Cập nhật mới

Khác {Đn Bnha} Chết Từ sớm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405335204-256-k828049.jpg

{Đn Bnha} Chết Từ Sớm
Tác giả: neekoneverfal
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

đôi mắt dịu dàng
đôi môi chẳng thể nói
cuộc đời đau khổ này ,tại sao lại phải gánh chịu nó.

Occ
Trước khi đọc
truyện không giống nguyên tác, mọi người không thích có thể rời đi .sai sót mong mn nhắc nhở.🥹



đn​
 
{Đn Bnha} Chết Từ Sớm
Chương 1 sự việc.


---

{}

---

"Rắc..."

Một âm thanh nhỏ vang lên trong góc phòng trọ rẻ tiền.

Bóng đèn chập chờn như đang phản ánh cuộc đời của cậu nhóc 14 tuổi - Umemura Soisu.

Cậu ngồi co lại trong góc, tay cầm chiếc máy ảnh cũ kỹ đã ngả màu, thỉnh thoảng lại vuốt ve ống kính như thể đó là một sinh vật sống.

Chiếc máy ảnh duy nhất còn giữ được hồn của người anh trai đã mất.

Người anh...

đã treo cổ 3 năm trước... trong căn nhà ấy... ngay trước mặt cậu.

---

Soisu không nói được.

Không phải do bẩm sinh, mà là do cổ họng bị tổn thương nặng sau lần bị nhấn đầu xuống bồn tắm... bởi chính người anh trai mà cậu luôn thương yêu.

Cậu vẫn sống.

Lặng lẽ.

Tự mình làm tất cả.

Giao báo, rửa bát thuê, phát tờ rơi, bất kể gì có thể nuôi sống bản thân.

Không có gia đình.

Không có giọng nói.

Không có Quirk.

Thứ duy nhất cậu có... là ánh mắt hiền lành và chiếc máy ảnh này.

---

Ở trường, Soisu chỉ là một cái bóng.

Không ai chú ý đến cậu.

Không ai quan tâm.

Ngoại trừ Bakugo Katsuki, nhưng không phải theo cách dễ chịu.

Gã đó ghét cậu.

Ghét cái cách mà mỗi lần bị đánh, Soisu chỉ cười nhạt, dùng tay ra hiệu "xin lỗi".

Ghét cái cách cậu nhìn mọi thứ như thể chẳng ai có thể khiến cậu đau hơn quá khứ từng trải.

Bakugo thấy cậu... yếu đuối, và điều đó khiến hắn phát điên.

Một lần hắn đã lấy đi cái máy ảnh yêu quý của cậu ,tưởng rằng chẳng bao giờ gặp lại nó nữa.

---

Một buổi sáng sớm, trời âm u và lạnh lẽo.

“Ra bờ biển.

Có trò vui đó.”

Soisu tưởng rằng hắn sẻ đánh cho mình một trận nữa hay đại loại vậy

Khi vừa đến nơi, biển vẫn còn xám như tro, gió lạnh cắt da.

“Má thích chụp ảnh lắm đúng không?” – Bakugo đứng trên mỏm đá, tay nắm chặt chiếc máy ảnh Soisu.

“Vậy xuống biển mà chụp hình mấy con cá đi.”

Rồi hắn ném mạnh máy ảnh ra xa, rơi thẳng xuống làn nước tối thẫm.

Soisu...

đứng sững lại... tai ù đi... tim co rút lại.

Cậu lao xuống không chút suy nghĩ.

Dù không biết bơi.

---

Nước lạnh.

Đau đớn.

Cơ thể nặng dần.

Mắt mờ đi.

Chiếc máy ảnh chìm dần xuống đáy, kéo theo cuộc đời bị bỏ rơi của cậu.

Không có phép màu.

Không ai gọi cấp cứu.

Tụi kia bỏ đi sau khi cười hả hê.

Soisu đã chết.

---

Vài tháng sau...

Trên bản tin buổi sáng:

“Thi thể một học sinh được tìm thấy trong tình trạng phân hủy gần bờ biển phía Đông...”

Bakugo vô tình nhìn thấy ảnh thi thể đã mục nát, nhưng vết sẹo ở cổ và chiếc khăn tay quấn quanh tay trái... khiến hắn đứng khựng lại.

Là Soisu.

Không nhầm được.

Hắn có hối hận không?..

---

Chương 1 — Kết thúc.

