Tác giả: Vụ Hào 雾爻
Editor + Beta: Xiǎo shì zi
Chương 3: Du hành đêm ở làng Thủ Âm 01
"Nhà quàn(1)."
.
Một bảng giao diện tỏa ánh sáng trắng dịu lơ lửng trước mặt Tần Phi, trên đó hiện ra hai dòng chữ nhỏ.
【Kỹ năng thiên phú: Cái miệng khéo dỗ người (có thể nâng cấp)】
【Đánh giá của hệ thống: Thứ bạn giỏi nhất là dỗ người khác.
Chỉ cần mở miệng, nói chuyện chết thành chuyện sống, trắng đen đổi chỗ trong chớp mắt.
Lại còn rất biết nhìn người, nên đi tới đâu cũng dễ khiến người khác có thiện cảm.】
【Giới thiệu kỹ năng: Khi thiên phú được kích hoạt, người chơi có thể thấy mức độ thiện cảm của NPC.
Một số NPC sẽ hiện trạng thái “có thể tiếp cận”.
Cách tiếp cận ra sao, người chơi tự tìm hiểu.】
Cái miệng...
...khéo dỗ người.
Tần Phi khẽ khựng lại, mặt mày có chút sượng.
Nói sao thì nói, cái tên của kỹ năng thiên phú này vẫn khiến người ta hơi tụt hứng.
Anh cứ tưởng thiên phú của mình ít nhiều gì cũng liên quan tới tâm lý hay tinh thần, ai dè đâu lại ra thế này.
Cơ mà, đọc kỹ phần giới thiệu thì... cũng không phải là vô dụng.
Tần Phi liếc nhìn về phía sau lưng bác tài.
Trên đầu người kia bỗng hiện ra một dòng chữ màu đỏ, trông chẳng khác gì mấy nhân vật trong game online, trên đầu lúc nào cũng treo tên với chỉ số.
【Tài xế xe buýt: Mức độ thiện cảm... (không thể tiếp cận)】(NPC này không thể tương tác)
Không thể tiếp cận à.
Tần Phi có hơi tiếc một chút, rồi quay người lại, ánh mắt dời ra ngoài cửa xe.
Theo thời gian trôi qua, màn sương bên ngoài xe buýt dường như càng lúc càng dày.
Cửa xe mở toang.
Bên ngoài đứng một người mặc đồ hướng dẫn du lịch, đội cái mũ đỏ cũ mèm, một tay cầm loa, tay kia phe phẩy lá cờ nhỏ hoài không ngừng.
Trong tầm nhìn của Tần Phi, trên đầu người kia cũng hiện ra một dòng chữ.
【Hướng dẫn viên du lịch: Mức độ thiện cảm 1% (hướng dẫn viên không ưa bạn, thậm chí còn đang cân nhắc xem có nên kiếm chuyện hay không)】
Tần Phi: ......
Anh thật sự không hiểu nổi cái kỹ năng này rốt cuộc để làm được trò trống gì.
Sau lưng hướng dẫn viên, cả ngôi làng phủ một màu xám tro hiện ra trong màn sương dày đặc, im lìm đến mức rợn người.
Trong làng, nhà cửa phần lớn là nhà trệt thấp, xây bằng gạch xanh, lợp ngói cũ xám xịt.
Chỉ có ngay đầu làng, sát chỗ xe buýt dừng lại, là dựng một cái cổng chào cao hơn hẳn.
Trên cổng treo lủng lẳng vô số dây tiền giấy màu trắng, gió thổi qua là phát ra tiếng sột soạt liên hồi.
Nghĩ tới dọc đường vừa rồi, trong làn sương mù kia có mấy cánh tay quái dị ẩn hiện, mọi người nhất thời chẳng ai dám bước xuống xe.
Hướng dẫn viên dường như chẳng hay biết gì tới bầu không khí kỳ quái trong xe.
Anh ta vẫn cầm cái loa trong tay, giọng đều đều, cứng ngắc, lặp đi lặp lại đúng một câu:
“Tới nơi rồi, mời mọi người tự mình xuống xe — —”
“Tới nơi rồi, mời mọi người tự mình xuống xe — —”
“Tới nơi rồi, mời mọi người tự mình xuống xe — —”
Tần Phi là người đứng dậy đầu tiên.
Tiêu Tiêu bị động tác đó làm giật mình, theo phản xạ bật ra một tiếng:
“Ơ!”
Lỡ trong làn sương đen thui kia, mấy cánh tay quái quái của đám nhỏ hồi nãy vẫn còn lảng vảng thì sao?
Xuống xe lúc này khác gì tự đưa mình đi chết.
Nhưng hướng dẫn viên đứng ngoài xe thì lại là chuyện khác.
Dù gì đi nữa, đó cũng chỉ là NPC, đâu thể coi như người thường mà so được.
Tần Phi chớp chớp mắt, mặt mày giãn ra chút, rồi lên tiếng:
“Tới cũng tới rồi.”
Giọng anh nghe còn vương chút mong chờ, cứ như trong bụng nghĩ rằng đã lặn lội tới tận đây rồi, gặp mấy chuyện lạ đời một chút cũng coi như đáng công, không xuống coi thử thì thấy uổng quá.
