Khác (ĐN HP) SCHATZI

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
91,107
Điểm tương tác
0
Điểm
0
351325664-256-k599258.jpg

(Đn Hp) Schatzi
Tác giả: Asteria_Ng
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

SCHATZI: Người yêu dấu

Hành trình trưởng thành của Bernadette P.

Elder.



đnhp​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Đồng nhân HP) YOU ARE MY SPECIAL
  • (ĐN Naruto) Tôi là em gái của Uchiha Sasuke !
  • (HP) - Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (đn Hoa Thiên Cốt) Sư muội của Bạch Tử Họa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Đn Hoa Thiên Cốt) Trở thành tỷ tỷ của Hoa Thiên cốt
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • BH (ĐN) [Hoàn] Các ngươi theo ta làm gì?? Nữ chủ ở...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Đn Hp) Schatzi
    Phần 1: Chương 1: Lá Thư Cú


    NĂM 1: XIN CHÀO HOGWARTS!

    Chương 1: Lá Thư Cú

    Một ngày đầy gió của tháng Bảy, tiếng lá xào xạc của những hàng cây nằm nối liền nhau trên con đường vắng vẻ, như một loại âm thanh không thể thiếu trong cuộc sống của người dân làng Ottery.

    Gió rít qua những cánh đồng lúa mì vàng ươm đang gần tới mùa gặt, mát rười rượi thơm mùi đồng quê.

    Giữa thời tiết đẹp như thế này, nhà nào nhà nấy đều tranh thủ phơi chăn ga cùng quần áo, nhà Morky cũng không ngoại lệ.

    Bà Belle Morky, bà mẹ một con có kích thước ba vòng quá cỡ đang phơi những chiếc chăn của gia đình mình ngoài vườn sau nhà.

    Khi liếc nhìn khu vực gần đấy, bà thấy cậu con trai duy nhất nhà mình nghịch ngợm ráng trèo lên cây táo còn xanh mướt quả.

    Rồi bà lại dời tầm mắt về phía ngôi nhà tranh hoang tàn âm u nằm trên đồi ở phía xa, giọng người phụ nữ ấy khẽ nhắc nhở:

    - Robin...

    Người đàn bà kéo dài giọng, chủ yếu để thằng nhóc nọ nghe thấy.

    - ...đừng có mà lẻn đến cái nhà đó thêm lần nữa, nghe rõ chưa?

    Bà Morky lườm nguýt thằng quỷ nhỏ nhà mình đang nhăn mặt vì cắn thử quả táo xanh lè chua loét chưa đến mùa.

    Bà vẫn còn nhớ chứ, rất rõ là đằng khác, rằng thằng con nhà bà chúa tể tọc mạch.

    Chỉ vì nhìn thấy một đứa con gái tóc vàng xa lạ lảng vảng ở gần căn nhà hoang mà đâm ra tò mò, dám lén má đến đó để rồi chạy về với cái đũng quần ướt sũng cùng cái gương mặt mếu máo sắp khóc.

    Trời biết, đất biết, nhà nhà đều biết nó khóc vì điều gì, chắc chắn là bị con ma nữ ở cái nơi u uất gớm ghiếc dọa cho mất hồn mất vía đây mà.

    Morky hừ lạnh, bàn tay múp míp trắng hồng của bà chỉnh lại chăn đang tung bay theo ngọn gió hè trên dây phơi, không thèm để ý đến thằng con nhà mình nữa, nhắc đến chuyện đó bà lại càng bực mình...

    Còn về phía thằng nhỏ, nó đã thành công nằm vắt vẻo trên cành cây từ lúc nãy.

    Nghe má cảnh cáo, Robin nhổ miếng táo đi, làu bàu.

    - Má, con biết rồi mà...

    Nó nín lại, không nói nữa, chỉ nuốt nước bọt nhìn lén về phía ngôi nhà đó.

    Cái đồi ấy thằng bé đã nghe biết bao nhiêu lần với nhiều lời đồn thổi, vậy mà trước giờ nó không thèm tin, cho đến khi nó thực sự đến và bị hù cho suýt ngất.

    Phải, người dân ở làng Ottery st Catchpole không ai không biết đến ngôi nhà tranh trên Đồi Hoa Cúc cạnh bìa rừng, nằm ở vùng ngoại ô của làng.

    Nhưng họ chẳng dám tới gần, vì nhìn nó xơ xác như bị ám, ít nhất thì ở trong mắt họ là vậy.

    Tin đồn ngôi nhà có ma cỏ lan truyền khắp làng, chẳng ai muốn bén mảng lại gần làm gì cho gặp điềm xui rủi.

    Nhưng họ nào biết rằng, vẻ bề ngoài của nó đã bị phù phép chỉ để họ không thể bước vào nhà đâu?

    Mà sao lại có chuyện phù phép căn nhà kia chứ?

    Rõ là bất bình thường, mà phải rồi, chủ nhân của ngôi nhà tranh đó đâu phải người bình thường như người dân ở trong làng?

    Đó là một phù thủy, phủ thủy chính hiệu.

    Cái nhà đó hoàn toàn không như mọi người đồn thổi gì sất, nó ấm cúng và thật xinh đẹp bởi vô số dây leo bám vào tường và mái nhà tranh dày cộm cũ mèm đã ngả màu nâu xám, cây cối mọc um tùm quanh nhà nhưng lại không thể che lấp vẻ đẹp cổ kính ấy.

    Những bụi hoa hồng lẫn với bụi dâu tằm mọc ngay sát chân làm cho nó trở thành một ngôi nhà yên bình quá ư là đáng sống.

    Và hôm nay, ngôi nhà tranh trên đồi này trở nên bận rộn hơn hết.

    Căn bếp nhà này chốc chốc lại vang lên tiếng leng keng của nồi đồng, lạch cạch của những cái bát to, tiếng xì xèo của cái chảo cũ đang nướng những lát bánh mì khô và tiếng ùng ục của nước đang sôi, toát ra một không khí ấm áp thơm nức mũi khuấy động một buổi sáng đầy nắng.

    Bà Vianna, một bà mẹ đơn thân đang bận rộn nấu súp cá, nhanh tay tắt bếp chỉ với động tác vẩy nhẹ chiếc đũa phép.

    Ngọn lửa màu cam đỏ rực rỡ dưới đáy chảo dần thu nhỏ lại rồi biến mất, chỉ còn lại những đốm lửa kêu lách tách khe khẽ trước khi tắt hẳn.

    Vianna quay đầu nhìn về phía cầu thang bằng gỗ sồi già đã ngả màu nâu sẫm, tay bà vẫn khuấy đều đặn nồi súp được đúc bằng đồng.

    Bà kêu to:

    - Berna!!

    Dậy ăn sáng nào con!

    Tiếng kêu từ trên tầng vọng xuống:

    - Con biết rồi má, đợi con một xíu đi!

    Bà chẹp miệng, la to:

    - 10 giờ là tiệm của má bắt đầu mở rồi, không nhanh lên là trễ giờ đấy!

    Cô con gái nhỏ của bà lúc này đang nằm ườn trên giường màu đỏ rượu, nó mặc sẵn chiếc áo thun dài tay mỏng manh màu đỏ đậm sọc đen với chiếc quần vải màu đen mà má may cho nó vào năm ngoái.

    Hai cánh tay trắng nõn của con bé giơ cao, cầm lấy bức thư mời nhập học của trường mà từ xưa giờ nó vẫn luôn thầm ao ước được vào qua lời kể của ba, má và chú.

    Nó ngắm nghía bức thư, rồi lôi ra từ trong đó một tờ giấy da dày và hơi nặng, có màu vàng ố nhưng không quá cũ mèm, đầu ngón tay con bé sờ vào lá thư, có chút thô ráp nhè nhẹ.

    Cái này nó đã xem đi xem lại chắc cũng hơn chục lần rồi, kể từ khi nó nhận thư từ một con cú màu nâu to đùng.

    Địa chỉ được ghi trên đây được viết bằng tay với nét chữ nghiêng trông bay bổng và cổ điển, có lẽ người viết là một giáo sư nữ vô cùng nghiêm túc và chỉn chu.

    Màu mực viết trên giấy là màu xanh ngọc lục bảo, khi đung đưa qua lại thì những dòng chữ ấy lấp lánh nhẹ, không hề bị phai mờ dù lúc con bé mở ra lần đầu tiên với cái tay ướt sũng vì phải rửa bát.

    Thế nhưng điều bất ngờ hơn cả là cái địa chỉ này cụ thể đến mức kỳ lạ, mô tả chính xác vị trí của nó tại thời điểm nhận thư.

    Cô Bernadette P.

    Elder,

    Căn bếp đầy nắng

    Đồi Hoa Cúc

    Ottery st Catchpole

    HỌC VIỆN PHÁP THUẬT VÀ MA THUẬT HOGWARTS

    Hiệu trưởng: Albus Dumbledore

    (Huân chương Merlin, Đệ nhất đẳng, Đại phù thủy, Tổng Warlock, Trọng nhân tối cao, Liên đoàn Phù thủy Quốc tế)

    Kính gửi Cô Elder,

    Chúng tôi hân hạnh thông báo rằng cô đã trúng tuyển vào Học viện Pháp thuật và Ma thuật Hogwarts.

    Đính kèm theo thư này là danh sách toàn bộ sách giáo khoa và trang thiết bị cần thiết.

    Học kỳ sẽ bắt đầu vào ngày 1 tháng 9.

    Chúng tôi đợi cú của cô mang thư hồi âm trễ nhất là ngày 31 tháng 7.

    Kính thư,

    Minerva McGonagall

    Phó Hiệu trưởng

    Nó còn nhớ là vào ngày sinh nhật của chính nó cách đây vài ngày trước, Berna đã thực sự hét toáng lên vì mừng rỡ khi cầm lá thư trên tay, đến mức chạy ra khỏi nhà và lao đi vun vút xung quanh Đồi Hoa Cúc như là một cách thể hiện niềm vui sướng mà nó đang có.

    Chính vì hành động nhỏ đó của con bé mà bị một đứa nhóc Muggle phát hiện, để rồi tò mò đến gần nhà của Berna.

