Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM/NP] Tôi và ba anh bạn cùng phòng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402382076-256-k355665.jpg

[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên khác: Em rẻ lắm, mỗi lần một trăm thôi

Tác giả: Tái Cản Cản
Nhân vật chính: Lâm Thanh (thụ) x Giang Du Bạch, Giang Ly, Tề Ngộ, Đan Minh (công)
Số chương: 79 + NT



đammỹ​
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
Giới thiệu


Tên khác: Em rẻ lắm, mỗi lần một trăm thôi

Tác giả: Tái Cản Cản

Nhân vật chính: Lâm Thanh (thụ) x Giang Du Bạch, Giang Ly, Tề Ngộ, Đan Minh (công)

Tag: Hiện đại, NP, hài, cẩu huyết, công sủng thụ, H+

Số chương: 79 + NT

⊹︵︵︵ ⊹ 𝄞 ⊹ ︵︵︵ ⊹

Trai thẳng bán thân vì tiền, giở hết chiêu trò để quyến rũ ba anh bạn trong ký túc xá.

Thụ là một cỗ máy kiếm tiền vô cảm, chim quá bự phải trả thêm tiền, chịch quá lâu phải trả thêm tiền, cố tình nhịn bắn cũng phải trả thêm tiền.

Chịch trước yêu sau, các anh từ kháng cự đến si mê, Lâm Thanh chỉ muốn kiếm tiền, còn các anh lại xem là thật.

Trong những cuộc chiến hỗn loạn, Lâm Thanh ở giữa tâm bão vẫn không quên kiếm tiền.

Cậu trần truồng ngồi trên giường, nhắc nhở hai người đang choảng nhau: "Anh ơi, em bắt đầu tính tiền từ lúc cởi đồ đấy nhé."

⋅ॱ ི☘︎ ྀ⋅.˳˳.⋅ॱ ི☘︎ ྀ⋅.˳˳.⋅ॱ ི☘︎ ྀ
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
01


"Nam, 22 tuổi, thuần 0, trắng trẻo xinh xẻo, giỏi tư thế doggy, tư thế chữ X, nhún, giỏi nhất là blowjob, ai có hứng thú vui lòng gọi số dưới đây, đêm dài đằng đẵng có em chờ người."

Lâm Thanh băn khoăn nhìn tờ rơi dán trước cửa nhà mình, "Nam mà cũng đi khách được sao?"

Khu vực này toàn chung cư cũ kỹ xập xệ, tờ rơi đồi trụy dán khắp nơi, nhưng đây là lần đầu tiên Lâm Thanh thấy quảng cáo mại dâm nam kiểu này.

Cậu xé tờ rơi vứt xuống đất rồi đi vào nhà.

Vừa vào đã thấy cuốn lịch treo tường, còn năm ngày nữa là đến ngày được đánh dấu bằng bút đỏ - ngày đến bệnh viện rút máu, cậu bực bội ném ba lô xuống, lấy từ ngăn kéo ra một xấp tiền rồi quệt nước miếng đếm, đây là tiền làm thêm tháng này, dè sẻn lắm mới để dành được tám trăm tệ. (~2,9 triệu)

Lâm Thanh không cha không mẹ, chỉ có một cậu em bị bệnh nặng cần chăm sóc, bệnh của em trai cậu có thể chữa hết, khổ nỗi Lâm Thanh không có tiền làm phẫu thuật, cũng chẳng mua nổi thuốc tốt, nhưng cậu không thể nhắm mắt làm ngơ, kéo được ngày nào trong bệnh viện hay ngày đó, số tiền này hệt như muối bỏ biển, chẳng thấm vào đâu.

Cậu ngồi phịch xuống chiếc sofa ọp ẹp, cuộc sống khốn khổ này bao giờ mới kết thúc đây, suốt ngày làm quần quật mà chẳng kiếm được bao nhiêu, giá mà nằm không cũng kiếm được tiền thì tốt biết mấy.

Nghĩ đến đây, Lâm Thanh lập tức ngồi thẳng dậy, bị ma xui quỷ khiến nhìn về phía cánh cửa sắt rỉ sét nhà mình.

Chốc lát sau, cậu lại ngồi xuống sofa, tay cầm một tờ rơi, nghề này chắc kiếm được không ít tiền, dì Vương dưới lầu cũng làm, giờ đã mua được xe hơi rồi.

Phụ nữ làm được thì đàn ông cũng làm được, nhưng chắc đàn ông không có giá như phụ nữ, cậu phải tìm hiểu mới được.

Cậu móc điện thoại ra khỏi túi quần rồi nhắn tin cho số điện thoại trên tờ rơi: "Một lần cậu kiếm được bao nhiêu?"

Không đúng không đúng, cậu xóa đi rồi sửa lại: "Một lần bao nhiêu?"

Gửi thành công.

Bên kia nhanh chóng trả lời: "Chào sếp, một lần 100, cả đêm 200 nhé."

"Bà mẹ nó!"

Lâm Thanh lập tức bật dậy khỏi sofa.

Một lần 100, nghĩa là mười phút kiếm được 100 tệ, vậy chẳng phải làm cả ngày sẽ giàu to sao, tim Lâm Thanh đập mạnh vì phấn khích.

Nhưng phấn khích thì phấn khích, tiền này phải kiếm thế nào đây, cậu biết đi đâu tìm gay chơi mình chứ.

Ting ting, điện thoại lại sáng lên, "Sếp ơi, em phục vụ chu đáo lắm, nước nôi lênh láng luôn."

Lâm Thanh nhếch môi cười khẩy, lại còn nước nôi lênh láng nữa chứ, đàn ông làm gì nhiều nước thế, nước ở đâu ra, nói dối trắng trợn thế này chỉ lừa được mấy tấm chiếu chưa trải thôi.

Nhưng trên đời này chẳng có bao nhiêu gay, nghề này có dễ làm không nhỉ?

Lâm Thanh suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Cậu đắt khách không?"

"Đắt chứ, sếp không yên tâm à?

Em biết đủ tư thế, đam mê nào của sếp em cũng thỏa mãn được hết."

Nghề này rất đắt khách, Lâm Thanh lại tràn trề hy vọng, biết đâu đây là một cơ hội kinh doanh, biết đâu cậu sẽ phát tài cũng nên.

Nhưng cậu là dân ngoài ngành nên phải có người dẫn dắt mới được, cậu đi thẳng vào vấn đề: "Cậu có nhận học trò không?"

"Hả...

Nhận học trò?"

Mấy giây sau, người kia nhắn tiếp: "Cũng được, nhưng phải trả tiền đấy."

Trả tiền?

Hừ, lừa nhau à, chưa kiếm được tiền đã phải ứng trước, có ngu mới mắc lừa.

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng Lâm Thanh vẫn hỏi: "Giá cả thế nào?"

"Sơ cấp 50, trung cấp 100, cao cấp 200, cậu chọn cấp nào?"

"Đắt thế cơ à, đắt quá, đắt quá."

"Ôi cậu ơi, mua không sợ lỗ, mua không sợ hớ, muốn mua thì nhanh cái tay lên, đừng bỏ lỡ cơ hội vàng, không phải ngày nào cũng có đâu."
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
02


"Ê, đang nghĩ gì thế?"

Khuôn mặt đẹp trai của Tề Ngộ đột nhiên hiện ra trước mặt Lâm Thanh khiến cậu giật nảy mình, cục xà bông tuột khỏi tay rơi xuống sàn.

Tối qua nghe tên lừa đảo kia dỗ ngon dỗ ngọt, cuối cùng cậu cũng nhịn đau bỏ ra năm mươi tệ mua gói sơ cấp, nhưng sau khi nhận tiền của cậu, tên lừa đảo kia chỉ nói hai chữ "quyến rũ" khiến cậu tức đến nỗi mất ngủ cả đêm.

"Chà lưng cho tớ đi, chà mạnh lên, hôm nay đổ mồ hôi nhiều ghê."

Tề Ngộ quay lưng về phía Lâm Thanh.

Lúc rảnh Lâm Thanh hay làm việc vặt kiếm tiền, mát-xa có tiền boa, dọn dẹp có tiền boa, tất nhiên kỳ cọ tắm rửa cũng có tiền boa.

Lâm Thanh nhìn cơ thể trần trùng trục trước mặt, nghĩ thầm quyến rũ sao?

Cậu liếm môi một cái, việc này có gì khó đâu, cậu biết làm mà, chẳng phải mấy cô nương thanh lâu trong phim truyền hình vẫn hay làm sao...

Lâm Thanh đưa tay xoa lưng Tề Ngộ mấy cái.

Tề Ngộ không có phản ứng gì mà vẫn hát ngâm nga.

Lâm Thanh đưa tay bóp mạnh mông Tề Ngộ, chà, bóp sướng tay ghê, thân hình tập gym lâu năm đúng là có khác.

Tề Ngộ nhíu mày quay đầu liếc cậu: "Làm gì vậy?"

Lâm Thanh cười tít mắt, tiến lại gần Tề Ngộ rồi vuốt ve cơ ngực trần trụi của hắn, "Tề Ngộ, tớ làm giỏi lắm đấy, nước cũng nhiều nữa."

Tề Ngộ ngẩn người, vừa kinh ngạc vừa khó hiểu, "Cậu, cậu nói gì thế hả?"

"Gì là gì, cậu muốn chịch không, cậu chịch tớ đi, tớ có thể chảy nước đó."

Mặc dù nói "chảy nước" là trái lương tâm nhưng đây là lời tên lừa đảo kia nói, biết đâu sẽ có ích cũng nên.

Cậu đưa tay nắm dương vật mềm nhũn của Tề Ngộ tuốt lên tuốt xuống, còn tay kia bóp mông hắn mấy cái.

Tề Ngộ lập tức sầm mặt túm cổ áo cậu quăng vào tường phòng tắm ẩm ướt rồi tức giận nói: "Chán sống rồi hả?"

Lâm Thanh xoa bả vai đau điếng, rối rít nói: "Cậu yên tâm, tớ biết nhiều tư thế lắm, có thể thỏa mãn mọi sở thích tình dục của cậu mà."

Một giây sau.

"Á, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, em sai rồi, em sai rồi, anh Ngộ, anh Ngộ, tha cho em đi mà..."

"Cứu mạng...

Đan Minh, cứu em với..."

Lâm Thanh bị Tề Ngộ cho ăn no đòn, máu mũi chảy ồng ộc, phải nhét bông gòn vào lỗ mũi.

Cậu nằm trên giường, càng nghĩ càng tức, càng tức càng muốn nghĩ, tên lừa đảo chết tiệt, cậu tức đến nỗi lồng ngực phập phồng mạnh, mặt mũi đỏ bừng, lấy điện thoại ra tìm tên lừa đảo kia hỏi tội.

"Đồ lừa đảo chết tiệt, trả tiền lại cho tôi, đồ lừa đảo tham tiền chết tiệt."

"Lừa tiền mồ hôi nước mắt của dân lành, cậu có lương tâm không hả."

"Đồ khốn không có đạo đức nghề nghiệp, suýt nữa tôi bị cậu hại chết rồi, cậu có biết tiền thuốc men đắt lắm không?

Có biết người ta sống khổ lắm không?

Lừa năm mươi tệ của tôi có làm cậu giàu lên không hả?"

"Trả tiền lại cho tôi, trả tiền lại cho tôi nhanh lên, trả lại cho tôi..."

Sau khi bị cả đống tin nhắn oanh tạc, tên lừa đảo kia đành phải ló mặt ra.

"Ơi, tôi đây, tôi đây."

"Cách của tôi hiệu quả lắm đó, chắc tại cậu làm sai cách thôi, vì trải nghiệm của cậu không tốt nên tôi sẽ tặng cậu gói cao cấp."

Lâm Thanh thấy chữ "tặng" kia thì lửa giận dần tắt, gói cao cấp?

100 sao?

Tặng miễn phí à?

Lâm Thanh sợ hắn đổi ý nên vội vàng gõ chữ: "Được, vậy cậu mau dạy tôi đi."

Ba giây sau, Lâm Thanh nhận được một thư mục, cậu bấm vào xem, bên trong chi chít chữ, ít nhất cũng phải mấy ngàn chữ.

"To quá, hàng của sếp khủng quá, mau đâm chết em đi."

"Sướng quá, sắp bị chơi nát rồi, cố lên sếp, em thích lắm."

"Mau chịch chết đĩ dâm đi, nhanh lên, mạnh lên."

"Đĩ dâm lại chảy nước rồi, chảy quá trời luôn, sếp mạnh mẽ quá, lợi hại quá."

Lâm Thanh thoát ra khỏi thư mục, cái này...

Mẹ kiếp, tên lừa đảo kia muốn hại chết cậu đây mà, nếu nói những lời này với Tề Ngộ thì không chết cũng bị thiến.

Chắc chắn tên lừa đảo kia cố ý chơi xỏ cậu, muốn hại chết cậu, cậu tức đến nỗi hai mắt nổ đom đóm, máu dồn lên não.