Những người khác: “......”
Ai đó làm ơn tống cổ thằng biến thái này ra ngoài giùm cái!
Có Tần Phi dẫn đầu, cuối cùng cũng có thêm mấy người lục tục đứng dậy theo.
Nhưng vẫn chẳng ai dám đi nhanh, từng người một rón rén, bước đi mà lòng thì cứ nơm nớp.
Mãi tới khi, trước bao nhiêu ánh mắt đang dán chặt vào mình, Tần Phi đi từng bước xuống khỏi xe buýt, tóc tai quần áo vẫn nguyên vẹn, không trầy xước gì, còn đứng ngay bên cạnh hướng dẫn viên mà vẫy tay chào một cái.
Lúc này, mấy người còn lại mới thở phào nhẹ nhõm, cắn răng nối đuôi nhau xuống xe theo.
Vừa bước xuống khỏi xe buýt, bầu không khí xung quanh lập tức khác hẳn.
Sương đen dày đặc bao trùm, che kín tầm mắt, đi quá vài bước là đã chẳng còn nhìn rõ thứ gì trước mặt.
Gió thổi lùa tứ phía, lành lạnh, không rõ thổi từ đâu tới.
Trong không khí phảng phất một mùi tanh nồng, Tần Phi khẽ hít vào cũng cảm nhận được.
Từ phía xa trong màn sương, không biết là loài chim gì cứ kêu lên những tiếng nghe như than khóc, dai dẳng không dứt.
Dưới chân là lớp bùn đen mềm nhão, dẫm lên là hơi lún xuống, nhìn chẳng khác gì cánh đồng vừa mới bị cày xới xong.
Tần Phi dùng mũi giày khẽ hất lớp bùn dưới đất lên.
Lớp đất bên ngoài vừa bị cạy ra, liền lộ ra bên dưới một thứ khiến người ta lạnh sống lưng.
Đó là từng mảnh tiền giấy trắng bệch; giấy tiền tròn, rỗng ruột ở giữa, xếp chồng lên nhau từng lớp từng lớp, phủ kín cả nền đất dưới chân.
Tiêu Tiêu suýt nữa thì hồn vía bay sạch.
“Đắp lại!
Đắp bùn vô mau!”
Tiêu Tiêu hoảng hốt kêu lên, cả người như cái radar đạo sĩ bật hết công suất.
“Chỗ này...
đại hung đó!”
Tiền giấy trắng vương vãi kín mặt đất, trải ra tới tận đâu không thấy bờ.
Kẻ bày ra cảnh này rõ ràng là đang cố sống cố chết trấn áp một thứ gì đó.
Thứ phải dùng tới chừng đó sức lực để đè xuống, nghĩ bằng đầu gối cũng biết chắc chắn không phải dạng xoàng.
Cái phó bản này... coi bộ khó chơi đây.
Tiêu Tiêu đứng ngồi không yên, trong lòng nóng như lửa đốt.
Trái lại, Tần Phi nghe xong lại tỉnh bơ như không.
Anh ngước mắt nhìn Tiêu Tiêu, khóe miệng cong lên cười một cái, nụ cười đó vừa ngoan ngoãn, vừa có chút cà rỡn khiến người ta ngứa mắt.
“Ờ, được.”
Cái dáng vẻ ngoan ngoãn, dễ bảo đó hoàn toàn không ăn nhập gì với thằng cha ban nãy trên xe buýt-- kẻ đã một mình quậy tới bến, dám khiêu khích cả tên côn đồ cầm dao.
Như thể hai người khác nhau hoàn toàn.
Hướng dẫn viên không nói gì thêm, quay người đi thẳng về phía trước.
Những người còn lại nhìn nhau một lát, dù trong lòng không yên nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, đành cắn răng theo sau.
Tần Phi đi cùng Tiêu Tiêu và vài người chơi cũ, tụt lại phía cuối đoàn.
Cả nhóm bước vào màn sương mù dày đặc, ai nấy đều im lặng.
Sương mù dày đến mức gần như đọng lại thành nước, che kín tầm nhìn.
Suốt quãng đường đi, họ không gặp lấy một người dân nào.
Cả ngôi làng vắng lặng, yên ắng một cách bất thường, tựa như một vùng đất chết bị bỏ quên từ lâu.
Tần Phi vừa đi vừa liếc nhìn hai bên đường, quan sát từng căn nhà một.
Không có gì quá lạ, chỉ là cửa nhà nào cũng bị dán kín một lớp giấy trắng, nhìn kỹ mới thấy giống hệt tiền giấy.
Trong thôn, mặt đất sạch bong, đến một chiếc lá rụng cũng không thấy.
Thế nhưng mái hiên, bậu cửa, tường vách các căn nhà lại trắng xóa, như vừa có một trận “tuyết” tiền giấy rơi xuống, phủ kín khắp nơi.
Đi thêm một quãng ngắn nữa, cuối con đường chìm trong sương bỗng hiện ra một bóng người.
