-Cậu là Suzuki Sonoko đúng không nhỉ?
Mika tiến tới áp sát mặt mình với mặt Sonoko khiến cô nàng này mặt đỏ hơn cả trái gấc, Sonoko lúng túng không biết phải trả lời ra sao thì (hũ dấm) Conan chen vào giữa:
-Chị Nguyệt ơi chị còn nhớ em không?
"Vương Mika cái tên khốn nạn ban nãy kéo cậu ra đây đâu rồi?"
Cúi xuống nhìn tên nhóc chibi chibi đang ôm chân mình, cô thấy tên nhóc này quen quen nhưng lại chẳng nhớ ra là đã gặp ở đâu.
Sonoko tức giận khi thấy cậu đột nhiên ôm lấy cô rồi cắt ngang cuộc trò chuyện chưa bắt đầu của hai người.
Bực mình đi tới bế Conan lên rồi đưa cho Ran đang đứng ở đằng sau và nói:
-Nhóc con thích phá người ta trong khi họ đang nói chuyện với thần tượng của mình nhỉ.
-Thần tượng?
Cả ba người đều đồng thanh, Ran chau mày nhìn cô rồi lại nhìn cái khuôn mặt hoang mang của Conan.
Sonoko mỉm cười ôm tay Mika và nói:
-Cậu không biết sao Ran?
Vương Mika, cậu ấy là người đã một mình đánh bại Joan Henry người được cho là bậc thầy võ thuật trẻ nhất trên thế giới đó.
-Đánh bại bậc thầy võ thuật Joan Henry!
Mika á?
Ran ngạc nhiên.
Mika thì mặt nghệt ra, cố nhớ xem mình đã đánh bại tiểu sư thúc từ khi nào?
Dương Trì đứng bên cạnh vỗ đầu cô một cái rồi nói:
-Quả không hổ danh là em gái ta, ngay cả bậc thầy võ thuật cũng không phải đối thủ.
Ha ha ha.....
-Đó không phải em!
-Hả?
-Em nói người đánh bại tiểu thúc không phải em, người đó là đại ca.
Một bầu không khí im lặng bao trùm cả dãy hành lang.
Conan và Dương Trì đơ mất một lúc mới phản ứng lại còn Sonoko thì ngơ ngác hỏi lại:
-Thế không phải cậu thật à?
-Ừm, thúc ấy mạnh lắm mình không thể tiếp nổi 10 chiêu cuối của thúc ấy.
Mà đối thủ xứng tầm với tiểu thúc thì chỉ có anh cả và bạn tập của thúc ấy thôi.
-.....
-Ơ khoan đã, cậu vừa gọi Joan Henry là chú à?
Thế tức là.....
-Ông ấy là người nhà Mika.
Sao thế Ran?
Cậu không biết điều này à?
Sonoko hỏi Ran, cô lắc đầu rồi nhìn Mika với một ánh mắt khó nói thành lời.
Mika mặc kệ ánh mắt ấy của Ran và nói với Dương Trì:
-Chúng ta vào trong thôi, có vẻ bà ngoại đang đi tìm hai đứa rồi.
Xem đồng hồ, Dương Trì tiến tới nắm lấy tay Ran và hôn nhẹ lên đó và nói:
-Không có nhiều thời gian nhưng ta mong là tiểu thư xinh đẹp đây vẫn sẵn lòng cho ta biết tên của nàng.
Mặt đỏ bừng vì hành động này của anh, Ran ấp úng trả lời:
-E....
Em tên là Ran Mori.
-Ran sao!
Thật là một cái tên đẹp.
Em không phiền nếu như tôi mời em đi chơi sau bữa tiệc hôm nay chứ?
-Ờm...
Em....
Ran đang không biết phải trả lời ra sao thì Mika đã tiến tới nắm lấy cổ tay áo Dương Trì và nhẹ giọng quở trách:
-Vào trong thôi, anh còn muốn ở đây trêu hoa ghẹo nguyệt đến bao giờ?
Cẩn thận em mách bà đấy.
-Hừm, đúng là cháu gái cưng có khác.
Xin phép mọi người nhé, tụi tôi đi vào trước.
Hai người chào tạm biệt ba người bọn họ rồi mới quay người đi vào trong.