Cậu gõ chữ như bay: "Đồ lừa đảo chết tiệt, tôi đụ cả lò nhà cậu, đồ khốn nạn, thèm tiền phát điên rồi hả, đây mà là cao cấp sao?

Cái này mà đòi bán với giá 100 hả?"

"Cậu cứ đợi đó, tôi nhất định sẽ tố cáo cậu."

"Tôi đang mặc đồ đây, tôi sẽ đến đồn công an tố cáo cậu."

Bên kia vội vàng trấn an: "Thôi mà thôi mà, xin lỗi vì không làm cậu hài lòng, đừng nóng, đây mới chỉ là phần đầu thôi, còn phần sau nữa."

Phần sau?

Lâm Thanh thở dài, nghĩ thầm dù sao cũng miễn phí, tìm hiểu thêm cũng chẳng hại gì, cậu không mặc đồ nữa mà nằm xuống giường lại.

"Phần sau là gì?"
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
03


Lâm Thanh nằm trên một chiếc giường nhỏ kê sát tường, vì sau này mới kê thêm nên nhìn như giường của đầy tớ.

Để tiện sai khiến cậu, Tề Ngộ mới bảo cậu chuyển vào ký túc xá của họ.

Cạnh giường cậu là giường Tề Ngộ, lúc này hắn đang nằm sấp trên sàn hít đất, phơi bày cánh tay vạm vỡ và cơ bụng tám múi nổi rõ, hèn gì đánh đau như vậy.

Mặc dù người này hào phóng nhưng lại rất nóng tính, Lâm Thanh bị đánh suýt trật khớp tay, haizz, đau gần chết.

Lâm Thanh lại nhìn Giang Du Bạch cách đó không xa, hắn là người lạnh lùng ít nói nhất phòng, Lâm Thanh đã ở đây khá lâu mà chẳng nói được mấy câu với hắn.

Người này còn mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, giờ đang hì hục lau bàn.

Thôi bỏ đi, dụ dỗ người có bệnh sạch sẽ chịch mình ấy à, đợi kiếp sau đi.

"Ê nhóc, em đem chai nước hoa của anh đi đâu rồi hả?"

Người vừa lên tiếng là Đan Minh, hắn lịch thiệp phong độ nhất phòng nhưng lại ăn chơi trác táng, hơn nữa còn thích chơi gái, cậu phải làm thế nào để đưa hoa cúc đến trước mặt cho hắn cắm vào đây, hắn có cứng nổi không?

Ôi, phiền chết mất, Lâm Thanh bực bội vùi mình vào chăn.

Đan Minh tới gần vén chăn cậu lên, "Nước hoa của anh đâu, cất chỗ nào rồi?

Hôm nay anh có hẹn, mau dậy tìm cho anh đi."

Thấy cậu không có phản ứng gì, Đan Minh túm gáy cậu xách lên.

Cổ Lâm Thanh rất nhạy cảm, vừa bị sờ đã nổi da gà đầy mình, cậu rụt cổ lại năn nỉ: "Ha ha ha, thả ra thả ra, nhột quá."

Nghe cậu kêu nhột, Đan Minh chơi ác gãi cổ cậu, "Dám không trả lời anh trai hả?

Đủ lông đủ cánh rồi đúng không."

"Đừng gãi nữa, đừng gãi nữa, nhột chết mất... ha ha ha."

"Đừng quậy nữa, sắp vào lớp rồi đấy."

Giang Du Bạch lạnh lùng nhìn hai người, hắn thích yên tĩnh nên không chịu được trò trẻ con này của hai người, nói xong lập tức ra khỏi phòng.

Đan Minh thu tay lại, Lâm Thanh lập tức đứng dậy lấy chai nước hoa trong tủ quần áo đưa cho hắn, "Đây nè."

Tập thể dục xong, Tề Ngộ đi ngang qua chỗ Lâm Thanh, hung dữ liếc cậu một cái rồi ra khỏi phòng.

Những người khác đã đi hết, Lâm Thanh quay đầu nhìn Đan Minh trước mặt, hay là bắt đầu từ hắn trước đi, dù sao Đan Minh cũng không đánh cậu, chỉ cần không bị đánh thì sao cũng được, hơn nữa giờ cậu đã học được bí quyết của tên lừa đảo kia, biết đâu sẽ dụ được Đan Minh cũng nên.

Nhưng, nhưng, Lâm Thanh nhìn bộ đồ mới hắn đang mặc, người này xài tiền như nước, chẳng biết xài hết tiền sinh hoạt tháng này chưa nữa, nếu không có tiền thì chẳng phải công sức của cậu sẽ đổ sông đổ biển sao.

Cậu hắng giọng một cái rồi vờ như lơ đãng hỏi: "Anh Minh, tháng này anh còn bao nhiêu tiền sinh hoạt?"

"Hả?

Tiền sinh hoạt?

Chắc còn mấy ngàn."

Mấy ngàn?

Lâm Thanh trố mắt, gần hết tháng rồi mà người này vẫn còn mấy ngàn cơ à, Lâm Thanh kích động chà xát ngón tay trong túi.

"Sao thế?

Em muốn mượn tiền à?"

Lâm Thanh vội xua tay: "Không phải, không phải."

Mượn tiền thì phải trả, có ích gì đâu.

Sửa soạn xong Đan Minh định ra ngoài, tối nay hắn có hẹn với cô em trường bên, tuy chưa gặp mặt nhưng theo thông tin hắn nắm được thì cô em này rất xinh, hắn vui đến nỗi hát ngâm nga.

Hắn vừa đặt tay lên nắm cửa thì Lâm Thanh lập tức cản lại, "Anh định đi ngay bây giờ à?"

"Ừ?

Có gì không?"

Sau đó Đan Minh trông thấy Lâm Thanh cởi quần áo trước mặt mình, cởi áo xong lại cởi quần, lắc cặp mông căng tròn rồi đu lên người hắn.
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
04


Lâm Thanh ôm cổ hắn, hai chân quấn quanh eo hắn, cọ xát cơ thể trần truồng của mình vào người Đan Minh, "Chà, anh vạm vỡ ghê nha."

Cảm giác ấm áp khi da thịt chạm nhau thật sự rất dễ chịu, chẳng biết Đan Minh có thoải mái không nữa, hắn háo sắc như vậy chắc cũng thấy sướng lắm.

Lâm Thanh quặp chặt eo hắn, tên lừa đảo kia nói muốn khách bỏ tiền ra thì phải cho họ thấy giá trị, phải khoe thân hình hoàn hảo của mình ra, ai mà cưỡng lại được mỹ nhân khỏa thân chứ.

Lâm Thanh cảm thấy lời này có lý, về phần mỹ nhân thì hồi bé Lâm Thanh thường được khen xinh xắn, còn đẹp hơn cả em trai, chắc cũng tính là mỹ nhân nhỉ.

Trong lòng cậu mừng thầm, đoan chắc lần này sẽ thành công, đưa tay sờ chim Đan Minh, sao vẫn mềm nhũn thế này, cậu ngẩng đầu nhìn mặt Đan Minh, trông thấy hai mắt hắn trợn tròn.

Đan Minh hoảng sợ nuốt nước miếng rồi lắp bắp: "Cái, cái, cái gì, Lâm Thanh?"

"Dạ, sao anh?

Anh muốn em không?

Em làm giỏi lắm, nước cũng nhiều nữa."

Lâm Thanh cọ chim mình vào Đan Minh.

Đan Minh rùng mình, trong lòng như có ngàn vạn con ngựa đang phi nước đại, cố trấn tĩnh lại rồi nói: "Em, em leo xuống khỏi người anh trước đi đã."

"Sao vậy?

Anh ơi, em biết đủ tư thế, đam mê nào của anh em cũng thỏa mãn được hết."

Đan Minh run rẩy nói: "Em, em xuống trước đi, xuống đi."

Lâm Thanh đành phải nhảy xuống khỏi người hắn, Đan Minh lập tức chống tay lên cửa, chân hắn bủn rủn đến nỗi đứng không vững.

"Anh?"

Lâm Thanh kéo hắn một cái, "Anh ơi?"

Đan Minh quay lại, vội vàng nhặt quần áo Lâm Thanh dưới đất lên mặc lại cho cậu, sau đó kéo cậu ra khỏi ký túc xá.

Đan Minh kéo cậu ra cổng trường, chân hắn dài nên đi rất nhanh, Lâm Thanh gần như bị kéo chạy theo hắn, "Anh, anh ơi?

Đi đâu vậy?

Tụi mình đi đâu thế?"

Đan Minh không để ý tới cậu mà đẩy cậu lên một chiếc taxi, "Bác tài, đến bệnh viện gần nhất đi."

Hả?

"Tụi mình đến bệnh viện làm gì?

Anh không khỏe à?"

Đan Minh phớt lờ cậu, quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Đến bệnh viện, Đan Minh đi thẳng tới khoa thần kinh lấy số khám bệnh.

Lâm Thanh cứ líu lo không ngừng, Đan Minh cũng chẳng thèm để ý mà dẫn cậu vào phòng chụp CT não.

Lần này Lâm Thanh tức đến độ không nuốt nổi cơm, giờ đã là hai giờ sáng, cậu tức quá không sao ngủ được.

Cậu gõ phím muốn tróc móng tay: "Đồ lừa đảo chết tiệt, cậu ra đây cho tôi, ra đây mau."

"Nếu không phải giờ đang là nửa đêm thì tôi đã đến tận nơi tóm cổ cậu rồi, đồ lừa đảo chết tiệt, cậu cứ đợi đấy, sáng mai tôi sẽ đến đồn công an, cậu chờ đó cho tôi."

"Mau trả lại năm mươi đồng cho tôi, mau lên, cậu mà không trả thì tôi sẽ tố cáo cậu lừa đảo, cậu toi đời rồi, đồ lừa đảo chết tiệt, đồ chó má."

"Mau trả lại cho tôi..."

Tên lừa đảo: "Vâng vâng vâng, tôi đây."

Lâm Thanh: "Đậu má, cậu còn dám ló mặt ra nữa à."

Tên lừa đảo: "Chẳng phải bị cậu réo tỉnh ngủ sao."

Lâm Thanh: "Ý cậu đang trách tôi hả?"

Lâm Thanh: "Thôi khỏi nói gì hết, trả tiền lại cho tôi rồi đường ai nấy đi, không trả thì tự gánh hậu quả đi."

Tên lừa đảo: "Cậu ơi, phương pháp của tôi thật sự chẳng có vấn đề gì cả, tại cậu áp dụng sai cách thôi."

Lâm Thanh: "Trả tiền lại cho tôi, trả tiền lại cho tôi, đồ lừa đảo chết tiệt, tôi đếch cần biết có hiệu quả hay không, đậu má cậu giữ lại mà xài đi."

Tên lừa đảo dỗ dành: "Được rồi được rồi, tôi sẽ chỉ cậu cách khác."

Rõ ràng tên lừa đảo cũng mất sạch kiên nhẫn, hắn chưa bao giờ gặp người nào như vậy cả.

Lâm Thanh: "Tôi không cần cách, tôi cần tiền, cậu có trả không thì bảo?

Tôi hỏi cậu có trả không?"

Tên lừa đảo: "Cậu ơi, cậu thử lại đi, đây là phiên bản cao cấp, tôi tặng miễn phí cho cậu đấy, đã trót thì phải trét chứ."

Phiên bản cao cấp?

Lâm Thanh bực bội trở mình, phiên bản cao cấp này giá hai trăm tệ, dù sao mình cũng không lỗ, có nên thử không nhỉ?

Thôi bỏ đi, bị lừa hai lần rồi, có ngu mới mắc lừa lần ba.

Cậu đang định từ chối thì đổi ý, thử một lần cũng chẳng mất gì, nếu thành công thì mình sẽ giàu to, còn thất bại thì sẽ đòi lại năm mươi tệ kia.
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
05


Tên lừa đảo kia nói đây là bí quyết độc môn không bao giờ truyền ra ngoài, vì có duyên với Lâm Thanh nên mới dạy công phu tổ truyền cho cậu.

Lâm Thanh cũng rất chịu khó học, đến ba rưỡi sáng mới xong.

Cậu sắp ngủ thiếp đi thì nghe thấy tiếng sột soạt kèm theo tiếng thở dốc, Lâm Thanh tưởng mình nghe lầm nên nín thở lắng nghe, đã là đàn ông thì đều biết âm thanh này có nghĩa là gì.

Ai vậy?

Ai lại xóc lọ giữa đêm hôm khuya khoắt thế này?

Lâm Thanh thò đầu ra khỏi chăn, hình như âm thanh này phát ra từ giường bên cạnh, chẳng phải đó là giường Tề Ngộ sao, hắn đang quay tay à?

Trong phòng tối om nhưng vẫn thấy được lờ mờ, cậu nheo mắt quan sát một hồi, biết chắc đúng là Tề Ngộ, chăn còn động đậy nữa.

Cơ hội tới rồi sao?

