Cập nhật mới

Khác [ĐM] Hoa Ngục Trung

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
397299246-256-k581631.jpg

[Đm] Hoa Ngục Trung
Tác giả: hwanghaeju
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Về một câu chuyện tình đẹp nhưng bi ai trong chiến tranh loạn lạc.

Nơi những đóa hoa thép bám vào nhau liên tục vươn lên, hướng về một tương lai tốt đẹp.
.
.

LƯU Ý ⚠️: Vì truyện mang bối cảnh lịch sử nên tớ cũng đã nghiên cứu khá nhiều để viết nhưng vẫn sẽ có những lỗi sai về mặt lịch sử do tớ chưa nghiên cứu tới và không đủ tư liệu để nghiên cứu.

Mong mọi người nếu phát hiện sai sót thì hãy góp ý cho tớ ạ.

Tác phẩm được phát triển bởi tớ nên các nhân vật đều là hư cấu, mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên ạ.



đammỹ​
 
[Đm] Hoa Ngục Trung
Chương 1: Chiều cuối cùng ở Hà Nội


LƯU Ý⚠️: Sản phẩm dựa trên ý tưởng của 🐻‍❄️ được phát triển và hoàn thiện bởi 🐻‍❄️.

Truyện chắc chắn sẽ có những sai sót về lịch sử nên mong mọi người góp ý cho 🐻‍❄️ để sửa.

Các nhân vật hoàn toàn hư cấu, mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên.

——————————————————————————

CHƯƠNG 1: CHIỀU CUỐI CÙNG Ở HÀ NỘI

Một buổi chiều đầu thu năm 1957, tiết trời Hà Nội chuyển lạnh dần, những làn gió mang theo hơi lạnh của mùa đông buốt giá sắp tới.

Trung Thụy ngồi trên bậc thêm của cằn nhà nhỏ mà gia đình cậu đã sống hơn hai mươi năm nay đăm chiêu nhìn ra hàng cây trước nhà đã chuyển vàng khô hết, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác bất an mơ hồ len lỏi như những đám mây xám xịt đang tụ lại trên vùng trời thủ đô.

Tuy năm nay Thụy chỉ vừa mới tròn mười tám tuổi nhưng cậu đã chứng kiến được biết bao thủ đoạn tàn độc và mưu mô của thực dân và đế quốc đối với đất nước Việt Nam này.

Vốn sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước mạnh mẽ, Thụy đã sớm thấm nhuần tư tưởng cách mạng, đấu tranh chống giặc ngoại xâm.

Năm mười bốn tuổi, cậu theo cha và anh trai vào trong Nam làm công tác cách mạng, tham gia rải truyền đơn cũng như truyền tin mật báo cùng với đội thiếu niên ở trong Sài Gòn, nhưng không may thay một năm trước đơn vị của họ bị địch phát hiện nên mỗi người tản đi một hướng, anh trai của Thụy theo bạn đi ra Quảng Trị, còn hai cha con thì quay trở lại Hà Nội sống cùng với mẹ và vẫn tiếp tục hoạt động cách mạng.

Cha cậu, ông Lê Trung Nghị có công việc là một thầy thuốc uy tín trong vùng còn mẹ cậu là bà Phạm Thị Lan, xuất thân từ một gia đình theo Nho giáo, luôn giáo dục các con về lý tưởng sống cao đẹp.

Ngôi nhà trên phố Hàng Bạc nơi gia đình Thụy sinh sống đã chứng kiến bao cuộc họp bí mật, bao lần bị địch lục soát mà vẫn chẳng phát hiện ra được gì.

Những bức tường cũ kỹ như thấm đẫm cả máu và nước mắt của những người con yêu nước.

Thụy lớn lên trong bầu không khí ấy, tâm hồn cậu từ sớm đã thấm nhuần tình yêu đất nước sâu sắc.

Nhưng hôm nay, Thụy thấy có gì đó khác thường đang xảy ra trong ngôi nhà này.

Từ sáng sớm, cha cậu đã kéo mẹ vào phòng nói chuyện một lúc lâu, lúc hai người đi ra thì nét mặt đều hiện rõ lên vẽ lo lắng.

Họ còn thì thầm điều gì đó trong bếp mà cậu không thể nghe rõ được, chỉ thấy mẹ lặng lẽ rơi nước mắt được cha ôm vào lòng an ủi.

Hai người họ vừa nhìn thấy cậu con trai đang đứng ngoài cửa bếp nghe lén thì liền kéo cậu ra sau nhà, trong tay cha còn cầm theo một lá thư.

"Thụy à," cha bắt đầu, trong giọng nói có chút buồn bã nghẹn ngào, "cha biết con đã lớn rồi, có thể hiểu được tình hình của chúng ta hiện giờ ra sao nên cha sẽ nói với con vậy."

Bà Lan ngồi bên cạnh khẽ vuốt ve tay Thụy, bàn tay bà gầy gò lộ hết cả xương gân, các đầu ngón tay chai hết vì làm lụng vất vả.

Thụy cảm nhận được, mọi thứ hôm nay đều như chùng xuống, kể cả cách cậu đối diện với cha mẹ.

