[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[Đm/Editing] (3) Đoàn Du Lịch Vô Hạn - Yến Cô Hồng
519+520. Iceland Kinh Hồn (53+54)
519+520. Iceland Kinh Hồn (53+54)
Người thông thái
'Cẩn thận.'
Bính 1 dặn dò một câu, liền thấy sâm Đồng từ trên tay cậu bay xuống, dập dềnh trong nước lao về phía hang động đầy nước sông băng màu xanh lục thẫm kia, tốc độ thế mà không hề chậm.
Sau khi Đồng Hòa Ca đi qua, Bính 1 nắm lấy B1 lùi lại vài bước.
Lần xuống nước này cậu để Úc Hòa Tuệ ở lại trên bờ canh chừng bọn Đại George, Mark, sẵn tiện còn có thể để ý nhóm Miêu Phương Phỉ.
Không có Úc Hòa Tuệ bên cạnh, Bính 1 càng thêm cẩn trọng, cậu gọi Bắp Non đến hộ vệ bên cạnh hai người, sẵn sàng nuốt họ vào miệng mang đi bất cứ lúc nào.
Những xúc tu dài của Bắp Non vươn ra chờ đợi, chuẩn bị nếu thấy tình hình không ổn sẽ tóm Đồng Hòa Ca về ngay.
Nhưng tình hình tốt hơn nhiều so với dự tính của Bính 1.
Dễ chịu quá!
Đồng Hòa Ca vừa lao đến cửa hang đã thích thú nheo mắt lại, cảm giác từng sợi rễ sâm, từng chiếc lá sâm của mình đều hoàn toàn xòe nở.
Nguồn sức mạnh sự sống mạnh mẽ không ngừng tuôn trào vào trong cơ thể hắn.
Vùng nước này vốn muốn xâm nhập theo bản năng để giành quyền kiểm soát kẻ mới đến, nhưng chưa kịp làm loạn đã bị cơ thể sâm như hố không đáy của Đồng Hòa Ca nuốt chửng hoàn toàn.
Đồng Hòa Ca sắp chết đói rồi, hắn cảm thấy mình giống như chín ngày chín đêm chưa được ăn no vậy.
Sâm bị ăn mất nhiều như thế, nói cơ thể không yếu ớt là chuyện không thể nào, dù có dịch thái tuế chứa đựng sức sống nuôi dưỡng giúp hình dạng sâm phục hồi nhanh chóng, nhưng cả thái tuế và sâm đều là một phần cơ thể hắn, chẳng khác nào lấy chỗ nọ đập vào chỗ kia.
Đã vậy còn trị ngọn không trị gốc, vì năng lượng chứa trong sâm và thái tuế vốn dĩ khác nhau.
Sau khi Đồng Hòa Ca chết, cơ thể bị chia làm ba phần: thái tuế, linh tham và sơn ông hà thủ ô, lần lượt đại diện cho thời thơ ấu, thiếu niên và trung niên của hắn.
Thời thơ ấu hắn là người bình thường, mà Đồng Hòa Ca chết sớm, tuổi trung niên vốn hư ảo mịt mờ.
Mạnh nhất chính là thời thiếu niên khi hắn vào nhà trọ và nắm giữ sức mạnh.
Sức mạnh của linh tham cũng là lớn nhất trong ba phần, có thể nói khi dung hợp, nó chính là thứ liên kết thái tuế và hà thủ ô để cuối cùng cùng nhau hình thành một con người hoàn chỉnh.
Nhưng linh tham quá mạnh đã dính chặt thái tuế và hà thủ ô lại, giúp chúng có thể hợp thành Đồng Hòa Ca, nhưng cũng gây ra sự mất cân bằng sức mạnh, khiến ba phần không thể thực sự dung hợp bình đẳng với nhau.
Úc Hòa Tuệ thiếu nội đan Cáo Tiên, muốn có lại sức mạnh hoặc là phải ăn đan dược hoặc là phải khổ luyện lại từ đầu, nhìn qua có vẻ gian nan hơn một Đồng Hòa Ca vừa sống lại đã hoàn chỉnh, nhưng thực tế lại không phải vậy.
Thực ra nếu Đồng Hòa Ca muốn, hắn có thể lập tức để linh tham nắm quyền làm chủ, nuốt chửng thái tuế và hà thủ ô, như vậy hắn sẽ khôi phục hoàn toàn sức mạnh, thực lực thậm chí có thể tiến thêm một bước.
Nhưng làm như vậy hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, vì nhà trọ khi chia Đồng Hòa Ca ra không chỉ chia tách sức mạnh, mà còn chia tách rất nhiều thứ khác: tính cách, thiên hướng, suy nghĩ trong tiềm thức của hắn, v.v.
Nếu Đồng Hoà Ca để một phần nào đó độc tôn, vậy chính hắn cũng không biết mình sẽ đánh mất thứ gì.
Bản thân sau khi dung hợp có sự thay đổi tinh vi, liệu rốt cuộc còn là chính mình ban đầu hay không?
Cách làm khó của nhà trọ đối với người hồi sinh khiến Đồng Hòa Ca không dám manh động.
Từ khi sống lại đến nay, cả Vệ Tuân và Đồng Hòa Ca đều đang tìm cách để ba loại sức mạnh cân bằng, dung hợp lẫn nhau nhưng không nuốt chửng nhau.
Đồng Hòa Ca từng nghĩ đến việc làm yếu sức mạnh của linh tham, nhưng lúc đó làm vậy là tự tìm đường chết, vì hắn vốn dựa vào sức mạnh áp đảo của linh tham để gắn kết thái tuế và hà thủ ô lại, làm yếu linh tham thì chính hắn sẽ lăn ra chết trước.
Đợi đến khi ở Sahara nhận được Long Hổ Bảo Đan từ đội trưởng cũ Trần Thành của Huyền Học, Đồng Hòa Ca nghiên cứu đơn thuốc và có được gợi ý, vốn muốn đi theo con đường luyện đan, việc luyện đan cần nhiều loại dược liệu, sau khi luyện thành các dược tính sẽ bổ trợ và dung hợp lẫn nhau, không có chuyện dược tính này nuốt chửng dược tính kia.
Trong hoàn cảnh không thể trực tiếp làm yếu linh tham, đây chắc chắn là một con đường mới.
Đồng Hòa Ca vẫn luôn thử nghiệm con đường này và hiện đã có thành quả bước đầu.
Linh tham, hà thủ ô và thái tuế giống như những dược liệu đang được luyện thành đan, giữa ba phần đã có thêm vô số liên kết.
