Hạ Khê Nhung ngủ một mạch tới trưa, tỉnh dậy thì cơ thể đã hồi phục bình thường.
Anh trai không có ở nhà, trên bàn ăn để sẵn bữa trưa.
Vừa ăn, cậu vừa ngẫm nghĩ về số phận của mình sau khi phân hoá thành Omega.
Omega yếu hơn Alpha nhiều, mà trước giờ cậu lại hay bắt nạt nam chính thụ Tạ Khải Thu, một Alpha xịn sò.
Sau này, Tạ Khải Thu chắc chắn sẽ dựa vào chênh lệch thể lực AO mà trả thù cậu tới bến, phản kháng kiểu gì cũng vô dụng.
Nói chung là rất đúng số mệnh pháo hôi của cậu.
Còn về nam chính công Hạ Trầm Uyên thì sao...
Đây là tiểu thuyết tình yêu AA.
Theo mô-típ quen thuộc, Alpha yêu Alpha thường mắc chứng sợ Omega khá nặng.
Hệ thống gật gù phụ họa:
【Ký chủ nhỏ, cậu đoán đúng rồi đó!
Trong nguyên tác, Hạ Trầm Uyên đúng là có chứng sợ O.
Vì cậu phân hoá thành Omega nên anh ta bắt đầu có ác cảm với cậu.】
Hạ Khê Nhung không biết nghĩ ra trò gì, mắt sáng lên, khóe môi cong cong.
"Tôi là Omega mà..."
"Vậy nếu tôi cố tình tiếp cận
anh ấy dính lấy anh ấy như keo, thì anh ấy sẽ càng ghét tôi hơn đúng không?"
Hệ thống: 【 Đúng rồi.
Ví dụ như bắt anh ta ngày nào cũng phải nhắn tin cho cậu, thấy anh ta đi với đồng nghiệp thì giả vờ ghen tuông, làm mình làm mẩy, chiếm hữu còn hơn cả vợ tương lai của anh ta nữa...】
Hạ Khê Nhung suy nghĩ rất nghiêm túc, ríu rít hùa theo:
"Quần tôi toàn mùi pheromone Omega, tôi có thể lỡ tay úp thẳng cái quần lên đầu Hạ Trầm Uyên, hun ảnh xỉu luôn."
"Lúc tắm thì kéo Hạ Trầm Uyên vào tắm chung?
Anh ấy chắc chắc rất ghét nhìn thấy cơ thể Omega, tốt nhất bắt anh ấy kỳ lưng cho tôi, làm cho anh ấy ghê tởm chết luôn!"
"Chọc anh ấy tới mức không chịu nổi thì tôi chuồn thẳng, khỏi để anh ấy quay lại trả thù."
【Được được được.】 Hệ thống thấy có gì đó sai sai mà không nói ra được, đành khen đại cho xong.
Ăn xong, cậu quay về phòng ngủ thì bị mùi pheromone của chính mình thu hút.
Pheromone Omega sau một đêm đã hoàn toàn trưởng thành.
Từ mùi ngọt mơ hồ khó gọi tên, giờ đã rõ ràng hẳn.
Mùi cam ngọt, ngọt ngào, mát lành.
Khiến người ta nhớ tới những quả cam chín lủng lẳng trên cành, tắm trong nắng ấm.
Lại giống mùi... bụng mèo nữa?
Hạ Khê Nhung rất thích mùi pheromone của mình, liền nghiêm túc tự ngửi.
Cậu nghiêng đầu, mũi khẽ động, ngửi từ hõm vai xuống cánh tay, rồi tới cổ tay, còn không quên lè lưỡi liếm nhẹ đầu ngón tay.
Đầu ngón tay ươn ướt ánh nước.
Môi Hạ Khê Nhung bóng lên lấp lánh:
"Thơm quá... thơm ghê luôn."
Trong đầu, bé chibi lăn lộn vui vẻ, đuôi dựng thẳng, "meo meo meo--" kêu không ngớt.
>ω<
Hệ thống ngửi thử một cái, choáng váng: 【Ừm...