Giờ cậu đã có đủ kỹ năng cần thiết, mọi thứ đều sẵn sàng, thiên thời địa lợi nhân hòa, vậy còn chờ gì nữa.

Cậu từ từ tụt xuống giường rồi rón rén đến cạnh giường Tề Ngộ như sợ đánh thức người khác, sau đó vén chăn lên chui tọt vào.

Tề Ngộ cảm nhận được một luồng gió lạnh luồn vào chăn, kế đến là một bàn tay sờ đùi hắn.

"Má má má."

Hắn hoảng sợ hét lên, lập tức bật dậy khỏi giường.

Lâm Thanh nằm đè lên người hắn rồi bịt miệng hắn, "Suỵt suỵt, đừng ồn."

"Lâm Thanh?"

"Đừng nói chuyện kẻo người ta dậy hết bây giờ."

Phát hiện con ma sờ đùi mình là Lâm Thanh, Tề Ngộ nạt: "Đậu má cậu điên à?

Nửa đêm nửa hôm làm gì vậy?"

Lâm Thanh chê hắn ồn ào nên đưa tay bịt kín mũi miệng hắn, "Đừng ồn, đừng ồn, tớ đến giúp cậu đây."

"Ưm ưm ưm..."

Tề Ngộ bị bịt miệng chỉ có thể phát ra tiếng ú ớ mà Lâm Thanh nghe không hiểu.

"Cậu nói gì vậy?"

Lâm Thanh hỏi.

"Ưm ưm ưm..."

"Thôi đừng nói nữa, tớ chẳng hiểu cậu nói gì cả."

Lâm Thanh phớt lờ tiếng kêu như vịt của Tề Ngộ rồi thò tay vào quần sịp hắn, nói bằng giọng trách móc: "Chậc, sao cậu không tìm tớ, tớ có thể tuốt cho cậu mà, cần gì phải tự làm chứ, cậu thật khách sáo quá đi."

Lâm Thanh cầm chim hắn ngắm nghía một hồi, vật vừa xìu xuống lại cứng lên.

Lâm Thanh rất giỏi xóc lọ, việc này hết sức đơn giản, phương pháp tên lừa đảo kia dạy hoàn toàn không có đất dụng võ.

Dương vật trong tay Lâm Thanh không ngừng nở to, cậu ấn ngón tay vào quy đầu rỉ nước của hắn, vì thường xuyên làm việc nên ngón tay cậu hơi chai sần, nhưng chính cảm giác thô ráp này lại kích thích Tề Ngộ rên rỉ thở dốc.

Lâm Thanh chồm tới thì thầm vào tai hắn: "Sướng không?"

"Anh Ngộ sướng không?"

Thấy hắn không trả lời, Lâm Thanh hỏi lại lần nữa: "Anh Tề sướng không?"

Tề Ngộ không để ý tới cậu, dương vật được cậu vuốt ve xoa bóp làm toàn thân hắn tê dại, cảm giác rạo rực lan ra khắp người rồi nhanh chóng dồn xuống bụng dưới khiến hắn sướng gần chết.

Lâm Thanh nhíu mày, sao người này không trả lời gì hết vậy, hắn không nói sướng thì cậu lấy tiền kiểu gì đây.

Lâm Thanh đang phân tâm nên tốc độ chậm lại, bắt đầu biếng nhác.

Tề Ngộ ưỡn hông thúc chim vào tay cậu, "Làm gì vậy, nhanh cái tay lên."

Hả?

Lâm Thanh lập tức tỉnh táo lại rồi vội hỏi: "Anh, anh thấy sướng không?"

"Sướng."

Tề Ngộ thở dốc.

Lâm Thanh hớn hở nói: "Anh hài lòng là tốt rồi, nếu anh xóc lọ thì em tính năm chục tệ, muốn chịch em thì một trăm, cả đêm thì..."

Ừm, hình như giờ là rạng sáng rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ sáng hẳn, Lâm Thanh nghĩ ngợi rồi nói: "Cả đêm thì em lấy anh một trăm hai thôi, anh ơi, em làm giỏi lắm, nước nôi lênh láng luôn."
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
06


Thấy Tề Ngộ không trả lời, Lâm Thanh nghĩ thầm chẳng lẽ hắn chê đắt sao?

Bình thường hắn không bao giờ keo kiệt với cậu, thuốc lá toàn hút loại bảy tám chục tệ một gói, chẳng lẽ lại tính toán chi li với "cậu nhỏ" của mình sao?

Lâm Thanh leo lên người Tề Ngộ rồi cọ chim mình vào chim hắn, "Anh ơi, khai trương nể mặt em chút đi, hay là em bớt cho anh nhé, bốn chục được không?"

Cậu luồn tay vào áo Tề Ngộ sờ soạng ngực hắn rồi vân vê núm vú.

"Mẹ."

Tề Ngộ sướng ngất trời.

Lâm Thanh vén áo hắn lên, thè lưỡi liếm núm vú hắn rồi mút chùn chụt, "Sướng không anh??

Chịu trả tiền chưa?"

Tề Ngộ nắm cằm Lâm Thanh, trong bóng tối nhìn thấy đôi môi đỏ lấp lánh của cậu, toàn thân hắn bị lửa dục thiêu đốt, máu huyết sôi trào, chẳng còn lòng dạ nào để nghĩ tên nhóc trước mặt bắt đầu làm nghề này từ lúc nào.

Hắn thả lỏng người rồi thở hổn hển nói: "Mau lên, làm tôi sướng thì trả cậu một trăm, nếu hài lòng tôi sẽ cho thêm tiền boa."

Oa, Lâm Thanh suýt nhảy cẫng vì mừng rỡ, anh chàng này đúng là đại gia mà, cậu bỗng thấy vô cùng lạc quan về nghề này, xem ra mình sắp giàu to rồi.

Cậu hăng hái hôn khắp người Tề Ngộ, đầu lưỡi trơn ướt liếm tới liếm lui trên cơ thể vạm vỡ của hắn, để lại những vệt nước dâm đãng.

Lúc này cậu sực nhớ đến mấy ngàn chữ trong tập tin kia, anh chàng này đã dễ mắc lừa như vậy thì cứ chiều hắn tới bến đi.

Cậu hắng giọng một cái rồi kề vào tai Tề Ngộ, dịu dàng nói: "Anh to ghê luôn, ăn gì mà to thế hả, anh lợi hại quá, em thích lắm."

"Anh là người sung sức nhất em từng gặp đó, em chảy nước rồi nè, anh sờ em được không?

Được không?"

Lâm Thanh kéo tay Tề Ngộ đến khe mông mình.

Đầu ngón tay chạm vào lỗ nhỏ ấm áp kia khiến Tề Ngộ suýt mất khống chế.

"Mẹ nó."

Tề Ngộ nắm lấy cánh tay Lâm Thanh rồi xoay người đè cậu xuống, bóp mạnh cặp mông trắng nõn của cậu mấy cái, mềm quá, sao toàn thân đều mềm thế chứ.

Lâm Thanh đưa tay ôm hắn rồi liếm mặt hắn, "Anh muốn chịch em hả?

Chịch thì tính giá khác đấy nhé."

Lần này trí thông minh của cậu thừa thắng xông lên, cầm dương vật cứng ngắc của Tề Ngộ chĩa vào đít mình rồi dụ dỗ hắn đút vào: "Mau nhét vào đi, bên trong sướng hơn nhiều, bảo đảm anh sẽ sướng mê luôn."

Dương vật ngóc cao của Tề Ngộ cọ vào hậu môn cậu, quy đầu rỉ nước liên tục, thân gậy ướt sũng trượt quanh lỗ nhỏ, hắn thật sự không chịu nổi nữa, toàn thân nóng bức khó chịu, banh hai chân Lâm Thanh ra rồi thở dài nói: "Nhưng tôi chưa chuẩn bị gì cả."

"Chuẩn bị gì cơ?"

"Không có bao, cũng chẳng có gel bôi trơn."

Tề Ngộ vuốt ve lỗ nhỏ hồng hào rồi hỏi: "Vào thẳng luôn được không, tôi sẽ trả thêm tiền."

"Được được, anh khách sáo quá, sao lại không được chứ, mau vào đi."

Lâm Thanh cười nịnh nọt.

Cậu nghĩ ngợi rồi hỏi: "Anh Ngộ, anh nói trả thêm tiền là thêm bao nhiêu?"

"Tùy cậu."

Nói xong Tề Ngộ nhét một ngón tay vào, thịt mềm bên trong lập tức siết chặt ngón tay hắn, "Phắc, sao cậu chặt quá vậy, sao lại chặt thế hả."

Cảm giác nóng ướt chặt khít này khiến dương vật Tề Ngộ cứng không chịu nổi, hắn muốn nới lỏng thật nhanh, hắn muốn cắm vào trong.

Ngón tay đột ngột đút vào khiến Lâm Thanh rùng mình, đây là lần đầu tiên của cậu, cậu chưa bao giờ trải qua cảm giác căng tức này, quả thực rất khó chịu.

Không đúng không đúng, lần đầu tiên, đúng rồi, lần đầu tiên, Lâm Thanh lập tức bừng tỉnh.

"À, anh Ngộ ơi, đây là lần đầu tiên của em, lần đầu tiên phải trả thêm tiền đó."

Động tác của Tề Ngộ càng lúc càng nhanh, ngón tay không ngừng khuấy động trong cơ thể cậu, rút ra đút vào liên tục khiến Lâm Thanh không chịu nổi, hai tay túm chặt ga giường, mặc dù giọng nói đứt quãng nhưng vẫn cố nói: "Anh Ngộ, anh, a... lần đầu tiên, lần đầu tiên, phá trinh phải lì xì thêm, a..."

"Anh, anh Ngộ, anh biết giá thị trường không?

Không biết cũng không sao, em nói anh biết rồi đó, giờ anh biết rồi đúng không."

"Nhét ngón tay vào cũng tính là phá trinh, cũng phải lì xì thêm đó... a..."
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
07


Tề Ngộ cúi đầu hôn lên miệng cậu, chặn hết mọi lời nói nhảm trong không gian giao hợp của hai người.

Hắn rút ngón tay ra khỏi người cậu, sau đó chĩa dương vật mình vào hậu môn, vừa thúc một cái dương vật đã lọt vào trong.

"Mẹ kiếp."

Tề Ngộ sảng khoái vỗ mạnh lên mông cậu.

Lâm Thanh á khẩu, vật kia đột ngột thọc vào làm cậu đau điếng.

Sao lại đau thế chứ, đâu ai nói với cậu sẽ đau như vậy, xem ra làm nghề nào cũng khó kiếm tiền cả.

"Á, đau quá, a..."

Tề Ngộ bắt đầu đâm rút, dương vật to dài đâm vào thịt mềm bên trong, lỗ nhỏ chưa từng khai phá thật sự quá khít, lại không có gel bôi trơn nên chặt đến nỗi hắn khó lòng ra vào.

Lâm Thanh đau phát khóc, Tề Ngộ cũng chẳng dễ chịu gì, hắn vỗ nhẹ vào mông cậu an ủi: "Này, thả lỏng cho tôi vào đi, tôi bị kẹt không vào được, làm sao chịch được đây?"

Làm sao chịch được đây?

Câu này khiến Lâm Thanh bừng tỉnh, rối rít nói: "Chịch được chịch được mà, vào đi, cứ thọc vào đi, mạnh lên."

"Thọc thẳng vào sẽ làm cậu bị thương đấy, cậu thả lỏng đi, đừng căng thẳng quá."

Hả?

Thả lỏng?

Thả lỏng kiểu gì chứ?

Tên lừa đảo kia đâu có dạy cậu cách thả lỏng, xem ra tốn tiền vô ích rồi, sao chuyện quan trọng như vậy lại không dạy cậu chứ, đau quá.

Tề Ngộ ôm cậu, hôn lên cổ cậu rồi dỗ dành: "Thả lỏng người rồi hưởng thụ đi, cậu cũng sẽ sướng thôi."

"Còn nữa, đừng kêu khó nghe như vậy, cứ như heo bị chọc tiết ấy."

Kêu khó nghe?

Vậy phải kêu sao đây?

"A..."

Tề Ngộ lại bắt đầu đâm rút, cậu kêu lên: "Đau đau đau, đau quá...

Má ơi..."

Trong tiếng kêu la, Lâm Thanh dần quen với sự ma sát của dương vật, bên trong bắt đầu tiết ra dịch nhờn, thành ruột cũng giãn ra, giờ đã có thể nuốt trọn dương vật hắn.

Tề Ngộ hất tung chăn rồi ngồi dậy bóp eo cậu thúc mạnh, mỗi cú thúc đều làm da đầu cậu tê rần.

Lâm Thanh hét lên: "Anh Ngộ, chậm, chậm, chậm lại đi..."

"Em sẽ bị chịch nhập viện mất."

"Nếu em nhập viện thì anh phải trả tiền thuốc đó, a..."

Lâm Thanh nằm sấp trên chiếc gối trắng tinh, mặt đỏ bừng vì khóc, nước mắt đầm đìa, "Nhanh quá, a...

