Khác |Đn KnY| Anh hai

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
342137058-256-k466780.jpg

|Đn Kny| Anh Hai
Tác giả: _Cupid_Syrex_
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Gyuutaro không chỉ có mỗi đứa em gái Ume mà hắn còn có đứa em trai tên Yue, cả hai đứa nó đều là niềm tự hào và là tất cả cuộc sống của hắn.

Mặc dù em trai hắn không chết nhưng thằng bé vẫn đòi hóa quỷ cho được cùng một loài với anh chị của mình.

Không chỉ Gyuutaro mà cả Ume đều cực kì yêu quý đứa em trai út của mình.

Sau khi hóa quỷ, Yue không ở trong cơ thể của Daki như Gyuutaro mà trở thành một con quỷ độc lập tách khỏi anh chị của mình, Huyết Quỷ Thuật của nó cũng khá đặc biệt.

Yue được Ume, lúc này lại trở thành Daki huấn luyện và trở thành nam khôi nổi tiếng và được săn đón nhất Kĩ Viện Trấn cùng người chị của mình.

Xong cậu ta còn là đứa con trai duy nhất mà Thượng Huyền Nhị Douma để mắt đến cũng như dành cho sự ưu ái lớn.



đnkny​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bé Cưng / Cưng Anh Củ /
  • Ánh Sáng Trên đầu Người
  • |Đn AOT|•Sinh Tồn (Phần1)
  • |ĐN Gintama| Cảnh Sát Ngoài Vũ Trụ
  • |Đn AOT|•Sinh Tồn (Phần1)
  • |ĐN Conan| Nữ Nhân Bí Ẩn
  • |Đn Kny| Anh Hai
    |Chương 01|


    Gyuutaro từ khi được sinh ra đã xác nhận rằng bản thân hắn chính là đứa trẻ bất hạnh nhất trên thế giới.

    Ngay từ khi ở trong bụng mẹ hay cả khi hắn sinh ra đều bị mẹ hắn khiến cho hắn thập tử nhất sinh.

    Gyuutaro không được may mắn như những đứa trẻ khác, hắn được sinh ra trong sự nghèo khó, ở một khu ổ chuột và thuộc tầng lớp thấp nhất trong Khu phố đèn đỏ hay còn được biết đến với cái tên Kỹ Viện Trấn.

    Trong suốt tuổi thơ của mình, Gyutaro thường bị đám trẻ con trong khu Kỹ Viện Trấn cười nhạo, mắng mỏ, chửi rủa hay thậm chí ném đá vào hắn và xua đuổi vì ngoại hình xấu xí, giọng nói khó nghe và thân hình bẩn thỉu của mình.

    Biết sao được bây giờ khi mà ở nơi này, nhan sắc chính là thước đo giá trị của một con người chứ?

    Một đứa trẻ như Gyuutaro lúc ấy không những bị người ngoài đối xử phân biệt mà ngay cả mẹ của hắn cũng chẳng thể cho hắn tình thương của mẫu tử đúng nghĩa.

    Mẹ Gyutaro thường đánh đập hắn và cố giết hắn rất nhiều lần vì bà coi hắn như là một gánh nợ của bà.

    Đến cuối cùng bà ta lại chết vì căn bệnh giang mai.

    Lúc ấy Gyuutaro chẳng có chút cảm xúc nào gọi là đau khổ hay như một người con khi mẹ mình mất đi như những người bình thường khác.

    Thế nhưng, Gyuutarou vẫn cố gắng để được sống,dù cơ thể của mình đã bị thương và trở nên ốm yếu hơn xưa.

    Nhưng may mắn thay, trước khi bà ra đi, bà đã để lại cho Gyuutaro hai món bảo vật trân quý và quan trọng nhất đối với hắn.

    Đó chính là một đứa em trai và một đứa em gái, cả hai đứa chúng nó đều là những đứa trẻ vô cùng xinh đẹp, đến nỗi mà từ khi sinh ra, nhan sắc của chúng đã khiến ai cũng phải nao lòng.

    Có được hai đứa em xinh đẹp như vậy chính là một niềm tự hào mạnh mẽ với Gyuutaro, hắn dành một tình yêu thương chân thành và mãnh liệt cho hai đứa em của mình.

    Tuy Gyuutaro là một đứa cực kì xấu xí lại còn bẩn thỉu nhưng hai đứa em của hắn vẫn luôn yêu quý, tôn trọng và cả mến mộ hắn.

    Chỉ cần có vậy, đối với Gyuutaro đã là rất đủ rồi.

    Hai đứa nhóc ấy đã cho hắn cái cảm giác "gia đình" thật sự.

    Gyuutaro tự nuôi hai đứa em của mình bất chấp khó khăn, hắn muốn đưa hai em của mình thoát ra khỏi cái tình cảnh khó nghèo.

    Gyuutaro nhận ra bản thân có thiên phú về đánh đấm nên hắn đã làm công việc là đi đòi nợ, thành công hơn mong đợi.

    Còn hai em của hắn khi ấy Ume tròn mười ba tuổi còn đứa em trai Yue tròn 11 tuổi thì đã đến làm việc cho nhà thổ.

    Cuộc sống của họ đã bớt khó khăn hơn, nhưng đó cũng mới chỉ là khởi đầu của những thảm kịch sau này.

    Ngay cái hôm định mệnh ấy, Gyuutaro hắn vẫn đang làm công việc đòi nợ của mình, còn hai đứa em của hắn lại xảy ra một chuyện khiến Gyuutaro hắn ân hận suốt đời.

    Ume đã dùng cây trâm của mình chọc mù một mắt của một vị khách samurai vì gã ta đã buông lời sỉ nhục anh trai cô, sau đó cô bị chúng đem trói lại... và thiêu sống.

    Khi Gyuutaro háo hức xách một món ăn nóng hổi thơm ngon mà hắn kiếm được về cho hai đứa em với mong muốn chúng được ăn thật no và thật ngon.

    Nhưng không thể, khi mà Yue đang ôm lấy thân xác bị trói đã cháy đen hoàn toàn của chị gái mình khóc thảm thiết.

    Gyuutaro khi ấy cũng trở nên hoảng loạn khi nhìn thấy em trai mình trên người cũng chi chít vết thương với một túi tiền nhỏ bên cạnh.

    Hắn hoảng loạn tột độ nhào về phía hai đứa trẻ kia, thức ăn trên tay cũng rơi hết xuống đất.

    "Yue, chuyện gì đã xảy ra thế?!

    Tại sao em lại bị thương?

    Tại sao Ume lại... lại..."

    Hắn bàng hoàng kinh hãi vô cùng, lời nói không sao thốt ra tiếp được nữa.

    "A...

    Anh hai ơi..."

    Yue vừa khóc vừa sợ hãi nhào vào lòng anh trai, con tim hắn như bị bóp nghẹt lại, một tay ôm lấy thân thể cháy đen của Ume, một tay vỗ về lưng em trai mình.

    "Chị... chị Ume... dùng cây trâm... chọc... chọc mù mắt khách hàng... là một gã samurai... hắn... hắn ta trói chị ấy lại... rồi... rồi thiêu sống chị ấy..."

    Yue òa khóc nức nở đến thương tâm, nhớ lại cảnh tượng khi em cầm túi tiền mới cướp được của người lạ mặt nào đấy, định bụng đem về cho anh hai và người chị của mình để chị mua áo đẹp mặc còn anh hai được ăn no bụng thì lại thấy được cảnh chị mình đang gào thét bất lực và đau đớn trong ngọn lửa cháy dữ dội.

    "CHỊ ƠI!..."

    Tiếng thét của em vang lên khiến Ume cắn răng dùng chút sức lực cuối cùng mà quay sang nhìn em trai đang khóc lóc vùng vẫy kịch liệt với những tiếng gọi "chị ơi" xé lòng cô ra làm trăm mảnh đang bị một vài người đàn ông dữ lại để em không lao vào biển lửa này.

    Ume xúc động vô cùng nhìn em, sau đó cũng bật khóc thương tâm.

    Một màn mới xảy ra vẫn chưa khiến em ngừng khóc được, tự tay cõng theo xác chị gái về căn nhà xập xệ của mình, Yue căm hận bọn chúng tột độ.

    "Chị ơi... chị... chị ơi...

    đừng bỏ em...

    đừng bỏ Yue mà chị..."

    Hai vai Yue run rẩy gục đầu vào cái xác bất động của chị mình.

    Gyuutaro run rẩy, ôm lấy xác em gái đi khắp nơi, mặc dù đã biết trước nhưng anh vẫn cầu mong một điều gì đó kỳ tích hoặc có ai đó thật sự tốt bụng giúp đỡ bọn họ.

