[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm]Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 60
Chương 60
Chương 60
Họa Bất Thành thả toàn bộ hạc trắng ra ngoài, ráp nối những tin tức thu về được, đại khái cũng hiểu đầu đuôi câu chuyện.
Lần này Mạc Khuynh Bôi về núi, đã làm một chuyện gan to bằng trời.
Y cầu xin môn chủ giải phong căn cốt đã bị phong ấn trăm năm của mình, nhưng không phải vì y nghĩ thông suốt, ngoan ngoãn trở về núi tu hành.
Trái lại, y muốn ra trận.
Họa Bất Thành cũng từng nghe phong phanh: Hoàng Hải thất thủ, Liêu Đông nguy cấp, một khi Sơn Hải Quan bị phá, quốc gia sẽ không còn.
Nhưng lần này Mạc Khuynh Bôi đã làm một chuyện vô cùng ngu xuẩn.
Thất Gia Chư Tử từ xưa đã có luật, tiên nhân xuống trần phải ẩn thân trong bóng tối.
Nếu y mang theo cả thân tu vi xuống núi, vung một kiếm liền có thể chém dứt loạn thế, bình định giang sơn, nhưng đồng thời cũng sẽ phơi bày sự tồn tại của Thất Gia Chư Tử.
Điều đó sẽ làm xáo trộn nhân quả, biến số khôn lường.
Nhưng Họa Bất Thành cũng hiểu được vì sao đối phương biết sai vẫn làm.
Với cục diện thiên hạ hiện nay, nếu y còn muốn níu giữ quốc vận lại cho triều đình, thì đây là cách cuối cùng.
Hắn lại đắn đo nghĩ ngợi thêm một hồi, Mạc Khuynh Bôi vẫn đang gãy chân dưới núi, còn hắn thì cứ ở đây khoanh tay đứng nhìn, đúng là hơi có lỗi với đống bánh lừa cuộn cát ăn ké suốt bao năm.
Thế là hắn cầm kiếm, vẽ lại một lượt chiến cuộc hiện tại trên nền tuyết.
Trời dần ngả bóng chiều tà, Họa Bất Thành ném kiếm xuống đất, trên mặt đất toàn là vết nứt rãnh, dấu kiếm ngang dọc đan xen.
Hắn thở dài thườn thượt.
Ngẫm thấy chi bằng thôi, hay cứ để Mạc Khuynh Bôi tiếp tục gãy chân rồi bị giam ở Tư Quá Nhai đi cho lành, ít nhất bốn mươi năm sau đừng xuống núi nữa.
Mặt trời đã khuất bóng.
Mạc Khuynh Bôi đang diện bích*.
(*)Ngồi thiền, xoay mặt vào vách đá.
Dòng thác phía trên chảy xiết, ồ ạt đổ thẳng xuống từ vách đá dựng đứng, vỡ tung trên vai y từng mảng bọt nước.
Lâu lắm rồi y chưa nếm trải cảm giác này.
Khi xưa lúc còn ở Bồng Lai hễ ba ngày hai bận là y lại bị phạt đến Tư Quá Nhai, nhiều quá thành quen, mỗi lần đến đây cứ xem như tiện thể đi tắm rửa.
Y hắt xì một cái, tự thấy mình đúng là đóng vai ông già quá lâu rồi, sức khỏe chẳng còn như trước nữa.
Dòng thời gian ở Bồng Lai trôi khác với nhân gian.
Y đã vào núi một ngày một đêm, ngoài kia có thể đã thay đổi long trời lở đất.
Trước khi về núi, Mạc Khuynh Bôi đã tính toán tình thế đâu vào đó, cho nên tối nay y nhất định phải rời đi, bằng không cục diện ở nhân gian sẽ không thể cứu vãn được nữa.
Trong điện Kim Đỉnh đang bày một bàn cờ.
Môn chủ Bồng Lai vừa hạ một quân cờ vừa nghiêm nghị nói: “Ta sớm nên đoán ra Khuynh Bôi dám liều lĩnh như vậy, sau lưng nó ắt có người thuận nước đẩy thuyền."
Lão nhìn người đối diện: “Có thể đùa bỡn cả Bồng Lai trong lòng bàn tay, còn ai ngoài ngươi đây, Thiên Toán Tử?"
Tiểu sa di chắp tay niệm A Di Đà Phật.
