Ở Hẻm Xéo lúc này đã không còn nhiều phù thủy nữa, họ đã rời khỏi nơi này từ lâu.
Hiện tại chỉ còn một số người trông khá nghiêm túc và luôn đi tuần tra xung quanh, đồng thời trấn an vài vị khách cố chấp ở lại để hóng chuyện.
Và thật ra không quá khó để Bernadette Elder nhận ra rằng những người đó có lẽ là Thần Sáng của Bộ Pháp Thuật đang phong tỏa Hẻm Xéo.
Nhưng lúc này, con bé chỉ tập trung về phía một cụ già xa lạ.
Nó thấy lão với mái tóc bạc phơ được buộc lại và chòm râu cùng màu, áo khoác dạ màu nâu đất với rất nhiều túi, trên cổ là chiếc khăn len sọc vàng đen cũ kĩ, vài chỗ còn sờn rách.
Cụ ta mang theo một chiếc gậy đi bộ, có lẽ là vì đi lại khá khó khăn.
Qua phong cách ăn mặc kia, Berna đoán rằng có thể cụ là một nhà nghiên cứu về chuyên môn nào đó.
Và rồi nó thấy từ trong túi áo, có một thứ gì đó trồi lên, màu xanh lục.
Berna đã tưởng rằng cụ già này mang theo mầm cây bên mình, nhưng chẳng phải.
Sinh vật này có cơ thể mảnh khảnh, màu xanh lá cây, ngón tay dài nhọn.
Trông nó thật hiền lành và vô hại, Berna nghĩ thế.
Giờ đây nó mới biết, người trước mặt chắc hẳn là một nhà sinh vật học lão luyện.
- Mi dậy rồi sao, Pickett?
Đôi mắt xanh lơ của cụ già nọ không nhìn con bé, chỉ chăm chăm vào tòa nhà cao kều trắng muốt trước mắt.
Bàn tay đầy vết xước sẹo mờ mờ mà lão luôn để lộ thay vì đeo bao tay, đặt tay lên túi áo để Pickett leo lên, từ đó mà trèo lên vai lão.
Lão thì thầm, có lẽ là nói với bản thân lão ta, hoặc là với cả cô bé nhỏ đứng đằng trước mình vài gang tay:
- Chẳng lẽ là thứ đó?
Hừm...Sao ta lại không được nghe báo cáo về chúng xuất hiện ở London trước đây?
- Hả, cụ nói gì vậy?
Giọng nói đầy thắc mắc vang lên đến từ cô bé nhỏ, khiến ông không thể không nhìn xuống.
Berna lúc này không còn quan tâm đến người que dạng gỗ mảnh khảnh nhỏ bé đứng trên vai lão ta nữa mà trố mắt nhìn cụ già với chòm râu bạc phơ.
- "thứ đó"?
Có phải là sinh vật huyền bí cấp cao không ạ?
Con bé chỉ về phía những bức tường bị đổ vỡ, chỉ ra điểm mấu chốt:
- Những loài thú nhỏ bé không thể nào có sức công phá như vậy, phải không cụ?
Không dừng lại ở đó, ngón tay Berna lướt theo vết đổ vỡ ở trên những tòa nhà cao cấp, dần dần nhắm vào hướng tòa nhà Gringotts.
- Dựa theo đường bay, cháu đoán "nó" đã thoát ra từ ngân hàng.
Theo cháu nhớ là, sinh vật duy nhất nằm sâu dưới lòng đất trong những khu vực cất giữ tài sản phù thủy, chỉ có thể là Rồng!
Cụ già bật cười, không nhịn được mà xoa đầu nó.
- Khà khà...
Khá lắm nhóc con.
Tương lai sau này nhóc sẽ là một Thần Sáng giỏi đó!
Mới bé tuổi mà đã suy luận giỏi ghê.
Lão khiến cho con bé nở mày nở mặt vì được khen, rồi lão nói như tạt gáo nước lạnh vào mặt nó:
- Thế nhưng ta lấy làm tiếc, rằng cháu đã sai bét rồi.
