Ngư Trì tỉnh lại trong một căn phòng nhỏ.
Trần thấp.
Tường xám.
Cửa sổ duy nhất bị che bằng tấm rèm dày màu nâu bẩn, ánh sáng lọt vào yếu ớt như cố tình xin phép.
Không khí có mùi ẩm mốc và thuốc sát trùng cũ — thứ mùi chỉ xuất hiện ở những nơi đã chứng kiến quá nhiều chuyện nhưng không còn ai nhắc lại.
Cậu nằm trên giường gỗ, ga trải giường cứng và lạnh.
Chiếc khăn trắng vẫn còn trên đầu.
Ngư Trì ngồi dậy, liếc nhìn quanh.
Trên bàn là một chiếc radio cũ, vỏ tróc sơn.
Kim đồng hồ treo tường đứng yên ở 3 giờ 17 phút.
Không có bảng hệ thống.
Không có hướng dẫn.
“Đúng kiểu của ngươi.”
Ngư Trì lẩm bẩm.
Cậu đứng dậy, bước đến cửa.
Tay vừa chạm vào nắm thì tiếng radio đột ngột vang lên — lách tách, nhiễu sóng, rồi một giọng nói khàn khàn chen vào giữa khoảng im lặng.
“Ngày… hôm nay… khu phố… vẫn an toàn.”
Ngư Trì dừng lại.
Giọng nói không có cảm xúc.
Không nhấn nhá.
Như thể người đọc đã lặp đi lặp lại bản tin này hàng nghìn lần, đến mức không còn phân biệt được chữ nào mang ý nghĩa.
“Không có sự cố đáng tiếc nào xảy ra.
Mọi người… xin hãy yên tâm.”
Radio tắt.
Im lặng tràn xuống căn phòng, nặng đến mức gần như có trọng lượng.
Ngư Trì mở cửa.
Khu phố trải ra trước mắt cậu.
Nhà cửa san sát, thấp, cũ.
Đường hẹp, lát đá xám.
Cửa sổ đóng kín, rèm kéo chặt.
Không có trẻ con, không có tiếng chó sủa, không có tiếng người nói chuyện.
Nhưng có người.
Họ đứng ở khắp nơi.
Một người phụ nữ đứng ở đầu ngõ, tay bế một đứa trẻ.
Đứa trẻ cúi đầu, mặt bị che khuất.
Người đàn ông dựa vào tường đối diện, hút thuốc, tàn rơi xuống đất mà không cúi nhặt.
Một bà lão ngồi trước cửa nhà, đan thứ gì đó vô hình.
Tất cả đều im lặng.
Không phải kiểu im lặng tự nhiên.
Mà là im lặng có chủ ý.
Ngư Trì bước đi.
Tiếng bước chân của cậu vang lên quá rõ trong không gian này.
Mỗi lần gót giày chạm đất, vài ánh mắt lướt qua — nhanh, tránh né, rồi biến mất.
Không ai nhìn thẳng.
Không ai chào hỏi.
Không ai phản ứng.
Ngư Trì dừng trước người phụ nữ bế con.
“Đứa bé ngủ à?” cậu hỏi, giọng nhẹ.
Người phụ nữ không đáp.
Cánh tay ôm đứa trẻ siết chặt hơn một chút.
Rất khẽ.
Nếu không chú ý, sẽ không nhận ra.
Ngư Trì cúi xuống một chút.
“Hay là nó không muốn nói chuyện?”
Vẫn im lặng.
Nhưng lần này, Ngư Trì thấy rõ —
môi người phụ nữ run lên.
Cậu đứng thẳng dậy, không hỏi nữa.
Ở cuối con phố, có một tòa nhà lớn hơn.
Biển hiệu gỉ sét: TRUNG TÂM CỘNG ĐỒNG.
Cửa mở.
Bên trong có ánh sáng.
Ngư Trì bước vào.
Phòng họp rộng, ghế xếp thành hàng.
Trên sân khấu là một bục gỗ thấp.
Phía sau bục, treo một tấm khẩu hiệu đã phai màu:
IM LẶNG LÀ AN TOÀN
Có người ngồi trong phòng.
Rất đông.
Họ ngồi ngay ngắn, tay đặt trên đầu gối, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Không ai nói chuyện.
Không ai quay đầu khi Ngư Trì bước vào.
Cậu chọn một ghế trống ở hàng giữa, ngồi xuống.
