Tiểu Thuyết [ĐM/DỊCH][END] Sau khi mất trí nhớ, kẻ thù đối đầu trở thành bạn trai của tôi?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đm/Dịch][End] Sau Khi Mất Trí Nhớ, Kẻ Thù Đối Đầu Trở Thành Bạn Trai Của Tôi?
Chương 79 - If line (16)


Dịch: Dạ

Lúc chuẩn bị đi ngủ đã rất khuya.

Cả hai người đều cảm thấy cơ thể mệt mỏi, nhưng tinh thần lại hưng phấn khác thường.

Thương Quyết gối tay lên trán, nằm im một lúc, Lục Tự Hành áp sát lại, vòng tay ôm lấy cậu, lật Thương Quyết chuyển lại nằm đối diện mình, ôm chặt.

Thấy Thương Quyết không chống cự, Lục Tự Hành thỏa mãn siết chặt hơn vòng eo của Thương Quyết.

Đương nhiên anh thích làm chuyện đó với Thương Quyết, nhưng nếu phải chọn giữa thỏa mãn dục vọng và ôm Thương Quyết vào lòng khi ngủ, Lục Tự Hành càng muốn chọn cách thứ hai hơn.

Thương Quyết quá mệt, hơi thở nhẹ tênh, cậu nhìn chằm chằm vào sống mũi và đôi môi của Lục Tự Hành, cố gắng nhớ lại lần trước họ ngủ cùng nhau, có phải cậu cũng được ôm như thế này không?

Không thể nhớ nổi, lần trước cậu ngủ quá nhanh, mơ màng rồi mất ý thức.

Đương lúc suy nghĩ, cậu cảm nhận được Lục Tự Hành đến gần, hơi thở nhẹ nhàng lướt qua tóc mình, sau đó tóc và trán Thương Quyết liền bị hôn vài cái.

"......"

Thương Quyết hắng giọng, nghĩ thầm, hàng xóm bình thường chắc chắn sẽ không làm động tác này, bạn tình cũng không, thường sau khi thỏa mãn dục vọng sẽ ngáy khò khò rồi ai ngủ người nấy.

Cậu vòng tay qua hông Lục Tự Hành, sự trân trọng và khao khát dành cho Lục Tự Hành mỗi ngày một mãnh liệt hơn.

Mình thích người này, muốn giữ người này ở bên.

Kể từ khi nhận rõ sự thật này, Thương Quyết bắt đầu suy nghĩ làm thế nào để giữ Lục Tự Hành ở bên mình cả đời.

Thương Quyết phân tích sơ qua những ưu điểm của mình.

Cậu khá giàu, làm việc vất vả suốt sáu năm bên ngoài, dù sao cũng phải giàu có hơn Lục Tự Hành.

Cậu đẹp trai, từ nhỏ đã được khen ngợi.

Hơn nữa....

Thương Quyết suy nghĩ chăm chú, bàn tay đặt trên hông Lục Tự Hành mất tập trung cọ cọ véo véo, giống như dưới tay mình là một món đồ chơi bóp bóp giải tỏa căng thẳng.

Lục Tự Hành bị cậu chơi đến mức không thể ngủ được, chỉ muốn kéo đầu gối Thương Quyết làm thêm lần nữa.

Anh cúi đầu, chính xác tìm thấy đôi môi Thương Quyết, hai người hưng phấn hôn nhau hồi lâu.

Thương Quyết lại tìm thấy một chút tự tin, tự cảm thấy kỹ thuật hôn của mình khá ổn, nỗ lực thêm chút nữa chắc có thể đuổi theo được đối phương nhỉ?

Dù sao nhìn biểu hiện của Lục Tự Hành trên giường, chắc không phải là đóa hoa trên núi cao khó theo đuổi đâu, ít nhiều cũng có chút tình cảm với mình nhỉ?

Mang theo niềm tin vào kỹ năng hôn của bản thân, cuối cùng Thương Quyết gối lên cánh tay Lục Tự Hành, nhắm mắt đi ngủ.

Thương Quyết ngủ một đêm yên ổn, nhưng không đủ thời gian, sáng hôm sau dậy sớm đi làm vô cùng khó khăn.

Tắt chuông báo, Thương Quyết hiếm hoi muốn nán lại vài phút trên giường, nhắm mắt nép trong chăn một lúc, bất chợt cảm thấy có người đang nhìn mình.

Cậu mở mắt, gặp phải ánh mắt nóng hổi đang nhìn mình chăm chú của Lục Tự Hành, đột nhiên không thể nán lại trên giường được nữa, bật dậy ngay.

Lục Tự Hành: "Vẫn có thể ngủ thêm vài phút nữa."

Thương Quyết rời giường, nhanh nhẹn mặc quần áo, đáp: "Đôi mắt cậu như camera vậy, nhìn tôi thấy rợn cả người."

Lục Tự Hành không hiểu, "Tại sao?"

"Tôi cảm thấy cảnh tượng tôi không dậy nổi sẽ bị cậu dùng mắt ghi lại và nhớ kỹ."

Lục Tự Hành lập tức câm nín.

Đúng là anh sẽ làm vậy.

Máy tính của Lục Tự Hành vẫn ở tòa sáu, nên anh ra ngoài sớm hơn Thương Quyết vài phút để lấy đồ.

Xuống lầu, phát hiện Thương Quyết đang đứng dưới tòa nhà chờ anh.

Lục Tự Hành rất bất ngờ, chỉ vì chuyện nhỏ nhặt như vậy, suýt chút nữa đã để lộ sự vui mừng trên mặt.

Hai người đi đến hầm để xe, lúc chia tay, Thương Quyết vẫy tay chào tạm biệt Lục Tự Hành.