    Con bé như nhớ lại lúc ấy, ánh mắt lơ đễnh hướng qua cửa sổ ngay trên đầu, nơi có thể nhìn về phía ngôi nhà của dân Muggle ở đằng xa.

    Là nhà của thằng tọc mạch kia...

    Một tay của Berna vẫn giơ bức thư lên, tay còn lại thì vắt qua trán.

    Nó tiếp tục nghĩ đến lúc đó, khi mà thằng nhóc kia mò đến gần Đồi Hoa Cúc và lảng vảng ngay trước cửa, con bé không nhịn được mà giả dạng thành Nữ thần báo tử, dọa cho thằng nhỏ kia một phen kinh hồn bạt vía như lời cảnh cáo rằng chớ có dại dột mà bén mảng đến đây một lần nào nữa.

    Rồi cuối cùng chuyện gì đến cũng sẽ đến, má nó biết chuyện mà mắng nó một trận chưa từng có cả một ngày.

    Nghĩ đến vẻ mặt đáng sợ của má, Berna rùng mình, cố gắng không tưởng tượng nữa.

    - BERNADETTE PREWETT ELDER!

    - Từ từ mà má!

    Con xuống ngay đây...

    Berna khựng người lại khi nghe thấy tiếng gào của má, có lẽ má bực lắm rồi.

    Nó vội vàng cầm bức thư và chạy xuống lầu, tiếng bước chân huỳnh huỵch dẫm lên trên nền gỗ khiến má nó đang bưng đồ ăn từ bếp ra bàn ăn phải nhíu mày.

    - Berna, má đã dặn thế nào?

    Đi đứng phải từ tốn chứ, ai lại ầm ầm như quỷ khổng lồ thế kia?

    Berna cười hềnh hệch.

    - Như thế mới là con gái má chứ?

    - Bernadette Pre...

    Không để má gọi hết cả tên họ nó, con bé rụt đầu, nở một nụ cười gượng gạo hơn lúc nãy.

    - Được rồi, được rồi má...

    Con biết lỗi rồi mà...

    Berna nhanh chóng ngồi vào ghế, rồi lại nhìn chằm chằm vào tờ thứ hai.

    HỌC VIỆN PHÁP THUẬT VÀ MA THUẬT HOGWARTS ĐỒNG PHỤC

    Học sinh năm thứ nhất cần:

    Ba bộ áo chùng thực tập (màu đen).

    Một nón nhọn (đen) đội ban ngày.

    Một bộ găng tay bảo hộ (bằng da rồng hoặc tương tự).

    Một áo trùm mùa đông (đen, thắt lưng bạc).

    Lưu ý là đồng phục của tất cả học sinh đều mang phù hiệu và tên.

    Sách giáo khoa:

    Sách Thần chú Căn bản (Lớp 1) - Miranda Goshawk.

    Lịch sử Pháp thuật -

    Bathilda Bagshot.

    Lý thuyết Pháp thuật - Adalbert Waffling.

    Hướng dẫn biến hình dành cho người mới nhập môn - Emeric Switch.

    Một ngàn loại thảo dược và nấm mốc có phép thuật - Phyllida Spore.

    Đề cương Phép lạ và Độc dược - Arsenius Jigger.

    Quái vật và nơi tìm ra chúng - Newt Scamander.

    Ma Thuật Hắc Ám: Dấu hiệu nhận biết và tự vệ - Rona M.

    Trang thiết bị khác

    1 cây đũa phép.

    1 cái vạc (bằng thiếc, cỡ số 2).

    1 bộ chai hũ đựng thuốc (bằng thủy tinh hoặc pha lê).

    1 kính viễn vọng.

    1 bộ cân bằng đồng.

    Học sinh cũng có thể đem theo một con cú hoặc một con mèo hoặc một con cóc.

    LƯU Ý PHỤ HUYNH LÀ HỌC SINH NĂM THỨ NHẤT KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CÓ CÁN CHỔI RIÊNG.

    Má nó bưng tô súp cá nóng hổi đặt lên bàn, khẽ liếc nhìn con gái bà đang chăm chú vào bức thư.

    Bà nói bằng giọng nhẹ nhàng:

    - Berna, ăn sáng đi đã rồi mình đi Hẻm Xéo...

    Bà giật phăng bức thư ra khỏi tay nó, híp mắt lại cảnh cáo.

    - ...Và không được vừa ăn vừa đọc thư, nghe rõ chưa?

    Berna thở hắt, làu bàu.

    - Con biết rồi mà má, chúc má ngon miệng...

    Nói đoạn, Berna múc một muỗng súp, thổi phù phù cho bớt nóng rồi bắt đầu thưởng thức bữa sáng.

    Má nó sau khi bưng thêm một tô súp và rổ bánh mì được nướng lên sáng nay thì bà cũng ngồi xuống, đối diện con bé rồi dùng bữa.

    Khi hai mẹ con nhà Elder ăn sáng xong, cũng là lúc bầu trời đã quang mây.

    Ánh nắng mặt trời chiếu rực xuống những ngọn đồi xanh mướt, xuyên qua những tán lá từ hàng cây, rồi rọi lên những mái nhà đầy màu sắc, lướt qua những tấm chăn phơi trên dây đang tung bay trong gió.

    Khung cảnh màu sắc rực rỡ của mùa hè hiện rõ ràng qua cửa sổ bếp nơi hai má con ngồi.

    Một ngày đẹp trời thích hợp để mua sắm ở Hẻm Xéo, nhỉ?

    -Hết chương 1-

    Góc tâm sự: Lần quay trở lại này, mình sẽ cố gắng phát triển tuyến truyện sao cho tự nhiên nhất, và có một số thứ khác mình thêm vào để thêm phần hấp dẫn.

    Mong các bạn ủng hộ bộ truyện đầu tay của mình ạ!
     
    (Đn Hp) Schatzi
    Chương 2: Hẻm Xéo


    Trong lúc hai má con chuẩn bị lên đường, một con cú nhỏ bất ngờ phi thẳng vào nhà qua cửa sổ đang mở.

    Nó đậu chính xác lên vai Vianna, tiếng kêu chói tai vang lên bên tai bà.

    Con cú nhỏ vỗ cánh phành phạch trông có vẻ rất gấp gáp.

    Vianna nhận ra nó, con cú trong cửa tiệm của bà, Flazh.

    Bà nhanh chóng gỡ bức thư cuộn tròn được buộc gọn dưới chân nó và mở ra.

    Gửi bà Elder,

    Hẻm Xéo gặp chuyện, tiệm của bà bị hư hỏng nhẹ ở khu vực gác mái.

    Mong bà đến nhanh, mọi thứ tôi sẽ giải thích sau.

    Kí tên

    Lucia Randey

    Berna nhìn thấy vẻ mặt má dần tái đi, con bé như cảm nhận điều gì đang xảy ra với tiệm nhà mình.

    Nó ngập ngừng hỏi nhỏ:

    - Có chuyện gì sao má?

    Má nó gập bức thư lại, bỏ vào trong túi áo.

    Bà cho con cú nhỏ một lát bánh mì vẫn còn sót lại trong rổ được đặt trên bàn, sau khi nó bay một đoạn đường dài để gửi thư trong tình huống cấp bách.

    Bà không trả lời cô con gái nhỏ của mình, chộp lấy hũ bột Flo, lấy một nắm và ném vào lò sưởi đang bập bùng.

    Sau đó Vianna nhìn Berna và hất đầu ra hiệu cho con bé đi trước.

    Berna vừa bước đến lò sưởi, vừa quay đầu lại nhìn về phía phòng khách, giọng la to.

    - Con chào ba, chào chú con đi!

    Nó không đợi ba với chú nó kịp trả lời, Berna nói tên địa điểm nó sẽ tới và chui vào lò sưởi.

    Ngọn lửa xanh ôm lấy nó, rồi biến mất.

    Có cảm giác như thể nó bị hút xuống một cái cống khổng lồ.

    Con bé cảm thấy như cơ thể mình bị quay tít, tiếng ầm ầm làm điếc hết cả tai.

    Berna cố gắng mở mắt ra nhưng cơn lốc lửa xanh làm nó chóng mặt quá.

    Cùi chỏ nó đụng phải cái gì đó đau điếng, nó vội khép chặt hai cùi chỏ lại, vẫn cảm thấy mình bị xoay tít và cuốn đi.

    Nhíu mắt nhìn, Berna thấy hàng dãy lò sưởi nhòe nhoẹt và loáng thoáng từng khoang phòng ốc bên kia các lò sưởi.

    Cái món súp cá ăn lúc sáng đang quậy trong dạ dày nó, con bé đành nhắm mắt lại cầu mong được dừng lại cho xong.

    Dù có dùng biết bao nhiêu lần, nó cũng chẳng thể nào quen nổi việc di chuyển bằng Flo.

    _________

    Tiệm Y Phục và Trang Sức Elder hôm nay để bảng đóng cửa, ngưng tiếp khách vì Hẻm Xéo bị tấn công khi tách trà nóng buổi sáng dành cho khách ghé tiệm vừa pha xong.

    Khác hẳn với không khí bên ngoài ồn ào hoảng loạn, bên trong tiệm chỉ vang lên tiếng bước chân cồm cộp đầy vội vã.

    Lucia Randey, nhân viên duy nhất của cửa tiệm đang loay hoay dùng đũa phép ếm bùa cho các thùng gỗ bay từ trên gác mái xuống dưới kho.

    Trong đây toàn đồ đắt tiền nên cô không dám để trên đó một tí nào nữa.

    Ngay lúc này, ngọn lửa màu đỏ cam trong lò sưởi bỗng dưng chuyển sang màu xanh lục rồi bùng lên thật to.

    Có một bóng người từ trong đó bay ra và ngã lăn quay trên sàn, không ai khác chính là Berna.

    - Ui da!

    Berna xoa xoa lưng, khẽ kêu lên vì cú ngã đau điếng.

    Mái tóc vàng với vài lọn tóc cam được búi cao dính đầy bụi, nhưng con bé chẳng hề quan tâm.

    Nó lồm cồm bò dậy và nhìn thấy Randey thả thùng hàng xuống một cách nhẹ nhàng rồi đi nhanh về phía nó.