Nhanh quá, sắp chết, sắp chết thật rồi..."

"Dừng lại, dừng lại đi, a..."

"Không dừng lại được, anh sẽ trả thêm tiền."

Trả thêm tiền?

Lâm Thanh cắn gối chặn lại tiếng kêu thảm thiết sắp bật ra.

Tề Ngộ nâng một chân cậu lên rồi nhìn dương vật ra vào lỗ đít hồng hào, hồng thật, đây là lần đầu tiên của cậu thật sao?

Nghĩ đến đây, dương vật hắn lại nở to, bóp eo Lâm Thanh đâm rút tới tấp, lần này chịch mạnh bạo hai mươi mấy phút liền.

Lâm Thanh không chịu nổi nữa, cảm thấy phía dưới chảy ra rất nhiều chất lỏng, có phải chảy máu rồi không?

Khám bệnh chắc tốn không ít tiền, nhưng Tề Ngộ đã đồng ý trả tiền thuốc đâu.

Lâm Thanh lập tức bất mãn: "Sao cậu chưa bắn nữa?

Làm bao lâu rồi mà cậu chưa bắn là sao?"

Người này chịch lâu như chó vậy, chó còn không dai sức bằng hắn, không được, thật sự hết chịu nổi rồi.

Lâm Thanh nói to: "Một trăm là giá cho mười phút thôi, cậu làm lâu như vậy thì... thì không chỉ một trăm đâu, a..."

"Tạch" một tiếng, đèn trong ký túc xá đột ngột bật lên làm cả căn phòng sáng trưng.

Giang Du Bạch sầm mặt bước xuống giường rồi hung dữ trừng hai người họ, nãy giờ hắn đã nghe trọn một buổi sex live, hơn nữa buổi live này vẫn chưa đến hồi kết.

Hắn vừa bực bội vừa rạo rực, lửa trong người như sắp tràn hết ra ngoài.
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
08


Hai người bị ánh đèn làm giật mình, đồng thời dừng động tác lại, tiếng kêu cũng đột ngột im bặt, Tề Ngộ lập tức kéo chiếc chăn bên cạnh đắp lên người Lâm Thanh.

Đêm nay Đan Minh ra ngoài hẹn hò, hai người mải mê chịch nên quên mất bên cạnh còn có Giang Du Bạch.

Mặt Giang Du Bạch lạnh tanh, cứ như muốn đóng băng không khí nóng bỏng trong phòng.

Hắn đứng dậy đi tới cạnh bàn rót một ly nước lạnh uống cạn, vì muốn giữ thể diện cho hai người này nên hắn mới giả vờ ngủ, không ngờ bọn họ càng làm càng to, càng kêu càng lớn, chẳng thèm đoái hoài gì đến cảm nhận của hắn, hắn bực bội nốc thêm một ly nước lạnh.

"Anh."

Lâm Thanh thò đầu ra gọi Tề Ngộ.

"Hả?

Sao?"

Giọng Lâm Thanh khàn đặc, lí nhí hỏi: "Tụi mình còn làm nữa không?

Hay là thôi đi."

Tề Ngộ chịch lâu như chó ấy, Lâm Thanh thật sự chịu hết nổi rồi, cậu dè dặt nói: "Anh làm nửa chừng cũng trả tiền đúng không, ai quỵt tiền là chó, anh đâu phải người như vậy."

Tề Ngộ liếc cậu: "Ai nói không làm, tôi còn chưa bắn cơ mà."

"Cạch" một tiếng, Giang Du Bạch dằn mạnh ly nước xuống bàn.

Hai tên này thì thầm với nhau nhưng hắn nghe rõ mồn một, bọn họ còn xem hắn như không khí nữa chứ.

Hắn quay lại giường mình, trên đường đi đá bay một cái ghế và một đôi giày.

Cả quá trình không nói một lời, nhưng cứ như đã nói ngàn vạn lời.

"Hay là thôi đi, anh Giang giận rồi kìa."

Lâm Thanh khều tay Tề Ngộ.

"Kệ cậu ta."

"Thôi thôi, tụi mình đừng làm nữa."

"Tôi còn cứng ngắc đây này."

Tề Ngộ đưa đẩy dương vật trong người cậu.

Mẹ nó, đúng là cứng thật, đã vậy còn càng lúc càng cứng, bị giật mình mà vẫn không xìu, tên chó chết này.

Sau khi về giường, Giang Du Bạch không tắt đèn mà lấy ra một cuốn sách từ ngăn kéo bên cạnh rồi dựa vào thành giường đọc, tựa sách là "Mức độ trơ trẽn".

Hắn muốn xem hai tên này có trơ trẽn đến mức chịch tiếp nữa không.

"Phắc."

Tề Ngộ bị phá đám thì khó chịu vô cùng, hắn kề vào tai Lâm Thanh thì thầm: "Tụi mình vào phòng tắm làm đi."

"Hả?

Sao cơ?"

Không đợi cậu trả lời, Tề Ngộ quấn chăn quanh người Lâm Thanh rồi bế cậu vào phòng tắm.

Giang Du Bạch nhìn hai người đóng cửa phòng tắm lại, sau đó bắt đầu kêu la bên trong.

Hắn đặt sách xuống, thấy bóng người phản chiếu trên cửa thì bực bội đấm giường.

Ngày hôm sau, Đan Minh chơi bời cả đêm trở về, chỉ vào tờ giấy A4 trên tường hỏi: "Ai dán cái này vậy?

Không được làm tình trong ký túc xá là sao, ai làm tình thế?"

Đan Minh hỏi Giang Du Bạch nhưng đối phương không trả lời.

Hắn lại quay sang hỏi Tề Ngộ, người kia chỉ liếc xéo hắn rồi quay đi.

Hắn đến trước giường Lâm Thanh, xốc chăn lên hỏi: "Ai dán cái này vậy, ai làm tình cơ?"

Lâm Thanh đang mơ màng cũng không trả lời làm Đan Minh tức gần chết.

Tối qua chịch dữ quá khiến Lâm Thanh suýt tàn phế, đợi mãi tên chó kia mới bắn trong người cậu, bắn xong Tề Ngộ tự giác trả thêm tiền trước khi Lâm Thanh đòi, cuối cùng cho cậu hai ngàn. (~7,3 triệu)

Mặc dù bị chịch chết đi sống lại nhưng Lâm Thanh hết sức hài lòng, tiền đâu dễ kiếm như vậy, một đêm kiếm được hai ngàn là ngon rồi.

Nhưng lúc này cậu đang mê man, toàn thân khó chịu, Tề Ngộ xin nghỉ giùm cậu rồi dặn cậu ở lại ký túc xá nghỉ ngơi.
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
09


Hôm nay Tề Ngộ có một trận đấu bóng rổ, còn Đan Minh đến sân bóng tán gái, hai người đã rời ký túc xá từ sớm.

Còn Giang Du Bạch không có tiết nên rất rảnh, giờ trong ký túc xá chỉ còn hai người họ nhìn nhau, bầu không khí hết sức gượng gạo, Lâm Thanh nhắm mắt ngủ tiếp.

Cậu cứ mơ mơ màng màng, ngủ rồi lại tỉnh, chẳng biết qua bao lâu, càng ngủ càng khó chịu, càng ngủ càng mệt.

Cậu mở mắt ra nhìn Giang Du Bạch gần đó, cổ họng vừa khô vừa ngứa, rất muốn uống nước.

"Anh Giang."

Lâm Thanh gọi một tiếng.

Giang Du Bạch không nhìn cậu, chắc là không nghe thấy, cậu gọi thêm lần nữa: "Anh Giang, khụ khụ..."

Hình như cổ họng bị viêm nên đau rát, chẳng phát ra được âm thanh nào.

Giang Du Bạch liếc mắt nhìn cậu: "Gì?"

"Em muốn uống nước."

Giang Du Bạch dời mắt đi, không thèm để ý đến cậu nữa, muốn uống nước thì tự đi mà uống, gọi hắn làm gì.

"Anh Giang."

Lâm Thanh lại gọi hắn, cậu rất khát nước nhưng thật sự không đứng dậy nổi.

Giang Du Bạch bực bội liếc cậu một cái, sao trước đây hắn không phát hiện tên nhóc này phiền thế chứ, đã vậy còn trơ trẽn nữa, chuyện đêm qua vẫn sờ sờ trước mắt mà giờ còn luôn miệng gọi hắn, rốt cuộc là muốn gì hả?

"Anh Giang, em muốn uống nước, em không đứng dậy nổi, khụ khụ... khụ khụ..."

Lần này Lâm Thanh ho sặc sụa, ho một tràng dài vẫn không nín được.

Thấy mặt cậu đỏ bừng, cổ họng khàn đặc, Giang Du Bạch đến gần xem thử, vốn định đưa tay sờ trán cậu, nhưng thấy tóc mái của cậu ướt đẫm thì rụt tay lại, "Cậu sờ trán mình xem có phải bị sốt rồi không?"

"Hả?

Sốt?

Em bị sốt rồi sao?"

"Làm sao tôi biết được, cậu tự sờ đi."

Lâm Thanh đưa tay sờ trán nhưng chẳng cảm thấy gì, hình như nhiệt độ tay và trán đều như nhau cả.

Thấy mặt cậu đỏ bất thường, Giang Du Bạch lo lắng lấy đôi găng tay dùng một lần trong ngăn kéo ra đeo vào rồi sờ trán Lâm Thanh: "Nóng quá, sao tự dưng lại sốt chứ?"

"Sốt à?

Không sao, ngủ một giấc là khỏi thôi."

Lâm Thanh nhắm mắt định ngủ tiếp, sau đó lại mở ra: "Uống nước trước đã, em muốn uống nước."

Giang Du Bạch rót nước cho cậu, Lâm Thanh uống xong lại thấy bụng dưới căng tức, cậu muốn đi tiểu, nếu lát nữa tỉnh ngủ vì mắc tiểu thì sẽ càng khó chịu hơn.

Cậu bám vào mép giường định ngồi dậy, nhưng chưa kịp ngồi thì đã chóng mặt nằm xuống lại: "Anh Giang đỡ em với, em không dậy được."

Giang Du Bạch chỉ đứng cạnh nhìn chứ không giúp, lúc này toàn thân Lâm Thanh nhớp nháp, quần áo và tóc đều ướt sũng mồ hôi, nhìn hơi bẩn.

Giang Du Bạch không muốn đụng tay vào, hắn lấy cây sào phơi đồ ngoài ban công rồi bảo Lâm Thanh nắm lấy, sau đó kéo cậu dậy.

Lâm Thanh bị kéo mạnh một cái làm hai mắt tối sầm, dạ dày quặn lên, nôn khan mấy tiếng.

Giang Du Bạch vội lùi lại mấy bước rồi lo lắng hỏi: "Cậu, cậu không sao chứ?"

Lâm Thanh dựa vào thành giường nghỉ ngơi một lát, sau khi cảm thấy dễ chịu hơn mới nói với hắn: "Anh dìu em đi vệ sinh nha, em nhịn hết nổi rồi."

Giang Du Bạch hết sức khó xử, không muốn đụng vào cậu chút nào, người này đầm đìa mồ hôi, hình như vẫn còn mặc bộ đồ tối qua, hơn nữa còn làm tình với Tề Ngộ, có khi nào còn dính thứ của Tề Ngộ không, có khi nào chất lỏng bọn họ tạo ra còn dính trên người cậu không, không được nghĩ nữa, vừa nghĩ đã thấy choáng váng, dạ dày cuộn lên, hắn cũng muốn nôn.

Nhưng giờ nhìn Lâm Thanh rất tiều tụy, hắn không thể làm ngơ được.

"Em không nín được nữa, sắp tè ra quần rồi."

Hả?

Giang Du Bạch cuống lên, tế bào toàn thân co lại, hoảng hốt nhìn quanh tìm công cụ.

Cuối cùng hắn lấy chiếc xe đẩy xếp gọn dưới gầm giường Đan Minh ra, đây là thứ lần trước Đan Minh dùng để chuyển hành lý.

Sau khi kéo xe đẩy ra, Giang Du Bạch cầm sào phơi đồ kéo Lâm Thanh dậy rồi bảo cậu ngồi lên xe.

Đầu Lâm Thanh đau như búa bổ, dạ dày lộn tùng phèo, thật sự rất khó chịu, chẳng lẽ dìu cậu đi khó đến vậy sao?

Cậu ngồi lên xe đẩy, để Giang Du Bạch kéo mình đến toilet.

Trên đường đi, cậu bị kéo nghiêng ngả, mấy lần lật xe cậu phải đứng lên rồi ngồi xuống lại, dùng cả tính mạng để kiềm chế cơn buồn nôn.

Vừa vào toilet, cậu lập tức úp mặt vào bồn cầu nôn thốc nôn tháo.

Sao lại đối xử với cậu như vậy, sao lại hành hạ cậu thế chứ, thật khó chịu quá đi mất.
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
10


Lâm Thanh ở trong nôn thốc nôn tháo, Giang Du Bạch đứng ngoài rất lo lắng nhưng vẫn giữ khoảng cách gần hai mét với cửa phòng tắm.

