Khác [Đn BSD] Tôi muốn làm một con cá cảnh a

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
349,483
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
321028467-256-k353415.jpg

[Đn Bsd] Tôi Muốn Làm Một Con Cá Cảnh A
Tác giả: YukiHana956
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Fuji Samowa là một cái người thông minh bình thường trước từng làm sinh viên trường luật nhưng do lười nên cậu đã bỏ học chuyển sang làm nghề hoạ sĩ,manga do quá buồn chán và cô đơn nên quyết định tự sát đang chuẩn tự sát thì bỗng một luồng sáng xuất hiện...

--------------------
-Fuji-san làm ơn nghe em nói đi mà!

-Không mi đi kiếm người khác đi
-Fuji-san cứ như thế này thì em phải làm sao đấy
-Haizz được rồi...

--------------------
Chính: Fuji Samowa Phụ😀azai,Chuuya,Atsushi,Akutawa,Ranpo,Mori,..

Đây là bộ truyện đầu tiên của con ad và có thể sẽ có một số ý tưởng của người khác nên mấy bạn thông cảm nhé
Chỉnh sửa: tổng tài đẹp trai bá đạo Đặng Đình Nam



đnbsd​
 
[Đn Bsd] Tôi Muốn Làm Một Con Cá Cảnh A
Chap 1


Fuji Samowa cũng là một cái người thông minh trước kia từng làm sinh viên trường luật nhưng do lười nên cậu quyết định làm hoạ sĩ,manga ở rú trong nhà vẽ truyện tranh mỗi ngày đều như vậy cứ ăn rồi ngủ rồi chạy deadline cứ như một vòng luật vậy...nhàm chán

Cái nỗi cô đơn cứ bao vây lấy cậu bỗng một ngày cậu nghĩ đến cái chết nó giúp cậu khỏi cái đống giấy tờ kia,thoát khỏi những lời chửi mắng của cấp trên,sự ghen tị chán ghét của những bạn học cũ,...

-Để coi hình như nếu uống bao nhiêu viên thì được nhỉ,thôi kệ cứ nắm bừa hốc vào mồm vậy

Trên tay cậu là thuốc an thần và thuốc ngủ trộn lẫn lộn với nhau trong đó có cả kẹo viên vì thuốc đắng lắm mà cậu không thích cái đắng theo như mấy cái truyện xuyên không mà cậu từng đọc qua tập đầu thì nhân vật vì uống thuốc nên chết đó là cái chết nhẹ nhàng nhất mà cậu biết rồi

Chưa kịp để nắm thuốc đó vào miệng thì một luồng sáng loé lên làm cậu trói mắt nhắm mắt lại.Khi mở mắt ra thì cung quanh cậu là một khoảng không màu trắng vô tận ồ quao cậu thấy cảm giác có điềm rồi

- Ừm,xin chào..

Một giọng nói vang lên không rõ nam nữ bỗng phát lên nghe vậy cậu cau mày lại đáp

-Mi là ai vậy đây là đâu

-A!

Đây là không gian tiềm thức của anh còn em chỉ là ý chí của một người muốn anh sống tiếp anh gọi em là gì cũng được

Muốn cậu sống tiếp nghe mà ngớ ngẩn thật

-Muốn tôi sống tiếp ha!ai cũng ghét bỏ tôi có người hận chưa bóp tôi đến chết mà có người muốn tôi sống tiếp,nhầm người rồi không phải tôi đâu để yên cho tôi chết nốt đi phiền quá_cậu xua tay xuỳ xuỳ tỏ vẻ ghét bỏ

-Hic không phải vậy thực sự có một người muốn cậu sống tiếp đó là lý do em được tạo ra với lại em cũng thích anh mà_giọng nói kia uất ức đáp lại nghe như kiểu cậu vừa quát nó xong ấy

Nghe vậy cậu cũng mủi lòng nghe có người muốn cậu sống tiếp vậy thì cậu sống thêm tý nữa cũng chả sao cả

- Hơ hơ được thôi vậy nói xem cái người muốn tôi sống tiếp là ai vậy

-A vâng là Yuri-san,Yuri Itori ngài ấy là một người tốt bụng và dễ tính nữa còn lại thì tui cũng không biết ngài ấy như thế nào...

-Yuri sao...

A một cái tên quen thuộc sao cậu lại không nhớ nhỉ?

-Ờm cậu không sao chứ_giọng nói thấy cậu thất thần như vậy cũng lo lắng hỏi

-Không sao cả,mi là con gái hay con trai vậy

-Em được tạo ra để bảo hộ và hỗ trợ anh nên không có giới tính anh có thể gọi em thế nào cũng được hết á

-Vậy sao giống kiểu hệ thống trong truyện nhỉ thế gọi mi là Konpeitou đi

-Konpeitou nghĩa là gì vậy?

- Kẹo đường thuỷ tinh konpeitou tự nhiên thèm nên đặt vậy

-..."

Quả nhiên là người có tâm hồn ăn uống"_giọng nói kia cảm thán mà nói

-Vậy thì em gọi anh là Fuji đi được không_konpeitou

-Tuỳ mi_cậu đáp lại

-Thế bây giờ thì chúng ta làm gì liền đưa ta trở về thế giới cũ sao

-Không chúng ta sẽ xuyên đến thế giới khác nơi đấy mọi người còn tốt hơn gấp 100 lần đám người ngu ngốc ở thế giới cũ kia nhiều_konpeitou hầm hực nói

-Thế giới gì_ cậu bình thản đáp lại

-Là thế Bungou stray dogs nơi mà có những dị năng xuất hiện sao nghe ngầu lắm đúng không vậy chúng ta bắt đầu ngay bây giờ nhé_konpeitou háo hức nói chỉ chờ câu trả lời của cậu

-Ha được thôi triển nào

-Vậy bây giờ Fuji-san sẽ đánh một giấc nhé

A cái cảm giác buồn ngủ kéo đến đầu óc cậu mơ màng tầm nhìn tối sầm lại hình ảnh cậu còn nhớ được là một cô gái nhỏ xuất hiện tóc được tết lại 2 bên cuộn tròn lại(cảnh này mình thực sự không biết tả cái tóc nó như thế nào nữa:,) bước tới gần ngồi xuống đặt đầu cậu lên đùi nở một nụ cười xoa đầu cậu

———————————————————

Xin lỗi vì có thể chap hơi ngắn lần đầu viết nên có thể có sai sót nên mọi người nhắc nhở cho ad,ad sẽ cảm kích lắm:,>>>

Chap sau sẽ đổi nhận vật chính từ "cậu" thành "Fuji" nhé cho dễ phân biệt thi thoảng mình vẫn sẽ dùng từ "cậu" cho hợp với hoàn cảnh

Tiểu sử nhỏ: cậu thường hay bỏ bữa chính và ăn những món đồ linh tinh hoàn toàn không có chu kỳ ăn uống đủ chất

(Đã chỉnh sửa bởi tổng tài đẹp trai bá đạo Đặng Đình Nam và đóng góp của một người giấu tên)
 
[Đn Bsd] Tôi Muốn Làm Một Con Cá Cảnh A
Chap 2


Mở mắt ra Fuji chợt phát hiện mình đang nằm lên một đống rác...

- Konpeitou!_Fuji bực mình nói

- Dạ!