Hiện tại Đồng Hòa Ca đã có thể ổn định xuất hiện ở bất kỳ hình thái nào, thậm chí năng lượng của ba phần đã có thể bù đắp cho nhau đôi chút.
Vấn đề duy nhất là Long Hổ Bảo Đan chỉ có hai vị thuốc chính, trong khi Đồng Hòa Ca lại có tới ba phần.
Hắn đã xem qua rất nhiều đơn thuốc, phương thuốc trong cửa hàng nhà trọ và nhà đấu giá, nhưng Long Hổ Bảo Đan vốn là đan dược của đội Huyền Học xếp hạng nhất lúc bấy giờ, đơn thuốc thông thường sao so bì được?
Cho dù có vài loại đặc biệt thì đa số cũng chỉ có một vị thuốc chính, khó lòng giống như Long Hổ Bảo Đan, có thể luyện chế hai vị dược liệu cùng chứa năng lượng dồi dào hòa quyện vào nhau hoàn hảo.
Đồng Hòa Ca vốn định từ bỏ một phần, dứt khoát lấy linh tham và thái tuế làm chính, hà thủ ô làm phụ.
Xây dựng nền tảng thơ ấu và thiếu niên thật vững chắc, sau đó nuôi dưỡng lại phần trung niên, cuối cùng ba phần viên mãn hợp nhất.
Thế nhưng không ngờ việc làm yếu linh tham mà hắn đã suy nghĩ khổ sở bấy lâu, lại thực sự bị những người như Vệ Tuân, An Tuyết Phong và Úc Hòa Tuệ từng miếng một ăn yếu đi trong trận đối kháng khởi động này!
Dĩ nhiên, đây cũng là nhờ việc hắn lấy chính mình làm dược liệu luyện Long Hổ Bảo Đan có chút thành tựu, và trước khi xuất phát Đồng Hòa Ca lại ăn nhiều thịt cừu như thế, nếu không chỉ riêng việc linh tham bị làm yếu thô bạo như vậy cũng đủ khiến hắn tổn thương nguyên khí nặng.
Nhưng dù linh tham đã yếu, nó vẫn mạnh hơn thái tuế và hà thủ ô, muốn nhân cơ hội này dung hợp thì buộc phải bồi bổ cho hai phần kia mạnh thêm mới được.
Và thế là, vùng nước sông băng màu xanh lục thẫm giàu sức sống này đã xuất hiện!
Đi theo Vệ Tuân đúng là gặp may, đúng là cơ hội đập thẳng vào mặt, đã thế này mà còn không nắm bắt được thì đúng là kẻ ngốc.
Đồng Hòa Ca thầm cảm thán, bên cạnh lại hiện ra hai bóng hình, chính là thái tuế và hà thủ ô.
Linh tham giỏi nhất là hấp thụ linh khí trời đất, vùng nước tràn đầy sức sống này cũng có thể coi là "linh tuyền tự nhiên", năng lượng sau khi được linh tham hấp thụ nhanh chóng thông qua liên kết mật thiết giữa ba phần mà chuyển sang cho thái tuế và hà thủ ô.
Thấy màu nước sông băng trong hang động ngày càng nhạt đi, mà trạng thái của cả ba phần lại ngày càng tốt hơn.
Là nơi trung chuyển nên hấp thụ ít hơn, linh tham là phần đầu tiên biến thành hình dáng một thiếu niên, chỉ lớn bằng lòng bàn tay, trông trắng trẻo đáng yêu như tuyết ngọc, khoác một bộ đồ trắng mỏng manh như lụa, mái tóc trắng dài mềm mại rủ xuống, được buộc lại thành bằng món đồ trang sức làm từ lá sâm xanh lam điểm mầm sâm đỏ rực, trông thanh tú thoát tục như tiên nhân.
Tuy thái tuế và hà thủ ô chưa hóa thành hình người nhưng cũng đã xảy ra thay đổi không nhỏ.
Màu sắc của thái tuế ngày càng đậm, biến thành màu hổ phách đặc quánh, giống như một tổ mật ong chứa đầy mật ngọt, tỏa ra hào quang lung linh trong nước.
Còn hà thủ ô thì giống như biến dị, những nốt sần và tạp màu vốn có trên lớp vỏ đều biến mất, lớp vỏ trở nên trắng như ngọc, nhưng bên trong lại đen thẫm như màn đêm.
Nhưng sự thay đổi cuối cùng vẫn chưa hoàn toàn hoàn tất, thái tuế biến đổi được khoảng một phần hai, còn hà thủ ô vốn có năng lượng ít nhất chỉ mới biến đổi được một phần tư.
Đồng Hòa Ca tiếc nuối thu lại rễ sâm, thân hình khẽ rung lên rồi cả ba hợp làm một, nước xanh lục thẫm trong hang động đã biến thành màu giống hệt bên ngoài.
Hắn lật tay lại, trong lòng bàn tay lại có thêm một đống hạt nhỏ màu xanh lục, số lượng của chúng nhiều đến mức kinh người nhưng lại cực kỳ nhỏ bé.
Thoạt nhìn chúng hơi giống những hạt cát hay đất mịn tích tụ lại, nhưng lại gắn kết với nhau, không bị dòng nước cuốn tan.
Đây chính là những kẻ thủ ác đã lẻn vào cơ thể Đồng Hòa Ca khi hắn hút nước sông băng xanh thẫm, hòng mưu đồ kiểm soát hắn!
Đồng Hòa Ca có thể cảm nhận được chúng thực sự là vật sống, và số lượng nhiều đến mức ngay cả hắn cũng thấy kinh hãi.
Những thứ này có tính xâm thực cực mạnh, lớp vỏ ba phần của Đồng Hòa Ca vốn có độ dẻo dai cực cao, rất khó bị xé rách, vậy mà những thứ nhỏ bé kia lại thể trực tiếp xuyên thấu qua da hắn!
Nếu thay bằng con người, chúng có thể dễ dàng xâm nhập vào cơ thể từ ngũ quan, lỗ chân lông trên da, v.v.
Tính xâm thực và kiểm soát đáng sợ này khiến Đồng Hòa Ca cũng phải nghiêm túc.
'Hướng dẫn viên Bính, đây là thứ có trong nước ở hang động!'
'Cẩn thận!'
Ọc ọc!