Này, đừng nhìn ta như thể ta là kẻ phá đám niềm vui của kẻ khác, cô bé.
Cụ già cười hiền hậu, chẳng màng để ý đến ánh nhìn "đùa nhau à" của Berna.
Ông ta bỏ tay ra khỏi mái tóc nó, lôi găng tay da Rồng màu đen tuyền ra khỏi túi áo, đeo vào.
- Nếu muốn biết vì sao thì đừng động đậy, bé con.
Nó sẽ khiến cháu trúng độc đấy...
Câu nói của cụ khiến con bé không lường trước được, nó giật mình, đứng im thin thít để lão cúi xuống nhặt một thứ gì đó lên và xem xét.
Nhìn thấy nó, lão nheo mắt lại, chắc là cố gắng soi ra được chút ít manh mối có lợi cho lão.
- Chà...
Quả là một phát hiện không thể ngờ được nhỉ?
- Là gì vậy cụ?
Berna không còn đứng im như tượng nữa, nó nhìn chằm chằm vào cái gai nhọn to bằng một gang tay người lớn trên tay cụ già.
Lão có vẻ là một người khá thân thiện, con bé nghĩ thế vì lão kiên nhẫn giải thích cho nó hiểu trong khi cả hai đối với nhau vẫn là người lạ:
- Là gai độc của Hải Ly Đuôi Gai.
Đôi tay lão nhanh chóng lôi ra một cuốn sổ tay với bên ngoài là bìa dày, lật giở một lúc, rồi đưa cho con bé xem.
Trong cuốn sổ chi chít những ghi chép, nhiều đến mức làm Berna hoa hết cả mắt.
Nhưng khi thấy trong đó có hình vẽ một con Hải Ly lông xù với chiếc răng to lồ lộ và cái đuôi như mái chèo đầy gai nhọn, con bé mới biết đây là ghi chép chi tiết về sinh vật vừa đáng yêu, lại vừa nguy hiểm này.
Tên sinh vật: Hải Ly Đuôi Gai
Ngoại hình: Chiều cao hơn hẳn những con hải ly bình thường khác, 4,92 Feet (*).
Lông khá dày màu nâu sẫm, lông kháng nước để ngụy trang trong nước buổi tối hoặc những chỗ khuất.
Răng cửa dài và to, cứng như kim cương, nó có thể gặm đứt mọi thứ.
Cân nặng: chưa biết.
Nơi xuất hiện: kích thước khổng lồ, các đứa trẻ to xác ấy không thể sống ở những con suối nhỏ.
Chúng chủ yếu sống ở vùng đất ngập nước nguyên sinh, nơi có những hồ nước sâu và hệ thống sông ngòi chằng chịt hoặc ở khu vực có ma thuật bảo vệ.
Qua các báo cáo phát hiện gần đây, chúng cư ngụ tại các vùng hồ xung quanh Học viện Pháp thuật Castelobruxo (Amazon, Brazil), nơi những sinh vật to lớn như chúng dễ ẩn mình hơn.
Tập tính: Thay vì những con đập nhỏ, chúng xây dựng những loại cây to, đủ sức làm thay đổi cả dòng chảy của một con sông lớn.
Chiếc gai cứng trên đuôi chúng có thể được dùng để găm vào gỗ hoặc đất đá, giúp nó cố định những thân cây khổng lồ khi xây đập trong dòng nước xiết.
Điểm đặc biệt: Ở kích thước 4,92 Feet, nó có thể là mục tiêu của các sinh vật mạnh mẽ khác, thậm chí là những gã săn thú.
Cái đuôi gai đóng vai trò như một chiếc chùy gai, một cú quất có thể làm nứt gãy xương của đối phương.
Nếu để chúng nổi điên lên thì thề với Merlin, tôi không đảm bảo được bạn có an toàn không dưới cái đuôi dẹt như mái chèo và đầy gai của nó.