Em đây ạ_Konpeitou xuất hiện trong hình hài của một cô gái

- Tại sao ta lại ở bãi rác thế này,hình dạng kia là sao mi đấy à Konpeitou?_chưa gì xuyên vô điểm đầu tiên cậu bước đến thì là một bãi rác khi thấy cô gái kì lạ xuất hiện cậu thấy làm lạ ồ rất giống cô gái trong tiềm thức của cậu lúc cậu ngất đi

- Mà sao trông quen quen thế_cậu nghi hoặc hỏi

- Aha thấy sao quen không đây là hình dạng của một nhân vật phụ tên Aoi Akane trong tác phẩm truyện của Fuji-san đó_Konpeitou hào hứng nói

- Do em không có một hình dạng chỉ là một cái chấm trắng nên sợ Fuji-san không thấy được em nên em đã thay đổi hình dạng đó cũng là vì em rất thích nhân vật này

A cậu nhớ rồi đây là cái nhân vật Aoi Akane đóng vai cái nữ phụ hỡ trợ nhân vật chính trong suốt hành trình nhưng vì nhân vật chính nên nữ phụ Aoi Akane hi sinh mà chết sau vụ đó đã có rất nhiều fan và các con dân cp này đòi đốt nhà cậu khiến cậu không dám ra ngoài trong một tuần liền cậu ra ngoài sẽ bị úp sọt đánh không thương tiếc thì cũng quá đáng sợ đi cho nên cậu đã có chút không mấy thiện cảm với nhân vật mình đã tạo ra khi nhìn thấy Konpeitou ở hình dạng này cậu liền ác cảm với Konpeitou mà tăng thêm

- Mi cũng đọc manga sao?_Fuji

- Cũng không hẳn em dựa vào kí ức của Fuji-san nên biết đến nhân vật này,cảm thấy bản thân cũng giống cái người Aoi kia nên biến thành_Konpeitou

- Lần sau cấm ngươi đọc ký ức của ta_Fuji

- Dạ vâng em biết rồi_Konpeitou

- Đổi thành hình dạng khác được không_cậu có một chút chán ghékt nhìn Konpeitou

- Không được em rất thích nhân vật này không thể đổi được_Konpeitou cảm nhận ánh mắt chán ghét của Fuji liền buồn tủi như chú cún con bị chủ nhân vứt cho cái ánh mắt ghét bỏ xong vậy

- Ờ ờ sao cũng được đây là đâu vậy_bơ đẹp lời nói vừa nãy của Konpeitou cậu đứng dậy khỏi bãi rác nhìn xung quanh mà thăm dò

- Đây là Yokohama nơi này được mafia cảng cai trị đặt biệt hơn ở thế giới này có cả dị năng nhưng tỷ lệ có được thì rất ít_Konpeitou

- Nơi này được mafia cảng cai trị sao kể thêm cho ta đi_cậu nghe vậy liền nổi hứng tò mò bắt đầu muốn tìm hiểu về thế giới văn hào lưu lạc này

Theo lời kể của Konpeitou cậu biết được mafia cảng là một tổ chức tội phạm lớn ngay đến cả chính phủ cũng phải e dè để cho băng đảng kia chi phối cả cái Yokohama này , lần đầu tiên cậu nghe được cả một thành phố lớn lại được cai trị bởi tổ chức tội phạm và đối nghịch với Mafia Cảng thì có tổ chức khác tên là Văn phòng thám tử vũ trang, cái thú vị ở đây đó chính là nơi này xuất hiện dị năng nha.

Cậu thực sự rất tò mò vì trước kia dị năng cậu chỉ có thể thấy trong phim truyện chứ chưa bao giờ thấy ngoài đời , thật đáng để coi .

- Được rồi trước tiên ra khỏi đây đã này Konpeitou mi có biết phép dịch chuyển không_Fuji

- Cái này không có_Konpeitou

- Thế mi có thể làm gì giúp ta ra khỏi đây nhanh hơn không_Fuji

- Cái này cũng không có..._Konpeitou

- Mi vô dụng thật_Fuji không chút thủ hạ lưu tình nói

- Hic hic_Konpeitou tội nghiệp khóc ròng vì bị chủ nhân ghét bỏ

- Thôi vậy đành đi bộ vậy nhờ mi chả được việc gì_Fuji

Khoan đã có gì đó sai sai sao cậu cảm thấy xung quanh đều cao hơn vậy cậu giơ tay ra cảm thấy bàn tay nhỏ lại của mình liền quay đầu nhìn chằm chằm cái thân ảnh thiếu nữ bay lơ lưng kia như đang chờ đợi câu trả lời thoả đáng của đối phương Konpeitou phát hiện ra Fuji nhìn mình liền cười hì hì chảy mồ lạnh

- Cái..cái này em không biết được_Konpeitou

- Giải thích coi_Fuji lườm nguýt thân ảnh kia như ám chỉ rằng nếu mi không nói ta liền sẽ chán ghét mi , bỏ miđi một mình

- A em nói mà!

Em nói mà đừng đừng dỗi!_Konpeitou luống cuống trả lời

- Là lỗi em lỗi em trong lúc đem thân thể của Fuji-san em đã gặp lỗi khiến cơ thể của anh nhỏ đi_Konpeitou để 2 ngón trỏ chọc với nhau ánh mắt không dám nhìn thẳng vào cậu mà né tránh

-......_Fuji ghét bỏ x2

- "Hic đừng ghét bỏ em mà"_tiếng lòng của ai đó

Sau khi vượt qua cơn sốc việc mình bị teo nhỏ lại cậu bắt đầu tìm đường thoát ra khỏi con hẻm nhỏ kia vì sợ người khác thấy Konpeitou trong hình dạng thiếu bay lơ lửng đi theo cậu tưởng là ma sẽ sợ chạy mất dép nên liền bảo Konpeitou biến thành một cái gấu bông nhỏ để cậu ôm cho tiện

Đi qua các con đường đến phố mua sắm cậu không ngừng ngắm nhìn xung quanh thu thập thông tin từ thế giới này từ báo chí,tạp chí ở nhà sách,tivi,... những lời hội thoại của cái quần chúng xung quanh cậu

-"cậu vừa nãy có nhìn thấy cái cậu tóc nâu xù xù kia không nhìn rất đẹp trai không tệ nha"-quần chúng 1

-"đúng vậy nhưng mà sao cái cậu kia khắp người đều cuốn băng gạc vậy"-quần chúng 2

-"chắc là bị thương chăng"-quần chúng 1

-"mụ nội nó ai ngờ hắn dám cắm sừng mình chứ bà đây sẽ đến tận cửa đánh chết đôi cẩu nam nữ chúng mày, chị em xông lên đi đánh ghen nào"-quần chúng 3

-"chết tiệt vừa chốn được lũ cảnh sát thì gặp phải bọn thám tử vũ trang hôm nay ra ngoài quên xem lịch rồi"-quần chúng 4

Không nhịn lấy hai tay bịt tay lại cứ thế mà đi thực sự cậu không thích cái đôi tai này của mình nó thực sự rất phiền phức,ở thế giới cũ kia cậu có bạn cùng phòng là cái một người phụ nữ phóng khoáng gần như đêm nào cũng dắt đàn ông về mà ân ái hại cậu không ngủ được

Cậu cứ bước tiếp quãng đường dài mà đi,mệt cũng ngồi nghỉ rồi tiếp đi tiếp

Ọt ọt~

Tiếng ọt dài vang lên sáng nay cậu còn chưa ăn gì lại còn đi bộ suốt quãng đường không đói mới lạ a Fuji muốn ăn khoai tây chiên, muốn uống coca

- Konpeitou mi có tiền không _Fuji

- Em có thể tạo ra tiền dựa theo kí ức của anh nhưng đơn vị tiền tệ ở thế giới này rất khác với thế giới cũ_Konpeitou

- Nhưng mà em có thể tạo ra đồ ăn nhưng mà em chỉ tạo ra sự vật thông qua hình ảnh nên nó không có tính chất sợ anh ăn vào sẽ bị đau bụng_Konpeitou

Đi qua một cửa hàng bình dân thấy bà cụ bước ra với một bịch bánh bao lớn cậu không nhịn được ánh mắt nhìn chằm chằm vô túi bánh bao như muốn giật đi chôm luôn

Cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn mình bà cụ quay đầu lại , thấy một đứa trẻ xinh đẹp , thân hình nhỏ bé đôi mắt ngả tím nhạt thêm đôi chút long lanh phần tròng mắt khuôn mặt tròn tròn phúng phính trông chẳng khác gì bánh bao mà bà đang cầm ,lướt qua cũng đủ thấy rằng dung nhan của đứa trẻ này cũng không phải muốn có là có , nhìn đi nhìn lại thì thân hình ốm yếu của Fuji bà cụ cho rằng cậu bị bố mẹ bỏ đói nên mới nhìn cái túi bánh bao với ánh mắt thèm thuồng như vậy nên không ngại ngần mà tiến đến gần cậu .

