Khác [ ĐN Conan & Sherlock Holmes ] Thám Tử Tư Của Holmes

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
204580871-256-k308815.jpg

[ Đn Conan & Sherlock Holmes ] Thám Tử Tư Của Holmes
Tác giả: Seven_Fenikkusu
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hôm ấy, huyết đỏ khắp nơi, Edogawa Conan hay gọi là Kudo Shinichi đã chứng kiến, từng người từng người ngã xuống.

Cha mẹ, bác Agasa, Ran, Heji, bác Mori,... mọi người đều vì cậu mà ngã xuống.

Gin lãnh khốc cười một nụ cười đáng sợ :

- Ha... ngươi nhìn đi, hãy nhìn cho đã mắt vào.

Vì đây sẽ là lần cuối cùng ngươi nhìn thấy, Kudo Shinichi. _

Conan tuyệt vọng, cậu thật sự tuyệt vọng.

Chấp nhận cái viên đạn găm vào da thịt nhưng không.

- Nhóc thám tử! _ Tiếng hét đầy lo lắng của ...

Kid?

Sao hắn lại lo cho cậu?

Một lần nữa, máu đỏ lại dính trên gương mặt cậu.

Lại một người nữa ra đi...

Ánh sáng chiếu rọi vào không gian hắc huyết sắc.

Edogawa Conan một lần nữa, sống lại.

Tác giả : Seven Fenikkusu, Puken Sillver.



đn​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Đn Conan & Sherlock Holmes ] Thám Tử Tư Của Holmes
Chương 1 : Ở cùng nhà với Holmes


# Tui lấy nội dung Sherlock Holmes từ một tác phẩm khác và sẽ kết hợp một số phần khác nên nếu không giống nguyên tác hay gì gì đó thì đừng hỏi tui.

# Đọc văn án trước khi xem truyện nha!

* - ... _ đối thoại

" ...

"_ suy nghĩ

" ...

" âm thanh.

______________________________

Nhấp nháy ánh đèn đường mờ ảo, tôi có một cảm giác quen thuộc lạ thường.

Dường như ánh đèn này tôi đã từng nhìn qua.

Định thần nhanh chóng, tôi lại nhớ về cảnh tượng như cơn ác mộng kinh hoàng kia.

Cha, mẹ, bác tiến sĩ, Ran, Hattori, bác Mori,...

Không thể nào!

Đó chỉ là một cơn ác mộng tồi tệ!

" Đúng vậy, đó chỉ là một cơn ác mộng không có thật.

" _ Tôi tự an ủi bản thân bằng cách thôi miên chính mình.

Nhưng nó chỉ làm tôi đau đớn thêm thôi.

Nhìn ánh đèn mập mờ xung quanh, sương mù mờ ảo nhàn nhạt khắp nơi.

Trí nhớ lại kích hoạt một cách đầy phức tạp, tôi như bừng tỉnh.

Đây chẳng phải là đường Baker sao?

Không lẽ cậu lại lần nữa sát nhập vào trò chơi của cha?

Bỗng nhiên trên đầu truyền đến một cảm giác ấm áp.

Tiếng nói của một phụ nữ trung niên vang lên :

- Cháu bé, trời tối rất nguy hiểm, sao cháu lại ở đây ngoài này? _

Tôi quay lại, bất ngờ nhìn người phụ nữ, người này không giống như trong game mà có phần chân thật hơn gấp bội.

Và có lẽ họ đang nói tiếng Nhật, có thể giống như game lúc trước.

Tất cả thứ tiếng đều được dịch lại bằng tiếng Nhật, thật kì quái!

- Bà là ai vậy ạ? _ Conan nghiền ngẫm vài giây liền giở giọng trẻ con hỏi.

- Bà là một chủ trọ bên kia cháu ạ.

Sao cháu lại ở đây một mình? _ Bà chỉ tay về phía nhà trọ bên đường và hỏi

- ...

Dạ thưa bà, cháu bị lạc đường ạ. _ Tôi tỏ vẻ khúm núm sợ sệt nhưng thật ra là đang quan sát.

Tôi hiện đang mặc một bộ đồ của một quý tử nhà giàu nên có thể giả làm một đứa trẻ lạc đường để xem xét tình hình hiện tại.

- Ôi Chúa ơi, tại sao một đứa trẻ đáng yêu như con lại vào hoàn cảnh như thế này?

Thật tội nghiệp. _ Bà ấy đau lòng xoa xoa đầu tôi.

Nhân cơ hội, tôi giả vờ đáng thương, đôi mắt lấp lánh ánh nước kéo vạt áo của bà ấy, nói :

- Bà ơi, có thể cho cháu ở nhờ đến khi người thân đến tìm được không ạ? _

- Hừm...

Được chứ, nếu cháu ngại, vì ở nhà trọ của bác có một vị thám tử và một bác sĩ nên ... _ Bà ấy khó xử.

- Không sao đâu ạ, có nơi để ở là tốt lắm rồi, cháu không dám đòi hỏi gì thêm. _ Tôi mỉm cười đáng yêu, đánh mạnh lên tấm lòng của một người phụ nữ đơn côi.

Bà chủ trọ vui vẻ cho tôi vào nhà.

Nhưng điều Conan vui là có thần tượng của mình nhưng lại thấy kì quái là sao có thể xuất hiện ở nơi này.

Vào nhà trọ, cảnh vật xung quanh ấm cúng có chút thực tế.

Bà chủ trọ cho tôi ở trong một khu phòng nhỏ, nó nằm ở giữa phòng của hai người đàn ông kia.

Điều này khiến tôi hồi hộp một cách kì lạ.

Vào phòng, tôi bước đến chiếc gương đặt trên bàn và trợn mắt.

Gương mặt không phải của tôi, đó là một người có nét phương Tây nhưng nét phương Đông hiện ra một cách rõ rệt.

Thì ra, đây là lý do bà chủ trọ ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi.

Vì dung mạo này thật sự quá phi phàm làm tôi có chút đỡ không nổi.

Tắm rửa xong, tôi mặt một chiếc áo sơ mi hơi to che hết cả bàn tay và nó dài gần như tới đầu gối của tôi.

Nhưng nó mặc được, tôi mặc thêm một chiếc quần ngang đùi.

Đến giờ ăn tối, tôi đi xuống lầu, thì phòng kế bên mở cửa.

Một người đàn ông tuấn tú có vẻ trưởng thành, tóc tai có chút rối loạn đi xuống.

Có vẻ anh ta vừa mới ngủ dậy, có chút mơ màng.

Anh ta nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên hỏi :

- Này cậu nhóc, ăn mặc như thế không sợ cảm lạnh à? _

Conan căng cứng người nhìn anh ta.