    Chị ta nắm lấy hai bên vai con bé mà quan sát xem Berna có bị thương không.

    - Quần đùi Merlin, em có sao không nhóc?

    Berna lúc này mới phủi bụi trên tóc và áo của mình, lắc đầu.

    - Em không sao ạ...

    Ngay khi Randey định hỏi con bé rằng má nó đâu, thì lò sưởi bỗng bùng lên ngọn lửa xanh thêm lần nữa.

    Bà Vianna bước ra với gương mặt đanh lại đầy vẻ nghiêm trọng.

    Bà không hỏi Randey câu nào cả, chỉ im lặng bước qua cô nhân viên mà đi lên gác, quan sát tình hình của tiệm để rồi nhận ra mọi thứ có vẻ nghiêm trọng hơn bà nghĩ.

    Khi Vianna đặt chân trên những bậc thang cuối cùng dẫn lên gác mái, cùng với Randey vội vã chạy theo sau, cảnh tượng đập vào mắt bà là một đống đổ nát ngay sau những gì đã xảy ra.

    Ánh nắng chói chang chiếu rọi gần như hoàn toàn nơi đây, khi mà một nửa mái bên phải vẫn còn, nhưng bên trái thì chỉ còn gạch ngói vỡ vụn và những mảnh gỗ lớn nằm im lìm trên sàn.

    Có vẻ đã có thứ gì đó quét qua đây như một cú đập khổng lồ cực kỳ đáng sợ.

    Những thanh gỗ sồi đen bóng, to bằng một gang tay bị gãy gập.

    Một số đầu gỗ gãy nhọn hoắt chĩa ra không trung một cách đầy đe dọa, mùi gỗ tỏa mùi thơm hăng hắc hòa lẫn với mùi bụi gạch thoang thoảng.

    Những mảnh vỡ ấy gần như lấp đầy sàn gỗ ở gác mái của tiệm.

    Cũng may mắn là sự tàn phá chỉ dừng lại ở đó, Vianna thở dài, thầm cảm tạ Merlin đã chừa đường sống cho sự nghiệp của mình.

    Nếu không, bà sẽ mất rất nhiều Galleons để tu sửa toàn bộ cửa tiệm khi nó sụp đổ hoàn toàn, đến lúc đó chỉ có nước đóng cửa luôn.

    Bụi mịn từ đống đổ nát vẫn lơ lửng trong không khí, tạo thành những luồng sáng đùng đục khi nắng chiếu qua.

    Chúng từ từ lắng xuống, phủ lên mọi thứ một lớp bột màu đỏ gạch dày đặc.

    - Khụ khụ!

    Bà Vianna định nói gì đó với Randey, thì nghe thấy tiếng ho sặc sụa vang lên từ đằng sau khiến bà phải quay đầu mà nhìn.

    Con gái bà có lẽ hít phải bụi mịn từ gạch vỡ trong không khí, khi thấy con bé nhắm tịt mắt ho lấy ho để và xua tay ngay trước mặt như quạt đi hơi bụi đặc quánh, bà không nhịn được mà đanh giọng lại:

    - Nếu còn quan tâm đến chuyện học hành, tốt hơn hết con nên ra khỏi tiệm và đi mua đồ dùng cần thiết cho năm học sắp tới thay vì ở đây, Berna Elder!

    - Con biết rồi mà má...

    Berna đứng ở cầu thang dưới má nó vài bậc, chỉ lấp ló cái đầu vàng óng của mình qua khỏi mặt sàn gác mái để quan sát tình hình.

    Tuy miệng nó ho khù khụ không ngừng, nhưng con bé vẫn cố gắng trả lời má và vọt xuống lầu, để lại bà với Randey giải quyết vấn đề của tiệm.

    - Chuyện này...

    Randey ngập ngừng, vết tàn nhang trên mặt cô chuyển động nhè nhẹ theo cái mím môi đang không biết nên nói gì tiếp theo.

    Cô chỉ im lặng hoàn toàn khi nhìn thấy bà Vianna day trán, thở dài một cách vô cùng bất lực:

    - Đóng cửa vài ngày và sửa sang lại đi, với lại... chúng ta cần phải dán thông báo trước cửa để các khách hàng biết mà thông cảm, Randey à.

    Vianna khoanh tay lại, nhìn Lucia Randey, lúc này mới hỏi chuyện gì vừa xảy ra.

    Cô nhân viên nhỏ bé với mái tóc nâu rối bù búi lên cao như thể vừa được gỡ bùa Im lặng khỏi miệng, nhanh chóng giải thích.

    - Thưa bà, mọi chuyện là thế này...

    ____________

    Kể từ khi Berna rời khỏi cửa tiệm, nó nhanh chân chạy đi mua những thứ được viết trên thư trước, còn đũa phép thì sẽ mua cái này vào phút cuối.

    Cũng may là sau sự cố sáng nay, các cửa tiệm vẫn mở bán đến tối mới đóng cửa.

    Khi đã xong xuôi và quay trở lại tiệm đũa phép Ollivander, con bé nhìn lướt lên phía trên tiệm cũng bị đổ vỡ ít nhiều rồi lại nhìn xuống cánh cửa đang đóng chặt, Berna nhanh chóng bước vào.

    Cái tiệm Ollivander này vừa hẹp vừa dơ, trên cửa tiệm có đẽo mấy chữ vàng: Ollivanders nhà sản xuất đũa uy tín từ năm 382.

    Bên trong cửa sổ bám đầy bụi bặm, có trưng bày một cây đũa duy nhất đặt trên một cái gối tím bạc màu.

    Khi nó bước vào trong tiệm thì nghe có tiếng chuông leng keng vang lên đâu đó ở sâu dưới sàn tiệm.

    Chỗ này thật là chật chội nhưng trống trơn, ngoại trừ một chiếc ghế đu đưa duy nhất để cho Berna ngồi chờ.

    Nó giương mắt ngó hàng ngàn cái hộp nhỏ và dài chất khít rịt lên tới trần.

    Không biết tại sao bỗng dưng con bé cảm thấy như cổ mình bị kim chích.

    Cái vẻ bụi bặm và lặng lẽ nơi đây dường như gây một cảm giác kiến bò trong xương người ta bằng một thứ phù phép bí ẩn gì đó.

    Và rồi, lúc này cụ Ollivander xuất hiện một cách bất thình lình nhất khiến Berna giật mình suýt hét ầm lên, cũng may mà chính nó biết không nên làm như vậy.

    Con bé đã nhanh tay bịt miệng bản thân lại trước khi cái tiệm nhỏ bé này sẽ rúng động vì cái miệng to như bị ếm bùa Sonorus (Bùa Phóng Thanh).

    Sau khi nghe cụ nói về quá khứ và tiết lộ thông tin đũa phép của ba và má nó, cụ mới nói về chuyện chính:

    - Hừm, thôi được, bây giờ để ta xem, cây đũa nào thích hợp với cháu...

    Cụ lấy từ trong túi ra một cuộn thước dây có dấu khắc bạc.

    - Tay nào của cháu cầm đũa?

    - cháu thuận tay mặt ạ.

    - Giơ tay lên...

    Vậy đó.

    Cụ đo từ vai đến ngón tay của Berna, rồi đo từ cổ tay đến cùi chỏ, từ vai đến sàn, từ tay đến đầu gối, và vòng quanh đầu.

    Trong lúc đó cụ nói:

    - Mỗi cây đũa phép của hiệu Ollivanders đều có lõi bằng chất liệu pháp thuật hùng mạnh, cô Elder à.

    Chúng tôi dùng lông đầu bạch kỳ mã, lông đuôi phượng hoàng, và gân rồng.

    Không có cây đũa Ollivanders nào giống cây đũa Ollivanders nào, bởi vì không hề có hai con Bạch Kỳ Mã, hai con Phượng, hay hai con Rồng nào giống y như nhau.

    Và dĩ nhiên, cô không thể nào tạo được quyền phép tương tự khi sử dụng cây đũa của phù thủy khác.

    Berna bỗng nhận ra cái thước đo, đang đo khoảnh cách hai lỗ mũi của nó, tự động làm công việc một mình.

    Cụ Ollivanders đã bỏ đi tới chỗ mấy cái kệ, lấy xuống vài cái hộp.

    Khi cụ nói:

    - Xong rồi.

    Được rồi, cô Elder, thử cái này xem.

    Gỗ táo gai và gân rồng.

    Hai tấc rưỡi, gai góc và phức tạp.

    Cứ cầm nó lên vẫy một cái.

    Berna tự tin cầm cây đũa và quơ một vòng nhỏ.

    Nhưng cụ Ollivanders giật lại cây đũa ngay tức thì.

    - Thử cây này.

    Gỗ Bạch Dương và lông Bạch Kì Mã, hai tấc ba.

    Thanh cao, chính trực và kiên định.

    Con bé lại thử, nhưng nó chưa kịp giơ cây đũa lên thì lại bị cụ Ollivanders tước mất.

    - Không, không.

    Thử cây này, gỗ Tuyết Tùng và lông Kỳ Lân, hai tấc tám.

    Berna thử, rồi thử.

    Nó chẳng hiểu cụ Ollivanders có ý chờ đợi phép màu gì.

    Đống đũa nó đã thử vun thành đống trên chiếc ghế đu đưa, nhưng cụ Ollivanders vẫn cứ đưa ra thêm nhiều cây đũa khác để thử.

    Mà càng thử cụ có vẻ càng vui hơn.

    - Tưởng ta bịp hả?

    Đừng lo.

    Chúng ta đang tìm một cây phối hợp hoàn hảo nằm đâu đây trong đám đũa này.

    Ta đang tự hỏi...

    à phải, sạo lại không thử một sự kết hợp mạnh mẽ khác?

    Gỗ Aspen (gỗ Dương Lá Rung), lõi lông Phượng Hoàng.

    Hai tất chín.

    Berna cầm cây đũa, nó thình lình cảm nhận một luồng hơi ấm truyền vào đầu ngón tay.

    Nó giơ cây gậy lên cao trên đầu, ngoắc một cái giữa đám bụi lưu niên trong tiệm.

    Một chuỗi những tia lấp lánh vàng đỏ bắn ra từ đầu đũa y như pháo hoa, tạo thành những điểm sáng nhảy múa trên tường.