Bà cụ trong tay lấy ra một cái bánh bao đưa cho cậu

- Trông có vẻ cháu đang đói ta mua nhiều lắm đừng ngại cháu cứ nhận lấy đi_bà cụ đưa cái bánh còn nóng hổi đặt vào tay cậu

- Được chứ ạ,vậy cháu có thể xin thêm một cái được không cháu còn em gái ở nhà cũng đang rất đói_Fuji-được cho là bị bố mẹ bỏ đói-Samowa nói dối không chớp mắt

- Được chứ cháu lấy thêm này em cháu ở nhà đợi cháu đâu về nhà đấy_bà cụ xoa đầu Fuji rồi lấy thêm một cái đưa cho cậu

- Cháu cảm ơn_Fuji

-"Fuji-san nói dối không chớp mắt luôn"_Konpeitou trong lòng cảm thán

Thoát khỏi khu phố mua sắm trên đường dọc bờ sông không biết khi nào bầu trời đã ngả thành một màu hoàng hôn

- Cậu lại đói sao Fuji-san chả phải vừa nãy cậu vừa ăn xong hai cái bánh bao à?_Konpeitou

- Hai cái bánh bao bé tý à nhân thịt lại còn ít nữa ăn không đủ no_Fuji cũng lười biếng nhưng vẫn trả lời cho có

-..._Konpeitou cạn lời

- A nhìn kìa hình như có hai cái chân nổi lên mặt sông kìa_Konpeitou liếc mắt đảo xung quanh liền thấy hai cái chân lạ lạ nhô lên mặt dòng sông liền báo cho Fuji biết

- Vậy sao chắc là ai đó giết người xong liền vứt xác xuống sông thôi_Fuji thơ ơ nhìn "cái xác" trôi đi

- Kya!

Xác chết sao ghê quá đi_nghe Fuji nói vậy Konpeitou liền tá hoả sợ hãi nói

- Mà khoan hình cái chân có động đậy thì phải người đó còn sống Fuji-san!Fuji-san! mau vớt người đó lên đi_thấy người kia động đậy chân còn sống Konpeitou mừng rỡ liền kêu Fuji vớt lên

- Không phải việc của tôi_Fuji

- Đi mà đi mà!

Mau lên không người kia sẽ vì đuối nước mà chết mất_thấy Fuji không muốn cứu người kia Konpeitou liền lặp tức ăn vạ

- Phiền vãi đéo cứu_Fuji

Miệng nói vậy nhưng cậu liền cởi áo khoác của mình xuống đất nhảy vào dòng sông vớt người kia lên thực sự tên này nặng vãi thân thể trẻ con này của cậu gặp chút khó khăn

- Một tên đực rựa sao?_Fuji nhìn chằm chằm vào cái người đàn ông

Người đàn ông có mái tóc nâu xù mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt, thêm chiếc áo khoác nâu và một cái áo khoác dài màu cát với hai tay áo được xắn lên để lộ những dãy băng trắng cuốn quanh hai cánh tay có thể nói khắp người đều cuốn băng đi chợt người đàn ông mở mắt ngồi dậy nhìn chằm chằm vào cậu với cái vẻ mặt kiểu "ai nhóc mượn vớt ta lên"

- Đệt_Dazai Osamu chửi thề một câu

- Đệt ?_Fuji thấy vậy cũng nhép lại câu của Dazai

- Nhóc là người đã phá kế hoạch chết đuối của ta phải không_Dazai Osamu

- Anh đang tự sát à?_Fuji cũng ngầm nhận ra nhưng vẫn hỏi

- Đúng vậy nhóc không thấy ta đang cố tự sát đấy sao , vậy mà nhóc lại phá đám kế hoạch của ta_Dazai Osamu

-..._Fuji

Cậu bắt đầu hối hận khi vớt tên này lên rồi

- Tôi tính sẽ chết đuối mà không làm liên luỵ ai mà lần này liên luỵ tới nhóc rồi_Dazai Osamu nói

- Đúng vậy nhờ anh mà quần áo em ướt hết rồi bắt đền anh đấy_nghe Dazai Osamu nói vậy cậu cũng liền đáp lại

- Ya vậy nhóc muốn..._Dazai Osamu định nói tiếp thì có một tiếng phát ra từ ai đó mà kêu lên

Ọt ọt~

- Em đói anh bao em ăn đi_Fuji không ngại mà nói thẳng

- Vậy sao tiếc quá mà nãy tự sát tiền của ta cũng theo dòng chảy cuốn đi mất rồi

-..._Fuji

Bỗng có một tiếng nói của ai đó bờ bên kia

- Dazai-san,anh đi đâu biệt tăm mất tích làm Kunikida hầm hực cả buổi vì anh phá hỏng kế hoạch anh ấy đó_một cậu thanh niên tóc trắng mặc chiếc áo sơ mi trắng đeo cà vạt đen tiến tới hét lớn

- A kia là Atsushi-kun cậu ấy là một thành viên của đội thám tử vũ trang,hôm nay Atsushi-kun sẽ bao nhóc ăn nha~_Dazai Osuma thấy Atsushi Nakajima liền cười nói sẽ bao Fuji trên danh nghĩa túi tiền của người khác

(Tự nhiên thấy tội bé hổ quá mà thôi kệ)

- HỂ!?em đã đồng ý đâu_thấy Dazai tự tiện dùng túi tiền của mình bao người khác Atsushi Nakajima kêu lên một tiếng đầy bất mãn

Mặc kệ Atsushi Nakajima nói gì ở bờ bên kia Dazai Osamu lại gần Fuji ngồi xổm xuống sao cho tương ứng với chiều cao của cậu nói

- Nhóc tên gì vậy?

Anh là Dazai,Dazai Osamu cũng là một nhân viên thám tử vũ trang_Dazai Osamu liền bắt đầu giới thiệu

- Fuji,Fuji Samowa chỉ là một cậu bé bị lạc thôi_Fuji

- Vậy được rồi nhóc đói lắm đúng không, em muốn ăn gì nào

- Em muốn ăn...muốn ăn_Fuji

—————————————————————

Cảm thấy chap này có vẻ dài cảm thấy mình siêu thật:,)

Do mình cảm thấy chap này vẫn còn vài chỗ thiếu sót hoặc không hợp lý nên chỉnh lại thông cảm ạ:,( mình chỉ muốn độc giả có cái đọc tốt nhất thôi

Cho mấy bạn thắc mắc về Konpeitou thì mình sẽ nói thêm chút về ẻm nhé

-Konpeitou không rõ giới tính hay tuổi tác chỉ là được tồn tại bởi ý chí của một người muốn Fuji Samowa sống tiếp Konpeitou chỉ đơn giản là hỗ trợ và bảo hộ Fuji Samowa sống đến hết cuộc đời này

-Konpeitou không rõ thông tin về người tạo ra mình chỉ biết tên người đó là Yuri Itori và biết rằng người đó là một người tốt,tình cảm của người đó ảnh hưởng đến Konpeitou nên ẻm mới có cảm giác yêu mến và thực sự muốn bảo vệ Fuji

-Ngoài ra Konpeitou có thể tương tác với những người khác chứ không mỗi mình Fuji

-Ai thắc mắc quan hệ của Fuji với cái vị Yuri thì đoán xem

(Đây là hình ảnh minh hoạ vẫn chưa được lên màu của Konpeitou trong hình hài nhân vật nữ Aoi Akane mình đã vẽ hết khả năng mình có rồi:,)

(Chap này được chỉnh sửa bởi tổng tài đẹp trai bá đạo Đặng Đình Nam)
 
[Đn Bsd] Tôi Muốn Làm Một Con Cá Cảnh A
Chap 3


- Yuri-san cảm ơn nhé

- Có chuyện gì sao?