"Hôm nay ngươi đến Bồng Lai, chắc chắn không phải chỉ để chơi với ta một ván cờ."
Trường Sinh Tử đanh mặt, cất giọng lạnh lùng: “Người xuất gia không nói dối.
Ngươi bày bao nhiêu trò chỉ để lừa mất đồ đệ quý giá nhất của ta, rốt cuộc vì cái gì?”
Tiểu sa di nâng chén trà, nhấp một ngụm: “Đạo trưởng đừng vội, chuyện này nói ra dài dòng lắm.”
"Còn nói bóng nói gió nữa là ta ném con lừa trọc nhà ngươi xuống Kim Đỉnh đó!”
“Lão mũ trâu* đúng là vẫn dễ nổi nóng như xưa.”
Tiểu sa di điềm nhiên mắng lại: “Đánh trẻ con là trái đạo tâm.”
(*)Cụm từ 'mũ trâu' này hay dùng để chế nhạo đạo sĩ, tu sĩ ngày xưa.
Nguyên nhân vì họ thường đội cái mũ có hai cánh nhô ra hai bên như sừng trâu, hoặc đôi khi không đội mũ cũng búi tóc hai bên.
"Con lừa trọc nhà ngươi còn già hơn ta, còn có gan tự xưng mình là trẻ con?”
"Nào có nào có, chỉ là lão mũ trâu máu nóng hừng hực, nên nhìn mặt mới già hơn người ta nhiều đấy!"
Trường Sinh Tử lật tung bàn cờ cái "xoảng".
Quân cờ rơi lạch cạch xuống đất.
Tiểu sa di bĩu môi: “Ta sắp thắng rồi, lão lại bắt nạt trẻ con.”
"Ngươi không biết kính lão, sao ta phải yêu trẻ?"
Trường Sinh Tử buồn bực nói: “Được rồi, rốt cuộc ngươi tìm ta vì việc gì?"
“Ta thật sự đến tìm lão chơi cùng một ván cờ thôi mà.
Bao năm không gặp, tiện thể xin ké bữa cơm."
“Bồng Lai không tiếp ăn mày.”
Trường Sinh Tử nói: “Muốn ăn cơm cũng được, trước tiên khai thật cho ta biết, rốt cục ngươi cho đồ đệ của ta uống bùa mê thuốc lú gì?"
“Ta có làm gì đâu."
Tiểu sa di thở dài: “Ta chỉ nói cho y biết sự thật.”
Năm xưa trong Văn Uyên Các, Thiên Toán Tử đã kể với Mạc Khuynh Bôi, Bồng Lai từng từ chối thiên mệnh một lần, nên mới dẫn tới cục diện nhân gian đại loạn như hôm nay.
Hai trăm năm trước, Thiên Toán Tử đời trước từng tính được một quẻ, truyền tin thỉnh Bồng Lai phái một đệ tử xuống núi, vào triều làm quan.
Mạc Khuynh Bôi hiểu ngay được ý tứ trong lời ấy.
Đệ tử Bồng Lai đến tuổi trưởng thành thường sẽ xuống núi rèn luyện.
Xét theo độ tuổi và thứ tự môn đồ trong phái hai trăm năm trước, người phù hợp nhất để vào triều làm quan theo lời Thiên Toán Tử năm ấy chính là Hoạ Bất Thành.
Nhưng giờ Họa Bất Thành lại tự nhốt mình ở Kiếm Các, một mình thanh tu trăm năm.
Y nhớ lần đầu hai người gặp nhau, đối phương giải thích lý do không xuống núi: "Tuân theo di ngôn của sư tôn, ở lại đây tu hành.
Chưa đạt cảnh giới, không thể rời đi."
Người đó tuân theo di mệnh gì?
Đang muốn ngộ cảnh giới gì?
“Bồng Lai đã quá lâu không có người đắc đạo.
Mà trong vòng trăm năm trở lại đây, kẻ có tư chất đắc đạo thành tiên nhất chính là Họa Bất Thành."
Tiểu Sa Di nghịch xâu tiền trong tay, bình thản nói: "Ta từng gặp hắn một lần, lúc ấy vẫn còn là thiếu niên, thiên tư kinh người, chẳng kém cạnh gì ngài.
Bồng Lai đặt kỳ vọng rất lớn lên người Hoạ Bất Thành.