Trước khi đi, cậu ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy nếu đã quyết định theo đuổi người ta thì nên chủ động hơn, lại ngẩng đầu lên mỉm cười với Lục Tự Hành.

Lục Tự Hành đờ ra một lúc, chưa bao giờ nghĩ đến việc sáng sớm tinh mơ lại nhận được một nụ cười ngọt ngào từ Thương Quyết.

Thương Quyết quay lưng đi về phía xe mình, Lục Tự Hành theo phản xạ bước theo cậu.

Cảm nhận được có người theo sau, Thương Quyết quay đầu lại, kỳ lạ hỏi: "Xe của cậu không phải ở bên kia sao?"

Lục Tự Hành dừng bước, do dự một chút, cũng nở một nụ cười đáp lễ Thương Quyết.

Anh không kiểm soát biểu cảm trên khuôn mặt mình thành thạo như Thương Quyết, cười lên hơi cứng nhắc, may mà có một khuôn mặt đẹp đủ để che lấp những khuyết điểm này.

Thương Quyết nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cười ngượng ngùng và cứng nhắc này vài giây, từng chút từng chút đỏ bừng tai.

Một ngày thất thần, bắt đầu từ nụ cười của nhau.

Buổi sáng phải dạy ba tiết, tiết cuối cùng được nghỉ, cậu quay về văn phòng, thấy trên bàn mình được đặt một túi kẹo hỷ.

Thương Quyết quay đầu nhìn quanh, phát hiện trên bàn làm việc của mỗi người đều có một túi kẹo, chắc là do Lâm Húc Anh đặt.

Thương Quyết bóc một viên kẹo sữa bỏ vào miệng, ngọt ngào.

Trước đây khi không có tiết, Thương Quyết sẽ lo lắng Thùng Rác ở nhà thế nào, nhớ nó quá nhiều thì xem camera trong nhà.

Hôm nay lại hoàn toàn quên mất Thùng Rác, trong đầu chỉ toàn là khuôn mặt của Lục Tự Hành.

Mấy ngày nghỉ, ban ngày Lục Tự Hành cứ chạy sang tòa bảy, Thương Quyết không thấy có gì, nhưng giờ mới xa nhau nửa ngày, cậu đã nhận ra sự phụ thuộc nặng nề của mình vào Lục Tự Hành nghiêm trọng thế nào.

Cậu nhếch mép, bất lực lấy tay che mặt, chán ghét sự yếu đuối của mình.

Thương Quyết dựa lưng vào ghế, buông thả bản thân nhớ nhung vài phút, sau đó lấy một bộ đề thi tuần sau mới giảng ra làm, mượn việc đó phân tán sự chú ý.

Mười mấy phút sau khi chuông tan học vang lên, cậu mới xuống lầu ăn cơm, đã thành thói quen đi tránh giờ cao điểm.

Ra ngoài gặp Lâm Húc Anh vừa mới tan lớp về, Thương Quyết cười chào, tự nhiên dừng bước, đợi Lâm Húc Anh cất giáo án rồi từ văn phòng đi ra, hai người cùng nhau đến nhà ăn.

Mua cơm xong ngồi giữa một đám học sinh, những bàn khác chỉ cần có giáo viên, lũ trẻ này không dám đến gần.

Nhưng Thương Quyết và Lâm Húc Anh còn trẻ, dạy học tốt lại không có khoảng cách quá xa với học sinh, mấy đứa học sinh họ dạy ngồi xuống còn có thể nói chuyện với hai người.

"Hẳn là có vài ngày nghỉ phép kết hôn chứ, sao thứ hai đã đến rồi?"

Thương Quyết hỏi.

Lâm Húc Anh cười nói: "Lớp tôi dạy sắp thi đại học, gần thi rồi mà đứa nào đứa nấy vẫn nghịch ngợm như quỷ, tôi mà nghỉ giáo viên chủ nhiệm khác không quản nổi."

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, một lúc sau điện thoại bên cạnh khay cơm của Thương Quyết nhận được một tin nhắn, mở ra liền thấy ảnh đại diện mười năm không thay đổi của Lục Tự Hành.

[Lục Tự Hành]: Hôm nay có phải dạy tự học thêm buổi tối không?

Thương Quyết mỉm cười, trả lời "Không có".

Trên khung trò chuyện, "đang nhập" nhấp nháy hồi lâu, nhưng không thấy gửi gì tới.

Giống như rất muốn nói chuyện với Thương Quyết, lại sợ mình gượng ép nói chuyện, gửi quá nhiều thông tin vô vị.

Thương Quyết suy nghĩ một chút, lại trả lời thêm một câu.

[Thương Quyết]: Tôi sẽ về sớm nhất có thể

Vài giây sau, bên kia gửi tới một chữ "Ừ".

Lâm Húc Anh nhìn lướt qua thấy cái ảnh đại diện quen thuộc đó, hỏi: "Là anh Lục hả?"

Thương Quyết gật đầu, lúc này mới nghĩ đến việc trong ngày cưới của Lâm Húc Anh, mình đã ngủ với bạn thân của người ta, không tự nhiên sờ mũi.

Làm việc tận tâm suốt một ngày, Thương Quyết tan học còn không kịp ăn cơm, lái xe về Hằng Trúc, nhìn thấy xe của Lục Tự Hành đã đỗ sẵn rồi.

Thương Quyết đi đến tòa sáu thì dừng bước, rất muốn lên xem.

Nhưng nghĩ lại trong nhà mình còn có Thùng Rác đang chờ được cho ăn, đành phải rẽ về tòa bảy trước.

