[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm]Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 40
Chương 40
Chương 40
Mộc Cát Sinh hất nước trà đi, nói: “Thật ra lúc thành bị phá, tôi đã xác định rằng mình chết chắc rồi.”
“Khi tỉnh lại ngẩn ngơ mất một lúc vì không ngờ bản thân còn nhặt về được cái mạng.”
Mộc Cát Sinh nhìn Sài Thúc Tân: “Rồi tôi thấy anh.”
Y bật cười: “Thế cũng không lạ.
Có Tam Cửu Thiên ở đây, tôi chẳng cần lo mình không sống nổi.”
"Tôi đâu phải thần tiên, không phải lần nào cũng cứu được người từ cõi chết trở về.”
Sài Thúc Tân nhìn thẳng vào y: "Cậu phải học cách tự lo cho bản thân."
Mộc Cát Sinh nhướn mày: "Này chẳng giống như lời mà Tam Cửu Thiên anh sẽ nói gì cả."
“…Đao súng trên chiến trường vô tình, không phải lúc nào tôi cũng ở cạnh để bảo vệ cho cậu."
“Biết rồi biết rồi, người ta thường bảo ‘đại nạn không chết, ắt còn phúc về sau’, ngài cứ yên tâm.”
Mộc Cát Sinh vừa nói vừa đứng dậy, chìa tay ra trước mặt anh: “Bên nhà họ Ô đang đợi, phải qua đó một chuyến, để tôi đỡ anh dậy.”
Sài Thúc Tân thoáng ngây người một chốc, rồi nắm lấy bàn tay đối phương.
Lòng bàn tay y khô ráo, ấm áp, là nhiệt độ của người sống.
Trước đó anh đã hao tổn quá nhiều tâm lực, lại còn ngồi gục bên giường Mộc Cát Sinh rất lâu, khi đột ngột đứng dậy thì loạng choạng sắp ngã.
“Anh ổn không đấy?"
Mộc Cát Sinh cau mày: "Anh thực sự không sao?"
Sài Thúc Tân kiên quyết phủ nhận: "Không sao."
"Trước khi nói câu đó thì anh nên tìm gương soi lại sắc mặt của mình đi."
Mộc Cát Sinh biết người này cứng đầu cứng cổ, có hỏi cũng không hỏi được gì, vì thế y liền đổi giọng, nhướng mày trêu: "Nhìn dáng người như liễu nghiêng trước gió của cô đây, không biết là tiểu thư nhà nào chưa xuất giá?"
“…
Mộc Cát Sinh!”
“Ơ kìa, tôi đây tôi đây.”
Mộc Cát Sinh đã lâu không thấy Sài Thúc Tân bị chọc cho nghẹn họng, hớn hở ra mặt: “Tiểu thư năm nay bao nhiêu xuân xanh?
Nhà ở đâu?
Đã có hôn phối chưa?”
Nói rồi y còn cố ý nhây giọng, dí mặt lại gần: “Trong lòng có ai chưa?”
Sài Thúc Tân xưa nay không chịu nổi mấy câu đùa cợt này, quay đầu đi thẳng một nước ra cửa, ai ngờ vừa quay người cất bước đã suýt ngã.
Mộc Cát Sinh nhìn cảnh đó mà cười sướng không chịu nổi: “Tam Cửu Thiên ơi là Tam Cửu Thiên, da mặt anh mỏng quá rồi!"
Nói thì nói, cười thì cười vậy nhưng y vẫn sải bước về phía trước, trực tiếp bế ngang anh lên: "Đi nào cô ơi, để tôi đưa cô tới bờ tây nhé."
Toàn thân Sài Thúc Tân cứng đờ, một lúc lâu cũng không biết phải làm gì.
Được Mộc Cát Sinh bế đi khoảng một đoạn thì anh mới hoàn hồn, lập tức quát lớn: “Ra thể thống gì!
Mau thả tôi xuống!”
“Không thả.
Anh bị thương đến mức này còn bàn thể thống chi nữa?”
Mộc Cát Sinh sải bước nhanh như gió: “Tiểu thư đừng e thẹn, cứ đi theo tôi."
Y nói xong vòng tay siết ngang người càng ôm chặt hơn khiến Sài Thúc Tân gần như phát điên.
