng có nhiều câu hỏi dành cho Yuriko.

    Cuối cùng Yuriko được mang về Điệp phủ để tiện chăm sóc cũng như theo dõi hoạt động.

    ~ Hết chương 17 ~

    __________________________________

    Ít like và comment quá mọi người bấm vào ngôi sao cho em vui đi mà :'(
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 18


    Tại điệp phủ:

    " Có phải chị đã từng nói rằng mình được một nữ quỷ cứu đúng không ?".

    Đây là câu hỏi của Shinobu dành cho người chị hai của mình - Kochou Kanae.

    Kochou Kanae là một cô gái có mái tóc thẳng dài đến giữa lưng, được điểm xuyết bởi hai chiếc nơ hình con bướm cài hai bên mái tóc.

    Cô có đôi mắt màu Tím hoa oải hương.

    Kanae có dáng người mảnh khảnh, nhỏ nhắn yếu ớt như Shinobu, tuy nhiên, Kanae vẫn cao hơn cô em gái nhỏ của mình.

    Đáng lẽ, Kanae mặc bộ đồng phục Thợ Săn Quỷ màu đen tiêu chuẩn, có hoa văn của loài bướm dưới chân.

    Họa tiết của bộ haori giống với cánh bướm, pha giữa màu lam ngọc và hồng trên tay áo.

    Nhưng nó bây giờ với Kanae chỉ là quá khứ, Kanae bị trọng thương nghiêm trọng khi cô gặp một thượng huyền trong nhiệm vụ của mình - Thượng huyền nhị Douma.

    Cứ ngỡ là cuộc đời Kanae đến đây là chấm dứt thì xuất hiện đứng trước mặt cô là một cô gái và bên cạnh cô gái ấy là một đầu sói với màu lông màu trắng pha một chút màu tím huyền ảo.

    " Này cô gái sát quỷ nhân còn sống không vậy ?".

    Cô gái đứng trước Kanae hỏi thăm.

    " Cô bé tránh ra khỏi chỗ này đi,nguy hiểm lắm !!".

    Kanae cảnh báo.

    " Đây là lần thứ hai ta gặp một thượng huyền đấy, hửm số hai à, xem ra ta lại có thêm thông tin mới rồi hihi ".

    " Tập trung vào kẻ thù đi, đây không phải là chuyện đùa đâu Yuriko ".

    " Xem chúng ta có gì nào một con quỷ lại đi cứu người ư ?

    Này cô gái cô có thể cho ta biết tên cô là gì không ?

    ".

    Yuriko hừ lạnh.

    " Hừ muốn biết ta là ai thì sao ngươi không nói xem ngươi là ai nhỉ thưa thượng huyền nhị ".

    " Aaaa thật là thất lễ quá, ta xin tự giới thiệu ta là thượng huyền nhị - Douma còn cô bé thì sao ?

    ".

    " Đầu tiên thì ta không phải là cô bé, ngươi phải thấy vịnh hạnh khi biết tên ta đấy, ta là Yuriko - Satsuki Yuriko ".

    Douma là một con quỷ có một vẻ ngoài sặc sỡ, hắn có ngoại hình của một người thanh niên ở độ tuổi hai mươi, làn da nhợt nhạt cùng mái tóc dài màu trắng bạc.

    Đôi mắt của Douma có nhiều màu như cầu vồng, được đánh số bao gồm cấp bậc Thượng Huyền ở mắt trái và thứ hạng Nhị ở mắt phải.

    Douma luôn mặc chiếc áo đỏ bên trong chiếc áo choàng màu đen, cùng chếc mũ màu đen và một cặp quạt như vật bất li thân.

    Nghe đến cái tên này Douma ngạc nhiên nhìn cô bé có làn da trắng sáng điểm hồng cùng mái tóc màu xanh dương chuyển dần sang tím nhạt như tôn lên vẻ đẹp hòn nhiên trong sáng.

