Tống Khanh dần dần ngủ, sau khi tỉnh lại, trời đã ngập ánh sáng.
Qua một đêm lắng đọng lại, cảm xúc của y cũng đã dịu xuống, chỉ có mắt sưng lên, rất rõ ràng y đã khóc.
Trên đường y xuống lầu nấu cơm, bỗng nhiên thầm nghĩ, sau khi ly hôn y hẳn là không cơ hội đi thăm đứa bé cùng Thẩm Dữ Quan nữa.
Tìm một cơ hội mở miệng nói với hắn vậy, Tống Khanh hạ quyết tâm.
Khi ăn cơm y còn không quên mở lịch ra xem ngày, chọn một hoàng đạo nhớ kỹ, ngày hai mươi chín, tế bái, không nên kết hôn.
Y lại gọi điện thoại cho trợ lý của Thẩm Dữ Quan, dò hỏi xem ngày hai mươi chín hắn có việc gì quan trọng không.
Trợ lý đã theo Thẩm Dữ Quan rất nhiều năm, có ấn tượng không xấu với Tống Khanh, vội vàng lật xem lịch trình, tiếng nói cẩn thận nghiêm túc, "Buổi sáng sáng có một cuộc họp thường kỳ cần thiết, việc buổi chiều đều có thể hủy bỏ, phu nhân là có chuyện gì sao?"
"Có chút việc, tôi chỉ muốn hỏi trước."
"Vâng, vậy còn có yêu cầu khác không?"
"Không có, cảm ơn."
Tống Khanh nói lời cảm ơn rồi ngắt điện thoại.
Y ghi vào ô ngày hai mươi chín ở trên lịch, thăm Nguyên Nguyên.
Đúng giờ Thẩm Dữ Quan tới biệt thự, Tống Khanh đã chờ ở cửa, y mặc một cái áo màu xám đậm, dưới quần lộ ra mắt cá chân trắng nõn, trong lòng ngực ôm một hộp quà đóng gói tinh xảo, tóc tùy ý mà rũ trên trán.
Tống Khanh thấy tài xế quen mắt, lập tức đi qua, tài xế ân cần tiếp nhận hộp quà để vào cốp xe, kéo cửa xe ra cho Tống Khanh ngồi xuống, ở bên cạnh Thẩm Dữ Quan.
Dọc theo đường đi, y có tâm sự trong lòng, đứng ngồi không yên, ấp ủ thật lâu sau, há mồm đang muốn mở miệng, "Tiên..."
"Cậu khóc sao?"
Thẩm Dữ Quan mang theo ánh mắt tìm tòi nghiên cứu y thật kĩ.
"Rất rõ ràng sao?"
"Ừ."
Thẩm Dữ Quan thu hồi ánh mắt, nhìn về phía trước, ngón tay nhẹ gõ trên đầu gối, như là hắn nghĩ tới cái gì, chậc một tiếng cười nói, "Cố ý?"
Tống Khanh vừa nghe liền phản ứng lại, khẳng định là Thẩm Dữ Quan cho rằng y cố ý khiến mắt sưng lên, khiến ông nội tạo áp lực cho hắn.
Nhưng bọn họ đều phải ly hôn, y tội gì, lập tức giải thích nói, "Không phải, tôi chỉ là...
Đột nhiên nghĩ tới một chút chuyện cũ."
Nói đến đây, Tống Khanh cảm thấy nỗi đau bị dìm xuống từ từ sống lại.
"Ví dụ như?"
Thẩm Dữ Quan làm như không tin vào lý do thoái thác này, nhưng Tống Khanh có thể nghĩ đến, y thay đổi suy nghĩ và dần hiểu ra, không cần thiết làm như vậy.
"Con."
Tống Khanh không tính toán vòng vo với Thẩm Dữ Quan, vừa lúc Thẩm Dữ Quan nhắc tới, y thuận nước đẩy thuyền lại nói, "Ngày hai mươi chín tôi muốn đi thăm con, tiên sinh có thể đi cùng tôi chứ?"
Ngón tay Thẩm Dữ Quan dừng lại, "Được."
Nhà chính Thẩm gia nằm ở phía tây núi Sương Thành, dựa núi gần sông chiếm vùng đất rộng, bọn họ đi qua cổng, hai sườn rừng tạo thành cái bóng đổ xuống, ước chừng ba phút, chậm rãi tiến vào tầm mắt là một cái đài phun nước, ánh mặt trời xuyên thấu qua dòng nước, khúc xạ ánh sáng rực rỡ.
