Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM/FULL] Hôm Nay Vẫn Ổn - Chiết Châu

[Đm/Full] Hôm Nay Vẫn Ổn - Chiết Châu
Ngoại truyện 2: Cáp treo Vân Tiêu (Thôi Minh Dã)


Editor: moonstruck.noir



1.

Từ nhỏ đến lớn, điều Thôi Minh Dã nghe người ta nói về mình nhiều nhất là: ích kỷ, thực dụng, và thủ đoạn cao tay.

Nhưng ngay sau đó, giọng điệu của họ thường chuyển từ chê bai sang khen ngợi, nói rằng sau này anh nhất định sẽ rất biết làm ăn.

Anh không phản đối những đánh giá đó.

Dù sao thì địa vị anh có được hôm nay, đều là nhờ những "thủ đoạn cao tay" ấy.

Chính vì làm ăn giỏi, nên dù không phải người lớn tuổi nhất trong thế hệ này, anh lại là người có tiếng nói nhất, không ai dám dị nghị.

2.

Tuy vậy, anh cho rằng "thực dụng" không hẳn chính xác.

Chẳng qua là anh biết phân loại cuộc sống rất rõ ràng mà thôi.

Việc công thì tính toán từng li từng tí; quan hệ xã giao hay huyết thống thì chia làm hai loại, có ích hoặc vô ích; còn việc tư, anh yêu cầu rất cao, nhưng cũng rất hào phóng.

Ví như hai "bạn đời" mà anh từng chọn trước đây.

Tiêu chí hàng đầu là phải có khí chất nổi bật, đủ tầm để mang ra ngoài, dù sao mục đích chính cũng là cùng anh tham dự một số buổi tiệc và dịp quan trọng.

Thứ hai là tính cách tốt, biết quan tâm, dịu dàng, phối hợp ăn ý, dù gì hai người cũng phải sống chung.

Thôi Minh Dã trả thù lao rất hậu hĩnh, cho nhà cho xe, mà xe càng tốt lại càng tôn thêm khí chất của đối phương.

3.

Diêu Tức hoàn toàn trái ngược với những tiêu chuẩn của anh.

Dù cậu ta giỏi che giấu, nhưng diễn xuất thì hết sức tầm thường: nũng nịu, giả vờ tủi thân, làm ra vẻ đáng thương - mang ra ngoài chỉ tổ mất mặt.

Còn tính nết thì khỏi nói, sau lớp mặt nạ đó chỉ là kẻ miệng lưỡi độc địa, lắm lời, thô tục chẳng khác gì phường nhà quê.

4.

Nhưng Thôi Minh Dã cũng chẳng hiểu nổi vì sao bản thân lại tự chuốc thêm rắc rối như vậy.

5.

Lần đầu Thôi Minh Dã gặp Diêu Tức là khi cậu ta đứng cạnh thiếu gia nhà cục trưởng, tình cờ nghe được hai người nói mấy lời ngọt ngào tình tứ - như bị đổ cả chảo mỡ lợn vào tai, khiến anh chỉ muốn nhảy xuống sông rửa sạch tai cho rồi.

Lần thứ hai gặp Diêu Tức là ở sàn nhảy.

Khu đó là vùng đang chờ khai thác trong tương lai, anh đi ngang qua sau giờ làm, tiện ghé nhìn một chút nhưng không định xuống xe, vậy mà lại thấy Diêu Tức đang cúi gập người nôn thốc nôn tháo ngay trước cửa.

Bẩn thật.

Sau đó, Diêu Tức run rẩy chống người đứng dậy, cố lết đến ngồi xổm lên một tảng đá ven đường, lôi từ trong túi ra một bao thuốc trông rẻ tiền, châm năm lần mới bắt được lửa.

Cậu ta cứ thế, nhìn bầu trời qua làn khói thuốc.

Rồi Diêu Tức cười, một nụ cười rất ngây thơ.

