Năm ấy Minh Nguyên ba tuổi, bàn tay nhỏ bé mềm mại được bàn tay thô ráp của bố nắm chặt, dẫn qua cánh cổng sắt cao lớn lạnh lẽo của Trần gia.
Phòng khách Trần gia rộng lớn và sáng choang khác hẳn so với căn phòng trọ chật hẹp trước kia của hai bố con cậu.
Minh Nguyên rụt rè nép sát vào chân bố, đôi mắt tròn xoe long lanh nước nhìn xung quanh, vừa tò mò vừa e ngại, như chú thỏ con lạc vào rừng sâu.
Trên sofa da cao cấp, chú Trần đang ngồi đó.
Bên cạnh là hai đứa trẻ trạc tuổi nhau.
Một đứa bé thì ngồi ngay ngắn, hai tay ôm cuốn sách tranh, ánh mắt chăm chú, im lặng đến mức giống như không hề để ý đến xung quanh.
Trái lại, đứa bé kia lại ồn ào và hiếu động, chạy tới chạy lui khắp phòng khách, tay cầm món đồ chơi lắc loạn xạ.
Trông thấy bố con họ, chú Trần liền đứng dậy, mỉm cười dắt hai cậu con trai tiến lại gần.
— Chào con, Minh Nguyên.
Chú cúi người xuống ngang tầm cậu, giọng nói ấm áp như cố xoa dịu nỗi sợ hãi trong đôi mắt cậu.
— Từ hôm nay con sẽ sống ở đây, cứ coi nơi này như nhà của mình nhé.
Minh Nguyên lúng túng nhìn chú, ngón tay nhỏ bé bấu chặt vạt áo bố đến trắng bệch, không dám đáp lại lời nào.
— Đây là hai con trai của chú — Chú Trần giới thiệu, tay chỉ về phía hai đứa trẻ — Đứa này là anh tên là Thanh Phong, còn đây là Quang Khải.
Thanh Phong tiến lên trước một bước, anh hơi cúi người xuống ngang tầm với Minh Nguyên, nở một nụ cười thân thiện:
— Chào em, anh là Thanh Phong.
Trong khi còn đang ngẩn ngơ nhìn nụ cười ấm áp ấy thì đột ngột bị một lực mạnh kéo về phía trước khiến cậu loạng choạng suýt ngã.
— Con thích em ấy! — Quang Khải nắm chặt cổ tay nhỏ bé của Minh Nguyên, tuyên bố đầy ngang ngược bằng giọng trẻ con — Bố ơi, con muốn để em ấy làm người hầu cho con! —
Nói xong liền kéo mạnh cậu về phía mình, hoàn toàn không quan tâm cậu có đồng ý hay không.
Sự hung hăng của hắn khiến Minh Nguyên hoảng sợ tột độ.
Cổ tay bị siết đau điếng, cảm giác lạ lẫm và nỗi sợ dâng trào khiến nước mắt cậu lập tức trào ra.
Tiếng khóc nức nở vang lên trong phòng khách rộng lớn.
Tiếng khóc khiến bố cậu vội vàng bước tới, ôm chặt cậu vào lòng, tay vỗ về lưng cậu trấn an:
— Không sao, không sao rồi, Nguyên ngoan...
Ông chủ Trần cau mày, lập tức quay sang trách mắng con trai út bằng giọng nghiêm khắc:
— Quang Khải!
Con làm cái gì vậy?
Mau xin lỗi Minh Nguyên đi!
Bị mắng, Quang Khải sững người trong giây lát.
Gương mặt non nớt nhanh chóng sa sầm lại, đôi mắt đen láy trừng to nhìn Minh Nguyên đang khóc nức nở trong lòng bố, rồi bất ngờ quay đầu chạy vụt đi, tiếng chân dồn dập vang trên cầu thang.
Minh Nguyên vẫn còn nức nở trong vòng tay bố, phải một lúc lâu sau mới dần nín khóc, đôi mắt đỏ hoe vẫn còn long lanh nước.
Khi thấy cậu đã ổn hơn, chú Trần liền gọi bố cậu lên phòng nói chuyện riêng.
Trước khi đi, bố cúi xuống thì thầm bên tai cậu, giọng dịu dàng:
— Nguyên ngoan, ở đây chơi với anh Thanh Phong nhé, bố sẽ quay lại nhanh thôi.
Minh Nguyên ngoan ngoãn gật đầu, dù trong lòng vẫn còn chút sợ hãi.
Thanh Phong bước đến, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé còn đỏ ửng vì bị siết chặt của cậu:
— Đừng sợ, anh không làm đau em đâu.
Anh đọc sách cho em nghe nhé?
Anh dẫn cậu đến góc phòng, mở quyển sách tranh hoạt hình đầy màu sắc ra.
Giọng Thanh Phong chậm rãi, dịu dàng, vừa đọc vừa chỉ vào những hình vẽ ngộ nghĩnh trên sách, kiên nhẫn giải thích cho cậu từng chút một.
Ánh mắt đẫm nước của Minh Nguyên dần bị cuốn hút bởi thế giới sắc màu trong sách.
Những câu chuyện vui vẻ, những nhân vật hoạt hình đáng yêu đã xoa dịu nỗi sợ ban đầu.
Chẳng mấy chốc, khắp căn phòng lại vang lên tiếng cười khanh khách trong trẻo của cậu.
Nhưng họ không hề hay biết, từ sau cánh cửa phòng khách hơi hé mở, có một đôi mắt đen láy đang chăm chú theo dõi họ.
Quang Khải không lên phòng.
