Khác [ĐM/EDIT] Ánh trăng sáng của nhân vật phản diện chết nữa rồi

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
112,948
Điểm tương tác
0
Điểm
0
343426047-256-k89237.jpg

[Đm/Edit] Ánh Trăng Sáng Của Nhân Vật Phản Diện Chết Nữa Rồi
Tác giả: HaVyon0602
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ánh trăng sáng của nhân vật phản diện chết nữa rồi - 反派的白月光又死了

Tác giả: Thành Na Tra - 我靠

Edit: Hạ Vy

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Song khiết 🕊️ , Xuyên nhanh

Song nam chủ + vai ác bệnh kiều + hắc hóa + thầy trò + song khiết +1V1 (Nhân vật phản diện là linh hồn của Chủ Thần.)

Văn án:

Ảnh đế Du Đường vì muốn sống lại mà trói buộc với hệ thống xuyên nhanh.

Nhiệm vụ là cho nhân vật phản diện sự ấm áp quan tâm, cuối cùng vì nhân vật phản diện mà chết, khiến nhân vật phản diện hắc hoá.

Nhưng đợi đến lúc anh tích đủ điểm, ngay lúc sắp sống lại, hệ thống lại báo cho anh một tin.

Tất cả các thế giới mà anh đi qua sụp đổ hết rồi.

❌Vui lòng không reup, không chuyển ver, không làm gì hết.



hiendai​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ĐM/Edit] Bé Đáng Yêu Dựa Vào Tu La Tràng Để Kiếm...
  • [ĐM/EDIT] Ai Có Chồng Chết Hoài Đều Hiểu (Thường...
  • [ĐM/EDIT] Cá mặn nổi loạn - Nhất Thế Hoa Thường
  • [ĐM/Edit] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm
  • [ĐM/EDIT] Xuyên Đến Ai Cập Cổ Đại Làm Quyền Thần
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [HOÀN] CỬA NGÀY CÀNG NHỎ - Tây Tây Đặc [ĐM/EDIT]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Đm/Edit] Ánh Trăng Sáng Của Nhân Vật Phản Diện Chết Nữa Rồi
    Văn án


    ÁNH TRĂNG SÁNG CỦA NHÂN VẬT PHẢN DIỆN CHẾT NỮA RỒI.

    Ánh trăng sáng của nhân vật phản diện chết nữa rồi - 反派的白月光又死了

    Tác giả: Thành Na Tra - 我靠

    Edit: Hạ Vy

    Nguồn: Wikidich

    Raw: tự tìm.

    Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Song khiết 🕊️ , Xuyên nhanh

    Song nam chủ + vai ác bệnh kiều + hắc hóa + thầy trò + song khiết +1V1 (Nhân vật phản diện là linh hồn của Chủ Thần.)

    Văn án:

    Ảnh đế Du Đường vì muốn sống lại mà trói buộc với hệ thống xuyên nhanh.

    Nhiệm vụ là cho nhân vật phản diện sự ấm áp quan tâm, cuối cùng vì nhân vật phản diện mà chết, khiến nhân vật phản diện hắc hoá.

    Nhưng đợi đến lúc anh tích đủ điểm, ngay lúc sắp sống lại, hệ thống lại báo cho anh một tin.

    Tất cả các thế giới mà anh đi qua sụp đổ hết rồi.

    Du Đường: ???

    Hệ thống: Cho nên tôi cần cậu quay lại chữa trị các thế giới.

    Du Đường: Ngoan, đừng nháo.

    Hệ thống: Hiện tại mở truyền tống.

    Vì thế ——

    Đại lão hắc hoá của mười thế giới: Bây giờ, tôi tuyệt đối sẽ không cho phép anh biến mất trước mặt tôi lần nào nữa.

    *Bản edit chỉ đúng 70-80% do mình không biết tiếng Trung, chỉ dựa vào QT, gg,...

    *Edit phi thương mại, chỉ mong mọi người cùng nhau đắm chìm trong tình yêu ngọt ngào.

    Bản edit CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ VUI LÒNG KHÔNG MANG RA KHỎI NƠI NÀY.

    Mới tập edit cần góp ý để phát triển ạ.

    ❌Vui lòng không RE-UP.

    ✔️Bản edit chỉ đăng duy nhất trên Wat.tpad HaVyon0602 và WP Trà Cam Mật Ong của mình nếu các bạn đọc trên các trang khác không phải của mình thì chính là các trang lậu.

    Làm phiền các bạn quay trở lại chính thống.
     
    [Đm/Edit] Ánh Trăng Sáng Của Nhân Vật Phản Diện Chết Nữa Rồi
    Quyển 1: Lần đầu chết vì nhân vật phản diện (1)


    QUYỂN 1: LẦN ĐẦU CHẾT VÌ NHÂN VẬT PHẢN DIỆN

    Chương 1

    Edit: Hạ Vy

    "Đánh!"

    "Đánh vào chỗ chết!"

    "Cho cái thằng ẻo lả này biết sức mạnh của nắm đấm!"

    "Thời buổi này đúng là người nào đều dám đến boxing!"

    "Đúng đúng dạy cho cậu ta bài học!

    Giáo huấn cậu ta một chút!"

    Bên tai là âm thanh la hét ồn ào, mùi hôi của đàn ông, vị rỉ sắt khô nóng, tanh mặn.

    Du Đường mở choàng mắt, cuối cùng cũng nhìn rõ tình huống trước mặt.

    Anh và một nhóm đàn ông cao to đứng dưới đài boxing, mà phía trên lại diễn ra một trận đấu đơn phương muốn mạng người.

    Thiếu niên thân thể gầy yếu, lung lay đón nhận từng nắm đấm của gã đàn ông cao lớn, mũi và miệng đều chảy máu, cả khuôn mặt trắng nõn đã méo mó.

    Cái này... là gì thế nhỉ?

    Du Đường nhớ mình vừa được trao giải Ảnh đế, người đại diện đang lái xe đưa anh về nhà...

    Chết tiệt!

    Anh nhớ ra rồi, anh bị tai nạn xe!

    Khi ấy đã nửa đêm, lúc qua ngã tư đường đột nhiên có một chiếc xe địa hình lao thẳng tới với vận tốc cực nhanh, khi ấy cậu chỉ cảm thấy đau nhức, sau đó bất tỉnh nhân sự.

    Nghĩ đến đây, trong đầu Dù Đường vang lên giọng nói:

    [Xin chào ký chủ, tôi là hệ thống ánh trăng sáng của nhân vật phản diện, sở dĩ tôi và cậu trói định được với nhau là vì tôi phát hiện cậu có sức sống mãnh liệt.] Thứ tự xưng là hệ thống kia thuật lại, [Chỉ cầu cậu hoàn thành nhận vụ, tích lũy đủ điểm thì sẽ có thể sống lại ở thế giới của mình nha~]

    Du Đường: Ý của mi là ta chết rồi?

    Du Đường: Sau đó mi có thể khiến ta sống lại, nhưng điều kiện là ta phải hoàn thành nhiệm vụ mà mi giao cho?

    [Đúng vậy, đúng vậy!

    Ký chủ thông minh quá à!] Hệ thông vui mừng vì Du Đường có thể bình tĩnh như vậy, hơn nữa vừa mới trói định đã học được cách nói chuyện với nó.

    Thật đúng là bớt lo quá à!

    Du Đường: Được thôi, mi nói xem, nhiệm vụ của ta là gì?

    Du Đường là một người khá lý trí.

    Ở thời hiện đại, anh dựa vào thực lực của mình từ một diễn viên tuyến mười tám đã vươn lên vị trí Ảnh đế, nhờ vào đầu óc thông minh và kỹ thuật diễn xuất được mài giũa mười năm nay.

    Tuy rằng tình huống hiện tại có phần siêu nhiên, nhưng anh đã xác định được mục tiêu của mình.

    Đó chính là sống lại.

    Bởi vì anh không muốn mất đi những thành tựu mà mình khó khăn lắm mới đạt được.

    Anh còn muốn hiếu kính với cha mẹ, để hai ông bà hưởng hạnh phúc gia đình.

    Tuyệt đối không thể để bọn họ thống khổ, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh được.

    [Ký chủ, nhiệm vụ của cậu là trở thành ánh trăng sáng của nhân vật phản diện trong mỗi thế giới tiểu thuyết, đợi đến khi xoát đủ độ yêu thích của nhân vật phản diện thì đi chết, thúc đẩy nhân vật phản diện hắc hoá, hoàn thành đầy đủ cốt truyện.]

    [Bây giờ tôi sẽ truyền cho cậu tư liệu của thế giới này.]

    Hệ thống dứt lời, trong đầu Du Đường lập tức hiện lên rất nhiều hình ảnh tư liệu.

    Thế giới này là một cuốn tiểu thuyết đam mỹ hiện đại.

    Công là tổng tài, thụ là sinh viên, kể về câu chuyện tình yêu trắc trở của hai người.

    Nhân vật phản diện trong sách tên là Ngụy Mặc Sinh, là con riêng của Ngụy gia, nhà giàu số một thành phố A, hắn trở thành người cầm quyền của Ngụy gia từ rất trẻ, thủ đoạn tàn nhẫn bạo ngược, tính tình có phần cố chấp biến thái.

    Bởi vì thụ chính giống ánh trăng sáng thuở niên thiếu của bản thân, mà hắn đã tìm đủ mọi cách quấy rầy, thậm chí còn trói cậu ta nhốt trong nhà, sau này bị công làm cho phá sản, ngồi tù, cuối cùng chết trong uất ức, xem như đã nhận được báo ứng.