Đồng Hòa Ca bưng đống đồ này định quay người lại, đột nhiên thấy Thương Nhân Ma Quỷ nhìn chằm chằm sau lưng mình, mặt nạ thở sủi lên hàng đống bong bóng như thể bị kinh động, Vệ Tuân gấp gáp quát lớn "Cẩn thận" vang vọng trong não.
Đồng Hòa Ca có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, hoàn toàn không nhìn phía sau mà trực tiếp né sang một bên.
Muốn né tránh linh hoạt trong nước cần nhiều kỹ thuật, nhân sâm lại không phải thực vật dưới nước, trong lúc vội vã biên độ né tránh của Đồng Hòa Ca không lớn, nhưng cũng đã thành công nấp sau vô số xúc tu phóng ra như bay của Bắp Non.
Keng!
Tiếng binh khí va chạm vang lên, sóng nước chấn động mạnh, mười mấy chiếc xúc tu của Bắp Non bị chém đứt từ giữa, nhưng lại có thêm nhiều xúc tu hơn quấn chặt lấy kẻ tấn công.
Cùng lúc đó trong hang động, có thêm nhiều xúc tu bán trong suốt như u linh mực bắn vọt ra, cũng quấn lấy kẻ tấn công.
Bị kẹp giữa trước sau, kẻ tấn công vốn định chạy, nhưng không hiểu sao cơ thể lại khựng lại, lơ lửng trong nước bình thản ung dung như đang tham dự một bữa tiệc quý tộc, như thể đã nắm chắc phần thắng.
Sau đó kẻ kia bị xúc tu của Bắp Non và Sói Bắp Non trói chặt như đòn bánh tét, một câu nói phát ra từ linh hồn 'Ta đầu hàng, ta sẽ khai hết' vang dội trong não của Bính 1 và B1.
Sắc mặt B1 cực kỳ khó coi, biểu cảm của Bính 1 cũng có chút kỳ quái.
Kẻ vừa ra tay đánh lén Đồng Hòa Ca, thế mà lại là vong linh quân chủ!
Chỉ có điều trạng thái của vong linh quân chủ có chút kỳ lạ.
'Mày có thể chạm được vào gã?'
Bính 1 hỏi Bắp Non, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, biểu cảm cậu có chút ẩn ý sâu xa.
Vong linh quân chủ là linh hồn, theo lẽ thường thì dịch nhầy do Bắp Non tiết ra có thể làm tổn thương linh hồn, nhưng xúc tu không thể thực sự bắt giữ được linh hồn.
Mà vừa rồi rõ ràng Bắp Non đã bắt được thực thể.
Vong linh quân chủ đã có thực thể.
Không chỉ có vong linh quân chủ.
Xúc tu của Bắp Non và Sói Bắp Non quấn chồng lên nhau trên người vong linh quân chủ, Bắp Non cũng có thể cảm nhận được xúc tu của Sói Bắp Non.
Sói Bắp Non cũng có thực thể.
'Thật xin lỗi, tôi đã không kiểm soát gã tốt!'
B1 rất hối hận, trên mặt nạ oxy lốm đốm những giọt chất lỏng màu ngọc trai, đó là máu của vong linh.
B1 phát hiện ra là gã vào khoảnh khắc vong linh quân chủ ra tay, để ngăn cản gã, hắn đã liều mạng muốn phong ấn vong linh quân chủ vào lại trong mắt, nhưng không biết đã xảy ra sai sót nào mà không thành công, động tác cũng chậm một nhịp.
May mà cuối cùng đã khống chế được vong linh quân chủ khiến gã dừng hành động, nhưng xúc tu của Bắp Non đã bị chém đứt mười mấy đoạn.
'Gã có điểm quái lạ, phải cẩn thận.'
Còn B1 trong trạng thái vong linh thì mắt chảy máu, nhưng không phải do tiêu hao sức mạnh, mà là phản phệ do không thể triệu hồi vong linh quân chủ.
Đôi mắt ác ma của hắn không thể thu linh hồn của vong linh quân chủ vào, giống như gã đã có thực thể vậy.
"Đúng thế, ta đã có thực thể, à, có lẽ chỉ có thể coi là bán thành phẩm thôi!"
Vong linh quân chủ không thể cướp được đống bột trong tay Đồng Hòa Ca lại còn thất bại khi bỏ chạy này tỏ ra rộng lượng, gã trực tiếp nói ra mà chẳng thèm che giấu.
"Màu nước trong hang động càng đậm thì những đốm xanh lục trong nước càng nhiều.
Ta phát hiện chúng có thể xâm nhập vào trong linh hồn, khiến phần linh hồn bị chiếm đóng này tràn đầy sức sống, cấu thành nên một tồn tại tương tự thực thể."
Vong linh quân chủ nói rất chi tiết, thậm chí còn đưa tay ra cho Bính 1 và B1 nhìn gần.
Có thể thấy bàn tay của vong linh quân chủ vẫn là màu ngọc trai của linh hồn, nhưng trên mu bàn tay lại xuất hiện nhiều đường vân màu xanh nhạt, trông giống như mạch máu quản.
Thấp thoáng có thể thấy dòng nước xanh lục chảy trong "mạch máu" như máu vậy.
Ngoài việc xâm nhập cơ thể, chúng thậm chí còn có thể xâm nhập cả linh hồn sao?
Đồng Hòa Ca và Bính 1 đồng thời rùng mình trong lòng.
Bính 1 và B1 không trực tiếp chạm vào, chỉ để Đồng Hòa Ca thử nghiệm.
Đồng Hòa Ca có thể chạm vào tay của vong linh quân chủ, nhưng khi hắn đâm rễ sâm vào trong "tay" gã, hấp thụ hết những dòng nước xanh lục ấy, tay của vong linh quân chủ lại trở về trạng thái linh hồn không có thực thể.
"Ta hấp thụ không nhiều."
Vong linh quân chủ thản nhiên nói, gã chỉ có bán thực thể hóa ở cánh tay phải, và nửa thân mình.
Nếu những vật chất màu xanh lục ấy bị chia nhỏ và làm nhạt thêm, vậy sức sống chứa đựng trong đó sẽ không đủ để thực thể hóa linh hồn gã.
"Chỉ cần thực lực đủ mạnh, có thể khống chế được chúng, vong linh cũng có thể sở hữu một cơ thể."
Khi nói lời này, hiếm khi ánh mắt vong linh quân chủ có chút nóng rực.
Gã không giấu giếm, cũng không lừa dối, vì những chuyện gã biết, Sói Bắp Non cũng biết.
