Khác (ĐM)(Doraemon ĐN)Nobita!Cậu Là Của Chúng Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
166194120-256-k61368.jpg

(Đm)(Doraemon Đn)Nobita!Cậu Là Của Chúng Tôi
Tác giả: Snape_Tobias_Severus
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thì sẽ có nhũng anh chàng đẹp trai theo đuổi Nobita
Nobita thay đổi là sát thủ????Vì sao lại thế,hãy đón xem



đn​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tôi Từng Là Một Cô Gái Như Vậy
  • ( Stilu ) Mãi Mãi Là Bạn
  • [ FaYing ] Cây Nhà Lá Vườn
  • Twelve Candles: The Last Traitor
  • Vòng tròn máu - Edgar Wallace
  • (Đm)(Doraemon Đn)Nobita!Cậu Là Của Chúng Tôi
    GTNV


    Nobita:12t

    Hiền lành (chưa chắc)đẹp,dể thương,thường xuyên bị khi dễ

    Lúc trước

    Bây giờ

    (Tóc bị biến đổi,mắt cũng vậy)

    Doraemon:

    Là người đội lốt thú,hay chiều nobita quá mức,có rất nhiều bảo bối,có iu nobita

    Thú

    Người

    Chaien:

    Là người hay đánh nobita,giỏi bóng chày,thích bắt nạt người khác,có iu nobita

    (Bỏ cái hình đồ sộ phía cuối đi nha)

    Suneo:

    Nhà giàu,luôn nói nịnh nọt ng khác,iu nobita

    Dekhi:

    Tính biến thái,có tính chiếm hữu cao,học giỏi,có yêu nobita

    Joker:

    Tính biến cmn thái hơn đekhi,yêu điên cuồng nobita

    Pisu:

    Chú khủng long mà nobita nuôi hồi trước,tính tình tàn bạo do nobita để nó lại mà bỏ chạy,hay ghen lắm nha,có yêu nobita~~~

    Shisuka:

    Có yêu nobita,.......(sẽ kể cái này sau)
     
    (Đm)(Doraemon Đn)Nobita!Cậu Là Của Chúng Tôi
    Chap 1


    NOBITA,con dậy mau cho mẹ- bà nobi

    Dạ dạ con dậy liền- cậu luống cuống bật dậy VSCN

    Thật là,sao cậu ngày nào cũng vậy chứ- doraemon thở dài nói

    Mình có muốn đâu chứ- cậu

    Xuống nhà cậu chỉ kịp với lấy chiếc bánh cho vào mồm ngậm,xỏ giày đi ra khỏi nhà vội vàng chạy tới trường

    Trên đường

    Mình có muốn thế này đâu chứ- cậu.

    Bỗng có giọng nói bí ẩn

    Nhóc có muốn thay đổi không,ta sẽ giúp- NL( người lạ )

    Ưm ưm- cậu bị bịt miệng rồi ngất đi

    ----------------------------Ta là giải phân cách đáng yêu---------------------

    5 năm sau

    Giờ cậu không là một cậu nhóc yếu đuối nữa mà là một người máu lạnh giết người không chớp mình,ngoại hình cậu bị thay đổi do cái tổ chức này,chắc ai cũng thắc mắc đây là tổ chức gì đúng không đây là tổ chức đào tạo sát thủ.

    Cậu chính là hạt giống để họ thử nhiệm và đã thành công.

    Trên TV

    Hôm nay một gia đình ở khu........(nhà nobita)đã xảy ra hỏa hoạn đã có ba người chết là một đôi trai gái và một con vật gì đó giống chồn- mc

    Cậu nghe tin đó mà người chết lặng,cậu tự hỏi"Sao lại thế?,không phải ba mẹ và doraemon đúng không?doraemon là mèo máy mà" cậu tuyệt vọng nghĩ"hay là do ông ta"nghĩ vậy cậu chạy lên phòng thủ lĩnh quát:

    Do ông phải không!Sao ông lại giết bọn họ- cậu quát

    Tại vì cậu là thí nhiệm thành công nhất của ta,gia đình cậu là thứ ngăn cản ta,ta phải giết họ- ông nói

    Tôi phải giết ông- cậu phát điên gào thét nói rồi xông về phía ông

    Pằng!!!!!

    Cậu đã bị bắn,nhìn thấy mặt người bắn mình liền cười nhạo một tiếng

    Ha..ha... uổng công.... tôi ....

    đã ....coi......anh... là... người..n. nhà- cậu gắng sức nói câu cuối cùng,trước khi trút hơi thở cuối cậu nghe thấy ông ta quát

    Sao cậu lại bắn cậu ta,đó là thí nhiệm thành công nhất đó- ông ta bực tức nói

    Hahahahaha,cuối cùng cậu cũng chỉ là thí nhiệm,bố mẹ,doraemon chết hết rồi,ngay cả người cậu tin tưởng nhất trong tổ chức cũng chính là người kết thúc mạng sống của cậu.