    Mà thời gian Du Đường xuyên qua lúc này là thời niên thiếu của Ngụy Mặc Sinh.

    Dưới thân phận là một võ sĩ lão làng trong sàn đấu ngầm, anh ta đã ra tay giúp đỡ Ngụy Mặc Sinh vào lúc hắn khó khăn nhất.

    Dạy hắn đánh võ, cổ vũ hắn thi đại học, cuối cùng vì giúp hắn thoát khỏi sàn đấu ngầm mà bí mật ký hợp đồng đấu một trận sống chết với ông chủ, nhưng xui xẻo bị tiêm chất cấm vào người cho nên bị đánh chết trên võ đài.

    Anh chỉ cần đi theo cốt truyện này, giành được độ yêu thích của nhân vật phản diện xem như hoàn thành nhiệm vụ.

    Du Đường đã hiểu.

    Anh hỏi hệ thống: Ngụy Mặc Sinh đâu?

    [Là người ở trước mặt cậu á!] Hệ thống nói, [Chính là thiếu niên sắp bị đánh chết trên võ đài đó!]

    Du Đường: Mẹ kiếp!

    Con mẹ nó sao mi không nói sớm?!
     
    [Đm/Edit] Ánh Trăng Sáng Của Nhân Vật Phản Diện Chết Nữa Rồi
    2


    Chương 2

    Edit: Hạ Vy

    Thực lực của Du Đường ở sàn đấu ngầm được công nhận rất tốt, ít ai dám trêu chọc đến anh ta.

    Biết thiếu niên bị đánh trên đài là nhân vật phản diện mình phải công lược, anh nhanh chóng đẩy người đàn ông hôi hám bên cạnh mình ra, la lớn với gã đàn ông trên đài, "Vương Chí, đủ rồi!

    Dừng tay!"

    "Anh Đường?"

    Nghe thấy tiếng hét của Du Đường, gã đàn ông cao lớn sửng sốt một chút.

    Nhưng ngay vào giây phút gã ngây người, đôi mắt của Ngụy Mặc Sinh - người vốn đã lung lay sắp ngã kia loé lên một tia sáng sắc bén, hắn đột nhiên nhào tới, hai cánh tay gầy guộc siết chặt cổ người đàn ông kia!

    "Cái chết tiệt gì vậy!

    Sao tên đó còn chưa bỏ cuộc!"

    Dưới võ đài ầm ĩ cả lên.

    Vết thương trên người Ngụy Mặc Sinh quá nặng, tai hắn ong ong, nhưng ánh mắt lại vô cùng độc ác, dùng hết sức lực còn lại của bản thân kẹp chặt cổ Vương Chí, hiển nhiên là muốn giết gã.

    Vương Chí trừng to mắt, khuôn mặt xanh mét.

    Gã vung khuỷu tay ra sau, đánh vào bụng và eo của Ngụy Mặc Sinh, khiến thiếu niên đau đến cau mày, hai mắt phủ đầy tơ máu, trong miệng tanh ngọt.

    Nhưng hắn vẫn không chịu buông tay, thân thể gầy yếu dùng lực, sự cứng cỏi khiến người ta chấn động.

    Du Đường kéo rào chắn ở võ đài chạy vào, dùng tay kéo Ngụy Mặc Sinh ra, "Đủ rồi!

    Trận đấu kết thúc!

    Buông tay ra!"

    Ngụy Mặc Sinh nhìn thẳng anh, lúc nói chuyện máu từ trong miệng trào ra, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như cũ.

    Hắn hỏi Du Đường: "Anh có thể quản không?"

    Du Đường hiểu ý hắn.

    Tuy Ngụy Mặc Sinh là con riêng của Ngụy gia, nhưng đến hai mươi tuổi hắn mới được Ngụy gia tìm thấy.

    Trước khi hắn hai mươi tuổi, hắn vẫn sống với mẹ và người cha dượng, cha dượng là một kẻ ham mê cờ bạc thích đánh đập vợ con, mẹ hắn quanh năm bệnh tật nằm trên giường, kinh tế trong nhà lại không cho phép hắn đi học, cho nên mới mười chín tuổi, hắn đã bỏ học đi vào sàn đấu ngầm.

    Sàn đấu ngầm có quy định, phải đánh thắng mới có tư cách gia nhập.

    Hôm nay là trận chiến đầu tiên của hắn.

    Hắn phải thắng.

    "Tôi có thể quản."

    Du Đường nghiêm túc trả lời hắn, "Trận này cậu thắng."

    "Vì thế, buông tay, đừng ảnh hưởng đến mạng người."

    Bấy giờ Ngụy Mặc Sinh mới buông tay.

    Dây thần kinh vốn luôn căng chặt lại chùng xuống vì lời hứa, thiếu niên lắc lư vài cái, sau đó ngã thẳng ra sau.

    Du Đường nhanh tay đỡ hắn, mới ngăn được Ngụy Mặc Sinh ngã xuống đất.

    "Khụ khụ khụ khụ..."

    Vương Chí quỳ xuống, ho khan một lúc mới tốt được.

    Gã nhìn Du Đường, giọng điệu bất bình, "Anh Đường, sao có thể tính nó thắng?

    Nếu không phải anh gọi em thì sao em có thể để thằng nhóc thúi giống đàn bà này bắt được sơ hở chứ!"

    "Được rồi."

    Du Đường mắng gã, "Mày ức hiếp người ta còn chưa đủ sao?

    Nhìn thể hình hai người chênh lệch bao nhiêu!

    Mày muốn đánh chết cậu ta hả?"

    "Cái này vốn dĩ là quy tắc của boxing..."

    "Quy tắc?"

    Du Đường cười một tiếng, "Nếu mày không phục thì lát nữa hai chúng ta luyện?"

    "Không không không, không cần!"

    Nghe được lời này của Du Đường, Vương Chí lập tức lắc đầu như trống bỏi, vừa bò vừa lăn chạy ra ngoài, "Nó thắng thì nó thắng, anh Đường, anh nói tính rồi em còn mặc kệ được sao?"

    ***

    Du Đường đưa Ngụy Mặc Sinh đang hôn mê tới phòng nghỉ, gọi bác sĩ tới trị liệu cho hắn.

    Anh ở bên cạnh quan sát, ánh mắt rơi vào những vết thương cũ mới đan xen của Ngụy Mặc Sinh, trong lòng có chút không thoải mái.

    Theo tư liệu hệ thống cho anh xem, Ngụy Mặc Sinh thật sự là một nhân vật phản diện cố chấp biến thái, gây ra không ít phiền toái cho nhân vật chính.

    Nhưng bây giờ xem ra, người đáng giận cũng có phần đáng thương.

    Ngẫm lại thì hoàn cảnh của nhân vật phản diện rất phức tạp, hắn có thể sống đến bây giờ đã là một kỳ tích rồi.

    Anh hỏi hệ thống: Ta có cách xem độ yêu thích của Ngụy Mặc Sinh không?

    [Có á.] Hệ thống nói, [Mỗi lần độ yêu thích tăng lên thì tôi sẽ nhắc nhở cho cậu biết.]

    Du Đường: Vậy hiện tại là bao nhiêu?

    [...

    0.]

    Du Đường: _ (??'" ∠ ) _ Bỏ đi, từ từ lết.
     
    [Đm/Edit] Ánh Trăng Sáng Của Nhân Vật Phản Diện Chết Nữa Rồi
    3


    Chương 3

    Edit: Hạ Vy

    Ngụy Mặc Sinh ngủ đến nửa đêm thì tỉnh lại, hắn đột nhiên ngồi dậy làm Du Đường ở bên cũng giật nảy mình.

    Du Đường mở đôi mắt ngái ngủ ra, "Sao vậy?"

    Hai mắt Ngụy Mặc Sinh tràn ngập tơ máu, gương mặt bầm tím, nôn nóng hỏi Du Đường, "Mấy giờ rồi?!"

    "11 giờ đêm."

    Du Đường không hiểu chuyện gì, "Có chuyện gì sao?"

    Ngụy Mặc Sinh không để ý đến anh, trực tiếp xuống giường mang giày, nhưng vết thương quá nặng, suýt chút ngã rạp xuống đất.

    Du Đường đỡ lấy hắn: "Cậu gấp cái gì?"

    "Tôi phải về nhà, mẹ tôi còn đang đợi ở nhà."

    Du Đường nghe hắn nhắc đến mẹ lập tức hiểu ra.

    Thông tin hệ thống cung cấp cho biết, cha dượng của Ngụy Mặc Sinh hầu như mỗi ngày đều sẽ đánh người mẹ ốm yếu trên giường của hắn, chỉ khi có Ngụy Mặc Sinh ở đó, hắn mới có thể bảo vệ được mẹ mình.

    Cho nên Ngụy Mặc Sinh không dám ngủ ở bên ngoài.

    "Chậc" một tiếng, Du Đường đuổi theo Ngụy Mặc Sinh đang đi ra ngoài, nắm lấy cánh tay thiếu niên, kéo hắn đến bãi đỗ xe.

    Anh lấy mũ bảo hiểm trên xe đưa cho hắn, "Đội đi, tôi đưa cậu về."

    Ngụy Mặc Sinh không hiểu cách tiếp nhận lòng tốt của người khác, hắn cũng chỉ gặp Du Đường trên võ đài một lần thôi.