"Gư~ gư gư gư~"
Như để hưởng ứng, Sói Bắp Non chui ra từ hang động, sau đó gấp gáp phanh lại theo mệnh lệnh của baba, ngoan ngoãn dừng bước.
Bính 1 phát hiện sau khi rời khỏi hang động, liên kết giữa cậu và Sói Bắp Non đã khôi phục, giao tiếp rất trôi chảy không gặp vấn đề gì.
Với lại, cậu vốn tưởng sói Bắp Non vào sớm, sẽ hấp thụ nhiều vật chất xanh lục hơn vong linh quân chủ.
Nào ngờ cơ thể của Sói Bắp Non gần như vẫn hoàn toàn ở trạng thái u linh, chỉ có linh hồn sói nhỏ trên đầu nó là tinh thần hăng hái.
Nó rũ rũ bộ lông sói màu bạc, trong linh hồn cũng xuất hiện những thứ như mạch máu xanh lục, nhưng vừa rồi còn giống như vong linh quân chủ để chúng chảy như dòng nước, giờ đây dịch xanh gần như không thấy đâu nữa, chỉ còn lại hai cụm vật chất xanh lục nhỏ trên hai mắt, trông như hai cái lông mày tròn.
"Nó không hấp thụ bao nhiêu đâu, còn ngăn cản ta hấp thụ, hơn nữa hoàn toàn không biết công dụng thực sự của nước xanh lục này."
Vong linh quân chủ thở dài, nhìn về phía Sói Bắp Non, trong ánh mắt lộ rõ vẻ nuối tiếc như đang nhìn trâu ăn mẫu đơn.
Sói Bắp Non không thèm để ý đến gã, nó vui vẻ đung đưa, có chút đắc ý như thể đã làm được việc gì đó rất ghê gớm.
'Baba, Sói Bắp Non giữ được rồi, đồ tốt đều phải để dành cho baba!'
'Ngoan lắm, Sói Bắp làm đúng lắm.'
Hóa ra là như vậy, nghe lời bày tỏ hớn hở của Sói Bắp Non, ngay cả Bính 1 cũng không nhịn được mà mỉm cười dịu dàng.
Ánh mắt cậu lướt qua hai đốm xanh trên mắt sói nhỏ, trong lòng khẽ động, Đồng Hòa Ca liền biết cậu đang nghĩ gì.
'Sói Bắp Non đã hấp thụ toàn bộ năng lượng trong nước xanh lục thẫm để nuôi dưỡng linh hồn mình.'
Đồng Hòa Ca đến trước mặt con sói nhỏ trên đầu Sói Bắp Non, tay vuốt một cái, lấy từ trong linh hồn nó ra hai cụm vật chất màu xanh lục.
Vong linh quân chủ đúng là đã tìm ra một con đường khác, năng lượng sức sống vốn vô dụng với vong linh, gã dứt khoát đưa cả nước sông băng xanh thẫm và vật chất xanh lục vào trong cơ thể, thế mà lại khiến chúng lưu thông như máu, giúp gã sở hữu một phần thực thể.
Sói Bắp Non thực ra cũng làm vậy theo bản năng, nhưng thực thể không có sức hút gì với nó và sói nhỏ, cuối cùng cũng giống như Đồng Hòa Ca hấp thụ năng lượng trong nước, còn vật chất xanh lục thì tích tụ lại như rác thải.
'Baba, ba, cá bạc chạy mất rồi.'
Sói Bắp Non nhanh chóng trở nên chán nản, khẽ báo cáo.
Bính 1 cùng B1 theo nó vào trong hang động xem xét, quả nhiên thấy sâu trong hang có những hố sâu thông ra bốn phương tám hướng do tích tụ qua năm tháng hình thành, cái nhỏ chỉ bằng ngón tay, cái lớn có thể bằng nắm đấm, những hố này thông thẳng xuống nơi sâu hơn của khe nứt lớn.
Tại nơi hố sâu bằng nắm đấm kia, Bính 1 phát hiện một ít bột màu bạc giống như những mảnh vảy bạc vụn.
Chỉ tốn một ít công sức, nước sông băng bên cạnh đống bột màu bạc lại đậm màu hơn một chút.
'Cẩn thận, đừng dùng tay chạm vào nó.'
Đồng Hòa Ca cảnh báo, thậm chí ngay cả hắn cũng không động vào.
Năng lượng sự sống kỳ quái chứa trong bột bạc vượt xa nước sông băng xanh lục thẫm, ngay cả hắn cũng phải kiêng dè.
'Những vật chất màu xanh lục này là gì?
Chúng có quan hệ gì với bột bạc?'
Bính 1 muốn tìm một cái bình để thu thập bột bạc, nhưng bất kỳ vật chứa nào chạm vào nó đều có khả năng "sở hữu ý thức riêng" và "sống lại".
Ngay cả Đồng Hòa Ca ra tay cũng không đảm bảo an toàn, vậy thì còn thứ gì có thể thu thập được chúng?
Bất chợt, một tia sáng lóe lên trong đầu Bính 1.
'Là thực vật.'
Đồng Hòa Ca bưng những cụm vật chất màu xanh lục trong tay, có chút không chắc chắn: 'Là thực vật, hơn nữa sức sống rất mạnh, hơi giống hạt giống.'
Hắn là sơn quỷ, lại là ba loại linh dược, đối với phương diện thực vật này vẫn có thể nắm bắt chắc chắn, chỉ là thực vật gì thì hiện tại vẫn chưa xác định được.
'Liệu có phải là tảo nước không?'
Huấn luyện viên lặn từng nhắc đến tảo nước, trên người Dụ Hướng Dương khi chìm xuống đáy cũng từng dính tảo.
Đồng Hòa Ca ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu: 'Hơi giống bào tử tảo nước.'
Một số loài tảo có thể sinh sản sinh dưỡng, tức là phân đôi tế bào hoặc trực tiếp đứt đoạn khi đầy đủ dinh dưỡng, còn một số loài tảo có thể sinh sản vô tính, chúng có thể giải phóng ra các bào tử di động.
Và những vật chất xanh lục có hoạt tính cực mạnh này hơi giống các bào tử di động.
'Bột bạc có hoạt tính mạnh hơn, sức sống cũng dồi dào hơn, nhưng tôi cho rằng trong bột bạc không có vật chất sự sống như hạt giống.'
Đồng Hòa Ca nghiêm túc nói.
'Nói cách khác nó giống như phân bón hơn?'
'Đúng thế.'
