Khác (ĐN Conan) Phù Thủy Ánh Trăng.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
196262411-256-k351407.jpg

(Đn Conan) Phù Thủy Ánh Trăng.
Tác giả: Naori-123
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Moonlight Witch là phù thủy yêu những thứ lấp lánh và nhiều màu như những viên đá quý, nhưng cô lại hứng thú nhất là sự gà mờ của Shinichi về chuyện khi xưa Ran bị cô cho uống thuốc độc gia truyền.
(☞^o^) ☞(☞゚∀゚)☞(☞ ಠ_ಠ)☞(◍•ᴗ•◍)
Harem: Shinichi (Conan), Kaito kid, Heiji, Gin, Ran, Aoko. (Thích chứ các hủ 😁😁😁).



yuri​
 
Có thể bạn cũng thích !
(Đn Conan) Phù Thủy Ánh Trăng.
Chap 1: Không còn lòng tin. Cầu xin sự giúp đỡ của Kaito và Aoko.


-A.....

-Ran cậu không sao chứ?

-Ừm, nhưng mà hình như Mika đang giận mình vì chuyện tối qua thì phải?

-Hả!

Tay cậu bị thương rồi, để mình xem nào.

Hai người đó cứ vô tư lự với nhau mà quên mất rằng còn người đứng cạnh họ.

Hành động thân mật ấy làm tim cô gái đó rỉ máu, mỗi ngày đều vậy.

Từ tháng trước thì đã bắt đầu gây khó dễ cho cô rồi.

Im lặng quay người đi nhưng mà người đó lại gọi cô quay lại và bắt phải xin lỗi người đang cười thầm trong lòng kia:

-Hức hức, mình biết là cậu không thích mình đi cùng Shinichi nhưng cậu đâu cần cho mình uống thuốc độc chứ Mika.....

Hức hức....

Sét đánh ngang tai cả người nghe và nạn nhân.

Shinichi quay lại nhìn cô với con mắt hằn lên chữ "thật không", Mika bàng hoàng hỏi người đang đổ oan cho mình:

-Mình cho cậu uống thuốc độc lúc nào Ran?

Nước mắt đầm đìa nhìn cô, Ran ấm ức nói 1 điều mà cô đâu ngờ tới:

-Chai nước mà cậu mua cho tớ hình như có độc ngộ tâm nhà cậu.

-Sao có thể!

Rõ ràng là cậu cũng thấy mình dùng kim thử độc rồi mà.

-Nếu như cây kim mà cậu dùng để thử không phải kim thử độc thì sao Mika.

Nhìn người được mệnh danh là thám tử kia, cô ngỡ ngàng "Không, mình thực sự mang kim thử độc mà Shin, đó là kim thử độc thực thụ mà."

Cắn môi dưới, cầm chai nước của Ran lên và cắm kim vào đó:

-Không.......

Không thể nào.

Thật sự là độc ngộ tâm.

Cây kim chuyển từ màu bạc sang đen rồi thành tím, nhìn Ran rồi nhìn Shinichi, trong mắt cậu ta không hề có cô.

Nhắm mắt vào, hít 1 hơi rồi cười nhẹ, ném lọ thuốc giải độc cho Shinichi:

-Nếu đã là độc ngộ tâm thì đó là thuốc giải.

Ta sẽ đi.

Có người mong ta rời khỏi đây và ta sẽ đi.

Shinichi không quan tâm đến lời nói vừa rồi của cô mà quay lại ân cần cho Ran uống thuốc giải.

Mika cười đau đớn, nhìn người hôn phu tương lai của mình 1 lần nữa rồi:

-'Xoẹt'......

-Mika, cậu đang làm cái gì vậy!

Vẻ mặt hốt hoảng của Shinichi Kudo làm cô thấy buồn cười, vứt con dao xuống sàn rồi tiến tới cầm chai nước lọc của bản thân.

Nhỏ máu vào đó rồi tới đưa cho Ran và nói:

-Máu của người tộc Vương sẽ làm thuốc dẫn cho thuốc giải độc ngộ tâm.

Yên tâm nó không có độc.

Đưa nó cho Ran rồi mới rời đi.

Máu của cô cứ thế mà chảy, Mika chẳng thấy đau đớn gì nữa về phần vết thương của bản thân.

Cứ thế mà bước đi, trời đổ mưa, từng bước từng bước nặng nề rồi ngã gục.

Đôi mắt của cô nặng trĩu, trước khi mất đi ý thức thì cô thấy lờ mờ 1 bóng người na ná giống Shinichi đang hốt hoảng gọi cô.

-Shi....ni.......chi 'gục'......

-Shinichi, không lẽ nào.......

Mika, Mika tỉnh dậy đi Mika, Mika, MIKA.

5 ngày sau đó tại bệnh viện.

-'Cộc cộc' mời vào.

-Cậu sao rồi Mika, đã đỡ hơn chưa?

Nhìn người trước mặt và nở nụ cười tươi:

-Ờ, đỡ hơn lúc tỉnh dậy rồi, Kaito lại mang gì cho mình vậy?

-À cái này à, là cháo mà Aoko nấu cho cậu đấy.

-Aoko sao?

-Ừm, cậu ấy nói phải bồi bổ cho cậu thật tốt để cậu sớm ngày ra viện đưa cậu ta đi chơi.

Mika nghe xong thì phì cười nói:

-Thật là, giống y như trẻ con vậy......

Này Kaito.....

-Sao vậy?

-Cảm ơn cậu, nếu hôm đó cậu không mắng cho mình 1 trận thì mình không biết là lúc này mình ra sao rồi.

Thật sự cảm ơn cậu.

Kaito hơi mở to mắt, nở nụ cười và cầm lấy tay cô rồi hôn lên mu bàn tay.

Hành động đó của Kaito làm cô ngại đỏ mặt, lúng túng.

Nhìn khuôn mặt tựa như Tây Thi đang đỏ bừng kia làm Kaito có hơi hứng thú 1 chút:

-Không có gì phải cảm ơn mình cả.

Mình là tất cả là vì cậu......

-Kaito.......

Gần hơn rồi gần hơn nữa.......

-'Cạch' Kaito sao lâu thế, chỉ đưa cháo cho Mika thôi...... mà.......

'Mùi giấm chua' Tranh thủ nhỉ Kaito💢💢💢.....

-A....Aoko.....

Đợi đã để mình giải thích tất cả.

Mặt Aoko đen vào và các khớp xương tay bẻ răng rắc:

-Không có giải thích gì hết.

-Đợi.....

Đợi đã, aaaaaa....

-CHẾT ĐI TÊN DÊ XỒM.

Hai người kia đánh nhau, Mika nhìn họ mà bất giác cười nhẹ.

"Hai người họ đúng là thân nhau mà."

Mika đột nhiên tắt nụ cười, cất tiếng và hai người kia dừng lại nhìn cô:

-Aoko, Kaito mình muốn nhờ hai cậu giúp mình việc này.

-Cậu muốn bọn mình giúp việc gì?

-Giúp mình trở về Bắc Kinh mà không bị Shinichi Kudo phát hiện.

Hai người ở trong thì ngạc nhiên còn người ở ngoài thì nghe như sét đánh ngang tai.

Nắm chặt tay tới gần bật máu, cô nói tiếp:

-Mình muốn rời khỏi đây.

Trong tim Shin không hề có mình.

Dù mình có làm sao thì cậu ta vẫn nhìn mình với ánh mắt lạnh lẽo và chán ghét ấy.

Còn Ran, cô ấy là người bạn đầu tiên mình có ở Nhật.

Dù có gây chuyện ra rồi đổ lỗi cho mình nhiều lần thì mình vẫn tha thứ và vẫn coi cô ấy là bạn.

Nhưng lần này thì Ran đã rất quá đáng, mình không biết độc ngộ tâm cô ấy lấy đâu ra nhưng việc đổ lỗi cho mình lúc đó là không thể bởi cả ngày hôm ấy cô ấy, Shin và mình đều ở cạnh nhau và mình thì luôn bị Shin theo dõi nhất cử nhất động nên làm gì có cơ hội bỏ độc được.

Ran thích Shin và mình cũng thích Ran* nên mình không muốn làm Ran buồn, mình sẽ rời khỏi đây và nhường Shin cho cô ấy...........

*Đây là thích kiểu bạn bè chứ không phải là thích kiểu kia.

-Mika......

-Vậy nên....

Aoko, Kaito làm ơn.......

Giúp mình lần này......