    Cho nên sắc mặt hơi cứng đờ, ôm nón bảo hiểm trong tay không biết làm sao cho phải.

    "Tôi không cần anh đưa về."

    Du Đường liếc hắn một cái, "Lúc này không thể đi xe buýt, bắt taxi cũng phải mất mười tệ, cậu dám chi không?"

    "..."

    Sàn đấu cách nhà hắn ít nhất cũng phải mười km, lúc hắn đi xe buýt đến đây cũng mất hơn 20 phút, hắn định khi trận đấu kết thúc sẽ bắt xe về nhà, không ngờ lại hôn mê lâu như thế.

    Lời nói của Du Đường chọt đúng huyệt tử của hắn.

    Tiền, là thứ hắn thiếu nhất.

    Hắn muốn chữa bệnh cho mẹ, muốn dọn ra khỏi cái xóm nghèo kia, muốn sống như một con người.

    Cho nên, hắn không cần ngượng ngùng từ chối ý tốt của đột phương.

    Du Đường không biết trong lòng hắn nghĩ cái gì, thấy hắn không nhúc nhích bèn lấy mỹ bảo hiểm đội lên đầu Ngụy Mặc Sinh, chỉnh lại ngay ngắn, sau đó sải bước, "Cậu không vội hả?

    Biết thì nhanh lên, đừng để tôi chờ."

    Ngay sau đó, yên sau xe máy chùng xuống, cuối cùng Ngụy Mặc Sinh vẫn ngồi trên xe, tay vịn hai bên hông, giọng nói nặng nề phát ra từ chiếc mũ bảo hiểm.

    "Cảm ơn."

    Theo lời cảm ơn của hắn, hệ thống vang lên nhắc nhở.

    [Đinh —— Mức độ yêu thích của Ngụy Mặc Sinh +2, mức độ yêu thích hiện tại là 2.

    Xin ký chủ tiếp tục cố gắng!]

    Du Đường sửng sốt giây lát, chợt cong khóe môi, phóng xe rời khỏi sàn đấu, đi về nơi ở của Ngụy Mặc Sinh.

    Có vẻ như, độ yêu thích của nhân vật phản diện không khó xoát như anh nghĩ.

    ***

    Chiếc xe chở hai người ra khỏi khu đô thị xa hoa trụy lạc.

    Bánh xe to cao lăn trên con đường nhựa phẳng lỳ, rồi cán lên ổ gà, cuối cùng dừng trước một tòa nhà cũ nát phủ đầy rêu phong.

    Tiếng rú của động cơ làm con chó già đang nhặt thức ăn thừa bên thùng rác sợ hãi bỏ chạy.

    Ngụy Mặc Sinh mím môi, sau khi xuống xe bèn không dấu vết che dòng chữ "Không được đái bậy" màu đỏ trên tường lại.

    Hắn cởi mũ bảo hiểm trả cho Du Đường, cảm ơn anh một tiếng rồi xoay người rời đi.

    Không ngờ lại bị Du Đường kéo lại.

    Ngụy Mặc Sinh quay đầu, nương theo ánh đèn đường lờ mờ thấy rõ mặt Du Đường.

    Khác với vẻ đẹp nữ tính giống mẹ của hắn, Du Đường nam tính hơn nhiều.

    Tóc cắt ngắn, mắt một mí, sống mũi hẹp và thẳng, màu môi rất nhạt không quá mỏng, nhưng rất gợi cảm.

    Khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, khi cười có chút ngang ngược nhưng lại rất đẹp trai.

    Ngụy Mặc Sinh hơi nheo mắt, phát hiện biểu cảm của người đàn ông này rất tự nhiên, dường như không khinh thường cái nơi rách nát này của hắn.

    Hắn thở ra một hơi nhẹ nhõm khó giải thích.

    Nhưng khi nhận ra hắn lại có chút bực mình.

    Hà cớ gì mà hắn phải quan tâm những gì đối phương nghĩ chứ.

    Du Đường lấy trong túi ra một giấy chứng nhận truy cập có ảnh của Ngụy Mặc Sinh cho hắn.

    "Cậu thắng ván đầu.

    Đây là thẻ truy cập ông chủ cho cậu."

    Du Đường nói với hắn, "Có thẻ truy cập cậu có thể tham gia các trận đấu quyền anh, đổi lấy tiền thưởng."

    "Nhưng tôi khuyên cậu bây giờ không nên thi đấu."

    Du Đường nhéo nhẹ vai Ngụy Mặc Sinh, thiếu niên bị ăn đau đến cau mày.

    "Bác sĩ nói cơ thể của cậu bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng, hơn nữa thương ẩn rất nhiều, hôm nay tôi xem cậu đấu quyền, phát hiện cậu chỉ dựa vào sức lực bản thân không có tí kỹ năng gì cả, sớm muộn gì cũng bị người ta đánh chết thôi."

    Ngụy Mặc Sinh lùi về sau nửa bước, siết chặt thẻ vào cửa, "Đánh hay không là chuyện của tôi, không cần anh quản."

    Bốp ——

    Du Đường bắn lên đầu thiếu niên một cái.

    "Anh làm gì vậy?!"

    "Con nít con nôi, không có bản lĩnh mà còn nóng tính."

    Du Đường cười nhạo hắn, lấy một tờ giấy trong túi ra, nhét vào tay Ngụy Mặc Sinh, "Đây là số điện thoại và địa chỉ của tôi, chờ đến khi vết thương của cậu hồi phục thì đến tìm tôi, tôi dạy cậu đánh quyền."

    "...."

    Ngụy Mặc Sinh im lặng.

    Ngón tay hắn siết chặt tờ giấy, con ngươi đen nhành nhìn Du Đường, trong lòng cảm thấy hoang mang tột độ.

    Đây là... lần đầu tiên có người giúp hắn như vậy.

    "Nhìn cái gì mà nhìn?"

    Du Đường dùng tay vuốt mái tóc mềm mại của thiếu niên, xoa xoa hai cái, "Yên tâm đi, không thu tiền của cậu."

    Không đợi Ngụy Mặc Sinh đẩy ra, Du Đường đã thu tay lại, khởi động xe, "Tôi đi trước, cậu mau lên đi."

    "Đừng chậm trễ."

    ***

    Trên đường trở về, hệ thống hỏi Du Đường: [Ký chủ, vì sao cậu không đi vào với hắn?]

    [Như vậy, lỡ như cha dượng bạo hành hắn, cậu có thể giúp hắn, qua lại như vậy, mức độ yêu thích chắn chắn sẽ tăng dễ như trở bàn tay!]

    Du Đường: Nhìn tư liệu thế giới có thể biết Ngụy Mặc Sinh là người rất nhạy cảm, hay nghi ngờ, lòng tự trọng lại cao, bọn ta chỉ vừa mới quen nhau, nếu ta cứ ép buộc xâm nhập vào cuộc sống của cậu ta, sẽ phản tác dụng.

    [Ồ ồ!

    Ký chủ lợi hại quá!] Mắt hệ thống lấp lánh, [Không hổ là Ảnh đế!]

    Du Đường chỉ cười không đáp.

    Đạo diễn từng có ơn với anh đã nói rằng, trình độ nghiền ngẫm nhân vật trong kịch bản của anh đã đạt đến đỉnh điểm.

    Thế cho nên khi tiến vào vai diễn, diễn cái gì giống cái đó.

    Bây giờ anh hoàn toàn có thể xem thế giới tiểu thuyết này như một kịch bản, chỉ cần diễn tốt vai hệ thống giao cho là có thể hoàn thành nhiệm vụ, sống lại thế giới của mình.

    Đối với anh mà nói, chắc sẽ không quá khó.
     
    [Đm/Edit] Ánh Trăng Sáng Của Nhân Vật Phản Diện Chết Nữa Rồi
    4


    Chương 4

    Edit: Hạ Vy

    Sau khi Du Đường rời khỏi, Ngụy Mặc Sinh đưa tay sờ đầu mình.

    Trên đó phảng phất có vươn một chút độ ấm.

    Ấm áp, an tâm.

    Khóe miệng của thiếu niên vô thức cong lên nhưng rồi lại lại tức rũ xuống.

    Không có ai vô duyên vô cớ tốt với người khác như vậy, người đàn ông này nhất định có mục đích khác.

    Ngụy Mặc Sinh khôi phục thần sắc lạnh nhạt cất giấy chứng nhận truy cập và số điện thoại vào trong túi rồi đi lên lầu ba, nào ngờ vừa mở cửa hắn đã bị người đàn ông chờ sẵn ở cửa tán một bạt tai.

    "Thằng nhóc thối dám về trễ như vậy!"

    "Lêu lỏng ở đâu!"

    "Cả ngày không đi làm, ông đây nuôi mày làm gì!"

    Đầu ong ong vang lên, hắn bị gã đàn ông nắm cổ áo lôi vào trong nhà, ném mạnh xuống mặt đất phủ đầy vỏ chai bia.

    Cơ thể của hắn vốn đã bị thương nay lại bị ném như thế hoàn toàn không đứng dậy nổi.

    Cửa phòng phía sau đối phương đóng lại, Ngụy Mặc Sinh thấy gã đàn ông lấy chiếc ô ở cửa tới, vừa chửi vừa đánh hắn, "Nếu không cưới người mẹ phiền phức của mày thì ông đây cũng không thua nhiều như vậy!"

