Khác [ĐM/EDIT] Ta Phá Vô Tình Đạo Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407459832-256-k184261.jpg

[Đm/Edit] Ta Phá Vô Tình Đạo Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung
Tác giả: rinnasalizia
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Kể từ sau khi bước ra khỏi Côn Luân Khư, trên người Yến Sầm và Tạ Hành Chi đã xảy ra một chuyện quái dị.

Cứ mỗi nửa năm, cả hai bắt buộc phải tiến hành một lần "tu luyện đặc biệt", nếu không tu vi sẽ bị tiêu tán sạch sành sanh.

Khốn khổ thay, Yến Sầm lại đánh không lại Tạ Hành Chi, dẫn đến việc lần nào cũng chỉ có thể ngậm ngùi làm kẻ nằm dưới!

Dù sao Yến Sầm cũng là Ma tôn đường đường chính chính, tuyệt đối không đời nào thừa nhận mình vì ham muốn chút "bí quyết độ kiếp" của người ta mà cam tâm tình nguyện chịu thiệt như vậy!!!

Càng không phải vì một xíu xiu... xíu xiu xiu... cảm giác thoải mái đến mức không đáng kể kia đâu!

Hừ, Ma tôn người ta vẫn cần giữ mặt mũi lắm chứ!!!

Thế nhưng, chẳng ai nói cho hắn biết, song tu với kẻ luyện Vô Tình đạo lại "phí eo" đến mức này!!

Yến Sầm nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi đặc biệt... chẳng phải tu Vô Tình đạo sao!

Tại sao lại làm lâu như thế hả?!"

Tạ Hành Chi ngước mắt nhìn Yến Sầm, hiếm hoi đáp lại một câu: "Chính vì như thế."

Yến Sầm: "..."

Hắn nghi ngờ cái đồ chó này đang "lái xe" (nói bậy)!

Nhưng hắn không có bằng chứng!!!

------------------------------

Tạ Hành Chi đã tu luyện Vô Tình đạo đến mức đại thành, chỉ còn cách phi thăng đúng một bước chân, nhưng cuối cùng lại vì...

đi theo bên cạnh Yến Sầm.

Nhìn Yến Sầm hết lần này đến lần khác khiêu chiến giới hạn của mình, đạo tâm Vô Tình của Tạ Hành Chi rốt cuộc dưới sự giày vò "ngày qua ngày" của Yến Sầm, đã bắt đầu có dấu hiệu lung lay...



tienhieptuchan​
 
[Đm/Edit] Ta Phá Vô Tình Đạo Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung
01


Song tu với kẻ tu vô tình đạo

Trên Lục Trạch, ngoài Bát Hoang, chính là Thiên Ngoại Thiên.

Quang hoa lưu chuyển, đẹp đẽ huy hoàng.

Trên biển Đông Ly, những mảng trời lớn nhuộm sắc cầu vồng, hệt như tiên cảnh giữa biển xanh.

Khắp vùng biển này cùng dải đất vây quanh trăm dặm đều bị linh khí nồng đậm bao phủ, trở thành phúc địa động tiên mà tu sĩ khắp giới tu chân thèm khát.

Giữa hư không nơi trời biển giao nhau, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng phượng hót, chim hạc kêu sương.

Đã ba năm kể từ khi Côn Luân Khư xuất thế, và dị tượng kỳ quái này cũng đã kéo dài suốt ba năm ròng.

Ba năm trước, tiên cảnh truyền thuyết này hiện ra tại biển Đông Ly, gây chấn động toàn bộ giới tu chân.

Tu sĩ từ khắp nơi kéo đến, hy vọng tìm thấy cơ duyên trong di tích tiên giới.

Thế nhưng, lần xuất thế này không giống trước đây.

Ban đầu, kết giới và cấm chế dày đặc bao phủ lối vào, không ai có thể lại gần.

Mãi đến khi Vân Hằng Đế Tôn của Vọng Khư Đài xuất hiện, lối vào mới mở.

Nhưng oái oăm thay, ngoại trừ ngài ra, không một ai vào được.

Chỉ sau ba tháng, lối vào biến mất, chỉ còn lại tàn ảnh chập chờn của Côn Luân Khư cùng vài linh mạch ẩn hiện trên mặt biển.

Dù không thể vào trong, nhưng chỉ bấy nhiêu linh khí thoát ra cũng đủ khiến người ta phát cuồng.

Bởi lẽ suốt hai nghìn năm qua, vì linh khí cạn kiệt, chưa từng có ai phi thăng thành tiên.

"Dị tượng lại hiện, chẳng lẽ Vân Hằng Đế Tôn sắp ra rồi?"

"Nghe nói năm đó còn có vị Ma tôn từ Ly Hoang đi cùng vào nữa."

"Gì cơ?

Ma tôn mà chỉ có tu vi Kim Đan kỳ thôi sao?"

"Hừ, ngươi thì biết cái gì!

Ma tôn đó mà là Kim Đan bình thường à?

