Chuyển ngữ: Hoa Hoa nè
=====
Thiếu niên ngồi dưới chân tường nhìn qua vẫn còn trẻ tuổi, quần áo trên người dính đầy máu và đất cát nhìn không ra màu sắc ban đầu, tóc tai rối bù lòa xòa, nước mắt nước mũi đầm đìa.
Cậu ta ôm một thanh kiếm rỉ vừa khóc lóc vừa lẩm bẩm gì đó không rõ, giống hệt như tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma dẫn đến thất tâm phong.
Ninh Bất Vi bế Ninh Tu đi ngang qua bên cạnh Phùng Tử Chương, nói với con trai rằng, "
Sau này phải tu luyện đàng hoàng, nếu không là sẽ giống đứa ngốc này đấy".
Phùng Tử Chương khụt khịt, chợt nổi giận đùng đùng, đứng bật dậy hét vào mặt Ninh Bất Vi: "Ngươi nói ai ngốc!?"
Ninh Tu đang lè lưỡi với cha nghe mà giật bắn cả người, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo của Ninh Bất Vi, ưm ưm a a chui vào lòng hắn.
Ninh Bất Vi giận tím mặt, dùng ánh mắt bất thiện nhìn Phùng Tử Chương.
Sống lưng Phùng Tử Chương lạnh toát, cậu lùi sau hai bước theo bản năng, nhưng lại thấy như thế rất là hèn bèn trợn mắt nhìn lại.
Nhưng nhìn Ninh Bất Vi bế con cậu ta lại nhớ đến các sư huynh đã qua đời của mình, bỗng nước mắt dâng trào, bật khóc hu hu.
Ninh Bất Vi đang chuẩn bị giết người: "..."
Sống bao nhiêu năm trên đời, giết một đống người rồi nhưng đây là lần đầu tiên hắn gặp được một đứa hèn như vậy, khiến hắn cảm thấy mình ra tay với nó cũng là mất giá, cụt cả hứng.
Ninh Tu đang ngọ nguậy trong lòng Ninh Bất Vi nghe tiếng động, không còn sợ nữa.
Có lẽ là thấy mình đã tìm được đồng loại, bé ngoái đầu ra nhìn Phùng Tử Chương với vẻ hiếu kỳ, "A ~"
Phùng Tử Chương thấy đứa bé nhìn mình, bắt đầu bứt rứt, lấy tay áo quẹt nước mắt, nức nở giải thích: "Vừa rồi ta không cố ý dọa đến ngươi...
Ta nhìn cha ngươi, lại nhớ đến sư huynh vừa mới mất của ta...
Là lỗi của ta..."
Ninh Tu chớp mắt, mấy cái khác không hiểu, nhưng nghe đến chữ "cha" là hưng phấn hẳn lên, cất tiếng kêu: "A ~ a a ~"
Cha, của bé ~
Phùng Tử Chương khóc như đứt từng đoạn ruột, "Hu hu ngươi sướng quá, cha ngươi còn sống..."
Ninh Tu: "A!"
Của bé!
Một lớn một nhỏ cứ thế, râu ông nọ cắm cằm bà kia vừa kêu vừa gào khiến Ninh Bất Vi nghe đau cả đầu.
Lúc này một nhóm người ngựa hai mươi người đều mặc áo bào màu xanh biếc, lưng đeo trường kiếm, cổ tay trái quấn ba vòng sợi gai nhỏ, đi kèm là một miếng ngọc hình lá dâu ra khỏi cổng thành, khí thế cuồn cuộn.
Người đi đầu có thân hình khổng lồ, mặt mày hung dữ, đôi mắt híp lại như hai đường chỉ, nhưng con ngươi vẫn đảo liên hồi.
Phùng Tử Chương hoảng hốt, kéo tay áo Ninh Bất Vi trốn sang một bên, nhỏ giọng nói: "Là người của Tứ Quý đường".
Tạm thời Ninh Bất Vi không biết nguồn gốc của những kẻ này, nên quyết định đứng yên theo dõi.
"Sao cửa thành vẫn còn người?"
Kẻ đi đầu chỉ về phía Ninh Bất Vi và Phùng Tử Chương với vẻ khó chịu, quát lên với người đi sau: "Các ngươi phong tỏa thành kiểu này đấy hả?
Người trông cửa Tây Bắc đâu?"
Lúc này có người vội vàng chạy ra, "Đường, đường chủ thứ tội!
Ta chưa kịp rà soát..."
Trên mặt người đó vẫn còn dấu hằn đỏ ửng, rõ ràng là trốn việc ngủ quên.
"Lơ là nhiệm vụ!"
Tên cầm đầu nổi giận quát lên, rút kiếm ra đâm thẳng vào bụng người kia, máu văng khắp nơi.