    "Còn phải nuôi thêm phế vật như mày!"

    "Nếu không kiếm tiền về cho tao, sớm muộn gì tao cũng giết tụi bây!"

    Phòng ngủ vang lên âm thanh.

    Một lúc sau, một người phụ nữ gầy yếu đỡ khung cửa đi ra.

    Đôi mắt xanh đen, trên mặt còn dấu tay sưng đỏ, hiển nhiên là vừa bị đánh.

    "Sinh Sinh!"

    Tuy rằng gương mặt bà bị thương rất nghiêm trọng, nhưng vẫn còn nét xinh đẹp, người đó chính là mẹ của Ngụy Mặc Sinh.

    "Đại Dân, ông đừng đánh con nữa!"

    Bà lảo đảo đi đến bên cạnh Trương Đại Dân, lấy cây dù trong tay lão ra, "Sinh Sinh chỉ về trễ một chút thôi, có chuyện gì từ từ nói, ông buông..."

    Nhưng bà còn chưa nói xong đã bị Trương Đại Dân hất một cái, đập lưng vào bàn, ngã mạnh xuống đất, đau đến mặt mũi trắng bệch.

    "Con điếm này, bao năm nay mày không sinh cho tao một đứa con, còn bắt tao đối xử tốt với con của mày và thằng khác?"

    "Má nó, mơ đi!"

    Ngụy Mặc Sinh nhìn Khương Viện bị thương, lửa giận xông đến tận óc.

    Hắn cố gắng đứng dậy che trước người phụ nữ, đôi mắt phủ kín tơ máu hung hăng nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt.

    "Ông dám đánh mẹ tôi xem, tôi giết ông ngay!"

    Khương Viện nhanh chóng che miệng Ngụy Mặc Sinh lại, cơ thể vì sợ hãi mà run lẩy bẩy, "Sinh Sinh, sao con có thể nói chuyện với ba như vậy, mau xin lỗi đi!"

    Bà không phải muốn trách Ngụy Mặc Sinh mà bà sợ con trai sẽ mất không chế phạm phải sai lầm không thể rửa sạch.

    "Được lắm!

    Thằng nhóc thối!

    Cánh cứng rồi, dám nói chuyện với tao như vậy!"

    Trương Đại Dân giận tím người, cầm lấy chiếc ô mạnh mẽ đánh lên Ngụy Mặc Sinh.

    Trán Ngụy Mặc Sinh nổi gân xanh, ngón tay với lấy chai bia, trong đầu tràn đầy ý nghĩ bạo lực.

    ——Giết lão!

    ——Giết lão cha dượng súc sinh này!

    ——Giết lão đàn ông khốn nạn này!

    ——Chỉ cần giết lão, mẹ mày sẽ được cứu!

    ——Chỉ cần giết lão, cái nhà này sẽ có thể bình yên!

    Nhưng ngay lúc hắn điên cuồng nhất, một bàn tay trắng nõn đặt trên tay hắn.

    Đôi mắt của người phụ nữ được hắn bảo vệ tràn đầy nước mắt, sâu trong đáy mắt chất chứa sự lo lắng tột độ.

    Bà nói: "Sinh Sinh, mẹ xin con, xin con đừng manh động."

    Sát ý như thủy triều rút đi, Ngụy Mặc Sinh đột nhiên tỉnh táo

    Hắn buông chai bia ra, không rên một tiếng bảo vệ Khương Viện.

    ***

    Ba ngày sau Ngụy Mặc Sinh mới đến gõ cửa nhà Du Đường.

    Anh vừa mở cửa đã thấy một thiếu niên gầy gò với chiếc áo hoodie đã sờn và quần thể thao màu sáng, vết bầm trên mặt chỉ tăng chứ không giảm.

    Anh nhíu mày: "Vết thương trên mặt cậu sao thế?"

    "Tịnh dưỡng mấy ngày sao trông nghiêm trọng hơn?"

    "Không sao."

    Ngụy Mặc Sinh không định nói cho Du Đường biết, ngày hôm đó hắn nằm ở nhà hết hai ngày mới có thể xuống giường, hôm nay vừa tốt một chút đã chạy qua đây.

    Bởi vì hắn không muốn nói cho người khác biết chuyện nhà mình, càng không muốn nhìn thấy sự thương hại giả dối của Du Đường.

    "Hôm đó anh nói dạy tôi đánh võ miễn phí."

    Hắn xắn tay áo nhìn Du Đường, "Nhưng tôi không muốn thiếu nợ anh."

    "Chờ tới lúc tôi học xong, đánh thắng sẽ trả thù lao cho anh."
     
    [Đm/Edit] Ánh Trăng Sáng Của Nhân Vật Phản Diện Chết Nữa Rồi
    5


    Chương 5

    Edit: Hạ Vy

    Du Đường thở dài, làm ra bộ dạng thương tâm, "Cậu cứ muốn phủi sạch quan hệ với tôi như vậy sao?"

    Ngụy Mặc Sinh không ngờ anh sẽ hỏi như vậy.

    Nhất thời có chút sững sờ.

    Giọng điệu cứng cõi của hắn cũng chậm lại, "Không phải... tôi chỉ không muốn nợ anh..."

    "Được, được, được."

    Du Đường cắt ngang lời hắn, "Tôi biết rồi, cậu muốn trả lại cũng được, có điều cũng phải chờ đến khi cậu học xong đã."

    Anh kéo Ngụy Mặc Sinh vào, dùng tay miết nhẹ thân thể Ngụy Mặc Sinh.

    Từ vai đến ngực, eo, đùi, bắp chân.

    "Anh làm gì vậy?"

    Giọng nói của Ngụy Mặc Sinh khàn khàn, như có như không run rẩy.

    Một mặt là do vết thương cũ còn đau, mặt khác là hắn cảm thấy không được tự nhiên khi bị người khác đụng vào người.

    Du Đường nhíu mày hỏi hắn: "Có đau không?"

    "Không đau."

    Du Đường ấn mạnh lên eo của thiếu niên.

    "Shh."

    Ngụy Mặc Sinh lập tức thở gấp một tiếng, sau đó nhanh chóng kìm lại.

    "Mạnh miệng."

    "..."

    Ngụy Mặc Sinh cắn răng, đẩy tay Du Đường ra, "Tôi tới để luyện quyền, không phải để anh sờ xương, nếu anh không muốn dạy thì thôi."

    Du Đường cười hắn một tiếng: "Lại cáu."

    Anh đứng dậy: "Cậu gầy quá, hơn nữa vết thương cũng chưa hồi phục.

    Không thích hợp luyện quyền đâu."

    Anh liếc đồng hồ, đã 9 giờ sáng.

    "Ăn cơm chưa?"

    Ngụy Mặc Sinh vừa định phản bác chuyện Du Đường nói hắn không thể luyện quyền chợt nghe câu này.

    Hắn sửng sốt: "Ăn rồi."

    "Ăn cái gì?"

    "Ăn cái gì anh cũng muốn quản?"

    Du Đường nhìn biểu cảm của Ngụy Mặc Sinh lập tức biết đứa nhỏ này thật sự đã thẹn quá hóa giận rồi.

    Vì thế, anh tỏ ra đứng đắn, nghiêm túc dạy dỗ hắn, "Đối với một võ sĩ mà nói, cơ thể là vốn liếng của anh ta.

    Không có một thể chất cường tráng và khỏe mạnh, cơ hội chiến thắng trong một trận đấu quyền anh gần như bằng không.

    Nếu cậu muốn dựa vào chuyện này để kiếm tiền, thì từ nay về sau cậu phải nghe lời tôi, rèn luyện thân thể rắn chắc, như thế mới bắt đầu đánh quyền được."

    "Anh bạn nhỏ à."

    Du Đường đối diện với Ngụy Mặc Sinh, "Đánh quyền không phải chỉ cần không sợ chết là có thể cười đến cùng, cậu còn phải học nhiều thứ lắm."

    "..."

    Lần này Ngụy Mặc Sinh im lặng rất lâu.

    Cuối cùng hắn mới trả lời Du Đường, "Ăn một cái trứng gà."

    Có lẽ cảm thấy bản thân vừa rồi có chút xấu hổ, hắn nhấp môi, nói, "Đừng gọi tôi là anh bạn nhỏ."

    "Tôi đã mười chín tuổi, cũng có tên."

    "Tôi tên Ngụy Mặc Sinh."

    "Vậy từ giờ về sau tôi gọi cậu là A Sinh."

    Du Đường mỉm cười với hắn, "Tôi nhớ tôi vẫn chưa giới thiệu bản thân với cậu nhỉ."

    "Tôi tên Du Đường, cậu có thể gọi tôi là anh Đường giống bọn họ."

    Nói xong, anh lấy điều khiển từ xa trên bàn trà đưa cho Ngụy Mặc Sinh, "Cậu xem TV trước, tôi đi nấu cơm, đúng lúc tôi cũng chưa ăn sáng, cậu ăn với tôi."

    "Tôi, không cần."

    Ngụy Mặc Sinh đứng dậy, lại bị Du Đường ấn trở về.

    "Ngồi xuống, chờ đi, nếu không không dạy cậu đánh quyền."

    "..."

    Ngụy Mặc Sinh đành phải ngồi xuống.

    Trong lúc chờ đợi, hắn quan sát cách bài trí trong nhà.

    Căn nhà thoạt nhìn cũng là nhà trọ giá rẻ, nhưng lại được quét dọn rất sạch sẽ, nội thất đều có tông màu ấm.