    Mà thôi gia đình cậu chết hết rồi,chết là việc sớm muộn cậu cũng làm,sau đó cậu chìm trong bóng tối.

    Bíp Bíp Bíp

    Nobita,con mau tỉnh đi huhu- bà nobi

    Con của tôi sao ra nông nỗi này- ông nobi

    Cậu mau tỉnh đi nobita-doraemon,anh đã làm hết sức rồi,cỗ máy thời gian,khăn trùm thời gian v.v, nhưng không làm cho cậu lành lại được

    Trong ý thức của cậu

    Sao mình nghe thấy tiếng bố mẹ nhở cả doraemon nữa?không lẽ minh đang ở thiên đàng.

    Cậu mở mắt ra.....

    END CHAP 1
     
    (Đm)(Doraemon Đn)Nobita!Cậu Là Của Chúng Tôi
    Chap 2


    Cậu mở mắt ra xuýt phát khóc khi nhìn thấy cảnh vật trước mắt ba,mẹ họ vẫn còn sống,cả đora....khoan doraemon đâu rồi tên này là ai?mà sao tay mình nhỏ vậy?hoang mang-ing ⊙○⊙.

    Sau khi ghép lại cậu chắc chắn mình quay về năm 12 tuổi rồi.

    Cảm ơn ông trời đã cho cậu sống lại.

    Quay về bên kia lúc cậu đang vẩn vơ nghĩ

    No..nobita con nó tỉnh rồi anh- bà nobi vui mừng

    Nobita con tỉnh rồi- ông nobi ngạc nhiên

    Nobita-anh thốt lên thật không thể tin được cứ như mơ vậy vì vừa 15p trc bác sĩ còn nói mạch của cậu ấy đập rất yếu,khả năng sống không cao

    Cậu... cậu là ai-nobita nói

    Hửm,cậu không nhớ tớ-anh hơi tức giận

    Nobita,đây là doraemon không biết nó dùng bảo bối gì nữa đó con- bà nobi

    Hể....- cậu ngạc nhiên

    Thôi cậu nghỉ đi vừa bị đâm xe đó còn nói-anh

    Ha..ui- nhắc mới nhớ thấy cả người ê ẩm hết

    ------------------Ta là giải phân cách nobita được đưa về nhà----------------

    Nobita,để tớ đỡ cậu-anh

    Ừm- cậu

    Anh không dìu vào mà bế cậu lên kiểu công chúa,cậu hơi cứng người sau đó cậu thả lỏng ra 'đây là doraemon mà người thân của mình,thả lỏng đi chắc là bản tính sát thủ lại trỗi dậy rồi'cậu pov.

    Anh được bế cậu thì vui vẻ,bế cậu lên phòng.

    Dáng người của cậu nhỏ hơn anh rất nhiều,ngoại hình chuẩn sáu múi vì tựa vào người anh cậu có thể cảm nhận được liền đỏ mặt,khuôn mặt vlive(mình chả biết viết sorry nha)đôi mắt sắc sảo lạnh lùng nhưng lại nhìn cậu với ánh mắt ôn nhu,lông mấy lá liễu,mái tóc dài đến giữa lưng đen tuyền óng mượt,đôi môi mỏng nhưng rất quyến rũ cậu nhìn đến ngẩn ngơ.

    Anh nhìn thấy cậu ngẩn ngơ nhìn mình thì cười tà mị,anh giấu bộ mặt biến thái bằng bộ mặt ngây thơ,sói đội lốt cừu mệt lắm rồi.

    'Nobita em cứ chuẩn bị những ngày tiếp theo đi,để anh từng ngày từng ngày ăn hết sạch em hahaha'anh nghĩ vừa cười biến thái.

    Cậu thì bỗng cảm thấy lạnh sống lưng,đến phòng anh thả cậu xuống cảm thấy hơi nuối tiếc vì ôm chưa đã,còn cậu bị anh ôm đỏ cả mặt mà không nghĩ con mèo dora kia đã thành sói đói chờ chực ăn cậu.

    Cậu muốn thay quần áo vì nó mặc mấy ngày rồi,cởi mà không để ý tới con sói kia'dora chắc không có ý kiến việc mình thay đồ ở đây đâu nhỉ'..

    Tạm dừng nhé

    Haizzzzz,sát thủ như em nó có ngày bị ăn sạch luôn vì em ấy người nhà hay người quen thì toàn làm nũng chỉ có với người ngoài mới lạnh thuôi,khổ cho mấy anh công sắp tới em ấy dữ lắm.