Loại Nguyên Anh như ngươi, ngài ấy chẳng cần động thủ cũng khiến ngươi nổ tung xác!"

—-----------------------------

Bên trong Côn Luân Khư là một vùng hỗn độn.

Ở giữa vùng hỗn độn ấy, một cái kén ánh sáng bảy màu khổng lồ lơ lửng, tỏa ra hào quang rực rỡ.

Cái kén khẽ run rẩy theo nhịp điệu như đang ấp ủ một sinh linh đầy linh tính.

Đến ngày thứ mười, lớp kén dần trở nên trong suốt, thấp thoáng bên trong là hai bóng người đang ôm chặt lấy nhau, xếp chồng lên nhau...

Khi hai bóng người tách ra, nhịp rung động của kén mới dần bình lặng, nhưng rồi lại nổ ra một trận chấn động dữ dội khác.

"Tên khốn!"

Một giọng nói êm tai truyền ra, mang theo sự gấp gáp và khàn đặc do lâu ngày không nói chuyện.

"Suỵt..."

Vì đứng dậy quá nhanh, cảm giác xé rách ở nơi nào đó khiến Yến Sầm vô thức kêu đau thành tiếng.

Bên trong kén, hai bóng người lao vào nhau ẩu đả kịch liệt.

Không dùng công pháp, không dùng vũ khí, chỉ đơn thuần là sự va chạm xác thịt.

Yến Sầm mỏi nhừ cả người nhưng vẫn nghiến răng, vung nắm đấm về phía mặt và bụng của Tạ Hành Chi.

Trong ba năm ở đây, họ đã đánh nhau không biết bao nhiêu lần.

Yến Sầm tức tối vì cú đấm nào cũng bị chặn đứng, bèn dùng thế bị khóa chặt mà tung chân đá mạnh vào đầu gối đối phương.

Tạ Hành Chi né không kịp, lùi lại hai bước.

Đôi chân Yến Sầm vốn đã rã rời sau mười ngày "thử thách" với đủ loại tư thế, nay bị kéo theo đà lùi của đối thủ nên mất đà, ngã nhào thẳng vào người Tạ Hành Chi.

Cả hai ngã rầm xuống đất.

Yến Sầm nhanh như cắt xoay người, có lẽ vì quá giận, hắn tóm lấy tay Tạ Hành Chi rồi cắn mạnh vào ngón tay út của y.

Rất lâu sau, Yến Sầm mới bừng tỉnh, nhận ra mình đang ngồi bệt trên đất, nửa người đè lên chân Tạ Hành Chi, miệng vẫn còn cắn chặt ngón tay người nọ đến mức máu tươi tràn đầy khoang miệng.

Mùi máu xộc lên cổ họng, khiến tim hắn thắt lại như bị dao cùn cứa qua.

Hắn thẫn thờ ôm lấy bàn tay Tạ Hành Chi, không biết phải xử lý cục diện này thế nào.

Hắn vô thức liếm vết máu nơi vết thương vừa cắn.

Tạ Hành Chi - kẻ nãy giờ vẫn để yên cho hắn cắn - cuối cùng cũng động đậy, y rút tay lại, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc vang lên: "Đứng lên."

Yến Sầm sững sờ, ngồi bệt xuống đất.

Gương mặt trắng nõn đỏ bừng vì thẹn thùng xen lẫn phẫn nộ, tóc tai xõa tung, y phục hỗn loạn khoác tạm lên người.

Đôi mắt hắn dán chặt vào ngón tay Tạ Hành Chi - dấu vết duy nhất còn sót lại sau mười ngày cuồng nhiệt này.

Tạ Hành Chi không nói thêm, chỉ ngồi khoanh chân tại chỗ, bắt đầu dẫn dắt những đốm sáng linh lực trở lại cơ thể.

Yến Sầm nhắm mắt bình phục tâm trí: Thôi bỏ đi, khôi phục tu vi quan trọng hơn.

Nhưng khi vừa cử động để ngồi xếp bằng, cơn đau nhức lại khiến hắn "Sss..." một tiếng.

Tạ Hành Chi mở mắt, ánh mắt bình thản rơi trên người Yến Sầm, không một chút dục vọng, hệt như một người hoàn toàn khác.

Yến Sầm nghiến răng nhìn khuôn mặt cấm dục, đạo mạo kia mà mắng thầm: Tu cái thá gì mà Vô Tình đạo!

Cái vẻ lạnh lùng này có còn là người không?

Thể lực đó nữa, chẳng giống người chút nào...

Đôi mắt hồ ly của Yến Sầm đỏ hoe nơi khóe mắt, trông như được tô điểm bằng một lớp phấn hồng tự nhiên, mang theo vẻ quyến rũ chết người.

Tiếc là người hắn đang lườm là Tạ Hành Chi - kẻ đã đạt đến đại thành Vô Tình đạo.

Tạ Hành Chi nhạt giọng: "Song tu chỉ là kế quyền nghi (biện pháp tạm thời).

Những đốm sáng này là linh lực của ngươi, hãy vận công thu hồi đi, chúng ta sắp ra ngoài rồi."