Trong nhóm lập tức rộ lên mấy tiếng xì xào.
Tần Phi cũng liếc mắt nhìn theo về phía bóng dáng mờ mịt kia.
Trong làn sương mù mờ mịt, chẳng nhìn rõ mặt mũi, người ấy cứ lắc lư theo từng bước đi.
Thân hình rung rinh đến mức chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta phải nín thở, sợ rằng giây tiếp theo sẽ ngã sấp xuống đất.
Thế nhưng, dù loạng choạng tới đâu, người kia vẫn không ngã.
Mỗi lần chao đảo đều kịp thời giữ lại thăng bằng, lảo đảo quay về đúng chỗ ban đầu rồi lại tiếp tục bước đi, hệt như một con rối bị ai đó giật dây.
Lắc — lư — lắc — lư — —
Như con lắc của cái đồng hồ để bàn bị hư, đung đưa đều đều, nhịp nhàng đến mức quái dị.
Càng nhìn lâu, da gà cứ nổi lên từng đợt.
Mấy người chơi bước chân chậm hẳn lại, ai nấy đều dè chừng.
Thế nhưng hướng dẫn viên đi đầu vẫn thản nhiên tiến tới, chẳng có ý định dừng lại.
Không còn cách nào khác, mọi người chỉ đành cắn răng theo sau.
Khoảng cách giữa họ và kẻ lạ mặt kia cứ thế rút ngắn dần.
Gần hơn.
Rồi lại gần hơn nữa.
Người đó đứng chênh vênh bên lề đường.
Động tác lắc lư quá mạnh khiến cả thân hình mờ nhòe trong sương.
Cái nón rộng vành màu đỏ đội trên đầu, bộ đồ dính đầy bùn đất, trông chẳng giống người thời nay chút nào, mà giống như một thứ gì đó...
“Á— —!!
Cương thi— —!!!”
Phía trước đội hình, có người chơi hét lên một tiếng thảm thiết, giọng vỡ ra vì sợ hãi.
Là Đàm Vĩnh, một thanh niên tóc vàng hoe, đầu tóc rối bù, nhìn cái là biết kiểu người sống buông thả, cà lơ phất phơ.
Tần Phi còn nhớ hắn rất rõ: lúc nãy trên xe buýt, Đàm Vĩnh gần như hùa ngay với gã mặt sẹo, cũng là một trong mấy người lớn tiếng đòi xuống xe theo gã.
Ngay sau đó, những người chơi khác cũng lần lượt nhìn rõ bộ dạng của kẻ đứng ven đường.
Mặt hắn xám ngoét như người chết, hai hốc mắt thâm đen sì.
Dưới ống tay áo bộ đồ quan cổ màu xanh đen, một cánh tay khô đét từ từ đưa ra phía trước, mấy ngón tay cong quẹo như móng vuốt.
Cảnh tượng đập vào mắt quá ghê, đội người vừa còn đứng sát nhau liền tan tác trong chớp mắt.
Có người hét toáng lên rồi quay đầu chạy bán sống bán chết.
Có người sợ quá ngã phịch xuống đất, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, tay chân luống cuống bò lùi về phía sau.
Tần Phi là người phản ứng nhanh nhất.
Chưa kịp nghĩ gì, anh đã quay đầu lao đi, chạy nhanh tới mức Tiêu Tiêu chỉ thấy trước mắt lóe lên một cái, như có thứ gì vừa vụt qua.
Đến khi hoàn hồn nhìn lại, người đứng cạnh mình đã chạy xa cả trăm mét.
Tiêu Tiêu: “?”
Đúng là cao thủ có khác, tới lúc chạy trốn cũng chạy trước thiên hạ một bước.
Giữa đám người đang hoảng hốt mạnh ai nấy chạy tán loạn, chỉ có một người vẫn đứng yên như tượng.
Là hướng dẫn viên du lịch.
Suốt dọc đường, anh ta cứ cúi gằm mặt đi.
Đến lúc này mới chịu ngẩng đầu lên.
Con cương thi đứng ngay trước mắt, gần đến mức chỉ cần với tay là chạm tới, vậy mà anh ta coi như không thấy.
Động tác vẫn chậm rãi, đều đều, không hề tỏ ra hoảng hốt.
Anh ta đưa tay thò vào cái bao vải cũ sờn vắt chéo bên người, lục lọi một hồi rồi lấy ra một chiếc lục lạc màu đỏ sẫm.
Chiếc lục lạc trông như bằng đồng, mà không hẳn là đồng, cũng chẳng phải sắt.
Nhỏ xíu, gọn gàng, cỡ chưa tới nửa bàn tay.
Anh ta giơ lục lạc lên, cổ tay khẽ lắc.
Tiếng chuông sắc và chói vang lên, xé toạc màn sương dày, như những lưỡi dao bén cứa thẳng vào tai mọi người.
“Leng keng — —”
“Leng keng — —”
Tiếng chuông vừa lọt vào tai, Tần Phi lập tức thấy chân mình cứng đơ lại, không còn điều khiển được nữa.
Anh đứng sững, quay người, rồi tự dưng bước thẳng về phía trước.
