Khác [ Đn JJK & Boboiboy ] bướng bỉnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
332158306-256-k918361.jpg

[ Đn Jjk & Boboiboy ] Bướng Bỉnh
Tác giả: chishikarin7500
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" Bướng sao ?

"

" 10 năm sống trong bóng tối "

" 10 năm phải trốn chui trốn nhủi "

" 10 năm sống có thể chết bất cứ lúc nào "

_______________________________

Con tác giả ăn hại đã chở lại rồi đây



jjk​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Đn Jjk & Boboiboy ] Bướng Bỉnh
Văn án


" Bướng sao ?

"

" 10 năm sống trong bóng tối "

" 10 năm phải trốn chui trốn nhủi "

" 10 năm sống có thể chết bất cứ lúc nào "

" Cậu từng bị vậy chưa mà phán xét tui "

Cậu ngồi đó , nhìn họ với con mắt hai màu độc lạ của mình

" Nhưng cậu không thể nói vậy với gia tộc của mình như vậy "

Yaya người bất bình với những gì người con trai trước mặt mình nói

" Cậu mà biết cái gì "

" Bọn đó nên chết đấy " cậu cười khinh

( Sẽ xuất hiện 1 chap ' không ' xa )

_____________________________

Con tác giả ăn hại đã chở lại và ăn hại hơn xưa rồi đây

Giới thiệu nha :

Tên : Ganko Kugisaki

Tuổi : 10

Sau này ( nếu có ) : 14 tuổi

Giới tính : Nam

Chú thuật : Chú pháp hình nhân

Chú cụ bao gồm :

+ Búa

+ Đinh

+ Hình nộm

+ Búa cao su

+ Du vân

Ngoại hình : Lúc đầu tóc cậu có màu đen nhưng sau đó lại nhuộm cam cho quả đầu nhưng còn 1 chút màu xanh đậm , không có mắt chỉ là 2 cái hóc mắt sâu thôi , nhưng sau này sẽ có mắt

Lấy cái này đở đi có gì tui vẽ cái khác để chính xác hơn


À tính tui hơi kì 1 chút nhưng mong mọi người làm theo

Đừng bình luận " hóng " hay tương tự như vậy

Tui sẽ drop bất cứ lúc nào không thông báo trước nha

Thôi bye bye
 
[ Đn Jjk & Boboiboy ] Bướng Bỉnh
Chương 1


" Đây , Cacao đặc biệt của cháu đây "

" Cảm ơn ông ạ "

2 Giọng nói đó từ 1 đứa trẻ khoảng chừng 10 tuổi với 1 người ông đã đáng tuổi có cháu , Ông hiền hậu nhìn về phía đứa trẻ mái tóc xanh đen kia mà lòng thấy thương sao

" Ngon không cháu ?

" Ông Tok Aba thấy vậy hỏi sao

Hứ hỏi vậy thôi chứ gì thằng bé có đến để ông làm riêng 1 phần đặc biệt cho , chỉ dành riêng cho thằng bé thôi đấy hehe

" Dạ ngon ạ , đây là lần đầu cháu uống cái này đấy " Cậu cười mỉm vui vẻ trả lời lại câu hỏi của ông Aba

Dù gì ông là người phúc hậu , người tốt nên cậu được tin tưởng 1 phần như vậy

Dù gì 1 đứa trẻ không có mắt thì sao có thể tự tin , tin tưởng người lạ được nhất làm đám người đó là tuyệt đối không rồi

" Haha cháu thấy ngon là ông vui rồi " Ông Tok Aba vui vẻ cười

" Tai nghe của cậu đây Kugisaki " 1 tiếng rè rè nhưng êm tai phát ra

Chắc ông Aba có 1 con Robot giúp việc phụ ông đây

" Ngồi đây nghe nhạc đi , ông đi rửa ly cái đã "

Ochobot lấy tai nghe của cậu trong balo đeo thẳng trực tiếp rồi bật nhạc để cậu nghe , dù gì cái cậu tên Ijichi gì đó vừa đến đây , đã nhờ ông canh thằng bé dùm để qua phụ dọn nhà mới đến rồi

' Thật là 1 đứa trẻ tội nghiệp '

2 người và 1 Robot bắt đầu đi làm những việc riêng để lại bầu không khí bình yên nhưng không ngợt ngạt quanh họ ,

1 sự bình yên hiếm hoi

1 sự bình yên đến kì lạ

1 sự bình yên không nên có

" Cháu về rồi nè ông ơi "

" Ồ boboiboy về đúng lúc lắm "

1 cậu bé với mái tóc nâu cùng 1 chùm trắng nhỏ trên đầu đội 1 cái mũ khủng long màu cam đang đi lại quầy của ông Tok Aba với đám bạn của mình

" Boboiboy cháu ở đây canh quầy cho ông đi lấy hàng "

" Hả! nhưng mà ông ơ..."

" Canh dùm ông nha , bye chút ông sẽ về "

Cậu con trai tên là boboiboy nhìn theo bóng lưng của người ông mình dần dần đi xa mà cảm thấy lực không thôi

Vừa đi học về sau khi bị ông lôi đến trường lúc mới đến đây , bây giờ lại bắt đi canh quầy dùm ông , ông còn coi đứa cháu này là cháu của ông nữa không vậy

Boboiboy muốn khóc

" Được rồi Boboiboy , hay cậu làm cacao đá cho bọn tới uống đi "

" Đúng đúng vậy đó , 1 phần đặc biệt nha Boboiboy "

" Thôi được rồi các cậu ngồi đó 1 chút đi "

Nói rồi cậu trai Boboiboy kia đi làm 3 phần cacao cho 3 người bạn của mình

" Mà nè Ochobot "

" Sao vậy Boboiboy ?

"

Boboiboy thắt mắt hỏi Ochobot rồi chỉ vào người tóc xanh đen kia nói :

" Đây là ai vậy Ochobot "

" Cậu ấy hả , cậu ấy mới vừa chuyển đến đây "

" Có 1 ông chú tên Ijichi nhờ ông coi hộ cậu ấy để chú ấy phụ chuyển đồ đạc vào nhà cho xong đấy mà "

Ochobot vừa nói vừa bay lại xem tình hình của cậu như thế nào rồi dù gì cũng sắp đến giờ Ganko uống thuốc rồi , chú Ijichi cũng có nhờ ông Aba nên cậu người máy này cũng sẽ giúp đỡ mà

" Ồ vậy à..."