Như thể vừa chạm đến tầng mây trên cao.

6.

Về sau, Thôi Minh Dã lại đến khu đất đang chờ khai thác thêm ba lần nữa, và lần cuối cùng, anh lại gặp Diêu Tức.

Lần này, Thôi Minh Dã bước thẳng vào sàn nhảy.

Diêu Tức đang nhảy ở đó.

Trong không gian như vậy, cậu ta chẳng cần tìm bạn nhảy để hầu hạ, chỉ đơn giản là thả mình theo điệu nhạc, vẫn với nụ cười ngây thơ ấy - chẳng ai biết điều gì đã châm lên tia sáng hạnh phúc trong cậu ta.

Diêu Tức trông thật mơ mộng.

7.

Thôi Minh Dã nghĩ, chắc hẳn có ai đó đã bỏ thuốc anh rồi.

Nếu không, sao anh lại cứ nghĩ đến người kia hết lần này đến lần khác ở những nơi chẳng liên quan gì?

Chẳng lẽ thuốc bây giờ tinh vi đến mức có thể lan theo không khí rồi sao?

8.

Thôi Minh Dã lần lượt nghe được từ thiếu gia nhà cục trưởng và thiếu gia tòa soạn báo những lời đánh giá về Diêu Tức.

Người đầu tiên mô tả cậu ta bằng giọng đầy khinh bỉ, chẳng khác nào loại người khốn nạn không biết xấu hổ: "Để phòng ngừa cái đồ xấu xa đó quay lại tìm tôi, tôi còn phải cho người theo dõi.

Giả vờ tình sâu nghĩa nặng là thế, quay đầu cái đã đem tiền gửi hết vào ngân hàng, rồi lập tức leo lên bám lấy người mới.

Chưa từng thấy ai giỏi xu nịnh đến vậy."

Còn người thứ hai thì nửa khen nửa chê: "Thật ra cậu ta cũng không tệ, chỉ là hơi ham tiền thôi.

Biết tôi hết tiền rồi nên mới bỏ đi."

9.

Thôi Minh Dã cảm thấy, Diêu Tức có lẽ giống như mấy món ăn vặt bên đường làm bằng hương liệu rẻ tiền.

Chính vì chưa từng nếm, nên mỗi lần đi ngang qua đều nhớ đến, ăn một lần rồi chắc sẽ hết thôi.

10.

Nhưng Thôi Minh Dã lại nghĩ, Diêu Tức không đáng để anh bỏ ra từng ấy tiền.

Điều đó không hợp với hệ thống đánh giá của anh.

Dù sao thì trong mắt người ngoài, cả hai bọn họ đều là kẻ "thực dụng", gặp nhau cũng xem như kỳ phùng địch thủ.

11.

Thôi Minh Dã tài trợ cho buổi dạ tiệc từ thiện ở hoa viên Nhuệ Nguyệt, rồi thêm tên Diêu Tức vào danh sách khách mời.

Dựa vào một tháng điều tra vừa qua, anh biết Diêu Tức nhất định sẽ tìm mọi cách để mò đến.

Dù chuyện này đã tốn không ít tiền, nhưng vốn dĩ việc tạo quan hệ tốt với quỹ từ thiện cũng là một phần trong kế hoạch lâu dài, vậy nên không tính là lãng phí.

12.

Khiến Diêu Tức đi theo mình đúng là chẳng tốn chút sức nào.

Cậu ta còn có thể làm gì khác được nữa chứ?

Một kẻ không ai cần, chỉ biết run rẩy bên cạnh sàn nhảy.

Lần này, cái dáng vẻ đáng thương đó không phải giả vờ.

Thôi Minh Dã thậm chí còn nghĩ, việc mình chịu đưa cậu ta đi đã là một kiểu ban ơn rồi.

13.

Mà món ăn vặt làm bằng hương liệu rẻ tiền ấy, lại ngon một cách bất ngờ.