Như có thứ gì đó vô hình ở sau lưng đẩy tới, ép anh phải đi.
Tay chân nặng trĩu, cứ như bị trói bằng những sợi dây không thấy được, siết chặt từng chút một.
Tần Phi thử cử động ngón tay.
Không nhúc nhích nổi.
Chỉ cần vậy là đủ hiểu: thứ đang khống chế anh lúc này, hoàn toàn không phải thứ sức mà anh hiện tại có thể chống lại.
Giữa tiếng chuông đồng vang lên dồn dập, mười tám người chơi ở khắp các hướng đều bị ép quay đầu trở lại.
Trên mặt ai nấy cũng lộ rõ vẻ hoảng loạn, sợ hãi đến mức không giấu nổi.
Có người ban nãy còn mềm nhũn, quỳ rạp dưới đất, vậy mà khi tiếng chuông vang lên cũng bị cưỡng ép ngồi bật dậy.
Họ giãy giụa, cố vùng vẫy muốn chạy trốn, nhưng hoàn toàn vô ích.
Thân thể bị kéo căng, vặn vẹo méo mó, trông chẳng còn ra hình người nữa.
Cái dáng đi hỗn loạn ấy, nhìn chẳng khác gì người bị liệt nặng vừa tập đi lại.
Hai chân vẹo vọ sang hai phía, bước nọ đá bước kia, cứ như mỗi cái chân có ý riêng, chẳng thèm biết tới nhau.
Ai nhìn vào cũng có cảm giác hắn đang để hai nửa não tự đấu đá lẫn nhau.
Tần Phi nhìn cảnh trước mắt, im lặng một lát, rồi rất ngoan ngoãn mà buông xuôi không giãy giụa nữa.
Anh thuận theo luồng sức mạnh vô hình kia, từng bước một bị kéo trở về chỗ cũ.
Dưới tác động của tiếng chuông, đội hình vốn rối loạn lại bị ép khép chặt, từng người đứng ngay ngắn, trật tự như chưa từng có ai dám chạy trốn.
Hướng dẫn viên du lịch vẫn đứng yên tại chỗ.
Tần Phi nhìn lên trên đầu anh ta, nơi chỉ mình anh thấy được thanh mức thiện cảm, con số 1% thấp đến quá đáng, từ đầu tới cuối không hề nhúc nhích.
Phải làm sao mới có thể khiến hướng dẫn viên kỳ quặc này, nảy sinh chút thiện cảm với mình?
Cái bóng khoác bộ quan phục triều Thanh kia vẫn đứng trơ trơ bên đường, giữ nguyên cái dáng ban nãy, lắc qua lắc lại, lắc tới lắc lui, như không biết mệt.
Tần Phi nheo mắt nhìn kỹ một hồi, rồi chậm rãi nói một câu:
“Không phải cương thi.”
...Bị hù oan rồi.
Thứ cứ lắc lư hoài không chịu yên đó, hóa ra chỉ là một con bù nhìn.
Giờ nhìn kỹ mới thấy tay nghề làm quá đỗi thô sơ: da là cỏ khô bện lại, khô khốc vàng vọt một cách bất thường; quần áo trên người may vá cẩu thả; đến cả móng tay trông ghê ghê kia cũng chỉ là mấy cành khô gắn tạm lên thôi.
Nói cho cùng thì thứ đó chẳng qua cũng chỉ như mấy con ma giấy rẻ tiền trong nhà ma ở mấy công viên giải trí tầm thường.
Loại đạo cụ làm cho có, người nào gan dạ chút xíu là nhìn ra liền, chẳng tới mức phải hoảng loạn.
Nhưng mà Tần Phi biết rõ ràng... lúc nãy, nó không hề như vậy.
Khi ấy, trong mắt đám người chơi, cái thứ đứng ven đường đó trông thật tới mức khó tin.
Chỉ cần liếc qua thôi là tim đã đập loạn, sống lưng lạnh toát, hồn vía như muốn rớt ra ngoài.
Tần Phi khẽ cúi mắt, nét mặt dần trầm xuống.
Càng lúc càng nhiều dấu hiệu hiện ra, như đang âm thầm nói cho anh biết: nơi anh đang đứng đây, đã là một thế giới hoàn toàn khác với trước kia.
Ở chỗ này, không chỉ cảm giác bị đánh lừa, mà cả suy nghĩ, cả thân thể cũng có thể phản bội chính mình.
Mắt thấy chưa chắc là thật, cảm nhận cũng chưa chắc đáng tin— đến ngay bản thân anh, cũng có thể bị chính nơi này dắt mũi lúc nào không hay.
Cơn kinh hãi vừa rồi hóa ra chỉ là một trò lừa rẻ tiền.
Biết vậy rồi, tâm trạng của mọi người chẳng những không khá hơn, mà còn tụt dốc thê thảm.
Không ai buồn nói thêm lời nào, cả đoàn lầm lũi đi tiếp trong im lặng.
Năm phút sau, họ dừng lại trước một dãy nhà đen sì.
Trên tấm biển treo trước cửa, hai chữ to hiện ra rõ rành rành.