Lưu ý: Gai độc đó khi tấn công hoặc tự vệ, chỉ cần một vết xước thôi thì chất độc sẽ ngấm vào khiến đối phương tê liệt, giúp nó có thời gian rút lui xuống nước hoặc kết liễu con mồi.
Độc đó tuy không chết người nhưng nằm trong Bệnh viện Thánh St Mugo chắc cũng rất lâu.
....
- Rồng cũng rất nhiều chủng loại, một trong số chúng cũng có gai như thế này, hoặc thậm chí là to hơn.
Nhưng cái lạ thường là đầu gai của sinh vật này có màu tím hoa cà, tuy chứa chất độc nhưng không đến mức đi gặp tổ tiên đâu.
Đó là điểm khác biệt, cô bé.
Lướt mắt thật nhanh qua những thông tin ghi trên sổ trong khi cụ già giải thích cách nhận biết bên tai, Berna nhìn lại về phía chiếc gai nhọn hoắt.
Con bé gập cuốn sổ lại, tò mò định chạm thử bằng một ngón tay vào thứ đó.
Cụ già ngạc nhiên hết sức, vội đưa nó ra khỏi tầm với của con bé.
- Chà, ta biết là cháu rất muốn được biết thêm, nhưng đừng chạm vào nó nhé.
Lão dùng tay còn lại của mình xoa đầu Berna một lần nữa, cười hiền từ.
- Nếu cháu là một Gryffindor, có lẽ ta không ngạc nhiên lắm vì hành động này đâu, cô bé ạ.
- Cụ biết về Gryffindor sao?
Berna rụt tay lại, khi nghe nói đến ngôi nhà yêu thích của nó, nó cảm thấy khá hào hứng.
Nhưng con bé chưa kịp nói thêm gì, có một vị Thần Sáng xuất hiện, ngăn lại cuộc trò chuyện của họ.
- Xin lỗi, xin lỗi...
Mong quý ngài và quý cô có thể rời Hẻm Xéo và ở tạm quán Cái Vạc Lủng được chứ, hoặc ít nhất là đến Tiệm kem Florean Fortescue.
Nơi này hiện tại đang được phong tỏa vì cuộc tấn công không rõ nguyên nhân, xin các ngài rời đi cho.
Cụ già kia như chợt nhớ ra điều gì, đưa cho vị Thần Sáng kia một thứ, trông như giấy chứng nhận của nhà sinh vật huyền bí học.
Cụ nói:
- Tôi đến vì điều này, thưa anh.
Tôi cần phải ở lại để điều tra.
Vị kia cầm lấy giấy chứng nhận, vẻ mặt ngạc nhiên hết sức.
Anh ta nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc của mình trở lại bình thường, gật đầu khẽ và quay ra nhìn Berna.
Với cái miệng nhanh nhảu, nó không đợi anh ta hỏi thêm gì mà nói luôn:
- Em là học trò của cụ ấy, đi theo để tìm hiểu về sự việc này ạ!
- Ồ...
Ra là vậy sao?
Vị Thần Sáng nhướng mày, còn ông cụ cười khà khà khoái chí.
Có lẽ lão thấy thích thú với cô nhóc nhỏ này rồi, con bé phản ứng nhanh hết sức.
Ngay khi cụ ta toan nói gì đó, thì nghe tiếng gọi từ đằng xa xa:
- Bernadette Elder!
Là má nó gọi.
- Ối...
Con đến ngay đây, má!
Như bị lật tẩy mánh khóe nho nhỏ để qua mặt người của Bộ Pháp Thuật, con bé rụt đầu lại, khó xử nhìn về phía mẹ nó.
Sau đó, Berna cười hì hì mà ngước lên , dùng ánh mắt vô tội hướng đến vị Thần Sáng và ông cụ:
- Ái chà...
Không biết vì sao mà trùng hợp thế, thôi thì em cũng xin phép rời đi ngay đây.