" Này cậu kia , xin chào tôi là Gopal "

1 cậu trai khác với thân hình mập mạp đi đến chỗ cậu lay người cậu thật mạnh

Cậu đang lim dim chuẩn bị ngủ thì 1 lực mạnh lay cậu dậy , không 1 chút nhân từ nào tát 1 phát thật mạnh vào cái bản mặt đang lay mình dậy

" Phiền phức "

Người tên Gopal đó sao khi ăn cái tát đó của cậu muốn xỉu tại chỗ luôn , hên là cậu giảm lực rồi đấy

Bạn nghĩ tui sẽ đấm 1 cái à , không nha chết người mất đấy

Dù gì cậu cũng là con của 2 chú thuật sư mà , còn thường xuyên tập luyện nữa nên lực nhất là lực tay sẽ cực kì mạnh có thể bằng 1 lưc đấm của người trưởng thành bình thường chứ nhiêu

" Đáng đời cậu lắm Gopal " 1 cô bé mặc bộ đồ toàn vàng và xanh lên tiếng

" Gopal không sao chứ "

" ~Đời em đi vào cơn say ~"

Boboiboy thấy Gopal bị tát đến muốn xỉu định cười nhưng thôi

Lúc 2 cậu bạn đang lo lắng cho Gopal thì cô bạn còn lại trong nhóm họ đi lại chỗ cậu ngồi , lên tiếng :

" Tới xin thay mặt cậu bạn Gopal xin lỗi cậu " Yaya bối rối xin lỗi dùm Gopal

" Nhưng cậu cũng không nên đánh người , như vậy là xấu lắm đó , cho dù Gopal do quá khích nên làm cậu thức dậy nhưng không nên đánh cậu ấy chứ "

Yaya trách cứ người trước mặt mình đang ngồi bắt chéo chân lại để lên đầu gối nhìn cô

" Hứ 1 đứa mập tăng động vô giáo dục và 1 đứa 2 mặt sao "

" Cậu nói gì cơ " Đây là lần đầu tiên có người nói Yaya 2 mặt mà còn nói trước mặt cô như vậy

Cả nhóm hoảng hồn khi nghe cậu nói vậy đến cả Gopal còn đang muốn xíu tỉnh liền luôn

" Tui nói cô hai mặt đấy "

Cậu không cần biết người đó đẹp về ngoại hình như thế nào nhưng nếu tâm hồn của người đó xấu cậu sẽ từ gì mà trực tiếp phán họ liền

Chỉ có 1 số người cậu nhìn thấy tâm hồn đẹp sẽ được cậu tôn trọng quý mến liền

Đó là đức tin của cậu , không ai có thể phá nó được đâu

___________________________

Đừng hỏi sao tui lại cho nhân vật của mình như vậy

Vì tui đang cố phát họa tính cách của Maki và Nobara trên đứa trẻ là con

của hai người

Cũng sẽ là 1 thử thách lớn đối với tui nhưng tui sẽ cố

Mà mọi người muốn 1vs1 hay harem

Cho tui câu trả lời sớm nhất nha để tui còn biết xưng hô các nhân vật ra sao chứ thấy hơi cấn đấy

Thôi bye
 
[ Đn Jjk & Boboiboy ] Bướng Bỉnh
Chương 2


" Tui nói cô hai mặt đấy "

Cậu không cần biết người đó đẹp về ngoại hình như thế nào nhưng nếu tâm hồn của người đó xấu cậu sẽ từ gì mà trực tiếp phán họ liền

Chỉ có 1 số người cậu nhìn thấy tâm hồn đẹp sẽ được cậu tôn trọng quý mến liền

Đó là đức tin của cậu , không ai có thể phá nó được đâu

________________________________

" Sao cậu dám nói tới như vậy hả !

"

Thứ trên đời này Yaya ghét nhất người nói xấu cô và chê bánh quy của cô , cô cực kì ghét loại người như vậy

Cô cảm giác gằn họ không tôn trọng cô , chỉ cố nói xấu những công lao cô dựng nên , mà bạn mới đến này lại nói cô là kẻ 2 mặt

Thật quá bất lịch sự mà , một tên đáng ghét

" Bình tỉnh đi Yaya "

Ying đang cố gắng ngăn người bạn thân của mình lại , dù gì đây cũng là người bình thường (?) thôi không phải như họ nhưng anh hùng có sức mạnh...

" Đúng đấy Yaya , bình tỉnh lại đi "

Boboiboy cũng đã vào tư thế sẳn sàng để ngăn bạn mình lại cho dù phải dùng sức mạnh , không phải boboiboy đây sợ nhưng tại sao có 1 thứ rất ghê không phải con người cũng không phải ma đang đứng sao người bạn mới đấy .

Cả khuôn mặt điều là 1 màu đen , cơ thể gầy như của 1 cô gái gần đôi mươi mái tóc ngắn hơn vai cùng màu với bạn mới cùng với cánh tay dài , bàn tay à có cả bàn chân nữa điều được thay bằng những cây súng ngắn đang được xích lại có dấu hiệu chống chả nhìn thẳng vào Yaya .

Hình như Yaya không thấy , nhưng nó cũng chuẩn bị tư thế nếu Yaya mà tấn công người bạn này nó sẽ đáp trả liền .

" Powerful Pun...

"

" Dừng lại Yaya !!!

"

Yaya đã lao đến định đấm vào cậu thì Ochobot đã lao đến chắn trước mặt Ganko để Yaya có thể dừng lại

Đúng như cậu bạn robot này suy nghĩ (?) , Yaya đã dừng lại đúng lúc và đang bối rối trước nắm đấm của mình

Ying cũng muốn đứng tim trước cú đó nghe ông Tok Aba nói mấy ngày nay Ochobot hay ngất lắm , nếu cú đó của Yaya không dừng kịp thì sao đây , có bị nặng hơn nữa đấy chứ .

Nhưng người yên tâm nhất là Boboiboy mới đúng chứ , cái thứ đó đang trước mặt Yaya rồi kìa nếu cô ấy mà thấy anh cũng không biết làm sao nữa

" Tránh ra Ochobot tớ phải đấm cậu ấy !"

Cô không hiểu , tại sao người bạn này lại ngăn cô không đấm cái người khó ưa này vậy

" Không được Yaya , cậu không thể đánh khách của ông Tok Aba được "

Ochobot cố gắng lấy lí do hợp lí nào đó

" Tớ nghe nói cậu ấy có tính vậy do liên quan tới gia đình cơ , nên cậu bình tĩnh đi Yaya "

Trong lúc Ochobot đang cố gắng giải thích để cô bạn Yaya hạ hỏa lại , thì Boboiboy lại thấy 1 sự việc kinh hoàng tiếp theo đang diễn ra trước mắt

" Ganko có sao không ?

"

" Con có sao không Ganko "

" Ganko cho dì bắn không nào "

" Ganko à hãy trả lời dì đi mà , đừng có giống mẹ của con chứ !!!"