Vừa ra khỏi cửa thang máy đã nghe thấy tiếng Thùng Rác kêu sau cánh cửa.

Thùng Rác bình thường không kêu, chỉ khi có người về mới phát ra tiếng, đi thêm vài bước, trong tầm mắt ập vào một bóng người cao lớn.

Lục Tự Hành tay cầm túi xách, đứng trước cửa nhà mình chờ mình.

Anh nhìn Thương Quyết, lên tiếng nói: "Nó sủa mười phút rồi."

Thương Quyết khẽ lăn yết hầu, "Ừ" một tiếng.

Chắc là nghe thấy Lục Tự Hành đứng ở cửa, nên không nhịn được gào lên muốn có người chơi cùng.

Rõ ràng là một gương mặt đã quen thuộc từ sáng, Thương Quyết cũng không biết mình đang kích động cái gì.

Cậu không nhịn được cười khẽ.

Lục Tự Hành khựng một chút, học theo lúc chia tay Thương Quyết sáng nay, cũng cong môi cười, nụ cười có chút dịu dàng.

Hai người mang theo tâm tư muốn giữ chặt đối phương, cùng nhau nở ra một nụ cười khiến nhau mê mẩn.

===

.

.

.

hai thanh niên tài tuấn bị conditinhyeu làm cho mụ mị hết cả người =))))))))))))) vẫn ngọt ngào chít chít meo meo huhu
 
[Đm/Dịch][End] Sau Khi Mất Trí Nhớ, Kẻ Thù Đối Đầu Trở Thành Bạn Trai Của Tôi?
Chương 80 - If line (17)


Dịch: Dạ

Nghe thấy ngoài cửa lại thêm một người nữa, Thùng Rác kêu càng to hơn, Thương Quyết lấy chìa khóa mở cửa, đồng thời ra lệnh bảo nó im lặng.

Thùng Rác không kêu nữa, dùng hai móng vuốt cào cào rì rầm vào phía trong cửa.

Lục Tự Hành tiếp lời: "Nếu cậu còn chưa về nữa, e rằng có người sẽ phàn nàn mất.

Tôi nói nó không nghe."

Thương Quyết nhìn anh, xoay xoay chìa khóa trong tay, trầm tư im lặng.

Cửa mở, hai người cùng đi vào.

Lục Tự Hành đặt túi xách trong tay xuống, quay đầu liền hôn Thương Quyết, ngực áp sát ngực, cơ bắp dính vào cơ bắp, hơi thở đan xen kể lại nỗi nhớ.

Cọ xát mãi mới chịu rời ra, gốc lưỡi Thương Quyết bị anh cậy khuấy đến đau, nghỉ một lúc mới lên tiếng hỏi: "Sao lại chạy đến nhà tôi?

Đợi lâu như vậy, cũng không nhắn tin nói một tiếng."

Lục Tự Hành: "Tôi vừa đến."

Thương Quyết vạch trần: "Cậu nói Thùng Rác kêu mười phút rồi."

Lục Tự Hành vùi mặt vào cổ Thương Quyết, chiếc mũi cao chà chà lên làn da ấm áp của cậu, "Tôi..."

Lại nữa rồi, mấy động tác vô nghĩa này.

Thương Quyết thích đến mức không chịu nổi, vành tai đỏ ửng nhưng vẫn duy trì vẻ bình tĩnh bên ngoài: "Ừm?"

"Hôm nay anh nhớ em lắm."

Thương Quyết: "..."

Lục Tự Hành nói xong cũng im lặng, đại khái là hơi xấu hổ, cảm thấy trong lúc bốc đồng đã nói bậy, sau khi bình tĩnh lại phải gánh chịu hậu quả của việc không biết làm sao, cứ ôm chặt Thương Quyết mãi không ngẩng đầu lên.

Đây là lần đầu tiên anh nói với Thương Quyết những lời như vậy, cũng có thể nói là lần đầu tiên giữa hai người họ xuất hiện cuộc đối thoại như thế.

Thương Quyết không lên tiếng, lặng lẽ quàng tay lên cổ Lục Tự Hành, nghiêng đầu hôn lên tóc anh, toàn thân thả lỏng, dường như toàn bộ trọng tâm cơ thể đều đặt lên gáy Lục Tự Hành.

Từ đêm qua cậu vẫn còn khó chịu chưa khỏi hẳn, nhưng lúc này lại có chút muốn làm.

Tiếc là tối nay còn có việc khác phải bận.

Thương Quyết tiếc nuối thở dài, tiếng thở dài này khiến Lục Tự Hành run lên, lập tức cho rằng mình bị ghét bỏ, ngẩng mặt lên muốn đứng thẳng.

Nhưng tay Thương Quyết vẫn quàng lấy anh, Lục Tự Hành vừa ngẩng đầu, mũi hai người suýt chút nữa đã đụng vào nhau, đối diện nhau, nhìn nhau trong tư thế thân mật không một khe hở, nhịp tim cùng lúc tăng tốc.

Thương Quyết do dự một lúc, ngẩng cằm lên mổ nhẹ lên môi Lục Tự Hành, nói: "Em cũng vậy."

Lục Tự Hành không nhớ mình đã rời khỏi nhà Thương Quyết như thế nào, trở về tòa nhà số 6 rồi mới lờ mờ nhớ lại Thương Quyết nói tối nay phải ra ngoài, có việc bận.

Lúc đó đầu anh đang mụ mị, lại cũng không hỏi Thương Quyết muộn thế rồi còn ra ngoài làm gì.

Anh lấy điện thoại nhắn tin cho Thương Quyết.

[Lục Tự Hành]: Muộn thế này rồi còn đi đâu vậy?