Anh ta khác với những bức tranh ảnh đã miêu tả.

Vẻ bề ngoài rất tốt, anh tuấn và thành thục.

Sau vài chục giây bình tĩnh, cậu nhanh nhẹn mỉm cười như trẻ thơ :

- Không sao ạ.

Cháu chỉ là ở vài ngày nên không có đồ mặc nên lấy một bộ đồ của con bà chủ. _

- Ồ, vậy cậu nhóc nên khoác thêm một chiếc áo khoác vào để không khéo bị cảm lạnh đấy. _ Sherlock Holmes gãi gãi mái tóc rối loạn của mình.

Đi ngang qua tôi xoa đầu vài cái liền đi xuống ăn tối.

Tôi đi xuống lầu và vào phòng ăn, đối diện với ánh mắt lấp lánh cỉa bà chủ trọ cùng ánh mặt kinh ngạc của Watson có chút mất tự nhiên.

- Ôi, thật đáng yêu làm sao...

Bé con, lại đây ngồi với bác. _ Bà chủ trọ mỉm cười hiền hậu

- Đây là cháu của bà sao?

Thật không giống... _ Watson

- Ồ không, đây là một cậu quý tử lạc đường cho xin qua đêm vài ngày ở đây thôi thưa bác sĩ.

Cậu bé rất đáng thương nên tôi cho cậu bé ở căn phòng nhỏ kia. _ Bà chủ trọ nói

- Vậy ư?

Thế cậu bé tên gì vậy? _ Watson hỏi

- À, tôi quên hỏi... _ Bà chủ trọ

- A, cháu tên là Edogawa Conan. _ Tôi mỉm cười trẻ con nói.

- Edo...gawa Conan, Edogawa Conan?

Con lai người phương Đông sao...

Thú vị đó. _ Sherlock Holmes nhếch mày hứng thú.

- Vâng ạ. _ Tôi cong cong đuôi mắt nhưng trong thâm tâm tôi đang suy nghĩ rất nhiều.

Mọi chuyện sao lại như thế này?

Chuyện này là sao?

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?

Sao tôi lại ở đây?
 
[ Đn Conan & Sherlock Holmes ] Thám Tử Tư Của Holmes
Chương 2 : [ Vụ Án Dấu Bộ Tứ ] Trình bày sự việc


Rốt cuộc là vì sao?

Không thể nào mà một người sắp chết như tôi lại đi đến nơi này được.

Rõ ràng, trong lúc đó tôi sắp chết nhưng Kaito Kid đã tới cứu.

Vậy thì vì sao tôi lại ở đây?

Chẳng lẽ xuyên qua không thời gian?

Sherlock Holmes là một nhân vật hư cấu mà.

Thật kì lạ!

Chậm rãi ăn xong món ăn, tôi đi về phòng và nằm trên giường nghỉ ngơi.

Những vui vẻ, phấn khích khi gặp được thần tượng giờ đây là một nỗi bất an thầm lặng đối với Edogawa Conan.

Tiếng nói chuyện rầm rì làm tôi thức giấc, phòng bên cạnh truyền đến âm thanh của con người.

- Có một người phụ nữ trẻ muốn gặp ngài, ngài Holmes. _ Bà Hudson ( bà chủ trọ ) nói rồi đưa cho anh một danh thiếp.

- Cô Mary Morstan. _ Anh đọc bức thư, - Hừm...

Tôi không biết gì về cái tên này.

Bà có thể gọi cô ấy vào đây hộ tôi không, bà Hudson?

Đừng đi, bác sĩ, tôi sẽ rất vui lòng khi anh ở lại đây với tôi. _

Bước từng không có cách âm nên tôi có thể nghe rõ giọng nói từng người.

Nhưng có vẻ, đây là tập 1...

Vụ Án Dấu Bộ Tứ...

Conan vẻ mặt buồn rầu bỗng sáng lên một vẻ hưng phấn.

Cô Morstan bước vào phòng với những bước chân cứng cỏi.

Đó là một người phụ nữ có mái tóc vàng hoe, dáng người nhỏ nhắn, trang phục gọn gàng và thanh nhã.

Cô có gương mặt mềm mại, trong sáng khiến cho bác sĩ Watson ngẩn người.

Sherlock Holmes mời cô ngồi vào chiếc ghế.

Đôi môi cô run run, tay cũng rung lên.

Mỗi cử chỉ đều cho thấy cô đang hết sức xúc động, bối rối và lo âu.

- Tôi tới tìm ngài, thưa ngài Holmes. _ Cô nói, - Là bởi ông đã từng giúp đỡ bà chủ của tôi - bà Cecil Forrester, giải quyết một vụ rắc rối.

Bà ấy rất cảm kích về lòng nhiệt tình cũng như tài năng của ngài. _

- Bà Cecil Forrester. _ Anh lặp lại với vẻ mặt đăm chiêu, - Tôi nghĩ rằng có giúp một số việc nho nhỏ cho bà ấy, theo tôi thì vụ đó đơn giản thôi. _

- Vâng, bà ấy thì không nghĩ như vậy đâu.

Tuy nhiên, với câu chuyện của tôi thì ngài sẽ thấy nó không đơn giản đâu.

Tôi không thể tưởng tượng nổi điều gì có thể kì quặc hơn và khó hơn rắc rối mình đang vướng phải._

Anh đan hai tay vào nhau, đôi mắt sáng bừng lên vì hứng thú.

Anh nhoài người về phía trước, nét mặt hết sức tập trung, trông như một con chim ưng đang săn mình.

- Xin mời cô trình bày. _ Anh nói với giọng nhanh nhảu như đang hối thúc.

- Được rồi.

Chuyện xảy ra vào 10 năm trước, cái ngày mà cha tôi mất. _

_________ continue _________
 
[ Đn Conan & Sherlock Holmes ] Thám Tử Tư Của Holmes
Chương 3 : [ Dấu Bộ Tứ ] Trình bày sự việc (2)


- Cha của tôi là một sĩ quan làm việc tại Ấn Độ.

Ông ấy gửi tôi qua Anh Quốc từ khi còn bé.

Từ nhỏ, mẹ tôi đã bệnh nặng nên mất đi và tôi cũng không có họ hàng thân thích nào.

Vì vậy, cha tôi gửi tôi vào một kí túc xá, chỗ đó rất tốt, ở Edinburgh.

Và tôi lưu lạc ở đó đến năm 17 tuổi.