Lúc đi, Mika còn hơi ngoảnh lại nhìn bọn họ và nhất là Conan.
Từ lúc gặp nhau, thằng bé đã luôn nhìn cô với ánh mắt lấp lánh đầy yêu thương rồi.....
-Chắc chỉ là nó nhớ mẹ thôi nhỉ?
-Em sao vậy?
Ở bên một soái ca như ta làm em lo lắng đến vậy à?!
Liếc mắt nhìn Dương Trì rồi lắc đầu ngao ngán, cô không muốn trả lời mấy cái câu hỏi ngớ ngẩn ấy thêm nữa đâu.
Đột nhiên cả hai người đều dừng lại như thể cùng cảm thấy một thứ gì đó.
Cô nhìn Dương Trì rồi hỏi dò anh:
-Anh cũng cảm thấy à?
Dương Trì lắc đầu, thứ mà anh cảm nhận được không phải là thứ mà Mika đang nói.
Một, hai, ba,.......
Không, là cả chỗ này chứ không phải một hay hai chỗ khác.
Nắm lấy tay Mika, anh nói:
-Cả toà nhà này có âm khí quá nặng.
Chúng ta mau đi báo với bà thôi.
Cần rời khỏi đây càng sớm càng tốt.
Toan kéo cô đi thì ngay lập tức, mũi dáo của Mika xượt qua trước mắt anh rồi đâm thẳng cái bóng đen mờ mờ ảo ảo ở sau lưng anh.
Dương Trì toát mồ hôi lạnh nhìn theo thân giáo và giật mình lùi lại ra phía sau lưng cô núp và lắp bắp giải thích:
-Ta... ta... ta mới tu luyện không lâu thôi.
Cỡ... cỡ tầm này thì dư sức thắng nhưng..... nhưng vẫn sợ lắm.
Thu giáo về, cô thở dài một hơi rồi đeo cho anh một chuỗi hạt tràng vào cổ tay và vỗ vai anh:
-Đây là em đích thân đi xin của một vị cao tăng ở Thiếu Lâm Tự đó.
Anh hay gặp "chúng" thì giữ luôn cũng được.
-Cảm ơn em nhé.
-Vốn là chuyện nên làm.
Chúng ta đi thôi.
Ở sảnh chính của buổi triển lãm.
Kaito đang đi loanh quanh đợi cô thì thấy Mika và Dương Trì cùng chạy về một hướng cạnh lối vào sảnh tiệc.
Do đứng gần đường chạy của hai người họ nên cậu đã vội vàng chạy lại nắm lấy cổ tay Mika kéo lại và lo lắng hỏi:
-Có chuyện gì xảy ra mà trông cậu với anh Dương có vẻ lo lắng, gấp gáp quá vậy?
Mika quay lại ngơ ngác nhìn cậu rồi ngập ngừng không trả lời mãi cho đến khi Hạo Thiên đi tới đặt tay lên vai cậu và nói:
-Chúng tôi có chút chuyện gia đình cần bàn gấp với nhau nên phiền cậu tránh ra cho chúng tôi mượn em ấy một chút được không.
Kaito nghi ngờ nhìn anh nhưng rồi vẫn buông tay ra đầy tiếc nuối.
Mika nhìn cậu rồi lại nhìn Hạo Thiên, anh gật đầu biểu thị cho việc anh sẽ lo mọi chuyện ở đây giúp cô.
Mika mỉm cười nói cảm ơn anh bằng tiếng Trung rồi tiếp tục chạy theo Dương Trì.
Đợi Mika khuất bóng rồi anh mới tươi cười thân mật khoác vai Kaito và nói:
-Đi, anh dẫn chú mày đi ăn uống chút gì đó.
Kaito ngơ ngác nhìn anh, chẳng phải mới nãy còn nghiêm túc lắm sao?
Sao giờ nhìn giống mấy ông đi làm đa cấp dụ mua nhà ma với giá trên trời rồi vậy?!
Hạo Thiên liếc mắt nhìn xem biểu hiện của cậu rồi lại tiếp tục mỉm cười nói nói gì đó rồi đập đập vài cái vào vai Kaito và lôi cậu đi về hướng cái bàn buffet đầy đồ ăn thức uống kia.