Đợi mấy phút, Thương Quyết chậm chạp gõ một ký hiệu "?" gửi cho anh.

Chỉ một ký hiệu này, Lục Tự Hành lại có thể hiểu được câu nói bị Thương Quyết lược bỏ: Bị bệnh à, lúc nãy ở đấy không hỏi, giờ về đến nhà rồi mới hỏi người ta đi đâu?

Sau khi hiểu xong, Thương Quyết gửi một tin nhắn, lần này là âm thanh.

"Sáng mai gặp nhau nói nhé."

Lục Tự Hành nghe đi nghe lại tin nhắn này nhiều lần, không hỏi thêm nữa.

Sáng sớm hôm sau anh xuống lầu, Thương Quyết xuống muộn hơn anh vài phút.

Hai người gặp nhau, vai chạm vai cùng đi về phía hầm đỗ xe.

Lục Tự Hành đã quên chuyện tối qua, nhưng lúc sắp chia tay, Thương Quyết đột nhiên ném cho anh một chùm chìa khóa.

Mỗi khi có trực tối, cậu đều giao chìa khóa cho Lục Tự Hành giữ, nhờ Lục Tự Hành giúp mình dắt chó đi dạo.

Lục Tự Hành tiếp lấy rồi hỏi cậu: "Hôm nay lại trực tối hả?"

Thương Quyết: "Ừ."

Lục Tự Hành đang thất vọng, bỗng nghe Thương Quyết lên tiếng: "Chìa khóa này anh cầm đi, không cần trả em nữa.

Em làm thêm một chiếc nữa rồi, sau này anh đến nhà em, đừng có đứng đợi ngu ngốc trước cửa nữa."

Lục Tự Hành một lúc sau mới phản ứng lại đây là ý gì, ánh mắt chăm chú nhìn Thương Quyết.

Thương Quyết hơi nhíu mày, "Nhìn em như vậy làm gì, thấy phiền phức à?"

"Tối qua em ra ngoài, là để làm chìa khóa?"

"Ừ.

Vốn định tìm chủ nhà lấy chìa dự phòng, nhưng ông ấy không có nhà, nên em tự đi làm rồi."

Lục Tự Hành nghi ngờ Thương Quyết không hiểu rõ việc đưa chìa khóa nhà cho người khác có ý nghĩa gì.

Anh hỏi: "Không sợ anh trộm đồ nhà em sao?

Em tin tưởng anh đến vậy?"

Thương Quyết liếc anh, bình thản nói: "Trộm thì nhớ để lại con chó cho em, nó không đáng tiền."

Đáp án mà Lục Tự Hành muốn nghe không phải là câu này.

"Chìa khóa này, anh có thể giữ bao lâu?"

"Muốn giữ bao lâu thì giữ."

Lục Tự Hành im lặng nửa ngày, đột nhiên không kìm được xung động, ngẩng mắt hỏi cậu: "Nhưng nếu anh muốn giữ cả đời thì sao?"

Tim Thương Quyết đập thình thịch.

Lục Tự Hành đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, dường như sợ Thương Quyết nghe xong liền bỏ chạy.

Giọng Thương Quyết hơi nhẹ, rõ ràng biết ý gì nhưng vẫn muốn hỏi cho rõ hơn, không hy vọng mình hiểu sai dù chỉ một chút: "...

Anh có ý gì?"

Lục Tự Hành nắm chặt chìa khóa, yên lặng một lúc.

Câu này rất khó nói ra.

Anh và Thương Quyết đối đầu nhau đã nhiều năm, quan tâm và ân cần đều phải vòng quanh thành phố A một vòng rồi mới có thể nói ra một cách khó khăn, huống chi là biểu đạt tình yêu một cách thẳng thắn.

Anh có thể vòng vo ám chỉ, có thể không cần nói quá rõ ràng, nhưng Lục Tự Hành không muốn làm vậy.

Anh không hề muốn nhìn thấy, lúc Thương Quyết tỉnh dậy bên cạnh anh, khi cậu nhìn anh với vẻ mặt ngơ ngác, một dáng vẻ không có chút cảm giác an toàn nào.

Tối hôm đó sau khi dự đám cưới xong, anh đã từng muốn tỏ tình với Thương Quyết, nhưng ngày hôm sau đã bị Thương Quyết ám chỉ đừng cố tính toán sự hoang đường đêm đó, thế là anh đã bỏ lỡ thời cơ tỏ tình.

Mà lúc này, anh và Thương Quyết đứng trong bãi đỗ xe, mười phút sau sẽ phải đi làm, nhìn thế nào cũng không giống một thời điểm thích hợp để thổ lộ.

Nhưng Lục Tự Hành chỉ được trao cho một chiếc chìa khóa nhỏ lấp lánh ánh bạc, đã khiến đầu óc anh phát điên, muốn vứt bỏ tất cả mọi thứ của mình.

Thậm chí anh còn muốn đưa chiếc chìa khóa nhà duy nhất trên người cho Thương Quyết.

"Là ý muốn ở bên em cả đời, là ý rằng anh thích em."

Khi lời nói cất lên, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.

Lục Tự Hành nhìn Thương Quyết, cả đời chưa từng căng thẳng như lúc này.

Thương Quyết đứng sững tại chỗ, rất lâu không nói năng gì.

Cả một lúc lâu không thấy cậu trả lời, Lục Tự Hành vốn có sáu bảy phần nắm chắc lập tức tan biến, tim lanh đi một nửa.

Anh nắm chặt tay Thương Quyết hơn, quyết tâm không buông tay.

Cùng lắm thì chậm một chút, nếu Thương Quyết không đồng ý, anh sẽ từ từ theo đuổi.