Năm 1878, cha tôi, với quân hàm Đại úy đã xin phép nghỉ 12 tháng và trở về đây. _ Cô nói, - Ông gửi cho tôi một điện tính từ London nói là ông đã trở về và đợi tôi tại một khách sạn Langham.

Bức điện tín viết một cách đầy yêu thương.

Sau đó, khi vừa đến London, tôi đã chạy ngay đến khách sạn Langham.

Tôi được nhân viên khách sạn cho biết rằng Đại úy Morstan có đăng kí phòng trọ tại đây.

Nhưng tối hôm qua ông ấy đã đi mà không trở lại.

Kể từ hôm ấy ông vô âm bặc tính. _

- Vậy ư?

Cô cứ nói tiếp. _ Anh híp mắt mỉm cười nói

- Ừm.

Sau hôm đó, tôi nghe lời khuyên của chủ khách sạn kia gọi cảnh sát.

Sáng hôm sau đó thì báo đài đưa tin về chuyện này.

Công việc tìm kiếm của chúng tôi vẫn không có kết quả gì, kể từ ấy, tôi không còn nghe thấy tin tức gì về ông ấy cả.

Ông ấy trở về quê hương với lòng chứa chan hy vọng sẽ tìm được một chút bình yên và an ủi, thế mà... _

Cô đưa tay lên cổ, câu nói nghẹn ngào qua tiếng khóc.

- Xin cô hãy cho biết ngày, tháng vụ việc xảy ra. _ Holmes vừa nói vừa mở sổ tay ghi chép ra.

- Cha tôi mất tính là ngày 3 tháng Chạp, năm 1878.

Tính đây cũng gần 10 năm._

- Còn hành lý thì sao? _

- Vẫn còn ở khách sạn đó.

Nhưng không có dấu tích gì.

Ở đó chỉ có quần áo, những cuốn sách và những đồ vật hiếm lạ từ đảo Andaman.

Cha tôi là sĩ quan đồn trú, có trách nhiệm đưa những tên bị đày biệt xứ đến đó. _

- Vậy cha cô có bạn bè nào không? _

- Theo tôi biết, ông ấy có một người bạn duy nhất là Thiếu úy Sholto, cùng đơn vị, thuộc binh đoàn thứ 35 Bombay, đã nghỉ hưu.

Trước đó, ông ấy có về sống ở Thượng Norwood.

Chúng tôi đã tìm cách liên lạc với ông ấy nhưng không ngờ ông ấy có một người bạn có mặt tại Anh Quốc. _

- Một vụ lạ lùng đây. _ Sherlock Holmes nhận xét.

- À xin lỗi, tôi quên chưa thuật là cho ngài một giai đoạn rối rắm nhất trong vụ án.

Vào 6 năm trước, ngày 4 tháng 5 năm 1882.

Nếu muốn xác nhận thông tin chính xác, trên nhật báo Times có đăng tin rao vặt hỏi thăm địa chỉ của cô Morstan.

Còn nói là cô hãy cho biết thông tình của cô vì nó có lợi ích cho bản thân cô.

Trong mục rao vặt đó chẳng có người gửi hay là địa chỉ gì cả.

Lúc đấy, tôi mới được nhận chức quản gia của bà Cecil Forrester.

Theo lời của bà chủ, tôi đăng địa chỉ của mình lên.

Cùng ngày ấy, tôi nhận được một viên ngọc trai.

Đến tiệm trang sức thì tôi biết món ngọc trai đó là đồ rất hiếm và có giá trị cực cao.

Mời ngài xem thử. _ Cô Morstan đưa ra viên ngọc trai lấp lánh nói.

Từ phòng bên cạnh, tôi chỉ có thể nghe không thể thấy.

Vì vậy, tôi liền lén lút đi đến và mở ra một khe cửa nhỏ để xem.

Đang xem thử thì một đạo ánh mắt sắc bén chỉa thẳng tới.

Holmes nhìn tôi với ánh mắt sắc sảo khiến tôi giật thót.

Rõ ràng là đi không phát ra tiếng động, sao mà anh ta có thể nhìn thấy một cách dễ dàng như thế?

Chẳng lẽ giác quan thứ 6?

Holmes mỉm cười thích thú nói :

- Cậu bé, lại đây. _

Conan trợn tròn mắt, cắn răng một cái.

Tôi mở cửa ra, đi từ từ vào phòng dưới ánh mắt áp lực của ba người trong phòng.

Hảo cảm của Conan với Sherlock Holmes : 100 % - 15%.

Còn 85% Hảo cảm.

___________ continue _________
 
[ Đn Conan & Sherlock Holmes ] Thám Tử Tư Của Holmes
Chương 4 : [ Dấu Bộ Tứ ] Người hỗ trợ


Conan _ Cậu, cậu ta, Conan, Edogawa Conan.

Sherlock Holmes _ Anh, anh ta, Holmes, Sherlock Holmes.

Các nhân vật khác _ Cô, nàng, gã, ông,...

____________

Conan cảm thấy mình đang trên sự nghiệp đảo lộn vài thứ.

Holmes không biết làm sao mà đặt Conan lên đùi nghe cô Morstan khai báo.

Vẻ mặt cậu lúc ấy đỏ hơn cả cà chua.

- Được rồi, câu chuyện của cô rất kỳ thú. _ Holmes nói, - Còn gì nữa không? _

- Vâng, còn ạ.

Chỉ mới vào ngày hôm nay thôi chính vì vậy tôi đến gặp ngài.

Sáng hôm nay, tôi có nhận được một lá thư.

Thưa ngài, đây. _ Cô đưa cho anh một bức.

Conan chồm đầu lên xem, thì thấy, đó là một bức thư nhìn trông có vẻ bình thường nhưng nội dung bên trong khá là kì quặc.

- Cảm ơn. _ Anh nói, - Xin cho tôi xem cả phong bì thư.

Dấu nhật ấn bưu điện London, khu vực Tây Nam.

Ngày 7 tháng 7.

Hừm!

Ở phía góc, có dấu tay trái của bưu tá.

Loại phong bì 6 pence một tập.

Giấy viết thư thuộc loại mắc tiền.

Không địa chỉ.

Bức thư như sau :

" Bảy giờ tối, xin có mặt tại Nhà hát Lyceum, cạnh cột thứ ba lối đi ra tỉnh từ bên trái.

Nếu cô không tin tưởng, có thể mời vài người bạn(* ) theo.

Cô là nạn nhân của một sự bất công và sự bất công này sẽ được đền bù.

Xin cô đừng đem cảnh sát theo.

Nếu không, tất cả sẽ thất bại.

Người bạn vô danh của cô "

- Thế đấy, quả là một bí ẩn nho nhỏ, kì quái.