Nhưng với căn cốt bẩm sinh của hắn, lại không thích hợp vướng bận quá sâu vào chuyện trần thế.
Nếu nhiễm bụi hồng trần quá nặng, e rằng khó mà siêu thoát.”
“Thế thì giờ chẳng phải rất tốt sao?”
Mạc Khuynh Bôi dang tay, nói: “Hiện giờ người đó ngoan ngoãn ở lại Kiếm Các, không vướn bận khói lửa phàm trần.
Đám đệ tử Bồng Lai sắp đồn huynh ấy thành yêu quái rồi.
Vậy chắc sớm muộn gì cũng đắc đạo thành tiên thôi."
"Mệnh lệnh buộc hắn ở lại Kiếm Các năm đó tuy là để bảo vệ hắn, nhưng cũng vô tình cắt đứt con đường phi thăng của hắn.”
Tiểu sa di lắc đầu: "Đây là mệnh của hắn, là nhân quả hắn phải trả.
Nhân quả không ứng, mệnh bàn không xoay, giờ đây dù cho hắn có ngồi trên đỉnh núi ngàn năm cũng chỉ là phí hoài năm tháng."
"Đến cùng ngài có ý gì?"
“Từ khi Thất Gia Chư Tử được thành lập cách đây nghìn năm, vào đời cứu vớt chúng sinh chính là thiên định của bảy nhà.”
Tiểu sa di nói: “Bồng Lai năm đó không chịu phái đệ tử xuống núi, tức là làm trái mệnh trời.
Đây là thiên kiếp của Hoạ Bất Thành, nếu vượt qua hắn có thể đột phá cảnh giới, tiến đến phi thăng, nhưng Bồng Lai lại chọn không tuân thiên mệnh, dù Hoạ Bất Thành có thiên tư tuyệt thế, không vượt được kiếp này, con đường phi thăng của hắn tuyệt nhiên không thể tiến thêm nửa bước.”
Tiểu sa di nói đến đây thì nhìn thẳng vào Mạc Khuynh Bôi: “Mạc đại nhân hẳn đã hiểu ý của tiểu tăng rồi.”
Đây là tình thế tiến thoái lưỡng nan, với căn cốt của Họa Bất Thành, hắn không nên nhập thế.
Nhưng nếu không nhập thế, lại không thể đột phá cảnh giới.
Nói cách khác, tiền Sơn Quỷ đã tính ra quẻ tượng, lệnh cho Bồng Lai phái đệ tử xuống núi, tất phải có người gánh lấy thiên kiếp này.
Thiên mệnh đã chọn Họa Bất Thành.
Trong Văn Uyên Các, ánh đèn chập chờn trên đầu.
Mạc Khuynh Bôi đứng lặng người rất lâu.
Cuối cùng y mở miệng, giọng không rõ buồn vui: “Thiên Toán Tử tốn công kể cho ta nghe cả đống chuyện xưa đã phủ bụi mờ, chắc không phải vì rảnh rỗi nên đến đây kiếm chuyện để làm ta khó chịu đâu nhỉ?"
Tiểu sa di hơi khom người: “Mạc đại nhân tâm tư thấu suốt, tất nhiên hiểu rõ ý trong lời nói của tiểu tăng.”
"Ngài vừa nói thiên tư của huynh ấy không kém cạnh ta.”
Mạc Khuynh Bôi nhạt giọng: “Vậy nghĩ ngược lại, ta cũng chẳng thua huynh ấy.
Thêm vào đó, ngài đội cho ta cả đống mũ lớn, nói ta là người chèo lái, lời này quá rõ ràng rồi.”
Mạc Khuynh Bôi thở dài: “Ý ngài là ta có thể thay huynh ấy gánh đoạn nhân quả này?”
“Chính thế.”
Tiểu sa di nói: “Người có tiên duyên lại mang thiên mệnh ở Bồng Lai, suốt mấy trăm năm nay ngoài Họa Bất Thành ra chỉ có ngài.”
“Nhiều năm trước sư phụ từng nói với ta, kẻ có tài học vào được Tàng Kinh Các mà chẳng biết mình cầu điều gì, ta là người thứ hai.”
Mạc Khuynh Bôi nói: “Khi ấy ta đã nghĩ, người thứ nhất liệu có phải là huynh ấy không.”