Có người nuốt khan, đọc chậm rãi thành tiếng:
“Nhà quàn.”
Hướng dẫn viên giơ cái loa cũ lên lần nữa.
Tiếng rè rè vang khắp nơi, giọng nói nghèn nghẹn theo sóng điện truyền ra:
“Dạ thưa quý khách, chúng ta đã tới nơi rồi.
Đây là điểm cuối của chuyến tham quan, làng Thủ Âm.”
Trước cổng nhà quàn, tiền giấy vung vãi đầy đất.
Tần Phi nhặt đại một tờ lên xem thử, vừa cầm trong tay vừa im lặng nghe hướng dẫn viên nói tiếp.
“Làng Thủ Âm nằm ở vùng Tương Tây, chỗ này xa xôi, hẻo lánh, đường sá khó đi nên còn giữ được nhiều nếp cũ.
Đúng dịp này trong thôn đang tổ chức lễ tế làng hằng năm.
Bảy ngày sắp tới, mọi người sẽ theo trọn chương trình tế lễ, tận mắt tận tay trải nghiệm phong tục Tương Tây chính gốc.”
“Trong suốt thời gian lễ tế, các miếu thờ sẽ được dựng khắp làng.
Các vị thần trong miếu chỉ xuất hiện dưới dạng tranh vẽ hoặc tượng thờ.
Nếu quý khách thấy bất kỳ hình dáng thần thánh nào khác, xin cứ coi như không thấy.”
“Để tôn trọng tín ngưỡng của dân làng, xin nhớ: tuyệt đối không nhìn thẳng vào mắt trái của bất kỳ tượng thần nào.”
“Nếu lỡ nhìn thấy mắt trái của tượng thần, hãy đến góc đông bắc của sườn đồi lúc nửa đêm, lấy một cành liễu vừa gãy, tự quất ba cái.”
Nói tới đó, hướng dẫn viên bỗng khựng lại, như thể có thứ gì bất ngờ làm nghẹn lời.
Trong mắt thoáng qua một tia hoảng sợ, nhưng chỉ chớp mắt đã thu lại, vẻ mặt lại bình thản như cũ.
Anh ta giơ tay đẩy cánh cổng lớn của nhà quàn ra.
“Bảy ngày tới, mọi người sẽ nghỉ lại ở đây.”
Cánh cửa gỗ dày nặng, đen sì kéo lê trên mặt đất, cọ xát kèn kẹt, vang lên những tiếng trầm đục khó chịu.
Mùi ẩm mốc bốc lên, lẫn trong không khí, tanh nồng đến nghẹn mũi.
Cửa vừa mở toang, đám người đứng ngoài đồng loạt nín thở, sắc mặt ai nấy đều căng lại.
Đến khi nhìn rõ cảnh tượng trong sân, mấy người chơi mới còn nhát gan liền bật lên những tiếng kêu khe khẽ, chân tay mềm nhũn, trông như sắp bị dọa cho ngất xỉu tới nơi.
Cỏ dại um tùm khắp sân, thế mà giữa đám cỏ lại đặt ngay ngắn mười tám cỗ quan tài tím đen, xếp thẳng hàng, lạnh lẽo đến rợn người.
Cuối sân là một gian nhà lớn, hai bên có thêm hai mái hiên.
Cửa nẻo đều khóa kín.
Ổ khóa đồng to tướng đã gỉ sét loang lổ, trông qua cũng đủ biết lâu lắm rồi chưa ai động tới.
“Bây giờ, mời mọi người về phòng trước, nghỉ ngơi tạm một lát.”
Nói xong, hướng dẫn du lịch đứng yên ngay bên cổng nghĩa trang, không nhúc nhích.
Gọi là “mời” cho có lệ vậy thôi, chứ trông thế kia rõ ràng là đứng đó canh chừng.
Dưới vành nón trùm thấp, ánh mắt của hướng dẫn viên lặng lẽ lia qua từng người chơi, chậm rãi quét trên những gương mặt trắng bệch.
Khóe miệng NPC nhếch lên một nụ cười cứng đờ.
Rồi bằng giọng đều đều, vô cảm, anh ta nói:
“Đi đi.”
Không ai dám nhúc nhích.
Phòng thì cửa nào cũng khóa kín.
Đi đâu bây giờ?
...Vào quan tài sao?
Đám người chơi đứng im như tượng, còn hướng dẫn viên cũng chẳng nhúc nhích lấy một bước.
Anh ta đứng chặn ngay bên cửa, cứ lặp đi lặp lại câu nói ban nãy.
“Đi đi.”
“Đi đi.”
“Đi— — a... a... a...”
Tần Phi bỗng có cảm giác, hướng dẫn viên này giống hệt một con rối lên dây cót.
Chỉ cần mọi chuyện không diễn ra đúng như thứ tự đã định sẵn, anh ta liền mắc kẹt, lặp đi lặp lại một mệnh lệnh vô hồn.
Tần Phi: đau tai ghê.
“Đi đi!!!!”
Giọng của hướng dẫn viên bỗng vút cao, the thé và hung hăng đến chói tai.