đúng là rất thơm, là một loại pheromone hương trái cây hiếm có.】
Hạ Khê Nhung ngửi chán phần trên rồi vẫn chưa thỏa mãn, lại muốn ngửi thử... nửa thân dưới của mình, ví dụ như mùi ở đầu gối chẳng hạn.
Tiện thể nghiên cứu luôn cơ thể sau khi phân hoá thành Omega.
Nghe nói cơ thể Omega khác hẳn hai giới còn lại, hình như còn có thêm cái khoang gì đó...?
Hạ Khê Nhung tò mò muốn chết, nằm ngửa trên giường, kéo một chân lên.
Độ dẻo của mèo con thì khỏi bàn, chân bị kéo cao sát đầu, đầu gối dính luôn bên tai.
Gấu quần ngắn theo đó trễ xuống, dưới ánh đèn vẽ ra một đường cong tròn trịa.
Đúng lúc cậu định cúi xuống ngửi mùi ở đầu gối thì hệ thống vội nhắc:
【Bảo bối Nhung Nhung, hay là... thôi đừng ngửi nữa, ít nhất đừng dùng tư thế này, lại còn quay mặt ra cửa.
Lỡ-lỡ Hạ Trầm Uyên về, mở cửa ra thấy cảnh này thì không ổn đâu...】
Dù biết Hạ Trầm Uyên mắc chứng sợ Omega, hệ thống vẫn không nhịn được mà nhắc nhở ký chủ.
Hạ Khê Nhung: ?
Thôi được rồi.
Không hiểu lắm, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn nghe lời.
Cậu ngồi dậy, đưa tay lau mặt, chóp mũi đỏ ửng, vì ngửi quá mạnh nên nước mắt sinh lý trào ra, làm ướt khóe mắt.
Hệ thống: 【 Có thời gian thì nghĩ xem làm sao kiếm tiền bất chính đi nhé.】
Hạ Khê Nhung gật đầu cho có, miệng thì "ừ ừ", nhưng ngay giây sau đã bị một video trên quang não thu hút.
Video thời sự đưa tin Đế quốc ban hành quy định đô thị mới: Omega khi ra vào nơi công cộng bắt buộc phải dán miếng chặn pheromone, không được để mùi tràn ra ngoài, vi phạm sẽ bị xử phạt.
Một bản tin chán phèo.
Nhưng ánh mắt Hạ Khê Nhung lại dừng hẳn trên đó, đôi mắt xanh mở to tròn xoe.
"Thống Thống... tôi nghĩ ra rồi, biết làm chuyện xấu gì để kiếm tiền rồi."
【Gì cơ gì cơ?】
Hạ Khê Nhung đỏ mặt, mím môi, hơi ngại ngùng.
"Tôi muốn bán pheromone của mình."
Sợ hệ thống không hiểu, cậu bổ sung: "Đế quốc quản Omega rất chặt, không cho phép pheromone của O bị rò rỉ ra ngoài..."
"Nếu tôi đem pheromone của mình đi bán, tôi sẽ trở thành Omega bị người ta ghét nhất Đế quốc.
Như vậy là hoàn thành nhiệm vụ pháo hôi rồi."
Nghĩ ra cách bán pheromone không chỉ vì nhiệm vụ, mà còn vì... cậu thật sự muốn chia sẻ mùi hương đó với mọi người.
Cậu thật lòng thấy pheromone mùi cam ngọt rất dễ chịu, muốn chia cho cả thế giới, để toàn bộ alpha đều được ngửi thử.
Hạ Khê Nhung xưa nay luôn thích chia sẻ những thứ mình yêu thích,
nhỏ thì là bông hồng nhặt ven đường, lớn thì là phi thuyền anh trai tặng.
Cậu còn nhớ hồi học cấp ba, từng mua được một cây kẹo mút cực kỳ ngon, mùi cá khô kho tàu.
Một vị hiếm thấy đến mức nghĩ lại vẫn thấy rất muốn chia cho người khác ăn chung.
Trên đường tan học, cậu háo hức chia sẻ cây kẹo mút với bạn cùng bàn.