Cái thứ đang thì thầm với lại người bạn mới đó , nó đang cố kêu cậu ấy cho nó bắn Yaya à , nó còn hét để gây áp lực lên cậu ấy để cậu ấy cho phép sao

Mồ hôi con mồ hôi mẹ thi nhau chảy xuống trên mặt của cậu bé Boboiboy , đúng là từ nhỏ cậu đã thấy những thứ không ra hình như thế này khắp nơi kể cả trên người khác nhưng cậu không biết chúng là gì , nói với mọi người thì họ tưởng cậu đang bị đặt thôi không tin những gì cậu nói

Nhưng đây là lần đầu tiên cậu thấy những thứ đó nói chuyện và sẳn sàng tổn thương người khác đấy , 1 áp lực không thề nhỏ như nó là ý thức vậy

" Dì im đi "

" Trước khi dì bắn con sẽ đập dì đấy "

Ganko biết thứ đó là gì nhưng cũng phải ngăn nó lại dù gì dì cậu chỉ muốn bảo vệ cậu mà thôi , dì cậu không muốn cậu giống như dì ấy đâu

" Ganko không muốn sao "

" Chán vậy "

" Nhưng Ganko cứ đập dì đi "

Thứ sinh vật đấy đã thấy chán nhưng không hiểu sao lại kêu người ngồi đó đánh mình

' Con biết , con biết mà '

' Nhưng mắt con do lũ người kia làm cơ '

Con biết mà không phải lời nguyền của dì đâu mà là của lũ người của gia tộc khốn nạn kia cơ

Nhưng dì mai chắc cũng sẽ tự trách mình lắm đây Haizz

" Aaaaa chết rồi lố giờ rồi "

" Cho tớ xin lỗi , lỡ lố giờ uống thuốc của cậu rồi "

Chú robot như nhớ gì đó lớn tiếng la lên , khiến cho mọi người chú ý thì cũng liền lật đật lấy thuốc và nước cho cậu uống liền

Cậu không nói gì nhiều cảm ơn và cầm thuốc và uống

Vị thuốc đắng troi đi vị ngọt ngào của ly cacao hồi nãy cậu đã uống

Cậu ghét nó nhưng chịu thôi không muốn cho cái thuật thức của gia tộc đó thì phải uống rồi

Sao mà mẹ lại có thể sống trong gia tộc đó chứ

1 gia tộc bị đáng bị nguyền đấy

Ha 1 lũ chỉ đi theo cái chí lí sức mạnh ngu ngốc đó mà còn sống đấy

Ghê chưa nào

Đúng là kẻ tốt điều chết còn người xấu thì sống nhăn răng ra mà

1 Nghịch lý đáng chết mà

Bộp

" Hả !!!!!!!

" cậu giật mình , cố gắng nghe xem là ai

" Cháu có sao không Ganko ?

"

' Ijichi ' như tìm được người nhà mình , cậu liền vui vẻ trả lời " Dạ không có gì ạ "

" Vậy sao ?

" Ijichi thấy liền cầm tay đỡ cậu xuống ghế " vậy chúng ta về nhé "

Cậu không nói gì , cầm tay Ijichi chờ chú tính tiền rồi dẫn đi về , trước khi về còn vẫy tay chào người ở đó nữa

Nói vậy thôi chứ cậu muốn làm bạn với họ lắm

Thấy tâm trạng của cậu bé nhỏ đang không vui Ijichi liền nói làm cậu bất ngờ không thôi

" Ganko này , cháu nghĩ sao nếu mọi người cho cháu đi học nhỉ " vừa nói xong Ijichi thấy được biểu cảm ngạc nhiên hiếm có của cậu bé này

" Thật sao ạ " Như không tin vào mắt mình (?)

" Ừ " Như hiểu được tâm tư của đứa trẻ không một lời nhiều như khẳng định điều đó là thật

Vui mừng không siết nhưng lại cố che dấu nó đi , nhưng hình như da mặt của cậu không được hừ thưởng từ mama của mình nên không lâu sau đã thấy vết đỏ ngại ngùng trên đó

Như thấy đươc biểu cảm như vậy Ijichi lại đưa ra lời đề nghị như 1 món quà nhỏ trước khi nhập học vậy

Ijichi cũng hiểu được tâm tư nhớ mama của cậu liền cho cậu đi nhuộm tóc dù gì ông chú này đây chỉ cần nói 1 vài câu là họ đồng ý liến chứ nhiêu đâu hehe (!)

" Hơi ích kỉ 1 chút " cậu ngại quay mặt đi " nhưng cháu có thể ăn cây kẹo lần trước được không "

" Được "

Coi như ông chú đây nhân từ cho ăn kẹo nha , nhưng đừng nó ai đấy nhé

Mà kệ đi nhìn thấy nụ cười đó chú già này cũng đã mãng nguyện rồi , đây mới đúng chất là đứa trẻ 10 , 11 tuổi chứ , vô lo vô nghĩ mà

Bous ( không biết viết đúng không ) :

" Ijichi sao ông lại cho nó ăn nhiều vậy hả "

" Cho tôi xin lỗi mà !!!!

"

Tối đó Ijichi đã bị Momo Nishimiya khiển trích

Còn ai kia đã ngủ say

____________________

Tôi về rồi đây

Trời ơi sao bao nhiêu ngày ăn tết nhà nội tui đã về với cái máy thân yêu rồi

Mà nói trước hiện tại tui đang dùng máy tính để viết tất cả truyện rồi vì điện thoại quá yếu để làm việc đó tiếp nên bây giờ bắt buột chuyển sang đây rồi

Có gì ủng hộ tui nha , Yêu mọi người lắm
 
[ Đn Jjk & Boboiboy ] Bướng Bỉnh
Chương 3


" Nè cậu nghe gì chưa ?"

" Gì dợ , kể cho tới nghe đi "

Trong 1 phòng học mọi người đang xông xao khi mới cách đây 1 tuần trước thì lại có học sinh mới chuyển đến nữa

Một tin vô cùng hot nhất là khi họ đang bàng về giới tính của người bạn sắp tới này

Nhóm của Boboiboy cũng nghe đến chuyện đấy nhưng chỉ có 2 người con gái trong nhóm và Gopal chứ Boboiboy bây giờ đang bận đôi co với 1 cậu trai tóc tím khác rồi

Chuông reo lên , tất cả các học sinh điều lật đật chạy lại chỗ ngồi của mình

Hồi chuông vừa kết thúc thì cô giáo cũng đến đứng trên bực , tất cả học sinh sao khi chào cô xong ngồi xuống cô liền thông báo :

" Hôm nay lớp chúng ta có bạn mới đến nữa " Cô vừa nói chạy lại cửa dẫn người ở đang đứng ở đó vào

Một đứa trẻ có mái tóc khá dài màu cam nhưng còn vài cộng màu xanh đen , nhưng cái mà đám nhóc này thấy ngầu nhất khi trên gương mặt ấy lại cặp kính đen cái thứ không được đeo khi đến ngôi trường này

" Em có thể giới thiệu bản thân mình rồi " người cô giáo nhắc nhở cậu

" Dạ vâng " Cậu lễ phép trả lời dù gì cô giáo cũng là người tốt cậu cũng không thể nào bất lịch sự được

" Ganko Kugisaki người nhật , nên mong mấy người gọi tui đây bằng họ "

Cậu đây không phải khinh thường những người ở đây làm gì , chỉ là truyền thống của người nhật thôi , không thân thiết thì đừng gọi tên .