Lục Tự Hành rất thiếu tự tin vào kỹ năng theo đuổi người khác của mình, anh không có chút kinh nghiệm nào liên quan, đôi khi trong tình cảm và các mối quan hệ xã giao còn có vẻ khá vụng về.

Có một chiếc xe đi qua con đường hai người đang đứng, Lục Tự Hành kéo Thương Quyết ra một bên.

Tiếng động cơ xe thấp thoáng qua đi, anh cảm thấy cổ áo mình bị ai đó kéo, anh loạng choạng, không tự chủ cúi người theo lực kéo, khóe miệng đã bị người khác chạm vào.

"......"

Đôi mắt Lục Tự Hành ngây dại không động đậy nữa, không nghĩ tới Thương Quyết lại hôn anh trong hoàn cảnh này.

Một lúc sau anh dời mắt nhìn vào mặt Thương Quyết, thấy biểu cảm xúc động sau khi kìm nén của đối phương.

Thương Quyết mím môi, dùng mu bàn tay chà lên sống mũi che lấy mặt, buông xuống rồi lại ngẩng mắt nhìn anh, dường như rất muốn nói gì đó với anh.

Cậu không nói ra, nhưng Lục Tự Hành lại hiểu được từ đôi tai đỏ ửng của Thương Quyết.

Thương Quyết nắm chặt cổ áo Lục Tự Hành, lại dùng sức hôn anh một cái, kiểu hôn rất thuần khiết, hôn xong còn phát ra một tiếng "chụt" vang lên, to thêm chút nữa e rằng có thể vang vọng trong không gian trống trải này mất.

Nhìn thấy hai người đàn ông trưởng thành thân mật nơi công cộng dù sao cũng có chút phản cảm, Thương Quyết buông tay, lấy lại một chút văn minh và đạo đức cộng đồng, chỉ dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn Lục Tự Hành, khiến tâm trạng của anh cũng theo đó mà dao động.

Thương Quyết nín nhịn mấy giây, tức giận nói: "Chết tiệt... thật muốn xin nghỉ một ngày."

Nhưng không thể xin nghỉ được, hiện tại có hơn bốn mươi đứa trẻ đang chờ đợi trong lớp học, chờ đợi tiết học đầu tiên được bơi trong biển kiến thức toán học.

Cả hai đành lần lữa chia tay.

Lục Tự Hành ngồi vào xe, như bị Thương Quyết rót cho hai ly rượu.

Để tránh lái xe sau khi uống rượu, anh gục lên vô lăngmột lúc cho tỉnh, trong lòng cũng nghĩ: ...

Thật muốn xin nghỉ một ngày.

====

.

.

.

mất gần cả buổi chỉ để suy nghĩ có nên đổi xưng hô hay không huhuhu sao toi lại đi dịch truyện đồng niên cơ chứ =)))))))) nhưng mà nó tình quá để "tôi - cậu" hơi nạnh nùng :khók: thế mà lúc đầu mần truyện này còn bảo không nghĩ sẽ dùng "anh - em" cho hai đứa, cơ mà thôi ver trưởng thành cũng miễn cưỡng được hen hic

.

nếu khum có gì thay đổi là mai có thể đăng lên chương cuối rồi huhu cuối cùng cũng đến được ngày này, thế mà lại có chút không nỡ =))))))))))
 
[Đm/Dịch][End] Sau Khi Mất Trí Nhớ, Kẻ Thù Đối Đầu Trở Thành Bạn Trai Của Tôi?
Chương 81 - If line (18) - KẾT THÚC TRUYỆN


Dịch: Dạ

Giờ tự học buổi tối kết thúc, Thương Quyết trở về Hằng Trúc đã khá muộn.

Cậu về tòa nhà số 7, bước vào nhà đi một vòng, trong nhà không thấy bóng dáng Lục Tự Hành, Thùng Rác cũng không thấy đâu.

Cậu như con quay ở trong nhà xoay một vòng rồi lại xuống lầu lóc cóc sang tòa nhà số 6, gõ cửa nhà Lục Tự Hành.

Lục Tự Hành mở cửa bước ra, biểu cảm cố ý tỏ ra hơi lạnh lùng, nhưng đôi mắt lại sáng long lanh, có thể thấy đang cố gắng giấu đi sự vui mừng.

Thương Quyết nhìn khuôn mặt đó, hai tay cho vào túi quần dài, ra vẻ ngầu ngầu nói: "Đồ trộm chó."

Lục Tự Hành cuối cùng cũng không nhịn được, nở một nụ cười với cậu, vui vẻ chấp nhận danh hiệu chẳng hay ho gì này.

Anh kéo mạnh Thương Quyết vào trong nhà, ôm chầm lấy cậu, nhịn cả ngày hôm nay, lúc này cả hai người gộp lại cũng không có lấy nửa phần chín chắn, cùng nhau vừa nhảy vừa lắc vừa hôn vừa ôm, Thương Quyết phụ trách phần nhảy nhót, Lục Tự Hành phụ trách phần hôn và ôm, nhân lúc Thương Quyết nhảy lên thì đỡ lấy cậu.

Thùng Rác học theo hai người chủ của mình, cũng vui vẻ nhảy tưng tưng tại chỗ, nhảy không phương hướng, nhảy loạn xạ ngầu, thuộc diện nhảy hăng nhất, chạy một vòng quanh cả phòng khách, dù hoàn toàn không biết đang phấn khích vì cái gì.

Thương Quyết mím môi cười, Lục Tự Hành liền hôn một cái vào lúm đồng tiền trên má cậu.