- Chả sao cả tôi đói quá đi ăn gì đi

- Thế mì Udon nhé?

- Được đấy triển thôi

—————————————————————————

- Em muốn ăn mì Udon_Fuji nói ánh mắt loé vài tia hoài niệm

- Mì Udon sao?_nghe vậy Dazai Osamu cũng nghiêng đầu hỏi

- Không ạ,tự nhiên lâu rồi chưa ăn nên em thèm thôi_thấy người kia thắc mắc Fuji cũng trả lời

- Vậy sao,được rồi chúng ta đi ăn thôi lét gô!_Dazai Osamu thấy người kia trả lời cũng không hỏi gì thêm vui vẻ nói

- Khoan đã Dazai-san!

Em đã nói sẽ bao ăn khi nào_không biết khi nào Atsushi Nakajima tiến tới gần hai người nói lớn

- Atsushi-kun keo kiệt quá đứa trẻ này đang rất đói còn vì anh mà giờ cả người ướt nhẹp anh chỉ muốn bao cậu nhóc coi như bồi thường thôi mà~_Dazai Osuma

(Atsushi: thế sao anh không dùng tiền của anh đi?)

- Nhìn nè trông cậu bé rất đáng thương phải không_Dazai Osuma thấy lời nói của mình chưa đủ thuyết phục nên liền nói thêm nhìn hướng về phía Fuji

Fuji thấy Dazai Osamu nhìn mình ngay lặp tức hiểu chuyện giương đôi mắt long lanh về phía Atsushi Nakajima,Dazai Osamu thấy cậu phối hợp ăn ý như vậy liền diễn sâu đưa đôi mắt lấp lánh ngàn vì sao nhìn cái thiếu niên tóc trắng và...

1

2

3

- Được rồi!

Được rồi!

Em bao là được chứ gì hai người đừng có nhìn em như thế_Atsushi không nhịn được hai đôi mắt nhìn chằm chằm mình mà bất đắc dĩ đồng ý

- Yeee!

Hoan hô Atsushi-kun là nhất chúng ta đi thôi Fuji-kun_thấy Atsushi Nakajima đồng ý Dazai Osuma vui vẻ liền khen thiếu niên tóc trắng một câu

- Vâng,để em lấy lại đồ đã_Fuji

——————[ Tại quán Udon ]——————

- "Hic hic tiền của mình"_Atsushi Nakajima khóc ròng mới mấy ngày trước cậu đã bị Kyouka Izumi vơ vét gần hết sạch tiền giờ lại thêm một cái miệng ăn nữa tháng này ví tiền chắc không cánh mà bay rồi

Khi Atsushi đang đau sót cái ví tiền thì hai con ngươi kia đang nhởn nhơ gọi món

- Anh ăn không?_thấy thương "hại" Atsushi Nakajima,Fuji liền gắp sợi Udon ăn dở hướng về phía cái thiếu niên tóc trắng

- Không anh không ăn đâu_thấy Fuji tốt bụng gắp miếng Udon cho cậu,Atsushi Nakajima đang sầu não vì ví tiền thấy cậu bé đáng yêu như vậy cũng khôi phục tinh thần vui vẻ nói

- Vâng ạ_Fuji

Thấy cậu bé ngoan ngoãn đáp lại,Atsushi Nakajima không nhịn được mà toả ra hồng phấn khắp nơi trên đời này thực sự có thiên thần sao ?

- A!

Quên giới thiệu anh là Ats..._Atsushi chưa nói xong liền bị câu nói khác chèn vô

- Anh là Atsushi Nakajimi năng lực là [Mãnh thú dưới trăng] phải không?_Fuji

- A,đúng rồi sao em biết vậy?_Atsushi Nakajima ngạc nhiên thấy cậu bé biết tên của mình liền thắc mắc

- Em thấy anh trên bài báo gần đấy nên biết_Fuji nói thật ra cậu lướt qua thấy ông chú đọc báo chỗ vỉa hè thấy tên Atsushi nên ghi nhớ lại

- Xem ra Atsushi-kun rất nổi tiếng đó nga~_cảm thấy bị ra rìa Dazai Osamu liền chen vô nói

- Dazai-san đừng nói vậy chứ_nghe Dazai Osamu nói như vậy Atsushi Nakajima liền lộ ra vài vệt đỏ trên mặt,dù sao cũng là thần tượng của cậu bị khen như vậy cũng ngại chứ

- Đúng vậy anh Atsushi-kun lúc đó ngầu cực luôn_thấy Dazai Osamu trọc ghẹo Atsushi Nakajima cũng liền tham gia đóng góp

- Hai người đừng mà..._bị trọc ghẹo Atsushi Nakajima bất lực nói

- Đúng rồi Dazai-san anh quên rằng chúng ta đang làm nhiệm vụ sao_Atsushi Nakajima liền đổi sang chủ đề khác chứ để hai người thi nhau chọc cậu chắc hố chết mất

- Nhiệm vụ gì sao?_Fuji dùng bữa xong thấy Atsushi Nakajima kể về nhiệm vụ mà tò mò hỏi

- Dạo gần đây xuất hiện kẻ đánh bom thường xuyên nên bọn anh được cử đi để làm nhiệm vụ_thấy Fuji tò mò hỏi Dazai Osamu cũng không ngại mà nói cho cậu nghe

- Bọn anh có gặp hắn nhưng lại để hắn chuồn đi mất_Dazai Osamu nói thêm

- Có phải cái chú râu ria cao cao mặc áo hoodie nhìn trông rất u ám lại còn lẩm bẩm mà hôm nay bị cảnh sát rồi bọn vũ trang gì đó đuổi?_nhớ đến cái lời của quần chúng 4,Fuji liền mô tả cái quần chúng kia cho Dazai Osamu và Atsushi Nakajima nghe

- Em có gặp hắn sao!?

Em có thể môt tả thêm được không?_nghe mô tả của Fuji về kẻ đánh bom kia Atsushi liền bật dậy hỏi thêm

- Được ạ,anh có thể cho em tờ giấy với cây bút được không?_Fuji

- A!

Được thôi_Atsushi Nakajima nghe vậy liền luống cuốn xin ông chủ một tờ giấy với cây bút đưa cho Fuji

- Fuji-kun làm gì đó?_Dazai Osamu thấy Fuji hì hục vẽ gì đó liền hỏi

- Đương nhiên là vẽ rồi_Fuji không buồn liếc đến Dazai Osamu liền trả lời

Sau khi vẽ xong liền đưa cho Dazai Osamu và Atsushi Nakajima xem,hai người coi xong liền trầm trồ cảm thán

- Fuji-kun vẽ rất đẹp nha~_Dazai Osamu khen ngợi nói

- Đúng vậy nhìn trông giống như ngoài đời vậy,hiếm khi có đứa trẻ nào vẽ đẹp đến vậy_Atsushi Nakajima cùng Dazai Osamu mà khen ngợi

- Vậy sao em cảm ơn_dù sao Fuji đây cũng từng làm hoạ sĩ vẽ mấy cái mặt người này cũng chả là gì nhưng lâu rồi có người khen bức tranh đẹp làm cậu có chút cảm giác vui vui

- Được rồi chúng ta đi thôi, Fuji-kun lạc bố mẹ phải không có nhớ số không để anh gọi cho_Atsushi Nakajima

- Khồng cần đâu ạ em có thể tìm đến chú sở cảnh sát nói mình bị lạc là được mấy anh mau đi bắt người xấu đi_Fuji