Lần đầu tiên, Thôi Minh Dã hiểu được cảm giác của những kẻ mà anh từng khinh thường, những kẻ thấy sắc nổi lòng tham.

14.

Thôi Minh Dã biết Diêu Tức thường nhờ Lý Vũ Du bịa ra vài chứng bệnh không hề tồn tại, chỉ để đổi lấy lòng thương hại của mình.

Nhưng Lý Vũ Du cũng không phải lần nào cũng chịu phối hợp.

Có lần Lý Vũ Du không đến, để xác nhận xem Diêu Tức có thật sự khó chịu hay không, trước khi đi ngủ Thôi Minh Dã ghé qua khe cửa nhìn thử.

Diêu Tức không phát hiện ra anh, vì lúc ấy cậu ta đang ngồi xếp bằng trên bàn, trước mặt là khung cửa sổ rất lớn, mải mê ngắm nhìn bầu trời đêm.

15.

Diêu Tức càng ngày càng hay ngẩn người trước mặt anh, chẳng rõ vì sao.

Nhưng khi cậu ta thất thần như thế, lại là lúc đẹp nhất.

16.

Cuối cùng Diêu Tức cũng chịu hết nổi, cãi nhau một trận ầm ĩ với Thôi Minh Dã.

Thôi Minh Dã xưa nay luôn cho rằng mình là người điềm tĩnh, tự chủ.

Cãi vã làm sao có thể so sánh với đàm phán được, thứ sản phẩm sinh ra từ cảm xúc này chẳng có chút tác dụng nào.

Ấy vậy mà, anh lại vô cớ cãi nhau với Diêu Tức.

Hai người lời qua tiếng lại, không giữ mồm giữ miệng.

Thôi Minh Dã bảo anh biết rõ Diêu Tức là loại người gì, còn Diêu Tức thì nói mình ở buổi dạ tiệc ấy có lựa chọn tốt hơn.

Lời của Thôi Minh Dã là thật, lời của Diêu Tức chỉ là mạnh miệng - điều này, cả hai đều hiểu rõ trong lòng.

Thế nên, tối hôm đó, khi Thôi Minh Dã lại bắt gặp Diêu Tức ngước nhìn bầu trời, anh bỗng thấy hơi hối hận.

17.

Diêu Tức bỏ trốn rồi.

Đối với Thôi Minh Dã, chuyện này cũng không hẳn là bất ngờ.

Nhưng anh vẫn phải tìm người về, dù chính anh cũng chưa hiểu vì sao mình lại kiên quyết đến thế.

Anh bảo trợ lý tra hết những nơi có liên quan đến Diêu Tức, rất nhanh đã bắt được người.

Trợ lý còn mang về thêm một thứ - cuốn nhật ký mà Diêu Tức vứt gần thùng rác nhà Lý Vũ Du.

18.

Nói là nhật ký nhưng thật ra cũng chẳng phải nhật ký, chỉ viết vỏn vẹn vài trang.

Chữ viết lại khá đẹp.

Trong mấy trang ấy, nhiều câu chữ cứ lặp đi lặp lại.

"Nhất định phải ngồi lên cáp treo Vân Tiêu."

19.

Cáp treo Vân Tiêu?

Là cái gì thế?

Hình như từng nghe qua đâu đó, chắc lại là mấy thứ hào nhoáng mà vô dụng thôi.

20.

Diêu Tức lại bỏ trốn.

Thôi Minh Dã lại đi bắt về.

Diêu Tức lại bỏ trốn nữa.

Thôi Minh Dã lại đi bắt về nữa.

21.

Diêu Tức giờ chẳng thèm giả vờ trước mặt anh.

Ngày nào cũng mắng anh không biết bao nhiêu lần.

Thôi Minh Dã lại thấy Diêu Tức lúc mắng người là đẹp thứ ba, thứ nhất là khi cậu ngẩn người, thứ hai là khi cậu ngước nhìn bầu trời đêm.

22.