Cô có dự tính nào không, cô Morstan? _

- Đây là câu hỏi tôi muốn đặt ra với ngài, ngài Holmes. _

- Nếu thế thì, chúng ta sẽ đến điểm hẹn này.

Cô, tôi và dĩ nhiên bác sĩ Watson cùng... cậu bé này được chứ?

Người viết thư đã chấp thuận cho cô mang theo vài người.

Bác sĩ là người chúng ta cần mà.

Chúng tôi đã từng làm việc với nhau. _

- Nhưng liệu ngài ấy muốn đi?

Với lại cậu bé này còn quá nhỏ, sẽ ổn chứ? _ Cô hỏi bằng giọng thúc bách và lo lắng.

Cô nghĩ, - " Một cậu bé?

Tại sao ngài Holmes lại để một cậu bé nhìn như 4, 5 tuổi tham gia chuyện này chứ?"

- Đúng vậy, Holmes.

Lôi trẻ con vào một vụ án, tôi không nghĩ là một điều tốt đẹp đâu. _ Bác sĩ Watson.

Sự thật là Conan đã 7 tuổi, chỉ là trẻ con phương Tây cao lớn hơn trẻ con phương Đông khá nhiều nên có nhiều người nhầm lẫn cậu ta là một thằng bé 4 hoặc 5 tuổi.

Nhưng đừng nên để Conan biết chuyện này, cậu ta sẽ tức giận nếu biết bản thân bị coi thường về tuổi tác.

Nỗi đau về việc bản thân teo nhỏ chỉ có vài người hiểu được.

- Không sao đâu, cậu bé này là người hỗ trợ trong việc phá án của tôi.

Tôi nghĩ bản thân có thể mang theo cậu bé này, Conan sẽ không gây rắc rối cho người khác đâu. _ Holmes mỉm cười trấn an.

Bàn tay có chút chai sạm xoa xoa đầu tôi.

- Nếu ngài đã nói thế thì...

Nhưng còn ngài Watson? _

- Tôi sẽ cảm thấy hãnh diện và vui vẻ khi được giúp cô phần nào đó. _ Watson sốt sắng nói

Trong khi Watson đang vui vẻ thì Conan đối mặt với " thần tượng mình sùng bái nhất " _ Sherlock Holmes.

Người đàn ông luôn mang một vẻ bình thản, bình tĩnh và bình đạm một cách kì lạ.

Mà cái tính cách này khiến Conan luôn thích anh ta.

Giờ đây, cảm giác bị thần tượng cho vào chỗ nguy hiểm cậu ta không cảm thấy sợ hãi hay chán ghét.

Mà ngược lại là sự hưng phấn.

Thám tử mà, ai chẳng muốn các vụ án bí ẩn và thú vị.

Mặc dù cậu ta đã đọc tập này trên tiểu thuyết.

Nhưng việc trải nghiệm còn tuyệt vời hơn nữa.

Mà lúc nãy Holmes nói tôi là trợ thủ của anh ta thì phải.

" Thật phấn khích.

" - Conan

Độ hảo cảm của Conan đối với Holmes : 85% + 10%

Hiện tại 95%

Bật chế độ trung khuyển cấp 0.

__________ continue_________

(* ) Ở phần bức thư, nguyên tác phải là : mang hai người bạn.

Nhưng vì còn có Conan nên tg sẽ chỉnh sửa cho phù hợp với cốt truyện.
 
[ Đn Conan & Sherlock Holmes ] Thám Tử Tư Của Holmes
Chương 5 : [ Dấu Bộ Tứ ] Thảm kịch tại biệt trang Ponicherry


Tiếng sét đánh ầm ầm, tại gian phòng trống kia.

Cánh cửa to lớn không lối thoát, cậu dựa theo lỗ của ổ khoá phòng mới có thể nhìn vào bên trong, Conan nhanh nhảu bắt ghế xem.

Trong phòng tối om chỉ có ánh trăng yếu ớt soi rọi, chủ nhân của biệt trang Ponicherry _ ông Bartholomew khuôn mặt trắng, cười ghê rợn nhìn chầm chầm về phía cánh cửa, tựa như đang nhìn chằm chằm cậu.

Conan đồng tử co rụt, cậu nhanh chóng bình tĩnh tâm tình sợ hãi của mình lại.

Đại não nhanh chóng chạy tìm Sherlock Holmes, nhưng mắt con lại bất ngờ bắt gặp một bóng dáng không rõ.

Chính là hung thủ!

- Đứng lại! _ Conan hét, theo thói quen tìm một đồ vật gì đó để đá nhưng tiếc rằng, cậu đã không còn đôi giày tăng lực nữa.

Hung thủ không rõ mặt mũi nghe thấy tiếng cậu liền quay đầu lại, trong đêm không chút ánh sáng, hắn chạy như một con dã thú đến chỗ cậu.

Hung thủ chạy đến cùng một cây kim nhỏ, Conan biết nó không phải cây kim bình thường, nó là cây kim bị dính độc cùng loại đã giết chết ông Bartholomew.

- Này! _ Một tiếng gọi nhỏ từ trên mái nhà vọng xuống với tên hung thủ.

Tiếng giày da cùng gạch trên mái nhà va chạm càng ngày càng lớn, tên hung thủ nhận ra tính hiệu của 'đồng đội' liền nhanh chóng rời đi.

Conan thoát một mạng mới bình tĩnh lại, đúng lúc đó thì bắt gặp Thaddeus Sholto đi lên.

- Oh, Conan nhóc làm gì ở đây vậy?

Có làm phiền ông chủ không đấy? _ Sholto thân thiện hỏi.

- Chú!

Chú mau gọi mọi người tới đây đi, cả cánh sát nữa, vì ông Bartholomew đã chết rồi ạ! _ Conan vội vàng nói.

- Cháu nói đùa, làm gì có chuyện như vậy. _ Sholto không tin, tưởng cậu đang nói đùa.

" Cốc cốc cốc "

- Ông chủ, ông Sherlock có điều muốn hỏi ngài. _ Sholto nói.

Không thấy ông chủ trả lời nên anh thấy làm lạ, vì vậy anh nghiêng đầu nhìn qua khe cửa.

Đến khi nhìn rõ anh mới kinh sợ đến mức té ngã xuống sàn, loạng choạng chạy xuống dưới gọi mọi người đến.

Conan đứng ở đó lẳng lẳng nhớ lại những ký ức, vụ án này có trên hai tên thủ phạm.

Lúc nhỏ cậu từng đọc ký ức hơi mơ hồ, nó là bản cũ của cuốn Sherlock Holmes nên Conan không thể nhớ từng chi tiết.