"Tình hình bây giờ đang rất phức tạp", ông tiếp tục, "nhóm của anh trai con đã bị phát hiện, bọn Mỹ đã có danh sách những người trong tiểu đội năm xưa, có tên của cha, con và mẹ nữa.

Cha vừa nhận được thư bọn chúng đang đi lên Hà Nội để lùng sục những thành viên của đảng Cộng sản như chúng ta."

Câu nói như giáng một cú đánh chí mạng vào đầu Thụy.

Mặc dù cậu biết ngày này có thể tói bất cứ lúc nào, cũng đã cố chuẩn bị tinh thần để đón nhận nó nhưng đến lúc thật sự nghe tin thì cậu vẫn không thể giấu nét choáng váng trên khuôn mặt nhỏ.

"Vậy...ta phải làm gì bây giờ hả cha?"

Thụy hỏi, giọng cậu run run.

"Cha và mẹ đã quyết định, bây giờ con cứ tạm lánh đi trước, trong thư bảo có khi đến đêm chúng nó mới đến đây, con đi sang nhà chú Tám trốn tạm ở đó, đợi bọn Mỹ rút về Sài Gòn rồi hãy quay về."

Bà Lan nắm tay cậu chặt hơn, bà nhìn thẳng vào mắt con trai.

Câu nói của bà cảm giác như là một lời thỉnh cầu, để bảo vệ sự an toàn cho con trai.

"Nhưng cha mẹ, con không thể để hai người ở lại, dù gì nếu con lánh đi bọn chúng cũng sẽ cố tìm cho ra được con, đến lúc đó sẽ lại liên lụy đến nhà chú Tám, chú ấy còn có con nhỏ."

"Cha cũng biết con sẽ từ chối.

Vậy bọn ta cho con tự quyết định, con muốn thế nào?"

"Con sẽ ở lại với cha mẹ, nếu cứ trốn chạy như vậy thì thật sự rất mất mặt với tiểu đội trưởng."

Thụy cảm thấy lòng ngực như có ai đó đang siết chặt.

Cậu hiểu ý nghĩa của quyết định này.

Ở lại có nghĩa là họ sẽ phải đối mặt với việc bị bắt, tra tấn, thậm chí có thể là cái chết.

Nhưng cậu cũng hiểu rằng, đây là con đường mà gia đình họ đã chọn từ lâu.

"Con có sợ không?" mẹ hỏi, giọng nói dịu dàng nhưng đầy lo lắng.

Thụy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu.

"Con không sợ, mẹ ạ.

Nếu đây là con đường mà gia đình chúng ta phải đi, thì con sẽ đi cùng cha mẹ."

Cha mẹ cậu nhìn nhau, rồi cùng mỉm cười một nụ cười đầy tự hào xen lẫn đau lòng.

Họ biết rằng con trai của họ đã thực sự trưởng thành.

Đêm hôm đó, gia đình Thụy cùng nhau ăn bữa cơm cuối cùng trong ngôi nhà trên phố Hàng Bạc.

Họ không nói gì nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều chứa đựng tình cảm sâu sắc mà người trong gia đình dành cho nhau.

Bà Lan nấu những món ăn mà cậu thích nhất, còn ông Nghị kể về những kỷ niệm thời thơ ấu của Thụy.

"Con nhớ không, lúc con lên ba tuổi, có lần con bị đứa trẻ nhà hàng xóm bắt nạt, nó nhấn nước con ở con sông ở phía sau nhà nó," cha kể, giọng nói ấm áp, "cha và mẹ đã rất tức giận, cha đã đánh cậu nhóc đó vài cái rồi đem trả về cho mẹ nó.

Lúc đó cha nghĩ, cha sẽ làm tất cả mọi thứ để bảo vệ con, để con có một tương lai tốt đẹp."

"Bây giờ thì sao hả cha?"

Thụy hỏi.

"Bây giờ, cha vẫn nghĩ như vậy," cha mỉm cười.

"Nhưng tương lai tốt đẹp mà cha muốn cho con, không chỉ là tương lai mà con sống an toàn, mà là một tương lai có ý nghĩa.

Và đôi khi, để có được tương lai có ý nghĩa ấy, chúng ta phải trả một cái giá khá đắt."

Khi đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, cả gia đình đều biết rằng những tên lính Mỹ bặm trợn kia có thể đến bất cứ lúc nào.

Họ ngồi trong phòng khách, một gia đình nhỏ ba người quây quần bên nhau cùng ôn lại những kỷ niệm xưa, cùng vui vẻ cười đùa, cùng nhau tận hưởng những phút giây cuối cùng ở bên gia đình.

Khoảng 3 giờ sáng, tiếng đập cửa dồn dập vang lên.

Phía bên ngoài sân nhà vang lên tiếng la hét bằng tiếng Anh xen lẫn tiếng Việt, có cả bà con xung quanh cũng chạy đến vây quanh để xem.

Gia đình Thụy vốn là gia đình sống lương thiện trong mắt bà con láng giềng, vậy mà hôm nay lại có lính kéo đến.

Thụy cảm thấy tim mình đập mạnh đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Bọn nó đến rồi," ông Nghị thì thầm.

Họ không có nhiều thời gian để chuẩn bị, cánh cửa gỗ cũ kỹ nhanh chóng bị đạp bung bản lề, những tên lính Mỹ và lính Cộng hòa xông vào nhà.