Không hiểu vì sao, nhìn thấy một Diêu Tức không che giấu, không lấy lòng như vậy nhiều rồi, Thôi Minh Dã chợt cảm thấy mình hơi quá đáng.

Anh bắt đầu nhận ra, Diêu Tức không thể áp dụng vào hệ thống đánh giá của mình được nữa.

Bởi nếu thành thật tự vấn lòng mình rằng có thể cho Diêu Tức bao nhiêu tiền, thì ngay cả một con số cao nhất, anh cũng không thể ước lượng nổi.

Nhưng Thôi Minh Dã lại sợ, sợ Diêu Tức cầm được tiền, có hi vọng, rồi lại trở về dáng vẻ trước kia.

Hơn nữa, anh không muốn Diêu Tức đến với mình chỉ vì tiền.

Nhưng câu này thật nực cười, những người bên cạnh anh, có ai là không vì tiền đâu?

23.

Lần này bắt được Diêu Tức ở một nơi khá kỳ lạ - là một công viên, cậu đang đợi ai đó.

Nhận được tin, Thôi Minh Dã liền biết cậu đang đợi người nào.

Anh cũng không hiểu vì sao mình lại giận đến thế.

Được rồi, Thôi Minh Dã thừa nhận, anh chẳng có lý do gì để tức giận cả, là anh sai, nhưng anh không thể kiềm chế nổi.

Anh thấy Diêu Tức đau đớn, trong lúc bản thân còn đang bốc hỏa, anh lại đưa cho cậu một khoản tiền không thích hợp chút nào.

24.

Thôi Minh Dã cũng cảm thấy rất đau.

25.

Diêu Tức im lặng suốt năm ngày.

Thôi Minh Dã đau đến mức gần như chịu không nổi.

26.

Thôi Minh Dã đưa cho Diêu Tức rất nhiều, rất nhiều tiền.

Nhiều hơn bất kỳ ai trước đó.

27.

Thôi Minh Dã muốn xem thử rốt cuộc cái "cáp treo Vân Tiêu" đó là thứ gì.

Anh lại sai trợ lý đi điều tra, lần này kết quả đến rất nhanh, trợ lý đưa cho anh một bức ảnh.

Nhìn qua đã biết không phải ảnh thật, bởi Thôi Minh Dã từng đến tất cả những địa điểm sang trọng trên cao trong thành phố này, chưa bao giờ thấy chỗ nào như thế.

"Đây chỉ là cái bình phong thôi," quả nhiên, trợ lý nói, "Có một câu lạc bộ tên Long Tiêu, vốn là nơi tụ tập của mấy tay buôn thực lực kém cỏi, cố tình đặt cái tên sang chảnh để làm màu.

Lũ người này chơi bẩn, bốn năm trước từng tổ chức một hoạt động hết sức khó coi, gán cho cái tên hoa mỹ 'cáp treo Vân Tiêu', ngụ ý kẻ này xuống xe thì kẻ khác lên xe.

Sau này bị điều tra nên giải tán rồi, tư liệu gần như xóa sạch, chỉ còn sót lại bức ảnh này."

*Cáp treo Vân Tiêu (nguyên gốc: 云霄缆车 - Vân Tiêu Lãm Xa).

- Vân Tiêu (云霄): mây xanh, trời cao, ý chỉ nơi cao rộng.

- Lãm Xa (缆车): xe cáp, cáp treo.

(Má nó chó thật chứ (凸`∩')凸)

28.

Thôi Minh Dã lại gặp thiếu gia nhà cục trưởng và thiếu gia tòa soạn báo.

Cả hai đều chưa từng nghe đến "cáp treo Vân Tiêu".

Thiếu gia nhà cục trưởng nói với anh rằng, hắn từng hỏi qua Diêu Tức - ban đầu cậu đi theo một vị Viên tổng nào đó, chuyên kinh doanh đồ da với quy mô nhỏ.

29.