Không ai phản đối.
Không ai chào đón.
Chỉ có im lặng, dày và kín.
Một lúc sau, một người đàn ông bước lên bục.
Ông ta trung niên, gầy, mặc áo khoác xám.
Gương mặt bình thường đến mức nếu gặp trên đường sẽ không nhớ nổi.
Ông ta mở miệng.
“Chúng ta bắt đầu.”
Không micro.
Không loa.
Nhưng giọng nói vang rõ trong căn phòng.
“Trong khu phố của chúng ta,” ông ta nói, “an toàn là trên hết.”
Không ai phản ứng.
“Vì an toàn,” ông ta tiếp tục, “chúng ta không nghe.
Không thấy.
Không nói.”
Một người trong hàng ghế trước khẽ gật đầu.
“Có những chuyện,” người đàn ông nói, “không cần phải làm lớn.
Chỉ cần mọi người cùng im lặng.”
Ngư Trì chống cằm, nhìn ông ta.
“Ví dụ?” cậu hỏi.
Âm thanh của cậu như một vết nứt.
Cả căn phòng đồng loạt quay đầu.
Hàng trăm ánh mắt nhìn cậu.
Không phẫn nộ.
Không sợ hãi.
Chỉ là cảnh giác thuần túy.
Người đàn ông trên bục nhìn Ngư Trì, rất lâu.
“Cậu là người mới.”
Ông ta nói.
“Ừ.”
Ngư Trì cười.
“Tôi hay gặp rắc rối với mấy quy tắc không được giải thích.”
Không ai cười theo.
Người đàn ông chậm rãi nói:
“Có những thứ, khi được nói ra, sẽ gây nguy hiểm.”
“Cho ai?”
Ngư Trì hỏi.
Một khoảng im lặng kéo dài.
Rồi người đàn ông đáp:
“Cho tất cả.”
Ngư Trì gật đầu.
“Vậy ra,” cậu nói, “nếu một người gặp chuyện, chỉ cần đủ nhiều người giả vờ không thấy — thì chuyện đó sẽ chưa từng xảy ra.”
Không ai phản bác.
Sự đồng thuận trong căn phòng gần như hữu hình.
Ngư Trì thở ra nhẹ.
Cậu hiểu rồi.
Đây không phải phó bản về giết chóc.
Không phải về quái vật.
Mà là về sự đồng lõa.
Khi cuộc họp kết thúc, mọi người đứng dậy, lặng lẽ rời đi.
Ngư Trì ở lại.
Người đàn ông trên bục bước xuống.
“Cậu không thuộc về nơi này,” ông ta nói.
“Ông thì thuộc à?”
Ngư Trì hỏi lại.
Người đàn ông không trả lời.
Ngư Trì nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Trong khu phố này,” cậu nói chậm rãi, “đã có chuyện gì xảy ra?”
Người đàn ông im lặng.
Rất lâu.
Lâu đến mức Ngư Trì nghĩ ông ta sẽ giữ im lặng đến cùng.
Nhưng rồi ông ta nói, rất khẽ:
“Có một tiếng kêu.”
Ngư Trì không thúc giục.
“Chỉ một lần,” người đàn ông nói.
“Vào ban đêm.”
“Và?”
Ngư Trì hỏi.
“Không ai mở cửa sổ.”
“Không ai gọi cảnh sát.”
“Không ai hỏi.”
Ngư Trì nhắm mắt lại một giây.
“Vì an toàn?” cậu hỏi.
Người đàn ông gật đầu.
Ngư Trì mở mắt.
Ánh mắt cậu không còn cười.
“Vậy thì,” cậu nói, “phó bản này không cần quái vật.”
Người đàn ông nhìn cậu, bỗng nhiên run rẩy.
“Bởi vì,” Ngư Trì tiếp lời, “mọi người ở đây đều đã hoàn thành vai diễn của mình rất xuất sắc.”
Không khí trong phòng lạnh hẳn đi.
Ở đâu đó, rất xa, có thứ gì đó bắt đầu thức dậy.
Ở một nơi khác, ngoài phạm vi phó bản —
Tần Mộ đứng trong khoảng trống vô định.
Hắn nhìn vào thế giới đang vận hành bên dưới, ánh mắt trầm xuống.
Đây là phó bản hắn tạo ra.
Nhưng lần này, hắn không chắc
liệu mình còn muốn biết kết quả hay không.