Ánh đèn pin chiếu loạn xạ tạo nên những bóng đen lố nhố lúc nhúc trên mặt tường màu xanh lam.

"Ông Lê Trung Nghị, cậu Lê Trung Thụy và bà Phạm Thị Lan, ba người bị bắt vì nghi ngờ là người của tổ chức phản động, chống lại Đảng Cộng hòa."

Một giọng nói ồm ồm bằng tiếng Việt xen chút lơ lớ của tiếng Anh vang lên giữa bốn bề im ắng trong căn nhà.

Một nhóm người lính trói quặt tay của ba người ra phía sau, bọn chúng dắt ông Nghị đi trước rồi lần lượt để bà Lan và Thụy theo sau.

Thụy để ý, bọn chúng có năm đến sáu tên, có một sĩ quan người Mỹ trung niên có một ria mép vàng hoe và một người lính Việt Nam chịu trách nhiệm phiên dịch.

Lúc bước ra ngoài, cậu cố ý liếc tên lính người Việt, ánh mắt sắc bén như muốn nói lên hai từ:

"Ngu ngốc."

Chỉ là một ánh nhìn lướt qua của Thụy mà làm người phiên dịch kia sởn hết cả tóc gáy.

Anh ta nhủ thầm, đứa nhóc này mới vừa thành niên thôi mà nhỉ, sao lại có khí chất áp bức như vậy.

Cả ba người lưu luyến nhìn quê hương của mình lần cuối, Thụy cố gắng nhìn thật kỹ căn nhà mà cậu đã gắn bó mười tám năm qua, nhìn kỹ từng cảnh vật xung quanh và cả những người hàng xóm gắn bó thân thiết với gia đình cậu, nhìn thật kỹ như muốn thu hết thất cả hình ảnh vào đôi mắt trong veo ấy.

Vì cậu biết, lần đi này có thể chẳng trở về được nữa.

Rồi đôi mắt của cậu bị một miếng vải đen che phủ và cả ba bị đẩy lên chiếc xe jeep quân đội mà bọ chúng dùng để đi tới đây.

Thụy nghe được trong tiếng xì xầm của bà con con xen lẫn những tiếng khóc nức nở tiếc thay cho một cậu trai trẻ vừa mới chớm trưởng thành, những tiếng thở dài đầy buồn bã, cũng có những tiếng chửi rủa lên án hành động vô lý của lũ đế quốc.

Và những âm thanh đó cứ xa dần xa dần đến khi bên tai chỉ còn tiếng xe jeep rồ rồ và những tiếng nói chuyện của lũ lính kia.

Trên đường đi, Thụy không ngừng nghĩ về những gì sắp xảy ra, cậu biết rằng sắp tới cuộc sống của mình sẽ bị thay đổi hoàn toàn.

Có chút buồn bã nhưng trong lòng lại dâng lên một chút tự hào nhỏ nhoi, rằng cậu và gia đình cậu đã chọn cách đấu tranh cho lý tưởng của mình chứ không trốn chạy như những tên lính Cộng hòa hèn nhát.

Dù cho có phải trả giá đắt một chút, cậu vẫn cam lòng, vì đây là đất nước, là quê hương của cậu, là nơi nuôi cậu lớn lên...

Cả ba người không biết rằng họ sẽ đi đến đâu, đi bao xa, đường đi như thế nào vì đó là mục đích của nhà tù đế quốc, để dù tù nhân có trốn thoát được cũng chẳng biết đường mà quay trở về.

Thụy chỉ cảm nhận được là họ bị đưa đến một cảng biển để lên tàu, và cậu bị tách khỏi cha mẹ mình ở đó.

Thụy biết rằng đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài đầy khổ đau, và thứ đang chờ đợi cậu ở phía trước là những thử thách mà cậu chưa bao giờ có thể tưởng tượng được.
 
[Đm] Hoa Ngục Trung
Chương 2: Khởi đầu gian nan


LƯU Ý⚠️: Sản phẩm dựa trên ý tưởng của 🐻‍❄️ được phát triển và hoàn thiện bởi 🐻‍❄️.

Truyện chắc chắn sẽ có những sai sót về lịch sử nên mong mọi người góp ý cho 🐻‍❄️ để sửa.

Các nhân vật hoàn toàn hư cấu, mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên.

——————————————————————————CHƯƠNG 2: KHỞI ĐẦU GIAN NAN

Nhà tù hiện ra trước mắt Thụy như một con quái vật khổng lồ nuốt chửng ánh sáng.

Những bức tường bằng xi măng cao vời vợi và dày đặc như mê cung, phía trên mỗi bức tường còn có những rào thép gai và những mảnh thủy tinh vỡ nhọn hoắt để tránh tù nhân leo tường bỏ trốn, Thụy nhìn thấy trên đó còn đọng lại vài vệt máu khô.

Còn có những cái tháp cao có chòi canh với những tên lính gác cầm súng trường, ánh mắt lạnh băng như những loài chim săn mồi.

Khi bước qua cánh cổng sắt nặng nề, Thụy cảm thấy một luồng khí lạnh thoang thoảng mùi ẩm mốc thấm vào từng thớ thịt và tận xương tuỷ cậu.