- Vậy bái bai Fuji-kun nha hẹn gặp lại_Dazai Osamu

- Tạm biệt nhé_Atsushi vẫy vẫy tay rời khỏi quán

- Bây giờ thì chúng ta làm gì đâu Fuji-san_đợi hai người rời đi chú gấu bông im lặng nãy giờ cũng đã lên tiếng

- Đương nhiên là bí mật đi theo hai người rồi_Fuji

- Không được,nghe nói hắn là kẻ đánh bom rất nguy hiểm_Konpeitou

- Chẳng phải ta có Konpeitou bảo vệ rồi sao còn sợ gì,hơn nữa đó là người dị năng ta muốn coi họ đánh nhau như thế nào kiểu như phun lửa hay hô ra bão ấy_Fuji

- Fuji-san à..._Konpeitou bất lực

- Mi không ngăn ta được đâu_Fuji thấy Konpeitou định khuyên cậu dừng lại nên liền nói thêm

- Vâng ạ,thế bây giờ chúng ta bắt đầu bây giờ luôn sao?_Konpeitou

- Đúng vậy,hai người kia đi còn chưa xa chúng ta có thể đuổi kịp_Fuji đứng dậy rời khỏi quán

——————————————————————

Dazai Osamu cảm thấy có ai đó đang theo dõi hắn và Atsushi nhưng khi quay người thì không thấy có ai theo dõi cả nên liền cho là mình nghĩ nhiều đi

Nhưng trực giác lại mách bảo Dazai Osamu rằng có kẻ đang thực sự theo dõi hắn dù sao cũng từng làm quản lý cấp cao của Mafia cảng sao lại không tin vào trực giác của mình

- Ra đây ta biết người đã theo dõi ta và Atsushi-kun từ rất lâu rồi_Dazai Osamu quay lại nghiêm túc nói ánh mắt nhìn thẳng vào bóng dáng đang lẩn trốn trong góc con hẻm nhỏ

- Hả!? có người theo dõi chúng ta sao!_Atsushi Nakajima hoảng hốt nói suốt đường đi cậu không cảm thấy có ai đang theo dõi mình cả,sau đó liền ngay lập tức phòng bị sẵn sàng kích hoạt dị năng bất cứ lúc nào

- Xì,trốn kĩ thế mà vẫn bị phát hiện quả nhiên là người của thám tử vũ trang_bị phát hiện Fuji cũng bất đắc dĩ đi ra xuất hiện trước mặt Dazai Osamu và Atsushi Nakajima

- Fuji-kun?,chào buổi tối ngọn gió nào đưa nhóc tới đây vậy~_Dazai Osamu thấy bóng dáng nhỏ nhắn quen thuộc liền cười cười ngả ngớn nói

- Fuji-kun?,tại sao em lại ở đây vậy không phải em nên về nhà rồi sao?_Atsushi Nakajima ngơ ngác tại sao Fuji-kun lại theo dõi cậu với Dazai-san vậy?

- Thíc...lộn tại chú người xấu kia là kẻ đánh bom rất nguy hiểm em sợ hai anh không đánh lại nên siêu nhân đây sẽ đi theo bảo vệ hai người_Fuji không thể nói thẳng ra là thích được nên liền bịa ra lý do củ chuối cho hai người kia nghe

- Cái này thì không được trời tối rồi em nên về nhà đi,bố mẹ em ở đang rất lo lắng cho đấy để anh dẫn em về nhé_Atsushi Nakajima nói cậu không muốn một đứa trẻ ngây thơ phải chứng kiến sự tàn khốc của thế giới này,Atsushi Nakajima trong lòng đầy vui vẻ nhưng vẫn không trẻ cho Fuji đi cùng được

Fuji mà nghe được suy nghĩ của Atsushi chắc sẽ cười lăn lộn đột quỵ mà chết mất

- Ứ thích về,em sẽ đi theo bảo vệ hai người_Fuji

-..._thấy đứa trẻ lì lợm không muốn về Atsushi Nakajima liền khó xử không biết nên nói gì

- Vậy sao,bọn anh quả thật là con người yếu đuối bị bóc lột sức lao động không còn sức lực,nên siêu nhân đi theo bảo vệ ta thực sự rất xúc động_Dazai Osamu giả trân nặn ra nước mắt cá sấu lấy khăn lau lau

(Atsushi: anh đều dồn hết công việc cho em làm rồi trốn đi chơi chứ bóc lột gì ở đây)

- Vậy Fuji-kun sẽ đi theo bảo vệ chúng ta đó nha~_Dazai Osamu

- Không được chúng ta không thể đ-_Atsushi liền phản bác lại lời nói của Dazai

- Yên tâm tôi sẽ đi theo dụ dỗ đưa cậu bé về nhà cậu cứ làm nhiệm vụ của mình đi_Dazai Osamu kéo gần Atsushi Nakajima thì thẩm nói nhỏ

- Cái này thì được_Atsushi Nakajima nghe vậy cũng liền đống ý với lời nói của hắn

- 'Tôi nghe hết rồi đấy nhá'_Fuji vẫn giả ngu không biết việc gì

- Vậy bây giờ chúng ta xuất phát thôi!_Dazai hô hào nói

—————————————————————

A...

Hắn lạc mất cậu rồi.

Khi nãy hắn cùng với Atsushi-kun lấy cớ chia đường Atsushi-kun đi một mình còn hắn với thằng nhóc kia đi chung.Tưởng chừng lừa thằng nhóc vô đồn cảnh sát tìm bố mẹ cho nó rồi hắn sẽ an nhàn chuồn đi tự tử,ấy vậy mà bây giờ nhóc con biến mất không để lại dấu vết....A a!Tiểu tử thúi dám chuồn đi trốn hắn!!!

Được!Được lắm!Hại hắn phải đi tìm cậu rồi này.

—Nơi nào đó—

Fuji hiện đang đi đến một khu phố mua sắm khác,có vẻ cái cậu tóc trắng với tên đầy băng gạc kia không muốn cho cậu đi cùng vậy thì cậu không thèm

- Konpeitou...Konpeitou nghe ta nói không?_ Thấy không có hồi âm Fuji cũng lười gọi lại

Đi qua dòng người đông đúc ồn áo quả nhiên nơi này không hợp với cậu,Fuji bịt tai lại mà đi.Bây giờ cậu cũng chả biết đi đâu về đâu,Cả người ướt ướt nhẹp nhẹp lớp vải dính lên làn da mỏng từng cơn gió thổi qua cũng khiến cậu rùng mình chỉ có chiếc áo khoác che chở cậu .A,chán quá mong có cái gì đó hay ho xuất hiện nhỉ

Bùm-!!!

Vừa nghĩ xong đã có tiếng nổ lớn xuất hiện hay quá hóng hớt thôi

Mọi người hoảng hốt nhanh chóng tìm nơi an toàn lánh nạn còn Fuji đi đến nơi phát ra tiếng nổ ấy

Ủa?kia chẳng phải là Atsushi Nakajima sao còn mọc ra tay hổ kìa đằng kia là cái ông chú râu ria hung tợn nhìn Atsushi có vẻ ông chú kia là thủ phạm của vụ đánh bom gần đây

Hình như cậu bị ông chú kia nhắm tới rồi,tình cảnh bây giờ thật éo le cậu bị tên người đàn ông bắt làm con tin coi kìa anh bạn tóc trắng kia hoảng hốt do dự không dám tiến gần lo cho tôi sao?

Chúng ta mới gặp nhau nổi hai ngày lo làm gì?

Buồn cười ghê ha ha

- Tránh xa tao ra!

Không thì đừng trách thằng nhóc này không toàn mạng!_Người đàn ông run rẩy lùi về phía sau,rõ ràng chỉ một chút nữa thôi hắn hoàn thành xong rồi tên người hổ kia xuất hiện ngăn hắn lại

Trên người đàn ông kia toàn là bom hẹn giờ cậu có nghe thấy từng tiếng 'tít tít' của chúng, tên này muốn tự sát đây sao con mẹ nó thả cậu ra!