    Yuriko mặc một bộ yukata đơn giản màu trắng khoác bên ngoài là haori có hoạ tiết đầy màu sắc huyền bí giống như bầu trời đêm đầy sao vậy.

    Đến đây thì Douma biết mình gặp kẻ bị ngài Muzan truy nã.

    " Thật vinh hạnh khi ta gặp được con quỷ bị ngài ấy truy nã, kẻ phản bội Satsuki Yuriko ".

    Nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người Kanae nổi lên nghi vấn con quỷ trước mặt cô có thân phận gì tại sao lại cứu một sát quỷ nhân.

    Đang suy nghĩ vu vơ thì Kanae nghe thấy Yuriko nói.

    " Ta đang định giết người đấy nhưng do trời sáng rồi ta tha cho cái mạng chó của ngươi đấy.

    Douma ngươi nên nhớ rằng sẽ có một ngày ngươi sẽ bị giết chết dưới đấy ".

    " Ồ rất cảm ơn cô về lời cảnh báo đó, nhưng nó làm ta đau lòng quá ".

    Douma vừa nói vừa dùng tay ở khoé mắt như dùng để chặn những giọt nước mắt nhưng tiếc là không hề có một giọt nước mắt rơi ra từ đôi mắt cầu vồng của hắn cả.

    Nhìn cái biểu hiện uốn éo đầy giả tạo lúc thì cười đùa lúc thì khóc của Douma khiến Yuriko chỉ muốn giết hắn ngay lặp tức thôi.

    Nhưng hiện tại Yuriko cần phải băng bó cho nữ sát quỷ nhân kia nếu không cô ấy sẽ chết vì mất máu.

    " Hi vọng chúng ta có thể gặp lại sớm, ta vẫn mong cô sẽ quay lại làm đồng minh của chúng ta đó Yuriko, thôi sắp sáng rồi chào tạm biệt ".

    Douma biết Yuriko là kẻ mà ngài Muzan truy nã nên hắn khuyên cô quay đầu đừng đối chọi với quỷ mà gia nhập cùng hắn.

    Nói xong Douma liền đi mất, còn Yuriko thì mặt đen lại trên chán đã sớm nổi đầy mạch máu vì tức giận.

    " Ta mà gặp lại ngươi thì ta sẽ băn ngươi cho Tsuyoshi ăn, tên khốn Douma, giờ thì đến lượt của cô ".

    " Nằm yên ".

    Yuriko lấy ra một ít vải để băng bó cho cô gái và hỏi.

    " Cô tên là gì ?

    ".

    " Tôi tên Kanae - Kochou Kanae, tại sao một con quỷ lại cứu một sát quỷ nhân ?".

    " À về vấn đề này thì ta không thích nhìn con người chết trước mặt ta, nếu là sát quỷ nhân thì dù họ có thể bị trở nên tàn phế đến hết đời ta vẫn làm mọi thứ để cho họ sống trong khả năng của ta ".

    " Và quan trọng hơn đó là vì ta tự hứa sẽ không làm hại con ngýời ngýõi nằm yên cho ta bãng bó trời sắp sáng rồi ".

    Kanae nghe vậy liền nằm yên cho Yuriko bãng bó cho mình.

    ~ Trong ðiệp phủ ~

    " Chị có nghe em nói không vậy nee-chan ".

    Shinobu hỏi Kanae về nữ quỷ ðã cứu mạng chị mình nhung mãi không thấy Kanae trả lời.

    Hơi giật mình một chút Kanae trả lời.

    " À chị xin lỗi em Shinobu, chị chỉ nhớ lại một chút kí ức thôi, mà em nói nữ quỷ tên Yuriko, hiện giờ cô ấy ðang ở ðâu vậy ?".

    " Chị muốn gặp cô ấy ðể cảm õn vì ðang cứu chị ".

    " Hiện giờ cô ấy ðang nghỉ do bây giờ là ban ngày nên chị có thể gặp cô ấy, thôi em ði làm việc ðây tối gặp lại chị ".

