LƯU Ý⚠️: Sản phẩm dựa trên ý tưởng của 🐻❄️ được phát triển và hoàn thiện bởi 🐻❄️.
Truyện chắc chắn sẽ có những sai sót về lịch sử nên mong mọi người góp ý cho 🐻❄️ để sửa.
Các nhân vật hoàn toàn hư cấu, mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên.
——————————————————————————CHƯƠNG 2: KHỞI ĐẦU GIAN NAN
Nhà tù hiện ra trước mắt Thụy như một con quái vật khổng lồ nuốt chửng ánh sáng.
Những bức tường bằng xi măng cao vời vợi và dày đặc như mê cung, phía trên mỗi bức tường còn có những rào thép gai và những mảnh thủy tinh vỡ nhọn hoắt để tránh tù nhân leo tường bỏ trốn, Thụy nhìn thấy trên đó còn đọng lại vài vệt máu khô.
Còn có những cái tháp cao có chòi canh với những tên lính gác cầm súng trường, ánh mắt lạnh băng như những loài chim săn mồi.
Khi bước qua cánh cổng sắt nặng nề, Thụy cảm thấy một luồng khí lạnh thoang thoảng mùi ẩm mốc thấm vào từng thớ thịt và tận xương tuỷ cậu.
Khi cánh cửa to lớn ấy đóng lại, tiếng kim loại lâu năm va chạm vang vọng trong không gian như khóa chặt vận mệnh của những con người bất hạnh khi được đưa vào đây.
"Go straight in!
Quickly!" tiếng hét của một tên lính đi theo cậu vang lên, hắn dùng báng súng húc mạnh vào lưng Thụy.
Cậu hơi loạng choạng nhưng vẫn nhanh chóng lấy lại thằng bằng để bước tiếp theo những người tù nhân khác theo con đường đá ẩm ướt.
Xung quanh, những phòng giam, xà lim ẩm thấp, tối tăm với những song sắt dày đặc.
Từ bên trong vọng ra những tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng ho khan và bốc lên một mùi hôi thối nặng nề.
Thụy được đưa vào một căn phòng nhỏ, nơi cậu dược phát một bộ quần áo tù để thay và có một tên quản giáo ngồi nhìn chằm chằm toàn bộ quá trình.
Người này là người Mỹ khoảng hơn bốn mươi tuổi, gương mặt bặm trợn khó coi, đôi mắt sâu hoắm và lạnh lùng.
"Tên gì?" gã hỏi, không buồn dời mắt khỏi tập hồ sơ trên tay.
"Lê Trung Thụy."
"
Tuổi?"
"Mười tám."
"Tại sao may bị bắt vào đây mày biết không?"
Thụy không buồn suy nghĩ mà trả lời ngay:
"Tôi yêu nước, chống giặc Mỹ ngoại xâm nhưng trong mắt các ông đó là phản động, phải không?"
Ánh nhìn sắc bén của cậu xoáy vào tên quản giáo làm hắn lạnh cả sống lưng.
Mười tám tuổi bây giờ là như vậy sao?
Không phải, là tinh thần dân tộc, là tình yêu nước ở cậu nhóc này quá lớn, sự căm hận đối với giặc ngoại xâm cũng quá lớn.
Người quản nm giáo ngước mắt lên, có thể thấy ánh mắt gã có chút dao động.
"Tội chống đối chính quyền, tham gia hoạt động phản động.
Án tù chung thân khổ sai ."
Thụy liếc mắt nhìn vào xấp hồ sơ mà tên quản giáo đang cầm, không nói gì.
Vậu biết mình sẽ phải ở đây rất lâu, có lẽ sẽ đánh mất cả tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình nhưng cậu không hối hận vì đây là lựa chọn của cậu,cậu nhất định sẽ theo đến cùng.
"Nghe cho rõ," tên quản giáo thấy cậu không phản ứng gì thì tức giận đập bàn đứng dậy, "ở đây không phải chỗ cho mày làm anh hùng.
Muốn sống thì phải ngoan ngoãn phục tùng tụi tao, không tuân thủ nội quy thì bị sẽ bị phạt.
Hiểu chưa?"
Thụy không nói gì, quay đầu bỏ đi, trong mắt vẫn ánh lên một tia hy vọng kiên định.
Cậu được đưa đến khu giam AB, một dãy nhà dài với rất nhiều các phòng giam nhỏ.
Căn phòng mà Thụy được chỉ định chỉ chó diện tích khoảng năm mét vuông, bên trong chẳng có gì ngoài một chiếc xô sắt để đi vệ sinh.
Trong phòng giam đã có hai người tù khác ở đó từ trước, chân họ bị xích lại làm cho việc di chuyển vô cùng bất tiện.