Cậu còn nhiều chuyện chưa làm chưa muốn chết cùng tên thúi hoắc này đâu

Thấy Atsushi Nakajima không dám lại gần người đàn ông liền cười khẩy nở nụ cười đắc thắng,Fuji nhanh nhảu cắn mạnh vào tay gã đàn ông, tên kia đau đớn hất văng cậu ra liền giận dữ định chĩa súng về người cậu

Nakajima phản ứng lại nhanh chóng lao tấn dùng tay hất văng súng tên kia đi rồi khống chế trói chặt người đàn ông lại

Sau sự việc đấy hắn bị cảnh sát tống đi còn số bom hẹn giờ kia vừa đủ thời gian cũng được gỡ bỏ vô hiệu hoá cậu bị xước nhẹ được đem đi bệnh viện xử lý vết thương

Ngồi trong căn phòng trắng xoá Fuji nheo mắt lại không quen với mùi thuốc xát trùng ở nơi đây một phần vì đau.

Một lúc sau Atsushi Nakajima đến thăm, lúc ra khỏi sở cảnh sát liền có cuộc gọi từ Dazai Osamu biết được Fuji trốn hắn đi Atsushi liền vỡ lẽ bảo sao lúc nãy cậu bé lại xuất hiện ở hiện trường

- A, em không sao chứ có chỗ nào không ổn không?_ Atsushi Nakajima lên tiếng hỏi thăm

- Em không sao, cảm ơn_ Fuji cũng lễ phép đáp lại

- Em còn nhớ số không để anh liên lạc với bố mẹ em?_ Atsushi Nakajima

- Không nhớ_ Fuji

Cạch-

Có người đến cả hai liếc mắt nhìn là người đàn ông mét tám mươi hơn có mái tóc dài mượt, đôi mắt sắc xảo, làn da không tì vết,...không thể tả hết được nhưng phải nói là gã rất đẹp!

Cực kì đẹp cứ như mỹ nhân giáng thế không khiến cho nam nữ đều phải mê mẩn.Đôi amber liếc nhìn quan sát đánh giá Fuji rồi đến Atsushi Nakajima nở một nụ cười tiêu chuẩn

- Xin chào, tối an_ Gã mở miệng nói, giọng nói rất dễ nghe như hát vào tai người nghe xoa dịu đi bầu không khí cảnh giác xung quan, nhưng Fuji lại không cậu có cảm giác như cậu gặp tên này ở đâu rồi

- Ha ha làm mọi người hoang mang rồi tôi là Tanaka Kichirou

———————————————————

- Mấy bác tưởng tôi drop truyện rồi đúng không?

Làm gì có tại tôi lười ấy thôi với lại tôi phải học nhiều vl

- Thêm cái là bí ý tưởng nay rảnh rỗi nên viết nốt tôi để bản thảo chap 3 suốt hè tới giờ rồi không thể để bản thảo mọc rêu được

Pai pai
 
[Đn Bsd] Tôi Muốn Làm Một Con Cá Cảnh A
Chap 4


Tanaka Kichirou.

Đó là cái tên đã lâu rồi cậu chưa nghe lại, gã trước đây từng là bạn học cấp 2 nhưng số lần cậu ta đến trường có thể đếm trên đầu ngón tay lý do là xin nghỉ bệnh.

Tên học sinh đó cứ thoắt ẩn thoắt hiện trong lớp lâu dần chả ai còn nhớ họ có cậu học sinh mang tên Tanaka Kichirou, cả Fuji cũng vậy,cậu cũng chả buồn mà quan tâm cho đến khi một hôm...

- Hôm nay lớp chúng ta kết thúc buổi học tại đây những ai được phân công trực nhật ở lại nhé_ Giáo viên nói thu dọn đồ rời khỏi lớp để lại tiếng thở dài uể oải của học sinh.

- Tao chả học được gì vào đầu cả.

- Chúng ta đi karaoke không, tớ biết có chỗ hay lắm nè ?

Những cô cậu học trò đang rủ nhau đi chơi, tán chuyện còn Fuji thì nhấc đít đi thẳng về nhà cậu chỉ muốn về làm bài tập,trên đường trở về bầu trời dần ngả màu hoàng hôn bay giờ là mùa thu từng cơn gió cũng đủ để nổi da gà.Nhìn từng chiếc lá rơi xuống dòng nước là thú vui tiêu khiển của Fuji khi dừng lại cây cầu trên đường,chiếc lá rơi xuống kết thúc cuộc đời của mình rồi mặc theo dòng nước trôi theo chả biết đi đâu về đâu.

Tự nhắc bản thân đã ngắm đủ Fuji đang rời mắt khỏi dòng nước dưới cây cầu nhưng rồi có một dòn nước đỏ làm hắn chú ý đấy có phải là máu ?

Fuji biết có gì đó không ổn dưới gầm cầu,tò mò hại chết con mèo nhưng cậu chẳng thể nào không ngừng tự hỏi ai biết được Fuji biết bản thân mình là một người tò mò.

Cậu xuống chỗ dòng nước đi về phía gầm cầu,cảnh tưởng trước mắt khiến Fuji rùng mình.

Một cậu trai mặc mỗi áo sơ mi và quần dài phong phanh tóc tai bù xù đang đặt tay xuống dòng nước nhưng điều khiến Fuji chú ý là cổ tay của cậu ta có một vết cắt rất sâu.

———————————————————————————————

- ..._ Fuji kinh ngạc, tại sao hắn lại ở đây?

- Vâng, Tanaka-san tôi là Atsushi Nakajima_ Atsushi lịch sự giới thiệu bản thân anh cảm thấy rằng người đàn ông này không có sự thù địch nào cả, có vẻ là người tốt.

- Anh là người nhà của Fuji phải không_ Atsushi hỏi nhưng trông cả hai không giống nhau lắm.

- Không phải là người nhà có thể gọi là giống người quen thì hơn_ Tanaka nói miệng cong lên vừa độ rất hoàn hảo.

Atsushi quay sang nhìn Fuji để xác định rằng đó là người quen của cậu.

Fuji gật đầu.

- Vâng anh ấy bạn thân của em_ Fuji cười cười nhìn người hổ.

Atsushi cảm thấy thật kỳ lạ một đứa trẻ chơi thân với một người lớn tuổi trưởng thành ?

- Không ý em là người giám sát_ Fuji sửa lại.

- Không phải là bạn chí cốt của nh-_ Tanaka chưa nói xong thì bị Fuji chen mồm.

- Không chỉ là giám hộ bình thường thôi_ Fuji phản đối.

Atsushi cảm thấy khó hiểu cậu nhóc nói rằng anh ấy là người giám hộ trong khi anh ta lại nói là bạn chí cốt

- Ờm cậu cũng có thể coi tôi là người giám hộ của Fuji-kun và tôi đến đây để đón thằng nhóc về_ Cảm thấy Fuji đáng liếc xéo mình Kichirou cười rồi sửa lại

- Vậy-_ Atsushi muốn nói gì đó nhưng điện thoại kêu lên có vẻ như Dazai-san gọi anh về.

- Đi đi em ổn anh Tanaka là người tốt và sẽ không làm hại em_ Nhận được sự bối rối và lo lắng của Atsushi, Fuji đã mở giọng chấn an và bảo anh về đi.

Sau khi 'đuổi' Atsushi về, thái độ ngoan ngoãn của Fuji bốc hơi nhanh chóng, khoanh tay trước ngực nhìn Tanaka Kichirou.

- Kichirou, cậu tại sao lại ở đây? tại sao cậu lại biến mất vào 4 năm trước?_ Fuji mở giọng bày tỏ sự chán ghét với và cùng với sự lo lắng?

- Chà,thật khó nói nhưng tôi đã bị mắc kẹt ở đây được 4 năm rồi xin lỗi vì sự biến mất đột ngột_ Tanaka Kichirou cười khổ nói.