    " Ừ tối gặp lại ".

    Tại chỗ nhóm Tanjiro.

    " Năm lần, tôi phải uống nó năm lần sao ?

    Trong cùng một ngày ?

    Ahhhh tôi không chịu đâu nó đắng lắm.

    Phải uống cái thuốc này trong ba tháng không chịu đâu uống nó tôi không ăn nổi gì đâu yahhh.

    Các người có lừa tôi không vậy chỉ uống thuốc mà khỏi được tay chân của tôi á !!

    ".

    Vừa vào bệnh xá thì tiếng hét thất thanh, kêu giời kêu đất của thanh niên tóc vàng Zenitsu.

    Tanjiro thấy Zenitsu thì vui mừng vì cậu không sao còn Inosuke thì nằm liệt giường.

    Tổng kết lại thì :

    Tanjiro thì mặt, tay và chân có nhiều vết trầy xước.

    Cơ bắp toàn thân thì đau nhức, vòm họng đau và dưới cằm bị bầm.

    Zenitsu sau cuộc chiến với quỷ nhện thì cơ thể cậu bị thương nhiều chỗ còn bị trúng độc khiến cho tay chân hiện tại đang bị teo nhỏ tê liệt.

    Tay trái bị co giật.

    Inosuke thì thanh quản và dây thanh đới chịu nhiều áp lực.

    Nezuko thì thiếu ngủ.

    Lúc này cả ba người đang nói chuyện thì người tên Murata đi vào.

    Murata cũng được triệu tập để hỏi chuyện về nhiệm vụ tại núi Natagumo.

    Tanjiro thấy Murata đến thì chào hỏi nhưng lại chỉ nghe thấy tiếng phàn nàn và cả thông tin về người bồi dưỡng nào đó.

    Tiếp đến cách của phòng mở ra và tiếng nói của một người con gái vang lên.

    Vâng không ai khác chính là Shinobu - nữ hoàng cà khịa của sát quỷ đoàn.

    " Chào các chàng trai, các cậu đã cảm thấy khoẻ hơn chưa, cơ thể còn chỗ nào đau không ?".

    " Dạ tốt lắm ạ, cảm ơn chị nhiều ".

    Tanjiro nhìn cô cảm ơn.

    Còn Zenitsu thì nhìn thấy Shinobu thì sáng mắt lên.

    Inosuke thì không thèm quan tâm vì cậu ta muốn đi vệ sinh.

    " Xem ra đến lúc các cậu phải tham gia khoá đào tạo phục hồi chức năng rồi ".

    " ....

    Đào tạo phục hồi chức năng ".

    Cả Tanjiro và Zenitsu nói.

    Các cậu cảm thấy tương lai mịt mù không thấy ánh sáng đâu khi tham gia khoá đào tạo này " có gì đó không ổn rồi ".

    Khoá huấn luyện chính thức bắt đầu !!!!!

    ~ Hết chương 18 ~
     
    [ Đn Kny ] Kẻ Được Chuyển Sinh
    Chương 19: Khoá đào tạo phục hồi chức năng


    Tại trang viên hồ điệp.

    ~ Góc nhìn của Zenitsu ~

    Hiện tại tứ chi tôi vô cùng ngắn.

    Bởi tôi suýt nữa biến thành nhện rồi vì chất độc của con quỷ nhện đó.

    Tình trạng của tôi hiện giờ là uống thật nhiều thuốc và tắm nắng.

    Tôi cảm thấy mình khá may mắn vì không giống như những người khác họ đều gặp di chứng sau khi khi biến thành nhện.

    Sau khi được các Kakushi đem về trang viên Hồ Điệp, tôi có gặp một người tên Shinobu.

    Shinobu-san có âm thanh rất lạ, tôi chưa bao giờ nghe được loại âm thanh này trước đây nó không theo quy luật nào cả.