Tiểu sa di niệm một tiếng A Di Đà Phật: “Vạn sự đều là nhân quả.”
“Ta vốn đã không đánh lại huynh ấy.
Nếu lại đột phá thêm một tầng, không tưởng nổi sẽ đạt tới cảnh giới nào.”
Mạc Khuynh Bôi nói đến đây thì hơi thất thần: "Cưỡi gió vút thẳng chín vạn dặm, cắt lấy mây trời làm bạch y.”
Y lắc đầu, rồi khẽ mỉm cười: "Chỉ huynh ấy mới xứng."
...
“Bảo sao mấy năm qua thằng nhóc ấy cứ như bị ma quỷ chiêu dụ, nhất mực chen vào mớ lộn xộn của hoàng thất."
Trường Sinh Tử hừ lạnh: “Lần này nó về núi, khăng khăng đòi ta giải phong ấn căn cốt để nó có lại tu vi, đầu đuôi gốc rễ cũng từ con lừa trọc nhà ngươi xúi giục."
"Mạc đại nhân đã bước chân vào thế cục, tự có thiên mệnh dẫn dắt, ta không thể can thiệp quá nhiều.”
Tiểu sa di cúi người nhặt những quân cờ rơi vương vãi trên đất: “Đó là lựa chọn của chính y.”
“Ta nghĩ ngươi cũng không ngu đến vậy.”
Trường Sinh Tử nói: “Ta sẽ không đời nào đồng ý.
Nó nhiễm hồng trần quá sâu, đạo tâm đã nứt quá nửa.
Nếu còn dây dưa, căn cốt của nó sẽ bị hủy sạch.”
Tiểu sa di khẽ "ừm": “Mạc đại nhân hẳn liệu được việc này."
Thiên Toán Tử bày lại bàn cờ, hạ xuống một quân cờ: "Chơi thêm một ván nữa, được chứ?”
Mạc Khuynh Bôi vuốt mấy sợi tóc bị nước xối ướt bên tai, nheo mắt nhìn ra đỉnh núi.
Hoàng hôn đã buông, y phải đi rồi.
Y biết xác suất thành công của việc này chỉ là một phần vạn, nhưng tình thế quá cấp bách, dù là biện pháp ngu xuẩn nhất y cũng phải thử.
Tiếc rằng kết quả chẳng ngoài dự liệu, sư phụ hoàn toàn không mảy may động lòng.
Mạc Khuynh Bôi cảm thấy bất lực mà cũng thật buồn cười, Họa Bất Thành nói chẳng sai —
Bồ Tát không vui buồn, tiên nhân không cứu đời.
Là do chính bản thân y quá cố chấp mà thôi.
Y biết một cách để cưỡng ép đả thông kinh mạch, nhưng một khi đã làm sẽ chẳng khác nào tìm chết, đây là hạ sách trong các hạ sách.
Y khẽ thở dài, bước ra khỏi Tư Quá Nhai, chắp tay hướng về phía kinh thành, hành lễ từ xa.
Chúng thần bất tài, thẹn với ân sâu của tiên hoàng.
Đợi trận chiến này qua đi, e rằng thật sự phải cưỡi hạc quy thiên thật rồi.
Y chợt nhớ mình đã rất lâu không cầm kiếm.
Bồng Lai nằm ngoài cõi trần, không biết đứng từ đỉnh Kiếm Các liệu có thể nhìn thấy bóng kiếm ở Sơn Hải Quan hay không.
Tiên sơn một khắc, nhân gian một ngày.
Thời gian trên Bồng Lai trôi chậm hơn nhân gian nhiều.
Bàn cờ mới đánh được nửa ván, nhân gian đã chìm trong chiến tranh khói lửa.
Tiểu sa di mở từng phong thư mà hạc trắng mang về:
“Linh Xu Tử truyền tin – phòng tuyến ven sông đã sụp, bến Giang Ngạn mở toang.”
“Mặc Tử truyền tin – thủy quân tổn thất nặng nề, pháo hạm bị hủy, tạm thời không thể tu sửa.”
“Vô Thường Tử truyền tin – quân địch tàn sát thành trì, chỉ mấy ngày mà đã chết hơn vạn người, vong linh quá nhiều, cầu Nại Hà nghẽn chặt.”