---
 
{Đn Bnha} Chết Từ Sớm
Chương 2 hối hận?


---

{}

“...Sao tao lại mơ thấy nó?”

Bakugo ngồi dậy thở dốc.

Trán ướt đẫm mồ hôi.

Trong giấc mơ đó, Soisu đứng giữa biển, toàn thân ướt sũng, tóc dính chặt vào gương mặt trắng bệch... và đôi mắt mở to nhìn hắn không chớp.

Không nói gì cả.

Chỉ nhìn.

Giống y như lúc còn sống.

---

Ngày hôm đó, hắn đến trường trễ.

Và càng khó chịu hơn khi mọi thứ xung quanh đều khiến hắn nhớ về Soisu—cái bóng nhỏ bé đi lặng lẽ dọc hành lang, ôm chặt máy ảnh cũ, tránh né mọi ánh nhìn.

Mấy đứa bạn cùng nhóm bắt nạt cũng đổi thái độ.

Chẳng ai còn nhắc đến vụ "ra biển" ngày hôm đó nữa.

Như thể tội lỗi đã len lỏi vào trong cả giấc ngủ của từng đứa.

---

Nhưng điều lạ bắt đầu xảy ra.

Trên điện thoại của Bakugo... xuất hiện một bức ảnh.

Một bức ảnh mờ mờ của biển lúc bình minh.

Có gì đó rất quen.

Ở góc ảnh... có bóng dáng một người...

đứng lặng... nghiêng đầu... chính là Soisu.

Mặc dù điện thoại của hắn đã đổi sim và reset toàn bộ dữ liệu từ lâu.

---

Bakugo bắt đầu mơ thấy Soisu mỗi đêm.

Lúc thì cậu ấy đứng ngoài cửa sổ.

Lúc thì ngồi ở cuối giường.

Không nói.

Không nhúc nhích.

Chỉ nhìn.

Vẫn ánh mắt đó.

Vẫn khuôn mặt đó.

Như không hề có oán giận.

Chỉ là một linh hồn bị bỏ rơi.

Một đứa trẻ không bao giờ kịp thổi nến sinh nhật lần thứ 15.

---

---

Những giấc mơ...

Chúng không dừng lại.

Đêm nào cũng thế, Soisu lại xuất hiện—không khóc, không trách, chỉ nhìn.

Và đôi khi... cậu ấy đưa máy ảnh lên chụp một tấm hình... cạch!... nhưng chẳng bao giờ Bakugo thấy được tấm ảnh đó.

Thậm chí có hôm, Bakugo mơ thấy mình đứng giữa đại dương, nước ngập đến cổ, sóng đánh mạnh, và Soisu...

đứng trên bờ... giơ tay như đang vẫy gọi...

Nhưng không phải gọi hắn vào...

Mà là chào tạm biệt.

---

Bakugo ghét cảm giác đó.

Cảm giác tội lỗi không thể xua đi.

Cảm giác bị dõi theo bởi một người đáng ra không còn sống nữa.

Và rồi—UA.

Hắn đậu.

Bakugo vào lớp 1-A với vẻ ngoài kiêu ngạo, háo thắng, vẫn là hắn, vẫn là Katsuki Bakugo.

Nhưng những ngón tay run run mỗi lần cầm điện thoại... thì không ai thấy.

---

Từ sau cái đêm cuối cùng ấy, hắn ít bắt nạt Deku hơn.

Không phải vì thay đổi...

Chỉ vì trong đầu hắn cứ hiện lên hình ảnh một người khác, mỗi lần giơ tay lên.

Không phải Midoriya.

Mà là Soisu.

Với ánh mắt đó.

Với tay giơ lên không phải để đỡ đòn, mà để nói xin lỗi.

---

“Bakugo, cậu ổn chứ?” – Midoriya hỏi một lần trong giờ nghỉ.

Hắn chỉ trừng mắt, không trả lời.

Nhưng Midoriya có thấy ánh mắt hắn thoáng chút... gợn sóng.

Không ai biết rằng mỗi lần hắn nhắm mắt, tiếng nước biển vẫn dội vào tai, và cái cảm giác lạnh buốt của đáy đại dương vẫn bám lấy lồng ngực.

---

Nhưng rồi...

Sau một buổi huấn luyện với Aizawa, Bakugo trở về ký túc xá.

Điện thoại hắn rung.

Một tin nhắn không tên.

Ảnh chụp lớp học... từ góc cao... như từ trần nhà.