    Hắn tự đánh lừa bản thân.
     
    |Đn Kny| Anh Hai
    |Chương 02|


    "Anh ơi... em đau chân quá..."

    Gyuutaro chầm chậm quay lại nhìn cậu em trai đã bị anh bỏ một quãng ngắn đang ngồi thụp xuống, hắn lập tức lê từng bước nặng nhọc về phía em trai mình sau đó quỳ xuống xem bàn chân đã sưng tấy lên của em với đôi mắt đang óng ánh nước.

    Gyuutaro xoa xoa lấy bàn chân em, trong lòng nặng trĩu vô cùng khi thấy em trai đang cố kìm nén không để những giọt nước mắt rơi.

    Đến cuối cùng... lại chẳng có ai tốt bụng như vậy...

    Đến cuối cùng... lại chẳng có ai thèm cứu bọn họ...

    Đến cuối cùng... chỉ còn họ nương tựa vào nhau...

    "Anh xin lỗi nhé... bắt Yue đi xa như vậy..."

    Gyuutaro xoa xoa một bên má ửng đỏ của em, nhỏ giọng.

    Hắn chỉ còn mỗi em mà thôi.

    "Anh hai... chân anh cũng đau kìa..."

    Yue nói, cũng dùng bàn tay nhỏ nhắn của mình mà xoa xoa trên mu bàn chân dơ bẩn của hắn khiến Gyuutaro không nhịn được mà bật khóc.

    Khóc cho cuộc đời thảm hại của mình, khóc cho cuộc sống khắc nghiệt của bọn họ.

    Khóc vì hắn không bảo vệ được em gái mình khiến cô phải ra đi khi tuổi còn nhỏ như vậy.

    Khóc vì bản thân không thể cho mấy đứa em được một cuộc sống tốt hơn.

    Yue thấy anh hai mình như vậy thì trở nên bối rối và hoang mang vô cùng, em luống cuống ôm lấy anh hai mà vỗ vỗ lưng hắn.

    "Anh ơi, anh đừng khóc mà anh ơi..."

    Yue khóe mắt cũng sớm đỏ lên, Gyuutaro có thể nghe thấy tiếng sụt sịt từ em trai mình.

    Gyuutaro cảm thấy bản thân thật yếu đuối, thật bất lực... và thất bại...

    Đột nhiên hắn giận dữ ôm lấy cơ thể của em gái mà thét lên khiến Yue bất ngờ đến sững sờ cả người:

    "KHÔNG!!

    KHÔNG!!

    TAO MỚI LÀ KẺ ĐÒI NỢ Ở ĐÂY!!

    SAO BỌN MÀY LẠI ĐẾN ĐÂY ĐÒI NỢ TAO NHƯ VẬY!!

    KHÔNG THỂ THA THỨ!...

    KHÔNG THỂ THA THỨ ĐƯỢC!!

    TỤI MÀY ĐÃ KHÔNG CHO TAO ĐƯỢC CÁI GÌ SAO CÒN CƯỚP ĐI CỦA TAO!!"

    Từng câu từng nói thoát ra cùng những giọt nước mắt của hắn như từng con dao găm chặt vào con tim Yue khiến em đau đến không thở nổi, nước mắt cũng theo đó mà trào ra.

    Đột nhiên một dòng máu phun ra bắn hết lên người Yue khiến em trợn tròn mắt.

    Anh trai bị tên Samurai chém một nhát và gục xuống trước mặt em.

    Đôi môi Yue mấp máy nhưng nỗi sợ hãi bao trùm khiến em chẳng thể nói lên lời được.

    "A...

    A...

    Anh ơi!"

    Yue run rẩy lao lại ôm lấy tấm lưng đẫm máu của anh trai, kinh hãi lắc đầu nguầy nguậy.

    "Là tên này đúng không?"

    Giọng nói của một gã đàn ông vang lên, nắm tay Yue siết chặt lại, răng cũng nghiến tạo ra những tiếng ken két bên tai Gyuutarou.

    Không ngờ bọn họ lại có thể mò đến tận đây.

    "Vâng!

    Chính hắn!

    Đội ơn ngài đã xử lí tên rắc rối này!"

    Bọn chúng nói thêm cái gì đó nhưng em sớm đã không còn nghe lọt tai nữa rồi, nhưng Gyuutarou lại khác.

    Hắn nghe rõ mồn một.

    Sau đó cơn thịnh nộ đã khiến hắn giết chết hai kẻ kia.

    Một cách tàn bạo mà một đứa trẻ không nên làm vậy.

    Gyuutarou lại cùng em trai đưa xác của Ume đi tiếp trên con đường vắng lặng, cuối cùng những đứa trẻ không đủ sức nữa mà ngã khuỵu xuống.

    Những hạt tuyết nhỏ lạnh lẽo đã bắt đầu rơi xuống trên bọn họ rồi.

    "Gì đây?

    Thật đáng thương!"

    Lại một giọng nói vang lên, Gyuutarou cùng Yue ngước lên nhìn thì phát hiện một người đàn ông vô cùng đẹp trai với đôi mắt thất sắc tuyệt đẹp và độc lạ, đôi mắt ấy khiến Yue như thể chìm vào nó, đây là lần đầu tiên em thấy đôi mắt đẹp đến như vậy khiến Yue thơ thẩn.

    Thượng Huyền Nhị Douma hắn chỉ là đang đi lấp đầy cái bụng đói của mình thì lại gặp những đứa trẻ đáng thương như vậy.

    Gã nhìn chằm chằm vào đứa con trai nhỏ hơn, thằng nhóc này có mái tóc trắng tinh, làn da nó cũng trắng như sứ, đứa nhóc này cực kì xinh đẹp, nhất là đôi mắt đặc biệt của nó.

    Đó là màu xanh.

    Nhưng là lam sắc hay lục sắc?

    Douma hắn chẳng thể phân biệt được, đứa nhóc ấy trái ngược hoàn toàn với thằng nhóc đang ôm một cái xác cháy đen kia.

    Và nó khiến hắn chú ý.

    "Ta là một người tốt nên sao có thể để mặc ba đứa được chứ?

    Con bé đó sắp chết rồi đúng không?

    Ta sẽ cho cả hai đứa máu của ta, ngoại trừ thằng nhóc nhỏ kia.

    Nếu như được 'ngài ấy' lựa chọn thì hai đứa sẽ trở thành quỷ.

    Thứ gọi là cuộc sống, hãy quý trọng nó."

    Nói thì hay lắm nhưng nhìn lại xác của những người phụ nữ cùng máu của họ đang nằm vắt vẻo trên người ngươi đi, Yue trong lòng thầm phỉ nhổ.

    "Nào hãy biến thành quỷ và trở thành giống như ta.

    Liệu mấy đứa có thể vào được đội ngũ Thập Nhị Quỷ Nguyệt và vươn lên thành Thượng Huyền Quỷ hay không."

    Gã ta như thể mở ra một cánh cửa mới cho Gyuutarou và anh em bọn họ.

    Làm con người quá đau khổ, con người quá yếu đuối.

    Gyuutarou hắn không muốn làm con người, vốn dĩ trong hắn đã mang một con quỷ rồi.

    Gyuutarou chấp nhận lời đề nghị của gã, Douma nở một nụ cười thích thú và chuẩn bị cho hắn máu của gã thì đột nhiên thằng nhóc nhỏ nhất lên tiếng:

    "Khoan đã!

    Con cũng muốn trở thành quỷ!

    Sao chú lại chừa con ra?!"

    Douma sững người, lần đầu tiên gã thấy có người tự muốn xin cho bản thân thành quỷ và thấy bất mãn khi không được trở thành quỷ đấy.

    "Tại sao nhóc lại muốn trở thành quỷ?"

    Douma nở một nụ cười mà hắn cho là tươi hỏi.

    "Anh chị con đều là quỷ, con cũng muốn được là quỷ, con muốn được giống anh chị con.

    Con không muốn khác anh chị!"

    Thằng bé đáp lại với khuôn mặt đầy quyết tâm, câu nói ấy khiến con tim Gyuutarou thắt lại.

    Hắn cũng không cấm cản em trai trở thành quỷ bởi hắn nghĩ rằng khi trở thành quỷ thì cuộc sống của họ cũng sẽ tốt hơn.

    Nghe xong câu trả lời ấy, Douma vô cùng thích thú nói tiếp:

    "Nhưng mà trở thành quỷ sẽ đau lắm đấy, nhóc con như ngươi sẽ chịu được sao?"

    Nhóc con kia có chút lung lay nhưng rất nhanh chóng lại lấy vẻ kiên quyết của mình mà đáp lại:

    "Con chịu được!

    Chú!

    Chú cho con thành quỷ đi!"