Coi như cậu nhắc trước đi nhưng chắc không được nhỉ

Ôi trời ơi đúng những âm thanh của kẻ không hiểu mà

Những tiếng gì đây

Ha những lời nói xấu bắt đầu rồi nhỉ

Ồ nó nhiều đến nổi mà tạo ra những nguyền hồn rồi kìa

Nhưng cũng chỉ cấp 4 thôi

" Được rồi mấy đứa , bạn nói vậy là đúng nhé " người cô lên tiếng " Theo văn hóa nhật bản thì mình không thể gọi tên của họ được , mình chỉ được gọi khi chúng ta thân với họ hoặc họ cho phép mới được gọi "

" Được rồi " cô nắm tay Ganko " để cô dẫn em đến chỗ ngồi nhé

Cậu không nói gì chỉ gật đầu như ngầm đồng ý

Từng bước từng bước theo người cô giáo đến chỗ ngồi , trên đường đến chỗ ngồi thì cậu dơ tay lên cùng ít chú lực theo âm thanh bốp chết con nguyền hồn kia vừa xong liền giả vờ vơ tay qua lại như đuổi muỗi kia đánh lừa người khác

Không ai thấy nó , cũng đúng thôi các chú thuật sư luôn âm thầm bảo vệ những người thường không nhìn thấy chúng

Nhưng những gì cậu làm điều thu vào tầm mắt của hai cậu trai ngồi gần đó nhìn thấy

Boboiboy đã thấy và sợ hãi nó , nhưng lại ít áp lực hơn sau khi nhìn thấy nó

Trái với Boboiboy thì Fang cậu trai mái tóc tím kia cũng muốn hoảng mà xém la lên nhưng hên đã ngăn lại kịp lại

Fang không biết đó là gì kể cả chỗ cậu cũng có nó

Nhưng sao khi người bạn mới vừa làm gì hồi nãy đã khiến cho cả hai người kinh ngạc vô cùng ' Sao cậu ấy có thể làm được vậy ' đang chảy dọc trong đầu họ không ngừng nghỉ

______________Tôi là dãy phân cách cute đây ✧◝(⁰▿⁰)◜✧_____

* Trong giờ ra chơi *

" A à... chào cậu nha mình là Boboiboy ...

à mình làm quen được không "

Boboiboy vào giờ ra chơi liền nhanh chóng lại chỗ của Ganko để kết bạn , dù gì mọi người ở đây không thích cậu ấy cho lắm

" Chào cậu , giới thiệu lại tui là Ganko Kugisaki " cậu nghe vậy cũng đáp trả lại " chúng ta hình như gặp nhau ở quán của ông Tok Aba rồi thì phải nhỉ ?"

" Nhưng tớ chưa thấy cậu bao giờ ở quán của ông hết !!!??"

" Haha không sao vậy 2 mặt có ở đây không "

Như bắt được tần sóng nào đó , Boboiboy lại nhớ đến cậu bạn mới chuyển đến tuần trước

" Vậy cậu là người mới chuyển tới tuần trước hả !!!

" Boboiboy phát hiện gì đó động trời rồi

" Cái gì không thể nào , mình nhớ tóc cậu ấy xanh đen mà "

Ying khi nghe vậy cũng bắt đầu chỉ lại những đặt điểm nhận dạng của người kia , còn Gopal thì đang nhớ đến cú đau trời điến mình ăn phải mà lạnh sống lưng

" Tui nhuộm đấy , sao nào đẹp không " Cậu tự tin khoe mái tóc của mình

Gopal nghe xong đã chạy lại hoảng loạn liên tục lay qua lay lại người cậu với những câu như " cậu bị điên rồi hả !

" hay là " Yaya sẽ giết cậu mất "

Boboiboy và Ying thấy vậy cố lôi bạn mình ra để khỏi người cậu nhưng không biết lôi kiểu gì mà Ganko đã nằm yên vị trên người của Boboiboy ( Do té )

" Nhuộm tóc , đeo những đồ bị cấm tôi sẽ ghi tên cậu vào !

"

Yaya đứng đó nghe hết nãy giờ uổng công cô cố gắng tìm người này xin lỗi vì chuyện lần trước , ai ngờ gặp lại cậu ta lại đi nhuộm tóc rồi đem mấy thứ đồ bị cấm nữa chứ hình như có bông tai nữa kìa

" Vậy thì sao , cậu định làm gì tôi " Cậu đứng dậy dựa vào tiếng động liền keo Boboiboy đứng lên

Yaya nghe vậy muốn tức giận đấm 1 phát vậy nhưng hên là cô giáo có đi ngang qua giải thích luôn chuyện của cậu rồi

Yaya cũng chỉ biết hầm hực xóa tên cậu

Cậu cũng không làm khó gì cô bạn này từ từ lần theo âm thanh đi thẳng xuống sân bóng của trường ngồi đó hít không khí trong lành

Không khí quá trong trẻo ghê không biết bầu trời mọi người hay nói như thế nào nhỉ , cậu muốn 1 lần nhìn thấy nó...

Mama nói nó rất đẹp , mẹ cũng nói vậy

Tại sao gia đình cậu sinh ra trong gia tộc thối nát đó vậy

Cậu muốn gia đình mình sống bình yên như bao gia đình khác thôi

Nhưng chắc đó là giấc mơ vĩnh viễn không được thực hiện được

Mà 1 đứa mù như cậu lớn cưới vợ về khổ họ lắm nên chắc thôi vậy

Dù tương lai hay quá khứ của đứa trẻ này không còn con đường nào đi được , cái giá phải trả có lớn không hay quá nhỏ khi tổ tiên của đứa làm chuyện tầy trời khiến thế hệ sau gánh chịu tất cả vậy , chẵn những cố xóa tội đi nhưng không bây giờ thân hình nhỏ này đang mang án niệm của ông trời ban cho , sinh ra không có mắt vậy mà còn phải chạy trốn người được xưng danh ông nội kia nữa

Đúng là ông trời đang chiêu người quá ác mà

Đau ghê....