Ninh Bất Vi nhanh tay bịt mắt Ninh Tu lại.
Ninh Tu nghĩ là hắn đang chơi với mình, bật cười khanh khách.
Hai người khác nhanh chóng tiến lên kéo cái xác ra ngoài.
"Tứ Quý đường ta tuyệt đối không chấp nhận những kẻ làm ăn gian dối như vậy tồn tại!"
Vừa nói xong, gã liền nghe thấy tiếng trẻ con cười, bèn nhíu mày, "Giang Nhất Chính, ngươi ra kiểm tra thân phận hai kẻ kia đi".
"Vâng, đường chủ".
Một cô gái với gương mặt đoan chính bước ra khỏi đội hình, những người còn lại di chuyển ra xung quanh rồi nhanh chóng đi khuất.
Cô gái chắp tay hành lễ với Ninh Bất Vi và Phùng Tử Chương, "Giang Nhất Chính từ Hạ đường Tứ Quý đường, không biết hai vị có phải người thành Lâm Giang?"
"Không".
Phùng Tử Chương lấy ra một tấm thẻ to bằng lòng bàn tay từ trong ngực áo, "Ta đến tham dự hội Lâm Giang, đây là thẻ tham gia".
Một tấm thẻ gỗ bình thường, mặt trước khắc ba chữ "Hội Lâm Giang", mặt sau viết tên Phùng Tử Chương.
Giang Nhất Chính truyền một tia linh lực vào xác nhận thật giả rồi trả lại cho cậu, sau đó quay sang nhìn Ninh Bất Vi, "Còn của đạo hữu?"
Ninh Bất Vi đã bắt đầu mất kiên nhẫn, hắn lấy thẻ gỗ ra ném cho nàng.
Giang Nhất Chính đọc lên cái tên ghi trên tấm thẻ: "Lý Thừa Phong?"
Ninh Tu đang cười đùa với cha nhìn rất ngốc, nước bọt chảy xuống cằm.
Ninh Bất Vi lau miệng cho bé, nghe tiếng gọi thì ngẩng đầu lên, "Sao?"
Trong thẻ gỗ là linh lực màu đỏ tươi thuần khiết, rất "chính đạo".
"Không có gì".
Giang Nhất Chính trả lại tấm thẻ cho hắn.
"Xin hỏi cô nương, chuyện gì đã xảy ra?
Vì sao đang yên lành lại đóng thành?"
Phùng Tử Chương tuy buồn vẫn không quên hỏi thăm tin tức.
Dù bây giờ cậu rất nhếch nhác nhưng Giang Nhất Chính vẫn kiên nhẫn trả lời câu hỏi của cậu, "Mấy ngày trước tiểu thuật trường sinh trên rừng đào bên bờ sông Vô Tận của thành Lâm Giang bị ai đó giải trừ trong nháy mắt, trưởng lão phụ trách công việc này của Tứ Quý đường đã đột tử trong đêm, thi thể bị yêu đằng ăn mất.
Ba ngày gần đây đêm nào cũng có tu sĩ gặp nạn, nếu hai vị không có việc gì khẩn cấp thì xin đừng vào thành".
Ninh Bất Vi nghe vậy hơi nhíu mày, Phùng Tử Chương ở bên cạnh thì lại kích động, "Có phải nó chui từ dưới đất lên, viền lá hình răng cưa, mật độ dày đặc, xuyên thẳng qua tim mất mạng tại chỗ không?"
Giang Nhất Chính lập tức biến sắc, "Sao đạo hữu biết được?"
"Sư huynh của ta đã bị thứ tà vật đó làm hại!"
Khóe mắt Phùng Tử Chương đỏ hoe, "Ở ngay vách Bằng Trắc cách đây bảy dặm, nơi đó có một cái tà trận hại tính mạng hai sư huynh ta, trong lúc điều tra đại sư huynh lại bị thứ dây leo đó làm hại, huynh ấy liều mạng bảo vệ mới đưa ta đến được thành Lâm Giang..."
Giang Nhất Chính nghiêm mặt đứng dậy, "Việc này ta sẽ đi báo cho đường chủ và trưởng lão nội đường, xin đạo hữu đi theo ta".
"Tất nhiên!"
Phùng Tử Chương lau nước mắt.
"Chẳng hay đạo hữu xuất thân từ đâu?"
Giang Nhất Chính hỏi.
Bây giờ Phùng Tử Chương lấy ra một chiếc thẻ bằng ngọc, nhìn đẹp và tinh xảo hơn thẻ gỗ của hội Lâm Giang rất nhiều.
Mặt trên khắc họa tiết tiên hạc trong mây tượng trưng của tông môn, mặt còn lại là tông môn và tên họ, "Tại hạ là Phùng Tử Chương đến từ Vân Trung môn Cấn phủ Liễu châu, gia sư Văn Hạc Thâm".