Tiếng nôn mửa liên tục vọng ra khiến hắn cũng không chịu nổi, vội vàng chạy ra ban công nôn khan với không khí trong lành, không được, hắn hết chịu nổi rồi.

Hắn vội vàng lấy điện thoại ra tìm số Tề Ngộ, dù sao Lâm Thanh cũng là người của Tề Ngộ, phải gọi hắn về ngay mới được.

Chưa kịp bấm số thì ngoài ký túc xá vang lên tiếng ồn ào, giây lát sau cửa mở ra.

"Chà, mấy em gái hôm nay xinh ghê, nắng gắt thế này mà gái vẫn đông nườm nượp, quả nhiên sân bóng là phong thuỷ bảo địa mà."

Đan Minh vừa xoay quả bóng rổ vừa nghênh ngang bước vào ký túc xá, theo sau là Tề Ngộ.

Thấy Tề Ngộ về, Giang Du Bạch mừng rỡ nói: "Tề Ngộ, cậu mau vào phòng tắm đi."

"Hả?

Sao thế?"

Tề Ngộ không hiểu.

"Mau lên, Lâm Thanh không khỏe, nãy giờ cứ nôn mãi."

Giang Du Bạch thúc giục.

"Không khỏe?"

Tề Ngộ nhìn chiếc giường trống rỗng rồi lập tức vào phòng tắm.

Hắn vừa bước vào thì thấy Lâm Thanh nằm sấp trên bồn cầu, dạ dày Lâm Thanh vốn đã yếu, ăn uống không điều độ khiến dạ dày tổn thương, lần này phát sốt kéo theo bệnh dạ dày tái phát.

Lâm Thanh đổ mồ hôi đầm đìa, cả người lúc nóng lúc lạnh, gần như sốt cao nghiêm trọng.

Tối qua làm tình quá mạnh khiến hậu môn bị rách, không vệ sinh kịp thời nên bị viêm nhiễm dẫn đến sốt cao cấp tính.

"Lâm Thanh?

Lâm Thanh?"

Tề Ngộ vỗ mặt cậu.

"Mẹ kiếp."

Tề Ngộ thấy cậu lịm đi thì lập tức bế cậu ra khỏi phòng tắm.

"Cậu ấy bị sốt phải đến bệnh viện ngay, các cậu lấy giùm cậu ấy mấy bộ đồ đi, để tôi đưa cậu ấy đến bệnh viện trước đã."

Nói xong Tề Ngộ bế Lâm Thanh ra khỏi ký túc xá.

Lâm Thanh nằm viện ba ngày rồi tĩnh dưỡng trong ký túc xá thêm hai ngày nữa.

Thật ra hôm đó cậu vừa truyền dịch thì hạ sốt ngay, nhưng Tề Ngộ cứ khăng khăng bắt cậu nghỉ ngơi cho khỏe, còn xin nghỉ học giùm cậu.

Tiền thuốc men, ăn uống, cả tiền công chạy vặt mấy ngày qua Tề Ngộ đều bao hết, Lâm Thanh hết sức vui vẻ.

Lâm Thanh ngồi trong lớp, lấy giấy bút ra tính tiền.

Mấy ngày nay Tề Ngộ đã tiêu tốn không ít, cộng thêm hai ngàn tệ trước đó, chắc tiền trong tay hắn chẳng còn bao nhiêu.

Nếu cho hắn chịch thì dù hắn còn tiền cũng không hào phóng như lần trước, với lại tên này sung sức quá, thể lực sinh viên thể thao đúng là không đùa được.

Nếu chỉ mười phút thì tốt biết bao, cậu muốn tìm người nào chỉ chịch mười phút thôi.

Cậu ngẩng đầu nhìn Đan Minh đang trò chuyện rôm rả với mấy cô gái trong hành lang.

Chuyên gia nói sinh hoạt tình dục bừa bãi sẽ dẫn đến yếu sinh lý, Đan Minh lại thường xuyên làm tình với phụ nữ, chắc thời gian quan hệ của hắn sẽ không dài.

Tốt lắm, Lâm Thanh hết sức hài lòng với khách hàng này.

Nhưng hắn lại thích nữ, Lâm Thanh nhìn mấy cô gái đứng cạnh hắn, tóc xoăn đen dài, khuôn mặt trắng nõn, đôi môi đỏ mọng.

Lâm Thanh lấy điện thoại trong túi quần ra chụp mặt mình, cậu cũng trắng trẻo, môi cũng đỏ mọng, nếu để tóc dài chắc sẽ xinh lắm.

Đan Minh thích nữ, thế thì cậu sẽ giả gái cho hắn chịch.

Nhưng cậu biết tìm đồ nữ ở đâu đây, cũng không thể đi mua được, vậy chẳng phải tốn tiền lắm sao?

Cậu chợt nhớ lại buổi lễ kỷ niệm thành lập trường lần trước, trong phòng thay đồ có rất nhiều trang phục nữ xinh đẹp, ngay cả trang phục nhân vật trong game cũng có.

Nỗi lo của Lâm Thanh lập tức tan biến, cứ quyết định vậy đi, lỗ nào chẳng là lỗ, cảm giác khi cắm vào chắc cũng như nhau thôi, chẳng phải Tề Ngộ chịch sướng lắm sao.
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
11


Buổi chiều Lâm Thanh không có lớp, cậu lén lút đến phòng sinh hoạt, bên trong có rất nhiều hộp đựng đạo cụ từng dùng trong các hoạt động trước đây.

Cậu lục lọi đống hộp, tìm được một chiếc đựng trang phục nữ.

Cậu chọn bộ đồ liền thân hình mèo rừng màu đen, cổ áo viền ren, đuôi mèo là một quả cầu lông xù.

Ơ?

Cái gì đây?

Lâm Thanh sờ soạng chiếc còng tay gắn sau lưng.

Quào, Đan Minh từng nói mình thích hoang dã, bộ đồ mèo rừng này chắc đủ hoang dã rồi nhỉ.

Cậu lấy mái tóc giả bên cạnh đội lên đầu rồi đi tới góc phòng thay đồ.

Dù sao đây cũng là đồ nữ nên Lâm Thanh mặc hơi chật, nhưng bộ đồ bó sát này lại tôn lên những đường cong của cậu.

Cậu gọi điện cho Đan Minh, nói mình phát hiện ra một mỹ nữ tuyệt thế trong phòng sinh hoạt rồi giục hắn đến ngay.

Quả nhiên Đan Minh không làm người ta thất vọng, chỉ năm phút sau đã có mặt.

Lâm Thanh đang đứng trước gương trang điểm há miệng thoa son thì cửa bật mở.

Cậu giật nảy mình làm son dính vào răng, cậu đưa tay lau nhưng càng lau càng bẩn, cả hàm răng đỏ chót, trời ạ, sao lại bể kèo ngay phút 89 chứ.

Thôi kệ đi, cậu lập tức quay người lại rồi tiếp tục lau son trên răng.

Đang là ban ngày nhưng trong phòng sinh hoạt không bật đèn, còn kéo màn kín mít, tuy có thể nhìn thấy người nhưng không rõ lắm.

"Mỹ, mỹ nữ, em là?"

Đan Minh sửng sốt nhìn mỹ nữ mặc đồ mèo rừng kia.

Hắn không nghe nói trường có buổi diễn, chẳng lẽ "cô nàng" cố ý mặc vậy để quyến rũ hắn sao, chết tiệt, hoang dã thật đấy, đang ở trường mà dám ăn mặc kiểu này.

Đan Minh nhìn "cô nàng" từ trên xuống dưới, mỹ nữ kia quay lưng về phía hắn, ưỡn mông tạo dáng, ánh mắt hắn dán chặt vào cặp mông căng mẩy của "cô nàng" và quả cầu lông xù lắc qua lắc lại trên mông.

"Này, em học lớp nào thế?

Body đẹp phết, quay lại cho anh xem nào."

Đan Minh vừa nói vừa tiến lại gần "cô nàng".

Lâm Thanh nghe tiếng hắn càng lúc càng gần, ngay khi Đan Minh sờ eo cậu, cậu nắm cổ tay hắn kéo tới góc phòng rồi rúc đầu vào ngực hắn, vén áo hắn lên liếm vú chẳng chút do dự.

"Phắc."

Đan Minh vừa hưng phấn vừa hồi hộp, hắn chưa từng gặp người nào táo bạo như vậy, vô cùng mạnh mẽ, em gái này là ai mà hoang dã thế không biết.

Đan Minh đưa tay ôm eo "cô nàng" rồi nhướng mày hỏi: "Mỹ nữ, thích anh à?"

"Muốn anh thương em thế nào đây?"

Đan Minh hết sức phấn khích.

Hắn bóp mông "cô nàng", chà, sướng tay thật, chim hắn từ từ cương cứng.

Hắn cúi đầu thì thầm vào tai "cô nàng": "Em muốn chơi ngay tại đây à?

Đem bao chưa?"

Lâm Thanh chui ra khỏi ngực hắn rồi lấy bao cao su trong áo lót đưa cho hắn.

Đan Minh thừa cơ nắm cằm bắt "cô nàng" ngẩng đầu lên.

Khuôn mặt quỷ lòe loẹt kia làm Đan Minh hoảng sợ hét lên: "Má má má má má má má."

Một cú đá vừa nhanh vừa mạnh làm Lâm Thanh bay vào tường.

Đan Minh vẫn chưa hết sợ, đi tới đạp thêm mấy cú nữa, "Ban ngày ban mặt mà dám dọa người hả, đụ má tao đạp chết mày, đạp chết mày......"

Lâm Thanh ôm đầu bằng cả hai tay, rối rít cầu xin: "Tha mạng, tha mạng, chết mất, chết mất, chết mất, ọe......ọe......"

Đan Minh thấy đối phương co rúm người nằm bất động thì lập tức dừng chân, chết rồi sao?

Hắn thúc mũi chân vào người cậu, "Mày là ai?

Sao lại ở đây dọa người, ai xúi mày?"

Đan Minh đạp rất mạnh làm Lâm Thanh đau gần chết, không nhúc nhích nổi.

Đan Minh hơi rén, sao người này nằm im re vậy, hắn bị ma xui quỷ khiến đưa tay tới trước mũi cậu, Lâm Thanh thấy hành động này của hắn thì lập tức nín thở.

"Chết mẹ rồi."

Đan Minh hoảng sợ ngồi phịch xuống đất.

Lâm Thanh thấy vậy thì phá lên cười, lộ ra hàm răng đẫm máu.

Lâm Thanh lại bị đánh túi bụi, "Đan Minh, là em, là em, em là Lâm Thanh nè, cứu mạng, cứu mạng......"

Dù son môi dính đầy mặt Lâm Thanh nhưng Đan Minh vẫn nhận ra giọng cậu.

"Lâm Thanh!"

Đan Minh tức giận gầm lên.

"Cậu đang làm gì vậy?

Chơi vui không?

Điên rồi hả?"

Đan Minh tức đến nỗi hét lạc cả giọng.

"Cậu lại bắt đầu giở trò đúng không, muốn chơi tôi đúng không, có tin lần này tôi đưa cậu vào nhà thương điên luôn không?"

Lâm Thanh giơ cánh tay đỏ ửng đau nhức lên, ấm ức nói: "Anh đạp mạnh ghê, anh mà đạp em tàn phế thì phải đền tiền đấy."

Đan Minh nhìn hàm răng đẫm máu của cậu, suýt nữa tức chết.

Hắn chỉ tay vào mặt cậu rồi hùng hổ nói: "Lâm Thanh, đừng có giả ngốc với tôi, rốt cuộc cậu muốn làm gì?

Tưởng tôi không dám đánh cậu hả."

Lâm Thanh bị quát sững sờ, đây là chiêu tên lừa đảo kia dạy cậu, muốn moi tiền khách thì trước tiên phải làm khách có phản ứng sinh lý, một khi khách có nhu cầu thì khả năng chốt đơn sẽ tăng lên đáng kể.

Nhưng cậu liếm cũng liếm rồi, sờ cũng sờ rồi, sao Đan Minh vẫn còn ra tay chứ?

Đan Minh dữ quá làm cậu hơi sợ, giờ tính sao đây?

Bước thứ hai, bước thứ hai, thôi thì chuyển sang bước thứ hai vậy.
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
12


Tên lừa đảo nói nếu khách không chịu thì phải tranh thủ tiến hành bước thứ hai: Kể khổ.

Kể cho khách nghe trên mình có mẹ già tám mươi tuổi đang chờ chữa bệnh, dưới có con nhỏ ba tuổi đang chờ cho bú, kể càng thảm càng tốt, khi khách động lòng trắc ẩn thì sẽ lơ là cảnh giác.

Nhưng Lâm Thanh không có mẹ già tám mươi tuổi, cũng không có con nhỏ ba tuổi mà chỉ có em trai, nhưng cậu em này còn đang nằm chờ trong bệnh viện.