Rõ ràng tên này đã khỏe lại hoàn toàn, mặc anh giãy bao lâu cũng không chịu buông.
Cứ vậy bế anh đi một mạch vào điện chính.
Trong điện đang nghị sự.
Họa Bất Thành liếc ra hai người một cái, nhưng chẳng tỏ vẻ gì.
Ngược lại, vị trưởng lão áo đen bên cạnh vừa thấy hai người bế nhau đến lập tức bật dậy, giận dữ quát: “Kẻ nào tới đó?
Chẳng ra thể thống gì?'
Mộc Cát Sinh tặc lưỡi: “Thấy chưa Tam Cửu Thiên, lúc nãy mặt anh khó ở hệt như ông ta vậy.
Con người phải nên cười nhiều chút, đừng ngày nào cũng như ông cụ non.”
Sài Thúc Tân: “…
Thả tôi xuống, nhanh!”
Mộc Cát Sinh nghênh ngang bước vào trong sảnh, đặt Sài Thúc Tân xuống nhưng vẫn vòng tay đỡ lấy lưng anh.
Y quay sang mỉm cười với vị trưởng lão áo đen: “Người bị thương là trên hết, mong ngài đừng trách.”
Trưởng lão áo đen ngớ ra một thoáng.
Họa Bất Thành bước lên, giới thiệu: “Hai vị đây là Thiên Toán Tử và Linh Xu Tử.”
Rồi lại quay sang hai người họ: “Vị này là trưởng lão của Âm Dương gia, ông chú của Vô Thường Tử.”
“Vãn bối bái kiến Ô lão.”
Mộc Cát Sinh cười híp mắt chào hỏi.
Sài Thúc Tân bên cạnh cũng lễ phép khom người chào.
Ô lão vuốt râu, đánh giá Mộc Cát Sinh một lượt từ trên xuống dưới: “Hóa ra là Thiên Toán Tử.
Trông như đã hồi phục hẳn rồi.”
“Ngài nói quá lời, chỉ là tạm giữ lại được cái mạng thôi.”
Mọi người cùng ngồi xuống, trong phút chốc không một ai lên tiếng.
Mộc Cát Sinh thầm tính toán trong lòng, lần này Âm Dương gia phái người tới chắc chắn không có ý tốt.
Việc Ô Tử Hư và Ô Nghiệt ra tay giúp y đánh lui đám âm binh chưa chắc đã được Âm Dương gia đồng ý.
Nếu Ô Nghiệt còn ở đây thì tốt, chí ít còn có một Thái Tuế không sợ trời không sợ đất trấn giữ tình hình cho, nhưng tiếc rằng giờ đây mọi chuyện đã khác.
Y vốn tính chơi liều một phen, cũng đoán được sau chuyện này bảy nhà chắc chắn sẽ gây khó dễ.
Thế nhưng nhìn vào tình hình hôm nay, trong điện chỉ có Bồng Lai và Âm Dương gia.
Dược gia giờ đang như thế nào thì y không rõ lắm, nhưng có lẽ Sài Thúc Tân đã có cách giải quyết.
Về phần Chu gia vắng mặt, Mộc Cát Sinh cũng loáng thoáng đoán được nguyên nhân.
Ô Nghiệt cạn kiệt tu vi, chưa rõ sống chết.
Trong lòng buồn vui xen lẫn, khó nói thành lời.
“Thiên Toán Tử.”
Ô lão trầm ngâm mở lời: “Lão phu đến đây lần này là vì chuyện âm binh.”
"Ồ!
Xin kính cẩn lắng nghe.”
Ô lão chắp tay: "Âm binh giờ đây tuy đã bị đẩy lui, nhưng trong thang Âm dương vẫn còn sót lại một ít oán khí, đều là những thứ cực kỳ hung ác khó có thể siêu thoát.
Vì để đảm bảo mọi chuyện ổn thỏa, lão muốn nhờ Thiên Toán Tử đích thân phong ấn Thang Âm Dương."
Mộc Cát Sinh còn chưa nói gì, Sài Thúc Tân đã lên tiếng: “Không cần.”
“Linh Xu Tử, vì sao lại nói thế?”
"Thang Âm Dương đã có vật phong ấn.”
