Lưu ý: Nội dung vừa hư vừa thực.
Có vài phần có liên quan tới bùa chú.
_____________________________________________
Bạn có tin vào định mệnh?
Hay chỉ tin vào một chữ "duyên" mơ hồ, như một sợi dây vô hình do ông trời âm thầm sắp đặt?
Có lẽ, chúng ta lớn lên bằng lý trí, bằng những điều rõ ràng, chứ không phải những điều xa vời.
Nhưng rồi, trong một khoảnh khắc thật bình thường – chỉ là một ánh nhìn thoáng qua, một câu nói bất chợt– bỗng chốc mọi thứ đổi thay.
Cuộc sống vốn lặng lẽ trôi theo quỹ đạo định sẵn, bỗng nhiên lệch đi, dịu dàng mà sâu sắc, chỉ vì một cuộc gặp gỡ tưởng chừng ngẫu nhiên.
Và rồi, bạn nhận ra rằng có những người không cần nỗ lực để bước vào tim nhau, bởi họ đến là để ở lại.
Như thể, tất cả đã được an bài từ trước, chỉ chờ đúng khoảnh khắc để xuất hiện, để trở thành một phần không thể thiếu trong câu chuyện cuộc đời bạn.
Keng Harit và Namping Napatsakorn chính là cuộc gặp định mệnh ấy.
Hai bạn ấy ban đầu là những người xa lạ, mỗi người mang trong mình một câu chuyện riêng, một cá tính riêng biệt.
Tưởng chừng như hai đường thẳng song song sẽ không bao giờ chạm nhau thì họ lại có cơ hội gặp nhau tại chương trình MD Friendship The Reality của nhà Domundi.
Đó là một chương trình để chọn cho bản thân một partner sẽ cùng mình đi trong chặng đường dài trên con đường sự nghiệp.
Trong chương trình, Keng và Namping không chỉ đơn thuần là những thí sinh cạnh tranh nhau, mà họ còn cùng nhau trải qua vô số thử thách, những nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản nhưng lại đầy ắp áp lực và đòi hỏi sự phối hợp ăn ý.
Những ngày đầu, sự rụt rè và ngại ngùng giữa hai người khiến mọi tương tác trở nên dè dặt, như những bước chân lạc lõng trên con đường mới.
Keng với tính cách trầm lặng, ít nói, luôn chọn cách quan sát và hành động thay vì lời nói, còn Namping thì tràn đầy nhiệt huyết và sự chủ động, như ngọn lửa nhỏ luôn cháy sáng, muốn xóa tan khoảng cách giữa họ.
Mỗi lần họ cùng nhau hoàn thành một thử thách, một câu chuyện, hay chỉ đơn giản là những phút giây trò chuyện nhỏ nhoi, đều khắc sâu hơn sự hiểu biết và sự tin tưởng lặng lẽ bắt đầu nảy nở.
Từng ánh mắt chạm nhau, từng nụ cười khẽ hé mở ra những cánh cửa mới của tâm hồn.
Những cảm xúc ấy không vội vã, không ồn ào, mà như dòng suối chảy nhẹ nhàng, thấm sâu vào từng khoảnh khắc, từng lời nói, từng hành động.
Thời gian trôi qua, từng ngày từng giờ trong chương trình không chỉ là những thử thách để họ vượt qua, mà còn là những mảnh ghép lặng lẽ xây dựng nên một mối liên kết bền chặt.
Keng – người vốn dĩ ít nói, có phần kín đáo và khép mình – dần dần mở lòng hơn trước sự nhiệt thành và chân thành của Namping.
Những lúc cùng nhau đối mặt với áp lực, những phút giây căng thẳng khi phải phối hợp nhịp nhàng, hay những khoảnh khắc giản dị chỉ là cùng nhau chia sẻ một câu chuyện đời thường sau ống kính máy quay... tất cả đều làm họ thêm hiểu và cảm thông cho nhau.