Trong buổi tiệc định kỳ tiếp theo, Thôi Minh Dã phá lệ cho gọi vị Viên tổng ấy đến.

Gọi "tổng" thì hơi tâng bốc quá - gã ta đã sắp phá sản, mặc một chiếc áo khoác hàng giả, cúi gập người gần như gãy lưng.

Thôi Minh Dã không hỏi thẳng mà chỉ nói với gã rằng mình rất ghét Diêu Tức.

Quả nhiên, kẻ như Viên tổng trước loại chuyện có thể "giúp đỡ" này chẳng giấu giếm gì.

Gã kể cho Thôi Minh Dã nghe Diêu Tức có xuất thân thấp hèn đến mức nào, đến khu dân cư còn chẳng được vào, rồi còn miêu tả chi tiết năm đó bản thân đã dùng hết thủ đoạn đối đãi với Diêu Tức ra sao.

"Sau đó, có đánh thế nào cũng chẳng dám kêu một tiếng."

30.

Viên tổng đi rồi, Thôi Minh Dã ra hiệu cho trợ lý bằng một động tác tay ấn xuống.

Trợ lý lập tức hiểu ý.

Đêm dài dằng dặc, Thôi Minh Dã hút hết một bao rưỡi thuốc.

31.

Sắp tàn tiệc, có một người làm bất động sản nhận được điện thoại, bỗng kêu lên: "Cái gì cơ!

Có người định nhảy lầu ở tòa nhà Thành Tiêu à?

Mau ngăn lại, chết ở đâu cũng được, đừng chết gần tòa nhà đó!"

Thôi Minh Dã rất nhạy cảm với chữ "Tiêu", lập tức chặn người kia lại hỏi là ai, đối phương đưa cho anh xem ảnh.

Thấy sắc mặt anh, người kia vội vàng bổ sung: "Chưa nhảy đâu, chưa nhảy!

Tòa nhà Thành Tiêu mới xây xong, bảo vệ nghiêm lắm, người đó còn chưa lên được tầng, chỉ đi loanh quanh bên dưới tòa nhà thôi."

32.

Khi Thôi Minh Dã tới dưới tòa nhà Thành Tiêu, Diêu Tức vẫn còn ở đó.

Cậu không nhìn bầu trời, chỉ ôm gối ngồi xổm, đầu vùi giữa hai chân.

Cậu đang run rẩy, Thôi Minh Dã nghĩ rằng cậu đang khóc.

Nhưng khi ngẩng đầu lên, lại chẳng thấy giọt nước mắt nào.

"Diêu Tức."

Thôi Minh Dã gọi tên cậu.

Diêu Tức không quay đầu lại: "Thôi Minh Dã, anh có thể cút đi được không."

33.

Cuối cùng Thôi Minh Dã vẫn đưa Diêu Tức về.

Suốt một tuần sau đó, Diêu Tức vẫn chẳng nói một lời.

Thôi Minh Dã nói với cậu cả trăm lần câu "xin lỗi".

Anh hứa sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của Diêu Tức, dù hợp lý hay vô lý.

34.

Giờ đây Thôi Minh Dã cảm thấy mình có thể trao cho Diêu Tức tất cả những gì mình có.

Chỉ cần cậu chịu mở miệng nói một câu thôi.

35.

Bây giờ, người hay ngẩn người lại thành Thôi Minh Dã, ngay cả khi đang bàn chuyện công việc với Văn Tự.

Bị Văn Tự trêu chọc suốt một lúc.

Nhưng trước khi chia tay, Văn Tự kể với anh, Diêu Tức từng hỏi Lý Vũ Du một câu - thứ khiến người ta sinh ra hormone không đúng lúc, gọi là gì?

36.

Em thích tôi à?

37.

Tối hôm đó, Thôi Minh Dã cẩn thận nắm lấy tay Diêu Tức, rồi ôm cậu, hôn cậu.