Khi cánh cửa to lớn ấy đóng lại, tiếng kim loại lâu năm va chạm vang vọng trong không gian như khóa chặt vận mệnh của những con người bất hạnh khi được đưa vào đây.

"Go straight in!

Quickly!" tiếng hét của một tên lính đi theo cậu vang lên, hắn dùng báng súng húc mạnh vào lưng Thụy.

Cậu hơi loạng choạng nhưng vẫn nhanh chóng lấy lại thằng bằng để bước tiếp theo những người tù nhân khác theo con đường đá ẩm ướt.

Xung quanh, những phòng giam, xà lim ẩm thấp, tối tăm với những song sắt dày đặc.

Từ bên trong vọng ra những tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng ho khan và bốc lên một mùi hôi thối nặng nề.

Thụy được đưa vào một căn phòng nhỏ, nơi cậu dược phát một bộ quần áo tù để thay và có một tên quản giáo ngồi nhìn chằm chằm toàn bộ quá trình.

Người này là người Mỹ khoảng hơn bốn mươi tuổi, gương mặt bặm trợn khó coi, đôi mắt sâu hoắm và lạnh lùng.

"Tên gì?" gã hỏi, không buồn dời mắt khỏi tập hồ sơ trên tay.

"Lê Trung Thụy."

"

Tuổi?"

"Mười tám."

"Tại sao may bị bắt vào đây mày biết không?"

Thụy không buồn suy nghĩ mà trả lời ngay:

"Tôi yêu nước, chống giặc Mỹ ngoại xâm nhưng trong mắt các ông đó là phản động, phải không?"

Ánh nhìn sắc bén của cậu xoáy vào tên quản giáo làm hắn lạnh cả sống lưng.

Mười tám tuổi bây giờ là như vậy sao?

Không phải, là tinh thần dân tộc, là tình yêu nước ở cậu nhóc này quá lớn, sự căm hận đối với giặc ngoại xâm cũng quá lớn.

Người quản nm giáo ngước mắt lên, có thể thấy ánh mắt gã có chút dao động.

"Tội chống đối chính quyền, tham gia hoạt động phản động.

Án tù chung thân khổ sai ."

Thụy liếc mắt nhìn vào xấp hồ sơ mà tên quản giáo đang cầm, không nói gì.

Vậu biết mình sẽ phải ở đây rất lâu, có lẽ sẽ đánh mất cả tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình nhưng cậu không hối hận vì đây là lựa chọn của cậu,cậu nhất định sẽ theo đến cùng.

"Nghe cho rõ," tên quản giáo thấy cậu không phản ứng gì thì tức giận đập bàn đứng dậy, "ở đây không phải chỗ cho mày làm anh hùng.

Muốn sống thì phải ngoan ngoãn phục tùng tụi tao, không tuân thủ nội quy thì bị sẽ bị phạt.

Hiểu chưa?"

Thụy không nói gì, quay đầu bỏ đi, trong mắt vẫn ánh lên một tia hy vọng kiên định.

Cậu được đưa đến khu giam AB, một dãy nhà dài với rất nhiều các phòng giam nhỏ.

Căn phòng mà Thụy được chỉ định chỉ chó diện tích khoảng năm mét vuông, bên trong chẳng có gì ngoài một chiếc xô sắt để đi vệ sinh.

Trong phòng giam đã có hai người tù khác ở đó từ trước, chân họ bị xích lại làm cho việc di chuyển vô cùng bất tiện.

Cậu cũng bị xích hai chân lại và ngồi xuống bên cạnh một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, hốc mắt sâu hoắm vì thiếu dinh dưỡng nhưng ánh mắt lại sáng rực tinh thần cách mạng.

"Cậu là người ở đâu vào đây đấy?

Bao nhiêu tuổi rồi?" anh hỏi, giọng khàn khàn.

"Cháu là người Hà Nội, năm nay mười tám tuổi ạ."

Thụy đáp.

"Mười tám à, còn nhỏ quá."

Thụy chỉ cười, không đáp.

"Chú là Minh, năm nay hơn ba mươi rồi, chú là người ở ngoài Tiền Giang, vào đây cũng ngót nghét một năm rồi," ông mỉm cười chua chát.

"Chú có một người con ở ngoài Hà Nội cũng đang làm cách mạng, không biết nó sao rồi."

"Khả năng cao là cũng bị bắt mất rồi ạ, bọn Mỹ mới đi lùng tìm người Cộng sản khắp cả Hà Nội nên cháu mới bị bắt vào đây."

"Vậy à..."

Thụy lẳng lặng cầm lấy tay chú Minh, cậu cũng hiểu việc nghe tin con cái mình bị bắt đi cảm giác không mấy dễ chịu.

Cha mẹ cậu cũng vậy, không ai nỡ để con mình chịu khổ cả.

"À chú chưa hỏi cháu tên ha?"

"Cháu tên Thụy ạ, Lê Trung Thụy ạ."

"Tên cháu đẹp quá," Minh cảm thán, "nhìn vẻ ngoài cháu cũng rất được đó nha.

Là con trai mà xinh xắn giống như con gái vậy."

"Cháu cảm ơn ạ," Thụy mỉm cười.

Đột nhiên, sắc mặt chú Minh trầm xuống, chú nhìn cậu một lúc lâu rồi từ tốn kể cho cậu nghe về cuộc sống của những người tù nhân ở đây.