    Tựa như cảm giác Du Đường mang lại cho hắn...

    Hắn nhớ rõ ngày tiến vào sàn đấu, nhóm đàn ông đẫm mồ hôi với khuôn mặt dữ tợn thấy hắn thế nào.

    Bọn họ châm chọc hắn, cười nhạo hắn giống con gái.

    Nhưng Du Đường từ đầu đến cuối chưa từng cười nhạo hắn lấy một câu.

    Cũng không ý kiến gì về ngoại hình của hắn.

    Còn vẫn luôn giúp hắn như thế.

    Trái tim bao bọc trong băng giá quanh năm cuối cùng cũng có chút tan chảy.

    Ngụy Mặc Sinh nghĩ, có lẽ Du Đường thật sự là người tốt.

    [Đinh —— độ yêu thích của Ngụy Mặc Sinh +10, độ yêu thích hiện tại 12, xin ký chủ tiếp tục cố gắng!]

    Du Đường ở trong phòng bếp xa xa:...?
     
    [Đm/Edit] Ánh Trăng Sáng Của Nhân Vật Phản Diện Chết Nữa Rồi
    6


    Chương 6

    Edit: Hạ Vy

    Du Đường rất khó hiểu.

    Anh hỏi hệ thống: Thống Thống, hắn bổ não cái gì vậy sao đột nhiên độ yêu thích lại tăng nhiều thế?

    [Thống Thống!

    Ký chủ cậu gọi tôi là Thống Thống!] Hệ thống đột nhiên kích động, [Đây là nickname cậu đặt cho tôi hả!]

    Du Đường: Ừm, mi thích là được rồi.

    [Siêu thích á!]

    Sau khi hệ thống kích động xong, nó mới trả lời câu hỏi của Du Đường, [Độ yêu thích của nhân vật phản diện được Cục Quản Lý Thời Không công nhận là khó kiếm nhất cũng dễ đạt được nhất.]

    [Bởi vì tính cách của bọn họ khó đoán, điểm yếu cũng rất kỳ quái, có lúc sẽ vô duyên vô cớ tăng nhanh, cũng có lúc tự động tụt xuống 0, nhưng ký chủ đừng lo lắng.]

    [Hiện tại Ngụy Mặc Sinh vẫn còn là thiếu niên, chưa thật sự trở nên biến thái, chỉ cần cậu đào tim móc phổi cho hắn, độ yêu thích sẽ tăng rất nhanh á.]

    Du Đường đã hiểu.

    ***

    Thật ra khi nhìn dáng vẻ khốn quẫn của Ngụy Mặc Sinh bây giờ, Du Đường cũng nghĩ đến thời niên thiếu của mình.

    Anh nhận được cúp Ảnh đế lúc 28 tuổi, nhưng mười năm trước, anh cũng chỉ là một kẻ bỏ học làm công ăn lương như bao người.

    Anh phải lăn lê bò lết, vừa kiếm tiềm phụ cấp gia đình, vừa theo đuổi ước mơ của mình.

    Từ một diễn viên quần chúng leo lên thần đàn của Ảnh đế.

    Những vất vả này chỉ có bản thân anh mới hiểu.

    Cho nên anh không bao giờ xem thường người khác, hơn nữa các kỹ năng sống cũng được trang bị đầy đủ, cho dù ở một mình cũng có thể chăm sóc tốt cho bản thân.

    Anh dùng máy xay nhuyễn đậu nành, lấy lát bánh mì mà nguyên chủ cất trong tủ lạnh ra làm sandwich, dọn cà chua bi ra đĩa.

    "A Sinh, ăn cơm thôi."

    Ngụy Mặc Sinh chưa quen cách xưng hô này, hắn ngồi xuống bàn ăn, biểu cảm có chút e dè.

    Hắn cầm sandwich, nói cảm ơn một tiếng rồi bắt đầu ăn, bộ dạng ăn rất văn nhã.

    Du Đường dùng khóe mắt quan sát hắn.

    Anh nhận ra đứa nhóc này rất xinh đẹp.

    Vốn từ của anh không nhiêu, cho nên nếu buộc phải hình dung.

    Thì chính là Ngụy Mặc Sinh còn đẹp hơn tất cả các nữ minh tinh anh từng họp tác ở hiện đại.

    Nhưng khi anh nghĩ hắn giống con gái...

    Du Đường nhớ đến đôi mắt như sói của Ngụy Mặc Sinh khi hắn siết cổ Vương Chí trên võ đài ngày hôm qua, rồi nghĩ đến người cầm quyền thủ đoạn tàn nhẫn của Ngụy gia trong tương lai, anh lập tức loại bỏ suy nghĩ này.

    "Luyện quyền cũng tương đương với tập thể hình, cậu phải có một chế độ một ăn hợp lý mới có thể rèn luyện cơ bắp, tăng cường sức mạnh."

    Du Đường uống một ngụm sữa đậu nành, "Từ giờ trở đi, cậu theo tôi ăn đủ ba bữa, sau đó rèn luyện thể chất."

    Ngụy Mặc Sinh ngừng động tác đang ăn lại, "Tôi sẽ trả tiền cơm cho anh."

    "Ha."

    Du Đường nhịn không được cười, "Đứa nhóc nhà cậu sao cứ luôn so đo chuyện tiền bạc với tôi?"

    "..."

    Hai bên tai của Ngụy Mặc Sinh nóng lên.

    Hắn nhất thời không hé răng.

    Du Đường cười hai tiếng, đột nhiên ý thức được trước kia mình cũng giống như vậy.

    Ai đối xử tốt với mình, mình sẽ luôn dùng tiền để phân rõ quan hệ giữa hai người, nhưng thật ra khi ấy anh cũng không có tiền, đống tiền ít ỏi của anh cũng không được xem trọng.

    Nhưng đó là sự tự tôn của người nghèo.

    Là thứ mà anh liều mạng để bảo vệ.

    "Được, tôi ghi sổ cho cậu."

    Anh thu nụ cười vừa rồi lại, đi vào phòng ngủ lấy bút và một quyển sổ ra, ghi chép cẩn thận, "Tiền dạy đánh quyền tính theo ngày, một ngày 50, đồ ăn mỗi ngày sẽ tính tỉ mỉ rồi ghi vào, đến khi cậu đấu thắng được thưởng sẽ trả đúng hạn cho tôi.

    Cậu thấy được không?"

    Ngụy Mặc Sinh gật đầu: "Ừm."

    Dáng vẻ nghiêm túc ngoan ngoãn này của hắn khiến Du Đường mềm lòng, anh đưa tay vò tóc hắn, "Thật ra cậu có thể dựa vào người lớn nhiều một chút."

    "Đừng một mình gánh vác mọi thứ."
     
    [Đm/Edit] Ánh Trăng Sáng Của Nhân Vật Phản Diện Chết Nữa Rồi
    7


    Chương 7

    Edit: Hạ Vy

    Tốc độ hấc tay của Ngụy Mặc Sinh không nhanh bằng việc Du Đường chủ động rút tay về.

    Du Đường nhìn hắn có chút ngượng ngùng bèn chuyển chủ đề nói với hắn những việc cần chú ý khi luyện tập, sau đó cúi đầu nhìn giày của Ngụy Mặc Sinh, "Cậu mang giày size bao nhiêu?"

    "44, sao vậy?"

    "Phần thưởng cho trận đấu đầu là một đôi giày thể thao, ông chủ bảo tôi hỏi cậu mang giày bao nhiêu."

    Du Đường trợn mắt nói dối, "Ngày mai tôi mang giày cho cậu, sau đó cậu sẽ chạy bộ mỗi ngày, điều chỉnh cơ thể."

    "Ừ, được."

    Ngụy Mặc Sinh còn công việc khác, cho nên không thể ở lại lâu, sau khi nhận dầu xoa bóp, thuốc chống viêm và một bao lớn protein mà Du Đường đưa cho cũng nhanh chóng rời đi.

    Hệ thống tò mò: [Ký chủ, sao cậu lừa hắn vậy?]

    Du Đường: Đôi giày của hắn mòn hết rồi, hắn không đổi chắc chắn là không nỡ đổi, chi bằng ta mua cho hắn đôi tốt hơn, nói với hắn đây là phần thường thì sẽ dễ tiếp thu hơn nhiều.

    [Ồ, nhưng nếu hắn không biết thì độ yêu thích làm sao tăng đây?]

    Du Đường: Thống Thống, đôi khi vô tâm cắm liễu liễu lại xanh.

    [Á?]

    Du Đường chỉ cười nhưng không nói.

    ****

    Ngụy Mặc Sinh đi theo Du Đường ăn uống lành mạnh và bột protein suốt một tuần, trên mặt có thêm chút thịt, sắc mặt cũng hồng hào hơn đôi chút.

    Vì thế, Du Đường bắt đầu dần tăng nhịp độ huấn luyện cho hắn, cơ bản nhất chính là chạy 10km, sau đó kéo duỗi, luyện eo rồi luyện chân.

    Sau nửa tháng như vậy, thể chất của Ngụy Mặc Sinh tăng lên rõ ràng, lượng cơm cũng tăng vọt, mỗi ngày đều phải ăn thêm cơm.

    Du Đường nhìn Ngụy Mặc Sinh như vậy, cảm giác tràn ngập thành tựu.

    "Được rồi, hôm nay đến đây thôi."