Sắc mặt đám người chơi lập tức méo mó hẳn đi, màng nhĩ như vừa bị ai đó nện cho một búa thật mạnh, đau buốt từng đợt.
Tần Phi nhíu chặt mày, liếc nhanh quanh một vòng.
Có người mồ hôi túa ra ở thái dương, hạt lớn hạt nhỏ chảy xuống; cũng có kẻ ánh mắt lạc thần, mặt mày tái mét, rõ ràng đã hoảng đến cực độ.
Nếu vừa rồi còn có thể xem là ô nhiễm tinh thần, thì lúc này đã là đòn tấn công thật sự, đau rát đến nơi đến chốn.
Đám người chơi mới hoảng hốt cúi đầu, rụt cổ lại như chim cút.
Ngay cả mấy người chơi cũ cũng chỉ do dự chốc lát rồi nhanh chóng đưa ra lựa chọn.
Trong thế giới bị ràng buộc bởi quy tắc này, muốn sống thì trước hết phải nghe theo quy tắc.
Loa trên xe buýt đã thông báo rõ ràng: phải nghe theo hướng dẫn viên.
Với lại, tính tới tính lui, buổi livestream này kiểu gì cũng phải kéo dài ít nhất bảy ngày.
Chẳng có màn chơi nào vừa vô đã giăng bẫy cho người ta chết sạch ngay từ đầu cả.
Mấy cỗ quan tài kia, nghĩ kỹ thì chắc cũng chỉ là trò dọa ma, giống con “cương thi” bù nhìn hồi nãy thôi.
Đám chơi lâu năm chẳng nói gì, chỉ nhìn nhau như ngầm hiểu ý.
Tần Phi mặt mày vẫn tỉnh bơ, bỗng dưng bước nhanh hẳn lên, vượt mặt mấy người kia một bước rồi nhảy thẳng vô sân.
Vừa thấy có người chịu đi, tiếng rít của hướng dẫn viên liền tắt ngóm.
Chung quanh, ánh mắt từ khắp nơi đổ dồn lại, rọi vào người Tần Phi như đèn xe pha thẳng mặt.
Anh đứng giữa sân, giống như bị lôi lên sân khấu, làm gì cũng bị nhìn thấy hết.
Cũng may là từ trước tới giờ anh chưa từng sợ ánh mắt của người khác.
Chàng trai thong thả đi nửa vòng quanh sân, dáng vẻ như đi chơi hơn là dò xét.
Một lát sau, anh dừng lại trước một cỗ quan tài, trông cứ như tiện chân đứng đó, rồi giơ tay vỗ nhẹ lên nắp.
Nắp quan tài bằng gỗ đặc vang lên một tiếng “cộc” trầm đục.
Âm thanh ấy khiến đám người đứng xem xung quanh đồng loạt rùng mình, sống lưng lạnh toát.
Tần Phi lại mỉm cười, ngẩng đầu nhìn về phía hướng dẫn viên, thong thả buông ra một câu khiến cả đám người nghe mà há hốc mồm:
“Chỗ nghỉ của đoàn mình coi bộ cũng ổn áp ghê.”
Hướng dẫn viên: “......?”
Anh ta đứng sững tại chỗ, nét mặt đơ ra hoàn toàn.
Ngay giây sau, Tần Phi đã bước thẳng tới một cỗ quan tài, trèo vào trong.
Động tác gọn gàng, trơn tru, tự nhiên đến mức cứ như đã quen việc này từ lâu rồi.
Anh chắp hai tay trước ngực, nằm ngay ngắn tại chỗ, ngửa mặt lên, nhắm mắt lại.
Khóe môi còn cong cong một nụ cười nhàn nhạt, an nhiên đến mức... trông chẳng khác nào đã yên giấc ngàn thu.
Ba mươi giây sau, trải nghiệm qu·a đ·ời xong.
Tần Phi ngồi bật dậy, giọng điệu thong dong, chuyên nghiệp chẳng khác nào một nhân viên bán giường tận tụy:
“Xin cảm ơn hướng dẫn viên, cảm ơn đoàn du lịch đã quan tâm chăm sóc.
Phải nói là... cái giường này nằm rất êm, cũng rất vừa lưng.”
Lời vừa dứt, thanh tiến độ “1%” trên đỉnh đầu hướng dẫn viên khẽ rung lên, chậm rãi nhích thành “2%”.
Tần Phi thấy vậy, hài lòng chớp chớp mắt.
Xem ra anh tính không sai chút nào.
Hệ thống đã nhắc rõ rành rành như vậy rồi: muốn công lược NPC thì chỉ cần...
Ra sức nịnh là được.
Dù là trong cái thế giới đầy rẫy nguy hiểm, quy tắc chằng chịt này, muốn lấy lòng một sinh vật không phải con người, thì quy trình cũng chẳng khác mấy so với chuyện dựa hơi kẻ có thế lực ngoài đời.
Chỉ tiếc là 2% thiện cảm vẫn chưa thấm vào đâu.
Hướng dẫn viên vẫn chẳng ưa gì Tần Phi, xem chừng phải đến khi thiện cảm tăng lên một mức nào đó thì mới mong có chuyện thay đổi.