Mỗi ngày bọn họ chỉ được ăn hai bữa, lúc ăn còn bị đánh đập đốc thúc, có khi bị bọn gác ngứa mắt thì bọn chúng cướp luôn phần ăn ném xuống đất.

Nước uống thì cũng là nước bẩn, nhỡ mà vô tình mắc bệnh thì được đưa vào bệnh xá, được phát một loại thuốc duy nhất rồi lại quay trở về phòng giam.

Bị thương quá nặng thì mới được nằm lâu hơn một chút.

"Quan trọng nhất," Minh nói, giọng trầm trọng hơn, "là cháu phải giữ được ý chí.

Nhiều người vào đây chỉ sau vài lần tra tấn đã không chịu nổi mà ly khai cộng sản, còn khai ra hết các đồng đội nữa.

Bọn lính ở đây tàn bạo lắm, nó sẽ làm ta mất hết niềm tin, mất hết hy vọng rồi từ từ chờ chết."

Thụy lắng nghe chăm chú.

Cậu hiểu được rằng cuộc sống ở đây sẽ là một thử thách khắc nghiệt, nhưng cậu đã quyết tâm sẽ không để mình trở thành một kẻ quay lưng phản bội đất nước như những tên lính Cộng hòa ngoài kia.

Đêm đầu tiên ở nhà tù, Thụy có chút chưa quen được với môi trường sống ở đây.

Tiếng rên rỉ từ những phòng giam khác vọng lại cả dêm, những tiếng bước chân đều đến khó chịu của những tên lính tuần tra.

Đâu có còn nghe những tiếng la hét văng vẳng của những người tù bị tra tấn.

Thụy nằm dưới nền xi măng lạnh, ngước nhìn lên những ô sắt hình vuông trên trần phòng giam, cậu nghĩ về cha mẹ, nghĩ về tương lai của mình, tưởng tượng về khung cảnh hòa bình tươi đẹp ấm áp mà cậu mong muốn.

Sáng hôm sau, Thụy được đưa đi làm lao động khổ sai, cậu được giao cho việc đi làm củi.

Cơ thể cậu vốn khá gầy và nhỏ con, thể lực cũng chẳng được bao nhiêu mà phải vác đủ hai tấc củi về làm cho tay và và vai cậu bị sưng phồng hết lên nhưng cậu vẫn cắn răng chịu đựng, không hé răng han vãn đến nửa lời.

Trong lúc làm việc, Thụy cẩn thận quan sát những người tù nhân khác, họ đều rất gầy gò, có người còn ho khan liên tục như đang bệnh, có những người trẻ tuổi mà trông gương mặt lại già nua đến khốn khổ, có người nằm xuống vì kiệt sức, cũng có người nằm xuống vì đòn roi của đám lính canh.

Nhưng Thụy cũng thấy có rất nhiều những đôi mắt hừng hực khí thế cách mạng, tràn đầy hy vọng giống như cậu.

Họ thoăn thoắt làm việc, thi thoảng lại giúp đỡ nhau, trao nhau những ánh nhìn động viên.

Họ không bị khuất phục trước hoàn cảnh tồi tệ khắc nghiệt của nhà tù này, là một đức tính cao đẹp mà Thụy cần cố gắng học hỏi.

Một tuần sau, Thụy bị gọi đi.

Cậu biết khi bị bắt cậu đáng lẽ phải bị biệt giam, thuộc hàng tù chính trị nguy hiểm nhưng vì bọn chúng không có đủ chứng cứ để buộc tội cậu nên đành giam tạm ở đây trước, những lời mà tên quản giáo nói với cậu lúc trước cũng chỉ là để uy hiếp cậu phải vâng lời.

Vậy là hôm nay đã tìm được chứng cứ rồi sao?

Lâu như vậy à?

Thụy bị đưa đến một phòng giam gọi là phòng tắm nắng, cậu bị tên lính thô bạo ném vào trong,cậu co người lại, khẽ rên lên ột tiếng vì đau.

Rồi cậu thấy những tên lính khác mặt mày bặm trợn cầm theo roi và gậy gộc, đi phía trước là một ông sĩ quan có mái tóc vàng hoe và một người phiên dịch.

"Lê Trung Thụy," sĩ quan bắt đầu, người phiên dịch kia cũng bắt đầu thuật lại từng lời nói của ông ta bằng tiếng Việt, "tao biết mày có quen biết với cộng sản.

Mày khai ra vài người thì bọn tao sẽ cân nhắc đối xử nương tay với mày một chút."

Thụy ôm lấy một bên vai bị đau từ từ ngồi dậy, cậu nhìn thẳng vào mắt tên sĩ quan, giọng điệu hết sức bình tĩnh: "Tôi không biết ai cả, mà có biết thì ông nghĩ tôi sẽ nói cho ông sao."

Đối diện với ánh nhìn đầy khiêu khích của thiếu niên, tên sĩ quan tức giận gầm lên, sai một tên lính cầm roi đánh cậu.

Roi đầu tiên vụt ngay vào bụng vừa nhanh vừa mạnh làm Thụy ngã ngửa ra sau, mắt nhòe đi nhưng cậu vẫn nhìn thẳng vào mắt tên sĩ quan.