Người xem và những người hâm mộ dần nhận ra rằng giữa họ không chỉ là sự đồng hành đơn thuần, mà là một mối liên kết đặc biệt, một thứ tình cảm được vun đắp từng chút một, chậm rãi nhưng chắc chắn.
Họ gọi đó là "slow burn" – một ngọn lửa âm ỉ, không bùng cháy rực rỡ ngay lập tức, nhưng lại bền bỉ và sâu sắc, đủ sức làm ấm trái tim và thay đổi cả cuộc đời.
Và chính sự phát triển ấy, từ những bước chân ngập ngừng đến sự gắn bó khó tách rời, đã biến cuộc hành trình của Keng và Namping không chỉ là thử thách của chương trình, mà còn là hành trình của hai tâm hồn tìm thấy nhau giữa biển người mênh mông.
Sau những ngày tháng đầy thử thách, nỗ lực và cả những khoảnh khắc vun đắp tình cảm, cuối cùng Keng và Namping đã được chọn là cặp đôi chính xuất sắc nhất trong DMD Friendship Reality.
Giải thưởng ấy không chỉ là phần thưởng cho sự cố gắng, mà còn là minh chứng cho sự kết nối chân thật và sâu sắc mà họ đã xây dựng bên nhau.
Trong khoảnh khắc công bố kết quả, ánh mắt họ chạm nhau đầy cảm xúc – không chỉ là niềm vui chiến thắng, mà còn là sự thấu hiểu, sự trân trọng dành cho hành trình đã đi qua cùng nhau.
Chiến thắng này mở ra cho họ một cánh cửa mới, một cơ hội mà bất cứ ai trong ngành cũng khao khát – trở thành cặp đôi chính trong dự án BL mới mang tên Khemjira.
Dự án không chỉ đơn thuần là một bộ phim, mà còn là bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của Keng và Namping, nơi họ có thể thể hiện khả năng diễn xuất đầy chiều sâu và phức tạp, cũng như truyền tải những cảm xúc chân thành, rung động từ tận đáy lòng đến khán giả.
Trong từng phân cảnh của Khemjira, khán giả không chỉ nhìn thấy những vai diễn, mà còn cảm nhận được hơi thở cuộc sống, những rung động thật của hai con người đã từng trải qua hành trình dài để đến được bên nhau.
Đây chính là cơ hội để họ khẳng định bản thân, không chỉ là những thực tập sinh trẻ mới bước vào nghề, mà là những nghệ sĩ đầy tài năng và tâm huyết.
Đó vừa là may mắn vừa là thử thách.
Vai diễn trong Khemjira không chỉ đòi hỏi kỹ năng diễn xuất thuần túy, mà còn yêu cầu khơi dậy những cảm xúc sâu kín, thậm chí chạm đến cả những yếu tố tâm linh khó lý giải.
________________________________
Ngày quay thứ hai trôi qua dưới ánh nắng vàng nhạt của Bangkok.
Keng, vì hôm nay không có cảnh quay, được tạm nghỉ để thực hiện lịch trình cá nhân.
Nhưng dù bận rộn với việc riêng, anh vẫn không quên một thói quen: dành thời gian gọi cho "em trai nhỏ" của mình – như một cách kiểm tra xem người kia có đang ổn hay không.
Ở phim trường, Namping vừa hoàn thành cảnh quay tại một ngôi trường, sân rộng rợp bóng cây và đầy tiếng cười nói của học sinh quần chúng.
Sau khi đạo diễn hô "cắt", cậu bước vào khu vực nghỉ của diễn viên – một không gian đơn giản với những chiếc ghế gấp và vài chiếc ghế dài bọc đệm, đủ để nghệ sĩ thư giãn giữa các cảnh quay.
Namping ngồi xuống, ngả lưng ra, thở ra một hơi nhẹ.
Cậu vừa định nhắm mắt một chút thì điện thoại rung lên.
Màn hình hiện rõ cái tên quen thuộc – Keng.