Thôi bớt suy nghĩ lại nào , nguyền hồn mà được tạo ra thì phiền lắm

Hình như sắp reo chuông rồi , phải đi rồi cậu không muốn rướt thêm phiền phức đâu

Mà chắc xong đợt này rảnh cậu sẽ cảm ơn cậu Ochobot quá , cậu ta cho cậu đồng hồ nè , nó báo nãy giờ cũng được lắm chứ

" Hừ 1 con người kì lạ "

Từ trên lầu nhìn xuống , Fang đã muốn coi coi người bạn mới này sẽ như thế nào , có thể kiểm soát được cái thứ kinh tởm 1 cách đơn giản đấy

Bour ( không biết đúng không )

" À Mai sao chị lại không đi theo thằng bé vậy ?

"

Momo ngồi trên sofa nhìn người cô yêu đang ôm mình ngồi khóc

" Ganko không cho chị đi theo , Ganko ghét dì của mình rồi huhu"

" Thôi nào chị còn có em mà , chụt chụt "

_________________________________

Có người bình luận ở Wattpad là Harem nên tui sẽ theo hướng này

Còn bên mangatoon thì không thấy nên thôi kệ vậy

Chứ để lâu quá tui cũng không thể nào viết được cách xưng hô được

Cứ bình luận tích cực đi ✧✧✧✧✧✧
 
[ Đn Jjk & Boboiboy ] Bướng Bỉnh
Chương 4


" Gì đây , ngươi tin ta thả chó cắn người không !

"

Tại sao cậu nói vậy với tư thế tay đan lại chuẩn bị gọi cái gì đó .

Chuyện là vậy nè

Vào đúng ngày hôm sau thì cả lớp cậu bị ông thầy nhây tên là Papa Zola gì gì đó làm cho thú hồn vì bài kiểm tra của ổng , và chắc chắn bài của cậu được làm riêng ( và nó dễ hơn rồi )

Đang trong giờ làm đứa nào đó bị nói là Adudu ngoài hành lang gì gì đó phá đám không ai làm bài được , cậu xém nữa quay xuống đấm hắn đấy

Chưa xong chuyện này thì đến chuyện khác , Đ**M* cậu muốn chửi thề , chưa gì nữa cả lớp này lại đi ra ngoài cửa sổ để hóng chuyện , cái lũ ngu be** M* không lo thi thì thôi đi còn ở đó làm ồn không để người khác thi à

Cậu chửi ra khỏi miệng

Kệ m* tui nó , cậu phải làm bài cho xong rồi còn về ăn bánh do dì Momo làm nữa

Nhìn dì vậy thôi chứ dì thương em lắm , nhưng em không nói dì vẫn hận Mama , do lấy búa cao su đập vào mặt dì đâu

Lúc vừa làm bài xong đi nộp thì đám người Boboiboy cũng đi ra làm gì đó đéo biết , nhưng tại sao lại lôi cậu theo với 1 câu duy nhất

" Vì cậu có đồng hồ sức mạnh "

Cậu ghim nha nhưng cũng không thể trút giận lên tụi này được , cậu không muốn bị cấm ăn kẹo đâu

Chút tên người ngoài hàng lang chết với cậu

" Ngươi muốn gì ở bọn ta !!?!

"

" Ta muốn gì hả hahaha " Tên đó nói

" Chuyển sức mạnh sang đây !

" tên đó nói với giọng ngạo mạn

" Và quả cầu năng lượng "

Ok nghe đến đây được rồi , cậu sẽ lơ đi dù gì biết mục đích rồi muốn rồi , chuẩn bị nào

Uda trời âm thanh gì lớn vậy nè , bắt đầu chiến rồi nhỉ , rồi tiếng gì đó rất lớn cùng với tiếng hét của đám kia nữa nhức đầu đinh tai ghê

" Sau ngươi dám xen vào trận chiến này "

" Buôn Probe ra !

"

Boboiboy đang cố ngượng dậy dù gì tia laze đó bắn thẳng vào chỗ nhóm cậu , sao đây phải làm sao đây không ra cứu , Probe sẽ bị đánh bại mất

Nhưng cậu làm gì được chứ , muốn lên cũng quá muộn rồi Boboiboy à , Probe đã bị tiêu diệt và hư hỏng rất nặng rồi

Cậu chỉ biết đứng đó khóc la và gọi tên Probe thôi

Còn Ganko thì sao , cậu chả sao cả , cậu chỉ bị lôi theo thôi không cần nhất thiết quan tâm làm gì nhiều

' Ngươi quá đáng lắm rồi !

"

Boboiboy lấy lại tin thần liền lên chiến đấu với gã kia , từ sắm chớp đến gió và đất cùng với sự hỗ trợ từ siêu tốc độ , siêu sức mạnh và biến hóa đồ ăn (?)

Nghe củ chuối sao đấy , rồi còn mấy cái tên gọi lạ đời nhỉ , nghe những chuyển động cậu cũng biết sức mạnh thực sự của ba kẻ kia rồi

Trọng lực , thời gian và biến đổi phân tử nhỉ nhưng cũng chỉ là tép riêu khi đưa cho kẻ yếu cũng như đồ bỏ đi thôi

Một lũ thích thể hiện ?

Bây giờ sao nè hình như gục hết rồi nhỉ

" Sao ngươi dám !!

"

" Shadow Tiger "

Fang với Boboiboy là 2 người duy nhất còn trụ lại được nhanh nhất , Fang bắt đầu tham cuộc vào tư thế chấp tay lại để hình hổ , suốt hiện bên cạnh cậu ta 1 quả cầu đen tím lẫn lộn nhảy ra 1 con hổ theo cậu ta chắc là bóng của màn đêm

Nhưng do còn yếu quá nên không lâu sao bị đánh bại cùng với Boboiboy

" Haha đầu hàng đi Boboiboy "

tên ngoài hàng lang kiêu ngạo lên tiếng , Boboiboy như nhớ gì đó nhìn quanh xem

Như tìm thấy mục tiêu mình cần tìm , Boboiboy liền lên tiếng cầu cứu

" Kugisaki giúp bọn tớ với "

" Hả còn 1 đứa nữa sao "

" Ha không sao ta cũng sẽ đánh bại nó trong 1 nốt nhạc thôi Haha "

1 lần nữa thắng ngạo kiêu đứng đó liên phiên đến nhức đầu

Khi bạn đang mệt không muốn nói nhưng bị làm phiền chỉ còn có bạo lực lên ngôi mới giải quyết được thôi

" Gì đây , ngươi tin ta thả chó cắn người không !