Ông ta cúi người xuống nắm lấy tóc cậu giật mạnh ra sau:

"Mày nghĩ mày đang làm anh hùng à?

Ở đây bọn tao có cách để cạy miệng mấy đứa như mày đấy!"

Nhưng dù bị đánh đập, tra tấn bằng nhiều hình thức trong nhiều giờ đồng hồ, Thụy vẫn một mực im lặng.

Cậu chỉ mơ màng lặp đi lặp lại dúng một câu:

"Tôi không biết."

Khi được đưa trở về lại phòng giam Thụy gần như đã bất tỉnh, quần áo của cậu đã rách nát hết, để lộ ra những vết thương còn đang rỉ máu khắp người.

Chú Minh nhẹ nhàng dùng những lá thuốc mà chú lén hái về lúc đi lao động khổ sai trong rừng vắt lấy nước rồi thoa lên những vết thương cho Thụy.

Thụy vì đau mà khẽ nhíu mày, miệng thều thào cảm ơn chú Minh.

"Cảm ơn gì chứ, bọn chú lúc nào cũng giấu sẵn lá thuốc cả, cháu đã làm rất tốt rồi.

Cháu giỏi lắm."

Thụy gật đầu yếu ớt.

Cậu biết rằng sắp tới sẽ còn nhiều điều kinh khủng hơn đang chờ cậu, sẽ còn rất nhiều gian khổ mà cậu sẽ phải trải qua.

Nhưng cậu biết, ngọn lửa ý chí trong tim cậu sẽ không bao giờ dập tắt, sẽ không có ai dập tắ được tình cảm yêu nước thiêng liêng này của cậu.

Cậu nhất định sẽ sống sót ra khỏi đây, cậu nhất định sẽ không đầu hàng, nhất định là như vậy.

Đêm hôm đó, nằm dưới sàn xi măng lạnh lẽo với những vết thương nhức nhối khắp người, Thụy bỗng nghĩ về cha mẹ, về ngôi nhà trên phố Hàng Bạc, về những ước mơ mà cậu ấp ủ từ thời thơ bé.

Bây giờ hết thảy đều không còn nữa, thứ chờ đợi cậu là hiện thực tàn khốc.

Nhưng cậu không hối hận, đây là quyết định của cậu và cậu đã quyết tâm với nó, cậu sẽ phải đi đến cùng mang theo hoài bão của cha mẹ và của cả gia đình.
 
[Đm] Hoa Ngục Trung
Chương 3: Những ngày trong tù


LƯU Ý⚠️: Sản phẩm dựa trên ý tưởng của 🐻‍❄️ được phát triển và hoàn thiện bởi 🐻‍❄️.

Truyện chắc chắn sẽ có những sai sót về lịch sử nên mong mọi người góp ý cho 🐻‍❄️ để sửa.

Các nhân vật hoàn toàn hư cấu, mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên.

——————————————————————————

CHƯƠNG 3: NHỮNG NGÀY TRONG TÙ

Hai tháng đầu tiên ở nhà tù Côn Đảo đối với Thụy trôi qua như một cơn ác mộng dài mãi không có hồi kết.

Thụy cố gắng quen dần với hoàn cảnh sống khắc nghiệt của nhà tù, từ sáng phải thức dậy thật sớm, chẳng có cái gì vào bụng đã phải đi lao động khổ sai nhiều tiếng đồng hồ dưới sự giám sát chặt chẽ của lính canh.

Bọn chúng vẫn xem Thụy là tù thường phạm vì bên trên vẫn chưa đủ bằng chứng để kết tội cậu, chỉ còn cách đe dọa và tra tấn để buộc cậu phải tự khai ra.

Những ngày đầu, thể lực của Thụy suy giảm nhanh chóng, từ một chàng trai khỏe mạnh, cậu trở nên gầy gò xanh xao.

Làn da trắng mịn màng như công tử thiếu gia trước kia giờ hơi rám nắng, đầy những vết thương lớn nhỏ và những vết bầm tím do va chạm trong quá trình lao động.

Đôi bàn tay nhỏ nhắn, thon dài trước giờ chỉ quen với việc cầm bút giờ đây chai sần hết cả, đầy những vết cắt ngang dọc.

Chú Minh dạy cậu mài ngón tay của mình vào bức tường trong phòng giam để chúng không lấy được dấu vân tay của cậu, mài đến rách da chảy máu, dấu vân tay cũng mờ dần đến mức chẳng thể nhìn thấy hay sử dụng được nữa.

Công việc của Thụy rất nặng nhọc, từ sáng đã phải đi lấy củi trong rừng, xui xẻo còn bị côn trùng cắn.

Mỗi ngày phải lấy đủ hai tấc củi về nếu không sẽ bị bọn lính đánh cho thừa sống thiếu chết.

Thụy là thanh niên sức dài vai rộng đôi lúc cũng sẽ đi vác củi giúp những người lớn tuổi hơn.

Vai cậu lúc nào cũng tấy đỏ, đau nhức nhưng Thụy vẫn chưa từng kêu ca một lời nào, thậm chí có đôi lần thấy các đồng chí khác bị những tên tù lưu manh ức hiếp, cậu còn đứng ra bảo vệ họ.