“Ý cậu là trống cổ mà Thái Tuế để lại."
“Đúng.”
“Vậy để lão phu nói rõ.”
Ô lão vuốt râu: "Trống cổ là vật của Âm Dương gia.”
"Ông có ý gì?"
Sài Thúc Tân lạnh giọng: “Chẳng lẽ Âm Dương gia định lấy lại trống cổ."
“Đúng thế.
Cái trống cổ đó có gần năm trăm năm tu vi của Thái Tuế, là vật vô cùng quan trọng với Âm Dương gia.
Khi Thái Tuế dùng vật này để phong ấn Thang Âm Dương, gia tộc chưa từng cho phép bà ấy làm việc đó.
Giờ Âm Dương gia thu hồi trống cổ, là hợp lẽ.”
"Nực cười!”
Sài Thúc Tân phản bác không chút do dự: "Trống cổ là tu vi của Thái Tuế hóa thành, dùng thế nào phải theo ý của Thái Tuế.
Âm Dương gia lấy tư cách gì quản?”
“Vậy lão phu đổi cách nói.”
Ô lão từ tốn đáp: “Với tư cách hậu duệ cùng tộc của Thái Tuế, chúng tôi có quyền xử lý di vật của bà sau khi bà qua đời.
Linh Xu Tử thấy có đúng không?"
“Các ông đang đổi trắng thay đen!
Không tôn trọng di nguyện của người đã khuất, là bất trung.
Phụ lòng tâm huyết của bậc trưởng bối, là bất hiếu!"
Ô lão lắc đầu, nói đầy ẩn ý: "Nếu bàn về bất trung bất hiếu thì so với những gì Linh Xu Tử đã làm trước đây, cả Thất Gia Chư Tử đều phải thấy hổ thẹn vì chẳng ai sánh kịp."
Sài Thúc Tân lập tức đứng dậy.
“Ô lão.”
Họa Bất Thành nhàn nhạt lên tiếng: “Những gì Linh Xu Tử từng làm là chuyện nội bộ của Dược gia, người ngoài không có quyền xen vào.”
Mộc Cát Sinh vỗ nhẹ lên lưng Sài Thúc Tân: “Bình tĩnh.”
Y hạ giọng hỏi thầm: "Rốt cuộc trước đây anh đã làm gì vậy?
Sao nghe hai người nói chuyện cứ như đang đánh đố nhau?"
Sài Thúc Tân không hé nửa lời.
“Được rồi, chuyện này để sau hẵng bàn.”
Thấy tình hình không ổn, Mộc Cát Sinh lắc đầu, cất giọng: “Ô lão, tôi có điều muốn hỏi.”
“Thiên Toán Tử cứ nói.”
“Hiện giờ phần lớn âm binh đều đã tiêu tán, oán khí còn sót lại trong Thang Âm Dương cũng ít ỏi, tại sao không trực tiếp phái người tới diệt trừ mà nhất định phải phong ấn chúng?
Để lâu dài chẳng phải sẽ lại là một mối họa sao?"
“Thiên Toán Tử có điều chưa biết.”
Ô lão nói: “Oán linh trong Thang Âm Dương hiện giờ… tuyệt không phải con số ít ỏi.”
Mộc Cát Sinh khựng lại.
“Trong trận chiến thủ thành ngày đó, máu chảy thành sông, hàng loạt quân sĩ và dân chúng chết trận, Thiên Toán Tử nghĩ xem họ đã đi đâu rồi?
Âm binh vốn có khả năng đồng hóa oán khí, những vong hồn vốn nên đầu thai chuyển kiếp đều bị hút vào Thang Âm Dương.
Đã hóa hung tuyệt, không thể siêu thoát.”
Một câu như sấm nổ.
Tiếng ầm ầm dội thẳng bên tai.
Một màu đỏ bùng lên, lửa chiến chớp hiện trước mắt.
Những đồng đội ngã xuống hôm ấy, vị tham mưu trưởng cõng thuốc nổ liều chết, Tiểu Phong Tử mặt bê bết máu...
Sau khi tỉnh lại, y đã cố gắng lảng tránh tất cả, bởi vì còn rất nhiều việc chờ xử lý, y không có thời gian để đau buồn hay thương tiếc.