Diêu Tức không né tránh, nhưng cũng chẳng đáp lại.

38.

Thôi Minh Dã lại nói với Diêu Tức cả trăm lần câu "tôi thích em."

39.

Thôi Minh Dã gọi điện cho người nhà ngay trước mặt Diêu Tức.

Sau mấy câu chuyện phiếm thường ngày, anh đột nhiên nói: "Chuyện tình cảm đời này của con, con sẽ tự quyết.

Sau này con chỉ ở bên một người thôi."

Cách đó mấy chục cây số, mẹ Thôi bị con trai đột ngột ném cho một chủ đề chẳng đầu chẳng đuôi rồi cúp máy, chỉ biết ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

40.

Cuối cùng, vào một đêm nọ, Diêu Tức ra ngoài.

Cậu cứ đi dọc theo con đường lớn ấy, không mang hành lý, cũng chẳng liên lạc với ai, lặng lẽ đi suốt quãng đường dài.

Thôi Minh Dã cũng lặng lẽ đi theo, cho đến khi anh cảm thấy Diêu Tức sắp bước ra khỏi Khu 11.

"Diêu Tức," Thôi Minh Dã gọi cậu lại, "Em định đi đâu?"

Lần này Diêu Tức quay đầu lại.

Cậu gầy đi hẳn một vòng, chẳng còn lanh lợi, rạng rỡ như trước nữa.

41.

Diêu Tức nói: "Tôi muốn ngồi lên cáp treo Vân Tiêu."

Thôi Minh Dã nhìn cậu rất lâu.

"Trên đời này không có cáp treo Vân Tiêu," anh nói với Diêu Tức, "Nếu em thật sự muốn ngồi, tôi sẽ xây cho em một cái."



Editor: Haizz đau lòng quá, may mà họ đã về bên nhau 🥹
 
[Đm/Full] Hôm Nay Vẫn Ổn - Chiết Châu
Ngoại truyện mừng lễ 520


Editor: moonstruck.noir



Tối ngày 19 tháng 5, Lý Vũ Du đang ở trong phòng thí nghiệm thì nhận được điện thoại của Diêu Tức.

Sau một hồi than vãn vô nghĩa và tán gẫu linh tinh, Diêu Tức hỏi cậu ngày mai có kế hoạch gì.

"Ngày mai á?"

Lý Vũ Du nhìn lịch, "Thứ Ba, chắc vẫn tới phòng thí nghiệm thôi."

"Có ai hỏi cậu thứ mấy đâu," Diêu Tức bất lực nói, "Cậu không biết mai là ngày mấy à?"

Lý Vũ Du lại nghiêm túc nhìn lại tờ lịch: "Ngày 20."

"Đúng rồi!

Ngày 20 đó!

Ngày 20 tháng 5 đó!"

"Ngày 20 tháng 5 thì sao—" Lý Vũ Du nói đến giữa chừng thì đột nhiên bừng tỉnh, "À!

520 nhỉ!"

"Tốt lắm người anh em, tôi rất mừng vì cậu vẫn còn hiểu được tiếng Trung—"

"520, mai có buổi báo cáo giữa kỳ thí nghiệm!"

Lý Vũ Du tuyệt vọng nói, "Tiêu rồi, tôi còn hai bộ dữ liệu chưa ra nữa!

Tối nay chắc phải tăng ca mất, nhưng mà, cậu hỏi kế hoạch ngày mai của tôi làm gì vậy?"

Diêu Tức rất dứt khoát cúp máy.

Năng suất trước deadline luôn là vô hạn, tối hôm đó Lý Vũ Du tăng ca đến nửa đêm, buổi báo cáo ngày hôm sau diễn ra rất suôn sẻ, còn được giáo sư Lư hết lời khen ngợi.

Khi Văn Tự đến đón cậu tan làm, Lý Vũ Du vô cùng mãn nguyện kể lại cho anh nghe chuyện mình được tuyên dương hôm nay.

"Vậy à?"