"Ra là đạo hữu Vân Trung môn, thất kính".
Giang Nhất Chính trả ngọc bài lại cho cậu.
Như cuối cùng cũng thoát khỏi nỗi đau, Phùng Tử Chương nói với nàng: "Cách vách Bằng Trắc mười chín dặm về hướng Tây Bắc, phía Bắc sông Vô Tận còn có một trận pháp truyền tống rất tà đạo, đã bị ta phá hỏng trong cơn giận dữ.
Vì để điều tra nó mà đại sư huynh và ta mới cần phải chia hai đường với hai sư huynh còn lại...
Tuy tà trận ở vách Bằng Trắc và trận pháp truyền tống kia khác về lực nhưng phong cách hẳn là xuất phát từ cùng một người.
Đi sâu điều tra nó chưa biết chừng sẽ có manh mối".
Giang Nhất Chính gật đầu, "E là tà trận và yêu đằng cùng do một kẻ điều khiển, xin mời Phùng đạo hữu theo ta vào thành gặp trưởng lão".
"Được".
Phùng Tử Chương cố gắng lên tinh thần, làm một thuật thanh khiết quay lại thành một thanh niên phong độ ngời ngời, chỉ còn đôi mắt vẫn hoe đỏ.
Cậu vừa định chia tay hai cha con nọ lại không còn thấy bóng dáng đâu, "Ủa, hai cha con kia đâu rồi?"
"Vào trong thành từ lâu rồi".
Giang Nhất Chính nói.
Phùng Tử Chương ngỡ ngàng hỏi: "Họ đi từ lúc nào vậy?"
Cậu lại chẳng hề nhận ra.
"Từ sau khi ta kiểm tra thẻ bài xong là vào rồi".
Giang Nhất Chính không để tâm lắm đến hai người đó.
Hôm nay người trong thành thì hoang mang, ở ngoài thành chưa chắc đã an toàn.
Nàng nhấc kiếm và nói: "Mời Phùng đạo hữu".
Phùng Tử Chương cũng không phân vân nhiều, theo Giang Nhất Chính vào thành.
Ninh Bất Vi đã dạo quanh phố vải một vòng, đang cầm một tấm lên hỏi chủ quán.
"Làm tã có được không?"
Chủ là một người phụ nữ có thân hình đầy đặn, đã bán vải cả trăm năm nay, kiểu người nào cũng từng gặp qua, nghe vậy cười đáp: "Tấm vải này quá thô đối với trẻ con, để ta chọn giúp ngài tấm khác".
Bà chủ lấy từ bên trong ra một tấm vải bông mềm, xé một mảnh đưa cho Ninh Bất Vi, "Ngài sờ thử đi, là vải bông nguyên chất, vừa mềm mại thoải mái vừa thoáng khí, phù hợp với tiểu công tử".
Ninh Bất Vi gật đầu, "Gói vào đi".
"Vâng".
Bà chủ nhìn lướt qua Ninh Tu đang nằm trong lòng hắn, khen: "Đường nét gương mặt tiểu công tử rất xinh đẹp tinh tế, khi lớn lên chắc chắn sẽ là một mỹ nhân như tranh vẽ".
Ninh Bất Vi cong môi lên, lại nghe bà chủ nói tiếp: "Ngài trông phong độ như vậy, hẳn là đạo lữ cũng phải vô cùng xuất chúng, chi bằng mua thêm tấm vải cho phu nhân may xiêm y?
Vải vóc của tiệm chúng ta đều xuất phát từ Cẩm Y các, bất kể là dùng mặc hàng ngày hay làm pháp y đều cực tốt, có cả thợ may nữa, tất nhiên là giá cả sẽ cao hơn".
"Không cần đâu, mẹ nó khó sinh qua đời rồi".
"Ôi trời, ta mạo phạm mất rồi, xin ngài nén bi thương".
Bà chủ thở dài, rồi lại mang ra một tấm vải khác, giọng điệu chân thành, "Có tấm này rất hợp để làm tã lót cho tiểu công tử, đông ấm hè mát, chú thanh tâm và bùa trừ tà được các tú nương kỳ Kim Đan của Cẩm Y các dùng linh lực thêu lên, đảm bảo tiểu công tử có được một giấc ngủ ngon không bị tà ma quấy nhiễu..."
Một phút sau, Ninh Bất Vi thay một bộ quần áo mới, bế Ninh Tu đã được lót tã vải bông mềm mại nghe nói là do tú nương kỳ Kim Đan của Cẩm Y các tỉ mỉ từng đường kim khâu ra, đang híp mắt cười với Ninh Bất Vi.
Ninh Bất Vi nhìn bé, giả vờ nghiêm trọng, "Hết hơn nửa linh thạch rồi, không có tiền ăn".