"

Đó là lí do đầu truyện đã thấy em vào tư thế chiến đấu rồi

Muốn xử lý nhanh gọn lệ , cậu không màng đến sự câm ghét chú thuật nữa , 2 tay đang vào nhau tạo hình đầu 1 chú chó

" Đừng làm ta bực , NGỌC KHUYỂN "

Rất nhanh dưới chân cậu có 1 vùng đen hiện lên hiện khẳng 1 chú người sói trắng xen kẽ đen với nhau , hùng mạnh nhe răng gừ gừ ôm vật chủ của mình

Mọi người kinh ngạc , nhất là Fang người cũng có sức mạnh tương tự

Nếu người bình thường thấy cậu làm sẽ tưởng là thần kinh nhưng không chú lực của em rất đặt biệt , nói tóm lại thì người thường sẽ thấy trực tiếp thấy các thức thần không cần phải có chú lực mới thấy

" Haha ngươi có thấy thằng kia không , cũng giống ngươi nhưng ta sẽ đánh bại sớm thôi "

" Gừ gừ "

Thấy chủ nhân mình bị xúc phạm , sẵn sàng theo chỉ thị liền sẽ cắn nát đầu thẳng

Không để " bé cún " mình chờ lâu , cậu liền ra chỉ thị tấn công

Như theo ý , nó liền lao lên dùng móng vút sắt nhọn của mình đập thẳng một đường xuống , nhưng chắc thắng vừa sài hết vẫn may vào cú né này liền nhanh nhìn lại thấy đã có 1 lỗ nằm trên mặt đất ngay chỗ thắng đứng hồi nãy

Chưa kịp để thắng hoàn hồn xong , ngọc khuyển liền lao vào đánh liên tiếp , không có đường né hắn liên gọi Thị Cúc (?) ra đấu dùm , nhưng với sức mạnh của 1 thức thần thì cái tép riêu này cũng không là gì hết

Nhưng dù gì cũng là bằng kim loại nên sức rất trâu bò đánh sẽ hơi lâu , nhưng không sao nó đang cố gắng làm phân tâm tên đầu vuông kia mà , HAHÁ chết mày rồi nhé con

Chủ nhân của nó thật tuyệt mà , cho dù người có ghét tụi nó đi chăn nữa có sao đâu nó luôn sẳn sàng phục vụ ngài mà

Nó tự lấy mình làm bàn đạp để ngài thể hiện sức mạnh mình thôi , nó thấy chủ nhân sau chỉ thị liền ẩn mình đi sau khi tên kia gọi tên sắt vụn này ra như 1 cái bóng ngài xuất hiện lên cầm theo cây bú cao su đấm thẳng vào mặt thắng

Hãy đấm mạnh lên đi ngài của tui ơi , hãy trúc giận hết đi

Sao ngài không dùng cây búa kia chứ sao dùng cây cao su này vậy hay ngài để quên rồi

Như có chiết lý mới nó liền kết liễu cái đống sắt vụn kia làm đôi , chạy lại chủ nhân với cây búa trong miệng

_______________

Haha sao 1 tuần đau lưng , tui đã chở lại rồi đây

Tui sẽ không nói là mình lười và đang mê Isagi Yoichi có ý định làm truyện khác tiếp

Nếu có lịch chắc thứ 7 với chủ nhật tui sẽ cố gắng ra chap

Cái gì truyện tui thiếu hay không hay mong mọi người góp ý
 
[ Đn Jjk & Boboiboy ] Bướng Bỉnh
Chương 5


" Giờ ngươi muốn giống tên kia à "

Cậu bất lực rồi , kì quá đi Ngọc Khuyển của người ta mạnh mẽ ngầu lòi thấy ham mà đến đời cậu lại có con cún có máu M và... khoang nó còn liêm sỉ không .

Còn tên Ejo jo gì đó bị cậu cho ăn búa không còn khả năng chiến nữa đã về lại tàu bay đi rồi

Mệt thiệt mà bây giờ muốn về nhà thôi

' Cái gì vậy '

Như cùng suy nghĩ với nhau , tất cả chứng kiến hết mọi thứ , từ triệu hồi đến cách điều khiển điều khác 1 trời 1 vực , còn có cách di chuyển lạ không phát ra tiếng với 1 cái búa bằng cao su trong tay mà đánh cho tên đó trong khi họ phải vất vả lắm mà không được

" Này , tui nhớ mỗi đồng hồ sức mạnh điều khác nhau cơ mà " Fang đi lại tra khảo

" Đồng hồ tui điều khiển bóng đêm rồi vậy tại sao cậu lại có thể triệu hồi ra chứ "

' Triệu hồi còn chi tiết hơn mình nửa '

Vừa xong phiền phức này lại đến phiền phức khác , sao cuộc đời cậu không bao giờ bình yên nhỉ

À bình yên không bao giờ có trong cuộc sống của cậu cả

Không bao giờ

" Đây không phải chuyện của ngươi , ngươi không cần biết đâu "

Thật khó chịu làm sao

" Này cậu đừng có mà kiêu ngạo !

"

" Cậu chỉ cần giải thích nó ra thôi được rồi mà Kugisaki "

Boboiboy vội vàng đứng dậy đến để tiếp lời thêm cho Fang , cậu cũng khá tò mò tại sao Kugisaki lại có sức mạnh giống Fang mà mạnh hơn cả Fang nữa , đúng là tuyệt quá đi

" Giải thích à "

" Các cậu lấy đâu quyền gì tôi phải giải thích hả "

Căng rồi Căng rồi , cậu bắt đầu muốn nổi điên theo rồi , mấy người nghĩ gì bắt cậu phải giải thích

Thuận tay giải thuật thức , khiến cho Ngọc Khuyển nhìn chủ nhân mình đừng làm vậy , nó đã lâu rồi không được chủ nhân gọi ra , chủ nhân luôn yêu thương tụi nó mà , Tất cả tại cái gia tộc đó

" Thôi nào cậu nói ra đi "

" Đúng vậy có mất mát gì đâu "

Đến cả 2 cô gái đi lại lên tiếng , Gopal thì đã ngất từ khi nào rồi và đang được bạn trong lớp canh chừng

" Mấy người bị điếc à "

Không cần nhân nhượng gì nữa , họ mà nói kêu nữa sẳn sàng 1 cú vào mặt

" Này sao nói bọn tớ như vậy chứ " Yaya khó chịu lên tiếng , cô đã từ đầu không thích người này rồi , đến cả câu trả lời giải thích cậu ta còn không chịu nói nữa

" À... thì chỉ cần giải thích thôi được rồi mà Kugisaki " Thấy tình hình hơi căng nhưng vì muốn biết sự thật nên Boboiboy cố khuyên