Khóe môi Namping bất giác nhếch lên, nụ cười hiện rõ trước cả khi cậu nhấn nút nhận cuộc gọi.
"Alô?"
-giọng cậu pha chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự ấm áp.
"Namping, hôm nay quay sao rồi?" – giọng Keng từ đầu dây bên kia truyền đến, trầm và ấm, như thể đang đứng ngay bên cạnh.
"Cũng tạm thôi anh."
Cậu đáp, ngồi thẳng dậy, một tay xoa nhẹ cổ như xua đi cơn mỏi.
"Nghe nói hôm nay quay xong sớm hả?"
"Ồ hổ, anh định mời em đi ăn hả?"
Namping bật cười, giọng trêu chọc.
Keng khẽ sững một giây, rồi bật cười bất lực.
"Em đúng là..."
Anh vốn định tạo bất ngờ, vậy mà lại bị đoán trúng ngay.
Nhưng anh cũng biết, chỉ khi hai người dành nhiều thời gian cho nhau, mới dễ dàng hiểu ý nhau đến thế.
"Hehe, em đoán đúng rồi chứ gì!"
Namping cười tươi, đôi mắt cong cong, tiếng cười vang lên khiến Keng cũng phải mỉm cười theo.
"Tối nay em muốn ăn gì?"
Namping suy nghĩ một chút, đôi mắt khẽ sáng lên.
"Em... muốn ăn hủ tiếu xào hải sản."
Có lẽ đã lâu rồi cậu chưa có cơ hội thưởng thức món mình thích.
Chỉ cần nghĩ đến mùi thơm của sợi mì xào, hải sản tươi ngọt và hơi khói bốc lên nghi ngút cũng khiến cậu thấy đói.
"Vậy mình ăn ở Jay Fai nha."
Keng đáp ngay, trong đầu đã tưởng tượng ra cảnh Namping ngồi trước đĩa hủ tiếu xào hải sản nóng hổi, kèm theo món trứng cuộn cua khổng lồ vàng ươm.
Anh chắc chắn tối nay sẽ thấy nụ cười thật rạng rỡ của cậu.
_____________________________________________
Buổi tối ở Bangkok luôn khoác lên mình một thứ ánh sáng lấp lánh khó cưỡng.
Những tấm biển neon rực rỡ nối nhau kéo dài cả con phố, hắt những vệt hồng, vàng, xanh xuống mặt đường ướt sương.
Khu phố nơi Jay Fai tọa lạc lúc nào cũng tấp nập, tiếng chảo chạm xẻng "leng keng" xen lẫn tiếng dầu sôi xèo xèo, hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả của thực khách.
Mùi hải sản tươi xào cùng tỏi bốc lên ngào ngạt, quyện với hơi khói ấm và chút cay nồng của ớt, như một lời mời gọi khó chối từ.
Keng đến trước.
Anh chọn một chiếc bàn trong góc, vừa đủ yên tĩnh để trò chuyện, nhưng vẫn có tầm nhìn thẳng vào khu bếp mở – nơi Jay Fai, với chiếc kính bảo hộ đặc trưng và dáng đứng chắc nịch, đang đảo chảo liên hồi.
Ánh lửa bập bùng phản chiếu lên khuôn mặt bà, tạo nên một khung cảnh sống động như trong một bộ phim tài liệu.
Keng chống tay lên bàn, ly nước mát đặt trước mặt, ánh mắt anh thỉnh thoảng lại liếc ra cửa, như đang chờ đợi một điều quen thuộc.
Rồi bóng dáng ấy xuất hiện.
Namping, đội mũ lưỡi trai thấp xuống gần mắt và đeo khẩu trang để tránh bị nhận ra.
Nhưng ánh nhìn của Keng chỉ cần một khoảnh khắc đã nhận ra cậu giữa đám đông.