Mọi người trong ảnh đều bình thường, ngoại trừ một góc nhỏ...

---

Cậu

Ngồi giữa lớp.

Không ai để ý.

Chỉ có hắn thấy.

---

Chương 2 kết thúc

---
 
{Đn Bnha} Chết Từ Sớm
Chương 3 tiếp diễn


Soisu...

đã chết.

Hắn tận mắt thấy xác cậu bị lôi từ biển lên.

Tận mắt.

Sáng hôm sau, mọi thứ trở nên kỳ lạ.

Lớp học trống một ghế-ghế cạnh cửa sổ, góc cuối.

Tại sao hắn lại chú ý đến cái ghế đó?

Vì hôm nay... có người đang ngồi.

Ánh mắt Bakugo liếc ngang.

Một bóng người, mái tóc nâu sẫm ướt nhẹ, đồng phục UA như những người khác...

đang chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không ai trong lớp phản ứng.

Không ai thấy có gì bất thường.

"Ê Deku..."

- Bakugo đột ngột hỏi.

"...ghế đó là của ai?"

Midoriya nhìn theo.

"Ghế nào?"

"Cái góc đó."

"...Góc đó trống mà, từ đầu năm đã có ai ngồi đâu đâu."

tim đập mạnh.

Hắn quay lại.

Không còn ai ngồi ở đó.

Chỉ còn một bức ảnh nhỏ in ra để trên bàn.

Một người đứng giữa biển sớm, ánh mặt trời phản chiếu lên khuôn mặt ướt lạnh...

{}

Một viễn cảnh khác.

Một tiếng nổ lớn.

Bakugo lao đến như tia chớp, không kịp nghĩ ngợi.

"Tớ không thể để ai chết nữa..."

Hắn hét lên, dồn hết One for All vào cú đánh cuối cùng về phía Shigaraki Tomura.

ĐÙNG!!

Không ai kịp ngăn.

Cơ thể hắn bị xé toạc giữa không trung, máu bắn tung, một cánh tay nát vụn, lưng cắm đầy gai, và rồi...

Bakugo rơi xuống.

Mặt đất lạnh lẽo.

Cơn đau mờ dần đi.

Mắt hắn mở ra... và nhìn thấy...

"All Might...?"

Vị anh hùng huyền thoại hiện ra, chìa tay ra giữa bóng tối.

"Bakugo... con đường của em đến đây là đủ rồi."

"Em-"

"Không cần nói gì nữa."

Bakugo mấp máy môi nhưng chẳng còn sức.

Mắt dần khép lại...

ẦM...!!!

Một cú chấn động bất ngờ vang lên.

Cả thế giới trắng xóa.

Bakugo mở mắt lần nữa.

Lạnh.

Nước biển mặn chát táp vào mặt.

Trước mắt hắn là bờ biển... quen thuộc đến rợn người.

Tiếng sóng.

Gió se lạnh.

Trời mù xám.

Và... một người đứng trước hắn.

Ánh sáng lấp lánh từ nước phản chiếu lên ống kính máy ảnh.

Người đó mặc áo sơ mi trắng, tay cầm chiếc máy ảnh cũ kỹ... loại hắn từng thấy, từng nhớ, từng ghét, từng đau.

Soisu.

"..."

Cậu vẫn không nói gì, như mọi khi.

Chỉ đứng đó, nhìn hắn.

Bakugo, tay run rẩy, bò lên khỏi cát, ho ra máu.

"...Tao chết rồi hả?"

Soisu không gật đầu cũng không lắc đầu.

Chỉ đưa máy ảnh lên chụp...

"Cạch."

Một tấm hình nữa.

Lạnh lẽo.

Tĩnh mịch.

Bakugo quát:

"Mày... sao mày lại ở đây?!

Mày... chết rồi mà!!

Mày-mày là... cái quái gì vậy?!"

Soisu từ từ tiến lại.

Mắt cậu ánh lên màu tro xám mờ... nhưng ngập tràn thứ gì đó rất lạ-rất nhân loại

"..."

Bakugo lùi lại.

Toàn thân run bần bật.

Mắt cậu chớp nhẹ, môi cong lên...

Là nụ cười.
 
{Đn Bnha} Chết Từ Sớm
Chương 4 ◇


{}

Gió biển thổi nhè nhẹ, cuốn theo mùi mặn đặc trưng...