Trong nước sông băng xanh lục nhạt trôi nổi rất nhiều bào tử di động của tảo nước, và nước càng đậm màu thì số lượng bào tử di động chứa trong nước càng nhiều.
Đồng Hòa Ca đại khái ước tính một chút, Bính 1 và B1 nhìn vùng nước sông băng vốn trong suốt nhưng không có sức sống trước mắt, nghĩ đến trong đó có hàng vạn hàng triệu bào tử di động, giống như những người đột nhiên nhìn thấy vi khuẩn virus trong đời sống hằng ngày, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
So với đó, theo lời Đồng Hòa Ca nói, trong bột bạc trái lại không có vật sống, nhưng nó lại càng đáng sợ hơn, nó có thể biến vật thể chạm vào thành vật sống.
'Vong linh quân chủ nói ngay cả gã cũng không dám chạm vào bột bạc này.'
B1 khẽ mói, lắc đầu: 'Gã sợ linh hồn mình lại sinh ra thêm một ý thức nữa.'
Nhưng đồ tốt thế này, không lấy thì thật quá đáng tiếc.
'Cậu thấy chúng ta dùng đá núi lửa điêu khắc một cái bình thì sao?'
B1 mở rộng trí tưởng tượng, khối đá núi lửa mà bột bạc bám vào không hề xảy ra thay đổi, thoạt nhìn vẫn là những khối đá bình thường.
Trên đời này không có gì là vô địch, biết đâu thứ có thể chế ngự và ngăn chặn bột bạc chính là đá núi lửa trong khe nứt lớn này!
'Sao cậu biết nó không phải vật sống?'
Nhưng một câu của Bính 1 đã chặn họng B1, hắn há hốc miệng, trí tưởng tượng của hắn chưa tới được mức ấy.
Một khối đá sao có thể sống lại được?
Không thể nào, hắn nhìn về phía bột bạc bám trên đá núi lửa, bỗng sững sờ.
Vừa rồi trên khối đá núi lửa này có hai vết nứt song song không?
Hắn đã không nhìn kỹ, hai vết nứt này có từ trước, hay là vừa mới xuất hiện?
Bỗng tim B1 run lên một nhịp, mồ hôi lạnh không kiểm soát được mà ứa ra.
Sao hắn cứ cảm thấy hai vết nứt trên khối đá núi lửa này... trông giống một đôi mắt đang nhắm nghiền thế??
!!!
Ngay lúc đó, bên trái tầm mắt đột nhiên xuất hiện một sinh vật không rõ, B1 vốn đang căng thẳng tột độ bị dọa cho giật bắn mình lùi lại, suýt chút nữa là hoá thành u linh hoàn toàn, bộ đồ lặn trên người đều xẹp xuống.
Linh hồn hắn đập thình thịch, chỉ cảm thấy khô miệng đắng lưỡi, trợn mắt há mồm nhìn vào đôi bàn tay của Bính 1.
"Ắc ắc~"
Một tiếng trẻ con cười lanh lảnh vang lên, trong tay Bính 1 thế mà lại xuất hiện một đứa bé hai đầu!
Trong ánh mắt không thể hiểu nổi của B1, đứa bé vung vẩy hai tay, cười hì hì tóm lấy khối đá núi lửa có dính bột bạc nhét vào miệng.
Trong quá trình đó, khối đá núi lửa vốn đang giả vờ làm đá đã kinh hoàng mở to mắt, đúng vậy, hai vết nứt đó chính là mắt của nó, B1 thậm chí có thể nhìn thấy con ngươi của nó được tạo thành từ vô số quả cầu nhỏ màu socola xếp chung!
Thế mà nó còn chưa kịp phản kháng đã bị đứa bé hai đầu nhét vào miệng ăn mất!
Bộp!
Chỉ nghe một tiếng động khẽ, khi B1 còn chưa kịp hoàn hồn thì hắn đã thấy đứa bé hai đầu này biến thành hai con giòi, lao nhanh về phía cửa hang, chui tọt vào một khối đá núi lửa đang mưu đồ bỏ chạy, chính là khối đá từng bị bột bạc cọ vào.
Sau khi khống chế được nó, hai con giòi ánh nắng vàng quấn quýt lấy nhau, rồi lại biến thành đứa bé hai đầu tóc vàng, nuốt chửng luôn cả khối đá ấy, vừa vặn mỗi đầu một khối!
Khoảnh khắc tiếp theo, đứa bé hai đầu cười ắc ắc bơi trở lại bên cạnh Bính 1, còn tò mò liếc nhìn B1 một cái.
Nhất thời B1 chỉ cảm thấy mình siêu thoát, chẳng biết đứa bé hai đầu và khối đá sống dậy, thứ nào đáng sợ hơn.
"Alvis."
Mà đứa bé hai đầu khi nhảy trở lại tay Bính 1 rõ ràng tinh thần càng thêm hăng hái, chúng thốt ra tiếng người, giọng nói non nớt thế mà lại đang bắt chước tông giọng của Bính 1.
"Tìm kiếm Alvis."
'Alvis?'
Bính 1 nhíu mày, ý của tinh linh hai đầu là, vật chất màu bạc đang tìm kiếm Alvis, tức là người thông thái.
Người thông thái là ai?
_________
"Ngươi nói ngươi là người thông thái?"
Ở phía bên kia, An Tuyết Phong sau khi lặn xuống sâu trong khe nứt lớn gần hai mươi phút cũng đã có phát hiện mới.
-ˋˏ✄┈┈┈┈┈┈┈┈
520.
Iceland Kinh Hồn (54)
An Tuyết Phong và Roger là nhóm đầu tiên của đoàn du khách lặn xuống khe nứt lớn.
Bóng người phụ nữ màu bạc mà B1 kể lại quá quỷ dị, nhóm Miranda sinh lòng kiêng dè, muốn có người đi tiên phong dò đường.
Dù biết nhóm Miranda tâm địa xấu, An Tuyết Phong vẫn là người đầu tiên xuống nước.
Anh xưa nay không lùi bước, luôn là người xông pha hàng đầu, nếu lặn sau nhóm Miranda, anh lại nghi ngờ bọn họ sẽ giở trò phía trước.
Tuy nhiên vừa xuống nước, An Tuyết Phong đã lờ mờ cảm nhận được cảm giác lặn trong khe nứt lúc này khác hẳn so với buổi sáng và buổi trưa.
Bốn bề tĩnh lặng đến đáng sợ, xung quanh không thấy bóng dáng của bất kỳ sinh vật dưới nước nào.
