Cập nhật mới

Khác [ĐM][Hoàn][Tr.Ngắn] Tíc Tắc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
235878951-256-k841341.jpg

[Đm][Hoàn][Tr.Ngắn] Tíc Tắc
Tác giả: Thuongkuma01
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Thể loại: damie,h+,tâm lý , u ám, máu tanh.

Tam quan đổ nát.

Bệnh kiều độc chiếm tâm thần sát nhân công * thiếu niên thụ.

Văn án:

Tíc tăk..

Tíc tăk..

Tíc tăk..

Đồng hồ điểm đúng 0h00'

"Mạn Hy!

Đến lúc rồi.

Sinh nhật vui vẻ!"

"......"

" Xem này.

Anh có món quà cho em.

Hẳn là em sẽ rất phấn khích cho xem"

"......"

" Aa... thật là ngoan.

Bảo bối!

Em ngon quá đi."



đoản​
 
[Đm][Hoàn][Tr.ngắn] Tíc Tắc
Về trước 12h đêm


"Rè...rè.. vài tháng gần đây.

Tại trung tâm ND tower số người mất tích đã lên đến hơn 10 người ... rè... rè... cảnh sát và đội tuần tra đang tích cực tìm kiếm manh mối... rè..."

Bà Yên đang ngồi tại phòng khách vừa đan khăn vừa nghe tin tức trên Radio.

Kéttt...

Tiếng cửa khẽ mở, tiếp theo đó là tiếng bước chân cố gắng đi nhẹ nhàng nhằm không tạo ra tiếng động.

Bà Yên vẫn thản nhiên như không nghe thấy tiếng động lạ đó.

Một bóng đen khẽ di chuyển từ ngoài cửa chính tiếp theo là rón rén từng bước chậm rãi đi lên cầu thang.

" MẠN HY!"

Bà Yên đột nhiên hô to.

" Á"

Bịch...

Bịch...

Bịch...

Rầm!

Bóng đen giật mình ngã 3,4 bậc thang rồi đáp mông xuống sàn nhà.

" Mẹ!

Xuýt chút nữa hù chết con rồi" - Mạn Hy cố gắng đứng dậy xuýt xoa xoa mông.

Cú ngã đó thật đau a.

Bà Yên cười đáp " ngã cũng đáng!

Cái tật đi chơi về khuya chẳng bao giờ chịu bỏ.

Còn rón rén trốn lên lầu.

Ta là không ngủ đợi con về đó."

Mạn Hy ngẩng đầu nhìn đồng hồ: 12h10' đêm.

Cậu liền ôm chầm lấy bà Yên nịnh nọt "

Mẹ dặn về trước 12h , con muộn có 10 phút thôi mà hì hì"

Bà Yên quả thật khó có thể không mềm lòng trước cậu con trai này, giơ tay búng vô trán cậu 1 cái

" Mẹ nói về trước 12h là muốn con về sớm.

Lần nào đi chơi cũng dặn mà chẳng hôm nào chịu vâng lời"

" Con lớn rồi.

Qua ngày mai là con chính thức 18 tuổi rồi mà.

Đừng quản con như em bé nữa"

" Bên ngoài có đầy những điều nguy hiểm, con tốt nhất vẫn nên cẩn thận đi.

Thôi! vệ sinh cá nhân rồi chuẩn bị ngủ đi"

" vâng!

Mẹ" nói rồi Mạn Hy vội chạy lên lầu.

Bà Yên thở dài một tiếng, rồi dọn mọi thứ, tắt điện, tiến về phía chiếc Radio đã cũ để tắt nó.

Rè..rè.. tên tội phạm có lẽ là cùng một người... chúng tôi tìm thấy vài bộ phận cơ thể của những nạn nhân.. rè... kèm theo là những tờ giấy nhỏ viết đầy chữ.... chữ đó có nội dung là ...

Mạn.... bụp!

************

Mạn Hy nằm trên giường không ngủ được lăn qua lăn lại.

Qua ngày mai là sinh thần tròn 18 tuổi của cậu!

Đám bạn đã cùng nhau đặt tiệc

.. thật là háo hức..

Ting!

Mạn Hy vội lôi điện thoại, muộn thế này còn ai nhắn tin?