Khi thấy anh, Namping khẽ kéo khẩu trang xuống, nở nụ cười khiến đôi mắt híp lại thành vệt cong mềm mại, bước chân bất giác nhanh hơn.
"Anh chờ lâu chưa?"
Cậu kéo ghế ngồi xuống, đặt balo sang một bên, giọng nhẹ mà ấm.
"Không, anh mới tới thôi."
Keng mỉm cười, tay rót ly nước lạnh đẩy về phía cậu.
"Em mệt không?"
Namping lắc đầu, đón ly nước rồi uống một hơi gần cạn.
"Mệt thì có... nhưng nhìn thấy đồ ăn là khỏe ngay."
Cậu nhoẻn cười, ánh mắt ánh lên sự tinh nghịch.
Không lâu sau, món hủ tiếu xào hải sản được bưng ra, sợi mì bóng mượt ánh lên dưới ánh đèn, tỏa mùi thơm khói bếp quyện với vị tôm tươi đỏ au, mực trắng nõn và vài lát sò điệp mọng nước.
Hành lá xanh mướt rắc đều, điểm chút ớt đỏ tạo nên một bức tranh ẩm thực đầy màu sắc.
Cùng lúc, món trứng cuộn cua khổng lồ cũng xuất hiện – lớp trứng vàng ươm, mỏng mịn bao bọc phần nhân cua trắng ngần, thoảng hương béo ngậy khiến không ai có thể chờ lâu.
Namping tròn mắt, gắp ngay một miếng trứng, vừa cắn vừa nhắm mắt như để tận hưởng trọn vẹn hương vị.
"Ngon quá... lâu rồi em mới được ăn món này."
Keng nhìn cậu, nụ cười nơi khóe môi vừa dịu dàng vừa pha chút tự hào.
"Anh biết mà.
Lần trước em chỉ nhắc thoáng qua thôi, nên anh nhớ luôn."
Namping bật cười, gắp một đũa hủ tiếu rồi kẹp thêm cho Keng.
"Anh ăn đi, không thôi em ăn hết đó."
Giọng cậu pha chút trêu chọc, nhưng ánh mắt lại ấm áp hơn bất cứ thứ gì.
Tiếng cười của họ hòa vào âm thanh lách cách của chảo, tiếng dầu sôi và tiếng gọi món từ bàn bên.
Mùi thơm lan tỏa, hơi ấm từ những món ăn nóng hổi như bao trọn cả không gian nhỏ bé ấy.
Và giữa tất cả sự nhộn nhịp của phố đêm Bangkok, Keng nhận ra mình chẳng quan tâm đến tiếng ồn hay ánh đèn rực rỡ xung quanh.
Tất cả những gì anh thấy, là người ngồi đối diện – Namping, vừa ăn vừa cười, đôi mắt sáng lấp lánh dưới ánh vàng ấm của quán.
Khoảnh khắc đó, anh hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi chẳng cần phải được vẽ ra bằng những buổi tiệc sang trọng hay lời nói hoa mỹ.
Chỉ cần một bữa tối giản dị, một ánh nhìn ấm áp và một nụ cười đủ khiến người ta muốn khắc ghi mãi trong lòng.
___________________
Chú thích:
Jay Fai: Jay Fai là một quán ăn đường phố cực kỳ nổi tiếng ở Bangkok, Thái Lan, đến mức được mệnh danh là "Nữ hoàng ẩm thực đường phố" và còn được trao 1 sao Michelin – điều rất hiếm đối với các quán ven đường.
Trứng cuộn cua khổng lồ: Món ăn được điêu khắc tinh xảo thành dạng cuộn tròn – bên ngoài là lớp trứng vàng giòn, bên trong chứa đầy ắp thịt cua tươi.
_______________________________________
HẾT
Phin: Chúc mừng Khemjira lên sóng xuất sắc nhaaaaaaaa.
Có sai sót gì mọi người nhắc nhở Phin nhẹ nhàng thoi nha.
Cảm ơn mọi người đã đọc ạ.