Giúp mình trốn khỏi Shin, mình không muốn luyến tiếc khi thấy cậu ta lúc mình bỏ đi.

。:゚(;´∩'😉゚:。( ⚈̥̥̥̥̥́⌢⚈̥̥̥̥̥̀)。:゚(;´∩'😉゚:。

Hết chap 1.
 
(Đn Conan) Phù Thủy Ánh Trăng.
Chap 2: Xuất viện và bỏ đi.


-Cảm ơn cậu nhiều Kaito.

-Không có gì, 'lại hành động như ở chap vừa rồi' giúp đỡ cậu cũng là việc của mình mà.

-Kaito....

Nắm tay cô và 'Bùm' đó là chiếc kẹp tóc mà cô đã đánh rơi ở công viên nước tuần trước.

Mika ngây ngô nhìn nó, Kaito cười hỏi:

-Là của cậu đúng không?

Mình và Aoko nhặt được ở công viên nước vào tuần trước đấy.

-Thật sao?

Cảm ơn cậu nhiều Kaito.

Nụ cười đó, đó là nụ cười mà cậu thích nhất, "Cuối cùng cũng chịu cười rồi, cô bé cứng đầu của tôi".

'Cạch' Shinichi mở cửa nhìn hai người họ, nụ cười của Mika tắt ngủm, cô hơi bối rối khi thấy Shin và điều đó Kaito không cần để ý cũng nhận ra được.

Cả hai đánh giá đối phương qua ánh mắt và đột nhiên cậu kéo cô lại, đặt 1 nụ hôn lên trán cô rồi nói:

-Nhất định tuần sau mình sẽ tới đưa cậu đi, Mika hãy đợi mình nhé.

Hơi thở ấm áp cùng cái ôm bất ngờ làm Mika không kịp phản ứng, hai má có chút ửng hồng, cô gật đầu nhẹ tỏ ý đã hiểu.

Môi nở nụ cười, cô đứng đó tiễn Kaito đi nhưng một lúc lâu sau Kaito đã không còn thấy bóng dáng nữa nhưng cô vẫn đứng đó .

Shin thấy cô cứ đứng đó nhìn theo hướng Kaito đi mà không chịu vào nhà nên có chút tức giận và ghen tị, bước tới định lôi cô về nhà thì Mika đã nhanh chóng cất chiếc kẹp tóc vào túi áo và mở cổng bước vào, cô nở nụ cười với cậu:

-Chào Shin, mình về rồi nè.

Mình hơi mệt nên lên phòng trước đây.

Hôm nay cậu tự nấu cơm ăn nhé.

Cô đi lướt qua cậu, Shinichi tức giận, máu ghen dồn lên:

-Tên vừa rồi là ai?

-Hả, cậu hỏi cái gì cơ?

-Mình hỏi tên vừa rồi là ai?

-........

-........

-Shin, cậu ghen à?

-Hả!!!

La..... làm gì có chứ, chỉ là mình.... cảm thấy hơi khó chịu một chút thôi........

Shinichi đỏ mặt, Mika hơi ngạc nhiên nhưng rồi lại thấy buồn vì sau đó cậu lảng sáng chuyện hôm nọ.

Mika vừa tức giận vừa buồn, "Bộ cậu nghĩ mình bỏ độc thật sao Shin?".

Tức giận đan xen với buồn tủi, cô bỏ về phòng.

Thả mình trên chiếc giường êm ái, cô nghĩ "Có lẽ mình chẳng cần phải đợi đến hết tuần này nữa đâu......"

Cầm điện thoại lên và nở nụ cười chua chát:

-Tại vì cậu ấy đã hành động rồi.

( ⚈̥̥̥̥̥́⌢⚈̥̥̥̥̥̀)(〒﹏〒)( ⚈̥̥̥̥̥́⌢⚈̥̥̥̥̥̀)(〒﹏〒)( ⚈̥̥̥̥̥́⌢⚈̥̥̥̥̥̀)

Sáng hôm sau vẫn như thường lệ, Shin dậy nấu sáng rồi lên gọi cô xuống ăn sáng:

-Mika cậu dậy chưa?

-...........

-Mika dậy ăn sáng rồi ta còn đi học, hôm nay mình làm món sườn sào chua ngọt mà cậu thích nhất đấy.

-..........

Bên trong phòng vẫn im lặng, Shinichi cảm thấy không đúng và bắt đầu lo lắng.

Không nhanh cũng chẳng chậm, mở cửa phòng cô ra và nhìn thấy chiếc vali màu xanh nước biển được để ngay cạnh giường, bàn trang điểm trống trơn, con gấu bông màu trắng nhỏ ở đầu giường không còn:

-Mi....

Mika chuyện này là sao?

Cậu tính đi đâu?

Mika....

Shinichi vẫn chưa kịp nghĩ ra tình cảnh hiện tại là sao thì cô đã bất ngờ ôm lấy cậu từ đằng sau và "suỵt" 1 tiếng rồi hỏi cậu:

-Shin này, nếu ngày nào đó mình đột nhiên biến mất thì cậu có tìm mình không?

Shinichi ngạc nhiên, định hỏi cô thì cô lại chặn họng bằng yêu cầu câu trả lời của cậu.

Shinichi liếc nhìn xung quanh thêm lần nữa rồi dần hiểu ra, hiện tại cậu không nhìn cũng biết cô đang rất giận, cũng vừa nhìn ra cô tính bỏ đi, cũng biết rõ cô sẽ làm gì để cậu có thể tận mắt chứng kiến cô bỏ đi vì nàng mèo bướng bỉnh hay thù vặt của cậu có tự tôn rất cao, chẳng khi nào mà nàng mèo sẽ hỏi cậu những câu hỏi mà cô ấy cho là ngu ngốc giống như hiện tại làm gì đâu.

Shinichi nắm lấy tay cô và đặt một nụ hôn lên đó, cậu nói:

-Có, mình sẽ đi tìm cậu.

Bất cứ đâu, dù cậu có ở nơi nào trên thế giới này thì mình sẽ tới tìm cậu Mika.

-"Thật là ngu ngốc mà."

Vừa nói cậu vừa quay người lại đối diện cô.

Mika nhìn thấy trên mặt cậu là sự bình tĩnh nhưng đôi mắt lại vô cùng hoảng sợ và uất ức.

Mika nở nụ cười nhẹ, cô biết cậu cũng đã đoán ra chuyện cô muốn làm rồi, nhưng tiếc là cô muốn buông bỏ cậu, buông bỏ quá khứ:

-Vậy à.

Nhưng mình thì không.

Mình nhất định sẽ không bao giờ tìm cậu, cho dù cậu có sắp chết đi chăng nữa.

Vừa dứt từ lời thì cậu đã có cảm giác choáng váng, toàn thân vô lực.

Nhẹ đẩy cô ra, cậu thấy Mika cười khoanh tay nhìn mình với đôi mắt hờ hững.

Shinichi cau mày, muốn tiến tới hỏi cô vì sao lại làm vậy với mình nhưng cơ thể lại cứ mềm ra như cọng bún khiến cậu chỉ có thể cố gắng chống tay lên mặt bàn gần đó rồi ai oán hỏi cô:

-Sao lại đối xử với mình như vậy?

Mika.......

-Sao ngạc nhiên đúng không?

Hận mình đúng không?

Nói thật với cậu là trên áo mình có tẩm 1 ít thuốc mê, mà mình thì đã uống thuốc giải rồi nên........

Chúc ngủ ngon nhé, hảo phu quân của tớ.

Mika đẩy cậu ngã xuống giường và trong lúc chưa thật sự chìm vào giấc ngủ vì thuốc thì Shinichi đã lờ mờ thấy cô đưa tay lên luống cuống lau đi những giọt nước mắt nối đuôi nhau trào ra nơi khóe mắt, miệng không ngừng nói xin lỗi cậu.

Cuối cùng thứ mà cậu thấy trước khi hoàn toàn chìm vào màn đêm là bóng lưng dứt khoát từ bỏ cậu, từ bỏ mọi thứ.

Mika không biết Shinichi có yêu mình hay không?

Nhưng Mika biết, Shinichi là người mà Mika yêu nhất, là người mà cô bé đã ấn định sẽ là người đàn ông duy nhất của cuộc đời mình:

-"Chúc ngủ ngon Shin.

Khi cậu tỉnh dậy thì mình đã không còn bên cạnh cậu nữa rồi.

Xin lỗi cậu, mình yêu cậu nhiều lắm."