Nói xong đặt xuống một quân cờ: “Trường Sinh Tử, đến lượt ngài.”
Đối phương rũ mắt nhìn bàn cờ: “Thiên Toán Tử, đại thế đã mất.
Với khả năng của ngươi, lẽ nào vẫn nhìn không ra?
Trận này mà bại, khí số triều đại này coi như tận rồi.
Cớ gì phải cố sức xoay chuyển tình thế?"
“Lời ấy còn quá sớm.”
Tiểu sa di đáp.
"Rết trăm chân, chết vẫn không cứng, quốc vận triều này, ít nhất vẫn còn mười năm nữa.”
“Mười năm thì sao?
Cuối cùng chẳng phải cũng sụp đổ thôi."
"Triều đại sắp đổ nhưng lại chưa tận, không thể cứ khoanh tay chờ chết được.”
Tiểu sa di nói: "Kéo dài đến lúc tàn lụi, e rằng sẽ còn chết rất nhiều người."
“Lời này là có ý gì?”
“Chân long sắp tuyệt, tất phải chém đứt long mạch.”
Tiểu sa di nhạt giọng nói: “Mạc đại nhân muốn giải phong ấn căn cốt, không chỉ vì muốn thắng trận.
Nếu trận chiến không còn khả năng giành thắng lợi, thì một nhát kiếm ấy, chính là để chém đứt long mạch của triều đại này."
Lời còn chưa dứt, từ đằng xa bỗng có một luồng kiếm khí vút thẳng lên trời, ánh sáng rực rỡ lan toả khắp nơi.
Trường Sinh Tử lập tức đập bàn đứng bật dậy, bước nhanh ra khỏi điện Kim Đỉnh.
Chỉ thấy luồng kiếm khí từ nơi cực xa cuồn cuộn phóng tới, lượn quanh bốn bề.
Đó là một đường kiếm chấn động sơn hà, hiên ngang lẫm liệt, ánh kiếm vượt núi băng sông ngàn dặm, vươn tới tận Bồng Lai.
“Thằng nhóc ấy chạy ra ngoài từ khi nào?!”
Trường Sinh Tử vừa hoảng vừa giận, quát đệ tử bên cạnh: “Mau đến Tư Quá Nhai!”
Đệ tử run rẩy đáp: “Bẩm chưởng môn, Mạc sư thúc trước khi trời tối đã xông ra khỏi sơn môn.
Chúng đệ tử không ngăn được… vì lúc đó chưởng môn và Thiên Toán Tử đang đánh cờ… không dám vào quấy rầy, còn… còn…”
Trường Sinh Tử đập phất trần xuống đất, xoay người nhìn chằm chằm Thiên Toán Tử.
Tiểu sa di chắp tay: “Mạc đại nhân vì nhân gian thanh bình mà khổ tâm suốt hơn ba mươi năm, một mình chống đỡ triều đại rỗng nát, chém đứt mầm hoạ để giữ vững vận mệnh quốc gia.
Nhập thế bao năm mà bổn tâm chẳng đổi, quyết đoán sát phạt, chúng ta đều không bằng ngài ấy.”
Trường Sinh Tử mặt mày tái xanh, quát lớn: "Nó chém một kiếm đó, tuy chặt được long mạch, nhưng tu vi cũng bị hủy sạch!
Kiếp này xem như xong rồi!”
“Bồng Lai gia nhập Thất Gia Chư Tử là để bình định thiên hạ, chứ không phải trốn đời cầu đạo.”
Tiểu sa di bình thản nói: “Trường Sinh Tử, ngài quên mất bổn tâm rồi.”
Trường Sinh Tử bật cười vì giận: “Ngươi lừa đệ tử của ta đến nhân gian chịu chết, còn dám đến đây dạy đời ta?!"
“Đương nhiên không.”
Tiểu sa di ngẩng đầu: “Ta đã đưa y vào thế cục này, ta ắt phải giữ mạng cho y.
Trong Bồng Lai có một vị thuốc quý, tên là Bạch Ngọc Nghẹn, chữa được vạn bệnh.
Chỉ có chưởng môn Bồng Lai mới có quyền dùng.
Cứu hay không cứu…
Là quyết định của ngài."
Sắc mặt Trường Sinh Tử lúc xanh lúc trắng.
Trên đời chắc chỉ có Thiên Toán Tử mới có thể ép lão tới bước đường này.