Nhưng cậu đã nghe qua phần tóm tắt của bộ truyện bản cũ này.

Bối cảnh Ấn Độ thời kỳ nổi loạn, hé lộ hiệp ước nhận hối lộ hai sĩ quan của bốn tên tù nhân, kho báo bị đánh cắp.

Thói quen sự dụng chất kích thích của Holmes và vợ tương lai của bác sĩ Watson, cô Mary Mostan.

Hiệp ước... nếu vậy thì phải chăng thủ phạm chính xác là có bốn tên?

Conan nghĩ thủ phạm có trên hai tên, vì cậu đã thấy tên hung thủ cầm kim và một giọng nói không rõ nam nữ trên nóc nhà.

Vậy, có khi nào.... còn hai tên đồng phạm đang lẩn trốn nữa?

- Nhóc Conan! _ Một giọng nói lo lắng kéo cậu về thực tại.

- A, chú Holmes. _ Conan trả lời qua loa với thần tượng, vẫn tiếp tục suy nghĩ của mình.

- Conan, nhóc có gặp hung thủ không?

Ta nghe Thaddeus nói nhóc là người đầu tiên phát hiện thi thể. _ Watson đi đến hỏi.

- Có ạ, mà mọi người mau phá cửa đi, bên trong có manh mối. _ Conan nói.

Nếu như vậy thì những gì ông Bartholomew đang có phải chăng là do nhận hối lộ của đám tù binh và bây giờ bọn chúng đến tìm với mục đích lấy lại kho báu?

Conan ngẩn đầu nhìn mái nhà, cậu lát nữa phải đến đó kiểm tra một lần.

Không biết có thứ gì giúp leo lên mái nhà không a.

Sherlock Holmes nhìn qua Conan, trong đầu anh đang xuất hiện hai hình bóng giống hết nhau.

" Edogawa Conan... tại sao nhóc ta lại nhìn giống mình thế nhỉ?

" Holmes tự hỏi.

---------

T/g : " Xin lỗi để mọi người, aizzzz, đọc bản dịch truyện Sherlock Holmes đến đau cả đầu mới ra được một chương thế này.

"

" Khổ tâm quá a, chương tiếp theo đi tìm hung thủ mới vất vả.

" TvT
 
[ Đn Conan & Sherlock Holmes ] Thám Tử Tư Của Holmes
Chương 6 : [ Dấu Bộ Tứ ] Tội phạm chân gỗ?


- Watson, giờ đây chúng ta còn được nửa tiếng đồng hồ.

Vấn đề là phải biết lợi dụng.

Như tôi đã nói anh rõ, hồ sơ của tôi hầu như hoàn tất.

Nhưng chúng ta chớ nên tin tưởng quá mà mắc phải sai lầm.

Cho dù hiện nay vụ này có vẻ đơn giản đến đâu chăng nữa, vẫn có thể còn nhiều uẩn khúc. _

- Đơn giản à?

- Watson lớn tiếng hỏi.

- Hẳn là thế! _ Anh đáp bằng giọng như một giáo sư y khoa giảng giải với đám sinh viên nội trú, - Nhưng anh hãy ngồi yên trong góc kia, kẻo vết chân anh lại làm cho công chuyện thêm rắc rối.

Nào, giờ ta hãy bắt tay vào việc đi chứ!

Trước tiên, những người kia họ đến bằng cách nào?

Cửa ra vào vẫn đóng từ tối hôm trước.

Thế còn cửa sổ? _

Anh dùng chiếc đèn lồng soi sáng cửa sổ, miệng thốt lên những nhận xét tuy bằng giọng nghe rõ ràng nhưng thật ra là tự nói với chính mình.

- Cửa sổ đóng từ bên trong.

Khung cửa chắc.

Không có bản lề ở một bên.

Nào, ta mở thử xem.

Quanh quất đây chẳng có ống máng nào.

Từ đây, không thể nào leo lên mái được...

Ấy thế mà một người đã leo lên bằng cửa sổ; đêm qua có mưa chút đỉnh, và đây, trên thành cửa sổ, ta thấy có dấu chân dính bùn.

Còn kia lại có dấu đất bùn hình tròn.

A, ta lại thấy dấu ấy trên sàn nhà, rồi cạnh chiếc bàn.

Nhìn đây này, Watson!

Thật là một cuộc biểu diễn tuyệt đẹp.

Watson cúi xuống nhìn đấu vết rõ nét hình dáng giống một cái đĩa.

- Đây không phải là dấu bàn chân _ Watson nói.

Conan lén lút tới gần, tránh né những manh mối xung quanh, đưa đôi mắt suy tư nhìn dấu vết.

- Cái này còn chính xác và quý giá hơn thế nữa kia.

Đấy là dấu của một đầu chày bằng gỗ.

Anh cứ nhìn lên thành cửa mà xem; đây là dấu chiếc giày ống nặng trịch đế rộng có đóng đĩa, cạnh đó là dấu của chân kia, nhưng đấu này lại tròn. _

- Chắc hẳn là người đàn ông chân gỗ. _

- Đúng vậy.

Nhưng còn một tên khác nữa, một kẻ đồng minh rất có khả năng và rất được việc.

Này, anh xem thử nhé, anh có thể trèo qua hàng hiên kia không, bác sĩ? _

Conan nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh trăng vẫn còn chiếu sáng đến phía này của ngôi nhà.

Mặt đất ở bên dưới cách hơn 60 feet.

Cho dầu có căng mắt ra nhìn, tôi cũng không thấy được một điểm tựa con con nào, hoặc một kẽ nứt nhỏ nào trong bức tường bằng gạch.

Cậu nghi hoặc, giọng nói nghiêm túc không giống một đứa trẻ :

- Một người thì không thể, thế nhưng nếu có hơn một người thì.... _

- Đúng vậy.

Nếu có một người bạn ở cửa sổ này, và nếu người đó thòng xuống cho sợi dây thừng to khỏe mà tôi trông thấy ở góc tường, sau khi đã buộc nó vào cái móc lớn kia, thì sao?

Tôi lại nghĩ rằng, trong trường hợp ấy, nếu có chút ít thể lực, hung thủ có thể đu mình lên đến đây kể cả cái chân gỗ nữa.

Và dĩ nhiên, anh rời khỏi chỗ này cũng bằng cách đó thôi.

Sau đó, tên đồng phạm sẽ rút dây lên, tháo ra khỏi móc, đóng và chốt cái cửa sổ lại từ bên trong và sau cùng ra đi bằng lối mà hắn đã đến.