    Mặc dù không thích lắm khi bị người khác gọi là chú nhưng bây giờ Douma không quan tâm lắm đến xưng hô của thằng nhóc, hắn chỉ quan tâm đến nó mà thôi.

    "Vậy được, nhóc con."
     
    |Đn Kny| Anh Hai
    Chương 03


    Ba đứa trẻ đều đã thành công hóa quỷ, thật sự cái lúc mà chúng chuyển giao giữa con người và quỷ đau đớn đến tột cùng, như thể muốn xé toạc chúng làm hàng ngàn mảnh.

    Nhưng bây giờ mọi thứ đều đã ổn thỏa, chúng đã có sức mạnh.

    Và ba anh em đã được người đàn ông kia cho ở nhờ nơi ở của hắn.

    Khỏi phải nói họ đã vui đến mức nào khi không chỉ Ume được sống lại, bọn họ bây giờ còn có sức mạnh, lại không cần phải lo lắng đến việc có tiền mới sống được.

    Bọn họ còn chẳng cần đến thứ vật chất ấy để sống.

    Hơn nữa vì vẫn còn non nớt nên họ muốn nhờ Douma chỉ dạy vài điều cơ bản khi trở thành quỷ.

    "Oaaaaa, Ume, chị đẹp quá!"

    Yue hào hứng thốt lên, cậu nhóc mới trải qua một đợt dòng sông nước mắt khi một lần nữa được đoàn tụ với chị gái của mình.

    Yue chăm chú chạy quanh chị gái quan sát mọi ngóc ngách trên người cô, vì là một đứa trẻ mười ba tuổi nên Ume vẫn còn đang phát triển nhưng về sự thật là nhan sắc của cô khi hóa quỷ càng trở nên sắc sảo hơn, xinh đẹp vẫn không bị mất đi.

    Ume bây giờ mới chỉ hóa quỷ, ba đứa nó sức mạnh chưa vượt trội lắm, ấn quỷ cũng chưa được chúng bật lên.

    "Anh hai!

    Anh quá ngầu luôn đó!"

    Yue lại chạy qua anh trai của mình, bộ yukata của anh đã biến mất, thay vào đó hắn hoàn toàn cởi trần để lộ bộ dáng gầy gò đến xót xa, bộ dạng vẫn không thay đổi, chỉ là trông đáng sợ hơn, sát khí cũng nhiều hơn.

    Gyuutarou âm thầm cảm ơn người đã giúp đỡ anh em bọn họ, nhờ gã mà Ume mới có thể sống lại trước mặt hắn.

    Nhờ gã mà bọn hắn mới có thể vui vẻ như vậy.

    "Lại đây, Yue."

    Gyuutarou lên tiếng, em lập tức nghe lời mà chạy lại bổ nhào vào người anh trai, Gyuutarou vô cùng thuần thục đỡ lấy em trai, đặt em ngồi trong vòng tay của mình, đối diện với Ume.

    "Em cũng đẹp lắm Yue."

    Khi hóa quỷ rồi thì Yue cũng giống Ume vậy, chỉ có đẹp hơn và sắc sảo hơn chứ không hề mất đi, làn da em vẫn trắng như sứ, đôi mắt vẫn giữ nguyên màu sắc đặc biệt của nó, hàng lông mi cong dài lâu lâu khẽ run lên, chiếc mũi thì nhỏ nhắn, khuôn mặt lại vô cùng thon gọn, đường nét mềm mại nhưng khi nhìn vô không biết do đôi mắt hay sao mà lại thấy khuôn mặt em lạnh đi mấy phần.

    Nhưng khi ở với họ, nụ cười em vẫn không mất đi, điều này khiến em luôn vui vẻ và tràn đầy sức sống bên họ.

    Chỉ là trên đầu Yue xuất hiện hai chiếc sừng nhỏ trắng tinh, lại còn lấp lánh như thể chúng được chạm khắc bằng pha lê vậy, mái tóc ngắn của em cũng mọc dài ra đến cổ, xoăn nhẹ, có cái gì đó khiến nó bóng mượt vô cùng, đặc biệt là phần tóc trên đỉnh đầu Yue lại ngả sang màu đen và dần vàng rồi đến màu trắng bạch kim là nhiều nhất.

    Trang phục của Yue cũng bị thay đổi đi, em mặc một chiếc Yukata màu trắng tinh với những họa tiết bầu trời ban đêm ở phần tà và phần cổ tay, chiếc Yukata khá rộng khiến em trông yêu nghiệt hơn hẳn (nói chung trang phục của ẻm các bạn cứ theo form tưởng tượng theo ý mình nha).

    Xong Yue cũng có thêm vài món phụ kiện, ví dây đeo trán bằng vàng có những mặt trăng nhỏ ở cuối dây cùng những viên đá sắc đỏ nổi bật trên mái tóc trắng bạch kim của em, phần dây sau khá dài kéo xuống đến cổ, phía trước có một mặt trăng đỏ rực treo trên sợi dây ở ngay giữa trán.

    Thứ hai là một bên tai em đeo một chiếc hoa tai với sợi dây thõng xuống, không dài lắm còn sợi kia được thắt lại bằng viên đá mặt trăng trắng ở nơi đeo (lỗ) khuyên (tai), sợi ấy kéo dài từ đó lên đỉnh của vành tai em, nó khá rộng nên buông thả lơ lửng.

    (Minh họa nhưng dây là loại mảnh hơn nhiều, không phải dây xích)

    Phần hoa tai (con bướm lớn ở hình minh họa) được treo một mặt trăng đỏ rực bằng đá gì đó rất đẹp, phần phía sau (con bướm to phía sau) là một mặt trăng vàng.

    Nói chung phần trang phục của em đều là những loại dây có chứa đá kèm chạm khắc mặt trăng, như một chiếc vòng mảnh ở tay trái, một dây đeo ở phần hông trông khá lẳng lơ và cuối cùng là hai cái lắc chân có chuông chạm khắc một bên trăng đỏ một bên trăng trắng sẽ tạo ra tiếng leng keng vui tai khi di chuyển.

    Ngoại hình đó của Yue khiến Ume và Gyuutarou vô cùng thích thú, nghe thì có vẻ rườm rà nhưng thật ra khi ở trên người em nó lại không như vậy.

    Ngược lại còn tăng thêm vẻ đẹp mềm mại của em nữa.

    Chưa kể đến tai em cũng đã dài hơn và trông như tai của yêu tinh ấy, nó khiến Yue trông tinh nghịch hẳn đi.

    À, trong đống phụ kiện kia có một số là do Thượng huyền Lục Douma tặng cho em, là vòng đeo trán và vòng tay, chúng đẹp nên Yue thích lắm.

    "Nhưng mà sao em lại có trang phục khác anh hai với chị ba vậy nhỉ?"

    Yue nằm trong lồng ngực Gyuutarou và nghịch cái vòng đỏ đỏ bao quanh cổ tay hắn.

    "Không biết nữa, nhưng có lẽ nó biến hóa cho phù hợp với em."

    Ume cười tươi đáp lại, cô cũng rất yêu thích ngoại hình này của cậu em trai nhỏ nhà mình.
     
    |Đn Kny| Anh Hai
    |Chương 04|


    Đang nói chuyện với nhau thì những tiếng ọc ọc vang lên khiến họ im bặt đi.

    Yue khuôn mặt đỏ bừng ôm lấy cái bụng nhỏ đang gõ trống liên hồi phản động của mình, tự nhiên hai anh em kia cũng thấy đói theo Yue.

    "Đúng rồi nhỉ?

    Chúng ta chưa có gì bỏ bụng hết."

    Ume cũng xoa xoa lấy bụng của mình mà lên tiếng với cái giọng ỉu xìu.

    Ngay cả Gyuutarou hắn cũng thấy đói bụng.

    Đột nhiên cánh cửa phòng của bọn họ mở ra, Thượng Huyền Lục Douma đang đứng ở ngoài, kèm theo xác của một Geisha xinh đẹp.

    "Ui cha, có vẻ như đám quỷ con đói rồi đúng không?

    Đây là thức ăn của chúng ta đấy."

    Douma đi vào trong, ngồi xuống sàn muốn quan sát chúng.

    Ume và Gyuutarou có hơi chần chừ nhưng rồi mùi máu của geisha đó đã đánh động vào cái bụng đang làm phản của họ.

    Cả hai chẳng chần chừ gì mà lao vào ngấu nghiến người đó.

    Trông họ ăn có vẻ ngon lành, đương nhiên rồi, geisha này là ở độ tuổi xuân nên thịt rất thơm ngon, có thể tính theo loại thượng hạng của con người.

    Vì ba đứa nhóc mới hóa quỷ nên gã cũng cho chúng thưởng thức một chút.