    Trong tiếng ồ oà đầy ngạc nhiên của cô nhóc đang cầm đũa phép, cụ Ollivanders thì thầm:

    - Ôi, hoan hô.

    Đúng rồi, ôi, hay quá.

    Ừ... tốt, tốt.

    Cụ đặt cây đũa của Berna trở vào cái hộp, gói trong một tờ giấy nâu.

    Nó trả cụ bảy đồng Galleons vàng để mua cây đũa, và cụ Ollivanders cúi chào tiễn nó ra tận cửa rồi mới quay về sửa chữa lại cái tiệm nhỏ bị hư hại cũng khá là nặng nề.

    Berna ngước nhìn về phía nóc của tòa nhà Gringotts, nơi cũng bị tàn phá không ít.

    Có lẽ thứ tấn công Hẻm Xéo là thứ biết bay, nhưng là bay loạng choạng.

    Berna thầm nghĩ khi nhìn xung quanh, cái vết rạch to loang lổ, vết đổ vỡ từ các tòa nhà dần kết nối với nhau tạo thành đường cong hoàn hảo.

    Con bé quay đầu lại nhìn về phía nóc tòa nhà trắng muốt cao lêu nghêu một lần nữa, rồi đột nhiên nhận ra điều gì đó:

    - Là một sinh vật huyền bí??!

    - Là một sinh vật huyền bí.

    Hai giọng nói cùng lúc vang lên, một ngạc nhiên, một bình tĩnh.

    Con bé quay phắt lại, nhìn về phía người ấy.

    Người đó là...

    _Hết chương 2_
     
    (Đn Hp) Schatzi
    Chương 3: Hỗn loạn


    Ở Hẻm Xéo lúc này đã không còn nhiều phù thủy nữa, họ đã rời khỏi nơi này từ lâu.

    Hiện tại chỉ còn một số người trông khá nghiêm túc và luôn đi tuần tra xung quanh, đồng thời trấn an vài vị khách cố chấp ở lại để hóng chuyện.

    Và thật ra không quá khó để Bernadette Elder nhận ra rằng những người đó có lẽ là Thần Sáng của Bộ Pháp Thuật đang phong tỏa Hẻm Xéo.

    Nhưng lúc này, con bé chỉ tập trung về phía một cụ già xa lạ.

    Nó thấy lão với mái tóc bạc phơ được buộc lại và chòm râu cùng màu, áo khoác dạ màu nâu đất với rất nhiều túi, trên cổ là chiếc khăn len sọc vàng đen cũ kĩ, vài chỗ còn sờn rách.

    Cụ ta mang theo một chiếc gậy đi bộ, có lẽ là vì đi lại khá khó khăn.

    Qua phong cách ăn mặc kia, Berna đoán rằng có thể cụ là một nhà nghiên cứu về chuyên môn nào đó.

    Và rồi nó thấy từ trong túi áo, có một thứ gì đó trồi lên, màu xanh lục.

    Berna đã tưởng rằng cụ già này mang theo mầm cây bên mình, nhưng chẳng phải.

    Sinh vật này có cơ thể mảnh khảnh, màu xanh lá cây, ngón tay dài nhọn.

    Trông nó thật hiền lành và vô hại, Berna nghĩ thế.

    Giờ đây nó mới biết, người trước mặt chắc hẳn là một nhà sinh vật học lão luyện.

    - Mi dậy rồi sao, Pickett?

    Đôi mắt xanh lơ của cụ già nọ không nhìn con bé, chỉ chăm chăm vào tòa nhà cao kều trắng muốt trước mắt.

    Bàn tay đầy vết xước sẹo mờ mờ mà lão luôn để lộ thay vì đeo bao tay, đặt tay lên túi áo để Pickett leo lên, từ đó mà trèo lên vai lão.

    Lão thì thầm, có lẽ là nói với bản thân lão ta, hoặc là với cả cô bé nhỏ đứng đằng trước mình vài gang tay:

    - Chẳng lẽ là thứ đó?

    Hừm...Sao ta lại không được nghe báo cáo về chúng xuất hiện ở London trước đây?

    - Hả, cụ nói gì vậy?

    Giọng nói đầy thắc mắc vang lên đến từ cô bé nhỏ, khiến ông không thể không nhìn xuống.

    Berna lúc này không còn quan tâm đến người que dạng gỗ mảnh khảnh nhỏ bé đứng trên vai lão ta nữa mà trố mắt nhìn cụ già với chòm râu bạc phơ.

    - "thứ đó"?

    Có phải là sinh vật huyền bí cấp cao không ạ?

    Con bé chỉ về phía những bức tường bị đổ vỡ, chỉ ra điểm mấu chốt:

    - Những loài thú nhỏ bé không thể nào có sức công phá như vậy, phải không cụ?

    Không dừng lại ở đó, ngón tay Berna lướt theo vết đổ vỡ ở trên những tòa nhà cao cấp, dần dần nhắm vào hướng tòa nhà Gringotts.

    - Dựa theo đường bay, cháu đoán "nó" đã thoát ra từ ngân hàng.

    Theo cháu nhớ là, sinh vật duy nhất nằm sâu dưới lòng đất trong những khu vực cất giữ tài sản phù thủy, chỉ có thể là Rồng!

    Cụ già bật cười, không nhịn được mà xoa đầu nó.

    - Khà khà...

    Khá lắm nhóc con.

    Tương lai sau này nhóc sẽ là một Thần Sáng giỏi đó!

    Mới bé tuổi mà đã suy luận giỏi ghê.

    Lão khiến cho con bé nở mày nở mặt vì được khen, rồi lão nói như tạt gáo nước lạnh vào mặt nó:

    - Thế nhưng ta lấy làm tiếc, rằng cháu đã sai bét rồi.

    Này, đừng nhìn ta như thể ta là kẻ phá đám niềm vui của kẻ khác, cô bé.

    Cụ già cười hiền hậu, chẳng màng để ý đến ánh nhìn "đùa nhau à" của Berna.

    Ông ta bỏ tay ra khỏi mái tóc nó, lôi găng tay da Rồng màu đen tuyền ra khỏi túi áo, đeo vào.

    - Nếu muốn biết vì sao thì đừng động đậy, bé con.

    Nó sẽ khiến cháu trúng độc đấy...

    Câu nói của cụ khiến con bé không lường trước được, nó giật mình, đứng im thin thít để lão cúi xuống nhặt một thứ gì đó lên và xem xét.

    Nhìn thấy nó, lão nheo mắt lại, chắc là cố gắng soi ra được chút ít manh mối có lợi cho lão.

    - Chà...

    Quả là một phát hiện không thể ngờ được nhỉ?

    - Là gì vậy cụ?

    Berna không còn đứng im như tượng nữa, nó nhìn chằm chằm vào cái gai nhọn to bằng một gang tay người lớn trên tay cụ già.

    Lão có vẻ là một người khá thân thiện, con bé nghĩ thế vì lão kiên nhẫn giải thích cho nó hiểu trong khi cả hai đối với nhau vẫn là người lạ:

    - Là gai độc của Hải Ly Đuôi Gai.

    Đôi tay lão nhanh chóng lôi ra một cuốn sổ tay với bên ngoài là bìa dày, lật giở một lúc, rồi đưa cho con bé xem.

    Trong cuốn sổ chi chít những ghi chép, nhiều đến mức làm Berna hoa hết cả mắt.

    Nhưng khi thấy trong đó có hình vẽ một con Hải Ly lông xù với chiếc răng to lồ lộ và cái đuôi như mái chèo đầy gai nhọn, con bé mới biết đây là ghi chép chi tiết về sinh vật vừa đáng yêu, lại vừa nguy hiểm này.

    Tên sinh vật: Hải Ly Đuôi Gai

    Ngoại hình: Chiều cao hơn hẳn những con hải ly bình thường khác, 4,92 Feet (*).

    Lông khá dày màu nâu sẫm, lông kháng nước để ngụy trang trong nước buổi tối hoặc những chỗ khuất.

    Răng cửa dài và to, cứng như kim cương, nó có thể gặm đứt mọi thứ.

    Cân nặng: chưa biết.

    Nơi xuất hiện: kích thước khổng lồ, các đứa trẻ to xác ấy không thể sống ở những con suối nhỏ.

    Chúng chủ yếu sống ở vùng đất ngập nước nguyên sinh, nơi có những hồ nước sâu và hệ thống sông ngòi chằng chịt hoặc ở khu vực có ma thuật bảo vệ.

    Qua các báo cáo phát hiện gần đây, chúng cư ngụ tại các vùng hồ xung quanh Học viện Pháp thuật Castelobruxo (Amazon, Brazil), nơi những sinh vật to lớn như chúng dễ ẩn mình hơn.

    Tập tính: Thay vì những con đập nhỏ, chúng xây dựng những loại cây to, đủ sức làm thay đổi cả dòng chảy của một con sông lớn.

    Chiếc gai cứng trên đuôi chúng có thể được dùng để găm vào gỗ hoặc đất đá, giúp nó cố định những thân cây khổng lồ khi xây đập trong dòng nước xiết.

    Điểm đặc biệt: Ở kích thước 4,92 Feet, nó có thể là mục tiêu của các sinh vật mạnh mẽ khác, thậm chí là những gã săn thú.

    Cái đuôi gai đóng vai trò như một chiếc chùy gai, một cú quất có thể làm nứt gãy xương của đối phương.

    Nếu để chúng nổi điên lên thì thề với Merlin, tôi không đảm bảo được bạn có an toàn không dưới cái đuôi dẹt như mái chèo và đầy gai của nó.

    Lưu ý: Gai độc đó khi tấn công hoặc tự vệ, chỉ cần một vết xước thôi thì chất độc sẽ ngấm vào khiến đối phương tê liệt, giúp nó có thời gian rút lui xuống nước hoặc kết liễu con mồi.

    Độc đó tuy không chết người nhưng nằm trong Bệnh viện Thánh St Mugo chắc cũng rất lâu.

    ....

    - Rồng cũng rất nhiều chủng loại, một trong số chúng cũng có gai như thế này, hoặc thậm chí là to hơn.