Tôi xin bổ sung thêm một chi tiết phụ _

Anh vừa tiếp tục diễn giảng vừa mân mê sợi dây thừng :

- Tên hung thủ chân gỗ này, mặc dù là một tay leo trèo có hạng, nhưng không phải là một thủy thủ.

Hắn ta không có đôi tay chai sạn.

Chiếc kính lúp của tôi có cho tôi thấy nhiễu vết máu, nhất là ở đoạn cuối.

Từ đó tôi suy ra là hắn ta đã buông mình tuột xuống ở một tốc độ khiến đôi tay phải sướt da. _

- Tất cả những điều ấy nghe ra thật là hay _ Watson nói, - Nhưng câu chuyện lại càng khó hiểu hơn bao giờ hết.

Kẻ đồng minh bí mật kia là ai?

Hắn đột nhập vào phòng này bằng cách nào? _

- À phải rồi, đồng phạm hả? _ Holmes nhắc lại, nghĩ ngợi một lát rồi đưa tay xoa đầu cậu.

Conan có chút sững sờ ngước đầu.

- Chính gã đồng phạm ấy sẽ đem đến cho chúng ta nhiều yếu tố lý thú đấy.

Nhờ hắn mà nội vụ đã vượt ra ngoài giới hạn bình thường.

Tôi cho chính gã đồng minh này đã đưa một cái mới mẻ vào biên niên hình sự của đất nước này.

Tôi nhớ lại có những 'ca' tương tự như thế đã xảy ra rồi, nhất là ở Ấn Độ, và nếu trí nhớ tôi còn tốt, thì ở cả Senegambia. _

- Nhưng hắn ta đến bằng cách nào? _ Watson nài nỉ hỏi, - Cửa ra vào thì bị cài then, cửa sổ lại không lên đến được.

Bằng lối ống khói chăng? _

- Tấm lưới song sắt ở trên ấy quá hẹp - Anh đáp, - Tôi cũng đã nghĩ đến điều đó, nhưng...

- Thế thì sao?

Hắn ra bằng lối nào? _ Watson

- Thực tình anh không muốn áp dụng mấy nguyên tắc của tôi sao?

Bao nhiêu lần tôi đã bảo với anh là sau khi đã gạt bỏ ra ngoài tất cả những trường hợp không thể nào xảy ra được, thì giả thiết còn lại, dầu là bấp bênh, thiếu cơ sở đến đâu chăng nữa, cũng phải là giả thiết đúng đắn! _ Anh nghiêm nghị nói, - Chúng ta biết rằng hắn ta không đến bằng cửa ra vào, không bằng cửa sổ, cũng không bằng ống khói.

Ta cũng thừa biết rằng hắn không ẩn trốn trong phòng này, bởi vì phòng này không có chỗ nào có thể ẩn trốn cả.

Thế thì hắn đã đến bằng lối nào?

Nhóc con, trả lời xem? _

Câu này quá quen với cậu rồi, một trong những câu triết lý của Sherlock Holmes mà Conan thuộc tất cả.

Cậu xoa cằm, ngước đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn chăm chăm vào trên mảng trần nhà :

- Không có lối thoát, thì tự tạo một lối thoát thôi.

Cháu nghĩ nó nằm ở sau cái trần nhà cũ kỹ này. _

- Chính xác.

Chỉ bằng lối đó thôi.

Nếu anh vui lòng cầm hộ tôi chiếc đèn này, ta sẽ đẩy cuộc tìm kiếm lên mãi tận cái rầm thượng bí mật, nơi phát hiện ra kho báu. _

Anh trèo lên thang xếp, tì bàn tay vào hai cây đà và đu mình lên rầm thượng.

Lên đến nơi, anh nằm sấp sát xuống, với tay nắm lấy cây đèn để Watson có thể lên theo anh.

Căn rầm thượng dài khoảng 10 feet, rộng 6 feet.

Sàn rầm là mấy cây đà, và phải nhảy từ đà này qua đà khác nếu muốn di chuyển, vì ở giữa hai hàng đà chỉ là những tấm lách mỏng manh mà thôi.

Mái rầm vươn lên thành góc nhọn – dĩ nhiên là chỉ mặt bên trong của cái mái nhà thật.

Căn rầm hoàn toàn trống trơn.

Bụi đóng thành lớp dày trên sàn.

- Đây rồi - Holmes nói, tay đặt lên bức tường dốc nghiêng - Đây là cái cửa chống mở ra trên mái nhà.

Tôi có thể đẩy nó lên.

Mái nhà hiện ra để dốc thoai thoải xuống.

Đây là con đường mà theo đó tên số một đã đi vào.

Ta hãy thử xem còn có thể tìm thấy dấu vết gì khác giúp ta nhận diện hắn nữa không. _

Anh đưa đèn lại gần sàn, và đây là lần thứ hai trong cùng đêm ấy, cậu thấy gương mặt anh thoáng vẻ ngạc nhiên trái ý.

Đưa mắt theo hướng anh nhìn, cậu rất nghiêm túc suy luận.

Vì sàn đầy rẫy dấu chân trần trông rõ cả hình thù, nhưng không lớn quá nữa dấu chân bình thường giống như....

Một đứa trẻ chạy loanh quanh.

- Holmes à _ Watson bảo thầm, - Một đứa bé có thể làm được một chuyện khủng khiếp như thế chăng? _

Anh lấy lại được tự chủ ngay :

- Lúc đầu tôi có ngạc nhiên thật.

Tuy nhiên, chuyện này không có gì là lạ lùng đâu.

Trong phút chốc trí nhớ tôi bỗng sút kém hẳn đi, bởi vì lẽ ra tôi đã phải dự kiến sự việc này rồi.

Ta chẳng còn có gì để phát hiện ra trên đây nữa.

Ta xuống đi. _

- Vậy thì về mấy dấu chân ấy, giả thuyết của anh như thế nào?

- Watson cất tiếng hỏi khi chúng tôi đã trở xuống căn phòng bên dưới.

- Anh bạn Watson thân mến, anh thử tự phân tích một chút xem nào _ Anh nói với một thoáng nóng nảy, - Anh thừa biết phương pháp của tôi rồi kia mà.

Hãy áp dụng xem sao.

Đối chiếu những kết quả của chúng ta kể ra cũng lý thú đấy chứ. _

- Tôi chẳng nghĩ ra được bất cứ lối giải thích nào cho phù hợp với các sự kiện đã xảy ra - Watson đáp.

- Thật kỳ lạ... _ Conan nhỏ giọng lầm bầm.

- Hm?

Chuyện gì vậy nhóc con? _ Sherlock quay đầu, hỏi.

- D- dạ không có gì ạ. _ Conan lúng túng tránh né.