    Nhưng Douma lại chú ý đến nhóc con vẫn đang ngồi trong góc dựa tường kia nhìn anh chị của mình ăn ngon lành mà nó lại chả buồn động đậy khiến gã khó hiểu.

    "Nhóc con, không ăn à?"

    Douma lập tức hỏi, đứa nhóc tuy mười một tuổi rồi nhưng nó lùn nên nhìn khá nhỏ bé, như một đứa trẻ bảy, tám tuổi.

    Yue xách tà Yukata dài của mình lên lững thững đi đến bên vị ân nhân của mình mà ngồi thụp xuống cạnh gã.

    "Em không muốn ăn thịt, ngài có máu không?"

    Thằng nhóc ngước đôi mắt phượng sắc sảo lên hỏi khiến Douma ngạc nhiên.

    Gì chứ?

    Quỷ mà không muốn ăn thịt người sao?

    Đứa nhóc này lỗi ở đâu à?

    "Máu?"

    -Douma kinh ngạc hỏi lại.

    "Dạ, máu người."

    -Thằng bé ngoan ngoãn đáp lại.

    "Sao ngươi không ra ăn thịt đi."

    -Douma vẫn nghi hoặc hỏi.

    "Em không có bị kích thích bởi thịt người, mà em thấy đói khi nhìn máu người."

    Yue thành thật đáp lại khiến Douma kinh ngạc một hồi, đây là lần đầu tiên mà gã thấy cái trường hợp này.

    Nhưng rồi gã cũng nói Gyuutarou và Ume để lại chút máu cho đứa trẻ kia.

    Xưng hô của em đối với gã cũng đã bị thay đổi, em tôn trọng gã, coi gã là thần linh của mình nên đã gọi như vậy.

    "Em không ăn thịt người thật hả?"

    Gyuutarou cũng thấy ngạc nhiên, Yue cũng trả lời lại hắn như lúc em trả lời Douma rồi Ume và Gyuutarou đưa em một chén máu đỏ tươi thơm phức.

    Nó kích thích cơn đói của Yue, em lập tức uống cạn trong một hơi.

    "Cảm ơn Ngài, em no rồi."

    Yue cười tươi, liếm môi nói với Douma, gã bật cười trước thằng nhóc kỳ lạ này.

    Douma vòng tay ôm lấy thằng nhóc nhấc bổng lên một cách nhẹ nhàng, eo nó nhỏ vô cùng, rất gầy!

    Gã đặt em ngồi lên đùi mình, tay xoa xoa bụng nhỏ đã căng lên mà biến thái hỏi:

    "Có thật là no rồi không?"

    Yue bị xoa bụng nhỏ, cảm giác lạ lẫm khiến em không nhịn được bật cười ôm lấy bàn tay gã hòng ngăn cản.

    "Đừng mà... nhột quá, em no thật rồi mà..."

    Yue cười khúc khích, gã cũng bất giác cười theo, sau đó là đến Ume và Gyuutarou.

    "Rồi rồi, bụng nhỏ đã căng lên rồi, đúng là đã no rồi nha.

    Yue của chúng ta giỏi lắm."

    Douma buông lời khen ngợi khiến Yue vô cùng vui vẻ mà vênh mặt lên.

    "Đương nhiên rồi!"

    Sau đó thằng bé đột nhiên cúi mặt xuống, giọng nói thỏ thẻ, nhỏ vô cùng:

    "Nhờ có Ngài mà em mới được ăn no như vậy, cả anh chị em cũng được no nữa... em đội ơn Ngài nhiều lắm."

    Bàn tay nhỏ nắm không hết được bàn tay to lớn của gã, trước câu nói của em, đôi đồng tử thất sắc kia giãn ra, đôi mắt gã mở lớn, nụ cười cũng đông cứng lại.

    Cảm giác lạ lẫm gì đó nảy nở trong lòng như pháo hoa nổ trong lòng gã.

    Ngay cả Ume và Gyuutarou cũng gật đầu, ánh mắt như thể nhìn một vị thần hướng về gã.

    "Vậy thì từ giờ Yue cứ đi theo ta, lập tức ta sẽ giúp em no bụng, em thấy sao nào?"

    Douma khuôn mặt có gì đó nguy hiểm cúi xuống khẽ nói vào tai Yue khiến em rùng mình, đương nhiên nhóc con không thể từ chối được rồi.

    "vâng, em muốn đi theo Ngài."

    Douma nở một nụ cười vô cùng hài lòng.

    "Được, tốt lắm!"
     
    |Đn Kny| Anh Hai
    |Chương 05|


    Chị gái Ume của em bây giờ đã được Ngài Muzan đặt cho một cái tên khác - Daki (Đọa Cơ), mang ý nghĩa rằng "Nàng công chúa sa đọa", em cảm thấy cái tên ấy cũng rất hợp với chị gái.

    Chị Daki bây giờ lại quay lại với công việc lúc trước của mình, chị lại đặt chân vào con đường để trở thành một Oiran.

    Đó là điều mà chị hướng tới.

    Đương nhiên đã trải qua cũng hơn ba năm kể từ khi bọn họ trở thành quỷ rồi, Daki cũng đã có một chỗ đứng trong Kỹ Viện Trấn, rất nhanh chóng đã trở thành một Oiran được săn đón và cao quý nhất nơi này.

    Yue cảm thấy vô cùng tự hào, đó là một điều đương nhiên vì chị gái em rất đẹp, chị ấy là người con gái đẹp nhất.

    Còn anh trai của Yue là Gyuutarou bây giờ cũng đã ở trong cơ thể của chị gái Ume để bảo vệ chị rồi, Yue tán thành với cái ý kiến đó.

    Gyuutarou đã rất phân vân khi đưa ra quyết định này vì hắn còn phải bảo vệ cả người em trai của mình nữa, vậy nên hắn đã rất đau đầu.

    Nhưng cuối cùng Yue đã thuyết phục hắn nên ở trong cơ thể của chị gái mình, còn em thì sẽ ở lại cùng với Douma, gã sẽ bảo vệ cho em.

    Vậy nên mọi chuyện được giải quyết.

    Buổi sáng thì Ume sẽ ở lại trong gia tộc của mình, lâu lâu chị ấy sẽ đến chỗ Yue và cho em rất nhiều thứ, còn cho em máu ngon nữa.

    Buổi tối thì chị lại bắt đầu công việc trở thành Oiran đệ nhất của Kỹ Viện Trấn.

    ----------------------

    "Douma-sama, ngài thấy sao rồi ạ?"

    Yue đang quỳ theo kiểu truyền thống của người Nhật, em vừa xoa bóp vai cho gã vừa nhẹ giọng hỏi, Douma vô cùng thỏa mãn, gã ngả đầu ra sau hưởng thụ.

    "Thoải mái lắm, tay nghề của em đã nâng cấp lên rồi đấy Yue."

    Douma nhắm chặt mắt, thoải mái vô cùng đáp lại.

    "Ngài muốn uống trà chứ?"

    Yue hỏi, Douma khẽ lắc cái đầu của mình.

    "Hazzz, Yue à, cho ta mượn đùi của em đi"

    Douma bật dậy nói, khuôn mặt rõ biến thái, nhưng Yue vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

    Gã vui vẻ vô cùng mà nằm xuống gác đầu lên đùi em.

    Nhưng chưa kịp đặt đầu xuống thì Yue đã lên tiếng vội dừng gã lại.

    "Khoan đã Douma-sama!"

    "Sao thế Yue?"

    -Douma bĩu môi, có vẻ ủy khuất hỏi ngược lại.

    "Để em cởi y phục cho ngài đã."

    Douma như sực nhớ ra nên liền ngồi đó cho em xử, ba năm ở đây, những việc này Yue đã làm đến thành thục rồi.

    Em đứng dậy, nhẹ nhàng cởi bỏ cái mũ và bộ y phục ngoài mà gã dùng để mặc lên làm một vị "giáo chủ" của "giáo phái thiên đường" ra, gấp thật gọn gàng rồi đặt lên một cái bàn ở góc tường.

    Sau đó đi lại về tư thế cũ cho gã nằm lên đùi mình.

    "Hôm nay nhiều phụ nữ đến quá, có nhiều kẻ có dòng máu ngon, ta liền nghĩ đến em ngay a~ Ta đã lấy được máu của những kẻ ấy rồi.

    Lát nữa lập tức cho em~"

    Douma đưa tay lên nghịch một lọn tóc mềm mượt của Yue bắt đầu kể cho em về một ngày làm việc của mình, còn Yue thì ngoan ngoãn ngồi lắng nghe hắn nói.

    Nghe đến việc hắn để lại máu ngon cho mình, Yue lập tức cảm thấy xúc động.

    Gã thật tốt với em.