- Tuyệt thật, vào 4 năm trước tôi đã cố gắng liên lạc với cậu suốt mấy tháng trời, thật vô nghĩa_ Fuji mở miệng phun tào- Khoan! tại sao cậu lại ở đây?

- Cái này tôi cũng không biết khi tỉnh dậy thì bản thân đã ở đây rồi, suốt 4 năm tôi cố gắng tìm hiểu lý do tại sao nhưng chả có câu trả lời,còn cậu và tại sao cậu trông nhỏ đi vậy ?

- Tôi đã găp một con nhãi nó luyên thuyên rồi nhét tôi vào thế giới này và cơ thể bị biến nhỏ...

Sau khi được xuất viện Tanaka Kichirou dắt cậu vào một căn hộ của gã và nó rất bừa bộn, tên đó chỉ cười và bắt đầu dọn dẹp căn phòng và mở ti vi cho cậu.

- Tôi mới tới đây vào hôm nay và gần như không biết gì về thế giới này_ Fuji chỉ biết về những điều cơ bản về nơi này và nó thật hỗn loạn, cậu cần moi móc thêm một chút từ Kichirou.

- Cậu có thể đặt câu hỏi và tôi sẽ trả lời nếu nó nằm trong phạm vi hiểu biết và nhân tiện bây giờ chúng ta đang chênh lệch độ tuổi cụ thể là ngoại hình việc xưng 'cậu' 'tôi' không được phù hợp lắm, có thể đổi ?_ Kichirou đang gấp quần áo và nhét vào tủ.

- Đổi thì được nếu nó ổn chúng ta có thể gọi nhau là 'anh' 'em' nhưng đó là khi tôi và cậu ở ngoài_ Fuji đồng ý mặc dù không tình nguyện lắm nhưng miễn nó phù hợp với ngoại hình của cậu để đánh lừa người khác.

Sau khi trò truyện Fuji biết được hiện tại Kichirou đang làm một tác giả trên mạng với biệt danh là Sương Mù, hắn còn có dị năng là [Làn sương gió thoảng] cho phép bản thân điều khiển những cơn gió, cậu cũng không đề cập đến Konpeito.

Fuji cũng không nghĩ rằng cậu gặp gã ở đây và có thể trò chuyện như bình thường, năm đó Khichirou biến mất cậu đã điên cuồng tìm kiếm hắn nhưng chả có câu trả lời mọi người đều kết luận rằng tên đó đã mất tích hoặc đã chết, Fuji cảm thấy như bị phản bội vậy.

Tại sao hắn lại biến mất như thể bốc hơi ra khỏi trái đất, tại sao không để lại lời nhắn nào cho cậu

"Chúng ta mãi là bạn nhé"

Fuji không phải là người tôn sùng sự vĩnh hằng nhưng cậu tin tưởng rằng họ sẽ mãi mãi là bạn của nhau, chính gã đã hứa mà?

Khi gặp lại hắn trong lòng cậu chết lặng rồi bùng lên vô số cảm xúc, có tức giận, kinh ngạc, chán ghét và có cả sự nhẹ nhõm, lo lắng.

- Thực sự không ngờ tôi lại gặp được Fuji-chan đấy, đây là cậu hồi còn nhỏ sao đáng yêu quá!

Fuji-chan biết tại sao tôi nhận ra không cậu không_ Kichirou điên cuồng lao vào sờ soạng cậu, đánh bay Fuji ra khỏi dòng suy nghĩ

Nếu cậu có cơ hội phản kháng chắc chắn cậu sẽ đấm tên khốn đẹp mã không chừa cái răng nào và tống tên này vào tù vì tội quấy rối trẻ em!

- Cũng lâu rồi nhỉ từ lúc chúng ta gặp nhau ở cái gầm cầu ấy, tôi không ngờ chúng ta sau này lại có thể trở nên thân thiết phải không bạn của tôi ơi?_ Kichirou cười nói.

- Ừ_ Fuji.

- Cậu biết không hồi đầu gặp cậu tôi đã muốn gọi người bắt cậu trả về viện tâm thần đấy_ Fuji không quên khịa vài cái.

- Này tôi tổn thương đấy_ Kichirou tỏ ra đáng thương cùng với vài giọt nước mắt.

- Kệ cậu.

————————————————————————————

Meh chap này hơi ngắn nhưng mong nó ổn.

Đã rất lâu mình mới ra chap bởi vì ôn thi để chuẩn lên cấp 3 và tôi viết chap này để nói rằng con tác giả chưa chết trong tương lai mình sẽ cố gắng ra nhiều chap hơn mặc dù đang bí ý tưởng trầm trọng.

Chap này mình viết vội hoàn thành nên có vài chỗ sai lỗi.

(Cấm mang đi dưới mọi hình thức)
 
[Đn Bsd] Tôi Muốn Làm Một Con Cá Cảnh A
Chap 5


Fuji đã phát ngán với đoạn quảng cáo xuất hiện lần thứ mười một trong ngày hôm nay.

Đã ba ngày rồi cậu thực sự chưa ra khỏi nhà, cứ ăn rồi ngủ thi thoảng lại đi loanh quanh trong nhà, Kichirou gần đây kiếm thêm được công việc nên ra ngoài thường xuyên hơn.

Fuji đã cố thử liên lạc với Konpeitou nhưng không thu được kết quả gì, mặc kệ luôn cậu quyết định vứt xó nó ra một bên, mở cửa đi ra ngoài để lại tờ giấy trên bàn.

'Ra ngoài chơi khỏi kiếm'.

Yokohama quả nhiên là thành phố cảng lớn ở Nhật Bản, thấy mọi người ồ ập đi qua đi lại giữa các khu mua sắm, ở đây bán rất nhiều thứ cậu có dừng lại để mua một cái bánh kếp ăn lót bụng, tiền có ở đâu thì tự biết.

Đi được một lúc Fuji có thể nghe thấy tiếng xe cảnh sát và một số người vây quanh ở đó, lại gần thấy thi thể được tấm vải phủ lên, cậu đoán đó có thể là một người đàn ông khi nhìn hình dạng qua tấm vải, thấy chiếc xe tải gần đấy bị lõm một chỗ và dính vết máu, hiện nhiên là vụ tai nạn.

- Được rồi tất cả mọi người giải tán về đi_ Tiếng cảnh sát kêu đuổi tất cả về, đám đông cũng không nán lại lâu mà tản hết đi, cậu cũng không ở lại làm gì mà cũng đi rồi cảm thán.

Người đàn ông kia xấu số thật.

Giờ là thời điểm hoàng hôn mặt trời đang từ từ lặn xuống biển, Fuji đi đến chỗ công viên định tìm ghế ngồi thì thấy cái đầu trắng quen thuộc là Atsushi lại gần thấy hốc mắt anh vẫn còn đỏ chắc có lẽ là vừa khóc xong, cậu lại gần ngồi cạnh bên Atsushi.

- Chào anh Atsushi!_ Fuji niềm nở chào.

- A chào Fuji-kun! em làm gì ở đây vậy?_ Mải mê ngắm nhìn ra biển mà không biết có người ngồi cạnh, Atsushi giật mình rồi cũng chào lại.

- Sao em ở đây vậy, trời sắp tối rồi đi ra ngoài một mình nguy hiểm lắm anh đón em về nhé, nhà Fuji-kun ở đâu ?_ Atsushi cố gắng kiềm chế cảm xúc khi biết hiệu trưởng chết, anh rất buồn nhưng không thể tha thứ cho những việc làm của ông ta.

Nhưng sâu trong lòng Atsushi luôn coi ông ấy là một người cha.

'Không ai không khóc khi cha mình chết cả'.

Dazai-san nói vậy và rời đi bỏ mặc anh khóc và suy nghĩ về quá khứ khi ấy của mình.

- Anh Atsushi gặp vấn đề gì hả?

Trông anh rất buồn?_ Fuji cảm nhận được nỗi đau đớn buồn phiền trong đôi mắt của Atsushi, cậu đoán vậy.