    Dữ thế nào thì hãy đón xem nhé bye bye
     
    (Đm)(Doraemon Đn)Nobita!Cậu Là Của Chúng Tôi
    Chap 3


    Cậu vừa cởi được áo ra thì vẫn không biết đằng sau mình có một con sói đói đang nở nụ cười biến thái và đôi mắt sáng quoác lên nhìn cậu.

    'Nobita,cậu quả là cực phẩm a~'- anh pov

    Hai nụ hoa trên ngực cậu hồng hồng nhìn chỉ muốn cắn một ngụm, làn da trắng như tuyết, xương quai xanh tinh xảo đủ để khiến "người anh em" của anh tỉnh giấc rồi.

    'Chết tiệt, em đây là muốn câu nhân tôi đây mà'-anh nghĩ thầm

    Cậu vừa định cởi nốt phía bên dưới thì...

    Cạnh.

    "Onii- chan a~" - Dorami từ hộc bàn chui ra mà không để ý người anh trai của mình đang đen mặt lại như muốn nuốt sống mình.

    "D.O.R.A.M.I, em đi ra ngoài cho anh" - anh đen mặt nói, tay thì đã kịp ôm cậu vào lồng ngực của mình chắn cho đứa em gái phá đám kia nhìn thấy.

    Dorami nhìn thấy tấm lưng trần trong ngực anh trai mình thì lại bất an nghĩ

    'Chết mọe, làm hỏng việc tốt của ổng rồi, trời kiểu này chết chắc luôn'.

    Dorami vẫn không vì thế mà ngẩn người liền chạy ra khỏi phòng.

    Xác định đứa em "trời đánh " kia đã ra khỏi phòng thì anh mới buông cậu ra

    "Nobita à, cậu ở đây thay đồ đi tớ ra ngoài tí" - anh nói rồi nhanh chóng ra để "tra hỏi" đứa em kia sao lại ở đây phá mình.

    Bên này, Nobita đang ngẩn người khuôn mặt dần đỏ lên, vừa nãy Doramon ôm cậu không hiểu sao cậu lại có cảm giác ấm áp còn ngửi thấy được hương hoa hồng thoang thoảng nữa,bỗng nhiên cậu lại có chút... rung động chăng.

    Doraemon ra ngoài 'Cậu ấy có mùi hương hoa nhài nhàn nhạt thơm ghê' - kết thúc suy nghĩ của anh về với thực tại.

    "Dorami,cho anh biết lý do tại sao em lại ở đây không hợp lý anh liền lôi em vào phòng toàn gián" - anh nói với khuôn mặt lạnh khác hẳn vừa nãy.

    'Cái này là trọng sắc khinh em gái phải không trời'- cô nghĩ {au:đổi cách gọi cho đỡ lằng nhằng nha}.

    "Dạ nii - chan đến ngày kiểm tra định kì rồi" - cô nhanh chống nói,cô còn yêu đời lắm không muốn vào đấy đâu.

    "Hừ" - dù hơi buồn vì phải xa Nobita vài ngày nhưng đành vậy.

    "Được,lý do tạm chấp nhận, em về đi tí anh về sau" - anh nói với giọng có chút buồn vì không muốn xa Nobita.

    Còn nữa.......

    Rồi vậy là Nobita đã có chút tình cảm với Dora rồi nhưng bỗng nhiên anh phải đi vài ngày, vậy tiếp theo Nobita sẽ gặp anh công nào đây hãy đón xem nha.

    Flow mình để đón đọc chap mới nha

    ^ 3 ^ .
     
    (Đm)(Doraemon Đn)Nobita!Cậu Là Của Chúng Tôi
    Quay lại!!!


    Hế lô mấy cậu🙁 sr vì thời gian qua bỏ bê truyện🥺 giờ mình sẽ quay lại viết nha!!

    Mong các cậu tiếp tục ủng hộ mình và không quên mình :>

    🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺
     
    (Đm)(Doraemon Đn)Nobita!Cậu Là Của Chúng Tôi
    Chap 4 : Em bỏ anhhhh!?


    Anh ngước mắt nhìn Nobita với kiểu :

    "Em tính bỏ anh phải không?

    Sao em lỡ lòng nào bỏ chồng mình"- Doraemon đôi mắt rưng rưng bị Nobita đẩy vào cỗ máy thời gian.

    Cậu run run khoé miệng.

    "Mình có làm gì đâu mà ổng nhìn như kiểu mình nợ tiền ổng mấy kiếp dị"- Nghiêng mặt né tránh ánh mắt của anh.

    "Thôi cái ánh mắt đó đi.

    Cậu tính nhìn đến bao giờ Doremi đang nhìn kia kìa"- Cậu lườm anh rồi mặt lắc sang phía Doremi đang nở nụ cười gượng gạo.