Xác nhận mấy cỗ quan tài này không phải thứ lấy mạng người, đám người chơi mới nhẹ nhõm hẳn ra, thở phào một hơi rồi lục tục kéo nhau vào trong sân.
Mười tám cỗ quan tài bằng gỗ nam mộc(2) im lìm nằm rải rác trong sân.
Có người vừa thấy đã né xa, sợ không kịp; có người thì đứng cách đó vài bước, dè dặt quan sát; cũng có không ít người tản ra khắp viện, bắt đầu lục soát tìm manh mối.
Tần Phi không bước lên.
Cái sân này vốn chẳng rộng bao nhiêu, hễ có ai phát hiện thứ gì khác thường thì sớm muộn cũng lộ ra trước mắt mọi người.
So với việc chen vào xem cho biết, Tần Phi còn có chuyện quan trọng hơn cần làm.
Giữa lúc mọi người còn đang tụ lại giữa sân, anh âm thầm rút khỏi đám đông, một mình thong thả men theo bờ tường.
Ở góc sân khuất tầm mắt, hướng dẫn viên đứng canh ở đó, im lìm đến mức khó mà phân biệt là người hay vật.
Tần Phi dừng lại trước mặt đối phương, nở một nụ cười rất nhạt, lịch sự đưa tay ra:
“Chào anh, tôi là Tần Phi.
Không biết nên xưng hô với anh thế nào?”
......
Trong đại sảnh phát sóng trực tiếp, khu vực của Tần Phi đã chật kín người xem.
Những bóng linh thể nửa trong suốt túm tụm lại, kẻ nào cũng hứng thú ra mặt, chen chúc đến mức suýt nữa thì vỡ cả một góc màn hình.
“Thằng nhóc này định làm trò gì vậy?
Tự dưng đi bắt chuyện với hướng dẫn viên à?”
“Ha ha, đúng là ngốc.
Hướng dẫn viên ở Tương Tây ghét nhất là bị du khách bắt chuyện.
Làm kiểu đó thì đêm nay khỏi mong sống yên.”
“Khoan đã, tụi bây có để ý không?
Chỉ số tinh thần của nó từ nãy tới giờ chưa tụt tí nào.
Chuyện gì vậy?
Lỗi hệ thống à?”
Giữa mớ bàn tán xôn xao ấy, nhân vật chính lại hoàn toàn không hay biết mình đang bị đem ra mổ xẻ từng câu từng chữ.
Trong khung hình livestream, chàng thanh niên da dẻ trắng trẻo, dáng người mảnh khảnh nở một nụ cười hơi ngại ngùng.
Anh nghiêng đầu nhìn về phía hướng dẫn viên, ánh mắt trong veo, vừa thân thiện lại vừa mang theo chút lấy lòng rất khéo.
“Tôi hy vọng bảy ngày tới chúng ta có thể ở bên nhau thật vui vẻ.”
Hướng dẫn viên chậm rãi đảo mắt, liếc Tần Phi một cái rồi quay đi, chẳng thèm để ý.
Tần Phi không hề nản lòng, mỉm cười, rụt tay lại.
Trong màn sương mù dày đặc, tầm nhìn chưa đầy năm mét, anh nhè nhẹ nói, giọng thong thả:
“Hôm nay trời đẹp ghê, rất hợp để đi du lịch á.”
.....
“?
Chả đang nói linh tinh quần què gì vậy… ha ha ha!”
“Hướng dẫn viên, dạy cho thằng này một trận đi!
Tôi chịu không nổi nữa rồi.”
“Thằng newbie này đúng là ngốc, lại còn tưởng mình khôn lắm cơ!”
“Chậc, tôi còn tưởng hắn ra gì, ai ngờ… chỉ có thế thôi à?”
Lúc này, hướng dẫn viên coi như Tần Phi không tồn tại, đến liếc mắt cũng chẳng thèm.
Từ bốn phía, đủ thứ ánh nhìn là lạ đổ về, nhưng Tần Phi vẫn đứng yên như tượng, mặt không đổi sắc, ánh mắt sáng quắc, cứ thế nhìn chằm chằm hướng dẫn viên.
Tiêu Tiêu nhìn mà sốt ruột muốn chết.
Cậu biết Tần Phi muốn moi chút manh mối từ NPC này, nhưng người ta rõ ràng là chẳng muốn tiếp chuyện.
Anh Tần cứ đứng đó nói mãi, lỡ làm phiền quá, chọc cho người ta bực lên thì sao?
Tiêu Tiêu liếc mắt lia lịa ra hiệu cho Tần Phi.
Đáng tiếc là Tần Phi coi như không thấy.
Không những không thấy nản, nụ cười trên mặt anh còn ngày càng tươi.
Trước thái độ “xem như không khí” của hướng dẫn viên, anh chẳng hề nao núng, vẫn nhiệt tình như cũ:
“Hướng dẫn viên làm nghề này lâu chưa anh?”