- Chỉ là chút chuyện thôi em không cần để ý đâu_ Atsushi bối rối khi bị cậu nhóc hỏi như vậy.

- Vậy à, em sẽ không hỏi nữa_ Fuji không phải là người thích chen chân vào đời tư người khác nên không dò hỏi thêm, vì cậu là 'đứa trẻ ngoan'.

- Tìm được rồi_ Một giọng nói vang lên không ai khác là Kichirou đang vẫy tay tiến tới một bên đang ôm túi giấy đựng một số rau củ.

- Chào buổi tối Atsushi-kun thật trùng hợp khi gặp cậu ở đây_ Kichirou nở một nụ cười thượng hiệu nhìn Fuji rồi quay sang nhìn Atsushi.

- Chào Tanaka-san vâng thật trùng hợp chúc anh một ngày tốt lành_ Atsushi gật đầu chào lại.

- Hôm nay anh tan làm rồi sao_ Atsushi hỏi, gần đây tại quán cafe dưới tầng của trụ sở xuất hiện một nhân viên mới, thật bất ngờ đó là Tanaka-san, ông chủ dường như cũng rất hài lòng với trình pha cafe của nhân viên mới mình, anh ấy luôn luôn nở một nụ cười chào đón với tất cả quý khách, dễ dàng làm quen tất cả thành viên của trụ sở.

- Ừ nhưng mà anh về làm muộn hơn mọi hôm một chút, được rồi Fuji-chan chúng ta về nhà thôi anh đoán là em đói rồi_ Kichirou định nắm tay Fuji thì bị cậu hất tay ra.

Fuji chửi trong lòng: đừng hòng động vào ông !

Kichirou bị hất tay phũ phàng nhưng vẫn cười cười.

Atsushi cảm thấy hình như hai người này không được hoà thận lắm ?

- Còn cậu thì sao ?

- Trời tối rồi tôi sẽ về nhà_ Chắc bây giờ Kyouka ở nhà đợi cậu về, Atsushi đứng dậy chuẩn bị về nhà.

- Tạm biệt cậu Atsushi, hẹn gặp lại_Kichirou hướng về nhà đi.

- Vậy tạm biệt anh Atsushi nhé_ Fuji vẫy tay chào tạm biệt rồi đi theo sau Kichirou.

- Ừm tạm biệt Fuji-kun với Tanaka-san đi đường cẩn thận_ Atsushi đi hướng ngược lại hai người.

- Này !_ Một giọng nói vang lên từ xa.

Atsushi quay lại khó hiểu nhìn.

- Em rất thích ăn socola nấm , khi buồn thì sẽ lấy ra ăn nếu anh buồn anh có thể thử nó rất ngon_ Fuji nói, đù má đù má cậu nói cái gì vậy tự nhiên muốn tát vào mặt mình ghê !

Kichirou đang giơ tay che miệng ôm bụng cố nhịn cười.

- Ừm anh sẽ thử !_ Atsushi cảm động trước lời an ủi có phần trẻ con của Fuji, có lẽ anh sẽ tìm cái gì đó yêu thích để giải toả chẳng hạn như Ochazuke ?

———————————————————————————

Buổi sáng tại quán cafe.

- Chào buổi sáng, cậu Tanaka lại đây lau bàn ghế để chuẩn bị đón khách này_ Chủ quán thấy tiếng mở cửa nhìn thấy biết ngay là cậu nhân viên mới gần đây thu nạp được, câu chuyện vào buổi tối bỗng có chàng trai trẻ đến và muốn xin việc và nói rằng mình đã từng có kinh nghiệm.

Ban đầu chủ quán không có ý định tuyển thêm nhưng khi thấy thử tách cafe thì quyết định nhận anh, từ khi nhận Tanaka về quán cũng thường xuyên có nhiều khách đến hơn, có vẻ như ông không có lỗ gì khi quyết định của mình.

- Vâng chào buổi sáng ông chủ tôi sẽ thay đồng phục của mình và bắt đầu công việc_ Kichirou bước vào phòng thay đồ, vừa mặc bộ đồng pục anh vừa nghĩ không ngờ có một ngày mình lại đi tìm một công việc bên ngoài để làm.

Khoảng thời gian ba năm trước Kichirou phát hiện mình đang ở giữa một dòng sông, cảm thấy xa lạ anh đã đến đồn cảnh sát nhưng không liên lạc được với người thân, cũng như là Fuji.

Kichirou cảm thấy cơ thể của mình khoẻ giống người bình thường ít hơn là cơ thể yếu đuối của mình trước đây, bỗng cơn đau đầu ập đến như thể ai đó dùng búa đập vào đầu, mọi ký ức xa lạ ùa vào người anh.

Đến khi nó kết thúc anh cũng nhận ra rằng mình đang ở Yokohama và mình đang ở tạm trong thân thể của người khác, trở về căn nhà dựa vào ký ức cũ vốn không phải của mình.

Kichirou biết được người đàn ông này tầm hai mươi hai tuổi là một người dị năng không có bằng tốt nghiệp và thất nghiệp, hiện đang sống nhờ vào tiền trợ cấp của chính phủ và số tiền do bố mẹ của anh ta(người đàn ông mà anh đang ở tạm) để lại , anh đã bắt đầu kiếm tiền bằng việc viết tiểu thuyết trên mạng kiếm được một số tiền kha khá đủ để nuôi sống bản thân.

Bản thân anh cũng không lạm dụng dị năng của mình nhiều vì căn bản nó không áp dụng vào cuộc sống của anh.

Giờ đây Kichirou lại có thêm thành viên mới anh biết bây giờ công việc hiện tại của mình không thể đủ cho cả hai nên quyết định kiếm thêm công việc bên ngoài.

Khi thay đồ xong bỗng có tiếng ồn bên ngoài kèm theo tiếng đập vỡ, cảm nhận có chuyện không ổn anh bước ra khỏi phòng thay đồ bắt gặp cảnh tượng một vài người cố đập phá đồ đạc và đang đe doạ ông chủ.

- Hả!

Mày là thằng nào đây?!

Có tin tao chặt đứt ngón tay của mày không!?_ Một người khác lộ ra vẻ mặt dữ tợn tiến lại gần đe doạ Kichirou.

- Xin anh đừng làm hại nhân viên của tôi_ Chủ quán gục ở bên góc cố gắng lên tiếng bảo vệ anh.

Kichirou trầm mặc không làm gì chỉ lẩm bẩm trong miệng.

[ Làn sương gió thoảng ]

Một luồng gió mạnh không biết từ đâu ồ ập tới, tên có ý định tiến lại gần bị gió mạnh thổi bay văng mạnh vào tường bất tỉnh.

Những tên còn lại hoang mang nhìn đồng bọn của mình bất tỉnh trên tường, rồi cảnh giác cầm chặc vũ khí trên tay chuẩn bị tấn công.

- Chết tiệt là người dị năng!

Sao không ai nói với tao là có người dị năng ở đây vậy?!

- Ai mà biết được!

- Xin lỗi các vị đang có hành vi phá hoại đồ đạc tấn công quản lý của tôi, nếu có hiềm khích trước đây chúng ta có thể lên đồn cảnh sát để giải quyết_ Kichirou tiến về phía trước híp mắt nở một nụ cười rạng rỡ khiến cho mấy tên còn lại hoảng sợ gió vũ khí về phía anh.

- Có vẻ các vị không muốn hợp tác thì e là tôi sẽ sử dụng vũ lực.

——————————————————————————————————

Ngoài lề:

- mặc dù nhạc mình chọn không phù hợp với truyện cho lắm nhưng mà nó hay nên mình vẫn thêm vào.

- Fuji và Kichirou đều nhận ra một số người mình gặp có tên trùng với các văn hào nổi tiếng nhưng mà họ không quan tâm lắm.

(Không liên quan lắm chỉ là muốn khoe tranh, Cá Thu là tên face của tôi á).
 
Back
Top Bottom