Bạn cùng bàn của Hạ Khê Nhung là một alpha học thể dục, phân hoá từ sớm, cao to đẹp trai.
Hạ Khê Nhung bóc kẹo, định đưa cho đối phương ăn trước, ai ngờ bạn cùng bàn lại bảo cậu ăn trước đi.
Thế là Hạ Khê Nhung ăn thật.
Đến khi cậu rút cây kẹo ra khỏi miệng, bạn cùng bàn nghiêng người, thò đầu tới, vồ lấy cây kẹo cậu vừa ngậm, mút cái rột, như thể chậm một giây là kẹo tan mất.
Nhanh đến mức làm Hạ Khê Nhung liên tưởng tới mấy chú chó to tranh xương.
Bạn cùng bàn mút kẹo rất lâu, còn khen nước trên kẹo ngọt ghê, ăn xong người nóng hẳn lên.
Hạ Khê Nhung nhớ rõ kẹo mút làm gì có nước.
Nhưng cậu cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ thấy vui vì bạn thích món mình chia sẻ.
Sau này cậu nhất định sẽ chia sẻ đồ với mọi người nhiều hơn nữa.
Hai người vốn định thay nhau ăn chung một cây kẹo, nhưng bạn cùng bàn còn chưa kịp trả lại thì, Hạ Trầm Uyên, người tới đón cậu về nhà, đã xuất hiện, và chứng kiến trọn vẹn cảnh đó.
Sau đó, Hạ Trầm Uyên mắng cậu một trận ra trò, nghiêm giọng dạy rằng không được tuỳ tiện chia sẻ đồ với người khác.
"Không chia kẹo mút được, vậy... cái quần short em rất thích thì sao?
Ai cũng khen em mặc đẹp, cứ nhìn chằm chằm hoài, chắc họ cũng muốn mặc."
Khi ấy Hạ Khê Nhung vừa rụt rè vừa ngoan ngoãn, dè dặt hỏi người anh nuôi nghiêm khắc
"Không được."
"Thế... nửa bên kia giường của em thì sao?
Giường em to với mềm lắm, nhiều bạn còn nói muốn ngủ thử."
"Càng không được.
Đừng ép anh đánh mông em, Hạ Khê Nhung."
Bây giờ, Hạ Khê Nhung vẫn chẳng để mấy lời đó vào tai.
Cậu quyết định chia sẻ pheromone của mình cho toàn Đế quốc!
Hạ Khê Nhung thấy mình đúng là sinh ra để làm kẻ hư, không chịu nghe lời, bướng bỉnh, thích làm ngược lại.
Hệ thống nghe ký chủ bé nhỏ nói muốn bán pheromone, tim khẽ giật một cái.
Nửa phút sau-
Trong đầu, bé chibi Hạ Khê Nhung bị một cái miệng vô hình hôn chụt một cái thật mạnh, má nhỏ bị hút méo đi, phát ra tiếng bóp chụp ướt át.
Hệ thống phấn khích:
【Đợi chút, để tôi báo ý tưởng này lên tổng bộ, xem có nhét được vào cốt truyện gốc không nhé.】
Một lát sau, hệ thống mang tin vui về.
【Bảo bối Nhung Nhung, ý tưởng của cậu được tổng bộ duyệt rồi!
Đã phân tích thành tình tiết và nhét vào nguyên tác, cậu cứ diễn theo là được.】
Hệ thống gửi văn bản cho Hạ Khê Nhung:
【Cậu là một pháo hôi hư vinh, xa xỉ, muốn nuôi thêm nhiều tình nhân, lại khinh thường số tiền ít ỏi anh nuôi cho, nên bắt đầu nghĩ cách tự kiếm tiền.
Nghĩ tới nghĩ lui, cậu quyết định bán pheromone Omega của mình.
Người Đế quốc đều thích Omega giữ đức O, cậu đoán trước sẽ chẳng ai ủng hộ cái việc làm ăn nhỏ bé này của cậu đâu.