Lão gia tử Thẩm gia tuổi trẻ đã đứng trên địa vị cao, huy hoàng đắc ý, nhưng không sinh được đứa con nào có tiền đồ, sau khi Thẩm lão gia tử lui lại, Thẩm gia dần dần xuống dốc, may mà có đứa cháu đích tôn Thẩm Dữ Quan, không chỉ có ngồi được trên vị trí của Thẩm lão gia tử năm đó, còn có xu thế vượt xa hơn.
Gia tộc khổng lồ, không nói đến cái khác, anh chị em họ của Thẩm Dữ Quan ước chừng có mười mấy người, mỗi lần Tống Khanh tới cũng không thể nhận biết được hết.
Sinh nhật bảy mươi hai tuổi của lão gia tử cũng không hẳn là lớn, cho nên chỉ có họ hàng gần đến, nhưng khi Tống Khanh đi vào đi, vẫn là mênh mông một biển người.
Thẩm Dữ Quan vừa tiến vào đã bị người lôi đi, chỉ còn Tống Khanh ôm hộp quà bất an đứng ở căn phòng kim bích huy hoàng, có mấy đứa nhỏ chạy tới, không nóng không lạnh chào hỏi qua, xoay người cười đùa.
Y tự giác lui đến một góc, tranh thủ có thể không thấy được thì đừng thấy, sau đó tùy tay kéo một người giúp việc lại, dò hỏi ông nội còn ở trong phòng của mình không, ngựa quen đường cũ đi qua.
Thẩm gia chỉ có đường tới chỗ ông nội là Tống Khanh quen thuộc.
Xuyên qua căn phòng là hành lang sâu dài, hai bên trồng đầy hoa anh đào, hoa nở rất nhiều, u hương nhàn nhạt bay tới, biển hoa hồng nhạt phấp phới.
Hoa tuy mỹ lệ, Tống Khanh lại tránh không kịp.
Mỗi năm, điều sợ hãi nhất của y khi đến Thẩm gia chính là lúc này.
Từ nhỏ, những người bên cạnh y dù ít nhiều cũng dị ứng với một số thứ, nhưng Tống khanh chưa từng có, y từng cho rằng mình trăm độc cũng không thể xâm hại, kết quả chỉ là chưa tới lúc.
Lần đầu tiên đi qua nơi này, cảnh đẹp trước mắt, đẹp không sao tả xiết, Tống Khanh tiến rừng hoa anh đào nói đông nói tây, chưa từng nghĩ càng sờ càng ngứa, cúi đầu lại thấy nốt ban đỏ nổi đầy người, sợ tới mức ông nội cho rằng Tống Khanh xảy ra chuyện gì, lòng nóng như lửa đốt mà tìm bác sĩ, kết quả bác sĩ chỉ vào mũi Tống Khanh mắng, mình bị dị ứng hoa anh đào, còn ra vườn ngắm hoa?
Y uống thuốc dị ứng, còn mặc áo tay dài, nhưng trải qua những chuyện như vậy phải thật cẩn thận, tranh thủ mũ giáp.
Đi qua hành lang dài là ba tầng lầu, chân của ông không tiện, hai năm nay dọn từ lầu ba xuống tầng trệt, y dạo bước qua, giơ tay gõ cửa, nhưng ẩn ẩn nghe được bên trong có người nói chuyện.
Là Thẩm Dữ Quan cùng ông nội, đôi câu vài lời để lộ ra là đang đàm luận việc công ty, từ trước đến nay Tống Khanh không hiểu những thứ này, chỉ nghe được vài câu Tần gia không an phận, cẩn thận Tần Tuần một chút.
Tống Khanh vẫn là biết đến Tống gia, bốn gia tộc lớn ở Sương Thành, Thẩm Tống Tần Lý, Tống Tần Thẩm gia quyền cao, hàng năm tranh đấu gay gắt phong vân kích động, mà Lý gia trọng thương, cũng không xen vào nữa mà an tĩnh một phương.
Sau khi Thẩm Dữ Quan ổn định, lui về trạng thái không nóng không lạnh với Tống gia, Tống gia không có khả năng một lòng một dạ với Thẩm Dữ Quan, Tống gia lại thấy thái độ Thẩm Dữ Quan như vậy, dứt khoát cùng với Tần gia rút súng sau lưng.
Hai nhà cùng một giuộc, quan hệ lợi ích cho nhau giao thoa dây dưa không rõ, Tống gia sụp đổ, đương nhiên Tần gia cũng không còn an ổn.
Mà Tần Tuần người này rất kì lạ, đường đẹp thênh thang không đi, thời niên thiếu rời nhà càng muốn trà trộn vào xã hội, liên tiếp mười mấy năm không trở về Tần gia, nếu không phải tên tuổi càng ngày càng vang dội, người ta nhớ không nổi vị nhị gia Tần gia này, lần này Tần gia đã xảy ra chuyện, mưa rền sóng cuốn đã trở lại.