    Nhưng cái lạ thường là đầu gai của sinh vật này có màu tím hoa cà, tuy chứa chất độc nhưng không đến mức đi gặp tổ tiên đâu.

    Đó là điểm khác biệt, cô bé.

    Lướt mắt thật nhanh qua những thông tin ghi trên sổ trong khi cụ già giải thích cách nhận biết bên tai, Berna nhìn lại về phía chiếc gai nhọn hoắt.

    Con bé gập cuốn sổ lại, tò mò định chạm thử bằng một ngón tay vào thứ đó.

    Cụ già ngạc nhiên hết sức, vội đưa nó ra khỏi tầm với của con bé.

    - Chà, ta biết là cháu rất muốn được biết thêm, nhưng đừng chạm vào nó nhé.

    Lão dùng tay còn lại của mình xoa đầu Berna một lần nữa, cười hiền từ.

    - Nếu cháu là một Gryffindor, có lẽ ta không ngạc nhiên lắm vì hành động này đâu, cô bé ạ.

    - Cụ biết về Gryffindor sao?

    Berna rụt tay lại, khi nghe nói đến ngôi nhà yêu thích của nó, nó cảm thấy khá hào hứng.

    Nhưng con bé chưa kịp nói thêm gì, có một vị Thần Sáng xuất hiện, ngăn lại cuộc trò chuyện của họ.

    - Xin lỗi, xin lỗi...

    Mong quý ngài và quý cô có thể rời Hẻm Xéo và ở tạm quán Cái Vạc Lủng được chứ, hoặc ít nhất là đến Tiệm kem Florean Fortescue.

    Nơi này hiện tại đang được phong tỏa vì cuộc tấn công không rõ nguyên nhân, xin các ngài rời đi cho.

    Cụ già kia như chợt nhớ ra điều gì, đưa cho vị Thần Sáng kia một thứ, trông như giấy chứng nhận của nhà sinh vật huyền bí học.

    Cụ nói:

    - Tôi đến vì điều này, thưa anh.

    Tôi cần phải ở lại để điều tra.

    Vị kia cầm lấy giấy chứng nhận, vẻ mặt ngạc nhiên hết sức.

    Anh ta nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc của mình trở lại bình thường, gật đầu khẽ và quay ra nhìn Berna.

    Với cái miệng nhanh nhảu, nó không đợi anh ta hỏi thêm gì mà nói luôn:

    - Em là học trò của cụ ấy, đi theo để tìm hiểu về sự việc này ạ!

    - Ồ...

    Ra là vậy sao?

    Vị Thần Sáng nhướng mày, còn ông cụ cười khà khà khoái chí.

    Có lẽ lão thấy thích thú với cô nhóc nhỏ này rồi, con bé phản ứng nhanh hết sức.

    Ngay khi cụ ta toan nói gì đó, thì nghe tiếng gọi từ đằng xa xa:

    - Bernadette Elder!

    Là má nó gọi.

    - Ối...

    Con đến ngay đây, má!

    Như bị lật tẩy mánh khóe nho nhỏ để qua mặt người của Bộ Pháp Thuật, con bé rụt đầu lại, khó xử nhìn về phía mẹ nó.

    Sau đó, Berna cười hì hì mà ngước lên , dùng ánh mắt vô tội hướng đến vị Thần Sáng và ông cụ:

    - Ái chà...

    Không biết vì sao mà trùng hợp thế, thôi thì em cũng xin phép rời đi ngay đây.

    Con bé xoay người chạy đi, được vài bước lại quay đầu lại, nhìn qua vai, cố kết thúc vai diễn của mình sao cho tự nhiên nhất.

    - Thưa giáo sư, trò có việc bận, chút trò sẽ quay lại ạ!!!

    Băng qua một số người đang tập trung tu sửa lại các tòa nhà bị đổ vỡ, Berna thoáng thấy một góc áo màu đen khuất sau con hẻm Knockturn.

    Có lẽ chỉ là những người kiểm tra và phong tỏa Hẻm Xéo thôi, nó nghĩ vậy rồi tiếp tục chạy về phía má nó đang bước đi đằng trước.

    Khi hình bóng con bé khuất sau bức tường gạch đỏ ngăn cách giữa Hẻm Xéo và quán Cái Vạc Lủng, cụ già cười to hơn, còn vị Thần Sáng kia cũng không nhịn được mà nhếch mép.

    Anh trả lại cho lão giấy chứng nhận, cúi đầu nhẹ và rời đi, để lại cho lão quan sát tiếp khu vực bị sinh vật kì lạ đã tấn công và truy tìm dấu vết của Hải Ly Đuôi Gai.

    ________

    Quán Cái Vạc Lủng mọi khi chẳng có nhiều khách mấy nhưng hôm nay lại khác, đông không tưởng.

    Khách khứa ngồi đầy bàn, những quý ông quý bà nhao nhao lên để bàn tán về cuộc tấn công Hẻm Xéo lúc sáng.

    Người thì nói rằng là Rồng vì nhìn thấy cái thân sần sùi của nó, người thì cho rằng đó là quái thú cổ xưa vì thân hình to lớn, có người thì cho rằng đó là chủng loại mới.

    Tiệm Cái Vạc Lủng nổ ra những tiếng tranh cãi về ngoại hình của con quái thú đó.

    Bà Vianna, Berna và Lucia ngồi xuống cái bàn gần cửa sau của tiệm vì đây là cái bàn duy nhất mà khách vừa rời đi.

    Berna và má nó ngồi xuống giữ chỗ, còn Lucia đi gọi món.

    Có một mụ phù thủy đầy đặn ngồi cạnh bà Vianna đang miễn cưỡng nghe một ông già gầy tọp đang kể về chủ đề gì thì ai ai cũng biết.

    Như đã hết chịu nổi vì những câu chuyện thêm mắm dặm muối của ông ấy, bà ta bỗng nói lớn đến mức đám đông dần bớt ồn ào, nên âm thanh ấy không thể không lọt vào tai một đứa trẻ tò mò vô cùng tận như Berna được.

    - Ông già này đoán sai bét tè le!!

    Bà ta đứng phắt dậy và nói dõng dạc.

    Thấy ai cũng nhìn về phía mình thì mũi bà ta nở to như thể bà cảm thấy mình đang là trung tâm của câu chuyện.

    Bà liếc mắt nhìn về đám đông ngồi san sát nhau đang dần im lặng:

    - Để tui nói cho quý vị hay, từ đầu giờ trưa đến giờ, tui đã nghe rất nhiều lời đồn thổi về cuộc tấn công Hẻm Xéo sáng nay.

    Nhưng thề với Merlin, tui mới là người thực sự chứng kiến tất cả những gì đã xảy ra!

    Cả tiệm im lặng như tờ, chăm chú nghe bà ta nói.

    Để cho lời nói của mình thêm sức nặng, bà hạ thấp giọng, nói một cách chậm rãi:

    - Cái thứ tấn công Hẻm Xéo đó...

    Bà im lặng hai giây, lắng nghe tiếng hít sâu của ai đó, rồi bà nói ra cái tên của "nó":

    - Là Chimera.

    _Hết Chương 3_

    Chú thích:

    (*) 4,92 Feet: Tương đương 150 cm

    P/s: Hải Ly Đuôi Gai là sinh vật mà mình tạo ra để thêm thắt cho câu chuyện, là sinh vật gốc của mình và không có trong loạt truyện Harry Potter gốc.
     
    (Đn Hp) Schatzi
    Chương 4: Chimera


    Berna trợn tròn mắt, nhìn đăm đăm vào bà ta cho đến khi bà nhìn về phía nó, con bé mới lắp bắp nói tiếp:

    - Làm thế nào mà bà biết?

    Mà...

    Mà sao có thể chứ, vì lí do gì?

    Con bé nhăn mày lại, nhìn chằm chằm mụ phù thủy đó như thể bà ta lẩm cẩm quá hóa rồ.

    Phản ứng như thế dĩ nhiên là lẽ thường tình, vì trong suy nghĩ của nó qua những trang sách mà Berna từng đọc, Chimera là loại hiếm có vô cùng và cũng rất là nguy hiểm.

    Nếu có xuất hiện thì cũng chỉ ở Hy Lạp, còn ở Hẻm Xéo ư?

    Điên khùng tưng tửng hết sức!

    - Này, cháu bé!

    Không tin tưởng ta hả?

    Bà ta chống nạnh, nhìn con bé đầy cảm thông như cách bà biết trước tất cả mọi người đều nghĩ bà bị mát mát.

    Rồi bà giải thích tiếp:

    - Hầu như ở đây ai cũng biết là Chimera(*) rồi chứ hả?

    Con quái vật nguy hiểm bậc nhất chỉ xuất hiện ở Hy Lạp, không thể thuần phục và khó tiêu diệt nếu đối đầu với nó...

    Vài người gật gù vì thông tin này ai cũng biết, họ lắng nghe mụ phù thủy đó chăm chú đến mức không hề hay biết có một gã đàn ông lù đù bước vào tiệm và ngồi xuống ghế, đối diện với Berna.

    Con bé cũng chả quan tâm ông ta lắm, chỉ chăm chăm nhìn về phía người đàn bà đang đứng huơ tay miêu tả hình dáng con Chimera xuất hiện sáng nay.

    - Về ngoại hình, sinh vật ở Hẻm Xéo khác biệt hoàn toàn với Chimera ở Hy Lạp.

    Lý do vì sao tui nghĩ đó là Chimera á?

    Đơn giản thôi...

    Bà ta đập tay cái rầm xuống mặt bàn, tiếng động lớn đến mức khỏi cần quay đầu về phía quầy pha chế, Berna cũng biết ông chủ đang bực mình vì hành động này của mụ.

    Mụ ta trầm giọng:

    - Sinh vật sáng nay có năm bộ phận từ những con vật khác nhau, và chỉ có Chimera mới có đặc điểm đó!

    _______

    8 giờ sáng, ở Hẻm Xéo

    Buổi sáng, khi mặt trời đã lên cao, ánh nắng dịu nhẹ toả sáng lên hàng loạt nóc nhà ở Hẻm Xéo.