Ngày hôm đó cô đã rời khỏi Nhật và cũng sau ngày hôm đó Shinichi và Ran bắt đầu đi chơi với nhau.

Bọn họ, một người rời khỏi, hai người bắt đầu.

Giả dối lừa lọc bản thân và đối phương dù trái tim biết rõ bản thân muốn gì.

Nhưng tiếc là nhìn không thấu bản thân cũng như đối phương:

-Phải thay đổi.

Nếu ta không thay đổi thì ta vẫn mãi là người chịu thiệt và mãi bị bọn chúng chà đạp tâm lương.

Mãi mãi không thể bảo vệ ai.

Hết chap 2.
 
(Đn Conan) Phù Thủy Ánh Trăng.
Chap 3: Trở lại rồi à Phu nhân của anh.


2 năm sau.

'Cộp, cộp, cộp' tiếng giày cao gót va vào sàn nhà liên tục, tất cả mọi người trong sân bay đều ngoảnh mặt lại nhìn vị mỹ nhân tóc bạc ấy.

Nam nhân hết lời khen ngợi vẻ đẹp kiêu sa, bí ẩn ấy và nữ nhân thì luôn miệng khen ngợi và ghen tị khi đi bên cạnh cô là 1 nam nhân đẹp trai ngời ngợi:

-Biểu muội à ta cảm thấy cứ lạnh người làm sao ấy.

Người đó khẽ thì thầm với cô.

Mika hắc tuyến nói:

-Không chỉ mình huynh đâu, cả ta cũng cảm thấy vậy nè.

"Cái khí tức lạnh người này chỉ có của Gin-nii thôi."

Ra tới ngoài sân bay Haneda thì cô gặp ngay chiếc lamborghini đen của ông anh trai "thân thương".

Gin không còn mặc bộ trang phục thường ngày ở tổ chức nữa mà là 1 chiếc áo.......

À thôi xem ảnh đi cho đỡ tả nhiều.

Đứng tựa lưng vào chiếc xe và thỉnh thoảng lại vén tay áo lên xem đồng hồ.

Mika khi nhìn thấy anh thì vui sướng chạy tới:

-Ohaiyo Onii-chan.

Gin quay sang bên tiếng gọi phát ra và......(Đừng quá bất ngờ, tên này.....):

-Mika tiểu muội muội của anh.

Hai người họ ôm lấy nhau rồi Mika hỏi (không biết tả cảnh này ntn nữa):

-Có phải mẹ gọi điện bảo anh tới đón em và Hạo Thiên đúng không?

-Ừm, là mẹ gọi cho anh........

Khoan em nói là Hạo Thiên đi cùng sao!

-Ưm, mẹ lo là sang bên đây anh vì bận việc mà không chăm sóc được em nên bảo Hạo Thiên sang cùng.

Gin mặt xị vào, anh ngó ra đằng sau cô và Hạo Thiên nở nụ cười rồi vẫy tay chào anh.

Gin mặt lạnh quay sang cầm tay kéo cô đi luôn vào xe, Hạo Thiên đứng đấy hoá bà đá:

-Gin ca ca không cho đệ đi cùng à😨?

-Cậu có chân thì tự đi đi. (Ý Gin là tự đi theo anh đi chứ chẳng lẽ lại kéo tay giống lão muội).

Hạt bụi nào hoá kiếp thân Hạo Thiên, để 1 mai trở về với cát bụi...... 😂😂 Hạo Thiên hoá cát bụi ngày sau đó.

Anh(Gin) cất đồ của hai người họ xong thì thấy anh(Hạo Thiên) vẫn ngồi đó.

-Chú mày nhanh lên có đi không?

Ê Hạo Thiên....

(ー_ー゛)(─.─||)(ー_ー゛)(─.─||)

Bước xuống xe với 1 sự ngạc nhiên và bất ngờ vì căn hộ mà 3 anh em cô đã dừng lại trước cổng.

Đôi mắt ngạc nhiên quay sang nhìn Gin và hỏi:

-Gin-nii, căn hộ này là.......

-Ba xây cho chúng ta đấy.

Anh nhàn nhạt trả lời em gái mình và Mika mắt sáng như cái đèn pha ô tô:

-w(°o°)w là ba xây cho sao.

Mà thiệt không đó Nii (↼_↼), có khi căn hộ này là anh mua chứa không phải ba xây cho.

Nhìn cái biểu cảm không tin theo phong cách kawai của Mika mà Hạo Thiên không khỏi cười nhẹ 1 cái.

Nắm lấy tay cô và nở nụ cười ôn nhu:

-Nếu em không tin thì biểu ca đưa em đi xem lại quá khứ của căn hộ này được chứ.

Suy nghĩ 1 lát (thực ra chưa tới vài giây😑) rồi trả lời anh với 1cái gật đầu.

Cả hai nhắm mắt lại và dưới chân 2 người là 1 vòng tròn ma thuật cỡ lớn.

Nó sáng lên và hai người họ biến mất, Gin nhìn nơi hai người họ vừa biến mất mà không khỏi thở dài 1 hơi nghĩ "Số ta có đắc tội mấy đứa đâu mà bắt nạt anh hoài vậy?

Why?"

Rồi vác đồ đánh xe vào nhà.

(◍•ᴗ•◍)❤('-﹏-';)(◍•ᴗ•◍)❤('-﹏-';)

-Shinichi, Shinichi tỉnh dậy đi Shinichi, Shinichi.......

'Giọng nói này là.......

Mika sao?' Shin nhìn người trước mặt và với tay ôm lấy.

Ran bị ôm bất ngờ nên hơi đỏ mặt, cô muốn hưởng thụ cái ôm đó nhưng chưa đủ tới vài giây thì miệng cậu ta đã gọi tên người con gái mà cô ghét nhất:

-Mika.......

Mika, cậu về rồi sao Mika, cậu có biết mình nhớ cậu lắm không?

Mika, Mika.......

-Shinichi, Shinichi tỉnh dậy đi Shinichi....

Shinichi mắt nhắm mắt mở nhìn người đang bị ôm nằm trên ngườpi cậu đấy.

Mở to mắt ngạc nhiên và bật dậy nhanh chóng, do tỉnh dậy bất ngờ nên đầu cậu hơi choáng:

-Ran sao.

Tớ xin lỗi, tớ tưởng cậu là cô ấy.

Ánh mắt của cậu ánh lên tia hơi thất vọng.

Ran thấy, Ran biết, siết chặt tay thành nắm đấm, cố nặn ra 1 nụ cười và nói:

-Không sao, như thế cũng phải thôi mà.

Mình nghĩ là cậu ấy vẫn còn rất giận mình chuyện đó nên chưa muốn quay về......

-.........

-À mà mình nghĩ là chắc chắn khi nào đó cậu ấy sẽ trở về thôi mà.

Lén nhìn trộm xem tâm trạng của anh bây giờ ra sao.

Khi mà thấy cậu cười cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu cười không phải vì lời an ủi của Ran mà là vì cậu đã thấy "cô" người mà cậu cần tìm bao lâu nay.

(≧▽≦)(灬º‿º灬)♡(ꏿ﹏ꏿ😉(ʘᗩʘ')(┛◉Д◉)┛彡┻━┻

Sáng hôm sau cậu cùng Haibara và Ran đi học.

Ban nãy Haibara đã nhắc tới việc viên thuốc có thể hết tác dụng trong ngày hôm nay nên cậu nghĩ nên tận dụng nó để.......

-Nhanh lên nhanh lên, chúng ta muộn học mất.

Từ đằng sau vang lên tiếng cô, Shin quay người lại và Mika cũng vừa mới chạy tới, tóm cái đuôi ngựa lại là Mika đâm sầm vào Shin và hai người họ có 1 số tư thế khiến người ta không thể không để ý.

-Shi.......

Shin......

-Mika.......

Hết chap 3.
 
(Đn Conan) Phù Thủy Ánh Trăng.
Chap 4: Trường học. Volka và Gin làm gì đó mờ ám.


-Shi......

Shin.....

-Mika........

Đôi mắt mang sắc tím oải hương, mái tóc bạch kim bồng bềnh tựa mây trôi và hương hoa đào tự nhiên tới mê mẩn lòng người.

Shinichi nằm dưới, đôi mắt hơi mở to và thân thể thì bất động, Mika ở trên, mái tóc dài rủ xuống trông thấy đôi hoa tai màu tím mà 2 năm trước cậu tặng sinh nhật cô.