Nội dung tin nhắn:

" Mạn Hy .. mai gặp."

Oh! từ một số lạ.

Cậu ngây người một lúc.

Chắc là số mới của 1 người quen nào đó.

Liền trả lời lại

" ai vậy?"

Rất lâu sau.

Không có tin nhắn phản hồi...

*********

Hôm sau

Cậu sửa soạn để đi tiệc cùng đám bạn.

Trung tâm của bữa tiệc mà!

Tất nhiên phải thật bảnh bao, nước hoa thơm phức rồi.

Cả nhà vừa dọn cơm tối.

Mạn Hy liền huỳnh huỵnh chạy xuống lầu, tiến ra phía cửa, xỏ giầy.

" Mạn Hy!

Con không ăn cơm liền đi đâu thế!"

" Cả nhà cứ ăn đi!

Con đi chơi với các bạn"

Bà Yên từ trong phòng bếp dặn hắt ra " nhớ về trước 12h nha!"

Như thường lệ, Mạn Hy trả lời cho có " Vâng" rồi nhảy lên chiếc PKL phóng vụt đi.

Nhìn bóng con trai khuất dần rồi biến mất.. lòng bà Yên chợt khó thở từng hồi, trực giác của người mẹ cho thấy hôm nay sẽ có điều gì đó không may xảy ra.

Tíc tăk..

Tíc tăk..

Tíc tăk..

Rengggg...

Bây giờ là 5h00' p.m
 
[Đm][Hoàn][Tr.ngắn] Tíc Tắc
Bảo bối ah..


Mạn Hy ngồi ở ghế sofa , liên tục cùng bạn bè uống bia.

Phòng karaoke kín không dưới 10 người liên tục hát hò nhảy nhót.

Những tiếng chúc mừng tiến cụm ly không say không về vang lên không ngớt.

Hôm nay quả thật là quá vui đi.

Mạn Hy thực tửu lượng không tốt, mới uống vài ba cốc bia cậu đã thấy mọi thứ như nhoè đi, dưới ánh sáng lập loè, những tiếng hò reo hát hò liên tục đập vào màng nhĩ.

Cậu cảm thấy trời đất hơi quay cuồng.

Không sao.

Dù có say thì cũng đã có bạn đưa về dùm.

Mạn Hy đứng dậy , loạng choạng tiến ra khỏi phòng kín.

Bước đi xiêu vẹo.

Cậu muốn tìm nhà wc.

Xa xa cậu lờ mờ thấy bóng người cao lớn đang tiến về phía mình.

Cậu liền nhào về phía người đó.

"... hức... nhân viên hả.. hức... chỉ cho tôi.... nhà vệ sinh..."

Mọi thứ xung quanh đều quay cuồng khiến cậu không thể nhìn rõ mặt người đàn ông trước mặt.

Hắn khẽ liếm môi, phát ra âm thanh trầm ổn

" Theo tôi."

Sau đó, cậu thấy mọi thứ tối dần, ngã gục vào trong lòng người đàn ông xa lạ đó, ngủ thiếp đi.

Hắn ôm lấy cậu, khoé miệng nhếch lên cười tà mị

" Bảo bối ah.. bắt được em rồi."

************

Xoẹt... xoẹt... xoẹt....

Âm thanh kì quái khó chịu khiến Mạc Hy tỉnh dậy.

Ách!

Đầu cậu đau và choáng váng.. chắc là do bia rượu.

Đưa mắt nhìn xung quang khiến cho cậu hoảng loạn ..đây là đâu?

Mọi thứ tối đen như mực, cậu không thể nhìn thấy gì cả, bóng tối bao trùm lấy cậu.

Thứ mùi tanh tưởi bốc ra từ căn phòng xộc lên mũi, nó khiến cậu buồn nôn.

Mới nãy thôi cậu còn đang chung vui với lũ bạn, uống bia 1 hồi dậy đã thấy mình bị đưa đến chỗ quái quỷ nào thế này.

Xoẹt... xoẹt... xoẹt..

âm thanh kì lạ phát ra ở phía bên kia vách tường làm phân tán suy nghĩ của cậu.

Mạn Hy nheo mắt nhìn về phía đó.