    Du Đường đưa tay về phía Ngụy Mặc Sinh đang nằm trên máy thể hình, "Ngày mai chính thức dạy cậu đánh quyền."

    "Ừm."

    Trải qua nhiều ngày ở chung như vậy, Ngụy Mặc Sinh không còn gò bó và xấu hổ khi đối diện với người đàn ông này, hắn vô cùng tự nhiên nắm lấy tay Du Đường nâng người lên.

    Nhưng không ngờ vừa đứng dậy bắp chân lại chuột rút, lảo đảo sắp ngã.

    Du Đường nhanh tay đỡ lấy hắn, dùng sức ôm lấy Ngụy Mặc Sinh.

    Đang ở đầu hạ, phòng tập thể hình rất nóng, hai người đều mặc quần áo màu đen bó sát người.

    Lúc luyện tập mồ hôi chảy ra ướt hết đồ, dính sát vào nhau như thế, thậm chí còn có thể nghe được tiếng tim đập nhanh nhẹn của đối phương.

    Khác với người tên đàn ông thối hoắc mà hắn gặp ở võ đài, cho dù Du Đường ra mồ hôi thì cũng chỉ có vị mặn nhàn nhạt và hương chanh tươi mát của sữa tắm.

    Cực kỳ dễ ngửi.

    Ngụy Mặc Sinh ma xui quỷ khiến ôm chặt Du Đường, chóp mũi đặt lên cổ và vai của người đàn ông, cẩn thận hít lấy.

    "Cậu không sao chứ?"

    Du Đường không phát hiện động tác nhỏ này của hắn, nhíu mày hỏi, "Có phải chân chuột rút rồi không?

    Nào, cậu ngồi đi, tôi giúp cậu xoa bóp."

    Một câu kéo lý trí của Ngụy Mặc Sinh về, thiếu niên bỗng chốc tỉnh táo.

    Sắc mặt từ trắng chuyển sang hồng, thay đổi mấy lần mới tìm được giọng nói của mình, "Ừm, đột nhiên bị chuột rút, đứng không vững."

    Hắn được Du Đường đỡ ngồi xuống, người đàn ông kia ngồi xổm trước người hắn, đặt bàn tay to lớn khớp xương rõ ràng trên chân hắn cẩn thận xoa bóp.

    Nước da của Ngụy Mặc Sinh là màu trắng, phơi nắng quanh năm cũng không đen, nhưng Du Đường lại có làn da màu lúa mạch mà đấng đàn ông tự hào, như tràn đầy ánh mặt trời, vừa khoẻ mạnh vừa có sức sống.

    Ánh mắt của Ngụy Mặc Sinh vô thức nhìn dọc theo cánh tay của Du Đường, nhìn yết hầu gợi cảm của người đàn ông, xương quai xanh rõ ràng giấu sau lớp áo đen bó sát người...

    "Chắc là khởi động không kỹ, lần sau chú ý chút."

    Du Đường nhìn hắn, "Lực như vậy đủ không?

    Có cảm giác tốt hơn chưa?"

    Bắt gặp ánh mắt của Du Đường, những suy nghĩ hoang đường trong đầu của Ngụy Mặc Sinh chợt tan biến.

    Hắn rũ mi, thiếu điều muốn tán cho mình một bạt tai.

    Hắn rút chân lại: "Được rồi, không cần nữa."

    [Đinh —— độ yêu thích của Ngụy Mặc Sinh +20, mức độ

    ____

    Mình edit hơi thiếu chuyên nghiệp cho nên nếu các bác thấy chỗ nào không ổn thì cứ việc nói nhé mình sẽ sửa lại, cảm ơn nhiều ạ!
     
    [Đm/Edit] Ánh Trăng Sáng Của Nhân Vật Phản Diện Chết Nữa Rồi
    8


    Chương 8

    Edit: Hạ Vy

    Du Đường: Hả????

    Tăng một lần 20 điểm, Du Đường ngốc luôn rồi.

    Mấy ngày nay, tuy rằng độ yêu thích của Ngụy Mặc Sinh vẫn tăng ổn định, nhưng mỗi lần cũng tăng từ số, chưa bao giờ tăng đột biến tới 20 điểm như hiện tại cả!

    Du Đường nhớ tới nửa câu nhắc nhở sau của hệ thống, không nhịn được hỏi hệ thống, "Thống Thống, thăng cấp giai đoạn thứ hai, từ tình anh em biến thành tình yêu là gì thế?

    [Ký chủ à, độ yêu thích tuyệt đối của nhân vật phản diện là 100, trước 50 là tình cảm anh em hoặc chỉ là biết ơn, nhưng khi vượt quá 50, tình cảm của hắn đối với cậu sẽ bắt đầu biến chất!]

    Du Đường: Biến chất?

    [Nói cách khác.] Hệ thống giải thích cho anh hiểu, [60 điểm sẽ muốn hôn mặt cậu, 70 sẽ muốn hôn môi cậu, 80 sẽ muốn vỗ tay vì tình yêu* với cậu, đến 100 điểm là hoàn toàn yêu cậu, có thể vì cậu mà chết đi.]

    *Vỗ tay vì tình yêu: bạch bạch bạch, các bác tự hiểu nhé.

    Du Đường:???

    Du Đường: Thống Thống, ta nghi ngờ mi đang giở trò.

    [Không có đâu không có đâu, tôi chỉ ăn ngay nói thật thôi.] Hệ thống che mắt, [Thống Thống không biết gì cả, Thống Thống rất trong sáng đó!]

    Du Đường: Có điều vì sao độ yêu thích của hắn tăng cao như vậy?

    Du Đường: Ta cùng lắm chỉ bóp chân cho hắn thôi.

    [Ứm, người ta cũng không biết luôn.]

    Điện thoại di động trong túi đột nhiên reo lên.

    Du Đường hoàn hồn, móc di động ra, nói với Ngụy Mặc Sinh, "Tôi đi nghe điện thoại."

    Ngụy Mặc Sinh nhìn anh rời đi, nhẹ nhàng thở ra.

    Cẳng chân bị đối phương đụng vào còn chút độ ấm, hắn sờ lên, sau đó tự nhéo mình một cái thật mạnh để đầu óc hoàn toàn tỉnh táo.

    Du Đường tắt điện thoại, trở về: "Anh em của tôi nói nó bị té gãy tay, không thể đánh quyền, tôi đi đánh thay nó."

    "Hình như cậu chưa từng thấy tôi đánh quyền nhỉ?"

    Du Đường kéo Ngụy Mặc Sinh lên, ôm lấy bả vai thiếu niên, "Đi thôi, lần này sư phụ làm mẫu cho cậu, cậu học tập một chút."

    Hương chanh quanh quẩn ở chóp mũi, thân thể Ngụy Mặc Sinh cứng đờ, không chút dấu vết đẩy cánh tay Du Đường ra, kéo giãn khoảng cách hai người, "Ừm, đi thôi."

    Nói xong, hắn chạy thẳng ra khỏi phòng tập như bị chó đuổi.

    Du Đường:??

    Hắn làm sao vậy?

    Là lạ?

    Hệ thống suy đoán: [Chắc là bị buồn tè?]

    Du Đường đột nhiên ý thức được: Chắc thế, lúc ta buồn tè cũng y như vậy.

    ***

    Thành phố A có rất nhiều sàn đấu, nhưng sàn đấu chỗ Du Đường là lớn nhất.

    Những kẻ tới đây xem boxing đều là những kẻ có tiền và sở thích độc lạ, trước khi trận đấu bắt đầu bọn họ sẽ đánh cược xem ai có khả năng thắng, đồng thời cũng phải trả một cái giá đắt đỏ để vào đây.

    Boxing không có kiểm tra cơ thể, cũng không kiểm tra máu, có rất nhiều người dự thi cùng đường muốn lấy mạng để kiếm tiền.

    Vẫn có một số võ sĩ xuất sắc do sàn đấu tuyển chọn và huấn luyện.

    Nhưng cũng lẫn vào một số vũ khí hình người do phú hào nuôi dưỡng để tham gia đấu quyền đại sát tứ phương.

    Nếu chẳng may gặp mấy người này, khả năng cao sẽ bị đánh tơi tả.

    5 giờ chiều, Du Đường đưa Ngụy Mặc Sinh đến sàn đấu, dẫn hắn chào hỏi mọi người rồi bắt đầu khởi động trong phòng hoạt động.

    "Anh Đường, gọi anh đến đây thật ngại quá."

    Cánh tay Lý Tấn đang bó bột, áy náy nói với Du Đường, "Toàn bộ lệ phí lên sàn lần này cho anh hết, thêm 1000 coi như phí vất vả, nếu thắng, tiền thưởng cũng sẽ là của anh..."

    "Không cần phí vất vả đâu."

    Du Đường rất nổi tiếng trong sàn đấu nhờ thực lực, anh vỗ vai Lý Tấn, "Chia một nửa tiền thưởng cho mày."

    "Ai có thể đảm bảo sau này không xảy ra chuyện?"

    Du Đường ra hiệu Lý Tấn nhìn Ngụy Mặc Sinh, "

    Sau này giúp tao chăm sóc A Sinh là được."
     
    [Đm/Edit] Ánh Trăng Sáng Của Nhân Vật Phản Diện Chết Nữa Rồi
    9


    9.

    Edit: Hạ Vy

    Ngụy Mặc Sinh đột nhiên bị điểm danh, động tác lấy bao tay giúp Du Đường dừng lại, quay đầu nhìn.