Ran nhìn cảnh tượng trước mắt mà tức tới thổ huyết, tính xỉa xói châm biếm cô thì như có 1 ngọn gió ngang qua xách 'Tình Địch' đi mất.

Shinichi chỉ vừa chớp mắt 1 cái thì đã không thấy cô đâu, ngồi dậy nhìn Ran đang thất thần+tức giận đấy mà nghĩ:

-"Lại tưởng tượng thấy cô ấy nữa rồi".

'Rầm' Ra......

Ran....

Cậu túa mồ hôi nhìn người trước mặt, Ran đấm vào cây cột gần đó làm nó lõm vào 1 chỗ.

Nghiến răng nghiến lợi ken két nói:

-Tao không tha cho mày đâu Vương Mika.

Ở chỗ tiểu phù thủy trăng non.

-Onii-chan mau dừng lại, Mika chóng mặt quá......

Onii-chan.....

Gin nghe lời cô, anh dừng lại ngay trong 1 con hẻm nhỏ ít người qua lại.

Đặt cô em gái nhỏ xuống đất, anh xoa đầu cô.

Mika thấy hơi lạ ở biểu hiện của anh trai mình nhưng cô không hỏi cũng chẳng nói gì và chỉ hưởng thụ cái xoa đầu đấy ấm áp của Gin.

-Em không có gì hỏi Nii-chan sao Mika?

Ngắm nhìn cô em gái ngoan như mèo nhỏ được nựng kia rồi thuận miệng hỏi cô.

Mika vẫn hưởng thụ và vui vẻ nói:

-Không.

Em không có gì để hỏi Nii cả bởi nếu lúc đó Nii mà không xuất hiện đưa Mika đi thì lúc đó Mika sẽ chẳng biết phải phản ứng ra sao với cái tình huống đó nữa.

Gin nhìn cô và cô cũng nhìn anh.

Nắm lấy tay cô anh kéo cô ra khỏi đó rồi gọi cho Volka đánh xe tới chỗ anh và cô.

Trước cổng trường.

Chiếc xe Lambor đen dừng lại trước cổng trường.

Tất cả đều dừng lại bởi 1 người.

Mika nhìn họ mỉm cười nói:

-Chào mọi người.

Tức thì cả đám đông rầm rộ lên:

-Nữ Hoàng trở về rồi.....TỤI MÀY ƠI MIKA-SAMA TRỞ VỀ RỒI.....

-Nữ Hoàng mấy năm qua người đã đi đâu vậy?

-Mika-senpai em là Fan hâm mộ của chị.

-Tiểu thư mừng người trở lại.

Moon fan chúng em nguyện làm đầy tớ cho người.

V.v........

Vừa tới trước cổng trường thì thấy cái đám lộn xộn, tắc đường kia túm tụm lại 1 nơi.

Ran vẫn luyên thuyên bên cạnh còn đôi mắt cậu thì đã như chú ý đến thứ gì đó:

-Mi.........

MIKA.

Tiếng gọi quen thuộc, vẫn mùi hương đó.

Shinichi Kudo từ lúc nào đã ở trước mặt cô:

-Shinichi........

Hai người đối diện với nhau nhưng chẳng nói gì.

Shinichi dường như muốn ôm cô nhưng sự xuất hiện của Gin và Hạo Thiên làm cậu ta dừng lại giữa chừng.

Gin nhướng mày nhìn Shin, Hạo Thiên hỏi:

-Cậu chắc là hôn phu của con bé, Shinichi Kudo đúng không?

-V...Vâng, còn anh là ai?

Chẳng buồn trả lời lại Hạo Thiên quay sang nắm tay Mika kéo vào trường luôn.

Gin tiến lại chỗ Shinichi thì thầm 1 điều gì đó rồi sắc mặt Shin chuyển sang sự ngạc nhiên.

🙄🙄🙄🙄🙄Tua🙄🙄🙄🙄🙄

-Mika-sama không ngờ ngài lại vào lớp em học đấy.

-Mika-sama cho em xin chữ ký đi.

-Mika-sama.

-Mika-sama.

.........

"Ồn ghê" là suy nghĩ hiện tại của cô về đám người trước mặt mình.

Ngó sang chỗ Hạo Thiên thì thấy đám con gái đang bu quanh ảnh, "Coi bộ ca còn khổ hơn muội (╥_╥)".

Do quá ồn ào nên Mika đã phá luật sử dụng ma thuật bừa bãi, kéo Hạo Thiên lên tầng thượng lánh nạn Fan cuồng cùng mình.

Nhìn cô em gái đang tựa đầu ngủ ngon kia Hạo Thiên không khỏi thở dài:

-Ai bảo sử dụng ma thuật bừa bãi, giờ thì lại lăn ra ngủ say như chết.

Không động tĩnh, anh nhìn Mika rồi cười nhẹ.

"Thật là, muội có cần phải dễ thương như vậy không?

Thôi đành gọi điện xin lão sư cho nó nghỉ vậy."

Tối đến.

Mika và Hạo Thiên đang ngồi nghe Gin ca cẩm.

Cả hai người không ai nói gì cả, chỉ ngồi nghe rồi xin lỗi.

Volka ngồi cạnh mà thấy sợ Gin luôn, chửi không ngơi mồm.

Tầm 30 phút sau.

Volka và Gin đang làm cái gì đó trong phòng mà nó cứ phát ra những tiếng rên rỉ của Volka.

Mika vốn rất rất trong cmn sáng nên máu mũi cứ thế thi đua mà chảy, cầm cái đt và trên môi thì nở nụ cười:

-Ha ha ha, hay ghê ha ha🤧🤧🤧.

Ai ngờ lại được xem phim đam mỹ full HD người thật cơ chứ ha ha ha.

Nhưng rồi thêm câu sau nữa làm cô muốn quăng luôn cái điện thoại vào tường:

-Gin xong chưa, bộ đồ này chật quá.

Á ưm......

Nó siết chặt quá.......

"😒Vcl tưởng gì hoá ra là mấy ba này thử áo, cứ làm mình tưởng.......

Thôi đi ngủ", chán quá tắt luôn điện thoại đi và ngủ.

Hết Chap 4.
 
(Đn Conan) Phù Thủy Ánh Trăng.
Chap 5: Edogawa Conan.


Hôm nay Mika đã nhận được nhiệm vụ mới từ gia tộc và nó sẽ được thực hiện sau ba tháng nữa.

Tung tăng dạo phố mua sắm, cô kéo Hạo Thiên đi hết chỗ này tới chỗ nọ và cuối cùng thì.... cả hai lạc đường rồi lại lạc tới hiện trường của một vụ án.

Cứ nghĩ là sẽ gặp Shinichi ở những nơi như này nhưng cô không ngờ rằng cậu ta chẳng hề có mặt mà còn bất ngờ hơn là một cậu nhóc lớp 1 lại có thể phá một vụ án giết người này chỉ vỏn vẹn trong 20 phút.

Chống tay xoa cằm cô nghĩ: "Thằng bé này có gì đó không ổn".

Tiến tới và xoa đầu nó cô mỉm cười nói:

-Em giỏi thật, một vụ án mạng mà cũng có thể giải quyết trong vòng 20 phút ngắn ngủi.

-Chị là.....

"Mika sao cô ấy lại ở đây?"

Trông thằng bé đó có vẻ ngạc nhiên, cô mỉm cười nghĩ "Hẳn có vấn đề thật."

Ngồi xuống cho bằng chiều cao thằng bé cô nở nụ cười nói:

-Vương Nguyệt, chị là du học sinh.

Em thật sự rất có năng khiếu để trở thành một Thám tử giỏi đấy cậu bé.

-Em cảm ơn chị ạ.

-Conan-kun em đây rồi, ơ.......

Tiếng nói quen thuộc vang lên đằng sau lưng, cậu bé nhỏ nhìn ra sau và nói:

-A Ran-nee-chan...

"Chết cha, thôi xong hai người họ gặp nhau rồi."

Mika đứng dậy và quay lại nhìn kẻ đang thất thần vì gặp mình kia.

Mỉm cười cô nói:

-Chào, lâu rồi tôi mới gặp lại cậu đấy Mori-san.

Run run chỉ thẳng tay vào mặt Mika, Ran lắp bắp không thành lời:

-Cậu....

Cậu.....

-Ồ sao tự dưng lại lắp bắp thế, có phải cậu đang ngạc nhiên vì tôi chưa chết đúng không?