    Douma gã vốn chẳng có bất kì cảm xúc nào, nhưng lại thấy thích thú với Yue, gã cưng chiều em, sủng em vô đối.

    Những người phụ nữ kia cho dù có ngon đến cỡ nào, có ngoan ngoãn ra sao gã cũng chẳng có hứng thú gì cả.

    Đối với gã, bọn họ chỉ là một con mồi béo bở, khốn khó đến ngu muội mà dâng lên cho gã, nói thẳng ra Douma chỉ coi họ là một món đồ vật mà thôi.

    Gã thích bỏ liền có thể bỏ.

    Khi mới đưa Yue về, Douma cũng vậy, vì gã thấy em rất ngoan ngoãn và vâng lời mình nên lúc ấy cũng chỉ coi em là một món đồ chơi.

    Hoặc một con chó trung thành, mục đích đem Yue về là để em cung phụng gã, thuần hóa em, cho em phải nghe lời gã và trở thành một món đồ chơi cho gã.

    Nhưng ai ngờ Douma lại có một thứ cảm xúc kì lạ với em, cái cảm xúc mà lần đầu tiên gã cảm thấy sau bao nhiêu năm là con người và bao nhiêu năm hóa quỷ.

    Cái cảm giác kỳ lạ kia đã đổi hướng gã hoàn toàn.

    Douma gã vậy mà lại động tâm với một mỹ thiếu niên.

    Lúc trước đối xử tốt với em cũng vì muốn tạo lòng tin cho Yue để em càng nghe lời mình hơn.

    Nhưng bây giờ gã cưng sủng em đến tận trời mây là thật, gã không còn coi em là một thứ đồ để tuân phục gã mà coi em chính là một con búp bê băng sương lãnh khốc, xinh đẹp nhưng không cẩn thận liền vỡ tan.

    Coi như vậy mà trân quý em, không để em vỡ tung.

    "Cảm ơn Ngài."

    Yue đáp lại, em cúi xuống hôn nhẹ lên trán gã một cái khiến gã cười không hạ được khóe miệng xuống.

    Yue của gã đúng là ngoan vô cùng a.

    Đang hưởng thụ sự yêu chiều của Yue thì cánh cửa liền bị đá tung cùng giọng nói đanh đá chói tai vang lên khiến hắn không vui chút nào.

    "Ngươi đang làm cái quái gì với em trai ta vậy hả?!"

    Daki, hiện đang trong hình dáng của quỷ uy quyền đầy sát khí với khuôn mặt bực tức đầy đe dọa đứng ở phía cánh cửa, thứ mà cô ta đã dùng quyền cước của mình phá hỏng.

    Douma sớm đã ngồi dậy, liền nhíu mày nhìn cô.

    "Ta chỉ đang làm chuyện tốt thôi."
     
    |Đn Kny| Anh Hai
    |Chương 06|


    "Chuyện tốt của ngươi là giở trò biến thái với em trai ta sao?!"

    Daki hùng hổ tiến tới nắm lấy cổ áo sau của Yue nhấc bổng em lên một cách dễ dàng, trên đầu nổi ngã tư đỏ chót mà hướng đến vị Thượng Huyền kia.

    Cô chỉ rời em trai một chút kiếm mồi kiếm tiền, ấy thế mà lần nào cũng vậy, cứ về một cái là y như rằng tên này lại đang giở trò gì đó với đứa em trai ngốc của cô.

    Daki sớm sẽ đưa nhóc ấy đi mà thôi.

    "Hể?

    Ngươi đổ oan cho ta rồi!

    Ta chỉ là kiếm được máu ngon và có lòng tốt cho Yue thôi, sau đó được em ấy cưng sủng một chút."

    Douma bày ra bộ mặt ủy khuất mà Daki thật muốn nôn vì cái độ giả trân của nó nhưng thằng em trai cô thế mà lại hoàn toàn bị lừa.

    "Nee-chan!

    Đúng là như vậy đấy, chị bỏ em ra đi!

    Ngài Douma không có ý xấu đâu!"

    Daki thở dài thả em trai của mình xuống, nó lại lon ton chạy về phía tên Thượng Huyền kia khiến Daki mệt mỏi không thôi.

    Tuyệt lắm!

    Đã có thể tẩy não em trai cô đến tận mức này rồi!

    Daki day day thái dương mình, cảm tưởng như em trai cô sớm đã bị tên đó cướp đi mất rồi vậy!

    "Chỉ có Yue là thương ta thôi."

    Douma buồn bã ôm lấy cục bông của gã, em nghe thấy thế cứ tưởng gã bị Daki làm cho ủy khuất lắm liền quay sang phồng má nhíu mày với chị gái tỏ vẻ trách móc khiến Daki nổi khí thế bừng bừng.

    Douma và em có thể thấy ngọn lửa rất lớn bùng lên sau lưng Daki và mặt cô cũng đen lại, Yue lập tức thấy sợ hãi chị gái mà vội vàng né xa Douma, nói chứ gã cũng hết hồn.

    "Ta nói rồi!

    Ta sẽ sớm đưa em ấy ra xa khỏi ngươi thôi!

    Không thể để ngươi làm gì với em ấy được!"

    Daki chỉ vào mặt Douma hung dữ gào lên, cô không thể trơ mắt ra nhìn người ta cướp mất em trai cô, còn lúc nào cũng ăn đậu hủ của nhóc ngốc đó được!

    Anh trai cô cũng nổi khùng mấy lần đòi xuất thể rồi đấy!

    "Nee-chan, chị định mang em đi đâu?!"

    Yue nghe vậy thì không đành lòng, vội vội vàng vàng chạy về phía chị gái mình.

    Em thật sự muốn ở bên gã cơ.

    "Yue đến chỗ chị làm việc nhé, vừa được ở cùng chị vừa kiếm được thức ăn."

    Daki nhẹ nhàng ngồi quỳ xuống nắm lấy bàn tay nhỏ mà thon gọn của Yue nhẹ giọng.

    "Nhưng mà... em..."

    Yue thật sự lung lay, em cũng muốn được ở cùng với chị gái nhưng em không nỡ rời xa Thượng Huyền Douma đâu.

    "Ý ngươi là để Yue đến đó làm kỹ nam?"

    Douma nhíu mày trước ý định của Daki, hắn không phải bài xích cái nghề này, không phải phủ nhận nhan sắc của Yue.

    Đùa sao?

    Nhan sắc của em có ai đủ khả năng địch lại hả?

    Chỉ là không hiểu sao khi nghĩ đến cảnh em sẽ tiếp xúc với đám nam nhân dơ bẩn kia gã lại thấy khó chịu tột độ, như thể đồ của mình bị người khác chạm vào vậy!

    Hắn không muốn đám dơ bẩn ấy đụng vào bông tuyết sạch sẽ kia.

    "Đúng vậy, đương nhiên ta sẽ không để chúng đụng được vào một cọng tóc của em ấy."

    Daki gật đầu trả lời nhưng Douma vẫn không vừa lòng.

    "Để Yue ở lại đây đi, ta có thể nuôi nhóc ấy."

    Douma vươn tay kéo bé con vào lòng mình, sau đó cúi xuống ngửi lấy mùi hương nhàn nhạt mà thơm trên hõm cổ em.

    Ngay trước mắt Daki nhưng cô lại để yên lần này vì đây là một chuyện cũng khá quan trọng.

    Tuy muốn Yue ở bên mình nhưng điều mà Douma nói cô không thể phủ nhận.

    "Không sao, em muốn được ở bên chị."

    Tuy cũng muốn ở cùng Douma nhưng em đã suy nghĩ rồi, Yue vẫn nghiêng về phía chị mình hơn và dù gì em cũng muốn quay trở lại công việc trước kia em đã từng làm.

    Nói thẳng ra là em cũng muốn thích thú trải nghiệm một chút.

    Nghĩ vậy, Yue liền quay lại nhìn gã với đôi mắt long lanh, nắm lấy bàn tay to của gã mà lắc lắc và Douma nghĩ rằng mình không thể cưỡng lại được đôi mắt xinh đẹp ấy và cả em nữa.

    "Thôi được, nhưng khi nào thấy không muốn nữa thì quay về đây với ta."

    Douma vuốt ve mái tóc Yue, dịu dàng đến lạ thường.

    Đôi đồng tử Yue khẽ dao động, em vui vẻ gật đầu và ôm chầm lấy gã khiến Douma bất ngờ vô cùng.

    "Em cảm ơn ngài Douma!"

    Douma ngẩn người trong giây lát nhìn bé con đang cười rất tươi trong lòng mình, gã bất giác cười nhẹ cũng ôm lấy em.