Nghĩ đến đây, khóe mắt Lâm Thanh bỗng chốc đỏ lên, sao cậu lại khổ thế chứ, sao cuộc sống lại khó khăn thế chứ, sao chỉ có mình cậu vất vả thôi vậy.

Đan Minh nhìn đôi mắt ngấn lệ của cậu, chưa đầy nửa giây sau nước mắt đã tuôn như mưa.

"Này, không phải, không phải chứ, cậu làm gì vậy, tôi, tôi..."

Đan Minh cuống lên, hắn sợ nhất là con gái khóc, con trai cũng vậy.

"Đừng khóc, sao cậu lại khóc, chính cậu chọc tôi trước mà, chính cậu..."

Nói đến đây, Đan Minh đột nhiên giật mình, toàn thân nổi đầy da gà, trố mắt nhìn Lâm Thanh, sau khi sắp xếp lại đầu đuôi sự việc thì lập tức hiểu ra.

Chắc không phải Lâm Thanh là gay, vì phải lòng hắn nên mới tìm đủ mọi cách quyến rũ hắn đấy chứ?

Chẳng lẽ bị hắn từ chối nên mới đau lòng phát khóc sao?

Đệt, hắn bị ý nghĩ này dọa cho sợ run.

Hắn vỗ mạnh vào mặt mình, Đan Minh ơi là Đan Minh, mi bớt đẹp trai đi được không, giờ hắn chỉ muốn xé nát khuôn mặt hại nước hại dân này thôi.

Hắn khó xử vuốt tóc rồi áy náy nói với Lâm Thanh: "Lâm Thanh, cậu, ừm, tôi không biết cậu thuộc giới kia, cậu biết tôi mà, tôi là...

Ôi, chết tiệt."

Nhớ lại trước đây mình toàn gọi cậu là "nhóc con" và "cục cưng", trai đẹp như hắn ngày nào cũng gọi kiểu này thì làm sao Lâm Thanh không yêu hắn cho được, trai thẳng tán gay, tội lỗi tội lỗi.

Đan Minh trấn tĩnh lại rồi lên tiếng khuyên nhủ: "Lâm Thanh, cậu đẹp thế cơ mà, trong giới của cậu chắc sẽ được nhiều người thích lắm, cho nên cậu đừng như vậy, thật sự đừng như vậy."

Xin cậu, xin cậu đấy, tuyệt đối đừng theo đuổi tôi, ông đây là trai thẳng, trai thẳng sắt thép, trai thẳng sắt thép chỉ thích con gái thôi.

Lâm Thanh thấy Đan Minh thay đổi thái độ trong nháy mắt, nhìn như đang cảm động muốn chết, nhưng cậu vẫn chưa nói gì mà, hóa ra chỉ cần khóc là được sao?

Vậy tiếp theo phải làm gì đây, chuyển sang bước thứ ba sao?

Bước thứ ba là nếu khách cảm động vì câu chuyện của mình thì phải tranh thủ hạ gục hắn, tuyệt đối không được để hắn tìm ra sơ hở trong câu chuyện, thừa thắng xông lên, phát huy sở trường của mình, khiến hắn trở tay không kịp.

Lâm Thanh lập tức cởi dây nịt rồi kéo quần lót xuống.

Đan Minh nhìn chiếc quần lót màu xanh nhạt bó sát cặp mông trắng nõn của cậu, chỗ thịt mềm phía trước rất hồng hào, hình như cậu hơi khó chịu nên kéo quần lót xuống tận đầu gối.

Đầu óc Đan Minh nổ tung, lập tức quay lưng bỏ chạy.

"Đan Minh."

Lâm Thanh vội vàng đuổi theo rồi nhảy bổ vào hắn, túm quần hắn kéo mạnh.

Đan Minh trượt chân ngã nhào xuống đất.

Lâm Thanh chẳng chút do dự trèo lên người hắn rồi đưa tay lột quần sịp của hắn, dù con đường này trắc trở đến đâu cũng không được bỏ cuộc, tên lừa đảo kia nói đúng, có công mài sắt có ngày nên kim, hơn nữa tìm đâu ra người vừa giàu vừa chịch nhanh vậy chứ.

Đan Minh nhìn chim mình bị thanh niên móc ra, máu hắn như chảy ngược, chim teo thành một cục.

Hắn không thể teo, tuyệt đối không thể teo được, hắn quẫy đạp loạn xạ, vùng dậy muốn bỏ chạy.

Lâm Thanh thấy hắn giãy giụa kịch liệt thì tháo còng tay trên thắt lưng ra.

"Cạch" một tiếng, chiếc còng khóa chặt tay Đan Minh, trói hắn vào cây cột bên cạnh.

Lâm Thanh tới gần Đan Minh rồi kiên nhẫn giải thích: "Cái này chỉ để tăng thêm tình thú thôi, chẳng phải anh thích hoang dã sao?

Đủ hoang dã chưa?"

Lâm Thanh kéo quần sịp hắn xuống, thấy chim hắn teo lại thì cười khúc khích, biết ngay gã này ăn chơi đàn đúm nên mất phong độ rồi mà, ha ha ha ha.

"Cậu, cậu, cậu..."

Đan Minh suýt ngất vì tức.

Thấy Đan Minh giãy giụa như cá mắc cạn khiến mình không thể ra tay, Lâm Thanh vỗ mông hắn một cái: "Đừng nhúc nhích, anh cứ thế này thì sao em làm anh sướng được hả?"

Chiêu này cậu học từ Tề Ngộ, hắn rất thích vỗ mông.

Hành động này khiến Đan Minh sợ run, hồn vía như bay hết lên mây.

Cậu có ý gì, sướng là sao?

Đan Minh suýt khóc vì sợ, sướng?

Là ý hắn hiểu sao?

Lâm Thanh, Lâm Thanh muốn làm gì?

Chắc không phải muốn chịch hắn đấy chứ?

Đan Minh nhìn chim Lâm Thanh lắc qua lắc lại trước mặt mình, hoảng sợ hét ầm lên: "Đừng, đừng, Lâm Thanh, cậu bình tĩnh lại đi, tôi không làm, tôi không làm..."

Lâm Thanh vỗ một cái lên mông trái của hắn, hoang dã không?

Hưng phấn không?

Sau đó lại vỗ thêm một cái lên mông phải.
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
13


Lâm Thanh nhìn dương vật ỉu xìu của hắn rồi đưa tay chọc nhẹ, mặc dù không mạnh mẽ trong chuyện này là tốt nhưng nếu hoàn toàn không cứng được thì cậu biết kiếm tiền kiểu gì đây.

Lâm Thanh hết tuốt lại bóp, nhưng vật kia vẫn mềm nhũn, ơ kìa?

Chẳng lẽ bị liệt thật sao?

Đan Minh thấy cậu tuốt tuốt bóp bóp thì hoảng sợ thở hổn hển, hai tay vùng vẫy làm còng tay kêu leng keng.

Đúng lúc này, ngoài hành lang chợt vang lên tiếng bước chân, ít nhất cũng phải năm sáu người.

Đan Minh rít lên: "Mẹ kiếp, Lâm Thanh, thả tôi ra mau, đừng có giỡn nữa."

Đan Minh nhìn thân dưới trần trùng trục của mình, giọng gần như lạc đi vì tức giận, hắn chưa muốn nổi tiếng sớm như vậy, đời hắn sắp tiêu rồi, "Mau lên, mau lên, cởi trói cho tôi, mau lên..."

Lâm Thanh lập tức bịt miệng hắn: "Suỵt, bên ngoài có người tới, đừng la lớn."

Đám người cười nói rộn ràng đi qua hành lang, không hề dừng lại mà đi thẳng.

Hai người đều giật thót tim, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Thanh quay lại nhìn vật xìu xìu ển ển kia, lần này càng thảm hơn, teo tóp như vậy còn xài được nữa không?

Lâm Thanh rơi vào trầm tư, sao mấy cô gái kia lại thích hắn nhỉ, chẳng lẽ vì tiền nên mới quen hắn sao?

Không được, tuyệt đối không thể để miếng mồi béo bở này lọt vào miệng người khác, Lâm Thanh cố ngậm trọn chim hắn, dùng lưỡi liếm, dùng răng mài, dùng nước bọt tưới nhuần, nhưng vật kia vẫn không cứng nổi.

Một lát sau.

"Haizzz."

Lâm Thanh thở dài nhìn hắn với vẻ thương cảm, "Anh bị vậy bao lâu rồi?

Anh không đi khám bác sĩ à?"

Người này cũng lì thật, đã ra nông nỗi này mà vẫn chưa chịu đi khám, vô tư ghê.

Còn trẻ mà bị liệt dương rồi sao?

Thôi kệ, cứng hay không là việc của hắn, chỉ cần mình hoàn thành nhiệm vụ thì hắn phải trả tiền, quỵt tiền thì báo cảnh sát.

Lâm Thanh lại cúi đầu ngậm chim hắn rồi chăm chỉ làm việc.

Một lát sau.

"Đệt."

Lâm Thanh bực bội đứng dậy, cậu không làm nữa, xem ra thật sự không được rồi.

Hai chân cậu tê rần, cổ cũng mỏi nhừ.

Thôi bớt cho hắn một nửa vậy, thấy cũng tội.

Lâm Thanh lấy điện thoại trong áo ngực ra mở mã QR cho hắn quét.

Mấy giây sau, Đan Minh mới thốt ra một chữ: "Hả?"

"Trả phí dịch vụ đi, mặc dù không làm anh sướng nhưng đó là do anh, tại anh không cứng nổi chứ đâu phải tại em, đáng lẽ em vẫn tính giá bình thường, nhưng tụi mình là bạn cùng phòng, anh cũng chưa bắn nên em chỉ tính nửa giá thôi."

"Thổi kèn 200, anh trả em 100 là được rồi."

Mấy giây sau, Đan Minh lại thốt ra một chữ: "Hả?"

"Hả gì mà hả."

Lâm Thanh cầm quần hắn lên lục lọi, chỉ mò được một cái điện thoại và một bao thuốc lá.

Cậu tháo còng tay cho hắn rồi giục hắn quét mã trả tiền.

Thấy Đan Minh ngồi đơ ra, Lâm Thanh cầm tay hắn mở khóa bằng vân tay rồi gắt gỏng: "Mau lên, mau trả tiền cho em đi."

Đan Minh ngớ người, hắn bị ép buộc cơ mà?

Sao giờ còn phải trả tiền nữa?

Lâm Thanh gườm gườm nhìn hắn, ánh mắt hung tợn không hề che giấu, nếu tên này dám quỵt tiền thì cậu sẽ vác gậy đập chết hắn.

Đan Minh chưa hết hoang mang thì thấy Lâm Thanh trừng mắt nhìn mình, hơn nữa mặt cậu còn từ từ phóng to, hắn vội vàng lấy điện thoại chuyển cho cậu 100. (~370 ngàn)

Lâm Thanh nhìn giao diện màu cam trên WeChat, khóe miệng nhếch lên: "Anh Đan, sau này anh muốn vui vẻ thì cứ tìm em nhé, tư thế nào em cũng biết hết, có thể thỏa mãn mọi sở thích tình dục của anh."

Mặc dù rất có thể không còn sau này nữa, người này bị liệt rồi còn đâu.
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
14


Mấy ngày nay Lâm Thanh hết sức vui vẻ, cậu nằm trên giường, phấn khích đến nỗi không ngủ được, chỉ mới mấy ngày mà đã kiếm được bộn tiền rồi.

Cậu lấy điện thoại ra nhắn tin cho tên lừa đảo kia.

"Ê lừa đảo, có đó không?"

Sau đó lập tức thu hồi, "Sư phụ, có đó không?"

Sư phụ: "Khụ, ừm."

Lâm Thanh: "Sư phụ giỏi ghê, phương pháp cậu dạy tôi hiệu quả lắm, sư phụ còn bí quyết nào nữa không, truyền hết cho tôi đi."

Sư phụ: "Truyền hết cho cậu?

Hay quá ha, bộ cậu chưa từng nghe câu "Dạy học trò, thầy chết đói" à."

Chậc, khôn như khỉ vậy, Lâm Thanh tiếp tục nịnh bợ: "Tôi chỉ học mấy chiêu để kiếm vài đồng lẻ thôi, đâu thể so với sư phụ được, thua xa thua xa."

Sư phụ: "Hê hê, cũng đúng, ngốc như cậu thua xa tôi là cái chắc."

Lâm Thanh: "Ừm."

Câu này thật khó nghe làm sao.

Sư phụ: "Thật ra cũng không phải là không thể dạy."

Lâm Thanh: "Hả?

Thật không?

Vậy mau dạy tôi đi."

Sư phụ: "Bước đầu tiên là cậu phải xoa xoa."

Lâm Thanh: "Xoa xoa?"

Sư phụ: "Ma sát ngón trỏ với ngón cái ấy."

Mẹ...

Tên lừa đảo chết tiệt này lại vòi tiền, Lâm Thanh bực bội cúp máy.