-Cậu......

Híp mắt lại và nở nụ cười mỉm trên môi, cô thích thú với vẻ mặt hiện tại của Ran.

Tiến tới gần Ran Mori cô nâng cằm nàng ta lên¹ và nói:

-Những chuyện trước kia ngươi đã làm với ta giờ đây ta sẽ trả người gấp ngàn lần.

Bất động trước đôi oải hương mang đầy tia máu lạnh của Mika, Ran sợ hãi không thể cất lên một từ nào khỏi miệng.

Buông nàng ra cô và Hạo Thiên bỏ đi khỏi đó và để lại hai con người một ngạc nhiên, một giận dữ vì bị chơi khăm ở đó.

Ra khỏi con ngõ nhỏ cô đi đằng trước Hạo Thiên và hỏi anh về tên nhóc ở con hẻm:

-Hạo Thiên huynh có cảm thấy tên nhóc đó rất giống Shinichi không?

Hạo Thiên nghiêng đầu nhìn biểu muội của mình, anh nói:

-Dựa theo tấm ảnh chụp muội và Shinichi hồi nhỏ thì ta đoán chắc rằng thằng nhóc đó nếu bỏ kính ra thì sẽ giống tên em rể (mù) đến 100%.

Mika híp mắt cười thích thú:

-Vậy sao.

Cảm ơn biểu ca, nhờ huynh mà muội biết bản thân cần làm gì rồi.

Hạo Thiên nghe thấy chất giọng đấy thì hơi ơn ớn vì không biết cô sẽ lại bày ra việc gì kinh thiên động địa nữa?

Mika nhìn dòng người thì chau mày hỏi Hạo Thiên:

-Nhị ca, huynh đã gọi cho Itachi tới đón chúng ta chưa thế?

Sao mà lâu vậy?

Hạo Thiên nghe thấy thì mồ hôi đua nhau túa ra như tắm, anh nãy mải tìm cô nên quên mất rồi.

Lấy hết dũng khí anh nói nhỏ:

-Huynh chưa gọi.

Xin lỗi nha.

-.......

-Haiz để muội gọi.

Alo Itachi anh tới trước cửa chính của RADIO EVA STORE ở phố Shibuya đón tụi em nhé.

Cô gác máy rồi quay lại cầm giúp Hạo Thiên vài túi đồ và nói:

-Xong rồi, biểu ca chúng ta đi thôi.

Itachi có thể sẽ đến hơi muộn nên huynh có muốn ăn gì không?

Vừa đi cô vừa hỏi, Hạo Thiên khóc ròng nói:

-Biểu muội à ta rỗng túi rồi.....

-Muội bao.

-Thật à!

-Ừm.

-Ôi muội muội của ta thật là tuyệt vời (人*´∀`)。*゚+.

Buổi tối, ở phòng Mika.

Cô đang ngồi xem những thông tin mà Ngọc Thố¹, Thao Thiết² và A Trạc³ thu thập được từ những cung thời gian khác nhau của Shinichi và Conan trong nửa năm nay.

Mika đọc đến nửa đoạn thì đột nhiên nở nụ cười làm cho Thao Thiết - thanh niên từng bị bón hành ngập mồm vì cái nụ cười chết người của Mika - giật mình lui ra đằng sau lưng Ngọc Thố để trốn.

Ngọc Thố và Nhạc Trạc mắt cá chết nhìn Thao Thiết với ý:

-"Ngươi vẫn ám ảnh cái vụ đấy à A Thao/Lão Thiết!"

Thao Thiết như hiểu ý của hai người này, hắn gắt:

-Các ngươi thử gặp ả lúc đấy xem các ngươi có ám ảnh như ta bây giờ không?

Đối mặt với lời gắt gỏng, kể lể về nỗi sợ hãi Mika của Thao Thiết, Ngọc Thố và A Trạc bình thản nói ra một câu khiến Thao Thiết sốc hoá đá luôn:

-Bọn ta gặp riết quen luôn cái tình khí đấy của tam muội/chủ nhân rồi.

Hơi chau mày vì tiếng ồn của ba tên đực rựa trước mặt mình, cô đẩy họ ra khỏi phòng và nói:

-Ba người xuống tầng hoặc sang bên phòng của biểu ca mà chơi ý, có gì thì muội sẽ gọi mọi người sau.

Rồi đóng cửa cái rầm, ba cái đầu bạch kim - tím - đen ở ngoài cửa nhìn nhau rồi phóng đi mỗi tên một hướng khác nhau.

Ngọc Thố thì đến phòng sách đọc vài cuốn sách lịch sử tg, A Trạc thì đến phòng khách bật tivi xem thế giới động vật còn trùm ăn Thao Thiết thì đến phòng bếp nhờ Itachi⁴ nấu cho vài món ngon để ăn đêm.

-Thao Thiết ta có chuyện muốn nhờ anh.

Xong việc ta đãi anh một mâm lẩu Tứ Xuyên.

Mika mắt nhìn chằm chằm vào đống sách vở và bài tập trên bàn, Thao Thiết ngồi ăn chè bí đỏ ở bên cạnh nghe xong thì nói:

-Được.

Có chuyện gì thì cứ giao cho ta, Thao Thiết ta đều sẽ làm hết.

-Tốt.

Anh giúp ta theo dõi tên nhóc Edogawa Conan này một thời gian nhé.

Lý do thì ta sẽ không nói đâu, anh chỉ cần mỗi ngày báo cáo cho ta biết lịch trình của tên nhóc là được.

-Đã rõ thưa chủ nhân.

Rồi đi luôn.

Mika và Ngọc Thố mắt tròn xoe nhìn vào chỗ mà Thao Thiết vừa biến mất đấy mà sốc:

-Hắn gọi muội là chủ nhân kìa Tam ca/Tam muội (!°ロ°).

Ở một góc của trường tiểu học Teitan.

Conan đang cầm một viên đá thạch anh tím trên tay và con chim cái có bộ lông màu tím đậu trên vai cậu.

Tiểu Nhạc⁵ nhìn viên đá thạch anh tím và nói:

-Chủ nhân ngài bị Vu Nữ đại nhân⁶ nghi ngờ rồi.

Mang một tâm thế bình thản, Conan trấn an Tiểu Nhạc:

-Yên tâm đi, với IQ bằng EQ của Mika thì còn một tuần nữa cậu ấy mới phát hiện ra thân phận của ta.

Trước hết thì cứ thực hiện theo kế hoạch cũ đi.

-Vâng......

Chủ nhân, có người đến.

Tiểu Nhạc bay lên trốn ở trên cây, Conan nhanh chóng giấu đá thạch anh tím vào trong túi quần.

Ayumi, Genta, Haibara và Mitsuhiko chạy lại rủ rê cậu cùng điều tra một vụ án nhưng không như mọi lần mà giờ Conan lại lập tức đồng ý tham gia.

Bọn nhóc vui sướng nhanh chóng kéo Conan đi trước.

Haibara đứng lại nhìn lên trên cái cây, cô hơi nhíu mày rồi bỏ đi khi Ayumi gọi.

Tiểu Nhạc thở dốc, cái ánh mắt của con nhóc này làm cô hơi sợ.

Cái ánh mắt lạnh lẽo, đầy áp lực y như đang đối đầu trước một kẻ săn mồi vậy.

Nhìn Conan lần cuối rồi bay đi luôn, Tiểu Nhạc muốn tìm thêm chút thông tin về Vương Gin - con nuôi và là con trai cả của nhà họ Vương.

Hết chap 5.

¹: Là anh trai sinh đôi với Mika.

Là đứa con trai đã chết của chính thất Mana Miyazaki (Đã chết) của nhà họ Vương, linh lực và sức mạnh đạt đến cảnh giới thần thánh nên được Ngọc Hoàng Đại Đế ân điển phi thăng thành Thần.

Đọc truyện (Jibaku Shounen Hanako-kun) Khế Ước Linh Vật.

để biết thêm chi tiết về Ngọc Thố.

²: Thao Thiết là con thứ năm của Rồng, là linh vật tham ăn nhất trong tam linh thần thú của Mika.

Tên này đặc biệt sợ Mika nhưng rất hay kì kèo khi bị cô sai đi làm việc.

³: A Trạc là một nửa của cặp chim thần Nhạc Trạc.

Đặc biệt thích xem thế giới động vật và yêu thương vợ mình (Tiểu Nhạc).

⁴: Là quản gia kiêm vệ sĩ của Mika và Hạo Thiên.