Sau đó buông tay ra, cả hai đều hơi không biết làm sao để nhìn thẳng vào nhau, cứ chạm mắt là mặt lại nóng bừng.

Lục Tự Hành lấy từ trong tủ ra một món đồ nhỏ đưa cho Thương Quyết, có qua có lại, anh cũng giao lại chìa khóa dự phòng nhà mình cho cậu.

Thương Quyết tiếp nhận, nói: "Giá trị của chiếc chìa khóa này cao hơn của em."

Xét cho cùng, nhà cậu là thuê, muốn đánh thêm chìa khóa phải được chủ nhà đồng ý trước, sau khi hết hạn thuê thì quyền sở hữu không còn thuộc về cậu nữa.

Cậu nói: "Chúng ta quan hệ gì mà em đã có thể lấy chìa khóa nhà anh rồi?"

Lục Tự Hành lại hỏi cậu: "Em nói quan hệ gì thì đó là quan hệ đó."

Thương Quyết suýt nữa muốn cãi lại một câu "cha với con", kịp thời nuốt câu sắp thốt ra cổ họng xuống.

Lúc này tuyệt đối không được phá hỏng không khí.

"Là bạn trai vậy."

Thương Quyết nói, cài chìa khóa của Lục Tự Hành và chìa khóa cửa nhà mình vào với nhau, bỏ vào túi áo.

Lục Tự Hành có được danh phận bạn trai, tâm trạng vô cùng sảng khoái.

Thương Quyết nghĩ một chút, nói: "Để sau này em mua một căn nhà mới, rồi đưa cho anh một chiếc chìa mới."

Lục Tự Hành hiểu ý cậu, thuận đà nói: "Chi bằng dọn đến ở với anh, quản lý hai căn nhà phiền phức lắm."

Thương Quyết giả vờ trầm tư, một lúc sau đáp: "Thôi được, đợi khi nào hết hạn thuê nhà, em sẽ cân nhắc."

Kỳ thực cũng không tiếc chút tiền thuê nhà đó, nhưng những cặp tình nhân bình thường nào có nhanh như vậy?

Thương Quyết thấy vui nên muốn đi theo quy trình yêu đương một chút.

Tuy tuổi tác không còn nhỏ nữa, nhưng đây thực sự là lần đầu cậu yêu nên trong lòng cũng cảm thấy rất mới mẻ.

Ban ngày đi lại trong văn phòng, cả người cứ bồng bềnh, cũng hiểu được tâm trạng của những người xung quanh hồi trẻ, vừa yêu là thành tích tụt dốc không phanh.

Lục Tự Hành hài lòng, cũng không vội vàng nhất thời làm gì.

Dù sao hai người họ cũng ở ngay cạnh nhau, qua lại không tính là phiền phức.

Rất kỳ lạ, rõ ràng mới xác định quan hệ được nửa ngày, tiến độ lại như tên lửa, cả ngày dọn về ở chung cũng đã định sẵn, nhưng cả hai đều không cảm thấy nhanh, giữa họ có một sự ăn ý khác thường.

Ẩn sau sự nhiệt tình là sự trân trọng càng khó có hơn, vì vậy mới xác định sẽ không bao giờ buông tay.

Hai người mỗi người cầm hai chiếc chìa khóa khác nhau, cài vào với nhau như những móc khóa đôi giữa các cặp tình nhân.

Tối hôm đó, Lục Tự Hành giữ chân Thương Quyết và Thùng Rác lại nhà anh.

Mấy ngày làm việc còn lại trong tuần này, dù không làm gì cũng phải ở bên nhau, mỗi tối nhất định phải có một căn nhà không có người ở.

Đến cuối tuần, Lục Tự Hành thực hiện lời hứa với Thùng Rác, dẫn nó đi chơi ngoại ô, nhân tiên gói luôn chủ nhân của nó mang đi.

Giữa tháng năm, ở một số khu vực phía nam nhiệt độ đã hơi oi bức, nhưng thành phố A lại vừa chuẩn.

Mùa xuân ở thành phố A đến muộn hơn một tháng, lúc này chính là lúc phong cảnh đẹp nhất.

Thùng Rác lần đầu tiên xuống nước bơi, chỉ vài phút đã thích nghi với nhiệt độ nước và tìm thấy niềm vui sướng, một mình bơi trong làn nước hồ ấm áp, thích thú vẫy đạp.

Chim hót líu lo, cùng với tiếng gió thổi xào xạc qua những chạc cây.

Ánh nắng cũng rải xuống vừa vặn, Thương Quyết và Lục Tự Hành ngồi trên bãi cỏ, đầu gối chạm cánh tay, yên lặng tắm nắng, tóc được sưởi ấm đến mềm xốp.

Mọi thứ tốt đẹp đến khó tin, khiến lòng người không khỏi rung động nhẹ, hai người nhìn Thùng Rác không xa, bỗng nhiên đều không nói nên lời.

Thương Quyết chớp mắt, nhưng vẻ mông lung trong ánh mắt vẫn khó mà tan biến.

Mãi đến khi Lục Tự Hành hôn lên mái tóc đang được sưởi ấm của cậu, kéo những suy nghĩ đang chạy đi xa của cậu trở về, Thương Quyết mới nhận ra tất cả những gì xung quanh cậu thực sự tồn tại trong hiện thực.

Cậu quay mặt lại, cười với Lục Tự Hành.

Những sợi lông tơ nhỏ li ti trên mặt dưới ánh nắng như phủ thêm ánh vàng, được chiếu rọi quá rực rỡ.

Lục Tự Hành nhìn cậu một lúc, vốn định lại gần để hôn đối phương, nhưng vì khung cảnh này thực sự đẹp quá đỗi nên anh đã không tiến lại phá hỏng.