Cậu cảm thấy các ký ức từng đọc sách về Holmes dần nhạt đi, từ từ phai mờ một cách đáng nghi hoặc.

_________

T/g : " Ai đó thương tui đi, tui phải lên mạng tìm bản tiếng anh về đọc đó, thương tui đi.

" Q^Q
 
[ Đn Conan & Sherlock Holmes ] Thám Tử Tư Của Holmes
Chương 7 : [ Dấu Bộ Tứ ] Athelney Jones


T/g : " Dưới sự trợ giúp từ chế Google, t/g đã viết thành cái giống gì tác giả cũng không biết.

" 🙂

" Vì mấy bộ Holmes đều 1 phần là tự nói của Watson hoặc là Holmes nên nhiều lúc tác giả cũng rối lắm.

"

----

- Anh sẽ thấy mọi việc hiện ra rất rõ ràng _ Anh ung dung nói, - Tôi nghĩ rằng ở đây chẳng còn gì quan trọng nữa, song tôi cũng xem lại cho chắc hơn. _

Anh chùi kính lúp, lấy cây thước đo ra và bò khắp phòng, đo đạc, so sánh, xem xét, đưa cái mũi thính sát sàn nhà, đôi mắt chìm sâu trong hốc long lanh ánh xà cừ.

Cử chỉ của anh nhanh nhẹn, lặng lẽ thoăn thoắt như của một con chó đánh hơi vết chân con mồi.

Và Conan không thể không nảy ra cái ý nghĩ bậy bạ rằng anh ta rất có thể là một tên tội phạm vô cùng nguy hiểm nếu anh quay cái trí óc minh mẫn và cái nghị lực của anh chống lại luật pháp, thay vì sử dụng chúng để bảo vệ luật pháp.

Vừa tiến hành công việc, anh vừa lẩm bẩm những câu gì khó hiểu.

Sau cùng anh buông ra một tiếng reo khoan khoái nhẹ nhõm.

- Vận may ở với chúng ta rồi! _ Anh thốt lên - Bây giờ, có lẽ chúng ta chẳng còn gặp khó khăn nào nữa.

"Tên số một" của chúng ta không may đã dẫm lên chất mộc du[1].

Ta có thể trông rõ vành bàn chân nhỏ bé của nó đây này, bên cạnh cái vũng nhầy nhụa hôi hám này.

Cái bình chai phình bụng bị vỡ, hai người hiểu ra rồi chứ?

Và chất nước chứa bên trong chảy lênh láng ra ngoài. _

- Thế thì sao? _ Watson hỏi.

- Thế thì chúng ta đã bám nó được rồi, có thế thôi.

Tôi được biết có một con chó nó có thể bám theo một mùi nào đó đến mãi tận cùng thế giới một cách rất là dai dẳng.

Ta nắm được hắn rồi: đây là điều có tính toán học chính xác chẳng kém gì quy tắc tam suất...

À, mà tôi nghe xôn xao gì thế?

À, chắc hẳn là các vị đại diện có tín nhiệm của luật pháp. _

Từ bên dưới đưa lên những giọng nói ồn ào, những bước chân nặng nề vang dội; có tiếng cửa ra vào đóng rầm lại.

- Trước khi họ đến, anh hãy đặt bàn tay anh lên cánh tay kẻ khốn khổ này _ Holmes nói, - Rồi bây giờ hãy đặt lên chân hắn đây.

Anh cảm thấy gì nào? _

- Các cơ bắp rắn chắc chẳng khác gì gỗ. _ Watson đáp.

- Đúng thế.

Chúng ở trong trạng thái co rút cùng cực vượt hẳn tình trạng co rút bình thường do sự chết.

Anh cứ thêm vào đấy cái nét mặt nhăn nhúm kia, cái nụ cười Hippocrates, cái nụ cười đanh ác, như cổ nhân thường gọi đi.

Rồi anh rút ra được kết luận gì, bác sỹ? _

- Chết vì một chất alkaloid thảo mộc cực mạnh - Watson đáp không chút do dự, - Một chất tương tự như mã tiền, nó gây nên chứng phong đòn gánh. _

- Đó cũng là ý nghĩ đến với tôi ngay sau khi tôi thấy tình trạng co rút tột độ ở các cơ bắp mặt.

Lúc bước vào phòng, tôi đã tìm ngay xem độc dược đã xâm nhập cơ thể bằng cách nào.

Tôi đã phát hiện ra một cái gai, hoặc đã được đâm vào, hoặc đã được phóng tới da đầu, nhưng dầu sao, thì cũng không mạnh lắm!

Anh cũng có thể nhận thấy rằng, nếu nạn nhân ngồi thẳng trong ghế bành thì phần bị trúng thương là phần đối diện với lỗ hổng khoét trên trần nhà.

Bây giờ, đề nghị anh hãy xem kỹ cái gai này. _ Holmes.

Watson cẩn thận đón lấy cái gai và quan sát nó dưới ánh chiếc đèn lồng.

Cái gai dài, đen, nhọn; mũi gai như có phết sơn, như có chất nhựa khô quánh ở đó.

Mũi gai cùn đã được gọt chuốt lại bằng dao.

- Đây có phải là một thứ gai ta có thể tìm thấy ở nước Anh không - Anh hỏi.

- Không, chắc chắn là không! _

- Thế thì, với những dữ kiện đó, anh có thể rút ra một vài suy diễn đúng đắn rồi.

Nhưng các viên chức đã đến đây rồi.

Lực lượng phụ trợ có thể trỗi kèn rút lui rồi đấy. _

Holmes vừa nói đến đây, thì trong hành lang có tiếng bước chân khua vang, và một người đàn ông lùn mập, nước da đỏ tươi, vạm vỡ, mặc bộ com-lê màu xám, nặng nề bước vào phòng.

Ông ta có khuôn mặt béo phị, đôi mi mắt húp lại, cặp mắt rất nhỏ nhấp nháy ném ra một tia nhìn sắc sảo.

Nối gót ông ta là viên thanh tra mặc đồng phục và Thaddeus Sholto, vẻ mặt vẫn còn tỏ ra xúc động.

- Trời đất!

Vụ gì mà rắc rối đến thế này nhỉ? _ Người đàn ông to béo thốt lên, giọng ồ ồ, khản đục.

- À vâng, một câu chuyện hay đấy!

À, mà mấy người này là ai thế này?

Nói thật đấy, nhà gì mà ngổn ngang bừa bãi tựa như cái hang thế này. _

- Tôi nghĩ là ngài có thể nhận ra tôi, thưa ngài Athelney Jones _ Holmes điềm nhiên nói.