" Tck giải thích mau lên đi , tui không có thời gian đâu " Fang không có thời gian để nghe mấy câu vô bổ đâu , chỉ cần thông tin nếu là tội phạm trực tiếp liên lạc bắt liền

Fang đây thấy ngoài trừ cái sức mạnh giống cậu ra thì người này còn có thể diệt đám quái dị hợm kia 1 cách thuần phục đến cả cậu còn không thể chạm vào nữa mà

Vừa xả stress xong lại stress thêm Ganko đây không đánh bọn này thì cả đời này cậu sẽ không mang họ Zenin

Dơ cây búa lên cao dựa theo âm thanh của tiếng thở , dáng 1 đường xuống liền không 1 chút do dự gì

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

BỐP

" Cái thằng bé này , cháu đang làm gì đấy hả "

1 Tiếng ' chát ' oanh liệt xéo tan cả màn ' đêm '

Người dì của cậu hay là Momo đã đến kịp lúc để ngăn cản lại nếu không chắc mấy đứa nhỏ sẽ bị gì nữa

"...."

Cậu không biết nói sao

" Thôi được rồi , tất cả đi về hết đi còn con nữa lo mà sửa lại cái tính đó đi ha "

Momo lên tiếng để chỉnh đốn lại cho cậu cháu trai mình dù gì cô cũng là mẹ đở đầu của thằng bé đấy

" Vậy chuyện gì đây ?

" Cô cũng thắc mắt sao cháu mình lên cơn nữa vậy

" Họ kêu cháu giải thích về thứ đáng quyền rủa đó "

Rồi hiểu luôn rồi thứ cấm kị của thằng bé bị hỏi vậy không tức giận mới lạ đấy

" Dạ thưa cô , chỉ là tụi em khá khắc mắt tại sao cậu ấy có thể triệu hồi 1 ' người ' sói giống y hệt Fang thôi , chứ bọn cháu không có ác ý " Boboiboy lên tiếng giải thích và mấy đứa còn lại gật đầu phụ họa

" Ha... nực cười làm sao , không phải các người ép ta nói hả "

" Nén cơn tức lại Ganko "

" Tck...dì bên vực bọn nó hả !!!"

Cậu bắt đầu mất bình tỉnh

" Cháu đã sử dụng nó nhỉ ?

"

1 lời như đâm thẳng vào trái tim chết đấy

" Ch...Là bọn nó kêu cháu giúp "

Cơ thể như muốn đỏ bừng lên

" Vậy sao lúc đó cháu lại sử dụng thứ quyền rủa đó "

1 đòn nữa ghim thẳng trái tim

" Nó đã kêu chá..."

Cả cơ thể như nóng rang

" Vậy sao không dùng - Hình nhân thuật : cộng hưởng - đi mà sao dùng kĩ thuật - thập pháp chủng thập ảnh - để đánh "

Đòn quyết định giáng xuống tim

" Không sao đâu ạ bọn cháu chỉ tò mò thôi cô , cô không cần la bạn ấy đâu "

Không khí bắt đầu căng thẳng đi , đây là lần đầu tiên những đứa trẻ như họ chứng kiến không khí này , quá ngột ngạt như hút hết khí oxi quanh đó đi

Yaya lên tiếng cũng chỉ để xóa bầu không khí này đi , nhưng chắc cô đã sai khi lên tiếng rồi

RẦM

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

________________________________

Hết rồi chờ chap nha mọi người

Nè nè mọi người ai phù hộ cho tui quay gacha của đợt Collad của Identity v với Bungo Stray Dogs Crossover II đi

Chứ tui chơi mà không có cái skin S nào hết á ( con bạn tui ra 2 cái luôn rồi )

Phù hộ tui đi , ra skin S của The Seer - Akutagawa Ryunosuke thì tui tặng 5 chap luôn

Bản thảo sẳn sàng chờ mọi người

( Nếu ra full đợt này , tui tặng 10 chap )
 
[ Đn Jjk & Boboiboy ] Bướng Bỉnh
Chương 6


Có nên không

Có nên chấp nhận nó ?

Có nên chấp nhận nó là thuật thức của riêng mình mà bỏ đi tư tưởng về thuật thức chết tiệt của đám trong gia tộc đó không

Đau đầu ghê

Trong căn phòng nơi chủ nhân nó cư trú trong đó , đang đau đầu nằm trên giường suy nghĩ rất nhiều

Lăn qua lăn lại vài vòng mới đứng dậy theo âm thanh đi thẳng về nhà vệ sinh với cái đầu sưng 1 cục do cái ( chổi )gì đó đập mạnh vào

Đánh răng , rửa mặt các kiểu xong 🙂)

Đi ra lấy bộ đồ đã được chuẩn bị sẵn , 1 bộ đồ được thiết kế riêng dành cho chú thuật sư , nhưng bộ đồ cậu nhận được thiết kế hơi lạ nha

Cậu có yêu cầu rằng thiết kế nó sao cho giống với Mama hoặc mẹ nhất có thể mà sao bên trong là bộ đồ bó sát bên ngoài thì áo không nói chi nhưng phần dưới lại là cái váy dài đến mắt cá chân vậy

Chắc chắn ai đã động vào bản thiết kế đó

Men theo âm thanh xuống thẳng phòng khách , lại nghe thấy tiếng nói khá lạ nhưng không lạ lắm ở đó

Của 4 người trong khi 3 người đang cố đấu tranh với người còn lại

Cậu mặt kệ vậy nếu là trộm cậu dư sức đánh bọn đó 1 trận

" A chào cậu nha Kugisaki "

" Ừ chào "

À thì ra đám người kia rồi , mà kệ đi mình cần cái gì đó ăn cái đã

Boboiboy thấy người kia chào lại mình thì trong lòng vui lắm , đây là lần đầu tiên được người ta chào mà vui đến lạ thường vậy

Fang thì cũng muốn chào đấy nhưng chưa gì hết đã thấy người ta lơ mình đi vào phòng bếp rồi

" Này...à kuni " Adudu chảy mồ hôi gọi người mình cần

" Là Kugisaki " Không nhanh không chậm cậu lên tiếng sửa lại

" À Kugisaki vậy ngươi cần ta làm giúp không ?