Anh lật lòng bàn tay đang đặt trên đầu gối, ngón tay động đậy, cũng không nói gì.

Lục Tự Hành đã phán đoán sai về sự ăn ý giữa anh và Thương Quyết, Thương Quyết tự cho là hiểu ý bèn nhặt một quả cam từ bên cạnh đặt vào lòng bàn tay anh, thậm chí còn chọn quả tròn và to nhất.

"..."

Lục Tự Hành chuyển quả cam sang tay kia, nói: "Không phải thứ này, anh muốn nắm tay."

"Ồ."

Thương Quyết lúc này mới đặt bàn tay nhỏ của mình lên đó, đồng thời cảm thấy hành động đòi nắm tay này của Lục Tự Hành thật ngây thơ đáng yêu, không nhịn được cười: "Anh yêu à, hai tháng nữa là anh ba mươi rồi đấy, còn làm nũng nữa hả."

Lục Tự Hành chỉ nghe thấy ba chữ đầu.

Hai tay anh lần lượt nắm lấy tay Thương Quyết và một quả cam tròn căng, một mình tiêu hóa cách xưng hô hiếm có đó một lúc, rồi cúi đầu không nhịn được cười.

Lục Tự Hành mím môi cười thầm, không rõ nguyên nhân, Thương Quyết nhìn thấy mà hoa cả mắt.

Bàn tay không được nắm của cậu đặt lên đầu gối, ngón tay xoa xoa vải quần, cân nhắc tâm tư của Lục Tự Hành, một lúc sau mới hiểu ra, người yêu của cậu hóa ra còn là một cái núi lửa ngầm.

Thương Quyết nhìn phản ứng của Lục Tự Hành, giả vờ như mình không biết gì.

Đợi khi Lục Tự Hành vất vả lắm mới bình tĩnh lại, cậu chọn đúng thời cơ mở miệng nói: "Anh yêu ơi, gọi Thùng Rác về đi."

Mặt Lục Tự Hành đỏ bừng, vô cùng bối rối quay đầu lại hôn cậu.

Thương Quyết một tay chống đất, cánh tay kia ôm lấy cổ Lục Tự Hành, nhiệt liệt đáp lại nụ hôn.

Dù sao cũng là lần hẹn hò đầu tiên, hai người tìm nơi khá vắng vẻ, xung quanh không có ai, nhưng Thương Quyết vẫn kiểm soát để không rên lên tiếng.

Mới ở bên nhau mấy ngày nên không lâu sau cả hai đã hôn đến chút phấn khích.

Điều này chứng minh rằng giai đoạn mới xác định quan hệ không nên đi quá xa, lúc này cả hai đều rất nhớ chiếc giường lớn ở nhà.

Nhưng kỳ thực còn có xe đỗ bên hồ, bên trong khá rộng rãi.

Sau khi bốn cánh môi rời nhau, Lục Tự Hành nhìn đôi mắt có vẻ khá thuần khiết của Thương Quyết, ngại ngùng không dám mở miệng.

Dù sao chó nhà mình lúc này vẫn đang bơi trong nước, không thể bỏ nó lại được.

Nghĩ đến Thùng Rác, Lục Tự Hành mới nhớ ra, mục đích chuyến đi này của anh là dẫn Thùng Rác ra ngoài bơi, kết quả trọng tâm lại dồn hết vào Thương Quyết, đến cả người ném đĩa cho Thùng Rác dưới nước cũng không có.

Thùng Rác thè lưỡi, bơi mệt lên bờ, rũ sạch nước trên người, ngậm đồ chơi chạy đến trước mặt hai người chủ, đòi chơi cùng.

Nhưng nó thực sự đã mệt không chạy nổi, Thương Quyết ném đĩa của nó đi, ném hơi xa, Thùng Rác nhìn từ xa liền bỏ cuộc, ngồi bệt xuống cỏ, cuối cùng Thương Quyết đành phải tự đứng dậy đi nhặt đĩa cho nó.

Cả Thương Quyết và Lục Tự Hành đều lần đầu trải qua một ngày cuối tuần thong thả như vậy, ngay cả phim cũng chê, lười xem.

Chỉ cùng nhau tắm nắng ấm, bên nhau từ từ tiêu hao hết một ngày, dường như thời gian cũng thiên vị họ, buổi trưa trong sự bầu bạn này dường như được kéo giãn ra và trôi chậm lại, dường như đặc biệt yên bình và dài lâu.

Bộ lông của Thùng Rác được mặt trời sấy khô, quả cam trong tay Lục Tự Hành được anh chia thành ba miếng, miếng to nhất đưa cho Thương Quyết.

Cam rất ngọt, hai người mỗi người cầm hai miếng to nhỏ khác nhau, đều cảm thấy rất kỳ lạ: ăn một quả cam, mà lại cảm thấy thế giới tốt đẹp đến khó mà tin nổi.

Gần tối mới lưu luyến lái xe về nhà, Thùng Rác mệt lả.

Tối nay không cần dắt chó đi dạo, Thương Quyết và Lục Tự Hành dắt nó về tòa nhà số 6 trước.

Mấy hôm nay Thương Quyết đều ở nhà Lục Tự Hành, hai hôm trước sau khi trao đổi chìa khóa xong, Lục Tự Hành đã mua khá nhiều đồ dùng thú cưng cho Thùng Rác, bao gồm cả ổ chó, để Thương Quyết không phải mang đi mang về mỗi ngày.

Thương Quyết quen ăn nhờ ở tòa nhà số 6, đã có chút tình cảm với bàn ăn nhà Lục Tự Hành.