Các chiến sĩ bị giam cùng khu với Thụy đều đánh giá cậu là một đứa trẻ rất ngoan, rất gan dạ, nhưng cũng còn mang theo nhiều sự xóc nổi của tuổi trẻ.

Minh cũng nhận râ được điều đó nên ông đã trở thành một người thầy, người cha thứ hai của Thụy ở trong tù.

Ông lén lút dạy cho Thụy về đấu tranh cách mạng, mang những thông tin ông nghe ngóng được từ những người tù khác chỉ dạy cho cậu, hướng dẫn cậu từng chút một, làm sao để giấu thức ăn khi bọn chúng cố ý không cho ăn, hay cách để bí mật liên lạc và trao đổi thông tin với các tù nhân khác.

Có lẽ ông thực sự xem Thụy là người con trai mà ông không biết rõ tung tích, Thụy cũng vô thức xem ông như là cha mình.

Những tên lính gác trong tù không ưa gì Thụy nên họ thường xuyên kiếm chuyện đủ điều với cậu.

Ngày nào cũng bị lôi ra tra tấn đã đành, đôi lúc chúng còn sai những tên tù thường phạm có thù hằn với cậu cùng ức hiếp cậu trong lúc lao động mà bọn chúng thì làm ngơ, giả vờ như chưa thấy gì, còn vu khống Thụy gây sự trước làm hình thức tra tấn cậu ngày một nặng hơn.

Lúc thì bị treo ngược lên, lúc thì lại bị kích điện, lúc thì lấy dao cứa khắp mình mẩy cậu.

Mỗi lần như vậy, Thụy đều trở về trong tình trạng thê thảm, sức cùng lực kiệt, thậm chí còn chẳng có sức lực làm bất cứ thứ gì, Minh đều là người giúp cậu đắp lá thuốc lên các vết thương.

"Chú Minh."

Thụy gọi trong một buổi đêm cả hai đang nằm dưới sàn xi măng lạnh, "dạo này con cứ có một cảm giác lạ lắm.

Cảm giác như sắp có thứ gì đó đến và sẽ thay đổi cuộc sống của con rất nhiều, làm con hạnh phúc hơn bao giờ hết."

Chú Minh nhìn chăm chăm cậu một lúc rồi cười phá lên.

"Có thể con sẽ gặp một cô gái nào đó mà con thích chăng?"

"Con không biết nữa, nhưng bây giờ con chỉ thích mỗi hòa bình thôi."

Hai chú cháu không ai nói với ai thêm câu nào nữa nhưng cả hai đều biết, khi đất nước được độc lập tự do, những gì họ phải chịu đựng ngày hôm nay không gì là vô nghĩa.

Thụy cảm thấy trong lòng bùng lên một lửa hy vọng, rằng cậu sẽ sống, sẽ thoát khỏi đây và ra chiến trường như bao thanh niên trẻ tuổi khác ngoài kia, chiến đấu đầy ânh dũng rồi ngã xuống hy sinh cho hòa bình độc lập của đất nước.

Vào một buổi chiều cuối tháng mười, có một sự kiện diễn ra khiến cho cuộc sống của Thụy bị đảo lộn hết.

Trong một buổi sớm mang chút hơi lạnh của những tháng cuối thu đầu đông, Thụy đang nằm trong gian phòng giam cuộn người lại co ro vì lạnh thì cậu nghe thấy tiếng cánh cổng sắt ọp ẹp của nhà tù mở ra rồi đóng lại, âm thanh chói tai hệt như ngày cậu vừa bước vào đây.

Thụy nhổm dậy, trời còn lờ mờ chưa sáng hẳn, cậu nhìn ra ngoài song sắt phòng giam thì thấy một nhóm người bị áp giải vào.

Họ đều là những chàng trai trẻ tuổi, chắc chẳng lớn hơn cậu bao nhiêu nhưng cậu cũng chẳng thấy rõ gương mặt của họ vì họ còn ở khá xa với vị trí gian tù giam của cậu.

Thụy nhận thấy những người này chống đối bọn lính đang dẫn họ đi rất mãnh liệt, nhất là người đi đầu tiên dẫn đầu đoàn người.

Cậu cứ có cảm giác anh ta là thủ lĩnh của những người ở đằng sau.

Anh trông khá cao, dáng người cũng to con, Thụy đoán có thể anh là chiến sĩ của phe mình chứ không phải lũ tù thường phạm bất lương kia.

Khi họ đi đến gần phòng giam của Thụy một chút, cậu mới nhìn thấy được gương mặt của anh, rất đẹp trai nha, đẹp trai hơn Thụy nhiều.

Cậu nghe loáng thoáng thấy tên lính mắng chửi anh gì đó, anh cũng chẳng chịu thua thiệt mà cãi tay đôi với hắn ta, thế là anh bị bọn lính đánh hội đồng ngay trước mặt những người tù khác như để thị uy.

Thụy lo lắng nắm lấy song sắt nhìn ra, mới vào tù mà đã gây lộn với lính canh thì chẳng tốt chút nào, cậu sợ anh sẽ bị đánh chết mất thôi.

"Con yên tâm đi, thằng nhóc đó không sao đâu."

Chú Minh mắt nhắm mắt mở nói với Thụy.

"Sao chú biết ạ?"