Nhưng nghĩ lại không thả con tép sao bắt được con tôm, cậu phải làm giàu, phải học chiêu độc mới được.

Sau đó cậu thở dài một hơi, nhịn đau chuyển cho hắn 50 tệ.

"Tên lừa đảo kia, mau dạy tôi đi."

Tên lừa đảo: "Giờ cậu đang ở một mình à?"

"Không phải."

Tên lừa đảo: "Khi nào cậu ở một mình thì nhắn tôi biết, sư phụ sẽ dạy cậu một chiêu độc."

Ngày hôm sau, Lâm Thanh ngồi trên giường đợi mấy người kia ra ngoài.

Cửa vừa đóng lại, Lâm Thanh lập tức cởi sạch quần áo, lấy điện thoại ra rồi đeo tai nghe vào, trần truồng nằm trên giường.

Tên lừa đảo nói không thể dâm từ ngoài vào trong mà phải dâm từ trong ra ngoài, Lâm Thanh cảm thấy rất có lý.

Tên lừa đảo nói sẽ dạy cậu tự sướng để cậu thật sự hưởng thụ, tiếng rên rỉ phát ra khi thật sự sảng khoái mới là thứ quyến rũ nhất, phải nắm giữ linh hồn đàn ông thì mới có nguồn tiền dồi dào.

Hơn nữa cơ thể cần được khai phá, cơ thể đàn ông cũng vậy, càng đụng càng nhạy cảm, càng đụng càng nhiều nước.

Lâm Thanh nằm sấp trên giường, kê gối dưới bụng để mông chổng lên cao rồi nhét một ngón tay vào, vừa vào đã thấy khó chịu nên lại rút ra.

Chốc lát sau cậu lại nhét vào, tất cả chỉ vì tiền, vì tiền mà thôi.

Để khích lệ mình, cậu mở số dư trong điện thoại rồi đặt ở đầu giường, nhìn dãy số Ả Rập này, tâm trạng cậu phấn chấn hẳn lên.

Cậu luồn ngón tay vào lỗ nhỏ ngoáy ngoáy, sau đó bắt chước động tác giao hợp đâm vào rút ra, tốc độ dần tăng nhanh, làm hết sức hăng say, ngón tay ma sát thành ruột phát ra tiếng lép nhép.

"Đừng hì hục cắm như robot thế."

Giọng tên lừa đảo phát ra từ tai nghe.

"Chứ phải làm sao?"

"Ngón tay xoa nhẹ thôi, tìm điểm G của mình đi."

"Điểm G?

Ở đâu cơ?"

"Tự tìm đi, chỗ nào làm cậu sướng thì chỗ đó là điểm G đấy."

Lâm Thanh nghe tiếng nhóp nhép trong tai nghe nên tò mò hỏi: "Cậu đang ăn gì vậy?"

"Khoai tây chiên."

Tên lừa đảo trả lời.

Lâm Thanh bất mãn nói: "Cậu nghiêm túc một chút được không, tôi trả tiền đàng hoàng chứ bộ."

"Chậc, có ảnh hưởng gì đến cậu đâu, cấp thấp như cậu tôi có nhắm mắt cũng dạy được."

Lâm Thanh thở dài rồi học tiếp, ngón tay moi móc thịt mềm bên trong, thành ruột siết chặt ngón tay cậu như muốn nuốt chửng, hút nó vào sâu hơn.

Bên trong vừa chặt vừa mềm, ngay cả cậu cũng muốn cắm vào, quả nhiên cậu sinh ra để làm nghề này mà.

"Tìm được chưa?"

Tên lừa đảo hỏi.

"Chưa, có thấy gì đâu, hay là tôi không có điểm G?

Nhiều phụ nữ không có điểm G, cậu nghĩ xem có khi nào tôi cũng vậy không?

Đàn ông và phụ nữ đều như nhau mà."

Lâm Thanh hơi lo lắng, thiếu điểm G có ảnh hưởng gì đến công việc không nhỉ.

Nghe tiếng xì xụp trong tai nghe, cậu tức giận nói: "Cậu lại ăn gì thế hả, nghiêm túc chút được không, tôi trả tiền cơ mà."
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
15


"Ầy, đang uống trà sữa, có mà có mà, cậu yên tâm tìm tiếp đi."

Lâm Thanh làm theo, lần này nhét hai ngón vào, vì chặt quá nên không vào được, cậu chậm rãi di chuyển ngón tay, từ từ đút vào trong, "Á, á, đau quá, đau đau đau..."

"Trời ơi, đau quá, đau quá má ơi..."

"Này, đừng kêu nữa, khó nghe muốn chết."

Tên lừa đảo sốt ruột nói: "Cậu mò khắp bên trong xem, chắc nằm cách lỗ đít sáu bảy centimet, sờ thấy chỗ nào lồi lên thì đó là điểm G đấy."

Lâm Thanh lại cố thọc ngón tay vào sâu hơn rồi dừng lại ở chỗ cách hậu môn bảy centimet như tên lừa đảo nói, cậu hơi gập ngón tay lại rồi ngoáy một vòng, hình như có một chỗ lồi lên, cậu sờ chỗ đó rồi ấn nhẹ, "A..."

Một tiếng rên rỉ phát ra.

"Ha ha..."

Tên lừa đảo cười vang, há miệng cắn quả táo trong tay.

Lâm Thanh nằm im trên giường, cảm giác tê dại như luồng điện chạy khắp người khiến cậu mụ mẫm.

"Đừng dừng lại, tiếp tục đi chứ."

Tên lừa đảo thúc giục: "Cậu rên nghe cũng khá hay đấy."

Lâm Thanh cắn môi sờ tiếp chỗ kia, cậu ấn khớp ngón tay vào điểm G lồi lên, toàn thân lại run rẩy một trận, "A, ngứa quá, a..."

Cậu vô thức lắc hông, ngón tay liên tục ấn vào chỗ kia, cảm giác tê dại căng trướng dần lan ra khắp người, ngay cả ngón chân sợi tóc cũng thấy ngứa.

"A, sao lại khó chịu thế này, khó chịu quá..."

Cửa phòng mở ra, một người xách túi trái cây bước vào.

Giang Du Bạch thấy cảnh xuân tươi đẹp trước mắt thì hoảng hồn đánh rơi cái túi trong tay, táo, chuối và đủ loại trái cây khác lăn lông lốc trên sàn.

"A..."

Lâm Thanh sảng khoái kêu lên, ngón tay đâm rút lia lịa, bên trong đã chảy nước, nước dâm dính đầy cặp đùi trắng nõn và ga giường trắng như tuyết.

"Mau nhét thêm một ngón nữa đi, vạch đít ra hết cỡ luôn."

Tên lừa đảo tiếp tục thổi gió bên tai cậu: "Tuyệt đối đừng dừng lại, tự làm mình bắn đi, cậu sẽ sướng mê tơi cho xem."

"Nhưng tôi ngứa quá, khó chịu quá..."

Lâm Thanh gập ngón tay lại rồi nhét thêm một ngón vào, lúc này bên trong đã ướt sũng, thịt cũng bị cắm mềm nhũn nên đút vào không thấy đau mà chỉ có khoái cảm vô tận ập đến từng cơn.

"Khó chịu à?

Khó chịu chỗ nào?"

Tên lừa đảo vừa ăn quýt vừa hỏi.

"Chỗ nào cũng khó chịu hết."

Giọng Lâm Thanh hơi nghẹn ngào.

"Ồ!

Chỗ nào cũng khó chịu à, vậy cậu muốn gì?"

"Muốn đàn ông chịch, muốn chim cắm vào, tôi chịu hết nổi rồi, ngứa quá đi mất."

Môi Giang Du Bạch run rẩy, toàn thân cứng đờ, tay chân đã mất khả năng vận động, đầu óc cũng chết máy, chỉ còn đôi mắt sáng bối rối nhìn quanh.

Giang Du Bạch liếm môi một cái, hắn đang khát nước, nhưng bình nước ở cách đó năm mét, chân hắn hơi bủn rủn, hình như không thể đi xa như vậy.

Cuối cùng hắn vẫn nhấc chân lên đi thử một bước, nhưng chân chưa kịp chạm đất thì Lâm Thanh đã quay đầu nhìn hắn với đôi mắt long lanh, ánh mắt Giang Du Bạch hướng vào thân dưới ẩm ướt của Lâm Thanh.

"Anh Giang, sao anh lại về đây?

Chẳng phải các anh ra ngoài chơi à?"

Tề Ngộ và Đan Minh đi chơi, còn Giang Du Bạch đi mua trái cây, trời nóng quá nên mới ra ngoài chút xíu đã toát mồ hôi, hắn chịu không nổi nên mua xong lập tức về ngay.

Lâm Thanh xuống giường, đi chân trần đến trước mặt Giang Du Bạch, "Anh Giang?"

Thấy hắn không phản ứng, Lâm Thanh cúi đầu nhìn cây cột chống trời của hắn rồi đưa tay sờ thử: "Anh Giang, hàng của anh khủng thật đấy."

"Cậu làm gì vậy?"

Giang Du Bạch hoảng sợ lùi lại liên tục, chẳng biết đã giẫm nát bao nhiêu táo và chuối, cho đến khi vấp phải một quả táo ngã bịch xuống giường.

Hắn nhìn sao bay trên trần nhà, trước mắt hiện ra cơ thể lõa lồ trắng mịn của Lâm Thanh, hắn chưa bao giờ thấy cậu trong bộ dạng này, cảm giác như tim sắp vọt ra khỏi lồng ngực.

"Ai vậy?"

Tên lừa đảo hỏi.

"Bạn cùng phòng của tôi."

"À, vậy cậu còn đứng đó làm gì, nhào tới đi chứ."

Lâm Thanh nhìn Giang Du Bạch, đối phương đang nằm ngay đơ trên giường như cá chết, nhưng chim hắn lại hết sức bắt mắt, to đến nỗi sắp đâm thủng quần hắn, phải giúp hắn mới được, cứ nhịn thế này cũng không ổn.

Cậu nghe lời tên lừa đảo đi tới chỗ Giang Du Bạch, "Anh Giang?"

Nghe tiếng bước chân, Giang Du Bạch lập tức cảnh giác cao độ.

Lâm Thanh vừa leo lên giường Giang Du Bạch thì hắn đã hoảng sợ rớt xuống giường, hắn cúi đầu nhìn áo mình, trên áo thun trắng in một dấu tay ẩm ướt.

Đây là cái gì?

Dịch bài tiết của cậu sao?

Là thứ nhờn nhẫy kia sao?

Là thứ chảy ra từ chỗ đó sao?

Hai mắt hắn tối sầm, đầu óc choáng váng, mặt mũi tái mét.

Hắn vội vàng lột đồ ra, muốn chạy vào phòng tắm nhưng bị Lâm Thanh chặn đường, thế là hắn chui tọt vào chăn rồi trùm kín mít.

"Sao thế?"

Tên lừa đảo hỏi.

Lâm Thanh: "Hầy, anh ấy từ chối rồi."

Tên lừa đảo: "Từ chối?

Thế thì thôi vậy, cậu lên giường nằm đi, chúng ta tiếp tục nào."
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
16


Tên lừa đảo: "Cậu chọn góc nào đẹp đẹp ấy, để ông kia nhìn sang sẽ thấy đít và hông cậu."

"Tư thế phải sang chảnh một tí, mỹ miều một tí, rên hay một tí."

"Được rồi, cậu làm tiếp đi."

Lâm Thanh lại nhét ngón tay vào, lần này đã có kinh nghiệm nên cậu dễ dàng tìm thấy điểm G.

"A..."

Lâm Thanh rên rỉ, kiểu rên này hoàn toàn không phải thứ cậu có thể kiểm soát được.

Cậu gập chân thành hình chữ M để ngón tay dễ ra vào hơn, hình như bây giờ còn nhạy cảm hơn lúc nãy, mới ấn nhẹ một cái đã rùng mình.

Cậu đưa tay còn lại lên sờ vú mình, vân vê xoa nắn khiến núm vú đỏ bừng.

Ngón tay trong lỗ nhỏ tăng lên ba ngón, cảm giác căng trướng không đau mà rất sảng khoái, cậu càng đâm rút nhanh hơn, "A, thèm chịch quá, thèm chịch quá..."

"Cha nội kia đang làm gì vậy?"

Tên lừa đảo hỏi.

Lâm Thanh đang chìm đắm trong khoái cảm nên không nghe thấy hắn hỏi.

Tên lừa đảo lại hỏi: "Ông kia đang làm gì vậy?

Cậu không muốn kiếm tiền nữa hả?"

Lâm Thanh hoàn hồn lại, quay đầu nhìn Giang Du Bạch rồi trả lời: "Đang nhìn lén tôi."

Giang Du Bạch vừa thấy Lâm Thanh quay sang thì lập tức chui tọt vào chăn, hắn tuốt chim mình, trong đầu tràn ngập hình ảnh lỗ nhỏ hồng hào khép mở, nếu cắm chim mình vào sẽ có cảm giác gì, sẽ sướng cỡ nào nhỉ.