Soisu lại đưa máy ảnh lên, chĩa về phía Bakugo.

"Cạch."

Một lần nữa...

Nhưng lần này...

Cậu buông nó xuống.

Bakugo đứng sững, mắt mở to.

Và... lần đầu tiên... hắn nhìn thấy trọn vẹn gương mặt của Soisu.

Không máu me.

Không oán giận.

Không lạnh lùng như trong ký ức.

Mà là một gương mặt hiền hòa, thanh thản đến dịu dàng.

Soisu mỉm cười, bước tới, đôi mắt sáng như thể trong suốt với biển trời.

Trong tay cậu là một tấm hình.

Bakugo nhìn xuống...

Là hắn.

Đang đứng trong lớp, gục đầu ngủ bên khung cửa sổ...

ánh sáng chiếu qua, dịu nhẹ đến lạ.

Soisu nhẹ nhàng nói:

"...Cậu phải sống thay tớ nữa."

"...Xin lỗi... vì đã làm cậu sợ bấy lâu..."

"Hứa đó nha.

Sống thật tốt."

"...Làm cho thế giới này trở nên hòa bình."

Lần đầu tiên.

LẦN ĐẦU TIÊN.

Bakugo nghe được giọng nói của Soisu.

Nó ấm áp.

Như gió biển sớm.

Như cơn mưa mùa hạ.

Như chiếc ôm mà hắn chưa từng có.

Bakugo nghẹn họng.

Cổ họng đau rát, nhưng tim... còn đau hơn.

"...Tại sao giờ... mới chịu nói...?"

- hắn thốt ra, giọng khàn đặc.

Soisu chỉ mỉm cười, vươn tay...

Chạm nhẹ lên trán hắn.

Cảnh vật mờ dần.

Biển tan thành ánh sáng.

Và tiếng chụp máy ảnh lần cuối cùng vang lên.

"Cạch."

Bakugo mở mắt.

Anh đang nằm trong vòng tay cấp cứu.

Midoriya, Todoroki, mọi người đều hoảng hốt bên cạnh.

Bàn tay vẫn đang nắm chặt một thứ gì đó...

Một tấm hình.

Bakugo lật lên...

Hắn...

đang cười.

"Bakugo!!!"

Midoriya hét lên.

Todoroki siết chặt bàn tay hắn.

Recovery Girl đang gấp rút chữa trị... nhưng điều họ không biết là Bakugo đã tỉnh.

Không phải thể xác.

Mà là... trái tim.

Hắn mở mắt, mờ mờ...

Cảm giác đầu tiên là... một bên má ướt đẫm.

Bakugo Katsuki...

đang khóc.

Lần đầu tiên.

Không phải vì tức giận.

Không phải vì thất bại

Mà là vì một giọng nói.

Một người đã chết.

Trong lòng bàn tay hắn, vẫn còn siết chặt tấm hình kia.

Bức ảnh mờ, ánh sáng lem nhẹ... nhưng hiện rõ nụ cười đó.

Nụ cười của Soisu.

Midoriya thấy vậy, khựng lại.

"Bakugo... bức hình đó-

Bakugo không đáp.

Hắn ngồi dậy giữa bãi đất hoang tàn sau trận chiến... gió thổi qua mái tóc rối bời, cơ thể rướm máu.

Nhưng đôi mắt hắn sáng lên...

Một tia sáng dịu dàng.

"...gặp cậu ấy rồi."

- hắn nói nhỏ.

"Cái gì?"

- Todoroki ngạc nhiên.

Bakugo cầm bức ảnh lên, nhìn chằm chằm.

"Soisu."

"Cậu ấy bảo tao phải sống thay cậu ấy."

"Phải làm thế giới này hòa bình."

"Phải... ngừng sợ hãi."

"Phải dừng... việc chạy trốn."

Mọi người không hiểu hắn đang nói gì.

Nhưng họ nhìn thấy...

Bakugo thay đổi.

Bakugo Katsuki...

đã khóc.

Và lần đầu tiên trong đời, hắn không thấy bản thân là kẻ mạnh.

Chỉ là một thằng nhóc ngu ngốc...

đã giết chết một thiên thần.
 
{Đn Bnha} Chết Từ Sớm
chương 5 Kết thúc


Nhiều tháng sau trận chiến

Bakugo vẫn giữ thói quen mỗi sáng ra biển.

Không để luyện tập.

Không để gào thét.