    Đó là khi mụ phù thủy vừa rời khỏi tiệm may của phu nhân Malkin sau khi mua được chiếc áo chùng đi tiệc ưng ý, đột nhiên mụ nghe thấy tiếng gào rất lớn từ đằng xa.

    Vì sự tò mò của bản năng con người (hoặc phù thủy), mụ quay ra nhìn và thấy một bóng đen to lớn lao vun vút trên bầu trời cao.

    - Merlin, cái gì thế?

    - Có chuyện gì vậy?

    Đám đông ở xung quanh cũng y chang mụ, ngước lên nhìn và xì xào hỗn loạn.

    Hầu như ai cũng không thể nhận ra đó là sinh vật gì, vì tiếng kêu của nó quá đặc biệt, nghe như tiếng của nhiều con thú bị thương nặng, thảm thiết đến ám ảnh.

    Bất chợt, nó phóng vèo xuống các tòa nhà, điều đó khiến mọi người như ong vỡ tổ, nhao nhao tìm chỗ trốn.

    Tiếng la hét sợ hãi, tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch vang lên bên tai người đàn bà đó, một số người đã nhanh chân chạy vào tiệm may ngay sau lưng mụ.

    Mụ phù thủy cũng không ngoại lệ, mụ bị doạ đến mất hồn, đôi chân run rẩy khuỵu xuống.

    Mụ ta gần như là lết vào lại tiệm của phu nhân Malkin, ngay khi đóng cửa thì mặt đất run lên bần bật, những hạt bụi li ti bám chặt lấy trần nhà qua bao năm tháng lúc này cũng không chịu được sự rung lắc mà rơi xuống lả tả.

    Trên tầng của các tòa nhà ầm ầm đổ vỡ khi bị sinh vật ấy va chạm đinh tai nhức óc đến mức mụ phải bịt tai lại, không nhận ra tiếng la ó vì kinh hồn của bà Malkin hoàn toàn bị lấn át và nhấn chìm bởi tiếng động bên ngoài.

    Mụ phù thủy ấy quỳ ngay trước cửa tiệm, cố đứng dậy ngó ra khỏi cửa kính quan sát tình hình bên ngoài.

    Khách khứa hầu như đã chạy vào khu vực gần đó để tìm chỗ trốn.

    Tuy nó bay rất nhanh và xung quanh con quái bao bọc một làn sương đen mỏng, mụ vẫn lờ mờ thấy thứ gì đó.

    Khi đôi cánh tung bay, mụ ta đã nghĩ rằng đó là một loài chim.

    Khi mụ thấy đuôi như mái chèo đầy gai và chân sau như chân chim sắc nhọn, mụ lại cho rằng mình đã bị mê sảng.

    Nhưng lúc ánh nắng đã lên cao hoàn toàn, chiếu rọi xuống thân nó, xuyên qua làn sương đen, mụ lại nhận ra mình đã không nhìn nhầm.

    Thân nó sần sùi, vảy xếp từng tầng tầng lớp lớp như một tấm áo giáp tự nhiên, làm thế nào mà không nhận ra đó là thân của một con cá sấu?

    Và rồi, sinh vật khủng khiếp đó đặt chân xuống đường, người nó vốn được bao bọc một làn sương đen bỗng trở nên rõ ràng hơn, cố tình để không cho ai có thể nhận ra nó là loài gì.

    Vậy mà chỉ một đặc điểm thôi, chỉ duy nhất đó thôi, mụ dám cá 30 đồng Galleons đó là, ánh mắt khi nó nhìn xung quanh chính là mắt sói, màu vàng kim đặc trưng và đầy rẫy hiểm nguy.

    - Cánh chim, chân chim, đuôi dẹt có gai, thân cá sấu, đầu sói...

    Mụ lẩm bẩm, rồi trợn tròn mắt, rít khe khẽ.

    - Chi...Chimera??

    Sinh vật đó bỗng dưng gào rú lên khi nó nhìn về một góc tường, hoảng loạn vỗ cánh bay đi.

    Nó bay lảo đảo, đôi cánh đầy lông vũ của nó tuy nhìn mềm mại nhưng lúc quét ngang qua các tòa nhà thì thành những vệt dài đổ vỡ.

    Ngay khi sắp va vào ngân hàng Gringotts, con quái vật tung cánh bay thẳng song song với tòa nhà và bay cao vút, rồi biến mất qua những đám mây.

    Nó đã đi, không ai biết nó đi đâu, chỉ biết rằng nó đã để lại một Hẻm Xéo hoang tàn kinh khủng.

    Chắc chắn vụ này lên trang nhất của tờ Nhật Báo Tiên Tri hôm sau.

    _______

    - Vậy mà vị Phù Thủy quyền năng Dumbledore lại không xuất hiện ở Hẻm Xéo để xem xét tình hình nhỉ?

    Bà có thấy vậy không, điều này thật là kì lạ...

    Một giọng nói vang lên bên tai Berna ngay khi mụ phù thủy kia vừa kết thúc câu chuyện.

    Con bé cũng như tất cả khách khứa trong quán đều nhìn về phía người phát ra tiếng.

    Câu hỏi đó thuộc về người đàn ông nọ, cái người mà vừa bước vào trước khi câu chuyện được kể, Berna lúc này mới nhìn rõ tướng mạo của gã.

    Mái tóc mang màu sắc của gỗ Sồi đỏ cắt ngắn sát đầu, đôi mắt chim ưng màu nâu nhìn mụ phù thủy.

    Gương mặt gã góc cạnh, có vết sẹo lờ mờ kéo dài từ gò má xuống cằm trông hơi đáng sợ.

    Giọng gã trầm trầm, hỏi câu nào gây căng thẳng câu đó, khiến người đàn bà kia khựng lại đôi chút, rồi bà trả lời gã:

    - Anh mới tới nước Anh à?

    Chắc anh bị nhầm lẫn rồi, Hẻm Xéo thuộc quyền quản lý của Bộ Pháp Thuật, nếu có chuyện gì xảy ra thì họ sẽ xuất hiện và đảm bảo cho người dân được an toàn.

    Cụ Dumbledore mặc dù rất mạnh, nhưng không nhất thiết phải xuất hiện.

    Dù sao khoảng thời gian này Hogwarts đang chuẩn bị cho một năm học mới, cụ là hiệu trưởng trường nên phải lo chuyện ở trường chứ!

    - Bà ta nói đúng rồi đó, anh bạn!

    Giọng của một gã đàn ông với vóc dáng như quỷ khổng lồ, ông ta to gấp 3 lần một người đàn ông lực lưỡng, Berna rất ấn tượng với vẻ ngoài của ông.

    Bờm tóc của ông ta đen dài, rối bù và bộ râu rậm rạp, bao phủ gần hết khuôn mặt.

    Nằm sâu dưới lớp tóc và râu đó là đôi mắt đen lánh, điểm duy nhất mà Berna nhận ra gã đó hiền như bột không giống vẻ bề ngoài chút nào.

    Ông ta ngồi ở gần quầy nước, sau khi nhấp một ngụm bia thật lớn, gã nói bằng giọng ồm ồm:

    - Tôi là Rubeus Hagrid, người giữ khoá của trường Hogwarts.

    Tôi đến Hẻm Xéo để quan sát tình hình theo lời của cụ Dumbledore...

    Mụ phù thủy gật đầu chào Hagrid, hớp một chút rượu, mụ nói tiếp:

    - Cảm ơn anh, Hagrid.

    Và tui nói tiếp nhé, vì đây là cuộc tấn công của một sinh vật huyền bí, nên ngoài Thần Sáng ra thì còn có cả những người bên Ban Kiểm soát và Điều hành Sinh vật Huyền bí nữa, cụ Dumbledore hoàn toàn có thể không có mặt mà.

    Gã đàn ông người nước ngoài khẽ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

    Đám đông dần dần túm năm tụm ba lại nói về chủ đề khác, bà Vianna lúc này mới quay sang Berna, gương mặt dịu đi đôi chút.

    - Má vừa đặt phòng ở trên tầng rồi, con yêu.

    Ăn hết đồ ăn đi và lên nghỉ ngơi, chiều còn đi xem buổi biểu diễn...

    Berna ngạc nhiên lắm, nó nhìn má nó không chớp mắt.

    Mới sáng nay thôi, mặt má nó cắt không còn giọt máu khi nghe tin tiệm nhà mình bị hư hại.

    Lúc đó nó đã tưởng má vứt cái vụ đi xem buổi diễn ảo thuật ra sau đầu và không còn tâm trí để xem cơ.

    Như thể đọc được suy nghĩ của nó, má nó cười khúc khích, vò đầu con gái cưng thật mạnh.

    - Lo cho tiệm là một chuyện, đi chơi là một chuyện khác.

    Chẳng nhẽ má lại để cho gái yêu của má bỏ lỡ buổi đi chơi hiếm hoi của hai má con mình sao?

    Với lại buổi ảo thuật của Muggle có lẽ sẽ rất đặc biệt, đây lại còn là buổi diễn cuối cùng nữa, phải nắm bắt thời cơ chứ?

    Thật ra gia đình bà Vianna đối với những sự kiện và cuộc sống của Muggle vẫn còn rất mới mẻ, chính bà cũng không nghĩ được rằng bản thân mình có cơ hội được tìm hiểu về cuộc sống của dân không có phép thuật.

    Hai tấm vé này là do một vị khách Muggle thân thiết (có cậu con trai là phù thủy trường Hogwarts) ghé đến tiệm đã tặng lại cho bà với lí do kẹt công việc không đi được, trùng hợp thay hôm đó bà đến tiệm ở Hẻm Xéo quan sát tình hình kinh doanh.

    Với cơ hội ngàn năm có một này thì sao lại không đi chứ?

    Về phía Berna, con bé la lên oai oái vì bị má vò đầu, rồi bĩu môi phụng phịu:

    - Má, hỏng hết tóc của con rồi!!

    Trong lúc Berna còn chỉnh lại tóc, một người phụ nữ trung niên ngồi ở đằng sau lưng bỗng quay ra hỏi bà Vianna:

    - Xin lỗi, chị vừa nói buổi biểu diễn sao?

    Có phải là của ngài Julius Marcetta không?

    - À...

    Ừ...

    Đúng rồi, chị cũng đi xem à?