Đôi mắt long lanh và toàn thân ửng hồng của Lâm Thanh khiến hắn bứt rứt, cảm thấy hít thở cũng khó, không chịu nổi nữa.

Hắn hiếm khi ham muốn như bây giờ, bình thường nứng lên chỉ tuốt vài cái là xong, thậm chí còn chưa bao giờ xem AV, lý do là hắn không chấp nhận được, nhưng lúc này cơ thể hắn lại thèm khát tột độ.

"Anh ơi, anh ra đây nhìn em đi, a... em khó chịu quá, anh ra nhìn em đi."

"Anh Giang ơi, chim anh bự lắm đúng không, anh Giang ơi, anh chịch em được không, anh lấp đầy em đi, em thèm chim bự của anh quá à."

Tên lừa đảo: "Chim anh đụ vào chưa, a... to quá, bự quá, anh ơi mau chịch em đi, em chịu hết nổi rồi, thật sự chịu hết nổi rồi."

Tên lừa đảo: "Học tiếp đi."

Lâm Thanh: "Chim anh đụ vào chưa, a... to quá, bự quá, anh ơi mau chịch em đi, em chịu hết nổi rồi, thật sự chịu hết nổi rồi."

"Anh Giang, anh Giang ơi..."

Giang Du Bạch bị kích thích sắp phát điên, hắn đá tung chăn, hai mắt đỏ ngầu, há miệng thở hổn hển.

Hắn nhìn Lâm Thanh uốn éo trên giường, đôi chân trắng nõn co lên rồi lại duỗi thẳng, cặp mông căng mẩy bị ma sát đỏ ửng.

Lúc này Lâm Thanh đã chơi mềm cả người, cảm giác ngứa ngáy khiến cậu khó chịu lắc mông, lỗ nhỏ bí ẩn lúc ẩn lúc hiện.

Giang Du Bạch không thấy rõ lỗ nhỏ hồng hào kia nên bực bội vò tóc rồi mở miệng nói: "Cậu, cậu banh chân ra chút nữa đi."

"Hả?

Anh nói sao cơ?"

Lâm Thanh hé đôi môi đỏ mọng ra, hai mắt lim dim, toàn thân tràn ngập dục vọng quyến rũ.

"Cậu banh chân ra cho... cho tôi xem nào."

Giang Du Bạch căng thẳng đến nỗi cà lăm.

Lâm Thanh ngoan ngoãn xoay người để lỗ nhỏ hướng về phía hắn, "Anh muốn vào không?"

"Không muốn."

Giang Du Bạch từ chối ngay: "Tôi, tôi chỉ xem thôi."

Giang Du Bạch nhìn ba ngón tay Lâm Thanh ra ra vào vào, nhưng tốc độ của cậu quá chậm, lỗ nhỏ co thắt liên tục, rõ ràng là vẫn chưa thỏa mãn, hắn rất muốn cắm chim mình vào, phải chịch nát cậu mới vừa lòng.
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
17


Nhưng hắn không chấp nhận được chuyện cắm vào chỗ kia, cả tinh thần lẫn thể xác đều bị tra tấn khiến hắn suýt phát điên.

Chim hắn càng lúc càng phình to, hắn khó chịu tuốt lên tuốt xuống.

Chốc lát sau, Lâm Thanh xoay người lại, hắn chẳng thấy được gì nữa.

Hắn nhích tới cuối giường để gần Lâm Thanh hơn, "Lâm Thanh?"

"Hả?

Anh chịu chịch rồi à?"

Giang Du Bạch xua tay lia lịa: "Không phải không phải."

Hắn nghĩ ngợi rồi ngượng ngùng nói: "Cậu giơ chân lên được không, tôi thấy không rõ lắm."

Lâm Thanh giơ một chân lên: "Vậy á hả?"

"Không phải, cậu giơ chân phải lên đi, sau đó quay mông lại đây."

"À, như này hả?"

"Không phải."

Giang Du Bạch sốt ruột đứng dậy, đưa tay ra định cầm chân cậu, nhưng thân dưới của Lâm Thanh dính đầy nước dâm nên hắn vội vàng rụt tay lại.

Hắn đi nhanh ra ban công lấy cây sào phơi đồ.

Lâm Thanh vừa thấy vật trong tay hắn thì hoảng sợ bò ra xa.

Ngón tay rút ra làm lỗ nhỏ trống rỗng, nước dâm chảy đầm đìa từ bẹn đùi xuống bắp chân, dính khắp cơ thể trắng nõn, nhờn nhẫy nhớp nháp.

Giang Du Bạch nhìn ga giường ướt sũng, Lâm Thanh bò qua bò lại làm nó nhăn nhúm, quả thực vô cùng thê thảm, tim hắn thắt lại, hắn chịu không nổi, chịu không nổi cảnh tượng này.

Hắn sốt ruột ngăn cản: "Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích, chảy ra rồi kìa, bẩn hết cả rồi."

Lâm Thanh nhìn cây sào phơi đồ trong tay hắn, cuống quýt lùi lại theo bản năng, "Anh?

Chắc không phải anh có máu S đấy chứ, em không làm đâu, em sợ đau lắm."

"Không không, tôi chỉ muốn đụng vào cậu thôi, đừng sợ, tôi không đánh cậu đâu."

Giang Du Bạch nuốt nước bọt, sau đó luồn cây sào phơi đồ vào bẹn đùi cậu rồi cọ xát mông cậu.

Trời ạ, da đầu hắn tê rần, thật mềm mịn làm sao, cứ như trứng gà bóc vậy, thật ra ngoại hình Lâm Thanh rất đẹp, môi đỏ mọng, toàn thân trắng như ngọc, cả đôi chân và cặp mông này nữa, đẹp quá đi mất.

Giang Du Bạch lại nuốt nước bọt.

Hắn từ từ di chuyển cây sào phơi đồ về phía lỗ đít đã được nới lỏng, sau đó chĩa cây sào vào miệng lỗ.

Lâm Thanh rùng mình làm chỗ kia thít lại.

Giang Du Bạch bị kích thích khiến toàn thân nóng bừng, lửa dục bốc lên từ bụng dưới, "Mẹ kiếp."

Hắn liều mình ném cây sào phơi đồ đi rồi thở dốc hỏi: "Có, có bao không?"

Giọng hắn vang dội như đang ở trên đoạn đầu đài.

"Hả?

Có có."

Lâm Thanh lấy bao cao su trong ngăn kéo bên cạnh đưa cho hắn.

Giang Du Bạch lập tức cầm lấy, hắn không kiềm chế được nữa, hắn sắp nổ tung rồi, hắn lấy bao đeo vào con chim ngóc cao của mình, nhìn là biết đã nhịn rất lâu.

Hắn nhìn chiếc giường bẩn thỉu, không cách nào leo lên được, thế là sốt ruột thúc giục: "Cậu sang giường tôi đi, mau lên, mau lên, mau lên..."

"À à à, dạ dạ dạ."

Lâm Thanh bị hắn thúc giục làm quýnh lên.

Cậu đi tới giường Giang Du Bạch rồi chổng mông nằm sấp trên đó, ga giường và chăn của hắn đều trắng tinh, còn có mùi thơm nhẹ.

Giang Du Bạch cũng lên giường rồi đưa tay sờ eo Lâm Thanh, mỗi lần sờ vào lại có cảm giác như bị điện giật, đây là lần đầu tiên hắn chạm vào cơ thể trần truồng của người khác.
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
18


Hình như cũng không phản cảm lắm, hắn lại đưa tay sờ mông cậu rồi bóp mạnh cặp mông trắng nõn, hắn muốn làm vậy từ lâu lắm rồi, nãy giờ vẫn luôn thèm bóp.

Hắn vạch mông Lâm Thanh ra để lộ lỗ đít hồng hào, sau đó vẫn giữ nguyên tư thế này chứ không có động tác gì.

Lỗ nhỏ khêu gợi đang ở ngay trước mắt, chỉ cần ưỡn lưng là có thể đút vào, nhưng cuộc đấu tranh nội tâm của Giang Du Bạch vẫn chưa kết thúc, trong đây chứa đựng thứ kia, hắn phải làm sao đây, điên mất thôi.

Bàn tay đang bóp mông Lâm Thanh của hắn khẽ run rẩy, nhưng hắn lại không nỡ buông ra, thở dài hỏi: "Còn, còn bao không?"

"Hả?

Sao cơ?"

"Cậu còn bao cao su không?"

"À, còn chứ, trong tủ ấy."

Giang Du Bạch lập tức xuống giường lấy thêm một cái bao trong ngăn kéo, gỡ ra rồi đeo vào dương vật.

Hắn định đi nhưng hai chân nặng trịch khiến hắn đi không được, thế là đứng lại lấy thêm một cái bao nữa đeo vào.

Hắn nhìn lỗ đít đỏ rực trên giường, nhất định phải thọc vào, nhất định phải chịch chết cậu.

Đừng do dự nữa, đừng do dự nữa, hắn lấy một lần hai cái bao cao su ra đeo vào chim mình.

Đeo xong hắn leo lên giường, vì đeo bao nhiều quá nên chim hắn bị siết chặt cứng, gân xanh bên trên biến thành màu đỏ tía.

Nhưng chuyện này không quan trọng, con chim ngóc cao của hắn chĩa vào mông Lâm Thanh, sau đó thọc mạnh vào.

"Á, đừng, đừng, đau quá."

Lâm Thanh hét ầm lên.

Giờ đây Giang Du Bạch chỉ một lòng muốn cắm vào, một khi vào được thì mọi nỗi do dự đều tan biến.

Hắn bóp mông Lâm Thanh rồi từ từ thúc vào, "Đừng nhúc nhích, đừng lắc mông, tôi sắp vào rồi."

"Anh ơi, anh ơi đừng mà, em đau lắm anh Giang ơi."

Lâm Thanh khóc ầm lên, Giang Du Bạch chẳng có kỹ thuật gì mà chỉ biết đâm bừa, đã vậy chim còn bự chà bá, thật sự không thể vào được, "Anh ơi, không vào được đâu, anh đừng thọc nữa, dừng lại, dừng dừng dừng, "A... a... a..."

Tên lừa đảo: "Đậu móa, học trò?

Học trò?"

Tên lừa đảo bị tiếng khóc thảm thiết của Lâm Thanh làm hết hồn, "Má má má, bạn cùng phòng của cậu đang hiếp cậu hả?

Rồi có trả tiền không?"

Tên lừa đảo: "Trò không sao chứ?

Có cần thầy báo cảnh sát giùm không?"

"Thôi khỏi, thôi khỏi, á...

đau quá...

á...

á..."

Giang Du Bạch bóp eo Lâm Thanh thúc mạnh vào, dương vật xuyên qua thịt mềm rồi đâm thẳng vào chỗ sâu nhất, "bụp" một tiếng, cuối cùng cũng vào được.

Một giọt mồ hôi lăn xuống trán hắn, cuối cùng, cuối cùng cũng vào được rồi.

Lâm Thanh nằm xụi lơ, rưng rưng nước mắt nói: "Thêm tiền, nhớ trả thêm tiền đấy."

Giang Du Bạch hết sức sảng khoái, cảm thấy mọi tế bào trong cơ thể đều đang nhảy múa, hắn bóp eo Lâm Thanh dập liên tục.

"A..."

Cảm giác bị siết chặt khiến hắn khoan khoái thở phào, sướng quá, sướng quá đi mất.

Động tác của hắn rất nhanh, rút hết dương vật ra rồi lại đút vào.

Hắn chưa bao giờ có cảm giác này nên rất phấn khích, không muốn lãng phí dù chỉ một giây, đè Lâm Thanh ra chịch như chó điên.

Nhưng đeo bao nhiều quá khiến hắn không thoải mái, cảm giác như dương vật sắp bị siết gãy vậy.

Nếu không đeo bao chắc sẽ sướng hơn nhiều.

Hắn liếm môi rút dương vật ra khỏi người Lâm Thanh rồi tháo hết bao cao su.

Giờ dương vật đã hoàn toàn trần trụi, hắn nhắm mắt thọc vào lần nữa.

Cú đâm này làm hắn sướng nổi da gà, xúc cảm ấm áp khiến hắn suýt phát điên.

"Lâm Thanh, anh muốn em, anh muốn em... a... a..."

Hắn dập điên cuồng, lực thúc vừa nhanh vừa mạnh làm mông Lâm Thanh phát ra tiếng "bạch bạch", nhưng chỉ kéo dài được năm sáu lần.

Lâm Thanh bỗng thấy trong đít nóng hổi, một luồng tinh dịch bắn ra.

Lâm Thanh sững sờ, cứ tưởng Giang Du Bạch bừng bừng khí thế sẽ chịch chết mình, ai ngờ lại nhanh như vậy, chưa đến chợ đã hết tiền rồi sao?

Nhưng một giây sau, cậu lại vui mừng khôn xiết, hẹ hẹ hẹ, tiền về túi rồi.
 
Back
Top Bottom