Cái gì cũng giỏi nhưng trừ việc tán gái ra là gà mờ y như lão Thao Thiết.

⁵: Tiểu Nhạc là một nửa của cặp chim thần Nhạc Trạc.

Đặc biệt thích xem phim Hàn và rất yêu thương chồng mình (A Trạc).

⁶: Đọc truyện (Jibaku Shounen Hanako-kun) Khế Ước Linh Vật.

để biết thêm chi tiết.
 
(Đn Conan) Phù Thủy Ánh Trăng.
Chap 6: Buổi triển lãm của Ác Quỷ (P1).


Chap này tặng cho hai bạn Akuma_Zero và SakurakoSuzuki

Mong các Lecteurs có thời gian đọc truyện vui vẻ.

Thứ tư ngày X tháng Y, 19:45.

Hôm nay diễn ra buổi tiệc triển lãm đá quý của công ty The Devil's Stone của bà ngoại Mika và Gin nên hiện tại cô đang đi dự tiệc cùng Kaito.

Cậu chàng này rất ra dáng một quý ông khi ở trong bộ vest xám thanh lịch và rất đẹp đôi khi đi cùng cô với tư cách là bạn trai.

Ở trong hậu trường diễn ra buổi triển lãm ai cũng phải ngoái đầu nhìn theo hai người khi họ bước qua vì bông hoa tai Citrine hình mặt trăng của Mika và đồng hồ đính đá Sapphire trên tay trái của Kaito.

Nhưng không chỉ có thế đâu, cái mà họ đặc biệt để ý nhất là nhan sắc yêu mị, khuynh quốc khuynh thành của Mika.

Tất cả khách mời ai là nam cũng say mê sắc đẹp của cô còn ai là nữ thì đều ghen tị không ưa cô vì như một vài lời Mika nghe được thì họ nói cô giống "Hồ Ly tinh" hơn là một tiểu thư nhỏ tuổi của nhà họ Vương.

Kaito tức giận muốn đi nói lý với họ thì cô ngăn lại và nói:

-Mình xinh đẹp như này vốn là ý trời rồi, dù cho có nói nhiều hơn thì mình vẫn xinh đẹp như vậy thôi.

Không thể nào xấu được như họ mong muốn đâu.

Uống hết rượu trong ly rồi đặt xuống bàn, đúng lúc đó thì nhân vật chính của buổi triển lãm đã tới.

Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía bà, người đàn bà trung niên có đôi mắt hai màu rất sáng, mái tóc bạc búi gọn ở đằng sau với cây trâm phỉ thúy và bộ sườn sám màu tím quý phái.

Vâng đó là bà ngoại cô, Dương Hồng Ngọc.

Bà đứng trên bục nói lời cảm ơn với tất cả các vị khách được mời và các Tổng tài thuộc các chi nhánh công ty De Beers ở Nhật đã tới đây dự buổi triển lãm đá quý của bà.

Trong buổi triển lãm này sẽ có cả đồ ăn và rượu phục vụ cho tất cả mọi người nên họ có thể thoải mái vừa ngắm các kiệt tác đá quý và vừa thưởng thức các món ăn do các đầu bếp nổi tiếng trên thế giới nấu (Nao: Cái gia đình này đúng là có tâm hồn ăn uống cao thật).

Cầm lấy một ly rượu do người phục vụ mang tới, bà nâng cao cốc và nói:

-Mong tất cả mọi người sẽ có 1 buổi tối vui vẻ và thoải mái.

Buổi triển lãm đá quý của công ty The Devil's Stone chính thức bắt đầu.

(Nao: Xin lỗi mọi người nha, tui không biết viết đoạn này ra làm sao cho khí chất thanh tao, cao quý của bà ngoại Mika toát ra nữa ('-﹏-';).

Dạo quanh và nói chuyện với một vài quý công tử của các vị tổng tài thúc thúc, Mika cảm thấy cô không thích mấy tên con trai hám sắc này tẹo nào trừ quý công tử Володя của ngài Коля.

Anh ta là một quý ông đúng hiệu khi đã đưa khăn tay cho cô lau váy khi cô vô tình làm đổ ly rượu hoa quả lên váy của mình.

Mới đầu cứ ngỡ anh ta sẽ giống những kẻ kia nên cô chỉ nói chuyện xã giao thôi chứ đâu ngờ càng nói thì điểm chung của hai người càng nhiều.

Cô và Володя quyết định trao đổi số và id Facebook để liên lạc với nhau.

Kaito và Conan đứng từ hai phía khác nhau nên khi nhìn thấy cảnh cô cười nói với tên tiểu tử đấy mà ăn hủ dấm chua với nhau a.

Kaito đi tới kéo cô đi về phía hành lang ban công của tòa nhà này, Conan thấy cô bị Kaito kéo đi thì tức giận định đi đến đó dành cô lại thì nhớ ra hiện tại cậu chỉ là 1 đứa trẻ con thì sao có thể đi ra chỗ cô làm việc mà Kudo Shinichi hay làm trước kia chứ:

-"Cái cơ thể nhỏ nhắn này thật là phiền phức mà!!"

Sonoko đang đứng bên cạnh Ran nói chuyện vui vẻ thì thấy thoáng qua bóng dáng của cô và một cậu trai đang kéo nhau tới hướng hành lang ban công thì ngơ ngác nói:

-Ơ đó là tiểu thiên kim nhà chủ tịch Dương (bà ngoại Mika) kia mà!!!

Cậu ấy và người con trai đó đi đâu thế?

-Đâu?

Tiểu thiên kim nhà chủ tịch Dương đâu?

Ran ngó ngang ngó dọc, ngó bốn phương tám hướng chỉ để tìm và làm quen với vị thiên kim ấy.

Cô rất thích bà Dương Hồng Ngọc nên muốn làm quen và làm bạn với tiểu hài tử của bà.

Sonoko chỉ về phía trước mặt bọn họ rồi tức tốc bị Ran kéo đi.

Ba người núp sau cánh cửa nhìn trộm hai người bọn họ nhưng do ở hơi xa hai người kia nên chỉ nghe thấy tiếng người nam hét lên:

-Mình không thích cậu giao du với mấy tên đó, mình cảm thấy khó chịu khi cậu cứ ở cùng với bọn chúng.

Rồi tiếp theo là tiếng của một người nữ, cô ấy cũng hét lên:

-Mình ở cùng họ thì sao chứ?

Dù sao thì những người đó còn tốt hơn tên VÔ LƯƠNG TÂM NHƯ CẬU.

Conan nghe thấy câu này thì hơi chột dạ.

Cậu biết cô gái đó là đang nói anh chàng kia nhưng vẫn cảm thấy hơi khó chịu và có chút buồn vì ngay sau đó là hình ảnh của Mika hiện lên trong đầu.

Hai hàng nước mắt chảy dài xuống gò má, đôi mắt oải hương từng chứa đầy sự sủng ái thì nay lại là một màu bi thương cùng hận và cổ tay trái phải chịu nỗi đau cứa tay do bị ép lấy giải độc cho Ran.

Trong lúc ba người bọn họ còn đang nấp ở bên kia thì ở bên chỗ hai người vừa rồi lại xuất hiện thêm một người trông rất quen.

Mika tay cầm đồng hồ bỏ túi đi tới vỗ vai người nam nhân đó và nói:

-Biểu ca đừng chấp nhặt với cô ấy nữa.

Mika đột nhiên xuất hiện ở giữa hai người họ và mỉm cười còn trên tay phải thì cầm một cái đồng hồ bỏ túi màu vàng.

Dương Trì nhìn thấy cô thì thở nặng một hơi điều chỉnh tâm trạng và nói:

-Em quản hơi nhiều chuyện rồi đó A Nguyệt.

Quản hơi nhiều chuyện?

Mika nghe vậy thì cười, cô chỉ tay về phía Sonoko bọn họ và nói:

-Vậy bọn họ không phải cũng tới để "Quản" chuyện của anh sao biểu ca?!

-Bọn họ?

Dương Trì quay lại nhìn theo hướng Mika chỉ và phát hiện ra ba người bọn họ đang nấp ở cánh cửa cách đó không xa.

Sonoko ái ngại đi ra và nói:

-A ha ha xin lỗi, tôi đến đây chỉ để tìm tiểu thiên kim của bà Dương thôi.

Mika ngơ ngẩn một lúc rồi chỉ vào Sonoko và nói:

-Cậu là Suzuki Sonoko đúng không nhỉ?