Tiếng bàn tán của nhóm Miranda đang nổi trên mặt nước ban đầu mập mờ như cách một lớp thủy tinh, ngay sau đó thì biến mất hoàn toàn.
An Tuyết Phong cảm thấy có gì đó không ổn, định ngoi lên xem tình hình thì bị Roger — kẻ vẫn luôn cảnh giác bên cạnh vì lo Vệ Tuân gây rắc rối cho bạn gái mình — kéo lại một cái.
Gã chẳng phải muốn gây sự gì đâu!
Betty đã chủ động muốn chung nhóm với hướng dẫn viên Bính đến thế, Vệ Tuân có thể không ghi thù sao?
Nực cười, mấy tay du khách có liên kết với hướng dẫn viên này ai nấy đều kỳ quặc!
Nếu ở trên cạn, An Tuyết Phong dễ dàng tránh được Roger, nếu biến thành cá voi sát thủ anh cũng có thể né tránh nhẹ nhàng, nhưng bộ đồ lặn rách của Dụ Hướng Dương, thái độ của Mark và viên tròn bạc kia khiến An Tuyết Phong chưa muốn cởi bỏ bộ đồ lặn khô kín mít này quá sớm.
Thế là dù thân hình anh đã nghiêng người né tránh trong nước nhưng vẫn bị Roger chạm phải, mất thăng bằng một chút, gã lộn nhào đầu xuống chân lên trong làn nước sông băng.
Nhưng chưa kịp lộn ngược lại, An Tuyết Phong trong tư thế chúc đầu xuống đã nhạy bén nhìn thấy sâu trong khe đá núi lửa bên trái có ánh bạc lóe lên rồi biến mất!
Phải bắt lấy nó, nhất định phải bắt lấy nó.
Một ý nghĩ đột ngột nảy ra trong đầu An Tuyết Phong, cảm giác nôn nóng thúc giục không biết từ đâu trào dâng, nhưng càng như vậy anh lại càng bình tĩnh.
Cơ thể của Vệ Tuân dường như có điểm kỳ dị, có thể dễ dàng đè nén những suy nghĩ hỗn loạn để giữ tỉnh táo.
Ý nghĩ vừa trỗi dậy trong lòng anh có gì đó không đúng.
An Tuyết Phong giả vờ tức giận không thèm để ý đến Roger đang tiến lại gần ra dấu, anh thong thả lặn xuống dưới mà cũng không cắt đuôi Roger.
Trước khi xuống nước hướng dẫn viên đã đặc biệt nhấn mạnh phải đi theo nhóm hai người, đó có lẽ là quy tắc, hành động đơn độc có thể sẽ gặp nguy hiểm.
An Tuyết Phong nghĩ đến vật chất màu bạc lây từ người Dụ Hướng Dương sang mình, lại nghĩ đến hạt tròn bạc do nó ngưng tụ thành, trong lòng khẽ động, e là anh đã tìm thấy đồng loại của những thứ vật chất màu bạc đó rồi.
Nhìn hành động của nó, có vẻ như đang cố tình dẫn dụ anh đi riêng một mình vậy.
Chẳng lẽ nó bị hoa cá hồi mà anh đã ăn thu hút?
Vật chất màu bạc lại thông minh đến thế sao?
Nó là sinh vật hay phi sinh vật?
An Tuyết Phong vừa suy đoán nhưng không hề tăng tốc độ lặn, thậm chí ngay cả Roger cũng lặn nhanh hơn anh, Roger chỉ muốn mau chóng xuống hang động sâu trong khe nứt, ghi âm lấy một đoạn tiếng khóc đơn giản nhất của quý cô bạc rồi quay đầu rút lui ngay.
Ở cạnh Vệ Tuân áp lực tâm lý quá lớn, không hiểu sao giá trị SAN của Vệ Tuân lại thêm 5 điểm, Roger gần như nghẹt thở vì khó chịu, chẳng khác nào một phạm nhân đang chờ bị hành hình.
Muốn tụt thì tụt nhanh lên!
Đánh hay hợp tác thì dứt khoát một chút đi, thực sự đánh nhau thì gã cũng không đến mức quá sợ một Vệ Tuân cao cấp 5 sao đâu!
Đừng có cái kiểu lúc thì tụt thảm hại, lúc lại đứng yên bất động để hành hạ người ta thế này.
Vừa lắng nghe xung quanh xem có động tĩnh gì như tiếng khóc hay không, vừa căng thẳng tột độ chú ý đến giá trị SAN của Vệ Tuân, Roger cảm thấy mình như ngọn nến cháy hai đầu.
Đột nhiên, gã bơi về phía một hang động trên vách đá núi lửa, dường như thấp thoáng nghe thấy tiếng khóc!
An Tuyết Phong vẫn luôn duy trì tốc độ đều đặn theo sau, ngước mắt nhìn lên thì đúng là nơi bóng bạc vừa biến mất.
Cảm nhận được anh đang tiến lại gần, Roger cảnh giác quay đầu lại, sau đó gã do dự một lát rồi nghiến răng dừng lại, ra dấu bảo Vệ Tuân vào ghi âm trước.
Biết đâu sau khi Vệ Tuân hoàn thành nhiệm vụ thì tâm trạng sẽ ổn định lại?
Chỉ là trong nước sông băng có âm thanh giống tiếng khóc thôi mà, bịa ra một lời giải thích vẫn tốt hơn là thực sự nhìn thấy mẩu thịt vụn hay nội tạng của quý cô bạc nào đó chứ, như vậy sẽ tốc độ giá trị SAN giảm ít lại.
Roger muốn đánh lén, muốn ra tay từ phía sau sao?
Roger nào biết được suy nghĩ của An Tuyết Phong hoàn toàn khác gã.
Mặt nạ thở đã che khuất khuôn mặt của cả hai, An Tuyết Phong không thể phán đoán chính xác biểu cảm của Roger.
Nhưng anh tự tin mình nhìn người khá chuẩn, Roger tuy trông có vẻ lỗ mãng, hiếu thắng và đầu óc đơn giản, nhưng sẽ không đánh lén anh, nhất là khi không có Betty ở đây.
Với lại, Roger không phải hạng người để người khác dò đường trước, dựa theo suy nghĩ chất phác của gã, người đi trước tuyệt đối sẽ giành được nhiều đồ tốt hơn.
Nhưng An Tuyết Phong khi vào hang vẫn vô cùng cẩn thận, đúng như anh dự đoán, Roger không hề tấn công anh.
Tuy nhiên An Tuyết Phong cũng không phát hiện ra thứ gì trong hang.