    Người phụ nữ ấy mỉm cười hiền từ:

    - Vâng, tôi cũng đi.

    Nghe thông báo rằng đây là buổi ảo thuật cuối cùng trước khi ngài ấy bỏ nghề...

    Berna nghe đến đây thì dừng động tác chải tóc lại, ngẩng đầu lên nghe ngóng.

    Nó còn thấy gã đàn ông ngồi đối diện nó cũng chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện này.

    Người nước ngoài này cũng nhiều chuyện nhỉ?

    Nó nghĩ thế, rồi chính nó cũng tự nhận thức rằng bản thân cũng y hệt gã, không khác tí tẹo gì.

    Berna quay sang nhìn về phía bà Vianna đang ngạc nhiên.

    - Ôi, sao lại thế?

    Người phụ nữ ấy nói:

    - Chị chưa biết phải không?

    Ngài Julius bỏ nghề ảo thuật để quay về làm giáo sư bộ môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám của trường Hogwarts năm nay đấy!

    Berna quay ngoắt ra đằng sau, tròn mắt thốt lên:

    - Hả?

    Dân Muggle mà lại có thể làm giáo sư trường Hogwarts sao?

    Người ấy ngớ người, chưa hiểu câu nói của con bé lắm.

    Bà Vianna hiểu được lí do nên đã giải thích:

    - Muggle là cách gọi mà chúng tôi thường nói khi gặp người không có phép thuật, quý bà à.

    - À, tôi hiểu rồi, cảm ơn chị nhé.

    Thật ra ngài ấy là một phù thủy, cháu bé.

    Ta nghĩ cháu sẽ được gặp ngài ở trong trường thôi, có lẽ ngài Julius không nổi tiếng ở trong thế giới phù thủy nhưng mà cháu biết không, ngài ấy là nhà ảo thuật tài ba và nổi tiếng ở London lắm.

    Theo như lời kể của người phụ nữ ấy, Julius là một phù thủy đã từng tốt nghiệp ở trường Hogwarts nhưng đã lựa chọn con đường đặc biệt này.

    Ông ta dưới sân khấu rất điềm tĩnh và hoà nhã, hơn hết là rất kính nghiệp.

    Ngoài ra thì đi cùng với ông có cặp song sinh trợ lý ảo thuật, cả ba người họ đều là phù thủy.

    Lí do mà ông trở thành nhà ảo thuật vẫn là một ẩn số.

    Nghe đến đây thì Berna lại càng tò mò hơn hết, nó cá chắc là gã đàn ông nước ngoài kia cũng vậy vì con bé thoáng thấy ánh mắt ông ta sáng lên khi nghe thông tin này.

    Berna thật sự rất muốn buổi chiều này mau mau đến, quá mong ngóng rồi!

    -Hết chương 4-

    (*) Chimera: Chimera là quái vật phun lửa hung dữ trong thần thoại Hy Lạp, nổi tiếng với hình dáng lai dị hợp: đầu và thân trước sư tử, lưng mọc đầu dê, đuôi là rắn.

    Nó là con của Typhon và Echidna, bị người anh hùng Bellerophon tiêu diệt khi cưỡi ngựa Pegasus.

    Thuật ngữ này hiện đại còn chỉ sinh vật mang nhiều bộ ADN khác nhau.

    Còn vì sao Chimera trong phần này lại có ngoại hình khác lạ thì mọi người hãy theo dõi câu chuyện nha!
     
    (Đn Hp) Schatzi
    Chương 5: Fawkes


    Ngày tựu trường đang đến rất gần, hầu như toàn bộ các giáo sư đều rất bận rộn chuẩn bị cho năm học mới.

    Cụ Dumbledore cũng không ngoại lệ, trái lại còn đầu tắt mặt tối hơn những người khác.

    Ngay khi nổ ra tin tức chấn động từ Hẻm Xéo, cụ đành nhờ Hagrid đến đó để xem xét tình hình.

    Thời gian trong phòng Hiệu Trưởng đang chậm rãi trôi, nhưng Dumbledore chẳng phải người nóng vội.

    Cụ biết rằng bên Bộ Pháp Thuật sẽ có rất nhiều điều muốn nói với cụ nên đã ngồi ở bàn làm việc mà đợi.

    Giữa không gian trưng bày những món đồ kì lạ, các cuốn sách lâu đời nằm im lìm trên kệ, ngay bên cạnh là vô số bức chân dung của các hiệu trưởng đời trước đang ngủ gà ngủ gật.

    Cụ nhìn về phía Fawkes vỗ phành phạch đôi cánh của nó như đang khoe trọn vẻ đẹp, rồi Dumbledore thưởng thức một chút trà, ăn một miếng bánh, lại nhâm nhi kẹo ngọt mà cụ đã mua ở làng Hogsmeade hôm qua.

    Đột nhiên, bên tai cụ vang lên tiếng ngọn lửa xanh ở lò sưởi trong phòng.

    Thế nhưng Dumbledore chẳng có gì là bất ngờ, như thể cụ ta đã dự kiến được tương lai.

    - Chào cụ, Dumbledore.

    Một gã đàn ông cao to mang trên mình vẻ bụi bặm khẽ phủi bụi vô hình trên người.

    Mái tóc đen tuyền cắt ngắn cùng chiếc mũi khoằm, làn da hơi rám nắng.

    Đôi môi mỏng của gã hơi mím nhẹ, đôi mắt nâu một mất một còn uể oải của gã nhìn chằm chằm về phía vị hiệu trưởng đang vui vẻ ăn kẹo.

    Với vẻ ngoài già dặn ấy, có lẽ anh ta đã ngoài ba mươi tuổi.

    Gã gật đầu chào vị Hiệu Trưởng đang nhâm nhi Socola Ếch Nhái.

    - Chào anh, Bernard.

    Millicent khỏe chứ?

    - Bà ấy vẫn khỏe, cảm ơn cụ đã hỏi thăm.

    Hôm nay tôi dẫn ngài Fudge đến đây để nói chuyện với cụ, xin phép không làm phiền...

    Nói rồi, gã đi về phía góc phòng tìm chỗ đứng tạm, Dumbledore giờ mới nhìn người còn lại trong văn phòng mình đang lấy khăn mùi xoa lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.

    Đó là một người đàn ông nhỏ thó mập mạp, mái tóc bạc rối bù và mặc bộ áo chùng màu xanh lam.

    Khác với vẻ chán chường của người vừa rồi, trông ông lúc này khá hoảng loạn.

    - Hỏng bét hết rồi, lộn xộn chết mất, tôi phải làm gì đây cụ Dumbledore?

    - Bình tĩnh nào, Cornelius...

    Ngồi xuống ghế đi, anh có muốn thưởng thức chút trà để ổn hơn chứ?

    Cụ Dumbledore chẳng có vẻ gì là lo lắng.

    Cụ vẫn ngồi ở khu vực bàn làm việc, đôi mắt xanh đậm trìu mến nhìn gã Cornelius lùn tịt kia qua cặp kính nửa vầng trăng.

    Cornelius Fudge hiện nay đang là một trong những ứng cử viên được bầu lên chức Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật khi người tiền nhiệm chính thức nghỉ hưu vào năm tới, bà Milicent Bangnold.

    Tuy sắp lên chức nhưng ông ta vẫn còn rất tự ti về năng lực của mình, trùng hợp thay vụ việc xảy ra ở Hẻm Xéo lại là lão ta đảm nhiệm để củng cố và chứng tỏ mình cho các ông các bà ở Bộ, nên đó là lí do vì sao lão ở đây thay cho bà Bộ Trưởng.

    Lão Cornelius ngồi xuống ghế bành, còn gã đàn ông cao lớn kia thì chỉ đứng im , khoanh tay trước ngực và nhìn chằm chằm vào Fawkes như không quan tâm đến cuộc hội thoại đằng kia.

    Cornelius lắc đầu từ chối lời mời uống trà của cụ Dumbledore, căng thẳng nhíu mày:

    - Ah...

    Cảm ơn cụ, nhưng tôi vẫn ổn.

    Lão xoa mặt để ngăn đi tiếng thở dài, nói tiếp:

    - Nhật Báo Tiên Tri chắc chắn không thể không đưa việc này lên trang nhất của báo.

    Nếu bên ấy viết với tiêu đề: "TIN NÓNG: HẺM XÉO BỊ TẤN CÔNG VÀ SỰ BẤT TÀI CỦA BỘ PHÁP THUẬT" thì Merlin ơi, tôi chắc chắn người dân sẽ vùi cả Bộ bằng gạch đá mất...

    Cụ Dumbledore, đó thực sự là một cơn ác mộng...

    Dumbledore từ tốn hỏi.

    - Thả lỏng đi, Cornelius.

    Có người dân nào bị thương không?

    Còn thứ gì đã tấn công, các Thần Sáng đã bắt được chưa?

    - Không, rất may mắn là chưa ai bị thương, nhưng thiệt hại về tài sản thì e là kha khá đấy...

    Ngoài cuộc trò chuyện của hai người họ, gã đàn ông kia vẫn im lặng đứng ở đằng xa mà nhìn con Phượng Hoàng đang rỉa lông.

    Gã hơi cáu vì sự việc vừa rồi, cảm thấy mình thật bất tài vô dụng.

    Gã là Bernard Baldwin, Đội Trưởng Thần Sáng sắp nghỉ việc đang thực thi nhiệm vụ cuối của mình.

    Nhưng ngay lúc này gã không ngờ lại phức tạp như thế: Một sinh vật lai căng đột nhiên xuất hiện ở Hẻm Xéo theo lời một người dân tiết lộ, chẳng có dấu hiệu của bên Tử Thần Thực Tử, cũng chẳng phải thoát ra khỏi khu rừng nào cả.

    Sinh vật đó chỉ đơn giản là xuất hiện, phá hoại và trốn thoát...

    Còn Đội Thần Sáng thì sao?

    Xuất hiện ngay sau khi nó đã bay đi, đúng ba phút!

    Baldwin cố ngăn cản sự khó chịu bực dọc của mình bị lộ ra ngoài, thế nhưng câu hỏi trong đầu gã càng lúc càng lớn dần lên.