Hướng dẫn viên: “……”
Hướng dẫn viên: “…………”
Cái tên hướng dẫn viên này, ít nói đến độ khiến người ta nhìn vô còn tưởng… là một cái tượng câm biết đi.
Nhưng Tần Phi cũng không phải nói suông cho vui.
Nửa ngày thao thao bất tuyệt đó rốt cuộc cũng có chút tác dụng— trên đầu hướng dẫn viên, cái thanh tiến độ lại nhích lên thêm một tẹo, con số lập lòe, trông chừng sắp từ 2% nhảy sang 3%.
Tần Phi liếc thấy mà trong lòng mừng thầm.
“Giờ cũng xế rồi, bụng tôi bắt đầu réo lên đây.”
Anh thật sự rất muốn biết, nếu cái thanh thiện cảm này tăng tới một mức nào đó, thì kỹ năng thiên phú của mình rốt cuộc sẽ biến đổi ra sao.
Chàng trai chớp chớp mắt, đôi mắt màu hổ phách trong vắt, nhìn vào là thấy hết bên trong, không vướng chút âm u nào.
Giọng anh mềm mỏng, thân thiện đến mức tự nhiên:
“Hướng dẫn viên anh ăn cơm chưa?
Thường thì anh ăn gì?
Hôm nay mình chừng nào mới được ăn vậy?”
“Ăn chưa?”
Câu chào hỏi phá băng quen miệng của dân mình.
NPC này tuy nhìn không biết là người nước nào, nhưng trông cũng giống dân bản xứ.
Nghĩ bụng chắc cũng ăn được kiểu bắt chuyện này.
Tiêu Tiêu bị cái sự tự nhiên quá mức của Tần Phi làm cho đứng hình.
Từ lúc vào phó bản tới giờ, cậu còn chưa từng thấy ai dám mở miệng hỏi NPC một câu “Ăn chưa?” như vậy.
Không lẽ đây là kỹ năng sinh tồn học được từ… tổ dân phố?
Cũng chẳng rõ là cốt truyện vốn đã tới đoạn này, hay do Tần Phi nói nhiều quá khiến người ta hết đường lờ đi, sau khi nghe câu “Ăn chưa?”
ấy, hướng dẫn viên rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên.
“Hôm nay… bữa tối…”
Anh ta nói chậm rãi, giọng đứt quãng như lâu lắm rồi chưa trò chuyện với ai.
“…sẽ ăn ở… lễ đường làng Thủ Âm.
Mọi người… theo tôi.”
Câu nói vừa dứt, trong phòng livestream lập tức dậy sóng.
“Má, có ai thấy kỳ không?
Từ trước tới giờ tui chưa từng thấy hướng dẫn viên Tương Tây phản ứng với người chơi như vậy, mấy ông thì sao?”
“Tôi cũng lần đầu.”
“Chuẩn luôn, chưa bao giờ thấy cảnh này.”
“Ủa alo hệ thống?
Cái này rõ ràng là bug rồi còn gì?
Nhìn kiểu gì cũng thấy sai sai!”
“Bảng thuộc tính của hắn cũng có vấn đề kìa, chỉ số tinh thần mà vượt cả trăm?
Cái này còn là người nữa hả trời?”
Trong đám bình luận, có người xem vừa thấy vậy là bấm report liền tay, gửi thẳng lên hệ thống đòi kiểm tra bug.
Hệ thống phản hồi gần như ngay lập tức.
Giọng máy móc lạnh tanh vang lên từ loa khung livestream:
“Sau khi kiểm tra, xác nhận NPC hướng dẫn viên trong phó bản Tương Tây không có hành vi bất thường.
Phản ứng của NPC là kết quả bình thường khi chịu ảnh hưởng từ kỹ năng thiên phú của người chơi.
Thuộc tính của người chơi số 1000001 không phát hiện lỗi.
Không tồn tại bug.
Livestream tiếp tục.”
Khán giả tuy xem được bảng thuộc tính, nhưng kỹ năng thiên phú thì khác.
Thứ này thuộc loại thông tin nâng cao, chỉ hiện mở hay chưa, còn rốt cuộc kỹ năng làm được gì thì hoàn toàn không thấy.
Bởi vậy từ đầu tới giờ, chẳng ai nghĩ mấy hành vi lạ của hướng dẫn viên lại có liên quan gì tới kỹ năng của Tần Phi.
Đám linh thể coi live đồng loạt câm nín.
Chưa đầy vài giây sau, màn hình lập tức nổ tung.
Một rừng bình luận dồn lại thành một câu duy nhất:
“Cái quái gì đang diễn ra vậy?”
_______________
(1).
Nhà quàn: nơi đặt và giữ thi hài (hoặc quan tài) của người chết trước khi an táng.
(2).
Quan tài nanmu (楠木) được làm từ gỗ nam mộc, một loại gỗ quý hiếm trong văn hoá Á Đông, nhất là ở Trung Hoa thời xưa.
____________
Tác giả: Cảm ơn các thiên thần nhỏ đã ủng hộ 7 phiếu và 20 phần quà!
Editor: củm ơn tác giả từ hơn năm ngàn chữ lên hơn sáu ngàn chữ 😇🥰