Y ôm lấy hộp quà, ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, móc di động ra nghĩ có nên đặt lễ cúng trước hay không, nhưng nghĩ lại hôm nay là sinh nhật của ông, xem cái này thật là không may mắn, vội vàng tắt giao diện.
Khi Thẩm Dữ Quan cùng ông ra ngoài, ánh mắt dừng lại ở Tống Khang, hắn chỉ thấy Tống Khanh rũ đầu, ôm cái hộp dài ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn ở trên sô pha, đôi tay đan chặt vào nhau.
"Cháu dâu tới rồi sao, tại sao không vào?"
Lão gia tử nhìn thấy Tống Khanh, tâm tình cũng càng tốt vài phần, vội vàng tiếp đón.
Tống Khanh nghe tiếng lập tức đứng lên, đặt hộp quà lên trên bàn trà, đỡ lấy lão gia tử, "Ông chậm một chút."
"Được được được", lão gia tử cười đến nếp nhăn cũng tăng vài tầng, bỗng nhiên nhìn thấy trên áo Tống Khanh dính cánh hoa anh đào, hoảng loạn muốn rớt ly nước, tức khắc tức muốn hộc máu, "Đã nói từ sớm rồi, chặt mấy cây hoa anh đào kia đi, nhất quyết không chịu, nếu là lại làm con dị ứng, ta phải đốt sạch một phen."
Tống Khanh sợ bởi vì mình mà huỷ hoại rừng hoa anh đào chục năm của ông nội, liền nói mình đã uống thuốc rồi, không đáng ngại, nhưng Thẩm Dữ Quan lại kinh ngạc, "Em bị dị ứng hoa anh đào sao?"
Tống Khanh còn chưa kịp nói chuyện, lão gia tử đã đánh một cái phía sau lưng Thẩm Dữ Quan, lão gia tử càng già càng dẻo dai, bàn tay không thể khinh thường, khiến Thẩm Dữ Quan lảo đảo, "Ngay cả vợ mình dị ứng cái gì cũng không biết Thẩm Dữ Quan con thật đúng là ngu si quá độ."
Tống Khanh nhìn thấy quả muốn cười, nhưng chạm đến ánh mắt cảnh cáo của Thẩm Dữ Quan, lại nghẹn trở lại, vội vàng xoay người lấy hộp quà đưa cho lão gia tử, nói "Quà sinh nhật tặng ông ạ, ông mở ra nhìn xem?"
Lão gia tử tức đến muốn đánh thêm mấy cái, nhưng lại không muốn tránh ý tốt của Tống Khanh, chỉ có thể mặt lạnh, hừ hừ vài tiếng với Thẩm Dữ Quan, khi quay đầu nhìn Tống Khanh lại là hoà ái đầy mặt, "Được, để ta tới nhìn xem cháu dâu năm nay chuẩn bị gì."
Mở ra hộp quà, một cây gậy toàn thân đen bóng lẳng lặng nằm ở bên trong, lão gia tử vui sướng xách gõ gõ hai cái, nặng nhẹ vừa phải, chống xuống đất, độ cao cũng ngang thân ông, lão gia tử yêu thích không buông tay, đặc biệt là khi biết Tống Khanh tự tay làm, càng thêm quý trọng, liên tục cảm thán, "Cháu dâu có tâm."
Người giúp việc tới thông báo yến hội bắt đầu rồi, lão gia tử mới vừa đăng bài khoe trong vòng bạn bè, cũng tag vài người, "Ha ha ha, khẳng định mấy lão già kia hâm mộ ta muốn chết."
Thẩm Dữ Quan liền đi lên đỡ lấy lão gia tử, lại bị ông đẩy ra, "Đỡ ta làm gì?
Ta đi không được chắc?
Đỡ vợ con đi!"
Thấy Thẩm Dữ Quan bất động, lão gia tử lại thúc giục nói, "Dắt đi!"
Tống Khanh đi trước một bước bắt lấy tay Thẩm Dữ Quan, lão gia tử nhìn thấy rất vui vẻ, ngoài miệng còn không chịu buông tha, "Thật là vất vả cháu dâu, cùng phải sống với một đứa ngốc như vậy!"
"Ông à chúng ta mau đi đi, chắc là mọi người đều đang chờ rồi."
Tống Khanh sợ lão gia tử nói thêm gì nữa, nhìn mặt Thẩm Dữ Quan có thể xem như đèn xanh đèn đỏ ngoài đường, kịp thời ngăn chặn.
"Được được được"