Cậu cũng bị xích hai chân lại và ngồi xuống bên cạnh một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, hốc mắt sâu hoắm vì thiếu dinh dưỡng nhưng ánh mắt lại sáng rực tinh thần cách mạng.
"Cậu là người ở đâu vào đây đấy?
Bao nhiêu tuổi rồi?" anh hỏi, giọng khàn khàn.
"Cháu là người Hà Nội, năm nay mười tám tuổi ạ."
Thụy đáp.
"Mười tám à, còn nhỏ quá."
Thụy chỉ cười, không đáp.
"Chú là Minh, năm nay hơn ba mươi rồi, chú là người ở ngoài Tiền Giang, vào đây cũng ngót nghét một năm rồi," ông mỉm cười chua chát.
"Chú có một người con ở ngoài Hà Nội cũng đang làm cách mạng, không biết nó sao rồi."
"Khả năng cao là cũng bị bắt mất rồi ạ, bọn Mỹ mới đi lùng tìm người Cộng sản khắp cả Hà Nội nên cháu mới bị bắt vào đây."
"Vậy à..."
Thụy lẳng lặng cầm lấy tay chú Minh, cậu cũng hiểu việc nghe tin con cái mình bị bắt đi cảm giác không mấy dễ chịu.
Cha mẹ cậu cũng vậy, không ai nỡ để con mình chịu khổ cả.
"À chú chưa hỏi cháu tên ha?"
"Cháu tên Thụy ạ, Lê Trung Thụy ạ."
"Tên cháu đẹp quá," Minh cảm thán, "nhìn vẻ ngoài cháu cũng rất được đó nha.
Là con trai mà xinh xắn giống như con gái vậy."
"Cháu cảm ơn ạ," Thụy mỉm cười.
Đột nhiên, sắc mặt chú Minh trầm xuống, chú nhìn cậu một lúc lâu rồi từ tốn kể cho cậu nghe về cuộc sống của những người tù nhân ở đây.
Mỗi ngày bọn họ chỉ được ăn hai bữa, lúc ăn còn bị đánh đập đốc thúc, có khi bị bọn gác ngứa mắt thì bọn chúng cướp luôn phần ăn ném xuống đất.
Nước uống thì cũng là nước bẩn, nhỡ mà vô tình mắc bệnh thì được đưa vào bệnh xá, được phát một loại thuốc duy nhất rồi lại quay trở về phòng giam.
Bị thương quá nặng thì mới được nằm lâu hơn một chút.
"Quan trọng nhất," Minh nói, giọng trầm trọng hơn, "là cháu phải giữ được ý chí.
Nhiều người vào đây chỉ sau vài lần tra tấn đã không chịu nổi mà ly khai cộng sản, còn khai ra hết các đồng đội nữa.
Bọn lính ở đây tàn bạo lắm, nó sẽ làm ta mất hết niềm tin, mất hết hy vọng rồi từ từ chờ chết."
Thụy lắng nghe chăm chú.
Cậu hiểu được rằng cuộc sống ở đây sẽ là một thử thách khắc nghiệt, nhưng cậu đã quyết tâm sẽ không để mình trở thành một kẻ quay lưng phản bội đất nước như những tên lính Cộng hòa ngoài kia.
Đêm đầu tiên ở nhà tù, Thụy có chút chưa quen được với môi trường sống ở đây.
Tiếng rên rỉ từ những phòng giam khác vọng lại cả dêm, những tiếng bước chân đều đến khó chịu của những tên lính tuần tra.
Đâu có còn nghe những tiếng la hét văng vẳng của những người tù bị tra tấn.
Thụy nằm dưới nền xi măng lạnh, ngước nhìn lên những ô sắt hình vuông trên trần phòng giam, cậu nghĩ về cha mẹ, nghĩ về tương lai của mình, tưởng tượng về khung cảnh hòa bình tươi đẹp ấm áp mà cậu mong muốn.
Sáng hôm sau, Thụy được đưa đi làm lao động khổ sai, cậu được giao cho việc đi làm củi.
Cơ thể cậu vốn khá gầy và nhỏ con, thể lực cũng chẳng được bao nhiêu mà phải vác đủ hai tấc củi về làm cho tay và và vai cậu bị sưng phồng hết lên nhưng cậu vẫn cắn răng chịu đựng, không hé răng han vãn đến nửa lời.
Trong lúc làm việc, Thụy cẩn thận quan sát những người tù nhân khác, họ đều rất gầy gò, có người còn ho khan liên tục như đang bệnh, có những người trẻ tuổi mà trông gương mặt lại già nua đến khốn khổ, có người nằm xuống vì kiệt sức, cũng có người nằm xuống vì đòn roi của đám lính canh.
Nhưng Thụy cũng thấy có rất nhiều những đôi mắt hừng hực khí thế cách mạng, tràn đầy hy vọng giống như cậu.