Hắn tay không bắt sói, xúi giục đệ tử của lão đi vào chỗ chết, cuối cùng còn bắt lão đem thuốc quý để cứu người.
Nhưng lão cũng rõ Mạc Khuynh Bôi vung một kiếm chém đứt long mạch, y đã dồn hết tu vi đời mình vào nhát kiếm này.
Giờ có dùng Bạch Ngọc Nghẹn giữ được mạng cho y, nhiều lắm cũng chỉ kéo dài thêm mấy năm hơi tàn, thậm chí có khi còn để lại thương tật.
Còn về chuyện phi thăng, từ nay coi như bỏ.
Môn chủ đã trăm năm chưa từng nổi giận đến thế, mặt mày sa sầm: "Nếu ta không cứu thì sao?"
Tiểu sa di chỉ tay ra ngoài điện: "Có vẻ môn sinh kia của ngài vẫn còn chuyện muốn nói."
Đệ tử ngoài cửa chưa từng thấy môn chủ giận dữ như vậy, sợ tới mức hồn bay phách lạc, lắp ba lắp bắp nói tiếp: "Còn… còn nữa…
Một khắc trước.. khi luồng kiếm khí vừa xuất hiện, Tư Quá Nhai… sụp rồi.”
Trường Sinh Tử nhíu mày: “Tư Quá Nhai sụp rồi?”
“Dạ.”
Đệ tử quỳ rạp xuống đất: “Thác nước phía trên đột nhiên trút xuống ồ ạt, vách đá không chịu nổi nên sụp đổ.
Còn vì sao dòng nước trong con thác lại bất ngờ chảy mạnh, có trưởng lão nói…”
“Nói điểm chính!"
“Dạ… dạ!”
Đệ tử lau mồ hôi: “Có trưởng lão nói… vì tuyết trên Kiếm Các đã tan.”
Trường Sinh Tử sững người.
“Có người ngự kiếm bay từ Kiếm Các, lao ra khỏi Bồng Lai, nhưng rất nhanh đã quay trở lại.”
Đệ tử lùi sang một bên, chỉ xuống phía dưới đại điện.
“Chính… chính là người này.”
Dưới trăm bậc thang của điện Kim Đỉnh, có một người đang quỳ gối ở đó, tóc tai rũ rượi, áo trắng đẫm máu.
Đó là Họa Bất Thành.
Hắn đang ôm một người trong lòng, máu tươi chảy đầm đìa đẫm vạt áo hắn, lan xuống cả bậc thềm.
Hắn dập đầu thật mạnh xuống bậc đá, giọng khàn đặc:
“Xin sư thúc cứu y.”
Khi đứng trên đỉnh Kiếm Các, hắn thấy ánh kiếm bừng lên thắp sáng vùng trời phía Đông, tiếng rồng ngâm vang dội, đã hiểu ngay tất cả.
Hắn lập tức lao ra ngoài, lúc đuổi đến nơi chỉ kịp thấy một bóng áo xanh bị cơn sóng dữ nuốt chửng, trời đổ mưa lớn.
Tiên nhân ngự kiếm, chỉ trong nháy mắt đã vượt vạn dặm.
Nhưng… cuối cùng vẫn đến muộn.
“Giờ thì hai môn sinh mà ngài xem trọng nhất đều ở đây rồi.”
Tiểu sa di nói: "Vinh cùng vinh, chết cùng chết.
Ngài không thể không cứu."
Thiên Toán Tử đặt xuống một quân cờ: "Ván cờ này, ngài thua rồi."
Trường Sinh Tử đứng lặng thật lâu trước điện, cuối cùng thở dài: “Không hổ là Thiên Toán Tử, từng bước dồn ép, không chừa kẽ hở."
“Trường Sinh Tử quá khen.”
“Nhưng ngươi đã tính sót một điều.”
Tiểu sa di hơi giật mình.
Trường Sinh Tử quay đầu, nhìn thẳng vào mắt đối phương.
"Kẻ thật sự thua ván cờ này...
Chính là ngươi.”
[ Edit by TeiDii ]
_________________
Chủ nhà: Vạn sự đều quy về nhân quả, Mạc Khuynh Bôi thay Hoạ Bất Thành gánh một đoạn nhân quả, ắt sẽ sinh ra đoạn nhân quả khác.
.