    "Cậu ta là cái tên ẻo..."

    Lý Tấn bị Du Đường trừng mắt một cái, lập tức sửa miệng, "À à, cậu tên A Sinh à.

    Anh Đường, anh nhận cậu ta làm đồ đệ hả?"

    "Ừm."

    Du Đường khởi động cánh tay, biểu cảm trên mặt thay đổi, "

    Sau này nếu nhìn thấy ai dám làm khó cậu ta tao nhất định sẽ không tha cho tên đó đâu."

    "Không không không, không dám!"

    Lý Tấn lập tức lắc đầu, "Anh Đường, anh yên tâm đi, sau này em sẽ để mắt đến bọn họ, kẻ nào dám nói bậy sẽ đánh gãy chân!"

    "Được rồi, mày không làm gì thì về nghỉ ngơi đi, bị gãy tay nên tịnh dưỡng cho tốt."

    Sau khi tiễn Lý Tấn đi, Ngụy Mặc Sinh để những thứ đã chuẩn bị sẵn ở cửa, hỏi Du Đường, "Anh nắm chắc bao nhiêu phần thắng?"

    Du Đường nghĩ nghĩ, cười: "Không biết."

    "Không biết?"

    Ngụy Mặc Sinh sửng sốt, "Không phải anh rất lợi hại ư?"

    Du Đường nhìn bộ dạng lo lắng của hắn, nụ cười càng sâu.

    "Tôi rất lợi hại, nhưng tôi không thể đảm bảo lúc nào cũng thắng được."

    "Thi đấu muôn hình vạn trạng, giống như cuộc sống vậy."

    "Nhưng tôi tin chỉ cần dốc hết sức mình thì kết quả sẽ không bao giờ khiến bản thân thất vọng."

    Có lẽ là vì ở chung đã lâu, nên Du Đường cảm thấy Ngụy Mặc Sinh sẽ không hư như trong tiểu thuyết đã nói.

    Cho nên anh muốn dùng lời này để khích lệ Ngụy Mặc Sinh, khiến hắn kiên trì lên.

    Ngụy Mặc Sinh ngơ ngẩn nhìn anh, một lúc sau quay mặt đi, "Hiểu rồi."

    ***

    Quy mô trận đấu lần này Du Đường tham gia không lớn, sân thi đấu cũng không phải sân lớn nhất ở đây, nhưng vì giữa chừng có sự thay đổi người, cho nên cũng có không ít người tới xem.

    Du Đường nghe tiếng gọi của trọng tài bèn kéo dây thừng ra sải bước lên võ đài.

    Với khuôn mặt điển trai, chiều cao 1 mét 8, phần thân trên cởi trần với cơ bắp khỏe mạnh màu lúa mì của anh, không phải loại cao lớn nhưng hình thể đồng đều, đường nét uyển chuyển tràn đầy sức mạnh.

    Cả khán phòng bỗng nổ tung.

    "Thật sự đổi thành Du Đường kìa!"

    "Vé trận này đáng giá quá!"

    Mấy cô gái đến xem quyền anh thấy Du Đường hưng phấn không thôi.

    "Anh ấy đẹp trai quá!"

    "Man quá đi à!"

    Du Đường là một võ sĩ siêu sao, khán giả phản ứng như vậy cũng không có gì kỳ lạ.

    Nhưng đây là lần đầu tiên Ngụy Mặc Sinh thấy tình huống như vậy.

    Đây cũng là lần đầu hắn nhận ra được địa vị của Du Đường ở sàn đấu như thế nào.

    Người đàn ông này rất ưu tú.

    Cũng rất chói mắt.

    Cứ như mặt trời tỏa sáng trên võ đài.

    Nhịp tim tăng nhanh một cách khó hiểu, Ngụy Mặc Sinh chôn chân tại chỗ, rất lâu mới nghe thấy Du Đường gọi mình.

    "Lát nữa nhìn động tác của tôi."

    Du Đưòng cầm dây thừng, đứng ngược sáng nghiêm túc nói với hắn, "Tôi sẽ không coi thi đấu là trò đùa, cho nên nó có thể sẽ kết thúc rất nhanh, cậu nhất định phải nhìn rõ tôi ra quyền thế nào/"

    "Có hiểu không?"

    Ngụy Mặc Sinh gật đầu: "Hiểu rồi."

    Du Đường nhìn vẻ mặt ngơ ngác của hắn cảm thấy trong lòng hơi ngứa ngáy, vì vậy nói với hắn, "Cậu lại đây."

    "...?"

    Ngụy Mặc Sinh đi tới: "Còn việc ư?"

    Nào ngờ hắn vừa đứng lại, Du Đường đã vươn bàn tay đang đeo găng của mình chạm nhẹ vào trán thiếu niên, dừng một chút rồi rút về.

    Anh cười tỏa nắng, "Được rồi, sạc pin xong."

    Anh đứng thẳng, nói với trọng tài, "Có thể bắt đầu rồi."

    Ngụy Mặc Sinh một mình đứng sững tại chỗ, qua một lúc, hai tay bên người nắm chặt lại, một vệt đỏ bừng từ mang tai bò xuống cổ.

    Cùng lúc đó, trong đầu Du Đường vang lên tiếng nhắc nhở của hệ thống.

    [Đinh -- độ yêu thích của Ngụy Mặc Sinh +5, độ yêu thích hiện tại là 55, xin ký chủ tiếp tục cố gắng nhé!]
     
    [Đm/Edit] Ánh Trăng Sáng Của Nhân Vật Phản Diện Chết Nữa Rồi
    10


    10.

    Edit: Hạ Vy

    Du Đường: ?

    Du Đường: Độ yêu thích cứ tăng quái quái sao á.

    Hệ thống không nói chuyện.

    Trọng tài giải thích ngắn gọn quy tắc cho họ rồi tuyên bố bắt đầu.

    Đối thủ là một người đàn ông cao lớn tương đương với anh, sau vài lần thử, hắn ta điên cuồng phát động tấn công.

    Du Đường phòng thủ rất chặt chẽ, anh bình tĩnh tìm ra sơ hở của đối thủ thông qua nấm đấm của hắn ta.

    Sau khi tránh được đòn bên phải, Du Đường đột nhiên nheo mắt lại.

    Tìm được rồi!

    Bốp --

    Một cú đấm nhanh và mạnh vào thẳng bụng đốt thủ, thừa dịp hắn đang cúi người, anh nhanh chóng thực hiện một quyền đánh thẳng vào cằm đối phương!

    Giây tiếp theo, người đàn ông ngã nhào xuống đất, hôn mê luôn.

    Nhất thời khán giả im lặng.

    Trọng tài cúi người đếm ngược từ mười đến một với võ sĩ, nhưng hắn ta không tỉnh dậy.

    "Trời ơi!

    Hai cú KO!"

    "Má nó!

    Trâu bò quá!"

    "Không hổ là Du Đường!"

    Kết quả rõ ràng, Du Đường được trọng tài giơ tay tuyên bố chiến thắng khiến khán giả vô cùng phấn khích.

    Du Đường cười cười, cởi găng tay đấm bốc xuống, vừa đi vừa hỏi Ngụy Mặc Sinh, "Thấy rõ không?"

    "..."

    Ngụy Mặc Sinh nghĩ đến hình ảnh vừa rồi, ánh mắt nhìn Du Đường thay đổi.

    Hắn lắc đầu, rồi gật đầu, lại lắc đầu.

    "Ha ha ha ha ha, cậu nhìn đến ngốc rồi hả?"

    Du Đường ném đồ trong tay vào trong túi Ngụy Mặc Sinh, "Không sao, sau này tôi sẽ giảng kỹ càng cho cậu, đi thôi, chúng ta thu don đồ đạc đi ăn khuya."

    Anh cười lộ ra hàm răng trắng, "Tôm hùm cay với bia đi, tôi mời."

    Nói xong, anh vung tay rời khỏi võ đài.

    Ngụy Mặc Sinh nhanh chóng đuổi theo, ánh mắt nhìn theo bóng lưng Du Đường, hắn mím môi, cuối cùng cũng nói ra lời nghẹn trong lòng.

    "Anh Đường, cảm ơn anh dạy tôi đánh võ."

    Hắn nói, "Hôm này tôi mới biết anh mạnh đến thế, tôi muốn trở nên mạnh mẽ như anh."

    "Không, tôi muốn vượt qua anh."

    Sau đó mới có thể quang minh chính đại ở bên anh.

    Lời này Ngụy Mặc Sinh không nói ra, nhưng hắn rất rõ, tình cảm của mình đã biến chất.

    Hắn không muốn vĩnh viễn ở phía sau người đàn ông này.

    Hắn cũng muốn trở thành người ưu tú mạnh mẽ như anh.

    Du Đường dừng bước, quay đầu nhìn vào đôi mắt đen thâm thúy của Ngụy Mặc Sinh.

    "Thằng nhóc thúi, người thì không lớn mà khẩu khí không nhỏ nha."

    Du Đường cười, "Vậy được, cậu cố lên nha, nếu có một ngày cậu vượt qua tôi thì tôi sẽ đồng ý hoàn thành bất kỳ tâm nguyện của cậu."

    "Nói nhớ giữ lời."

    "Tôi chưa bao giờ gạt người cả."

    ***

    Bữa ăn khuya của Du Đường không thể thực hiện được, Ngụy Mặc Sinh nói gần đây sức khỏe của Khương Viện không tốt lắm, trong nhà lại không có ai, cho nên sau khi xem xong trận đấu đã vội vàng về nhà.