Nghi cậu vẫn chưa bị thuyết phục lắm thì anh nói thêm câu:
-Từ đầu buổi tiệc đến giờ, anh để ý chú mày ăn rất ít đó.
Mà ăn ít như vậy thì sao đủ sức mà hẹn hò với Mika sau buổi tiệc nữa.
-Hẹn hò với Mika sau buổi tiệc sao?.....
Anh nói đúng, Mika cũng nói là sau bữa tiệc muốn cùng đi đến chỗ này với em mà.
Mỉm cười , anh thầm khẳng định chắc nịch rằng thằng bé này vẫn chưa biết gì về ám hiệu giữa anh em bọn họ.
Mà cho dù thằng bé này có biết thì cũng chỉ dừng lại ở việc biết thôi chứ cũng chả làm được gì giúp con bé.
Trừ phi con bé muốn có thêm một nhân đỉnh để song tu.
Mà phàm là nhân đỉnh thì phải là những kẻ mang thủy linh căn chứ, còn tên nhóc này là băng linh căn thuần khiết chứ có phải là dị biến từ thủy linh căn đâu.
Biểu muội nhà anh đúng là có khẩu vị thật.
Ở bên chỗ Conan và Ran.
Ran thẫn thờ nhìn vào khoảng không vô định trước mặt mình, cô mơ mơ màng màng chìm vào những ký ức xưa kia.
Cô yêu Mika, nhưng thứ tình cảm mà cô dành cho Mika không phải tình cảm bạn bè đơn thuần mà là thứ tình cảm chỉ có giữa nam và nữ.
Mỗi lần ở bên cạnh nhau, cô luôn có ý nghĩ chiếm hữu và biến Mika trở thành của riêng mình.
Cô khao khát muốn có được tình cảm và sự quan tâm của Mika như cách mà cô gái ấy quan tâm đến chồng tương lai của mình.
Nhưng ngay lúc nhận ra thứ tình cảm ngang trái ấy, cô đã không thể chấp nhận nổi suy nghĩ của bản thân mình và dần dần tình cảm Ran dành cho Mika đã trở nên méo mó.
Cô bắt đầu lên kế hoạch cô lập Mika và để bắt đầu cho việc đó là những tháng ngày đổ tội đổ lỗi cho người con gái cô yêu.
Bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt nhất, cô luôn tạo ra một cái cớ hoàn hảo và hợp lý nhất để đến khi Shinichi nhận ra thì cũng không làm được gì cô cả.
Đúng vậy, đâu làm được gì cô, cái thứ cô cần là tình cảm rạn nứt giữa hai người họ chứ không phải tình cảm và sự thương hại của cậu ta.
Đợi đến lúc cả hai hủy bỏ hôn ước thì đến lúc đó Mika sẽ đường đường chính là của Ran Mori cô rồi.........
Nhưng vẫn là ông trời thích trêu đùa người ta.
Cái ngày mà cô ngỡ là cách thành công không xa nữa thì Mika bỏ đi.
Cô gái ấy cứ thế biến mất khỏi cuộc sống của cô tận hai năm, 9 tháng, 103 ngày.
Trong khoảng thời gian ấy cô đã qua lại với Shinichi và cả hai đã chính thức ở trong một mối quan hệ trên mức bạn bè, dưới mức tình yêu.
Cả hai đều coi đối phương là thế thân của người kia.
Lừa dối tình cảm của nhau trong khoảng thời gian dài đằng đẵng ấy.
Nhưng giờ không còn nữa rồi, Mika đã trở về nên hai người họ cũng biết bản thân và đối phương cũng nên kết thúc mối quan hệ này để chuyển sang mối quan hệ khác với cô gái họ yêu:
-"Mình cần phải cho Mika biết tình cảm của mình mới được.
Nếu không hành động nhanh thì Shinichi sẽ hành động trước mất."
-Ê nhóc Conan, em chạy đi đâu thế?
Tiếng Sonoko gọi với theo Conan đang chạy đi đâu đó đã ngay lập tức kéo Ran trở về thực tại.
Cô nhìn cái vẻ mặt gấp gáp của thằng bé bây giờ mà thở dài vì nó giống với Shinichi y như đúc nếu như bỏ cặp kính dầy cộp đó ra.