Nơi đó hắt ra le lói 1 chút ít ánh sáng trắng.

Bóng người cao lớn được ánh sáng chiếu in lên vách tường.

Mạn Hy hồi hộp quan sát.

Tên đó đang làm gì?

Là gã bắt mình đến nơi bẩn thỉu này?

Không suy nghĩ nhiều, cậu liền chậm rãi khẽ tiến lại gần bên vách tường.

Ngay khi vừa đặt chân xuống đất, cậu cảm thấy có gì đó không đúng.

Dưới lòng bàn chân cảm nhận thấy mình dẫm lên một vũng nước nhầy nhụa, cái mùi tanh hôi này thật khiến người khác phát mửa.

Nhưng do xung quanh quá tối, cậu không thể nhìn rõ đó là gì.

Tiếp tục lấy dũng khí lê từng bước đến chỗ âm thanh kì quái kia phát ra

Xoẹt...

Xoẹt....

Xoẹt...

Nấp mình sau cánh cửa phòng.

Ngay khi Mạn Hy tính ngó đầu lén nhìn thì âm thanh của kim loại liền ngưng lại.

" khà.. khà.. cuối cùng cũng mài xong"

Tim Mạn Hy thắt lại.

mài dao?

Hắn ..

1 sát nhân? ...hắn bắt cóc và giết mình.?

Cậu hơi vã mồ hôi, đứng chôn chân tại chỗ khi nghe thấy tiếng bước chân của tên đó .. tiến lại gần chỗ cậu nơi cánh cửa.

Cậu nghiến răng..

định hình trong đầu lúc hắn vừa tiến đến cánh cửa sẽ ra tay đánh hắn bất ngờ, có thể sẽ thoát được.

Đột nhiên tiếng bức chân dừng lại nơi trước cửa 1 bước.

Hắn đưa mắt nhìn căn phòng, đảo 1 vòng.

Cười nhẹ.

" xem nào.

Không có trên giường, xung quanh cũng không.vậy thì....

Chính Là Chỗ Này!"

Cùng lúc đó, hắn giơ tay đập mạnh vào cánh cửa, khiến cánh cửa theo đà đập vào Mạn Hy, cậu không kịp chống đỡ.

Ngã khuỵ xuống.

Đầu truyền đến 1 cơn đau dữ dội.

Tên đó 1 tay nắm tóc cậu, ném thẳng lên giường.

" Á"

Mạn Hy nhăn mặt đau đớn khi bị hắn vung dao chém 1 nhát vào vùng ngực.

Máu theo đó bắn ra chảy xuống nệm.

Tiếp theo là những cú đánh trực diện vào vùng bụng.

Mạn Hy hét lên không thành tiếng.

..Mẹ ơi!

Đau quá...

đau... chết mất...

Lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn.

Cậu vô lực thở thoi thóp từng hồi, ánh mắt không còn tiêu cự, đầu óc dần trở nên mơ hồ.

Tên sát nhân như được thoả mãn nhìn cậu vô lực nằm bất động.

" Bảo bối!

Em thật là hư.

Nhìn xem.

Mới đó mà đã tiểu hết ra giường rồi.

Thật bẩn.

Chắc do nãy muốn đi wc mà chưa đi được nên nhất thời không thể kìm chế?"

Hắn đưa tay sờ lên vết chém nơi ngực Mạn Hy

" Không quá sâu.

Chỉ là mất chút máu thôi.

Giờ anh đưa em đi thanh rửa.

Nhanh nào.. sắp đến nửa đêm rồi a..."
 
[Đm][Hoàn][Tr.ngắn] Tíc Tắc
Mạn Hy!


Mạn Hy mơ hồ thấy mình toàn thân như vụn vỡ bị nhấm chìm vào nước lạnh.

Ọc..ọc..ọc..

Nước..là nước.. nhiều nước quá..nước tràn vào miệng vào khoang mũi.. chết tiệt!

Không thể thở.. mình chết mất..khó chịu quá..

Mạn Hy như muốn chết. bị tên sát nhân đó dùng tay nắm đầu cậu nhấc lên rồi lại nhấn chìm vào bồn tắm không biết bao nhiêu lần.

Khó chịu.. ngột ngạt.. sặc sụa rồi lại ngất đi không còn ý thức.