Cái hang đá núi lửa này rất nông, cùng lắm chỉ tính là một khe nứt, người vừa lách vào đã chạm đáy.
An Tuyết Phong không tìm thấy bóng bạc kia, trái lại phát hiện một ít bột màu bạc trên cùng vách hang.
Bóng bạc vừa rồi cứ như biến mất vào hư không, An Tuyết Phong lẳng lặng quan sát vách đá núi lửa gần chỗ bột bạc, phát hiện mấy vết nứt nhỏ kéo dài xuống dưới, chẳng rõ sâu bao nhiêu.
Chẳng lẽ trốn thoát từ đây?
An Tuyết Phong không thể chắc chắn, nhưng bột bạc vẫn phải thu thập.
Mượn thân hình che chắn tầm mắt của Roger, An Tuyết Phong lấy viên tròn bạc ra, lăn một vòng trước đống bột bạc.
Bột bám trên đá núi lửa tự nhiên dính chặt vào nó, nhưng viên tròn bạc không có biến hóa gì mới.
An Tuyết Phong lại lấy máy ảnh dưới nước và bút ghi âm ra, nhưng không thu thập được tiếng nói hay hình ảnh nào của quý cô bạc từ trong hang.
An Tuyết Phong vào hang chưa đầy năm phút đã trở ra.
Sau khi anh ra ngoài, Roger vội vã lao vào, loanh quanh một hồi rồi chán nản chui ra, nhìn về phía Vệ Tuân thì thấy lắc đầu.
Thực sự không có gì, Vệ Tuân và gã đều chưa hoàn thành nhiệm vụ.
Roger nghĩ vậy, rồi tiếp tục cùng Vệ Tuân lặn xuống dưới.
Nếu thứ màu bạc kia đã muốn dẫn dụ gã đi riêng, chắc chắn nó sẽ xuất hiện lần nữa.
An Tuyết Phong thầm ghi nhớ thời gian, ước lượng độ sâu.
Quả nhiên đúng như anh dự đoán, sau khi họ lặn xuống khoảng năm phút, sâu trong khe nứt lớn, một bóng bạc lại chợt lóe lên rồi biến mất.
Nó lại xuất hiện!
Lần này không chỉ An Tuyết Phong thấy, mà Roger cũng thấy.
Sinh vật màu bạc!
Liệu có liên quan đến quý cô bạc không?
Roger ban đầu trong lòng kích động, An Tuyết Phong cũng im lặng quan sát gã, nhưng rất nhanh đã thấy Roger ngoái đầu nhìn anh một cái, rồi lại nhìn thêm cái nữa, động tác có vẻ hơi do dự đấu tranh.
Sau đó gã ta nặng nề nhưng kiên quyết lắc đầu, hai tay đan chéo.
Không đi tìm sao?
An Tuyết Phong hiếm khi thấy kinh ngạc.
Roger lại kiên nhẫn đến thế sao?
Mục tiêu nhiệm vụ ngay trước mắt mà vẫn bình tĩnh lý trí?
Là anh đã nhìn lầm gã, hay gã đang giả vờ, cố tình muốn anh buông lỏng cảnh giác?
Roger là thật lòng.
Tiếp tục cùng Roger lặn xuống, nhìn bóng bạc kia hết lần này đến lần khác xuất hiện, uốn éo, chạy trốn mà không dẫn dụ được họ đuổi theo, sau đó bóng bạc liền biến mất không dấu vết.
An Tuyết Phong xác định nó có trí tuệ, hoặc nói cách khác, "người" đứng sau điều khiển nó có trí tuệ nhất định.
Vậy khi phát hiện bóng bạc không thể thu hút sự chú ý của họ, tiếp theo "người" đó sẽ làm gì?
Có âm thanh!
Roger vốn luôn căng thẳng tột độ, lúc đầu còn tưởng mình bị ảo giác, nhưng gã ra sức đấm vào đầu qua lớp đồ lặn cho tỉnh táo lại thì kinh ngạc phát hiện thực sự có tiếng khóc!
Tiếng khóc phát ra từ khe nứt trên vách đá núi lửa phía bên trái.
Gã hưng phấn bật ngay bút ghi âm, nhưng lại thấy sóng âm ghi được chỉ là một đường thẳng — quá xa rồi, tiếng nhỏ quá, phải tiến lại gần mới được!
Roger theo bản năng muốn lao lên tranh trước, bơi đi rồi mới sực nhớ đến Vệ Tuân.
Gã khựng lại, trong đầu đấu tranh tư tưởng dữ dội.
Suốt dọc đường đã thấy mấy lần bóng bạc quái dị, Roger đều ép mình lờ đi những phần quỷ quái đó, chỉ coi chúng là cá, như thể làm vậy là có thể thuyết phục được Vệ Tuân.
Nhưng giá trị SAN của Vệ Tuân vẫn cứ tụt không phanh, giờ chỉ còn đúng 6 điểm.
Số 6 là một con số tuyệt đối không may mắn!
Khác với văn hóa phương Đông, ở chỗ của Roger, 6 được gọi là "con số khiếm khuyết", còn 7 mới là con số hoàn hảo.
Ba con số 7 đại diện cho Thượng Đế toàn năng, còn ba con số 6 lại đại diện cho ác ma!
Roger vừa nhìn thấy giá trị SAN của Vệ Tuân chỉ còn 6 điểm là trong lòng lại hoảng, sợ là điềm báo nào đó.
Cuối cùng gã nhẫn nhịn chịu đựng, quay người ra dấu để Vệ Tuân vào trước.
Gã chưa bao giờ hèn nhát nhường nhịn ai thế này!
Roger ấm ức nghĩ thầm, mắt trợn ngược như mắt bò, nhìn chằm chằm Vệ Tuân đi vào khe nứt rồi trở ra, sau đó gã mới cầm bút ghi âm lập tức lao vào.
Không có!
Tiếng khóc biến mất rồi!
Tại sao chứ?
Whyyyyyyy?!
Roger đầy bụng nghi ngờ lẫn oán giận đi ra, thấy Vệ Tuân nhún vai lắc đầu với mình, lần này Roger không tin nữa.
Nhưng Vệ Tuân lại cho gã xem bút ghi âm, trên đó thực sự không có bất kỳ bản ghi nào.
Mẹ kiếp, quần què gì thế này?
Quá đen đủi!
Roger không hiểu nổi, sao ở ngoài thì nghe khóc mà Vệ Tuân vừa vào là im bặt?