    Daki ngồi đó nhìn một màn thì cũng chỉ biết cười bất lực, cuối cùng có tách ra cũng không thể ngăn được nữa rồi.
     
    |Đn Kny| Anh Hai
    |Chương 07|


    01.

    Daki đánh nhẹ son lên cánh môi mềm mại của Yue và chỉnh lại tóc cho em, có bao nhiêu sự yêu chiều trong ấy và sự yêu chiều này chỉ dành cho mỗi cục bông Yue nhà cô.

    "Xong rồi đấy."

    Daki mỉm cười nhẹ nhàng và đưa cho Yue một chiếc gương, hoàn toàn khác với tính cách hống hách thường ngày mà cô dùng với mọi người.

    Yue nhận lấy chiếc gương và ngắm nhìn bản thân trong đó, đôi đồng tử em hơi co lại rồi lại giãn ra, ngay cả em còn thấy nhan sắc mình rất được và thật sự trông rất giống con gái, nghĩ đến điều đó khiến Yue mỉm cười vì thấy bản thân quá ảo tưởng.

    Nhưng điều này Daki công nhận, Yue thật sự còn đẹp hơn cả con gái.

    Bảo sao mấy tên khách kia lại yêu thích Yue như vậy (lúc chưa hóa quỷ).

    Daki đỡ Yue dậy, chỉnh trang lại trang phục cho em, kéo nhẹ cổ áo ra để lộ tấm lưng mảnh khảnh đpẹ đẽ và trắng nõn, cùng phần cổ quyến rũ.

    "Hoàn hảo!"

    Daki cười đầy tự hào khi nhìn ngắm vẻ đẹp của em trai mình, một chút mỹ lệ, nhu nhược khiến người khác nhìn vào liền sinh ra cảm giác muốn bảo vệ.

    02.

    Yue thở dài, có chút mệt mỏi ngồi trong căn phòng trống với tấm lưng thẳng tắp chờ đợi vị khách bước vào.

    Yue ngồi bên cửa sổ, ngước nhìn lên dải lụa đen huyền ảo điểm xuyến vài tinh tú lấp lánh trên bầu trời cùng mặt trăng mờ nhạt bị mây che khuất, những làn gió nhẹ nhàng bay nhảy lướt qua trên da khiến em khẽ rùng mình, thật yên bình...

    Đó là những gì mà Yue cảm thấy lúc này.

    Tiếng bước chân chậm rãi tiến vào bên trong, Yue lập tức quay lại nhìn cánh cửa, chờ đợi.

    Yue đã được bà chủ thông báo rằng em có một vị khách đặc biệt mà bản thân phải tiếp đãi cho tốt, vị khách này đã trả một số tiền khổng lồ, vậy nên Yue không thể làm điều gì khiến người đó không vừa ý... mà nếu có thì em cũng có thể xử đẹp hắn mà.

    Yue hít một hơi thật sâu, có chút tò mò khi đôi tai lắng nghe từng tiếng bước chân, có chút quen thuộc...

    Cánh cửa chậm rãi mở ra, đôi đồng tử Yue cũng giãn ra theo, đôi môi khẽ hé mở, mấp máy như muốn nói gì đó nhưng không sao thốt được lên lời.

    Làn gió lại thổi qua khung cửa sổ, len lỏi trên làn da em, rồi như một sợi chỉ đỏ liên kết mà kết nối với nam nhân đứng ở cửa, làn gió ấy đã thổi qua em và giờ lại quấn quanh nam nhân ấy.

    Đôi đồng tử của Yue dao động dữ dội, nhưng rồi khóe môi em cong lên đầy hạnh phúc và vui mừng.

    "Douma-sama!"

    Giọng điệu của em không thể giấu nổi sự mừng rỡ trong đó, nam nhân mỉm cười để lộ ra hai chiếc răng nanh của mình, chậm rãi tiến về phía Yue.

    "Là ta đây."

    Bàn tay to lớn của gã nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt Yue, gã ghé mặt sát lại mặt của Yue và gần như thì thầm vào tai em, Yue rùng mình khi cảm nhận được hơi thở ấm nóng của Douma bên tai mình.

    "Ngài là khách của em sao?"

    Cậu nhóc có chút tò mò khi bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy vạt áo của mỹ nam kia.

    "Đúng vậy, làm sao ta có thể nhìn kẻ khác chạm vào em chứ?"

    Douma vẫn giữ nguyên nụ cười khi gã nắm lấy bàn tay em, ngón cái mân mê làn da mịn màng và đặt lên những đốt ngón tay của Yue nụ hôn nhẹ.

    Con tim Yue đập dữ dội với hành động của nam nhân trước mặt và hai tai em dần đỏ lên trước ánh sáng mờ ảo của ánh trăng, thật mê người.

    Ah, Douma gã biết tại sao đám nam nhân chết tiệt kia lại say mê bé con của gã đến vậy rồi.

    "Đêm nay em sẽ là của ta, chỉ phục vụ ta mà thôi."

    Douma nhìn Yue với đôi mắt híp lại một chút và gã đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc bồng bềnh của Yue.

    Có lẽ gã không nhận ra rằng gã đã có bao nhiêu sự dịu dàng và cưng chiều em trong ánh mắt của mình đâu.

    "Vâng, đêm nay ngài là khách của em... và đêm nay, em thuộc về ngài... chỉ mình ngài mà thôi."

    Cậu nhóc mỉm cười nhẹ đáp lại, xinh đẹp như những cánh hoa anh đào rơi hằn bóng trước ánh trăng mờ nhạt, bí ẩn, nhưng quyến rũ và đặc biệt xinh đẹp.

    Bàn tay nhỏ nhắn xoa bóp vai cho Douma, quen thuộc như một thói quen và Douma yên lặng hưởng thụ.

    Khóe môi gã cong lên đầy tự hào và như một kẻ chiến thắng.

    Đúng rồi nhỉ?

    Bởi vì tiểu quỷ này đêm nay là của gã, cả cơ thể lẫn linh hồn em đều thuộc về gã, và của mỗi gã mà thôi.
     
    |Đn Kny| Anh Hai
    |Chương 08|


    01.

    Yue vùi mặt vào lòng Douma và thoải mái thở ra một hơi khi gối đầu lên cánh tay gã.

    Douma nằm xoay người đối diện với em, một tay to lớn đặt trên chiếc eo thon đến đáng kinh ngạc của Yue, ngón tay cái của gã miết vòng eo em qua lớp trang phục dày.

    Ánh trăng bên ngoài hắt vào cảnh vật, mọi thứ thật xinh đẹp nhưng duy chỉ có hình bóng của cậu con trai kia là hắt sâu vào trong tâm trí gã.

    Bàn tay Douma đưa lên, chạm nhẹ vào làn da hơi lạnh của Yue nhưng xúc cảm mềm mịn chẳng hề sai lệch chút nào, ngón tay cái của gã mân mê chiếc má mềm của Yue khiến em khẽ cựa quậy, đôi mày nhíu lại nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền.

    Douma ngắm nhìn bé con đang nằm trong vòng tay mình, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về sức nặng của em trong lòng gã.

    Douma biết bản thân là một đứa vô cảm ngay từ khi còn rất nhỏ, ngay cả khi cha mẹ chết trước mắt gã thì gã cũng chẳng có lấy nổi một tia cảm xúc, cho đến tận khi gã lớn lên thì điều ấy lại càng không thay đổi, vậy nên gã vẫn luôn sống dưới lớp mặt nạ giả tạo của mình.

    Douma vẫn luôn tìm kiếm thứ gọi là cảm xúc, hắn cũng từng thử những thứ mà đem lại cho con người cảm xúc, nhất là phụ nữ.

    Giáo Phái Thiên Đường Vĩnh Cửu của gã là nơi tập hợp rất nhiều phụ nữ xinh đẹp, ngoan ngoãn và cực kì biết điều lấy lòng gã, bọn họ đúng là những bông hoa xinh đẹp nhưng chả hiểu sao mà Douma lại chẳng có lấy một tia cảm giác gì với họ.

    Nhưng từ khi có Yue lại khác.

    Khi hắn gặp Yue, hắn chỉ đơn giản là bị ấn tượng bởi tình yêu thương mà cậu nhóc dành cho anh chị của mình và vì sự ngây thơ của Yue.

    Nhưng khi đã đưa Yue về rồi, gã đã từng đặt ra mục tiêu là biến Yue thành một con rối băng giá phục tùng mình.

    Nhưng Douma là kẻ đã chứng kiến Yue lớn lên theo từng ngày.

    Quả thực em còn xinh đẹp hơn cả những người phụ nữ mà hắn đã từng gặp qua.

    Yue thật mỏng manh và nhu nhược khiến gã thực muốn bảo vệ, nhưng qua những ngày tháng ở với em, gã dường như cảm nhận được những gì kì lạ đang dần thay đổi trong mình.