Nghe đến ăn Ninh Tu liền mở to mắt, không ngừng ngọ nguậy trong lòng hắn.
Ninh Bất Vi cong môi cười, hừ một tiếng: "Cha đưa ngươi vào quán ăn ngon".
Thành Lâm Giang vốn luôn phồn hoa, Thừa Vận lâu được xây dựng bên sông, là quán ăn lớn nhất thành.
Ninh Bất Vi ngồi vào một bàn cạnh cửa sổ, lập tức có tiểu nhị tiến lên đưa thực đơn cho hắn, "Công tử muốn dùng món gì ạ?
Rượu hoa đào Thừa Vận của chúng ta rất nổi tiếng, được làm từ nước suối Nhược Cốc phong từ sông Vô Tận ở Chấn phủ Ất châu, hương vị tinh khiết và rất nồng linh khí, chính là linh tửu đặc biệt cung cấp cho Sùng Chính minh..."
"Có cả Phật Nhảy Tường, món này do đầu bếp kỳ Kim Đan mà chúng ta mời đến làm ra, ăn vào linh lực tăng cao..."
Tiểu nhị nói liên tục, Ninh Bất Vi nghe phát phiền, úp thực đơn xuống, "Có món nào mà trẻ mới sinh ăn được không?"
Tiểu nhị vỗ tay một cái, "Ngài hỏi đúng người rồi, vợ ta ở nhà cũng vừa sinh cho ta một thằng cu kháu khỉnh.
Trẻ con mới sinh không thể ăn linh tinh được đâu, chỉ uống được sữa thôi".
Ninh Bất Vi tỉnh bơ nói: "Mẹ nó khó sinh qua đời rồi".
"Ôi, xin ngài bớt đau buồn".
Tiểu nhị hơi dừng lại một chút, hỏi: "Nhà ngài không còn nữ quyến nào sao?"
"Không, chỉ có hai cha con thôi".
Ninh Bất Vi nhíu mày, chẳng lẽ hắn còn phải bắt một nữ tu vừa sinh con đến cho con hắn bú?
Người phụ nữ chỉ biết sinh không biết nuôi kia thật quá đáng ghét.
Ngữ điệu của tiểu nhị thoáng trùng xuống, dùng ánh mắt thương tình nhìn một lớn một nhỏ trước mặt, "Thực ra cũng có cách, ngài xay gạo ra thật mịn, nấu thêm nhiều nước một chút, để nguội rồi hẵng đút cho con, chỉ là không tốt bằng sữa mẹ thôi".
"Cảm ơn, giúp ta tìm chút gạo nấu cháo".
Ninh Bất Vi đặt một viên linh thạch trung phẩm lên bàn.
Tiểu nhị sung sướng cầm nó lên cảm ơn liên tục, cười nói: "Ngài yên tâm, ta sẽ tìm cho tiểu công tử loại gạo xay mịn nhất".
Ninh Bất Vi gọi thêm mấy món nữa, tiểu nhị liền vui vẻ rời đi.
Dường như ngửi thấy các thứ mùi thơm trong quán ăn, cũng chưa từng thấy nhiều người như vậy nên mũi Ninh Tu không ngừng động đậy, đôi mắt thì hiếu kỳ nhìn xung quanh, kéo qua kéo lại vạt áo của Ninh Bất Vi.
"A ~ a a ~" Gương mặt bụ bẫm của bé núng na núng nính.
Ninh Bất Vi không nhịn được, thò tay ra chọc chọc.
Chọc vào lõm xuống, lại núng nính trở lại, nhẵn mịn vô cùng.
Ninh Tu muốn bắt lấy ngón tay hắn, Ninh Bất Vi cố tình trêu không để bé được như ý, làm bé hơi dỗi, "A!"
Ninh Bất Vi véo nhẹ cái má của bé, nhàn nhã nói: "Không cho bắt đấy, ngươi đánh ta đi".
Ninh Tu bị hắn véo một bên má, bật cười khanh khách.
Người đang ngồi bàn đối diện tựa cửa sổ ngắm hoa đào nghe tiếng nhìn sang, ánh mắt rơi vào Ninh Tu, hơi ngừng lại, rồi cất giọng nghe có điều hâm mộ, "Thiên tư của tiểu công tử nhà đạo hữu đây thật tuyệt vời, lại là kim đan trời sinh".
Nụ cười bên môi Ninh Bất Vi chợt tắt, hắn lạnh lùng nhìn về phía người nói chuyện.
Tác giả có lời muốn nói:
Về sau.
Chử Tuấn nhìn Ninh Bất Vi: Nghe nói năm ấy ngươi đi khắp nơi rêu rao là ta đã chết?
=====
🙂))))))))))))) đáng yêu nhỉ, vui vẻ nhỉ