Thụy ngơ ngác hỏi lại.

"Thằng nhóc đó nghe đồn là bộ đội đấy, khỏe lắm.

Với cả tù nhân mới vào mà bị linh đánh chết thì thằng lính phải tội đấy, bọn nó không dại thế đâu."

Chú Minh chống tay ngồi hẳn dậy, người tù khác bên cạnh chú cũng ngồi dậy theo.

Ông ấy là một người câm, cũng trạc tuổi chú Minh, là tù thường phạm bị bắt vì tội ám sát trưởng ty Công an trên Côn Đảo này.

Bình thường gương mặt ông lúc nào cũng khó ở, cũng chẳng bao giờ nói chuyện nhưng chỉ cso Thụy với Minh biết thật ra ông là người rất ấm áp.

Ông không có tên, ai cũng gọi ông là Lão Câm thôi, Thụy thì không như thế, cậu gọi ông là Chú, chỉ thế thôi.

Ông cũng rất thường xuyên giúp đỡ Thụy trong cuộc sống thường ngày trong tù như Minh vậy.

"Cháu ồn quá làm Chú thức ạ?"

Lão Câm lắc đầu.

"Ôi dào tại bọn lính ồn ào đấy, không phải tại con đâu Thụy."

Minh xua tay trả lời thay cho Lão Câm.

"Chú nghe nói cậu ta tổ chức biểu tình gì đó nên bị bắt tới đây, lúc trước đã bị tình nghi là người của Đảng Cộng sản rồi mà còn làm như vậy, quả thật có hơi mạo hiểm."

Lão Câm dùng loại ngôn ngữ morse mà người trong tù hay dùng để trao đổi thông tin bí mật với nhau gõ xuống mặt sàn xi măng.

Nội dung ông muốn nói như sau:

'Vì cậu ta muốn đòi lại quyền lợi cho người làm việc ở xưởng của Mỹ nên mới vội vàng như vậy.

"Cũng chính nghĩa phết nhỉ."

Thụy lại nhìn về phía chàng trai kia, một tên sĩ quan đã tới giải vây cho anh ta, đưa anh ta đến khu biệt giam, tách biệt với những người còn lại.

Thụy biết được điều này là vì cậu nghe được bọn lính nói chuyện với nhau, có vẻ bọn chúng đã ghi thù anh rồi, có lẽ sau này cuộc sống của anh ở đây cũng không dễ dàng gì.

Những ngày sau đó, Thụy vẫn cố gắng nghe ngóng tin tức về anh từ các cuộc trò chuyện của lính canh và những người tù nhân khác.

Cậu biết được anh tên là Phong, là người miền Trung, anh bị bắt vì tội biểu tình chống lại chính quyền nhưng lý do thực sự là vì chúng biết rõ anh là người thuộc Cộng sản và cuộc biểu tình do anh lãnh đạo có thể là một kế hoạch nào đó của phe đối lập với chúng.

Anh cũng bị kết án tù chung thân khổ sai giống như cậu, nhưng anh tạm thời bị biệt giam trong vòng một tuần đầu tiên.

Khi vừa hết thời hạn một tuần, Phong được thả ra cho ở chung với tù thường phạm.

Anh ở phòng giam số 6 khu AB, cùng khu với Thụy.

Nhưng chẳng may, người ở cùng anh lại là những tên tay sai của bọn lính canh, chúng là tội phạm nguy hiểm, có kẻ giết người, có kẻ cướp bóc.

Phong thường xuyên bị chúng ức hiếp nhưng anh nhẫn nhịn, anh còn muốn chờ gặp cậu bé có đôi mắt long lanh như sao trời kia.

Có một lần khi mọi người đang dùng bữa trưa, chẳng hiểu vô tình hay cố ý mà Phong lại cầm khay cơm đến ngồi gần chỗ của Thụy.

Thụy nhìn anh thật lâu, cậu nhận thấy anh đã có những thay đổi rõ rệt sau một tuần, gầy hơn rất nhiều so với lần đầu tiên thấy anh và vì thế cậu cũng nhận thấy khung xương của anh to và thô hơn cậu nhiều.

"À thằng Phong đây mà," chú Minh đã dùng xong bữa cơm của mình mà thật ra là chú đã đem giấu đi để về phòng giam ăn, "thằng nhóc Thụy này hổm rài để ý mày lắm đấy nhá."

"Chú Minh!"

Thụy đánh khẽ vào tay ông, rồi lấm lét quay sanng nhìn Phong, anh vẫn không nói gì mà vẫn tập trung ăn nhanh cho xong trước khi bị lính canh quát tháo đuổi đi.

"Em cho anh cái này," Thụy dúi vào tay Phong một nắm cơm nho nhỏ được bọc bằng lá rừng thơm phức, "Anh giấu đi để mà ăn nhé, đừng để bọn lính kia phát hiện đấy."

Nói xong Thụy mỉm cười rồi rời đi cùng với Minh và Lão Câm.

Phong đứng tần ngần tại chỗ một lúc, giấu nắm cơm vào trong áo tù khẽ thì thầm:

"Cảm ơn em."

Rồi Phong cũng mau chóng rời đi trước khi bọn lính canh kịp nhận ra điều gì bất thường.
 
Back
Top Bottom