Yến Sầm nghe vậy thì bùng nổ: "Kế quyền nghi?

Ngươi nói nghe như thể ngươi là kẻ chịu thiệt ấy nhỉ?

Rốt cuộc là ai nằm dưới hả?

Ngươi tưởng ta thèm song tu với ngươi chắc?

Nếu không phải cái nơi quỷ quái này nuốt sạch linh lực của ta, thì ta thà song tu với một con lợn còn hơn!"

Tạ Hành Chi không tranh cãi, im lặng thu hồi tu vi.

Yến Sầm trừng mắt nhìn y hồi lâu: Hừ, quân tử trả thù mười năm chưa muộn, đợi ta khôi phục linh lực rồi sẽ tính sổ!

Càng nhìn linh lực của đối phương, Yến Sầm càng nản lòng.

Linh lực của hắn có màu hồng nhạt, còn của Tạ Hành Chi là màu xanh vàng kim nhạt nhưng nồng đậm vô cùng.

Đó là tu vi của Độ Kiếp kỳ - cảnh giới mà nghìn năm qua chỉ có mỗi Tạ Hành Chi chạm tới được.

Hắn nghiến răng kèn kẹt vì ghen tị.

Bản thân hắn tuy kẹt ở Kim Đan kỳ về xác thịt, nhưng linh hồn đã chạm tới nửa bước Đại Thừa.

Vậy mà khoảng cách giữa Đại Thừa và Độ Kiếp vẫn là một vực thẳm vạn trượng.

Yến Sầm cố nén đau nhức để ngồi ngay ngắn, bắt đầu kết thủ ấn kỳ quái để hấp thụ linh lực.

Bỗng nhiên, một cảm giác lạ lẫm và đột ngột khiến hắn đông cứng tại chỗ.

Nó giống như dòng suối từ khe núi sâu thẳm bắt đầu từ từ rỉ ra...

Thái dương Yến Sầm giật liên hồi.

Cuối cùng, nhịn không được nữa!

Hắn tung ra một chưởng mang theo mười thành linh lực: "Tạ Hành Chi, tên khốn nhà ngươi rốt cuộc đã để lại thứ gì trong người ta hả?!"

Lực đạo cuồng bạo xé rách không khí lao thẳng về phía Tạ Hành Chi.

Thế nhưng, dù đòn tấn công đã đến sát nút, Tạ Hành Chi vẫn không thèm đứng dậy.

Với Tạ Hành Chi ở cảnh giới Đại Thừa trung kỳ, đòn đánh của Yến Sầm (tương đương Luyện Hư hậu kỳ) chẳng khác nào gãi ngứa.

Y khẽ đưa tay phải lên, nén luồng linh lực ấy thành một vòng xoáy trong lòng bàn tay rồi bóp nát nó.

Tạ Hành Chi mở mắt, ánh mắt như vị thần nhìn xuống chúng sinh, nhạt giọng hỏi: "Ý gì?"

Gương mặt xinh đẹp của Yến Sầm vì tức giận mà trở nên sống động, răng nghiến ken két: "Chuyện tốt ngươi làm mà còn mặt mũi hỏi ta à?"

Tạ Hành Chi im lặng suy nghĩ, rồi đưa mắt nhìn lướt qua người Yến Sầm một lượt như đang tìm kiếm lý do.

Cuối cùng, y dường như đã hiểu ra.

Dù đạo tâm kiên cố, nhưng linh phủ của y vẫn khẽ rung động một chút trước sự thật đó.

Y thực hiện một cú dịch chuyển tức thời, xuất hiện ngay trước mặt Yến Sầm, nhìn xuống kẻ đang ngồi bệt dưới đất không chịu đứng dậy.

Yến Sầm không chịu thua kém, ngẩng cao đầu thách thức, để lộ chiếc cổ thon dài quyến rũ ngay dưới tầm mắt y.

Tạ Hành Chi nghiêm túc nói: "Ta tu luyện Vô Tình Quyết, chủ tu Vô Tình đạo.

Nhưng thứ để lại trong cơ thể ngươi..."

Y dừng lại một chút, không nói rõ đó là tinh nguyên của mình, thứ chứa đựng sức mạnh và bí quyết Độ Kiếp mà bao người thèm khát, "Là để giúp ngươi tu luyện."

"Cút đi!"

Yến Sầm xù lông.

Nói một nửa làm gì?

Ai cần ngươi giúp tu luyện cơ chứ?

Nhìn Yến Sầm như một con thú nhỏ đang nhe nanh múa vuốt nhưng chẳng có chút sát thương nào, nếu là trước đây, Tạ Hành Chi có lẽ sẽ thấy hắn đáng yêu và mủi lòng.

Nhưng bây giờ, từ khi luyện Vô Tình Quyết, y không còn biết dùng cảm xúc nào để đối đãi với hắn nữa.

Tạ Hành Chi cụp mắt, vươn một ngón tay thon dài, gõ nhẹ vào giữa chân mày của Yến Sầm.
 
Back
Top Bottom