    'Hình như tôi là đồ bỏ hả.-.?

    Phải có ý tứ chứ'- gào thét 100 lần trong lòng (*꒦ິ꒳꒦ີ).

    "Onii - chan, chỉ đi có một ngày thôi mà.

    Chứ có đi 10 năm đâu mà"- Dorami cố gắng khuyên bảo ông anh nhà mình.

    "Đối với em là 1 ngày nhưng với anh là 24 tiếng đóooo"- anh gào thét với gương mặt rưng rưng nước mắt

    "Hả????"

    - Hai người đồng thanh.

    Doraemon giật mình, hình như có gì đó sai sai thì phải( ˙꒳˙ )

    "À không, cách Nobita 1 ngày đối với anh như 10 năm vậy QAQ"- mặt lại tiếp tục vẻ ngây thơ vô số tội.

    Nobita liếc mắt khinh bỉ(;¬_¬)

    "Bớt đi, mau đi đi còn về sớm kéo dài nữa thì thành 20 năm đấy 🙂" - Nobita cười với vẻ mặt "hiền hậu" nhắc nhở ^^.

    Dorami đứng bên cạnh ra dấu hiệu.

    'Đi mau đi anh, kẻo anh dâu giận'- cô mặt đầy mồ hôi chỉ chỉ.

    "Không chịu.

    Em tính bỏ anh đi với thằng khác phải không?!"

    - Mặt phụng phịu bĩu môi.

    Anh dậm dậm chân.

    Còn phía bên kia......

    Nobita vẻ mặt đầy hắc tuyến nhìn.

    "Tôi từ bao giờ là em cậu vậy?

    Mà cậu làm như tôi là vợ cậu không bằng mà bỏ.

    Mau cút đi điiii"- lườm Doraemon như kiểu 'Anh còn lằng nhằng nữa tôi cho anh hết đường sinh con.

    À nhầm làm ăn, hí hí :3'.

    "Được rồi, đi đi thôi Nii- chan"- kéo Doraemon đang đứng ăn vạ ở đấy vào cỗ máy thời gian.Trước khi đi còn không gào thêm một câu làm Nobita muốn lôi ổng lại thúc một phát từ dưới lên cho ổng hết đường làm ăn.

    "Em bỏ anhhh?!"

    - rồi đi mất để lại Nobita đứng ở đấy với vẻ mặt đen xì.

    Rồi

    [Cạnh] - tiếng mở cửa

    "Nobita~, mình đến chơi với cậu nè"- ???.

    Nobita xoay người nhìn.

    "Ủa, sao cậu lại đấy đây?"

    - Ngạc nhiên nhìn.

    —————————HẾT————————

    Đợi chap 5 của tớ nhé các cậu êuuuu💁❤️

    (。ノω\。)
     
    (Đm)(Doraemon Đn)Nobita!Cậu Là Của Chúng Tôi
    5 năm.


    Xin chào tất cả mọi người, hiện tại thì không biết mọi người có tiếp tục ủng hộ bản truyện xàm xí mình viết từ hồi mới chập chững vào cấp 2 đến giờ không.

    Sau 5 năm từ 2018, đọc lại thì cũng có chút...cạn lời vì bản thân của quá khứ lại có một thời phông bạt đến mức vậy =))) Nói sao nhỉ, mình cũng không có ý định viết lại đâu vì dù gì 5 năm trôi qua rồi mặc dù đam mê truyện thể loại này vẫn còn nhưng tay nghề lại không cho phép 🥹.

    Đọc lại những bình luận của một số bạn làm mình cảm thấy rất là dở khóc dở cười vì vẫn có người ủng hộ một bản truyện ngắn và dở đến mức thảm thương như vậy T T, mặc dù là 5 năm trước thì với mình nó rất là hay nhưng bỗng chốc giờ đây đọc lại chỉ còn đọng lại cảm xúc kỉ niệm thôi chứ truyện thì dở vcd thiệt nha =))) .

    Hồi mình viết truyện thì là tầm lớp 6 hehe, giờ lên 11 rồi không ngờ là watt gắn bó với mình trong suốt quãng thời gian cấp 2 rồi giờ lên cấp 3 vẫn còn.

    Mình viết chap này không phải vì muốn tiếp tục viết truyện đâu, mình chỉ muốn có một cái kết thông báo hẳn hoi tới mọi người theo dõi thôi.

    Nhưng nếu muốn thì mình vẫn sẽ cố gắng tiếp tục viết nếu có thể hehe, nhưng không phải là gặp lại mọi người ở câu truyện này mà là một phiên bản khác nhưng vẫn chung thể loại chăng, một bản truyện hoàn hảo hơn chẳng hạn?
     
    Back
    Top Bottom