"

" Không "

Không 1 chút do dự gì cậu từ chối thẳng thắng ngồi đó sử lý phần ăn của mình cho xong dù gì cho dù không có mắt thì em cũng không muốn nhờ người khác toàn tự mình làm không à

" Đi mà Kugisaki , bọn tớ đang làm chiến dịch cacao để Adudu có cacao để đi sửa Probe đó cậu " Gopal nghe vậy liền nói để cậu đổi ý

Còn cậu thì mặt không đổi sắc gì

" Đúng vậy đó , Adudu bây giờ là người tốt rồi nên cậu cứ yên tâm đi Kugisaki " Boboiboy thêm vào để hiệu quả hơn

" Hứ thấy chưa , không ai tin thắng là người tốt đâu " anh thanh niên phá hoại chuyện của người khác 🙂

Cậu bơ luôn đám kia ăn xong đi rửa bát và vài thứ còn trong mán rửa chén , cậu không có thời gian cho những thứ vô bổ kia cậu cần luyện tập

Thấy không làm tâm của cái người bướng này lay chuyển được , cả đám thất vọng trừ ai kia đang hả thê

Nhất là Boboiboy , cậu muốn thử quen người này , cậu không hiểu sao cậu muốn vậy nhưng trái tim và lý trí điều thói khúc cậu hãy cố làm quen người này

Người này có gì bí ẩn lấm làm cậu bé mới 10 tuổi như cậu muốn tìm hiểu tất cả về người này kể cả từ cơ thể đến tâm hồn

" À đúng rồi dì Momo và chú Ijichi có nhờ bọn tớ đưa tờ giấy này cho cậu nè " Như vừa nhớ gì đó , Boboiboy liền lấy tờ giấy như lời nhắn đưa cho người kia

Cậu cầm lên , rờ tay lên bề mặt giấy nỗi lên nhưng thứ sần sùi nhưng được sắp xếp vô cùng hợp lý để những người mù có thể ' đọc ' được

Còn những người kia thấy hơi kìa lạ , ai đờ nào 1 người không nhìn mà đi sờ tờ giấy chi

" Haizz.....

được rồi như dì Momo muốn tui sẽ giao việc cho các cậu "

Như chỉ chờ câu nói này thôi , cả đám vui mừng không xít chỉ ai kia ngớ người

" Hay quá...mau mau giao việc cho bọn tớ nhanh đi đi " Gopal vui mừng quá muốn nắm vai người kia nhưng nhớ gì đó nên thôi

" Vậy nhanh lên đi , ta đảm bảo sẽ làm xong sớm mà "

" Từ đã nào 2 người , vậy việc của bọn tớ là gì vậy ?

"

Boboiboy cố tỏa ga lăng để hỏi lại người trước mặt cậu

cậu không biết tại sao mình làm vậy nữa

" Được có 2 việc thôi " Vừa nói vừa giơ lòng bàn tay có cái thuốc nhỏ mắt và bình sịt nước mini ( tự chế ra đấy ) " Đầu tiên là giúp tui nhỏ mắt và làm ẩm mắt trước đi "

Rồi chỉ về hướng cửa lớn đối diện nhà bếp

" Và đi theo tui đến đó và dọn đồ ở đó và nhớ cẩn thận chút đống đó có thể làm mấy người bị thương đấy " nói hết nhiệm vụ cả đám đó cũng không quên nhắc nhở 1 cái không thì bị thương 1 cái lại báo cậu mất

" 2 Việc có làm được không ?

"

" Được chứ , 2 việc dễ như ăn cơm vậy đấy đúng không Adudu "

" ừ đúng đúng "

" Mà sao cậu giao việc dễ như vậy...

à ý tớ không phải vậy đâu đừng hiểu nhầm " Boboiboy có hơi bối rối chút , cậu không tin Kugisaki lại giao việc dễ như vậy

Lúc vào đây cậu đã cùng 2 người kia đã xát định sẽ dọn dẹp cực khổ để có thể 2 thùng cacao free của cô Momo rồi

" Này sao cậu không giao việc gì nặng hơn cho 3 thằng ngốc kia đi như quét hết cái nhà này hoặc lau nguyên cái sân hay mặt đường ngoài trước "

" NÀY !!!!!!!

" cả 3 kia

" Gì...cậu nói vậy thì làm đi , tui người ra lệnh chứ không phải cậu " mặt tỉnh bơ đáp lại lời Fang nhưng lại làm đám kia cảm động

" Và nữa nhà này đã được dọn dẹp rồi... và việc tui giao cũng là việc ngày nào tui cũng làm , không làm thì đứng đó nhìn đi "

Nói rồi liền bơ luôn con người tóc tím xanh kia mà kêu 3 tên kia lợi chỗ ghế sofa làm nhanh còn phải luyện tập nữa

3 người kia đi theo đến đó 2 người ngồi còn Adudu sẽ làm việc này

Cậu ngồi xuống liền cở kính ra , lộ ra phần nên có cặp mắt kia lại là phần mắt đen lấy như không thấy đấy vậy , nhờ nó mà Adudu hết hồn hét lên rồi ngã xuống đất

Nhờ vậy mà 3 người kia thấy hết , Gopal không nói rồi hoảng đến nổi rưng bần bật luôn mà

Còn 2 người còn lại cũng rung sợ những gì họ nhìn thấy cặp " mắt đó "

" Cậu......"

" CẤM HỎI MUỐN LÀM THÌ LÀM NHANH LÊN "

" !!!!!

"

Rén không ?

Rén chứ

Bật lại không ?

Không có ngu đâu

___________________________

Chào mọi người nhé sau 1 tuần không gặp sau rồi

Đừng căn thẳng quá có gì bình tĩnh vực qua nhé , nhất mấy bạn lớp 9 đấy hoặc mấy người đang ôn thi đại học

Có gì sau buổi tối thư giãn đi

Thêm thông tin nữa : Ai có thể nhìn thấy nguyền hồn trong Boboiboy là sẽ cùng Ganko đi tiếp con đường nha

Bây giờ đây là trang phục và sẽ và hình bìa của truyện sau này ( nếu tui làm xong )

Không biết vẽ chibi ( cũng như vẽ trẻ con )

thêm nhe , tui mê quá nên vẽ thêm , tay hay chân ( cho dù tui chưa vẽ ) hơi lỗi tui sẽ cố tập vẽ hết thêm

Nếu tranh sai sót mong mọi người góp ý

Và nữa ai bên Mangatoon , ai biết sao mà hình bìa bị truyện đổi thành cái thằng oát ơ nào đó vậy , nhìn xấu thấy ghê

Mà còn nữa sao nó khóa phần đổi hình của tui luôn , 5 lần 7 lượt không đổi được

Mong ai đó để ý để giúp tui không thì tui xóa bên đó hoặc drop bên đó để tìm cách khắc phục lại

Tui không muốn đâu nhưng phải làm vậy thôi , tui còn sợ bên đó phải qua đây để xem tiếp phần chap mới mất , mong tìm được cách

Và bây giờ đang đối bình luận có gì bình luận tích cực lên tui ra chap nhanh cho
 
Back
Top Bottom