    Yue đúng là phục tùng gã theo ý muốn ban đầu, nhưng em còn hơn cả thế nữa, em phục tùng gã chẳng phải vì mệnh lệnh, cũng chẳng phải vì bị gã ép buộc mà là Yue tự nguyện phục tùng gã.

    Có lẽ nói thật là em chăm sóc gã, em luôn làm cho gã những điều nhỏ nhặt và luôn ngoan ngoãn cũng như cực kì hiểu gã.

    Những hành động nhỏ của Yue lại có sức nặng to lớn trong lòng gã.

    Douma đã từng phủ nhận những điều kì lạ trong lòng mình vì gã chỉ là một kẻ vô cảm.

    Nhưng bây giờ thì gã đã chắc chắn rồi, gã có tình cảm với Yue.

    Không phải tình cảm thoáng qua hay hứng thú nhất thời.

    Là một thứ tình cảm như thể một hạt giống rơi xuống trên mặt đất cằn cỗi vốn chẳng có chút sự sống, nhưng bằng chính sức lực nhỏ của mình mà hạt giống ấy dần dần lớn lên, nảy chồi và những nhánh cây lan toả theo thời gian, mỗi ngày là một nhánh quấn quanh trái tim gã và đến bây giờ chúng đã tạo thành một chiếc lồng vững chắc quấn quanh con tim gã với những tán lá và những bông hoa nhỏ đang dần dần lan ra nữa.

    Chỉ với hạt giống nhỏ ấy đã biến một mảnh đất già cỗi được tái sinh và tràn đầy sinh lực.

    Đó là thứ khiến Douma thay đổi và gã chắc chắn rằng đó chính là tình yêu.

    Phải, bây giờ gã mới có thể chắc chắn rằng gã yêu Yue.

    Gã yêu em đến điên dại nên không thể để bất kì người đàn ông nào đụng chạm vào em được.

    02.

    Douma mỉm cười và nhẹ nhàng đặt lên trán Yue một nụ hôn, rồi gã vòng tay ôm lấy em kéo sát vào với cơ thể của mình hơn.

    Douma vô cùng thoải mái với sự tiếp xúc cơ thể này.

    Gã vui vẻ ngắm nhìn bé con đang yên giấc trong vòng tay của mình.

    Từ giờ không kẻ nào có thể cướp em khỏi vòng tay của gã đâu.
     
    |Đn Kny| Anh Hai
    |Chương 09|


    01.

    Douma nhẹ nhàng đưa tay ra đỡ lấy đầu Yue và đặt xuống lớp áo ngoài mà gã đã xếp thành một chiếc gối êm ái.

    Rồi gã lặng lẽ đi lại phía cửa sổ với màn che thật dày, lại có thêm một lớp cửa gỗ khác.

    Douma nhìn khung cảnh ngoài trời một lúc, màn đêm tĩnh mịch thanh bình.

    Như bé con của gã lúc đang say giấc vậy.

    Nghĩ tới tiểu quỷ kia, Douma chỉ vô thức mỉm cười, rồi lại lắc đầu giúp bản thân tỉnh táo khi nhận ra điều ấy.

    Gã nhanh chóng đóng lớp cửa gỗ đặc biệt kia lại, sau đó kéo rèm lên, hai lớp bảo vệ dày và chắc chắn đến nỗi ánh sáng mặt trời khi chiếu vào thì cũng chỉ thành ánh sáng yếu ớt đến đáng thương.

    Sẽ chẳng thể làm hại được bé con của gã khi bình minh lên.

    Sắp đến lúc mặt trời mọc rồi, ánh nắng cũng sẽ theo đó chiếu rọi thế gian, nhưng Douma chẳng quan tâm nó đẹp đến mức nào, gã chỉ quan tâm đến việc nó sẽ gây nguy hiểm cho Yue mà thôi.

    Xong xuôi mọi việc, Douma lại đi đến ngồi cạnh Yue, gã chỉ im lặng ngắm nhìn tiểu quỷ vẫn đang say giấc rồi tự hỏi em sẽ ra sao nếu ở cùng với những nam nhân khác?

    Liệu khi chúng khiến em ngủ rồi, mê mệt như này thì chúng có thức dậy đóng rèm cho em hay không?

    Đúng là em chẳng thể khiến gã ngừng lo lắng được.

    Nhưng rồi Douma cũng thở dài tiếc nuối, gã và em đã ở cùng nhau cả đêm.

    Đêm dài như vậy nhưng gã chỉ dành để suy nghĩ về tình cảm của mình đối với nam nhân nhỏ kia, hoàn toàn không làm thêm bất kỳ điều gì cả.

    Thật quá đáng tiếc!

    Nhưng không sao, gã còn có thể ở với em nhiều đêm khác mà?

    02.

    Douma đang ngắm nhìn Yue thì có một tiếng động phát ra.

    Đôi mày Yue nhíu lại, cánh tay nhỏ sờ hai cái ở chỗ lúc nãy Douma mới nằm, rồi dường như không cảm nhận được hơi ấm quen thuộc nữa nên em khó chịu cựa quậy một chút, hình như không thoải mái.

    Yue rên nhẹ như tiểu miêu, sau đó trở mình, cuối cùng xích lại gần với gã hơn, cánh tay vẫn sờ loạn không ngừng.

    Đôi mày vẫn chưa giãn ra.

    Douma nhìn thấy cảnh này không khỏi phì cười vì bé con của gã thật đáng yêu, em chính là đang không ngon giấc khi thiếu đi hơi ấm của gã kìa.

    Yue của gã đang tìm kiếm gã.

    Con tim Douma đập liên hồi, cảm giác sung sướng đến điên người khi nghĩ đến điều ấy.

    Douma không chần chừ muốn làm tiểu quỷ của gã thức giấc mà đưa tay lên vỗ nhẹ mái tóc mềm mại, bông xù của Yue.

    Cảm nhận được ai đó đang trấn an mình, Yue như bản năng mà nhích về phía trước hơn, cánh tay em đưa lên cao sờ loạn, nhưng rồi một bàn tay to lớn hơn nắm lấy cổ tay Yue, chênh lệch rất nhiều, cổ tay em thật mảnh khảnh và mỏng manh, y chang như em vậy.

    "Yue ngoan, ta ở đây."

    Douma nhỏ giọng thì thầm, đặt tay em lên đùi mình, Yue theo đó cũng xích lại và ôm lấy hông Douma và dụi dụi đầu vào đùi gã rồi tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

    Gã phì cười xoa đầu em, đúng là chẳng khác một tiểu miêu.
     
    |Đn Kny| Anh Hai
    _Chương 10_


    01.

    "Yue, em đừng làm việc ở Kỹ viện nữa."

    Douma gã ngồi trên gian chính của biệt phủ, nơi mà gã là 'thần' của những cô gái khó khăn, bất hạnh coi gã là tín ngưỡng, là vị thần cứu rỗi họ.

    Yue mang một ly máu tươi lên cho gã, em hoàn toàn không có phản ứng với ly này, và em đặt nó xuống cái bàn nhỏ cạnh chỗ ngồi của Douma.

    Đối với đám quỷ bọn họ thì ly máu này cũng như uống trà mà thôi.

    Đôi mắt phượng sắc bén mở to, kinh ngạc nhìn Douma, rồi em ngồi xuống bên chân gã, ngước lên khẽ hỏi:

    "Tại sao vậy ạ?"

    Yue không hiểu vì sao mà Douma luôn muốn em bỏ đi công việc ở Kỹ viện trấn, mặc dù ở nơi đó, em có chị gái, cũng dễ dàng tìm được những 'món ngon' cho gã.

    Douma rõ ràng cũng biết điều đó nhưng tại sao gã vẫn muốn em dừng lại?

    Douma rũ mắt, ngón tay lạnh lẽo nâng cằm Yue lên.

    "Ta không muốn những gã đàn ông dơ bẩn kia chạm vào em, em đã hứa rồi mà?

    Em chỉ phục tùng một mình ta mà thôi.

    Em có thể hay không?"

    Giọng điệu Douma nhẹ nhàng khiến con tim tiểu quỷ khẽ lay động, cậu nghiêm túc suy nghĩ một chút, nhưng nghĩ kiểu gì cũng thấy không giống nhau.

    Tuy nhiên Yue lại chẳng thể phản bác được.

    Gã đang quan tâm em?

    Hay chỉ đơn giản là gã không muốn món đồ của mình bị chạm vào?

    Yue thật sự thắc mắc điều đó, nhưng em không hề hỏi.

    "Đương nhiên em có thể, em chỉ nghĩ là nếu em là việc ở đó thì có thể kiếm được nhiều thức ăn cho ngài hơn."