Văn Tự vừa lái xe vừa đáp, "Vậy thì đúng là giỏi thật."

Không hiểu sao, tuy biểu cảm và giọng điệu của Văn Tự chẳng khác gì mọi khi, người khác nghe chắc cũng không thấy gì lạ, nhưng Lý Vũ Du lại cảm thấy Văn Tự có chút khác thường - có lẽ vì trước đây người này thường sẽ nói "cục cưng của tôi giỏi thật đấy", khiến cậu chỉ biết chống cự trong vô vọng, còn hôm nay thì lại tỏ ra cực kỳ nghiêm chỉnh.

Mang theo chút nghi hoặc, Lý Vũ Du về đến nhà, ăn cơm xong, cho Bạch Bạch và Mèo Ca ăn, cuối cùng cũng được hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi sau khi vượt qua deadline.

Cậu nghe thấy tiếng Văn Tự mở cửa, lười biếng hỏi: "Anh đi đâu thế?"

Văn Tự đáp gọn lỏn: "Ra ngoài một lát."

Ăn tối quá no, Lý Vũ Du cuộn mình trên sofa rồi vô thức ngủ thiếp đi.

Ngủ chưa được bao lâu, cậu bị đánh thức bởi một tràng âm thanh lách tách.

Cậu ho khan một tiếng, theo phản xạ đưa tay quờ sang bên cạnh - phát hiện Văn Tự vẫn chưa về.

Lý Vũ Du thoáng thấy bất an, nhưng rồi cậu nhanh chóng nhận ra, đó là tiếng pháo hoa ngoài kia đang nổ.

"Lạ thật," Lý Vũ Du lẩm bẩm, "Không phải Tết cũng chẳng phải lễ, sao lại— Á!

Chết rồi!"

Cậu cuối cùng cũng nhớ ra.

Vào dịp lễ tình nhân lần trước, Văn Tự vốn đã lên kế hoạch hai người cùng ra đảo chơi, nhưng do tiến độ thí nghiệm của Lý Vũ Du căng quá, kế hoạch buộc phải hủy.

Khi ấy Lý Vũ Du áy náy vô cùng, còn hứa chắc rằng đợi lễ tình nhân lần tới, nhất định sẽ bù đắp cho anh.

Văn Tự nói: "Còn phải đợi thêm một năm nữa."

Lý Vũ Du yếu ớt phản bác: "Một năm trôi qua rất nhanh mà.

Một năm thì có thể dài bao lâu chứ?"

"Đời người có được mấy lần một năm," Văn Tự buồn bã nói, "Tôi đã đợi em bao nhiêu năm như vậy rồi?"

Lý Vũ Du hoàn toàn hết cách, đành móc điện thoại ra hỏi trợ lý AI xem sắp tới còn dịp lễ nào thích hợp cho các cặp đôi không.

Cuối cùng chọn được một mốc không quá xa cũng chẳng quá gần: "Ngày 14 tháng 3 phải đi công tác... còn 520 thì thế nào?"

520 chẳng thế nào cả, Lý Vũ Du lại quên mất rồi!

Cậu tuyệt vọng ôm đầu, đau khổ tự kiểm điểm mười giây, rồi ngọn lửa nhỏ trong lòng lại bùng lên - còn một tiếng nữa, chưa đến giây phút cuối cùng thì vẫn còn cơ hội, đời người chính là phải vùng dậy giữa nghịch cảnh, tìm đường sống trong chỗ chết!

Thế nhưng trời chẳng chiều lòng người.

Dù cậu muốn phản công, điều kiện khách quan lại không cho phép: đã mười một giờ đêm, nhà hàng đóng cửa, không thể mời Văn Tự đi ăn; tiệm hoa, trung tâm thương mại cũng đóng cửa, chẳng mua được gì cả.

Mèo Ca cứ quay vòng quanh Bạch Bạch, Lý Vũ Du sốt ruột cũng quay vòng vòng theo Mèo Ca.