    Còn Du Đường thì bị ông chủ gọi vào văn phòng.

    Nói là văn phòng, nhưng thật ra nó chỉ là một phòng nghỉ xa hoa.

    "Ông chủ, ngài gọi tôi có chuyện gì vậy?"

    Ông chủ của sàn đấu này tên là Tô Vũ, tuổi còn trẻ đã tiếp nhận chuyện quản lý sàn đấu từ trong tay cha chú.

    Gã làm việc không từ thủ đoạn, chỉ mới 25 tuổi đã có tiếng trong giới.

    Thanh niên có dáng vẻ bóng bẩy nén một xấp tài liệu lên bàn.

    "Đây là những khách hàng lớn của sàn đấu."

    Tô Vũ kẹp điếu thuốc trong tay, hút một hơi, "Cậu nhìn đi, thích ai thì liên hệ với người đó."

    Gã nói xong, Du Đường đã hiểu.

    Tô Vũ là muốn cho anh ra ngoài làm "Ngoại viện".

    Bởi vì bề ngoài và thực lực của nguyên chủ rất xuất sắc, thường có phú hào coi trọng Du Đường, vì vậy sẽ giật dây bắc cầu với sàn đấu, tìm cơ hội ở chung với anh.

    "Xin lỗi ông chủ, tạm thời tôi chưa có suy nghĩ này."

    Du Đường trực tiếp từ chối, "Tôi chỉ muốn đánh quyền kiếm chút tiền sống tạm, còn lại tôi không liên quan."

    Tô Vũ dường như đoán được anh sẽ nói như vậy, cũng không vội.

    Gã hít sâu một hơi, dụi tắt thuốc vào gạt tàn, khóe môi cong cong, thần bí nói với Du Đường.

    "Nghe nói gần đây cậu rất thân thiết với người mới Ngụy Mặc Sinh đúng không?"
     
    [Đm/Edit] Ánh Trăng Sáng Của Nhân Vật Phản Diện Chết Nữa Rồi
    11


    11.

    Edit: Hạ Vy

    Cả căn phòng tràn ngập khói, sắc mặt Du Đường trầm xuống.

    "Anh có ý gì?"

    "Hợp đồng của cậu năm sau đã hết hạn, nhưng hợp đồng của hắn là mười năm."

    Tô Vũ cười nhạo, "Cậu thì đi được, nhưng hắn không thể đi."

    "Hơn nữa diện mạo của hắn cũng dễ nổi tiếng, nói không chừng..."

    Không đợi Tô Vũ nói xong, gã đã bị Du Đường túm cổ áo nhấc lên.

    "Mày là súc sinh!"

    "Tao là súc sinh, mày là người tốt."

    Trên mặt của Tô Vũ không chút sợ hãi, gã kéo tay Du Đường xuống, sửa lại cổ áo, "Cho nên, mày làm tròn vai người tốt đi."

    "Nếu không muốn tao đụng vào nó thì ngoan ngoãn đi ăn cơm uống rượu với phú hào đi.

    Chỉ cần sử dụng thủ đoạn chính xác thì cũng không nhất thiết bán thân không phải ư?"

    "..."

    Nếu có thể, thì Du Đường hận không thể giết chết Tô Vũ.

    Nhưng không được.

    Anh không thể làm gì với người ở thế giới này.

    "Được, tao hứa với mày."

    Tô Vũ lập tức tươi cười rạng rỡ: "Như vậy không tốt hơn sao."

    ***

    Ra khỏi võ đài, trong lòng Du Đường như bị gì đó đè nén, anh mua bao thuốc lá, châm một điếu rồi dựa vào tường hút.

    Để nicotine làm đầu óc tê mỏi.

    [Ký chủ ơi, cậu cứ như vậy đồng ý với gã hả?] Hệ thống hỏi, [Cậu muốn đối phó với mấy người kia thế nào?]

    Du Đường thở dài: Chỉ có thể treo bọn họ, từ từ xử lý.

    Du Đường: Ở hiện đại ta cũng đi xã giao nhiều lắm, chắc không quá khó.

    Du Đường: Hơn nữa với thân thủ của ta sẽ không xảy ra chuyện lớn được.

    [Ò.] Hệ thống nhịn không được nói, [Vậy cậu có muốn nói chuyện này cho Ngụy Mặc Sinh biết không?]

    Du Đường: Không thể nói cho hắn.

    Du Đường: Trẻ nhỏ đầu óc non nớt, tốt nhất đừng cho hắn tiếp xúc với chuyện dơ bẩn này.

    [Ký chủ, hắn là nhân vật phản diện đó, dù cho hiện tại cậu không cho hắn tiếp xúc thì sau này hắn cũng phải đối mặt thôi.]

    [Hơn nữa nhiệm vụ của chúng ta là làm hắn hắc hoá, chuyện này không thề tránh khỏi.]

    Du Đường bị hệ thống chặn đứt.

    Anh chợt phát hiện mình bất tri bất giác quên chuyện Ngụy Mặc Sinh là nhân vật phản diện, mà còn thật sự coi hắn là một đứa trẻ.

    Đột nhiên bực bội khó hiểu.

    Du Đường trở về hệ thống: Nói sau đi.

    ***

    Trên đường Ngụy Mặc Sinh về nhà đã mua một ít trái cây và rau quả.

    Khi hắn về đến nhà thì trời cũng đã tối, đèn hành lang ở tầng một và hai của toà nhà cũ đã hỏng từ lâu, chỉ có ánh đèn yếu ớt ở tầng ba.

    Hắn sờ soạng đi lên, đi đến lầu hai thì thấy hai người đang ông đang xách một cái thùng xuống dưới.

    Vừa đi vừa mắng: "Mẹ nó xui xẻo thật, gánh phải con nợ nghèo muốn chết, nghèo như vậy còn dám vay nặng lãi!

    Cũng không biết ai có gã lá gan như vậy!"

    "Tao cảm thấy ở trong chắc chắn có người, nhưng chúng không dám mở, hèn vãi."

    "Lần sau chúng ta đến mang theo anh em, trực tiếp đạp của đi vào xem gã trốn cách nào!"

    Ngụy Mặc Sinh nắm chặt tay vịn cầu thang, sắc mặt tái nhợt, đi qua hai người.

    Chờ bọn họ đi rồi, hắn mới chạy nhanh lên lầu, quả nhiên trên cánh cửa sắt nhà hắn có một dòng chữ "Giết người thì đền mạng, thiếu nợ thì trả tiền!" bằng sơn đỏ.

    Chữ đỏ dày đặc khiến da đầu người ta tê dại.

    Trong con ngươi của Ngụy Mặc Sinh khắc sâu sự tức giận và hận thù, hắn không ngừng hít sâu, cố gắng làm mình bình tĩnh.

    Sau đó, móc chìa khoá mở cửa.

    Trong nhà tối om, hắn mở cửa, gọi, "Mẹ, mẹ có nhà không?"

    Hắn mò mẫm mở đèn, vừa cúi đầu đã thấy một người phụ nữ hoảng sợ ngồi dưới đất, "Mẹ?

    Sao mẹ ngồi ở đây?"

    "Sinh Sinh!"

    Người phụ nữ thấy mặt hắn, nước mắt cố nén không nhịn được trào ra, bổ nhào vào lồng ngực Ngụy Mặc Sinh khụt khịt khóc, "Mẹ không ngờ cha con vậy mà, vậy mà đi vay nặng lãi... mẹ cho rằng cha con không có tiền thì sẽ không đi đánh bài nữa, nhưng không ngờ lão... sao lão có thể như thế... sao lão dám vay nặng lãi chứ..."

    Người phụ nữ yếu đuối, giọng nói đầy sự tuyệt vọng, chỉ có thể nắm chặt thiếu niên trước mặt thống khổ khóc lóc kể lể.

    Bà rất hận.

    Hận bản thân lúc trẻ mắt mù, yêu một kẻ không nên yêu, chưa kết hôn đã sinh Ngụy Mặc Sinh.

    Lại hận bản thân tại sao không biết nhìn người mà đi gả cho một gã đàn ông cầm thú như vậy.

    Không chỉ hủy hoại nửa đời của mình mà còn hủy hoại cả con trai của mình.

    Bà càng hận thân thể yếu ớt này, ngay cả phản kháng cũng không làm được.

    Ngay cả thời gian cũng sắp hết.

    "Mẹ."

    Ngụy Mặc Sinh ôm chặt người phụ nữ, nhẹ nhàng vỗ lưng bà, giọng nói khàn khàn nhưng đủ bình tĩnh, "Con đã tìm được chỗ làm mới rồi, rất nhanh sẽ có tiền, chúng ta không sợ bọn cho vay nặng lãi, chúng ta thể trả được."

    "Con sẽ không để những kẻ đòi nợ xúc phạm mẹ đâu."

    Hắn dịu dàng an ủi Khương Viện, "Hãy tin con, chỉ cần chúng ta nỗ lực một ngày nào đó sẽ khá lên..."

    Thiếu niên chôn mặt ở bả vai người đàn bà, "Cho nên, mẹ ơi, đựng sợ, con trai sẽ bảo vệ mẹ."

    ___////_____

    Đăng hết chương tồn kho, bộ này edit lười làm nên k hứa trước nhé các bác ơi huhu.

    Nào có em đăng nha
     
    Back
    Top Dưới