    Nên tôi có một chút sợ hãi khi nghe âm thanh ấy.

    Nhưng mặc kệ cái âm thanh đó đi vì cô ấy hết sức dễ thương.

    Chị gái dễ thương ấy bảo vì để khôi phục thể lực lên cả ba chúng tôi đều phải tham gia khóa huấn luyện phục hồi chức năng.

    Do cả tay và chân tôi đều bị teo lên nên bị đem đi sau, hai thằng bạn chí cốt của tôi sau khi bị huấn luyện thì họ trông như bị thu hút khô vậy cả người thiếu sức sống.

    Có hỏi nhưng không ai trả lời cả.

    " Gyahhhh sợ quá tôi không muốn tham gia đâu, tôi sẽ chết mất".

    ~ Kết thúc hồi tưởng ~

    Vào buổi sáng tinh mơ sau khi vệ sinh cá nhân xong, cả ba người là Tanjiro Zenitsu Inosuke dẫn nhau đến phòng huấn luyện.

    Bài tập đầu tiên là là sự dẻo dai.

    Thứ hai là bài huấn luyện phản xạ.

    Cuối cùng là bài tập huấn luyện toàn thân.

    Zenitsu và Inosuke thì dễ dàng vượt qua mức độ huấn luyện của Aoi, Tanjiro thí khó khăn hơn nhưng cũng đã hoàn thành.

    Nhưng cả nhóm đều chỉ dừng lại ở mức độ dễ thôi còn đến với Kanao thì nó giống như địa ngục vậy.

    Cả nhóm đều không có ai có thể bắt được chém trả hai đuổi bắt được với cô gái trước mặt cả.

    Dù có làm gì đi chăng nữa nhóm Tanjiro vẫn phải kết thúc mọi huấn luyện với cơ thể ướt sũng của thuốc.

    Kể từ lúc đó đó đã trải qua được 5 ngày, nhưng cả nhóm Tanjiro chưa ai có thể thắng được Kanao cả.

    Zenitsu, người tự tiếng nhất về tốc độ của bản thân lại bị một cô gái áp đảo không thương tiếc.

    Trải qua năm ngày luyện tập đầu tiên, cả Zenitsu và Inosuke đều bỏ cuộc, người thì cục mặt bên giận dỗi vì thua quá nhiều, người thì bảo là "tôi đã cố hết sức nên ra ngoài chơi".

    Tanjiro cố gắng luyện tập nhưng nhưng vẫn không thể vượt qua bài huấn luyện.

    Tanjiro đã thua 10 ngày liên tiếp.

    Các cô bé trong đội hỗ trợ khóa huấn luyện có gợi ý cho Tanjiro về việc sử dụng hơi thở cả ngày.

    Yuriko đi ngang qua có thấy và nở nụ cười.

    " Thế hệ lần này xem ra có vẻ tốt đấy ".

    Ngày hôm sau.

    " Mình không thể làm được được khi mình dùng hết sức để tập trung hơi thở cảm giác như hồn nhiều khỏi xác vậy.

    Phải mình như chực nổ tung vậy, ai đau không tưởng là nghĩ đập liên hồi, ahhhh".

    " Hah hah hah hai tay mình run quá ".

    Trong khoảng thời gian nghỉ ngơi thì ba cô bé lần lượt là Naho Kiyo Sumi bảo để đánh giá việc sát quỷ nhân có tiến bộ không không thì phải dùng hơi thở ở để phá hủy những quả hồ lô đặc biệt, những quả hồ lô sẽ ngày càng lớn hơn và khó bị phá hủy hơn.

    Tanjiro vô cùng sốc khi nhìn thấy quả hồ lô mà Kanao có thể phá hủy được.

    Nó to khủng khiếp.

    Tanjiro đừng nói chuyện với Shinobu, cậu phát hiện cô ấy luôn tỏa ra mùi tức giận đầy sự hận thù.