Mà chỉ để... ngồi xuống.

Nhắm mắt.

Và nhớ.

Hắn luôn mang theo bên mình một cuốn sổ nhỏ.

Trong đó, là hàng trăm tấm ảnh.

Ảnh biển.

Ảnh trời.

Ảnh mọi người.

Ảnh của bản thân... nhưng qua đôi mắt Soisu.

Bakugo bắt đầu học chụp ảnh.

Thay vì đánh nhau, hắn đi khắp nơi, chụp lại khoảnh khắc đời thường.

Midoriya từng hỏi:

"Cậu thật sự muốn trở thành nhiếp ảnh gia à?"

Bakugo gật đầu.

"Không phải...

để nổi tiếng.

Mà là để lưu lại những thứ tớ từng không nhìn thấy."

Một ngày nọ.

Bakugo tới bãi biển cũ.

Nơi từng là kết thúc của một giấc mơ...

Giờ đây là khởi đầu của một ước nguyện.

Cậu ngồi xuống, thả chiếc máy ảnh xuống cát...

Gió biển thổi nhẹ qua tóc, trời trong và yên bình đến lạ.

Và rồi...

Một giọng nói quen thuộc vang lên, nhẹ nhàng như hơi thở...

"Hứa với tớ... sống thật tốt."

Bakugo mở mắt.

Trước mặt hắn, Soisu đang đứng đó, mỉm cười, lấp lánh trong ánh nắng.

Không phải ảo ảnh.

Không phải mơ.

Là linh hồn.

Nhưng ấm áp.

Thật đến mức khiến tim thắt lại.

Soisu vươn tay, chạm nhẹ vào trán Bakugo như ngày hôm đó...

"Cảm ơn... vì đã thay đổi... vì đã sống..."

"Tớ tự hào về cậu."

Bakugo siết chặt tay, không muốn khóc... nhưng cổ họng nghẹn lại.

"...Tớ... cũng tự hào vì đã từng được cậu tha thứ..."

Một giây sau...

Soisu tan vào gió.

Bakugo cầm máy ảnh, bấm một phát.

"Cạch."

Ảnh cuối cùng trong máy: bãi biển, ánh sáng rực rỡ... và một bóng người mờ nhạt đang mỉm cười.

Cuộc đời không bao giờ quay lại quá khứ.

Nhưng từ khoảnh khắc đó...

Bakugo Katsuki...

đã thật sự sống.

10 năm sau.

Tokyo nhộn nhịp, ánh đèn rực rỡ khắp thành phố.

Giữa trung tâm là một khu triển lãm mới khai trương, đông người xếp hàng dài như chưa từng thấy...

Tên triển lãm: "SOISU - Những khoảnh khắc không lời."

Tất cả bức ảnh ở đó đều không có chú thích.

Chỉ là những tấm hình đời thường:

Một cụ già cười trong nắng

Một đứa trẻ cầm bong bóng

Một học sinh cúi đầu xin lỗi người bạn

Một người hùng đứng giữa hoàng hôn

Và cuối cùng, ở trung tâm...

Là một bức ảnh trắng đen.

Biển.

Nắng.

Và... nụ cười của một chàng trai tóc đen, với đôi mắt hiền dịu và chiếc máy ảnh đeo trước ngực.

Mọi người thì thầm:

"Cậu ấy là ai vậy?"

"Sao nhìn tấm hình lại muốn khóc thế nhỉ?"

"Giống như mình... từng quen người đó vậy..."

Một phóng viên đến hỏi chủ nhân buổi triển lãm:

"Bakugo Katsuki, cảm xúc của anh khi mở buổi triển lãm này là gì?"

Bakugo không trả lời ngay.

Hắn ngước nhìn bức hình ấy, mỉm cười nhẹ.

"...Là để một người không giỏi nói... vẫn có thể kể chuyện bằng ánh sáng."

Anh bước lại góc bàn nhỏ, ghi dòng chữ đầu tiên trong sổ lưu niệm:

"Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội làm lại.

Dù chỉ là một lần.

Dù cậu không còn ở đây...

Nhưng tôi biết, cậu vẫn nhìn thấy."

- B.K.

Ngoài khung cửa kính, ánh sáng len vào nhẹ nhàng.

Một cơn gió mơn man lướt qua...

Và như có ai đó, đang cười trong nắng.

Hết.

--------------------

Nhảm vl 😭⚘️
 
Back
Top Bottom