Trong căn phòng ẩm thấp toàn mùi hôi tanh vang lên tiếng nước thì thụp liên hồi cùng với tiếng cười sằng sặc, tiếng nói điên loạn lặp đi lặp lại của tên sát nhân

" nhanh !

23h rồi!"

" nhanh !

23h rồi!"

" nhanh !

23h rồi!"

...........................

Cho đến khi tỉnh lại.

Cậu thấy mình đang nằm trên một tấm gỗ phẳng lớn.

Tay chân bị xích cố định.

Vết thương trước ngực cũng được băng bó.

Mắt cậu như sắp lồi ra kinh ngạc khi thấy tên điên đó đang vùi đầu ngậm lấy cự vật nơi hạ bộ của cậu.

"Aaaaaaaaaa"

Mạn Hy gào lớn song không thể giãy dụa hay cửa động

" tên súc sinh biến thái này!

Mau bỏ cái miệng dơ bẩn của mày ra khỏi người tao"

Tên sát nhân bày ra bộ mặt thất vọng nhả nó ra:

" Nài Mạn Hy!

Sao của em nó mãi không cứng thế!

Tôi đã ngậm nó nãy giờ đấy"

Mạn Hy mắt tràn đầy tơ máu di*me có ai trong tình cảnh này có thể cương cơ chứ..

(Tg: lại chả sợ sun chuym ấy 😀)

" Em không cương cũng không sao.

Của tôi cương là được rồi"

Dứt lời.

Hắn từ trong quần lấy ra cự vật của chính mình áp sát vào mặt của Mạn Hy.

Hắn nhìn gương mặt vặn vẹo kinh sợ của cậu, cảm thấy hưng phấn ,như đứa trẻ khoe quà cười cười nói

" nhìn xem!

Mạn Hy .

Nó vì em mà trướng to lên vài phần nữa nè.

Em biết không?

Chỉ cần nhìn em thôi là tôi liền không thể kiềm chế.

Muốn đem em ra kịch liệt xuyên xỏ"

" Cút!

Tên biến thái kinh tởm!

Tao sẽ giết mày.

Tao phải giết mày.

Chết đi!

Chết đi!"

Mạn Hy gằn miệng quát lớn.

Nụ cười trên miệng hắn dần biến mất.

" cái miệng nhỏ này của em có vẻ hơi ồn ào đó"

Lập tức cậu bị hắn nhét giẻ vào miệng.

Chỉ còn có thể phát ra những âm thanh ư..ư..

Hắn nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi cậu, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt cậu

" tôi vì em mà tốn khá nhiều tâm tư.

Em nên ngoan ngoãn biết điều thì hơn.

Bữa tiệc bắt đầu được rồi nhỉ"

Đèn được thắp lên.

Cảnh tượng trong căn phòng khiến cậu muốn ngất.

Xác người treo ngổn ngang trên 4 bức tường.

Có những thi thể như là mới bị giết mới đây máu nhỏ tí tách rơi xuống đất.

Cũng có những thi thể bắt đầu trương lên bốc mùi hấp dẫn sâu bọ.

Khắp căn phòng đều là máu , dịch, và nội tạng nhầy nhụa .

Thì ra thứ cậu đạp phải lúc mới tỉnh dậy là máu người.

1 cảm giác sợ hãi kinh tởm xộc lên, Mạn Hy như muốn nôn oẹ.

Thật quá sức tưởng tượng của cậu đi.

Tên sát nhân hài lòng nhìn biểu hiện thất kinh của Mạn Hy, dịu dàng hôn nhẹ lên trán cậu

" Bất ngờ chứ!

18 người này là mấy tháng nay anh dày công chuẩn bị để chúc mừng sinh nhật em tròn 18 đó!

Chắc hẳn em rất thích."

Từ trên người, hắn móc ra 1 con dao.

Cậu kinh sợ ,nhưng do miệng bị nhét khăn.. thành ra những tiếng chửi rủa nghe lại thành những tiếng rên đầy khiêu gợi.

Hắn thoả mãn nhìn phản ứng của cậu.

" Em là đang muốn anh yêu em phải không?

Còn bày ra vẻ mặt dâm dụ đó.

Khiến anh thật muốn ăn em đi.