Hết chap 6.
 
(Đn Conan) Phù Thủy Ánh Trăng.
Chap 7: Buổi triển lãm của Ác Quỷ (P2).


-Cậu là Suzuki Sonoko đúng không nhỉ?

Mika tiến tới áp sát mặt mình với mặt Sonoko khiến cô nàng này mặt đỏ hơn cả trái gấc, Sonoko lúng túng không biết phải trả lời ra sao thì (hũ dấm) Conan chen vào giữa:

-Chị Nguyệt ơi chị còn nhớ em không?

"Vương Mika cái tên khốn nạn ban nãy kéo cậu ra đây đâu rồi?"

Cúi xuống nhìn tên nhóc chibi chibi đang ôm chân mình, cô thấy tên nhóc này quen quen nhưng lại chẳng nhớ ra là đã gặp ở đâu.

Sonoko tức giận khi thấy cậu đột nhiên ôm lấy cô rồi cắt ngang cuộc trò chuyện chưa bắt đầu của hai người.

Bực mình đi tới bế Conan lên rồi đưa cho Ran đang đứng ở đằng sau và nói:

-Nhóc con thích phá người ta trong khi họ đang nói chuyện với thần tượng của mình nhỉ.

-Thần tượng?

Cả ba người đều đồng thanh, Ran chau mày nhìn cô rồi lại nhìn cái khuôn mặt hoang mang của Conan.

Sonoko mỉm cười ôm tay Mika và nói:

-Cậu không biết sao Ran?

Vương Mika, cậu ấy là người đã một mình đánh bại Joan Henry người được cho là bậc thầy võ thuật trẻ nhất trên thế giới đó.

-Đánh bại bậc thầy võ thuật Joan Henry!

Mika á?

Ran ngạc nhiên.

Mika thì mặt nghệt ra, cố nhớ xem mình đã đánh bại tiểu sư thúc từ khi nào?

Dương Trì đứng bên cạnh vỗ đầu cô một cái rồi nói:

-Quả không hổ danh là em gái ta, ngay cả bậc thầy võ thuật cũng không phải đối thủ.

Ha ha ha.....

-Đó không phải em!

-Hả?

-Em nói người đánh bại tiểu thúc không phải em, người đó là đại ca.

Một bầu không khí im lặng bao trùm cả dãy hành lang.

Conan và Dương Trì đơ mất một lúc mới phản ứng lại còn Sonoko thì ngơ ngác hỏi lại:

-Thế không phải cậu thật à?

-Ừm, thúc ấy mạnh lắm mình không thể tiếp nổi 10 chiêu cuối của thúc ấy.

Mà đối thủ xứng tầm với tiểu thúc thì chỉ có anh cả và bạn tập của thúc ấy thôi.

-.....

-Ơ khoan đã, cậu vừa gọi Joan Henry là chú à?

Thế tức là.....

-Ông ấy là người nhà Mika.

Sao thế Ran?

Cậu không biết điều này à?

Sonoko hỏi Ran, cô lắc đầu rồi nhìn Mika với một ánh mắt khó nói thành lời.

Mika mặc kệ ánh mắt ấy của Ran và nói với Dương Trì:

-Chúng ta vào trong thôi, có vẻ bà ngoại đang đi tìm hai đứa rồi.

Xem đồng hồ, Dương Trì tiến tới nắm lấy tay Ran và hôn nhẹ lên đó và nói:

-Không có nhiều thời gian nhưng ta mong là tiểu thư xinh đẹp đây vẫn sẵn lòng cho ta biết tên của nàng.

Mặt đỏ bừng vì hành động này của anh, Ran ấp úng trả lời:

-E....

Em tên là Ran Mori.

-Ran sao!

Thật là một cái tên đẹp.

Em không phiền nếu như tôi mời em đi chơi sau bữa tiệc hôm nay chứ?

-Ờm...

Em....

Ran đang không biết phải trả lời ra sao thì Mika đã tiến tới nắm lấy cổ tay áo Dương Trì và nhẹ giọng quở trách:

-Vào trong thôi, anh còn muốn ở đây trêu hoa ghẹo nguyệt đến bao giờ?

Cẩn thận em mách bà đấy.

-Hừm, đúng là cháu gái cưng có khác.

Xin phép mọi người nhé, tụi tôi đi vào trước.

Hai người chào tạm biệt ba người bọn họ rồi mới quay người đi vào trong.

Lúc đi, Mika còn hơi ngoảnh lại nhìn bọn họ và nhất là Conan.

Từ lúc gặp nhau, thằng bé đã luôn nhìn cô với ánh mắt lấp lánh đầy yêu thương rồi.....

-Chắc chỉ là nó nhớ mẹ thôi nhỉ?

-Em sao vậy?

Ở bên một soái ca như ta làm em lo lắng đến vậy à?!

Liếc mắt nhìn Dương Trì rồi lắc đầu ngao ngán, cô không muốn trả lời mấy cái câu hỏi ngớ ngẩn ấy thêm nữa đâu.

Đột nhiên cả hai người đều dừng lại như thể cùng cảm thấy một thứ gì đó.

Cô nhìn Dương Trì rồi hỏi dò anh:

-Anh cũng cảm thấy à?

Dương Trì lắc đầu, thứ mà anh cảm nhận được không phải là thứ mà Mika đang nói.

Một, hai, ba,.......

Không, là cả chỗ này chứ không phải một hay hai chỗ khác.

Nắm lấy tay Mika, anh nói:

-Cả toà nhà này có âm khí quá nặng.

Chúng ta mau đi báo với bà thôi.

Cần rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

Toan kéo cô đi thì ngay lập tức, mũi dáo của Mika xượt qua trước mắt anh rồi đâm thẳng cái bóng đen mờ mờ ảo ảo ở sau lưng anh.

Dương Trì toát mồ hôi lạnh nhìn theo thân giáo và giật mình lùi lại ra phía sau lưng cô núp và lắp bắp giải thích:

-Ta... ta... ta mới tu luyện không lâu thôi.

Cỡ... cỡ tầm này thì dư sức thắng nhưng..... nhưng vẫn sợ lắm.

Thu giáo về, cô thở dài một hơi rồi đeo cho anh một chuỗi hạt tràng vào cổ tay và vỗ vai anh:

-Đây là em đích thân đi xin của một vị cao tăng ở Thiếu Lâm Tự đó.

Anh hay gặp "chúng" thì giữ luôn cũng được.

-Cảm ơn em nhé.

-Vốn là chuyện nên làm.

Chúng ta đi thôi.

Ở sảnh chính của buổi triển lãm.

Kaito đang đi loanh quanh đợi cô thì thấy Mika và Dương Trì cùng chạy về một hướng cạnh lối vào sảnh tiệc.

Do đứng gần đường chạy của hai người họ nên cậu đã vội vàng chạy lại nắm lấy cổ tay Mika kéo lại và lo lắng hỏi:

-Có chuyện gì xảy ra mà trông cậu với anh Dương có vẻ lo lắng, gấp gáp quá vậy?

Mika quay lại ngơ ngác nhìn cậu rồi ngập ngừng không trả lời mãi cho đến khi Hạo Thiên đi tới đặt tay lên vai cậu và nói:

-Chúng tôi có chút chuyện gia đình cần bàn gấp với nhau nên phiền cậu tránh ra cho chúng tôi mượn em ấy một chút được không.

Kaito nghi ngờ nhìn anh nhưng rồi vẫn buông tay ra đầy tiếc nuối.

Mika nhìn cậu rồi lại nhìn Hạo Thiên, anh gật đầu biểu thị cho việc anh sẽ lo mọi chuyện ở đây giúp cô.

Mika mỉm cười nói cảm ơn anh bằng tiếng Trung rồi tiếp tục chạy theo Dương Trì.

Đợi Mika khuất bóng rồi anh mới tươi cười thân mật khoác vai Kaito và nói:

-Đi, anh dẫn chú mày đi ăn uống chút gì đó.

Kaito ngơ ngác nhìn anh, chẳng phải mới nãy còn nghiêm túc lắm sao?

Sao giờ nhìn giống mấy ông đi làm đa cấp dụ mua nhà ma với giá trên trời rồi vậy?!

Hạo Thiên liếc mắt nhìn xem biểu hiện của cậu rồi lại tiếp tục mỉm cười nói nói gì đó rồi đập đập vài cái vào vai Kaito và lôi cậu đi về hướng cái bàn buffet đầy đồ ăn thức uống kia.