Họ thoăn thoắt làm việc, thi thoảng lại giúp đỡ nhau, trao nhau những ánh nhìn động viên.
Họ không bị khuất phục trước hoàn cảnh tồi tệ khắc nghiệt của nhà tù này, là một đức tính cao đẹp mà Thụy cần cố gắng học hỏi.
Một tuần sau, Thụy bị gọi đi.
Cậu biết khi bị bắt cậu đáng lẽ phải bị biệt giam, thuộc hàng tù chính trị nguy hiểm nhưng vì bọn chúng không có đủ chứng cứ để buộc tội cậu nên đành giam tạm ở đây trước, những lời mà tên quản giáo nói với cậu lúc trước cũng chỉ là để uy hiếp cậu phải vâng lời.
Vậy là hôm nay đã tìm được chứng cứ rồi sao?
Lâu như vậy à?
Thụy bị đưa đến một phòng giam gọi là phòng tắm nắng, cậu bị tên lính thô bạo ném vào trong,cậu co người lại, khẽ rên lên ột tiếng vì đau.
Rồi cậu thấy những tên lính khác mặt mày bặm trợn cầm theo roi và gậy gộc, đi phía trước là một ông sĩ quan có mái tóc vàng hoe và một người phiên dịch.
"Lê Trung Thụy," sĩ quan bắt đầu, người phiên dịch kia cũng bắt đầu thuật lại từng lời nói của ông ta bằng tiếng Việt, "tao biết mày có quen biết với cộng sản.
Mày khai ra vài người thì bọn tao sẽ cân nhắc đối xử nương tay với mày một chút."
Thụy ôm lấy một bên vai bị đau từ từ ngồi dậy, cậu nhìn thẳng vào mắt tên sĩ quan, giọng điệu hết sức bình tĩnh: "Tôi không biết ai cả, mà có biết thì ông nghĩ tôi sẽ nói cho ông sao."
Đối diện với ánh nhìn đầy khiêu khích của thiếu niên, tên sĩ quan tức giận gầm lên, sai một tên lính cầm roi đánh cậu.
Roi đầu tiên vụt ngay vào bụng vừa nhanh vừa mạnh làm Thụy ngã ngửa ra sau, mắt nhòe đi nhưng cậu vẫn nhìn thẳng vào mắt tên sĩ quan.
Ông ta cúi người xuống nắm lấy tóc cậu giật mạnh ra sau:
"Mày nghĩ mày đang làm anh hùng à?
Ở đây bọn tao có cách để cạy miệng mấy đứa như mày đấy!"
Nhưng dù bị đánh đập, tra tấn bằng nhiều hình thức trong nhiều giờ đồng hồ, Thụy vẫn một mực im lặng.
Cậu chỉ mơ màng lặp đi lặp lại dúng một câu:
"Tôi không biết."
Khi được đưa trở về lại phòng giam Thụy gần như đã bất tỉnh, quần áo của cậu đã rách nát hết, để lộ ra những vết thương còn đang rỉ máu khắp người.
Chú Minh nhẹ nhàng dùng những lá thuốc mà chú lén hái về lúc đi lao động khổ sai trong rừng vắt lấy nước rồi thoa lên những vết thương cho Thụy.
Thụy vì đau mà khẽ nhíu mày, miệng thều thào cảm ơn chú Minh.
"Cảm ơn gì chứ, bọn chú lúc nào cũng giấu sẵn lá thuốc cả, cháu đã làm rất tốt rồi.
Cháu giỏi lắm."
Thụy gật đầu yếu ớt.
Cậu biết rằng sắp tới sẽ còn nhiều điều kinh khủng hơn đang chờ cậu, sẽ còn rất nhiều gian khổ mà cậu sẽ phải trải qua.
Nhưng cậu biết, ngọn lửa ý chí trong tim cậu sẽ không bao giờ dập tắt, sẽ không có ai dập tắ được tình cảm yêu nước thiêng liêng này của cậu.
Cậu nhất định sẽ sống sót ra khỏi đây, cậu nhất định sẽ không đầu hàng, nhất định là như vậy.
Đêm hôm đó, nằm dưới sàn xi măng lạnh lẽo với những vết thương nhức nhối khắp người, Thụy bỗng nghĩ về cha mẹ, về ngôi nhà trên phố Hàng Bạc, về những ước mơ mà cậu ấp ủ từ thời thơ bé.
Bây giờ hết thảy đều không còn nữa, thứ chờ đợi cậu là hiện thực tàn khốc.
Nhưng cậu không hối hận, đây là quyết định của cậu và cậu đã quyết tâm với nó, cậu sẽ phải đi đến cùng mang theo hoài bão của cha mẹ và của cả gia đình.