Non xanh vùi thây cốt, hồn phách về nơi nao...
Mà người kia chỉ đáp một câu nhẹ bẫng: Đã hóa hung tuyệt, không thể siêu thoát.
Chết không nơi chôn, hồn không chốn yên, thân không nhắm mắt, kiếp sau tuyệt đường.
Khi Mộc Cát Sinh hoàn hồn, chỉ biết Sài Thúc Tân đang ôm chặt lấy mình, y cúi đầu nhìn, thấy Ô lão bị đánh đến mặt mũi bầm dập, cả điện tan hoang.
“…Mộc Cát Sinh!”
Trong tai y chỉ còn tiếng ù chói buốt, giọng nói của Sài Thúc Tân trở nên mờ mịt: "Buông tay trước đã!"
Buông tay sao...
Mộc Cát Sinh thầm nghĩ, con mẹ nó chứ buông!
Đến khi y có thể bình tĩnh lại, Ô lão đã không còn hơi thở.
Họa Bất Thành bước tới xem, chỉ nói một câu: “Chết rồi.”
Ô lão vốn chẳng phải người sống, chỉ dùng một thân xác giả ở dương gian, vốn chịu không nổi quyền cước của Mộc Cát Sinh.
Hồn phách lão không biết đã lẩn đi từ khi nào.
“May cho ông ta đấy."
Mộc Cát Sinh khạc ra một ngụm máu: "Mẹ nó!
Thứ súc vật."
Y hiểu rất rõ Âm Dương gia đang mưu tính gì.
Trong Thang Âm Dương dù có hung oán, cũng không phải không thể trừ diệt.
Nhà họ Ô chẳng qua muốn giữ lại một mối họa để uy hiếp Phong Đô.
Âm binh bạo động đã để lại nỗi ám ảnh lớn cho Thập Điện Diêm Vương, nếu không có Thái Tuế ra tay, Phong Đô ắt sẽ đại loạn.
Năng lực của Ô Nghiệt rất lớn, nếu Âm Dương gia lấy được trống cổ về, Phong Đô chắc chắn sẽ kiêng dè họ.
Mất đi ô dù Thái Tuế, Âm Dương gia sẽ trở thành cái bia công kích.
Vậy làm sao để bảo toàn quyền lực mà Phong Đô vẫn phải kiêng dè?
Dễ thôi — giữ lại một quả bom hẹn giờ giống như âm binh.
Chỉ cần oán linh trong Thang Âm Dương còn tồn tại ngày nào, Thập Điện Diêm Vương sẽ không dám động vào Âm Dương gia ngày đó.
Âm Dương gia và Phong Đô ân oán ngàn năm, Mộc Cát Sinh nhìn mãi cũng thành quen.
Trên lập trường của Thiên Toán Tử, đây đúng là một nước đi hay, giữ được Âm Dương gia chính là giữ được một phần thực lực của bảy nhà.
Nhưng y có muốn làm Thiên Toán Tử đâu?
Mộc Cát Sinh hít sâu một hơi, kéo cái xác sang một bên, bảo Sài Thúc Tân: “Đợi lão tam tỉnh, bảo hắn đưa tôi vào Phong Đô.”
"Cậu muốn làm gì?”
“Đàm phán.”
Mộc Cát Sinh nói: “Tôi muốn gặp Thập Điện Diêm Vương.
Có lẽ họ biết cách siêu độ vong hồn trong Thang Âm Dương.”
Họa Bất Thành bỗng lên tiếng: “Xưa nay Âm Dương gia là trung gian giữa Thiên Toán Tử và Phong Đô.
Cậu vượt mặt Âm Dương gia để trực tiếp gặp Diêm Vương, vậy không ổn.”
“Trường Sinh Tử.”
Mộc Cát Sinh lạnh giọng: “Âm Dương gia bây giờ đâu coi tôi là Thiên Toán Tử.”
“Đó là bởi vì cậu chưa bao giờ thực hiện chức trách của Thiên Toán Tử."
“Tôi mẹ nó có bao giờ muốn làm Thiên Toán Tử?!"
“Đó là mệnh của cậu.”
Họa Bất Thành nhìn y, chậm rãi nói: “Thế gian làm gì có chuyện vẹn cả đôi đường.