Nghi cậu vẫn chưa bị thuyết phục lắm thì anh nói thêm câu:

-Từ đầu buổi tiệc đến giờ, anh để ý chú mày ăn rất ít đó.

Mà ăn ít như vậy thì sao đủ sức mà hẹn hò với Mika sau buổi tiệc nữa.

-Hẹn hò với Mika sau buổi tiệc sao?.....

Anh nói đúng, Mika cũng nói là sau bữa tiệc muốn cùng đi đến chỗ này với em mà.

Mỉm cười , anh thầm khẳng định chắc nịch rằng thằng bé này vẫn chưa biết gì về ám hiệu giữa anh em bọn họ.

Mà cho dù thằng bé này có biết thì cũng chỉ dừng lại ở việc biết thôi chứ cũng chả làm được gì giúp con bé.

Trừ phi con bé muốn có thêm một nhân đỉnh để song tu.

Mà phàm là nhân đỉnh thì phải là những kẻ mang thủy linh căn chứ, còn tên nhóc này là băng linh căn thuần khiết chứ có phải là dị biến từ thủy linh căn đâu.

Biểu muội nhà anh đúng là có khẩu vị thật.

Ở bên chỗ Conan và Ran.

Ran thẫn thờ nhìn vào khoảng không vô định trước mặt mình, cô mơ mơ màng màng chìm vào những ký ức xưa kia.

Cô yêu Mika, nhưng thứ tình cảm mà cô dành cho Mika không phải tình cảm bạn bè đơn thuần mà là thứ tình cảm chỉ có giữa nam và nữ.

Mỗi lần ở bên cạnh nhau, cô luôn có ý nghĩ chiếm hữu và biến Mika trở thành của riêng mình.

Cô khao khát muốn có được tình cảm và sự quan tâm của Mika như cách mà cô gái ấy quan tâm đến chồng tương lai của mình.

Nhưng ngay lúc nhận ra thứ tình cảm ngang trái ấy, cô đã không thể chấp nhận nổi suy nghĩ của bản thân mình và dần dần tình cảm Ran dành cho Mika đã trở nên méo mó.

Cô bắt đầu lên kế hoạch cô lập Mika và để bắt đầu cho việc đó là những tháng ngày đổ tội đổ lỗi cho người con gái cô yêu.

Bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt nhất, cô luôn tạo ra một cái cớ hoàn hảo và hợp lý nhất để đến khi Shinichi nhận ra thì cũng không làm được gì cô cả.

Đúng vậy, đâu làm được gì cô, cái thứ cô cần là tình cảm rạn nứt giữa hai người họ chứ không phải tình cảm và sự thương hại của cậu ta.

Đợi đến lúc cả hai hủy bỏ hôn ước thì đến lúc đó Mika sẽ đường đường chính là của Ran Mori cô rồi.........

Nhưng vẫn là ông trời thích trêu đùa người ta.

Cái ngày mà cô ngỡ là cách thành công không xa nữa thì Mika bỏ đi.

Cô gái ấy cứ thế biến mất khỏi cuộc sống của cô tận hai năm, 9 tháng, 103 ngày.

Trong khoảng thời gian ấy cô đã qua lại với Shinichi và cả hai đã chính thức ở trong một mối quan hệ trên mức bạn bè, dưới mức tình yêu.

Cả hai đều coi đối phương là thế thân của người kia.

Lừa dối tình cảm của nhau trong khoảng thời gian dài đằng đẵng ấy.

Nhưng giờ không còn nữa rồi, Mika đã trở về nên hai người họ cũng biết bản thân và đối phương cũng nên kết thúc mối quan hệ này để chuyển sang mối quan hệ khác với cô gái họ yêu:

-"Mình cần phải cho Mika biết tình cảm của mình mới được.

Nếu không hành động nhanh thì Shinichi sẽ hành động trước mất."

-Ê nhóc Conan, em chạy đi đâu thế?

Tiếng Sonoko gọi với theo Conan đang chạy đi đâu đó đã ngay lập tức kéo Ran trở về thực tại.

Cô nhìn cái vẻ mặt gấp gáp của thằng bé bây giờ mà thở dài vì nó giống với Shinichi y như đúc nếu như bỏ cặp kính dầy cộp đó ra.

Không nghĩ quá nhiều về điều vừa rồi, cô lập tức chạy theo sau thằng bé và hỏi:

-Em định đi đâu mà gấp vậy Conan-kun?

Đến ngã rẽ, đột nhiên có một cánh tay kéo mạnh cậu vào trong góc tường gần đấy, ngước mắt lên nhìn xem là ai thì thật không ngờ người đó lại chính là Ngọc Thố.

Anh ra dấu cho cậu im lặng, Ran chạy đuổi theo đến nơi thì không thấy bóng dáng cậu đâu nữa nên đã quay về nhờ Sonoko đi tìm cùng mình cho đỡ cực.

Đợi Ran đi khỏi thì anh mới buông cậu ra và hỏi:

-Ngươi cũng cảm thấy toà nhà này có vấn đề à em rể?

-Anh biết em là Kudo Shinichi từ khi nào vậy?

Không lòng vòng, cậu lập tức đưa ra câu hỏi về thân phận của mình cho anh.

Ngọc Thố thong dong thò tay vào trong túi không gian lục tìm thứ gì đó rồi trả lời:

-Ngay từ lúc gặp nhau ở con hẻm đó.

Khí tức mà chủ tớ các ngươi đang cố giấu cho nhau trước mặt Mika đấy.

Ta thấy hết.

-Thật không hổ là thành viên phi thăng trẻ nhất trong tộc Vương.

-Quá khen rồi.

-Tại sao anh không vạch trần em và Tiểu Nhạc ngay lúc đó?

Như vậy thì Mika có thể hoàn toàn tránh xa em như mong muốn của ba người bây giờ rồi còn gì.

Vẫn tiếp tục tìm đồ trong túi không gian, anh cau mày rồi lại ngay lập tức mỉm cười vì đã tìm đúng thứ mình muốn, lôi ra một cây kiếm gỗ đào đưa cho Conan rồi nói:

-Cầm đi, hàng xịn chuẩn đạo sĩ đấy.

-Anh muốn em dùng nó vào việc ta sắp làm sao?

-Không vậy thì đưa cho ngươi để ngươi chơi trò hoàng tử cứu công chúa như ngày xưa chơi với Mika à?

Ngọc Thố xéo xắt nhìn xuống tên em rể có não, có tình nhưng không biết dùng đấy.

Conan chảy mồ hôi hột ngước nhìn anh rồi nghĩ:

-"Anh à, em đâu có ý đó đâu...."

Cầm thanh kiếm gỗ đào có hơi nặng trên tay, cậu gọi Tiểu Nhạc ra rồi nói:

-Để cô ấy thám thính ngoài tòa nhà đi, em cảm thấy chúng ta có thể bị bẫy bởi ai đó đấy.

Gật đầu đồng ý với lời đề nghị của cậu, anh buộc lên cổ tiểu nhạc Hỗn Thiên Lăng "mượn" được từ chỗ tam thái tử Na Tra cho cô rồi nói:

-Cứ yên tâm mà dùng thử pháp khí truyền thuyết này đi, cậu ta thua ta trong trận game trước đó nên ta có thể tùy ý sử dụng cho đến lúc cậu ta thắng lại trận nữa.

Conan nghe vậy thì chỉ cười khổ nghĩ:

-"Coi bộ ngài tam thái tử còn lâu mới lấy lại được Hỗn Thiên Lăng từ anh ấy mất."

Tiểu Nhạc tung cánh bay lên bầu trời đêm với dải lụa đỏ tên là "Hỗn Thiên Lăng" ấy, Conan ở bên dưới lập tức được anh bế đi tới một nơi nào đó trong tòa nhà.

Và ở đó, một thứ mang hình thù của một con người nhưng lại được gọi là xác sống đang ngồi ăn ngấu nghiến cơ thể của một nạn nhân xấu số nào đó.

Miệng nó đầy máu và trong miệng còn đang nhai dở một miếng thịt vừa xé ra từ cơ thể nằm dưới đất ấy, nó quay đầu nhìn hai người rồi cười khà khà nói một câu làm hai người họ ngạc nhiên cảnh giác:

-Ta lại có thịt ăn nữa rồi kìa, khà khà....

-Anh....

-Ừ, nó chính là chúa quỷ.

Hết chap 7.
 
Back
Top Bottom