Vậy thì... chúng ta làm nhé"

Dứt lời.

Hắn vung tay, chém 1 nhát dao lên đùi Mạn Hy, máu phọt ra bắn lên người cả hai.

Mạn Hy đau đớn xanh mặt , co quắp thân thể lại.

Liền bị hắn dùng tay banh rộng hai chân.

Cứ thế trực tiếp đem cự vật thô to tiến vào.

.

.

.

.

.

.

.

Trong căn phòng u ám toàn máu tanh, xác chết ngổn ngang, ánh đèn lập loè lúc sáng lúc tối, mùi hôi thối tanh tưởi bốc lên, trên bàn gỗ là 2 cá thể loã lồ điên cuồng giao hợp.

Thiếu niên ấy lúc đầu đau đớn kinh sợ la hét không ngừng đến mức thực quản như đứt rồi.

Sau đó chỉ còn thoi thóp rên rỉ theo từng nhịp đưa đẩy .

Trên cơ thể loang lổ máu, chằng chịt những vết dao chém, rạch, cứa.

Cúc hoa vì không được mở rộng, cũng không có chất bôi trơn, trực tiếp bị sát nhập 1 cách điên cuồng có lẽ cũng đã bị thao hỏng.

Tên sát nhân vừa rong ruổi trên người Mạn Hy vừa không ngừng gọi tên cậu, không ngừng nói lời yêu.

Mạn Hy.. anh yêu em..

Mạn Hy..

Mạn Hy.. anh yêu em đến chết..

Mạn Hy..

Mạn Hy..

Mạn Hy của anh... chúng ta đang nhập thành một ... thành một...

Mạn Hy... bảo bối của anh... ha.. ha... sướng quá.. anh sướng quá Mạn Hy ... cuối cùng em cũng là của anh... anh vui quá ...

Mạn Hy...

Mạn Hy...

Mạn Hy.... ngon quá... máu em thật ngọt ..

Mạn Hy à... anh hạnh phúc chết đi thôi..Mạn Hy...

Rất lâu sau, khi đã đến cực điểm, hắn ưỡn người, hai tay gì chặt hông của cậu.. mãnh liệt bắn ra, xuất toàn bộ vào bên trong.

"Tuyệt"

Như đã trải qua nhiều thập kỉ, hắn mệt mỏi gục người đè lên thân xác cậu, thở hổn hển.

Lưu luyến không muốn rút ra, tinh dịch vì thế vẫn còn lưu lại bên trong người Mạn Hy, chỉ có vài giọt chảy ra ngoài khẽ nhỏ xuống tấm phản gỗ.

Tíc tăk..

Tíc tăk..

Tíc tăk..

Renggggg..

0h00'

" Mạn Hy à!

Sinh nhật vui vẻ."

Hắn thì thào nhìn cậu, thân thể cậu lạnh ngắt, mắt trắng dã mở to, miệng há hốc khô khốc.

Biểu tình khi chết quả thực vặn vẹo đến nỗi khiến người khác kinh sợ.

Hắn không biết cậu cứ thế ra đi bỏ lại hắn lúc nào, chỉ biết điên cuồng chém, xẻ thịt, nếm vị máu.

điên cuồng sát nhập, điên cuồng làm tình.

Nước mắt hắn chảy ra, hắn khóc...

Lại nữa..

điều này lại xảy ra..

Mạn Hy.. anh xin lỗi.. ngày mai anh lại đến tìm em.
 
[Đm][Hoàn][Tr.ngắn] Tíc Tắc
Mừng em quay trở lại.


" Mạn Hy tỉnh...tỉnh .. tỉnh dậy"

Cậu nhăn mặt ưm ư mở mắt, thấy mình đang bị thằng bạn liên hồi dùng tay vỗ vỗ vào người.

Vài ba đứa bạn cũng đang đứng xung quanh đó.

Mạn Hy cả người đau nhức như vừa bị xe trọng tải cán qua cán lại..

A..

đau như muốn nát ra...

Cậu nhìn xung quanh, cậu cớ sao lại ngủ thiếp đi ở hành lang ngoài phòng karaoke thế này.

Kí ức cảm giác trống rỗng, có vẻ như đã quên mất điều gì đó rất kinh khủng xảy ra .