Cậu không thể vừa là Thiên Toán Tử, vừa là quân nhân.
Bốn mươi chín đồng Sơn Quỷ hoa tiền đã chọn cậu rồi.
Nếu cậu cứ trốn tránh, chỉ có thể rơi vào vòng luẩn quẩn.
Lúc trước ta đã nói rồi, tranh mệnh với trời, cái giá phải trả sẽ rất đắt.
Cậu đã lựa chọn con đường cố chấp làm theo ý mình, thì tình hình hiện tại chính là nhân quả của cậu."
"Nhân quả cái con khỉ."
Mộc Cát Sinh gằn từng chữ: "Chỉ cần tôi đi đàm phán với Phong Đô, mọi chuyện sẽ có biến chuyển."
Họa Bất Thành lạnh nhạt nói: "Cậu đi không nổi đâu.”
“Mặc Tử và Vô Thường Tử đều trọng thương hôn mê.
Thang Âm Dương đã bị phong kín.
Không có ai đưa cậu vào Phong Đô.”
Mộc Cát Sinh quay sang Sài Thúc Tân: “Lão tam bao giờ tỉnh?”
“Phải đợi thuốc.
Hiện giờ chỉ vừa qua cơn nguy kịch, phải dùng đúng thuốc mới có thể hoàn toàn khoẻ lại…”
Sài Thúc Tân nói đến đây thì bỗng sững người.
“Đúng vậy.”
Họa Bất Thành đáp thay.
"Vết thương do âm binh gây ra không thể dùng dược liệu thông thường để chữa trị, mà phải dùng đến thuốc của Bồng Lai."
Họa Bất Thành nhìn thẳng vào Mộc Cát Sinh, mặt không chút gợn sóng.
“Một việc đổi một mạng, nếu muốn cứu họ, cậu phải hoàn thành chức trách của Thiên Toán Tử."
“Trường Sinh Tử muốn uy hiếp tôi?"
“Không phải ta muốn.”
Họa Bất Thành đáp: “Mà là không còn cách nào khác.”
“Nếu tôi cứ nhất quyết làm theo ý mình thì sao?”
"Cậu đã nếm trải hậu quả một lần rồi.
Huống hồ, lần này thứ cậu đánh mất…
Sẽ khiến cậu hối hận đến chết."
Từng chữ đâm thẳng vào tim.
Mộc Cát Sinh im lặng giây lát: “Vừa rồi ông nói một việc đổi một mạng, tôi sẽ dùng Trấn Sơn Quỷ để phong ấn Thang Âm Dương, đổi lấy mạng lão tam.
Vậy còn một việc nữa là gì?”
Họa Bất Thành đáp nhẹ như không: “Xin Thiên Toán Tử gieo một quẻ.”
"Gieo một quẻ?
Mạng của lão nhị không rẻ mạt đến vậy."
Mộc Cát Sinh nhếch môi.
“Trường Sinh Tử muốn quẻ gì?”
“Không phải một mình ta muốn, mà cả bảy nhà đều muốn.
Từ khi Ngân Hạnh Trai Chủ qua đời, không hề có quẻ tượng hiện thế.
Nay thế sự hỗn độn, Thất gia cần một ngọn đèn soi đường.”
"Vào đề dài dòng quá.”
Mộc Cát Sinh bật cười: “Nói thẳng ra đi, là quẻ gì?”
“Trời đất u ám, quốc vận suy tàn.”
Họa Bất Thành nhìn ra ngoài điện.
"Chiến sự tại Hoa Hạ đã kéo dài quá lâu rồi.
Chúng tôi cần một thời điểm cụ thể.”
Mộc Cát Sinh lập tức hiểu ngay, đầu tiên là sửng sốt rồi sau đó bật cười ha hả.
Sài Thúc Tân như rơi xuống hầm băng: “Ông… nói cái gì?”
"Ta đã nói rất rõ rồi.”
Họa Bất Thành đưa lưng về phía anh.
"Từ khi cậu ấy kế nhiệm vị trí Thiên Toán Tử, Thất gia chỉ cầu một quẻ này.
Xin Thiên Toán Tử lập quẻ — Đoán quốc vận.”
[ Edit by TeiDii ]
.