Không nghĩ quá nhiều về điều vừa rồi, cô lập tức chạy theo sau thằng bé và hỏi:
-Em định đi đâu mà gấp vậy Conan-kun?
Đến ngã rẽ, đột nhiên có một cánh tay kéo mạnh cậu vào trong góc tường gần đấy, ngước mắt lên nhìn xem là ai thì thật không ngờ người đó lại chính là Ngọc Thố.
Anh ra dấu cho cậu im lặng, Ran chạy đuổi theo đến nơi thì không thấy bóng dáng cậu đâu nữa nên đã quay về nhờ Sonoko đi tìm cùng mình cho đỡ cực.
Đợi Ran đi khỏi thì anh mới buông cậu ra và hỏi:
-Ngươi cũng cảm thấy toà nhà này có vấn đề à em rể?
-Anh biết em là Kudo Shinichi từ khi nào vậy?
Không lòng vòng, cậu lập tức đưa ra câu hỏi về thân phận của mình cho anh.
Ngọc Thố thong dong thò tay vào trong túi không gian lục tìm thứ gì đó rồi trả lời:
-Ngay từ lúc gặp nhau ở con hẻm đó.
Khí tức mà chủ tớ các ngươi đang cố giấu cho nhau trước mặt Mika đấy.
Ta thấy hết.
-Thật không hổ là thành viên phi thăng trẻ nhất trong tộc Vương.
-Quá khen rồi.
-Tại sao anh không vạch trần em và Tiểu Nhạc ngay lúc đó?
Như vậy thì Mika có thể hoàn toàn tránh xa em như mong muốn của ba người bây giờ rồi còn gì.
Vẫn tiếp tục tìm đồ trong túi không gian, anh cau mày rồi lại ngay lập tức mỉm cười vì đã tìm đúng thứ mình muốn, lôi ra một cây kiếm gỗ đào đưa cho Conan rồi nói:
-Cầm đi, hàng xịn chuẩn đạo sĩ đấy.
-Anh muốn em dùng nó vào việc ta sắp làm sao?
-Không vậy thì đưa cho ngươi để ngươi chơi trò hoàng tử cứu công chúa như ngày xưa chơi với Mika à?
Ngọc Thố xéo xắt nhìn xuống tên em rể có não, có tình nhưng không biết dùng đấy.
Conan chảy mồ hôi hột ngước nhìn anh rồi nghĩ:
-"Anh à, em đâu có ý đó đâu...."
Cầm thanh kiếm gỗ đào có hơi nặng trên tay, cậu gọi Tiểu Nhạc ra rồi nói:
-Để cô ấy thám thính ngoài tòa nhà đi, em cảm thấy chúng ta có thể bị bẫy bởi ai đó đấy.
Gật đầu đồng ý với lời đề nghị của cậu, anh buộc lên cổ tiểu nhạc Hỗn Thiên Lăng "mượn" được từ chỗ tam thái tử Na Tra cho cô rồi nói:
-Cứ yên tâm mà dùng thử pháp khí truyền thuyết này đi, cậu ta thua ta trong trận game trước đó nên ta có thể tùy ý sử dụng cho đến lúc cậu ta thắng lại trận nữa.
Conan nghe vậy thì chỉ cười khổ nghĩ:
-"Coi bộ ngài tam thái tử còn lâu mới lấy lại được Hỗn Thiên Lăng từ anh ấy mất."
Tiểu Nhạc tung cánh bay lên bầu trời đêm với dải lụa đỏ tên là "Hỗn Thiên Lăng" ấy, Conan ở bên dưới lập tức được anh bế đi tới một nơi nào đó trong tòa nhà.
Và ở đó, một thứ mang hình thù của một con người nhưng lại được gọi là xác sống đang ngồi ăn ngấu nghiến cơ thể của một nạn nhân xấu số nào đó.
Miệng nó đầy máu và trong miệng còn đang nhai dở một miếng thịt vừa xé ra từ cơ thể nằm dưới đất ấy, nó quay đầu nhìn hai người rồi cười khà khà nói một câu làm hai người họ ngạc nhiên cảnh giác:
-Ta lại có thịt ăn nữa rồi kìa, khà khà....
-Anh....
-Ừ, nó chính là chúa quỷ.
Hết chap 7.