    Yue thành thật đáp lại, gã cũng chỉ lặng lẽ xoa mái tóc mượt mà của em.

    Không thể nói dối rằng con tim gã đang đập rất nhanh, chỉ vì một lời mà em nói ra.

    Gã thấy được sự chân thành của Yue.

    "Không cần, ta có thể nuôi em được."

    02.

    "Ngươi yêu em ấy đúng không?"

    Daki ngồi trên mái nhà, bắt chéo chân, vẫn giữ nguyên bộ dạng của một Geisha mà cô vẫn chưa kịp xóa bỏ đi.

    Ngước nhìn lên cung trăng sáng rực rỡ, nhỏ giọng hỏi nam nhân bên cạnh.

    Douma sững người một chút, gã không ngờ Daki lại hỏi thẳng gã như vậy, điều này gã không thể chắc chắn rằng liệu có phải như vậy hay không?

    Gã vốn vô cảm, cho nên những thứ cảm xúc trong lòng gã thật khó gọi tên, gã còn không biết mình có thật sự cảm nhận được đúng hay không nữa.

    Daki vẫn không vội, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời từ Thượng Lục kia.

    "Ta không biết, ngươi biết đấy, ta là vô cảm từ khi mới sinh."

    Douma mất một lúc mới đáp lại, trên môi vẫn nở nụ cười đùa giỡn của gã, Daki nghe vậy thì liếc nhìn sang gã, ánh mắt sắc lẹm như xuyên qua con tim gã khiến Douma hơi ngây người.

    "Cảm xúc của ngươi, chính là ngươi rõ nhất, biểu hiện của ngươi còn có thể sai được hay sao?"

    Câu nói ấy của Daki như thể một tia sét giáng thẳng vào trong đại não của gã, vốn dĩ gã chỉ muốn nói với cô ả về việc cho Yue dừng việc làm ở Kỹ viện nhưng ai ngờ Daki lại xoáy sâu vào cảm xúc của gã như vậy, thứ vốn dĩ nên là yếu điểm của gã.

    "Ngươi suy nghĩ cho kỹ, nếu không thì có thể sẽ bỏ lỡ nhau."

    Daki thở dài, chỉ nói như vậy, sau đó liền đứng dậy, bóng dáng cô hằn trên ánh sáng mặt trăng, trước khi rời đi, cô còn không quên trả lời:

    "Về việc của Yue, ta sẽ cho em ấy dừng lại...

    Thượng lục Douma, xin hãy chăm sóc em trai chúng tôi thật tốt."

    Sau đó Daki rời đi, để lại Douma gã ngồi ngây người, bóng lưng săn chắc của gã ngược bạch quang, được thứ bạch quang nhè nhẹ đó bao trọn lấy thân hình ấy.
     
    |Đn Kny| Anh Hai
    _Chương 11_


    Douma không biết bản thân đã ngồi trên mái nhà, ngẫm nghĩ về những lời Daki nói mất bao lâu, nhưng gã vẫn phải quay về với em mà thôi, không thể để em ở đó một mình được.

    Gã nghĩ rằng, những thứ cảm xúc khó gọi tên trong lòng mình, bây giờ cuối cùng cũng được đặt là 'yêu', gã yêu đứa nhỏ ấy.

    Douma không còn mơ hồ nữa, mọi thứ đã rõ ràng hơn, gã không thể cứ vô thức mà đối xử tốt với em, vô thức mà cưng sủng em.

    Gã đã nhận thức được mọi thứ, cho nên đều không thể gọi những hành động của mình là 'vô thức'.

    Từng bước chân nhẹ như không khí tiến vào gian phòng quen thuộc, rất nhanh bên mũi gã đã thoang thoảng mùi hương nhè nhẹ nhưng lạnh giá.

    Chỉ là bầu không khí im lặng lạ thường, không có tiếng nói của em.

    Douma không biết em đang làm gì lúc này nữa, chỉ biết là gã nhớ em mà thôi.

    Gã mở cửa phòng ra, định vui vẻ gọi thì thấy đứa nhỏ nhà mình đã ngủ say rồi, em tựa đầu lên cửa sổ, ngồi trên cái ghế êm ái mà gã mua cho, yên bình thả hồn vào mộng.

    Vẻ ngoài rực rỡ hơn cả trăng sáng, đột nhiên gã lại nhớ đến câu nói mà các nữ nhân ở Giáo phái Thiên Đường chỉ cho gã:

    "Mi mục tự họa, xước yêu đa tư, diễm áp quần phương."

    Các nàng thường xuyên dùng những từ ngữ đó, ghép thành một câu để miêu tả về em, bây giờ hắn ngẫm lại, thấy các nàng đúng là nhìn thấu hồng trần.

    Douma đương nhiên không muốn đánh thức em, chỉ cảm thấy buồn cười.

    Bé con nhà hắn cứ vô tư như vậy, lỡ đâu ngủ say quá đến lúc mặt trời lên vẫn không biết thì sao?

    Cho nên Douma đành tiến đến, cúi người nhìn ngắm yêu nghiệt nhà mình, không khỏi dâng lên cảm giác muốn ôm em vào lòng, muốn vuốt ve em, muốn yêu đương với em.

    Gã phải kìm chế, dù gì gã cũng chưa có danh phận, cho nên đành nín xuống mà thuần thục bế Yue lên.

    Là một tiểu quỷ, có gì mà Yue chưa từng trải qua?

    Cho nên chỉ một vài hành động nhỏ cũng đủ để bé con sực tỉnh mà vươn móng vuốt sắc lẹm về phía cổ gã.

    Nhưng đương nhiên, bản thân đã lên chức Thượng Huyền Nhị thì tốc độ hồi phục của gã rất nhanh.

    Yue mới giây trước còn nhíu mày đầy cảnh giác, ngay khi nhìn rõ người đang bế mình là ai thì bối rối, không ngờ chính mình khiến gã bị thương.

    Thế nhưng Douma chẳng hề trách móc em, ngược lại còn nhẹ nhàng hỏi:

    "Ta đánh thức em?"

    Yue có chút xấu hổ và áy náy, cho nên lắc lắc đầu, em không muốn trách mắng gã đâu.

    Ít nhất thì em cũng chẳng đủ can đảm để làm vậy.

    "Có vẻ là vậy rồi."

    Douma không quan tâm đến cái lắc đầu của em, chỉ tin những gì mình muốn tin.

    "Ngài về trễ thế?"

    "Em đợi ta?"

    Yue vô thức mím môi, đúng là vậy, thế nhưng em cứ cảm giác xấu hổ, không muốn nhận.

    "Ai thèm đợi ngài?

    Em ngắm trăng nên ngủ quên mất."

    Douma khẽ cười, sau đó trêu chọc em vài câu rồi bế em qua phòng mình.

    Yue trợn tròn mắt nhìn con đường họ đi, sửng sốt một chút.

    "Ngài...

    Ngài đưa em đến đây làm gì?"

    Không phải ai cũng được đến phòng của Douma đâu nhé, cho nên em mới ngạc nhiên như vậy.

    Douma đặt em xuống tấm futon mềm mại, sau đó cẩn thận kéo rèm, đóng hết các cửa, đảm bảo không có tia nắng nào có thể len lỏi vào thiêu cháy một tấc nào trên cơ thể quý giá của bé con nhà gã.

    "Đi ngủ chứ sao?"

    "Nhưng... nhưng em ngủ phòng em là được rồi."

    "Ta muốn ngủ với em, gần đây ta ngủ không ngon."

    Nghe vậy, Yue thật sự lo lắng, còn tự trách bản thân mê ở cạnh chị gái mà bỏ bê Douma, gã bị bệnh như vậy, thế mà em lại chẳng biết.

    "Ngài bị vậy lâu chưa?"

    "Lâu rồi... từ lần cuối cùng gặp em."

    Lần cuối cùng họ gặp nhau là ở Kỹ Viện, Douma đã ôm em ngủ cả một đêm, rõ là thấy vẫn bình thường mà.

    "Rời em ra, ta ngủ không được."

    Yue có chút...xấu hổ?

    Cái cảm giác tim đập mạnh mẽ như có đàn nai con chạy nhảy bên trong, cảm giác muốn trốn tránh lời nói ấy thật kì lạ, em không biết rõ đó là cảm giác gì nữa.

    "Hay để em làm huân hương thảo mộc cho ngài dễ ngủ?"

    Douma phát ra tiếng thở dài nhỏ, cho rằng bé con của mình quá ngốc mà không hiểu ý trong câu nói của gã.

    "Ta không cần thứ đó."

    "Vậy ngài cần thứ gì?"

    "Ta..."
     
    Back
    Top Bottom