Quay tới mức hơi chóng mặt, cậu quyết định không thể ngồi yên chờ chết, phải ra ngoài xem có cửa hàng nào còn mở không - dù chỉ đến cửa hàng tiện lợi 24h mua một cái bánh Napoleon cũng được mà nhỉ?

Lý Vũ Du còn chưa kịp thay đồ ngủ, vội vã khoác thêm áo khoác rồi chạy ra ngoài.

Nhưng vừa rời khỏi biệt thự được mấy bước, cậu bỗng thấy trên đất có một bó hoa cao cấp được gói tinh xảo, phối màu vô cùng lãng mạn, trông như ai đó đánh rơi.

Lý Vũ Du nghi ngờ nhìn xung quanh, chẳng thấy ai, nên cúi xuống nhặt lên.

Ôm bó hoa đi thêm vài trăm mét, cậu lại thấy trên đất có một hộp quà nhỏ được thắt nơ xinh xắn.

Mở ra xem, cậu phát hiện đó là chiếc máy chơi game mà mình đã để mắt từ lâu - trước đây cậu định mua nhưng giá quá đắt, không nỡ dùng tiền của Văn Tự, còn với đồng lương ít ỏi làm trong phòng thí nghiệm, chắc phải để dành đến cuối năm mới đủ.

Lý Vũ Du ôm một bó hoa một hộp quà, đứng sững tại chỗ.

Trùng hợp thay, một chiếc xe vừa dừng bên đường, người bước xuống lại chính là Văn Tự.

Nhìn thấy cảnh này, Văn Tự tỏ vẻ hết sức ngạc nhiên: "Trời ơi, bó hoa này là để tặng tôi à?

Thật là cảm động quá đi mất."

"Không phải, em—"

"Tôi còn tưởng em quên hôm nay là ngày gì rồi chứ," Văn Tự vui mừng nói, "Không ngờ đến phút cuối em vẫn chuẩn bị bất ngờ cho tôi.

Giờ này em ôm hoa ra ngoài, chẳng lẽ định cùng tôi đến khách sạn tận hưởng một đêm ngọt ngào sao?"

"Em không có—"

Lý Vũ Du vừa định phản bác thì điện thoại "ting" một tiếng, hiện lên tin nhắn:【Cảm ơn quý khách đã đặt phòng suit tại Khách sạn Tổng thống Wilson, chào mừng quý khách đến nhận phòng, mong được mang đến trải nghiệm đẳng cấp cho quý khách.】

"Quả nhiên," không biết từ khi nào Văn Tự đã bước đến trước mặt Lý Vũ Du, nhìn vào tin nhắn, "Tôi biết ngay mà, bé hay hỏi của tôi nhất định đã lên kế hoạch từ lâu rồi phải không?"

Lý Vũ Du đờ đẫn, không còn sức để phản bác lại cách xưng hô của người này nữa, rồi bỗng dưng bị kéo lên xe.

Trước khi bắt đầu tự kiểm điểm lần nữa xem mình đã bị người bên cạnh gài bẫy thế nào, Lý Vũ Du đã cảm nhận được một mối nguy hiểm khổng lồ sắp ập đến.

Người đã bị bắt cóc rồi, thượng sách trong "ba mươi sáu kế", chạy cũng chạy không thoát.

Lý Vũ Du đành lui về chiêu thứ hai, bắt đầu giả vờ đáng thương.

Cậu kéo tay áo Văn Tự: "Tối qua em mới tăng ca, chiều mai còn phải đến phòng thí nghiệm nữa..."

Văn Tự nhếch môi, nheo mắt, nhìn cậu bằng một ánh mắt cực kỳ nguy hiểm, rồi thương xót vỗ nhẹ lên má cậu: "Yên tâm đi, một năm còn có thể trôi qua rất nhanh, một đêm thì dài được bao lâu chứ?"
 
Back
Top Bottom