Con mụ đàn bà bạc kia chấm Vệ Tuân rồi à?
Lúc này Roger chỉ vì không hiểu nên nghĩ bậy bạ để trút giận, nhưng rất nhanh gã kinh hãi phát hiện, quý cô bạc có khi chấm Vệ Tuân thật!
Cứ cách một lúc lại nghe thấy tiếng khóc, nhưng dù là Vệ Tuân vào hay Roger tranh vào trước, tiếng khóc đều biến mất.
Nếu nhóm Miranda ở đây chắc chắn đã bắt đầu phân tích, cho rằng xông thẳng vào hang không phải là cách ghi âm được tiếng khóc.
Nhưng Roger không nghĩ nhiều thế, với lại tiếng khóc đến rất nhanh.
Mỗi lần gã vừa tự kiểm điểm oán hận vì không thu thập được tiếng khóc, giây tiếp theo tiếng khóc lại vang lên từ chỗ khác, gã lại vội chạy sang.
Việc này vô tình lại tạo thuận lợi cho An Tuyết Phong, mỗi lần vào hang hay khe nứt có tiếng khóc truyền ra, anh đều thu thập được một nhúm bột bạc.
Viên tròn bạc đó từ kích cỡ hạt đậu ban đầu đã biến thành to như quả tắc.
Trong quá trình nó lớn lên, An Tuyết Phong vô số lần nhìn thấy những cảnh tượng lúc thì hùng vĩ tráng lệ, lúc thì âm u đáng sợ như ảo giác, có cây thế giới, có hoàng hôn của chư thần.
Sức hút từ phía dưới khe nứt đối với anh lúc thì bình thường, lúc lại cực đại vô hạn.
Nhưng với ý chí và bình tĩnh của mình, An Tuyết Phong lần nào cũng cưỡng ép đè nén xuống.
Anh chỉ bơi ngang để thu thập bột bạc, không lặn xuống thêm một mét nào.
Anh muốn xem trong chuyện gặp mặt này, rốt cuộc bên nào sốt ruột hơn.
Cuối cùng, khi Roger sắp phát điên không chịu nổi nữa, "người" ẩn nấp sau bóng bạc cũng hết kiên nhẫn.
Khi họ thăm dò đến một hang động khe nứt núi lửa hơi lớn chút, An Tuyết Phong vào trước thám thính.
Đang lúc thu thập bột bạc, anh bỗng cảm thấy bên ngoài hỗn loạn, như thể có sóng lớn ập qua.
Anh cảnh giác lập tức rút đao quay lại nhìn, đồng tử co rụt.
Cửa hang đã bị bịt kín hoàn toàn trong im lặng, anh không hề nghe thấy tiếng động nào!
Chặn cửa hang chính là những khối đá núi lửa, trên những khối đá này đầy rẫy những vết nứt ngang dọc li ti, thoạt nhìn có vẻ rất dễ vỡ.
Tuy nhiên, khi Đao Cuồng Đồ đâm vào vết nứt, một chuyện khiến người ta kinh hãi rùng mình đã xảy ra, vết nứt này lại mở ra một con "mắt"!
Trong nháy mắt, tất cả đá núi lửa đều mở mắt ra, những vết nứt đó chính là từng con mắt, vô số quả cầu nhỏ màu socola tạo thành con ngươi, xoay chuyển, chen chúc, phát ra tiếng sột soạt dính dớp, nhìn chằm chằm vào An Tuyết Phong.
Hoàn toàn không kịp nhắm mắt, vô số ảo ảnh và ảo thanh dội qua đại não An Tuyết Phong, mưu đồ kiểm soát tư duy biến anh thành con rối — nhưng anh vốn dĩ đã là con rối của người khác rồi.
Dù An Tuyết Phong không biết điều này, anh vốn không bị đối phương ảnh hưởng.
Dù vậy anh giả vờ như bị trọng thương, nhắm mắt lại rồi mở ra, trong mắt thoáng qua vài phần đờ đẫn, vài phần đấu tranh và tỉnh táo.
'Chàng trai trẻ, ngươi quả nhiên là dũng sĩ mà ta đang tìm kiếm.'
Khi anh mở mắt, đống đá núi lửa đều nhắm mắt lại, như thể anh đã vượt qua thử thách nào đó.
Viên tròn bạc trong tay anh cuối cùng cũng lên tiếng, bằng một giọng điệu cao ngạo, quý phái như một vị thần, mà anh là kẻ được chọn.
'Ngươi nói ngươi là người thông thái?'
An Tuyết Phong tự động lờ đi lời lảm nhảm và uy hiếp của đối phương, chỉ nắm lấy trọng điểm.
"Phải, ta chính là người thông thái, ngươi có thể gọi ta là Alvis vĩ đại."
Chỉ là suy nghĩ trong lòng, nhưng quả cầu bạc lại như nghe thấy tiếng lòng của gã, ngạo mạn đắc ý nói: "Chàng trai trẻ, ta biết tất cả bí mật, cũng biết mọi tri thức về quá khứ, hiện tại, của chư thần và nhân loại."
"Chỉ cần ngươi trung thành với ta, thề lấy ý chí của ta làm ý chí để đi lại nơi nhân gian, ta sẽ ban cho ngươi vinh quang của dũng sĩ, nói cho ngươi biết bất kỳ bí mật nào ngươi muốn biết!"
"Dũng sĩ?"
An Tuyết Phong khẽ nheo mắt, diễn dáng vẻ thẳng tính của Roger, hơi thở cũng nặng nề hơn vài phần, như đang miễn cưỡng giữ bình tĩnh: "Ta không tin, không đời nào tự dưng lại có chuyện tốt như thế."
"Nói đi!
Ngươi muốn ta làm gì?!"
_________
*Thông tin về Alvis trong thần thoại Bắc Âu
Alvíss trong tiếng bắc âu cổ nghĩa là thông thái, biết mọi thứ.
Alvis (Alvíss) là một người lùn rất thông thái.
Hắn đến gặp Thor để xin cưới con gái của Thor vì trước đó đã có lời hứa gả.
Thor không muốn gả con gái cho một người lùn nên yêu cầu Alvis trả lời nhiều câu hỏi để chứng minh mình thông thái.
Alvis đều trả lời được, nên Thor cố tình kéo dài cuộc hỏi đáp suốt đêm vì biết người lùn không chịu được ánh nắng.
Khi trời sáng, mặt trời chiếu vào khiến Alvis lập tức hóa đá, còn Thor nhờ vậy tránh được việc gả con gái.