Cậu ép buộc, lừa gạt, dụ dỗ các alpha mua pheromone của mình, làm một tên tiểu gian thương lòng dạ hiểm độc
chính hiệu.
Ban đầu đúng là có vài alpha ý chí không vững bị cậu câu trúng, mua pheromone giúp cậu kiếm được kha khá tiền.
Nhưng dần dần, bộ mặt gian thương của cậu lộ ra.
Cậu bắt đầu bớt xén chất lượng pheromone, đối xử với khách thì hờ hững, bán hàng kiểu ép mua ép bán...
Khách hàng cũng phát hiện ra thân phận khác của cậu: đại ca học đường Đại học Đế Tinh, làm chuyện xấu không chừa thứ gì.
Tiền moi được từ túi họ, cậu đem đi bao nuôi bạn học, mua đồ xa xỉ.
Những người từng bị cậu dụ dỗ, lừa gạt lần lượt tỉnh ngộ.
Dù cậu có quyến rũ cỡ nào cũng vô ích, không kiếm nổi một xu, còn bị họ quay lại trả thù.
Người Đế quốc cũng bắt đầu chán ghét cậu, cho rằng cậu không đứng đắn, không giữ đức O, đến cả pheromone riêng tư như vậy cũng đem bán, sau này e là cái gì cũng bán được.
Cậu trở thành kẻ bị ghét nhất Đế quốc, ai thấy cũng né.
Cậu cầu cứu anh nuôi Hạ Trầm Uyên, lại phát hiện anh ta vì chứng sợ Omega mà đã ghét cậu từ lâu, còn yêu luôn Tạ Khải Thu, cậu nhóc tội nghiệp từng được cậu bao nuôi.
Cuối cùng, cậu không nhà không cửa, lang thang đầu đường xó chợ, chết thảm trong đêm khuya.】
Hạ Khê Nhung nhận nhiệm vụ mới.
【Dụ dỗ alpha mua sản phẩm pheromone của cậu.】
Cậu bắt đầu suy nghĩ xem nên buôn bán thế nào.
Hiện tại, thứ tiện nhất để bán là miếng dán chặn pheromone, nhỏ xíu, dễ vận chuyển.
Quan trọng nhất là... vốn thấp.
Một miếng mua vào mười tệ, cậu đeo cả ngày cho thấm đẫm mùi pheromone, rồi bán lại với giá năm mươi tệ, lợi nhuận gấp năm lần.
Nhân lực cũng chẳng cần nhiều, chỉ cần một mình cậu: dán lên gỡ xuống là có hàng.
Vốn ít, người ít, ra hàng nhanh, lời cao.
Quá hợp với hình tượng tiểu gian thương hiểm độc lười biếng của cậu.
Đột nhiên, phòng khách vang lên tiếng mở cửa.
Anh trai về rồi!
Hạ Khê Nhung lập tức chui tọt vào chăn, trùm kín như bánh chưng, giả vờ còn ngủ.
Hạ Trầm Uyên bật đèn, vén một góc chăn.
Mái tóc đen mềm xù xù lộ ra.
"Khê Nhung, dậy đi."
Giọng người đàn ông lạnh tanh, như thể có chuyện quan trọng cần nói.
Trước mặt Hạ Trầm Uyên, Hạ Khê Nhung rất rén, không dám giả ngủ nữa, liền vén chăn bò xuống giường: "Anh ơi, sao vậy ạ?"
Hạ Trầm Uyên dẫn cậu ra phòng khách.
Trên bàn trà đặt một túi đồ.
"Sáng nay anh ghé trung tâm thương mại, mua cho em một ít đồ sinh hoạt cần thiết cho Omega."
Hạ Trầm Uyên nói.
Đồ rất nhiều, bao bì tinh xảo, nhìn là biết không rẻ.
Có vòng cổ chống cắn cho Omega, nút bấm một cái là liên hệ hiệp hội bảo vệ Omega và báo cảnh sát...
Ánh mắt Hạ Khê Nhung dừng lại ở một món nhỏ màu hồng trắng, chỉ bằng lòng bàn tay, trông như một miếng sticker.