Cậu ta đứng đó, tay bám chặt khung cửa, nhìn hai đứa trẻ đang cười đùa thân thiết trên thảm bằng ánh mắt đầy ghen.
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------Từ ngày đó trở đi, Minh Nguyên chính thức sống trong Trần gia.
Căn phòng của cậu nằm ở tầng hai, ngay giữa phòng Thanh Phong và Quang Khải.
Phòng không quá rộng, nhưng sạch sẽ và ấm áp, còn có cửa sổ lớn nhìn ra vườn cây, điều này đối với một đứa trẻ từng sống trong cảnh thiếu thốn như cậu đã là quá đủ
Nhưng cuộc sống chung không hề bình yên.
Cậu sống rất cẩn thận, luôn rón rén như đi trên băng mỏng.
Nói đúng hơn là cậu luôn sợ sai, sợ làm phiền tới người khác.
Quang Khải từ nhỏ đã không thích Minh Nguyên, ít nhất Minh Nguyên luôn nghĩ như vậy.
Hắn thường xuyên gọi cậu tới chỉ để chê cười cậu hoặc đứng nhìn cậu lúng túng rồi cười lạnh.
Có khi chỉ vì Minh Nguyên vô tình đi ngang qua phòng hắn cũng đủ để hắn kiếm cớ gây sự.
— Mày đi đứng không nhìn đường à?
Giọng nói ấy lúc nào cũng khiến cậu sợ hãi.
Cậu phải cúi đầu xin lỗi dù chẳng hiểu mình sai ở đâu.
Cậu không dám cãi, cũng không dám phản bác chỉ vì cậu biết mình đang ở nhờ nhà người khác và bố cậu đang làm việc cho nhà họ, nên Minh Nguyên không muốn gây thêm rắc rối cho bố.
Những lúc như vậy Thanh Phong sẽ xuất hiện.
Anh sẽ đứng ra bảo vệ cậu và không để Quang Khải bắt nạt cậu:
— Được rồi, em đừng làm khó em ấy nữa.
Quang Khải luôn khó chịu ra mặt khi nghe câu ấy.
Nhưng trước anh trai, hắn hiếm khi nói thêm, chỉ nhìn Minh Nguyên thật lâu bằng ánh mắt tối sầm, rồi quay đầu bỏ đi.
Trong lòng cậu, Thanh Phong là người tốt.
Anh là người duy nhất trong Trần gia khiến cậu cảm thấy mình không hoàn toàn dư thừa.
Mười bốn năm trôi qua nhanh đến mức Minh Nguyên không kịp nhận ra.
Minh Nguyên từ đứa trẻ rụt rè ngày nào nay đã trở thành thiếu niên mười bảy tuổi trầm lặng.
Cậu cao gầy, dáng người mảnh khảnh thanh thoát.
Minh Nguyên ít nói, cậu không giỏi giao tiếp, cậu đã quen với việc thu mình lại, sống cuộc đời bình lặng như cái bóng.
Nhưng hai anh em họ Trần thì khác hẳn.
Thanh Phong mười tám tuổi, gương mặt điềm đạm tuấn tú, ánh mắt ôn hòa nhưng xa cách.
Ở trường, anh là chủ tịch hội học sinh, luôn được thầy cô tin tưởng và yêu quý.
Quang Khải cũng mười tám tuổi, hắn cao lớn vạm vỡ, khí chất ngang ngược sắc bén không thể che giấu.
Hắn không còn gây sự ồn ào như lúc nhỏ nữa, thay vào đó là sự im lặng khó đoán khiến người ta phải sợ hãi.
Suốt từng ấy năm, Quang Khải chưa từng buông tha cậu.
Hắn không hề khó chịu khi cậu ở bên cạnh mình.
Ngược lại, hắn thích việc cậu luôn theo sau, ánh mắt dè dặt nhìn hắn chờ mệnh lệnh.
Điều đó khiến hắn thấy an tâm một cách khó hiểu, như thể mọi thứ vốn nên như vậy.
Nhưng chỉ cần Minh Nguyên rời khỏi vị trí ấy, khi cậu đứng cạnh người khác lâu hơn một chút, đặc biệt là Thanh Phong, ánh mắt Quang Khải lập tức tối lại.
Hắn nhìn thấy Minh Nguyên nói chuyện nhỏ nhẹ với anh trai mình, thấy cậu vô thức nghiêng người lại gần, thấy cậu bày ra biểu cảm mà hắn chưa từng có được.
Ngực Quang Khải bỗng siết chặt, một cảm giác bực bội và ghen ghét dâng lên mãnh liệt.
Giống như có thứ gì đó vốn nên thuộc về hắn đang bị người khác chạm vào.
Ở nhà, khi Thanh Phong có mặt, Minh Nguyên vẫn còn được che chở.
Chỉ cần anh trai lên tiếng, Quang Khải sẽ tạm thời thu lại móng vuốt.
Nhưng ở trường thì khác.
Thanh Phong là chủ tịch hội học sinh, anh lúc nào cũng bận rộn với họp hành và công việc, hiếm khi có thể ở bên Minh Nguyên.
Và mỗi khi Thanh Phong không bên cạnh, Quang Khải liền nắm lấy cơ hội đấy để bắt nạt cậu.
Hắn ép Minh Nguyên trở thành tùy tùng nhỏ của mình.
Đi đâu cũng phải theo sát, không được tự ý rời đi, không được đứng cạnh người khác quá lâu.
Minh Nguyên chỉ có thể lặng lẽ bước sau lưng hắn, im lặng nghe theo mọi sắp xếp.