    Kể từ khi nghe tin vụ này rơi vào tầm ngắm của một gã tay mơ như Fudge, Baldwin càng không tin tưởng chuyện này sẽ kết thúc một cách rõ ràng.

    Đó là vì sao vài ngày trước Fudge chuẩn bị lên chức Bộ Trưởng, gã đã nhanh tay viết đơn xin nghỉ việc với lí do duy nhất, đó là không muốn dưới trướng của tên bù nhìn này.

    - Cụ biết người dân nhìn rõ được con thú đó là gì không, cụ Dumbledore?

    Là Chimera, sinh vật với cấp độ nguy hiểm cao đấy, Merlin ơi!

    Rốt cuộc thì tên nào đã cố ý thả cho nó náo loạn vậy chứ?

    Cái giọng hốt hoảng oanh tạc của tên ngốc Fudge đập vào tai Baldwin, khiến gã ta khó chịu tợn.

    Một bên mắt nâu của gã nheo lại và lườm Fudge từ đằng sau.

    Cụ Dumbledore như giả vờ không nhìn thấy, chỉ ôn tồn hỏi:

    - Có chứng cứ nào cho thấy đó là Chimera không, Cornelius?

    Ngay khi được hỏi câu hỏi đó, Fudge quay ngoắt lại, nhìn về phía người đứng đằng sau với ánh mắt ra lệnh.

    Baldwin hừ lạnh, bước về phía trước và lôi ra từ trong túi áo những mảnh nhỏ rơi từ người con vật kia.

    - Lông vũ của cánh chim, lông của sói và gai độc, tôi chỉ thu thập được như thế.

    Ngoài ra tôi có ghi chép thêm lời khai của người dân, một người phụ nữ đầy đặn cứ khăng khăng đó là một con Chimera.

    Nhưng thật kì lạ là con Chimera này hoàn toàn khác với những con cùng chủng loại ở Hy Lạp...

    Căn phòng tĩnh lặng đến đáng sợ.

    Cụ Dumbledore lấy kính lúp, cúi người thật sát để soi và tìm một chút manh mối nào đó.

    Đột nhiên, bên phía Fudge nhận được thông báo mới về vụ việc, là một tin xấu: có vài Muggle đã thấy vật thể lạ lướt nhanh trên bầu trời trong xanh đầy nắng.

    Lão biết lão cần phải đi giải quyết ngay bây giờ.

    - Xin lỗi cụ Dumbledore, có lẽ phải đến lúc rảnh tôi mới có thể quay lại xin cụ một chút lời khuyên.

    Còn bây giờ tôi phải xử lý một chút chuyện...

    - Ồ, anh cứ đi đi, Cornelius.

    Có lẽ tôi phải nghiên cứu thêm về những thứ này nữa.

    Fudge lau mồ hôi, rồi gật đầu chào Dumbledore.

    Sau đó lão nhìn về phía Baldwin, nhưng gã không thèm để ý, chỉ nói:

    - Ngài cứ đi trước, có một số điều tôi cần hỏi ý kiến của cụ Dumbledore đã.

    Khi tiếng ngọn lửa xanh bùng lên rồi tắt lịm, cụ Dumbledore lúc này mới ngẩng đầu lên.

    Cụ nhìn Baldwin một cách tò mò, mỉm cười hiền hậu.

    Cụ rời khỏi bàn làm việc, đưa tay ra hiệu cho gã ngồi xuống ghế nhưng gã lắc đầu:

    - Anh muốn hỏi tôi về điều gì, Bernard?

    - Có điều tôi muốn hỏi, thưa cụ.

    Cụ nghĩ sao về vụ việc này?

    Dumbledore nhìn về phía bàn làm việc, nơi những chiếc lông và vài mảnh gai nhọn nằm trên đó.

    Giọng cụ chậm rãi nói:

    - Tôi nghĩ không phải tự nhiên mà sự việc này xảy ra trước khoảng thời gian học sinh quay trở lại Hogwarts, Bernard.

    Còn anh, anh nghĩ sao?

    - Có người cố ý sắp đặt chuyện này để đạt được mục đích của bản thân.

    Nhưng đó là gì thì tôi không rõ nữa, gây nhiễu loạn?

    Không, chả để làm gì.

    Đánh lạc hướng?

    Cũng không, ở ngân hàng Gringotts không bị cướp.

    Vậy kế hoạch của chúng là gì?

    Gã đứng tựa lên thành ghế bành, một thoáng cau mày hiện rõ trên gương mặt gã:

    - Thật khó chịu, đây là một câu hỏi chưa có câu trả lời rõ ràng...

    Baldwin định nói gì đó nhưng chợt ngừng lại như nhận ra điều gì, đôi mắt nâu nhìn về phía chim Phượng Hoàng:

    - Thời gian có hạn và tôi thật sự muốn nói thêm điều mà bản thân đang thắc mắc.

    Mà có lẽ tôi sẽ nói sau khi người đó lộ diện, cụ à.

    Cụ Dumbledore nhướng mày, tay vuốt râu tỏ vẻ nghi ngờ nhìn Baldwin giơ tay lên, chỉ đũa phép về phía khoảng trống cạnh Fawkes:

    - Xin lỗi, nhưng chúng tôi sẽ rất khó mà thoải mái nếu có người dùng bùa Ảo Ảnh ở đây.

    Nếu không, tôi bắt buộc phải dùng bùa chú để khiến ngài xuất hiện đấy.

    Ngay khi cụ Dumbledore liếc mắt nhìn về phía Fawkes đang kêu lên một tiếng thật dài, khung cảnh dần nhoè đi, hiện ra một ông cụ đầu tóc bạc phơ.

    Baldwin nhận ra ngay đó là ông lão đứng cạnh cô bé có mái tóc vàng pha cam ở khu vực phong tỏa, ngay lập tức gã thu hồi lại đũa phép mà gật đầu chào:

    - Chào ngài, Scamander.

    Tôi không nghĩ rằng ngài là người thích nghe lén đấy.

    - Chào anh, Baldwin.

    Còn tôi thì không nghĩ rằng anh lại nhận ra sự bất thường trong văn phòng luôn đầy biến động này đấy.

    Tôi có lời khen cho anh, chàng trai trẻ.

    - Cảm ơn ngài.

    Trong lúc nói, Baldwin vẫn không rời mắt khỏi người đứng trước mặt mình.

    Newt Scamander, ông ta là một trong những chuyên gia sáng giá trong lĩnh vực Sinh vật pháp thuật học, các tác phẩm của ông được ứng dụng trong chương trình học của Hogwarts và cộng đồng pháp thuật, hiện tại đang xuất hiện ở văn phòng Hiệu Trưởng.

    Baldwin có nhắm mắt cũng biết được ông ta đến đây vì điều gì, gã không vòng vo nữa mà vào thẳng vấn đề:

    - Cụ Dumbledore, ngài Scamander, chúng ta nói chuyện tiếp nhé?

    Tôi không nghĩ Chimera Hẻm Xéo là sinh vật của tự nhiên.

    Hai ông cụ trước mặt gã gật đầu nhẹ tỏ vẻ đồng tình, Scamander lôi cuốn ghi chép của mình ra, lật một lúc và đưa ra cho cả ba cùng thấy.

    - Gai này là của Hải Ly Đuôi Gai, những đứa trẻ to xác ấy có loại gai độc nhất vô nhị nên tôi chắc chắn là: sinh vật này là tác phẩm trong kế hoạch của một kẻ nào đó.

    Rồi ông thở dài, nói một cách xót xa:

    - Merlin ơi, tội nghiệp đứa bé quá...

    Baldwin khẽ liếc mắt nhìn ông lão, rồi tiếp tục:

    - Và theo lời khai của người dân, nó đã bay đi trong trạng thái hoảng sợ.

    Như thế nghĩa là có khả năng kẻ tạo ra nó đã ở đó từ trước để quan sát.

    Có lời khai nói rằng nó đã nhìn về phía góc tường nào đó rồi tru lên và chạy trốn.

    - Anh có thấy ai khả nghi không, Bernard?

    Cụ Dumbledore hỏi và chỉ nhận được cái lắc đầu của Baldwin.

    Vụ việc dần dần lại rơi vào bế tắc.

    Ngay khi căn phòng dần trở nên im lặng, đột nhiên có tiếng ré lên đầy sợ hãi và tiếng vỗ cánh phành phạch khiến cả ba người họ quay đầu lại: Fawkes đang đậu trên bàn, nơi có những mảnh vụn trên người con quái vật kia.

    Nó đang rơi những giọt nước mắt quý giá để thương xót cho loài vật lai căng đáng thương này, thế nhưng một tiếng cạch nhỏ làm cụ Dumbledore chú ý.

    Cụ bước đến bàn thật nhanh, cố gắng làm dịu đi cơn hoảng loạn ấy, chắc nó đã giật mình về điều gì đó.

    - Fawkes, bình tĩnh nào, bình tĩnh...

    - Thầy à, nhìn xem ta có gì này...

    Thật kì lạ...

    Tiếng Scamander vang lên bên tai cụ, Dumbledore nhìn sang và thấy trên tay học trò cũ của mình có một hạt gì đó lấp lánh và cứng cáp, trông như một viên ngọc trai.

    - Là giọt nước mắt Phượng Hoàng thể rắn?

    Newt Scamander chộp lấy cái kính lúc cụ Dumbledore vẫn để trên bàn, chăm chú nhìn vào viên nước mắt ấy rồi thốt lên ngạc nhiên:

    - Đúng là nó rồi, không thể nào!

    Chưa bao giờ xảy ra trường hợp này, hiếm nhất cũng không!

    Một người quanh năm điềm tĩnh như vị hiệu trưởng Hogwarts ấy cũng hiện lên vẻ kinh ngạc âm thầm trong đôi mắt già nua.

    Trước ánh nhìn nghi hoặc xen lẫn khó hiểu nhẹ của Baldwin, cụ tự hỏi thay cho lời của Scamander:

    - Rốt cuộc thì năm học này thế giới Phù Thủy chúng ta sẽ loạn đến mức nào đây?

    _Hết chương 5_

    P/s: Mình đã comeback lại rồi ạ, sorry các độc giả vì ăn Tết hơi sâu ạ >
     
    Back
    Top Dưới