Con bé xoay người chạy đi, được vài bước lại quay đầu lại, nhìn qua vai, cố kết thúc vai diễn của mình sao cho tự nhiên nhất.
- Thưa giáo sư, trò có việc bận, chút trò sẽ quay lại ạ!!!
Băng qua một số người đang tập trung tu sửa lại các tòa nhà bị đổ vỡ, Berna thoáng thấy một góc áo màu đen khuất sau con hẻm Knockturn.
Có lẽ chỉ là những người kiểm tra và phong tỏa Hẻm Xéo thôi, nó nghĩ vậy rồi tiếp tục chạy về phía má nó đang bước đi đằng trước.
Khi hình bóng con bé khuất sau bức tường gạch đỏ ngăn cách giữa Hẻm Xéo và quán Cái Vạc Lủng, cụ già cười to hơn, còn vị Thần Sáng kia cũng không nhịn được mà nhếch mép.
Anh trả lại cho lão giấy chứng nhận, cúi đầu nhẹ và rời đi, để lại cho lão quan sát tiếp khu vực bị sinh vật kì lạ đã tấn công và truy tìm dấu vết của Hải Ly Đuôi Gai.
________
Quán Cái Vạc Lủng mọi khi chẳng có nhiều khách mấy nhưng hôm nay lại khác, đông không tưởng.
Khách khứa ngồi đầy bàn, những quý ông quý bà nhao nhao lên để bàn tán về cuộc tấn công Hẻm Xéo lúc sáng.
Người thì nói rằng là Rồng vì nhìn thấy cái thân sần sùi của nó, người thì cho rằng đó là quái thú cổ xưa vì thân hình to lớn, có người thì cho rằng đó là chủng loại mới.
Tiệm Cái Vạc Lủng nổ ra những tiếng tranh cãi về ngoại hình của con quái thú đó.
Bà Vianna, Berna và Lucia ngồi xuống cái bàn gần cửa sau của tiệm vì đây là cái bàn duy nhất mà khách vừa rời đi.
Berna và má nó ngồi xuống giữ chỗ, còn Lucia đi gọi món.
Có một mụ phù thủy đầy đặn ngồi cạnh bà Vianna đang miễn cưỡng nghe một ông già gầy tọp đang kể về chủ đề gì thì ai ai cũng biết.
Như đã hết chịu nổi vì những câu chuyện thêm mắm dặm muối của ông ấy, bà ta bỗng nói lớn đến mức đám đông dần bớt ồn ào, nên âm thanh ấy không thể không lọt vào tai một đứa trẻ tò mò vô cùng tận như Berna được.
- Ông già này đoán sai bét tè le!!
Bà ta đứng phắt dậy và nói dõng dạc.
Thấy ai cũng nhìn về phía mình thì mũi bà ta nở to như thể bà cảm thấy mình đang là trung tâm của câu chuyện.
Bà liếc mắt nhìn về đám đông ngồi san sát nhau đang dần im lặng:
- Để tui nói cho quý vị hay, từ đầu giờ trưa đến giờ, tui đã nghe rất nhiều lời đồn thổi về cuộc tấn công Hẻm Xéo sáng nay.
Nhưng thề với Merlin, tui mới là người thực sự chứng kiến tất cả những gì đã xảy ra!
Cả tiệm im lặng như tờ, chăm chú nghe bà ta nói.
Để cho lời nói của mình thêm sức nặng, bà hạ thấp giọng, nói một cách chậm rãi:
- Cái thứ tấn công Hẻm Xéo đó...
Bà im lặng hai giây, lắng nghe tiếng hít sâu của ai đó, rồi bà nói ra cái tên của "nó":
- Là Chimera.
_Hết Chương 3_
Chú thích:
(*) 4,92 Feet: Tương đương 150 cm
P/s: Hải Ly Đuôi Gai là sinh vật mà mình tạo ra để thêm thắt cho câu chuyện, là sinh vật gốc của mình và không có trong loạt truyện Harry Potter gốc.