Mấy đứa bạn nhìn cậu cười cười " Tên ngốc này!

Tửu lượng thật quá kém đi, uống say rồi lẻn ra ngoài ngủ gục ở hành lang làm cho bọn này phải đi tìm."

Mạn Hy ngây người

Phải rồi.

Cậu mới nãy là cùng mọi người vui chơi ca hát không ngừng.. tính ra ngoài đi Wc .. không hiểu sao cứ thế thiếp đi lúc nào không hay..

" Tiệc tàn rồi!

Cả bọn về thôi" thấy Mạn Hy đã tỉnh táo cả bọn hô to rồi lôi cậu dậy, thanh toán và rời khỏi.

Cậu đưa tay vỗ đầu cho tỉnh ngủ, cảm giác như đã ngủ thật là lâu, chắc là do đã uống quá nhiều nên mới cảm thấy đầu đau như thế.

Vừa bước chân rời khỏi quán, cậu chợt thấy sống lưng mình lạnh ngắt, 1 cơn gió lùa qua khe áo làm cậu rùng mình run lên.

Cảm giác ớn đến gai người như có 1 ánh mắt lạnh lẽo nhìn thấu xuyên qua cậu từ đằng sau.

Cậu can đảm quay đầu lại nhìn.

Một bóng đen cao lớn cách cậu chừng chục mét đứng khuất lấp vào bóng đêm.

Khuôn mặt hắn được bóng tối bao trùm lấy ẩn đi một nửa khuôn mặt, Mạn Hy cố gắng nheo mắt nhìn.

Tất cả những gì cậu có thể thấy là tạng người cao lớn săn chắc mặc toàn đồ đen ấy, cùng với nửa khuôn mặt phía dưới.

Hắn đang nói?

Hắn nói gì thế?

Khoảng cách này Không nghe thấy gì cả.

" Này.

Làm gì mà còn chưa về"

Cái vỗ vai từ đám bạn khiến cho Mạn Hy giật bắn mình.

" Về đi!

Muộn lắm rồi đó.

Thấy cậu đứng chôn chân 1 chỗ nên tụi này đến lôi hồn cậu về ^^"

Mạn Hy nhìn đám bạn cười cười gật đầu nói sẽ về ngay rồi liền quay mặt nhìn lại tên bí ẩn vừa rồi.. hắn đã không còn ở đó nữa.. biến mất đâu rồi?

Định thần ổn định tâm lý lại 1 chút, cậu liền nhìn đồng hồ đeo tay, đồng hồ chỉ 12h kém 15'

" Chết.

Đã muộn thế này rồi cơ à.

Mẹ sẽ cho mình ngủ ngoài đường mất!"

Nói rồi Mạn Hy hớt hải lấy xe rồi phóng vụt về nhà.

***

Về đến nhà

Mạn Hy lặng lẽ cất xe.

Đèn phòng khách vẫn còn sáng.

Mẹ chưa ngủ sao?

Cậu khẽ mở cửa, ngó vào bên trong.

Bà Yên đang ngồi một mình trên ghế, quay lưng lại phía cửa, yên lặng vừa đan khăn vừa nghe tin tức trên chiếc radio cũ như mọi khi.

Cậu rón rén từng bước di chuyển lên lầu.

Cũng may là cầu thang gần cửa ra vào.

Cuối cùng vẫn bị phát hiện.

Bà Yên hô tên Mạn Hy khiến cậu giật mình ngã xuống đất.

Bà tỏ ra khó chịu khi cậu ngày nào cũng về muộn, Mạn Hy thì muốn mẹ coi cậu không còn là đứa trẻ

Qua ngày mai là cậu tròn 18 rồi mà....

Tiếng Radio vang vọng khắp căn phòng.

Rè..rè.. tên tội phạm có lẽ là cùng một người... chúng tôi tìm thấy vài bộ phận cơ thể của những nạn nhân.. rè... kèm theo là những tờ giấy nhỏ viết đầy chữ.... chữ đó có nội dung là ...

"Mạn Hy..mừng em quay trở lại."

______________ Hoàn____________

Tg: Đây là 1 vòng lặp không hồi kết^^
 
Back
Top Bottom