Lục Tự Hành liền mang cả bộ đồ bếp cuối tuần trước đặt trong bếp nhà Thương Quyết về lại.

Thùng Rác về đến nhà là chạy vào ổ ngủ.

Lục Tự Hành chuyển ổ của Thùng Rác vào phòng sách, Thùng Rác mệt rã rời, hoàn toàn không có tinh thần phản kháng, nằm phịch trong ổ mặc cho Lục Tự Hành kéo đi.

Lục Tự Hành sắp xếp cho nó xong, trở lại phòng khách ôm Thương Quyết nghịch ngợm một lúc trên sofa, nhưng có chút hưng phấn quá đà, một lúc sau liền không nắm giữ được mức độ, địa vị từ "anh yêu" thẳng tụt xuống thành "đồ trộm chó".

Cơ bụng của Lục Tự Hành căng cứng, thế rất hùng hổ, như thể đã bị Thương Quyết bỏ đói mấy ngày, nhưng thực tế phần lớn thời gian Thương Quyết đều rất chiều anh.

Hai người ban ngày thong thả cả ngày, đến tối lại trở nên nhiệt tình.

Bữa tối chắc chắn sẽ ăn muộn.

Đợi đến khi trời tối hẳn, cả hai mới lần lữa tách ra.

Chân Thương Quyết quấn quanh eo Lục Tự Hành cũng buông xuống, Lục Tự Hành vẫn không nỡ rời đi, trán áp vào trán Thương Quyết, thân mật cọ cọ với cậu một lúc, lại thỉnh thoảng chạm vào môi, hơi thở từ lâu đã không phân biệt được của ai với ai.

Cuối cùng thực sự không kịp, ra ngoài muộn nữa là siêu thị đóng cửa mất, anh mới đứng dậy nói:

"Em nghỉ ngơi đi, anh đi mua đồ."

Thương Quyết vuốt tóc mái lên, rồi nhẹ nhàng lật người, tính toán thể lực còn sót lại của mình, cảm thấy hẳn vẫn có thể chạy một chuyến với Lục Tự Hành, nói: "Không nghỉ nữa, đi cùng nhau."

Lục Tự Hành tiến lên đỡ lấy eo Thương Quyết, bế cậu dậy, Thương Quyết thuận thế đứng trên sàn nhà, vận động hai chân một chút, cảm thấy tạm thời có thể đi được.

Hai người thay quần áo xuống lầu đi siêu thị mua nguyên liệu cho bữa tối.

Họ vẫn khá may mắn, cuối cùng kịp lúc ra khỏi siêu thị trước giờ đóng cửa, trong túi mua sắm còn mang theo một món đồ ăn vặt loại mới trên thị trường cho Thùng Rác.

Túi không nặng, Lục Tự Hành một tay xách lấy.

Từ trong siêu thị bước ra, các loại đèn màu trên phố đã sáng rực.

Hai người đi dọc theo con đường nhỏ, ánh đèn bị những hàng cây rậm rạp che khuất.

Tối cuối tuần, số người ra ngoài đi dạo khá đông, khu vực gần khu dân cư, rất nhiều người là các cặp tình nhân hoặc đã lập gia đình, cả gia đình nhỏ náo nhiệt ra ngoài.

Thương Quyết và Lục Tự Hành tận hưởng cả một ngày yên tĩnh, đêm đến đi giữa mọi người, cảm thấy bản thân cũng trở thành một thành viên được hưởng niềm ấm áp trong số đó.

Không hẹn mà nhìn nhau, cảm giác này lại càng thêm an định.

Trên đường quá đông người, Lục Tự Hành để túi mua sắm ở phía bên kia, đi sát với Thương Quyết, mu bàn tay hai người thỉnh thoảng chạm nhẹ vào nhau.

Thương Quyết đi được vài phút, không để ý đến người qua đường xung quanh nữa, ánh mắt đong đưa luôn dừng lại trên người Lục Tự Hành.

Trời khá khuya rồi, nắm tay sẽ không bị nhìn thấy.

Thương Quyết lại nghĩ một chút, cảm thấy mình không thèm để ý việc bị người khác nhìn thấy.

Cậu quay đầu nhìn Lục Tự Hành một cái, rồi cho tay mình vào lòng bàn tay đối phương.

Lục Tự Hành lập tức nắm chặt lấy, siết chặt một chút, sau đó mới từ từ thả lỏng.

Hai người mười ngón tay đan chặt vào nhau, một lúc sau, Lục Tự Hành lại được voi đòi tiên áp sát vai vào.

...

Đường còn dài, cứ nắm tay nhau từ từ đi thôi.

-- KẾT THÚC TRUYỆN-

.

.

.

.

Cuối cùng cũng gõ được ba chữ trên huhu muốn nói nhiều điều lắm vì quả thật rất rất rất lâu rồi mình mới lê cái thân già đi dịch truyện (và mình dịch truyện vì khi đó mình bị stress tâm lí =))) ) nên bộ này có khá nhiều điều có ý nghĩa với mình, nhưng giờ không biết nên nói gì =))))))))) dự định một hai ngày nữa sẽ viết vài dòng rồi xem xem dịch thêm vài cái cmt dài bên Tấn Giang để mn cùng đọc hehe vì mình rất thích đọc cmt truyện, bên cạnh đấy vì mần xong chương nào đăng luôn chương đấy nên chắc cũng sẽ có kha khá sạn về câu cú cũng như chưa thống nhất vài chi tiết lắm, sắp tới mình cũng sẽ tranh thủ đọc beta lại huhu =))

Rất cảm ơn các bạn đã dành thời gian theo dõi truyện này nhé ❤
 
Back
Top Bottom