- À vâng, hẳn thế rồi _ ông đáp, giọng hổn hển, – Ngài Shelock Holmes, nhà lý thuyết đại tài.

Nhận ra ngài à?

Tôi không bao giờ quên buổi thuyết trình nhỏ của ngài về những nguyên nhân, suy diễn kết quả trong vụ viên ngọc Bishopgate.

Nói đúng ra thì ngài đã đặt chúng ta lên con đường đúng đắn.

Nhưng bây giờ thì ngài cũng chấp nhận rằng đó chẳng qua là do ngẫu nhiên hơn là kết quả của một sự phát hiện đích thực. _

- Chỉ cần một lối lập luận rất đơn giản thôi. _

- Ồ~ ngài Holmes, cho tôi hỏi vì cái gì mà ngài lại để một đứa trẻ như thế đến đây?

Thằng bé trông thật giống một quý tộc phương Đông, không nên đến những nơi như thế này. _ Athelney Jones cau mày lia mắt qua Conan

- Thành thật xin lỗi, thanh tra.

Tôi cũng đang muốn nhờ ngài điều tra cậu bé thông minh này từ đâu đến _ Holmes đưa tay xoa đầu cậu.

- Chẳng sao cả.

Nhưng còn vụ này?

Một vụ hóc búa đây.

Một vụ rắc rối, phải thế không ạ?

Đề nghị chỉ đưa ra những sự kiện chính xác thôi, và chớ lý thuyết dài dòng, ngài đồng ý thế chứ?

Cũng may là tôi có mặt ở Norwood trong một vụ án khác.

Tôi đang ở Sở cảnh sát thì nhận được tin về vụ án này.

Theo ngài, nạn nhân chết vì nguyện nhân gì? _

- Ồ!

Trong vụ án này chẳng có chỗ nào dành cho lý thuyết suông đâu - Holmes nói sẵng giọng.

- Không, không đâu.

Nhưng dù sao, người ta không thể phủ nhận rằng đôi khi ngài cũng đánh đúng chỗ.

Trời!

Cửa ra vào có cài then, người ta bảo với tôi như thế.

Một số báu vật trị giá nửa triệu biến mất.

Thế còn cửa sổ thì sao? _

- Đóng từ bên trong; nhưng có dấu chân trên thành cửa. _

- À vâng.

Nhưng nếu cửa sổ đóng, dấu chân không dính dáng gì đến câu chuyện cả.

Đây chỉ là một vấn đề thường tình thôi.

Nạn nhân có thể chết vì chứng động tim; thế mà báu vật lại mất.

À, tôi nghĩ ra rồi, đôi khi tôi lại nảy ra những ý nghĩ tài tình như vậy đó.

Bây giờ xin ông thanh tra cho tôi nói chuyện riêng, ông Sholto cũng thế.

Ông bạn của ngài có thể ở lại đây, ngài Holmes ạ.

Xin ngài cho tôi biết ngài nghĩ gì về sự việc như sau: Sholto tự mình đã thú nhận đêm qua có ở cùng với người anh.

Người này chết vì chứng động tim, và Sholto ra đi với kho báu vật.

Sao, ý kiến ngài thế nào? _

- Sau đó, người chết vì sợ cảm lạnh, nên đã dùng cài chốt cửa lại chứ gì? _

- Hừm!

Có một kẽ hở đấy.

Nào, ta hãy thử dùng chút ít lý trí thông thường xem sạo.

Cái ông Thaddeus kia có ở với người anh; và có xảy ra cuộc cãi vã.

Chuyện đó, ta đều biết.

Người anh chết, báu vật biến mất.

Điều đó, ta cũng đã biết.

Không ai gặp người anh từ khi Thaddeus ra đi.

Chăn nệm trên giường vẫn y nguyên: như thế là nạn nhân đã không đi nằm.

Mặt khác, Thaddeus rõ ràng ở trong một tâm trạng giao động.

Ông ấy, nào, ta cứ nói thẳng ra là ít thiện cảm.

Quý vị chắc thấy tôi đang dệt mạng lưới của tôi.

Lưới siết chặt quanh ông ta. _

- Ngài chưa nắm vững hoàn toàn các sự kiện, _ Holmes nói - Cái dằm gỗ kia, mà tôi có đủ lý do để tin rằng nó bị tẩm độc, đã ghim vào đa đầu nạn nhân; dấu vết vẫn còn đấy.

Tấm thiếp kia, với dòng chữ mà ngài có thể trông thấy, được đặt trên bàn bên cạnh cái dụng cụ kỳ lạ gồm một cái cán và một viên đá.

Làm sao những điều này có thể ứng hợp với lý luận của ngài được. _

- Trái lại đấy chứ?

Mỗi một chi tiết trong lý luận của tôi đã được xác nhận là đằng khác. _ Nhà thám tử cãi lại giọng huênh hoang, - Ngôi nhà thì đầy rẫy những vật lạ từ Ấn Độ.

Thaddeus có thể mang lại cái dụng cụ kia.

Và ông ta cũng có thể như bất cứ như một người nào khác, sử dụng dằm gỗ ấy vào mục đích sát nhân, nếu nó có dấu vết bị tẩm độc.

Còn tấm thiếp nọ chỉ là một mánh khóe, có lẽ để đánh lạc hướng.

Còn lại một câu hỏi duy nhất: ông ấy ra đi bằng cách nào?

À, dĩ nhiên!

Trên trần nhà có một lỗ hổng. _

Ông nhảy tót lên chiếc thang, với một tốc độ khiến phải kinh ngạc đối với một người to béo như ông, và tìm đường lên qua lỗ hổng.

Đoạn, cậu nghe ông loan báo giọng đắc thắng: ông đã tìm thấy cái cửa trống trổ lên mái nhà.

- Ông ta có thể phát hiện ra điều gì đó rồi. _ Holmes vừa nhận xét vừa nhún vại.

Đôi khi ông ta nảy sinh ra những tia thông minh.

Thật chẳng có kẻ ngu xuẩn nào lại rầy rà hơn những kẻ tưởng mình là có đầu óc thông minh.

- Đấy ngài xem!

Athelney Jones vừa bước xuống mấy nấc thang xếp vừa nói _ Dầu sao thì sự kiện vẫn giá trị hơn lý luận suông.

Ý kiến của Conan về vụ án này được củng cố vững chắc rồi đấy.

Có một ô cửa chống trên mái mà ai đó đã mở nó ra rồi.

Là bác sĩ Watson đã mở nó.

-----

[1] Nguyên văn: créosote, một chất hóa chất dùng tẩm gỗ để chống mục.
 
Back
Top Bottom