    Sau 10 ngày luyện tập không ngừng nghỉ thì Tanjiro đã có thể dùng hơi thở phá hủy bình hồ lô của Kanao.

    Cũng nhờ đó mà Tanjiro đã hoàn thành được bài tập tập huấn luyện trong sự ngỡ ngàng của hai thằng bạn thân.

    Nhờ có sự giúp đỡ Shinobu giải thích :" bằng việc tập trung hơi thở của mình suốt mình cả ngày lẫn đêm em nên Tanjiro-kun mới có thể sử dụng được được nó, với yêu luyện tập không ngừng nghỉ thì sức chịu đựng của các cậu cũng sẽ được nâng cao".

    " Tuy nhiên để thành thạo được nó thì các cậu cũng cần phải cố gắng nhiều lắm, nếu Inosuke-kun không làm được thì chúng ta cũng chịu thôi, chả làm được gì đâu khi đó cậu nên bỏ cuộc đi ".

    " Hả cái đéo gì ?

    Tất nhiên là ta có thể làm được đừng có khinh thường ta.

    Định mệnh tao bực rồi đấy ".

    Inosuke dễ dàng bị khiêu khích.

    " Cố gắng hết sức nhé Zenitsu-kun chị và mọi người sẽ luôn cổ vũ hết mình cho cậu mà ".

    Shinobu nắm tay của Zenitsu và sử dụng sắc đẹp của mình để khích lệ tinh thần chàng thanh niên hám gái này.

    Sau 9 ngày, Zenitsu và Inosuke cũng đã học được cách tập trung hơi thở cả ngày.

    Là họ cũng đã hoàn thành khóa huấn luyện phục hồi chức năng, bây giờ cả nhóm Tanjiro đã mạnh hơn trước rất nhiều.

    Giờ họ chỉ cần ăn những người thợ rèn mang những thanh nhật luân kiếm đến nữa thôi.

    Họ có thể nhận nhiệm vụ ngay lập tức.

    Mấy ngày sau.

    "Inosuke !!!

    Họp báo là những thanh kiếm của chúng ta tới rồi đấy ".

    " Thật sao !?

    ".

    " Những con quả nói vậy đấy, nhanh lên nhanh lên ".

    Ra tới ngoài cửa Tanjiro bắt gặp người làm kiếm của mình.

    " Haganezuka-san ".

    " Lâu rồi không gặp ông có khỏe..... không ".

    Haganezuka lao đến phía Tanjiro với con dao trong tay.

    " Chết đi, mau chết đi, tên khốn khiếp nhà ngươi dám làm gãy thanh kiếm của ta !".

    Sau khi Tanjiro nhận được kiếm và màn phá kiếm của Inosuke, thì cả nhóm ba người khi đã sẵn sàng để nhận nhiệm vụ tiếp theo.

    Tại chỗ của Yuriko, cô mới phát hiện ra một thông tin vô cùng quan trọng đó là Muzan đã giải tán nhóm hạ huyền quỷ là chỉ để lại hạ nhất Enmu.

    Tại điệp phủ.

    Tanjiro đang được kiểm tra sức khỏe lần cuối.

    Tanjiro có hỏi Shinobu về thông tin của vũ điệu của hỏa thần.

    "Tôi chưa nghe về nó bao giờ, nhưng tôi nghĩ sẽ có ai người biết về nó, cậu có thể hỏi Rengoku, cậu ấy là viêm trụ lên chắc sẽ biết gì đó hoặc các cậu có thể hỏi Yuriko.

    Thật tiếc là tôi không thể tiến cậu đi được vì nhiệm vụ nên chúc cậu bình an"

    Sau khi chào tạm biệt mọi người thì cả nhóm tiến đến nơi nhiệm vụ kế tiếp sẽ diễn ra.

    Nhiệm vụ lần này của cả Yuriko và viêm trụ Rengoku.

    Chuyến tàu vô tận sắp khởi hành !!!!

    ~ Hết chương 19 ~
     
    Back
    Top Bottom